Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 209 : Thiện tâm nhắc nhở (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Thiện tâm nhắc nhở
Hugh giật mình, nằm xuống đi, đắp tấm chăn mỏng lên trên người, đưa lưng về phía Furth, than thở một câu: “Nguyên nhân chủ yếu mình bị lạc đường đều là vì cậu ở bên cạnh làm liên lụy.”
Furth cười gượng hai tiếng, có chút suy nghĩ gật gật đầu nói: “Đây là đặc điểm cố hữu của con đường ‘Học đồ’, không có quan hệ gì với bản thân mình, ừm, đúng vậy!”
Cô thấy Hugh đã nằm xuống, thì nằm sát vào vách tường, đúng là làm vệ sĩ rất nghiêm túc.
Bóng đêm dần dần thối lui, bầu trời sáng lên, Klein rời giường dùng bữa sáng, liên tục tiếp nhận hai ba cảnh sát cùng một đám phóng viên đến gặp, trong bọn họ có người tới vì điều tra vụ án tự sát của Caron, có người là muốn nắm giữ chi tiết sự kiện nghị viên Macht bị tập kích.
Được quản gia Walter sắp xếp, Dwayne Dantes theo thứ tự gặp mặt với bọn họ, rất nhanh liền xử lý xong việc này.
Đợi tới hơn 7 giờ, nghị viên Macht đột nhiên tới cửa, hơi lộ vẻ dồn dập nói với Klein: “Theo tôi tới câu lạc bộ tennis.”
Ông ta có gia nhập vài câu lạc bộ, nhưng chung câu lạc bộ với Dwayne Dantes thì chỉ có một: Câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ Đông Byron!
Đã tới lúc tiến hành phi vụ làm ăn buôn bán vũ khí với quân đội rồi sao? Klein hiểu rõ ý tứ ẩn giấu trong lời nói của đối phương, lúc này để người người giúp việc Richardson mang tới áo khoác, mũ dạ và gậy chống, cưỡi xe ngựa đi theo ngài nghị viên tới trước kiến trúc màu vàng cát độc đáo của khu Hilston.
Vào câu lạc bộ, tiến tới căn phòng lúc trước, Klein lại gặp được đại tá lục quân Bộ quốc phòng Calvin.
Hai bên hàn huyên vài câu, Calvin rốt cuộc nói tới chủ đề chính, nhìn Dwayne Dantes, cười ha hả nói: “Tôi nghe Macht nói ông có thể một hơi bỏ ra 20.000 bảng?”
“Tuy có chút miễn cưỡng, nhưng quả thật có thể.” Khóe miệng Klein nhếch lên đáp lại.
Calvin hài lòng gật đầu, trầm ngâm nói:
“Tạm thời không có đủ hàng cho 20.000 bảng, súng ống, đạn dược cùng một ít hỏa pháo sẽ sớm được vận chuyển tới kho hàng tại đông Byron, số lượng không nhiều lắm, có thể vũ trang cho ba bốn ngàn người, theo giá thị trường thì nhiều lắm là 10.000 bảng, đương nhiên, ông cần trả tôi 15.000 bảng.”
Hắn nói chuyện không thèm che giấu, tựa như đây chính là thái độ của quân đội Ruen.
“Không có vấn đề gì.” Klein bình tĩnh gật đầu.
Calvin nhất thời nở nụ cười:
“Tốt lắm, ánh mắt của Macht rất không tệ, nếu muốn làm ăn về mặt hàng này, thì tuyệt đối không thể keo kiệt.
“Số lượng vũ khí đó đặt ở Tây Byron ít nhất cũng trị giá 20.000 bảng, nếu ông có thể tìm được người mua thích hợp, kết hợp với kinh nghiệm dày dặn của mình, hoàn toàn có thể bán được 30.000 bảng thậm chí càng nhiều hơn, đúng rồi, chi phí bảo quản và vận chuyển đều do ông chi trả, chúng tôi chỉ phái hai ba nhân viên trợ giúp thôi.”
Quả nhiên sẽ có người giám sát… Klein yên lặng lắng nghe, cảm thấy mình nên thúc giục “Thượng tướng ngôi sao” và Danis, để bọn họ mau chóng cung cấp tình báo về Tây Byron.
Anh trầm ngâm rồi nói:
“Khi nào sẽ bắt đầu?”
“Số lượng vũ khí kia tôi cần hai tuần để chuẩn bị đầy đủ, sau đó thì lúc nào bắt đầu đều do ông quyết định, ừm, ông không cần trực tiếp trả hết, trước tiên trả tôi 8.000 đến 10.000 bảng, đợi xong xuôi thì trả phần còn lại.” Calvin ra vẻ rất dễ nói chuyện.
Hai tuần sau đã là gần cuối tháng, vậy tham gia yến tiệc mừng “Rắn vận mệnh” sinh ra rồi hẵng đi… Mình còn đang cần máu cuống rốn… Klein suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi cần làm chút chuẩn bị trước, đại khái khoảng đầu tháng bảy sẽ bắt đầu đi nam đại lục.”
Calvin và nghị viên Macht nhìn nhau một cái, khẽ vuốt bàn tay nói: “Không có vấn đề.”
……
Bên ngoài câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ Đông Byron, Hugh và Furth ẩn thân trên nóc nhà một kiến trúc phụ cận, theo dõi người đến người đi xung quanh.
Hugh rất rõ ràng trong câu lạc bộ không hề thiếu người phi phàm, cho nên không dám để Furth mang theo mình lẻn vào để âm thầm bảo vệ Dwayne Dantes, chỉ có thể chờ ở bên ngoài.
“May mà nơi này là Backlund, mùa không có sương mù, cũng không thiếu mây, ánh mặt trời không gay gắt lắm, bằng không, làn da của mình khẳng định sẽ bị đốt bỏng.” Furth ở trong bóng đen thuận miệng nói.
Hugh đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên thấy một chiếc xe ngựa chạy đến cửa sau câu lạc bộ, nó có màu nâu, có một cái huy hiệu, chủ thể là hoa cùng chiếc nhẫn.
Là xe ngựa của Tử tước Stratford… Hugh thầm tự nói một câu, sau đó mở to hai mắt, tập trung lực chú ý, cô chợt thấy một bóng người vừa quen thuộc vừa xa lạ đi xuống xe ngựa, được vài vệ sĩ vây quanh, tiến vào câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ đông Byron.
