Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 339 : Đột Biến! (1) (c1691-c1695)
❮ sautiếp ❯Chương 1691: Đột Biến! (1)
Trong cơ thể hắn, cảm giác nóng như lửa đang không ngừng tăng lên.
Hơi thở của hắn lại bắt đầu dồn dập.
Thậm chí hắn cắn đầu lưỡi, đau đớn mãnh liệt cũng vẫn không có cách nào khiến cho hắn tỉnh táo hơn là bao nhiêu.
– Đáng chết.
Ác nhân tự có ác nhân trị! Không phải là hồn xinh đẹp một chút thôi sao? Cùng lắm thì ta thả lão quỷ bên trong đại kiếm bắc mạch kia ra, để cho hắn đi đối phó với những đồng loại của hắn!
Bạch Tiểu Thuần khi tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử.
Giờ khắc này ở trong nháy mắt khi ý thức gần như bị chìm đắm, hắn trực tiếp lại lấy ra đại kiếm bắc mạch.
Thần thức của hắn ầm ầm lại dung nhập vào bên trong.
Trong chớp mắt, lão quỷ chuẩn Thái Cổ trong lá cờ đã từng thuộc về Quỷ Mẫu này, bóng dáng của hắn lại trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Lão quỷ…
Bạch Tiểu Thuần vừa muốn mở miệng nói chuyện, thậm chí cũng đã nghĩ xong việc bỏ ra một cái giá để trao đổi.
Nhưng không đợi hắn nói hết lời, sau khi mặt quỷ kia xuất hiện, vốn là mờ mịt.
Nhưng trong nháy mắt toàn thân hắn lại chợt run lên.
Đôi mắt hắn lại lập tức xuất hiện ánh sáng chói lòa nhất từ trước tới nay.
Sau khi khi nhìn rõ bốn phía xung quanh, hắn kinh ngạc la lên thất thanh.
– Mị tộc!
– Trời ạ, lại là Mị tộc.
Lại có thể… đều là Mị Hậu… Còn có khí tức ở đây… Đây là khí tức đạo nguyên!
Ở trong một chớp mắt này, toàn thân mặt quỷ này giống như kích động.
Hai mắt phát ra ánh sáng vô cùng mãnh liệt.
– Lão tử đã cực kỳ lâu, không nếm được tư vị của Mị tộc!
Lão quỷ lộ ra thần sắc phấn khởi.
Trong lúc kích động, hắn căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần phân phó.
Hắn giống như sói đói, trong nháy mắt lại lao về phía Mị Hậu cách người hắn gần nhất, trong miệng còn có hưng phấn kêu lên những tiếng kỳ quái.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, càng làm cho khí linh đồng tử trên bầu trời nhìn tới ngây người.
Bạch Tiểu Thuần vốn là không có cách nào, nghĩ đến tạm thời thử một lần lấy độc trị độc.
Mặc dù hắn làm như vậy, là có một chút căn cứ cùng suy nghĩ.
Còn nữa, thân hắn là luyện hồn sư thiên phẩm, đối với hồn vẫn có chút hiểu rõ.
Dù sao trước đây lúc luyện lửa, hắn đã từng nhìn thấy qua quá nhiều cảnh tượng hồn cắn nuốt lẫn nhau.
Nhưng chung quy trong lòng hắn vẫn không phải quá mức nắm chắc.
Lúc này nhìn thấy được mặt quỷ kia lộ vẻ kích động, nghe được tiếng kêu kỳ quái đầy hưng phấn, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời, cũng bỗng nhiên có một chút thương xót đối với những mị hồn này.
– Đây chính là lão quỷ đói bụng sợ đã chừng mấy vạn năm…
Cùng lúc đó, giờ khắc này ở bên trong cửa ải này, theo mặt quỷ phấn chấn kích động gào khóc kêu to đánh tới, lập tức tất cả mị hồn ở đây vốn đang nháy múa vui vẻ, ánh mắt mỗi một nữ tử chợt chớp động, rốt cuộc hoàn toàn không có chút né tránh, ngược lại chủ động tới gần, rất nhanh, lại bao vây ở xung quanh mặt quỷ.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há hốc mồm, cũng không biết là mặt quỷ chủ động hay là những mị hồn này chủ động, nói chung một đám hồn như thế, lại lao về phía bên trong sương mù ngoài xa, mơ hồ trở nên không rõ, nhìn không rõ…
Nhưng lại có từng tiếng kêu hưng phấn kỳ quái, không ngừng ở chỗ đó vang vọng ra.
Bạch Tiểu Thuần ở đây nghe thấy, cũng kinh ngạc không hiểu nổi.
– Lão quỷ này rốt cuộc có ổn không…
Vừa rồi Bạch Tiểu Thuần vẫn còn còn thấy thương xót cho những mị hồn này.
Nhưng lúc này hắn lại có chút do dự.
Nhưng lúc này theo những mị hồn này rời đi, mặc dù sóng dao động ảnh hưởng linh hồn ít đi một chút, nhưng vẫn còn tồn tại.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vẫn biết, với trạng thái của mình trong thời khắc này, trăm triệu lần không thể tới gần sương mù.
Vì vậy hắn cắn răng một cái, ngồi xuống khoanh chân, sau đó không đi quản chuyện bên ngoài, toàn lực ngồi tĩnh tọa.
Bạch Tiểu Thuần có thể không quan tâm, nhưng khí linh hóa thành đồng tử này lại lo lắng.
