Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 301 : Tuyệt Vọng Khôi Hoàng Thành (1) (c1501-c1505)
❮ sautiếp ❯Chương 1501: Tuyệt Vọng Khôi Hoàng Thành (1)
Ở trong ý thức mơ hồ này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy phức tạp.
Hắn mơ hồ thấy hình như người canh giữ lăng mộ đang tiêu tan.
Hắn nhìn mình, hoặc cũng không phải là nhìn mình, lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Người canh giữ lăng mộ cười, thân thể hắn thật giống như bị một bàn tay khổng lồ vô hình đang rất nhanh xóa đi tất cả vết tích tồn tại.
– Bản tôn, ta hoàn thành… sứ mệnh…
Người canh giữ lăng mộ thì thào nói nhỏ.
Cuối cùng hắn liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, từ từ, cúi đầu về Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thẹn với Bạch Tiểu Thuần, nhưng lại không hổ thẹn đối với trái tim mình.
Hắn biết, Thông Thiên đạo nhân sớm hay muộn sẽ có một ngày, sẽ hiểu rõ biện pháp thật sự rời đi.
Một cuộc chiến diệt sạch giống như bây giờ, đây đã là dấu hiệu khiến cho thế giới tan vỡ.
Mà sứ mạng của hắn, là phải trước khi mảnh thế giới này nghiền nát, xuất hiện một vị tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công đến cảnh giới Thiên Tôn.
Tối thiểu… cũng phải là chuẩn Thiên Tôn.
Hắn không có cách nào ngăn cản Thông Thiên đạo nhân.
Điều hắn có thể làm, chỉ có thể trước lúc thế giới này tan vỡ, lưu lại một hi vọng, đắp nặn ra một chuẩn Thiên Tôn đi ra, không phải là để đối đầu ngăn cản được Thông Thiên đạo nhân, mà là để hoàn thành sứ mệnh tồn tại của hắn.
Cho nên, hắn lợi dụng tất cả những người có thể lợi dụng…
Sau cúi đầu này… không đứng dậy nữa.
Thân thể già nua của người canh giữ lăng mộ này trở thành tro bụi… biến mất ở trong mắt của Bạch Tiểu Thuần.
– Ta vẫn còn… hận ngươi!
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng thì thào.
Ý thức không bị khống chế, dung nhập vào Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể.
Ở trong Bất Tử Trường Sinh Công này dung hợp, chiến tranh bên ngoài… vẫn còn đang tiến hành!
Cuộc chém giết ở trên Thông Thiên Đảo cũng không kết thúc!
Hình như toàn thế giới đều chìm đắm ở trong cuộc giết chóc, điên cuồng vô cùng!
Cuộc chiến tranh giữa đại lục Thông Thiên cùng Man Hoang, cho đến ngày nay tuy rằng đã trải qua vài năm, nhưng luận về mức độ thảm khốc, có thể nói là nhất trong lịch sử toàn bộ thế giới Thông Thiên từ trước tới nay!
Mặc dù là năm đó Thông Thiên đạo nhân phản bội Khôi Hoàng Triều, phát động cuộc chiến kinh thiên, khiến cho một hoàng triều sụp đổ.
Cuối cùng ở dưới sự trợ giúp của người canh giữ lăng mộ, tránh được cuộc chiến của Man Hoang.
Xét về mức độ thảm khốc, cũng không như bây giờ.
Từ trước tới nay, đây cũng một lần chiến tranh, có thể ở trong thời gian ngắn như vậy, số lượng người tử vong nhiều, vượt quá sức tưởng tượng!
Man Hoang làm chiến trường.
Mặt đất đã qua bị máu dần nhuộm đỏ.
Trong thiên địa cũng khuếch tán khí tức tử vong cùng với mùi máu tanh nồng đậm… Hình như ngay cả gió to cũng vẫn không có cách nào thổi tan được mùi đó.
Tất cả tông môn bốn mạch đại lục Thông Thiên, tử vong đã vượt quá năm thành… Nếu không phải có Thiên Tôn áp chế, tỉ lệ tử vong kinh người như vậy, tất nhiên sẽ khiến cho sĩ khí tất cả tu sĩ tông môn của đại lục Thông Thiên đều sụp đổ.
Mỗi một Thiên Nhân ngã xuống.
Hôm nay bốn mạch bên trong đại lục Thông Thiên, số lượng Thiên Nhân đã giảm bớt hơn một nửa… Mặc dù Bán Thần lão tổ bốn mạch, đến nay vẫn chưa có người nào tử vong, nhưng thương thế của bọn họ đều càng thêm nghiêm trọng.
Mà đại lục Thông Thiên thương vong như vậy, trong cuộc chiến tranh này vẫn đứng ở bên chiếm ưu thế.
Có thể tưởng tượng được… thương vong của Man Hoang vô cùng nghiêm trọng, đã là đến trình độ nghe cũng thấy rợn cả người!
Gần như tất cả bộ lạc thổ dân trên toàn bộ Man Hoang, đều đã diệt vong…
Bảy phần Thiên Hầu ngã xuống, hơn phân nửa Thiên Công hình thần câu diệt…
Bốn thành trì của Đại Thiên Vương cũng đều rơi vào tay giặc, sụp đổ ở trong chiến tranh.
Ngoại trừ thế lực Cự Quỷ Vương vẫn tính là bảo tồn hoàn chỉnh ra, quân đoàn của ba Thiên Vương khác đã diệt vong khoảng tám phần…
Sở dĩ Cự Quỷ Vương cùng ba Thiên Vương khác, chênh lệch lớn như thế, tách dụng của Bạch Tiểu Thuần chiếm chủ đạo.