“Làm sao vậy?” Furth đã nhận ra bạn điều dị thường xuất hiện trên người bạn tốt.
Hugh không giấu diếm, thản nhiên nói:
“Mình thấy Tử tước Stratford, hắn cũng đến câu lạc bộ này.”
“Vị thị vệ trưởng cung đình kia?” Furth hơi cảm thấy ngạc nhiên hỏi ngược lại.
“Ừm.” Hugh gật gật đầu.
Furth mở miệng ra, nhưng lại không biết nên nói gì, đành phải nhìn quanh bốn phía, làm bộ điều tra xem có chỗ nào đáng nghi không.
Qua một hồi, hai cô thấy Dwayne Dantes đi ra.
……
Buổi chiều, số 160 phố Berklund lại có khách tới cửa.
Lần này là đại cổ đông công ty Cowim, phu nhân Mary.
“Thực có lỗi, thỉnh cầu của tôi đã làm ông bị quấn vào phiền toái này, tôi không ngờ Nam tước Sindras thế mà sẽ làm ra chuyện đó, Caron đáng thương, hắn còn đang định mang người nhà đi tới quận Winter nghỉ hè.” Mary Schott tràn ngập vẻ xin lỗi và phẫn nộ nói.
Klein rất bình tĩnh đáp lại:
“Tôi đồng ý với cô là Caron thật sự quá bất hạnh.
“Bất quá, chuyện này có lẽ không phải do Nam tước Sindras làm, rất có thể là cạm bẫy nhằm vào ông ta.”
Phu nhân Mary trịnh trọng gật đầu:
“Tôi đã nghe nói suy đoán này, nghe nói cảnh sát đang định mời một vị pháp y lợi hại mổ xẻ thi thể, tìm kiếm manh mối còn sót lại.”
Nửa câu sau rơi vào tai của Klein, tự động biến thành “Cảnh sát đang định mời một “Kẻ thông linh” từ giáo hội Đêm Tối để kiểm nghiệm thi thể, tìm kiếm manh mối”.
Không biết sẽ phát hiện cái gì đây… Klein nâng lên tay phải, vẽ vầng trăng đỏ rực trước ngực: “Cầu xin Nữ thần phù hộ cho Caron ngủ yên, hung thủ thực sự sát hại hắn sẽ bị trừng phạt.”
Chương 1042: Tiệc tối từ thiện (1)
Phu nhân Mary cũng làm tương tự, sau đó nói:
“Vì để ông không còn bị chuyện này ảnh hưởng, tôi định thu mua cổ phần trong tay ông, trả thêm 1.000 bảng so với giá gốc.
“Ông không cần lo lắng cho tài chính của tôi, gần đây tôi đã vay được tiền từ ngân hàng.”
Klein thở dài rồi cười nói:
“Ý tốt của cô tôi xin nhận, nhưng cô đã tới chậm một bước, tôi vừa quyên tặng cho giáo hội số cổ phần kia, từ đó thành lập một quỹ học tập để giúp đỡ dân nghèo.”
Tới giờ phu nhân Mary mới nghe được tin tức này, nhất thời có chút khiếp sợ, nói không ra lời.
Qua chừng mười giây, cô mới lặng yên thở hắt ra:
“Nhân phẩm của ông, sự hào phóng của ông, trí tuệ của ông, đều làm cho tôi cực kỳ bội phục.”
Khi nói chuyện, ánh mắt cô nhìn Dwayne Dantes lại nhiều hơn mấy phần tán thưởng.
Klein khiêm tốn giao hết công lao cho Nữ thần, tiếp theo dừng một chút, rồi lộ vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Phu nhân Mary, tôi có một vấn đề hy vọng có thể được cô giải đáp.
“Khi cô quyết định đối kháng với Nam tước Sindras, giữ lấy quyền khống chế đối với công ty Cowim, là thuần túy xuất phát từ cảm xúc trong lòng, hay là được người khác khuyên bảo?”
Phu nhân Mary hơi nhíu mày, thản nhiên hồi đáp:
“Những người khuyên bảo đều kêu tôi bỏ qua.”
Klein nhất thời im lặng, không tiếp tục thảo luận phương diện này, nói tới việc nghị viên Macht bị tập kích, cuối cùng đưa phu nhân rời khỏi số 160 phố Berklund.
Sau bữa tối, quản gia Walter đi vào phòng có ban công, ngồi đối diện chủ nhân ngồi trên ghế bành nói: “Thưa ngài, đã tiễn hai vị thợ săn tiền thưởng rời đi, 3 ngày tổng cộng tốn 300 bảng, không bao gồm cung cấp đồ ăn.”
Cuối cùng cũng đi rồi… Klein bỗng nhiên trầm tĩnh lại, gật đầu coi như đáp lại quản gia.
Tiếp theo, anh khẩn cấp tiến vào phòng ngủ, chuẩn bị lấy ra cây nấm Frank Lee gửi tới, đưa lên phía trên sương mù xám, giao tiếp với “Mấp máy đói khát”.
Khi anh đi đến trước bàn làm việc cất cây nấm, lại thấy trên đó có một lá thư được dùng một lọ mực đè lên trên.
Klein hơi suy nghĩ rồi cầm lấy, mở ra xem, rất nhanh đọc xong một lần, vẻ mặt lập tức trở nên hơi cổ quái: “Ngài Dantes, chúng tôi là vệ sĩ ngài mời đến, mấy ngày nay chúng tôi phát hiện một chuyện, cảm thấy cần phải nói cho ngài biết, cho nên, thừa dịp ngài dùng bữa tối đã tiến vào phòng ngủ của ngài, để lại phong thư này.”
“Quản gia của ông có khả năng đang nghiên cứu Ma pháp đen;
“Người giúp việc nam của ông âm thầm tín ngưỡng Tử Thần;
“Trong hàng xóm của ông cất giấu người có được lực lượng siêu tự nhiên;
“Khu phố ông đang ở có khả năng tồn tại một ít bí mật, sẽ làm người ta mơ những giấc mộng kỳ quái…
“Ông hẳn là có thể rõ ràng ý tứ của chúng tôi, chúng tôi sẽ không giải thích nhiều, cầu nguyện Nữ thần phù hộ ông.”
