Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 299 : Huyết Khí Trùng Thiên (2) (c1491-c1495)
❮ sautiếp ❯Chương 1491: Huyết Khí Trùng Thiên (2)
Hồn Bạch Hạo bị thiêu đốt mãnh liệt, muốn đi ra chống đỡ.
Nhưng uy áp đến từ Thiên Tôn quá mạnh mẽ.
Thời khắc này, Thiên Tôn đang đi tới từng bước gần.
Mỗi một bước chân hắn hạ xuống, đều làm cho hai mươi hai màu lửa này lui lại.
Dường như ở trước mặt hắn, hai mươi hai màu lửa vượt qua cực hạn của thế giới này cũng bị nghiền ép!
– Không ai, có thể ngăn cản ta đi cứu sư tôn!
– Thông Thiên đạo nhân… Ngươi cũng không được!
Theo Thiên Tôn đi tới, theo khí thế của hắn không ngừng bạo phát, Bạch Hạo phát ra gào thét thê lương tới tận cùng.
Ở trong tiếng gào thét này, hai tay hắn đưa ra, quay đầu lại thoáng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Sau đó ánh mắt buồn bã, còn có sự ly biệt khó nói không muốn.
Khi quay đầu lại, trong mắt của hắn chỉ còn lại sự kiên quyết.
Hai tay hắn hung hăng vung mạnh lên!
– Thiêu đốt đi.
Hồn của ta, tất cả của ta!
Bạch Hạo cười ha hả.
Rốt cuộc một hơi thở, bốn phần hồn hiện tại còn lại của bản thân hắn, tất cả… trong nháy mắt thiêu đốt!
Không tiếc trả giá lớn, không tiếc tất cả, không giữ lại chút nào!
Theo sự thiêu đốt, hai mươi hai màu lửa này bị Thiên Tôn áp chế, thật giống như được rót vào nhiên liệu.
Ở trong một tích tắc này, hai mươi hai màu lửa điên cuồng dâng lên.
So với trước kia còn muốn cuồng bạo hơn gấp mấy lần.
Ở trong sự khuếch tán này, Thiên Tôn đang ngưng tụ lực thế giới, thần sắc hắn một lần nữa điên cuồng biến đổi.
– Không!
Khuôn mặt Thiên Tôn vặn vẹo.
Trước đó nhìn hắn dường như cường thế, nhưng trên thực tế hai mươi hai màu lửa này vẫn khiến cho hắn rất kiêng kỵ.
Chẳng qua là hắn mạnh mẽ trấn áp mà thôi.
Lúc này biển lửa này theo sự thiêu đốt của Bạch Hạo, mãnh liệt bạo phát.
Cho dù là hắn, cũng không tránh được phải một lần nữa lui về phía sau.
Nhưng hắn không cam lòng.
Lúc này hai mắt hắn tràn ngập huyết sắc.
Trong sự điên cuồng, mắt thấy lực truyền tống bên trong biển lửa kia đã bắt đầu triển khai, Thiên Tôn gầm thét giận dữ.
Hình như toàn thế giới cũng có thể nghe được tiếng của hắn.
– Thiên cốt bốn mạch!
Thiên Tôn rít gào.
Theo âm thanh truyền ra, chỗ bốn mạch của đại lục Thông Thiên đều chấn động.
Lại có những hình ảnh trùng điệp, từ trên đại lục bốn mạch này bỗng nhiên phóng lên trên không trung, giống như hồn của mặt đất!
– Kim Hải làm thịt!
Trên trán của Thiên Tôn nổi gân xanh.
Trong tiếng gào thét, hai tay hắn vung mạnh lên.
Nhất thời tất cả nước biển Thông Thiên Hải bên ngoài chợt phóng lên trên không trung.
Ở trên bầu trời này, toàn bộ nước biển Thông Thiên Hải trong chớp mắt ngưng tụ lại cùng một chỗ.
Sau khi cùng hồn của mặt đất bốn mạch dung hợp, thình lình lấy hồn mặt đất bốn mạch làm xương, nước biển vì thịt, hình thành một bàn tay kim sắc khổng lồ!
Bàn tay này vừa xuất hiện, lại trực tiếp tản ra khí tức làm cho tất cả sinh linh bên trong đại lục Thông Thiên đều run rẩy hoảng sợ.
Đây là… bàn tay thế giới chân chân chính chính!
Bàn tay bỗng nhiên chộp về phía Thông Thiên Đảo!
Tốc độ của bàn tay này cực nhanh.
Trong tiếng nổ lớn, bàn tay lớn trên không trung lại hung hăng chộp về phía Thông Thiên Đảo, về phía biển lửa do Bạch Hạo ở bên trong hóa thành đang nhanh chóng truyền tống!
Trong lòng Bạch Hạo tràn đầy tuyệt vọng.
Hắn cười một tiếng đầy vẻ thê thảm.
Bàn tay thế giới này, tuy rằng dưới thần hồn của hắn thiêu đốt, hai mươi hai màu lửa này có thể đối kháng… Nhưng lại không thể tránh khỏi, sẽ bị nó cắt đứt truyền tống.
Ở dưới sự thiêu đốt này, hồn của hắn nhất định không thể kiên trì được tới lần truyền tống tiếp theo…
Nhưng vào lúc này… Ở phương hướng đông mạch Thông Thiên, chính xác mà nói, là ở bên trong sơn môn Nghịch Hà Tông, có một khí huyết ngập trời khiến cho trời cao này trực tiếp liền trở thành huyết sắc… lại trùng thiên, bạo phát ra!
Khí huyết ngập trời đến từ đông mạch Thông Thiên ở trong nháy mắt đã bạo phát ra.
