1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 381 : Mỹ Nam Kế (1) (c1901-c1905)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 381 : Mỹ Nam Kế (1) (c1901-c1905)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1901: Mỹ Nam Kế (1)

Người trước mắt hắn, chính là Thánh tổ, một trong ba người con của Vĩnh Hằng năm đó! Cũng chính là tổ tiên của Thánh Hoàng, ngọn nguồn huyết mạch của hắn!

Một trận chiến này, căn bản cũng không có bất kỳ lo lắng gì.

Theo thánh tổ mở mắt ra, theo hắn nhấc chân lên, một hồi huyết mạch tương tự, nhưng lại có ý chí chiến đấu khác, ầm ầm triển khai!

Trận chiến đấu này không duy trì được bao lâu, Thánh Hoàng phun ra máu tươi.

Trong tiếng cười thảm, hắn không thể không rời khỏi đường phong ấn huyết mạch này.

Nếu như hắn không đi, hắn nhất định phải chết ở chỗ này.

Nhưng theo hắn rời đi, vậy đường phong ấn huyết mạch này nhất thời ảm đạm.

Trong chớp mắt ở dưới sự tập trung chú ý của mọi người ở Tiên Vực Vĩnh Hằng, đường này ở trên người của chúa tể… tự nhiên sẽ vỡ nát từng tấc, hoàn toàn tan vỡ!!

Không thành công, lại chính là hoàn toàn thất bại!

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Thánh Hoàng sau khi rời đi, càng thêm tuyệt vọng.

Hắn bỗng nhiên hiểu rõ, có thể đây mới là người chúa tể khổng lồ.

Chỗ nguyên nhân hắn giãy dụa, tất cả… đều một cái bẫy!

Hắn làm vậy là muốn mượn lực lượng của Thánh Hoàng cùng Bạch Tiểu Thuần, tới tăng nhanh khả năng phong ấn của mình tan vỡ!

– Tiên Vực Vĩnh Hằng… Tai họa lớn buông xuống…

Thánh Hoàng cười thảm.

Sau khi hắn bay ra khỏi thân thể của chúa tể, hắn nhìn người khổng lồ kia, lúc này thân thể đã chấn động mãnh liệt hơn. tim Thánh Hoàng cũng rơi xuống đáy vực.

Hắn chỉ có thể gửi gắm tất cả hi vọng vào chỗ của Bạch Tiểu Thuần, nếu như đường phong ấn huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần cũng tan vỡ, như vậy Tiên Vực Vĩnh Hằng…sẽ thật sự bị tiêu diệt tuyệt vong.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng đều run rẩy.

Bọn họ thấy được Thánh Hoàng thất bại, thấy được đường thứ hai tan vỡ, cũng thấy được người chúa tể khổng lồ giãy dụa càng thêm mãnh liệt.

– Khôi Hoàng, hi vọng cuối cùng!

– Khôi Hoàng, nhất định phải thành công!!!

Vô số người đang run rẩy.

Tất cả cầu khẩn đều đặt ở chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

Cho dù là Thánh Hoàng cũng vậy.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần ngưng tụ tất cả hy vọng của toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, ở bên trong kinh mạch phong ấn huyết mạch, thân thể cũng dừng lại, thở ra một hơi.

Hắn cảm nhận được bên trong kinh mạch này hình như xuất hiện một ít biến hóa.

Bốn phía xung quanh ban đầu vốn đã ít đi u ảnh, thoáng cái lại nhiều hơn.

Hắn mặc dù không biết bên ngoài xảy ra vấn đề gì, nhưng lại có loại cảm giác bất an.

Loại cảm giác này, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần xuất hiện lo lắng mãnh liệt.

Trong tiếng gầm khẽ, tốc độ của hắn nhanh hơn.

Nhân lúc u ảnh ở bốn phía xung quanh đang biến ảo, hắn bỗng nhiên phóng đi.

Thậm chí lực tu vi, Bạch Tiểu Thuần cũng vẫn không có cách nào tiếp tục chậm lại phóng ra.

Lúc này toàn thân hắn hóa thành gió bão.

Hắn đi qua nơi nào, bẻ gãy nghiền nát nơi đó.

Tất cả u ảnh vẫn không có cách nào ngăn cản được hắn, lao theo phía sau đường phong ấn huyết mạch của hắn.

Ở trong mắt mọi người bên ngoài, hắn cách đan điền càng lúc càng gần!

Từ trước đó gần như ba phần, đã đến năm phần, sáu phần, bảy phần…

Quét ngang đoạn đường này, tiếng hô của Bạch Tiểu Thuần không ngừng truyền ra.

Bất Tử Quyển khôi phục đều thi triển ra đến cực hạn, lúc này mới khiến cho hắn từ trong thiên quân vạn mã u ảnh này, cứng rắn xông ra.

Nhưng ngay khi hắn chữa trị đường phong ấn huyết mạch này đến hơn bảy phần, gần như tám phần mười, bỗng nhiên, bước chân của Bạch Tiểu Thuần lại dừng lại.

Hắn thấy được phía sau lưng vô số u sảnh đằng trước, thình lình có một nữ tử cúi đầu!

Nữ tử này toàn thân mặc cung trang, thoạt nhìn rất ưu nhã.

Những u ảnh ở bốn phía xung quanh nàng hình như cũng không dám tới gần, cho nên tạo thành một mảnh trống trải xung quanh nữ tử này.

Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía nữ tử này, nàng cũng ngẩng đầu lên, lộ ra một dung nhan tuyệt thế!

– Tiên hậu!

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, theo bản năng lại sờ sờ túi đựng đồ của mình.

Nữ tử này chính là tiên hậu.

