Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 360 : Một Nửa Kia Của Cây Quạt (c1796-c1800)
❮ sautiếp ❯Chương 1796: Một Nửa Kia Của Cây Quạt
Cho đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh.
Hai mắt hắn mở ra.
Trong chớp mắt, một tia ánh sáng khiến cho tiểu khí linh kinh tâm động phách, từ trong mắt hắn lập lòe phóng ra.
Thậm chí ánh sáng ở trong mắt hắn khuếch tán ra, trong nháy mắ, trên người Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc tản ra khí tức đặc biệt mặc dù cực kỳ yếu ớt, nhưng lại tuyệt đối sẽ không khiến cho tiểu khí linh nhận sai được!
– Khí tức Chúa Tể!
Tiểu khí linh không khỏi kinh hãi thất thanh.
Bạch Tiểu Thuần giống như không chú ý tới sự hoảng sợ của tiểu khí linh.
Lúc này hắn chậm rãi đứng lên, cúi đầu nhìn tay phải của mình.
Trong mắt hắn vẫn còn ánh sáng.
Còn có ánh sáng thôi diễn chớp động.
Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần bất chợt xiết chặt nắm đấm!
Ở trong nháy mắt khi hắn xiết chặt đấm của hắn, phía sau lưng hắn nhất thời có tiếng thiên địa nổ lớn.
Một vị đế ảnh cực lớn, đột nhiên huyễn hóa ra, mặc đế bào, mang đế quan, tướng mạo chính là Bạch Tiểu Thuần.
Bất Diệt Đế Quyền!
Chỉ là… Ở trên đế ảnh này, đã không giống với trước kia… Là tay phải của hắn.
Tay phải của đế ảnh này so với toàn thân lại khác biệt rõ ràng.
Nó… Cùng với cánh tay Chúa Tể nơi Bạch Tiểu Thuần lúc này đang đứng, lại giống nhau như đúc!!
Bất luận là tóc gáy, hay xương cốt, hay máu thịt, tất cả đều hoàn toàn tương đồng.
Cùng lúc đó, khí tức Chúa Tể ở một tích tắc này bạo phát ra, cũng vượt xa so với trước kia.
Tuy vẫn yếu ớt, nhưng dù có yếu ớt, cũng là khí tức Chúa Tể!
Khí tức này, đủ khiến cho tất cả Thiên Tôn run rẩy, khiến cho tâm thần Thái Cổ chấn động!
Đây chính là cảm ngộ Bạch Tiểu Thuần thu hoạch được sau mười năm, dung hợp cánh tay Chúa Tể này, cùng Bất Diệt Đế Quyền của mình lại với nhau.
Lúc này hơi thở hắn có chút dồn dập, chậm rãi đẩy mạnh nắm tay phải về phía hư vô xa xôi, trực tiếp hạ xuống một quyền!
Một quyền này đánh ra, khí tức Chúa Tể bạo phát.
Tinh không nơi này đều phóng ra hào quang.
Thậm chí bên trong thế giới mặt quạt, cũng dâng lên gió bão, uy lực to lớn… đủ để nghiền ép tất cả Thiên Tôn.
Cho dù là Thái Cổ… sau khi nhìn thấy được một quyền này, cũng phải lộ vẻ xúc động kinh hãi!
Ở trong những tiếng động ầm ầm vang vọng, thậm chí quạt tàn cũng chấn động, càng không cần phải nói tới tiểu khí linh.
Đồng tử của hắn cũng muốn lòi ra.
Trong lòng hắn càng dâng lên lớn sóng vô cùng.
– Hắn lại có thể thành công…
Ở thời điểm tiểu khí linh đang chấn động ngơ ngẩn, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi hít một hơi thật sâu, cúi đầu một lần nữa nhìn tay phải của mình.
Sau khi nhớ lại cảm giác lúc trước, hắn khẽ nói nói.
– Từ nay về sau, Bất Diệt Đế Quyền, là… Bất Diệt Chúa Tể Quyền!
– Một quyền này, phối hợp quá khứ kinh, hiện tại kinh, chính là đòn sát thủ để ta đối đầu với Thái Cổ!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ kiên định.
Thân thể hắn thoáng lắc một cái, từ trên cánh tay Chúa Tể hạ xuống.
Ở trong tiếng hít thở gấp gáp của tiểu khí linh, hắn đứng ở trước tháp Sinh Tử Đạo, thần thức tản ra một lúc lâu.
Sau đó, trong mắt Bạch Tiểu Thuần càng tăng thêm vẻ chờ mong.
Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển, vẫn đang ngủ say.
Chỉ có điều sắc mặt các nàng đã hồng nhuận hơn nhiều.
Sinh mạng bản nguyên bị giảm xuống, cũng có thể được bổ sung rất nhiều.
Ngay cả Thiết Đản cũng vậy.
Nhưng ở chỗ Tống Khuyết vẫn không có phản ứng chút nào.
Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần không khỏi than nhẹ một tiếng.
Sau đó trong mắt hắn có hàn quang lóe lên.
Hắn giơ tay phải lên.
Từ bên trong túi trữ vật, hắn trực tiếp lấy ra một tia hồn suy yếu giống như muốn tiêu tan.
Hồn này, chính là hồn của đại hoàng tử.
Hắn đã sắp không còn ý thức.
Hắn bị Bạch Tiểu Thuần nắm trong tay, hình như hoàn toàn không có khí lực giãy dụa.
– Ta làm sao có thể nỡ để cho ngươi chết nhanh như vậy được.
Bạch Tiểu Thuần khẽ nói thì thào.
Thời gian trước hắn đều sử dụng ở trên phương diện tu hành.
