Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 392 : Cuộc Chiến Không Gian (c1956-c1960)
❮ sautiếp ❯Chương 1956: Cuộc Chiến Không Gian
– Trường sinh làm thuốc!
– Luyện hóa chúa tể!
Trong tiếng nổ lớn, ở dưới Bạch Tiểu Thuần bấm quyết, thi triển ra tất cả trình tự luyện đan này, trong một cái chớp mắt, chính là mười lần hít thở qua đi, tất cả chúng sinh Tiên Vực Vĩnh Hằng đều phun ra máu tươi.
Quầng sáng của mẹ Vĩnh Hằng cũng trở nên ảm đạm, hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt.
Mặc dù như vậy, nhưng vì tranh thủ được thời gian cho Bạch Tiểu Thuần ở đây, gần như ở lực lượng của bọn họ tản đi, trong nháy mắt, bên trong lò luyện đan tinh không do vòng xoáy Trường Sinh Đăng tạo ra tan vỡ, lập tức lại hóa thành thảo dược, ở bên trong lò luyện đan này nhất thời bạo phát, phối hợp với lò luyện đan đóng kín, phối hợp năm tháng bên ngoài lò luyện đan giống như lửa, lại giống như hình thành chỉnh thể chặt chẽ không thể phân chia, hoàn thành luyện đan!
Đây không phải là luyện đan tầm thường.
Đây là Bạch Tiểu Thuần dựa vào tu vi của chúa tể hắn, hình thành đại thần thông trên phương diện luyện đan, lúc này trong nháy mắt thành hình, cho dù là Nghịch Phàm, cũng cảm nhận được nguy cơ hắn rất nhiều năm chưa từng lĩnh hội qua!
Nếu như đổi lại là đối thủ khác, có thể giờ phút này nhất định chỉ có thể bị phong ấn trong một khoảng thời gian.
Nhưng Nghịch Phàm ở đây hiểu rất rõ mục đích của Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này hắn ở bên trong lò luyện đan tinh không, ánh mắt lóe lên, cuối cùng lại chợt hít vào một hơi!
Theo hắn hít sâu, nhất thời trong tinh không, ở trên chiến trường hai bên đạo thân giao chiến, thình lình có mấy vạn đạo thân của hắn, ở trong một tích tắc này, trực tiếp tiêu tan, hóa thành khí đen, không thấy bóng dáng.
Thời điểm chúng lại xuất hiện, cuối cùng đã trở về đến trong cơ thể của Nghịch Phàm chúa tể.
Cho dù có lò luyện đan tinh không ngăn cản, nhưng cũng không có cách nào ngăn cản được những đạo thân của Nghịch Phàm chúa tể trở về.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi.
Lúc này, hắn muốn ngăn cản, cũng đã không kịp nữa.
Trong mắt của hắn nhìn thấy, chính là lò luyện đan tinh không này, ở trong nháy mắt lại phát ra tiếng nổ kinh thiên.
Hình như có một lực lượng diệt tuyệt, từ bên trong lò luyện đan này, nổ tung ra, bạo phát ngập trời!
Sau khi nổ tung ra, là mấy vạn đạo thân Nghịch Phàm thu hồi, hình thành lực lượng tan vỡ.
Ở một tích tắc này tiếng sấm kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc.
Đồng thời, lò luyện đan tinh không đang ngăn cản hắn, cũng không chịu nổi, lại trực tiếp bị nổ tung!
Tinh không tan vỡ.
Đồng thời, lửa năm tháng bên ngoài hắn cũng vẫn không có cách nào chịu được, lại trực tiếp tắt đi, tiêu tan.
Theo tinh không chấn động, sau khi lò luyện đan tinh không tan vỡ, sương mù màu đen ẩn chứa sự tử vong cùng tịch diệt vô tận, nhất thời lại từ nơi lò luyện đan tinh không tan vỡ, khuếch tán ra.
Bên trong sương mù màu đen, bóng dáng Nghịch Phàm đi từng bước một đi ra.
Nghịch Phàm giờ phút này, trong mắt của hắn đã có sát cơ mãnh liệt.
– Ta xem thường ngươi…
Giọng nói của Nghịch Phàm mang theo sự lạnh lẽo, lúc này vang vọng trong tinh không.
Không đợi hắn nói xong, Bạch Tiểu Thuần ở đây mặc dù sắc mặt tái nhợt, nhưng trong mắt lại lộ ra ánh sáng kỳ dị.
Hắn biết muốn kéo dài thời gian phong ấn Nghịch Phàm, đã là chuyện không thể nào làm được.
Hoàn toàn không có một chút do dự nào, thần niệm của Bạch Tiểu Thuần ở một tích tắc này nắm cơ hội đạo thân của Nghịch Phàm giảm bớt mấy vạn, lập tức lại điều khiển hơn mười vạn đạo thân này, tất cả ở trong một chớp mắt này, vỡ ra!
Ở một chỗ khác trong tinh không, ở trên chiến trường này những tiếng động ầm ầm vang lên, nhất thời khuếch tán tám phương.
Hơn mười vạn đạo thân của Bạch Tiểu Thuần, lúc này tất cả tan vỡ.
Theo bọn chúng tan vỡ, vô số cây bồ công anh huyễn hóa ra, lấy tốc độ cực nhanh, cuối cùng lại mượn lực tan vỡ này trùng kích, lại khuếch tán về phía toàn bộ tinh không!
Nếu như đổi lại là trước kia, Nghịch Phàm chúa tể không thiếu mấy vạn đạo thân này, tất nhiên có thể đi ngăn cản.
Nhưng hôm nay thiếu hụt đạo thân, lại giống như trận pháp xuất hiện lỗ thủng.
