Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 338 : Hù Dọa (2) (c1686-c1690)
❮ sautiếp ❯Chương 1686: Hù Dọa (2)
– Chu đại sư, thanh phi kiếm này của Lý mỗ, lúc trước ở Tà Hoàng Thành, đã luyện linh ba lần.
Có thể tìm toàn bộ Tà Hoàng Triều, cũng không tìm được người nào có thể luyện linh nó lần thứ tư.
Vẫn mong Chu đại sư ra tay, giúp ta luyện linh lần thứ tư.
Tất cả điều kiện đều dễ nói!
Vị kia Chu đại sư lộ ra thần sắc thản nhiên, trên mặt cười mà như không cười, liếc mắt nhìn cường giả Bán Thần trước mắt.
– Trương đại sư ở Tà Hoàng Triều, cho dù Chu mỗ là ở chỗ xa này, cũng đã nghe nói qua.
Nếu như hắn đã ra tay, lần luyện linh thứ tư, vẫn là có thể làm được.
– Trương đại sư thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Tại hạ không gặp được.
Vị Bán Thần kia có chút xấu hổ.
Lúc này hắn hít một hơi thật sâu, lại hướng về phía vị Chu đại sư này trước mặt cúi đầu, còn truyền âm một hồi, giống như đang trao đổi về thù lao.
Sau một lúc lâu, vị này Chu đại sư mới gật đầu.
– Mà thôi, cầm thanh phi kiếm kia của ngươi tới đây.
Chu mỗ nhìn trước một chút.
Cường giả Bán Thần nhất thời phấn chấn, lập tức lấy ra một thanh phi kiếm màu đỏ.
Thời điểm vị Chu đại sư này tiếp nhận phi kiếm, cúi đầu quan sát, cũng chính là lúc Thanh nhi dẫn theo Bạch Tiểu Thuần, đến bên ngoài cửa lớn.
Cho dù không vào cửa, nhưng lấy tu vi của Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt hắn liếc qua sẽ xuyên thấu đoàn người, trực tiếp thấy được Chu đại sư đang giả vờ giả vịt ở trong điện.
Ở trong chớp mắt khi nhìn thấy người này, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm đầy khó hiểu.
– Đại nhân, hắn chính là Chu đại sư, luyện linh sư đầu tiên ở chỗ của chúng ta, đặc biệt lợi hại.
Đại nhân ở thế giới Thông Thiên nhất định đã từng gặp mặt Chu đại sư.
– Đáng tiếc không có người nào biết tên của hắn.
Hắn từng nói qua, chỉ có một ngày khi hắn tìm được thê tử đã mất tích của mình, hắn mới có thể nói cho người đời, biết tên của hắn.
Thời điểm Thanh nhi nhìn về phía Chu đại sư, thần thái trong mắt càng tăng thêm.
– Đúng, có quen biết.
Bạch Tiểu Thuần nghe được lời Thanh nhi nói, thần sắc hiện lên vẻ quái dị, vội ho một tiếng, gật đầu.
Có lẽ người xung quanh châu đầu ghé tai đều rất nhỏ, khiến cho tiếng ho khan của Bạch Tiểu Thuần chỉ hơi lớn chút một, lại truyền vào đến trong điện.
Mặc dù là rất nhỏ, nhưng vẫn khiến cho vị Chu đại sư này khẽ nhíu mày.
Trước kia hắn luyện linh, cần chính là sự an tĩnh tuyệt đối.
Đây là quy định của hắn.
Lúc này sau khi nhíu mày, ánh mắt Chu đại sư từ trên phi kiếm màu đỏ trong tay chợt nâng lên, mang theo vẻ không vui, nhìn về phía bên ngoài cửa lớn.
Sau khi liếc mắt, hắn liền nhìn thấy được Thanh nhi đang đứng ở nơi đó.
Sau khi nhìn thấy được Thanh nhi, trong lòng Chu đại sư rung động.
Hắn đã sớm nhìn ra được thiện cảm của nữ tử này đối với mình.
Lúc này trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ tươi cười.
Ánh mắt hắn thuận tiện, lại rơi vào trên người kẻ đứng ở bên cạnh Thanh nhi… Bạch Tiểu Thuần.
Khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong chớp mắt, vị Chu đại sư này chợt trợn tròn mắt.
Thân thể hắn chợt run lên, trong đầu còn oong một tiếng, giống như sững sờ.
– Bạch… Bạch…
Hơi thở của Chu đại sư nhất thời trở nên gấp gáp.
Hắn không thể nào bình tĩnh được.
Tròng mắt hắn dường như cũng muốn rơi xuống.
Trong lòng hắn còn dâng lên sóng to gió lớn.
Trong đầu hắn chấn động giống như nhiều tiếng thiên lôi đánh xuống.
Mà thần sắc của Chu đại sư biến hóa hoàn toàn không giống cùng với bộ dạng thường ngày, lập tức khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh lấy làm kinh hãi.
Nhất là vị cường giả Bán Thần kia.
Hắn càng biến sắc, cũng quay đầu nhìn về phía ngoài cửa.
Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng mở miệng hít sâu một hơi.
Hắn hiển nhiên đã nhận ra thân phận của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng những người khác ở bốn phía xung quanh, thậm chí mọi người đứng ở ngoài cửa, bọn họ không biết Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này bọn họ chú ý tới sự khác thường của Chu đại sư.
Tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhỏ giọng bàn luận với nhau.
– Chu đại sư thế nào vậy?
– Từ trước đến nay chưa thấy qua bộ dạng này của Chu đại sư.