Hiện tạim, hắn là tu vi Thiên Tôn hậu kỳ, lại sáng lập ra Bất Diệt Chúa Tể Quyền.
Hiện tại hắn đã có thời gian nhàn rỗi.
Hăn muốn đi xử lý đại hoàng tử này!
– Ngươi không phải thích đổi thân thể sao? Không phải thích khôi lỗi sao?
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo sự tàn nhẫn.
Hắn giơ tay phải lên hư không chộp một cái.
Nhất thời trên quạt tàn này có không ít nguyên liệu huyễn hóa ra.
Hai tay Bạch Tiểu Thuần hoạt động nhanh chóng, rốt cuộc trực tiếp triển khai luyện hóa đối với hồn của đại hoàng tử này, chế luyện hắn trở thành một khôi lỗi.
Đến lúc này, đại hoàng tử cũng cuối cùng khôi phục lại một ít thần trí.
Sau khi hắn cảm nhận được thân thể mình đúng là bị cải tạo thành khôi lỗi, hắn sợ hãi nhìn Bạch Tiểu Thuần, phát ra âm thanh thê lương.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi dám làm như thế đối với ta, phụ hoàng ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi.
Hắn nhất định sẽ tìm được ngươi!
– Phụ hoàng ngươi? Hừ, phụ hoàng ngươi đã không phải là phụ hoàng của ngươi nữa.
Chỉ có điều ngươi yên tâm.
Kẻ thù của ngươi vẫn là ta.
Bạch Tiểu Thuần nói xoing, tay phải bấm quyết chỉ một cái.
Nhất thời đại hoàng tử hóa thành khôi lỗi, lại ở bên ngoài tháp cao này, tung bay lên múa, giống như những con khôi lỗi kia ban đầu ở hoàng cung, bị hắn chế tạo ra.
Những khôi lỗi kia là dùng tính mạng để múa.
Về phần đại hoàng tử, hắn là lấy sự tiêu hao hồn của mình để trả giá, tới chống đỡ kỹ thuật nhảy.
Loại điệu múa tử vong này, đối với hắn mà nói, đạt tới mức độ sợ hãi vượt quá sức tưởng tượng của hắn.
Đó chính là trơ mắt cảm nhận theo mình không ngừng khiêu vũ, hồn của mình đang nhanh chóng tiêu tan.
Đây rõ ràng là muốn để cho hắn… Dựa theo phương thức hắn hành hạ người khác đi về phía tử vong!
– Ngươi nói bậy.
Phụ hoàng ta làm sao có thể không phải là phụ hoàng của ta được!
Đại hoàng tử thở dốc kêu lên.
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, tùy ý đi về phía xa.
Hắn muốn cho đại hoàng tử này, ở chỗ này khiêu vũ nhảy đến hồn phi phách tán.
– Ngươi không phải thích xem khiêu vũ sao? Chính ngươi tới khiêu vũ một chút là được.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng một cái, lao thẳng đến phía xa.
– Không.
Đây không phải là sự thật.
Bạch Tiểu Thuần, ngươi buông tha cho ta.
Ta bảo đảm lại cũng không chọc giận ngươi nữa.
Ta bảo đảm…
Đại hoàng tử bi thương thảm thiết, lo lắng cầu khẩn.
Nhưng lời hắn cầu xin, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, chính là thờ ơ.
Hắn hận đại hoàng tử này, hận đến thấu xương!
Lại như vậy, đại hoàng tử cứ liên tục khiêu vũ tới chín ngày.
Thân thể hắn vẫn sinh động, nhưng hồn của hắn đang từ từ tiêu tan.
Ý thức đều mơ hồ.
Cuối cùng… Ở thời điểm ngày thứ mười, ở dưới khiêu vũ tử vong này, hắn hồn phi phách tán.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1797: Chí Bảo Chúa Tể! (1)
Theo hồn phách tiêu tan, những nguyên liệu kia hình thành thân khôi lỗi khiêu vũ cũng thoáng cái lại mất đi động lực, trực tiếp ngồi phịch ở trên mặt đất…
Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ nhìn tất cả những điều này.
Tiểu khí linh ở bên cạnh hắn.
Trong mấy ngày nay hắn đã tận mắt nhìn thấy.
Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần giờ phút này thật đáng sợ.
Hắn không dám trêu chọc.
– Chết chưa hết tội!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng.
Sau khi nhìn đại hoàng tử khiêu vũ mười ngày, hận thù trong lòng hắn vẫn tồn tại không ít.
Lúc này hít một hơi thật sâu.
Bạch Tiểu Thuần đang muốn đứng dậy lấy đi những nguyên liệu kia.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên sắc mặt tiểu khí linh đột nhiên biến hóa.
Hắn bất chợt bay lên, trực tiếp nhìn về phía tinh không xa xôi.
Ngay sau đó, từng tiếng nổ vang, từ trong tinh không phía xa đột nhiên truyền đến.
Thậm chí quạt tàn này cũng rung động mãnh liệt, nhưng vẫn thay đổi phương hướng, lao thẳng đến nơi truyền đến âm thanh.
– Một nửa kia cây quạt, là một nửa kia!
Tiểu khí linh kích động, đang ở nơi đó rống to.
Bạch Tiểu Thuần cũng thoáng sửng sốt, rời khỏi mặt quạt.
Thời điểm hắn xuất hiện ở trên xương quạt, hắn nhìn về phía tinh không xa xăm.
Nhất thời hắn liền nhìn thấy ở chỗ rất xa, thình lình cũng có một đoàn ánh sáng nhu hòa, đang lao về phía chỗ của mình.
Nhìn kỹ, bên trong đoàn ánh sáng này, rốt cuộc thình lình tồn tại một nửa quạt tàn!
