Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 288 : Kính Sụp Đổ Cùng Vào! (2) (c1436-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1436: Kính Sụp Đổ Cùng Vào! (2)
Trong chớp mắt khi ánh sáng màu tím chiếu xuống, thân thể mặt quỷ ở trong ánh sáng màu tím này ngưng tụ, cũng dừng lại một chút.
Nhưng cũng chỉ là chớp mắt một cái, mặt quỷ đã khôi phục lại như bình thường.
Mặc dù trong lòng hắn căm tức Bạch Tiểu Thuần đáng ghét ở đó quấy rầy hắn, nhưng lại không có thời gian để ý tới, một đầu lại vọt tới.
Mắt thấy nửa cái đầu của hắn đã tiến vào trong trung tâm vòng xoáy.
Thậm chí trong đầu Bạch Tiểu Thuần cũng truyền đến ý thức lo lắng của nữ hài nhi.
– Còn có vài hơi thở nữa sẽ kết thúc.
Mau ngăn cản hắn!
Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm một mảnh, phát ra một tiếng thê lương rít gào.
– Mặt quỷ, đây là ngươi ép ta!
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã không có biện pháp nào khác, hắn trực tiếp lại cứng rắn phá vỡ, diệt vong một giọt Bất Tử Huyết của mình.
Theo Bất Tử Huyết vỡ nát diệt vong, một huyết khí ngập trời, ầm ầm ở từ trong cơ thể hắn bạo phát ra, khuếch tán toàn thân, bao phủ khắp nơi.
Lúc này, ánh mắt hắn cũng trở nên tà dị vô cùng.
Trong chớp mắt thân thể lại đi ra một bước, huyết khí kinh thiên động địa.
Ý thức của Bạch Tiểu Thuần đã trở nên mơ hồ.
Lúc này hắn giống như dựa theo bản năng của thân thể này, ở dưới Thần Sát bạo phát, đối với tất cả tồn tại có đầy đủ sức sống ở bốn phía xung quanh, đều có khát vọng cắn nuốt mãnh liệt.
Mà hiện tại bên trong động băng này, khoảng cách gần Bạch Tiểu Thuần nhât, chính là mặt quỷ kia.
Gần như trong nháy mắt, ở dưới huyết khí Thần Sát tăng tốc khuếch tán, Bạch Tiểu Thuần giống như xuyên qua hư vô, trực tiếp lại xuất hiện ở bên cạnh mặt quỷ kia.
Huyết khí lại chợt bao trùm hắn ở bên trong.
Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải lên, hung hăng chộp một cái về phía mặt quỷ này.
Nửa cái đầu mặt quỷ đã tiến vào trung tâm vòng xoáy, lúc này toàn thân cũng run lên.
Cho dù là hắn, cũng cảm thấy cảm giác nguy cơ, phát sinh ở trong lòng hắn.
Mà thân thể hắn, đã ở dưới một trảo huyết khí này của Bạch Tiểu Thuần bị trực tiếp lôi từ trung tâm vòng xoáy này đi ra.
– Đáng chết, đây là… Huyết pháp?
Mặt quỷ tức giận rít gào.
Hắn bỗng nhiên quay đầu, liếc mắt liền thấy được toàn thân Bạch Tiểu Thuần có huyết khí tràn ngập.
Nhất là thời khắc này huyết khí toàn thân Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc đều tạo thành một ít tổn thương đối với hắn.
Điều này khiến cho mặt quỷ tâm thần chấn động.
Cũng chính là ở trong một tích tắc này, theo mặt quỷ bị Bạch Tiểu Thuần lôi ra, thời gian nữ hài nhi dung hợp trăm hơi thở, đã qua đạt được.
Toàn bộ vòng xoáy của mặt băng, nhất thời cuồng bạo.
Một lực hút cực lớn, ngập trời, giống như muốn hút tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh đều vào trong vòng xoáy này!
Bạch Tiểu Thuần cùng mặt quỷ càng không tự chủ được, bị lực hút mạnh này quấn lấy, lao thẳng đến vòng xoáy.
– Bỏ lỡ cơ hội lần đầu tiên, chỉ có thể tiến vào bên trong pháp bảo, tìm biện pháp cướp đoạt quyền khống chế!
Mặt quỷ tức giận đến cực điểm.
Ánh mắt hắn lóe lên, nhìn ra được Bạch Tiểu Thuần không thích hợp.
– Người này thần hồn suy yếu, thi triển huyết pháp này khó có thể cùng hồn dung hợp.
Nếu không, sẽ rất khó chơi!
Mặt quỷ hừ lạnh một tiếng.
Thời điểm thân thể hắn bị cuốn vào vòng xoáy, chín đạo phù văn bên ngoài thân thể hắn chợt lập lòe, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
– Dám ngăn cản chuyện tốt của ta.
Đối phó với loại huyết đạo bản thân không có ý thức, chỉ có bản năng, biện pháp tốt nhất, chính là… Phong!
Âm thanh của mặt quỷ truyền ra.
Trong mắt hắn lộ ra ánh sáng u tối dị thường.
Chín đạo phù văn này lập tức gào thét, chớp mắt lại bao phủ Bạch Tiểu Thuần ở bên trong.
Trong ánh sáng loá mắt, tầng tầng lớp lớp, xuất hiện hình ảnh trùng điệp, giống như dời núi lấp biển, hóa thành từng tầng phong ấn một, trực tiếp bao phủ ở trên người Bạch Tiểu Thuần.
