Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 133 : Hành Tích Bại Lộ (c661-c665)
❮ sautiếp ❯Chương 661: Hành Tích Bại Lộ
Hàn Lập đích xác đã bay xa hơn năm dặm, hơn nữa trước đó sớm đã độn hơn mười mấy dặm, nên chỉ nói lại mấy câu cuối cùng rồi cũng không quay đầu lại hóa thành một đạo cầu vồng bay đi.
Người của Hàn gia bây giờ, nói là cùng hắn có chút quan hệ, nhưng thực ra trong tâm hắn chính thức là người nhà thì thủy chung chỉ có cha mẹ cùng huynh trưởng tiểu muội mấy người.
Nho sinh cùng đại hán mặc dù thủy chung đối với hắn cực kỳ cung kính nhưng Hàn Lập vẫn không cách nào sinh cảm giác thân cận.
Dù sao nhiều năm xa cách như vậy cùng với việc Thanh Ngưu trấn xung quanh năm dặm thay đổi quá nhiều làm cho Hàn Lập khó có thể dung nhập, chỉ thấy cảm giác hết sức xa lạ.
Chẳng qua, quay về quê quán một chuyến, một điểm vướng bận trong lòng cuối cùng cũng đã được hóa giải.
Tin tưởng rằng trải qua một ít năm tháng nữa, cuối cùng mối quan hệ này sẽ không còn gì nặng nề nữa.
Hàn Lập âm thầm suy nghĩ, sau đó nhận thức chuẩn phương hướng gia tăng tốc độ phi hành.
Một vài ngày sau, Hàn Lập trên đường qua Lam Châu, trong lòng vừa động cố ý đi đường vòng thăm Gia Nguyên Thành một chút.
Kết quả sau khi vào thành mới phát hiện, thành này cũng cảnh còn người mất.
Chẳng những Tôn Nhị Cẩu cùng Tứ Bình Bang sớm đã tan thành mây khói, ngay cả Lam Châu Ngũ Sắc Môn từng uy chấn một thời hơn trăm năm đã không còn tồn tại, mà bị một tân quật khởi “Thiên Nhất Hội” thay thế.
Nếu hắn nhớ không lầm thì sau lưng Ngũ Sắc Môn năm đó dường như có bóng dáng Linh Thú Sơn, mà Linh Thú Sơn khi cùng ma đạo quyết chiến lại đột nhiên phản thủ ngả về Ngự Linh Tông.
Mà bây giờ Việt Quốc đã bị Quỷ Linh Môn khống chế trong tay, nói như thế thì Ngũ Sắc Môn xuống dốc, cũng là chuyện rất bình thường.
Cũng không biết lúc đó Mặc Ngọc Châu cùng kỳ nữ Anh Trữ có chuyện gì ngoài ý muốn không.
Đáng tiếc chuyện năm đó xảy ra đã quá lâu, Hàn Lập cho dù một hơi hỏi thăm các nơi, vẫn không có tin tức gì.
Hàn Lập chỉ có thể thở dài một phen rồi cũng vội vã rời đi.
Về phần Tôn Nhị Cẩu, mặc dù nói Tôn gia nhận hắn làm chủ nhân nhưng hắn chưa bao giờ chính thức yêu cầu Tôn gia làm cái gì.
Ngược lại trước sau cấp Tôn Nhị Cẩu không ít chỗ tốt nên sau khi không nghe tin tức gì về Tôn gia thì hắn cũng không có lý do gì phải vướng bận.
Vì vậy Hàn Lập rời khỏi Gia Nguyên Thành, trong lòng không còn có vương vấn gì mà nhắm thẳng Nguyên Vũ Quốc bay đến, chuẩn bị xuyên qua Nguyên Vũ Quốc để trở về Lạc Vân Tông.
Nhưng hắn vừa rời khỏi Gia Nguyên Thành được nửa ngày thì đột nhiên thần sắc ngẩn ra, người đang bay trên trời cao dừng lại.
Hắn quay đầu, người hướng về một phía xa xa nhìn vài lần, hai mắt không khỏi híp lại.
Mà cùng lúc đó giữa đoàn người ngoài hai trăm dặm cũng dừng độn quang lại.
Trong đó hai bạch y nữ tử lại càng chần chừ liếc mắt nhìn nhau, trên khuôn mặt ngọc dâng lên một tia nghiêm trọng.
“Hai vị sư thúc! Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì, không ổn?”
Một lão già đứng trước hai bạch y nữ tử, thấy nhị nữ vẻ mặt có chút khẩn trương liền hỏi thăm.
“Ừm.
Mới vừa rồi chúng ta cảm ứng được vị trí của đối phương, nhưng linh anh đột nhiên đình chỉ đi tới, đứng ở nơi nào không nhúc nhích, không biết là có phải đã phát hiện ra tung tích chúng ta hay không”.
Người vừa nói là bạch y nữ tử mày liễu mắt phượng, ánh mắt lộ vẻ thung dung phiêu dật nhưng cả người lộ ra một loại khí thế như đao phong cực kỳ sắc bén.
“Không có khả năng.
Cho dù là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng không thể cảm ứng được khoảng cách xa như thế.
Chẳng lẽ mới vừa rồi hai vị sư thúc thi triển bí công, kinh động cấm chế trong linh anh, cho nên đối phương mới cảm nhận thấy được điều gì không ổn”.
Một vị hán tử dáng vẻ uy mãnh, biến sắc nghi ngờ nói.
“Không có khả năng, công pháp của chúng ta là do sư tổ các ngươi tự mình truyền cho.
Chỉ là đơn phương cảm ứng tới vị trí Mộc Linh Anh.
Đối phương chỉ cần pháp lực chưa tu luyện tới Nguyên Anh Hậu Kỳ thì không thể phát hiện được cái gì dị thường.
Dù sao chúng ta cách xa đối phương mấy trăm dặm, tu sĩ Nguyên Anh bình thường cho dù thần thức cường đại dị thường cũng nhiều lắm có thể quan sát động tĩnh trong phạm vi trăm dặm, như thế cũng là cực kỳ đáng sợ rồi.
Chẳng lẽ chúng ta thi triển cấm chế tìm tu sĩ linh anh lại gây động tĩnh đến lão quái vật hậu kỳ nào không chừng”.
Nữ tử họ Liễu lắc đầu, quả quyết phủ nhận nói.
“Nhưng, Liễu sư thúc, tại sao đối phương có thể…” Nữ tu sĩ Trúc Cơ Kỳ áo lục lo lắng muốn nói gì đó.
Nhưng chỉ trong giây lát, Hạm Vân Chi đang yên lặng đứng một bên bắt quyết bỗng thần sắc cả kinh mở miệng.
“Không ổn.
Vị trí linh anh di chuyển bay về hướng chúng ta”.
“Cái gì? bay về hướng chúng ta.
Thật sự phát hiện ra chúng ta ư?” Nữ tử họ Liễu hoa dung thất sắc cũng vội vàng bắt quyết cảm ứng cái g đó.
“Người mang cấm chế linh anh thật sự mang theo linh anh bay lại đây, hơn nữa tốc độ nhanh một cách thần kỳ.
Khẳng định là Nguyên Anh Kỳ tu sĩ không thể nghi ngờ” Kết quả một lát sau nữ tử này sắc mặt phát lạnh khẳng định.
“Chạy mau, quyết không thể động thủ cùng người này, nếu không chúng ta hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Ta nhớ kỹ phân đàn Lam Châu Quỷ Linh Môn được thiết lập tại vùng phụ cận.
Mấy người chúng ta bây giờ chạy tới đó.
Mặc dù hai nhà có chút không hợp, nhưng dù sao cũng là đồng ma đạo, đối mặt với vô danh Nguyên Anh Kỳ tu sĩ này cũng chỉ có cách mượn trận pháp nơi đó mà tự bảo vệ mình.
Hơn nữa, đối phương chưa chắc thực sự có dũng khí thản nhiên công kích phân đàn Quỷ Linh Môn, cơ hội chạy thoát của chúng ta rất lớn” Hạm Vân Chi trầm ngâm một chút, rồi chậm rãi nói.
“Hạm sư thúc nói không sai, chúng ta mau đi nhanh! nếu không là không kịp” Đại hán Áo lục nghe nói có tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đang đến đây thì không khỏi khô cổ nuốt nước miếng, có chút kinh hoảng.
“Hừ! hoảng hốt cái gì! Chúng ta sáu người thi triển linh hợp quyết, liên kết pháp lực sáu người thành toàn thể, như vậy đủ có thể làm cho độn tốc đề cao gần nửa.
Làm phép nhanh lên một chút!” Nữ tử họ Liễu nhíu hai hàng lông mày, ánh mắt lạnh như băng liếc mắt nhìn đại hán nói.
Đại hán giật mình sợ hãi, không dám nói gì nữa.