Giữa không trung Thông Thiên Đảo có một đạo huyết quang, từ phía đông mang theo sự điên cuồng vô cùng vô tận, xuyên qua hư vô, kinh thiên động địa, gào thét đến!
Huyết quang này thình lình là… Một huyết mâu do máu tươi tạo thành…!
Huyết mâu này có kích thước chừng vạn trượng, một đường giống như muốn xuyên qua hư vô.
Trong tiếng nổ lớn, nó trực tiếp lại xuất hiện ở trên không trung của Thông Thiên Đảo.
Mục tiêu của nó không phải là Thông Thiên Đảo, mà là bàn tay thế giới với xương từ bốn mạch, máu thịt từ Thông Thiên Hải, lúc này đang nhanh chóng lao tới, chọp về phía Bạch Hạo!
Huyết mâu này tới quá nhanh, xuất hiện lại quá đột nhiên.
Trong phút chốc, nó liền trực tiếp đánh vào trên bàn tay thế giới, dâng lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.
– Huyết Tổ, ngươi không chết!
Thiên Tôn lộ ra thần sắc dữ tợn vặn vẹo, điên cuồng tức giận gào thét.
Nhưng hắn gào thét có mãnh liệt hơn nữa, cũng vẫn không có cách nào ngăn cản huyết mâu cùng bàn tay thế giới va chạm vào nhau.
Trong tiếng nổ lớn, huyết mâu này trực tiếp xuyên thấu qua cánh tay thế giới.
Mặc dù bản thân ở dưới sự va chạm này, bị phản chấn vỡ nát thành từng tấc, nhưng vẫn còn khiến cho cánh tay thế giới đang chụp vào Bạch Hạo, ngăn cản Bạch Tiểu Thuần rời đi, phải dừng lại ở giữa không trung một chút!
Chỉ là dừng một chút, nhưng cũng đủ rồi!
Ban đầu Bạch Hạo vốn đã cười thảm trong sự tuyệt vọng.
Nhưng lúc này hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào.
Thần hồn đang thiêu đốt, hỏa diễm đang bạo phát ra, lực truyền tống hoàn toàn triển khai!
Ầm một tiếng.
Bạch Hạo hóa thành hỏa diễm, trực tiếp lại cuốn lấy Bạch Tiểu Thuần, chợt biến mất ở trên Thông Thiên Đảo!
Bạch Tiểu Thuần hôn mê.
Vào giờ phút này, thân thể hắn chợt chấn động.
Mắt của hắn muốn mở ra, nhưng lại chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được biển lửa ở bốn phía xung quanh.
Chỉ là… Ở nơi con mắt này không nhìn thấy được, hắn hình như cảm nhận được một khí huyết đồng nguyên với mình, đang trong sự yên lặng, đột nhiên bạo phát!
Trên Thông Thiên Đảo, Thiên Tôn rít gào, mang theo sự điên cuồng vượt qua trước đó, khiến cho thế giới run rẩy, khiến cho thiên địa băng hàn!
– Huyết Tổ, ngươi đáng chết.
Các ngươi… Đều đáng chết!
Hắn đã tức giận không có cách nào hình dung được.
Hắn trả giá bằng cách bỏ ra cốt nhục, bỏ ra tất cả.
Nhưng cuối cùng… Lại giống như mấy lần trước, ở thời điểm mấu chốt nhất, lại phát sinh biến cố, thất bại.
Hết lần này tới lần khác thất bại, khiến cho Thiên Tôn đã phát điên rồi.
– Các ngươi đều đáng chết.
Các ngươi đều phải chết! Bạch Tiểu Thuần, ngươi chạy không thoát!
Toàn thân Thiên Tôn run rẩy, hai mắt đỏ bừng.
Theo tiếng hắn rít gào, bàn tay thế giới này càng lúc càng lớn, đang muốn lao về phía Man Hoang, men theo những nơi Bạch Hạo chạy trốn trong u minh, truy kích.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1492: Huyết Tổ Sống Lại!
Nhưng vào lúc này, khí huyết đến từ phía đông, đến từ bên trong sơn môn Nghịch Hà Tông, lại một lần nữa bạo phát ra.
Lần này bạo phát, so với trước kia còn muốn mãnh liệt hơn, còn muốn kinh thiên hơn!
Vào giờ phút này, toàn thế giới giống như đều muốn biến thành huyết sắc!
Đông mạch Thông Thiên!
Bên trong sơn môn Nghịch Hà Tông!
Lúc này tất cả đệ tử còn ở nơi này, tâm thần mỗi người đều chấn động mãnh liệt, hoảng sợ đến cực hạn.
Tất cả phân tán ra bốn phía, trong mắt mang theo sự kinh ngạc không có cách nào tin tưởng được, nhìn về phía… Tông môn chí bảo, thân thể Huyết Tổ bên trong Nghịch Hà Tông của bọn họ, ở thời điểm năm đó khi lập tông lúc, vẫn đứng sừng sững ở nơi đó…!
Cao lớn vô cùng.
Có thể nói người khổng lồ Huyết Tổ đứng sừng sững ở khoảng không dưới tàng cây.
Thân hắn cao ngang với cây đại thụ che trời này.
Vốn bao nhiêu năm rồi, hắn trước sau vẫn không nhúc nhích, giống như thi thể thật sự.
Nhưng vào giờ phút này, thân thể Huyết Tổ rốt cuộc từ từ chấn động.
Theo sự chấn động, bùn đất đọng lại ở trên lớp da của hắn trong bao nhiêu năm tháng trôi qua, rốt cuộc không ngừng vỡ nát.
Từng tiếng rắc rắc vang lên.
Từng khối bùn đất lớn, đều ầm ầm rơi xuống trên mặt đất.
Nhất là tay phải của hắn, chỗ đã từng là Huyết Khê Nhất Mạch, lúc này càng như vậy.