Không chỉ vì hắn ngăn cản cuộc chiến giữa đông mạch Thông Thiên cùng Cự Quỷ Thành, còn vì trước khi hắn tiến vào chiến trường Cự Quỷ Thành, đã giết chết ba vị Thiên Vệ, đồng thời cũng khiến cho trận pháp tan vỡ.
Tất cả những điều này là chỗ mấu chốt!
Mà thành trì cùng quân đoàn của ba Thiên Vương khác, cuộc chiến thất bại, cùng với trong lúc chạy tứ tán lại bị trận pháp ngăn cản, mới là nhân tố chủ yếu khiến cho bọn họ gần như bị diệt sạch.
Lúc này, chỗ phạm vi Khôi Hoàng Triều ở Man Hoang đã bị chiếm cứ hơn chín phần.
Còn lại… chỉ có một tòa Khôi Hoàng Thành!
Hôm nay trong Khôi Hoàng Thành tập trung toàn bộ lực lượng cuối cùng của Man Hoang.
Một khi Khôi Hoàng Thành bị diệt, như vậy đại biểu cho cuộc chiến tranh này kết thúc, đại biểu… một mạch Khôi Hoàng đã hoàn toàn bị diệt sạch!
Ở bốn phía xung quanh Khôi Hoàng Thành, tu sĩ tông môn bốn mạch đã từ khắp nơi tập trung lại, bao vây xung quanh Khôi Hoàng Thành.
Đồng thời, trong lòng gần như toàn bộ tu sĩ Thông Thiên đều mệt mỏi không thể chịu thêm được nữa.
Ở dưới sự mệt mỏi đang không ngừng tăng lên, phần lớn bọn họ đã lộ ra thần sắc tê dại…
Mấy năm nay, theo tử vong mỗi ngày trình diễn, gần như mỗi người đều mất đi bằng hữu, người thân của mình… Nhưng tất cả những thương vong này, trên mặt nổi đều bị tu sĩ hai bên biết được.
Bạch Hạo tử vong… mọi người lại không phải ai cũng biết được.
Chỉ là… Ở trong thời khắc khi Bạch Hạo vừa tử vong, Minh Hà khô cạn.
Tất cả vong hồn bên trong cũng không có cách nào tiến vào luân hồi, chỉ có thể hiện lên ở trong thiên địa.
Điều này khiến cho Man Hoang hôm nay, tùy ý có thể thấy được oan hồn… Có thể tưởng tượng được, sợ là rất nhanh, số lượng oan hồn cũng sẽ trở thành một trận tai họa lớn khác của mảnh thế giới này.
Mà hiện tượng dị thường như vậy… đã khiến cho phần lớn hồn tu Man Hoang có suy đoán khiến cho tâm thần bọn họ run rẩy…
– Minh Hoàng mới nhậm chức… đã ngã xuống!
Suy đoán này giống như thủy triều, bạo phát ở trong tâm thần mỗi một hồn tu của Man Hoang, khiến cho bọn họ run rẩy.
Tâm thần bọn họ vốn đã tuyệt vọng, hiện tại lại rơi vào trong một mảnh tối đen, giống như mặt đất sụp xuống.
Cho dù là Đại Thiên Sư và cường giả Bán Thần, đều là một tình cảnh bi thảm.
Nếu như thành trì của bốn Đại Thiên Vương rơi vào tay giặc, toàn bộ Man Hoang gần như chín phần đại quân diệt vong.
Cho đến bốn mạch đại lục Thông Thiên bao vây Khôi Hoàng Thành… Đối với toàn bộ Khôi Hoàng Triều mà nói, điều này giống như một trọng quyền đánh vào huyết mạch.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1502: Tuyệt Vọng Khôi Hoàng Thành (2)
Như vậy… Minh Hoàng ngã xuống, đối với Khôi Hoàng Triều mà nói, chính là trọng quyền thứ hai không có cách nào tưởng tượng được hung hăng đánh ở trong tâm thần!
Hai quyền này đã khiến cho Khôi Hoàng Triều vốn lung lay sắp đổ, gần như tan vỡ… Nếu như Thiên Tôn có thể dụ dỗ tiếp nhận đầu hàng, sợ là đám người Đại Thiên Sư ở trong sự tuyệt vọng này này, cũng sẽ không nhịn được tâm thần dao động.
Nhưng hết lần này tới lần khác… Thiên Tôn không quan tâm tới mạng người, càng không chấp nhận đầu hàng.
Hắn muốn… chính là diệt sạch tất cả sự sống ở Man Hoang, một ngọn cỏ cũng không thể để lại!
Ở dưới mệnh lệnh và ý chí sớm đã được truyền đạt tới, Bán Thần lão tổ bốn mạch Nguyên Đầu Tông Môn của Thông Thiên, trong sự trầm mặc, dưới sự mệt mỏi, chỉ huy toàn bộ lực lượng hiện tại ở bên ngoài Khôi Hoàng Thành, đưa ra hành động về phía Khôi Hoàng Thành… lần diệt sạch cuối cùng!
Màn quyết chiến… lại được mở ra!
Tiếng sấm không ngừng bạo phát ở bên ngoài Khôi Hoàng Thành này.
Màn ánh sáng phòng hộ chí bảo của Khôi Hoàng Thành này đều không ngừng ngưng tụ, ngăn cản vô số thần thông thuật pháp đến từ bốn phương tám hướng.
Mà quân đoàn Cự Quỷ cùng với đại quân còn sót lại của ba vị Thiên Vương khác, cùng hộ vệ của bản thân Khôi Hoàng Thành dung hợp lại với nhau, trở thành lực lượng cuối cùng của Khôi Hoàng Thành!
Âm thanh thê thảm, tiếng tự bạo, tiếng rít gào gầm thét giận dữ không ngừng vang lên ở trên chiến trường này!