Trong chớp mắt khi phong ấn của hắn hạ xuống, tiếng sấm trong vòng xoáy cuồn cuộn bạo phát ngập trời nhất từ trước tới nay, chấn động tám phương.
Trong nháy mắt, lực hút bên trong vòng xoáy này cũng trở nên cuồng bạo đến cực điểm, trực tiếp hút mạnh Bạch Tiểu Thuần cùng với mặt quỷ, kể cả mọi thứ ở bên trong động băng này vào trong vòng xoáy!
Ở trong chớp mắt khi bọn họ bị hút vào, vòng xoáy tan vỡ, mặt kính vỡ nát, động băng sụp xuống!
Bắc mạch Thông Thiên, sâu bên trong trên Băng Nguyên hình thành một mảnh sụp xuống.
Phạm vi sụp xuống này không nhỏ, khuếch tán ra bốn phía xung quanh.
Vô số lớp băng vỡ nát.
Ở trong thời gian một ngày ngắn ngủi, lại hình thành một vết nứt cực lớn.
Phóng tầm mắt nhìn lại, thật giống như bị một người khổng lồ đánh một quyền vào phía trên sông băng, hình thành vết thương nhìn thấy mà giật mình.
Thậm chí còn ảnh hưởng đến tất cả khu vực ở bốn phía xung quanh, khiến cho Cửu Thiên Vân Lôi Tông đều đặc biệt coi trọng.
Không chỉ đám người Vân Lôi Tử đến, thậm chí Bán Thần bắc mạch cũng tự mình hạ xuống.
Nhưng mặc cho bọn họ tìm kiếm ở bốn phía xung quanh, cũng không có tìm được manh mối nào.
Hình như tất cả đều hoàn toàn bị lực hút của vòng xoáy lúc trước hút đi.
– Thời buổi rối loạn…
Cuối cùng, Bán Thần bắc mạch lắc đầu than nhẹ.
Nếu như đổi lại là thời điểm khác, hắn có thể còn có tâm tình tốn tinh lực cùng thời gian, tìm ra nguyên nhân khiến cho khu vực Băng Nguyên này tan vỡ.
Nhưng hôm nay, hắn đã không có tâm tình như vậy.
Lúc ngẩng đầu, hắn nhìn về phía Thông Thiên Đảo.
Một lát sau, ánh mắt thu lại, cuối cùng nhìn về phía phương hướng Man Hoang.
Ở sâu bên trong mắt hắn che giấu sự uể oải.
Trên thực tế, từ sau chuyện Thiên Tôn thu đồ đệ ở địa điểm thí luyện, trong lòng hắn đã có chút bất mãn đối với Thiên Tôn.
Nếu không thời điểm nhìn thấy Đỗ Lăng Phỉ lúc, cũng sẽ không nói ra nơi này là bắc mạch.
Nhưng cho dù là bất mãn, hắn cũng không có cách nào biểu lộ ra ở ngay trước mặt Thiên Tôn.
Hắn hiểu rõ, bất mãn tuyệt đối không chỉ là một mình mình.
Hắn càng hiểu hơn… Dựa theo tính cách của Thiên Tôn, sau khi cuộc chiến tuyệt thế ở Man
Hoang thất bại, ở chiếc thuyền xương này lại một lần nữa thất bại, hiện tại sợ rằng ở trước mặt… Chỉ có một con đường.
– Có thể chiến tranh… rất nhanh sẽ bắt đầu.
Bán Thần bắc mạch thì thào, thở dài, xoay người rời đi.
Theo mọi người bắc mạch biến mất, Băng Nguyên sụp xuống này cũng chậm rãi trở lại yên tĩnh.
Gió tuyết một lần nữa bao trùm.
Có thể sau một vài năm tháng, tất cả nơi đây đều sẽ bị chôn vùi ở trong băng tuyết.
Cho dù là vết nứt mặt đất sụp xuống, cũng sẽ từ từ khép lại.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1437: Lão Phu Phải Lột Da Ngươi!
Mà ở phía dưới Băng Nguyên này, sâu bên trong vô tận, cho dù Bán Thần, thậm chí Thiên Tôn cũng khó có thể phát giác bên được trong thế giới này chi bảo, lại là một mảnh thế giới khác.
Pháp bảo cực lớn này lấy toàn bộ bắc mạch làm thân thể, phần khổng lồ bên trong, không nói có thể so với bắc mạch, nhưng chí ít có kích thước bằng ba phần của bắc mạch.
Chỉ có khu vực trung gian, giống như bắc mạch là bị băng tuyết bao trùm.
Mà ở phía đông, lại là một mảnh biển rộng.
Nước biển nơi này không phải là màu xanh lam, mà giống như mưa nước, trên bầu trời cũng luôn luôn có mưa xối xả rơi xuống.
Nhưng hết lần này tới lần khác ở trong nước mưa này lại hoàn toàn không có chút tia chớp lôi đình nào.
Chỉ có này mưa xối xả dường như vĩnh viễn sẽ không ngừng lại, khiến cho nước biển theo năm tháng càng lúc càng dồi dào…
Phía đông có biển.
Mà ở phía tây cũng có biển, đó là một mảnh biển lửa ngập trời.
Chiếu sáng gần phân nửa bầu trời đều biến thành màu đỏ.
Thời điểm ánh lửa khuếch tán ra, nếu đứng ở một vị trí thật cao nhìn xuống, có thể nhìn thấy được, phạm vi biển lửa phía tây rất lớn, không khác so với biển mưa ở phía đông là bao nhiêu.
Nơi đó, mặt đất thậm chí bầu trời đều bị thiêu đốt.
