Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 369 : Phụ Thân Không Sợ (2) (c1841-c1845)
❮ sautiếp ❯Chương 1841: Phụ Thân Không Sợ (2)
Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần bối rối một chút.
– Tiểu Tiểu, con…
Bạch Tiểu Thuần vội vàng mở miệng nói.
Nhưng Tiểu Tiểu quay đầu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cười ngọt ngào.
Nụ cười kia ngây thơ chân chất, trong suốt khả ái.
– Phụ thân, ta biết, ta trước đây đã nghe Thanh Hậu gia gia nói qua, phụ thân khi còn bé bị giam ở trong xương rắn, cho nên từ đó về sau, một sợ chết, hai sợ quỷ, ba sợ rắn! Phụ thân không cần sợ.
Để ta giáo huấn Đại Bảo!
Tiểu Tiểu nói, sau đó quay đầu lại trừng mắt với Đại Bảo lúc này đang cúi đầu.
– Đại Bảo, ngươi như vậy đặc biệt không tốt.
Ta nói với ngươi, ngươi nếu như lại hù dọa phụ thân, ta sẽ đánh ngươi!
– Tỷ tỷ ta sau này không hù dọa phụ thân nữa.
Đại Bảo rất ủy khuất, mím miệng, nhỏ giọng nói.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn trợn mắt hốc mồm.
Hắn nhìn con trai, con gái trước mắt.
Hắn chỉ cảm thấy hình như mấy ngày trống rỗng, thoáng cái càng thêm tối tăm.
Lục Vân Dao ở bên cạnh, lúc này cố nén ý cười, nhịn rất cực khổ.
Nàng sợ mình một khi nhịn không được, phình bụng cười to lên.
Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt.
Hắn cảm thấy mình rất cần phải, đi lập lại uy nghiêm phụ thân của bản thân mình một chút.
Vì vậy hắn hít một hơi thật sâu, thần sắc nghiêm nghị.
– Tiểu Tiểu, con vừa nói là không đúng.
Phụ thân con…
Bạch Tiểu Thuần vừa vỗ ngực, đang muốn thể hiện ra hình tượng của mình cao lớn hơn một chút, Tiểu Tiểu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Nàng đã chạy tới ôm lấy bắp đùi Bạch Tiểu Thuần, đầu nhỏ nâng lên, giọng điệu thanh thúy, lộ ra vẻ thanh thuần, lại giống như an ủi, vang vọng ra.
– Phụ thân không sợ.
– Đại Bảo không hiểu chuyện, ta sẽ giáo huấn hắn.
Chỉ có điều ta và đệ đệ đã sớm nói trước, không cần chờ chúng ta lớn lên, tất cả rắn, tất cả quỷ bên trong Khôi Hoàng Triều chúng ta, đều giao cho chúng ta.
– Như vậy chờ sau khi chúng ta lớn lên, tất cả rắn cùng quỷ hồn bên trong Khôi Hoàng Triều, đều sẽ bị chúng ta thu thập sạch sẽ.
Tuyệt đối sẽ không để cho bọn chúng xuất hiện.
Như vậy cũng sẽ không hù dọa được phụ thân.
Phụ thân yên tâm, ta và Đại Bảo, cùng nhau bảo vệ phụ thân!
Tiểu Tiểu nụ cười ngọt ngào, hơn nữa ngôn từ cũng không giống như giả vờ, mang theo sự ngây thơ lại nghiêm túc, khiến cho tâm Bạch Tiểu Thuần chợt chấn động mãnh liệt.
Đại Bảo ở bên cạnh tuy rằng quật cường, nhưng đối với chuyện này cũng gật đầu.
– Phụ thân, ta tuy rằng không biết tại sao phụ thân lại phải sợ rắn và quỷ hồn.
Chỉ có điều tỷ tỷ nói rất đúng, sau này phụ thân ngươi không cần sợ hãi.
Ta và tỷ tỷ, tới bảo vệ phụ thân.
Tuyệt đối không khiến cho rắn quỷ, tới hù dọa được phụ thân.
Đại Bảo cũng nghiêm túc mở miệng.
Trên thực tế, đây mới là nguyên nhân hai hài tử bọn họ, mấy năm nay ra ngoài, mặc dù cũng ham chơi, nhưng ước nguyện ban đầu lại là sau khi Lý Thanh Hậu nói với bọn họ về chuyện cũ của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ biết được thứ gì làm hại phụ thân của mình khiếp sợ, vì vậy từ trong lòng sinh ra suy nghĩ phải bảo vệ phụ thân.
Những lời lẽ này do hai hài tử dùng giọng điệu non nớt nói ra, ý cười của Lục Vân Dao biến mất.
Thay vào đó, trong mắt nàng lại là tia sáng kỳ dị.
Bạch Tiểu Thuần cũng bị cảm động, vui mừng.
Đồng thời, hắn thở dài một tiếng.
Hắn hiểu rõ loại chuyện như vậy, trong thời gian ngắn sẽ không có cách nào khuyên nhủ được cái gì.
Vì vậy hắn xoa xoa đầu của hai hài tử.
Trước khi rời đi, hắn không nhịn được quay đầu lại nói một câu.
– Thanh Hậu gia gia các con nói không phải là quá đúng.
Thật ra… Phụ thân ta không sợ rắn, càng không sợ quỷ, gan rất lớn.
Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, phía sau hắn truyền đến từng tiếng ho khan.
Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch đã đi tới, hai nữ cười mà như không cười nhìn một chút Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần nhất thời xấu hổ, tìm lý do vội vàng rời đi.
Sau khi trở lại mật thất bế quan, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó, hồi tưởng lại lời nói của Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo.
Hắn vẫn là vừa vui mừng, lại lo lắng.