Đại quân Thi Khôi cũng đã xuất động toàn diện.
Quân đoàn tử vong này từng khiến cho mọi người ở Man Hoang phải kinh hãi.
Nhưng lúc này, ở trong cuộc chiến tranh này, hình như cũng bé nhỏ không đáng kể.
Trên trời cao, Bán Thần quyết chiến với nhau, dường như đã điên cuồng. bốn Đại Thiên Vương, còn có Đại Thiên Sư, năm người mặc dù thương thế nghiêm trọng, nhưng vẫn ở trong sự thảm khốc, vẫn liều lĩnh liều mạng tử chiến.
Đối thủ của bọn họ, ngoại trừ Bán Thần lão tổ của bốn mạch Thông Thiên, còn có hai vị thần vệ đến từ Thông Thiên Đảo!
Mười vị Bán Thần ở trên trời cao va chạm, giống như muốn khiến thiên địa phải sụp xuống, hủy diệt thế giới…
Khôi Hoàng đứng ở đỉnh hoàng cung, từ phía xa nhìn về phía chiến trường, khuôn mặt ảm đạm.
Nhưng trong mắt hắn còn có một tia hy vọng chớp động.
Hắn đang đợi người canh giữ lăng mộ xuất hiện.
Hắn không biết Bạch Tiểu Thuần đã ở trong Khôi Hoàng Thành.
Hắn chỉ biết là người canh giữ lăng mộ… Là hi vọng cuối cùng của Khôi Hoàng Triều…
Không chỉ có là Khôi Hoàng đang đợi.
Còn có bốn Đại Thiên Vương cùng Đại Thiên Sư trên bầu trời đều đang đợi.
Thậm chí lúc này gần như tất cả hồn tu Man Hoang trên chiến trường đều đang chờ đợi…
Nếu như nói Bạch Hạo Minh Hoàng mới nhậm chức là mặt đất trong lòng tất cả hồn tu của Khôi Hoàng Triều, như vậy người canh giữ lăng mộ… chính là trời xanh ở trong lòng của bọn họ!
Chỉ cần có người canh giữ lăng mộ ở đó, hình như… tất cả đều có thể nghịch chuyển!
Nhưng ngay khi tất cả hi vọng của Khôi Hoàng Triều đều đặt ở trên người người canh giữ lăng mộ… Bỗng nhiên, toàn bộ Khôi Hoàng Thành chợt chấn động một cái.
Theo sự chấn động, mặt đất xung quanh đều lay động.
Từng vết nứt lộ ra sự tử vong.
Trong chớp mắt… Lại lấy Khôi Hoàng Thành làm trung tâm, lan tràn ra, cho đến bao trùm toàn bộ mặt đất của Man Hoang…
Như vậy còn không kết thúc.
Những vết nứt lan tràn ra lại không chỉ dừng lại ở Thông Thiên Hải.
Ở trong sự khuếch tán này… những vết nứt trực tiếp tràn ngập ở bên trong toàn bộ thế giới Thông Thiên…
Từng ngọn ngọn núi giống như mất đi lực lượng chống đỡ, ầm ầm sụp xuống.
Từng dãy núi, giống như mất đi ý nghĩa tồn tại, trực tiếp vỡ nát… Còn có từng mảnh rừng cây, ở trong lúc mặt đất, sự tử vong khuếch tán ra, trong khoảnh khắc… Lại héo rũ trở thành tro bụi…
Hình như giờ phút này, mặt đất toàn thế giới ở dưới vết nứt này, mặc dù không nổ tung ra, nhưng lại… Lộ ra khí tử vong nồng đậm!
Không chỉ là mặt đất, còn có bầu trời… Bất luận là trời Man Hoang, hay bầu trời của thế giới Thông Thiên, đều ở trong một tích tắc này… Trở thành màu xám, không có một chút sinh cơ nào!
Dường như… toàn thế giới, ở trong một chớp mắt này, bắt đầu… tử vong!!
Bất luận là tu sĩ, hay người phàm, hoặc là tất cả sinh linh, đều ở trong nháy mắt này, trong tâm thần dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.
Hình như có một tồn tại trong u minh, ở giờ phút này… vĩnh viễn biến mất khỏi trong thế giới này…
Trên chiến trường Khôi Hoàng Thành, thần sắc tu sĩ hai bên đều trở nên thảm thiết.
Tất cả đều ngừng tay.
So với những tu sĩ đại lục Thông Thiên mờ mịt, thân thể của mỗi hồn tu Man Hoang đều lay động.
Trong mắt lộ ra sự kinh hoàng tuyệt vọng.
Bọn họ cảm nhận được mãnh liệt hơn, một sự bi thương cùng sợ hãi không cách nào khống chế, hóa thành sóng dữ, nhấn chìm linh hồn của bọn họ.
– Người canh giữ lăng mộ… ngã xuống.
Thế giới… đã chết!
Đứng ở trong hoàng cung, thân thể Khôi Hoàng chợt run rẩy.
Trong mắt của hắn lộ ra biểu tình không có cách nào tin tưởng, còn có sự tuyệt vọng đến cực hạn.
Trong nháy mắt tất cả thần thái trong mắt chợt ảm đạm.
Tiếng cười thảm càng lúc càng lớn.
Đến cuối cùng, toàn thân hắn giống như mất đi tất cả khí lực, lảo đảo lui ra phía sau vài bước, phun ra một búng máu lớn.
– Đời Khôi Hoàng cuối cùng… Chỉ có thiêu đốt cùng Hoàng Thành…
Hai mắt Khôi Hoàng nhắm nghiền.
Trên trời cao, lúc này trong đầu Đại Thiên Sư cùng với bốn Đại Thiên Vương đều trống rỗng.
Bọn họ đã biết người canh giữ lăng mộ vô cùng suy yếu.
