Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 377 : Ta Cũng Là Vì Đệ Tử (2) (c1881-c1885)
❮ sautiếp ❯Chương 1881: Ta Cũng Là Vì Đệ Tử (2)
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần hơi nheo lại.
Tất cả những điều này cho hắn cảm giác đầu tiên, chính là không thích hợp!
Mấy năm nay, Bạch Tiểu Thuần ở bên trong tinh không này đi qua quá nhiều nơi, cũng đã gặp phải không ít chuyện kỳ quái.
Lúc này hắn đứng ở trên bảo quạt, chăm chú nhìn một lúc lâu.
Sau đó hắn thu hồi lòng hiếu kỳ, điều khiển bảo quạt lại muốn rời đi.
Cho dù tu vi đến Thái Cổ, nhưng sự ổn thỏa trong tính cách Bạch Tiểu Thuần không có thay đổi.
Theo hắn thấy, loại địa phương này rõ ràng có vấn đề.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình không nhất thiết phải vì một chút hiếu kỳ qua kiểm tra xem xét.
Nhất là sóng dao động trong ấn ký của Bạch Hạo, lúc này cũng đã bình tĩnh trở lại.
Hắn cảm thấy mặc dù bản thân đã rất mạnh, nhưng hiểu biết trên đường đi tới này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, sự mênh mông cùng với thần bí ở trong mảnh tinh không này.
– Tinh không lớn như vậy, bớt một chút lòng hiếu kỳ không sai.
Bạch Tiểu Thuần nói thầm trong lúc điều khiển bảo quạt.
Rất nhanh, hắn lại vòng qua mảnh phế tích này, dần dần đi xa.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị ngồi tĩnh tọa tiếp tục thôi diễn lửa ba mươi màu.
Bỗng nhiên, chân mày Bạch Tiểu Thuần lại một lần nữa nhăn lại.
Hắn nheo mắt, nhìn chăm chú vào bên trong tinh không tối tăm phía trước, lúc này lại xuất hiện ánh lửa!
Giống hệt với chỗ đã thấy trước đó!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, lại điều khiển bảo quạt vòng qua, thần thức cũng tản ra quan sát.
Nhưng rất nhanh, tinh không phía trước hắn, lại hiện ra ánh đèn.
– Có chút thú vị.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần có chút khó coi.
Sau khi thử mấy lần, hắn đã phát hiện, mình hình như rơi vào trong một vòng tròn.
Bất luận vòng qua thế nào cũng không ra được mảnh phế tích này, cứ mỗi lần vòng qua, thời điểm lại một lần nữa xuất hiện, đều cách lầu các trong đống đổ nát này càng gần hơn một ít.
Nhất là lúc này, Bạch Tiểu Thuần thậm chí cũng có thể nhìn thấy được bên trong lầu các, hình như có bóng người…
Dựa vào kiến thức của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng đã nhìn ra, khu vực này chắc là mặc dù đã từng không nhiều nhân khẩu lắm, nhưng hiển nhiên có chúa tể, còn có chỗ tộc quần độc đáo riêng.
Bốn phía xung quanh giấu diếm tinh không hình tròn, chính là bộ phận trận pháp của tộc quần này.
Mà mình trong lúc vô ý xông vào, lúc này muốn đi ra ngoài, phải phí một ít trắc trở, lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ xông ra như thế, bỗng nhiên, ngọn đèn của lầu các này thoáng cái sáng ngời lên không ít.
Hình như từ bên trong mơ hồ truyền ra từng tiếng cười vui vẻ.
Nhất là có một chỗ cửa sổ như vậy, tự nhiên bị đẩy ra, lộ ra một nữ tử mặc cái yếm màu hồng nhạt.
Nữ tử này diêm dúa loè loẹt nhiều vẻ, lúc này trong tay còn cầm một khăn tay, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ nhàng vẫy.
– Tới đi, qua đi…
Trong âm thanh mềm mại truyền ra, cuối cùng lại lan tràn tới trong tinh không, truyền vào đến trong tai Bạch Tiểu Thuần.
Mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn tròn.
Hắn nhìn nữ tử lộ ra ở cửa sổ, lại nhìn lầu các này một chút, nhất thời hoảng hốt.
– Ở đây lại là một thanh lâu?
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, có chút động tâm.
Nhưng nghĩ tới không thể có quá nhiều lòng hiếu kỳ, vì vậy hắn hừ một tiếng, điều khiển bảo quạt lại muốn rời đi.
Chỉ là hắn ở chỗ này lại lòng vòng hồi lâu, phát hiện muốn rời khỏi nơi đây, chỉ có tìm được mắt trận mới có thể.
Chỗ mắt trận kia, chính là thanh lâu.
Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Mặc dù không muốn, nhưng hiện tại hắn cũng không có biện pháp khác.
Hắn suy nghĩ mình bây giờ lợi hại như vậy, ngay cả lão quỷ bà cũng không phải là đối thủ của mình.
Những trò xiếc ở nơi đây, chắc hẳn là không đáng ngại.
Cũng chính là vào lúc này, dao động ấn ký của Bạch Hạo lại một lần nữa trở nên mãnh liệt.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nhất thời càng cổ quái hơn một chút.
Hắn thầm nghĩ đệ tử này của mình, chẳng lẽ cũng muốn đi thanh lâu này?
– Hạo nhi, ngươi học thói xấu.
Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng.
Để ổn thỏa hơn, thần thức hắn tản ra bao phủ thanh lâu trước.
Dần dần, trái tim Bạch Tiểu Thuần cũng yên ổn xuống.