Hắn thoáng một cái liền tiến vào bên trong sương mù.
Sau đó… lại không đi ra.
Cho đến qua tròn mười canh giờ, mặt quỷ là người đầu tiên bay ra, vẻ mặt đắc ý, toàn thân chấn hưng.
Thậm chí có thể dùng mắt thường có thể thấy được, tu vi của hắn cũng đã khôi phục không ít.
Lúc này trở về, hắn nhìn đang Bạch Tiểu Thuần ở đó tĩnh tọa.
Mặc dù cảm thấy mình hiện tại đã khôi phục một ít, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã lưu lại ở trong lòng hắn một bóng ma không thể xóa nhòa.
Lão quỷ này có chút do dự.
Sau khi nói thầm mấy câu, hắn không dám quấy rầy Bạch Tiểu Thuần, thoáng một cái lại biến mất ở bên trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần.
Đi ra sau đó, lại là vị khí linh hóa thành đồng tử kia.
Hắn đã mất hồn mất vía, vẻ mặt không có cách nào tin tưởng nổi, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Thậm chí, khi ánh mắt hắn nhìn về phía túi đựng đồ của Bạch Tiểu Thuần, cũng lộ vẻ hoảng sợ.
– Trời ạ, trong tinh không này, làm sao có thể xuất hiện hồn như vậy…
Đồng tử hình như từng trải công kích gì đó không thể tưởng tượng nổi, trong thoáng chốc cũng không có khôi phục lại.
Thật ra, tất cả những gì hắn nhìn thấy được ở bên trong sương mù, khiến cho hắn cảm thấy toàn thân cũng không khỏe.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, mặt quỷ ban đầu vốn đã tiến vào bên trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, trong lúc bất chợt lại bay ra.
– Không được.
Ta còn muốn lại đi hút một cái…
Lão quỷ này giống như lại nổi tâm tư, lúc này liếm môi, gào thét lao ra, lại muốn lao về phía bên trong sương mù.
Nhưng lúc này đây, khí linh đồng tử chợt giật mình một cái, có một cảm giác muốn khóc lên.
Hắn cảm thấy ở đây đối với người khác mà nói, có lẽ là địa ngục phấn hồng.
Nhưng đối với lão quỷ này mà nói, lại giống như thánh địa.
Hắn rất lo lắng, nếu để cho lão quỷ này lại đi vào một lần nữa, sợ là cửa ải này sẽ hoàn toàn bị hủy.
Thậm chí một tia Sinh Tử Đạo Nguyên Chúa Tể lưu lại ở chỗ này, cũng sẽ bị hút đi.
– Bạch Tiểu Thuần đáng chết, người ăn gian vô sỉ.
Đi theo bên cạnh ngươi, quả nhiên cũng là người vô sỉ giống như ngươi!
Đồng tử nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể nào tránh được, chỉ có thể lựa chọn khiến cho Bạch Tiểu Thuần thông qua cửa ải này.
Hắn bấm quyết chỉ một cái.
Nhất thời sương mù trong cửa này trong nháy mắt trở nên mơ hồ.
Bốn phía xung quanh đều có ánh sáng truyền tống xuất hiện, giống như ngay cả một hơi thở cũng không chờ được.
Trong phút chốc, truyền tống mở ra, lại trực tiếp truyền tống Bạch Tiểu Thuần cùng với lão quỷ lúc này đang muốn tiến vào bên trong sương mù, ra ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1692: Đột Biến! (2)
– Không cần.
Ta còn chưa có khôi phục…
Mới vừa xuất hiện ở trên xương quạt, lão quỷ lại sửng sốt.
Sau đó hắn kêu thảm một tiếng.
Ở sâu trong nội tâm hắn dâng lên cảm giác không muốn vô hạn.
Hắn muốn lần nữa tiến vào cửa ải trước đó.
Nhưng hắn làm thế nào cũng không đi vào được.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, sau khi bị truyền tống ra ngoài, theo sóng dao động linh hồn biến mất, cảm giác nóng như lửa trong cơ thể hắn trong khoảnh khắc đều tản đi.
Khi mở mắt ra, hắn nhìn thấy được mình lại có thể đi ra, còn phát hiện cửa ải vừa rồi, không ngờ đã vượt qua.
Hắn lại nhìn thấy được bộ dạng lão quỷ này lưu luyến muốn phát điên.
Tất cả những điều này, khiến Bạch Tiểu Thuần rất ngạc nhiên.
Ngoài ra còn có cảm giác vui mừng bất ngờ.
– Ha ha, quả nhiên ta là người đủ thuần khiết, làm việc lại thuận lợi.
Hơn nữa ta thật là thiên tài, nghĩ đến phương pháp lấy độc trị độc.
Một cửa ải khó như vậy, cũng bị ta dễ dàng vượt qua.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời run lên, nhìn về phía lão quỷ lúc này lộ ra vẻ mặt như đưa đám.
Hắn cũng cảm thấy đối phương trở nên đáng yêu hơn nhiều.
Hắn giơ tay phải lên chộp một cái.
Mặc cho lão quỷ này không tình nguyện như thế nào, nhưng vì nô khắc ở trên thân, cũng không có cách nào, chỉ có thể bị Bạch Tiểu Thuần bắt lại, một lần nữa ném tới bên trong đại kiếm bắc mạch.
Trong lúc tinh thần chấn hưng, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, suy đoán ra khí linh lúc này không ngủ say.
Như vậy vào lúc này xông qua ải, độ nguy hiểm rất cao.
Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi nơi một chút.
Hắn cảm thấy khí linh kia nhất định đang quan sát mình.
Vì vậy hắn ho khan một tiếng, hô lên một câu.
– Tiểu khí linh, cực khổ rồi.
Chỉ có điều ngươi chống lại cũng không có ích lợi gì đâu.
Ngươi cứ chờ Bạch gia gia vĩ đại, hoàn toàn chinh phục ngươi.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đắc ý rống to, thân thể thoáng một cái, vênh váo tự đắc rời khỏi quạt tàn.
Sau khi hắn đi rồi, thân ảnh khí linh hóa thành đồng tử lộ rõ trên quạt tàn.
Gương mặt hắn nhăn nhó, trong mắt đầy vẻ dữ tợn.
Toàn thân hắn đã tức giận đến mức thở hổn hển.
Hiển nhiên hắn là bị những lời lẽ của Bạch Tiểu Thuần vừa rồi, trực tiếp kích thích.
– Người ăn gian vô sỉ, ta tuyệt đối tuyệt đối sẽ không cho ngươi thông qua!
– Ta xin thề, tiếp theo, ta nhất định phải giết chết ngươi, giết chết ngươi, giết chết ngươi!
Toàn bộ quạt tàn, đều đang vang vọng tiếng gầm thét giận dữ của đồng tử này.
Có thể thấy được lúc này biển lửa giận trong lòng hắn đã cuồn cuộn ngập trời.
Thật ra Bạch Tiểu Thuần ở đây, khiến cho hắn gặp quá nhiều lần thất bại.
Điều này làm cho khí linh đã cố chấp gần như phát điên.
Lúc này tròng mắt hắn đỏ bừng, trong đầu không ngừng suy nghĩ tìm hiểu cửa ải phía sau, muốn khiến cho Bạch Tiểu Thuần đẹp mặt.
Mà giờ khắc này, ở trong quá trình Bạch Tiểu Thuần vượt qua cửa ải, trở lại Vân Hải Châu, ở bên trong Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều này, ở phía bắc bộ, một quận thành tồn tại trong Huyền Bối Châu, giáp ranh cùng Vân Hải Châu, trong lãnh vực thuộc về bên trong Tà Hoàng Triều, rất gần với địa phương Vân Hải Châu!
Quận này tên là Huyền Cửu Quận!
Huyền Bối Châu sở hữu mười lăm quận.
Trong đó có ba quận, đều giáp giới cùng Vân Hải Châu, xem như là có trong biên cảnh.
Lúc này trời đã là lúc hoàng hôn, Huyền Cửu Quận vốn chắc hẳn phải ồn ào náo nhiệt, hiện tại lại là một mảnh tĩnh mịch!
Dường như toàn bộ sinh mạng bên trong quận này, đều không có khí tức, bất luận là mãnh thú hay tu sĩ, đều lặng ngắt như tờ.
Không chỉ là như vậy, cùng lúc đó, ở bên trong toàn bộ Huyền Cửu Quận này, tràn ngập rất nhiều mạng nhện.
Những lưới nhện này rậm rạp chằng chịt.
Thậm chí cửa ra vào nơi đây cũng bị che kín hơn phân nửa.
Ngay cả thần thông thuật pháp, cũng vẫn không có cách nào phá nát được nó quá nhiều.
Bình thường trong chớp mắt, lại có thêm nhiều mạng nhện xuất hiện.
Lúc này, ở góc đông bắc của Huyền Cửu Quận này, có hai lão nhân đang đứng ở nơi đó.
Tu vi Bán Thần tản ra.
Nhưng thần sắc bọn họ lại vẻ nghiêm trọng vô cùng.
– Mạng nhện ở nơi đây, ở ba ngày trước đã bắt đầu xuất hiện.
Chỉ trong thời gian có mấy ngày, lại khuếch tán ra toàn bộ quận.
Hiện tại chỉ có ở đây, còn không có bị hoàn toàn phong kín.
Bên trong tất nhiên nguy hiểm đáng sợ, không có bất kỳ người nào đi ra.
Còn không có tin tức gì truyền ra.
Trần huynh, chúng ta thật sự phải đi vào sao?
– Thiên Tôn có lệnh.
Dù thế nào cũng phải nhanh chân đến xem thử.
Ta nghĩ, chỉ cần chúng ta không đi vào sâu quá, lại chỉ dừng lại nửa canh giờ, tìm được một ít manh mối liền rời đi.
Chắc hẳn là không có vấn đề gì đáng ngại.
Sau khi hai người nhỏ giọng bàn luận, bọn họ nhìn nhau một cái.
Cả hai đều hít một hơi thật sâu, thân thể thoáng một cái, một trước một sau, trong sự cảnh giác, theo lối vào phía trước, bước vào bên trong Huyền Cửu Quận.
Thời gian trôi qua.
Sau nửa canh giờ, hai vị cường giả Bán Thần kia, lại giống như trâu đất xuống biển, không dâng lên một chút bọt sóng nào.
Càng không có truyền ra bất kỳ sóng dao động thuật pháp cùng âm thanh nào, lặng lẽ không một tiếng động.
Lại qua đi mấy canh giờ, mạng nhện nơi đây không ngừng lan tràn, đã dùng mắt thường có thể thấy được bổ sung vào lỗ thủng duy nhất nơi này, hình thành một vết nứt nhỏ đang nhanh chóng co lại.
