Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 395 : La Thiên Vô Tình (2) (c1971-c1975)
❮ sautiếp ❯Chương 1971: La Thiên Vô Tình (2)
Nhưng rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần khổ sở đi ra.
Cho dù hồi tưởng thời gian, cho dù ở trong kính tượng này, hắn cũng lại không tìm được Tiên Vực Vĩnh Hằng.
Dường như sau khi chìm vào sông dài thời không, cho dù vết tích tồn tại ở trong năm tháng, cũng bị xóa đi.
– Sông dài thời không…
Bạch Tiểu Thuần mở miệng khàn khàn nói.
Giọng nói của hắn trầm thấp, dường như ẩn chứa bi ai vô tận trong cơ thể.
Chỉ là hắn lại không có cách nào phát tiết.
Nước mắt cũng không đủ xóa đi nỗi bi thương này, khiến cho bi thương, ở bên trong thân thể hắn trầm lắng, biến đổi âm thanh.
– Bị phong ấn ở bên trong sông dài thời không… Không phải là tử vong!
– Diệt Thánh có thể mở ra, ta… cũng có thể!
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chậm rãi nặng thêm.
Sau khi ngẩng đầu, hắn lại lập tức bạo phát tu vi.
Hắn thử vô số thủ đoạn, thử trong thời gian hồi lâu, thậm chí thử đi điều khiển ý huyền diệu của bản nguyên vĩnh hằng, lại chỉ phát hiện, theo hoa vĩnh hằng biến mất, huyền diệu của bản nguyên vĩnh hằng cũng ảm đạm xuống, giống như biến mất, dường như sinh mạng, là ngọn nguồn tồn tại của bản nguyên vĩnh hằng.
Không có hoa vĩnh hằng, tinh không mặc dù sáng ngời, nhưng ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần ra, lại không có sinh mạng thứ hai.
Bản nguyên vĩnh hằng cũng yên lặng biến mất.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần không buông tha.
Hắn lại thử, cho đến sau vô số lần mệt mỏi hết lực, nhưng hắn vẫn khó có thể mở ra sông dài thời không.
Thậm chí chính bản thân hắn cũng không biết, làm thế nào mở ra sông dài thời không.
Trong sự cay đắng, Bạch Tiểu Thuần không tuyệt vọng.
Hắn nhắm mắt lại.
Lúc lại mở, trong mắt hắn lộ ra sự kiên định vô cùng.
– Cảnh giới Chúa Tể không có cách nào mở ra.
Như vậy… nếu ta có thể trở thành cảnh giới Vĩnh Hằng, nhất định có thể!
Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng thì thào.
Hắn biết, cảnh giới vĩnh hằng không phải chỉ có dung hợp hoa vĩnh hằng là có thể.
Bạch Tiểu Thuần cùng Nghịch Phàm đánh một trận, nắm giữ sơ bộ ý huyền diệu do bản nguyên vĩnh hằng hóa thành, hắn có thể cảm giác được, nhất định còn có biện pháp khác, thành tựu vĩnh hằng!
– Bản nguyên vĩnh hằng, tồn tại ở trong vạn vật, tồn tại ở bên trong bất kỳ một đạo bản nguyên… Hiện tại mặc dù ảm đạm không thể cảm nhận, nhưng… nếu vạn tộc thức tỉnh, tinh không lại xuất hiện sinh mạng cùng tộc quần, một lần nữa tu đạo.
Theo sinh mạng xuất hiện, theo tu sĩ xuất hiện… Bản nguyên vĩnh hằng, còn có thể lại hiện ra!
– Nếu như còn chưa có xuất hiện, như vậy… ta lại tự nghĩ ra vĩnh hằng!
– Theo chúng sinh thức tỉnh, theo sinh mạng xuất hiện, cũng gặp được vạn vật bản nguyên, nếu như hiểu ra một đạo bản nguyên không đủ, ta lại hiểu ra mười đạo, trăm đạo, nghìn đạo vạn đạo… Cho đến khi toàn bộ tinh không này, bản nguyên của một trăm lẻ tám vạn đạo thế giới tộc quần, hiểu ra tất cả…
– Dung hợp tất cả bản nguyên của tinh không, ngưng tụ… vĩnh hằng!
Trong con mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự điên cuồng.
Biện pháp này, là phương thức duy nhất hắn có thể nghĩ tới lúc này!
– Tiên Vực Vĩnh Hằng, quê hương của ta… Các ngươi chờ ta một chút.
Ta bảo đảm với các ngươi…
Trong mắt mang theo sự điên cuồng, Bạch Tiểu Thuần quay đầu, nhìn khu vực Tiên Vực Vĩnh Hằng biến mất, khẽ nói.
Nhưng hắn lại chấp nhất, nói nhỏ giống như lời thề.
Thế gian này có một loại lực lượng, ở trên thân một loại người sẽ to lớn không giới hạn, nhưng ở trên thân một loại người khác lại có giới hạn nhỏ.
Nó ở trêm thân một loại người có thể cường hãn, đi chấn động thiên địa.
Lại ở tren thân một loại người khác yếu ớt bị chút gió thổi tắt.
Nó có thể cho ý chí sinh mạng trường tồn, cũng có thể trong khoảnh khắc, tiêu tan sạch sẽ.
Lực lượng này, là chấp niệm.
Từ bên trong sông dài thời không, kéo Tiên Vực Vĩnh Hằng ra, đây là chấp niệm của Bạch Tiểu Thuần.
Chấp niệm này mạnh mẽ, nặng, hóa thành chấp nhất, giống như trở thành thứ giúp Bạch Tiểu Thuần cô độc, chống đỡ tất cả tính mạng của mình!