Bạch Tiểu Thuần phản ứng thật sự quá nhanh, khiến cho Nghịch Phàm chúa tể ở đây cuối cùng lại không kịp ngăn cản.
Nhất thời đạo thân của Bạch Tiểu Thuần hình thành cây bồ công anh, lại giống như biển màu trắng, lại trực tiếp xuyên qua hư vô.
Thời điểm xuất hiện… Thình lình trên một trăm lẻ tám vạn đống đổ nát này ở trong toàn bộ tinh không!
Sau khi xuất hiện, lại giống như tranh thủ thời gian, tất cả cây bồ công anh này đều lập tức một lần nữa ngưng tụ ra đạo thân, nỗ lực đi thắp ánh sáng, xua tan bóng tối.
Bạch Tiểu Thuần tin tưởng Nghịch Phàm chúa tể nhất định sẽ tới ngăn cản, mà không phải toàn lực đi trấn áp mình, lại hoặc muốn đi cắn nuốt Tiên Vực Vĩnh Hằng tới kìm chế mình.
Đầu tiên Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ ràng, mình cho dù không bằng Nghịch Phàm, nhưng đối phương cho dù toàn lực, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn chém giết bản thân mình.
Lúc này, nếu như Nghịch Phàm không đi ngăn cản đạo thân của mình lan tràn, như vậy kết cục đã có thể dự kiến.
Thứ hai, nếu Nghịch Phàm chúa tể đi cắn nuốt hoa vĩnh hằng, như vậy hắn cũng không có cách nào tránh được Bạch Tiểu Thuần dây dưa.
Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể làm cho đối phương đi làm như vậy.
Tất cả những điều này, không chỉ có Bạch Tiểu Thuần hiểu, Nghịch Phàm cũng hiểu rõ.
Hắn biết rõ, Bạch Tiểu Thuần lại giống như một khối thuốc cao chó bôi trên da, trừ khi giết chết, nếu không, biện pháp khác cũng không có quá nhiều tác dụng.
Nhưng mặc dù Nghịch Phàm chúa tể chậm một bước, nhưng thực lực của hắn cường hãn, cho dù bị Bạch Tiểu Thuần liên tục làm cho suy yếu, lúc này vẫn ở chỗ cũ.
Trong thần sắc biến hóa, nhất thời hơn mười vạn đạo thân này của hắn đều ầm ầm tự bạo.
Ở dưới bạo phát này, hóa thành một trăm lẻ tám vạn làn sương mù màu đen, trong phút chốc, cũng xuất hiện ở trên tất cả đống đổ nát trong tinh không này.
Sau khi một lần nữa ngưng tụ, hình thành một trăm lẻ tám vạn đạo thân!
Chúng cùng đạo thân của Bạch Tiểu Thuần, ở trong mỗi một thế giới đổ nát này, đều lập tức ra tay, triển khai cuộc chiến sinh tử!
Đây thình lình là đại chiến tinh không lớn nhất từ trước tới nay, diễn biến thành lần lượt chiến đấu.
Một trăm lẻ tám vạn đống đổ nát, một trăm lẻ tám vạn chiến trường, trong khoảng thời gian ngắn, tiếng sấm kinh thiên động địa, vang vọng toàn bộ tinh không.
– Có thể ép ta đến trình độ như vậy, không thể không dựa theo phương thức của ngươi cùng ngươi giao chiến, ngươi vẫn là người đầu tiên.
Nghịch Phàm âm trầm nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Từ khi cùng Bạch Tiểu Thuần giao chiến đến nay, hắn mặc dù thương thế không nhiều lắm, thậm chí thương thế của Bạch Tiểu Thuần so với hắn còn nặng hơn, nhưng hai người đều có đầy đủ lực khôi phục.
Ở trên thương thế cũng rất khó phân ra được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1957: Cuộc Chiến Thời Gian (1)
Nhưng nói cho cùng, Bạch Tiểu Thuần ở đây, ở trên lực sát thương, không có cách nào chấn động Nghịch Phàm.
Mỗi lần Nghịch Phàm ra tay, đều sẽ làm Bạch Tiểu Thuần ở đây toàn lực chống cự, đồng thời bản thân cũng sẽ bị tổn thương nặng nề.
– Nhưng chung quy, tất cả cũng nên kết thúc!
Nghịch Phàm nheo cặp mắt lại, thân thể thoáng một cái, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Tay phải hắn còn giơ lên.
Ngón cái của hắn nhất thời tối tăm, giống như tất cả mọi khí tức trong cơ thể, đều ngưng tụ ở trên ngón cái.
Còn ở bốn phía xung quanh ngón cái này, dường như hình thành hố đen, tản ra ý tịch diệt, giống như cộng hưởng cùng toàn bộ tinh không.
– Diệt Sinh Chỉ!
Nghịch Phàm hờ hững mở miệng.
Ở trong chớp mắt triển khai Diệt Sinh Chỉ này, một trăm lẻ tám vạn đạo thân của hắn, ở trong đống đổ nát khác nhau, cuối cùng lại đồng thời nâng tay phải lên, ngón cái đều tối tăm, triển khai… Diệt Sinh Chỉ!
Tất cả đạo thân, tất cả thi triển diệt Diệt Sinh Chỉ, uy lực của nó to lớn, đã không có cách nào hình dung.
SAắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa kịch liệt, nhanh chóng lui về phía sau.
Đồng thời một trăm lẻ tám vạn đạo thân bên trong đống đổ nát, đều lui về phía sau.
Chỉ là Diệt Sinh Chỉ giống như xác định phong tỏa tất cả.
Mặc cho Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau như thế nào, cũng vẫn không có cách nào né tránh được.