Thanh nhi đang đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần cũng có chút sửng sốt.
Nàng chưa kịp phản ứng, Chu đại sư ở trong điện, lại chợt từ trên ghế ngồi nhảy dựng lên, phi kiếm trong tay còn ném xuống, toàn thân không nói là bò, nhưng cũng vô cùng chật vật.
Hắn dùng tốc độ nhanh nhất, lại trực tiếp xông ra ngoài.
Ở trong lúc mọi người ở bốn phía xung quanh đang trợn mắt há hốc mồm, tốc độ của Chu đại sư bạo phát, lao ra ngoài.
Hắn liền trực tiếp vọt tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, ầm một tiếng, rốt cuộc trực tiếp quỳ gối ở trước mặt của Bạch Tiểu Thuần.
Một tay hắn lại ôm lấy bắp đùi của Bạch Tiểu Thuần, nước mắt giống như thác nước đổ, nhất thời chảy xuống.
Giọng điệu của hắn cũng giống như kẻ bị bệnh tâm thần, giống như kích động đến cực hạn, vang vọng khắp nơi.
– Chủ nhân, Nhất Tinh nhớ chủ nhân muốn chết!
– Chủ nhân, ta cho rằng sẽ không còn được gặp lại chủ nhân.
Trời xanh có mắt, rốt cuộc để cho Nhất Tinh lại có ngày được nhìn thấy lão nhân gia ngài!
Chu đại sư, chính là Chu Nhất Tinh!
Trong giọng nói này sục sôi mang theo sự chân thành vô cùng, nhưng lại khiến cho mọi người xung quanh, sau khi nghe được, đều mở miệng hít sâu một hơi.
Trong mắt mỗi một người lộ rõ vẻ không có cách nào tin tưởng được.
Bọn họ đồng thời nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Chu đại sư… chủ nhân?
– Trời ạ, Chu đại sư cũng lợi hại như vậy.
Chủ nhân của hắn… chẳng phải là càng cường hãn hơn hay sao?
– Người này là ai… Ta thế nào lại cảm giác có chút quen mắt…
Mọi người ở bốn phía xung quanh đều kinh hãi.
Đồng thời, Thanh nhi cũng ngây ngẩn cả người.
Trước đó nàng ngoài miệng tuy nói Bạch Tiểu Thuần là luyện linh sư đứng đầu, nhưng trong lòng trước sau cảm thấy, vị Chu đại sư nàng thích này, mới là người ẩn cư luyện linh tuyệt thế.
Nhưng hôm nay tất cả những điều trước mắt này, khiến cho trong đầu nàng lập tức lại trở nên hỗn loạn.
Nhất thời hồi lâu, nàng cũng có chút không thể nào tiếp nhận được.
Cảnh tượng này thật sự mang theo lượng tin tức quá lớn.
– Chu đại sư… Chủ nhân…
Thanh nhi lẩm bẩm.
Đồng thời, lúc này trong lòng Chu Nhất Tinh run rẩy vô cùng.
Hắn càng khẩn trương khiếp sợ hơn.
Trên thực tế hắn đã sớm biết chuyện ở Vân Hải Châu.
Hắn còn biết Bạch Tiểu Thuần, Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư ở nơi đó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1687: Về Nhà
Nhưng hắn luyến tiếc cuộc sống ở nơi này, luyến tiếc loại cảm giác được người người ở nơi đây kính phục coi trọng.
Trước đó hắn rầu rĩ hết lần này đến lần khác, vẫn không có nghĩ được có nên đi tìm nơi nương tựa từ Bạch Tiểu Thuần hay không.
Nhưng hiện tại, hắn biết mình đã không cần rầu rĩ nữa.
Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, khiến cho hắn hoàn toàn hiểu rõ, những ngày tháng an nhàn của mình phải chấm dứt.
Lúc này hắn lo lắng, là hành vi mình ở khoảng cách gần như vậy, lại có thể chưa từng chủ động đi tới, sẽ khiến cho Bạch Tiểu Thuần không vui.
Nếu như đổi lại thành những người khác không vui, Chu Nhất Tinh căn bản cũng không quan tâm.
Nhưng hắn lại từng tận mắt nhìn thấy được các loại thủ đoạn cùng quật khởi của Bạch Tiểu Thuần ban đầu ở Man Hoang.
Bất luận là tai nạn và rắc rối của Khôi Hoàng Triều, hay bản thân trở thành luyện hồn sư thiên phẩm, lại hoặc là đệ tử trở thành Minh Hoàng, trả lại Hồng Trần Nữ bị bắt… Tất cả những điều này, đều khiến cho kính nể của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, đã khắc sâu vào trong xương tủy in sâu bên trong linh hồn.
Lúc này sở dĩ hắn bái kiến khoa trương như vậy, mục đích của hắn chính là muốn tự bẩn.
Đồng thời, khiến cho mình thoạt nhìn có chút đáng thương.
– Hi vọng Bạch Tiểu Thuần này có thể nghĩ tới tình cảm trước đây, đừng đi gây sự với ta…
Trong lòng Chu Nhất Tinh đã bắt đầu rơi lệ.
Lúc này đôi mắt hắn lộ vẻ mong chờ đáng thương nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Chủ nhân, chủ nhân không biết chứ, ta chờ đợi chủ nhân đã lâu.
Ta nằm mơ cũng nghĩ tới chuyện này.
Chủ nhân có thể xuất hiện ở trước mặt của ta, thật là tốt biết bao.
– Chủ nhân, Nhất Tinh nhớ chủ nhân.