Sau một hồi lâu hắn lắc đầu.
– Mà thôi, cũng không cần thiết miễn cưỡng bọn chúng thay đổi tính cách.
Con đường của ta chưa chắc đã thích hợp với bọn trẻ.
Tương lai của bọn trẻ cuối cùng là do bản thân bọn trẻ sáng tạo ra.
Điều ta có thể làm, chính là dốc hết toàn lực đi bảo vệ.
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, hồi lâu lại nở nụ cười.
– Cảm giác được người bảo vệ thật tốt.
Nhất là được nữ nhi cùng con trai của mình bảo vệ, rất tốt.
Không lại tiếp tục rầu rĩ về tính cách của Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, sau đó nhắm mắt lại, tu hành.
Đồng thời, hắn cũng tiếp tục tiến hành thôi diễn đối với lửa hai mươi ba màu.
Mấy năm nay, hắn đối với lửa hai mươi ba màu đã hiểu rõ gần như chín phần.
Chỉ còn lại có một ít việc nhỏ không đáng kể vẫn cần phải hoàn thiện.
Dựa theo Bạch Tiểu Thuần dự đoán, sẽ không tốn quá nhiều thời gian nữa, hắn có thể sáng tạo ra hồn phương lửa hai mươi ba màu.
Thời gian trôi qua, lại qua đi một năm, khi lửa hai mươi ba màu hồn phương, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn thôi diễn sau khi hoàn thành, Bạch Tiểu Thuần phấn chấn mở đôi mắt ra, giơ tay phải lên vung lên, nhất thời lại có số lượng lớn hồn từ hắn bên trong túi trữ vật tản ra, đang muốn đi thử chế luyện một chút.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi.
Hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phía động phủ của Công Tôn Uyển Nhi!
– Khí tức này… không thích hợp!
Khí tức truyền đến nơi, chính là động phủ của Công Tôn Uyển Nhi!
Đây vốn phải là một khí tức đột phá.
Trên thực tế trong khoảng thời gian này Bạch Tiểu Thuần mặc dù đang bế quan, nhưng thần thức của hắn mỗi lần tản ra, tất cả mọi chuyện trong toàn bộ Khôi Hoàng Thành, cũng sẽ hiện lên ở trong đầu hắn.
Mà từ nhiều năm trước Công Tôn Uyển Nhi, lại thử đột phá Thiên Tôn sơ kỳ, muốn thăng cấp Thiên Tôn trung kỳ.
Chuyện này cũng không phải là bí mật.
Bất luận là Bạch Tiểu Thuần hay đám người Đại Thiên Sư, tất cả đều biết được.
Trên thực tế nếu không phải trước đây Bạch Tiểu Thuần khiến cho Công Tôn Uyển Nhi thay thế Quỷ Mẫu, lấy nội tình của Quỷ Mẫu trước đây đã sớm có thể đột phá tu vi.
Thậm chí hiện tại đạt đến Thiên Tôn hậu kỳ đỉnh phong, cũng không phải không có khả năng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1842: Tiểu Ca Ca, Cám Ơn Ngươi (1)
Sau khi Công Tôn Uyển Nhi đi tới Khôi Hoàng Triều, lại trước sau bế quan, chính là vì đột phá tu vi, do đó hoàn toàn dung hợp Quỷ Mẫu.
Dù sao trước đây dung hợp, chỉ là sơ bộ.
Nhìn như ý chí của Quỷ Mẫu đã tiêu tan, nhưng trên thực tế các nàng vốn chính là một khối.
Dấu vết của Quỷ Mẫu vẫn còn tồn tại như cũ.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần phát giác khí tức, ngoại trừ dấu hiệu Công Tôn Uyển Nhi đột phá ra, quan trọng hơn, là ở bên trong khí tức này, hắn cảm nhận được một tia… sóng dao động không thuộc về Công Tôn Uyển Nhi, hình như đang giãy dụa thức tỉnh!
Sóng dao động này, Bạch Tiểu Thuần rất quen thuộc.
Chính là Quỷ Mẫu!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trầm xuống.
Hắn không có thời gian tiếp tục luyện lửa, vung tay áo một cái cuốn lấy hồn ở bốn phía xung quanh đi.
Trong nháy mắt thân thể hắn mơ hồ biến mất không thấy bóng dáng.
Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình lại ở bên trong động phủ của Công Tôn Uyển Nhi.
Hắn lập tức liền nhìn thấy Công Tôn Uyển Nhi khoanh chân ngồi ở chỗ đó, thân thể run rẩy, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt hiện lên khí sương mù đen và trắng.
Lúc này sương mù màu đen này đang khuếch tán, giống như muốn hoàn toàn cắn nuốt sương mù màu trắng.
Màu đen đại biểu chính là Quỷ Mẫu.
Màu trắng mới là Công Tôn Uyển Nhi.
Giờ phút này, sự khác thường của Công Tôn Uyển Nhi, bên trong toàn bộ Khôi Hoàng Triều cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần có thể phát hiện.
Đồng thời, có thể cứu viện cho Công Tôn Uyển Nhi, cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần!
– Cũng tốt.
Nhân cơ hội này, hoàn toàn chấn nát ý chí Quỷ Mẫu, khiến cho Công Tôn Uyển Nhi từ nay về sau độc nhất vô nhị.
Cho dù là sau khi đạo chủng sống lại, cũng vẫn là độc nhất vô nhị!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Trước đó Quỷ Mẫu bị dung hợp, chỉ có lưu lại dấu vết.
Bạch Tiểu Thuần cho dù là muốn xóa bỏ nàng đi.
Bởi vì đối phương cùng Công Tôn Uyển Nhi là một khối, cũng không tiện làm được.