Quạt tàn này tản ra ánh sáng ôn hòa giống như chỗ cây quạt của Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ có điều so sánh xuống, vẫn có thể phát hiện ánh sáng của quạt tàn đối diện đã ảm đạm hơn nhiều.
Nhất là càng tới gần, có thể nhìn thấy được trên đó có rất nhiều xương quạt đều vỡ nát.
Thậm chí nửa cây quạt này, đều khiến người ta có một loại cảm giác dường như nó có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
– Cuối cùng cũng đến.
Chủ tử, ngươi tới giúp ta.
Chúng ta cùng nhau khiến cho hai thanh quạt tàn này từ nay về sau trở thành hoàn chỉnh, trở thành chí bảo Chúa Tể thật sự!
Tiểu khí linh vô cùng kích động.
Hắn chờ đợi ngày này, đã đợi quá lâu.
Hắn vốn cũng không có cách nào làm được.
Chỉ có thể để cho hai quạt tàn ở bên trong tinh không này, mỗi cái bay với quỹ tích khác nhau.
Cho đến khi cánh tay Chúa Tể xuất hiện, bị dung nhập vào mặt quạt, tản ra khí tức Chúa Tể, khiến cho quạt tàn cũng đủ động lực.
Lúc này mới có thể ở dưới sự vận chuyển của tiểu khí, dần dần trùng hợp quỹ tích cùng một nửa quạt tàn kia.
Vì vậy mới có một cảnh tượng hiện tại… hai thanh quạt tàn gặp nhau!
So với tiểu khí linh kích động, Bạch Tiểu Thuần mặc dù cũng rất chờ mong, nhưng lại tương đối bình tĩnh hơn nhiều.
Hắn đứng ở sát mép quạt tàn, từ phía xa nhìn một nửa quạt tàn này dần dần tới gần.
Sau khi quan sát, hắn lập tức mở miệng.
– Ngươi xác định này trên một nửa quạt tàn kia, không có khí linh chứ?
– Cho dù là có, lão tử cũng nhất định có thể trấn áp dung hợp nó!
Sau khi tiểu khí linh thoáng sửng sốt một chút, cũng cảnh giác.
Nhưng thấy nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn nhất thời có tự tin.
Bạch Tiểu Thuần không nói gì.
Trong cơ thể hắn vận chuyển tu vi.
Trong mắt hắn cũng chậm rãi lộ ra sự chờ mong.
Vừa nghĩ tới cảnh tượng, nếu cây quạt hoàn chỉnh, uy lực của nó nhất định sẽ lớn hơn nữa, tâm tư Bạch Tiểu Thuần lại trở nên sống động.
Không bao lâu, theo hai cây quạt không ngừng tới gần, cuối cùng khoảng cách giữa hai bên đã đến quá gần, tiểu khí linh hét lớn một tiếng.
Hai tay hắn bấm quyết, điều khiển quạt tàn.
Ngay lập tức trên quạt tàn lại bạo phát ra ánh sáng mãnh liệt.
Tia sáng này đầy khí thế, lại trực tiếp khuếch tán, lan tràn về phía một nửa quạt tàn kia.
Nhưng ngay khi tia sáng này đụng chạm tới một nửa quạt tàn kia.
Trong nháy mắt, bên trong một nửa quạt tàn đang tới gần đột nhiên truyền ra một tiếng gầm khẽ tràn ngập lệ khí.
Rốt cuộc từ trên đó, ngưng tụ ra một thân ảnh khổng lồ!
Thân ảnh ấy thoạt nhìn, lại giống như tiểu khí linh được phóng đại lên rất nhiều lầy.
Chỉ có điều hình dáng hắn dữ tợn, da màu xanh, giống như lệ quỷ.
Trong mắt hắn còn có sự điên cuồng cùng tham lam, rốt cuộc trực tiếp nuốt những ánh sáng lan tràn qua.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần co lại.
Tiểu khí linh lại hít vào một hơi, lớn tiếng reo lên.
– Lại thật sự có thể có khí linh!
Bạch Tiểu Thuần nheo mắt lại.
Lúc này hắnđạt tới tu vi Thiên Tôn hậu kỳ, lòng tin càng vượt xa so với trước kia.
Lúc này hắn hừ lạnh một tiếng, trong thân thể hắn thoáng một cái, rốt cuộc trực tiếp đi ra khỏi quạt tàn.
Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình ở điểm cuối của tia sáng kia, bên cạnh khí linh cực lớn, lao tới gần sát chỗ của hắn.
Ngay lập tức lại khiến cho khí linh cực lớn này cảnh giác.
Lúc hắn ngẩng đầu về phía Bạch Tiểu Thuần rống lên giận dữ.
Bàn tay không lồ của hắn chộp tới.
– Cút ngay!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo một cái, tu vi Thiên Tôn hậu kỳ đầy khí thế.
Ầm ầm ầm.
Khí thế bạo phát, hình thành một trên gió bão trong tinh không, đột nhiên quét ngang.
Khí linh cực lớn này mới vừa cùng Bạch Tiểu Thuần va chạm, lại phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể nhanh chóng lui về phía sau.
Tổn thương khí linh cực lớn này, không phải là lực lượng tu vi của Bạch Tiểu Thuần, mà là khí tức Chúa Tể trên người hắn!
Khí tức này người ngoài có thể không phát hiện được quá rõ ràng.
Nhưng khí linh cực lớn này lại cảm nhận được cực kỳ mãnh liệt.
Trong mắt hắn mang theo vẻ kinh hoàng, lúc này lui về phía sau.