Hắn đã nhìn ra được nơi này chính là do một ít hồn đặc biệt ngưng tụ thành.
Đối với mình hoàn toàn không có một chút năng lực uy hiếp nào.
– Vậy đi xem thử.
Ta tuy rằng không muốn đi, nhưng vì đồ nhi của ta, ta lại đi xem là được.
Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, triệu hoán hai vị nô bộc Thái Cổ làm thị vệ của mình, lại để cho tiểu khí linh chuẩn bị một chút, một khi thấy không ổn lại tới cứu viện.
Lúc này hắn mới ở trong ánh mắt tò mò của tiểu khí linh này, nghênh ngang đi ra khỏi bảo quạt, lao thẳng đến thanh lâu trong đống đổ nát phía dưới.
Theo hắn tới gần, khu thanh lâu này vọng ra tiếng vui cười phóng đãng càng thêm mãnh liệt.
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đến gần lầu các, cửa lớn của lầu các tự mình mở ra.
Một nữ tử trang phục tú bà đỉnh đầu nhuốm máu đào, uốn éo người đi ra.
Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, mắt nàng cũng sáng, hô to một tiếng.
– Các cô nương, tới đón khách!
Nhất thời một đám nữ tử trang phục trang điểm xinh đẹp, đều mang theo tiếng cười duyên, từ bên trong đi ra nghênh đón.
– Khách quan mời mau tiến vào!
– Ở chỗ của chúng ta có rất nhiều cô nương, bảo đảm đại gia ngài thoả mãn.
Bị một đám nữ tử trang phục trang điểm xinh đẹp như thế vây xung quanh, cho dù Bạch Tiểu Thuần có tu vi Thái Cổ, sắc mặt cũng ửng đỏ, không nhịn được ho nhẹ vài tiếng.
Hắn suy nghĩ bản thân mình làm sư tôn của Hạo nhi, lần này vì Bạch Hạo, coi như là bất chấp mọi giá.
– Hạo nhi, vi sư làm vậy cũng là vì ngươi.
Sau khi cảm nhận được sóng dao động của ngươi, vi sư cho dù nghìn lần không muốn vạn lần không muốn, cũng phải nhịn!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy, nhất thời cảm thấy mình cực kỳ vĩ đại.
Lúc này hắn hít một hơi thật sâu, tay áo khẽ vung lên, ngạo nghễ mở miệng.
– Còn không lấy rượu ngon món ăn ngon của các ngươi, mang lên cho bản đại gia!
Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời, tú bà ở bên cạnh mắt sáng hơn, vội vàng hô to một tiếng.
Sau đó ở dưới sự vây quanh của đám nữ tử này, Bạch Tiểu Thuần nghênh ngang đi vào bên trong lầu các.
Vừa vào lầu các, đèn đóm huy hoàng khí phái, trang sức đã gần như xa hoa.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần kiến thức rộng rãi, cũng bị nơi đây làm cho chấn động.
Ở đây gần như tất cả các bàn, tự nhiên đều là do tiên ngọc chế tạo ra.
Nền đất cũng là như vậy.
Thậm chí còn có trận pháp đặc biệt, khiến cho xung quanh nơi đây giống như ở Tiên Cảnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1882: Ác Bá
Ngay cả ánh nến được đốt ở một bên, cũng là do thảo dược quý giá chế luyện ra.
Bản thân là đại sư dược đạo, Bạch Tiểu Thuần chỉ vừa ngửi, lại phân biệt ra được bên trong có ít nhất bảy tám loại dược thảo, đều là tiên thảo đã thất truyền.
Bất kỳ một gốc cây nào cũng là vô giá.
Nhưng hôm nay, ánh đèn ở đây cuối cùng lại không dưới nghìn cây.
Cái này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm giật mình.
Hắn thầm nghĩ ở đây rốt cuộc là tộc quần gì, tự nhiên lại giàu có như vậy.
Điều khiến cho Bạch Tiểu Thuần chấn động kinh ngạc, là cho dù hắn sử dụng thần thức nhìn, cũng không có cách nào nhìn ra, kiến trúc xa hoa ở đây có chỗ nào hư ảo.
Điều này đủ để chứng minh… tất cả kiến trúc nơi đây, ánh đèn, gạch lát, tất cả đều là thật sự tồn tại!
Bạch Tiểu Thuần có chút động tâm.
Sau khi bị đám nữ tử này cười duyên vây quanh, ngồi ở trên ghế, hắn sờ sờ cái ghế ngọc thạch, tim đập cũng tăng nhanh hơn một ít.
Những nữ tử bốn phía xung quanh kia, mỗi một người làm điệu làm bộ, rất nhanh đưa tới rượu ngon cùng thức ăn ngon.
Mỗi một người tiếng oanh tiếng yến, khiến cho nơi đây hóa thành ôn nhu hương.
Bạch Tiểu Thuần tuy là quân chủ Khôi Hoàng Triều, lại chưa từng trải qua hưởng thụ như vậy.
Nhất là lúc này bên cạnh hắn vừa không có người quen, sau một hồi cuộc hành trình tinh không mệt mỏi khô khan này, đối với sinh hoạt đột nhiên xuất hiện này, từ trong lòng Bạch Tiểu Thuần vẫn rất cao hứng.
Hắn cầm chén rượu lên nhìn một chút, sau đó cười ha ha một tiếng trực tiếp uống cạn một ngụm lớn, lại thả bụng, ăn những thức ăn ngon, linh quả này, thỉnh thoảng đùa giỡn một chút tiểu nữ tử bên cạnh thẹn thùng đang muốn cự tuyệt còn nghênh đón.