Theo bùn đất rời khỏi, Huyết Tổ dần dần xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Toàn thân từ trên xuống dưới, giống như vết nứt đang không ngừng lan tràn.
Mà ở trong cơ thể Huyết Tổ, lúc này trái tim khô héo cuối cùng lại chợt chuyển động…
Thịch thịch! Thịch thịch!
Ở dưới chuyển động này còn có tiếng tim đập, bỗng nhiên vang vọng.
Thậm chí bốn huyết quản khô cạn xung quanh cũng ở trong trái tim chuyển động dần dần tản ra huyết quang.
Có thể nhìn thấy được từng dòng máu tươi, rốt cuộc theo nhịp đập trái tim, ở bên trong những huyết quản này không ngừng chảy xuôi!
Mà vài huyết quản, dùng mắt thường có thể thấy được… đã trực tiếp khôi phục!
Sự khôi phục này đang lan tràn ra, ở trong thân thể Huyết Tổ, điên cuồng khuếch tán.
Tiếng nhịp tim của hắn càng lúc càng mãnh liệt.
Thậm chí còn truyền ra đến bên ngoài thân thể!
Cảnh tượng như vậy, khiến cho mọi người của Nghịch Hà Tông hít sâu một hơi, kinh ngạc la lên thất thanh.
– Huyết Tổ… Huyết Tổ… Hắn…
– Trời ạ, đây là có chuyện gì vậy?
– Hắn… Hắn sống?
Nhất là Huyết Khê Nhất Mạch càng hoảng sợ đến cực hạn.
Bọn họ không có cách nào tưởng tượng được thân Huyết Tổ, nội tình chí bảo của Huyết Khê Nhất Mạch này, bao nhiêu năm rồi bị bọn họ hấp thu tu luyện, thậm chí bắt chước theo, sáng tạo ra rất nhiều thần thông, ngày hôm nay… lại có thể còn sống!!
Phải biết rằng, Huyết Tổ trước kia mặc dù có thể chuyển động, đó là do tất cả tu sĩ của Huyết Khê Nhất Mạch đi điều khiển, mới có thể làm được.
Hiện tại… Không có người nào điều khiển, thân thể Huyết Tổ chấn động cùng với tiếng tim đập, khiến cho tâm thần của bọn họ trực tiếp dâng lên sóng lớn ngập trời.
Nhất là tiếng tim đập này càng lúc càng mạnh, rất nhanh, giống như thiên lôi vậy, ầm ầm vang vọng ở tám phương.
Trong cơ thể Huyết Tổ, một sức sống kinh thiên động địa, bỗng nhiên bạo phát!
Ở dưới sức sống này bạo phát, khí huyết ngập trời cũng theo đó dâng lên, khiến cho tất cả thiên địa đều nhuộm đầy huyết sắc.
Ngay cả phong vân dường như cũng giống Huyết Hải cuồn cuộn điên cuồng phun ra.
Giờ phút này Huyết Tổ, dường như sống lại!
Thân thể hắn lại không nhìn ra một chút khí tức tử vong nào.
Có thể cảm nhận được, chỉ có lực lượng thân thể kinh người cùng với khí huyết lúc này vẫn đang không ngừng trở nên cường hãn!
Chỉ là… mặc dù thân thể khôi phục sinh cơ, khí huyết kinh thiên, nhưng giờ phút này Huyết Tổ giống như chỉ có thân thể, không… có hồn!
Nhưng… ở trong chớp mắt khi thân thể Huyết Tổ tràn ngập huyết khí, sức sống dạt dào, đột nhiên, ở bên trong Nghịch Hà Tông này, vì đan dược của Bạch Tiểu Thuần năm đó, xuất hiện con Linh Khê Tông Hầu Tử kia, chậm rãi từ trên ngọn núi Linh Khê Nhất Mạch, đứng lên!
Trong mắt của hắn lộ ra vẻ nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.
Trên mặt hắn còn có một tia kiên quyết.
– Đã đến lúc phải trả lại… đó vốn vẫn chính là ta.
Có thể trở về mấy năm nay đã đủ rồi… Mà thôi mà thôi, tuy là mượn lão phu tới nuôi hồn người khác, nhưng đây là một hồi giao dịch công bằng với người canh giữ lăng mộ trong lúc đó!
Lão khỉ truyền ra tiếng cười.
Trong nháy mắt, bên trong thân thể rốt cuộc nhanh chóng héo rũ, toàn thân hắn lại hóa thành tro bụi.
Chỉ còn lại có một luồng hồn, bỗng nhiên bay ra.
Hồn này… Không phải là hồn của lão khỉ, mà là một tàn hồn tồn tại.
Lúc này sau khi nó bay ra, liền lao thẳng đến chỗ Huyết Tổ thân!
Cùng lúc đó, ở bên trong Nghịch Hà Tông này, còn có một con thỏ, trên mặt lộ ra vẻ xúc động tươi cười.
Dần dần hai mắt nhắm nghiền, thân thể cũng tiêu tan, cũng có hồn bay ra, lao về phía Huyết Tổ!
Không chỉ là Hầu Tử cùng thỏ.
Lúc này, ở bên trong thế giới Thông Thiên này, ở trong rất nhiều khu vực, có một con con hổ có cánh, vốn nằm ở trong dãy núi.
Lúc này thân thể nó bỗng nhiên chấn động, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rít gào.
Sau đó, thân thể tiêu tan, tàn hồn bay ra!
Còn có một đám phi điểu, còn có con kiến, còn có đại nga giống như thị vệ vậy… Giờ phút này, tất cả những sinh vật xuất hiện biến đổi kỳ kỳ quái quái trong năm Bạch Tiểu Thuần luyện đan, được hắn phóng sinh, ở các khu vực của thế giới này, tất cả đều chấn động, tất cả đều hóa thành tro bụi…
Mà hồn nuôi dưỡng trên người bọn chúng, đều bỗng nhiên phóng lên trên không trung, từ bốn phương tám hướng, lao thẳng đến chỗ Nghịch Hà Tông!