… Klein nhìn thư trong tay, nhất thời dở khóc dở cười.
Qua vài giây, anh nhịn không được thầm tự giễu hai câu:
Từ nội dung câu chữ mà nói, mình thật đúng là thảm…
Mà chuyện được lá thư nhắc tới hình như không sai chỗ nào…
Cười lắc đầu, Klein một tay cầm thư, để sang bên cạnh rung lên một cái.
Lửa đỏ nổi lên, nuốt sống tờ giấy.
Mặc kệ nói như thế nào, tiểu thư Hugh và tiểu thư “Ma thuật sư” đều là người tốt, vấn đề duy nhất ở chỗ, chuyện hai người nhắc nhở mình đều biết, hơn nữa còn rõ ràng ngọn nguồn hơn… Klein vừa lẩm bẩm vừa tìm kiếm ra đống nấm mình đã cất trước đó.
Tổng cộng có bốn loại, loại đầu tiên hàng khô có thể nấu cùng nước, cá phát sinh phản ứng, có ba cái, loại thứ hai có màu vàng óng ánh, tản ra hương vị giống bột mì, loại ba có màu trắng, có điểm vệt đen, bề ngoài phồng to ra, tựa như có chất lỏng chảy xuôi bên trong, có vị sữa, loại thứ tư hai bên sườn có khí quan kỳ lạ giống như mang, bên ngoài giăng kín vảy tinh mịn mà mềm mại.
Klein liếc mắt nhìn đống nấm một cái, lấy ra đồng vàng, ném lên trên không trung, lại vững vàng bắt được.
Xác nhận kết quả xong, anh đeo một cặp bao tay bình thường, trực tiếp bắt lấy ba loại nấm, định nghiệm chứng xem Frank Lee còn bỏ sót đặc điểm nào không.
Xúc cảm bình thường, cây nấm không có biến hóa gì, Klein nhất thời nhẹ nhàng thở ra, không còn lo lắng mức độ nguy hiểm của chúng vượt qua giới hạn.
Trước đó anh rất sợ đám nấm này vừa tiếp xúc với máu thịt là lập tức lan tràn xúc tu, cắn nuốt sinh vật lớn lên, tản ra bào tử.
“Có lẽ là vì ánh sáng đèn tường khí gas trước mặt, cũng có thể là vì đã hái xuống, cây nấm đã mất đại bộ phận hoạt tính, phải có điều kiện đặc thù mới có thể sống lại, ví dụ như, hoàn cảnh giống dạ dày sinh vật…” Klein suy nghĩ một hồi, thả xuống tất cả bức màn cửa trong phòng, đồng thời dập tắt toàn bộ đèn tường khí gas.
Sau đó, anh lại một lần nữa tay không cầm lấy đám nấm, xác nhận chúng không có gì dị thường, không định cắn nuốt máu thịt của mình.
Làm xong chuyện này, Klein một lần nữa thắp sáng đèn tường, bố trí nghi thức, hiến tế cây nấm lên phía trên sương mù xám.
Ngồi vào vị trí “Kẻ Khờ”, anh không vội vã lấy ra “Mấp máy đói khát”, mà để cho bình kim loại nhỏ chứa máu của bản thân bay đến trên bàn dài đồng xanh.
Ngay sau đó, anh đổ ra một giọt máu tươi xuống mặt bàn, rồi bỏ ba loại cây nấm tới nơi đó.
Chỉ sau một giây, cây nấm tới gần máu tươi, đột nhiên mềm xuống, bao vây lại, bề mặt tiếp xúc mọc ra xúc tu như râu tóc.
“…” Klein nhìn mà khóe miệng có chút co rúm, trực tiếp điều khiển một chút lực lượng của không gian thần bí phía trên sương mù xám, trấn áp toàn bộ cây nấm, sau đó để giọt máu tươi bay về trong bình nhỏ kim loại, khép lại nắp.
Anh đã đại khái rõ ràng đặc tính của cây nấm, không hề lãng phí thời gian, ngoắc tay để “Mấp máy đói khát” bay lại đây từ trong đống tạp vật.
Klein để bao tay da người mỏng manh lên mặt bàn, sau đó giải trừ giam cầm với cây nấm.
Sau đó, anh thấy “Mấp máy đói khát” với hình dạng năm ngón tay, mạnh mẽ chống thân lên, động tác giống như đánh đàn dương cầm, rất nhanh thối lui về phía sau.
Biết sợ rồi sao? Klein lộ ra nụ cười hiền lành, một tay đè lại bao tay da người, “Đưa tặng” một chút lực lượng của không gian thần bí phía trên sương mù xám.
Sau đó, anh dùng một bàn tay khác nắm lên một cây nấm, đưa tới “Mấp máy đói khát”.
Bao tay da người kiệt lực giãy dụa, nhưng đều không thể thoát khỏi, thân thể rõ ràng đang run rẩy.
Klein dừng lại bàn tay đang cầm cây nấm, thấp giọng cười nói:
“Còn liên tục tán tụng ‘Tạo vật chủ chân thật’ nữa không?”
“Mấp máy đói khát” tiếp tục giãy dụa, không đáp lại.
Klein ngẫm nghĩ, nhượng bộ một bước nói:
“Tao cho phép mày mỗi ngày tán tụng một lần, sáng sớm hoặc là chạng vạng tối.”
“Mấp máy đói khát” giãy dụa yếu bớt, nhưng vẫn không dừng lại.
Hắc hắc hắc… Klein mặt ngoài không có gì dị thượng, tiếp tục trao đổi:
“Vậy mỗi ngày ba lượt, tán tụng vào thời gian sáng trưa tối, bất quá phải nhắc nhở tao trước.”
“Mấp máy đói khát” giãy dụa hai cái nữa, rồi đột nhiên xòe ra ở trên mặt bàn, không còn động tác gì khác.
Lại trải qua một phen nói chuyện, Klein thuận lợi hoàn thành thỏa thuận với “Mấp máy đói khát”, nhưng mỗi ngày đều muốn ăn thịt người thuộc về bản năng vật phẩm, trao đổi thế nào cũng không thể giảm bớt được bao nhiêu, vẫn cần Azcot cung cấp biện pháp phong ấn hữu hiệu, hiện tại điều Klein có thể làm là mang theo “Mấp máy đói khát” mà không cần cho ăn thịt người, nhưng trong 24 giờ cần bổ sung đồ ăn.