Tổn thương Quỷ Mẫu, chính là tổn thương Công Tôn Uyển Nhi.
Mạnh mẽ xóa đi, hậu quả chính là tạo thành tổn thương không thể nghịch chuyển được đối với Công Tôn Uyển Nhi.
Nhưng hôm nay, Quỷ Mẫu này hiển nhiên là nắm lấy cơ hội Công Tôn Uyển Nhi đột phá tu vi, đột nhiên bạo phát.
Kể từ đó, trạng thái nàng cùng Công Tôn Uyển Nhi dung hợp với nhau, cũng đã bị đánh phá, cho Bạch Tiểu Thuần cơ hội.
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên, trực tiếp đặt một ngón tay tại mi tâm của Công Tôn Uyển Nhi.
Thần thức theo ngón tay, trong nháy mắt lại dũng mãnh tràn vào bên trong thức hải của Công Tôn Uyển Nhi.
Thức hải của Công Tôn Uyển Nhi là một mảnh biển rộng do nước biển hai màu đen trắng tạo thành.
Trong biển rộng đen trắng này, sóng biển cuồn cuộn, không ngừng khuếch tán, tự nhiên trấn áp sóng biển màu trắng.
Bên trong nước biển màu đen này, lúc này có thể nhìn thấy được mơ hồ có một gương mặt cực lớn, thoạt nhìn giống hệt với Công Tôn Uyển Nhi, nhưng lại càng dữ tợn, quỷ khí ngập trời hơn.
Đó chính là ý chí của Quỷ Mẫ!
Mà nước biển màu trắng mặc dù bị nhanh chóng trấn áp như vậy, là bởi vì bên trong cuối cùng lại không gương mặt của Công Tôn Uyển Nhi.
Hình như ý chí của nàng không biết đã đi nơi nào!
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, chính là thời khắc khi bên trong mặt nước biển màu đen kia muốn dung hợp một mảnh màu trắng nước biển cuối cùng.
Sự xuất hiện của hắn, lại giống như sét đánh xé trời, lại trực tiếp ầm ầm nổ tung ở bên trong đầu.
– Bạch Tiểu Thuần!
Âm thanh thê lương, từ trong miệng gương mặt của Quỷ Mẫu ở bên trong nước biển màu đen kia truyền ra.
Ngay sau đó tất cả nước biển màu đen đều lao thẳng lên trời, thình lình ở trong thiên địa của thức hải này, hợp thành một người cực kỳ khổng lồ bằng nước biển!
Người khổng lồ này cao vô hạn, gương mặt chính là Quỷ Mẫu.
Lúc này nàng gầm thét giận dữ đang giơ hai tay lên, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như muốn mượn sự trợ giúp từ ưu thế về địa lý nơi đây, muốn trấn áp Bạch Tiểu Thuần xuống, còn muốn cắn nuốt thần niệm của Bạch Tiểu Thuần.
Đây không phải là Quỷ Mẫu không biết trời cao đất rộng, mà là nàng ngủ say quá lâu, hiện tại thức tỉnh, mặc dù cắn nuốt phần lớn ý chí của Công Tôn Uyển Nhi, nhưng chủ hồn của Công Tôn Uyển Nhi lại chạy trốn.
Cho nên nàng không biết hiện tại Bạch Tiểu Thuần đã trở thành Khôi Hoàng.
– Không biết tự lượng sức mình!
Bạch Tiểu Thuần đứng ở giữa không trung, lạnh lùng đưa mắt nhìn Quỷ Mẫu gầm thét giận dữ lao đến.
Hắn hừ lạnh một tiếng, tay phải trực tiếp giơ lên.
Bất Diệt Đế Quyền đột nhiên biến ảo.
Thậm chí hắn cũng không có thi triển Chúa Tể quyền, chỉ là Bất Diệt Đế Quyền.
Ở trong một cái chớp mắt này, trực tiếp khiến cho thức hải của Công Tôn Uyển Nhi dâng lên sóng lớn ngập trời.
– Cái này… cái này…
Quỷ Mẫu hoảng sợ, thần sắc đại biến.
Nàng đang muốn lui về phía sau, nhưng vẫn quá muộn.
Tay phải của Bạch Tiểu Thuần đã đột nhiên hạ xuống.
Theo đế ảnh phía sau hắn dung hợp, theo một quyền hạ xuống, một trận gió bão kinh thiên động địa lại trực tiếp ầm ầm bạo phát ở phía trước Bạch Tiểu Thuần, lao thẳng đến người khổng lồ Quỷ Mẫu do nước biển màu đen hình thành!
Những tiếng nổ ầm ầm ầm đinh tai nhức óc.
Cho dù ở đây thuộc về thức hải cỉa Quỷ Mẫu, cho dù Quỷ Mẫu ở chỗ này có ưu thế cực lớn, cho dù nàng vừa nuốt vào Công Tôn Uyển Nhi, bản thân mặc dù còn không có tiêu hóa, nhưng lại có thể phát ra chiến lực Thiên Tôn trung kỳ.
Nhưng ở trước mặt tu vi tuyệt đối áp chế, vẫn là… Không chịu nổi một đòn!
Ầm ầm.
Trong tiếng động vang lên, Quỷ Mẫu phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Người khổng lồ của nàng do nước biển hình thành lại trực tiếp tan vỡ, nổ tung ra.
Ở trong sự khuếch tán này, thân thể của nàng bị trực tiếp xé rách.
Cũng ở trong một cái chớp mắt này, ý chí của nàng bị phân liệt ra thành mấy nghìn phần, hóa thành lệ quỷ, phân tán chạy trốn về bốn phía xung quanh.