Lấy Hạm Vân Chi cùng nữ tử họ Liễu làm chủ, sáu người lập tức bắt đầu làm phép, tự phát ra pháp bảo pháp khí rồi cách không gắn bó linh khí thành một thể, phảng phất hóa thành một đạo hoàng quang, phá không phi độn, tốc độ vô cùng mau chóng!
Mà lúc này Hàn Lập đang tại một đầu khác, sắc mặt âm trầm toàn lực bay tới.
Thần thức hắn bây giờ mạnh mẽ đến mức nào thì ngay cả bản thân Hàn Lập cũng không rõ lắm.
Chỉ biết có người chủ tâm làm phép, dựa vào tầng thứ tư của Đại Diễn Quyết, thần thức hắn đủ bao phủ phạm vi trong vòng trăm dặm.
Mà ngoài trăm dặm thì mặc dù không cách nào dò xét toàn bộ sự tình lớn nhỏ đến tột cùng nhưng động tĩnh đại khái trong vòng hai ba trăm dặm thì cũng có thể cảm ứng được tám chín phần mười.
Mới vừa rồi hắn trên đường phi độn, đột nhiên cảm nhận được quanh thân có một đạo linh lực bí mật mà cổ quái quanh quẩn bên người không chịu tán đi.
Điều này làm cho Hàn Lập cả kinh.
Linh lực này cực kỳ yếu ớt nhưng quỷ dị, nếu không phải thần thức hắn cường đại hơn hẳn tu sĩ Nguyên Anh Kỳ bình thường thì thật là không thể phát giác được.
Mặc dù không biết cụ thể chuyện gì xảy ra, nhưng Hàn Lập biết phiền toái đang tới .
Theo hắn đoán, không phải là chuyện đến Nguyên Vũ Quốc diệt sát cả nhà Phó Gia bị bại lộ mà là khi ở Thái Nhạc Sơn mạch tiện tay thu thập tu sĩ Quỷ Linh Môn nên mới xảy ra chuyện này.
Nên hắn không chút nghĩ ngợi liền tản thần thức ra mọi nơi, quả nhiên phát hiện ở địa phương ngoài hai trăm dặm có vài tên tu sĩ đang bám theo mình.
Mặc dù vì quá xa nên chưa tra được mấy người này là ai, nhưng Hàn Lập đã động sát tâm, không chút chần chờ phi độn bay đi.
Đối với tu sĩ có năng lực truy tung được mình, hắn tuyệt đối không để cho bọn họ bám theo mình phía sau, tốt nhất là tìm cách diệt trừ để tránh hậu hoạn về sau.
Dù sao đối phương thoạt nhìn chỉ có hai ba gã Tu Sĩ Kết Đan, diệt sát đối phương hẳn là không cần tốn nhiều sức mới phải!
Lập tức một đạo hoàng quang thô to ở phía trước liều mạng phi độn, xa xa một chỗ khác, một đạo cầu vồng dài chừng mười trượng chói mắt, phát ra từng tiếng rít gào mau chóng đuổi theo ở phía sau.
Nhưng chỉ trong chốc lát, Hàn Lập biến thành độn quang cũng đã đến gần trong vòng trăm dặm.
Điều này làm cho nữ tử họ Liễu phía trước thỉnh thoảng làm phép cảm ứng vị trí Hàn Lập không khỏi khuôn mặt tái nhợt, cuối cùng lộ ra một tia sợ hãi.
Bởi vì theo tốc độ truy đuổi như vậy xem ra, bọn họ sáu người chưa chạy được một nửa đường sẽ bị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ phía sau đuổi theo kịp, căn bản không kịp trốn vào trong vòng phân đàn Quỷ Linh Môn.
Nữ nhân này sốt ruột quay gáy ngọc, muốn cùng Hạm Vân Chi bên cạnh thương lượng đối sách đào mệnh thì khuôn mặt Hạm sư tỷ lại trở nên vui vẻ thấp giọng nói:
“Mau nhìn, phía trước có một đội tu sĩ Quỷ Linh Môn, hình như họ nghênh đón chúng ta lại đây”.
“Tu sĩ Quỷ Linh Môn?”
Hạm Vân Chi không khỏi lớn tiếng hô, chẳng những làm cho tinh thần nữ tử họ Liễu phấn chấn mà còn làm cho bốn gã tu sĩ Ngự Linh Tông cũng trở nên vui vẻ.
Mặc dù không dám kỳ vọng đối phương có thể đủ thực lực đánh với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, nhưng có thể giúp bọn họ ngăn cản một chút, trì hoãn thời gian cũng là tốt.
Quả nhiên trong phút chốc, những người khác cũng chứng kiến phía đối diện loáng thoáng hơn mười mấy điểm đen đi tới.
Nhìn thấy điều này, trong lòng nữ tử họ Liễu an tâm hơn một chút, thầm liếc mắt nhìn Hạm Vân Chi một cái.
Vị Hạm sư tỷ này không ngờ phát hiện ra tu sĩ Quỷ Linh Môn sớm hơn mình nhiều, trong lòng âm thầm rùng mình.
Mộc Linh Anh chỉ có một, nàng cùng Hạm Vân Chi bình thường biểu hiện ra ngoài là sư tỷ sư muội, trên thực tế lại tồn tại một loại quan hệ khác.
Bình thường sư tỷ sư muội thân thiết nhưng đằng sau lại vụng trộm cạnh tranh cực kỳ kịch liệt, hy vọng có thể làm cho chính mình có cơ hội dung hợp cùng với Mộc Linh Anh.
Dù sao loại cơ hội một bước lên trời này, người nào cũng khó lòng bỏ qua được.
Lúc này sáu người điều khiển hoàng quang trong nháy mắt đến trước mặt đội tu sĩ Quỷ Linh Môn, sau đó linh khí tản đi, sáu người thu liễm quang hoa, một lần nữa tách ra hiển lộ từng người một.
Mà đám tu sĩ Quỷ Linh Môn cũng này sớm phát hiện mấy người Ngự Linh Tông, mặc dù không lập tức làm ra cử động gì bất thiện, nhưng lập tức tản ra, làm ra tư thế đề phòng.
“Ồ! không phải là Ngự Linh Tông Hạm sư muội cùng Liễu sư muội sao? Hai vị sư muội lại đến Việt Quốc, thật đúng là khách quý!”
Một thanh âm có chút ngoài ý muốn truyền đến, trong đội tu sĩ Quỷ Linh Môn hắc y này đi ra ba gã tu sĩ Kết Đan Kỳ, trong đó có hai nam một nữ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 662: Văn Phong Nhi Đào
Ba người này, một gã khuôn mặt trầm ổn, thân mặc áo đen, một gã cẩm y cẩm bào, ánh mắt lỗ mãng, cuối cùng còn lại là một phụ nhân khoảng ba mươi tuổi trông còn khá hấp dẫn.
“Hóa ra là Địa Tuân sư huynh, môn hạ của Toái Hồn tiền bối.
Thật đúng là may mắn” Nữ tử họ Liễu vừa thấy ba gã đệ tử môn hạ Toái Hồn Chân Nhân này, lập tức thản nhiên cười nói.
Nhưng ba người tu sĩ áo đen đối diện nghe lời này lại lạnh lùng nhìn các nàng vài lần, sắc mặt có chút âm trầm.
Trong đó phụ nhân nọ mặt lại càng mang vẻ bất thiện hỏi:
“May mắn? Hai vị sư muội Ngự Linh Tông, vì sao không đợi tại Nguyên Vũ Quốc mà phải trộm tiến vào Việt Quốc? Chẳng lẽ khinh thị Quỷ Linh Môn chúng ta như vậy ư?”
“Lâm sư tỷ có chút hiểu lầm rồi.
Ta cùng Hạm sư tỷ lần này đến Việt Quốc là phụng mệnh gia sư.
Cũng bởi vì chuyện khẩn cấp, không được chậm trễ cho nên không kịp thông tri với quý môn.
Hơn nữa chúng ta ở Việt Quốc cũng chỉ chờ đợi mấy ngày rồi lại rời đi, tuyệt không có ý khinh mạn quý môn” Nữ tử họ Liễu khẽ cười một tiếng, giải thích.
“Mặc kệ hai vị sư muội vì sao phải đến Việt Quốc, Tuân mỗ cũng không muốn đa sự.
Ta bây giờ chỉ muốn hỏi một câu, hai vị vài ngày trước có đi qua Thái Nhạc Sơn mạch, lấy vật gì ở đấy không?” Tu sĩ áo đen này hai mắt chằm chằm nhìn nữ tử họ Liễu, lạnh lùng hỏi.
“Thái Nhạc Sơn! Tuân sư huynh nói chính là Hoàng Phong Cốc, một trong Việt Quốc Thất Phái ngày xưa trong Thái Nhạc Sơn mạch?” Hạm Vân Chi nhướng mày, vẻ mặt mang một tia cổ quái hỏi.
“Như thế nào, hai vị sư muội thật sự đã đi qua nơi này” Tu sĩ họ Tuân bất động thanh sắc nhưng trong mắt lại hiện lên nét hàn quang.