Theo đầu ngón tay Nghịch Phàm hạ xuống, tinh không nổ lớn, một trăm lẻ tám vạn đạo Diệt Sinh Chỉ, toàn diện bạo phát!
Nguy cơ trước mắt, Bạch Tiểu Thuần hít thở chợt dừng lại.
Trong tiếng gầm khẽ Bất Tử Quyển điên cuồng vận chuyển.
Hám Sơn Chàng, Bất Tử Cấm lập tức triển khai, cuối cùng hình thành Toái Hầu Tỏa, bất chợt đánh tới về phía Diệt Sinh Chỉ này!
Bên trong một trăm lẻ tám vạn đống đổ nát, tất cả đạo thân của Bạch Tiểu Thuần, lúc này đều đang thi triển Toái Hầu Tỏa.
Trong tiếng nổ lớn, xuất hiện một trăm lẻ tám vạn lần va chạm, ở một tích tắc này, ngưng tụ trở thành một âm thanh.
Âm thanh này chấn động tinh không.
Giờ phút này, bên trong tinh không âm thanh bị cắt đứt, lại truyền khắp tám phương.
Trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần cùng với tất cả đạo thân của hắn, đều phun ra máu tươi.
Thân thể giống như thoáng cái mệt mỏi, giống như tất cả sức sống đều muốn tan vỡ.
Bạch Tiểu Thuần càng cảm nhận được rõ ràng, bên trong Diệt Sinh Chỉ này ẩn chứa sự kinh người.
Bất Tử Quyển cũng rất khó khôi phục, còn có thể chấn động linh hồn.
Lúc này, khi phun ra máu, lùi về phía sau, Diệt Sinh Chỉ cuối cùng lại giống như thấu qua xương, ở dưới ánh mắt lãnh khốc của Nghịch Phàm, hung hãn truy sát!
– Tiếp tục như vậy, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên.
– Không thể như vậy… Cuộc chiến ở một trăm lẻ tám vạn đống đổ nát còn chưa đủ phân tán.
Muốn chiến thắng Nghịch Phàm này, nhất định phải cần thêm ngoại lực nữa…
Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ ửng.
Ở nguy cơ trước mắt này, hắn bất chợt điên cuồng hét lên một tiếng.
– Tuyên Cổ Quyển!
Tuyên Cổ Quyển, ẩn chứa quá khứ, hiện tại cùng tương lai.
Đây là thần thông công pháp Bạch Tiểu Thuần tự nghĩ ra, ẩn chứa thời gian bản nguyên.
Ở thời điểm trước khi Bạch Tiểu Thuần thăng cấp chúa tể, hắn không có cách nào làm được việ dung hợp quá khứ, hiện tại cùng sau này lại với nhau, phát ra lực lượng cuối cùng của Tuyên Cổ Quyển.
Nhưng bây giờ, sau khi bước vào trình độ chúa tể, Bạch Tiểu Thuần bất luận là đối với khống chế bản nguyên, hay tu vi chống đỡ, đều khiến cho hắn có tư cách, đi hoàn toàn thể hiện ra Tuyên Cổ Quyển.
Mà Tuyên Cổ Quyển cuối cùng thể hiện ra quá kỳ dị.
Bạch Tiểu Thuần mặc dù không phải đặc biệt rõ ràng, nhưng đây dù sao cũng là đạo pháp hắn sáng tạo ra, chính hắn cũng có một chút phán đoán.
Chỉ có điều trước lúc này, vì tu vi không đủ, không có cách nào làm được.
Đồng thời hắn cũng cảm thấy mình đối với Tuyên Cổ Quyển mặc sức tưởng tượng, hình như có chút quá mức không hiện thực.
Nhưng hôm nay, sau khi khống chế đối với thời gian bản nguyên, hắn tự nhiên phát hiện, cái gọi là không hiện thực này, hình như… không phải như vậy!
– Quá khứ!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, giơ tay phải lên, bất chợt đặt tại mi tâm.
Nhất thời trí nhớ của hắn hóa thành phù văn, ầm ầm tản ra, ở bốn phía xung quanh hắn hình thành một vòng xoáy cực lớn.
– Hiện tại!
Trong cánh cửa sinh tử đột nhiên hạ xuống.
Một cánh cửa ở sau lưng Nghịch Phàm, một cánh cửa ở phía sau bản thân hắn.
– Tương lai!
Số phận liên kết, không thể phân chia.
Giống như giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần cùng Nghịch Phàm tới một mức độ nào đó, không quan tâm Nghịch Phàm có ý nguyện như thế nào, đều cưỡng chế nối liền lại cùng nhau.
Cho dù Nghịch Phàm có thể chặt đứt, chỉ là… Bạch Tiểu Thuần sẽ không cho Nghịch Phàm có thời gian.
Trong chớp mắt, hai tay của hắn lại chợt giơ lên, một ngón tay đặt mi tâm, chỉ vào Nghịch Phàm!
– Dung hợp, mãi mãi trường tồn!
Những tiếng động ầm ầm, trong phút chốc lại vang lên ngập trời, khuếch tán tám phương.
Đồng thời, vòng xoáy bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, bỗng nhiên lại bạo phát ra.
Vòng xoáy này giống như nối liền một khu vực thần bí, ở trong chớp mắt hình thành, ở trong sự khuếch tán này, chỗ tinh không giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Nghịch Phàm, cuối cùng lại giống như nghịch chuyển, ở bốn phía xung quanh bọn họ, xuất hiện gió bão thời gian.
Thậm chí có từng hình ảnh, ở bên trong trận gió bão hung bạo này không ngừng xuất hiện.