Bạch Tiểu Thuần không đi để ý tới.
Ở bên trong thức hải này, cho dù Quỷ Mẫu hóa thành nhiều phần hơn nữa, cũng không có cách nào hoàn toàn chạy thoát được.
Chỉ cần Bạch Tiểu Thuần tốn một ít thời gian, chắc chắn sẽ tìm được từng mảnh, đánh tất cả nát bấy.
Mà hiện tại điều quan trọng nhất ở trước mặt hắn, chính là tìm được ý chí chủ hồn của Công Tôn Uyển Nhi.
Trước đó hắn cũng nhìn ra được trạng thái của Quỷ Mẫu.
Hắn đoán được đây là do đối phương cắn nuốt phần lớn ý chí của Công Tôn Uyển Nhi.
Nhưng chủ hồn, hiển nhiên đã chạy trốn.
Nói cách khác, Quỷ Mẫu cũng sẽ không cuồng vọng chủ động ra tay với mình.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1843: Tiểu Ca Ca, Cám Ơn Ngươi (2)
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn về phía dưới.
Bởi vì ý chí của Quỷ Mẫu tan vỡ, do đó nước thức hải không còn là màu đen, mà gần như biến thành trong suốt.
Thân thể hắn thoáng lắc một cái, trực tiếp trốn vào trong thức hải.
Thần thức tản ra, hắn bắt đầu tìm kiếm Công Tôn Uyển Nhi.
Ở trong quá trình này, hễ là gặp phải lệ quỷ hình thành sau khi Quỷ Mẫu tan vỡ, đều không đợi Bạch Tiểu Thuần tới gần, lại trong nháy mắt tự mình nát bấy, trở thành một phần của thức hải.
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút dừng lại nào, tốc độ cực nhanh.
Không bao lâu, ánh mắt hắn lại lóe lên.
Trong thần thức, hắn thấy được ở đáy biển phía xa, lại có một thanh đại kiếm!
Thanh kiếm kia, Bạch Tiểu Thuần quen thuộc.
Đó chính là… Vẫn Kiếm ở thế giới Thông Thiên, cũng chính là bội kiếm trước kia của Cổ Thiên Quân!
Kích thước của nó giống hệt với đại lục Thông Thiên trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần giống nhau như đúc.
Thậm chí hắn còn có thể nhìn thấy được trên thanh Vẫn Kiếm này xuất hiện những lỗ thủng, cùng với bên trong lỗ thủng… thế giới tồn tại ở vực sâu Vẫn Kiếm!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chợt tập trung lại, bóng người biến mất.
Thời điểm hắn xuất hiện đã ở bên cạnh Vẫn Kiếm.
Hắn nhìn lỗ thủng ở phía trên kia, trong lòng hắn cũng có phần xúc động, giống như trở lại cảnh tượng lúc ngưng khí trước đây, cùng Tống Khuyết tranh đoạt thiên đạo khí.
Đè ép xuống suy tư trong lòng, Bạch Tiểu Thuần tìm một chỗ lỗ thủng, bước vào thế giới trong vực sâu Vẫn Kiếm.
Nơi đây sương mù dày đặc.
Ở bên trong sương mù này, thỉnh thoảng truyền đến tiếng gào thét thê lương.
Âm thanh này nghe giống như sát hồn năm đó.
Bạch Tiểu Thuần không để ý đến, dựa theo thần thức cảm giác nhận nơi chốn, ở trong sương mù dày đặc đi với tốc độ rất nhanh lao về phía trước.
Rất nhanh, hắn liền thấy ở bên trong sương mù dày đặc này có một chỗ sơn cốc.
Trong chớp mắt khi tiến vào sơn cốc này, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thấy được ở trong góc phòng cách đó không xa, một tiểu nữ hài mặc váy dài màu trắng, ôm đầu gối, run lẩy bẩy!
Tiểu nữ hài này, chính là chủ hồn của Công Tôn Uyển Nhi!
Nàng hình như vì đánh mất quá nhiều thần niệm ý chí, đã có chút mất trí nhớ.
Lúc này trong sự yếu đuối, nàng giống như nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần.
Nàng run rẩy ngẩng đầu lên.
Khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt nàng lộ ra sự sợ hãi.
– Tiểu ca ca, ngươi… Ngươi là muốn ăn ta sao…?
Nhìn Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, trong lòng dâng lên sự thương hại, lắc đầu.
Đồng thời, hắn chậm rãi tới gần tiểu nữ hài.
Hình như vẫn tồn tại một ít cảm giác đối với Bạch Tiểu Thuần, tiểu nữ hài thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, nàng lại vội vàng lôi kéo Bạch Tiểu Thuần lui về phía sau.
– Đại ca ca, bên ngoài có rất nhiều quỷ, rất dọa người.
Đại ca ca cũng qua tránh một chút đi.
– Uyển Nhi không cần sợ.
Ta dẫn nàng ra ngoài được chứ.
Bạch Tiểu Thuần ngồi xổm người xuống, nhìn Công Tôn Uyển Nhi, ánh mắt ôn hòa.
Ánh mắt này rơi ở trong mắt Công Tôn Uyển Nhi, khiến cho thân thể nàng run lên.
Trí nhớ mơ hồ hình như cũng xuất hiện một ít sóng lớn.
Mơ hồ, không hiểu sao nàng có một loại cảm giác tín nhiệm đối với người thanh niên trước mắt này.
Một lát sau, cho dù khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt, nhưng vẫn gật đầu một cái.
Chỉ có điều nàng kéo tay Bạch Tiểu Thuần, chặt hơn.
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, cũng kéo tay Công Tôn Uyển Nhi, dẫn theo nàng lao thẳng đến bên ngoài vực sâu Vẫn Kiếm.