Chu Nhất Tinh mắt thấy bộ dạng của Bạch Tiểu Thuần trước sau cười híp mắt, trong lòng hắn thầm run lên, lại kéo dài tiếng nói mở miệng.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.
Từ sau khi mới nhìn thấy Chu Nhất Tinh, lấy hiểu biết của hắn đối với người này, hắn lập tức liền hiểu rõ gia hỏa này đang hưởng thụ cuộc sống ở nơi này, không mấy nguyện ý đi tới Vân Hải Châu chịu khổ.
Còn đối phương hiện tại bái kiến khoa trương như vậy, Bạch Tiểu Thuần càng hiểu rõ ràng, đây là chu Nhất Tinh đang sợ.
Chỉ có điều Chu Nhất Tinh vẫn nghĩ lầm rồi.
Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần đối với ý nghĩ của mọi người ở thế giới Thông Thiên, đều có phán đoán.
Hắn hiểu rõ, theo sự dung hợp cùng Tiên Vực của Vĩnh Hằng, sợ là người giống như Chu Nhất Tinh vậy, sẽ càng lúc càng nhiều.
Có một số việc, Bạch Tiểu Thuần không muốn cưỡng ép.
Chỉ cần bọn họ không phải là kẻ thù, còn đối phương có thể sinh hoạt tốt hơn, điều này vốn chính là ước nguyện ban đầu không thay đổi của Bạch Tiểu Thuần.
Nhất là lúc này, mắt thấy chu Nhất Tinh tự làm bẩn mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Sau khi hít một hơi thật sâu, tu vi của hắn ầm ầm, trực tiếp lại bạo phát ra.
Theo tu vi khuếch tán, dường như có gió bão, trực tiếp ngập trời ở bên trong thành trì này dâng lên trùng kích.
Điều này càng làm cho mọi người xung quanh, đều mở miệng hít sâu một hơi, thần sắc điên cuồng biến đổi.
Đồng thời bọn họ liên tục lui về phía sau.
Còn có người trực tiếp lại cảm nhận được bên trong sóng dao động tu vi như vậy có khí tức của Thiên Tôn.
Họ kinh ngạc la lên thất thanh.
– Thiên Tôn!
– Hắn là Bạch Tiểu Thuần, Thông Thiên Vương Bạch Tiểu Thuần!
– Trời ạ, hóa ra chủ nhân của Chu đại sư, lại là Thiên Tôn!
Khí tức này khuếch tán, tu vi giống như gió bão bạo phát, lập tức khiến cho mọi người xung quanh, tâm thần chấn động mãnh liệt.
Đồng thời, đối với Chu Nhất Tinh, lại hoàn toàn không có khinh thường, ngược lại có một loại vẻ hâm mộ!
Có chủ nhân, tuy bị người xe sỉ nhổ.
Nhưng nếu chủ nhân hắn là Thiên Tôn… Lại sỉ nhổ này, quá nhiều người hy vọng có thể tự mình cảm giác qua một chút.
Giờ phút này, trong số mọi người ở đây chính là tâm tư giống như vậy.
Mỗi một người hít thở dồn dập, vẻ hâm mộ càng lộ ra rõ ràng hơn.
Thời điểm bọn họ nhìn về phía Chu Nhất Tinh, sự tôn trọng ý, vẻ kính sợ, đều càng nhiều hơn so với trước kia.
Bạch Tiểu Thuần làm dáng, còn chưa kết thúc.
Hắn chợt tiến lên, một tay lại nâng Chu Nhất Tinh đang cảm giác như nằm mơ, đứng dậy.
– Nhất Tinh, trước đây ta đã nói với ngươi, chúng ta là đạo hữu, là bằng hữu, không phải là chủ tớ!
– Ta biết lòng biết ơn của ngươi, nhưng sau này ngàn vạn không nên lại như thế nữa!
– Nhìn thấy được ngươi sống ở nơi này tốt, ta cũng hài lòng thay cho ngươi.
Bạch Tiểu Thuần nâng Chu Nhất Tinh dậy, sau đó ôn hòa mở miệng cười.
Giọng nói của hắn ẩn chứa tu vi, giống như gió xuân phất qua mặt đất.
Sau khi những người khác nghe được thế nào, Chu Nhất Tinh không biết, nhưng thời khắc này hắn biết khi mình nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần bạo phát tu vi tới nâng mình lên, lại nghe Bạch Tiểu Thuần sử dụng ngôn từ tới loại bỏ tất cả mọi thứ mình tự vấy bẩn, thậm chí khiến cho danh tiếng của mình, chẳng những không có bị hao tổn, ngược lại thu hoạch được lớn hơn nữa, tim cChu Nhất Tinh lại run rẩy.
Trong nháy mắt, ánh mắt hắn cũng có chút ướt át.
Sâu tận trong đáy lòng hắn còn dâng lên cảm giác xấu hổ.
Hắn biết, tâm tư của mình không thể gạt được Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hắn không nghĩ tới chính là, Bạch Tiểu Thuần chẳng những không có đi trách cứ hắn, còn chủ động thành toàn cho mình.
Tất cả những điều này, khiến cho chu Nhất Tinh hắn mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng lại một câu cũng không nói ra được.
– Nhất Tinh, luyện linh là một phương pháp thế giới Thông Thiên ta có.
Hi vọng ở chỗ này, ngươi cũng có thể khai sáng ra một hồi cục diện.
Vĩnh viễn không nên quên, bất cứ lúc nào, ta cũng sẽ là hậu thuẫn của ngươi!
– Được rồi, ta cũng đi đây.