Thật sự là phiền toái… May mà sau khi “Mấp máy đói khát” dung hợp ngài A cùng cây nấm, đặc tính lúc còn sống được tăng cường, nếu không thật đúng là không có biện pháp trao đổi cụ thệ như vậy… Klein cảm khái, rồi bắt đầu bói toán những chuyện đã xảy ra gần đây, kết luận bản thân không gặp nguy hiểm quá đáng gì, cũng đã bước đầu xác nhận, vụ án Caron tự sát tồn tại nhân tố phi phàm ảnh hưởng.
Chương 1043: Tiệc tối từ thiện (2)
Sau một hồi bận rộn, anh rời khỏi phía trên sương mù xám, quay về thế giới hiện thực, tiếp tục chờ ngài Azcot hồi âm.
……
Buổi tối thứ bảy, Klein ăn mặc chỉnh tề mang theo người giúp việc Richardson ngồi xe ngựa đến Giáo đường St.
Samuel, tham dự tiệc tối từ thiện do giáo hội Đêm Tối cử hành.
Thông qua cửa chính, anh được mục sư dẫn dắt, đi tới một đại sảnh.
Nơi này có một cái điện thờ, bên trong có huy hiệu thuộc Nữ Thần Đêm Tối, trên đầu treo vài các loại đèn thủy tinh, phía trước đặt những cây nến dài nhỏ, cùng với một đám vòng kim loại treo ngược chưa dầu sáp.
Lúc này, chúng đều đã bị đốt lửa, chiếu sáng cả đại sảnh, thể hiện ra một loại cảm giác thần thánh.
Klein liếc mắt nhìn, thấy một hàng ghế ngồi xếp chỉnh tề, các vị khách đều mặc quần áo bất phàm.
Trong đó, phụ nữ chủ yếu chia làm hai loại, một là ăn mặc đẹp đẽ hở hang, cởi mở lớn gan, có thể thấy từng mảng trắng nõn nà trước ngực cùng hai cánh tay, hai là mặc trang phục sáng sủa, lại rất bảo thủ, đến cả xương quai xanh cũng chỉ là mơ hồ nhìn thấy được, thậm chí có nguời che hẳn.
Theo Klein biết, ở vương quốc Ruen, cái này là sự khác nhau giữa đã kết hôn và chưa kết hôn, chồng chết hoặc là ly dị chồng thì có thể chọn theo ý mình, chỉ là màu sắc của người có chồng chết thì sẽ tận lực để màu tối.
Ngoài ra, Klein còn thấy từng dây vòng cổ, vòng tai tinh xảo sáng lóa, cùng với đủ loại vật phẩm trang sức quý giá, so với vũ hội mà nghị viên Macht và chính anh cử hành, khách nơi này rõ ràng càng thêm khí phái.
Cất bước tiến vào đại sảnh, Klein bắt chuyện với đám người Giám mục và nghị viên Macht, hàn huyên một phen.
Đúng lúc này, ngoài cửa có thanh âm truyền đến, không ít tân khách quay đầu nhìn sang, nở nụ cười tới chào đón.
Klein cũng nhìn về phía đó, ánh mắt đầu tiên là sáng ngời, sau đó chợt đọng lại.
Ở lối vào đại sảnh, người đáng được chú ý nhất là một cô gái tóc vàng, thân hình mềm mại, đôi mắt xanh biếc, xinh đẹp như đá quý, lại giống như mặt biển cất giấu lốc xoáy, làm cho người ta nhìn chăm chú không rời nổi tầm mắt.
Khuôn mặt cô xinh đẹp, khí chất xuất chúng, bề ngoài tựa như không có khuyết điểm, làm cho cả nam lẫn nữ đều khó lòng chú ý cô mặc quần áo kiểu dáng gì, mang vật phẩm trang sức ai thiết kế, bất quá Klein liếc đến dây chuyền ở trên xương quai xanh của cô ta, có một viên trân châu mượt mà tròn tria vừa vặn “được khảm” vào chỗ lõm xuống của hai xương quai xanh giao hội, đường cong nhu hòa nơi cổ thể hiện ra một loại cảm giác vừa thuần khiết vừa mị hoặc.
Klein từng gặp cô ta, cũng biết cô ta!
Cô ta là tiểu thư “Chính Nghĩa” hội Tarot!
Lúc trước mượn dùng “Ma kính bói toán”, Klein đã nhìn thấy bề ngoài của cô ta!
Bỗng nhiên, Klein dời đi tầm mắt, không dám nhìn thêm.
Đây là phản ứng bản năng của anh, nguyên nhân chủ yếu vì anh biết tiểu thư “Chính Nghĩa” là người phi phàm con đường “Người quan sát”, nếu khiến cho cô chú ý, thực dễ dàng bị cô phát giác suy nghĩ chân thật và bí mật che giấu từ vẻ mặt biến hóa cùng với ngôn ngữ cử chỉ.
Suy nghĩ trong đầu biến đổi thật nhanh, Klein lại mạnh mẽ quay đầu, tiếp tục nhìn tới khuôn mặt tiểu thư “Chính Nghĩa”.
Anh làm vậy vì phát hiện né tránh như vừa rồi sẽ làm vấn đề càng thêm rõ ràng:
Một quý ngài trăng hoa thích phụ nữ đẹp, trong cuộc gặp gỡ như vậy nhìn thấy một cô gái dị thường xinh đẹp, sao có khả năng không nhìn nhiều thêm vài lần?
Cùng lúc đó, Audrey đã nhận ra sự dị thường của Klein:
“Thái dương đã có chút trắng bệch, bề ngoài và khí chất không tệ, có vẻ rất sâu sắc… Đây chính Dwayne Dantess bỏ ra trên vạn đồng bảng vàng để thành lập quỹ học tập cho dân nghèo…
“Phản ứng vừa rồi của ông ta có chút kỳ quái, tựa như đang che dấu cái gì…”
Đối với Audrey mà nói, cử chỉ Dwayne Dantes rời ánh mắt thật ra rất bình thường, cô đã gặp quá nhiều tình huống cùng loại, mấy quý ngài đó khi nhìn thấy cô, đều sẽ theo bản năng quay đầu, nhìn về phía bên cạnh, tựa như sợ bị cô phát hiện, sợ tiếp xúc với ánh mắt của cô, sợ bị bại lộ vẻ mê say lóe lên trong mắt.