Hỏa diễm vô cùng điên cuồng mãnh liệt.
Tất cả những người lần đầu tiên nhìn thấy khí thế như vậy, tâm thần đều chấn động!
Chỗ khác thường, không chỉ là biển phía đông và phía tây, lôi vân cùng với hang gió ở hai bên nam và bắc!
Trong khu phía nam vực, mặt đất khô hạn.
Ở đây không có hỏa diễm thiêu đốt, khiến cho mặt đất khô cạn.
Ở đây trên trời cao lôi vân vô biên vô hạn.
Trong những lôi vân, gần như mỗi giây mỗi phút đều sẽ có từng tia chớp chợt đánh xuống.
Từ phía xa nhìn lại, những tia chớp này nhiều tới mức, rốt cuộc so với sương mù màu đen ở Lôi Tông, còn muốn khiến cho lòng người run sợ hơn.
Mỗi tia chớp hình như đều ẩn chứa lực lượng kinh người, khiến cho mặt đất ở nơi này không ngừng bị công kích, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ nổ tung.
Ở khu vực phía bắc, tồn tại từng dãy núi giống như còn rồng sống động.
Những dãy núi đan xen với nhau, hình thành hết sơn cốc này tới những sơn cốc khác.
Bên trong những sơn cốc này, chẳng biết tại sao ngưng tụ ra từng trận gió cuồng bạo, khiến cho toàn bộ khu vực phương bắc trở thành hang gió.
Những tiếng gió kia nức nở, khiến người ta sau khi nghe được, giống như linh hồn cũng đang run rẩy.
Nhất là nếu như nhìn thấy được những dãy núi trọc ở phương bắc, ở trong đầu sẽ không tự chủ được hiện ra hình ảnh trận gió điên cuồng mãnh liệt kia có thể xé rách tất cả tồn tại người cùng vật trở thành nát bấy.
So với việc khắp nơi đều là cảnh tượng kinh người, chỉ có khu vực Băng Nguyên ở giữa là ôn hòa hơn rất nhiều.
Giờ khắc này ở trên Băng Nguyên này có một bóng người đang lạnh run, nhanh chóng đi về phía trước.
Hắn vừa na di, còn vừa quan sát khắp nơi, vẻ mặt khẩn trương cùng bất an.
Đó chính là… Bạch Tiểu Thuần.
– Hàn Môn lão tổ, ngươi gạt ta!
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt như đưa đám, trong lòng thỉnh thoảng chửi thầm.
Hai ngày trước, hắn đã bị hút vào đây.
Thời điểm tiến vào, tuy tiến vào cùng mặt quỷ kia, nhưng sau khi rơi xuống, lại không ở cùng một vị trí với mặt quỷ.
Sau khi tiến vào đây không bao lâu, phương pháp Thần Sát của hắn cũng tiêu tan, Bạch Tiểu Thuần cũng khôi phục thần trí.
Hắn cố tình tìm một chỗ ẩn nấp, nhưng lại cảm thấy không an toàn.
Vì vậy hắn cẩn thận ra ngoài.
Nhưng theo hai ngày trôi qua, khi hắn chậm rãi hiểu được một chút đối với thế giới này, tâm tình Bạch Tiểu Thuần nhất thời trở nên không tốt.
– Ở đây căn bản cũng không có cái gì gọi là lực lượng thiên địa tích lũy vô số năm tháng.
Hàn Môn lão tổ, ngươi nói dối!
Tâm trạng Bạch Tiểu Thuần đầy bi thương, phiền muộn vô cùng.
Trước hắn phí hết công sức đi trợ giúp đối phương, thậm chí không tiếc tất cả đánh một trận với mặt quỷ đáng sợ kia, chính là muốn mượn lực lượng thiên địa bên trong pháp bảo tu luyện.
Nhưng hôm nay, sau khi bước vào thế giới của pháp bảo, nhìn bốn phía xung quanh hoàn toàn không có một chút lực lượng thiên địa nào, Bạch Tiểu Thuần lại nghĩ đến mặt quỷ kia cũng đang ở nơi đây.
Một khi gặp phải hắn, cái mạng nhỏ mình khó có thể bảo toàn.
Tâm tình của hắn đã muốn phát điên.
– Hàn Môn lão tổ, ngươi đừng giả chết nữa.
Đi ra cho ta!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy ủy khuất.
Nhất là nơi đây kỳ dị, rốt cuộc khiến cho hắn không có cách nào na di được.
Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần không khỏi khẽ mắng.
Từ hai ngày trước, sau khi hắn bị hút vào đây, ý thức của nữ hài nhi kia lại chưa từng xuất hiện qua.
Bất kể Bạch Tiểu Thuần ở trong lòng hô hoán như thế nào, nàng đều không để ý tới hắn.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần vốn đã buồn bực, lại càng thêm tức giận.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại không dám lớn tiếng rít gào.
Lúc này cho dù là gầm khẽ, cũng chỉ có thể dùng gần một nửa khí lực.
– Chuyện này, ta nhất định phải nói cho người canh giữ lăng mộ biết.
Cũng phải nói cho đệ tử kia của ta biết.
Đúng rồi.
Ta còn muốn nói cho Thiên Tôn!
Bạch Tiểu Thuần tức giận nói.
Nhưng cuối cùng hắn chỉ có thể thở dài thở ngắn, thận trọng ở trong khu vực Băng Nguyên này đi về phía trước.
Chỉ có điều, hắn không muốn gặp mặt quỷ khóc cười, nhưng Băng Nguyên này lại lớn như vậy.