Trong chớp mắt, bên trong Nghịch Hà Tông, trên người Huyết Tổ khí huyết ngập trời, theo từng sợi tàn hồn trở về.
Cho đến khi một luồng hồn cuối cùng cũng dung nhập trong cơ thể hắn, toàn thân Huyết Tổ chấn động mạnh.
Có giọng nói trầm thấp, vô cùng rõ ràng từ trong miệng hắn, ầm ầm truyền ra, vang vọng toàn thế giới!
– Hơi thở hôm qua, đổi về thức tỉnh hôm nay… Ta… đã trở về!
Theo âm thanh vang vọng, hai mắt Huyết Tổ bỗng nhiên… mở ra!
Trong đôi mắt này mang theo sát khí ngập trời, mang theo điên cuồng ngập trời, càng mang theo… cừu hận ngập trời!
– Thiên Tôn, ta… đã trở về!!!
Thời điểm tiếng rít gào vang vọng ở khắp nơi, tất cả bùn đất còn sót lại, trên thân thể Huyết Tổ đều nổ tung, lộ ra thân thể giống như chiến thần vậy, bỗng nhiên bay đi, lao về phía Thông Thiên Đảo, mang theo điên cuồng cùng thù hận trở về, ầm ầm phóng tới!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1493: Ba Lạy Tạ Ơn Thầy (1)
Cũng chính là trong một chớp mắt này, Khôi Hoàng ở Khôi Hoàng Thành bên trong Man Hoang, vốn đứng ở chỗ đỉnh cao của hoàng cung, trên mặt hắn mang theo sự lo nghĩ, còn có cay đắng, từ phía xa nhìn nhân linh bên ngoài Nhân Linh Lâm Thành bị chiếm đóng, do đó rất nhiều hồn tu lui vào Khôi Hoàng Thành.
Nhưng trong nháy mắt, toàn thân hắn lại mạnh chấn động.
Máu tươi trong cơ thể thật giống như bị dẫn dắt, rốt cuộc không chịu sự khống chế lưu chuyển, có lực khí huyết từ trong cơ thể bạo phát ra.
– Đây là… Đây là…
Sắc mặt Khôi Hoàng chợt biến, kinh ngạc la lên thất thanh.
Cũng trong lúc đó, ở sâu bên trong mặt đất của Khôi Hoàng Thành này, trong đống đổ nát dưới ba thành, trên tháp cao không trọn vẹn, người canh giữ lăng mộ khoanh chân ngồi ở chỗ đó.
Hai mắt hắn vẩn đục, lại một lần nữa chậm rãi mở ra.
Hắn nhìn ở trong khu vực ba thành này, ở phía trước của mình, lúc này đột nhiên xuất hiện hỏa diễm cùng với Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo bên trong hỏa diễm, thì thào nói nhỏ.
– Cuối cùng kế hoạch… đã bắt đầu mở màn…
Đông mạch Thông Thiên Hà, bầu trời Nghịch Hà Tông chấn động, theo thân thể Huyết Tổ dồi dào này đột ngột từ mặt đất nhô lên, khí huyết kinh thiên động địa ở trên người của hắn khuếch tán ra tới, trực tiếp nhuộm trời cao thành màu đỏ.
Trong mắt của hắn mang theo điên cuồng cùng thù hận dường như tích lũy từ vô số năm tháng.
Khí thế toàn thân không ngừng bạo phát.
Toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng hình như muốn cắt qua thiên địa, lao thẳng đến… Thông Thiên Đảo!!
Tốc độ cực nhanh.
Một tiếng nổ lớn trực tiếp vô tận.
Dãy núi mặt đất sụp xuống.
Mặt đất bị chấn động vỡ vụn ra.
Thông Thiên Hải dường như có một lưỡi dao sắc bén, chợt chém xuống phía trên mặt biển, khiến cho mặt biển giữa hai điểm từ đông mạch Thông Thiên cho đến Thông Thiên Đảo, ở trong tiếng nổ lớn bị phân ra một đường dài cực lớn!
Đường dài tiến sâu tới tận đáy biển, giống như phân cách biển rộng ra, một đường quét ngang.
Dường như nước Thông Thiên Hải cũng chỉ có thể nhường đường!
Cường hãn giống như Thiên Tôn, lúc này sắc mặt cũng biến hóa.
Hắn muốn đuổi theo bước chân của Bạch Hạo cùng Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng vì Huyết Tổ thức tỉnh, vì khí huyết ngập trời này hạ xuống, hắn không thể không dừng lại!
Không giống với Bạch Tiểu Thuần!
Mặc dù Huyết Tổ cũng Bất Tử Quyển đại viên mãn, nhưng tu vi của hắn hoàn toàn không có một chút gia tăng nào.
Hắn dựa vào chính là lực lượng thân thể Bất Tử Quyển cường hãn này.
Càng kinh người hơn, lại là huyết mạch của hắn… Hắn là huyết thống nhất mạch của Khôi Hoàng.
Cái này khiến cho Bất Tử Quyển ở trên người hắn phát ra lực lượng mạnh mẽ, vượt qua cả Bạch Tiểu Thuần!
Dù sao Bất Tử Quyển này ở thời gian sớm nhất, chính là thế hệ Khôi Hoàng để lại cho kẻ nối dõi là hắn!
Đồng thời, dù sao Huyết Tổ cũng thành danh nhiều năm.
Ở trình độ thâm hậu của Bất Tử Quyển trên phương diện khí huyết, Bạch Tiểu Thuần vừa đại thành cũng không thể so sánh được.