Một lực lượng huyền diệu chí cường, giống như từ thời gian bốn phía xung quanh nơi này bên trong gió bão khuếch tán tiến đến, cuối cùng lại khiến cho Diệt Sinh Chỉ của Nghịch Phàm, tan rã với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Cùng tan rã, còn có Diệt Sinh Chỉ do đạo thân Nghịch Phàm bên trong một trăm lẻ tám vạn giới thi triển!
– Sông dài thời không? Không có khả năng.
Không đúng.
Dây không phải là sông dài thời không.
Đây là… ở ngoài sông dài thời không!
Trong nháy mắt Nghịch Phàm biến sắc, Bạch Tiểu Thuần cũng thấy đầu váng mắt hoa.
Vòng xoáy ở bốn phía xung quanh hai người biến mất.
Bốn phía xung quanh đều khôi phục lại giống như bình thường.
Nhưng rất nhanh, bất luận là Bạch Tiểu Thuần hay Nghịch Phàm, tâm thần đều chấn động.
Bọn họ thấy được… ở phía xa, địa phương hoa vĩnh hằng đã từng tồn tại, lúc này trong tinh không thình lình có một mảnh đại quân ma ảnh mênh mông vô tận, đang gào thét lao đến.
Ở phía sau đại quân ma ảnh này, một người vô cùng khổng lồ, đang đi từng bước một, tiến về phía hoa vĩnh hằng.
Người khổng lồ này… Chính là Nghịch Phàm!
Đó là… một cảnh tượng cách hiện tại cực kỳ lâu trước kia, Nghịch Phàm hủy diệt tất cả, đi tới trước hoa vĩnh hằng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1958: Cuộc Chiến Thời Gian (2)
Mãi mãi trường tồn, sau khi dung hợp quá khứ, hiện tại cùng tương lai, hình thành thần thông đạo pháp, chính là… hồi tưởng lịch sử, từng tiến vào trong năm tháng.
Nhưng lại khác với sông dài thời không trong truyền thuyết.
Một khi thời điểm tiến vào sông dài thời không, có thể thật sự trở lại quá khứ, thậm chí có thể đi thay đổi chuyện đã qua.
Nhưng tất cả những thứ liên quan tới sông dài thời không, đều chỉ là lời đồn đại.
Không ai có thể làm được điểm này.
Cho dù là Nghịch Phàm… cũng không có cách nào bước vào sông dài thời không.
Mà Tuyên Cổ Quyển của Bạch Tiểu Thuần, tất nhiên cũng không có khả năng tiến vào trong sông dài thời không truyền thuyết.
Đây chỉ là giống như tấm kính, từ trình độ nào đó, đến gần sông dài thời không, cho dù đi làm ra sự thay đổi, nhưng tấm gương chính là tấm gương.
Khi bọn họ rời đi, cũng đều sẽ trở về nguyên điểm!
Tuy không có cách nào thay đổi chuyện đã qua, nhưng nếu bị thương ở chỗ này, ở chỗ này bị nhân vật quá khứ gây thương tích, vẫn sẽ ảnh hưởng đến bản thân!
Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào.
Hắn một thân một mình chiến đấu với Nghịch Phàm, một trăm lẻ tám vạn đạo thân quang minh, cũng chiến đấu không lại.
Cho nên hắn lựa chọn mượn ngoại lực, kéoNghịch Phàm vào trong mãi mãi trường tồn của mình, ở trong năm tháng đã qua này, tìm kiếm phương thức chém giết Nghịch Phàm!
– Đây là chiến trường ngươi lựa chọn?
Nghịch Phàm bỗng nhiên cười.
Hắn giơ tay phải lên, bất chợt chộp một cái.Nhất thời Nghịch Phàm bên trong thời không phía xa bên ngoài Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, thân thể hắn chấn động mạnh một cái, ngẩng đầu nhìn về phía này, lại lộ ra vẻ không hiểu.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại thấy da đầu tê dại.
Hắn nhìn thấy được, Nghịch Phàm bên trong thời không này, trên thân thể hắn tản ra khí đen vô cùng vô tận, hình thành từng gương mặt cực lớn dữ tợn, đang bị Nghịch Phàm không biết bao nhiêu năm sau điều khiển, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
– Nhất định là lầm…
Bạch Tiểu Thuần thiếu chút nữa khóc lên.
Cho dù lúc này vì thi triển Tuyên Cổ Quyển tu vi hao phí không ít, hắn cũng lập tức cắn răng, lại nghịch chuyển.
Trong tiếng nổ vang, vòng xoáy bốn phía xung quanh hai người lại xuất hiện, che phủ tinh không, sau khi cản trở ánh mắt cùng thần thức, thời điểm lại dừng lại, đã ở không biết bao nhiêu năm trước.
Bốn phía xung quanh là một mảnh trống trải.
– Chơi đủ chưa?
Nghịch Phàm hờ hững mở miệng, thân thể thoáng một cái lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vừa muốn tiếp tục triển khai thời gian nghịch chuyển, nhưng tu vi có chút ngừng lại, chỉ có thể nhanh chóng lui về phía sau.
Trong tiếng nổ lớn, hắn cùng Nghịch Phàm ở bên trong tinh không này, va chạm lần nữa.
Rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi, lại nhân cơ hội triển khai thời gian nghịch chuyển.
Cứ như vậy, hắn cùng với Nghịch Phàm, trong thời gian kế tiếp, không ngừng xuyên qua các thời không.
Bạch Tiểu Thuần muốn tìm cơ hội chém giết Nghịch Phàm.
Nhưng hết lần này tới lần khác loại thời gian nghịch chuyển này, chỉ có thể là ngẫu nhiên hồi tưởng.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào điều khiển cụ thể.
Vì vậy gần như mỗi lần xuất hiện, đều chỉ có thể lập tức bỏ chạy, nắm lấy cơ hội lại triển khai thời gian hồi tưởng.