Hai ngày trước hắn không gặp phải đã coi như là vận khí tốt.
Giờ khắc này vào ngày thứ ba, Bạch Tiểu Thuần đang nhăn mặt, nhíu mày cẩn thận đi về phía trước.
Bỗng nhiên, một nguy cơ mãnh liệt, khiến cho toàn thân Bạch Tiểu Thuần chợt run lên.
Trong lòng hắn đau thương, xoay người bỏ chạy.
Trên trời cao phía xa, không ngờ có một mảnh sương mù màu đen nồng đậm, đang cuồn cuộn cuốn đến.
Bên trong sương mù màu đen này có một mặt quỷ cực lớn, lúc này đang cười lạnh nhìn Bạch Tiểu Thuần, giống như đã sớm nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần tu vi không đủ, lúc này mới phát hiện.
– Thằng ranh con, ngươi làm lỡ chuyện tốt của lão phu.
Không lột da của ngươi ra làm diều, lão phu không hết hận được!
Bên trong mặt quỷ truyền ra giọng nói âm u lạnh lẽo.
Sương mù cuồn cuộn, tốc độ cực nhanh.
Trong chớp mắt hắn lại đuổi về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Mặt quỷ tiền bối, tiền bối nghe ta giải thích đã.
Ta cũng bị người khác hại.
Hàn Môn lão tổ này thật sự quá đáng.
Chúng ta có thể liên thủ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1438: Đều Lừa Đảo (1)
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần sợ hãi bỏ chạy, vội vàng hô to.
Nhưng giọng hắn vừa truyền ra, mặt quỷ kia lại chợt mở miệng.
Nhất thời một mảnh sương mù màu đen giống như xuyên qua hư vô, trong phút chốc lại xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Bạch Tiểu Thuần, hóa thành một cái miệng lớn, muốn căn nuốt về phía Bạch Tiểu Thuần.
Da đầu Bạch Tiểu Thuần cũng muốn nổ tung.
Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Tu vi của hắn bỗng nhiên bạo phát.
Hắn đang muốn toàn lực chống lại.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên bên tai hắn cuối cùng truyền đến âm thanh dồn dập của Hàn Môn lão tổ.
– Thả lỏng tâm thần.
Ta tới giúp ngươi chạy trốn!
Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra.
Hắn lập tức lại cảm nhận được bên trong thiên địa xung quanh này, dường như tồn tại một lực truyền tống, trong chớp mắt lại bao phủ toàn thân mình.
Gần như ở trong nháy mắt khi cái miệng khổng lồ của mặt quỷ kia cắn nuốt tới, một tiếng nổ lớn chợt bạo phát ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Ở trong ánh sáng lập lòe, thân thể hắn trong chớp mắt lại biến mất không thấy bóng dáng.
Thời điểm xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đã ở ngoài xa ngàn dặm.
Hắn vừa mới chuẩn bị thở ra một hơi, đang muốn mở miệng.
Nhưng trong nháy mắt, lực truyền tống xung quanh hắn lại một lần nữa phát động.
Ầm một tiếng.
Thân thể hắn lại một lần nữa biến mất.
Gần như ở trong chớp mắt khi hắn biến mất, hư vô nơi đây giống như bị xé mở.
Trong tiếng nổ lớn, mặt quỷ đã đuổi tới.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần lại bị truyền tống đi, mặt quỷ này rít gào một tiếng.
– Còn muốn chạy?
Trong nháy mắt mặt quỷ trốn vào hư vô.
Ở dưới sự truy kích không ngừng này, dần dần mặt quỷ rít gào càng thêm cuồng bạo.
Thật sự nơi đây hắn tuy rằng có thể na di, nhưng lại có sức cản rất lớn.
Hiện tại liên tiếp đuổi theo, hắn trước sau cũng không có cách nào đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần.
Điều này khiến cho trong lòng hắn giận không kìm chế được.
– Diệt thằng ranh con này chỉ là thứ yếu.
Quan trọng nhất, vẫn cướp đoạt quyền khống chế pháp bảo này!
Mắt thấy trừ khi vận dụng một ít thủ đoạn đặc biệt, nếu không không cách nào trong thời gian ngắn đuổi kịp Bạch Tiểu Thuần này, mặt quỷ này cũng không tiếp tục truy kích nữa.
Mà thoáng cái, thân thể hắn lao thẳng đến trời cao hư vô, muốn đi nghiên cứu xem làm như thế nào để có thể cướp đoạt pháp bảo này!
Bạch Tiểu Thuần cũng nhớ không rõ mình bị truyền tống bao nhiêu lần.
Cuối cùng hắn chỉ cảm thấy trong đầu ầm một tiếng, giống như ngũ tạng lục phủ đều lăn lộn, lúc này mới dừng truyền tống.
Thời điểm hắn xuất hiện, là ở bên trong một động băng.
Tuy vẫn ở trên Băng Nguyên, nhưng cụ thể là phương hướng vị trí nào, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không rõ lắm.
Thậm chí nếu không phải là thân thể hắn cường hãn vô cùng, lại có Bất Tử Huyết khôi phục, đổi lại thành những người khác, lúc này nhất định vô cùng suy yếu.
Hắn ở đây, mặc dù cảm thấy tạng phủ cuồn cuộn, đầu có chút choáng váng, nhưng cũng chỉ sau mấy hơi thở liền khôi phục như thường.
Nhưng tâm tình của hắn lại đang trong bi thương, cũng dâng lên hi vọng.
– Hàn Môn lão nãi nãi, ta còn tưởng rằng ngài không cần ta nữa…
Bạch Tiểu Thuần vội vàng hô to.