Mắt thấy vết nứt này sẽ hoàn toàn khép lại, đột nhiên từ bên trong vết nứt này lại có một cái đầu thò ra.
Cái đầu này thình lình là một người trong hai lão nhân vừa rồi.
Trong mắt của hắn mang theo sự sợ hãi vô cùng, trong miệng phát ra tiếng gào thét mãnh liệt.
– Thiên Tôn cứu mạng…
Hắn hình như muốn giãy dụa lao tới.
Nhưng trong chớp mắt, thân thể hắn giống như bị người ở phía sau lớp mạng nhện nắm lấy, kéo mạnh xuống một cái, trực tiếp đã bị lôi trở lại một lần nữa…
– Không!
Theo sự biến mất, tiếng kêu thê lương thảm thiết của lão nhân, vang vọng khắp nơi.
Vết nứt cuối cùng cũng hoàn toàn nối liền, chặt đứt tiếng kêu của lão nhân.
Toàn bộ Huyền Cửu Quận, từ phía xa nhìn lại, thành một khối, bị vô số mạng nhện này, bao vây thành một lưới nhộng cực lớn!
Theo lưới con nhộng được hình thành, một cổ khí tức quỷ dị giống như thoáng một cái lại từ bên trong Huyền Cửu Quận khuếch tán ra ngoài, hình thành sương mù màu xám, tràn ngập ở trong bốn phương tám hướng nơi này.
Ban đầu, chuyện ở Huyền Cửu Quận đã khiến cho Công Tôn Uyển Nhi chú ý.
Nhưng vì nàng đang ở trong thời khắc mấu chốt tu luyện, cho nên mới an bài hai vị Bán Thần qua kiểm tra xem xét.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1693: Huyền Cửu Nguy Cơ (1)
Mà thời điểm khi hai Bán Thần này không trở về, Công Tôn Uyển Nhi lập tức lại ý thức được, vấn đề của Huyền Cửu Quận, hình như còn muốn nghiêm trọng hơn nhiều so với sự tưởng tượng của nàng.
Cùng lúc đó, ở bên trong Vân Hải Châu, đám người Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương đều nhận thấy được biên giới chỗ Huyền Cửu Quận ở Huyền Bối Châu xảy ra vấn đề.
Nhất là sương mù màu xám này, đã khuếch tán đến trong Vân Hải Châu.
Mà sương mù này ẩn chứa một ít lực lượng tu sĩ không có cách nào lý giải được.
Nó đi qua nơi nào, mặt đất nơi đó dường như đã biến trở thành màu xám, thậm chí bắt đầu khô nứt nẻ.
Một ít sinh mạng không né tránh kịp, bị sương mù bao trùm, tất cả đều biến mất!
Mặc dù là những thảm thực vật trên mặt đất này, đều như vậy.
Ngọn núi cao ngất, ở bên trong sương mù, cũng nhanh chóng trở thành tro bụi…
Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến cho Vân Hải Châu cảnh giác cao độ.
Đại Thiên Sư còn tự mình đến biên giới quan sát.
Càng xem hắn càng kinh hãi.
Sau khi hắn cùng đám người Cự Quỷ Vương nghiên cứu sau, bọn họ nhận được một kết luận!
Nếu như sương mù này không có cách nào khống chế được, như vậy tối đa nửa tháng, sương mù này sẽ bao trùm toàn bộ Vân Hải Châu!
Chuyện này quá lớn, liên quan đến căn cơ của Vân Hải Châu.
Nhất là hiện tại Vân Hải Châu đang ở trong quá trình phát triển nhanh chóng.
Tất cả đều có đầy đủ hình thức ban đầu.
Nếu như bị hủy, tất cả cố gắng lại trôi theo dòng nước.
Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần từ trên quạt tàn trở về.
Mỗi lần hắn trở về, đều sẽ tản thần thức ra, báo cho biết Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương biết.
Hai người cũng đều biết trên người Bạch Tiểu Thuần có bí mật.
Hắn hình như thường xuyên biến mất ở trong không trung
Nhưng hai người, ai cũng không có đi hỏi thăm gì về điều này.
Giờ khắc này, sau khi cảm nhận được thần thức của Bạch Tiểu Thuần, Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương lập tức lộ ra thần sắc nghiêm nghị tìm đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Bọn họ báo cho hắn biết tất cả tin tức có liên quan tới sương mù cùng sự quỷ dị của Huyền Cửu Quận.
– Đất đai của một quận, bị mạng nhện bao trùm? Có sương mù khuếch tán.
Sương mù đi qua nơi nào, nơi đó sinh mạng biến mất sao?
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được, thần sắc cũng biến đổi.
Hắn biết không thể coi thường được chuyện này.
Phản ứng đầu tiên của hắn chính là lập tức báo lên Thánh Hoàng Thành.
Nhưng một đi một về, phàm là có chút trì hoãn nào, sợ là Vân Hải Châu sẽ xuất hiện vấn đề.
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, lập tức báo chuyện này lên.
Đồng thời, cho dù trong lòng hắn cảm thấy chuyện này nguy hiểm đáng sợ, nhưng cũng chỉ có thể kiên trì.
Hắn bỗng nhiên bay ra.
Đại Thiên Sư cùng đám người Cự Quỷ Vương, theo ở phía sau hắn.
Mọi người triển khai tốc độ cao nhất, đi tới vị trí gần biên giới.
Lúc tới sát biên giới của mảnh sương mù này, nhìn sương mù màu xám dày đặc trước mắt, tâm thần Bạch Tiểu Thuần cũng chấn động.