Nhưng hiển nhiên không giống với tiên hậu được Bạch Tiểu Thuần thu vào trong túi đựng đồ… Hình như tiên hậu trước mắt này là do thần niệm của Nghịch Phàm biến thành, là hình dáng của nàng khi còn sống, cũng là thời khắc đỉnh phong!

Toàn thân nàng có sóng dao động Thái Cổ cực hạn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất đau đầu.

Gần như ở trong nháy mắt khi ánh mắt hai người nhìn nhau, trong mắt tiên hậu lộ ra sự lạnh lùng.

Tay phải của nàng đột nhiên giơ lên cao.

Nhất thời, những u ảnh ở phía trước nàng, mỗi một u ảnh lại ở trong tiếng gào thét lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

Cùng lúc đó, tiên hậu cũng cất bước, hóa thành một đạo cầu vồng, mang theo khí thế kinh người, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần!

– Đáng chết, các nàng này chẳng lẽ khắc ta!

Trong tiếng gầm nhẹ, Bạch Tiểu Thuần cũng vọt về phía trước.

Gió bão bên ngoài thân thể đang cùng u ảnh bốn phía xung quanh va chạm, lập tức tự bạo, dâng lên trùng kích cuồng bạo, quét ngang tám phương.

Những u ảnh này không có cách nào chịu được lực lượng của trận gió bão hung bạo này.

Nhưng đối với tiên hậu mà nói, căn bản cũng không đáng lưu ý tới.

Tốc độ của nàng hoàn toàn không có một chút chậm lại nào, lại trực tiếp va chạm vào Bạch Tiểu Thuần.

Những tiếng động ầm ầm nhất thời ngập trời, vang vọng bốn phía xung quanh.

Đồng thời, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi.

Thân thể hắn nhanh chóng lùi về phía sau.

Mặc dù Bất Tử Quyển khôi phục khiến cho thương thế của hắn rất nhanh lại khỏi hẳn, nhưng đầu của hắn lại đau hơn.

Nhất là sau khi nhìn thấy chỗ tiên hậu, ở trong công kích giữa hai bên, bóng dáng nàng mặc dù cũng đã tan rã không ít, nhưng trong chớp mắt một lần nữa ngưng tụ, Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.

– Ta vẫn có một đòn sát thủ.

Nếu vẫn không được, cũng chỉ có thể sử dụng Thủy Trạch Quốc Độ!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, trong lòng hắn vẫn có ý định tiết kiệm tu vi.

Lúc này mắt thấy tiên hậu lại một lần nữa lao tới, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, hai mắt khép kín.

Ở trong chớp mắt tiên hậu tới gần, hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở ra.

Một khí tức hoàn toàn khác hẳn so với khí tức của hắn, ầm ầm bạo phát ra.

Đó là sự tang thương của năm tháng, đó là sự trầm ổn vô cùng, đó là chí cao vô thượng!

Đây chính là… khí tức của Đạo Trần!

– Tiểu sư muội…

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ hồi ức, khẽ thì thào nói.

Lời nói này vừa ra, mặt tiên hậu vốn không đổi sắc, chỉ là trong mắt băng như lạnh, đột nhiên thân thể run lên, cuối cùng lại dừng lại ở giữa không trung.

Thân thể nàng càng thêm run rẩy, kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Thần sắc của nàng dần dần lộ ra sự giãy dụa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1902: Mỹ Nam Kế (2)

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy chiêu này dùng được, cứng rắn ép tim đập chậm lại, khiến mình càng thêm chân thật hơn.

Đồng thời, hắn dùng sức tản ra khí tức Chúa Tể, còn toàn tâm toàn ý bắt chước theo Đạo Trần chúa tể.

– San San, đã lâu không gặp…

Bạch Tiểu Thuần ôn hòa mở miệng, cố gắng khiến mình biểu hiện ra vẻ mặt nhẹ nhõm, bước chân chậm rãi nâng lên, chậm rãi tới gần tiên hậu đang run rẩy này.

– Đạo… Trần…

Cho đến thời điểm Bạch Tiểu Thuần sắp đến bên cạnh tiên hậu, trong miệng tiên hậu run rẩy nói ra hai chữ này.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được, trong lòng dâng lên sóng lớn.

Trên thực tế biện pháp này, hắn cũng là thông qua chuyện con cá sấu chạy trốn trước đó tìm ra linh cảm.

Hắn mơ hồ cảm thấy, nếu như con cá sấu này có thể theo bản năng chạy trốn, vậy tiên hậu ở đây, cũng tồn tại một ít bản năng!

Mà khi tiên hậu mở miệng, Bạch Tiểu Thuần không khỏi giật mình.

Hắn phát hiện mình hình như lại sai.

Nếu chỉ là bản năng, hình như không nên nói mới đúng.

Có thể nói chuyện, có thể kêu lên tên của Đạo Trần, điều này nói rõ đối phương có ký ức!

– Sao có thể như vậy được? Những u ảnh trong cơ thể của Nghịch Phàm chúa tể, rốt cuộc là cái gì?

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.

Mặc dù chấn động, nhưng hắn lại biết hiện tại không phải là thời điểm suy nghĩ tìm hiểu.

Hắn vội vàng bình phục nỗi lòng, nhìn tiên hậu, khẽ mở miệng nói.

– Ở chỗ này chờ ta.

Nàng cũng không cần đi nữa, được chứ, San San, tiểu sư muội…

Bạch Tiểu Thuần rất sợ gọi một cái tên không có tác dụng, lúc này một đường gọi cả hai cái tên.

Trong mắt tiên hậu mờ mịt, nhưng thần sắc giãy dụa càng mãnh liệt hơn.

