Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 359 : Ngăn Cản Tà Hoàng! (c1791-c1795)
❮ sautiếp ❯Chương 1791: Ngăn Cản Tà Hoàng!
Gần như ở trong nháy mắt hắn nhìn lại, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần ở trong nơi mắt hắn nhìn tới, dần dần lộ ra thân ảnh mơ hồ.
Nhưng không đợi thân ảnh ấy hoàn toàn ngưng tụ, Bạch Tiểu Thuần giọng nói lo lắng, liền trực tiếp bạo phát ở trên quạt tàn này.
– Tiểu khí linh, mở ra trận pháp, địch tấn công!!!
Tiểu khí linh chợt giật mình một cái.
Cùng lúc đó, sau lưng Bạch Tiểu Thuần thình lình cũng có một thân ảnh mơ hồ, đang nhanh chóng biến ảo.
Còn có một khí tức thuộc về Thái Cổ, vào giờ phút này, ầm ầm bạo phát.
Khí tức này đầy vẻ phấn chấn cùng tham lam, bạo phát ra.
Đồng thời, ý chí của hắn càng khuếch tán ra.
– Bản hoàng cuối cùng… lại đến nơi này.
Quạt Chúa Tể này, là của ta!
Tiểu khí linh bất chợt hét lên một tiếng, vung tay áo một cái trước di chuyển hai nàng Tống Quân Uyển cùng với thi thể Tống Khuyết rời đi.
Sau đó nó bấm quyết.
Toàn bộ quạt tàn nhất thời chấn động, tản ra ánh sáng mãnh liệt.
Mà điều sơn hà trên mặt quạt này, vào giờ phút này cũng đều vận chuyển.
Một sóng dao động mãnh liệt, trực tiếp bạo phát, đột nhiên khuếch tán về phía chỗ Tà Hoàng.
Một loạt động tác cùng ứng phó này đều phát sinh trong nháy mắt.
Gần như ở thời điểm gợn sóng này khuếch tán, đồng thời bóng dáng Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên hoàn toàn ngưng tụ.
Tâm thần hắn chấn động, sắc mặt biến hóa.
Thân thể hắn bất chợt vọt tới trước.
Lực quyền hạn của bản thân hắn còn hoàn toàn tản ra, phối hợp cùng với tiểu khí linh, lập tức muốn đi trấn áp Tà Hoàng.
Mà giờ khắc này, bóng dáng của Tà Hoàng hắn đã rõ ràng hơn phân nửa.
Thậm chí đều lộ ra ngũ quan.
Chỉ là hắn tản ra thần niệm, không đợi xâm nhập bên trong cây quạt này, lại lập tức bị gợn sóng này truyền tới trực tiếp đánh vang, trở nên tán loạn.
Gợn sóng này còn trực tiếp bao phủ thân thể Tà Hoàng đang nhanh chóng trở nên rõ ràng, giống như muốn bài xích đẩy hắn ra ngoài!
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Tà Hoàng cũng lấy làm kinh hãi.
Hiển nhiên hắn tuy là có sự chuẩn bị, cũng có tính toán, nhưng từ trước tới nay hắn chưa từng nghĩ tới, trong thời gian ngắn ngủi, Bạch Tiểu Thuần lại có thể khiến cho khí linh của cây quạt này nghe theo lời hắn nói.
Mà điều này đại biểu cho đáp án… Điều này làm cho ánh mắt Tà Hoàng lóe lên, trong lòng hiện lên cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
– Ngươi rốt cuộc đã trở thành chủ nhân của quạt tàn này?
– Không có khả năng.
Vật ấy muốn nhận chủ, độ khó cực lớn.
Thiên Tôn căn bản cũng không khả năng thông qua.
Không phải chỉ cần vượt qua cửa ải một trăm.
Khí linh này càng có cốt khí, tuyệt đối khó có thể thành công!
Tà Hoàng đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Mắt thấy gợn sóng này bài xích càng lúc càng mạnh, hắn bất chợt gầm khẽ một tiếng, hai tay bấm quyết.
Nhất thời từ trên người hắn lại trực tiếp bạo phát ra ngọn lửa màu đen!
Ngọn lửa màu đen này đột nhiên khuếch tán.
Một lực lượng Thái Cổ toàn diện bạo phát ra, khiến cho gợn sóng ở bốn phía xung quanh hắn, lại có chút không khống chế được.
– Đáng chết đáng chết đáng chết!
Tiểu khí linh mắt thấy như vậy, nhất thời sốt ruột.
Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh cũng gấp gáp.
– Nhanh đuổi hắn ra ngoài đi.
Nếu như để gia hỏa này tiến vào, vậy chúng ta sẽ xong rồi!! Ngươi là khí linh của cây quạt này.
Cây quạt này là bảo vật Chúa Tể.
Xua đuổi một Thái Cổ, có thể khó như vậy sao?
– Ngươi câm miệng lại cho ta.
Đây chính là một Thái Cổ sống sót! Nếu như hắn ở bên ngoài thì cũng thôi.
Đằng này hắn cũng tiến vào đến một nửa.
Nãi nãi của ngươi, lão tử đã rất dùng sức!
Lúc này tiểu khí linh cũng không để ý tới thân phận của Bạch Tiểu Thuần, rống to hơn.
Sau đó, ánh mắt hắn cũng đỏ lên.
Bạch Tiểu Thuần cũng không kịp lưu ý tới giọng điệu của tiểu khí linh.
Lúc này hắn lộ ra thần sắc khẩn trương.
Hắn nảy sinh ý định ác độc gầm hét lên.
– Chúng ta liên thủ, vận dụng tay của Chúa Tể, trực tiếp đánh lão gia hỏa này ra!