Cho nên, điểm kì quái của Dwayne Dantes không phải vì rời đi tầm mắt, mà là tiếp theo lại nhìn tiếp, mặt khác, Audrey cảm thấy điểm có vấn đề nhất là, phản ứng của quý ngài này càng giống như kinh ngạc hơn.
“Ông ta kinh ngạc vì cái gì? Đang che dấu cái gì?” Audrey mang theo nghi vấn như vậy, lạnh nhạt nở nụ cười, đi theo cha mẹ anh trai, chào hỏi mọi người vây quanh tới tiếp đón.
Klein thấy tiểu thư “Chính Nghĩa” không còn chú ý mình, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, trong lòng thầm nghĩ:
“Lát nữa cần chú ý một chút, sắm vai nhân vật Dwayne Dantes thật tốt, không thể bị ‘Người quan sát’ nhìn ra vấn đề.
“Ừm… Mặc kệ tiểu thư ‘Chính nghĩa’ có phát hiện không, mình đều phải nghĩ ra lý do cho việc phản ứng không bình thường vừa rồi…
“Tiểu thư ‘Chính nghĩa’ quả thật là tiểu thư nhà đại quý tộc, cũng không biết cụ thể là họ gì, đợi một chút hỏi Macht hoặc là Giám mục Elektra xem sao…”
Trong khi suy nghĩ xoay chuyển, Klein hơi nhíu mày, cứ cảm thấy mình còn bị ai nhìn chăm chú, theo linh tính trực giác, đưa mắt nhìn tới cửa.
Trong bóng đen ngoài cửa, một con chó lông vàng đang im lặng ngồi đó.
Khi con chó lông vàng lộ ra khỏi bóng đen, trái tim Klein không thể nhịn được nhảy lên một cái, không thể che giấu sự chấn kinh.
Tầm mắt của anh lập tức chuyển sang phía đám người tiểu thư “Chính Nghĩa”.
Thật là dọa người mà… Con chó này tự nhiên ngồi góc đó, trốn trong bóng đen… Nó vừa rồi thật giống như đang thầm quan sát mọi người trong đại sảnh… À, tiểu thư “Chính Nghĩa” hình như từng lấy một phần ma dược động vật “Người quan sát”, từng vì thế mà hỏi thăm ngài “Người Treo Ngược”… Chẳng lẽ chính là con chó vàng này? Hai “Người quan sát” một ở trong sáng, một ở trong tối, người “Diễn viên” nào chịu được! Trong xã hội thượng lưu, “Người quan sát” hẳn là không chỉ có tiểu thư “Chính Nghĩa”, cô gia nhập Hội Tâm lý luyện kim, cũng là được quý tộc khác dẫn dắt, hình như là em gái của phu nhân công tước Negan… Klein vừa lẩm bẩm phân tích, vừa đi tới phía gia đình Macht, giống như tùy ý hỏi:
“Mấy vị vừa tiến vào hình như có thân phận rất cao quý phải không?”
Macht nhìn Dwayne Dantes một cái, cười ha hả nói:
“Một nhà bá tước Đông Chester, ông có thể trực tiếp gọi là bá tước Hall, ông hẳn là từng nghe về ông ta.
“Đó là vợ ông ta, phu nhân Caitlin, còn kia là con trai cả, Huân tước Hibbert, ông đã từng gặp…”
Nghe nghị viên Macht giới thiệu đến đây, Klein đột nhiên xấu hổ, bởi vì anh đúng là từng gặp Hibbert Hall ở vũ hội mà Macht tổ chức, nhưng vừa rồi lại hoàn toàn không chú ý vị Huân tước này, nếu không thì đã không hỏi đây là nhà quý tộc nào.
Do tiểu thư “Chính Nghĩa” đột nhiên xuất hiện nên bị bất ngờ sao… Klein vẫn duy trì tư thế mỉm cười lắng nghe.
Nghị viên Macht tiếp tục nói:
“Đó là con gái ông ta, tiểu thư Audrey Hall, trong 2 năm gần đây là viên đá quý sáng chói nhất trong tất cả buổi xã giao tại Backlund, mà thực tế cũng đúng như vậy, ông thấy sao?”
Không đợi Dwayne Dantes đáp lại, hắn uyển chuyển nói một câu:
“Người theo đuổi cô ấy có vương tử, có người kế thừa công tước, còn có rất nhiều quý ông thân phận cao quý.”
Chương 1044: Diễn viên cùng Người quan sát
Ý tứ của nghị viên Macht đã rất rõ ràng, ông là người trăng hoa, quen nhiều phụ nữ, nhưng đừng dại mà coi vị tiểu thư này là mục tiêu theo đuổi, cô ấy là người ông không thể đụng vào.
Suy nghĩ trong đầu Klein lại là:
“Thì ra tiểu thư ‘Chính nghĩa’ là con gái bá tước Hall, khó trách nhiều tiền như vậy, khó trách không thèm trả giá…
“Bá tước Hall là một trong những cổ đông ngân hàng lớn nhất vương quốc, là nghị viên thượng viện có lực ảnh hưởng lớn nhất, một trong những quý tộc thừa kế, tài sản còn nhiều hơn Nam tước Sindras không ít…
“Dù tiểu thư ‘Chính nghĩa’ không thể kế thừa tước vị cùng gia nghiệp, số tài sản được chia ít nhất cũng phải hàng trăm ngàn bảng…
“Hơn nữa với khuôn mặt, xuất thân cùng tính cách của cô ấy, quả thật là đối tượng tốt nhất để kết hôn của vương thất cùng các đại quý tộc…
“Nhưng mà, từ việc cô ấy liên tục mua vật phẩm thần kỳ, biểu hiện không giống như tài sản chỉ có vài trăm ngàn bảng… Rốt cục cô ta có bao nhiêu tiền? Mình nghĩ phải nhiều hơn…”
Suy nghĩ lóe lên, Klein cười đáp lại nghị viên Macht:
“Trước đó tôi đã nghe nói đủ loại lời đồn về tiểu thư Audrey, hôm nay mới phát hiện chúng cũng không phải rất khoa trương.