Đó là do năm tháng vô tận tích lũy thành.
Thậm chí ở thời điểm hắn hồn phi phách tán, thân thể khí huyết của hắn nhìn như yên lặng, nhưng ở trong năm tháng này, vẫn không ngừng lắng đọng xuống.
Sau khi lắng đọng trên vạn năm trở lên, ở trong một tích tắc này cuồn cuộn bạo phát ngập trời, không còn là Bán Thần tầm thường, mà là trình độ rất gần với Bán Thần đại viên mãn.
Hắn tản ra khí tức mạnh mẽ, cho dù là Thông Thiên đạo nhân, cũng không có cách nào không chấn động!
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi.
Nhưng hết lần này tới lần khác, ở một khắc khi Huyết Tổ vừa thức tỉnh, hắn đã cảm nhận được sự tồn tại của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn còn thông qua một ít phương pháp mà người ngoài không biết được, dựa vào lực huyết mạch, cảm nhận được kế hoạch của người canh giữ lăng mộ.
Kế hoạch này của người canh giữ lăng mộ, cùng với lúc hắn năm đó tử vong, có chút khác nhau.
Nhưng hắn không quan tâm!
– Người canh giữ lăng mộ lựa chọn hắn… Cũng tốt…
– Ta vốn xấu hổ với tổ tiên, vốn cũng không phải là người thích hợp mang theo tất cả mọi người đi ra khỏi mảnh thế giới này… Đi hoàn thành di nguyện của tổ tiên… Ta chỉ muốn cùng Linh nhi vượt qua cuộc đời bình thường…
– Là Thiên Tôn này ở trước mặt ta chém giết Linh nhi.
Hiện tại ta thức tỉnh… Nhưng ở thế gian này cũng không thể tồn tại được bao lâu.
Nếu như thế… Ta hiện tại muốn làm nhất, chính là giết Thiên Tôn!
Huyết Tổ vừa khóc vừa cười, trong mắt càng lộ ra sự điên cuồng!
– Mặc dù ta không giết được hắn… Cũng phải ngăn cản hắn đi phá hủy kế hoạch của người canh giữ lăng mộ, ngăn cản hắn đi… khống chế Linh nhi dung nhập thế giới chi bảo!
Trong tiếng nổ vang, thân thể của Huyết Tổ lại có hỏa diễm bỗng nhiên thiêu đốt.
Hắn đột nhiên… thiêu đốt tất cả mọi thứ của mình, đổi lấy chiến lực càng mạnh hơn!
– Ta chỉ tiếc nuối… Lần này thức tỉnh, chỉ cảm nhận được phần hồn của Linh nhi ở bên trong thế giới chi bảo tại bắc mạch, nhưng nàng lại đang ngủ say…
Huyết Tổ nghiêng đầu liếc mắt thoáng nhìn bắc mạch.
Lúc xoay người, tốc độ của hắn nhanh hơn.
Trong tiếng nổ lớn, Huyết Tổ giống như hóa thành người khổng lồ hỏa diễm.
Trong lúc chiến lực không ngừng bạo phát, đột phá Bán Thần đại viên mãn, rất gần… với Chuẩn Thiên Tôn!
Cho đến khi ở dưới tốc độ cực hạn này, trong mắt của hắn nhìn thấy được Thông Thiên Đảo, thấy được Thiên Tôn đứng ở trên bầu trời Thông Thiên Đảo. phía sau có một bàn tay cực lớn bốn mạch làm xương, nước biển làm thịt!
– Thiên Tôn!
Huyết Tổ rít gào, hung hãn phóng đi!
Thiên Tôn nheo cặp mắt lại.
Trong mắt hắn dường như lộ ra sát khí.
Hắn càng cảm thấy tâm phiền, tức giận nóng nảy.
Trong lòng hắn căm hận đối với người canh giữ lăng, đã không có cách nào hình dung.
Thật ra trong những năm gần đây, mặc dù tu vi của người canh giữ lăng mộ từ từ suy yếu, nhưng hắn tâm cơ sâu, tính toán các loại kết quả.
Mỗi lần đều làm cho Thiên Tôn chật vật không ngừng.
Loại cảm giác lần lượt cắt ngang khi mình tiến gần với hy vọng thành công, khiến cho Thiên Tôn đã phát cuồng.
Lúc này hắn giơ tay phải lên.
Bàn tay khổng lồ phía sau lưng hắn ầm ầm lưu chuyển, lao thẳng đến Huyết Tổ!
Ở vạn năm trước… Giữa hai người đã từng đồng thời bạo phát qua một trận chém giết.
Hiện tại… Vạn năm sau, ý chí chiến đấu năm đó vẫn tiếp tục, lại quật khởi!
Một cuộc chiến tuyệt thế, bất chợt kinh thiên!
Cuộc chiến sinh tử bạo phát tại Thông Thiên Hải.
Đồng thời, ở Man Hoang, sâu bên trong mặt đất Khôi Hoàng Thành, dưới ba thành nơi Khôi Hoàng Triều này lưu lại chí bảo… Trong một mảnh phế tích, người canh giữ lăng mộ ngồi khoanh chân ở trên tàn tháp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1494: Ba Lạy Tạ Ơn Thầy (2)
Ánh mắt hắn cũng từ phía trong hư vô thu hồi.
Thời điểm cúi đầu xuống… ánh mắt hắn rơi xuống… trên người Bạch Hạo cùng với trên người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở nơi đây.
Toàn thế giới, Bạch Hạo không có lựa chọn nào khác.
Nơi duy nhất có thể chống lại sự truy sát của Thiên Tôn mà hắn nghĩ tới, cũng chỉ có ở đây!