Tiểu khí linh vừa nghe được lời này, tuy có chút do dự, nhưng lại hiểu rõ chỉ có làm vậy mới có thể tuyệt đối không xảy ra sai sót nhầm lẫn.
Vì vậy nó hung hăng cắn răng, cùng Bạch Tiểu Thuần liên thủ bạo phát quyền hạn ra.
Nhất thời giữa không trung trên mặt quạt này, bàn tay khổng lồ của Chúa Tể chợt run lên, rốt cuộc từ bên trong mặt quạt chậm rãi dâng lên!
Theo bàn tay của Chúa Tế dâng lên, Tà Hoàng đang giãy dụa, lại bất chợt mở miệng hít sâu một hơi.
– Tay của Chúa Tể!
Tâm thần Tà Hoàng chấn động mãnh liệt.
Lúc này hắn còn âm thầm kêu khổ.
Hắn vốn cho rằng mình đến đây, có thể vô thuận lợi cùng tiếp nhận quạt Chúa Tể này.
Nhưng vì Bạch Tiểu Thuần tự nhiên trở thành chủ nhân của cây quạt, tất cả những điều này hoàn toàn nghịch chuyển cùng thay đổi.
Nhưng nếu lúc này rời đi, hắn lại không cam lòng.
Trong lúc hít thở, hai mắt Tà Hoàng lại có thể trong nháy mắt hóa thành tối tăm.
Một khí tức đặc biệt kỳ dị, ở trên người hắn trực tiếp bạo phát ra, dung nhập trong tu vi Thái Cổ của hắn, rốt cuộc khiến cho tu vi của hắn ở một tích tắc này, hình như đột phá, so với trước lại cường hãn không ít.
Trong tiếng nổ lớn, theo sự cường hãn của hắn, hắn tản ra hỏa diễm màu đen.
Nhất thời gợn sóng ở bốn phía xung quanh lại hoàn toàn bị xua tan.
Cũng vào giờ phút này, thân thể hắn có phân nửa trở nên vô cùng rõ ràng, bước ở trên quảng trường của quạt tàn.
Một nửa thân thể kia lúc này cũng đang nhanh chóng ngưng tụ, mắt thấy sẽ hoàn toàn đứng vững.
Bạch Tiểu Thuần cùng tiểu khí linh nhất thời nóng lòng.
Hai người đều phát sự ngoan độc.
Bạch Tiểu Thuần không tiếc phun ra máu tươi.
Tiểu khí linh cũng không tiếc thần niệm bị hao tổn.
Dưới sự điều khiển toàn lực hai người, nhất thời tay Chúa Tể này dâng lên với tốc độ nhanh hơn.
Cuối cùng ở trong nháy mắt khi thân thể Tà Hoàng gần như hoàn toàn rõ ràng, bàn tay của Chúa Tể ở dưới một tiếng nổ lớn tiếng điếc tai nhức óc, từ bên trong mặt quạt bồng bềnh đi ra.
– Trở lại cho ta!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, điều khiển tay Chúa Tể, đột nhiên đánh về phía Tà Hoàng!
Tay Chúa Tể này quá lớn, lúc này đang gào thét lao đến, giống như long trời lở đất.
Cường hãn giống như Tà Hoàng, thân thể cũng phải run rẩy.
Ánh sáng màu đen trong mắt hắn càng nhiều hơn. hỏa diễm màu đen trên toàn thân hắn không tiếp tục khuếch tán trong phạm vi lớn, mà trong nháy mắt ngưng tụ, trực tiếp hình thành một người lửa cực lớn cao chừng mấy trăm trượng, gào thét chống lại tay Chúa Tể đang xông tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1792: Đạt Được Mong Muốn (1)
Trong tiếng nổ lớn, người lửa khổng lồ kia bất chợt run rẩy mạnh.
Ở dưới tay của Chúa Tể này đánh ra, người lửa đột nhiên tan vỡ.
Nhưng sau khi tan vỡ, bên trong lộ ra bóng dáng của Tà Hoàng.
Bên ngoài thân thể của hắn này lộ ra khí tức quỷ dị, rốt cuộc chẳng biết tại sao, lại khiến cho tay Chúa Tể đánh đến, cũng dừng lại một chút.
Mượn cơ hội dừng lại này, Tà Hoàng hét lớn một tiếng.
Một nửa thân thể kia, cuối cùng không còn mơ hồ, mà đã trở nên rõ ràng.
Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm, lực tu vi toàn diện tản ra.
Thần niệm cũng như vậy.
Thậm chí thân thể hắn cũng trực tiếp bay lên, điều khiển tay Chúa Tể, hung hăng đánh qua.
– Hợp lại!
Tiểu khí linh cũng mù quáng, hét lên một tiếng.
Thân thể nó thoáng một cái, lại có thể chui vào đến bên trong bàn tay to của Chúa Tể.
Nhất thời bàn tay to Chúa Tể này chấn động mạnh, rốt cuộc tản ra khí tức của Chúa Tể!
Khí tức Chúa Tể này vừa ra, sắc mặt Tà Hoàng đại biến.
Hỏa diễm màu đen bên ngoài thân thể cũng mơ hồ run rẩy, giống như muốn tắt.
Cho dù thân thể hắn đã trở nên rõ ràng, nhưng bị khí tức Chúa Tể này xác định phong tỏa, căn bản là không có cách nào tránh thoát, chỉ có thể ở trong một tiếng rít gào không cam lòng, bị bàn tay to Chúa Tể này lại trực tiếp đánh vào trên thân thể.
Tiếng nổ chấn động tinh không.
Thậm chí toàn bộ quạt tàn cũng rung động.
– Bạch Tiểu Thuần, ta không tin ngươi vĩnh viễn không trở lại!