– Không có vĩnh hằng, ta lại sáng tạo vĩnh hằng!
– Không có bản nguyên, ta lại sáng tạo bản nguyên!
– Không có sinh mạng, ta lại sáng tạo sinh mạng!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, nhìn về khu vực Tiên Vực Vĩnh Hằng biến mất, trong mắt của hắn chậm rãi trở nên thâm thúy.
Hồi lâu, hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhắm nghiền, che đi sự thâm thúy trong mắt, ngồi khoanh chân ở trong tinh không, nơi Tiên Vực Vĩnh Hằng này biến mất.
Năm đó hắn không có cân nhắc qua, vì sao thế giới Thông Thiên rõ ràng là bên trong thân thể Khôi Tổ, nhưng lại có ánh sáng mặt trời tồn tại.
Hắn cũng chưa từng suy nghĩ qua, vì sao tinh không đều tối tăm, Tiên Vực Vĩnh Hằng lại có mặt trời lên xuống.
Cho dù hắn trở thành Thái Cổ, cũng dường như không có ý thức được vấn đề này.
Thậm chí lúc là chúa tể, hắn có tư cách đi vạch trần tất cả những điều này, nhưng cùng Nghịch Phàm đánh một trận, khiến cho hắn không có thời gian đi suy nghĩ tìm hiểu.
Cho đến hiện tại, ở trong tinh không, trong lòng Bạch Tiểu Thuần đã có đáp án.
Thế giới Thông Thiên cũng tốt, Tiên Vực Vĩnh Hằng cũng được, tất cả nhật nguyệt bên trong hoa vĩnh hằng này, đều là mẹ Vĩnh Hằng huyễn hóa ra.
Bởi vì…
– Sinh mạng, cần phải có ánh sáng mặt trời!
Bạch Tiểu Thuần thì thào khẽ nói.
Lúc hai mắt mở ra, mắt trái của hắn tản ra ánh sáng mãnh liệt, từ từ, cuối cùng lại giống như hóa thành mặt trời sáng chói.
Ánh sáng của con mắt trái này, đến từ chính mắt mặt trời trong Nhân Tổ Biến, Bạch Tiểu Thuần năm đó tu luyện ra.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần ở trong cảnh giới Chúa Tể, bạo phát điều này vô hạn, ở trong một chớp mắt khi tản ra ánh sáng này, khuếch tán về phía toàn bộ tinh không, tràn ngập một trăm lẻ tám vạn giới trong tinh không, cuối cùng sau khi hội tụ vào từng chỗ, hình thành từng quầng sáng cực lớn, cho đến khi ngưng tụ, trở thành mặt trời!!
Đó là một trăm lẻ tám vạn mặt trời.
Đồng thời… bọn chúng đều là con mắt trái của Bạch Tiểu Thuần!
Mặt trời xuất hiện, trong nháy mắt tinh không thay đổi khác biệt.
Một trăm lẻ tám vạn đống đổ nát này, cũng vào giờ phút này, giống như rung động.
Không có kết thúc, ở trong một chớp mắt này con mắt phải của Bạch Tiểu Thuần cũng tản ra ánh sáng.
Tia sáng này ôn hòa.
Đó là… con mắt ánh trăng!
Một trăm lẻ tám vạn giới, có mặt trời, làm sao có thể lại không có mặt trăng.
Vào giờ phút này, một trăm lẻ tám vạn mặt trăng, đều ngưng tụ ra, từ nay về sau thay thế nhật nguyệt, ở trong vạn giới tinh không này, có đêm tối, có ban ngày, có ánh sáng mặt trời, có ánh trăng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1972: Khởi Nguồn
Nhật nguyệt của Tiên Vực Vĩnh Hằng là do mẹ Vĩnh Hằng từ hư ảo sáng tạo ra.
Hiện tại tinh không có nhật nguyệt, bọn chúng không phải là hư ảo, là tồn tại chân thật, là hai mắt của Bạch Tiểu Thuần!
– Có nhật nguyệt, có đen trắng, còn cần hạt giống… hạt giống dinh mạng…
Trong tiếng thì thào của Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn từ từ bất động, nhưng lại có sự sinh cơ, hóa thành hạt giống, từ bên trong thân thể hắn nhẹ nhàng tản ra, ở trong một trăm lẻ tám vạn giới tinh không này, giống như dẫn dắt dẫn, chôn xuống thật sâu.
Bạch Tiểu Thuần vẫn ở chỗ cũ khoanh chân.
Hắn giống như sẽ không lại đứng lên, vĩnh viễn bảo vệ ở nơi quê hương biến mất, nhưng ánh mắt hắn tràn ngập tinh không.
Bóng dáng của hắn… cũng ở bên trong tinh không này, bất kỳ một nơi nào, đều có thể biến ảo.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Từng năm một trôi qua.
Thay thế nhật nguyệt trong tinh không vạn giới, khiến cho mọi chỗ đổ nát này, dần dần xuất hiện dấu hiệu sống lại, mơ hồ xuất hiện sức sống.
Hạt giống do Bạch Tiểu Thuần chôn xuống, cũng từ từ dung hòa, tẩm bổ tất cả thế giới.
Cho đến qua mười vạn năm…
Thương hải tang điền, nhật nguyệt biến thiên.
Một trận đánh năm đó đã trôi qua rất lâu, ở trong dòng sông lịch sử không có nhân chứng này, hóa thành một phần của hư vô.
Hình như ngay cả bản thân Bạch Tiểu Thuần, cũng trở thành quá khứ không người biết đến, không người ghi nhớ.