Hai tay Bạch Tiểu Thuần bấm quyết, đứng ở giữa hai quạt tàn, giơ tay chộp mạnh kéo cả hai lại với nhau!
Ầm.
Một tiếng động vang lên.
Hai nửa quạt tàn này liền trực tiếp va chạm vào nhau, không truyền đến tiếng nổ lớn.
Mà khi hai bên va chạm vào nhau, lại trực tiếp phát sinh dung hợp!!
Cùng lúc đó, trong lúc khí linh cực lớn lộ ra vẻ mặt kinh hoàng cùng tức giận, Bạch Tiểu Thuần thản nhiên mở miệng.
– Tiểu khí linh, còn không đi trấn áp!
Tiểu khí linh cũng bị chấn nhiếp bởi cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần ra tay.
Nhưng sau đó hai mắt hắn lại phát ra ánh sáng.
Thân thể thoáng một cái lao thẳng đến khí linh cực lớn này, trong miệng còn la ầm lên.
– Lão tử mới thật sự là khí linh.
Cái đầu ngươi lớn cũng vô dụng.
Ta phải nuốt ngươi!
Trong tiếng rít gào, tiểu khí linh hóa thành một đạo ánh sáng, lại trực tiếp va chạm vào khí linh khổng lồ kia.
Giữa chúng lập tức lại truyền ra tiếng rít gào.
Ở dưới quạt tàn này dung hợp lẫn nhau, không ngừng trấn áp lẫn nhau, muốn cắn nuốt đối phương.
Chuyện này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào tương trợ.
Lúc này hắn ngồi xuống khoanh chân, thần thức tản ra, hoàn toàn dung nhập bên trong hai thanh quạt tàn, khiến cho hai thanh quạt tàn này dung hợp càng thuận lợi hơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1798: Chí Bảo Chúa Tể! (2)
Dần dần, quạt tàn chậm rãi hoàn chỉnh.
Bất luận là xương quạt hay mặt quạt, đều ở dưới ánh sáng lập lòe, chậm rãi dung hợp lại với nhau.
Trong lúc đó, cuộc tranh đoạt giữa hai khí linh cũng sắp kết thúc.
Khi Bạch Tiểu Thuần đứng lên, hắn nhìn thấy được, tiểu khí linh mở miệng, trực tiếp cắn nuốt khí linh cực lớn này.
Thân thể hắn cũng bành trướng, chợt lớn chợt nhỏ.
Lúc bay trở về, hắn cũng có phần lảo đảo.
Khi hắn đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn còn ợ một cái, trong mắt mang theo vẻ vui mừng.
Sau đó hắn một đầu rơi vào trên mặt quạt, rơi vào giấc ngủ say, biến mất không thấy bóng dáng.
Sau khi thần thức của Bạch Tiểu Thuần đảo qua, xác định tiểu khí linh không có vấn đề gì ngại, ánh mắt hắn mới rơi vào trên cây quạt này.
Thời khắc này, sau khi cây quạt này hoàn toàn dung hợp, thoạt nhìn đã gần như hoàn chỉnh.
Mặc dù là có một vài chỗ vẫn tồn tại sự thiếu sót.
Không ít khu vực còn có vết nứt.
Nhưng dựa theo khả năng tự khôi phục của cây quạt, theo Bạch Tiểu Thuần tính, sợ là không cần bao lâu, sẽ hoàn toàn hoàn mỹ.
Cùng lúc đó, theo cây quạt trở nên hoàn chỉnh, không chỉ phạm vi lớn hơn nữa, trên đó tản ra ánh sáng cũng sáng hơn so với trước kia rất nhiều.
Nhất là trên cây quạt này phát ra khí tức, còn ở trong tinh không này đi về phía trước, giống như quái vật khổng lồ, khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình.
Có một điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần phấn chấn hơn.
Hắn phát hiện, theo cây quạt trở nên hoàn chỉnh, quyền hạn của mình chẳng những không có giảm bớt, trái lại càng tăng thêm.
Hắn hoàn toàn không có một chút cảm giác không hòa hợp nào.
Chỉ cần tâm niệm hắn thoáng động, hắn liền có thể điều khiển hướng bay của cây quạt này, thậm chí muốn khiến cho nó tăng nhanh tốc độ hoặc dừng lại, cũng đều có thể!
Loại cảm giác khống chế như bình thường này, là trước đó không có.
Chỉ có điều ở dưới điều khiển này, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được sau khi cây quạt hoàn chỉnh, hình như cũng tồn tại quỹ tích của bản thân nó.
Thậm chí sau khi thần thức của hắn khuếch tán ra toàn bộ cây quạt, cũng có thể mơ hồ cảm nhận được, hình như ở chỗ thật xa, có một lời triệu hoán…
Triệu hoán này giống như sự dẫn dắt nào đó, khiến cho cây quạt này sau khi hoàn chỉnh hơn, đang không ngừng bay về phía chỗ triệu hoán đó.
– Có thể khiến cho sau khi cây quạt hoàn chỉnh, vẫn phát sinh ảnh hưởng bị triệu hoán.
Chẳng lẽ là…
Sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một lát, trong lòng thầm giật mình.
Đáp án đưa ra thật sinh động.
– Sáng tạo Sinh Tử Đạo Nguyên, sáng tạo cây quạt này… Chúa Tể tiên giới sao?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi.
Theo như hắn hiểu, đối phương cũng đã ngã xuống rồi mới phải.
Lúc này hắn có chút do dự.
Hắn phát hiện mình tuy rằng có thể trìa hoãn được quỹ tích của cây quạt này. nhưng muốn thay đổi nó, vẫn không cách nào làm được.
Sau khi hắn suy nghĩ một chút, liền tùy ý bỏ qua quyết định này.