Tiếng Tà Hoàng gầm thét giận dữ còn đang vang vọng.
Nhưng vào giờ phút này, thân thể hắn vẫn lựa chọn trở về.
Đây cũng không phải là điều hắn mong muốn.
Thật ra, bàn tay khổng lồ của Chúa Tể này hạ xuống, theo khí tức Chúa Tể ảnh hưởng, lại giống như hắn đẩy ra một cánh cửa, đi vào, nhưng cuối cùng vẫn bị chủ nhân dùng sức đạp đi ra.
Thân thể hắn trong nháy mắt trở nên mơ hồ.
Khi hắn hoàn toàn biến mất, tiểu khí linh từ bên trong bàn tay khổng lồ của Chúa Tể bay ra, sắc mặt tái nhợt, lại trực tiếp cắm đầu xuống, hôn mê bất tỉnh.
Bạch Tiểu Thuần cũng điên cuồng phun ra máu tươi.
Hắn miễn cưỡng mới duy trì sự tỉnh táo của mình, ngồi xuống khoanh chân, lập tức ngồi tĩnh tọa khôi phục.
Thời gian trôi qua, không biết qua bao lâu, quạt tàn ở trong tinh không này không ngừng bồng bềnh đi về phía trước.
Phía xa tầm nhìn tối đen một mảnh, cũng không có một thanh âm nào truyền đến.
Dường như ở đây rơi vào trong một loại an tĩnh tuyệt đối…
Ở trong sự yên tĩnh này lại tối tăm này, chỉ có ánh sáng ôn hòa của quạt tàn lập lòe, giống như ngôi sao duy nhất trong tinh không.
Chỉ là ở dưới tình huống khí linh ngủ say, Bạch Tiểu Thuần ngồi tĩnh tọa khôi phục, ánh sáng nhu hòa này cũng dần dần ảm đạm.
Cho đến một ngày, tiểu khí linh mở mắt ra.
Trong mắt ón vẫn mang theo sự mệt mỏi.
Nó từ trên mặt đất đứng lên.
Đầu tiên là nó ngẩn người ra, nhìn bốn phía xung quanh.
Vì trước khí nó hôn mê, Bạch Tiểu Thuần cũng đã đến cực hạn, không thể không rơi vào tình trạng ngồi tĩnh tọa mất đi ý thức.
Cho nên cánh tay Chúa Tể khổng lồ kia, căn bản là không có cách nào tự mình trở lại bên trong mặt quạt, cho nên… nện ở trên quạt tàn này.
Bên trong cánh tay này ẩn chứa lực lượng quá lớn.
Cho dù không có ai điều khiển, nhưng lực lượng của bản thân nó vẫn trực tiếp đập gẫy không ít xương quạt.
Lúc này nhìn lại, toàn bộ quạt tàn, có phân nửa đều đống hỗn độn khắp nơi trên đất…
Tất cả những điều này, khiến cho toàn thân tiểu khí linh run, lập tức kêu rên.
– Nhà của lão tử…
Tiếng thét này quá mức thê thảm.
Nhất là ở trong sự yên tĩnh này, lại đặc biệt chói tai, truyền ra khắp bốn phía xung quanh.
Bạch Tiểu Thuần cũng bị giật mình tỉnh giấc.
Hắn nhanh chóng mở mắt ra.
Trong nháy mắt thân thể hắn nhảy lên, lập tức bấm quyết, nhìn bốn phía.
Khi phát hiện không có kẻ địch tấn công, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đầu tiên, hắn thoáng lắc một cái, lao đến phía xa.
Hai nàng Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch vẫn còn đang hôn mê.
Thi thể của Tống Khuyết ở bên cạnh.
Có thể bởi vì trên quạt tàn kỳ dị, không mục nát.
Hắn giống như đang ngủ say.
Mà bên ngoài thân thể của bọn họ đều có ánh sáng ôn hòa vây xung quanh.
Hiển nhiên là trước đó tiểu khí linh di chuyện bọn họ, cũng phân ra lực lượng của quạt tàn, phòng hộ cho các nàng.
Tất cả những điều này, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là thời điểm nhìn về phía thi thể của Tống Khuyết, trong lòng hắn vẫn cảm thấy cay đắng.
Ở trong sự trầm mặc, tiểu khí linh còn đang kêu gào thảm thiết.
Bạch Tiểu Thuần nghe phiền lòng, quay đầu lại nhìn về phía tiểu khí linh đang gào thảm.
– Ngươi gào cái quỷ gì mà gào?
– Ngươi im lặng.
Đều tại ngươi.
Nhà của ta…
Lúc này tâm tình tiểu khí linh kích động, cũng bất chấp mọi giá, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần rống to.
Bạch Tiểu Thuần thoáng sửng sốt một chút.
Trước đó hắn lo lắng cho Tống Quân Uyển Chu Tử Mạch cùng Tống Khuyết, sau khi mở mắt ra cũng không chú ý quá nhiều tới xung quanh.
Lúc này hắn nhìn lại, nhất thời mở to mắt, nhìn này cánh tay Chúa Tể rơi vào trên xương quạt, trực tiếp đập gẫy không ít xương quạt.
Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi, có chút chột dạ.
– Cái này… Cũng không trách ta được.
Tính toán một chút, ta giúp ngươi chữa trị là được…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đuối lý.
Nhất là trước đó nếu không được tiểu khí linh giúp đỡ, sợ là một cửa ải Tà Hoàng kia cũng không qua được.
Lúc này nhìn thấy được hình vẻ khổ sở của tiểu khí linh, hắn cũng vội vàng an ủi một hồi.
Tiểu khí linh trợn trừng mắt.