Một trăm lẻ tám vạn linh vực vĩnh hằng đổ nát, đều có biến hóa, ở trong nhật nguyệt, ở dưới mưa gió, ở trong sức sống của Bạch Tiểu Thuần tẩm bổ, mọi chỗ kiến trúc hài cốt này, đã trở thành tro bụi, theo năm tháng trôi qua, biến mất.
Cho đến có một ngày, một thế giới đã từng đổ nát trong đó, xuất hiện… loại sinh vật đầu tiên, trong tinh không này!
Chính xác mà nói, sinh vật này quá nhỏ, mắt thường không có cách nào nhìn thấy được.
Thậm chí ngay cả thần thức, cũng cần rất nghiêm túc đi chăm chú nhìn, mới có thể phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Đây là một loại sinh mạng vô ý thức, vô cùng yếu ớt, nhưng lại vô cùng dồi dào.
Hình như bọn chúng xuất hiện, là bởi vì ánh sáng mặt trời soi sáng.
Từ từ, không chỉ có một giới như vậy, mà là một trăm lẻ tám vạn giới này, lục tục, đều xuất hiện sinh mạng rất nhỏ như vậy.
Bọn họ hình như không cố định hình dáng, thậm chí đều nói không rõ bọn họ dáng vẻ, chỉ có thể cảm nhận bọn họ sinh ra cùng tồn tại, thậm chí ngay cả năm đó Tiên Vực Vĩnh Hằng biến mất khu vực, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân tĩnh tọa nơi, cũng xuất hiện những rất nhỏ sinh mạng.
Bọn chúng sinh ra, giống như khiến cho tinh không yên tĩnh này, thay đổi khác thường.
Tuy vẫn yên tĩnh, nhưng lại sức sống càng thêm dạt dào cùng nồng đậm.
Nhật nguyệt do hai mắt của Bạch Tiểu Thuần hóa thành, lặng lẽ nhìn kỹ những sinh vật rất nhỏ này, nhìn bọn chúng ở trong hơn mười vạn năm tiếp theo… thay đổi thế giới, thay đổi một trăm lẻ tám vạn đổ nát này.
Hoặc, đã không nên gọi là đống đổ nát.
Hiện tại một trăm lẻ tám vạn giới, lại giống như thiên địa mới sinh ra, hoàn toàn không nhìn thấy được hài cốt đã từng đổ nát, thậm chí có không ít thế giới, ở trong vô số năm tháng mưa gió này, xuất hiện biển.
Cũng không thiếu thế giới, xuất hiện gò núi, bụi hóa thành bùn đất.
Cho đến có một ngày, ở trong biển này, xuất hiện loại sinh mạng tảo màu xanh lam tạo thành từng mảng từng mảng.
Bọn chúng lặng lẽ không một tiếng động tràn ngập nước biển, ở thế giới khác nhau, không hề cùng hình dáng.
Mặc dù là trong thế giới không có nước biển, ở trong đất bùn này cũng xuất hiện sinh mạng cùng loại.
Bóng dáng Bạch Tiểu Thuần, ở thời điểm những sinh mạng này xuất hiện, hạ xuống ở trong biển của một chỗ thế giới.
Hắn cúi đầu, lặng lẽ nhìn nước biển.
Lúc giơ tay phải lên, từ bên trong nước biển vớt ra những tảo màu lam, hai mắt nhắm nghiền.
– Nhanh… lại nhanh thôi…
Hồi lâu, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần biến mất.
Tảo lam trong tay hắno bay xuống, một lần nữa dung nhập biển rộng.
Trong năm tháng sau đó, những tảo lam cùng với sinh mạng cùng loại, bọn chúng thay đổi biển, thay đổi mặt đất, tiến tới thay đổi thế giới, khiến cho một trăm lẻ tám vạn thế giới này, sức sống càng thêm nồng đậm.
Có thế giới, bầu trời xanh thẳm, ánh nắng tươi sáng, có thể nhìn thấy được nhiều đám mây trắng dường như tinh thuần, khiến người ta si mê.
Có thế giới, sấm sét cuồn cuộn, mây đen tràn ngập, mặc dù uy nghiêm đáng sợ khác thường, nhưng lại đồng dạng phù hợp thế giới cùng với sinh mạng tinh thuần của nó!
Còn có thế giới, mặc dù là một mảnh khô nứt, vô cùng nóng bỏng, nhưng ở trong thế giới này, cũng có dấu hiệu của sinh mạng tỏa sáng.
Một trăm lẻ tám vạn giới, không phải mỗi một giới đều là nhân loại.
Đây là vô số tộc quần, vô số quy tắc, vô số bản nguyên diễn biến ra, sinh ra từng sinh mạng pháp tắc phù hợp với nó.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn mỗi một thế giới này.
Bóng dáng của hắn ở bên trong rất nhiều thế giới này, hạ xuống từng cái, quan sát qua.
Cho đến khi lại qua đi hơn mười vạn năm, bên trong mỗi một thế giới, xuất hiện thể sinh mạng giống như không xương mềm, có loại mang theo vỏ, có loại không mang theo vỏ, thậm chí hình dáng cũng ngạc nhiên cổ quái, có loại có đầy đủ tính công kích, có loại lại là ôn hòa vô cùng.
Càng có không ít loại, va chạm một chút sẽ biến mất…
Nhưng bọn chúng xuất hiện, lại khiến cho vạn giới tinh không này, từ trong sự đơn điệu ban đầu, thoáng cái xuất hiện thêm một ít sắc thái.
Sau khi bọn chúng xuất hiện, dần dần, không biết qua bao nhiêu năm, bên trong một chỗ thế giới trong đó, trên mặt đất, cuối cùng xuất hiện một gốc cây… thực vật!