Phía trước còn có mấy dáng người người tuyệt diệu đang theo nhạc khúc tung bay múa lượn, khiến cho bên trong lầu các này náo nhiệt khác thường.
Thậm chí ở hai bên Bạch Tiểu Thuần, còn có thị nữ bóp vai cho hắn, còn có kiều nữ cho hắn uống rượu.
Về phần tú bà này, đều ở một bên, gương mặt tươi cười.
Mà hai vị bộc Thái Cổ đi theo Bạch Tiểu Thuần đến này, lúc này cũng bị không ít nữ tử kéo tới cách đó không xa, giống như làn gió thơm vây quanh.
Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng cười duyên, tiếng hát vui, đan vào một chỗ, xen lẫn tới tiếng cười ha ha của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho ánh đèn bên trong lầu các hình như càng sáng ngời.
Nếu không phải là ấn ký Bạch Hạo trên mu bàn tay hắn, thỉnh thoảng truyền ra sóng dao động, Bạch Tiểu Thuần cũng muốn cố gắng ở chỗ này chìm đắm một chút, xua tan những phong trần trong đoạn đường này.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ở đây hưởng thụ thư thái, theo thời gian trôi qua, dần dần, trên gương mặt tươi cười của tú bà, trong mắt chậm rãi lộ ra ánh sáng u ám.
Bốn phía xung quanh bất luận là nữ tử đang múa, hay đang khảy đàn ca hát, lại hoặc là nữ tử đang bóp vai cho Bạch Tiểu Thuần, trong mắt các nàng cũng đều tản ra ánh sáng u ám.
Móng tay các nàng nhanh chóng tối tăm kéo dài ra.
Gương mặt các nàng cũng nhanh chóng xanh rờn, còn xuất hiện vẻ dữ tợn.
Tóc của các nàng cũng đã nhanh chóng mọc dài ra.
Tất cả những điều này nói ra rất dài dòng, nhưng trên thực tế chỉ là trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, hưởng thụ tất cả những điều này, tất cả nữ tử xung quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Thay đổi nhanh nhất, chính là tú bà này.
Thân thể của nàng trong chớp mắt lại dữ tợn vô cùng, hóa thành lệ quỷ.
Thân thể nàng nhảy lên một cái, trong mắt mang theo sự tham lam, chớp mắt lại lao thẳng đến đánh về phía Bạch Tiểu Thuần!
Động tác của nàng lại giống như một tín hiệu.
Gần như trong lúc nàng vừa đánh về phía Bạch Tiểu Thuần, tất cả nữ tử ở bốn phía xung quanh đều lập tức hóa thành lệ quỷ dữ tợn, đột nhiên lao về phía Bạch Tiểu Thuần cùng với hai nô bộc Thái Cổ của hắn.
Tiếng gào thét chói tai lại trực tiếp cắt ngang ca khúc nơi đây.
Ánh nến ở bốn phía xung quanh trong chớp mắt không lại sáng ngời, mà là lộ ra ánh sáng màu xanh lục với khí tức tử vong, thậm chí mặt đất trơn nhẵn cũng rút đi, trở thành nơi chôn cất của rất nhiều hài cốt.
Mà ở trong một chớp mắt này, lầu các này cũng nhanh chóng tàn lụi.
Từ phía xa nhìn lại, ở nơi này không phải là lầu các gì.
Đây rõ ràng chính là một nghĩa địa!
Chỉ có điều rượu ngon cùng thức ăn ngon trên bàn, cho dù lúc này vẫn không có biến hóa.
Mặc dù không biết những lệ quỷ này làm thế nào có được những thứ này, nhưng hiển nhiên bọn chúng là thật.
Nhưng ngay khi bốn phía xung quanh thay đổi hình dạng, tất cả nữ tử hóa thành lệ quỷ, đánh về phía ba người Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần vốn lắc đầu khẽ hát, mắt khép hờ lúc này bỗng nhiên mở ra.
– Huyên náo!
Trên mặt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra chút không vui, vung tay áo một cái.
Một khí thế lại trực tiếp từ trong cơ thể hắn bạo phát ra, nổ mạnh ở khắp nơi.
Trong nháy mắt những lệ quỷ ở bốn phía xung quanh này mỗi một người nhất thời đã bị trùng kích, phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, trong mắt lộ ra sự hoảng sợ, nhanh chóng lui về phía sau.
Đồng thời hai vị nô bộc Thái Cổ cũng khuếch tán ra tu vi, cuối cùng lại một trước một sau, phong tỏa các cửa ra vào bên trong lầu các, càng thần niệm khuếch tán, ngăn cản khả năng những lệ quỷ này xuyên tường bỏ chạy.
Tất cả những điều này đều hoàn thành trong nháy mắt.
Những lệ quỷ này còn đang kêu lên thảm thiết, giống như bị khí thế của Bạch Tiểu Thuần làm hồn thể thương tổn, lúc này lui về phía sau.
Bạch Tiểu Thuần hung hăng trừng mắt nhìn tú bà ở phía trước muốn nhào tới.
Không đợi thần sắc tú bà đại biến lùi về phía sau, Bạch Tiểu Thuần tự nhiên giơ tay phải lên, một tay lại chộp lấy tú bà vào trong tay.
Trong miệng hắn ngạo nghễ truyền ra lời nói.
– Các ngươi vội vàng biến trở về cho ta.