Nếu có thời gian, Nhất Tinh ngươi lại tới Vân Hải Châu, mọi người ôn chuyện.
Bạch Tiểu Thuần vỗ nhẹ vào vai Chu Nhất Tinh, sau đó mỉm cười, xoay người thoáng một cái, đi về phía xa.
Thanh nhi hãy còn có chút cảm giác như nằm mộng.
Nàng nhìn Chu Nhất Tinh còn đang ngây người ở đó, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.
Sau có chút do dự, nàng vội vàng chạy về phía Bạch Tiểu Thuần.
Về phần Chu Nhất Tinh, hắn ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần dần dần đi xa.
Thân thể hắn càng thêm run rẩy.
Cách làm, ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần, tất cả những điều này, khiến cho chu Nhất Tinh ở đây xấu hổ càng lúc càng nhiều.
Đến cuối cùng, mắt thấy bóng dáng Bạch Tiểu Thuần sẽ biến mất, Chu Nhất Tinh hung hăng cắn răng một cái, trong mắt lộ ra sự quyết đoán.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1688: Yêu Nghiệt, Các Ngươi Đi Ra (1)
Hắn trực tiếp lại chặt đứt tất cả lưu luyến đối với chỗ này, chặt đứt tham luyến hưởng thụ của mình.
Lúc này thoáng một cái, hắn lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!
– Chủ nhân, chờ ta một chút.
Ta muốn đi Vân Hải Châu!
Thời điểm âm thanh của Chu Nhất Tinh truyền ra, bước chân Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại.
Hắn quay đầu nhìn về phía Chu Nhất Tinh đang nhanh chóng tới gần, cũng nhìn thấy được sự kiên định trong đôi mắt của Chu Nhất Tinh.
Bạch Tiểu Thuần cười, không lại nói thêm quá nhiều ngôn từ, mà chỉ gật đầu.
– Hoan nghênh ngươi… Về nhà!
– Về nhà…
Thân thể Chu Nhất Tinh lại chấn động.
Sau khi thì thào hai chữ này, trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười.
Nụ cười kia rất sạch sẽ, rất nghiêm túc.
– Về nhà!
Lần này, đối với Chu Nhất Tinh mà nói, ý nghĩa rất không tầm thường.
Ấn tượng của hắn đối Bạch Tiểu Thuần trước đó, cũng phát sinh sự thay đổi.
Đối với Vân Hải Châu, trong lòng hắn càng dâng lên hi vọng.
Cho dù lưu luyến phong cảnh phía ngoài đi nữa, cũng là một thân một mình.
Cho dù là hưởng thụ cuộc sống sinh hoạt hiện tại, nhưng lúc đêm khuya vắng người, loại cảm giác xa lạ phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ có mình đến từ thế giới Thông Thiên, cũng vẫn khiến cho hắn thường xuyên thổn thức xúc động.
Nhưng bây giờ, một câu nói về nhà kia, giống như khiến tâm thần Chu Nhất Tinh chấn động mạnh.
Hắn đi theo sau lưng Bạch Tiểu Thuần, cùng Thanh nhi, càng chạy càng xa.
Bạch Tiểu Thuần đã từng cho rằng, Chu Nhất Tinh giống như chính là ngôi sao may mắn của mình.
Sự thực cũng đúng là như thế.
Theo Chu Nhất Tinh trở về, sáng sớm ngày hôm sau, lúc cùng Công Tôn Uyển Nhi trao đổi, lại thuận lợi vô cùng.
Không chỉ mở ra buôn bán, còng cho phép Vân Hải Châu ở bên trong mấy châu của bắc bộ Tà Hoàng Triều, từng nơi đều thiết lập một phân bộ luyện linh.
Mặc dù tất cả khống chế đều nằm trong tay Công Tôn Uyển Nhi, lại phân đi không ít lợi nhuận, nhưng đồng dạng, căn cơ vẫn ở Vân Hải Châu.
Đồng thời, còn vì Vân Hải Châu mở ra một mảnh thiên địa khác.
Có thể vừa mới bắt đầu, ưu thế này còn chưa phải là quá rõ ràng.
Nhưng theo buôn bán không ngừng làm sâu sắc, rất nhanh sẽ mở ra cho Vân Hải Châu thêm một con đường, khiến cho Vân Hải Châu có thể ở trên ý nghĩa chân chính, dựa theo quy hoạch của Đại Thiên Sư, ở trong kẽ hở, sừng sững không ngã!
Xử lý xong tất cả mọi chuyện, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn.
Hắn cảm thấy lần này mình buôn bán có lời.
Không chỉ cùng Công Tôn Uyển Nhi đạt được buôn bán, còn dẫn theo Chu Nhất Tinh trở về.
Ở trong sự thỏa mãn này, Bạch Tiểu Thuần cùng Chu Nhất Tinh trở lại Vân Hải Châu.
Chu Nhất Tinh mới tới Vân Hải Châu, đối với tất cả mọi thứ nơi đây, đều cảm thấy rất mới mẻ.
Nhất là sau khi đến chủ thành của Vân Hải Châu, hắn thậm chí còn nhìn thấy được mấy người quen cũ đã từng ở Man Hoang.
Sau khi bọn họ gặp nhau, đều rất vui mừng bất ngờ.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy cảnh tượng như vậy, biết Chu Nhất Tinh vừa đến, có quá nhiều bằng hữu gặp lại, vì vậy cũng không có làm phiền hắn, một mình trở lại phủ đệ.
Sau đó, Bạch Tiểu Thuần triệu tập Đại Thiên Sư qua.