Nhân cơ hội này, Bạch Tiểu Thuần vội vàng nhanh chóng thoáng một cái, triển khai tốc độ cao nhất, lao thẳng đến phía trước.

Hắn cũng chuẩn bị xong tinh thần, nếu như bị đối phương đuổi theo, liền trực tiếp triển khai Thủy Trạch Quốc Độ.

Có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần vui sướng bất ngờ, là tiên hậu này lại tự nhiên thật sự đứng ở nơi đó, mặc cho giãy giụa như thế nào, cũng vẫn không nhúc nhích.

– Quả nhiên vẫn là mỹ nam kế dùng tốt hơn so với Thủy Trạch Quốc Độ.

Trong sự xúc động, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn, dần dần ở trong đường phong ấn huyết mạch, từ chữa trị tám phần mười đạt đến gần như chín phần!

Cùng lúc đó, tất cả mọi người trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng lúc này đều gần như ngừng thở.

Mặc dù bọn họ không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ở bên trong kinh mạch gặp phải kẻ địch, nhưng lại có thể chú ý thấy cảnh tượng, sau khi Bạch Tiểu Thuần dừng lại trong thời gian ngắng, tia sáng của hắn lại di chuyển.

Nhất là thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần cách đan điền càng lúc càng gần.

Điều này ở trong mắt của tất cả mọi người, tất cả những gì hắn trải qua, nếu so với Thánh Hoàng lại khó khăn hơn nhiều.

Dù sao hắn là từ chỉ còn lại hai phần, chữa trị đến hiện tại gần như chín phần!

– Nhất định phải thành công!!

Thân thể Thánh Hoàng run rẩy, hận không thể tự mình tiến vào trợ giúp.

Nhưng hắn hiểu rõ, ở Tiên Vực Vĩnh Hằng hiện tại, có thể đi vào đường phong ấn huyết mạch Khôi Tổ, chỉ có Bạch Tiểu Thuần!

– Mẹ Vĩnh Hằng phù hộ…

Tiếng cầu khẩn, tiếng khóc, tiếng thì thào mang theo sự chờ mong cùng tuyệt vọng không ngừng truyền từ ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này.

Giờ phút này, toàn thế giới chú ý!

Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp chữa trị phong ấn huyết mạch này, đến chín phần.

Còn cách cực hạn chỉ kém một phần.

Ở bên trong kinh mạch, hắn gặp phải một người… trước lúc này, bất kể như thế nào Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải!

Hoặc nói, nếu không phải là ở chỗ này, hắn căn bản cũng không có khả năng gặp phải người này!

Cũng giống như Thánh Hoàng gặp phải Thánh Tổ, thời khắc này sau khi Bạch Tiểu Thuần đạt tới chín phanà khu vực, phía trước hắn vốn không có mặt đất lên xuống, đột nhiên xuất hiện một ngọn núi!

Mà nhìn kỹ, đó không phải là núi.

Đây thình lình là một người khổng lồ!

Người khổng lồ này khoanh chân ngồi tĩnh tọa, từ từ nhắm hai mắt.

Lúc này theo Bạch Tiểu Thuần tới gần, hai mắt của hắn chậm rãi mở ra, lộ ra ánh sáng giống như mặt trời.

Da trên toàn thân hằn đều tràn ngập văn lạc.

Đó là Bất Tử Bì, đó là kim cương bất tử, đó là gân bất tử, đó là Bất Tử Cốt, còn là Bất Tử Huyết!

Sóng huyết mạch giống nhau dao động, giống như mênh mông vô biên, giống như tràn ngập thân thể bạo phát cực hạn!!

– Khôi Tổ!

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc la lên thất thanh!

Người khổng lồ này chính là Khôi Tổ, khởi nguồn huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này sau khi mở mắt ra, thân thể hắn chậm rãi… từ trạng thái đang khoanh chân đứng lên!

Huyết mạch phong ấn thông đạo kinh mạch, vốn ở trong cảm giác của Bạch Tiểu Thuần, giống như dồi dào vô hạn.

Nhưng hôm nay theo Khôi Tổ chậm rãi đứng lên, mặc dù không phải nâng trời, nhưng lại cho Bạch Tiểu Thuần một loại ảo giác dường như chống đỡ thiên địa!

Loại thân thể cao lớn này, còn có toàn thân từ trên xuống dưới do thân thể cường hãn hình thành lực lượng cuồng bạo tràn ngập, cùng với vẻ hắn không biểu tình của hắn, còn có hai mắt mang theo sự lạnh lùng.

Tất cả những điều này hình thành lực trùng kích, dường như có thể khiến cho thiên địa nổ lớn, khiến cho thế giới chấn động, khiến cho toàn bộ thông đạo kinh mạch huyết mạch phong ấn này, hình như sắp tan vỡ nổ tung ra!

Thậm chí chỉ là động tác đứng lên, lại giống như gây ra gió bão, ầm ầm ầm khuếch tán ra bốn phía xung quanh.

Ở tám phương vẫn tồn tại một ít u ảnh.

Trong giờ phút này gió bão khuếch tán ra, những u ảnh này lại không có cách nào kiên trì được nửa hơi, giống như bị xé rách, trong nháy mắt đã bị xóa đi.

Cho dù là một tiếng kêu thảm thiết, hình như cũng không kịp truyền ra.

Lực lượng, uy áp, cuồng bạo, hung bạo mạnh mẽ!

Giờ phút này Bạch Tiểu Thuần từ trên người Khôi Tổ này, lập tức lại cảm nhận được bốn từ ngữ này.

Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp.

Thân thể hắn theo bản năng lại lui ra phía sau vài bước.

Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, lại là trong cơ thể này Khôi Tổ có loại sóng dao động huyết mạch khác.

Sóng dao động này thậm chí ảnh hưởng đến huyết quang trên thân thể Bạch Tiểu Thuần.

Giống như… Khôi Tổ thời khắc này, đang cùng Bạch Tiểu Thuần tranh đoạt ngọn nguồn của huyết mạch phong ấn.

Mặc dù trong lòng biết rõ Khôi Tổ trước mắt cái này bị huyễn hóa ra, không có thể trở thành đầu nguồn của huyết mạch phong ấn, nếu không, đường phong ấn này, căn bản không có cách nào kiên trì đến bây giờ, sợ là đã sớm bị tiêu tan.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1903: Bất Tử Quyển Thứ Sáu!

Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt trước đó chưa từng có!

Nguy cơ trước kia, đến từ kẻ địch hắn không biết.

Nhưng nguy cơ hôm nay, lại là đến từ huyết mạch của Khôi Tổ hắn.

– Thánh Hoàng sở dĩ thất bại, có lẽ là vì hắn gặp phải… thánh tổ năm đó?

Trong nháy mắt, trong đầu Bạch Tiểu Thuần lại hiểu rõ ràng, đoán được nguyên nhân Thánh Hoàng thất bại.

Mặc dù chỉ là suy đoán, nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần có bảy tám phần khẳng định.

– Cùng lão tổ tông của mình chiến đấu?

Bạch Tiểu Thuần liếc mắt thoáng nhìn Khôi Tổ, trong lòng chột dạ.

Lại ở thời điểm hắn ở đây chấn động còn không có tiêu tan, cảm giác đau đầu dâng lên, trong nháy mắt, trong mắt Khôi Tổ chợt lộ ra tinh quang.

Có ý chí chiến đấu dạt dào từ trong mắt hắn bạo phát ra, lại giống như hai mặt trời.

Thân thể hắn còn lập tức bước lên trước.

Trong tiếng động ầm ầm, thân thể của hắn cao lớn giống như một ngọn núi từ phía xa gào thét lao đến, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Càng đến gần, tốc độ thân thể của Khôi Tổ dodọt nhiene nhanh hơn, dường như không còn là vọt tới, mà là… đánh đến!

– Hám Sơn Chàng!

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên co lại.

Hắn hiểu rất rõ Bất Tử Quyển.

Lúc này hắn liếc mắt một cái liền nhận ra thuật pháp Khôi Tổ triển khai, còn nhìn thấy được tốc độ của Khôi Tổ lại một lần nữa tăng lên, tản ra sóng dao động thuộc về Bất Tử Cấm.

Điều này còn chưa xong.

Quan trọng nhất, là Bạch Tiểu Thuần thấy được ngón trỏ cùng ngón cái trên tay phải của Khôi Tổ lúc này, tản ra ánh sáng khủng khiếp!

– Toái Hầu Tỏa!

Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn mình tự mình đi va chạm vào một Toái Hầu Tỏa của Khôi Tổ.

Hắn cảm thấy mình thân thể nhỏ, nếu như bị đánh tới, sợ là lập tức sẽ bị bóp thành thịt nát.

Nguy cơ trước mắt, thân thể Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên lui về phía sau.

Nhưng hắn mặc dù lui ra phía sau nhanh, Khôi Tổ cũng không chậm, truy kích gắt gao.

Trong chớp mắt, hai người lại một trước một sau, bắt đầu truy đuổi bên trong ở kinh mạch này.

Lúc này bên ngoài trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, truyền đến tiếng hít khí lạnh của vô số người.

Bọn họ thấy được chỗ của Bạch Tiểu Thuần bên trong kinh mạch, điểm sáng đại biểu cho Bạch Tiểu Thuần, lần đầu… sau khi dừng lại, không phải tiếp tục tiến về phía trước, mà là xuất hiện lui về phía sau.

Điều này khiến cho trong lòng mọi người run lên, vẻ tuyệt vọng không ngừng dâng lên.

Loại cảm giác thiên địa sắp bị diệt vong, thế giới bỏ mình này, khiến cho tất cả mọi người cảm nhận được khí tức của ngày diệt vong!

– Hắn nhất định là gặp phải Khôi Tổ!

Chỉ có Thánh Hoàng lúc này run lên.

Sau khi đoán được đáp án, trong lòng hắn cay đắng, nhưng lại khó có thể tương trợ, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Lúc này, vô số người của Khôi Hoàng Triều, Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch, Hầu Tiểu Muội, Lý Thanh Hậu, Đại Thiên Sư, v.v, sắc mặt mỗi người đều tái nhợt.

Loại cảm giác bất lực này, khiến cho bọn họ cũng không khỏi dâng lên tuyệt vọng.

Ở trong vô số ánh mắt ngưng tụ, vô số nỗi lòng lên xuống, bên trong thông đạo kinh mạch, một tiếng nổ mãnh liệt vang vọng ra.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau đến trình độ nhất định, lại phát hiện bất kể như thế nào cũng vẫn không có cách nào tránh né được.

Khí tức của hắn thoáng ngưng tụ, hai mắt hắn tràn ngập tơ máu.

Ở trong một chớp mắt này, toàn thân hắn lại trực tiếp bạo phát.

– Khôi Tổ lại như thế nào.

Bà ngoại ngươi, khinh người quá đáng!

Mắt Bạch Tiểu Thuần trợn trừng lên, lúc này rống to thân thể không lui về sau nữa, mà là chợt lao mạnh ra.

– Vân Lôi Nhân Tổ Biến!