Đây là một cây giống như là cỏ nhỏ, nhưng lại khác cây cối bình thường.
Nó rất nhỏ, chỉ có kích thước bằng móng tay đắp.
Thậm chí cẩn thận nhìn, còn có thể nhìn thấy được ở trong thân thể nó, giống như chỉ có ống nhỏ giống như sợi tóc vậy…
Bóng dáng Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở bên cạnh gốc cây này.
Hắn ngồi xổm người xuống, nhìn cái cây trước mặt yếu đuối nhưng lại bền vững kiên cố, cảm nhận trên người nó tản ra sinh mạng, trên mặt hắn lần đầu tiên lộ ra vẻ tươi cười.
– Thật sự… nhanh…
Thời gian lại một lần nữa trôi qua.
Thực vật xuất hiện, hình như rạch ra phân cách nào đó của thời đại.
Dần dần, thế giới ở mọi chỗ, bị màu sắc khác nhau, hình dáng khác nhau, vì thế giới pháp tắc của từng cái khác nhau, do đó hình thành, vô số cây cối hình như trên bản chất tương đồng.
Những cây cối này tràn ngập cùng khuếch tán, chiếm biển, chiếm mặt đất, chiếm gò núi, chiếm tất cả…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1973: Dẫn Dắt Cùng Mở Ra (1)
Ở trong hơn mười vạn năm tiếp theo, bọn chúng ở dưới ánh sáng mặt trời hình thành sinh mạng yếu ớt, cùng với tảo lam, còn có sinh mạng mềm thể, trở thành chủ nhân của một trong vạn giới tinh không!
Cho đến có một ngày, trong biển, xuất hiện cá.
Bên bờ xuất hiện sinh mạng giống như vừa có thể sinh tồn ở trong nước, lại có thể tồn tại ở trên đất bằng.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn chăm chú.
Hắn thấy được sinh vật giống như cóc, lấy hình dáng khác thường của nó, ở trong thế giới mọi chỗ, lần lượt sinh ra.
Cho đến hắn ở trên thảo nguyên, nhìn thấy được động vật, bóng dáng này giống như rắn mối, khiến cho mắt Bạch Tiểu Thuần hóa thành mặt trời, cũng tản ra ánh sáng càng sáng ngời.
Hình như vào giờ phút này, tất cả thế giới bên trong tinh không, linh hồn trong tất cả sinh mạng, đều đang vang vọng một âm thanh.
– Lại nhanh…
Thời điểm giọng nói này truyền ra, thân thể tất cả thực vật đều thư giãn, tất cả động vật đều ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn về phía bầu trời.
Tất cả con cá đều dừng lại một chút.
Mặc dù rất nhanh khác thường này lại tiêu tan, nhưng hình như cảnh tượng như vậy, ở trong ấn ký tất cả những tồn tại có sinh mạng, đều khiến cho bọn họ mê man, do đó bản năng lưu lại dấu vết.
Theo bản năng bọn chúng đi săn bắn cắn nuốt lẫn nhau, ấn ký này hình như cũng truyền thừa tiếp.
Thời gian luân phiên trôi qua, lại một lần nữa chuyển động.
Có thể mười vạn năm, có thể trăm vạn năm, có thể càng lâu hơn… vạn giới trong tinh không, sau khi rất nhiều động vật xuất hiện, cuối cùng sinh ra loài chim có thể bay lượn ở trên bầu trời.
Từng con chim kia, hình dáng khác nhau, ở trong từng thế giới, giang cánh bay lượn.
Mà chim xuất hiện, hình như lại rạch ra một thời đại.
Một trăm lẻ tám vạn giới bên trong tinh không, dần dần xuất hiện càng nhiều động vật hơn.
Những động vật hình như bởi vì là sinh đẻ bằng bào thai, do đó càng linh hoạt, càng thông minh hơn.
Bọn chúng xuất hiện, khiến cho toàn bộ tinh không này, hoàn toàn thức tỉnh!
Ở trong năm tháng vô tận tiếp theo, vạn giới bên trong tinh không, vô số sinh vật chủng quần diễn biến ra.
Bọn chúng từng người vì sinh tồn chém giết, từng người vì sinh mạng truyền thừa đi tranh đoạt, ở trong mọi chỗ thế giới này, ở dưới năm tháng gột rửa cùng đào thải này, được bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần luôn luôn chú ý.
Có một ngày, hắn thấy được một loại sinh vật giống như khỉ, học được nhặt khối đá lên đi chiến đấu, vì cầm lấy khối đá dễ hơn, bọn chúng từ từ không lại dùng hai tay, hai chân chạy nhanh, mà là giống như tập tễnh, đứng lên!
Một khắc kia, ánh sáng trong mắt Bạch Tiểu Thuần, mạnh nhất từ trước tới nay.
Ở trong ánh mắt nhìn chăm chú của hắn, quần thể sinh mạng này học được dựa vào hai cái đùi chạy nhanh.
Bọn họ quần cư, bọn họ săn bắn, bọn họ nhìn thấy được tia chớp trên bầu trời sẽ sợ hãi.
Bọn họ nhìn thấy được tình cảnh tia chớp rơi vào trên cây to, thiêu đốt, lúc ấy đặc biệt sợ hãi!
Nhưng sau khi học được sử dụng vũ khí đơn giản, ở trong năm tháng tiếp theo, trở thành bá chủ của mảnh thế giới này!
Sinh mạng quần thể tương tự cùng bọn họ, ở mỗi một thế giới đều có.
Lục tục, ở trong năm tháng tiếp theo, Bạch Tiểu Thuần thấy được bên trong một trăm lẻ tám giới này, có nơi sinh vật tương tự cùng hầu tử diễn biến.