Nhưng vào giờ phút này, vì người canh giữ lăng mộ tử vong, bọn họ đã hoàn toàn chấn động tuyệt vọng.
Nhất là… lúc này theo người canh giữ lăng mộ ngã xuống, mảnh thế giới này dường như là cảnh tượng đã chết, càng làm cho thần sắc bọn họ thêm ảm đạm.
Bán Thần lão tổ đầu nguồn bốn mạch Đại lục Thông Thiên, mặc dù tâm thần đều không yên, nhưng vẫn nhìn nhau một chút.
Bọn họ đều thấy được sự quyết đoán ở
trong mắt nhau.
Bọn họ không chút do dự.
Nhân lúc hiện tại sĩ khí của Man Hoang giảm xuống tận cùng, tiếp tục cuộc chiến tiêu diệt này, một lần là xong!
Trong tiếng nổ lớn, giết chóc… giống như như dời núi lấp biển, trong nháy mắt nhấn chìm… Khôi Hoàng Thành!
Phòng hộ của Khôi Hoàng Thành chợt tan vỡ.
Tường thành nhất thời sụp xuống.
Theo các hồn tu Man Hoang liên tục thất hồn tháo chạy, tu sĩ của bốn mạch Thông Thiên có lẽ phần nhiều chính là muốn nhanh chóng kết thúc cuộc chiến tranh này, rốt cuộc ở trong cảm giác mệt mỏi tới cực hạn, sát ý tiêu hao, lại một lầnn ữa quật khởi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1503: Khí Tức Của Khôi Tổ! (1)
Nhất là Bán Thần bốn mạch cùng với hai vị thần vệ trên bầu trời kia càng như vậy.
Những tiếng nổ lớn khuếch tán, bốn Đại Thiên Vương từng người phun ra máu tươi, cũng giống như Đại Thiên Sư, không ngừng lui ra phía sau.
Mất đi hi vọng, chỉ còn lại có tuyệt vọng.
Đối mặt với một cuộc chiến tranh đã nhất định không có cách nào đối kháng, lưu lại cho mọi người của Man Hoang, ngoại trừ ý chí sụp đổ, chỉ còn lại sự điên cuồng.
Nhưng ngay khi toàn bộ Khôi Hoàng Thành muốn sụp xuống, trong nháy mắt… bỗng nhiên, một sóng dao động từ phía dưới mặt đất Khôi Hoàng Thành ầm ầm, bạo phát ra, khiến cho thiên địa này đang nhanh chóng tử vong, lại một lần nữa biến sắc…!
Bên trong, ba thành đổ nát, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó, ở một tích tắc này hai mắt của hắn… bỗng nhiên, mở ra!
Đó là hai con mắt… con mắt trái là vàng, con mắt phải là thủy tinh!
Đó là hai con mắt… không còn sự hồn nhiên trước đó!
Đó còn là đôi mắt… sau khi mở sau, khiến cho thiên địa biến sắc, khiến cho thế giới run rẩy.
Đồng thời, cũng là đôi mắt ẩn chứa hận ý vô tận!
Ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, toàn bộ phía dưới ba thành đổ nát, nhất thời dâng lên gió bão không có cách nào hình dung.
Gió bão hung bạo này trực tiếp lại bao phủ toàn bộ ba thành, khuếch tán ra khắp nơi.
Đồng thời, cũng trực tiếp dâng lên từ trong Khôi Hoàng Thành, chợt bạo phát ra!
Sóng dao động mạnh mẽ này khiến cho tâm thần tất cả mọi người bên trong mảnh thế giới này… đều chấn động mãnh liệt!
Trên Thông Thiên Đảo, Huyết Tổ đang chém giết cùng Thiên Tôn, lúc này thương thế đã cực kỳ nghiêm trọng, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Hắn còn đang kiên trì.
Sau khi cảm nhận được sóng dao động từ Man Hoang truyền tới thế giới này, tiếng cười khàn khàn của hắn, khuếch tán ra khắp nơi.
– Thông Thiên lão tặc, ngươi cảm nhận được sao…
Sắc mặt Thiên Tôn vốn xám xịt, lúc này đã đạt tới cực hạn khó thấy được.
Hơi thở của hắn gấp gáp.
Hắn chợt ngẩng đầu từ phía xa nhìn về phương hướng Khôi Hoàng Thành của Man Hoang.
Trong miệng giống như cắn chặt hàm răng, rít ra ba chữ…
– Bạch Tiểu Thuần…
Bên trong Khôi Hoàng Thành, thân thể Cự Quỷ Vương chấn động mãnh liệt, sắc mặt điên cuồng biến đổi.
Hắn chợt cúi đầu, trong mắt mang theo vẻ không có cách nào tin tưởng, dường như so với lúc trước phát hiện người canh giữ lăng mộ tử vong, hắn còn muốn chấn động hơn.
Không chỉ có hắn như vậy.
Linh Lâm Vương, Cửu U vương cùng với Đấu Thắng Vương, ba người đều hít vào một hơi, trong mắt mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi, đồng thời nhìn về phía mặt đất.
Đại Thiên Sư cũng như vậy.
Lấy định lực của hắn, giờ phút này cũng không nhịn được kinh ngạc la lên thất thanh.
– Khí tức này…
Thiên địa nổ mạnh.
Theo sóng dao động quật khởi, trời cao màu xám đang tử vong cũng dâng lên vòng xoáy mạnh mẽ.
Hình như toàn thế giới ở gần tiến tới tử vong, đều sử dụng sức lực cuối cùng, phát ra tiếng hoan hô cuối cùng của sinh mệnh…
Lúc này thần sắc của Bán Thần lão tổ đầu nguồn của bốn mạch Đại lục Thông Thiên, cùng với hai thần vệ Thông Thiên Đảo này đại biến.