Vừa nhìn thấy Đại Thiên Sư, Bạch Tiểu Thuần muốn nói ra kết quả mình đạt được.
Nhưng Đại Thiên Sư lại khẽ nhíu mày.
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đã nói xong, hắn cuối cùng không nhịn được hỏi một câu.
– Vậy giữa ngài và Công Tôn Uyển Nhi thì sao? Có tiến triển gì? Tối hôm qua ngài không ở tại hành cung của Công Tôn Uyển Nhi sao?
– Tiến triển? Cái này… chắc là có một chút.
Ta làm sao có thể ở trong hành cung của nàng.
Ta là ở tại trong thành.
Bạch Tiểu Thuần có chút đau đầu.
Hắn biết ý tứ của Đại Thiên Sư.
Nhưng loại chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần thật sự rầu rĩ.
Hắn không biết nên có tiến triển cùng Công Tôn Uyển Nhi thế nào.
Nghe được Bạch Tiểu Thuần trả lời, Đại Thiên Sư thở dài một tiếng.
Trên thực tế hắn để cho Bạch Tiểu Thuần đi tìm Công Tôn Uyển Nhi, mục đích của hắn căn bản cũng không phải là buôn bán.
Loại chuyện này đối với song phương cùng có lợi, hắn đoán chắc Công Tôn Uyển Nhi tuyệt đối sẽ không từ chối.
Suy nghĩ của hắn, là khiến cho giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Công Tôn Uyển Nhi, tăng thêm một chút mờ ám.
Nếu như có thể ở lại bên trong hành cung một đêm, như vậy hắn có thể âm thầm truyền ra tin đồn, khiến cho Công Tôn Uyển Nhi này ở trong Tà Hoàng Triều, càng bị bài xích.
Đồng thời hắn còn chuẩn bị một loạt kế hoạch, trong lòng đã có sáu phần nắm chắc.
Cuối cùng khiến cho Công Tôn Uyển Nhi bị Bạch Tiểu Thuần bắt lấy, sau đó sẽ sinh hạ một nam một nữ, liền có thể khiến cho căn cơ của Bạch Tiểu Thuần, ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng này càng vững chắc.
Nhưng hôm nay, tất cả kế hoạch đều chuẩn bị xong, Bạch Tiểu Thuần ở đây lại có thể không chịu hăng hái tranh giành như vậy…
Nếu như đổi lại là thời điểm ở Man Hoang, Đại Thiên Sư đã sớm nổi giận, thậm chí có khả năng trực tiếp ra tay, ép Bạch Tiểu Thuần đi hoàn thành kế hoạch này.
Nhưng hôm nay thân phận của hai người từ lâu đã nghịch chuyển.
Mặc dù không phải là chủ tớ, nhưng cũng là phần quân thần.
Cho nên Đại Thiên Sư ở đây chỉ có thể thở dài, trong đầu hắn xoay chuyển rất nhanh, suy nghĩ nên làm như thế nào để có thể căn cứ vào phong cách hành sự của Bạch Tiểu Thuần, lại vạch ra một kế hoạch phù hợp với tính cách của hắn, thuận lý thành chương, nước chảy thành sông bắt lấy Công Tôn Uyển Nhi.
Mà loại kế hoạch thay đổi này, rất tiêu hao tâm thần.
Đại Thiên Sư ở đây xoa xoa mi tâm, cười khổ rời khỏi đó.
Trong đầu hắn đang không ngừng cân nhắc biện pháp.
Nếu như Công Tôn Uyển Nhi biết ở Vân Hải Châu có một lão hồ ly như thế đang không ngừng tính kế với nàng, sợ là sẽ phải lập tức đánh tới, không chết không dừng…
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Đại Thiên Sư rời đi, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đại Thiên Sư có tâm tư gì, hắn hiểu rõ.
Hắn biết đối phương làm tất cả những điều này, cũng là vì thế giới Thông Thiên quật khởi, vì địa vị của mình vững chắc.
Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy là lạ.
Thật ra, loại chuyện này, hắn còn có chút không quá thích ứng.
– Mà thôi.
Loại chuyện như vậy, ta vẫn đừng đi quan tâm.
Hiện tại quan trọng nhất, hãy để cho tu vi của mình tăng cao!
Bạch Tiểu Thuần xua tan phiền não ra khỏi đầu.
Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn trở lại trong mật thất.
Hắn biết hiện tại muốn tăng cao tu vi, biện pháp tốt nhất chính là cướp lấy quạt tàn.
Thời điểm trước cửa ải thứ ba mươi, hắn lại thu được không ít đan dược thưởng.
Còn có hồn Thái Cổ mình thu hoạch được sau khi xông qua cửa ải thứ ba mươi nữa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1689: Yêu Nghiệt, Các Ngươi Đi Ra (2)
Vừa nghĩ đến đây, tinh thần Bạch Tiểu Thuần càng thêm chấn hưng.
Tâm niệm hắn thoáng động, thân ảnh biến mất.
Thời điểm hắn xuất hiện, đã ở trên quạt tàn trong tinh không.
Nghĩ đến chuyện tàn hồn Thái Cổ mình thu được từ trên bức tranh của quạt tàn, Bạch Tiểu Thuần cố tình thử một chút, xem có thể thu được những vật phẩm khác hay không.
Nhưng hắn lại thất bại.
Tuy có chút tiếc nuối, nhưng Bạch Tiểu Thuần không lãng phí thời gian.
Hắn lập tức lại bắt đầu điên cuồng xông qua ải.
Tuy khó độ tăng lên không ít, nhưng Bạch Tiểu Thuần thích tổng kết, thích tự suy nghĩ một chút, một lần thất bại lại làm lần thứ hai.