Nghe lời này, thần sắc cẩm y thư sinh cùng phụ nhân bên cạnh đồng thời lộ vẻ căng thẳng, trên mặt lộ ra một chút địch ý.
Hạm Vân Chi cùng nữ tử họ Liễu thấy cảnh này, hai người theo bản năng liếc nhìn nhau.
Hai người cũng không phải là người ngu xuẩn, cũng nghe ra trong lời đối phương vài phần bất thiện.
Chẳng qua, đoàn người các nàng căn bản không đi qua Thái Nhạc Sơn, chỉ vì dụng công pháp dò xét vị trí linh anh từ xa nên biết cấm chế linh anh tu sĩ nọ dường như có dừng lại tại Thái Nhạc Sơn nọ hơn nửa ngày.
Vì vậy nữ tử họ Liễu sau khi đảo mắt, khóe hạnh hé mở dò xét.
“Thái Nhạc Sơn thì tỷ muội chúng ta thực không có đi qua.
Nhưng chúng ta dò xét được ở khoảng cách ngoài trăm dặm có một gã tu sĩ có lưu tại Thái Nhạc Sơn, thời gian cũng không sai biệt lắm so với thời gian sư huynh nói.
Tuân sư huynh chẳng lẽ lại tìm người này?”
“Cách xa hơn trăm dặm ư.
Liễu sư muội không phải là đang ăn nói bừa bãi sao? Các ngươi như làm thế nào mà biết đối phương có dừng lại tại Thái Nhạc Sơn.
Chẳng lẽ cũng là tu sĩ của quý tông?”
Hai mắt nho sinh cẩm y không kiêng nể gì lưu chuyển vài vòng nhìn chỗ nổi bật trên người hai nàng rồi đột nhiên cười hì hì nói.
“Khuyết sư huynh nói giỡn rồi.
Hai người ta đang ở Việt Quốc sao dám lừa gạt mấy vị sư huynh.
Không tin thì sư muội có thể chỉ trời phát ra lời thề.
Mà sư huynh cứ hỏi là biết ngay thật giả! Người nọ quả thật chúng ta không nhận ra, về phần vì sao lại biết việc này thì nói ra có chút phức tạp.
Bây giờ tiểu muội đang có việc gấp phải đi ngay, ngày khác sẽ cẩn thận giải thích cho sư huynh được không”.
Nữ tử họ Liễu song má ửng hồng, hai mắt lưu chuyển như thu ba nói, cả người toát ra vẻ hết sức kiều mỵ động lòng người, làm cho cẩm y thư sinh hai mắt phảng phất như phát sáng.
Thấy ánh mắt nữ tử họ Liễu như thế, tu sĩ áo đen nhướng mày, trong lòng có chút bán tín bán nghi.
Vì vậy hắn trầm ngâm một chút rồi thần sắc hòa hoãn nói:.
“Nếu là chuyện bình thường, Liễu sư muội nói sao ta tự nhiên sẽ tin không nghi ngờ gì.
Nhưng lúc này đây, Lục sư đệ chúng ta cùng một số môn nhân tại Thái Nhạc Sơn mạch ngộ hại, ngay cả hài cốt cũng không có lưu lại chút nào, làm cho gia sư cực kỳ giận dữ.
Mà ta tra qua tu sĩ cao giai gần đây tiến vào Việt Quốc hình như cũng chỉ có đoàn người của sư muội có hành tung vô cùng quỷ dị.
Nếu Liễu sư muội nhận thức được từ xa người từng dừng chân tại Thái Nhạc Sơn, không bằng chúng ta cùng đối chất một phen.
Tại hạ thực muốn xem một chút người nọ là thần thánh phương nào, nếu người này thật sự đã sát hại sáu sư đệ, Tuân mỗ nhất định sau đó trọng tạ hai vị”.
Tu sĩ áo đen bất động thanh sắc nói, rồi nhìn đoàn người Ngự Linh Tông chằm chằm.
“Đối chất?” Nữ tử họ Liễu ngẩn ra sau đó lộ ra vẻ khó khăn.
“Như thế nào, hai vị sư muội có việc ấy cũng không chịu giúp sao?”
Tu sĩ áo đen nhìn như hời hợt vừa hỏi nhưng mấy người phía sau hắn không hẹn mà cùng tiến lên vây lấy đám tu sĩ Ngự Linh Tông, ý tứ một lời không vừa ý sẽ lập tức động thủ.
Mắt thấy tình cảnh này, sắc mặt nữ tử họ Liễu khẽ biến, đang muốn nói cái gì đó thì đột nhiên thần sắc cả kinh bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.
Không chỉ nữ nhân này, tất cả tu sĩ ở đây cũng cảm thấy một cổ thần thức cường đại lạnh như băng, không kiêng nể gì từ trên trời giáng xuống, vây toàn bộ đoàn người bọn họ lại.
Mặc dù chưa nhìn thấy người, nhưng cái loại thần thức bất thiện lạnh thấu xương này thì bất kỳ ai cũng có thể cảm ứng được.
“Là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, người mà các người nói là lão quái vật Nguyên Anh Kỳ, là muốn gạt ta chờ chịu chết hay sao?”
Phụ nhân cảm nhận được thần thức đáng sợ, kinh sợ không khỏi lớn tiếng quát tháo.
“Hãy bớt nói sàm đi, lập tức chia nhau đào tẩu, có thể chạy được người nào tốt người ấy”.
Tu sĩ họ Tuân mặc dù trong lòng cũng giận dữ, nhưng rất rõ ràng bây giờ căn bản không phải lúc truy cứu việc này, sau khi trầm giọng nói lập tức hóa thành một đạo ô quang dẫn đầu bỏ chạy.
“Người nọ không nhất định là hung thủ sát hại Lục sư đệ, chúng ta có lẽ không cần phải sợ hãi như thế” Cẩm y nho kinh hãi nhưng lại chần chừ nói.
“Hừ! sư huynh nếu muốn giao mạng nhỏ cho người khác, vậy xin thứ cho sư muội không phụng bồi!”
Phụ nhân không hề tức giận lạnh lạnh nhạt nói rồi hóa thành một đạo hồng quang nhằm hướng khác phá không bay đi.
Nho sinh sắc mặt cực kỳ khó coi, giương mắt oán hận nhìn đám người Quỷ Linh Môn đối diện rồi cũng dậm chân bay khỏi.
Ngự Linh Tông thấp giai tu sĩ khác thấy cảnh này, tự nhiên cũng lập tức giải tán chạy trối chết.
Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thực sự đáng sợ, làm cho đám tu sĩ này căn bản không dám nảy sinh chút tâm lý đối kháng nào.
“Đám người này thật vô dụng.
Chẳng những không giúp được gì, ngược lại còn làm mất thời gian chạy trốn của chúng ta” Nữ tử họ Liễu nhíu tú mi, phi thường tức giận thấp giọng nói.
“Không đúng! Bây giờ tình hình tốt hơn nhiều.
Có những người này che chở cho chúng ta, cơ hội chạy thoát tăng lên không ít.
Chúng ta cũng đành trông vào thiên mệnh thôi”.
Hạm Vân Chi lại có vẻ phi thường trấn định, giơ tay vỗ vào Túi linh thú bên hông, lập tức một con bạch điểu to lớn xuất hiện trên không trung.
Nữ tử họ Liễu cùng Ngự Linh Tông tu sĩ khác động tác cũng không chậm trễ, mỗi người một hướng trực tiếp ngự khí đào tẩu, tất cả cùng thả phi hành linh thú ra, cùng giống Hạm Vân Chi, ngự thú mà độn.
Điều giống nhau duy nhất là những người này tất cả đều một mình chạy trối chết, không có bất kỳ ai chạy về cùng một hướng vì sợ đông người dễ bị đối phương chú ý.
Trong nháy mắt, nơi này không còn một bóng người.
Dựa theo ý nghĩ của bọn họ, cho dù độn tốc của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ nọ nhanh đến mấy cũng không có khả năng đuổi theo tất cả, đủ có thể làm cho đại đa số mọi người đào mệnh.
Mà lúc này Hàn Lập đã đuổi tới trong vòng trăm dặm.
Mới vừa rồi thần thức hắn đảo qua phía dưới đã phát hiện ra một đám tu sĩ ma đạo chạy trốn cũng cảm giác ngạc nhiên.
Nhưng sau khi thấy hai đám người không ngờ tứ tán thoát đi, hắn không khỏi nhướng mày, cảm giác có chút khó giải quyết.
Trên mặt hiện lên một tia nghiêm trọng, Hàn Lập hít sâu một hơi, phía sau người vang lên tiếng lôi minh, hiện ra đôi cánh bạch ngân lơ lửng trên không.
Ích Tà Thần Lôi trong cơ thể nhẹ nhàng rót vào Phong Lôi Sí.
Hàn Lập trong nháy mắt biến mất, sau một khắc, thân hình đã hiện ra ở địa phương cách đó vài dặm.