Ở trong một chớp mắt này, trong lòng sáu người lại có sự bất an mãnh liệt đến cực hạn, không khống chế được khuếch tán ra, cuối cùng rốt cuộc hóa thành sợ hãi!
Nhất là Tinh Không lão tổ.
Thần sắc của hắn biến hóa mãnh liệt hơn so với tất cả mọi người.
Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt đất, tâm thần dâng lên sóng lớn lật trời.
Khí tức cường hãn này thật sự khiến cho tu vi trong cơ thể hắn phải run rẩy.
Đồng thời, cũng khiến cho hắn cảm nhận được sự quen thuộc.
– Bạch… Tiểu… Thuần…
Mọi người ở nơi này đều hoảng sợ.
Đồng thời, trong hoàng cung, Khôi Hoàng cũng chợt mở mắt ra.
Trong mắt hắn mang theo sự kinh hãi.
Hắn cảm nhận càng rõ ràng hơn so với những người khác.
Đầu tiên hắn cảm nhận được, là ở sâu bên trong mặt đất này, lúc này theo sóng dao động truyền tới… dường như có khí tức huyết mạch đồng nguyên!
Thậm chí huyết mạch của đối phương mạnh mẽ, rốt cuộc vượt qua cả mình… Theo Khôi Hoàng, điều này là chuyện không thể nào xảy ra.
Nhưng hết lần này tới lần khác… lại đang… phát sinh ở trước mắt hắn!
Trời đất bị chấn động.
Ở sâu bên trong mặt đất của Khôi Hoàng Thành, bên trong một cơn lốc vô tận, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi khoanh chân tĩnh tọa, sau khi mở hai mắt ra, hắn không lập tức đứng dậy, mà lại chậm rãi… Hít vào một hơi thật sâu.
Một hơi thở này vừa hít vào, trong nháy mắt Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể hắn đã hoàn thành dung hợp cuối cùng, ở bên trong thân thể hắn thông suốt, giống như tu luyện được, lại hoàn toàn không có tai họa ngầm cùng sự trì trệ.
Thân thể Bán Thần đỉnh phong, tu vi Bán Thần sơ kỳ, kết hợp với nhau hình thành khí tức, lộ ra sự cổ xưa cùng tang thương, hình thành khí thế, khiến cho toàn thế giới này… ở trước mặt hắn, hình như cũng phải cam tâm tình nguyện cúi đầu!
Đó là một loại… cảm giác dường như trở thành chủ của thế giới.
Đó là một loại… cảm nhận hình như thu được sự công nhận của toàn thế giới!
Một ý niệm, liền có thể khiến cho chúng sinh cúi đầu.
Một ánh mắt, liền có thể khiến cho sơn hà biến ảo!
Loại cường hãn này, từ trước tới nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng lĩnh hội qua.
Nhưng hôm nay trong lòng của hắn lại không có cảm giác vui sướng, chỉ có cay đắng và phức tạp, mang theo sự nặng nề.
Nếu như cái giá để đối lấy sự cường hãn này, là phải hi sinh Đỗ Lăng Phỉ, hi sinh Bạch Hạo, hi sinh vô số sinh mạng trong mảnh thế giới này, Bạch Tiểu Thuần tuyệt đối sẽ không lựa chọn.
Nhưng người canh giữ lăng mộ đã giúp hắn tiến hành lựa chọn.
Đối với người canh giữ lăng mộ âm thầm thúc đẩy tất cả những điều này lại hy sinh tất cả để thành toàn mình, Bạch Tiểu Thuần có ơn cũng có hận đan xen cùng một chỗ.
Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng phức tạp.
Hắn cảm ơn, cảm ơn người canh giữ lăng mộ cứu mạng mình, cảm ơn người canh giữ lăng mộ dành cho mình tạo hóa.
Nhưng cảm ơn không có nghĩa là có thể không để ý tới sự tử vong của Bạch Hạo, quên đi những giọt nước mắt của Đỗ Lăng Phỉ.
Cho nên, hắn cũng có hận.
Hắn hận mình bất lực, hận người canh giữ lăng mộ vì cái gọi là sứ mệnh, thúc đẩy tất cả những điều này phát sinh.
Dù trách không có nghĩa là hắn quên ơn cứu mạng, quên ơn tạo hóa.
Cuối cùng, cũng chỉ có thể là cảm giác không rõ… chỉ có cảm giác vô cùng phức tạp cùng cay đắng!
Nhưng đối với Thông Thiên đạo nhân người tự tay tạo nên tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần hận vô cùng mãnh liệt, đã ngập trời!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1504: Khí Tức Của Khôi Tổ! (2)
Hắn cảm nhận được… theo người canh giữ lăng mộ ngã xuống, mảnh thiên địa này đang đi vào tử vong… Sợ là không được bao lâu nữa, thế giới sẽ khô cạn.
Đến khi đó… tất cả chúng sinh bên trong mảnh thế giới này đều sẽ phải chôn cùng thế giới này.
Hắn cảm nhận được ở trên Thông Thiên Đảo, lúc này đang tiến hành một cuộc chiến tuyệt thế… Hắn cũng cảm nhận được trong Khôi Hoàng Thành, thế cục tràn ngập nguy cơ.
– Đều chết hết… Thiên Tôn, ngươi vì sao… lại còn sống!!!
Sau một hồi trầm mặc Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu.
Âm thanh ầm ầm bạo phát, vượt qua thiên lôi, ở trong toàn thế giới này, cũng ầm ầm nổ tung.
Ở trong một chớp mắt này, khí thế trên người hắn không ngừng quật khởi, ở dưới sự bạo phát kinh thiên động địa này, thân thể hắn cũng chậm rãi từ tư thế đang khoanh chân, trực tiếp đứng lên!