Cho dù người canh giữ lăng mộ đã dầu hết đèn tắt, bất cứ lúc nào cũng có khả năng trở về đất cũ, nhưng dù sao hắn cũng là… Minh Hoàng đời trước.
Dù sao cũng là… tồn tại năm tháng vô tận, người canh giữ lăng mộ của toàn thế giới!
Sau khi truyền tống Bạch Tiểu Thuần đến nơi này, trong lòng Bạch Hạo thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại thần hồn của hắn đã ở trong hai mươi hai màu lửa này thiêu đốt, trở nên mơ hồ.
Bạch Hạo hiểu rõ, thời gian của mình… thật sự rất ít…
Trong lòng hắn không muốn.
Thời điểm hắn quay đầu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ kia.
Sau khi sự dung hợp bị cắt ngang, sức sống mặc dù ảm đạm, nhưng không tiếp tục mất đi nữa.
Nhìn thấy toàn thân Bạch Tiểu Thuần này chỉ còn da bọc xương, tóc đã bị rụng hết.
Bộ dạng hắn già nua khắp người đều là những nếp nhăn.
Bạch Hạo khóc.
– Sư tôn…
Thân Bạch Hạo là hồn thể, vốn không có thật sự chảy nước mắt.
Nhưng hôm nay ở dưới ngọn lửa này thiêu đốt, ở trong thời khắc sinh mạng cuối cùng, dường như có kỳ tích phát sinh.
Từ trong mắt của hắn, nước mắt từng giọt rơi xuống.
Mặc dù là nước mắt, nhưng lúc rơi xuống, hóa thành hỏa diễm.
Nhưng hắn nhìn sư tôn bi thảm, trong lòng đau đớn cùng khó chịu, hoàn toàn không có cách nào kìm được nước mắt đang rơi xuống.
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần giống như nghe được tiếng đồ nhi gọi, trong sự mờ mịt, dần dần giống như sử dụng khí lực toàn thân, muốn mở mắt ra.
Nhưng hắn thật sự quá yếu ớt.
Sức sống duy nhất đã không có cách nào chống đỡ cho hắn hoàn chỉnh mở hai mắt ra.
Hắn chỉ là nâng mí mắt nâng lên một tia, đã khiến cho hắn cảm thấy mệt mỏi đến cực hạn.
Cũng may, cho dù chỉ là mở ra một tia, hắn vẫn mơ hồ thấy được đồ nhi đang đứng ở trước mặt mình… Mặc dù trong mắt của hắn vẫn có mê man, giống như mất hồn.
Nhưng trong một khe mắt mở ra, vẫn khiến cho thân thể Bạch Hạo run lên.
– Sư tôn!
Bạch Hạo kích động, quỳ gối ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn sư tôn ở trước mắt mình.
Lúc này thần hồn của hắn tiêu tan càng lúc càng nhanh.
Nhưng trên mặt hắn lại lộ ra vẻ tươi cười.
Nụ cười này rất hồn nhiên, giống như vãn bối nhìn thấy được trưởng bối mình yêu mến.
Sau đó loại sự ôn nhu phát ra từ phế phủ, phát ra từ tâm linh, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, nhẹ nhàng dập đầu.
Một lạy!
– Một tạ ơn sư tôn… ân tạo hồn…
Bạch Hạo thì thào, khi dập đầu, trán va chạm mặt đất.
Cùng với va chạm vào mặt đất, ở trong đầu của hắn hiện ra hình ảnh năm sau khi đó mình tỉnh dậy, nhìn thấy được bóng người đứng ở trước mặt mình, tự xưng là sư tôn của mình.
Đó là hình ảnh hắn vĩnh viễn cũng không có cách nào quên được.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên.
Trong u minh hắn hình như cảm nhận được cái gì.
Ý thức ở trong sự mê man, giãy dụa, giống như muốn khôi phục lại tỉnh táo, muốn hoàn toàn mở hai mắt ra.
Bạch Hạo ngẩng đầu, nhìn thật sâu về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn sư tôn của mình, nụ cười trên mặt hắn càng sáng lạng.
Chỉ là sự lưu luyến trong mắt hắn càng thêm nồng đậm.
Lúc cúi đầu, lại một lạy nữa.
Hai lạy!
– Hai lạy tạ ơn sư tôn… ơn làm bạn…
Âm thanh của Bạch Hạo đã yếu ớt.
Lúc này thần hồn của hắn đã mơ hồ không rõ.
Hình như vào giờ phút này, hai mươi hai màu lửa thiêu đốt cũng muốn kết thúc.
Lúc này theo lời hắn nói, trong đầu của hắn hiện ra hình ảnh ở trong cửa hàng luyện linh ở Khôi Hoàng Thành này, hai sư đồ sống nương tựa lẫn nhau, hết lần này tới lần khác hiện ra ở trong ký ức của hắn thật lâu không tiêu tan.
Đó là thân tình cả đời này hắn cảm nhận được.
Đó là sự ôn nhu, trân quý nhất của cả đời này của hắn…
Thân thể Bạch Tiểu Thuần càng thêm run rẩy.
Trong một tích tắc này, ý thức của hắn dường như có tiếng hò hét truyền ra.
Một loại bất an mãnh liệt, dường như có sự vật vô cùng trân quý sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi bên cạnh mình, khiến cho hắn cho dù có mê man mấy cũng đang run rẩy, dần dần muốn thức tỉnh!
Bạch Hạo ngẩng đầu, cuối cùng liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Cái nhìn này rất sâu, giống như muốn vĩnh viễn khắc ghi hình dáng của Bạch Tiểu Thuần ở lại bên trong tính mạng của mình.
Vào giờ phút này, sự không muốn, lưu luyếncũng đã trở nên thâm thúy vô tận.