Hắn tính chờ sau khi tiểu khí linh tỉnh dậy sẽ hỏi ý của nó một chút.
Trừ điều đó ra, cây quạt biến hóa lớn nhất, chính là thế giới mặt quạt!
Trước đó, trên mặt quạt có một con sông, một ngọn núi, một tòa tháp, trên sông có một chiếc thuyền cô độc.
Bên trong thuyền cô độc có hai lão nhân đang đánh cờ.
Bên cạnh bờ sông nổi lên một tòa cung điện.
Trên bầu trời có cánh tay Chúa Tể!
Mà bây giờ… Con sông kia hoàn chỉnh, còn đầy khí thế.
Đồng thời, có thêm một con cá đen.
Trong mắt của con cá đen này mang theo tia sáng kỳ dị.
Mặc dù nó vẫn không nhúc nhích, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại từ ở trên người con cá màu đen này cảm nhận được sóng dao động khí tức của Chúa Tể!
Khí tức này… Lại có ý vị của Sinh Tử Đạo Nguyên, mơ hồ cùng tháp Sinh Tử Đạo, không ngừng chiếu rọi lẫn nhau.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần cẩn thận quan sát, hắn lập tức lại xác định được, con cá màu đen này… chỉ sợ chính là phương pháp thần thông thật sự thuộc về Chúa Tể ẩn chứa trên cây quạt này!
Cây quạt tàn trước đó, tuy có tháp Sinh Tử Đạo, nhưng lại thiếu con cá màu đen này.
Một nửa quạt tàn kia tuy có con cá màu đen, nhưng lại không có tháp Sinh Tử Đạo.
Chỉ có lúc này, sau khi hoàn chỉnh, thần thông thuộc về quạt Chúa Tể này mới rốt cục hoàn chỉnh!
Trong sự kích động, Bạch Tiểu Thuần thử qua vài lần.
Nhưng hắn lại tiếc nuối phát hiện, lấy tu vi của hắn lại vẫn không cách nào khiến cho cây quạt này thi triển ra phương pháp của Chúa Tể.
Nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần không cam lòng.
Hắn liên tục thử.
Hắn phát hiện bất luận là ngọn núi kia, hay con sông này, hoặc là thuyền cô độc, hắn vẫn không có cách nào hoàn toàn tác động tới được.
Chỉ có điều, đối với cung điện kia, hắn lại có thể.
Nhưng cung điện này không trọn vẹn.
Bên trong tuy có một phần hồn Thái Cổ, nhưng không có cách nào uy hiếp được Thái Cổ.
Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần có chút ảo não, thần thức của hắn lại đảo qua chiếc thuyền cô độc.Bbỗng nhiên… thân thể hai lão nhân chơi cờ trong chiếc thuyền cô độc, chấn động mạnh một cái.
Nhất là quân cờ trong tay một người trong đó đang nâng lên.
Rốt cuộc trong nháy mắt, quân cờ kia phát ra ánh sáng mãnh liệt chói mắt cùng sóng dao động đáp lại!
Theo quân cờ chấn động, mắt Bạch Tiểu Thuần bất chợt sáng lên.
Hắn có loại cảm giác rất mãnh liệt, hình như theo tâm niệm mình biến hóa, mình có thể điều khiển… quân cờ này!
– Có thể không chỉ là quân cờ…
Bạch Tiểu Thuần vừa ngưng tụ khí tức.
Sau đó thần niệm của hắn từ trên quân cờ này khuếch tán đến toàn bộ bàn cờ.
Bàn cờ này cũng đột nhiên bạo phát ra ánh sáng.
Chỉ có điều sau khi tia sáng này chớp động vài cái, lại từ từ ảm đạm xuống.
Ở trong một chớp mắt này, thần niệm của Bạch Tiểu Thuần đã nhanh chóng tiêu hao.
– Bàn cờ vẫn thiếu một chút…
Bạch Tiểu Thuần có chút tiếc nuối.
Sau khi thu hồi thần niệm, hắn ngồi xuống khoanh chân.
Thời điểm hắn thổ nạp khôi phục lại đỉnh phong, hắn đứng lên, trong đôi mắt lộ ra ánh sáng kỳ lạ.
Thần niệm lại một lần nữa khuếch tán ra.
Lần này hắn không thay đổi mục tiêu, trực tiếp xác định phong tỏa quân cờ trên chiếc thuyền kia.
Ở trong chớp mắt khi quân cờ này chấn động phát ra ánh sáng chói mắt, tay phải Bạch Tiểu Thuần bấm quyết, chợt chỉ một cái!
Nhất thời quân cờ này trực tiếp hóa thành một đạo ánh sáng đẹp mắt, ầm ầm trực tiếp bạo phát ra ở bên trong mặt quạt, khí thế mạnh mẽ, vượt qua Thiên Tôn, lại giống như cường giả Thái Cổ ra tay, lại trực tiếp khiến cho bảo quạt này chấn động.
Bạch Tiểu Thuần cũng bị khí thế kia dọa cho giật mình.
Hắn lập tức vung ngón tay lên, chỉ về phía cánh tay Chúa Tể!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1799: Nô Bộc Thái Cổ
Trong nháy mắt, quân cờ này phát ra ánh sáng đẹp mắt, lại lao thẳng đến cánh tay Chúa Tể, chớp mắt hạ xuống, bảo quạt truyền ra một tiếng nổ lớn.
Cánh tay Chúa Tể cường hãn này, lại bị ánh sáng của quân cờ này đẩy lui mấy trượng.
Trên đó còn xuất hiện một lỗ thủng kích cỡ bằng quân cờ c!