“Thực đáng tiếc, tôi không phải vương tử, cũng không phải người kế thừa Công tước Hầu tước Bá tước Tử tước, nếu không, tôi cũng có thể trở thành người theo đuổi của cô ấy.”
Anh đang tỏ thái độ biết rõ thân phận cùng địa vị của mình.
Nghị viên Macht không tiếp tục nói chuyện về phương diện này, chuyển sang giới thiệu cho Dwayne Dantes biết thân phận các khách mời, chân chính dẫn dắt anh tiến vào xã hội thượng lưu, đương nhiên, trong chuyện này trợ giúp lớn nhất là giáo hội Đêm Tối, không có bọn họ thì không thể cử hành tiệc tối từ thiện này, Macht cũng không thể trực tiếp đưa Dwayne Dantes tới gặp những người thân phận cao quý kia.
Hầu tước Losente, Bá tước Gross, Tử tước Loveland… Từng vị quý tộc tín đồ Nữ thần hàn huyên cùng Dwayne Dantes vài câu, thái độ đều rất ấm áp.
Macht còn chưa giới thiệu xong, ngoài cửa xuất hiện một ông lão.
Ông ta mặc trường bào màu đen pha đỏ của nhân viên thần chức, trước ngực đeo thánh huy bóng tối năm cạnh, khuôn mặt sạch sẽ, không có chòm râu, ánh mắt sâu thẳm, tối om yên tĩnh.
Bao gồm cả bá tước Hall, mọi người đều nhìn về phía ông lão này, dùng thái độ tôn kính cúi chào nói:
“Chào buổi tối, ngài Thánh Anthony.”
Người này đúng là một trong những Thánh giả giáo hội Đêm Tối, một trong mười ba vị đại Giám mục, Anthony Stevenson!
Ông ta là người phụ trách giáo khu Backlund, là cao tầng giáo hội chân chính.
Klein vừa thấy vị Đại Giám mục này, thể xác và tinh thần liền không tự chủ được sợ hãi run rẩy, khó có thể ngăn chặn, khó có thể che giấu, giống như trở về lúc còn nhỏ tuổi, đang đi trên đường thì nhìn thấy một cái mộ ở một góc.
Ánh mắt anh đảo qua, thấy khách mời khác đều không có phản ứng mãnh liệt như vậy, nhất thời hiểu được người có linh tính càng mạnh thì cảm nhận “Sợ hãi” do Thánh giả Anthony mang đến càng rõ ràng, thế là anh cố gắng tỉnh táo, thu lại tinh thần.
Khi anh bước đầu khống chế được cảm giác sợ hãi, Thánh Anthony đã lộ ra nụ cười, nhìn quanh một vòng, vẽ lên ngực theo chiều thuận kim đồng hồ:
“Ca ngợi Nữ thần.”
“Ca ngợi Nữ thần.” Các khách mời tham gia tiệc tối từ thiện này đều đáp lại.
Sau khi Đại Giám mục tiến đến, nghị viên Macht không còn giới thiệu cho Klein biết những khách mời khác, bởi vì tiệc tối đã chính thức bắt đầu.
Dựa theo lệ thường, mọi người đầu tiên là ngồi xuống ghế, thành kính nhìn về phía nữ thần cầu nguyện 5 phút, tiếp theo, ca đoàn của giáo đường đi tới phía trước điện thờ, dùng tiếng ca chỉnh tề tựa như có thể gột rửa tâm linh tán tụng Nữ thần.
Nghi thức tôn giáo kết thúc, Giám mục Elektra được Thánh Anthony chỉ định, đi tới bên cạnh vị trí đoàn hát giáo hội đứng khi nãy, nơi đó có một cái bục gỗ cao, bề mặt có thể đặt xuống các loại sách vở.
“Cảm tạ các vị đã đến đây, nhân phẩm của mọi người tỏa sáng như những vì sao lấp lánh trong đêm tối…” Đầu tiên Giám mục Elektra khách khí mở miệng, sau đó nói tiếp “Lần tiệc tối này chủ yếu là để thành lập quỹ học tập dành cho người nghèo được học hành, do ngài Dwayne Dantes đề nghị đầu tiên, ông ta là một quý ngài chân chính, sự thành kính và nhân phẩm của ông ta đều không chê vào đâu được, đủ để ghi vào lịch sử giáo hội, tiếp theo xin mời ngài Dwayne Dantes đi lên diễn thuyết mấy câu.”
Klein tuy đã sớm có chuẩn bị, nhưng nghe thấy câu cuối cùng, vẫn lặng yên hít vào một hơi.
Lần này không giống bình thường, nơi này có hai thậm chí càng nhiều “Người quan sát” hơn, anh không thể thích nói thế nào thì nói, nội dung diễn thuyết phải đủ chân thật, không thể người khác nhìn ra mình đang nói dối hoặc sử dụng ví dụ giả dối!
Chỉnh lại quần áo đầu tóc, anh rất nhanh đứng lên, một bên đi tới bục cao, một bên cài lại khuy áo vest.
Đi tới phía sau bục cao, đứng vững gót chân, anh nhìn quanh các quý tộc, nghị viên, thần chức giả cùng nhân viên chính phủ cao cấp, mỉm cười mở miệng:
“Tôi có chút khẩn trương, đây là lần đầu tiên tôi bị nhiều người thân phận cao quý nhìn chằm chằm như vậy.
“Tôi từng sống ở khu vực người nghèo tụ tập, sống ở nam đại lục hỗn loạn, bởi vậy gặp được không ít chuyện, có một cô gái nhỏ, từ 6 tuổi đã phải giúp mẹ làm hộp diêm, nếu không làm như vậy, sau khi nhà bọn họ trả xong tiền thuê nhà, ngay cả tiền mua bánh mì đen cũng không có, loại bánh mì đen của bọn họ, có rất nhiều cám, ngẫu nhiên còn có thể cắn trúng cát cùng đá, cứng rắn thậm chí không khác gì gậy gỗ, có thể đánh người…”
“Cô gái nhỏ kia dần lớn lên, tuy mỗi ngày đều rất mệt nhọc, trong nhà cũng không có nhiều tiền gì hơn, nhưng cô vẫn luôn hướng tới trường học giáo hội tổ chức ban đêm, hy vọng có thể học tập chữ viết, nắm giữ tri thức, bởi vì cô biết, chỉ như vậy cuộc sống hiện tại mới có thể thay đổi, không còn đói bụng, mới có thể mặc quần áo ấm áp chống chịu rét lạnh, mới có thể không cần tới nhà xưởng với điều kiện ác liệt, để rồi hơn hai mươi tuổi đã chết đi…
Klein chọn lựa ra một bộ phận ký ức về người nghèo mình từng thực sự nhìn thấy, dung hợp với nhau, mang theo tình cảm chân thực nói.