Thất bại hai lần lại thử lần thứ ba.
Cuối cùng mấy tháng sau, hắn từ cửa ải thứ ba mươi mốt, bước vào đến trong cửa ải thứ ba mươi chín!
Chỉ là cửa ải thứ ba mươi chín này, lại trở thành ác mộng của Bạch Tiểu Thuần…
Đó là một chỗ thiên địa hồng nhạt, trời cao là màu hồng nhạt, mặt đất cũng là màu hồng nhạt.
Bốn phía xung quanh càng tràn ngập sương mù hồng nhạt.
Ở trong màu hồng nhạt này, Bạch Tiểu Thuần mới vừa xuất hiện, liền thấy từ trong sương mù này, lại có thể xuất hiện một bóng người tuyệt đẹp như ẩn như hiện, lồi lõm đúng chỗ, tràn ngập quyến rũ.
Đồng thời, ở trong sương mù từ một chỗ phương hướng khác, lần nữa xuất hiện bóng người thứ hai, sau đó là bóng người thứ ba, thứ tư, thứ năm…
Trong thời gian ngắn ngủi mấy lần hít thở, bên trong sương mù ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, thình lình xuất hiện trên trăm nữ tử dáng người tuyệt đẹp!
Những nữ tử này bất kể người nào, đều tuyệt mỹ không tầm thường.
Thậm chí ở trên trình độ nào đó, so với Tống Quân Uyển cùng Hồng Trần Nữ, càng kinh diễm tuyệt luân hơn.
Bởi vì ở trên người các nàng, xuất hiện thêm một tia cảm giác hư ảo không chân thật.
Loại khí tức như thật như ảo này, liền khiến cho được những nữ tử này ở trên phương diện mị lực, khó có thể hình dung.
Các nàng không phải ngây người ra, mà là đang ở bên trong sương mù đuổi theo nhau.
Khi thì có tiếng cười như chuông bạc truyền ra.
Bất luận là dáng vẻ động lòng người, hay là giọng nói động lòng người, đều hình thành sự thu hút vô cùng mãnh liệt.
Thậm chí sương mù hồng nhạt ở nơi đây, cũng có thể dẫn động dục vọng của tu sĩ, khiến cho ý chí của hắn trở nên bất ổn, hơi thở cũng sẽ từ từ trở nên gấp gáp.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được sương mù này, nhìn thấy được bóng người ở bốn phía xung quanh, hắn nhất thời lại mở to mắt.
– Trời ạ, đây là cửa ải gì vậy!
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần run lên.
Trong nháy mắt, nữ tử bốn phía xung quanh bên trong sương mù này, rốt cuộc từ từ tới gần.
Theo dáng vẻ của các nàng hiện ra rõ ràng, theo thần thái dao động bên trong đôi mắt đẹp của các nàng, loại quyến rũ này càng thêm mãnh liệt hơn.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Thân thể hắn lập tức lui ra phía sau.
Tay phải hắn bấm quyết vung lên.
Thần thông khuếch tán ra.
Nhưng thuật pháp của hắn vang vọng tám phương, rốt cuộc hoàn toàn không có chút tác dụng nào đối với những nữ tử này.
Ngược lại khiến cho tiếng cười của các nàng truyền ra, thậm chí càng có một vài người trong lúc cất bước, lại trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh thân Bạch Tiểu Thuần, liếm môi khẽ cắn ngón tay, tiến gần về phía hắn.
– Yêu nghiệt, đi ra!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng.
Hắn xem như là đã nhìn ra, mấu chốt vượt qua cửa ải này, chính là phải rèn luyện chống lại dục vọng ở nơi này.
– Quá coi thường Bạch Tiểu Thuần ta.
Cửa ải này đối với ta mà nói, đơn giản vô cùng!
Bạch Tiểu Thuần cười lạnh một tiếng.
Thời điểm lui về phía sau, hắn trực tiếp lấy ra đan chia tay, ném vào trong miệng.
Sau đó, ánh mắt hắn nhất thời lạnh như băng, tùy ý đứng ở nơi đó, tùy ý cho bốn phía xung quanh càng lúc càng có nhiều nữ tử, không ngừng tới gần, sau đó ở trên người của hắn bắt đầu vuốt ve.
Nhưng những điều này, vẫn không có cách nào khiến cho Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự xúc động.
Chỉ là hắn kiên trì trong thời gian không đến một nén nhang.
Bỗng nhiên, ở bên trong sương mù phía xa, một lần nữa xuất hiện một bóng dáng nữ tử.
Sau khi xuất hiện, nàng rốt cuộc bắt đầu múa.
Cùng lúc đó ở những nữ tử ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần cũng đều múa theo.
Kỹ thuật múa này giống như mang theo lực lượng kỳ dị nào đó không có cách nào hình dung, thậm chí dường như mơ hồ ẩn chứa đại đạo nào đó.
Trong chớp mắt khi bọn họ bắt đầu múa chớp, tâm thần Bạch Tiểu Thuần lại chấn động mãnh liệt.
Thậm chí vào giờ phút này, đan chia tay dường như cũng bị hóa giải.
– Trời ạ, đây là điệu múa gì vậy?
– Đây là Mị Ma Vũ!
Giữa không trung của cửa ải thứ ba mươi chín, bóng dáng của khí linh đồng tử huyễn hóa ra.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Trên thực tế lần này hắn đã sớm tỉnh.
Chỉ có điều ở mấy cửa ải trước, hắn cảm thấy cho dù là độ khó tăng lên, sợ là cũng không làm gì được Bạch Tiểu Thuần vô liêm sỉ này.