Khó có được một lần Bạch gia gia nhà ngươi có thể nhìn thấy được tiểu quỷ bình thường một chút, lại còn dám biến ra làm ta sợ? Nhanh.
Cũng đừng có lắm lời, lập tức biến trở về đi.
Tiếp tục nhảy cho Bạch gia gia.
Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy những lời này của mình, nói ra thật mở mày mở mặt, thật thoải mái vui vẻ.
Từng trải qua nhiều năm sợ quỷ, nghĩ đến mình có một ngày, tự nhiên khiến cho quỷ khiếp sợ, hắn đã cảm thấy mình cách đỉnh phong của cuộc sống, chỉ còn bước một bước dài.
Lúc này lời nói ra, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình vẫn thiếu một ít uy hiếp.
Vì vậy hắn tùy ý ở trước mặt của mọi người, đang muốn cầm hồn tú bà trong tay đi luyện lửa, nhưng sóng dao động của Bạch Hạo trên mu bàn tay hắn lại mãnh liệt, tản ra sự khát vọng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1883: Lửa Ba Mươi Màu! (1)
Bạch Tiểu Thuần khẽ a một tiếng.
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn đưa hồn của tú bà tới gần mu bàn tay.
Trong nháy mắt khi hồn vừa chạm vào ấn ký này, Bạch Hạo hóa thành ấn ký, lại chợt tản ra một lực hút, tú bà ở trong tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt đã bị hút vào.
Sau khi hút xong hồn của tú bà này, hồn Bạch Hạo tản ra sóng dao động hài lòng, chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Hình như ở đây chỉ có này tú bà mới có lực hút mạnh mẽ đối với hắn.
Về phần những quỷ khác, Bạch Hạo chướng mắt.
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, vỗ bàn một cái, hô to một tiếng.
– Rượu uống xong, nhanh đi đập rượu cho ta!
Theo giọng nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra, những nữ tử do lệ quỷ hóa thành ở bốn phía xung quanh kia, lúc này cũng cũng không dám không biến đổi trở về.
Mỗi một người bộ dạng yểu điệu, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lộ ra sự sợ hãi trước đó chưa từng có.
Theo các nàng, cảnh tượng tú bà bị hút đi trước đó, quá mức khủng khiếp.
Lúc này trong sự run rẩy, mỗi một người nhanh chóng đi thử khôi phục lại bộ dạng ca múa trước đó, muốn hầu hạ Bạch Tiểu Thuần, hóa giải lần này nguy cơ.
Chỉ là khiêu vũ lúc này là bởi vì sợ, thân hình run rẩy không ngừng, hát, tấu nhạc cũng vậy.
Mà run rẩy nhất, lại ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần bóp vai đấm lưng cho hắn.
Cho đến khi qua thật lâu, Bạch Tiểu Thuần lại nhắm hai mắt lại, say sưa, các nàng mới chậm rãi buông lỏng một chút.
Lúc này mỗi một người đều buồn bực, chỉ muốn có thể hầu hạ tốt Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn đi nhanh một chút…
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ngược lại không muốn đi nhanh như vậy.
Ở trong hoàn cảnh thoải mái này, hắn ngồi xuống chính là một ngày, uống không biết bao nhiêu rượu ngon, ăn không biết bao nhiêu thức ăn ngon.
Cho đến lúc hoàng hôn ngày thứ hai, Bạch Tiểu Thuần mới chậm rãi mở mắt ra.
Nghỉ cả một ngày, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tất cả mệt mỏi của mình ở trong cuộc du lịch cực khổ này, đều được quét sạch.
Nhất là tâm tình càng thêm vui vẻ, đặc biệt hài lòng.
Thật sự ở trong tinh không khô khan này, có thể gặp phải việc vui như vậy, cực kỳ khó có được.
– Các nàng mặc dù đều là hồn, nhưng lại rất đặc biệt.
Ở tại chỗ này thật sự lãng phí.
Không bằng mang về bên trong Khôi Hoàng Triều, thời gian không có hứng thú, lại thả các nàng ra nhảy một bản, hát một bài gì đó…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, rất động tâm.
Nhất là sau khi thư tình của hắn bị tịch thu, hắn luôn cảm thấy bên trong túi trữ vật thiếu cái gì đó.
Lúc này ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.
– Lại thiếu những ca vũ đặc biệt.
Vậy nếu như mang về, sau khi ta gặp Thánh Hoàng lấy ra, sợ là Thánh Hoàng cũng không ngừng hâm mộ.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng có đạo lý.
Lúc này đứng lên, ở dươi sự run rẩy của những nữ tử lệ quỷ, Bạch Tiểu Thuần vung tay áo lên.
– Từ giờ trở đi, các ngươi liền theo ta là được!
Theo Bạch Tiểu Thuần phất tay áo, một lực hút bỗng nhiên tản ra.
Nhất thời trên trăm nữ quỷ bên trong lầu các này trong chớp mắt biến mất, bị Bạch Tiểu Thuần thu vào bên trong túi trữ vật.
Làm xong những việc này, hai mắt Bạch Tiểu Thuần phát ra ánh sáng.
Hắn bắt đầu ở bên trong lầu các này đào móc.
Bất luận là nền gạch, hay cái bàn, lại hoặc là ngọn nến ở bốn phía xung quanh, nói chung tất cả những gì có thể dời đi, đều bị hắn điên cuồng dọn sạch một trận.
Rất nhanh, lầu các này lại giảm bớt lấy mắt thường có thể thấy được.
Đến cuối cùng, chỉ còn lại có một nơi trống rỗng.