– Đây là thứ gì vậy?
Bạch Tiểu Thuần thầm mắng một tiếng.
Hắn chú ý thấy, tốc độ sương mù này di chuyển không chậm chút nào.
Có thể so sánh với một Thiên Nhân toàn lực lao nhanh như tên bắn.
Thần thức của hắn lại có thể bị bên trong sương mù này ngăn cản, tản ra không được quá xa.
Nếu như đổi lại ở thế giới Thông Thiên, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ lập tức tránh đi.
Loại chuyện nguy hiểm này, lấy tính cách của hắn, tất nhiên là bớt tiếp xúc thì thỏa đáng hơn.
Nhưng hiện tại, đang ở bên trong Vân Hải Châu, bản thân hắn là đệ nhất cường giả, còn có tu vi Thiên Tôn, hắn biết mình không thể tránh được.
Lúc này mặc dù trong lòng rầu rĩ, nhưng hắn lại hung hăng cắn răng lại.
Bạch Tiểu Thuần an bài cho đám người Đại Thiên Sư lui ra phía sau.
Bản thân hắn lại vận chuyển tu vi tràn ngập toàn thân.
Lúc này hắn mới thử tiến vào bên trong sương mù, kiểm tra một lượt xem thế nào.
Trong lòng Cự Quỷ Vương lo lắng, cố ý định muốn khuyên bảo Bạch Tiểu Thuần không nên mạo hiểm.
Nhưng hiện tại sương mù khuếch tán, nguy hiểm cho Vân Hải Châu.
Trong lòng hắn cùng với Đại Thiên Sư đều lo lắng.
– Không có việc gì đâu.
Thiên Tôn luôn luôn cẩn thận.
Lại lấy tu vi của hắn, cũng sẽ không gặp phải nguy cơ sinh tử.
Đại Thiên Sư nhỏ giọng mở miệng.
Cự Quỷ Vương thở dài, chỉ có thể gật đầu.
Trong lúc mọi người ở nơi này vừa lui về phía sau, vừa chờ đợi.
Ở bên trong sương mù, sau khi Bạch Tiểu Thuần ở bước vào, hắn lập tức phát hiện bốn phía xung quanh truyền đến từng cảm giác sền sệt, giống như ở đây đã biến trở thành nước biển.
Ngay cả tốc độ di chuyển của hắn cũng trở nên chậm chạp hơn rất nhiều.
Dường như có uy áp đến từ bốn phương tám hướng, bất kỳ thời khắc nào cũng không ngừng đè ép đến.
Chỉ có điều khiến cho Bạch Tiểu Thuần thở phào nhẹ nhõm là với tu vi Thiên Tôn, hắn giống như bàn thạch trong sóng biển, mặc cho sương mù bốn phía xung quanh này đè ép như thế nào, cũng vẫn hoàn toàn không có cách nào chấn động được tới hắn.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có phần lo lắng.
Tốc độ của hắn lại nhanh hơn, dần dần đến biên giới Vân Hải Châu.
Hắn bước tới gần điểm bắt nguồn của tất cả những điều này… Huyền Cửu Quận!
Từ phía xa nhìn lại, trong sương mù mông lung, Huyền Cửu Quận này hình dáng giống như một con nhộng lưới cực lớn, thật sự chấn động tâm thần.
Nhất là ở đây tản ra loại khí tức dường như tà ác đến cực hạn, khiến cho toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều không thích ứng.
– Đáng chết, ở đây rốt cuộc thế nào vậy?
Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, cẩn thận dần dần tới gần Huyền Cửu Quận.
Nhìn mạng nhện này kín không kẽ hở, không biết dầy tới mức nào, hắn có loại cảm giác bất an mãnh liệt.
Hắn không hành động thiếu suy nghĩ, mà vòng quanh mạng nhện, không ngừng quan sát.
Thời gian trôi qua.
Cho đến sau khi ba canh giờ trôi qua, Bạch Tiểu Thuần đi gần như một vòng lớn, cũng hoàn toàn không nhìn thấy lỗ thủng nào.
Trong lúc hắn trầm ngâm, ánh mắt chợt lóe lên.
Hắn muốn thử ra tay, xem mức độ lưới phòng hộ của con nhện này thế nào.
Nhưng vào lúc này, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên thoáng động.
Bỗng nhiên hắn quay đầu lại nhìn về phía xa trong sương mù.
Bên trong sương mù, dần dần nổi lên hình bóng của một nữ tử.
Dường như nàng cũng nhận ra được Bạch Tiểu Thuần, đang nhanh chóng đến đây.
Sau khi nàng tới gần, Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên nhận ra thân phận của đối phương.
– Công Tôn Uyển Nhi.
Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng mở miệng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1694: Huyền Cửu Nguy Cơ (2)
– Bạch Tiểu Thuần!
Người tới chính là Công Tôn Uyển Nhi.
Nàng nhanh chân đi tới vài bước.
Lúc đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hai người chỉ đưa mắt nhìn nhau một chút, lại lập tức biết được mục đích hai bên đến nơi đây, đều vì mạng nhện của Huyền Cửu Quận này!
– Nơi đây tốc độ sương mù khuếch tán, có thể so sánh với Thiên Nhân, lại ẩn chứa sự ăn mòn.
Chỉ có điều rất kỳ quái, là trong sự ăn mòn, vẫn mang theo một phần hút đi sức sống.
Đồng thời lại ẩn chứa truyền tống nào đó.