Trong phút chốc, thân thể Bạch Tiểu Thuần lại bành trướng, chớp mắt một cái, thời điểm lại lao ra ba bước, thân thể hắn cuối cùng lại tăng thẳng đến kích thước chừng trăm trượng.

Sau đó dưới Nhân Sơn Quyết, lại tăng mạnh.

Sau khi đạt tới hơn hai trăm trượng, hóa thành một vị người khổng lồ nhỏ, trong nháy mắt cũng triển khai Hám Sơn Chàng!

Vù.

Một tiếng vang lên.

Tốc độ của hắn nhất thời bạo phát, cũng cách Khôi Tổ đang đánh thẳng tới, càng lúc càng gần.

Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy tốc độ không đủ, lại triển khai Bất Tử Cấm.

Tốc độ của hắn lập tức lại đạt tới cực hạn nào đó, dâng lên gió bão ngập trời, quét ngang về bốn phía xung quanh.

Lực lượng thân thể của Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn, toàn diện khuếch tán ra, còn phối hợp với tu vi chấn động, ở dưới sự dung hợp này, ngưng tụ ra uy lực còng mạnh hơn!

– Tới đi!

Bạch Tiểu Thuần rống to hơn, thân thể hóa thành một ngọn núi lớn, ầm ầm lao thẳng đến Khôi Tổ đang đánh tới.

Tay phải hắn cũng thi triển ra Toái Hầu Tỏa.

Chớp mắt một cái, hắn lại cùng Khôi Tổ va chạm vào nhau!

Từ phía xa nhìn lại, lại giống như hai con bạo long viễn cổ va chạm.

Những tiếng động ầm ầm trong nháy mắt vọng về, chấn động mặt đất, chỉ là trùng kích dâng lên lại khuếch tán vô tận, khiến cho không ít u ảnh vừa ngưng tụ ra ở bốn phía xung quanh, tất cả ở dưới trùng kích trong trận gió bão hung bạo này, lại trực tiếp tan vỡ xóa đi!

Tiếng sấm liên tục vang vọng.

Tiếng Bạch Tiểu Thuần gầm thét giận dữ, tiếng Khôi Tổ kêu rên đan xen cùng một chỗ.

Hai người ở giữa không trung, trong thời gian ngắn ngủi, hai bên đã công kích nhau vượt qua hơn một ngàn lần!

Ở nơi bọn họ va chạm vào nhau, khối đá trên người Bạch Tiểu Thuần do Nhân Sơn Quyết hình thành, không ngừng vỡ nát, không ngừng tan vỡ, không ngừng văng ra khắp nơi.

Vân Lôi Nhân Tổ Biến của hắn cũng không ngừng bị suy yếu.

Thân thể hắn từ trạng thái dồi dào liên tục thay đổi giảm xuống.

Nhưng lúc này hắn hình thành chiến lực, cũng kinh thiên!

Thân thể to lớn này của Khôi Tổ, giống như cũng khó có thể chịu đựng được hơn một ngàn công kích như vậy.

Từng vết nứt xuất hiện.

Đồng thời, thân thể hắn cũng tản ra vết tích muốn tan vỡ.

Cuối cùng ở dưới một tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, Bạch Tiểu Thuần điên cuồng phun ra máu tươi, thân thể chợt lùi về phía sau.

Bất Tử Quyển lực khôi phục liên tục bạo phát, khiến cho trong lúc hắn lui về phía sau, thương thế toàn thân khôi phục ở trình độ lớn nhất.

Sau khi miễn cưỡng ngừng bước chân, Bạch Tiểu Thuần lại gầm khẽ một tiếng.

– Hóa ra ngươi chỉ là một kẻ giả tư thế!

Một trận chiến này, khiến cho lòng tin của Bạch Tiểu Thuần không ngừng tăng lên.

Hắn cảm nhận được Khôi Tổ này không giống với mình suy nghĩ, không phải cường hãn đến khó có thể địch nổi.

Lúc này khả năng biểu hiện ra, cũng chính là chiến lực Thái Cổ.

Hắn nuốt xuống máu tươi trong miệng, huyết quang toàn thân phát ra kinh thiên, cuối cùng lại triển khai phương pháp Thần Sát!

Ầm một tiếng, thân thể hắn hóa thành huyết vụ, lao thẳng đến Khôi Tổ!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1904: Chiến Thắng Khôi Tổ! (1)

Nhưng Khôi Tổ ở đây cũng có Bất Tử Quyển khôi phục.

Lúc này sau khi lui ra phía sau, hắn cũng đang nhanh chóng khôi phục lại.

Tất nhiên suy nghĩ của hắn cũng giống như Bạch Tiểu Thuần, triển khai phương pháp Thần Sát, hóa thành huyết vụ, sau đó lại cùng Bạch Tiểu Thuần một lần nữa… ở giữa không trung này, bắt đầu chém giết lẫn nhau.

Trong những tiếng động ầm ầm liên tục vang vọng, bất luận là Bạch Tiểu Thuần hay Khôi Tổ, đều chật vật không chịu nổi, tóc rối tung.

Hai người đều có thân thể cường hãn, đều có sức khôi phục kinh người.

Lúc này chém giết như vậy, hình như ai cũng không thể làm gì được đối phương.

Cho đến lại có tiếng nổ vang vọng một lần nữa, hai người lại lui ra phía sau, trong mắt Khôi Tổ nơi đó bỗng nhiên lộ ra tinh quang.

Tay phải của hắn giơ lên.

Tự nhiên ở trên tay phải của hắn xuất hiện năm đạo khí tức kim mộc thủy hỏa thổ!

Năm đạo khí tức này giống như tương ứng với ngũ tạng của cơ thể người, lại giống như tương ứng với năm giam cầm lớn.