Mặc dù không có cơ hội thu được ngoại lực, nhưng chung quy vẫn tránh được Nghịch Phàm lần lượt thi triển đòn sát thủ.
Đến cuối cùng, lúc này ánh sáng hồi tưởng ngược lại trở thành đòn sát thủ thần thông để Bạch Tiểu Thuần ngăn cản Nghịch Phàm.
Sắc mặt Nghịch Phàm cũng càng thêm thâm trầm.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy bị động.
Hắn càng cảm thấy bị động hơn.
Ở dưới sự đuổi giết này, Bạch Tiểu Thuần một khi phát hiện không ổn, lại lập tức sử dụng thời gian hồi tưởng.
Mặc dù đối với hắn không tạo được ảnh hưởng gì, nhưng dù thế nào hắn cũng không có cách nào chém giết Bạch Tiểu Thuần.
Chuyện này vẫn khiến cho hắn cảm thấy có chút hoang đường.
– Đó là người nào? Hắn có thể tu đến cảnh giới như vậy, vốn đã nói rõ bản thân hắn không tầm thường, càng giống như ta, cũng truy tìm đạo của chính mình… Làm thế nào? Cùng hắn giao chiến, bao giờ cũng có loại cảm giác không có cách nào hình dung… thấy tức cười!
Nghịch Phàm nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Hắn cảm thấy người trước mắt, ở trên phương diện lẩn trốn, lại giống như chuột bị đạp đuôi, khiến người ta rất bất đắc dĩ.
Nhất là… khi Bạch Tiểu Thuần cũng nhận thấy được, mình hình như có thể dùng cái thời gian hồi tưởng này, khiến cho Nghịch Phàm không thể làm gì được đối với mình, hắn bắt đầu sử dụng tới thương thảo mình am hiểu…
– Nghịch Phàm a, chúng ta thương lượng một chút.
Ngươi xem ngươi cũng không giết chết ta được, ta cũng đánh không chết ngươi.
Nếu không chúng ta coi như thôi đi…
– Ngươi nói xem.
Ngươi tỉnh lại một lần cũng không dễ dàng, cần gì phải chấp nhất nuốt vào quê hương của ta.
Ngươi xem như vậy được không? Ngươi đừng nuốt hoa vĩnh hằng, hai chúng ta có thể làm bằng hữu.
– Chúng ta không cần thiết đánh đánh giết giết.
Bao giờ cũng có biện pháp khác, có thể giải quyết vấn đề.
Nào nào nào, nếu không chúng ta thảo luận một chút, xem làm thế nào có thể giúp ngươi trở thành vĩnh hằng.
– Ai, ngươi nói chuyện đi.
Ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần không ngừng truyền đến.
Dần dần, sắc mặt Nghịch Phàm có chút tái xanh.
Đến cuối cùng, cho dù là lấy tính tình của hắn, cũng rít gào một tiếng.
– Im lặng!
Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình, vội vàng sử dụng thời gian hồi tưởng, mang theo Nghịch Phàm, lại một lần nữa biến mất.
Thời điểm xuất hiện, cũng không biết ở trong thời không nào.
Trận giết chóc này, cũng lại bởi vậy không ngừng tiến hành…
Mà trong hiện thực, bên trong một tám lẻ tám vạn đống đổ nát, đạo thân của bọn họ cũng vẫn đang chém giết.
Giữa chúng có sống có chết.
Hai người truy đuổi chém giết ở trong thời gian, ở trong năm tháng đi qua, ở trong từng cảnh tượng lịch sử, không gian cùng trong thời gian, đều đang tiến hành đại chiến!
Không biết qua bao lâu, đến cuối cùng, Nghịch Phàm cũng muốn phát điên.
Bạch Tiểu Thuần cũng mệt mỏi cảm thấy không chịu nổi, lại cùng Nghịch Phàm thương lượng có thể không nuốt hoa vĩnh hằng hay không.
Sau khi không thu được đáp án,
Bạch Tiểu Thuần thở dài, trong lòng nảy sinh ý định ác độc.
Lần này hắn đơn giản sử dụng càng nhiều tu vi hơn, thử hồi tưởng thời gian càng lâu hơn một ít.
Trong tiếng nổ lớn, lần này thời không gió bão bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần cùng Nghịch Phàm, so với trước kia cũng phải dồi dào hơn không ít.
Sau khi gió bão biến mất, Bạch Tiểu Thuần lập tức thoáng một cái kéo dài khoảng cách cùng Nghịch Phàm.
Nhưng Nghịch Phàm ở đây cuối cùng lại không truy sát giống như trước kia, mà trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc khác thường, bất chợt nhìn về tinh không phía xa!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1959: La Thiên Tái Tạo
Bạch Tiểu Thuần cũng có phát giác.
Lúc nhìn lại, mắt hắn bỗng nhiên trợn tròn!
Hắn thấy được ở phía xa trong tinh không, cuối cùng lại có một vòng xoáy cực kỳ khổng lồ, thậm chí còn muốn khổng lồ hơn so với bản thể của Nghịch Phàm trước đó, đang ầm ầm ầm chuyển động.
Bên trong, tản ra khí tức xa lạ, giống như không phải là giới vĩnh hằng lớn!
Càng khiến cho người ta kinh hãi là, gần như ở trong chớp mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, hắn lập tức liền thấy, lại có một chiếc chiến thuyền cổ xưa, đang từ bên trong vòng xoáy này, giống như giãy dụa, nỗ lực lao ra!
Chiến thuyền này, Bạch Tiểu Thuần quen thuộc.
Đó chính là chiếc thuyền bên trong khu phế tích tiên giới, tồn tại ở trong sơn cốc sương mù màu đen… Ẩn chứa tử vong vô tận!