Hắn lo lắng những lời trước đó mình nói cùng mặt quỷ đã bị Hàn Môn lão tổ nghe được.
Lúc này hắn vội vàng đi xoa dịu một chút.
– Đầu lão quỷ kia xuất hiện, khiến cho ta dung hợp xuất hiện một ít bất ngờ… Sợ là trong thời gian ngắn không có cách nào hoàn toàn dung hợp.
Ta cần khoảng ba tới năm năm mới có thể…
Âm thanh của Hàn Môn lão tổ, mang theo một ít mệt mỏi, vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
– Ba tới năm năm? Có ý gì?
Bạch Tiểu Thuần lập tức há hốc mồm, trong lòng có loại cảm giác bất an..
– Ý chính là trước khi ta không hoàn toàn dung hợp, không mở ra ra được cánh cửa rời đi.
Cho nên ngươi phải ở chỗ này, ở thêm ba tới năm năm!
Hàn Môn lão tổ thản nhiên mở miệng, giải thích một câu.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe xong, trong nháy mắt tức giận, toàn thân đều sốt ruột.
– Ngươi làm vậy không phải là hãm hại ta sao? Nơi quỷ quái này, vừa không có lực lượng thiên địa hấp thu tu luyện, còn có lão quỷ khủng khiếp kia.
Ngươi bảo ta ở lại chỗ này ba tới năm năm? Ta muốn rời khỏi đây.
Hiện tại đi ra ngoài!
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng không kịp suy nghĩ gì, lớn tiếng rít gào.
– Ai nói không có lực lượng thiên địa? Phía đông có mưa biển.
Phía tây có hỏa thiên.
Phía nam có lôi vân.
Phía bắc có hang gió.
Sở dĩ tất cả các khu vực xung quanh kỳ dị như vậy, chính là vì lực lượng thiên địa ngưng tụ, ngươi có thể đi vào hấp thu.
Điều này đối với ngươi mà nói, không phải là chuyện gì khó, còn là đại bổ!
Hàn Môn lão tổ vẫn thản nhiên mở miệng.
– Về phần đầu lão quỷ kia, trong thời gian ngắn ta cũng không có cách nào đi đối đầu được, chỉ có thể mặc cho nó ở tại chỗ này.
Chỉ có điều theo ta không ngừng dung hợp pháp bảo, có thể hình thành áp chế đối với hắn, khiến tu vi của hắn ở chỗ này không ngừng bị suy yếu!
– Mà ngươi ở đây, mượn tạo hóa, tu vi có thể đột nhiên tăng mạnh.
Một bên mạnh mẽ lên, một bên suy yếu xuống.
Chỉ cần ngươi chịu đựng qua hai năm đầu, chênh lệch tu vi giữa các ngươi liền có thể quay ngược lại!
– Chờ sau khi ta hoàn toàn dung hợp pháp bảo, hóa thành khí linh, pháp bảo này cuối cùng sẽ kích hoạt, ta sẽ rơi vào ngủ say một khoảng thời gian.
Ngươi yên tâm.
Trước khi ta ngủ say, nếu như ngươi muốn rời đi, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.
Thời điểm ta cuối cùng kích hoạt pháp bảo này, quật khởi bắc mạch, giao hẹn cùng ngươi, vẫn sẽ không thay đổi!
Bạch Tiểu Thuần nghe được lời Hàn Môn lão tổ nói, trong lòng vẫn sốt ruột, lại cảm thấy tư tưởng có chút hỗn loạn.
Hắn vội vàng xua tay.
– Ngươi chờ một chút, ta ý nghĩ thông suốt một chút đã…
– Ý của ngươi là, ngươi cần một ba tới năm năm trước đi dung hợp trở thành khí linh.
Đến khi đó, ngươi có thể mở ra cánh cửa của pháp bảo, để cho ta rời đi trước.
Sau đó ngươi còn phải ngủ say một khoảng thời gian mới đi kích hoạt pháp bảo?
– Không sai.
Sau khi Hàn Môn lão tổ cho Bạch Tiểu Thuần một câu trả lời khẳng định, Bạch Tiểu Thuần nhất thời có loại cảm giác muốn phát điên.
– Tại sao lúc trước ngươi không nói.
Đến nơi này ngươi mới nói?
– Ta làm sao dự đoán được, sẽ có một lão quỷ theo ngươi, tiến vào nơi đây! Nói chung chuyện chính là như vậy.
Ở trong vòng ba tới năm năm này, trước khi ta còn chưa trở thành khí linh, không người nào có thể rời khỏi đây.
Ngươi tự giải quyết cho tốt đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1439: Đều Lừa Đảo (2)
Hàn Môn lão tổ hừ lạnh một tiếng.
Vào giờ phút này, ý thức của nàng giống như rời khỏi trong đầu Bạch Tiểu Thuần, biến mất không thấy bóng dáng.
– Chờ một chút!
Bạch Tiểu Thuần lo lắng hô to.
Nhưng lúc này đây mặc cho hắn hô hoán như thế nào, Hàn Môn lão tổ cũng không có đáp lại.
Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần hung hăng nắm tóc một cái, tâm tình bi thương căm phẫn vô cùng mãnh liệt.
– Lừa đảo.
Đều là lừa đảo… Đều tại ta quá đơn thuần.
Vừa nghĩ tới mình phải ở lại chỗ này ba tới năm năm, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút tuyệt vọng.
Nếu như không có lão quỷ kia còn tốt.
Ba tới năm năm cũng không phải rất dài.