Ở trong nháy mắt khi vừa triển khai, vị trí ngũ tạng trên ngực Khôi Tổ, tản ra ánh sáng năm màu.

Theo ánh sáng bạo phát, toàn thân hắn lập tức lại hình thành sóng dao động còn muốn khủng khiếp hơn so với trước đây!

– Phương pháp ngũ tạng? Năm đó ta đã cảm thấy lão gia gia canh giữ lăng mộ thi triển bí pháp ngũ tạng, có chút phù hợp cùng Bất Tử Quyển.

Thật không nghĩ tới, đây mới là… quyển bất tử thứ sáu sau khi Khôi Tổ sáng tạo ra da, thịt, gân, cốt, máu!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.

Nếu không có một trận chiến này, sợ rằng hắn ở đây căn bản không có cách nào biết được, sau năm quyển bất tử, quyển thứ sáu thật sự là cái gì.

Cho đến trong một chớp mắt này, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn hiểu rõ.

Bất Tử Công có năm quyển, nhưng lại không chỉ ngừng lại ở năm quyển.

Giống như Bất Tử Trường Sinh Công của mình sau khi tự nghĩ ra đến công pháp tiếp sau.

Quyển thứ sáu Bất Tử công chính là năm đó lúc người canh giữ lăng mộ chiến đấu với Thông Thiên Đạo Nhân, cho mượn sử dụng… lực ngũ tạng đến từ bên trong thân thể Khôi Tổ!

Lực ngũ tạng, ngũ hành nguyên!

Lúc này theo vị trí ngũ tạng bên trong ngực của Khôi Tổ có ánh sáng lập lòe, cuối cùng lại nhanh chóng hình thành năm vầng sáng, bao phủ toàn thân Khôi Tổ ở bên trong.

Khí thế của hắn bắt đầu tăng lên.

Lực lượng thân thể của hắn không ngừng bạo phát.

Khôi Tổ chợt ngẩng đầu, mặt không đổi sắc liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt đã lao đến!

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần tăng lên.

Hắn vừa muốn né tránh, nhưng tốc độ của Khôi Tổ nhanh hơn so với trước kia rất nhiều, chỉ chớp mắt tới gần.

Sau một quyền hạ xuống, trong tiếng nổ lớn Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi, thân thể đột nhiên lùi về phía sau.

Không đợi hắn đứng vững, Khôi Tổ lại đến lần nữa.

Lần này là hai tay đưa ra, giống như muốn nắm lấy hai vai của Bạch Tiểu Thuần, muốn… một tay xé rách hắn!

Nguy cơ sinh tử mãnh liệt khiến cho Bạch Tiểu Thuần rít gào giống như phát bệnh tâm thần.

Trong mắt của hắn đầy huyết sắc.

Thậm chí trán của hắn cũng nổi gân xanh.

Một đường này sinh tử khủng khiếp, lúc này kích thích nỗi sợ hai của Bạch Tiểu Thuần, đồng thời cũng tăng thêm sự điên cuồng phản kích!

– Ta mặc dù không sáng tạo ra quyển Bất Tử thứ sáu, nhưng ta… sáng tạo ra Bất Tử Quyển, Tuyên Cổ Quyển sau Trường Sinh Quyển!

– Bất Tử Quyển của ngươi mặc dù đạt đến mức tận cùng, nhưng chung quy… vẫn không giống như ta đi ra con đường của mình!

Trong tiếng gào thét hai tay Bạch Tiểu Thuần bấm quyết.

Nhất thời Quá Khứ Kinh tự nhiên được triển khai, ở trên thân thể Khôi Tổ, lập tức lại xuất hiện vô số phù văn.

Những phù văn này chợt co lại, hình thành phong ấn.

Nhưng lúc này đây, Bạch Tiểu Thuần không đợi phong ấn kết thúc, trong mắt lại lộ ra sự tàn nhẫn cùng điên cuồng, hét lớn một tiếng.

– Nổ nổ nổ!

Những tiếng động lập tức ầm ầm kinh thiên.

Mỗi một phù văn này tự nhiên đều trực tiếp nổ tung ra.

Nếu như một hai cái, cho dù tám cái mười cái, thậm chí trăm ngàn cái tự bạo, có lẽ còn không có cách nào chấn động Khôi Tổ.

Nhưng hôm nay phù văn xuất hiện ở bên ngoài thân thể của hắn có chừng mấy vạn.

Lúc này tất cả nổ mạnh, trong chớp mắt hình thành lực bạo phát.

Cho dù là Khôi Tổ cũng không có cách nào chống đỡ được.

Ầm ầm.

Trong tiếng nổ vang, toàn thân Khôi Tổ lắc lư kịch liệt, lại trực tiếp ở dưới trùng kích phù văn nổ tung, lùi về phía sau ra.

Năm tầng ánh sáng bên ngoài thân thể hắn, lại trực tiếp có hai tầng bị tan vỡ tiêu tan.

Nhưng Khôi Tổ hung tàn.

Theo Bất Tử Quyển của hắn vận chuyển, giống như không biết mệt mỏi, không chết không dừng, lại nhằm phía Bạch Tiểu Thuần, trong chớp mắt đã đến gần, một quyền đánh tới.

Bạch Tiểu Thuần thở hồng hộc, nhưng mắt lại lộ ra sự dữ tợn.

Thời điểm giơ tay phải lên, hắn bấm quyết Bỉ Ngạn Vị Lai Kinh.

Hắn không chậm trễ chút nào thi triển ra.

Trong tiếng nổ lớn, vì vốn bị huyết mạch cộng hưởng, số phận Vị Lai Kinh nối liền trong chớp mắt lại hoàn thành.