– Đây là…
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, thiếu chút nữa kêu ra thành tiếng.
Hắn phát hiện vận khí của mình thế nào lại kém như vậy.
Thời gian hồi tưởng đến Nghịch Phàm xuất hiện ở bên cạnh hoa vĩnh hằng thì cũng thôi.
Lúc này tự nhiên hồi tưởng đến… thời điểm chiến thuyền bên trong sơn cốc sương mù màu đen xuất hiện.
– Nghịch Phàm chính là truyền thừa đạo của hắn…
Bạch Tiểu Thuần run lên một cái, đang muốn lại một lần nữa hồi tưởng thời gian rời khỏi đó.
Hắn lo lắng nếu như mình chậm một bước, nếu chẳng may bị Nghịch Phàm từ nơi này thu được cảm ngộ gì đó, vậy không ổn.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở đây đang muốn hồi tưởng, hắn bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt chớp động nhìn về phía vòng xoáy cực lớn kia.
– Nói không chừng, nơi này là cơ hội?
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự.
Hắn cảm thấy nếu rời đi như thế, có chút không cam lòng.
Phải biết rằng hắn hồi tưởng quá nhiều lần, cũng chỉ óc lần này xuất hiện tình hình, quỷ dị nhất cùng thần bí nhất.
– Có lẽ có thể ở chỗ này, tìm ra chỗ sơ hở trong đạo của Nghịch Phàm?
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động, quyết định chú ý chỉ là nhìn một hồi, nếu không tốt, lập tức bỏ chạy.
Lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây suy nghĩ tìm hiểu, bên trong vòng xoáy này đột nhiên truyền ra tiếng nổ vang.
Chiếc chiến thuyền cổ xưa bên trong đó lại ở dưới sự giãy dụa này, từ trong vòng xoáy chạy ra được hơn phân nửa, lộ ra lão nhân ngồi khoanh chân ở trên chiến thuyền, mặc trường bào màu đen!
Mặt lão già kia không đổi sắc, nhưng chỗ mi tâm của hắn lại có một lỗ thủng, lại không có máu tươi chảy ra.
Thậm chí giờ phút này lỗ thủng cũng đang rõ ràng khép lại.
Cảnh tượng như vậy, khiến Bạch Tiểu Thuần rất ngạc nhiên.
Ban đầu hắn ở sơn cốc sương mù màu đen thấy qua hài cốt của đối phương.
Lỗ thủng trên hài cốt lại không có khép lại.
Cùng lúc đó, Nghịch Phàm ở một bên, lúc này thân thể chấn động, trong mắt thoáng cái lại có tinh quang lập lòe.
Bạch Tiểu Thuần cũng hít thở không thông.
Hắn cảm thấy chiến thuyền này xuất hiện, quá mức quỷ dị.
Nhất là bên trong vòng xoáy này, lúc này theo chiến thuyền giãy ra, tản ra càng nhiều khí tức xa lạ không thuộc về giới vĩnh hằng lớn.
Bạch Tiểu Thuần mơ hồ cảm thấy, không thể tiếp tục nhìn nữa.
Lúc này hắn không chậm trễ chút nào, đang muốn hồi tưởng.
Nhưng vào lúc này, một tiếng nổ vang nặng nề đột nhiên từ bên trong vòng xoáy này truyền ra.
Dường như ở bên trong vòng xoáy này, khoảng cách lối ra của vòng xoáy càng lúc càng gần.
Lão nhân trên chiến thuyền, trong mắt hắn lộ ra sự điên cuồng, hai tay giơ lên vung mạnh.
Nhất thời chỗ chiến thuyền của hắn, cuối cùng lại giống như thiêu đốt, đổi lấy một dao động cường hãn.
Dưới sóng dao động này bạo phát, đẩy mạnh chiến thuyền, ở trong tiếng nổ lớn lại trực tiếp hoàn toàn lao ra khỏi vòng xoáy, tiến vào bên trong giới vĩnh hằng lớn.
Nhưng ngay khi chiến thuyền thoát ra, tiến đến, trong chớp mắt, sau đó bên trong vòng xoáy, lại chợt truyền ra tiếng rít gào.
Còn ở trong một chớp mắt này, vòng xoáy bất chợt run rẩy.
Lại có một ngón tay cực lớn, từ trong vòng xoáy này chợt lao mạnh ra, lại trực tiếp đưa vào bên trong giới vĩnh hằng lớn, giống như muốn truy sát lão nhân trên chiến thuyền này.
– Không quan tâm ngươi chạy trốn tới chỗ nào, tinh vực mênh mông, đã qua, ngươi chung quy…
Giọng nói băng lạnh, từ bên trong vòng xoáy này vang vọng.
Nhưng không đợi hắn nói xong, ở trong nháy mắt khi ngón tay từ bên trong vòng xoáy vươn ra, tiến vào giới vĩnh hằng lớn, đột nhiên, ngón tay này lại vỡ nát diệt vong, dường như bị tan rã, trong phút chốc liền trở thành tro bụi…
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên trợn tròn mắt.
Nhịp tim của hắn tăng nhanh.
Trong nháy mắt vừa rồi, hắn lại cảm nhận được rõ ràng, có một sự huyền diệu sau khi mình thăng cấp chúa tể, cảm nhận được, đột nhiên bạo phát ở bên trong mảnh tinh không này.
Chính là sự huyền diệu này, giống như lau đi… khiến ngón tay đưa vào, trực tiếp bị xóa bỏ!
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần ở đây chấn động, bên trong vòng xoáy có tiếng kêu kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi, mang theo sự hoảng sợ cùng chấn động, giống như không có cách nào tin tưởng, bất chợt truyền ra.