Anh rõ ràng có thể nhìn thấy trong mắt các cô gái hoặc nhiều hoặc ít đều phát ra vẻ đồng tình thương hại, có những cô gái thậm chí đã lóe lên hơi nước, ví dụ như Audrey Hall.
Thật sự là một đứa nhỏ dễ dàng bị cảm động… Biểu diễn của mình xuất phát từ trong lòng, ngay cả mình cũng có thể cảm động, huống chi là “Người quan sát”… Bất quá, đại bộ phận quý ngài thì không bị xúc động nhiều, có người hẳn là đã sớm hiểu biết cuộc sống người nghèo, có người lại không thèm để ý sống chết của người địa vị thấp… Ánh mắt Klein đảo qua, tiếp tục nói:
“Chúng ta đang ở giai đoạn phát triển công nghiệp, tương lai khẳng định cần càng nhiều công nhân biết chữ… Chúng ta càng phóng khoáng, tương lai những người có tư cách bỏ phiếu tất nhiên đại bộ phận đều được giáo dục… Vì thương hại những đứa nhỏ nhà nghèo, vì tương lai vương quốc, tôi quyết định quyên góp cho giáo hội toàn bộ cổ phần công ty Cowim, thành lập một quỹ học tập dành cho dân nghèo, để sau khi bọn họ được miễn phí đi học tại trường ban đêm, sẽ chân chính có cơ hội trở thành thành phần tri thức…”
Chương 1045: Đề nghị của Bá tước Hall (1)
Bá tước Hall để hai hàng ria mép rất đẹp nghe được mà gật gật đầu, là người thứ nhất nâng lên hai tay, nhẹ nhàng vỗ tay.
Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Klein về tới vị trí thuộc về mình, Giám mục Elektra tiến lên tuyên bố:
“Ngài Dwayne Dantes cống hiến số cổ phần trị giá 15.000 bảng, chúng tôi sẽ biến nó thành một ‘Quỹ từ thiện giáo dục Ruen’, các quý cô, các quý ngài, nếu mọi người ủng hộ ý tưởng của ông ta, thương hại những đứa nhỏ khát khao tri thức, vậy hãy ủng hộ quỹ này.”
Khi nói chuyện, ông ta chỉ sang hòm kính dâng ở bên cạnh.
Audrey thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu nói với cha mình:
“Con muốn quyên góp 1.000 bảng, còn cha thì sao?”
Đồng thời trong đầu cô rất nhanh tổng kết những gì mà mình vừa quan sát được:
“Dwayne Dantes hẳn là từng có cuộc sống ở tầng dưới chót, sự đồng tình sự thương hại và bài diễn thuyết đều rất chân thật… Những đứa nhỏ nhà nghèo kia thật đáng thương…
“Vừa rồi Giám mục nhắc tới cổ phần công ty trị giá 15.000, khóe miệng ông ta mất tự nhiên nhếch lên, xem ra là cảm thấy đau lòng, nhưng mà ông ta chân thành quyên góp tiền không giống ngụy tạo… Cái này chỉ có thể nói ông ta là một quý ngài yêu tiền nhưng càng ‘yêu’ thiện lương…
“Lúc trước vì sao ông ta lộ vẻ kinh ngạc khi nhìn mình? Vì sao lại cố che giấu?
“Ông ta từng gặp mình ở nơi nào, lại không biết thân phận của mình? Nhưng cái này đâu cần che giấu…
“Ông ta nhận ra vòng cổ của mình là vật phẩm thần kỳ, cho nên kinh ngạc, vì vậy muốn che giấu chuyện này?
“Nếu quả thật là như vậy, ông ta khẳng định là người phi phàm, hơn nữa danh sách sẽ không rất thấp…
“Chờ trở về hỏi Susie xem sao, có lẽ nó sẽ quan sát được chi tiết khác, nó trốn từ một nơi bí mật gần đây, sẽ không bị đề phòng, có thể phát hiện càng nhiều hơn.”
Trong khi suy nghĩ xoay chuyển, Audrey thấy phụ thân bá tước Hall cười lấy ra chi phiếu cùng bút máy.
Ông viết xuống con số:
10.000 bảng!
10.000 bảng… Audrey chớp chớp mắt, dùng biến hỏa rất nhỏ trên vẻ mặt để biểu lộ ra sự kinh ngạc của mình.
Không cần cô mở miệng hỏi, bá tước Hall đã nhận ra cô đang nghi hoặc, cười ha hả nói:
“Đây là một người rất có kiến thức, phương pháp của ông ta cho cha chút gợi ý, làm cha cảm thấy chút cộng minh, hơn nữa, không thể bởi vì lý do quyên góp chỉ xử lý phần ngọn mà không phải gốc rễ mà coi thường nó, đôi khi nó rất hữu dụng.”
Audrey mơ hồ nghe hiểu lời nói của cha, lại cảm giác không hiểu rõ ràng, thế là khẽ gật đầu, lấy ra từ túi xách chi phiếu, viết xuống con số 1.000 bảng.
Đây là tiệc tối từ thiện, hơn nữa là được giáo đường cử hành, cho nên không có khiêu vũ, không có sắp xếp quá mức xa hoa lãng phí, không có người giúp việc nam cùng thị nữ đi theo bên cạnh, chỉ có tự phục vụ mình cùng với quyên góp tiền, các cô gái đương nhiên phải mang theo túi xách.
Các khách mời lục tục cho chi phiếu vào hòm công đức, sau đó phân biệt đi theo hai sườn dài của dãy bàn lấy rượu hoặc đồ ăn nhẹ, rồi đi qua đi lại trao đổi với người khác, không hề ngồi xuống.