Có nơi lại là chim bay diễn biến.
Có nơi lại là sinh mạng do nham thạch hình thành diễn biến.
Còn có dường như là thể sinh mạng trong không khí ngưng tụ ra.
Vô số loại, vô số tộc quần, ở trong từng thế giới này, ở dưới từng quy tắc, chậm rãi trổ hết tài năng!
Trong quá trình này, Bạch Tiểu Thuần không phải chỉ là nhìn kỹ, hắn mặc dù không dẫn dắt những tộc quần sử dụng vũ khí, nhưng lại dẫn dắt bọn họ thiêu đốt cành cây mang đi, trở thành mồi lửa của tộc quần.
Hắn dẫn dắt những tộc quần chim bay này, học được lợi dụng lực lượng gió.
Hắn dẫn dắt những sinh mạng nham thạch, này nắm giữ ý thức xây dựng.
Bóng dáng của hắn, ở trong quá trình mỗi một tộc quần diễn biến phát triển, đều tồn tại, đi dẫn dắt đơn giản, đi dẫn dắt trí tuệ của bọn họ.
– Cái gì là trí tuệ…
Trong đêm tối, Bạch Tiểu Thuần đứng ở trên một ngọn núi, nhìn trong sơn cốc phía dưới, một chỗ cực lớn bị lửa thiêu đốt.
Bốn phía xung quanh lại có đám người không ngừng hoan hô, bọn họ mặc da thú đơn giản, phát ra âm thanh cũng tràn ngập sự hoang dã.
Nhưng thời điểm bọn họ nhìn chằm chằm vào đống lửa lộ ra vẻ vui sướng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chìm vào trong suy nghĩ.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên giơ tay lên, chỉ một cái về phía đống lửa.
Nhất thời đống lửa này chợt cuồng bạo, tiếng thiêu đốt kịch liệt, khiến cho đám người ở bốn phía xung quanh đều phát ra tiếng kêu sợ hãi kinh ngạc.
Tất cả lui về phía sau.
Mỗi một người ở trong sự run rẩy, giống như muốn cách xa nơi này.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên một người dã nhân trong đó chỉ vào đống lửa, giọng điệu gấp gáp, đồng thời còn mang theo cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Giọng nói của hắn khiến cho các dã nhân khác chú ý.
Tất cả đều dừng động tác, nhìn lại.
Bọn họ nhìn thấy được, ở dưới ngọn lửa kia bạo phát, trong ngọn lửa tự nhiên xuất hiện một bóng dáng.
Bóng dáng kia mặc bọn họ không nhận biết, nhưng mặc trường bào, có tóc dài, cao lớn vô cùng, đứng ở trong ngọn lửa, dường như nhìn về phía xa… Đây chính là bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần thời khắc này, ánh mắt hắn nhìn chăm chú vào những dã nhân này.
Hắn muốn biết, những nhân loại nguyên thủy này, khi nhìn thấy được bóng người ở trong ngọn lửa, sẽ làm như thế nào.
Rất nhanh, dã nhân ở xung quanh ngọn lửa kinh ngạc kêu lên từng hồi.
Người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của ngọn lửa, đột nhiên hướng về phía ngọn lửa đang cháy, quỳ lạy xuống, toàn thân nằm rạp trên mặt đất, giống như bỏ qua tất cả chống lại, trong mắt càng lộ ra một sự sùng bái giống như cuồng nhiệt.
Rất nhanh, theo hành động của hắn, tất cả dã nhân ở bốn phía xung quanh đều noi theo.
Ở dưới sự cuồng nhiệt của bọn họ, trong mắt Bạch Tiểu Thuần có phần hiểu ra.
Bóng người bên trong ngọn lửa kia, cũng từ từ mơ hồ, cho đến hkhi biến mất.
Nhưng ở trong nháy mắt khi biến mất, ánh sáng của ngọn lửa này chiếu rọi toàn bộ bầu trời.
Loại cảm giác mênh mông này, khiến cho tất cả dã thú ở trong dãy núi này, đều run rẩy sợ hãi.
Trong thời gian kế tiếp, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được tộc quần dã nhân này.
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía ngọn lửa, trước sau đều mang theo sự kính nể, e sợ.
Thậm chí mỗi lần săn bắn trở về, đều muốn trân đưa một ít thực vật quý nhất, vào bên trong ngọn lửa, nhìn ngọn lửa thiêu đốt những thực ăn này thành tro, sau đó sự cuồng nhiệt trong mắt bọn họ càng nồng đậm, ở xung quanh ngọn lửa lại một lần nữa nằm rạp xuống, giống như… cúng bái!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1974: Dẫn Dắt Cùng Mở Ra (2)
Thậm chí, người dã nhân đầu tiên nhìn thấy được bóng người bên trong ngọn lửa, nằm rạp xuống cúng bái, sử dụng một ít chất lỏng thực vật, vẽ sơ qua ở trên người thành bức tranh bóng người trong ngọn lửa.
Sau đó, địa vị của hắn ở bên trong tộc quần này, thoáng cái đã trở nên khác biệt.
Từng cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần xúc động cực lớn.
Hắn bỗng nhiên hiểu rõ.
– Trí tuệ mở ra, chính là… sức tưởng tượng!
– Tưởng tượng khối đá có thể trở thành vũ khí!
– Tưởng tượng ngọn lửa có thể dùng để xua tan bóng tối!
– Tưởng tượng sự vật không tồn tại, tưởng tượng có thần linh tồn tại, đi cúng bái, thậm chí làm đồ đằng…
– Bởi vì có sức tưởng tượng, cho nên mới có hành động.
