1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 475 : Chỗ dựa! (c2371-c2375)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 475 : Chỗ dựa! (c2371-c2375)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2371: Chỗ dựa!

Một đêm này, Tuyết Lệ Hàn một mình một người ngồi ở trên đỉnh núi, trước mặt có một cái bàn bàng Tử Ngọc, trên bàn có ba cái chén.

Tuyết Lệ Hàn trước mặt có một cái, đối diện là hai cái.

Vừa lấy ra một bầu rượu, Tuyết Lệ Hàn mỉm cười rót đầy rượu ngon cho 2 chén đối diện và giơ lên cái chén của mình nhẹ giọng nói: “Huynh đệ.. Đệ muội, nữ nhi của các ngươi… Ta giúp các ngươi tìm được rồi.”

“Đệ muội, hài tử có ta… Ngươi nên yên tâm.”

Một ngụm uống hết sau đó đem chén rượu đối diện tưới trên mặt tuyết, trên mặt tuyết xuất hiện một mảnh nước đọng, nước đọng dần dần thấm dưới xuống.

“Nhiều năm trước, chúng ta cứ uống rượu như vậy… Ta vẫn muốn hỏi ngươi vì sao khi uống rượu nên ở trên đỉnh núi?” Tuyết Lệ Hàn nhìn hư không, tựa hồ Tử Hào đứng ở nơi đó mà nói.

Tuyết Lệ Hàn nâng chén, uống một hơi cạn sạch nói: Lúc ấy

ngươi nói, ta thích loại cảm giác quan sát thiên hạ này… Làm như ta đứng ở chỗ cao nhất, ta sẽ cảm giác được cả thương thiên đại địa đều ở dưới chân ta.

Ha hả… Huynh đệ, ta hôm nay không có cảm giác như vậy, chỉ muốn lên cao cùng ngươi uống rượu, mỗi lần đều ở chỗ cao.”

“Chỉ tiếc, hiện tại không còn có người theo ta ở chỗ này uống rượu.”

Tuyết Lệ Hàn nhẹ nhàng thở dài một tiếng, vừa cạn chén sau đó thở dài… lại cạn chén nữa…

Một đêm gió tuyết đột nhiên.

Tuyết Lệ Hàn cứ như vậy ở trên đỉnh núi ngồi một đêm, uống rượu một đêm, uống đến rạng sáng ngày kế tiếp.

Hắn như cũ như vậy cô đơn ngồi đó, cô đơn uống rượu, cùng huynh đệ, đệ muội trăm vạn năm trước uống rượu; là ăn mừng rốt cuộc tỉm được huyết mạch hay là phiền muộn do anh hùng không còn nữa? Là tiếc hận? Là hồi ức?…

Đến tột cùng như thể nào, không ai nói được rõ ràng.

Một bên trong rừng tùng, Tuyết Thất tựa vào trên một thân cây từ xa xa nhìn đại ca mình một mình uống rượu, sắc mặt đứng đắn cùng nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Hắn không nhúc nhích, tựa hồ cùng rừng tùng dung thành nhất thể.

Một hồi lâu sau có một tiếng thét dài vang dội thiên không.

Thanh âm của Tuyết Lệ Hàn ở trên bầu trời quanh quẩn thật lâu.

“Thiên Binh ngàn vạn chiến Tử Tiêu;

Máu nhuộm chiến trường áo anh hào;

Một mình chiến đấu hăng hái nào sợ;

Trụ đá giữa dòng làm thiên kiêu;

Một thân anh hùng xương cốt vô tồn;

Đầy ngập nhiệt huyết hóa thành cầu vồng; Sinh tử đồng tâm vì thân thuộc;

Phiêu linh thiên địa làm bạn với chàng; Làm sao vực ngoại trống trận cao;

Trăm vạn năm không xấu hổ,

Xương thịt may mắn gặp lại sáng nay;

Thế gian có Đông Hoàng ở đây;

Ai dám mắt lạnh nhìn nữ kiều?