Tất cả mọi thứ bên trong đều bị Bạch Tiểu Thuần dời đi hết.
Tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên.
Lần này thu hoạch to lớn, khiến cho hắn cũng cảm thấy phấn chấn.
Bạch Tiểu Thuần cũng không quên số rượu ngon này.
Sau khi thần thức đảo qua, hắn đã nhìn ra, tộc quần đã từng ở nơi đây, tự nhiên ở chỗ này chứa không ít rượu ngon, còn có một chút nguyên liệu nấu ăn.
Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng cao hứng hơn.
Sau khi mang đi hết tất cả, hắn liếm môi, lại ở trên khu phế tích này quét ngang một vòng.
Cuối cùng hắn hài lòng bước lên bảo quạt, ở dưới vẻ mặt hâm hộ của tiểu khí linh, điều khiển bảo quạt, bay về phía xa.
Theo lầu các biến mất, trận pháp ở đây cũng mất đi tác dụng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lần này không bị ngăn cản, thuận lợi rời khỏi khu vực giống như một vòng tròn này.
Trong tinh không, trên bảo quạt, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tĩnh tọa, tiếp tục bắt đầu nghiên cứu cách điều chế lửa ba mươi màu.
Mà giờ khắc này, trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, trong Khôi Hoàng Triều, đang tiến hành một hồi triều hội!
Trong khoảng thời gian Bạch Tiểu Thuần rời khỏi này, ba nàng Chu Tử Mạch, Tống Quân Uyển, Hầu Tiểu Muội cùng Đại Thiên Sư, Cự Quỷ Vương cùng với đám người Lý Thanh Hậu, Công Tôn Uyển Nhi, chịu trách nhiệm xử lý quốc sự.
Mà Đại Bảo trưởng thành từ lâu, cũng nghiễm nhiên được bồi dưỡng thành người nối nghiệp, xử sự cũng không còn lỗ mãng hiếu chiến giống như khi còn bé.
Chỉ có điều trong xương cốt vẫn còn như vậy.
Về phần tu vi, hắn vốn có tư chất kinh người.
Những năm gần đây, hắn tự nhiên đạt đến cảnh giới Bán Thần!
Trình độ cường hãn của thân thể hắn, cho dù là Cự Quỷ Vương nhìn thấy được, cũng cảm thấy ngoại tôn này của hắn, trình độ da dày thịt béo, ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần ra, không ai có thể so sánh được.
Về phần Tiểu Tiểu, tu vi còn muốn hơi cao so với Đại Bảo một chút, nhưng lại giống như Bạch Tiểu Thuần, cũng đã bế quan nhiều năm.
Theo cường giả Thiên Tôn nhiều hơn, địa vị của Khôi Hoàng Triều cũng càng lúc càng ổn.
Chỉ là vì Bạch Tiểu Thuần tuyên bố với bên ngoài bế quan, khiến cho bên ngoài đối với hắn ở đây, cũng dần dần có một ít lời đồn.
Những lời đồn không có khuếch tán ở bên trong Khôi Hoàng Triều, nhưng bất luận là Thánh Hoàng Triều hay Tà Hoàng Triều, đều đang bàn luận.
Lời đồn rất nhiều.
Trọng điểm bên trong nói, chính là suy đoán chiến lực của Bạch Tiểu Thuần, không phải Thái Cổ.
Năm đó chỉ là hao phí quá lớn, hắn không thể thừa nhận được, mới miễn cưỡng ổn định cục diện, cho nên hiện tại mới phải hàng năm bế quan.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần cũng thỉnh thoảng trở về, đi ra làm bạn với đám người Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo, nhưng chung quy thời gian ở trong tinh không vẫn chiếm đa số.
Bình thường một năm có thể trở về một lần, mỗi lần cũng dừng lại không bao lâu.
– Hiện tại bên trong Tà Hoàng Triều, lời đồn tối đa.
Phía sau điều này nhất định có người đang thúc đẩy.
Nếu trong thời gian ngắn bệ hạ không xuất quan, sợ là sẽ gặp phải chút phiền phức.
– Chủ yếu nhất, là tu vi của bệ hạ…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1884: Lửa Ba Mươi Màu! (2)
Đại Thiên Sư có chút lo lắng.
Lúc này hắn cùng đám người Tống Quân Uyển, đang thương thảo đối sách.
Bạch Tiểu Thuần một lần cuối cùng trở về, đã là chuyện mấy năm trước.
Bọn họ cũng không biết chuyện Bạch Tiểu Thuần đã thăng cấp.
Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng chế luyện lửa ba mươi màu, muốn không ngừng nỗ lực cho đến khi chế luyện ra, cũng không có suy nghĩ trở lại thăm một chút.
Trong đại điện hoàng cung, lại ở thời điểm mỗi một người đều nhíu mày, suy nghĩ xử lý những lời đồn đại như thế nào.
Trong nháy mắt, bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn kinh thiên, lại trực tiếp tản ra ở trên trời cao!
Những tiếng động ầm ầm vượt qua thiên lôi, cuồng bạo nổ tung.
Động tĩnh quá lớn, không chỉ có khuếch tán ở bên trong Khôi Hoàng Triều, thậm chí Thánh Hoàng Triều, Tà Hoàng Triều, cũng như vậy.
Tiếng nổ lớn kinh thiên này thình lình… vang vọng ở trong toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng!
Biển Vĩnh Hằng cũng nổi lên sóng lớn cuồn cuộn.
Toàn thế giới hình như cũng chấn động run lên một cái.