Thời điểm một lần nữa cúi đầu, ở dưới thân thể kia thiêu đốt, ở trong thần hồn này tiêu tan, hắn lại dập đầu…
Ba lạy!
– Ba lạy cảm ơn…
Bạch Hạo nỉ non.
Nhưng những lời này của hắn đã không có cách nào nói tiếp đến khi kết thúc.
Thần hồn của hắn theo cái lạy này, bắt đầu từ hai bàn chân, đã trực tiếp đột nhiên biến mất… Cho đến hai chân… Cho đến toàn bộ thân thể, cuối cùng tản đi, hắn vẫn duy trì tư thế dang lạy, trán va chạm xuống mặt đất…
Ba lạy, cảm ơn ơn sư phụ!
Lời chưa nói xong, hình như chỉ có thể ở trong u minh, vang vọng giữa hư vô.
– Nếu có kiếp sau… ta vẫn làm đệ tử của sư tôn ngài…
– Không!
Ở trong nháy mắt khi Bạch Hạo biến mất, bàn tay khô héo của Bạch Tiểu Thuần này vốn không có khả năng giơ lên, rốt cuộc run rẩy giơ lên, chộp về phía nơi Bạch Hạo trước mặt biến mất.
Chỉ là… cũng chỉ còn khoảng không…
– Hạo nhi!
Trong một tích tắc này, ý thức của Bạch Tiểu Thuần từ trong mê man ầm ầm thức tỉnh.
Dường như có một bi ai không có cách nào hình dung, hình thành sóng biển, khiến hắn từ bên trong vô tận hư vô, hoàn toàn tỉnh lại!
Cũng trong một chớp mắt này, ánh mắt hắn bỗng nhiên mở ra.
Hắn ngơ ngác nhìn vào khoảng trống trước mắt.
Hồn của Bạch Hạo đã theo hai mươi hai màu lửa, tiêu tan…
Trong khoảng trống này chỉ có một tia lửa, hình như đại biểu cho ấn ký cuối cùng của Bạch Hạo tồn tại ở trong mảnh thiên địa này.
Tia lửa ở trong sự tiêu tan này, rơi vào trong lòng bàn tay Bạch Tiểu Thuần nâng lên, lưu lại một dấu vết tổn thương.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Hắn nâng tay lên, ở giữa không trung không có cách nào buông xuống.
Vào giờ phút này, nước mắt của hắn không ngừng chảy xuống.
Hắn không nhìn thấy được cảnh tượng Bạch Hạo cuối cùng tản đi.
Nhưng hắn cảm nhận được bên trong tính mạng của mình, hình như từ giờ khắc này, vĩnh viễn mất đi đồ nhi của mình…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1495: Vẫn Có Một Tia
Nước mắt hắn từ trên người, rơi vào trên mặt đất đổ nát.
Toàn thân thể của hắn bị một sự bi thương nồng đậm nhất từ trước tới nay, trực tiếp bao trùm.
Bạch Tiểu Thuần không phải là không có trải qua người thân bằng hữu tử vong ở bên cạnh.
Nhưng lúc này đây Bạch Hạo tiêu tan, khiến cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần rơi vào trong một mảnh tĩnh mịch…
Bi thương đến trình độ lớn nhất, không thể nào rít gào, mà là không có ý thức rơi lệ…
Trong đầu của hắn hiện ra hình ảnh năm đó khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy được Bạch Hạo, hiện ra hình ảnh hồn của Bạch Hạo thức tỉnh, hiện ra hình ảnh hai người sống nương tựa lẫn nhau ở trong Man Hoang…
– Bạch Hạo, từ đó về sau, ta chính là sư tôn của ngươi!
– Hạo nhi, ngươi cảm thấy chuyện này, vi sư làm như thế nào!
– Ha ha, Hạo nhi ngươi yên tâm.
Chuyện này vi sư có kinh nghiệm!
Những hình ảnh này, hết lần này tới lần khác hiện lên ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể hắn run rẩy không ngừng.
Bàn tay nâng lên vẫn còn không có cách nào buông xuống.
Thậm chí theo bản năng, hắn lại nắm lấy một chút.
Hình như hắn không tin, Bạch Hạo đã ngã xuống…
– Hạo nhi…
Bạch Tiểu Thuần thì thào.
Theo nước mắt chảy xuống, tiếng khóc của hắn cũng dần dần truyền ra.
Tiếng khóc kia vang vọng ở trong đống đổ nát này, ẩn chứa nỗi buồn vô tận, ẩn chứa đau thương thật sâu…
– Tại sao phải đánh đánh giết giết… Tại sao phải có người đã chết… Vì sao…
– Tu tiên, không phải là vì trường sinh sao… Vì sao…
Ở trong nước mắt không ngừng rơi xuống, ở trong sự bi thương vô tận này, ở trước mắt nghi ngờ trước sau vẫn tồn tại từ thời khắc bắt đầu bước lên con đường tu hành, giọng nói của Bạch Tiểu Thuần càng thêm suy yếu.
Hắn vốn chỉ còn lại có một tia sức sống.
Bạch Hạo rời đi, khiến cho trong cơ thể hắn ngưng tụ ra một cảm giác buồn bã không có cách nào tưởng tượng được.
Nỗi buồn này khó có thể tản ra.
Chỉ là nước mắt khó có thể phát tiết được một phần vạn nỗi buồn đó.
Nếu không thể phát tiết ra ngoài, ở dưới sự bi ai này lắng đọng, lại hình thành gió lạnh diệt sạch một tia lửa sinh mạng cuối cùng của hắn, ở trong thế giới của hắn, hóa thành gió bão, đóng băng tất cả…
Ở trận gió lốc này, trước khi muốn đóng băng sinh mệnh của hắn, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, liếc mắt thoáng nhìn người canh giữ lăng mộ.