Giải quyết xong ân cừu năm đó;

Sẽ cùng huynh đệ say một lần…”

Kế tiếp, cũng chỉ có Tuyết Lệ Hàn thở dài…

Đối diện hai cái chén rượu lẳng lặng nằm ở trên bàn, trong đầy trời tuyết trắng rượu còn ấm, nhiệt khí bay lên tựa hồ đối diện Tuyết Lệ Hàn đang có hai vợ chồng nâng chén cùng Đông Hoàng thoải mái chè chén vậy…

Tử Tà Tình tựa vào ngực Sở Dương với trạng thái cực kỳ nhu nhược gần một đêm.

Nàng cũng không có thương tâm khóc mà chỉ là có chút mê võng.

Tại sao có thể như vậy… rất nhiều năm tháng rồi sớm đà có thói quen cô tịch, sớm thành thói quen độc thân một mình, trong lúc bất chợt lại có cha mẹ? Tại sao trong lúc bất chợt, bản thân biến thành hậu nhân của anh hùng? Tại sao trong lúc bất chợt… Bản thân thì tuy có mà hết thảy lại đã sớm bị mất rồi…

Còn là đã mất trăm vạn năm rồi!

3 người Sở Dương ôm nhau một chỗ, người nào cũng không có mở miệng nói chuyên, cứ như vậy ôm nhau thật chặt.

Sở Dương cùng Mạc Khinh Vũ cũng biết, cái Tử Tà Tình hiện tại cần nhất thật ra thì cũng không phải là an ủi.

Chuyên lần này đối với Tử Tà Tình mà nói, cố nhiên là một chuyện tốt.

Nhưng chính là có một chút quá mức đột nhiên, về phần tâm tình cực kỳ phức tạp nên có một chút không thể nhận thức được.

Hoặc là ngay cả bản thân Tử Tà Tình cũng chưa chắc rõ ràng biết được lúc này trong lòng mình rốt cuộc là có tư vị gì.

Tử Tiêu Thiên Đế… Người anh hùng trong truyền thuyết kia, người một mình chiến đấu hăng hái cho đến hơi thở cuối cùng kia lại là cái thế anh hùng, lại là cha của mình?

Cái sự đột ngột này thực làm cho Tử Tà Tình thậm chí có chút ít không biết làm sao.

Nhưng chẳng biết tại sao vẫn có chút phiêu bạc, có chút cảm giác bất định, cảm giác không an toàn lại tựa hồ như tò đó được dẹp yên mặc dù bọn họ cũng đã mất.

Nhưng ta… Dù sao vân là có cha, có mẹ.

Bọn họ cũng không phải là không thương ta, nhưng bởi vì thiên ma xâm lấn, vì đại nghĩa, chẳng quan tâm đến ta… Nhưng bọn họ trước khi chết vân đem ta hoàn toàn an bài…

Ngay cả vì đại nghĩa mà uổng tư tình nhưng vẫn là đem ta an trí thỏa đáng!

Ta hẳn là nên thỏa màn.

Đang khi nhớ lại cái sơn động kia, những thứ đồ lấy không hết, dùng không cạn kia, Tử Tà Tỉnh nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng dâng lên một trận cảm giác hạnh phúc, không nhịn được mà ứa nước mắt và lộ ra một tia mỉm cười ôn nhu.

Giờ khắc này Tử Tà Tình vẫn là dị thường nhu nhược, không còn vẻ cứng rắn như trong dĩ vãng nữa!

Sở Dương ôm Tử Tà Tình, nhưng trong lòng thì nghĩ đến: Có thể hay không là ban đầu Tử Tiêu Thiên Đế đã cảm thấy được sát cơ của Thánh Quân nhưng, mặt đối với thiên ma rồi lại trăm triệu lần không thể lùi bước.

Bản thân mình có thể cùng thiên ma đánh một trận nhưng chỉ có đứa bé này còn đang trong trứng, còn cần có năm tháng dài ấp trứng, vì an toàn Cho nên mới đem nàng đưa đi xa như vậy?