Một áp lực khiến cho tất cả mọi người có thể cảm nhận được, theo một tiếng động rất lớn này vang lên, từ trên trời hạ xuống!!
– Chuyện gì xảy ra?
– Trời ạ, đây… Đây là âm thanh gì?
Thời điểm vô số người ở rất nhiều khu vực, tất cả đều kinh ngạc kêu lên, tất cả cường giả của ba hoàng triều lớn, mỗi người đều lập tức bay ra, ngẩng đầu nhìn về phía trời cao.
Nơi truyền đến tiếng nổ, chính là chỗ trên trời cao!
Mà càng kinh người hơn, là lúc này này trên trời cao, gương mặt khổng lồ của người chúa tể khổng lồ đã bao nhiêu năm trước sau vẫn không nhúc nhích chiếm nửa bầu trời.
Hắn đang nhắm mắt, tự nhiên ở trong một chớp mắt này… run rẩy giật mình!!
Lần chấn động này, cực kỳ rõ ràng, bị tất cả cường giả đều cảm nhận được rõ ràng.
Trong nháy mắt lại có gió bão ngập trời nổi lên, ở trong đầu của tất cả mọi người, cuồn cuộn bạo phát!
– Người khổng lồ đang chuyển động!
– Ta không nhìn nhầm.
Hắn… mí mắt của hắn thật sự động!
– Sao có thể như vậy được? Lời đồn đại… chẳng lẽ là sự thật!
Vô số người hoảng sợ.
Trong nháy mắt Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng lại bay ra trước tiên.
Hai người bọn họ ở trên Hoàng Thành của từng người, thần sắc khác nhau.
So với Thánh Hoàng nghiêm nghị cùng nặng nề, trong mắt Tà Hoàng lại thoáng lộ ra một ánh sáng u ám.
Ở dưới sự chú ý của vạn người này, thậm chí trong lòng tất cả tu sĩ Tiên Vực Vĩnh Hằng đều dâng lên cảm giác áp lực cùng nguy cơ sinh tử, theo mí mắt của người chúa tể khổng lồ chấn động, lại có trên trăm tảng đá, từ trên mi tâm của người chúa tể khổng lồ này rơi xuống.
Từng viên rơi lả tả xuống, giống như một lưu tinh, lao thẳng đến mặt đất Tiên Vực Vĩnh Hằng!
Chúng có tốc độ cực nhanh, giống như có đầy đủ sinh mạng.
Cho dù Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng ra tay, cũng vẫn không có cách nào chặn được hết tất cả, ầm ầm rơi xuống!
Mặt đất chấn động mãnh liệt, thiên địa tràn ngập tiếng gào thét!
Hơi thở của Thánh Hoàng tăng nhanh, hoàn toàn không có một chút do dự nào, lập tức đã truyền đạt xuống phong lệnh.
– Tất cả Thiên Tôn, tất cả Bán Thần, ngay lập tức xuất động, hạ tất cả khối đá trong phạm vi của Thánh Hoàng Triều, thu thập tất cả.
Một khi xuất hiện vết tích sinh mạng, lập tức báo lên diệt sạch!
Pháp lệnh cùng loại, cũng xuất hiện ở bên trong Tà Hoàng Triều, chỉ có điều có một chút khác biệt.
Ở đây không có chuyện diệt sạch.
Có chỉ là thu thập.
Rất nhanh, hai đại hoàng triều đều hành động, ở trong phạm vi của từng người, không ngừng khuếch tán.
Thậm chí ngay cả hải vực cũng không có quên, cũng thu thập.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần không ở bên trong Khôi Hoàng Triều, nhưng nghị quyết đến từ cộng đồng đám người Đại Thiên Sư, vẫn truyền khắp hoàng triều.
Tất cả Thiên Tôn cùng với Bán Thần, gần như đều tản ra, từng người tìm kiếm!
Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần ở trong tinh không này, trên bảo quạt, thần sắc của hắn cực kỳ nghiêm trọng.
Toàn bộ tâm thần đều ngưng tụ ở ngọn lửa trước mặt.
Màu sắc của ngọn lửa này đang nhanh chóng biến hóa, hoàn toàn khác cùng lửa hai mươi chín màu.
Giờ phút này, màu sắc của ngọn lửa gần như đã không nhìn thấy rõ, giống như rất nhiều màu sắc đan vào một chỗ, trong nháy mắt nhiều màu, trong nháy mắt lại dường như trong suốt không màu sắc!
Cách điều chế lửa ba mươi màu, Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn tạo thành, lại trong lần lượt chế luyện cũng đã hoàn thiện nó đến mức cực hạn hắn có thể làm được
Nhưng cho dù là như vậy, hắn vẫn lần lượt thất bại.
Đến hiện tại, Bạch Tiểu Thuần đã ý thức được, lửa ba mươi màu này… không nhất định thành công.
Cho dù mình đều chuẩn bị tất cả đến hoàn mỹ, ở trên luyện chế cũng đã đến cực hạn, nhưng cuối cùng vẫn tồn tại khả năng thất bại cực lớn.
– Có thể chế luyện ra lửa ba mươi màu hay không, vậy phải xem vận khí thế nào…
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Hắn đã thất bại chừng mấy mươi lần.
Nếu như đổi lại thành những người khác, sợ là đã sớm tuyệt vọng.
Dù sao mỗi lần chế luyện cần phải tiêu hao số lượng hồn cũng kinh người.
Mặc dù là Bạch Tiểu Thuần ở đây, nắm giữ nhiều hồn như vậy, lúc này cũng có chút chịu không nổi.