Mà tất cả ngưng tụ ở cùng một chỗ, chính là trí tuệ nảy sinh!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ dị.
Hắn nhìn tộc quần này hồi lâu, hai mắt nhắm nghiền.
Lúc lại mở, hắn đã ở một thế giới khác.
Ở nơi đó, hắn mở ra bước chân sức tưởng tượng dẫn dắt vô số tộc quần.
Thời gian lại trôi qua.
Ở dưới sự dẫn dắt và mở ra của Bạch Tiểu Thuần, sau khi các tộc quần ở một trăm lẻ tám vạn giới được mở ra sức tưởng tượng, sau khi tin tưởng trong trời đất này tồn tại lực lượng không thể tưởng tượng nổi, dưới bất tri bất giác, Bạch Tiểu Thuần đã trở thành thần linh của vô số tộc quần…
Ở trong tiến trình vô số tộc quần này phát triển, thậm chí có thể nói từ trong quá trình tính mạng bản nguyên của bọn họ sinh ra, ấn ký này từng đời một in vào linh hồn, đều khiến cho bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần, không chỗ nào không có mặt.
Gần như tất cả tộc quần, đều có bức tượng của hắn, đều cúng bái đối với hắn, có nơi coi hắn thành mặt trời, có nơi coi hắn thành chúa sáng thế, có nơi coi hắn thành thiên thần… Hắn ở trong vô số tộc quần này, có vô số cái tên.
Có nơi gọi hắn là mặt trời, có nơi gọi hắn là vạn năng.
Có nơi gọi hắn là phụ thần, Nham tổ, Phong Linh, v.v.
Đồng thời, theo tộc quần của từng thế giới, đều ở dưới năm tháng này, không ngừng phát triển cùng lớn mạnh, sau khi thực sự trở thành sinh mạng chủ đạo đỉnh phong duy nhất của từng thế giới, văn minh xuất hiện.
Mỗi một thế giới văn minh vì quy tắc khác nhau, có nơi xây dựng thành trì, hợp thành quốc gia, có nơi lại hình thành gia tộc, có nơi lại là tồn tại một mình.
Có nơi chiếm bầu trời, bao quát mặt đất, có nơi lại sinh tồn ở trong lòng đất, v.v… Vô số văn minh các loại, ở bên trong tinh không này, liên tục nở rộ.
Nhưng bất luận là người tộc quần, người văn minh, đều không hẹn mà giống nhau, sau khi phát triển đến mức độ này, bản năng muốn tới gần thần linh của bọn họ, từ đó thu hoạch được lực lượng thần bí, muốn đi tới tồn tại giống như trở thành thần linh vậy.
Đối với tất cả những điều này, sau khi Bạch Tiểu Thuần suy tư, bóng dáng của hắn lại một lần nữa hạ xuống, đối với toàn bộ vạn giới trong tinh không, tiến hành một lần dẫn dắt cùng mở ra cuối cùng.
Hắn hóa lý niệm tu hành, thành hạt giống, vẩy khắp toàn bộ tinh không.
Dần dần, qua rất nhiều năm sau.
Trong các thế giới, các tộc quần, bắt đầu xuất hiện người có đầy đủ lực lượng thần bí… Giờ phút này, thế hệ tu chân giới mới của linh vực vĩnh hằng, sinh ra!
Sau khi tiến hành một lần dẫn dắt cuối cùng này, Bạch Tiểu Thuần không tiếp tục đi để ý tới vô số tộc quần trong vạn giới tinh không.
Hắn vẫn ngồi khoanh chân ở nơi năm đó Tiên Vực Vĩnh Hằng biến mất.
Nơi đây cũng ở dưới vô số năm tháng, ở dưới sự vô ý của Bạch Tiểu Thuần, dần dần hình thành một mảnh đại lục.
Ngồi ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần từ từ nhắm hai mắt.
Thân thể hắn ở trong năm tháng lâu dài không di chuyển, giống như hóa thành một bức tượng.
Ở trong khởi nguồn cùng quật khởi sinh mạng chưa từng có, Bạch Tiểu Thuần không cảm nhận được ý huyền diệu của bản nguyên vĩnh hằng xuất hiện.
Hình như theo hoa vĩnh hằng chìm vào sông dài thời không, bản nguyên vĩnh hằng ảm đạm đã không có cách nào đi tìm kiếm, lại hoặc là… đã biến mất.
– Sáng tạo sinh mạng sau, chính là… cảm ngộ bản nguyên.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khẽ nói thầm.
Thần niệm của hắn chớp mắt khuếch tán, dung nhập toàn bộ tinh không, từ một trăm lẻ tám vạn giới nơi này, từ trong vô số sinh mạng quật khởi hình thành quy tắc nơi này, bắt đầu cảm ngộ của hắn.
Năm đó, hắn lấy mở ra ánh sáng cho toàn bộ tinh không làm đạo, thành tựu chúa tể.
Hắn giờ phút này, đã hoàn thành điểm này, thậm chí không chỉ có mở ra ánh sáng cho tinh không, còn làm cho tinh không một lần nữa ra đời sinh mạng.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần không có đi lưu ý tới tu vi của mình.
Trong đầu của hắn chỉ có một phương hướng, cảm ngộ tất cả bản nguyên của vạn giới tinh không, ngưng tụ dung hợp với nhau, tự nghĩ ra vĩnh hằng!
– Các ngươi… chờ ta một chút, rất nhanh, rất nhanh thôi…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khẽ nói, thần niệm khuếch tán, tâm thần chìm đắm ở trong cảm ngộ, ý thức dần dần trở thành một phần của tinh không.
Thời gian một lần nữa trôi qua.