Trên thực tế trước đó, sau khi hắn gầm thét giận dữ, đã hối hận khiếp sợ.
Nhưng hắn không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại có thể dùng lời hay ý đẹp, tới an ủi mình.
Trong lòng hắn nhất thời phấn chấn một ít.
Nhưng hắn cũng biết không thể quá mức.
Vì vậy hắn hừ một tiếng.
Đầu tiên hắn cùng Bạch Tiểu Thuần đưa cánh tya Chúa Tể vào bên trong mặt quạt.
Sau đó Bạch Tiểu Thuần dựa theo yêu cầu của tiểu khí linh, bắt đầu chữa trị xương quạt.
Tuy không có cách nào chữa trị đến mức hoàn mỹ, lại có thể bù đắp lại được bảy tám phần.
Về những phần còn sót lại, quạt tàn dù sao cũng là chí bảo tinh không, bản thân nó có đầy đủ năng lực nhất định để chữa trị cho chính mình.
Sau một thời gian ngắn, nó liền có thể tự mình khôi phục.
Làm xong những điều này, một ít thể lực Bạch Tiểu Thuần thật vất vả khôi phục lại, đều hao phí không ít.
Trong lúc thở hồng hộc, hắn đi tới bên cạnh Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, nhìn hai nữ cùng với cái bụng nhô cao của các nàng.
Còn có đồ đằng Thiết Đản trên mu bàn tay của Tống Quân Uyển.
Trên mặt Bạch Tiểu Thuần thoáng lộ ra một sự ôn hòa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1793: Đạt Được Mong Muốn (2)
Trong lòng tiểu khí linh rất đắc ý.
Lúc này hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, lại nhìn Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch một chút, đột nhiên hỏi.
– Các nàng là ai?
– Các nàng là đạo lữ của ta.
Trong bụng các nàng… Là hài tử của ta.
Bạch Tiểu Thuần không quay đầu lại, khẽ nói.
– Vậy thi thể…
Tiểu khí linh lộ vẻ suy tư.
Dường như hắn đang suy nghĩ xem cái gì gọi là đạo lữ.
Vì sao trong bụng đạo lữ có thể có hài tử.
Nó cảm thấy chuyện này rất đáng sợ.
Chỉ có điều nó cũng không nghĩ nhiều, lại hỏi.
– Huynh đệ tốt của ta…
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhắm nghiền.
Trong mắt hắn lộ ra sự bi thương.
– Cái đó… Bạch Tiểu Thuần, ta nếu có biện pháp, khiến cho đạo lữ và hài tử của ngươi khỏe mạnh hơn, khiến cho huynh đệ tốt của ngươi có một chút khả năng chết đi sống lại… Ngươi có thể để cho ta sửa tên một chút hay không…
Tiểu khí linh chớp mắt.
Nó cảm thấy đó là một cơ hội, vì vậy thử mở miệng dò xét.
– Ngươi nói cái gì?
Tiểu khí linh còn chưa có nói dứt lời, tâm thần Bạch Tiểu Thuần lại chấn động mãnh liệt.
Trong nháy mắt thân thể hắn biến mất.
Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình đã ở trước mặt tiểu khí linh.
Vào giờ phút này ngay cả trong mắt hắn cũng lộ ra sự điên cuồng!
Thậm chí vì tâm tình hắn biến hóa, quạt tàn này cũng bị ảnh hưởng, ánh sáng của nó bất chợt trở nên mãnh liệt.
Bốn phía xung quanh còn có tiếng sấm truyền ra.
Những xương quạt vừa được chữa trị xong, đều chấn động.
Thật ra Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch mặc dù nhìn như bình thường, rơi vào trong giấc ngủ say, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn có thể cảm nhận được, nguyên khí của các nàng bị tổn thương cực kỳ nghiêm trọng.
Chỉ có điều bởi vì Thiết Đản cùng Tống Khuyết bảo vệ, khiến cho hài tử trong bụng của các nàng tràn đầy lực sinh mạng chống đỡ, bởi vậy mới không có ngã xuống.
Nhưng loại tổn thương này, cho dù là tu vi Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn khôi phục, hắn cũng cần rất nhiều thời gian đi cải thiện, mới có thể khiến cho hai nàng tỉnh lại.
Mà Thiết Đản cũng như vậy.
Về phần Tống Khuyết, hồn phi phách tán từ lâu, lúc này chỉ là một thi thể.
Bạch Tiểu Thuần cho dù trở thành Thái Cổ, cũng không có cách nào khiến cho hắn sống lại.
Nhưng bây giờ, tiểu khí linh lại nói lên những lời này.
Mỗi một chữ này rơi vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, giống như thiên lôi nổ lớn, bạo phát ở trong đầu hắn, dâng lên sóng lớn ngập trời.
– Ngươi đừng kích động!
Tiểu khí linh cũng bị hành động của Bạch Tiểu Thuần dọa cho giật mình.
Hắn vội vàng lui về phía sau một ít.
Hắn rất sợ lúc này một câu nói không tốt, Bạch Tiểu Thuần sẽ làm ra một vài chuyện khiến cho hắn khiếp sợ.
– Ngươi hãy nghe ta nói. sinh mạng bản nguyên của đạo lữ ngươi bị tổn thương.
Loại bản nguyên này tiêu tan, không phải bổ sung sức sống tầm thường liền có thể giải quyết được.
Nếu như đổi lại là nơi khác, trừ khi có một chút thiên tài địa bảo, nếu không rất khó giải quyết được.
– Nhưng ở chỗ này… Lại khác.
Đưa các nàng vào bên trong tháp Sinh Tử Đạo.
Ở bên trong, không chỉ sinh mạng bản nguyên của các nàng có thể nhận được sự bù đắp, thậm chí tu vi cũng có thể chậm rãi nâng cao!