Dựa theo phán đoán của hắn, bản thân tối đa lại chế luyện hai mươi lần nữa.
Nếu vẫn là thất bại, hắn lại không đủ hồn nữa.
Mà ở tinh không bay lâu như vậy, không nói thu thập toàn bộ hồn trong tinh không, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng phán đoán ra, mình chí ít thu thập hơn phân nửa.
Còn có một ít rải rác, không chỉ phiền phức trên phương diện thu thập, càng tiêu hao thời gian.
– Nhất định phải thành công.
Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, lên tinh thần tiếp tục chế luyện.
Mấy ngày sau, lúc một tiếng nổ mãnh liệt, vang vọng tinh không, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khó coi, ngồi ở chỗ đó đờ ra.
Một lát sau, hắn lại chế luyện…
Lại như vậy, mỗi ngày lại trôi qua.
Một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần đã lại chế luyện tám lần, mỗi lần đều thất bại ở mức độ khác nhau.
Hắn đã làm được cực hạn.
Nguyên nhân thất bại, ngay cả hắn cũng không tìm được đáp án.
Cho đến sau một tháng chế luyện này, hình như ở sau rất nhiều lần thất bại dựa theo loại quy luật nào đó xuất hiện một tia ánh rạng đông.
Ở trong quá trình chế luyện, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng lại cực kỳ thuận lợi…
Tim hắn cũng rung động, liên tục hít sâu khiến cho bản thân mình bình tĩnh trở lại, dần dần rơi vào trong sự linh hoạt kỳ ảo nào đó.
Hình như hắn đã quên tất cả, chỉ còn lại có… biển lửa trước mặt đang không ngừng thành hình!
Không biết qua bao lâu, khi ý thức của Bạch Tiểu Thuần từ trong sự linh hoạt kỳ ảo này khôi phục lại, hắn kinh ngạc nhìn… ngọn lửa sáng ngời đang bồng bềnh ở trước mặt!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1885: Bạch Hạo Sống Lại! (1)
– Ba mươi màu…
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hít thở cũng lộ ra sự hưng phấn.
Nghĩ đến mình gian khổ, nghĩ đến Bạch Hạo sắp sống lại, Bạch Tiểu Thuần từ từ kích động, ngửa mặt lên trời cười ha ha!
Mang theo phấn chấn cùng chờ mong, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, từ từ cầm lửa ba mươi màu trong tay, dần dần nhích lại gần ấn ký trên mu bàn tay của mình.
Hồn Bạch Hạo bên trong ấn ký này, dường như cũng cảm nhận được ngọn lửa đến gần, tản ra sóng dao động mãnh liệt nhất từ trước tới nay.
– Hạo nhi…
Bạch Tiểu Thuần khẽ thì thào nói.
Ngọn lửa ba mươi màu này đã hao phí của hắn rất nhiều năm tháng, còn có biển hồn vô tận mới hình thành, cùng ấn ký trên mu bàn tay của hắn, từ từ dung hợp lại với nhau!
Ở trong chớp mắt khi dung hợp này, Bạch Hạo bên trong ấn ký trên mu bàn tay của Bạch Tiểu Thuần, nhất thời lại phát ra ánh sáng chói lòa.
Năm đó Bạch Hạo tử vong, chính là lấy hồn của bản thân chế luyện ra lửa hai mươi hai màu, ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần đứng trước nguy cơ, cứu hắn!
Mà hiện tại, Bạch Tiểu Thuần trả một cái giá cực lớn, ngưng luyện ra lửa ba mươi màu, muốn Bạch Hạo từ trong ấn ký này, một lần nữa sống lại!
Theo ánh sáng của ấn ký Bạch Hạo càng thêm sáng ngời, tim Bạch Tiểu Thuần cũng vô cùng khẩn trương.
Hắn nhìn chăm chú mắt không chớp.
Không biết qua bao lâu, ấn ký trên mu bàn tay của hắn cuối cùng lại từ từ đi ra ngoài.
Ở trong hơi thở gấp rút của Bạch Tiểu Thuần, ấn ký này bay lơ lửng ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Dần dần, lại có dao đồng hồn từ bên trong mơ hồ khuếch tán.
Khí tức hồn này càng lúc càng nồng đậm.
Đến cuối cùng lại lấy ấn ký này làm trung tâm, quấn quanh đường nét của một hồn ảnh.
Bạch Tiểu Thuần nhìn đường nét này một cái, lại lập tức nhận ra, đó chính là Bạch Hạo!!
– Hạo nhi…
Bạch Tiểu Thuần kích động khẽ kêu lên.
Theo tiếng hô hoán của hắn, mí mắt của hồn Bạch Hạo hơi giật mình, chậm rãi mở ra.
Lúc đầu, hắn lộ ra chính là sự mờ mịt.
Khi nhìn thấy rõ Bạch Tiểu Thuần ở trước mắt, thân thể Bạch Hạo run lên bần bật.
– Sư tôn!
Nghe được hai chữ sư tôn, Bạch Tiểu Thuần thoải mái cười to.
Một tiếng sư tôn này, hắn đợi qua nhiều năm.
Lần này gặp lại, hắn cũng mong đợi qua nhiều năm.
Trong giờ phút này, trong tiếng cười, ký ức của Bạch Hạo có chút hỗn loạn.
Nhưng một khắc kia khi nhìn thấy được sư tôn, tim hắn trở lại bình tĩnh.
Giống như năm đó, ở trong thế giới của hắn, sư tôn là người thân duy nhất của mình.