Gần như trong chớp mắt khi Công Tôn Uyển Nhi xuất hiện, tất cả lệ quỷ do Quỷ Mẫu hóa thành ở bên trong toàn bộ thức hải, đều trở nên điên cuồng, giống như theo bản năng, từ bốn phương tám hướng không ngừng xuyên qua, lao đến, muốn đi cắn nuốt Công Tôn Uyển Nhi.
Chỉ có điều, Bạch Tiểu Thuần ở đó, bọn chúng căn bản không có cách nào thành công.
Không đợi tới gần, mỗi một lệ quỷ ở trong tiếng kêu thê lương thảm thiết, trực tiếp nát bấy.
Theo Bạch Tiểu Thuần mang theo Công Tôn Uyển Nhi thẳng đường đi tới, tất cả tàn hồn lệ quỷ của Quỷ Mẫu đều bị vỡ nát diệt vong hầu như không còn!
Cùng lúc đó, mỗi một lệ quỷ tử vong, đều sẽ làm cho Công Tôn Uyển Nhi tăng thêm một tia buồn ngủ.
Cho đến cuối cùng tất cả lệ quỷ đều tan vỡ, Công Tôn Uyển Nhi đã nhắm mắt ngủ say.
Chỉ là tay nàng cuối cùng vẫn nắm chặt lấy tay của Bạch Tiểu Thuần, không buông ra.
Bạch Tiểu Thuần nhìn Công Tôn Uyển Nhi một chút, vẫn là không yên lòng.
Vì vậy thần thức vừa cẩn thận quét ngang mấy lần.
Sau khi xác định Quỷ Mẫu lần này thật sự tan thành mây khói, lúc này trên mặt hắn mới lộ ra vẻ tươi cười.
Thoáng một cái hắn biến mất, thần thức trở về cơ thể.
Bên trong động phủ Công Tôn Uyển Nhi, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Theo thần niệm trở về, ngón tay hắn giơ lên đặt ở trên trán của Công Tôn Uyển Nhi, cũng nhẹ nhàng buông xuống.
Nhưng ngay khi ngón tay của hắn muốn hoàn toàn thu hồi, trong chớp mắt, Công Tôn Uyển Nhi đang khoanh chân tĩnh tọa, đột nhiên nâng tay phải lên, nắm lấy tay của Bạch Tiểu Thuần…
Lông mi của nàng run rẩy, lúc này từ từ mở ra.
Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trên mặt nàng thoáng lộ ra một ý cười.
Trong mắt nàng mang theo sự ôn hòa, lại dường như có một chút trêu chọc, khẽ mở miệng nói.
– Tiểu ca ca, cám ơn ngươi.
Bị Công Tôn Uyển Nhi kéo tay như thế, thần sắc này mang theo sự ôn hòa cùng nụ cười, còn có tia sáng kỳ dị trong mắt như có như không.
Tất cả những điều này, lại giống như hóa thành một lưỡi câu…
Đây là cảm giác trực quan nhất của Bạch Tiểu Thuần.
Cái lưỡi câu này giống như trong nháy mắt từ trong thân thể Công Tôn Uyển Nhi bay ra, lao thẳng đến chỗ mình.
Cho đến sau khi Bạch Tiểu Thuần rời khỏi động phủ của Công Tôn Uyển Nhi, trở lại mật thất của mình, hắn vẫn đang suy nghĩ một việc.
– Lúc Công Tôn Uyển Nhi này đột phá, thật sự xuất hiện bất ngờ, do đó bị Quỷ Mẫu tìm được cơ hội, hay là… nàng cố ý?
Vấn đề này, Bạch Tiểu Thuần không có đáp án.
Nhưng dựa theo hiểu biết của hắn đối với Công Tôn Uyển Nhi, hình như chuyện sau thật sự có khả năng không nhỏ.
Bỏ qua phiền não không có câu trả lời này, Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trong mật thất, một lát sau hít một hơi thật sâu, vung tay phải lên, lấy ra rất nhiều hồn, bắt đầu thử chế luyện lửa hai mươi ba màu.
Loại này ở toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, thậm chí có thể nói là ở trong toàn bộ tinh không, từ trước tới nay đều chưa từng xuất hiện qua lửa hai mươi ba màu.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần là từ trước tới nay ở trên con đường này là Luyện Hồn Sư thiên phẩm đi xa nhất, lại có thiên phú Bạch Hạo dành cho hắn, trợ giúp lót đường cho Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1844: Mở Ra Cuộc Hành Trình Tinh Không!
Nhưng hắn vẫn phải dùng vài năm, mới tìm ra cách điều chế lửa hai mươi ba màu này, từ từ sáng tạo ra.
Cho dù ở trong đầu của hắn, đã thôi diễn nhiều lần, nhưng trên thực tế đối với việc chế luyện, hắn vẫn không có quá nhiều nắm chắc.
Nhất là Bạch Tiểu Thuần không nhiều hồn lắm.
Số hồn hiện tại có được, phần lớn đều là nhận được từ trên bảo quạt.
Dựa theo Bạch Tiểu Thuần tính toán, số lượng hồn này chỉ có thể khiến cho mình miễn cưỡng tiến hành chế luyện bốn lần.
Nếu như bốn lần đều thất bại, hắn sẽ không có hồn để có thể tiếp tục.
Cũng may, sau khi Khôi Hoàng Triều thành lập, có lẽ là vì quy tắc biến hóa nào đó Bạch Tiểu Thuần cũng nói không rõ, khiến cho ở trong Tiên Vực Khôi Hoàng Triều chiếm cứ, dần dần cũng giống như thế giới Thông Thiên trước đây, bắt đầu xuất hiện một ít hồn.