Tiếp tục thi triển Lôi độn thần thuật như thế mấy lần, thân ảnh Hàn Lập thấp thoáng chớp động không thôi.
Một lát sau, hắn đã đến địa phương mà đám tu sĩ này mới vừa chia tay.
Mặt Hàn Lập không chút thay đổi, nhưng thần thức bất động thanh sắc tỏa ra cảm ứng, lập tức tìm được tất cả tu sĩ ma đạo đang chạy trối chết.
Giờ phút này xa nhất là một gã đã bỏ chạy được bốn năm mươi dặm, gần nhất là một gã, mới chỉ vừa mới thoát đi được ngoài mười dặm.
Hàn Lập cười lạnh một tiếng, rồi lập tức tập trung thần thức vào tên tu sĩ Kết Đan Kỳ chạy xa nhất sau đó điện quang chợt lóe, biến mất.
Chạy trốn ra xa nhất cũng không phải là tu sĩ họ Tuân bỏ chạy đầu tiên mà là phụ nhân tầm ba mươi tuổi có vài phần tư sắc.
Phụ nhân này không biết tu luyện công pháp cổ quái gì nên mặc dù tu vi chỉ có bộ dáng Kết Đan Sơ Kỳ nhưng giờ phút này hồng quang tráo thể, linh hỏa khiêu động, lại phảng phất như yêu linh trong ngọn lửa, cả người hóa thành một hỏa cầu to lớn, nhanh như điện chớp.
Phía ngoài hỏa cầu, từng tia hào quang dài ngắn không đồng nhất từ trên người phụ nhân xuất ra, thanh quang lập lòe, mỗi một lần di chuyển, cũng làm cho phụ nhân này trong nháy mắt độn ra hơn mười trượng, tốc độ cực nhanh, thật sự làm cho người ta sợ hãi.
Mà phụ nhân này trong lòng cũng đang tự đắc ý.
Công pháp của nàng có lẽ khi đối địch thì so với công pháp đỉnh cấp khác thua kém không ít, nhưng tại độn thuật lại là Phong hỏa chi độn cực hiếm thấy.
Hơn nữa bản thân nàng tu luyện một kiện pháp bảo phong thuộc tính “Phiêu Linh Đái” càng làm cho độn pháp như hổ thêm cánh.
Nàng tin tưởng nếu nói về độn tốc hiện nay thì so với tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ cũng không thua kém là mấy.
Nếu nói trong đám tu sĩ chạy trối chết này người nào có khả năng bình yên vô sự nhất không phải nàng thì là ai.
Phụ nhân âm thầm tự nghĩ ngợi thì trong tai đột nhiên nghe được thanh âm “Ầm ù ù”, mặc dù thanh âm này không lớn, hơn nữa khoảng cách có vẻ rất xa nhưng làm cho phụ nhân ngây người, không khỏi từ trong đám hồng quang quay đầu lại nhìn.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 663: Tung Hoành Phi Mỹ
Lọt vào trong tầm mắt là khoảng không vô tận, ngay cả một bóng quỷ ảnh cũng không có.
Nhưng tiếng gầm rú trầm thấp nọ lại càng phát ra vang dội, dường như trong tích tắc đã đến bên cạnh.
Trong nháy mắt, khuôn mặt phụ nhân trở nên tái nhợt, kinh hãi luống cuống nhìn khắp xung quanh, nhưng sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, quay người lại, lấy tốc độ so với mới vừa rồi còn nhanh hơn ba phần, vội vàng phá không bay đi.
Nhưng lúc này đã là chậm trễ, mới vừa rồi phía xa xa không có một bóng người nay bỗng nhiên xuất hiện một điểm ngân quang chớp động, lúc rõ lúc không, chờ ngân quang lần nữa phát sáng thì không ngờ đã đến cách chỉ có trăm trượng.
Bên trong mơ hồ có một bóng người trên lưng có hai cánh, đúng là Hàn Lập đang đuổi theo.
Hàn Lập nhìn phụ nhân đang bay trong hồng quang, độn tốc cực nhanh cũng cảm thấy một tia ngoài ý muốn.
Xem ra thiên hạ to lớn, các loại kỳ công diệu pháp, đích xác là không thể biết hết được.
Một nữ tu Kết Đan Kỳ, không ngờ cũng có loại công pháp độn thuật đáng sợ này.
Bí công này so với pháp bảo Phong Lôi Sí nói không chừng còn nhanh hơn không ít.
Hàn Lập tâm lý có chút cảm khái, nhưng đeo Phong Lôi Sí sau lưng, cũng không hề dừng lại một khắc nào.
Chỉ thấy ngân sí lại một lần nữa di chuyển, Hàn Lập đã hóa thành một đạo quang hồ, chợt lóe lên sau đó đã xuất hiện phía trước phụ nhân.
Hắn thong dong vươn tay, năm ngón tay khẻ nhếch, năm đạo kiếm quang màu xanh trong nháy mắt từ đầu ngón tay bắn ra.
Phụ nhân mặt cả kinh không còn chút máu, hô to một tiếng: “Tiền bối, tha mạng!”
Tiếp theo, quanh thân hồng quang đồng loạt bùng lên chói mắt, trong nháy mắt cùng mấy hào quang màu xanh dung hợp thành một cái vòm ánh sáng màu xanh đỏ dày dặn, vững vàng bảo hộ bên trong.
Hàn Lập nhíu mày một chút, thản nhiên nhìn nữ nhân này không nói, kết quả năm đạo kiếm khí một đường đánh tới trên màn hào quang.
“Phốc phốc” vài tiếng trầm đục truyện tới.
Uy lực của vòm ánh sáng thuộc tính Phong hỏa này thật đúng là không nhỏ.
Liên tục ngăn chặn ba đạo kiếm khí nhưng đến đạo kiếm khí thứ tư đánh tới thì trong ánh mắt tuyệt vọng của phụ nhân, khoảng khắc vòm ánh sáng này đã bị vỡ tung.
Phụ nhân này căn bản không kịp thi triển thủ đoạn khác, sau khi bị hai đạo kiếm khí xuyên thủng nơi yếu hại mà chết.
Hàn Lập nhìn thi thể phụ nhân đang rơi thẳng xuống nhẹ lắc đầu, ngón tay khẽ bắn, một viên hỏa cầu bay ra, thi thể phụ nhân hóa thành tro bụi.
Túi Trữ Vật trên người cùng kiện quang tráo pháp bảo sau cái vung tay vững vàng rơi vào trong tay Hàn Lập.
“Nếu ta không giết ngươi, thì chỉ sợ đến phiên ma đạo Nguyên Anh Kỳ lão quái vật đuổi giết ta”.
Hàn Lập thở dài một tiếng, quanh thân lôi quang chớp động rồi lại hướng thần thức tập trung vào những tên còn lại đang bỏ chạy.
Mục tiêu lúc này đây là tất cả các tu sĩ có tu vi trung bình, cao thâm nhất là tên tu sĩ áo đen kia, tu vi đã đến Kết Đan Trung Kỳ đỉnh phong, bộ dáng lập tức muốn tiến vào Kết Đan Hậu Kỳ.
Có điều Hàn Lập trên đường truy đuổi đã vỗ Túi linh thú, thả ra rất nhiều tam sắc Phệ Kim Trùng.
Sau đó hắn dùng thần niệm dẫn dắt, tất cả phi trùng lập tức ngưng tụ thành mười mấy thanh tam sắc phi kiếm, phân biệt đuổi theo hướng các tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đang liều mạng bỏ chạy .
Những người này tu vi nông cạn, độn tốc cũng chậm hơn, Hàn Lập lại muốn nhất nhất diệt sát bọn họ.
Dùng đám linh trùng biến hóa thành phi kiếm đủ có thể đồng thời hạ sát bọn họ.
Về phần vài tên tu sĩ Kết Đan Kỳ còn lại thì do hắn tự mình đến thu thập.
Dù sao những người này độn tốc không chậm, nếu chỉ dựa vào linh trùng đuổi theo sợ rằng không có gì nắm chắc.
Bởi vì độn tốc của Phệ Kim Trùng tại khoảng cách ngắn còn có thể đuổi kịp.
Một khi chạy khoảng cách xa như thế thì lực bất tòng tâm.
Tu sĩ áo đen cước dẫm lên một ô hắc đoản nhận phát sáng, sắc mặt âm trầm buồn bực quay đầu chạy đi.
Lần này đi ra ngoài tìm hung thủ sát hại Lục sư đệ, không nghĩ tới lại đụng đầu với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Xem ra Lục sư đệ kia không biết có phải do tên tu sĩ ra tay tiêu diệt hay không nhưng khẳng định là có quan hệ tới đám tu sĩ Ngự Linh Tông này.