Theo hắn đứng lên, mặt đất giống như Địa Long cuồn cuộn.
Tu sĩ hai bên đang ở bên trong Khôi Hoàng Thành, tâm thần hoàn toàn trống trải.
Trong sự hoảng sợ, bọn họ không ra tay nữa, mà hít thở chậm lại, từng người lui về phía sau.
Ở trong một tích tắc này, hình như có một loại cảm giác sợ hãi cùng kính nể đến từ bản năng, không khống chế được, đang dâng lên.
Bất kể là tu vi gì, cho dù là Bán Thần, cũng như vậy!
Mặt đất ầm ầm chấn động.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần đi ra!
Ở trong chớp mắt khi bước chân hắn hạ xuống, thân ảnh của hắn đã biến mất ở dưới ba thành.
Thời điểm hắn xuất hiện… Thình lình ở giữa không trung của Khôi Hoàng Thành!
Sự xuất hiện của hắn lập tức khiến vòng xoáy trên bầu trời phát ra tiếng nổ mãnh liệt hơn, khiến cho toàn thế giới này đang biến thành màu xám, giống như hồi quang phản chiếu, phóng ra ánh sáng năm màu.
Tia sáng này lấy Bạch Tiểu Thuần làm trung tâm, soi sáng tám phương!
Ánh sáng năm màu này bao phủ thế giới.
Tất cả tu sĩ hai bên đang ở trên chiến trường, trong tâm thần cùng trong đầu, đồng thời truyền ra tiếng nổ lớn ngập trời.
Bọn họ hít thở nặng nề, nhìn bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần ở trên không trung.
Vào giờ phút này, tu vi của bọn họ bị run rẩy.
Linh hồn của bọn họ cũng bất ổn, giống như ở sâu bên trong linh hồn của mỗi người, đều ở trong một chớp mắt này, dâng lên ý chí nào đó được truyền thừa đời đời ờ trong huyết mạch của bọn họ!
Đó là… sự kính nể đối với thế hệ Khôi Hoàng!
Trong hoàng cung, lúc này Khôi Hoàng thế hệ này đang run rẩy.
Bên trong hai mắt của hắn lộ ra ánh sáng mãnh liệt.
So với những người khác phản ứng của hắn còn mãnh liệt hơn rất nhiều.
Lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn thấy được không còn là bóng người trước kia, mà là dường như thấy được… Thế hệ Khôi Hoàng!
– Khôi Tổ…
Loại kính nể cùng cuồng nhiệt đến từ bên trong huyết mạch, khiến cho Khôi Hoàng thế hệ này rốt cuộc trực tiếp phóng lên trên không trung, ở giữa không trung, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần… trực tiếp quỳ xuống!
Mặc dù hắn ở dưới áp chế của Đại Thiên Sư, trở thành khôi lỗi, nhưng có lẽ cho dù là Đại Thiên Sư, cũng vẫn không có cách nào khiến cho hắn quỳ lạy.
Mảnh thế giới này, người có thể có tư cách khiến cho hắn quỳ lạy, trước chỉ có người canh giữ lăng mộ.
Mà bây giờ… chỉ có Bạch Tiểu Thuần!
– Khôi Tư Đạo, bái kiến Khôi Tổ!
Theo Khôi Hoàng quỳ lạy, từng bóng người lục tục phóng lên trên không trung.
Mỗi một người đều là con cháu huyết mạch của Khôi Hoàng.
Lúc này tất cả đều ở trong sự cuồng nhiệt, đồng thời bái kiến.
Rất nhiều tiếng hô hoán, hóa thành sóng âm tản ra tám phương.
Trong Khôi Hoàng Thành, tất cả hồn tu, tất cả Thiên Hầu, tất cả Thiên Công… Lúc này đều tuần hoàn theo sự kính nể đến từ sâu bên trong linh hồn, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, quỳ lạy xuống.
– Bái kiến Khôi Tổ!
– Bái kiến… Khôi Tổ!
Theo mọi người cuồng nhiệt gào thét, đám người Cự Quỷ Vương, còn có sáu vị Bán Thần của đại lục Thông Thiên, thần sắc đều biến hóa mãnh liệt.
Chỉ sợ bọn họ là cường giả Bán Thần.
Nhưng hôm nay bọn họ ở nơi này, linh hồn run rẩy, trong mắt lộ ra sự hoảng sợ.
Nhất là in vào sâu bên trong linh hồn hình như thời điểm trong u minh sinh ra ở mảnh thế giới này, ở thời điểm có sinh mạng xuất hiện, lại lưu lại ấn ký đã lâu.
Dường như đang vội vàng nói cho bọn họ biết, Bạch Tiểu Thuần trước mắt, chính là hoàng đế của bọn họ!
Lực huyết mạch đến từ trên người Bạch Tiểu Thuần, khiến cho trong lòng bọn họ dâng lên sự kính nể vô hạn.
Uy áp đến từ trên người Bạch Tiểu Thuần, càng làm cho bọn họ có áp lực to lớn nhất từ trước tới nay!
Cự Quỷ Vương hít một hơi thật sâu.
Làm Bán Thần, hắn là người đầu tiên hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, cúi đầu thật sâu!
– Bái kiến Khôi Tổ!
Sau đó là Linh Lâm Vương, Cửu U Vương thậm chí Đấu Thắng Vương, cuối cùng là Đại Thiên Sư… Trong mắt của hắn mang theo sự xúc động, còn có kính nể sâu hơn, cúi đầu… Cúi đầu!
Nhưng so với đám người Cự Quỷ Vương, sáu vị lão tổ đại lục Thông Thiên lại chịu áp lực lớn hơn nữa.