Nhưng ở cửa ải thứ ba mươi chín này, chính là thứ hắn chờ đợi đã lâu.
Hắn thấy có khả năng thành công qua cửa ải nhất!
Cửa ải thứ ba mươi chín, lại thử thách là ý chí của một người!
Phải biết rằng ý chí chia ra làm rất nhiều loại.
Có người có lẽ có thể ở trước mặt lợi ích hoàn toàn không lay chuyển được, có thể ở trước mặt thiên tài địa bảo cũng không liếc mắt nhìn.
Nhưng ở trong dục vọng này, lại vẫn sẽ chìm sâu vào bên trong.
Ngược lại cũng vậy, thất tình lục dục, trừ phi là người chặt đứt tất cả, nếu không, ở bên trong cửa ải thứ ba mươi chín này, chung quy sẽ phải nhận sự thử thách.
Mà vài xuất hiện nữ tử ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, trên thực tế chỉ là hồn ảnh.
Chỉ có điều ở dưới Sinh Tử Đạo Nguyên mới thật sự lộ rõ mà thôi.
Các nàng đến từ chính một thế giới văn minh.
Đó là ở tinh không không phải tối tăm như hiện tại, ở trước đại hạo kiếp hạ xuống, thế giới mẫu hệ cực kỳ cường hãn ở bên trong tinh không, kỳ danh Mị tộc!
Mị tộc này giỏi về xâm lược.
Bình thường sau khi xâm chiếm một thế giới, giết sạch tất cả nữ tính, cướp đoạt tất cả nam tu, ngày đêm hành hạ.
Chỉ vì trước khi những nam tu này tử vong, sinh mạng ngưng tụ ra hồn loại.
Vật này chính là thứ quan trọng khiến Mị tộc sinh sôi nảy nở.
Mà ở trong Mị tộc, sẽ tự nhiên hình thành Mị Hậu.
Một khi có Mị Hậu, thực lực của Mị tộc lập tức lại có thể tăng lên vô hạn.
Nhất cử nhất động của Mị Hậu, đối với sinh mạng mà nói, đều tồn tại lực hấp dẫn đến từ trong bản năng của hắn, căn bản là không có cách nào bị áp chế!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1690: Mị Hậu
Giờ khắc này, ở trong cửa ải thứ ba mươi chín này, bóng nữ tử cuối cùng xuất hiện không nhìn thấy được mặt, chỉ có thể nhìn đến đường viền, chính là… Mị Hậu!
Sự xuất hiện của nàng, nhất thời khiến cho toàn thân Bạch Tiểu Thuần ở đây chấn động mãnh liệt.
Cho dù đã nuốt vào đan chia tay, lại cũng không áp chế nổi quá lâu.
Mắt thấy sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, đồng tử giữa không trung nhất thời kích động.
Trong mắt của hắn lộ ra vẻ chờ mong mãnh liệt.
Nơi này là cửa ải hắn chờ đợi rất lâu.
Hắn tin tưởng, lần này nhất định có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng.
– Chỉ cần ngươi rơi vào tay giặc một lần, ta lại có biện pháp cho ngươi rơi vào tay giặc vô số lần.
Cho đến khi ngươi vĩnh viễn chìm đắm ở trong dục vọng này.
Chờ tới khi ngươi có một ngày tỉnh táo, cũng đúng là lúc ngươi hoàn toàn hình thần câu diệt!
Đồng tử ngửa mặt lên trời cười to.
Có giáo huấn của một tộc Hắc Đan trước đó, hắn đối Bạch Tiểu Thuần đã không còn khinh thường nữa.
Nơi đây vốn là không nên xuất hiện Mị Hậu.
Nhưng vì đề phòng bất ngờ, hắn vẫn là điều chỉnh độ khó, lại chính là trực tiếp điều chỉnh đến trình độ cao nhất.
Thậm chí hắn vẫn chưa yên tâm, lấy thêm mấy tháng ngủ say tiếp theo làm cái giá lớn, khiến cho độ khó của cửa ải thứ ba mươi chín này, vốn chính là trên trình độ cực hạn, lại tăng cao thêm một ít.
Kể từ đó, áp chế của Bạch Tiểu Thuần ở đây đã không có cách nào duy trì liên tục.
Tất cả nữ tử nhảy múa ở bốn phía xung quanh hắn.
Bỗng nhiên trong lúc đó, tất cả thân thể thoáng một cái, lại trong chớp mắt, đều trở thành… Mị Hậu!!
Nhất thời loại lực lượng tiêu tan ý chí này, trong nháy mắt lại bạo phát lên gấp mấy trăm lần, khiến cho mảnh thế giới sương mù hồng nhạt này, đều lập tức cuồn cuộn, giống như từng đợt trùng kích nhìn không thấy, trực tiếp lại đánh vào trên người Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lại đỏ đậm.
Hơi thở của hắn ồ ồ, gấp gáp đến cực hạn.
Nhịp đập trái tim giống như muốn từ trong ngực lao ra.
Trong lúc thân thể hắn run rẩy, hắn sử dụng một ít ý thức duy nhất còn sót lại, lấy gần như tất cả đan chia tay trong túi ra, nuốt tất cả vào.
Sau đó, lúc này hắn mới giống như đặt mình ở bên trong lò lửa, tìm được một chút cảm giác mát lạnh.
– Trời ạ, ở đây quá khó khăn!
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Hắn có thể cảm nhận được, những nữ tử ở bốn phía xung quanh này dường như ảnh hưởng tới hồn của mình.