– Cuối cùng lại xóa đi ngón tay của ta.
Làm sao có thể như vậy… Nơi đây… Nơi đây không đúng! Không phải tiên, không phải thần, không phải ma, không phải yêu, không phải quỷ.
Nơi này là…
Ở thời điểm giọng nói này mang theo sự chấn động vang vọng, chiến thuyền dừng lại ở trong tinh không.
Lão nhân bên trong này mi tâm có lỗ thủng, chậm rãi quay đầu lại, nhìn vòng xoáy, trong mắt càng thêm điên cuồng, cười lạnh.
– Nơi này là nơi duy nhất bị tiên, thần, ma, yêu, quỷ cùng phong ấn, Linh Giới vĩnh hằng, quê hương của La Thiên trong truyền thuyết!
– Hoặc là lão phu sống lại, nghịch chuyển trời cao, giết hết tất cả vực tồn tại ngươi chưa biết tới.
Hoặc là… lấy đạo của lão phu, thành toàn Linh Giới vĩnh hằng, khiến cho lại sinh ra một vị La Thiên, khiến cho vũ trụ này mở lại!
Trên chiến thuyền, lão nhân nói xong, ngửa mặt lên trời cười ha hả.
Nhưng hắn cười, trong tinh không loại huyền diệu này lại xuất hiện, nhẹ nhàng phất qua ở trên chiến thuyền và hắn…
Trong nháy mắt, chiến thuyền thối nát, giống như thoáng cái lại bị ăn mòn.
Tất cả vật chất bên trong không phù hợp với giới vĩnh hằng lớn, trong nháy mắt đều tiêu tan.
Thân thể của lão già kia cũng run lên, tiếng cười chậm rãi dừng lại.
Đồng thời, tất cả máu thịt trên thân thể hắn đều ở trong một cái chớp mắt này biến mất…
Chỉ còn lại có bộ xương khô, khoanh chân ngồi ở chỗ đó, vẫn không nhúc nhích.
Mi tâm hắn, lỗ thủng vốn đang khép lại, cũng trở thành vĩnh cửu…
Chiếc chiến thuyền này đã ở bên trong tinh không này, lặng lẽ không một tiếng động dần dần bay xa…
Bên trong vòng xoáy không lời nói, chỉ có từng tiếng hít thở ồ ồ truyền ra.
Trong tiếng hít thở kia ẩn chứa sự sợ hãi, còn có hoảng sợ.
Dường như đối với cái gọi là Linh Giới vĩnh hằng này, quê hương La Thiên này có sự sợ hãi không có cách nào hình dung.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1960: Vị Ương Quy! (1)
Cùng lúc đó, ý huyền diệu này phất qua vòng xoáy, Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy, vòng xoáy trực tiếp nát bấy, cuối cùng tất cả bị mài bằng, đều giống như rất đơn giản, trực tiếp lau xóa đi.
– Loại lực lượng này…
Tim Bạch Tiểu Thuần đập tăng nhanh, trong đầu không ngừng nổ vang.
Một mặt là cảnh tượng như vậy phát sinh ở trong năm tháng.
Về mặt khác, lại là ý huyền diệu kinh thiên địa quỷ thần khiếp!
– Lão già kia nói, nơi này là Linh Giới vĩnh hằng, nơi này là quê hương của La Thiên.
La Thiên là ai…
Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào bên trong tinh không, nơi vòng xoáy đã từng xuất hiện.
Nơi đó cũng là nơi cuối cùng, ý huyền diệu xuất hiện.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần chú ý tới Nghịch Phàm tự nhiên không tiếp tục truy sát mình, mà nhìn phương hướng chiến thuyền biến mất, trầm mặc không nói.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.
Hắn nghĩ đến lời nói của Đạo Trần trước đây.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Nghịch Phàm, cũng biến thành cổ quái.
– Vị này… rốt cuộc là Nghịch Phàm, hay có thể là lão đầu kia?
Trong sự do dư.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ có nên mở miệng hỏi một câu tới, kích thích đối phương một chút hay không.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần muốn mở miệng, trong nháy mắt nơi vòng xoáy trước đó bị ý huyền diệu này xóa đi, cuối cùng lại trong chớp mắt lõm xuống.
Sau khi theo lõm xuống, không ngờ lại chợt nhô ra!
Có tiếng gầm khẽ từ nơi đó truyền đến, còn ở trong tinh không này nhô ra.
Lại có một mặt người được phác họa ra!
Giống như tinh không trở thành một lớp màng mỏng.
Một bên lớp màng này là Linh Giới vĩnh hằng.
Một bên lớp màng lại là không gian thần bí không biết!
Lúc này ở bên trong một thế giới không biết, đang có một đại năng, nỗ lực phá tan lớp màng tinh không này, nhưng lại không có cách nào làm được.
Cho nên ở chỗ này, hình thành đường nét gương mặt hắn!
Cảnh tượng như vậy, không chỉ Bạch Tiểu Thuần ở đây lấy làm kinh hãi, ngay cả Nghịch Phàm, cũng chợt quay đầu nhìn lại.
Nhưng rất nhanh, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lại lộ ra vẻ quái dị.
Hắn không biết Nghịch Phàm có thể phát hiện ý huyền diệu trong tinh không này hay không, nhưng hắn lại có thể cảm nhận được rõ ràng, ý huyền diệu nhìn không thấy này, lại tới, lúc này lại ngưng tụ ở quanh gương mặt này, hình như đang chờ đợi…
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, nhìn lại, rất nhanh, theo gương mặt giãy dụa, dần dần nơi đó xuất hiện một vòng xoáy hơi nhỏ.