Lần này không phải là mười vạn năm, trăm vạn năm, mà là trôi qua càng lâu hơn… Đã lâu đến mức rất khó đi tính toán, đã lâu đến mức ở trong một trăm lẻ tám vạn thế giới tinh không này, Bạch Tiểu Thuần đã trở thành lịch sử, chỉ có trong điển tịch cổ xưa, mới có một ít ghi chép đối với hắn.
Đồng thời theo từng đời sinh mạng một xuất hiện, bọn họ đối với truyền thuyết lâu đời, đã không tiếp tục tin tưởng.
Bọn họ tin tưởng chính là lực lượng mình tu luyện được!
Năm đó Bạch Tiểu Thuần chỉ là bỏ ra hạt giống.
Hiện tại toàn bộ tinh không, tu chân giới của vô số tộc quần, cũng theo năm tháng trôi qua, sửa cũ thành mới, sáng tạo ra vô số công pháp.
Thần thông, pháp môn… Tu chân giới phồn vinh, chiến tranh bạo phát.
Tất cả đều đang thúc đẩy tu chân giới phát triển.
Cho đến khi, trải qua vô số năm tháng, sau vô số hạng người thiên tư tuyệt luân, sử dụng cả đời của bọn họ đi thử, sau khi tổng kết tất cả những con đường sai lầm, ở ngày này, một tu sĩ, đạp lên vai người đi trước, nhảy lên một cái, trở thành vị… Thiên Tôn đầu tiên… trong toàn bộ một trăm lẻ tám vạn tộc quần trong tinh không!
Sau khi thăng cấp, theo ý chí thế giới chỗ hắn tán thành, hắn bước vào đỉnh phong, khai sáng hành động vĩ đại mà giới tu chân thế hệ chưa từng có ai.
Hắn nỗ lực đột phá chỗ thế giới tộc quần của hắn, muốn bước vào tinh không, nhưng lại dùng hết sức lực, đến cuối đời vẫn thất bại.
Từ từ, thế giới mọi chỗ, bên trong mỗi một tộc quần, liên tục có cường giả Thiên Tôn thăng cấp!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1975: Thấy Thần
Toàn bộ tu chân giới trong tinh không, cũng theo đó tiến vào thời đại Thiên Tôn!
Gần như tất cả cường giả Thiên Tôn, bọn họ cả đời này đều mộng tưởng, đều muốn bước ra khỏi thế giới của mình, đi vào tinh không bọn họ có thể nhìn thấy được, nhưng lại không có cách nào chạm đến.
Bọn họ tin tưởng, biện pháp đột phá Thiên Tôn, lại ở trong tinh không.
Chỉ là, không có bất kỳ Thiên Tôn nào thành công.
Một vị kinh diễm tuyệt luân nhất, cũng chỉ là đi tới điểm cuối của trời cao, chỉ nửa bước, bước vào đến trong tinh không mà thôi.
Cho đến sau rất nhiều năm, sau khi các tộc quần cũng có mấy vị Thiên Tôn thậm chí càng nhiều hơn, cuối cùng… vị Thái Cổ thứ nhất, xuất hiện.
Đó là một lão già.
Ở trong nháy mắt khi tu vi đột phá, tiếng cười của hắn truyền khắp thế giới.
Vô số tu sĩ ở bên trong thế giới của hắn chấn động cùng cuồng nhiệt.
Lão nhân này phóng lên trên không trung, đứng ở trên trời cao, trong mắt hắn kích động.
– Ta Tư Mã Nam, cuối cùng đột phá!
– Cảnh giới này, chính là trong truyền thuyết… Thái Cổ!
Lão nhân này ngửa mặt lên trời cười to, thân thể thoáng lắc một cái, trực tiếp bước lên điểm cuối của trời cao.
Thời điểm nhìn tinh không, hắn càng phấn chấn, cất bước, lại trực tiếp… bước vào tinh không!
– Tinh không, tinh không!
Lão già đứng ở trong tinh không, toàn thân đã phấn chấn đến cực hạn.
Nhất là ở bên trong hai mắt hắn, càng lộ ra dã tâm!
Hắn nhanh chân đến xem tinh không này.
Hắn muốn đi tìm kiếm, bên trong tinh không ngoại trừ thế giới của bọn họ ra, còn có thế giới khác hay không.
Lại như vậy, theo hắn rời đi, theo bóng dáng của hắn, ở trong năm tháng tiếp theo, xuất hiện ở từng thế giới khác, tu chân giới, nghênh đón thời đại tinh không!
Làm một người Thái Cổ đầu tiên, Tư Mã Nam ở trong tinh không này đi hơn nghìn năm.
Hắn vượt qua mười thế giới, hắn dựa vào tu vi cường hãn trực tiếp nô dịch, chỉ là không có biện pháp mang đi, cũng không thể khiến cho tộc quần bạn đồng hành của mình hạ xuống.
Vì vậy sau khi cướp đoạt tài nguyên dồi dào của mười thế giới tộc quần này, hắn rời đi, bắt đầu hành trình mới.
Mà sau khi trải qua mười thế giới, tâm tư của Tư Mã Nam cũng bình tĩnh trở lại.
Nhưng phía sau sự bình tĩnh này, là tự tin mãnh liệt đến đỉnh điểm.
Hắn tin tưởng… Mình ở trong tinh không này, đã đứng ở đỉnh phong tuyệt đối.
Trừ khi có Thái Cổ thứ hai xuất hiện, nếu không, hắn chính là người mạnh nhất trong mảnh tinh không này!
– Vô địch, có đôi khi thật sự rất tịch mịch.