Nhưng hôm nay, Bạch Tiểu Thuần đặc biệt lo lắng.
Đừng nói là ba tới năm năm, cái mạng nhỏ của mình có thể bảo vệ được ba tới năm tháng đã tính là dài.
Rầu rĩ một lát, Bạch Tiểu Thuần ý thức được mình đã không còn đường nào có thể đi.
Lúc này hắn chỉ có thể nhịn xuống sự lo lắng không yên, thận trọng đi ra khỏi động băng.
Hắn muốn xem thử, mình đang ở phương hướng vị trí nào.
Vừa đi ra khỏi động băng, hắn lại lập tức nghe được từ phía xa truyền tới từng tiếng thiên lôi.
Trong mắt hắn nhìn thấy được, là địa phương cách nơi này không tính là quá xa, lôi vân vô tận cùng với mặt đất cạn khô.
Còn có chính là, gần như ở cùng một chỗ… có vô số tia chớp thiên lôi từ trên trời đánh xuống.
– Lôi…
Bạch Tiểu Thuần hít thở có chút gấp gáp, ánh mắt chớp động cũng có chút do dự.
Hắn nghĩ đến mình ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, hấp thu những tia chớp do đó tăng cao tu vi.
Nhưng đồng thời hắn cũng nghĩ đến cuối cùng sau khi mình hấp thu tia chớp đạt tới trình độ nhất định, không có cách nào tiếp tục cắn nuốt, những tia chớp vô cùng vô tận kia thiếu chút nữa khiến mình bị nổ chết.
Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rầu rĩ.
Thời điểm hắn đang suy nghĩ có nên thử một chút hay không.
Bỗng nhiên, ở trên lớp băng cách hắn mười mấy trượng có một luồng sương mù màu đen chui ra.
Sương mù màu đen này mới vừa xuất hiện, lại lập tức ngưng tụ thành mặt quỷ lớn bằng nắm tay, chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn trừng, hét lên một tiếng, nhanh chóng lao ra, bỏ chạy thật nhanh về phía xa.
– Cuối cùng, tìm được ngươi!
Phía sau hắn, mặt quỷ kia lộ ra nụ cười dữ tợn.
Thời điểm âm thanh truyền ra, lại vang vọng trên toàn bộ Băng Nguyên.
Phóng tầm mắt nhìn lại, có thể nhìn thấy được ở trên Băng Nguyên này, lúc này thình lình có hơn vạn sương mù màu đen, ở các nơi đồng thời dâng lên, hóa thành hơn vạn mặt quỷ, đồng thời mở miệng nói ra những lời này.
Cùng lúc đó, tất cả hàng vạn quỷ mặt này phóng lên trên không trung, lao thẳng đến chỗ mặt quỷ phát hiện ra Bạch Tiểu Thuần, với tốc độ cực nhanh.
Cũng không lâu lắm chúng lại tụ lại với nhau, một lần nữa hình thành mặt quỷ với sương mù màu đen ngập trời.
– Thằng ranh con, đều tại ngươi làm hỏng chuyện tốt của ta.
Không lột da của ngươi ra, ta làm sao có thể cam tâm!
Mặt quỷ gầm thét giận dữ, trực tiếp đuổi theo về phía Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này trong lòng hắn cũng phiền muộn vô cùng.
Trước đó, sau khi hắn để Bạch Tiểu Thuần chạy trốn mất, đã thử đi tranh đoạt quyền khống chế pháp bảo này.
Hắn phát hiện pháp bảo này lại không có cách nào bị khống chế.
Thần hồn này đã nhanh hơn mình một bước, đã có dung hợp.
Lấy tu vi của hắn, cũng vẫn không có cách nào cắt ngang sự dung hợp.
Trừ phi là hủy diệt pháp bảo này.
Nhưng loại thế giới pháp bảo này, cho dù là thời kì hắn đỉnh phong, muốn diệt cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Càng không cần phải nói tới hiện tại.
Dưới sự căm tức, suy nghĩ của hắn hiện tại là tiêu diệt Bạch Tiểu Thuần, trút giận.
Sau đó, sẽ lại một lần nữa cân nhắc biện pháp.
Mặc dù Bạch Tiểu Thuần trốn không thấy bóng dáng, nhưng hiện tại sau khi hắn có quyết định, triển khai bí pháp.
Thân thể hắn trực tiếp phân tán, hóa thành hàng vạn tia sương mù màu đen, khuếch tán trong toàn bộ Băng Nguyên, giống như hóa thân ra hàng vạn hàng nghìn.
Như vậy… muốn tìm được Bạch Tiểu Thuần, không phải là chuyện khó khăn.
– Lần đầu tiên có Thiên Tôn đột nhiên xuất hiện!
– Lần thứ hai ta không có thời gian để ý tới ngươi!
– Lần thứ ba là khí linh đáng chết kia giúp ngươi truyền tống… Tiểu tử này vận khí không tệ.
Ta cũng không tin, lần thứ tư này, phía trước ngươi là lôi vân cuồng bạo, ngay cả lão phu cũng phải cố kỵ.
Ngươi còn có thể chạy trốn tới trong lôi vân được sao?
Mặt quỷ nghĩ như vậy.
Hình như hắn cũng cảm thấy Bạch Tiểu Thuần này hình như có chút khó giết.
Nhưng hắn vẫn hừ lạnh một tiếng.
Lúc này hắn thấy được phương hướng chạy trốn của Bạch Tiểu Thuần, chính là mảnh lôi vân này, hắn không chút do dự, vẫn đuổi theo.