Mà xem ra đám Ngự Linh Tông tu sĩ vừa thấy người nọ đuổi theo phía sau, so với bọn hắn bộ dáng càng hoảng sợ hơn, có đến tám chín phần mười do đám Ngự Linh Tông trêu chọc cừu gia, mà bọn họ lần này xem như bị mắc vạ lây.
Đối phương có ý đồ bất thiện, tám chín phần mười là muốn giết người diệt khẩu.
Hắn thật đúng là không muốn vì vậy mà chạy.
Bất quá mặc kệ như thế nào, lúc này đây dính dáng đến tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thì chuyện Lục sư đệ bị sát hại sẽ không còn là chuyện bọn hắn có thể xử lý.
Sau khi trở về nhất định phải bẩm báo sư phụ, làm cho lão nhân gia đích thân xuất mã mới được.
Đối phương dám không kiêng nể gì truy sát ma đạo Kết Đan Tu Sĩ bọn hắn.
Người này chắc không phải là lão quái vật Nguyên Anh Kỳ của thế lực khác, mà là tán tu qua đường, nếu không sao lại không có một chút kiêng kỵ đối với thế lực ma đạo khổng lồ như thế.
Tu sĩ áo đen đang âm thầm lo lắng thì đột nhiên từ mặt bên truyền đến một tràng sấm sét quái dị, thanh âm lúc cao lúc thấp.
Tu sĩ áo đen giật mình kinh hãi, vội vàng cảnh giác quay đầu nhìn lại.
Kết quả trước mắt chỉ thấy ánh thanh quang chợt lóe, sau đó không còn biết gì nữa.
Hàn Lập mặt không chút thay đổi khẽ vẫy tay, triệu hồi thanh sắc cự kiếm mang thi thể từ xa.
Người này mặc dù đang lúc phi độn còn cẩn thận mở ra vòng ánh sáng hộ thân, nhưng dưới cự kiếm do Thanh Trúc Phong Vân Kiếm biến thành thì không chịu nổi một kích.
Vòng ánh sáng hộ thân này tựa như giấy bạc vậy, bị một kích phá tới không có chút tác dụng ngăn cản nào.
Bây giờ hắn xoay chuyển ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Được hai khối bích lục khô lâu dẫn dắt, tu sĩ cẩm y thần sắc khẩn trương quay đầu nhìn trái phải không ngừng.
Hắn rất rõ ràng, đừng tưởng một mạch chạy ra cự ly xa như thế, hơn nữa tu sĩ Nguyên Anh Kỳ nọ cũng không ngay từ đầu truy đuổi, nhưng chỉ cần hắn còn đang nằm trong vùng bao phủ của thần thức cường đại của đối phương thì bất kỳ thời khắc nào cũng có thể bị đối phương đuổi giết đến.
Bởi vậy hắn vừa toàn lực phi độn, vừa tận lực triển khai toàn bộ thần thức, tim đập thình thịch.
Kết quả, khi tâm thần hắn cảm giác bất an, vừa quay đầu nhìn lại thì trái tim chợt trầm xuống.
Chỉ thấy cách đó không xa, trên không trung, không biết khi nào đã xuất hiện một gã thanh niên hơn hai mươi tuổi, một thân đạm thanh nho sam, ôn hòa nhìn hắn cười cười, lộ ra một bộ hàm răng lòe lòe sáng lên như tuyết trắng.
Tu sĩ Cẩm y lập tức vung tay bỏ chạy nhưng thanh niên nọ vẻ mặt ôn hoà nói:.
“Đạo hữu chạy trốn lộ trình dài như thế thật sự là rất khổ cực.
Hay là để Hàn mỗ tống tiễn đạo hữu một đoạn đường!”
Hàn Lập nói xong tay thì vung tay áo lên.
Vô số kim điểm từ trong tay áo bay ra, trong nháy mắt hóa thành một đóa kim vân thật lớn, che trời phủ đất lạnh lung đập xuống phía dưới .
Tu sĩ Cẩm y chỉ còn kịp kêu một tiếng bi thảm rồi lập tức ngay cả người lẫn pháp bảo đều bị kim vân cắn nuốt, một lát sau đóa kim vân lần nữa bay lên, không gian chỗ vừa rồi trống trơn, tu sĩ cẩm y cứ như vậy mà biến mất khỏi nhân gian.
“Phệ Kim Trùng tiến hóa quả nhiên so với ban đầu lợi hại hơn nhiều.
Ngay cả pháp bảo cũng trong phút chốc cắn nuốt địa sạch sẽ, xứng danh không có gì không thể thôn phệ”.
Hàn Lập nhìn thấy tình hình như vậy, thần sắc không thay đổi, nhưng trong miệng lại thì thào tự nói vài câu.
Sau đó hắn lấy ra một Túi linh thú từ trong tay áo, đám Phệ Kim Trùng màu vàng này sau khi xoay quanh vài vòng tại không trung mới lưu luyến bay vào túi.
Điều này làm cho Hàn Lập chau mày, tâm lý thở dài.
Đám trùng tử này ngày cường đại thì khống chế chúng nó cũng không có dễ dàng giống trước kia.
Điều này làm cho Hàn Lập hơi có chút cụt hứng.
Tiếng sấm sét nổi lên, Hàn Lập biến thành ngân quang biến mất trong không trung.
Hạm Vân Chi cưỡi trên linh cầm trắng noãn hóa thành một đạo bạch hồng dài ước ba bốn trượng vội vã phi độn về phía trước.
Giờ phút này nàng cùng linh cầm hòa thành đạo bạch quang nhu hòa, trong đó hiện lên khuôn mặt trắng noãn như ngọc, cùng tăng thêm vài phần hơi thở thánh khiết.
Chỉ là hiện tại nàng hàng mi nhíu chặt, trong tay cầm một cái đĩa ngọc màu lục lớn bằng bàn tay, cẩn thận xem xét không ngừng, trên mặt hiện vẻ âm trầm bất định.
Trên đĩa ngọc trong suốt sáng long lanh, xanh biếc ẩm ướt, hai bên vành đĩa có nhiều thượng cổ phù văn màu vàng bạc cùng một ít minh ấn hoa văn thâm ảo, tản ra linh khí lục sắc kinh người.
Vừa nhìn, đã biết không phải là kiện dị bảo tầm thường.
Mà ở trung tâm đĩa ngọc, nơi đó bóng loáng trong như gương, có bảy tám quang điểm hồng sắc lúc ẩn lúc hiện lấp lóe không ngừng, phảng phất như màu đỏ của huỳnh hỏa trùng.
Nhưng đang lúc này, một quang điểm sau một lúc lấp lóe, bỗng nhiên từ tâm đĩa biến mất.
Hạm Vân Chi thấy cảnh này, cắn làn môi đỏ mọng, trên mặt hiện ra một tia ưu sắc, rồi ngưng thần nhìn chăm chú bảo vật trong tay, mắt không chớp một cái.
Nhưng một lát sau, lại có thêm hai điểm hồng cũng chợt hiện một chút sau đó cũng từ mặt đĩa ngọc biến mất.
Nét mặt tú lệ băng khiết của Hạm Vân Chi rốt cục thần sắc đại biến,.
Sau khi các điểm hồng trên cái đĩa biến mất thì cũng chỉ còn hai quang điểm có chút lấp lóe không ngừng.
“Trừ ta cùng Liễu sư muội thì bốn gã Trúc Cơ Kỳ đệ tử gần như cùng một lúc gặp độc thủ.
Chẳng lẽ người này có phân thân thuật, hay là có thần thông gì khác khó tin.
Xem ra, hay là ta đã quá coi thường thần thông của lão quái Nguyên Anh Kỳ này.
Phỏng chừng tu sĩ Quỷ Linh Môn cũng không biết ở nơi nào.
Biết trước như vậy, tốt hơn hết là mọi người tập hợp lại cùng nhau, cùng người này đánh một trận”.
Hạm Vân Chi dịu dàng khẽ vén tóc trên trán, khóe miệng lộ ra một tia cười khổ lẩm bẩm, thanh âm thấp gần như không thể nghe thấy.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 664: Lục Dực Sương Công
Mặc dù trong lòng Hạm Vân Chi có chút hối hận đối với quyết định lúc đầu, nhưng bây giờ mới biết cũng không có tác dụng.
Vì thế nàng thu đĩa ngọc trong tay lại, sau khi hít sâu một hơi, khẽ nhếch môi, một viên quang châu trong suốt từ trong miệng bay ra.
Hạt châu này quay tròn trước mặt Hạm Vân Chi, sau đó rơi xuống đỉnh đầu con chim to lớn, cố định bất động trên đầu nó.
Hai tay nữ tử này bắt một pháp quyết, sắc mặt ngưng trọng điểm một cái về hướng hạt châu, viên châu phát ra hào quang chói mắt, cùng lúc con linh cầm vươn cổ kêu một tiếng dài, hai cánh rung lên, vẽ ra vệt dài màu trắng, từ tại chỗ bắn nhanh ra, tốc độ thoát ra nhanh hơn gấp rưỡi so với ban đầu.