Lúc này ý chí của bọn họ run rẩy vô cùng.
Một mặt là uy nghiêm của Thiên Tôn đối với bọn họ trong thời gian dài.
Một mặt ngược lại là sự kính nể từ sâu bên trong linh hồn truyền ra, khiến cho toàn thân sáu người t, trong nháy mắt này, đã bị ướt đẫm mồ hôi.
Bọn họ giãy dụa, nhưng không duy trì được quá lâu.
Theo Bạch Tiểu Thuần đứng trên bầu trời, ánh mắt hắn quét tới.
Ánh mắt hắn rơi vào trên thân sáu người, giống như muốn xuyên qua linh hồn, nhất thời lại ở trong tâm thần của sáu người, dâng lên sóng lớn ngập trời đủ để chấn động vận mệnh của bọn họ.
Trong tiếng nổ lớn, sau người bao gồm cả Tinh Không lão tổ, trong nháy mắt cúi đầu, cung kính cúi đầu hướng về phía Bạch Tiểu Thuần…!
Theo bọn họ bái kiến, trên chiến trường tất cả tu sĩ của đại lục Thông Thiên đều dựa theo ấn ký trong linh hồn, tất cả quỳ xuống lạy… Tiếng gầm ngập trời truyền khắp Man Hoang…
– Bái kiến… Khôi Tổ!
Ánh mắt tới ý chí đều là kính bái.
Loại vinh quang này đã từng là chuyện Bạch Tiểu Thuần tha thiết ước mơ.
Nhưng hôm nay… Khi tất cả đã thật sự xuất hiện ở trước mắt, thời khắc này Bạch Tiểu Thuần lại không có vui sướng chút nào.
Hắn lặng lẽ nhìn về phía mọi người đang quỳ lạy mình.
Một hồi lâu sau, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía… phương hướng Thông Thiên Đảo!
Ở trong chớp mắt khi nhìn lại, trong mắt của hắn lại chỉ còn một màu đỏ, còn có sát cơ cùng sát khí ngập trời, bỗng nhiên bạo phát.
Hắn không để ý đến mọi người ở bốn phía xung quanh.
Thoáng một cái, thân thể hắn giống như đạp vào thiên địa, hình thành một trận gió bão khiến cho Bán Thần cũng run rẩy, lao thẳng đến phương hướng Thông Thiên Đảo!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1505: Hết Sức Căng Thẳng! (1)
Tiếng nổ lớn cũng không đè ép được âm thanh từ trong miệng Bạch Tiểu Thuần lúc này.
Âm thanh vang vọng ở bên tai của tất cả mọi người, mang theo sự thù hận vô tận cùng điên cuồng gào thét!
– Thiên Tôn, vì sao… Ngươi còn không chết!
Một đường rít gào mãnh liệt!
Toàn bộ mặt đất Man Hoang đang đầy những vết nứt, đã tàn phá không chịu nổi.
Hiện tại ở dưới khí thế quật khởi của Bạch Tiểu Thuần này, càng vỡ nát ở trong phạm vi lớn hơn nữa.
Rất nhiều ngọn núi sụp xuống.
Mọi chỗ bình nguyên lõm xuống.
Bên trong toàn thế giới, khí tức kinh thiên động địa của Bạch Tiểu Thuần, khiến người ta nhất thời quên đi mảnh thế giới này đang long trời lở đất!
Khí tức này mạnh mẽ, hình như vượt ra khỏi cực hạn thế giới hiện tại có thể thừa nhận, khiến cho bầu trời vỡ nát càng kịch liệt hơn.
Cảm giác giống như ngày diệt vong đã tới, hiện lên ở trong lòng chúng sinh bên trong mảnh thế giới này.
Vô số thành trì chấn động.
Vô số tông môn chấn động.
Ở sâu trong nội tâm của tất cả vạn linh trong thiên địa, cảm nhận được khí tức ngày diệt vong này!
Lúc này, bất luận là tu sĩ của Man Hoang hay tu sĩ đại lục Thông Thiên, bọn họ đều cảm nhận được rõ ràng… Thiên địa đang tử vong, thế giới hình như ở đang sụp đổ…
Hình như không bao lâu nữa, cho dù là không ai đi tham dự, mảnh thế giới này cũng sẽ… Chia năm xẻ bảy, hoàn toàn tan vỡ!
Mà nguyên nhân của tất cả những điều này không phải là vì Bạch Tiểu Thuần.
Chính xác mà nói, đây là từ chớp mắt khi người canh giữ lăng mộ tử vong… liền bắt đầu xuất hiện!
Ở trong sự hoảng sợ kinh hoàng của chúng sinh, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần đồng thời nhanh hơn.
Hắn lao qua con sông của toàn bộ Man Hoang, lao về phía Thông Thiên Đảo, không ngừng tới gần.
Theo tốc độ của hắn càng thêm kinh người, khí thế của hắn cũng không ngừng bạo phát, không ngừng quật khởi…
Hình như không có điểm cuối.
Hình như tức giận và căm hận ở trong lòng hắn lớn tới mức nào, khí thế kia sẽ bạo phát nhiều tới mức đó!
Từ phía xa nhìn lại, mặt đất vẫn liên tục tan vỡ.
Bạch Tiểu Thuần đi qua nơi nào, vô số mảnh đất lõm xuống… Bầu trời giống như vậy, giống như mặt gương, két két vỡ nát!
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở khu vực đã từng là vùng cấm sinh mạng, vùng cấm sinh mạng này đã mất đi lực cấm chế, cũng run rẩy.
Từng vết nứt cực lớn, không ngừng lan tràn ra…
Thiên địa biến hóa kịch liệt.
Khí tức ngày diệt vong lan tràn.