– Về phần huynh đệ tốt của ngươi… Ta phải nói trước, ta cũng không nắm chắc mười phần.
Chẳng qua là khi xưa, khi ta đi theo Chúa Tể, từng nghe lão nhân gia ta nói qua.
Năm đó mục đích hắn sáng tạo Sinh Tử Đạo Nguyên, chính là muốn sống lại một người!
– Chỉ là cuối cùng hắn vẫn bị thất bại.
Nhưng ta nghĩ… Sinh Tử Đạo Nguyên, thật sự có thể khiến cho người ta sống lại.
Chuyện này có thể chỉ là có một chút khả năng như vậy… Cái giá phải trả, là từ đó về sau, vì đạo lữ của ngươi hấp thu, vì huynh đệ tốt của ngươi hấp thu, cho nên đạo nguyên bên trong tòa tháp Sinh Tử sẽ từ từ suy yếu.
Ngươi cũng rất khó có thể ở nơi đó tu luyện.
Hơn nữa… tỷ lệ thành công, chắc hẳn không cao lắm.
Chỉ có một tia!
– Ngươi đồng ý sao?
Tiểu khí linh vội vàng mở miệng nói.
Nó nói ra tất cả, hoàn toàn không có một chút giấu diếm.
Bạch Tiểu Thuần căn bản cũng không có nửa điểm do dự, vung tay áo một cái, lại trực tiếp mang theo Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, còn có Tống Khuyết, lao thẳng đến mặt quạt.
Tiểu khí linh nói ra phương pháp.
Thân là chủ nhân của quạt tàn, Bạch Tiểu Thuần cũng không cần khí linh tới trợ giúp.
Chính hắn cũng có thể làm được.
Lúc này tốc độ của hắn bay nhanh.
Trong nháy mắt hắn đã đến mặt quạt, trực tiếp xuất hiện ở tháp cao trên đỉnh núi.
Hắn đặt Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ở trong tầng thứ hai.
Nơi đó mặc dù cách xa tầng cao nhất, nhưng lại thích hợp nhất cho hai nàng.
Một khi cao hơn, sợ là không chỉ không có lợi, trái lại còn bị hại.
Về phần Tống Khuyết, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, sau đó cố nén cảm giác không tốt, đưa hắn vào đến bên trong tầng thứ chín.
Bạch Tiểu Thuần không có cách nào ở chỗ này lâu.
Trước khi đi, hắn liếc mắt nhìn Tống Khuyết.
Bên trong cái nhìn này mang theo sự chúc phúc, mang theo sự chờ đợi cùng hy vọng xa vời.
Hắn xoay người rời đi.
Còn có Thiết Đản, cũng được Bạch Tiểu Thuần cẩn thận từ bên trong đồ đằng cánh tay của Tống Quân Uyển lấy ra.
Hắn mặc dù không biết Thiết Đản làm thế nào lại hóa thành đồ đằng.
Chỉ có điều lấy tư chất của Thiết Đản, hiện tại tu vi rốt cuộc đạt tới Thiên Nhân hậu kỳ, cách Bán Thần chỉ kém một tia.
Có thể đoán được là hắn thức tỉnh một thiên phú.
Thiết Đản không thích hợp cho tầng thứ hai, càng không thích hợp với tầng thứ chín.
Đối với nó mà nói, tầng thứ ba là thích hợp nhất.
Sau khi an bài xong hết tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần đi ra khỏi tháp cao.
Hắn quay đầu lại, nhìn chăm chú vào tòa tháp này.
Sau một hồi lâu, hắn hít một hơi thật sâu, ngồi khoanh chân ở ngoài tháp.
Hắn phải ở chỗ này bảo vệ… Bảo vệ có tới khi Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch thức tỉnh vào ngày nào đó.
Ngày này, dựa theo cách nói của tiểu khí linh, dựa theo phán đoán của Bạch Tiểu Thuần trước đối với tháp Sinh Tử Đạo, hắn biết, sẽ không quá lâu…
Mà giờ khắc này, ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng, theo Tà Hoàng phẫn nộ trở về, theo Bạch Tiểu Thuần nổi giận chém Tuyệt Địa, bắt giữ Nguyên Yêu Tử, hành hạ Tà hoàng tử đến chết, chuyện đã náo động toàn thành.
Sau khi truyền khắp Tiên Vực, bất luận là Tà Hoàng Triều hay Thánh Hoàng Triều, tất cả những người nghe được, đều bị chấn động kinh ngạc, đều xôn xao bàn tán!
– Chém giết Tuyệt Địa Thiên Tôn? Trời ạ, đã bao nhiêu lâu không có chuyện Thiên Tôn thật sự giết lẫn nhau!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1794: Thiên Tôn Hậu Kỳ (1)
– Bắt giữ Nguyên Yêu Tử.
Đáng chết, Nguyên Yêu Tử kia đã từng là người của Thánh Hoàng Triều chúng ta, còn là đệ tử Thiên Tôn Trần Tô, nhưng lại phản bội.
Người này bị bắt, là báo ứng!
– Thông Thiên Vương Bạch Tiểu Thuần này, sống cũng quá mạnh đi.
Ta còn nhớ rõ, lúc trước khi hắn vừa tới Tiên Vực của Vĩnh Hằng, chỉ là một Bán Thần…
– Chém giết hoàng tử Tà Hoàng Triều… Chuyện này lớn đây.
Nghe rợn cả người!
Ở trong rất nhiều những tiếng kêu kinh ngạc này, cũng có tiếng kêu gào đến từ Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều.
Thậm chí có không ít tu sĩ, đều cho rằng giữa Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều, sắp phát sinh một cuộc chiến tranh!