Nhưng hết lần này tới lần khác truyền tống này hình như có linh trí ở bên trong điều khiển lựa chọn, không phải truyền tống tất cả.
– Đồng thời toàn bộ lưới lớn là một khối, hoàn toàn không có chút lỗ thủng nào.
Ta mặc dù chưa ra tay thử, nhưng có thể đoán được, bất kỳ một vị trí nào thần thông hạ xuống, đều sẽ khiến toàn bộ lưới lớn dao động.
Trừ phi là có thể trong nháy mắt xuyên qua.
Bếu không, sợ là phải tiêu hao hồi lâu mới có thể làm được.
Nơi đây thật quỷ dị.
Công Tôn Uyển Nhi đến, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này không có thời gian đi ôn chuyện.
Hắn lập tức lại mở miệng nói ra những gì mình thu hoạch được dọc theo con đường tới đây, cho Công Tôn Uyển Nhi biết.
Công Tôn Uyển Nhi trầm mặc một lát, suy nghĩ những lời Bạch Tiểu Thuần nói, sau đó, kết hợp cùng phán đoán của mình.
Nàng cũng nói ra một ít manh mối Bạch Tiểu Thuần không biết.
– Hai ngày trước, ta từng an bài hai vị Bán Thần tới đây.
Khi đó ở đây còn không phải là một khối, tồn tại lỗ thủng.
Nhưng sau khi bọn họ đi tới nơi này… liền biến mất!
– Mặt khác, nơi đây tản ra sương mù, tốc độ không phải trước sau không thay đổi.
Căn cứ phán đoán của ta, sau ba ngày nữa tốc độ sương mù sẽ đạt đến tốc độ có thể so sánh với Bán Thần.
Thậm chí đây hình như cũng không phải là cực hạn của nó!
Giọng nói của Công Tôn Uyển Nhi trầm thấp.
Lời nói của nàng khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại nhất thời kinh sợ.
Hai người nhìn nhau một cái, cũng đều hiểu nếu chờ người của Tà Hoàng Triều hoặc là Thánh Hoàng Triều tới giải quyết chuyện này, căn bản là không kịp.
Xuất hiện ở trước mặt bọn họ, chỉ có một con đường.
Đó chính là tiến vào giải quyết kiếp nạn này!
Không có lựa chọn nào khác, Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể cắn răng một cái.
Trong mắt Công Tôn Uyển Nhi cũng lộ ra sự kiên định.
Nếu như nàng chỉ có một mình, có thể nàng còn không tính mạo hiểm như vậy.
Nhưng hai người đều là Thiên Tôn, như vậy từ trình độ nào đó mà nói, trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, không có chỗ nào không thể đi đến được!
Có quyết đoán, Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi sau khi thương nghị sơ qua, hai người lập tức tính cùng lúc ra tay.
Tu vi Thiên Tôn đồng thời bạo phát ra.
Còn có thần thông biến ảo.
Trong tiếng nổ vang, cả hai cùng nhau đánh vào cùng một vị trí trên mạng nhện phía trước.
Theo tiếng nổ truyền ra, sương mù ở bốn phía xung quanh bất chợt cuồn cuộn.
Con nhộng lưới này cũng chấn động, hình thành gợn sóng, khuếch tán ra khắp nơi, giống như muốn chống lại sự liên thủ đến từ Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi.
Nhưng dù sao ở đây hình thành trong thời gian quá ngắn.
Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi đều là Thiên Tôn.
Thần thông của bọn họ lại vô cùng sắc bén.
Cho dù một người không có cách nào chấn động được tới lưới nhện này.
Nhưng dưới sự liên thủ của bọn họ, nhất thời vẫn khiến cho con nhộng lưới này bị chấn động, liền trực tiếp bị phá ra một lỗ thủng.
Sau khi lỗ thủng xuất hiện, rất nhiều sương mù màu xám lại trực tiếp từ bên trong khuếch tán ra vị trí sát mép lỗ thủng.
Mạng nhện đang nhanh chóng khép lại.
– Đi!
Thân thể Công Tôn Uyển Nhi thoáng lắc một cái, trực tiếp lại nhảy vào bên trong lỗ thủng.
Bạch Tiểu Thuần ép xuống sự bất an trong lòng, kiên trì, theo đó bước vào bên trong lỗ thủng!
Gần như vào lúc Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi xé rách một lỗ thủng trên mạng nhện, cũng chính là trong thời gian hơn mười hít thở, mạng nhện ở bốn phía xung quanh lỗ thủng này, lại dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng khép lại, cho đến lại thành một khối, hoàn toàn không nhìn ra được vết tích đã từng bị xé mở.
Mà sau khi mạng nhện khép lại, dường như cũng cắt đứt tất cả liên hệ với bên ngoài Huyền Cửu Quận.
Lúc này, ở bên trong Huyền Cửu Quận này bị mạng nhện cực lớn hình thành nhộng lưới bao trùm, thần sắc Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi đều vô cùng nghiêm trọng.
Địa phương bọn họ đang đứng, là một mảnh bình nguyên trống trải.
Bốn phía xung quanh không có bất kỳ cỏ xanh thảm thực vật nào.
Không có một ngọn núi nào.
Thậm chí ngay cả mặt đất cũng khô nứt nẻ, giống như mất đi tất cả sức sống.
Phóng tầm mắt nhìn lại, bốn phía xung quanh ngoại trừ sương mù loãng nhẹ nhàng tung bay ra, không có gì cả!