Theo một quyền của Khôi Tổ hạ xuống, Bạch Tiểu Thuần điên cuồng phun ra máu tươi.

Đồng thời, thân thể Khôi Tổ cũng run lên bần bật, giống như phun ra một búng máu.

– Tới đi!

Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm, chợt lao ra, lại trực tiếp cùng Khôi Tổ chiến đấu với nhau, những tiếng động ầm ầm không ngừng vang vọng.

Bạch Tiểu Thuần bị tổn thương, Khôi Tổ cũng phải nhận.

Nhưng Khôi Tổ chịu thần thông của Bạch Tiểu Thuần, lại sẽ không ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần.

Kể từ đó, lại chẳng khác nào Khôi Tổ phải nhận hai phần tổn thương!

Cho dù hắn có Bất Tử Quyển khôi phục, nhưng dần dần, lực khôi phục này cũng bắt đầu không theo kịp những vết thương nhiều lần xuất hiện.

Nhất là khi Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn điên cuồng.

Rất nhanh, Khôi Tổ lại phun ra búng máu tươi lớn.

Ánh sáng trên thân thể hắn lại vỡ vụn mất hai cái.

Cuối cùng trong một tiếng rít gà của Bạch Tiểu Thuần, bất chợt một quyền đánh tới, khiến cho tầng ánh sáng cuối dùng do Bất Tử Quyển thứ sáu hình thành, trực tiếp vỡ nát diệt vong!

Làm xong tất cả những điều này, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi, thân thể lảo đảo lui về phía sau, há miệng thở hổn hển, nhìn Khôi Tổ càng chật vật hơn, gần như muốn vỡ thành mảnh nhỏ.

– Trên công pháp, ta mạnh hơn ngươi!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng.

Khôi Tổ không nói được một lời, nhưng thân thể lại một lần nữa giãy dụa đứng lên.

Sau khi lạnh lùng liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn bỗng nhiên giơ tay phải lên, nắm mạnh.

Nhất thời ở phía sau hắn cuối cùng lại xuất hiện một ảo ảnh cực lớn!

Theo ảo ảnh xuất hiện, một khí tức cực hạn bá đạo, lập tức lại ở trên người hắn ầm ầm xuất hiện.

Chính là Bất Diệt Đế Quyền!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1905: Chiến Thắng Khôi Tổ! (2)

– Ta cũng có!

Trong tiếng gầm nhẹ Bạch Tiểu Thuần cũng đứng lên, tay phải nắm lại.

Phía sau lưng hắn nhất thời có ảo ảnh biến hóa.

Chỉ có điều khác với Khôi Tổ, của hắn không phải là Bất Diệt Đế Quyền, mà là… Bất Diệt Chủ Tể Quyền!

Trong chớp mắt, hai người lại công kích, đột nhiên lao tới gần.

Đây là cuộc chiến của Khôi Tổ cùng Khôi Hoàng thế hệ này.

Đây là một trận đánh giữa Bất Diệt Đế Quyền cùng Bất Diệt Chủ Tể Quyền.

Đây còn là một trận đánh, ở bên ngoài căn bản cũng không khả năng xuất hiện!

Từ phía xa nhìn lại, không phải là Bạch Tiểu Thuần cùng Khôi Tổ đang nhanh chóng lao tới gần, cũng là hai ảo ảnh cực lớn, đang nhanh chóng tới gần.

Trong tiếng nổ lớn, hai bên lại trực tiếp va chạm vào nhau.

Những tiếng động ầm ầm vang vọng khắp trời. Ảo ảnh phía sau lưng Khôi Tổ càng thêm mơ hồ, cho đến cuối cùng ầm ầm tan vỡ.

Sau khi tan vỡ, thân thể Khôi Tổ cũng thoáng cái mệt mỏi, phun ra búng máu tươi lớn.

Thân thể hắn không ngừng lui ra phía sau.

Cùng lúc, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng tiêu hao cực lớn, hình như mất đi khí lực.

Hai tay hắn chống lên đầu gối, nửa ngồi xổm ở nơi nào, không ngừng thở dốc.

– Khôi Tổ, ta biết ngươi nhất định vẫn có ý thức.

Ta không muốn đánh cùng ngươi.

Ngươi tránh ra, ta muốn đi chữa trị phong ấn!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, mở miệng lớn tiếng hô lên.

Hắn không biết phía sau Khôi Tổ còn có kẻ địch mạnh hơn hay không.

Cho nên lúc này hắn vận dụng phần lớn đều là lực lượng thân thể.

Về phần thuật pháp cần triển khai tu vi lớn, hắn trước sau vẫn kìm chế.

Chỉ là lùi về phía sau ngoài trăm trượng, đã suy yếu đến cực hạn.

Hình như thân thể Khôi Tổ gần tiêu tan.

Hắn giống như không nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói vậy, vẫn không đổi sắc chậm rãi đứng lên.

Cho dù động tác đứng lên cũng mang thưo sự run rẩy, nhưng hắn vẫn đứng lên, đi từng bước một, tiến về phía Bạch Tiểu Thuần!

Càng đi tới, lực Bất Tử Quyển khôi phục của hắn, hình như cũng đang điên cuồng vận chuyển.

Chỉ là thương tích của hắn quá nặng, tốc độ chữa trị mặc dù nhanh, nhưng vẫn giống như muối bỏ biển.

Chỉ có điều nếu như để mặc cho hắn đi tới, không lại phản kích nữa, lại vô cùng có khả năng để cho Khôi Tổ có cơ hội khôi phục.

Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào đi tới Khôi Tổ, hung hăng cắn răng, tay phải bấm quyết chỉ một cái.