Lại ở dưới pháp chỉ của Bạch Tiểu Thuần, toàn bộ luyện linh sư của Khôi Hoàng Triều đều xuất động, thu thập các loại hồn xuất hiện.
Chỉ là cho dù như vậy, số lượng vẫn không nhiều.
Tập chung vào một chỗ, cũng chỉ khiến cho Bạch Tiểu Thuần miễn cưỡng có thể tiến hành thêm một lần chế luyện mà thôi.
– Chỉ có năm lần cơ hội sao…
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc hồi lâu, nhìn những hồn trước mặt.
Ở trong đầu lại tiến hành nhiều lần cân nhắc cách chế luyện lửa nhiều màu, sau đó trong mắt hắn lộ ra sự quyết đoán, lại không chút do dự, lập tức liền bắt đầu chế luyện.
Rất nhanh, theo hồn trước mặt Bạch Tiểu Thuần không ngừng vây xung quanh nơi đây, mơ hồ xuất hiện dấu hiệu của lửa nhiều màu.
Bạch Tiểu Thuần hết sức chăm chú, hoàn toàn không dám phân tâm.
Nhưng sau khi liên tục chế luyện bảy ngày, sắc mặt đột biến, hai tay bấm quyết trực tiếp ấn một cái, dựa vào tu vi mạnh mẽ áp chế đám đốm hỏa diễm đục ngầu ở trước người giống như muốn nổ tung ra.
Một tiếng nổ lớn vang vọng.
Cũng may tu vi của Bạch Tiểu Thuần hiện tại cường hãn, sau khi toàn lực áp chế, không có khuếch tán ra.Chỉ là khi hắn nhìn đốm lửa này dần dần tắt, sắc mặt rất khó coi.
Hắn ngồi ở chỗ đó trầm mặc hồi lâu, dần dần trong mắt xuất hiện tơ máu, trong đầu không ngừng phân tích cùng thôi diễn.
Lần thôi diễn này chính là mấy tháng.
Bạch Tiểu Thuần đã mất ăn mất ngủ, toàn tâm toàn ý chìm đắm ở bên trong, rơi vào trong trạng thái điên cuồng.
Cho đến sau khi xác định hóa giải được vấn đề thất bại trước đó, hắn mới bắt đầu chế luyện lần thứ hai!
Vẫn thất bại!
Sau đó lần thứ ba, lần thứ tư…
Sau mỗi lần thất bại, Bạch Tiểu Thuần đều cần thời gian dài hơn để giải quyết vấn đề.
Cho đến hiện tại, thời điểm sắp tới bắt đầu lần chế luyện thứ năm, thời gian đã qua ba năm!
Đại Bảo cùng Tiểu Tiểu càng bướng bỉnh hơn.
Khôi Hoàng Triều phát triển cũng mạnh mẽ vô tận.
Cùng lúc đó, ở trong ba năm này, Đấu Thắng Vương đột phá tu vi, giống như Đại Thiên Sư, đều dựa vào lực của bản thân, bước vào cảnh giới Thiên Tôn!
Đến lúc này, số lượng Thiên Tôn ở Khôi Hoàng Triều, đã đến bốn vị! Địa vị chỉnh thể đều lại tăng cao một mảng lớn!
Cũng chính vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu lần chế luyện thứ năm!
Đây là một cơ hội cuối cùng của hắn.
Một khi thất bại, sẽ không có hồn.
Cần phải thu thập đến khi đủ hồn, mới có thể tiếp tục chế luyện.
Bạch Tiểu Thuần cũng không cho phép mình thất bại.
Sau khi tổng kết bài học từ bốn lần trước, lần này hắn có bảy phần nắm chắc, có thể thành công luyện ra lửa hai mươi ba màu!
Trên thực tế cũng đúng như Bạch Tiểu Thuần phán đoán.
Sau khi trải qua tròn một tháng thận trọng chế luyện, ở trong chớp mắt khi tất cả hồn đều bị hắn tiêu hao hết, đám lửa đục ngầu trước mặt hắn này, trong nháy mắt xuất hiện sắc thái, không ngừng biến hóa, cuối cùng sau khi biến hóa hai mươi ba lần, một khí tức lớn không có cách nào hình dung, bỗng nhiên, liền trực tiếp từ trong mật thất Bạch Tiểu Thuần, dâng trào bạo phát!
Khí thế đầy cuộn trào mãnh liệt.
Khí tức này mạnh mẽ, ngay cả trận pháp của mật thất cũng không có cách nào che đậy được, trong nháy mắt đã bị xuyên qua, còn đột phá trận pháp của hoàng cung.
Thậm chí ngay cả trận pháp của Khôi Hoàng Thành đều khó có thể áp chế nó, khiến cho khí tức này trực tiếp vọt vào trời cao!
Thiên địa có phần thất sắc, phong vân hình như cũng có sắc thái mới, toàn bộ trời cao đều trở thành đủ mọi màu sắc, cuối cùng hình thành một hư ảo đầy khí thế biển lửa, hai mươi ba màu biến hóa, cực kỳ rõ nét!
Từ phía xa nhìn lại, rực rỡ nhiều màu, đoạt ánh mắt người, càng làm cho người ta chấn động, theo khí tức lửa hai mươi ba màu khuếch tán ra.
Trong Khôi Hoàng Thành tất cả tu sĩ huyết mạch thế giới Thông Thiên, thân thể mỗi người đều không khống chế được chấn động.
Hình như huyết mạch của bọn họ cũng vì lửa hai mươi ba màu chỉ thuộc về riêng thế giới Thông Thiên này bạo phát, do đó kích động.
– Đó là…
– Đây là lửa nhiều màu?