Ở trong mắt của hắn… ở sâu bên trong sự bi thương này, lúc nhìn về phía người canh giữ lăng mộ, mặc dù lộ ra một phần phức tạp… Nhưng phần nhiều lại là hận!
Hắn làm sao có thể không rõ.
Bất luận là Đỗ Lăng Phỉ hay Bạch Hạo, tình cảnh của bọn họ hôm nay, phía sau tất cả những điều này… đều có người canh giữ lăng mộ thúc đẩy…
Không quan tâm người canh giữ lăng mộ là vì cái gì, Bạch Tiểu Thuần đều tuyệt đối không thể tha thứ!!
Loại ánh mắt mang theo hận ý này, từ trước tới nay chưa từng xuất hiện ở trên người Bạch Tiểu Thuần!
Hắn trước sau vui vẻ, trước sau vui sướng, thậm chí gần như tấm lòng son đơn thuần, hình như theo ánh mắt hận ý này sinh ra, tất cả trí nhớ bị phủ vụi, chôn cất ở trong thiên địa.
Cười thảm một tiếng, hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhắm nghiền.
Người canh giữ lăng mộ cảm thấy cay đắng.
Hắn thấy được hận ý trong mắt Bạch Tiểu Thuần, cũng cảm nhận được sức sống của Bạch Tiểu Thuần ở trong sự bi thương này giống như đóa hoa chưa nở, đã nhanh chóng héo rũ…
Ngồi khoanh chân ở trên tháp đổ nát, tận mắt được tất cả những điều này, trong sự trầm mặc, hắn than nhẹ.
Nếu có khả năng, hắn cũng không nguyện ý để Bạch Hạo ngã xuống.
Có lẽ cho dù là hắn, cũng không có cách nào cứu được hồn của Bạch Hạo bị thiêu đốt ở bên trong hai mươi hai màu này.
Cuối cùng hắn chỉ có thể âm thầm giúp đỡ một chút, có thể có một tia sức sống này… Hắn không xác định, cũng không có nói ra khỏi miệng.
– Bạch Tiểu Thuần…
Người canh giữ lăng mộ nhỏ giọng nói, âm thanh tang thương, vang vọng ở bên trong đống đổ nát này.
– Lão phu mặc dù định ra kế sách… Nhưng ở trong quá trình này phát sinh, không phải mỗi một chi tiết đều có thể khống chế…
– Tất cả mọi thứ đều là vì… Bất Tử Trường Sinh Công…
– Bất tử giống như dương, trường sinh giống như âm…
Giọng nói già dặn của người canh giữ lăng mộ truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, nhưng không có cách nào thức tỉnh lại ý thức của Bạch Tiểu Thuần đang chìm đắm ở trong bi thương, vẫn héo rũ.
Hình như những lời này của người canh giữ lăng mộ cũng không phải là nói với Bạch Tiểu Thuần.
Dường như… hắn đang nói với chính mình.
Hắn muốn dùng những lời này, để kiên định suy nghĩ của riêng mình, tới làm kiên định niềm tin về sứ mạng của mình.
– Phương pháp của hai quyển Khôi Hoàng này, truyền thừa đã lâu, chính là ở trong tai họa lớn của vĩnh hằng, ngưng tụ ra… hi vọng cho mọi người…
Người canh giữ lăng mộ nhỏ giọng nói.
Âm thanh càng thêm tang thương, giống như từ trong năm tháng truyền đến.
– Đáng tiếc, một mình tu luyện bất kỳ một quyển nào, đều khó khăn nặng nề.
Người huyết mạch Khôi Hoàng có huyết mạch gia tăng, người có thể thành đều hiếm thấy.
Càng không cần phải nói người có huyết mạch loãng ở trên thế gian này… Cho dù là tu tới đại thành… cũng vì không có cách nào âm dương quy nhất.
Chung quy khó có thể đột phá.
Thời điểm đi tới đại thành, đã là điểm cuối.
– Muốn sau Bất Tử Quyển, lại tu thành Trường Sinh Quyển, khó khăn kia lớn tới mức không có cách nào tưởng tượng được… Từ cổ chí kim, không người nào có thể làm được… Mặc dù biết rất rõ ràng yêu cầu của phương pháp tu luyện này… chính là chết một lần mới có thể làm được!
– Bởi vì… ngược lại của bất tử là tử vong.
Trường sinh thì ngược lại.
Tuy là đoản mệnh, nhưng trên thực tế cũng tử vong…
– Giữa bất tử và trường sinh, nối liền chúng… Lại là tử vong… Chỉ có điều loại tử vong này, không phải là chân chính ngã xuống, mà là giống như Huyết Tổ, hơi thở hôm qua, đổi lấy thức tỉnh hôm nay!
Người canh giữ lăng mộ thì thào.
Những lời này, hắn vốn không nói ra miệng.
Nhưng hôm nay hắn đã không chú ý được quá nhiều.
Theo Bạch Hạo tử vong, theo Minh Hoàng ngã xuống, người canh giữ lăng mộ hiểu rõ, mảnh thế giới này… đã chạy tới điểm cuối.
Từ nay về sau, thế gian lại không luân hồi nữa.
Tất cả hồn tử vong đều sẽ bồng bềnh ở trong thiên địa.
Hôm nay, Minh Hà sợ là cũng sẽ theo Bạch Hạo chết đi, sẽ khô hạn…
Hồn ở bên trong Minh Hà, sợ rằng sẽ chen chúc ra, khuếch tán toàn thế giới…
– Chỉ có từng trải qua tử vong, giống như là có cầu nối, mới có thể khiến cho người Bất Tử Quyển đại thành… có thể có tư cách, tu luyện Trường Sinh Quyển…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