Vòng xoáy này không ngừng chuyển động, giống như xuyên qua tinh không, nối liền Linh Giới vĩnh hằng cùng không gian tinh không không biết phía sau!
Đúng lúc này, mắt Bạch Tiểu Thuần lại một lần nữa trợn tròn, thậm chí tròng mắt cũng thiếu chút nữa muốn rơi xuống.
Hắn nhìn thấy được, từ bên trong vòng xoáy này, lúc này lại có một con rùa lớn giống như cá sấu vậy, mang theo sự hung tàn cùng cuồng bạo, mắt đỏ, từ trong nước xoáy chui vào.
Khiến cho Bạch Tiểu Thuần chấn động, là hình dáng còn rùa lớn này, ngoại trừ kích thướcra, tự nhiên cùng thú bản mạng của hắn… giống nhau như đúc!
– Đạo vực mênh mông huy hoàng, đã qua.
Tiếp theo, chính là thời khắc đạo vực của Vị Ương ta.
Vị Ương Quy, chém giết Diệt Thánh, ngăn cản vị La Thiên thứ hai sinh ra!
Sau khi còn rùa cá sấu dữ tợn này xông vào, vòng xoáy dần dần tiêu tan.
Trên đó nhô ra gương mặt, cũng chậm rãi lui ra phía sau.
Từ trong nước xoáy gần tản đi này, có âm thanh lạnh như băng ngạo nghễ, ung dung truyền đến.
Nhưng ngay khi giọng nói này vừa nói xong, trong chớp mắt, ý huyền diệu trước sau ở gần đó, cuối cùng lại bất chợt thoáng động, ở trong cảm nhận của Bạch Tiểu Thuần, ý huyền diệu này lại trực tiếp chui vào bên trong vòng xoáy gần biến mất.
Cùng lúc đó, lại từ trong vòng xoáy này truyền ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết cùng kinh ngạc.
Ngay sau đó, tất cả lại thoáng ngừng lại…
Mà ý huyền diệu này cũng rất nhanh lại theo vòng xoáy trở về.
Sau khi xóa đi vòng xoáy, nó lao thẳng đến con rùa cá sấu kia.
Con rùa cá sấu này dường như cực kỳ không tầm thường.
Sau khi ý huyền diệu này tới gần, cuối cùng toàn thân nó lại phát ra ánh sáng màu vàng.
Nhất là vỏ rùa của nó, lúc này theo ánh sáng lập lòe.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần thấy, trong đầu lại chợt chấn động.
– Vỏ rùa này… có chút quen mắt…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên, thì thào nói nhỏ.
Hắn cảm nhận được, sau khi ý huyền diệu chợt đảo qua trên vỏ rùa, thân thể con rùa cá sấu này lại trực tiếp biến mất, nhưng còn lại một vỏ rùa.
Ở thời điểm ý huyền diệu đó giống như muốn xóa đi vỏ rùa này, bỗng nhiên, ở nơi vỏ rùa tồn tại, trong tinh không hình như có một đóa hoa cực lớn hư ảo, đột nhiên xuất hiện!
Hoa này khi thì mơ hồ, khi thì rõ ràng, tuyệt vời vô cùng.
Sự xuất hiện của nó, giống như bắt lấy vỏ rùa này, dần dần dung nhập bản thân.
Trong toàn bộ quá trình, ý huyền diệu bên trong tinh không đều không có ngăn cản, cũng không có tiếp tục xóa đi vỏ rùa.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nghĩ đến… con rùa đen nhỏ.
Quả nhiên, sau khi đóa hoa dung hợp vỏ rùa, một con rùa đen nhỏ mới sinh, cuối cùng lại biến ảo ở trên lá cây của đóa hoa, vẻ mặt mờ mịt.
Giống như tất cả ký ức của nó, đều bị ý huyền diệu này xóa đi, lúc này đần độn, theo đóa hoa, dần dần biến mất ở trong tinh không.
– Rùa Vĩnh Hằng…
Bạch Tiểu Thuần nhìn con rùa đen nhỏ theo đóa hoa biến mất, trong lòng hắn chấn động.
Lần này hồi tưởng, đối với hắn mà nói, có ý nghĩa cực lớn, nhất là đối với lai lịch của con rùa đen nhỏ cùng với Quy Văn Oa của mình.
Kúc này hắn đã hiểu ra, trong mắt còn có tinh quang lập lòe.
Mà khiến cho hắn cảm thấy chấn động, chính là ý huyền diệu trong tinh không này, lúc này thân thể hắn chợt lắc một cái, lao thẳng đến chỗ hoa vĩnh hằng biến mất.
Sau khi chớp mắt đến, Bạch Tiểu Thuần chợt giơ tay phải lên.
Hắn cảm nhận được ý huyền diệu này còn ở nơi này, không tản đi.
Lúc này tay phải hắn giơ lên, chính là chụp vào chỗ ý huyền diệu tồn tại.
Hắn có loại cảm giác nói không ra lời, ý huyền diệu này, sẽ không làm mình thương tổn, lại giống như sau khi mình thăng cấp chúa tể, có thể cảm nhận được hình như lực lượng này, cùng mình tồn tại cộng hưởng nào đó.
Gần như ở trong chớp mắt tay phải Bạch Tiểu Thuần chộp tới, Nghịch Phàm chúa tể phía xa, đáy lòng của hắn dường như bị chấn động trước những gì nhìn thấy.
Chỉ là không giống với Bạch Tiểu Thuần, hắn… không cảm giác được ý huyền diệu này.
Nhưng điều này không có nghĩa là hắn không biết ý huyền diệu này là cái gì.
Lúc này, sau khi chú ý tới hành động của Bạch Tiểu Thuần, mắt Nghịch Phàm bỗng nhiên trợn tròn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