Tư Mã Nam thở dài, ngồi khoanh chân ở trên thân một thanh kiếm xương khổng lồ, ở trong tinh không này đi về phía trước, tìm kiếm thế giới tiếp theo.
Bỗng nhiên, hắn chợt nghiêng đầu, từ phía xa nhìn về một hướng của tinh không.
– Nơi đó… hình như có triệu hoán gì đó…
Tư Mã Nam nhíu mày.
Đây là lần đầu tiên hắn ở trong tinh không, cảm ứng giống như vậy.
Sau khi trầm mặc một lát, tự tin đối với tu vi, khiến cho hắn cười lạnh một tiếng.
Cuối cùng hắn lại thay đổi phương hướng, lao thẳng đến phương hướng hình như truyền đến triệu hoán này.
– Xem là vật gì, dám đến triệu hoán lão phu!
Tư Mã Nam ngẩng đầu, trong thần sắc mang theo sự ngạo nghễ cùng lạnh lùng.
Theo hắn đi về phía trước, thời gian trôi qua.
Sau khi một giáp năm tháng trôi qua, Tư Mã Nam cũng do dự.
Hắn phát hiện, nơi truyền đến triệu hoán này, tự nhiên xa như vậy.
– Rốt cuộc là cái gì…
Tư Mã Nam nhíu mày.
Hiện tại, hắn cũng đã nhận thấy được có điểm không thích hợp.
Chính xác mà nói, không là ở đâu đang kêu gọi hắn, mà là từ sâu bên trong linh hồn của hắn, phát sinh sự thu hút nào đó, hình như đang thúc giục hắn đi tới gần.
Sau khi trầm ngâm một hồi, Tư Mã Nam vẫn tin tưởng vào tu vi của mình, vì vậy lại không chút do dự, triển khai tốc độ cao nhất, lao nhanh đi.
Vì hắn cách nơi truyền đến triệu hoán này không phải quá xa, cho nên sau khi lại qua một giáp thời, cuối cùng ở ngày này, Tư Mã Nam thấy được tinh không phía xa, tự nhiên tồn tại một chỗ đại lục!
– Nơi quỷ quái này lại là mảnh thế giới?
Ánh mắt Tư Mã Nam lóe lên, cười lạnh.
Hai giáp, trong linh hồn không ngừng truyền ra khát vọng cùng thúc giục, khiến cho hắn đã rất phiền não.
Lúc này thần thức hắn tản ra.
Sau khi quan sát, hắn xác định ở đây không có nguy cơ gì.
Vì vậy thoáng lắc một cái, hắn lại trực tiếp hạ xuống đại lục này.
Sau khi bước vào đại lục, Tư Mã Nam lập tức kinh ngạc.
Ở chỗ này hắn không cảm nhận được bất kỳ sinh mạng nào.
Bốn phía xung quanh là một mảnh hoang vắng.
Nhưng sau khi hắn tiến vào đại lục này, khát vọng bên trong linh hồn truyền ra càng mãnh liệt hơn.
Điều này khiến cho Tư Mã Nam có chút do dự.
Chỉ là tốn thời gian hai giáp đi tới nơi này, hắn làm sao có thể nhìn cũng không liếc mắt nhìn, lại lập tức rời đi.
Lúc này trầm mặc một chút, trong mắt Tư Mã Nam lộ ra hàn quang.
Hắn thoáng lắc một cái, theo linh hồn mình khát vọng, lao thẳng đến sâu bên trong đại lục này.
Sau một hồi lâu, hắn thấy được phía xa, xuất hiện một ngọn núi!
Chính xác mà nói, đây là ngọn núi duy nhất trên mảnh đại lục này.
Hắn còn nhìn thấy được ở trên ngọn núi kia, cuối cùng lại… có một bức tược đang ngồi khoanh chân tĩnh tọa!
Khi nhìn thấy được bức tượng kia, trong chớp mắt, toàn thân Tư Mã Nam chấn động mãnh liệt, hít thở dồn dập.
Trong đầu hắn còn dâng lên tiếng nổ lớn ngập trời.
– Bức tượng kia… Bức tượng kia…
Lúc này linh hồn Tư Mã Nam đang run rẩy, giống như hài tử thấy được phụ thân, cuối cùng lại khiến cho bản thân Tư Mã Nam cũng không co cách nào khống chế, lại trực tiếp hướng về phía bức tượng này quỳ lạy xuống.
Trong lòng của hắn dâng lên sóng lớn.
Hắn nhận ra bức tượng này.
Ở bên trong tộc quần của hắn, thậm chí ở bên trong mười tộc quần khác, hắn đều chú ý tới, ở trong một truyền thuyết từ vô số năm trước, truyền thuyết này hiện tại đã không có bao nhiêu người biết, thậm chí cho dù biết, cũng đều cho rằng là thần thoại mà thôi.
Cho dù là hắn, cũng đã từng cho là như vậy.
Cho đến khi ở trong mười thế giới đều thấy được đoạn miêu tả liên quan tới thần linh này, hắn cảm giác được điểm không thích hợp.
Nhưng dù sao đã quá mức lâu.
Vì vậy hắn chỉ là nhớ ở trong lòng.
Cho đến hiện tại, thấy được bức tượng, tất cả ký ức của hắn đều hiện lên.
Nhất là sóng dao động đến từ linh hồn, khiến cho hắn trong nháy mắt lại hiểu rõ… truyền thuyết, là sự thật!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ta Mỗi Ngày Tùy Cơ Một Cái Mới Hệ Thống [Dịch] Ta Mỗi Ngày Tùy Cơ Một Cái Mới Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Ta-Moi-Ngay-Tuy-Co-Mot-Cai-Moi-He-Thong-SE-Audio-Truyen.jpg)