Cùng lúc đó, ở bên trong Tà Hoàng Triều, một trận gió bão nhằm vào tu sĩ Thông Thiên, cũng theo sự phẫn nộ của Tà Hoàng, đột nhiên được triển khai.
Chỉ là hơn mười vạn người được Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận đưa vào trong đại kiếm bắc mạch, vốn đã là những người có thể tìm tới được.
Về phần những người đã ẩn nấp, hoặc là đi Thánh Hoàng Triều, ở dưới trận gió bão hung bạo này, mặc dù cũng có người bị tìm ra, nhưng chung quy số lượng không phải quá nhiều.
Quan trọng nhất… Lại là Công Tôn Uyển Nhi.
Bạch Tiểu Thuần lựa chọn tin tưởng nàng.
Nàng cũng không có để cho Bạch Tiểu Thuần thất vọng.
Nàng còn dẫn đi đám người Trương Đại Bàn.
Mặc dù không phải phản bội Tà Hoàng Triều, nhưng lại chênh lệch không bao nhiêu.
Ở dưới sự bảo vệ của nàng, nàng tuy không có cách nào cứu trợ tu sĩ Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều, nhưng lại thành công mượn thời gian Tà Hoàng truy kích Bạch Tiểu Thuần, đem đại kiếm bắc mạch, tới trước mặt Đại Thiên Sư.
Còn ở dưới sự bảo vệ của nàng, sau khi Đại Thiên Sư biết chuyện này sớm hơn so với rất nhiều người, đã có có sự chuẩn bị tốt hơn. thánh địa thế giới Thông Thiên ngoài mặt nổi trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng, trong một đêm, biến mất không thấy bóng dáng.
Bọn họ ẩn ấp đi, cũng không phải là trốn ở khu vực cố định, mà là ở trong đại kiếm bắc mạch đã được Bạch Tiểu Thuần luyện linh.
Thanh kiếm này, cũng được Công Tôn Uyển Nhi giấu kỹ.
Bản thân nàng, cũng bắt đầu chạy thoát thân…
Cùng lúc đó, Thánh Hoàng luôn luôn dối trá, ở trong lần này, vẫn còn kiên trì sự dối trá của hắn tới tận cùng.
Nếu Tà Hoàng Triều ngươi đối xử với tu sĩ thế giới Thông Thiên như vậy, nếu Bạch Tiểu Thuần đã không biết sống chết ra sao, như vậy Thánh Hoàng lập tức nắm lấy cơ hội, trắng trợn cứu viện tu sĩ của thế giới Thông Thiên, đồng thời ở cảnh nội, hắn cũng mở ra cửa ải.
Ở thời điểm các tu sĩ thế giới Thông Thiên này gặp nạn, hắn sử dụng các loại thủ đoạn, toàn lực lung lạc.
Không quan tâm hắn làm vì mục đích gì, nhưng đối với tu sĩ thế giới Thông Thiên mà nói, hành động của hắn cuối cùng vẫn là chuyện tốt, xem như là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Về phần chiến tranh giữa Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều, cũng không có phát sinh.
Dù sao Tuyệt Địa Thiên Tôn tuy bị chém giết, không lâu sau, sẽ lại được Tà Hoàng cứu sống lại.
Duy nhất chỉ có Nguyên Yêu Tử, bởi vì vốn cũng không có tử vong, cho nên chưa nói tới sống lại.
Kể từ đó, Tà Hoàng Triều mặc dù thiếu đi một vị Thiên Tôn, nhưng trên số lượng chỉnh thể, vẫn còn chiếm ưu thế cao hơn so với Thánh Hoàng Triều.
Có người nói thời gian sẽ chữa trị tất cả, câu này nói căn bản không sai.
Ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, cũng vậy.
Theo thời gian trôi qua, mười năm trôi qua, thậm chí Tà Hoàng cũng thu hồi lửa giận đối với Công Tôn Uyển Nhi, không tiếp tục tìm kiếm.
Chỉ có điều hắn lại truyền ra âm thanh, chỉ cần Công Tôn Uyển Nhi trở về, hắn sẽ bỏ qua chuyện cũ!
Lại mười năm qua đi, mặc dù vẫn sẽ có người nhắc tới tên Bạch Tiểu Thuần, nhưng đã không phải quá nhiều như trước.
Cho đến lại mười năm qua đi, chuyện năm đó, ở trong một nửa giáp năm tháng sau, ngay cả hai đại hoàng triều cũng không còn là giương cung bạt kiếm giống như năm đó.
Hình như tất cả đều một lần nữa khôi phục lại.
Tên Bạch Tiểu Thuần hình như cũng đã bị quá nhiều người lựa chọn quên lãng.
Chỉ có ở trong lòng tu sĩ thế giới Thông Thiên, thi thoảng vẫn dâng lên xúc động cùng thổn thức.
Về phần đám người Cự Quỷ Vương, Đại Thiên Sư cùng với Lý Thanh Hậu, Linh Khê lão tổ trốn ở bên trong đại kiếm bắc mạch.
Bọn họ tưởng niệm đối với Bạch Tiểu Thuần là tối đa.
Ở trong lòng của bọn họ, trước sau vẫn tin tưởng chắc chắn một hy vọng!
Bạch Tiểu Thuần, không có chết! Một ngày nào đó hắn sẽ trở về!
Cái hi vọng này giống như hỏa diễm, chống đỡ niềm tin cùng kiên cường của bọn họ!
Một nửa giáp trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đối với Bạch Tiểu Thuần trên quạt tàn mà nói, thời gian trôi qua dường như ngang nhau.