Bạch Tiểu Thuần đều cảm nhận được rõ ràng hơn so với bất kỳ ai khác!
Nhưng lửa giận trong lòng Bạch Tiểu Thuần, hận ý trong lòng, hóa thành sát khí, khó có thể tiêu tan dù chỉ nửa điểm.
Tất cả những điều này đều hóa thành sát ý đối với Thiên Tôn, ở bên trong tâm thần hắn, điên cuồng dâng lên.
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, hai mắt hắn đỏ đậm.
Cả đời này của hắn từ trước tới nay chưa từng giống như bây giờ.
Đối với trình độ tức giận đối với một người như vậy, hắn quên mất khiếp sợ đối với tử vong.
Hình như hắn cũng quên đi sự chấp nhất đối với trường sinh.
Lúc này hiện lên ở trong đầu hắn, chỉ có… nước mắt thê thảm của Đỗ Lăng Phỉ, Bạch Hạo dập đầu trước lúc tử vong…
Từng cảnh tượng như vậy trở thành hai cái gai sắc nhọn đâm vào sâu trong tim của Bạch Tiểu Thuần, xuyên qua thân thể hắn, xuyên qua trái tim của hắn, xuyên qua linh hồn của hắn!
Hắn đã trở nên điên cuồng!
– Thông Thiên đạo nhân!
Bạch Tiểu Thuần dường như từ trong tử vong đi ra.
Hắn tái sinh, không truyền thừa vui sướng, truyền thừa kiếp trước… Chỉ có sát ý đối với Thiên Tôn!
Hắn muốn giết người, hắn muốn giết chết… Thiên Tôn!!
Hắn không quên được Đỗ Lăng Phỉ bị Thiên Tôn điều khiển, ánh mắt giãy giụa vẫn không muốn thương tổn tới mình.
Hắn quên không được đệ tử Bạch Hạo dựa vào hỏa diễm tử vong cứu mình.
Bạch Tiểu Thuần muốn khóc.
Nhưng giờ phút này hắn không có nước mắt.
Tất cả phẫn nộ, tất cả hận ý đã khiến cho toàn thân hắn giống như người từ người trong liệt hỏa đi ra báo thù!
Bị sát ý tràn ngập toàn thân, Bạch Tiểu Thuần mặc dù điên cuồng, nhưng lý trí vẫn còn.
Hắn biết Thiên Tôn cường hãn, cũng hiểu rõ mình hiện tại cho dù là Bất Tử Trường Sinh Công đại viên mãn, cũng chỉ là có tư cách cùng Thiên Tôn đánh một trận sinh tử mà thôi.
Trừ phi là tu vi đột phá, bước vào cảnh giới Đại Thừa thật sự.
Nếu không, không ai có thể nói… Mình có chiến lực nghiền ép Thiên Tôn!
Nhưng sát ý của Bạch Tiểu Thuần vẫn hoàn toàn không có giảm bớt.
Hắn có… Đòn sát thủ!!
Thế giới chi bảo bắc mạch, chính là đòn sát thủ của hắn.
Chỉ có điều cái giá để vận dụng pháp bảo này, nếu đổi lại là thời điểm khác, có thể không phải quá lớn.
Nhưng hôm nay mảnh thế giới này gần tan vỡ.
Một khi vận dụng… Nhất định sẽ khiến cho sơn hà của thế giới này, trong nháy mắt sẽ tan vỡ!
– Ngoại trừ thế giới chi bảo bắc mạch… Ta còn có thủ đoạn khác!
Tinh thần Bạch Tiểu Thuần thay đổi thật nhanh.
Tốc độ của hắn ở trong tiếng nổ lớn này, đã rời khỏi vùng cấm sinh mạng, bước vào đến bên trong phạm vi của đại lục Thông Thiên.
– Bất Tử Quyển có năm bí đại pháp.
Trường Sinh Quyển… cũng có năm đại thần thông đạo pháp.
Chỉ có điều không giống với các công pháp truyền thống khác, công pháp của Trường Sinh Quyển, là ở thời điểm đại thành, căn cứ vào hiểu rõ đạo niệm của những người khác nhau, tự mình diễn biến ra!
sau khi Trường Sinh Quyển đại thành hiện ra, ở trong tâm thần, trong đầu Bạch Tiểu Thuần, cũng dung hợp với suy nghĩ của hắn, sáng tạo ra năm đại thần thông có khả năng hủy thiên diệt địa!
Mỗi một tu sĩ tu luyện Trường Sinh Quyển, diễn biến ra thần thông đều không giống nhau.
Lúc này năm đại thần thông hiện lên ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần, là dung hợp đạo pháp trong tiềm thức của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn tin tưởng… Phối hợp Bất Tử Quyển đại thành củ mình với lực lượng thân thể, năm đại thần thông đạo pháp của Trường Sinh Quyển này sẽ có uy lực to lớn, nhất định vượt qua một người tu luyện đại thành bất kỳ một quyển nào!
– Ta còn có… Hoa ánh trăng!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự sắc bén.
Trong lúc thân thể phá không lao về phía trước, hắn giơ tay phải lên, bỗng nhiên chỉ về phía bắc mạch.
Thần thức của hắn càng ầm ầm ầm tản ra, bao trùm bắc mạch!
– Hoa ơi hoa!
Theo Bạch Tiểu Thuần hô hoán, thời khắc này, ở trong từng khe nứt của bắc mạch, ở trong rừng rậm, đột nhiên có từng đóa hoa ánh trăng chợt tức giận lao ra.
Ngay sau đó, mặt đất bắc mạch run rẩy.
Trong chớp mắt, tất cả hoa ánh trăng ở bắc mạch giống như hóa thành cây bồ công anh, cuối cùng đồng thời phóng lên trên không trung…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