– Lần trước, lúc ta đi tới Huyền Cửu Quận, đã từng đi ngang qua nơi đây.
Ta nhớ nơi này có một dãy núi…
Công Tôn Uyển Nhi trầm mặc một cách hiếm thấy, chỉ vào vị trí trống trải phía xa, chậm rãi nói.
Bạch Tiểu Thuần theo hướng Công Tôn Uyển Nhi chỉ, nhìn sang.
Nơi đó lại không có gì cả.
Ánh mắt hai người nhìn nhau, đều thấy được sâu bên trong đôi mắt nhau lộ ra sự kiêng kỵ cùng kinh ngạc nghi ngờ đối với nơi đây.
– Có chút thú vị.
Trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, địa phương có thể khiến cho người đạt được tu vi Thiên Tôn, cũng cảm thấy quỷ dị, mặc dù cũng có mấy chỗ như vậy, nhưng Huyền Cửu Quận này mấy ngày trước còn rất tốt, đột nhiên biến thành hiểm địa như vậy… Ở trong trí nhớ của ta, điều này vẫn là lần đầu tiên xuất hiện!
Ánh mắt Công Tôn Uyển Nhi lóe lên, thần thức ầm ầm tản ra.
Trong tính cách của nàng có một mặt bá đạo.
Lúc đến đây, rốt cuộc không cần phải che giấu tung tích của mình nữa.
Theo thần thức theo tản ra, tu vi Thiên Tôn càng bạo phát, giống như muốn nói cho tồn tại bên trong vị trí Huyền Cửu Quận này biết, mình đã đến.
Bạch Tiểu Thuần nhìn Công Tôn Uyển Nhi một chút.
Tính cách của hắn không giống với g đối phương.
Lúc này hắn cúi đầu, ngồi xổm người xuống, tay phải đang nắm lấy một nắm bùn đất trên mặt đất nứt nẻ.
Bùn đất này ở trong tay Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn không có chút cảm nhận nào, giống như tro bụi, thậm chí thổi một hơi thở, cũng sẽ tản ra.
Cả vùng này đều như vậy.
Mặc dù có thể đứng ở phía trên, là bởi vì tro bụi như vậy tích lũy lại rất nhiều.
– So với mặt đất bên ngoài sương mù màu xám bị bao trùm, còn muốn nghiêm trọng hơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1695: Thôn Trang Quỷ Dị
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, Công Tôn Uyển Nhi cũng thu hồi thần thức.
Nàng nhíu mày lại.
Thần thức của nàng khuếch tán ra phạm vi nhất định, nhưng thu hồi cũng không nhiều.
Dường như thần thức ở chỗ này cũng bị ngăn cản.
Lúc này tay phải của nàng bấm quyết, bất chợt đặt tại mi tâm.
Thần thức lại tản ra.
Sau vài hơi thở, trong mắt Công Tôn Uyển Nhi bỗng nhiên lộ ra tinh quang.
– Ta nhận thấy được ở vị trí này, có một ngôi làng.
Bên trong hình như có người sống.
Nhưng thần thức ở nơi này, làm thế nào cũng vẫn không có cách nào tiến vào được.
Khó có thể thấy rõ tất cả.
Nói xong, Công Tôn Uyển Nhi thoáng lắc mình một cái, lao thẳng đến phía trước.
Bạch Tiểu Thuần nhìn theo bóng lưng Công Tôn Uyển Nhi một chút, đè xuống sự bất an trong lòng.
Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn cũng lao theo ở phía sau.
Hai người nhanh như tên bắn lao về phía trước, nơi thần thức của Công Tôn Uyển Nhi điều tra ra.
Bốn phía xung quanh vô cùng an tĩnh.
Thậm chí cũng hoàn toàn không có chút gió nào thổi tới.
Nhưng trên tầm mắt lại không phải là tối tăm.
Bức tường lưới của con nhện lớn thay thế co bầu trời, có ánh huỳnh quang chiếu xuống.
Ở trong mắt phàm nhân, có lẽ sẽ thấy tầm mắt mơ hồ.
Nhưng ở dưới tu vi của Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi, bốn phương tám phương xung quanh nơi đây, so với ban ngày lại không có gì khác nhau, rất rõ ràng.
Mà tốc độ của bọn họ lại vượt xa Bán Thần.
Mặc dù kích thước của Huyền Cửu Quận này có thể so sánh được với thế giới Thông Thiên, nhưng trong lúc hai người lao nhanh như tên bắn, chỉ trong thời gian chưa đến một nén hương, từ phía xa bọn họ đã nhìn thấy được một chỗ thôn trang!
Thôn trang này có thể đã từng rất bình thường.
Nhưng hôm nay lại cực kỳ dễ làm cho người khác chú ý.
Thật sự tất cả tồn tại ở bốn phía xung quanh nơi đây, đều đã biến mất, hóa thành tro bụi.
Duy nhất chỉ có thôn trang này, rốt cuộc vẫn duy trì sự hoàn hảo.
Thậm chí còn có thể mơ hồ nhìn thấy được một ít ngọn đèn dầu cùng với khói bếp lượn lờ bay lên.
Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến sự bất an trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm mãnh liệt hơn.
Tuy nhiên, đây chỉ là bất an, lại không có bay lên đến mức độ nguy cơ.
Lúc này thoáng một cái, hắn lại cùng Công Tôn Uyển Nhi, không ngừng tới gần về phía thôn trang.