Lại càng gần như cố chấp đặt ra thời gian cơ hồ là trăm vạn năm… Thật ra thì chính là vì… Bảo đảm nàng có thể chạy trốn được độc thủ của Thánh Quân?

Nhưng, nơi này lại có một cái vấn đề, ngay cả là lấy tu vi của Tử Hào cùng Lăng Phiêu Bình khi đó cũng chưa chắc có đầy đủ năng lực phong ấn trăm vạn năm, hơn nữa, bọn họ lúc ấy đà trong chiến đấu, khó có thể phân tâm…

Cứ như vậy lại có một vấn đề khác: Thiết trí phong ấn lý do do người khác làm! Người áo đen kia tự nhiên là có thực lực đặt ra trăm vạn năm phong ấn nhưng bọn hắn lại làm như thế nào mời được người áo đen kia?

Điểm này làm cho Sở Dương không giải thích được, hoàn toàn không hiểu.

Nếu người áo đen kia chịu ra tay giúp bọn hắn an bài hậu nhân thì tại sao không chịu ra tay trợ giúp bọn họ bình định thiên ma.

Lấy thực lực của hắc y nhân kia mà nói, cơ hồ chính là phất tay một cái hoàn toàn có thể làm cho thiên ma tan thành mây khói…

Nhưng hắn vì sao không có xuất thủ?

Điểm này hiển nhiên là hoàn toàn không cách nào thuyết phục được!

Tin tưởng không có người có thể trơ mắt nhìn một vị cái thế anh hùng cứ như vậy ở trước mặt mình chết trận!

Tối thiểu bản thân Sở Dương tự giác là mình không thể!

Nguồn tại FULL

Mà người nọ nếu có thể có thực lực cao như vậy, nói vậy cũng tuyệt đối không thể sao?

Tâm chính mới có thể đi lên vô thượng Đại Đạo! đây là điều Sở

Dương vẫn tin chắc không nghi ngờ.

Sở Dương cau mày, nghĩ đến chuyên này mà cảm thấy trong đó tràn đầy sương mù!

Căn bản là cái gì cũng thấy không rõ lắm, càng thêm nghĩ mài mà không rõ.

Mạc Khinh Vũ thủy chung biết điều ngồi ở bên cạnh hai người, không nói câu nào, chẳng qua là ân cần nhìn Tử Tà Tình.

Sắc trời đã dần dần sáng lên.

Cảm xúc của Tử Tà Tình cũng từ từ bắt đầu khôi phục.

Dần dần khôi phục lại như dĩ vãng mà ngồi thẳng người lên, tà ngực Sở Dương rời đi vuốt tóc của mình, nhẹ giọng nói: “Ta không sao…”

Sau đó nàng liền đứng lên.

Thần sắc tỉnh táo, kiên định, tựa hồ lại đà khôi phục được hình ảnh vị Tử đại tỷ cường thể lạnh lùng lại cứng rắn, độc thân đối mặt với thiên hạ.

Hình ảnh này so với 1 vị anh hùng một thân một mình suất lĩnh quân đội chiến Thiên Ma sao mà tương tự?!

“Trước kia, ta cho là mình chỉ như là một lá lục bình không có rễ… Hiện tại, cuối cùng có rồi.” Tử Tà Tình bình tĩnh nói: “Cha mẹ trước kia huy hoàng, ngay cả không còn nhưng chỉ là chúc cho vinh quang của bọn họ.

Những thứ này không quan hệ với ta…”

Thanh âm của nàng có chút run rẩy nói: “Chuyện ta có thể làm chính là vỉ bọn họ báo thù, tĩnh bình Ma hoạn, tàn sát hết thiên ma.”

“Nhất định phải tàn sát hết thiên ma!” Tử Tà Tình ánh mắt nhìn về phía hướng đông bắc, đó là phía Tử Tiêu Thiên thanh âm run rẩy nhưng kiên quyết nói: “Khôi phục ta… Tử Tiêu Thiên khuyết!”