Mặc dù lỗ thủng này không có xuyên qua cánh tay của Chúa Tể, lại tiến vào trong thịt ba tấc, khiến cho cánh tay Chúa Tể này xuất hiện sự ăn mòn.
Mặc dù ở dưới lực lượng của bảo quạt, nó rất nhanh lại khôi phục, nhưng một đòn cường hãn này, Bạch Tiểu Thuần nhìn tâm thần cũng kinh hoàng, liên tục hít sâu.
– Quá… Quá mạnh mẽ!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động, nhưng lại đau lòng vì cánh tay Chúa Tể tổn hao.
Hắn không dám tiếp tục thử ở lại đây nữa.
Nhưng hết lần này tới lần tâm tư hắn ngứa ngáy khó chịu, tùy ý điều khiển bảo quạt dừng lại ở trong tinh không.
Thân thể hắn thoáng lắc một cái, trực tiếp bay ra khỏi bảo quạt, bước vào đến trong tinh không!!
Đứng ở bên trong tinh không, Bạch Tiểu Thuần lập tức bấm quyết.
Thần niệm của hắn nhất thời lại liên lạc cùng với bảo quạt.
Trong phút chốc, một đạo ánh sáng mãnh liệt, lại trực tiếp từ trên bảo quạt bay ra, tốc độ cực nhanh, giống như là bay ra, lại giống như xuyên qua hư vô, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn dựa theo ý chí của hắn, chính xác đánh vào một chỗ hư vô ở bên trong tinh không.
Ở trong tiếng sấm vang vọng, hư vô trong mảnh tinh không này dâng lên gợn sóng.
Uy lực này mặc dù không trực quan, nhưng Bạch Tiểu Thuần dựa vào tu vi Thiên Tôn hậu kỳ của mình cảm nhận, dựa vào trực giác của bản thân đánh với Thái Cổ một trận, tâm tình của hắn càng thêm kích động.
– Đây không phải là một đòn có thể so với Thái Cổ.
Đây hoàn toàn là một đòn Thái Cổ.
Thậm chí so với Tà Hoàng ra tay, hình như còn muốn cường hãn hơn một chút!
– Chính là không biết, nếu như ta trở lại Tiên Vực của Vĩnh Hằng, lại triệu hoán, ánh sáng của quân cờ này cần bao nhiêu thời gian mới có thể đến được…
– Còn nữa, chính là ta có thể thi triển ra bao nhiêu lần!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, lập tức lại dự định thử một chút.
Thân thể hắn thoáng lắc một cái, lao thẳng đến tinh không phía xa.
Hắn thi triển tốc độ của bản thân đến cực hạn.
Sau khi kéo dài một khoảng cách lớn, ở trong lòng hắn lại hô hoán bảo quạt, triệu hoán ánh sáng của quân cờ.
Gần như ở trong chớp mắt triệu hoán này truyền ra, một đạo ánh sáng mạnh, đột nhiên hạ xuống, nhưng lại không có để ý tới khoảng cách, trực tiếp xuất hiện!
Điều này lập tức khiến cho Bạch Tiểu Thuần trợn tròn mắt.
Sau khi lại thử hai lần, hắn đã có thể xác định, ánh sáng quân cờ này thực sự không để ý tới khoảng cách.
Bất kể ở chỗ nào, cũng có thể trong nháy mắt hạ xuống!
– Đây mới là lợi khí!
Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to.
Hắn lại thử mấy lần.
Cuối cùng sau lần thứ mười lăm triệu hồi, mặc cho hắn tiếp tục triệu hoán như thế nào, cũng không có thấy ánh sáng quân cờ xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu rõ, mười lăm lần, chính là cực hạn.
– Không biết phải mỗi ngày đều có mười lăm lần hay không!
Bạch Tiểu Thuần không nổi giận.
Hắn nghĩ nếu như mỗi ngày mười lăm lần, cũng đủ rồi.
Lúc này tâm tình hắn vui vẻ trở lại trên cây quạt.
Hắn một lần nữa mở ra bảo quạt, lao trong tinh không xa xôi.
Đồng thời, hắn cũng khoanh chân ngồi ở chỗ đó, lặng lẽ chờ đợi.
Rất nhanh, ngày hôm sau đến.
Bạch Tiểu Thuần hăng hái bừng bừng lập tức thử.
Nhưng rất nhanh hắn có chút há hốc mồm.
Quân cờ này lại không có phản ứng chút nào.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời giật mình, có chút bất an.
– Không thể nào, lẽ nào tổng cộng lại chỉ có mười lăm lần…
Nghĩ đến đây, Bạch Tiểu Thuần cũng có kích động đau thương.
Nếu như tất cả những điều này là thật, hắn cũng sẽ hối hận tới xanh cả ruột.
Lại ở trong thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây lo được lo mất, thời gian trôi qua.
Qua một tháng, Bạch Tiểu Thuần lại thử.
Nhưng vẫn thất bại… Trong lòng hắn hối hận, đã đến mức độ không thể tăng thêm được nữa.
Vừa nghĩ tới, vốn có mười lăm lần thần thông Thái Cổ, lại có thể bị mình lãng phí, Bạch Tiểu Thuần lại hận không thể đánh cho mình vài cái.
– Tại sao phải lãng phí như vậy!
Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày, thở dài.
Nhưng hắn lại không cam lòng.
Vì vậy hắn tiếp tục dày vò.
Cho đến qua tròn một năm, hắn tính toán thời gian, mang theo tâm tư lo được lo mất mãnh liệt, lại thử một cái.
Khi quân cờ trong tay lão nhân trên thuyền lại một lần nữa tản ra ánh sáng, Bạch Tiểu Thuần kích động bỗng nhiên đứng lên.