Trong nửa giáp này, hắn trước sau đều ở bên trong mặt quạt, ở trên đỉnh núi kia trước tháp cao, khoanh chân ngồi tĩnh tọa, toàn lực tu hành!
các loại tài nguyên đến từ cửa ải bên trong quạt tàn, còn có tài nguyên do bản thân Bạch Tiểu Thuần dự trữ, khiến cho tu vi của hắn ở trong một nửa giáp này không ngừng tăng lên.
Chỉ có điều từ Thiên Tôn trung kỳ đột phá, bước vào Thiên Tôn hậu kỳ, chuyện này quá khó khăn.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần có tài nguyên như vậy, cũng hao phí ba mươi năm, mới cảm nhận được triệu chứng đột phá.
Mặc dù như vậy, nhưng nếu như truyền đi, nhất định khiến cho tất cả Thiên Tôn chấn động.
Dù sao đây không phải là sơ kỳ đến trung kỳ, mà là trung kỳ tiến vào hậu kỳ, đừng nói là ba mươi năm, cho dù là ba trăm năm, cũng là cực nhanh.
Bạch Tiểu Thuần sở dĩ làm được như vậy, ngoại trừ những tài nguyên này ra, cánh tay Chúa Tể càng là điểm mấu chốt.
Có cánh tay Chúa Tể ở trên bầu trời mặt quạt, bất kỳ thời khắc nào cũng tản ra khí tức Chúa Tể, tu vi của bản thân Bạch Tiểu Thuần ở trong ba mươi năm này được tẩm bổ, tốc độ tu luyện của hắn mới có thể kinh người như vậy.
Sinh tử niệm hiện tại tu luyện, cũng vì có tất cả những điều này cho phép, ở vào buổi trưa một ngày trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở ra.
Hơi thở của hắn trầm xuống.
Tu vi trong cơ thể hắn đang điên cuồng vận chuyển, giống như đã đến cực hạn.
Sinh Tử niệm hiện tại của hắn cũng ở trong một cái chớp mắt này, hoàn toàn đại viên mãn!
Theo ainh tử niệm hiện tại viên mãn, Bạch Tiểu Thuần một lần nữa khép hai mắt lại.
Một triệu chứng đột phá, nhất thời lại ở trong cơ thể hắn bạo phát ra, giống như một cơn sóng dữ, cuồn cuộn nổi lên, sau đó không ngừng trùng kích trời cao.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1795: Thiên Tôn Hậu Kỳ (2)
– Sắp đột phá!
Cùng lúc đó, tiểu khí linh cũng trong chớp mắt huyễn hóa ra, tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt lấp lánh nhìn sang.
Trong ba mươi năm ở chung, mặc dù Bạch Tiểu Thuần gần như đều chỉ ngồi tĩnh tạo, nhưng đối với tiểu khí linh mà nói, có người làm bạn mấy chục năm này, khiến cho hắn cảm giác rất ấm áp.
Cho dù người làm bạn này là một kẻ đáng giận, nhưng chung quy Bạch Tiểu Thuần vẫn đáp ứng hắn, có thể cho chính hắn một cái tên hắn muốn.
Chỉ là tên này không dễ nghĩ.
Trong ba mươi năm, tiểu khí linh suy nghĩ rất nhiều, đều cảm thấy không hài lòng.
Hắn suy nghĩ phải đề phòng ở thời điểm chưa xảy ra, phải đặt một cái tên nếu như mình lại gặp phải chuyện phải đổi họ, vẫn cảm thấy hoàn mỹ.
Lúc này hắn đang suy nghĩ tìm hiểu tên của mình.
Hắn cảm nhận được khí tức của Bạch Tiểu Thuần đột phá, lập tức chạy tới.
– Gia hỏa này cũng quá liều mạng.
Chỉ có điều hắn tu luyện như thế nữa… Thái Cổ gần như là vững vàng.
Thậm chí Chúa Tể… Cũng không phải là không thể!
Tiểu khí linh hít một hơi thật sâu.
Nghĩ đến lần trước khi Bạch Tiểu Thuần đột phá, trên người hắn tản ra bản nguyên.
Lại ở trong lúc tiểu khí linh đang cân nhắc, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đang nhắm, lại một lần nữa mở ra.
Theo hai mắt khép mở, trong cơ thể hắn lại trực tiếp truyền đến tiếng nổ lớn.
Âm thanh này giống như sấm đình, không ngừng khuếch tán ra.
Khí tức của hắn hoàn toàn bạo phát, dẫn động tới tám phương biến hóa.
Bất luận là sông lớn hay chiếc thuyền cô độc, lại hoặc là tay Chúa Tể trên bầu trời, đều đang lập lòe.
Theo chúng lập lòe, khí tức của hắn càng lúc càng cường thịnh, cho đến khi dường như đột phá một cực hạn.
Ở dưới bạo phát này, hắn trực tiếp từ Thiên Tôn trung kỳ tăng lên.
Ầm ầm.
Dưới tiếng động lớn vang lên, hắn đã lên đến Thiên Tôn hậu kỳ!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra tinh quang.
Ở bên trong tinh không tối tăm này, ánh sáng trong mắt hắn ở một tích tắc này, thậm chí cũng vượt qua bản thân quạt tàn.
Khí tức của hắn kích động.
Thân thể hắn chậm rãi đứng lên.
Thời khắc khi hắn hoàn toàn đứng lên, Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời truyền ra một tiếng hét dài.
Thiên Tôn hậu kỳ!
Lại ở thời điểm tiểu khí linh cho rằng Bạch Tiểu Thuần tu luyện kết thúc, thần thức của Bạch Tiểu Thuần tản ra, đảo qua tháp Sinh Tử Đạo, quan sát tình hình của Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch cùng Thiết Đản một chút.
Sau đó, hắn lại chú ý tới chỗ Tống Khuyết.