“Cái này là dĩ nhiên!” Sở Dương thấy Tử Tà Tình tâm tình khôi phục, vội vàng trêu chọc một câu, nói: “nhạc phụ đại nhân của ta mặc dù mất nhưng cơ nghiệp Tử Tiêu Thiên này, còn có cả Tử Tiêu Thiên đương nhiên cũng là đồ cưới để lại cho vợ ta.

Có câu nói vào cửa nhà ta chính là người nhà ta.

Cho nên Tử Tiêu Thiên kia đương nhiên chính là của ta… Ta dĩ nhiên muốn cướp về.”

Tử Tà Tình mặt đỏ bừng cả giận nói: “Muốn đánh a, người nào vào cửa nhà ngươi?”

Sở Dương cười hắc hắc nói: “Người nào lên tiếng chính là người đó, sớm muộn gì cũng vào thôi.” Đột nhiên tràn đầy cảm khái thở dài một tiếng, dàng dặc nói: “Không nghĩ tới Sở Dương ta lại có phúc khí như vậy, tùy tùy tiện tiện tìm vợ lại chính là lá ngọc cành vàng…”

Lời còn chưa dứt, đã bị Tử Tà Tình liên thủ với Mạc Khinh Vũ, hai nàng một người một cước không có chút nào hoa giả, vô cùng chắc chắn đá vào trên mông đít hắn cả người trực tiếp bị đạp bay đi ra ngoài.

Mới vừa rồi cái loại không khí sầu não bị Sở Dương trêu chọc đã không còn sót lại chút gì.

Chỉ nghe Mạc Khinh Vũ ghen tức mười phần nói: “Chính xác… Bổ Thiên tỷ tỷ chính là hoàng để, so sánh với lá ngọc cành vàng còn lá ngọc cành vàng hơn ; Tử tỷ tỷ cũng là Thiên Đế hậu nhân, hàng thật giá thật lá ngọc cành vàng; Ô tỷ tỷ chính là Thiên Ngoại Lâu chưởng môn chi nữ… Ở trên giang hồ, cũng cũng coi là lá ngọc cành vàng tiêu chuẩn, cũng chỉ có ta đây lài,tiểu cô nương không phải là lá ngọc cành vàng… Hừ!”

Sở Dương tự biết miệng lưỡi sơ sót vội vàng cười làm lành bổ túc, đại độ lời ngon tiếng ngọt vội vàng an ủi mới làm cho trái tim nhỏ của tiểu bảo bối an tĩnh lại.

Nghe Sở Dương không hợp thói thường thổi phồng khoa trương nịnh hót, Tử Tà Tình cùng Mạc Khinh Vũ rối rít cảm giác sởn gai ốc, giơ ống tay áo vừa nhìn, chỉ thấy trên làn da trơn bóng như ngọc sớm đà nổi dậy một tầng da gà mà nhẹ nhàng run lên.

Sáng sớm, khi mọi người tụ cùng một chỗ ăn cơm, mọi người cũng đã bình tĩnh lại.

Tuyết Lệ Hàn nhìn Tử Tà Tình ăn cơm, trên mặt tràn đầy từ ái cùng trấn an.

Tử Tà Tình cúi đầu ý vị yên lặng ăn cơm, Tuyết Lệ Hàn đột nhiên nói: “Nha đầu, coi như khuê nữ của ta đi? Ngươi là con Tử Hào cũng chính là con của Tuyết Lệ Hàn ta.

Sau này cứ để cho cha nuôi che chở ngươi, cả Cửu Trọng Thiên Khuyết, mặc ngươi hoành hành! Coi như là con trai của Thánh Quân, ngươi muốn làm thịt vậy thì làm thịt, hoàn toàn không sao cả!”

Tuyết Thất ho khan một tiếng, hai mắt nhìn bầu trời.

Vô liêm sỉ này… Bây giờ nói chuyện thật là quá mức… Vì thu con gái nuôi lại ngay cả con trai của Vân Thượng Nhân cũng muốn làm thịt… đó có thể là cháu ngươi đó…


Chương 2372: Thăng cấp xuống cấp

Tuyết Thất nghĩ thầm, nếu không phải Tiên Nhi thì làm thịt cũng làm thịt, cũng không sao.