Chẳng qua nhìn Hạm Vân Chi khi pháp quyết trên tay còn chưa thu lại, sắc mặt đã trắng bệch, liền biết loại bí thuật này là một công pháp rất hao tổn nguyên khí.
Nhưng hiện tại họa sát thân ngay trước mắt, nàng tự nhiên cũng bất chấp mọi thứ.
Nữ tử này vừa mới thi triển bí thuật không lâu, đột nhiên phía sau có tiếng sấm truyền đến, mặt Hạm Vân Chi cả kinh, biết địch nhân rốt cục cũng đuổi theo.
Nhưng bây giờ tốc độ của loại độn thuật này, đã là nhanh nhất mà nàng có thể thi triển, trừ vội vàng gia tăng một vòng bảo hộ trên người, cũng không có biện pháp nào khác.
Dù sao lúc trước Hạm Vân Chi vì muốn kết đan dễ dàng, nên thần thông công pháp tu luyện thật sự không có uy lực lớn.
Kết quả sau khi tiếng sấm vang lên, một đạo ngân hồ chợt lóe lên bên cạnh nữ tử , tại hơn mười trượng trước mặt nàng, hiện ra một bóng người trên lưng có hai cánh, thanh quang chớp động, không cách nào thấy rõ khuôn mặt của đối phương, nhưng bóng người không nói hai lời liền khoát tay, mấy đạo thanh hồng chói mắt bỗng nhiên xuất hiện.
Trên mặt Hạm Vân Chi lộ vẻ tuyệt vọng, nhắm mặt chờ chết.
“Ồ! Là cô”
Thân ảnh người nọ sau khi liếc mắt nhìn Hạm Vân Chi một cái, không khỏi kinh ngạc kêu lên, lập tức vung nắm tay, thanh mang liền biến mất.
Hạm Vân Chi cảm thấy kỳ quái, đang lúc muốn ngưng thần nhìn kỹ đối phương, nhưng điện quang cùng tiếng sấm quanh thân ảnh người nọ lại hiện lên, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Hạm Vân Chi không khỏi ngẩn ngơ.
Nhưng sau một lát trì hoãn, tiếng sấm lại từ phía sau phát ra.
Tâm tình nữ tử liền trầm xuống vội vàng quay đầu muốn xem một chút, nhưng vòng bảo hộ “bộp” một tiếng bị nghiền nát, theo sau là một kim hồ cực nhỏ bắn đến trên người.
Lập tức Hạm Vân Chi cảm thấy toàn thân tê rần, thân thể không thể khống chế ngã xuống.
Cùng lúc đó, nàng mơ hồ cảm thấy mình được một người ôm lại.
Một luồng khí tức nam tử xông vào mũi.
Hạm Vân Chi nổi giận, nhưng liền hôn mê bất tỉnh.
Hàn Lập nhìn nữ tử trong lòng, mặt lộ ra vẻ cười khổ, bộ dáng rất bất đắc dĩ.
Không biết qua bao lâu, Hạm Vân Chi từ từ tỉnh lại, giương mắt, liền nhìn thấy bầu trời xanh không mây.
Nàng cả kinh vội vàng ngồi dậy, phát hiện mình đang ở trên một ngọn tiểu sơn vô danh.
Một bên cách đó không xa, một con bạch điểu to lớn thành thật nằm sấp một bên, bộ dáng dường như cũng hôn mê bất tỉnh.
Hạm Vân Chi vội vàng nhìn lại, may là con chim này chỉ bị hạ một cái cầm chế đơn giản, rất dễ dàng giải khai.
Nữ tử lúc này mới yên tâm thức tỉnh linh cầm, sau đó cưỡi nó bay lên trời, nhìn xung quanh một chút.
Xung quanh chỗ nàng bị chế trụ, dường như không có dị động gì.
Mà xem thời gian, có vẻ cũng không qua bao lâu.
Mặt Hạm Vân Chi lộ vẻ mờ mịt hồi lâu, đột nhiên nhớ tới chuyện gì đáng sợ, mặt khẩn trương vội vàng kiểm tra quần áo thân thể trên người.
Kết quả hết thảy bình thường, cũng không có trải qua chuyện gì đáng sợ.
Hơn nữa Túi trữ vật trên người cùng dị bảo trong áo cũng vẫn nằm chỗ cũ, nhìn tựa như không ai di chuyển qua.
Lúc này, Hạm Vân Chi thật sự ngây người.
Đối phương chẳng những không giết nàng, cũng không có xâm phạm nàng chút nào.
Chuyện này là như thế nào?
Nàng có chút hồ đồ.
Hạm Vân Chi đột nhiên nhớ tới trước khi mình bất tỉnh, đối phương đã phát ra một tiếng kinh ngạc, thần sắc trên mặt liền kinh nghi.
Chẳng lẽ tên tu sĩ Nguyên Anh Kỳ kia thật có biết nàng, hoặc có thể là một người không thân quen của nàng.
Nhưng là trong trí nhớ, ngoại trừ một ít tổ sư Ngự Linh Tông, đối với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ của tông môn khác, căn bản nàng cũng không hề gặp ai.
Đáng tiếc động tác người nọ quá nhanh, căn bản không thấy rõ khuôn mặt, vóc người cũng cực kỳ bình thường, không có chút đặc điểm nào.
Âm thanh duy nhất phát ra, cũng chỉ là một tiếng kinh ngạc mà thôi, căn bản không thể nhận biết được.
Hạm Vân Chi kinh ngạc ngẫm nghĩ nửa ngày, vẫn không có chút kết quả nào.
Có điều, nàng vuốt trong áo một cái, lấy ra một cái đĩa ngọc xanh biếc.
Tiếp theo tay nàng bắt quyết, miệng lẩm bẩm, liền sau đó một đạo pháp quyết màu trắng xuất hiện, đánh tới trên đĩa ngọc.
Lập tức một trận lục quang trong bảo vật chớp động, một điểm ánh sáng màu đỏ phát ra bên trong.
Chứng kiến việc này, Hạm Vân Chi nhíu mày, nghĩ tới tình hình lúc trước trong khoảng khắc mình bị đối phương cấm chế, càng cảm thấy sợ hãi.
Nếu vị Liễu sư muội kia của nàng cũng không bị giết, hẳn là đã chạy ra khỏi phạm vi cảm ứng của bảo vật.
Mà khi nãy nhìn thấy bộ dáng cay độc của đối phương như thế, phòng chừng phần nhiều là đã bị giết.
Hạm Vân Chi thở dài một hơi, thu hồi bảo vật, khống chế linh cầm bay khỏi nơi này.
Tại một nơi khác, Hàn Lập đang ôm một nữ tử tuổi còn trẻ, hóa thành một đạo cầu vồng bay đi.
Cúi đầu xem xét đại mỹ nữ thơm mát xinh tươi trong lòng, thần sắc hắn vẫn như thường, không có chút biểu lộ gì.
Cách đó không lâu, sau khi hắn đánh ngất Hạm Vân Chi, liền lập tức đổi phương hướng, đuổi theo một vị nữ tu Ngự Linh Tông khác.
Kết quả khi đối phương vừa thấy Hàn Lập đuổi theo, hoa dung liền thất sắc, thả ra một đám phi thiên ngô công (rết bay) lớn khoảng một thước.
Con rết này không giống những con bình thường khác, toàn thân phát ánh sáng màu đen, lưng mọc ra hai cánh màu trắng, lúc bay ra từ túi linh thú liền phun ra băng sương màu trắng, hung ác dị thường.
Hàn Lập thấy vậy đầu tiên là cả kinh, tiếp theo trong lòng lại mừng rỡ.
Đám rết hung ác này nếu không nhìn lầm, chính là kỳ trùng Lục Dực Sương Công xếp hạng thứ mưới tám trên bảng.
Loại rết này cũng giống Phệ Kim Trùng của Hàn Lập , đều là thượng cổ linh trùng thời kỳ hoang dã.
Nghe nói chúng có được một bộ phận huyết thống chân long thuộc tính băng.
Một khi tiến hóa đến thời kỳ trưởng thành, lưng liền sinh ra sáu cánh, phun ra hàn khí, đủ để bao trùm trăm dặm, đóng băng vạn vật.
Chẳng qua mấy con rết này cũng giống với Phệ Kim Trùng lúc đầu, rõ ràng đếu là ấu trùng, hàn khí được phun ra đối với tu sĩ bình thường có lẽ khó có thể ngăn cản, nhưng đối với Hàn Lập đã luyện hóa một ít Kiềm Lam Băng Diễm, căn bản không đủ để gây khó khăn.
Lúc này Hàn Lập thi triển công pháp, không khách khí dễ dàng thu vào tay áo, làm cho nữ tử kinh hoàng, mặt không còn chút máu.
Nhân cơ hội này, hắn lôi độn một cái, khống chế nữ tử này, làm cho hôn mê đi.
Mất đi thần thức khống chế, mấy con rết đang bay liền tự động bay trở về trong túi linh thú.