Có sư tôn ở bên cạnh, tất cả đều yên ổn.
Từ từ, trên mặt Bạch Hạo cũng lộ ra vẻ tươi cười, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần quỳ lạy xuống, nhẹ nhàng dập đầu lạy ba cái.
– Sư tôn, đã lâu không gặp…
Tiếng cười hóa thành sự ấm áp, vui sướng trở thành thân tình.
Ở trên bảo quạt này, hai sư đồ Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo ở đây, giống như có chuyện nói không hết.
Ở trong những lời nói mang theo sự khoác lác của Bạch Tiểu Thuần, Bạch Hạo dần dần biết tất cả mọi chuyện phát sinh sau khi mình ngã xuống.
Hắn biết Khôi Tổ tan vỡ, biết Tiên Vực Vĩnh Hằng tồn tại, biết sư tôn của mình ở thế giới xa lạ, một đường huy hoàng như thế nào.
Hắn cũng biết Tiên Vực Vĩnh Hằng hiện tại, ba nước ở thế chân vạc!
– Còn nữa, hiện tại sư tôn ngươi lão nhân gia ta đã là Thái Cổ.
Biết Thái Cổ không? Toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, chỉ có ba vị!
– Hơn nữa ta còn không phải là Thái Cổ bình thường.
Nghiền ép Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, dễ dàng như trở bàn tay.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, đắc ý bắt đầu khoe khoang.
Bạch Hạo ở một bên trợn trừng mắt.
Hắn theo Bạch Tiểu Thuần rất lâu, tát nhiên biết lúc này sư tôn của mình cần gì.
Vì vậy trong mắt vội vàng lộ ra ý sùng bái, rất nhanh liền mở miệng.
– Sư tôn luôn luôn là thiên hạ vô địch.
Bất kể ở bất kỳ chỗ nào, đều có thể phong sinh thủy khởi.
Về điểm này đệ tử cảm thấy không bằng… Sau này còn phải học tập sư tôn nhiều hơn mới phải.
Nhìn thấy được ánh mắt của Bạch Hạo, nghe được trong lời nói nghiêm túc của Bạch Hạo mang theo sự nịnh hót, Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, chỉ vào Bạch Hạo, muốn khiến mình nghiêm túc một chút, nhưng lại rất khó làm được.
– Hạo nhi, vi sư thưởng thức nhất, chính là điểm này của ngươi.
Từ trước đến nay ngươi chưa bao giờ nói láo, không tệ không tệ.
Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, Bạch Hạo cũng nở nụ cười.
Ở trong nhận thức của hắn, chỉ cần sư tôn hài lòng, mình lại vui vẻ.
Nhất là nghĩ đến sư tôn vì cứu mình bỏ ra bao nhiêu, trong lòng Bạch Hạo cũng cảm thấy rất ấm áp.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay chặn lại, đang muốn tiếp tục ở trước mặt đệ tử của mình, nói khoác thêm một ít những chuyện khác.
Nhưng vào lúc này, bên trong mặt quạt của bảo quạt, chỗ tháp cao tại đỉnh núi Sinh Tử Đạo Nguyên bên sông kia, đột nhiên chấn động một cái, tản ra hai ánh sáng đen trắng.
Tia sáng này xuất hiện, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Theo đó, lại là tiếng kêu kinh ngạc thất thanh của tiểu khí linh.
– Sinh Tử Đạo Nguyên đang bị hấp thu.
Trời ạ, điều này… Sao có thể như vậy được!
Tiểu khí linh trước đó đều xem thường, nhìn Bạch Tiểu Thuần nói khoác.
Lúc này trong tiếng kêu lên đầy kinh ngạc, thân thể nó lập tức bay lên, lao thẳng đến tháp cao Đạo Nguyên.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần cũng chấn động, lập tức chạy đi.
Về phần Bạch Hạo mắt thấy thần sắc sư tôn biến hóa, cũng lập tức nghiêm nghị đi theo ở phía sau.
Trong chớp mắt bước vào mặt quạt, thần thức của Bạch Tiểu Thuần tự nhiên tản ra, lại trực tiếp dung nhập tháp cao, liếc mắt liền thấy được bên trong tháp cao lúc này, thi thể Tống Khuyết tự nhiên trôi lơ lững ở phía trên Sinh Tử Đạo Nguyên!
Sinh Tử Đạo Nguyên này hóa thành hai dòng sương mù đen trắng, tự nhiên vây xung quanh thi thể của Tống Khuyết.
Thậm chí cẩn thận quan sát, lại có một tia đang chậm rãi chui vào trong cơ thể Tống Khuyết!
– Điều này… điều này… Người này tự nhiên thật sự thành công? Không có khả năng.
Không có đạo lý…
Tiểu khí linh cũng chú ý được tất cả những điều này.
Toàn thân nó đều choáng váng.
Sau khi nói xong câu đó, hắn lập tức hít vào một hơi, vội vàng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nó phát hiện lực chú ý của Bạch Tiểu Thuần đều bị Tống Khuyết thu hút.
Sau đó, nó mới thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra, lời tiểu khí linh nói với Bạch Tiểu Thuần trước đây, khả năng thành công còn nhỏ hơn so với nó nói rất nhiều.
Điều này dù sao cũng là một ý nghĩ sơ bộ của Đạo Trần tiên tôn mà thôi.
Nhưng hôm nay tất cả cho thấy, ý nghĩ này, hình như rất chính xác!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng [Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tuong-Quan-Phu-Nhan-Bao-Ngai-Lam-Ruong-Audio-Truyen.jpg)