Hắn chỉ cảm thấy đẩy ra mây mù vẫn che phủ khoảng không mỗi ngày.
Trong lòng hắn phấn chấn cùng với cảm giác may mắn mất đi lại có lại, khiến cho hắn vui sướng cười ha ha.
– ánh sáng quân cờ này, từ nay về sau chính là ánh sáng bảo Thái Cổ!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo một cái.
Hắn cảm thấy mình hiện tại cuối cùng đã có đòn sát thủ.
– Chờ sau khi Uyển nhi cùng Tử Mạch tỉnh dậy, chính là thời điểm Bạch Tiểu Thuần ta trở về Tiên Vực của Vĩnh Hằng!
Bạch Tiểu Thuần hăng hái.
Sau khi tra xét tháp cao, dựa theo hắn suy tính, sợ là tối đa một năm, Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch sẽ thức tỉnh!
Mà vào lúc đó Thiết Đản cũng sẽ tỉnh lại.
Duy nhất chỉ có Tống Khuyết, vẫn không có gì thay đổi.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm thở dài, lặng lẽ chờ đợi.
Cũng chính là vào lúc này, tiểu khí linh thức tỉnh.
Sau khi tiểu khí linh thức tỉnh, thần niệm của hắn rõ ràng cường hãn hơn so với trước rất nhiều.
Sau khi quét ngang một vòng trên bảo quạt này, hắn dương dương đắc ý xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần Tử, chuyện có liên quan đến việc ngươi trở thành chủ nhân của bảo quạt, bản khí linh cảm thấy vẫn còn có chút vấn đề…
Nhưng không đợi nó cao ngạo nói xong, Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn qua một chút, phất tay chính là một đạo ánh sáng Thái Cổ.
Tia sáng này xuất hiện, lập tức khiến cho tiểu khí linh trong lòng đang đắc ý lúc này muốn diễu võ dương oai, bất chợt lại run rẩy một cái, hét lên một tiếng vội vàng né tránh.
Khi nó lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trên mặt hắn đã không còn vẻ ngạo nghễ trước đó.
Đổi lại chính là vẻ lấy lòng.
– Ngươi mới vừa nói cái gì?
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, nặng nề ho khan một tiếng, thể hiện thái độ cao thâm khó dò, thản nhiên hỏi.
– Ta mới vừa nói… Ta… ta cảm thấy chủ nhân ngươi là tồn tại thích hợp nhất trên thế giới nàyđể trở thành chủ nhân của bảo quạt truyền thừa!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1800: Tà Hoàng, Lại Như Thế Nào! (1)
Vẻ mặt tiểu khí linh giống như đưa đám, trong lòng vừa sợ hãi, lại vừa phiền muộn.
Hắn không nghĩ tới mình chỉ ngủ một giấc, Bạch Tiểu Thuần ở đây lại có thể ở dưới tình trạng không có sự trợ giúp của mình, có thể chấn động quân cờ trên chiếc thuyền cô độc!
– Như vậy sao? Chỉ có điều chuyện ngươi muốn đổi tên, ta cũng phải suy nghĩ lại một chút mới được.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, nhìn cũng không nhìn tiểu khí linh.
Nhưng hắn vừa nói ra những lời này, lập tức khiến cho trong lòng đau tiểu khí linh thương, sợ hãi vô biên.
Hắn rất sợ Bạch Tiểu Thuần ghi hận, sau đó không cho mình đổi tên.
Vì vậy hắn vội vàng mở miệng nói.
– Chủ nhân, sau khi tiểu nhân dung hợp cái khí linh lớn kia, năng thức tỉnh rất nhiều lực.
Hiện tại ta tuy không có cách nào khiến cho nô bộc Thái Cổ trên chiếc thuyền kia đi tới, nhưng lại có thể để cho nô Thái Cổ bên trong, xuất hiện ở trong thế giới mặt quạt, có thể giúp chủ nhân rèn luyện, khiến cho chủ nhân mau chóng quen thuộc cùng đấu pháp của Thái Cổ.
Đến lúc đó chủ nhân trở về Tiên Vực của Vĩnh Hằng, nhất định sẽ quét ngang tám phương!
Tiểu khí linh nói xong, rất sợ Bạch Tiểu Thuần không tin, hoặc không cho mình cơ hội.
Vì vậy hắn cực kỳ ra sức bấm quyết, không tiếc tiêu hao thần niệm của bản thân, chỉ một cái về phía mặt quạt.
Nhất thời trên chiếc thuyền cô độc bên trong mặt quạt, một trong hai vị nô bộc Thái Cổ, sau khi thân thể chấn động, hai mắt vô thần, đột nhiên sáng lên, đầu cũng chậm rãi nâng lên.
Thân thể hắn còn đứng ở trên thuyền cô độc, thoáng một cái, liền trực tiếp bay đến giữa không trung của thế giới mặt quạt.
Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần trên bảo quạt, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
– Lão nô bái kiến chủ nhân!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời phát ra ánh sáng.
Hắn mặc dù khát vọng có thể dẫn nô bộc Thái Cổ ra ngoài.
Nhưng nếu làm không được, có thể để cho nô bộc Thái Cổ hoạt động ở thế giới mặt quạt, giúp mình rèn luyện, cũng là chuyện hắn tha thiết ước mơ.
Tiểu khí linh ở bên cạnh, mắt thấy trong mắt Bạch Tiểu Thuần có ánh sáng, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thận trọng nịnh nọt.
– Chủ nhân, nô bộc Thái Cổ này đều là do Chúa Tể đại nhân ban đầu bắt được, lại lưu lại cấm chế, phong ấn thần trí.