Sinh Tử Hiện Tại Kinh đột nhiên triển khai.

Trong tiếng nổ lớn, phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một cánh cửa đá rất lớn.

Đó là tử môn!

Mà sau lưng Khôi Tổ, lại là sinh môn biến ảo.

Theo hắn đi tới, sau khi hai cánh cửa này xuất hiện, thân thể Khôi Tổ run lên.

Thân thể của hắn cuối cùng lại dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được, đang già đi, suy yếu.

Bất Tử Quyển khôi phục chung quy cũng khó có thể nghịch chuyển.

Nhưng Khôi Tổ vẫn còn đi tới, đi từng bước một.

Cho dù già yếu, cho dù suy yếu, hắn cũng vẫn ở dưới ánh mắt không thể tưởng tượng được của Bạch Tiểu Thuần, dần dần đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần!

Mà ở trong quá trình đi tới, hình như loại già yếu cùng suy yếu này, khiến cho hắn phát sinh một ít thay đổi.

Dường như suy nghĩ vốn bị áp chế một chút, cũng dần dần theo lực áp chế tiêu tan, từ từ tăng lên.

Hai mắt hắn cũng dần dần không còn sự lạnh lùng.

Cho đến khi hắn đứng ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, một tia lạnh lùng cuối cùng trong mắt của hắn tiêu tan.

Thay vào đó, lại là sự tang thương cùng thâm thúy.

– Nghịch Phàm thu lấy ý chí cuối cùng của ta, phong ấn ở trong cơ thể hắn, trở thành căn nguyên cùng chất dinh dưỡng diệt thế…

– Ta vốn tưởng rằng, cuộc đời này sẽ vĩnh viễn trầm luân, cho đến khi gặp phải ngươi…

– Không nên oán ta.

Chỉ có ngươi ở đây hoàn toàn chiến thắng ta, ở trong chớp mắt khi sắp tử vong này, ta mới có thể thoát khỏi sự khống chế của Nghịch Phàm, khôi phục lại một tia thanh tỉnh…

– Mà ta hiện tại, cũng đã không tiếc.

Ngươi… nhớ kỹ Bất Tử quyển thứ sáu ta vừa thi triển chưa?

Ở dưới sự giật mình của Bạch Tiểu Thuần, Khôi Tổ thản nhiên mở miệng.

Âm thanh mặc dù bình tĩnh, nhưng lại lộ ra một sự thân thiết.

Không đợi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, Khôi Tổ mỉm cười, giơ tay phải lên.

Lại ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn mơ hồ tiêu tan…

Nhưng lại có năm mảnh tinh quang với màu sắc khác nhau, giống như truyền thừa, bay vào ngực của Bạch Tiểu Thuần, dung nhập bên trong ngũ tạng của hắn…

Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó.

Rất lâu sau đó, hắn xoa lồng ngực của mình, mơ hồ cảm nhận ngũ tạng của mình, hình như có chút biến hóa khác thường.

Nhưng cẩn thận lĩnh hội, lại dường như là ảo giác.

Nhưng sau khi hắn trầm mặc, vẫn ôm quyền, hướng về phía nơi Khôi Tổ tiêu tan, bái một cái thật sâu.

Trong lòng hắn mang theo cảm giác phức tạp, có tư vị nói không nên lời.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, hít một hơi thật sâu, vội vàng bay nhanh về phía trước!

Lúc này hắn cách giới hạn cuối cùng, chỗ đan điền… đã chỉ còn lại có một đoạn lộ trình ngắn cuối cùng, sẽ chữa trị toàn bộ huyết mạch phong ấn.

Hiện tại cũng đã đến chín phần!

Mà theo hắn di chuyển, thời khắc tất cả mọi người ở bên ngoài trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đều đang rơi vào vực sâu tuyệt vọng, lại thấy được một đường sống.

Tất cả nhất thời hoan hô lên.

Hi vọng trong lòng bọn họ lại một lần nữa ngưng tụ!

Chỉ có Thánh Hoàng đứng ở giữa không trung, nhìn điểm sáng đại biểu cho Bạch Tiểu Thuần một lần nữa di chuyển, hắn giống như thoáng cái già nua hơn rất nhiều, thì thào nói nhỏ.

– Hắn chiến thắng… tổ tiên của hắn…

Tất cả mọi thứ bên ngoài, Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy được, cũng không thời gian đi quan tâm.

Lúc này hắn trải qua một trận đánh với Khôi Tổ, thân thể rất mệt mỏi.

Cũng may cùng lúc còn có Bất Tử Quyển khôi phục đang duy trì tồn tại.

Về phương diện khác lại là ở trong một trận đánh giữa hắn cùng với Khôi Tổ, bảo lưu lại không ít lực tu vi, chính là đề phòng ở thời điểm chữa trị phong ấn cuối cùng, thất bại trong gang tấc.

– Khôi Tổ để lại bên trong ngũ tạng của ta, hẳn là Bất Tử Quyển quyển thứ sáu!

Bạch Tiểu Thuần lao nhanh như tên bắn, đã ở cảm nhận được bên trong ngũ tạng, theo ánh sáng năm màu của Khôi Tổ tản ra, do đó dâng lên từng cảm giác ấm áp.

Nhưng ngoại trừ tình cảm ấm áp này ra, lại không có phản ứng khác.

Đáng tiếc hiện tại không phải là thời điểm để suy nghĩ sâu xa.

Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể khiên cho tâm tư trầm tĩnh, không lại suy nghĩ tới ánh sáng bên trong ngũ tạng, duy trì tóc độ nhanh chóng đi về phía trước.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box