Tốc độ cực nhanh.
Trong chớp mắt hắn đã lại đuổi, trực tiếp mở miệng lại phun ra mảng lớn sương mù, hình thành cái móng vuốt đen, hung hăng chộp về phía Bạch Tiểu Thuần một cái!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng run rẩy.
Nguy cơ mãnh liệt trùng kích tâm thần, hắn không dám chậm trễ chút nào trực tiếp mở miệng phun ra một luồng ánh sáng màu đen.
Quy Văn Oa bỗng nhiên xuất hiện, trực tiếp lại thao túng ở phía sau, đi ngăn cản lực lượng của quỷ trảo kia.
Ầm một tiếng, Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi.
Thân thể hắn bị lực mạnh này đánh thẳng vào, điên cuồng bắn về phía trước.
Lúc này thân thể hắn cũng giống như muốn tan vỡ, tu vi bất ổn. nhưng Bất Tử Huyết có khả năng khôi phục kinh người, đang nhanh chóng khôi phục.
Mà mượn ngoại lực này, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần lại bạo phát.
Bất Tử Cấm đã triển khai, mang theo Quy Văn Oa lại nhanh chóng lao ra.
– Bảo vật?
Mặt quỷ cũng bị Quy Văn Oa đột nhiên xuất hiện, dọa cho giật mình.
Hắn sửng sốt một chút, mắt lập tức lại chợt sáng lên, mừng như điên.
Hứng trí của hắn lại tăng lên rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần lo lắng đến cực hạn.
Mắt hắn đã sớm đỏ.
Một đòn trước đó tuy có Quy Văn Oa chống lại, nhưng thương thế của hắn vẫn rất nặng.
Dù sao chiến lực giữa hai người chênh lệch không nhỏ.
Lúc này mắt nhìn đối phương lại đuổi theo, ở trước mặt hắn chỉ có một lựa chọn.
Đó chính là… khu vực lôi vân phía trước!
Chỉ là ở đó từng tia chớp ầm ầm đập xuống mặt đất, thoạt nhìn rất dọa người.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã đỏ mắt.
Mặc dù bên trong lôi ngục từng trải sự sợ hãi khi không có cách nào hấp thu tia chớp, nhưng hắn đã không có lựa chọn nào khác.
– Liều mạng!
Bạch Tiểu Thuần rống to hơn, thân thể ầm một tiếng, ở trong chớp mắt khi mặt quỷ kia đuổi kịp, hắn lại trực tiếp bước vào đến… bên trong khu vực lôi vân!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1440: Ta Còn Có Một Hơi Thở (1)
Gần như ở trong chớp mắt khi hắn đi vào, tia chớp kia lập tức đã bị hấp dẫn đến, trong nháy mắt lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Ầm một tiếng.
Tia chớp này trực tiếp lại rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được lực lượng của những tia chớp này theo đỉnh đầu của mình, trực tiếp nổ tung.
Bên trong tia chớp ẩn chứa lực lượng, ầm ầm ầm nổ mạnh ở bên trong thân thể.
Thậm chí ở bên ngoài thân thể hắn cũng đều kích thích rất nhiều điện quang hình cung, theo thân thể khuếch tán ra.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho thân thể hắn run rẩy.
Hắn đang muốn kêu thảm thiết.
Nhưng rất nhanh, hắn lại trợn trừng mắt, trong mắt có ánh sáng vui sướng chợt lóe lên.
– Không có việc gì? Có thể hấp thu!
Bạch Tiểu Thuần bắt đầu kích động.
Hắn cảm nhận được, sau tia chớp này đánh vào trong cơ thể mình, không chỉ không tạo thành chút tổn thương nào đối với mình, còn đẩy mạnh tu vi tinh tiến.
Thậm chí… bBên trong tia chớp này lại có thể ẩn chứa lực sinh cơ mà tia chớp ở lôi ngục trước đây không có sẵn, rốt cuộc khiến cho Bất Tử Huyết của mĩnh cũng trở nên sống động hơn rất nhiều.
Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui mừng bất ngờ.
Hắn lập tức lại ý thức được, mặc dù mình hấp thu tia chớp ở lôi ngục đến cực hạn, không có cách nào lại có giúp đỡ đối với mình.
Nhưng rõ ràng ở trên phương diện trình độ, tia chớp ở thế giới pháp bảo này cao hơn so với ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, giống như là đan dược cao giai, tự nhiên có thể khiến cho mình lại một lần nữa hấp thu, mượn điều này để tu luyện.
Trong sự vui sướng, khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mặt quỷ cũng đuổi theo mình bước vào lôi vân, hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, hắng giọng hét lên một tiếng thảm thiết.
Âm thanh kia vô cùng thê lương, giống như gặp cực hình lớn lao vậy.
Âm thanh này rơi vào trong tai mặt quỷ phía sau.
Hắn cũng không khỏi dừng lại một chút.
– Tia chớp này lợi hại như vậy sao? Chỉ có điều, để cho hắn bị sét đánh chết, có chút tiện nghi cho hắn.
Thời điểm mặt quỷ nhìn những tia chớp ở bốn phía xung quanh, cũng kiêng kỵ càng nhiều hơn.
Hắn cũng phát hiện ra ở bên trong lôi vân này, cho dù là mình, cũng không có cách nào triển khai lực lượng thần thức.
Vì vậy hắn không tiến sâu vào trong lôi vân, mà là chạy ở sát bên ngoài, ánh mắt lưu ý về chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn đang đợi sau khi Bạch Tiểu Thuần bị đánh chết, sẽ xông lên thu hoạch thi thể của Bạch Tiểu Thuần.