Thế gian này ngoại trừ tu sĩ tuyệt thế trình độ Chúa Tể, không người nào có thể giải ra được.
Bạch Tiểu Thuần không để ý tới tiểu khí linh.
Lúc này, hắn nóng lòng muốn thử.
Thoáng một cái, hắn tiến vào thế giới mặt quạt, thần niệm truyền ra.
– Tới, chúng ta đánh một trận!
Bạch Tiểu Thuần vừa nói dứt lời, lập tức ra tay!
Lão nhân đứng ở giữa không trung của thế giới mặt quạt, bất chợt ngẩng đầu.
Lão nhân này toàn thân mặc áo xanh, thoạt nhìn diện mạo xấu xí, mái tóc bạc tung bay, thân thể có chút gầy yếu, lưng còn có chút còng xuống.
Nhưng hết lần này tới lần khác, vào giờ khắc này, trong nháy mắt khi hắn ngẩng đầu lên, phía sau lưng của hắn lại thẳng tắp.
Tướng mạo của hắn vốn bình thường, lúc này vì trong mắt hắn bạo phát ra tinh quang, rốt cuộc khiến cho ngũ quan toàn thân hắn hình như thay đổi một chút, lại có cảm giác không giận tự uy mãnh liệt, ầm ầm tản ra.
Mà lúc này, tóc hắn cũng có sự biến hóa, rốt cuộc nhanh chóng thay đổi màu sắc, trong chớp mắt lại không còn là tóc bạc, mà trở thành tóc đen!
Tất cả những điều này đều phát sinh ở trong nháy mắt khi lão nhân này ngẩng đầu.
Lúc này thoạt nhìn, hắn căn bản cũng không phải là già nua, mà giống như trung niên!
Mà cũng ở trong một cái chớp mắt, khí thế của hắn đột nhiên khuếch tán, thần thức cùng sóng dao động Thái Cổ, còn có một loại cảm giác khiến người ta thần thánh, vào giờ phút này, cũng đều không ngừng quật khởi!
Mặc dù thoạt nhìn, hình như so với Tà Hoàng cùng với Thánh Hoàng, hắn vẫn kém linh động cùng cường hãn hơn một chút.
Nhưng không thể nghi ngờ… Đây là Thái Cổ.
Cho dù yếu hơn một chút, lại vẫn là… Thái Cổ!
Bạch Tiểu Thuần biến sắc.
Khi khí thế của lão nhân này bạo phát ra, hắn cảm nhận rất trực quan, chính là người trước mặt trở thành một con hung thú hồng hoang.
Nhất là ánh mắt hắn sáng như điện.
Lúc này hắn nhìn mình, khiến toàn thân mình đều dựng lông tóc.
Loại cảm giác lông tóc dựng ngược này, hình thành một sự run rẩy nực cười, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Đồng thời, hắn cũng vô cùng phấn chấn!
Hắn muốn, chính là loại cảm giác này.
Hắn muốn chính là cùng Thái Cổ luận bàn.
Hắn muốn cũng chính là… Ở dưới tỷ thí này tuyệt đối an toàn!
Lại không có người nào rèn luyện cùng tốt hơn so với lão nhân này, cũng lại không có đấu pháp nào tuyệt đối an toàn giống như giờ phút này!
Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng thả lỏng tâm thần, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng hét dài.
Sau đó, thân khí tức thể hắn cũng bạo phát.
Ở trong khí thế này tăng lên, lại trực tiếp đạt đến Thiên Tôn hậu kỳ.
Vào giờ phút này, lực lượng thân thể của hắn cũng không ngừng vận chuyển, từ phía xa nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần đứng ở trước mặt lão già Thái Cổ này, mặc dù từ trên khí tức vẫn không giống như lão nhân, nhưng từ trên phương diện khí thế, rốt cuộc g không chênh lệch nhiều lắm!
Trong nháy mắt, ánh mắt hai người lại chăm chú nhìn nhau.
Chỉ là ánh mắt tiếp xúc, lại lập tức khiến cho hư vô giữa hai người, xuất hiện tiếng sấm.
Trong chớp mắt, thân ảnh của bọn họ lại biến mất ở giữa không trung.
Sau khi bọn họ biến mất, va chạm phát ra tiếng nổ lớn, nhất thời vang lên đinh tai nhức óc.
Những tiếng động ầm ầm vang vọng rung trời.
Tiểu khí linh khiếp sợ vội vàng lao đến.
Trong lúc nói thầm, hai tay bấm quyết vung lên, phong ấn cách ly với bốn phía xung quanh.
Sau khi xác định không có gì đáng ngại, lúc này mới lui ra phía sau một ít, biểu tình nhìn như quan tâm thân thiết, nhưng trong lòng lại rất vui mừng.
– Cho Bạch Tiểu Thuần ngươi khi dễ ta này.
Hừ hừ, thật sự nghĩ rằng khí linh gia gia nhà ngươi có lòng tốt như vậy sao? Ta chính là muốn xem ngươi bị đánh!
Tiểu khí linh không dám lộ ra tâm tư, nhưng ánh mắt lại lấp lánh có thần, nhìn về phía hai người giờ khắc này đang bị cô lập bên trong hư vô.
Cả hai đều triển khai tốc độ cực hạn, đấu đá lẫn nhau.
Âm thanh không ngừng vang vọng.
Cũng chính là sau bảy tám lần hít thở, Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi.
Bịch bịch bịch.
Thân thể hắn liên tục lui về phía sau mấy trăm trượng, mới miễn cưỡng đứng vững.
Phía trước hắn, lão nhân Thái Cổ cũng không có xông lên truy kích, mà đứng ở nơi đó, ôm quyền hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