Cái này càng tiếp cận hình thức xếp hàng nhận cơm.
Klein đi theo Giám mục Elektra, tới bên cạnh thánh giả Anthony, được giới thiệu cho vị cao tầng giáo hội Đêm Tối này.
Thánh Anthony mỉm cười đáp lại sự thăm hỏi ân cần của Dwayne Dantes, đánh giá anh một phen rồi nói:
“Rất tốt, chúng tôi cảm thấy kiêu ngạo vì có tín đồ như ông.
“Nữ thần dạy nhân phẩm càng quan trọng hơn địa vị, cho nên, ông là một quý ngài rất cao quý.”
Thẳng thắn mà nói, lúc đối mặt vị Thánh giả này, trong lòng Klein có chút bồn chồn, bởi vì người phi phàm lĩnh vực “Vận mệnh” liên hệ với thần linh, đều có khả năng nhìn ra được khí tức sương mù xám trên người anh, ví dụ như, toàn thể con đường “Quái vật”, ví dụ như “Nữ thần Đêm Tối” khống chế vận rủi, mà nếu Thánh Anthony là danh sách cao con đường “Kẻ không ngủ”, hẳn đã nắm giữ năng lực phi phàm ở phương diện vận rủi này, vì vậy ông ta quả thật có xác suất nhất định nhìn ra được Dwayne Dantes có vấn đề.
Vì thế, trước khi Klein tới tham gia lần tiệc tối từ thiện này, anh đã đi lên phía trên sương mù xám bói toán, nhận được đáp án không hề nguy hiểm.
Nếu Nữ thần không nói gì, vậy Đại Giám mục cho dù thật sự có thể phát hiện chút vấn đề, hẳn cũng sẽ làm bộ như không thấy… Klein cười ấm áp đáp lại:
“Trong khoảng thời gian này, tôi thường xuyên đến giáo đường cầu nguyện, nghe Giám mục Elektra giảng kinh, cảm giác tâm linh như được tham gia lễ rửa tội, ngay cả linh hồn cũng giống như được thanh lọc, cho nên mới vâng theo lời Nữ thần dạy, truyền lại hi vọng cho người khác.”
Thánh Anthony gật gật đầu nói:
“Ở trước mặt Nữ thần, toàn bộ tín đồ chỉ phân chia theo nhân phẩm, mặc kệ là quý tộc hay bình dân, mặc kệ là nam hay nữ, đều giống nhau.
“Cầu mong những người đang chìm trong bể khổ có thể rời xa sợ hãi, tìm thấy an bình.
“Ca ngợi Nữ thần.”
Klein cùng Giám mục Elektra đều chấm bốn cái thuận theo chiều kim đồng hồ:
“Ca ngợi Nữ thần!”
Thấy thánh Anthony đi về hướng tín đồ khác, Klein chuẩn bị tới bàn ăn lấy một ly rượu sâm banh giải khát.
Đúng lúc này, anh thấy một quý ngài bước tới.
Làn da quý ngài này đã có chút chảy xệ, bụng phệ, nhưng có thể nhìn ra được, lúc trẻ tuổi ông ta rất anh tuấn, cho dù là hiện tại, đôi mắt xanh thẳm ẩn chứa ý cười cùng hai chòm râu đẹp mắt cũng làm cho ông ta không đến mức khó coi.
Klein vừa rồi đã nghe nghị viên Macht giới thiệu, biết đây là bá tước Hall, nghị viên thượng viện, đại gia ngân hàng.
Đương nhiên, với anh mà nói, thân phận quan trọng nhất của vị quý tộc này là cha của tiểu thư “Chính Nghĩa”, mà Audrey vừa vặn cũng ở bên cạnh, ánh mắt sáng ngời chuyên chú đánh giá Dwayne Dantes, chờ đợi được đối thoại.
Điều này làm cho Klein nhất thời có chút không được tự nhiên.
Mình phải biểu hiện phù hợp với hình tượng của Dwayne Dantes… Một người xuất thân bình thường, cố gắng xâm nhập xã hội thượng lưu, giờ khắc này tất nhiên phải có chút khẩn trương, một quý ngài yêu thích sắc đẹp, đối mặt với viên đá quý sáng chói nhất Backlund, nhìn chăm chú hòa cùng khẩn trương là không thể tránh khỏi, nhưng sẽ không tự giác bày ra kiến thức bản thân, bày ra một loại sức hút riêng, ừm, một quý ngài kinh nghiệm phong phú, giàu có từ trong hỗn loạn khẳng định có kiêu ngạo tiềm tàng, tự tin cùng mạnh mẽ, mặc kệ trong lòng cảm xúc thế nào, mặt ngoài đều sẽ kiệt lực bình thản, kính trọng mà không tự ti… Suy nghĩ trong đầu Klein thay đổi thật nhanh, trên mặt hiện ra nụ cười, chào hỏi với bá tước Hall tới gần:
“Bá tước tôn quý, vừa rồi tôi đã thấy chi phiếu của ngài, sự lương thiện và lòng nhân từ của ngài đều làm tôi cực kỳ bội phục, vậy mà cũng không khoe khoang, không nói cho người khác mình quyên góp bao nhiêu.”
Bá tước Hall cười ha hả nói:
“Không, tôi không bằng ông, bởi vì tôi không trả giá nhiều bằng ông.”
Ý tứ của ông ta là, 15.000 bảng có thể là một phần mười tài sản của Dwayne Dantes, thậm chí một phần năm, 10.000 bảng với ông ta chỉ là 1 phần 1.000, hoặc là càng ít hơn, rất hiển nhiên, Dwayne Dantes phải trả giá cao hơn, còn ông ta thuần túy là bỏ ra theo tâm tình.
“Theo tôi thấy, chỉ cần có thể giúp người nghèo khát tri thức thay đổi vận mệnh, mọi người đều đầy đủ thiện lương và nhân từ, từ góc độ này mà nói, 10.000 bảng và 15.000 bảng chỉ chênh lệch 5.000 bảng.” Klein cố gắng để biểu hiện của mình thành khẩn nhất, đồng thời cố ý thầm liếc mắt nhìn cô gái tóc vàng đứng nghe một cái.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