Hàn Lập nhìn nữ tử xinh đẹp trong tay, thần sắc chần chừ.
Giết chết nữ tử này chỉ là chuyện nhấc tay.
Nhưng nếu vậy, Lục Dục Sương Công sẽ không thể lấy được.
Bởi vì hễ là tu sĩ sử dụng linh trùng, vì sợ sau khi bị bỏ mình ngoài ý muốn, linh vật liền bị cừu gia lấy được, nên đều hạ cấm chế nhận chủ, sau đó lại hạ cấm chế tự bạo.
Một khi chủ nhân ngoài ý muốn mà chết, nguyên thần tiêu tan, linh trùng cũng sẽ tự bạo theo.
Đương nhiên nếu tu sĩ tự giác biết đại hạn đã đến, hoặc là muốn truyền linh trùng lại cho môn đồ, tự nhiên sẽ loại bỏ cấm chế này.
Phệ Kim Trùng của Hàn Lập cũng là được bỏ loại cấm chế này.
Hàn Lập muốn có được đám trứng rết này, hiển nhiên không thể nhẫn tâm xuống tay hủy hoa.
Hơn nữa, Hàn Lập cũng có một ít tư tâm đối với bí thuật khống trùng của Ngự Linh Tông.
Dù sao Ngự Linh Tông vốn là lấy việc sử dụng linh trùng linh thú mà nổi tiếng cả Thiên Nam, đối với khống trùng đạo khẳng định có rất nhiều chỗ độc đáo.
Phệ Kim Trùng của hắn cũng rất cần cấm chế bí thuật để tăng mạnh khống chế.
Nghĩ tới đây, Hàn Lập dán vài đạo cấm chế trên người nữ tử để làm cho đối phương không cách nào tỉnh lại trong thời gian ngắn, sau đó hóa thành một đạo thanh hồng ôm nữ tử bay đi.
Về phần Hạm Vân Chi, việc này làm cho hắn nhớ tới tiểu muội dịu dàng năm đó, nên Hàn Lập không cách nào nhẫn tâm xuống tay.
Chung quy bản tính hắn không phải là một người trở mặt vô tình.
Không thể làm gì khác hơn là để nữ tử này lại, không để ý tới.
Dù sao Hạm Vân Chi cũng không thấy rõ khuôn mặt hắn, cho dù có trở về, phỏng chừng cũng không thể nói được gì.
Mà hắn chỉ cần bay nhanh về Khê Quốc, cho dù cuối cùng chuyện bị bại lộ, Ngự Linh Tông cùng Quỷ Linh Môn sao có thể bắt được hắn.
Dù sao Thiên Đạo Minh cùng Ma đạo là quan hệ đối địch.
Vài năm trước, Thiên Sát Tông tông chủ tự mình ra tay đại náo tại thánh địa Vân Mộng Sơn của ba phái, cũng làm cho ba phái phải ngậm bồ hòn.
Đối với người không may bị đối phương vây khốn hoặc bắt sống, hai thế lực lớn cũng chỉ có thể qua lại cười cười, kiêng kị nhau mà thôi.
Điểm này, trong lòng Hàn Lập cũng biết rõ ràng.
Kế tiếp, hắn liền liên tục bay trở về không ngừng một khắc, không muốn bị chặn lại ở trong phạm vi thế lực của mấy lão quái vật Nguyên Anh Kỳ của ma đạo.
Nghĩ như vậy, bất giác Hàn Lập liền độn quang nhanh hơn.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 665: Ngũ Hành Linh Anh
Thời điểm mấy tên tu sĩ Kết Đan Quỷ Linh Môn bị tiêu diệt toàn bộ, đại môn của phòng bế quan tại Yểm Nguyệt Tông một lần nữa được mở ra, tu sĩ áo bào trơn mặt trầm như nước đi tới.
Vài tên đệ tử đắc lực của hắn đồng thời bị giết, điều này làm cho lão ma Nguyên Anh Kỳ đang bế quan không thể xem như không biết.
Lúc này không nói một lời thả ra mấy đạo phù truyền tin, cấp cho tất cả phân đàn Quỷ Linh Môn tại Việt Quốc phát ra tin tức, lập tức tra rõ chuyện mấy tên đệ tử bị ngộ hại.
Hắn muốn tự thân xuất mã, xem một chút rốt cục là ai phía sau dám hạ độc thủ đối với môn hạ của Toái Hồn môn.
Có điều, hành động của hắn rõ ràng là chậm một bước.
Không chờ ma đạo Quỷ Linh Môn tìm tới, Hàn Lập đã bay khỏi Việt Quốc, bắt đầu đi ngang qua Nguyên Vũ Quốc.
Cuối cùng vị Toái Hồn Chân Nhân này không thu hoạch được gì, chỉ đại khái biết, mấy tên đệ tử của mình bị một tên tu sĩ Nguyên Anh Kỳ không biết tên tiêu diệt.
Đối phương đã rời xa Việt Quốc, khiến cho hắn nổi trận lôi đình.
Mà hơn mười ngày sau, Hạm Vân Chi cũng ủ rũ trở về Kỳ Linh Sơn tại Thiên La Quốc, quỳ trước gian thạch thất đen nhánh, nói lại chuyện đã trải qua một lần, tự mình thỉnh tội lão giả trong thất.
“Các ngươi tại ngoài mấy trăm dặm đã bị đối phương phát hiện.
Tất cả những người khác cùng tu sĩ Quỷ Linh Môn đều bị tiêu diệt, chỉ có ngươi bình yên thoát ra?” Trong lời nói của lão giả mang một tia cổ quái.
“Không sai, sư bá.
Vân Chi cùng đám người Liễu sư muội chia nhau chạy trối chết, kết quả chỉ có một mình ta có thể chạy thoát.
Những người khác không rõ ở nơi nào.
Không biết chừng còn chưa gặp phải độc thủ”.
Hạm Vân Chi không biết vì sao lại giấu diếm vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ không biết tên kia, tựa hồ vì nhận ra nàng mà thả đi, chỉ hàm hồ là nói mình chạy thoát.
“Người nọ nếu có thể giam cầm Mộc Linh Anh, hiển nhiên tám chín phần là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Nhưng có thể ở ngoài trăm dặm phát hiện hành tung của các ngươi, việc này có thể rất đáng sợ.
Theo ta được biết, tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cả Thiên Nam căn bản không có mấy người.
Chẳng lẽ thật sự là một trong mấy lão bất tử này” Thanh âm lão giả trầm xuống, mang theo một tia kiêng kỵ.
“Cái này sư điệt không rõ ràng lắm.
Bởi vì thần thức đối phương thật sự cường đại, nên con không dám đuổi theo đối phương.
Chỉ có thể từ xa cảm ứng được người này rời đi Việt Quốc, xuyên qua Nguyên Vũ bay về phía bắc.
Bởi vì phía trước là thế lực của chánh đạo cùng Thiên Đạo Minh, sư điệt không dám đi theo nữa, cuối cùng cũng không biết được đối phương là người phương nào, không thể làm gì khác hơn là quay về bổn tông.
Thỉnh sư bá thứ tội”.
“Ngươi không làm sai, thì có tội gì? Nếu người nọ thật sự là tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ, dù là ta tự mình đến đó, cũng vô dụng như nhau.
Ngươi có thể sống sót trở về, đã không dễ dàng.
Lần này cũng là do ta lo lắng không chu toàn, vốn tưởng rằng bằng vào bí thuật cảm ứng của ngươi cùng Liễu Ngọc, cũng đủ để tra rõ chi tiết đối phương, lại không hề nghĩ rằng đối phương có thể là tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ.
Hôm nay người nọ đã chạy xa như thế, cho dù mật thuật của ngươi có thần diệu hơn nữa, cũng không có cách cảm ứng được chỗ của Linh Anh.
Việc này tạm thời cho qua.
Ngươi hãy đi xuống nghĩ ngơi.
Mặt khác, hình như nghe nói Hạm sư đệ đã xuất quan, ngươi qua nhìn hắn một chút”.
Lão giả trong phòng thở dài một hơi, chậm rãi nói.
“Đa tạ sư bá đại lượng, sư điệt trước xin cáo lui” Hạm Vân Chi xá một cái, trong lòng nhẹ nhõm, sau đó cung kính lui xuống.
Chứng kiến thân ảnh Hạm Vân Chi dần dần đi khuất, lão già trong thạch thất im lặng trong chốc lát, sau đó quay về hướng không có bóng người, mở miệng một cách khó hiểu.
“Ngươi nhìn sư muội ngươi là nói thật hay giả, thật sự là lão gia Nguyên Anh Hậu Kỳ này bắt đi Linh Anh không? Phải biết rằng, cái loại tu sĩ cấp bậc này, sao có thể để cho con nhỏ Vân Chi may mắn chạy thoát” Thanh âm lão giả không mang theo một chút cảm tình, phảng phất như biến thành một người khác.
“Sư bá.