Gia hỏa này kia làm thịt được nhưng còn cháu trai! Thừa nhận hay không thừa nhận cô em gái kia là một chuyện nhưng… Cháu trai này… vẫn phải nhận.

Tử Tà Tình bình tĩnh nói: “Không.”

Tuyết Lệ Hàn vui mừng gật đầu nói: “Ta cũng biết ngươi sẽ không đồng ý mà… Tử Hào nữ nhi sao có thể hẹp lượng như vậy?.”

Tử Tà Tỉnh nhoẻn miệng cười nói: “Ta sẽ gọi ngươi là bá phụ.” xem tại

Tuyết Lệ Hàn nghe vậy thoải mái mừng rỡ, cười ha ha, cái cằm vốn là trơn bóng lại trong nháy mắt dài ra râu mép, làm bá phụ là chắc chắn rồi chẳng qua là trong lúc cười to, một bộ râu mép thẳng tắp chĩa ra nói: “Dĩ nhiên dĩ nhiên… Ngươi cũng có thể gọi ta là bá phụ.

Ha ha ha ha… cái này quá đúng đi.”

Tử Tà Tình lẳng lặng nói: “Thật ra thì, ta còn là càng muốn gọi ngươi Tuyết đại ca…”

Nàng trừng mắt nhìn, nói: “Mọi người nói gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, mặc dù ta là con nghĩa đệ ngươi nhưng hiện tại ta lại muốn gả cho huynh đệ của ngươi… Dĩ nhiên phải theo Sở Dương mà kêu, nếu không, không duyên cớ đem Sở Dương cùng một đám tỷ muội kéo xuống đồng lứa, cái lỗi này ta cũng đảm đương không nổi.”

Mọi người nghe thấy thì đều tức cười, cũng bị Tử Tà Tình làm cho rung động!

Trong 1 Tử Tà Tỉnh trong trẻo lạnh lùng cao ngạo lại còn có một mặt “Khả ái” như vậy sao?!

“Tuyết… Tuyết đại ca??” Tuyết Lệ Hàn 2 mắt trong lúc nhất thời trợn tròn và lại có chút ít cà lăm, hắn là người duy nhất không có chú ý tới bộ dạng của Tử Tà Tình lúc này nên bị lời của Tử Tà Tình làm cho kinh hãi!

Gì cơ? con gái Tử Hào kêu ta là đại ca?

Nếu là như vậy ta đây chẳng phải là còn phải gọi Tử Hào… là thúc thúc?

“Phản phản rồi!” Tuyết Lệ Hàn giận dữ nói: “Không được không được! Tuyệt đối không được, thế nào trăm vạn năm trôi qua, bối phận của ta lại rơi xuống đồng lứa! Tuyệt đối không được!”

Mạc Khinh Vũ kêu lên nói: “Tuyết đại ca… Lời này của ngươi nói không được, nếu theo vai vế của Sở Dương bên kia, Tử tỷ tỷ có thể là tỷ ta, ta đây… Cũng phải gọi ngươi là đại ca…”

” Ngươi thì không tính!” Tuyết Lệ Hàn vẻ mặt khó hiểu nói.

“Ta đây tuyệt đối coi trọng cái này, nhất định phải xem xét!” Sở Dương lão thần khắp nơi, đi lên tham gia náo nhiệt.

“Cái gì phải xem xét, chuyên này không liên quan đến ngươi!” Tuyết Lệ Hàn tức không chỗ đánh, một cước đá bay Sở Dương ra ngoài nói: “Đều tại tiểu tử ngươi quá mức hoa tâm háo sắc, hết thảy ai đến cũng không cự tuyệt, kiêm dung tịnh súc… Hiện tại liên lụy đến bản Đế Quân cũng đi theo ngươi xuống cấp…”

Sở Dương che cái mông, đau tận xương cốt, giận dữ kêu lên nói: “Tuyết Lệ Hàn, ngươi tên khốn này ngươi chờ đó… Cuối cùng có một ngày, tu vi của ta vượt qua ngươi… Đến lúc đó ta sẽ… Ngươi chờ đó!”