Một lát sau, hắn hít một hơi thật sâu.
Thân thể hắn thoáng lắc một cái, rốt cuộc xuất hiện ở trong lòng bàn tay Chúa Tể trên bầu trời kia.
Sau khi ngồi xuống khoanh chân, thần thức của hắn tản ra, lại có thể cùng cánh tay này, từ từ dung hợp với nhau!
– Ngươi muốn làm gì?
Tiểu khí linh thoáng sửng sốt một chút.
Sau khi xác định được chuyện Bạch Tiểu Thuần muốn làm, hắn kinh ngạc la lên thất thanh.
– Dung hợp với cánh tay Chúa Tể… Trời ạ, sao có thể như vậy được?
– Không có gì là không có khả năng!
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn tiểu khí linh.
Trong đôi mắt hắn mang theo sự kiên định, còn có một tia điên cuồng.
Trong ba mươi năm, ba mươi năm tu luyện, điều này đối với tu sĩ khác mà nói, có thể không có gì.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, đây là cả đời hắn cũng chưa từng có.
Hắn dĩ nhiên điên cuồng.
Trên thực tế trước đây, khi nhìn thấy được Tống Khuyết tử vong, nhìn thấy được thê nhi của mình gặp nguy hiểm, nhìn thấy được Thiết Đản suy yếu, hắn đã muốn phát điên rồi.
Hắn cũng lo lắng.
Hắn lo lắng cho đám người Lý Thanh Hậu, lo lắng cho Cự Quỷ Vương Đại Thiên Sư, lo lắng cho Công Tôn Uyển Nhi.
Nhưng hắn hiểu rõ, chỉ có mình trở lên cường đại hơn, mới có thể từ nay về sau nghịch chuyển!
Ba mươi năm tu luyện, cả ngày lẫn đêm hấp thu khí tức từ cánh tay Chúa Tể này.
Thậm chí ở trong đầu của hắn, đều đã quanh quẩn dáng vẻ của cánh tay Chúa Tể.
Bên trong tâm thần hắn, cũng đã sớm có một ý niệm!
– Ta phải thử dung hợp cánh tay Chúa Tể này… Một khi ta làm được, thì có thể làm cho chiến lực của ta… hoàn toàn bạo phát!! Ta sẽ đi về… xông trở về!
Tiểu khí linh ở một bên trợn mắt há hốc mồm.
Nếu hắn cảm thấy ngôn từ Bạch Tiểu Thuần cuồng vọng thì cũng thôi.
Nhưng hết lần này tới lần khác, lúc này thần thức Bạch Tiểu Thuần tản ra, rốt cuộc dần dần thật sự phát sinh một tia dung hợp cùng cánh tay của Chúa Tể!
Cho dù dung hợp này chỉ có một tia, cũng khiến cho tiểu khí linh ở đây, tâm thần chấn động mãnh liệt, giống như thấy được một chuyện không thể nào tưởng tượng được.
– Hắn… Hắn mới là Thiên Tôn, còn chưa tới Thái Cổ, lại có thể có thể dung hợp được một tia cánh tay Chúa Tể!
Tiểu khí linh quả thực không dám tin tưởng vào mắt mình.
Hắn thật sự không có cách nào tưởng tượng được khi nhìn cảnh tượng như vậy.
Mặc dù là trong những năm này, Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này ngồi tĩnh tọa, lại luôn luôn cảm nhận khí tức Chúa Tể.
Nhưng theo tiểu khí linh này thấy, chuyện trước mắt này, tuyệt đối không có khả năng phát sinh.
– Trên người của hắn, nhất định tồn tại bí mật gì đó!
– Bí mật này, có thể không phải là bởi vì hắn… mà là bởi vì nơi hắn ở lại.
Tiên Vực của Vĩnh Hằng… Chẳng lẽ…
Tiểu khí linh vừa nghĩ tới đây, mắt lại trợn tròn.
Trong lòng hắn dâng lên sóng lớn ngập trời.
Trước đó hắn không suy nghĩ nhiều đối với Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Nhưng hôm nay tất cả những điều trước mắt này, khiến cho hắn không tự chủ được, nhớ tới một… truyền thuyết, hắn đã từng nghe được từ trong miệng của Chúa Tể!
Lại ở thời điểm tiểu khí linh đang chấn động, Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trên cánh tay của Chúa Tể, thần thức của hắn hoàn toàn tản ra, không ngừng thử dung hợp cùng với cánh tay này.
Hắn toàn thân tâm thần đều chìm đắm ở bên trong.
Tất cả ý thức đều dung nhập bên trong cánh tay của Chúa Tể này.
Thậm chí ở trong đầu của hắn vốn đã vẽ phác họa ra cánh tay Chúa Tể, lúc này càng thêm nhỏ, càng thêm chân thật hơn.
Hình như theo hắn quan sát, hắn sẽ dung nhập ý thức của mình vào bên trong cánh tay Chúa Tể!
Lại giống như năm đó ở Linh Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần quan sát thú khắc, giờ phút này hắn cũng vậy.
Thời gian lại trôi qua.
Một năm, ba năm, năm năm…
Rất nhanh, mười năm trôi qau!
Mười năm, Bạch Tiểu Thuần vẫn không nhúc nhích, ở trong sự quan sát này, ở dưới cảm ngộ này, ởtrong thần thức này dung nhập, hắn mặc dù không cùng cánh tay Chúa Tể này dung hợp quá nhiều, nhưng ở trong đầu của hắn, toàn bộ cánh tay này đã vô cùng rõ ràng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Bất Diệt Kiếm Thể [Dịch] Bất Diệt Kiếm Thể](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Bat-Diet-Kiem-The-Audio-Truyen.jpg)