Nhưng ngay khi hai người tới gần thôn trang, không đợi bọn họ bước đi vào, trong nháy mắt, bỗng nhiên… Ở trong thiên địa yên tĩnh này, lại có tiếng cười của tiểu nữ hài giống như tiếng chuông bạc, đột nhiên từ trong thôn trang nơi này, truyền ra!
– Khanh khách…
Tiếng cười kia đột ngột truyền ra, vang vọng bốn phía xung quanh.
Lúc tiếng cười này rơi vào trong tai Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi, thần sắc bọn họ đều thoáng động.
Nhất là từ sau khi tiếng cười kia xuất hiện, lại trước sau không dừng, ở bốn phía xung quanh đây không ngừng vang vọng ra.
Công Tôn Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng.
– Ở trước mặt bản tôn, giả thần giả quỷ!
Trong mắt Công Tôn Uyển Nhi lại xuất hiện ánh sáng u ám giống như ma trơi vậy.
Nàng là người đầu tiên bay vào trong thôn trang, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy ở trước mặt Quỷ Mẫu như Công Tôn Uyển Nhi này, tất cả quỷ vật cũng không đủ nhìn.
Nghĩ như vậy, hắn cũng cảm thấy mình bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hắn cũng bước vào trong thôn trang.
Thôn trang này không lớn, bộ dạng ước chừng chỉ có hơn một trăm hộ.
Trên đường phố rất sạch sẽ, thậm chí cùng mặt đất tro bụi bên ngoài, đều có chút khác bạc.
Nhất là bên trong những căn nhà ở hai bên, cũng không thiếu ánh đèn ánh lửa sáng lên.
Chỉ là vào thời khắc này, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần lại trầm xuống.
Thần thức của hắn dĩ nhiên tản ra, bao trùm ngôi làng không phải là quá lớn này.
Nhưng hắn lại không có nhận thấy được, có bất kỳ tồn tại khí tức sinh mạng nào ở bốn phía xung quanh đây.
Thậm chí Công Tôn Uyển Nhi cũng trực tiếp đẩy ra mấy gian nhà có ánh đèn.
Nhưng bên trong trống trơn, không có lấy nửa bóng người.
Nhất là ở một gian nhà trong đó, trên bàn bòn bày đơn giản một mâm cơm đã ăn còn dư lại một nửa.
Nhưng bốn phía xung quanh giống như không người.
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi.
Nhưng hết lần này tới lần khác, tiếng cười vui vẻ của tiểu cô nương kia cho đến hiện tại cũng không có tiêu tan, trước sau vang vọng.
Thậm chí sau khi Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi tiến vào làng, tiếng cười kia đã không phân biệt rõ được là đến từ nơi nào, dường như ở tất cả vị trí bốn phía xung quanh, đều đang truyền tới.
Điều khiến cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, là thần thức của hắn trước sau đều đang tản ra, bao phủ bốn phía xung quanh, nhưng vẫn không có tìm được nơi truyền ra tiếng cười, lại càng không cần nói tới tìm được tiểu nữ hài truyền ra tiếng cười này.
Nhất là cảm giác bất an trong lòng hắn, lúc này theo tiếng cười vang vọng, đã nhanh chóng tăng lên, mơ hồ làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có nguy cơ.
Đúng lúc này, bỗng nhiên, tiếng cười chợt biến mất!
Sau khi tiếng cười đột nhiên biến mất, không đợi Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi kiểm tra, âm thanh cũng thuộc về tiểu cô nương kia, lại một lần nữa vang vọng toàn bộ ngôi làng.
Chỉ có điều giờ phút này không còn là tiếng cười nữa.
Mã đã trở thành… tiếng khóc!
Tiếng khóc kia nức nở, ẩn chứa sự thê lương, tuyệt vọng, cùng với sự bất lực điên cuồng, vang vọng ở bốn phía xung quanh nơi này.
So với tiếng cười lúc trước, nó còn mãnh liệt hơn.
Bên trong Huyền Cửu Quận này vốn không có gió, lại có thể xuất hiện cuồng phong!
Thiên địa mơ hồ truyền đến tiếng nổ vang, giống như sấm rền nổ tung.
Trên mặt đất vô số tro bụi bị thổi bay, che khuất bầu trời.
Đồng thời, một cảm giác rợn cả tóc gáy dâng lên ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần.
– Công Tôn Uyển Nhi, nàng lại là Quỷ Mẫu.
Nàng nhanh chóng tìm xem đây là quỷ vật gì vậy?
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần trở nên dồn dập, nhìn bốn phía xung quanh.
Thời điểm hắn đang vội vàng mở miệng nói, sắc mặt hắn bỗng nhiên lại biến đổi, Hắn chợt quay đầu lại nhìn về chỗ Công Tôn Uyển Nhi trước đó.
Công Tôn Uyển Nhi vốn thật sự đứng ở nơi đó, kiểm tra bốn phía xung quanh, lúc này lại có thể biến mất!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời lô lắng.
Lấy tu vi của hắn, Công Tôn Uyển Nhi ở khoảng cách gần như vậy.
Nếu như nàng rời đi nói, hắn nhất định có thể phát hiện ra.
Nhưng hiện tại… Đối phương lại có thể không thấy bóng dáng.
– Ở đây thật là quỷ dị!
– Công Tôn Uyển Nhi không có khả năng rời đi.
Như vậy lại chỉ có một khả năng!
– Nơi đây có bí trận, nhưng hình thành thuật pháp thân thể cùng loại với không gian trùng điệp vậy!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