Thật ra, Quy Văn Oa trước đó đã khiến cho hắn rất động tâm.
Trong quá trình hắn chờ đợi Bạch Tiểu Thuần bị đánh chết, Bạch Tiểu Thuần bên này nhanh chóng đi về phía trước.
Lại có vài tia chớp bị hấp dẫn qua, lục tục đánh vào trên người của hắn.
Mỗi tia chớp có lực lượng thiên địa, đều làm cho thể xác và tinh thần Bạch Tiểu Thuần sảng khoái vô cùng.
Nhưng trong miệng hắn kêu lên thảm thiết, tiếng sau dường như còn thê lương hơn so với tiếng trước.
Nhưng kêu thì kêu, Bạch Tiểu Thuần phát hiện mặt quỷ kia lại có thể không đuổi qua, Hắn có chút bất mãn với hành động của bản thân, còn khinh bỉ mặt quỷ nhát gan.
– Gia hỏa này thế nào lại cẩn thận như thế? Không được.
Phải cho hắn một chút dự đoán mạnh hơn nữa
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, tốc độ chậm lại.
Hắn vừa ở dưới những tia chớp này kêu la thảm thiết, vừa chật vật đi về phía trước, biểu lộ ra một bộ dạng dường như không có cách nào kiên trì được quá lâu.
Ánh mắt của mặt quỷ nhất thời lóe lên.
Hắn cực kỳ lưu ý đối với Bạch Tiểu Thuần, nhưng vẫn có tiến sâu vào bên trong, chỉ ở phía xa quan sát.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy cảnh tượng như vậy, khẽ cắn răng một cái, ở dưới những tia chớp này không ngừng đánh vào, tiếng hắn kêu lên thảm thiết càng lúc càng yếu ớt.
Thân thể cũng càng lúc càng giống như suy yếu, bước đi cũng chậm chạp hơn quá nhiều.
– Sắp bị đánh chết!
Miệng của mặt quỷ lộ ra một nụ cười lạnh.
Nhưng rất nhanh, hắn lại nhíu mày.
Thật ra trong mắt hắn, Bạch Tiểu Thuần không ngừng bị tia chớp công kích, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị đánh chết, lại có thể ở dưới bộ dạng tập tễnh này, một bước quằn quại, càng chạy càng xa…
Đến cuối cùng, mặt quỷ cũng nhíu mày.
Trong mắt hắn lộ ra sự hoài nghi.
Nhưng ngay khi hắn đang trầm ngâm không quyết, bỗng nhiên, Bạch Tiểu Thuần đã đi rất xa, ở dưới ba tia chớp liên tục đồng thời đánh trúng, toàn thân chợt run rẩy, rốt cuộc phát ra một tiếng động, ngã xuống.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần co quắp không ngừng.
Mắt thấy cảnh tượng như vậy, mặt quỷ lại không chút do dự nào nữa.
Thoáng một cái, thân thể ở sương mù khuếch tán, ầm ầm lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng trong nháy mắt ngay khi hắn vọt tới, Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc từ dưới đất giãy dụa đứng lên.
Thời điểm quay đầu lại, tơ máu tràn ngập trong con mắt hắn, toàn thân dường như mệt mỏi đến cực hạn vậy.
Giống như hắn đang hung hăng cắn răng, truyền ra tiếng gào thét mang theo sự mệt mỏi.
– Tới đi.
Bạch Tiểu Thuần ta tuyệt đối không khuất phục!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần rít gào, thân thể run rẩy, lại chật vật tiếp tục đi về phía trước.
– Da dày thịt béo!
Cái nhìn kia của Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn loại bỏ sự do dự của mặt quỷ này.
Lúc này hắn hừ lạnh một tiếng.
Nếu đã quyết định tiến sâu vào, hắn tùy ý triển khai ra tốc độ cao nhất, gào thét lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng theo tốc độ của hắn tăng nhanh, tia chớp bên trong lôi vân này cũng phân chia ra không ít, lao thẳng đến chỗ mặt quỷ.
Cho dù hắn có thể tránh được ất nhiều tia chớp, nhưng vẫn có vài tia chớp đánh vào trên người của hắn.
Toàn thân mặt quỷ chấn động.
Cường hãn giống như hắn, ở dưới tia chớp này thần hồn cũng bất ổn.
Điều càng làm cho hắn hoảng sợ, là sau khi những tia chớp này rơi ở trên người, lại có thể sẽ khiến sức sống của mình tiêu tan một ít.
– Tia chớp này thế nào lại quỷ dị như thế!
Mặc dù lúc trước mặt quỷ có phán đoán đối với những tia chớp này, nhưng lúc này sau khi tự mình lĩnh hội, vẫn kinh hãi.
Nhất là sức sống tiêu tan, khiến cho hắn lập tức khẩn trương.
Thật ra, hiện tại hắn giống như cái cây không có rễ, sức sống tuy nhiều, nhưng ở chỗ này không có cách nào bổ sung.
Một khi tổn hao quá nhiều, sẽ có ảnh hưởng cực lớn.
– Không bằng quay trở lại, chờ sau khi người này chết, mới lại đi vào lấy thi thể của hắn!
Nghĩ tới đây, mặt quỷ đang muốn lui về phía sau.
Nhưng ngay khi hắn muốn lui ra phía sau, trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần chợt phát ra một tiếng gào thét thê lương, giống như hồi quang phản chiếu trước khi dầu hết đèn tắt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