– Trời ạ, đây là… lửa hai mươi ba màu!!
Từng trận xôn xao bạo phát ở trong toàn bộ Khôi Hoàng Thành, dần dần không ngừng khuếch tán ra.
Toàn bộ Khôi Hoàng Triều đều nghe nói về chuyện này, đều đang chấn động.
Cũng vào giờ phút này, tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần vang vọng rung trời.
Bạch Tiểu Thuần đầy kích động.
Lúc này, nhìn lửa hai mươi ba màu trong tay, tâm thần hắn đặc biệt không bình tĩnh.
Bởi vì ở trong một cái chớp mắt khi lửa hai mươi ba màu này xuất hiện, hắn cảm nhận được ấn ký Bạch Hạo trên mu bàn tay của mình, sóng dao động vốn yếu ớt, cuối cùng lại thoáng cái trở nên sống động.
Dường như lửa hai mươi ba màu này, đối với Bạch Hạo mà nói, là giúp đỡ cực lớn!
Ở trong sự kích động này, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, dựa theo trực giác đưa lửa hai mươi ba màu này từ từ dung hợp, chồng lên ấn ký Bạch Hạo trên mu bàn tay!
Sau khi chồng lên, sóng dao động của Bạch Hạo bên trong ấn ký càng mãnh liệt hơn.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít thở vô cùng gấp gáp.
Phải biết rằng lửa nhiều màu có thể giúp Bạch Hạo sống lại, đây chỉ là thôi diễn cùng suy đoán của Bạch Tiểu Thuần trước đó mà thôi.
Hắn cũng không thật sự chắc chắn, có thể đi chứng minh phán đoán của mình.
Nhưng hiện tại… theo lửa hai mươi ba màu cùng ấn ký dung hợp, theo sóng dao động Bạch Hạo bên trong ấn ký mãnh liệt, Bạch Tiểu Thuần có một loại dự cảm vô cùng mãnh liệt!
– Nếu như có thể có ba mươi màu lửa, dung nhập ấn ký của Hạo nhi, như vậy… Hạo nhi có thể bên trong lửa ba mươi màu lửa này, sống lại!!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới Bạch Hạo, trong lòng của hắn lại hiện lên cảnh tượng lúc Hạo nhi rời đi năm đó, loại đau đớn mãnh liệt này giống như tâm bị xuyên qua vậy.
Đó là đệ tử của hắn, đệ tử duy nhất, trong cả đời này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1845: Đèn Lồng Trắng (1)
Trong trầm mặc, cảm nhận lửa hai mươi ba màu hoàn toàn dung nhập mu bàn tay ấn ký bên trong, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, trong mắt lộ ra quyết đoán cùng kiên định!
Trước đó, hắn không chứng cứ được khả năng lấy luyện lửa khiến Bạch Hạo sống lại.
Nhưng hiện tại Bạch Tiểu Thuần đã cực kỳ xác định.
Như vậy hiện tại bày ở trước mặt hắn, cũng chỉ có một con đường!
– Ta cần phải có càng nhiều hồn hơn!
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nghiêm nghị.
Hắn đã không có hồn.
Hồn trên bảo quạt lên cũng đã không còn.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần biết, vẫn có một nơi, tồn tại vô biên vô hạn, hồn gần như vô hạn!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xa xăm.
Dường như ánh mắt hắn xuyên qua trời cao, nhìn thấy được toàn bộ tinh không!
– Ở trong tinh không tối tăm này, tồn tại vô số bụi cùng khu phế tích, đồng thời cũng tồn tại… vong hồn vô biên vô hạn!
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Trên thực tế từ sau khi lập quốc, những năm gần đây, hắn rất ít khi lại đi tới bảo quạt.
Thỉnh thoảng hắn qua đó, phần nhiều là đi xem Tống Khuyết có thức tỉnh hay không.
Nhưng hôm nay, sau khi chứng minh phương pháp có thể khiến cho Bạch Hạo sống lại, Bạch Tiểu Thuần đã hạ quyết tâm!
– Thông qua bảo quạt, ở trong tinh không này, vừa luyện lửa, vừa thu thập hồn, cho đến khi chế luyện ra ba mươi màu lửa, khiến Hạo nhi sống lại!
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn tới chỗ ở của đám người Tống Quân Uyển trong hoàng cung một chút.
Thần thức hắn đảo qua, không chỉ thấy được các nàng, cũng thấy được Đại Bảo cùng Tiểu Tiểu.
Cũng may lần này Bạch Tiểu Thuần nhìn như đi xa, nhưng trên thực tế là truyền tống tới bảo quạt.
Một khi Khôi Hoàng Triều xuất hiện chuyện, hắn có thể trở về trong nháy mắt.
Chỉ có điều điều kiện trước tiên, hắn cần phải lưu lại một tia thần niệm ở bên trong mật thất này.
Như vậy vừa đi lại không còn nỗi lo phía sau.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cũng không có đi nói cho đám người Tống Quân Uyển biết quyết định của chính mình.
Hắn giơ tay phải lên chỉ về phía mi tâm, thân thể nhất thời xuất hiện ảo ảnh trùng điệp.
Rất nhanh, hắn lại lấy thần niệm hình thành một phân thân hư ảo.
Sau khi phân thân từ trong cơ thể hắn đi ra, ngồi xuống khoanh chân, vẫn không nhúc nhích.
Làm xong những điều này, Bạch Tiểu Thuần lại không chút do dự, thân thể thoáng một cái, trực tiếp biến mất.
Thời điểm xuất hiện… hắn đã ở trên bảo quạt trong tinh không tối tăm!
Bắt đầu cuộc hành trình… soát hồn của hắn ở trong tinh không mênh mông này!