Mới vừa rồi ta dùng bí thuật cảm ứng trái tim Hạm sư muội một chút, mặc dù không thể nói hoàn toàn bình thường, nhưng đại bộ phận thời gian là yên ổn.
Chỉ khi nói đến đoạn chạy thoát nọ thì trong lòng mới có chút hỗn loạn.
Ta phỏng chừng chỗ giấu diếm, hơn phân nữa là có liên quan đến chuyện này”.
Theo câu hỏi của lão già, một nhân ảnh trong thạch thất chợt lóe, hiện ra một gã trung niên mắt to mày rậm, cung kính nói với lão già.
“Hừ! Ta cũng nghĩ như thế.
Nếu nàng không phải là hậu nhân của Hạm sư đệ, như thế nào ta lại để nàng rời đi dễ dàng như vậy, bằng không phải sử dụng Sưu hồn thuật, nhìn xem rốt cục nàng giấu diếm điều gì.
Bây giờ không nhìn mặt tăng cũng nhìn mặt phật, cũng vì e ngại quan hệ với Hạm sư đệ, loại thủ pháp thương tổn thần thức độc địa này, thật không thể tùy tiện dùng trên người nàng.
Dù sao nàng là hậu nhân của Hạm sư đệ, bình thường rất được yêu thương.
Thậm chí vì muốn làm cho nữ tử này kết đan, không tiếc đại hao nguyên khí thi triển nghịch thiên đại pháp, tẩy tủy dịch kinh cho nàng.
Nếu thứ mà nàng giấu diếm không phải trọng yếu, ta cũng chẳng muốn truy cứu nữa.
Việc Mộc Linh Anh rơi vào tay lão gia này, mới thật sự là chuyện phiền toái.
May mắn là lần này chỉ mất đi Mộc Linh Anh, hai Linh Anh khác vẫn bình yên.
Với Mộc Linh Anh ta nhớ còn có một cái dự bị, mặc dù hơi thiếu một chút, nhưng tạm thời trước hãy bồi dưỡng.
Thật không biết, có thể đợi được tới ngày Ngũ Hành Linh Anh tề tụ không” Lão giả thở dài một hơi, có chút buồn bực nói.
“Bí pháp Ngũ Hành Linh Anh này nguyên vốn là một đại bí thuật thần thông thất truyền nhiều năm, nếu không phải vài năm trước trong lúc vô ý sư bá luyện chế ra Thổ Linh Anh, sợ rằng bây giờ bổn tông còn không thể có lại được Ngũ Hành Linh Anh này.
Chỉ cần tất cả Linh Anh đều chuẩn bị hoàn toàn, liền thi triển bí thuật làm cho Linh Anh dung hòa cùng một thể với đệ tử bổn môn.
Không bao lâu, Ngự Linh Tông chúng ta sẽ có thêm năm tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, đủ có thể cùng Hợp Hoan Tông tranh đua vị trí đứng đầu ma đạo.
Có điều, đám tu sĩ này mặc dù có được thần thông của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, nhưng chính thức lại không có được thọ mệnh của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, thật sự là một chuyện đáng tiếc.
Về phần Mộc Linh Anh bị mất nọ, nguyên vốn là Linh Anh được luyện hóa sớm nhất, là một thứ rất hung hãn.
Nghe nói trước kia từng cắn nuốt nguyên anh của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ bổn tông, thật sự dị thường bạo ngược, khó có thể thuần phục.
Nếu muốn hợp thể, cũng khó có thể thành công.
Bị mất đi, trái lại là chuyện may mắn” Người trung niên chững chạc nói.
“Hắc hắc! Lời ngươi nói ta sao không biết.
Không biết Mộc Linh Anh nọ hơn ngàn năm trước gặp cơ duyên xảo hợp gì, lại tự sinh ra thần trí, lại len lén ẩn vào Tàng kinh các Ngự Linh Tông chúng ta, rình coi nhiều bí thuật công pháp, làm cho thần thông tăng lên, thoát ly cấm chế được một chút.
Nếu lúc ấy không phải vừa lúc có một vị trưởng lão Nguyên Anh Hậu Kỳ tọa trấn, liền thi triển đại thần thông trấn áp xuống, thiếu chút nữa liền gây thành đại họa.
Có điều cũng bởi vậy, ta phỏng chừng nếu có thể dung hợp Linh Anh này, sợ rằng vị đệ tử hợp thể kia liền có thể có được thần thông của Nguyên Anh Trung Kỳ không phải là không có khả năng.
Nên tự nhiên không muốn bỏ qua dễ dàng.
Nói đến cũng buồn cười, trước khi dung hợp Linh Anh, không thể làm cho pháp lực Ngũ Hành Linh Anh gia tăng, ngược lại phải làm suy yếu đi tu vi của chúng, chỉ có như vậy mới có thể cam đoan khi dung hợp, nguyên thần của đệ tử trong tông môn không bị cắn nuốt.
Nếu không, ta cần gì mạo hiểm cho người mang theo Mộc Linh Anh, đi tới Kiền Kim Cốc tiếp nhận kim phong tẩy thể” Lão giả bình tĩnh nói, nhưng tia tiếc hận trong lời nói vẫn phi thường rõ ràng.
Nam tử trung niên nghe vậy, muốn mở miệng khuyên cái gì đó, nhưng khi nghĩ lại thì mặt lại mang vẻ cười khổ không nói.
Hơn một tháng sau, Hàn Lập rốt cục cũng đến Khê Quốc, trở lại động phủ của mình.
Lúc này Hàn Lập mới thở phào một hơi, đem nữ tử họ Liễu vào trong tĩnh thất, trước hết đi xem Mộ Phái Linh.
Thấy nữ tử này còn đang trong thời kỳ bế quan tu luyện, trong lòng hắn rất là hài lòng.
Sau đó lại đi bái phỏng hai vị trưởng lão, để cho đối phương biết hắn đã trở về.
Hai người lão già tóc bạc vừa thấy Hàn Lập liền rất là cao hứng, hỏi han sơ qua vài câu tình huống ra ngoài của Hàn Lập lần này.
Hàn Lập nói sơ qua, chỉ là nói trên đường đã giết vài tên tu sĩ kết đan Quỷ Linh Môn cùng Ma Diễm Môn.
Kết quả, hai vị này đều không có lộ ra vẻ lo lắng, ngược lại còn lớn tiếng khen hay.
Xem ra hai người này đối với chuyện lần trước chánh ma lưỡng đạo tính kế bọn họ, vẫn ghi hận trong lòng.
Đặc biệt là lão già tóc bạc, lúc đầu vì mạng sống, không thể không thi triển một loại bí công bảo vệ tính mạng, khiến cho nguyên khí bây giờ vẫn còn đại thương, chưa hoàn toàn hồi phục.
Hành động này của Hàn Lập, cũng xem như là thay bọn họ trả thù.
Thấy tình hình này, Hàn Lập càng thêm an tâm, sau khi trò chuyện nữa ngày, liền trở về động phủ.
Trên đường hắn bắt đầu suy nghĩ, xem xử trí vị đại mỹ nữ áo trắng kia như thế nào.
Nữ tử họ Liễu trong mê man từ từ tỉnh lại.
Đôi mắt sáng mới vừa mở ra, liền thấy một khuôn mặt tiến đến trước mặt, không khỏi kinh hãi, vội vàng lùi ra phía sau mấy bước, tựa vào tường đá.
Lúc này nàng mới phát hiện, chủ nhân của khuôn mặt chính là một thiếu phụ kiều mị hơn hai mươi tuổi, đang thản nhiên cười.
Mà xung quanh nàng nhìn như hoàn toàn bị phong bế trong mật thất, nơi đây ngoại trừ một cái bồ đoàn hình tròn, cũng không có thứ gì khác.
“Đạo hữu đã tỉnh lại, nếu không có chuyện gì, hãy theo ta đi gặp chủ nhân” Thiếu phụ cười hì hì nói.
“Chủ nhân? Hắn là ai? Nơi này là địa phương nào” Liễu Ngọc nhất thời còn không rõ ràng chuyện gì đã xảy ra, một mãnh hỗn loạn trong đầu, chần chờ hỏi.
“Đạo hữu hãy đi theo thiếp thân, chẳng phải sẽ biết sao.
Về phần nơi đây, chính là Vân Mộng Sơn trong Khê Quốc.
Ta nghĩ hẳn là đạo hữu biết mình ở nơi nào”.
Ngân Nguyệt nhìn thân thể cao gầy của nữ tử từ trên xuống dưới, chậm rãi nói.
“Khê Quốc, Vân Mộng Sơn, các ngươi là người của Thiên Đạo Minh!”
Liễu Ngọc đánh giá sơ qua, liền lập tức nghĩ ra lai lịch của đối phương, thần sắc không khỏi biến đổi thất thanh nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư [Dịch] Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Mat-The-Chi-Toan-Nang-Dai-Su-Audio-Truyen.jpg)