Loại dục vọng này từ sâu bên trong linh hồn bị câu dẫn ra, giống như ngọn lửa ấm áp, bất kỳ thời khắc nào cũng không ngừng thiêu đốt ở trong cơ thể mình.
Nếu là lửa mạnh thì cũng thôi, tới nhanh đi cũng nhanh.
Nhưng hết lần này tới lần khác chính là loại lửa ấm áp này, gần như không ngừng tích lũy không thể tiêu tan.
Mà một khi thả lỏng, lại giống như linh hồn rơi xuống, ở trong nháy mắt này tâm thần cũng sẽ trầm luân.
Hậu quả của chuyện này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây cũng hãi hùng khiếp vía.
Hắn cố tình rời khỏi truyền tống, nhưng lại biến sắc phát hiện, loại tình hình không có cách nào truyền tống này, lại xuất hiện.
– Đáng chết.
Nhất định lại là do khí linh kia đang giở trò!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lo lắng.
Nhất là hắn nhận thấy được sau khi mình nuốt chửng đan chia tay, thật vất vả thu được một chút cảm giác mát lạnh, lúc này cũng đang nhanh chóng tiêu tan.
Bạch Tiểu Thuần càng nóng nảy hơn.
– Tác dụng ở hồn… Nơi đây vốn là hư ảo… Như vậy những bóng dáng nữ tử này, vô cùng có khả năng, bản thân cũng thuộc về một loại hồn!
Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt, chợt nhìn ra bốn phía xung quanh.
Hắn dựa vào trực giác cùng quan sát tinh tế của luyện hồn sư thiên phẩm, trong lòng hắn có bảy phần khẳng định với phán đoán của mình.
– Nếu là hồn, lại luôn luôn có biện pháp giải quyết!
Bạch Tiểu Thuần biết thời gian cấp bách.
Hắn hung hăng cắn răng vỗ vào túi đựng đồ, trực tiếp lại lấy ra Tụ Hồn Đan, chợt ném ra.
Theo những tiếng ầm ầm vang vọng, những Tụ Hồn Đan này nhất nhất mở tung ra, lại hình thành lực hút loại bỏ đối với hồn.
Vừa mới bắt đầu còn có chút tác dụng, khiến cho những Mị Hậu đó đều bị ảnh hưởng.
Nhưng rất nhanh, theo trong mắt mỗi một nàng lóe lên, trong miệng truyền ra âm thanh kỳ dị, rốt cuộc chống lại lực hút của Tụ Hồn Đan!
Cảnh tượng như vậy, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt hồi hộp.
Đồng thời, cũng lập tức càng xác định đối với phán đoán của mình trước đó.
– Thật sự là hồn!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn đầu lưỡi một cái, khiến cho ý nghĩ của mình đã xuất hiện sự ảm đạm, mượn đau đớn mãnh liệt này để tỉnh táo lại một ít.
Sau đó tay phải hắn lập tức lấy từ bên trong túi trữ vật ra một cái mặt nạ.
Mặt nạ này, chính là bảo vật lúc hắn ở Man Hoang, lại có thể huyễn hóa ra bất kỳ gương mặt nào.
Ban đầu ở Man Hoang, một khi đeo vào, có thể ở trước mặt vô số hồn, lại giống như biến mất.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng sốt ruột không có biện pháp gì, lập tức lại lấy ra đeo lên trên mặt mình.
Gần như trong nháy mắt sau khi đeo cái mặt nạ này vào, tất cả mọi nữ tử Mị Hậu ở bốn phía xung quanh, các nàng chợt dừng nhảy máu.
Trong mắt mỗi một người đều lộ ra sự nghi ngờ, giống như mất đi cảm ứng đối với Bạch Tiểu Thuần.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần mừng như điên, vội vàng lui về phía sau.
Nhưng hắn hiểu rõ, mặc dù mặt nạ này có thể che giấu được bóng người, nhưng chỉ cần mình ở chỗ này, lại phải chịu ảnh hưởng.
Chỉ có điều, hiện tại điều này không phải là tiêu điểm.
Chẳng qua mình có thể kiên trì thêm một chút thời gian lâu hơn mà thôi.
Trên thực tế cũng đúng là như thế.
Những nữ tử Mị Hậu đó không tìm được Bạch Tiểu Thuần, nhưng đồng tử khí linh ở giữa không trung, hắn nhìn thấy rõ ràng tất cả.
Có hắn đang thao túng chỉ dẫn, rất nhanh, những nữ tử Mị Hậu đó một lần nữa lại bắt đầu nhảy máu.
Loại dao động ảnh hưởng linh hồn này lại một lần nữa khuếch tán ra.
– Đáng tiếc không có thời gian luyện đan, cũng không có đủ nhiều nguyên liệu.
Nếu không, có thể chế luyện ra Tụ Hồn Đan mạnh hơn.
Nói không chừng sẽ có hữu hiệu.
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng xoay chuyển các loại ý nghĩ.
Hắn muốn tìm ra một biện pháp hóa giải nguy cơ ở cửa ải này.
Nhưng nơi đây quá nhiều hạn chế, độ khó lại quá lớn.
Bạch Tiểu Thuần vắt hết óc, cũng không nghĩ ra được biện pháp gì hữu hiệu.
Mắt thấy theo nữ tử Mị Hậu bốn phía xung quanh múa, loại sóng dao động ảnh hưởng linh hồn này, khiến cho cảm giác mát lạnh trong lòng Bạch Tiểu Thuần đang nhanh chóng tản đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