Thời gian đảo mắt đã mười năm trôi qua.
Trong tinh không tối tăm, một cây quạt khổng lồ, tản ra ánh sáng ôn hòa, đang bằng tốc độ kinh người, không ngừng đi về phía trước.
Nó đi qua nơi nào, ở phía sau nó dâng lên một đuôi ánh sáng thật dài.
Từ phía xa nhìn lại, giống như lưu tinh.
Ở bên trong mặt cây quạt này, trên cánh tay chúa tể, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Thỉnh thoáng hắn mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra tinh quang, nhìn về phía tinh không xa xôi.
Màu đen, dường như là sắc thái duy nhất của tinh không này.
Thời gian mười năm, Bạch Tiểu Thuần ở bên trong tinh không này di chuyển, mặc dù thấy qua một ít khu phế tích bồng bềnh, cũng tìm được một ít hồn, nhưng chung quy số lượng vẫn không đủ.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần nóng ruột, nhưng cũng không có quá nhiều biện pháp.
Nhất là cây quạt này dựa theo quỹ tích nào đó đi về phía trước, hắn từng nỗ lực sửa đổi, có lẽ coi như đã thay đổi phương hướng, nhưng rất nhanh, cũng trở lại trong quỹ tích ban đầu.
Dần dần, Bạch Tiểu Thuần vốn cũng không có mục đích, lại bỏ qua ý định sửa đổi, để mặc cho cây quạt này di chuyển ở bên trong tinh không.
Hắn ở trong này ngồi tĩnh tọa, cùng lúc tu luyện.
Mặt khác lại là thôi diễn cách luyện chế hai mươi lăm màu lửa.
Về phần tiểu khí linh, ở trong mười năm này, nó không ngừng vuốt mông ngựa, cuối cùng đã khiến cho Bạch Tiểu Thuần nhả ra, có thể lại suy tính một chút vấn đề liên quan tới việc đổi tên cho nó.
Điều này làm cho tiểu khí linh rất kích động.
Vì vậy ở trên phương diện vuốt mông ngựa, nó lại càng thêm nóng lòng mong mỏi.
Nhất là liên tục nhiều năm a dua nịnh hót như vậy, cho nên cho tới bây giờ, nó cũng đã thành thói quen với loại phương thức nói chuyện cùng với đoán ý qua lời nói và sắc mặt này, mơ hồ hình thành bản năng…
Cũng giống như lúc này, ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần, tiểu khí linh lại là vẻ mặt nịnh nọt, đang bóp vai cho Bạch Tiểu Thuần, bất kỳ lúc nào cũng chú ý tới thần sắc của Bạch Tiểu Thuần.
– Chủ tử, độ mạnh thế này có được không?
– Chủ tử, mấy ngày qua ta lại nghiên cứu ra một bộ thủ pháp xoa bóp mới, một hồi nữa sẽ thử cho ngài xem thế nào.
Đối với tiểu khí linh nịnh hót, trong lòng Bạch Tiểu Thuần rất thoải mái.
Thỉnh thoảng hắn hừ một tiếng, thỉnh thoáng lại gật đầu.
Nếu như tâm tình tốt, lại ban cho cho tiểu khí linh một vẻ tươi cười tán thưởng.
Bình thường một tán thưởng này, khiến cho tiểu khí linh phấn chấn cả ngày.
Còn có những nô bộc Thái Cổ này, tuy vẫn chỉ có thể huyễn hóa ra một vị, nhưng hôm nay đã không chỉ là hành động ở trong mặt quạt này nữa.
Những nô bộc Thái Cổ này đã có thể ở bên ngoài mặt quạt trong thời gian ngắn.
Cho dù không có cách nào rời khỏi cây quạt, nhưng đối với phòng hộ bên trong toàn bộ cây quạt mà nói, so với thời điểm Tà Hoàng xông vào lúc trước, đã lớn hơn rất nhiều.
Còn nếu như kẻ thù từ bên ngoài cây quạt xâm nhập, lực phòng hộ của bản thân cây quạt mặc dù không tính là kiên cố không phá vỡ nổi, nhưng ở trong mười năm này, tất cả khu phế tích đều không chống đỡ được va chạm của cây quạt.
Lại như vậy, ở trong cuộc tìm kiếm giống như du ngoạn tinh không này, thời gian lại trôi qua.
Lại thêm ba năm qua đi… Đối với cách điều chế lửa hai mươi lăm màu, Bạch Tiểu Thuần đã cân nhắc hoàn thành, cũng sử dụng hồn thu thập mấy năm nay tới thử chế luyện hai lần.
Nhưng số lượng hồn thu thập quá ít.
Sau khi thất bại hai lần, Bạch Tiểu Thuần không có lực triển khai lần thứ ba.
Cho đến ngày hôm nay, Bạch Tiểu Thuần đang khoanh chân tĩnh tọa, bỗng nhiên thân thể chấn động.
Thần thức của hắn trước sau đều ở trạng thái tản ra.
Lúc này sau khi mở mắt ra, mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng, thoáng một cái rời khỏi mặt quạt.
Thời điểm xuất hiện hắn đã ở sát mép cây quạt, nhìn về nơi tinh không. xa xăm
Rất nhanh, tiểu khí linh cũng có phát giác.
Nó huyễn hóa ra ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, thần sắc lộ vẻ xúc động, không thể tưởng tượng nổi nhìn tinh không phía xa.
Dần dần thần sắc Bạch Tiểu Thuần cũng nghiêm trọng.
Rất nhanh, theo cây quạt bay đi, trong tinh không phía trước vốn tối tăm, cuối cùng từ từ lại xuất hiện một luồng ánh sáng trắng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