“Đến lúc đó ngươi làm sao? chờ cái gỉ?” Tuyết Lệ Hàn u ám cười lên hỏi Sở Dương với ánh mắt rất nguy hiểm, lúc này không thèm che dấu.

Nhìn ra được, chỉ cần Sở Dương nói một câu không trúng, nghênh đón Sở Ngự Tọa đúng là một bữa đánh tơi bời, hay hoặc giả là bạo ngược? Giày xéo?!

Mắt nhìn thấy bản thân sắp sửa bị “Thi bạo” Sở Dương trong phút chốc giơ lên miên chiến bài, căn cứ tinh thần hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, hắn giơ tay nói: “Đen lúc đó ta cần phải… Không phải là phải hảo hảo mời ngươi một chén rượu sao! Chúng ta cần phải một say sưa 1 trận, ai bảo mọi người là huynh đệ đây, nơi nào phải so đo… chứ..”

Mạc Khinh Vũ cùng Tử Tà Tình thấy thế cũng là cười khanh khách, lệ sắc động lòng người.

Tuyết Thất ngẩng mặt nhìn trời, lẩm bẩm mắng nói: “Cái người không có cốt khí này…” Hắn nói vậy mà đã sớm quên mất bản thân khi đối mặt với đại ca của mình so với Sở Dương hiện tại còn càng không có cốt khí hơn nhiều lắm…

Người nha, đối với người khác yêu cầu luôn cao hơn so với bản thân mình.

Trong lúc nhất thời không khí cực hòa hợp.

Tuyết Lệ Hàn cười ha ha, quay đầu nhìn Tử Tà Tình nói: “Tốt! Bất kể gọi ta là cái gì ta cũng hy vọng ngươi… Hảo hảo mà sống! Hảo hảo mà luyện công, sau đó, hảo hảo mà… Đi lại ở trong thiên địa này! Bất kể gọi ta cái gì… Nhưng ngươi bất kể gặp chuyện gì đều phải để cho ta biết… Hay là câu nói kia, coi như là đem con của Duy Ngã Thánh Quân cùng Cửu Để Nhất Hậu toàn bộ làm thịt, ta cũng thay ngươi gánh vác!”

Trong lúc nhất thời không khí cực kỳ hòa hợp.

Tuyết Lệ Hàn cười ha ha, quay đầu nhìn Tử Tà Tình nói: “Tốt! Bất kể gọi ta là cái gì ta cũng hy vọng ngươi… Hảo hảo mà sống! Hảo hảo mà luyện công, sau đó, hảo hảo mà… Đi lại ở trong thiên địa này! Bất kể gọi ta cái gì… Nhưng ngươi bất kể gặp chuyện gì đều phải để cho ta biết… Hay là câu nói kia, coi như là đem con của Duy Ngã Thánh Quân cùng Cửu Để Nhất Hậu toàn bộ làm thịt, ta cũng thay ngươi gánh vác!”

Hắn ha ha cười một tiếng, ngạo nghễ nói: “Tử Tiêu Thiên Đế nữ nhi, trời sanh chính là thân phận cao quý như vậy! Coi như là Tử Hào bây giờ không có ở đây, nhưng chỉ cần Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn còn thì như cũ vẫn là cao /quý như vậy!”

“Điểm này, không thể nghi ngờ!”

Tuyết Lệ Hàn nói những lời này cực kỳ khí phách!

Sở Dương ở một bên gật đầu lia lịa, đồng ý thổi phồng nói: “Tuyết đại ca nói quá đúng! Tử đại tỷ chính là cao quý như vậy! Coi như là ngay cả Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn đã mất, nhưng chỉ cần có ta lão công ở đây thì không ai dám bắt nạt ngươi! Chỉ sợ ngươi ngay cả con Thánh Quân cùng với Cửu Đế Nhất Hậu mà ngươi muốn làm thịt, lão công cũng thay ngươi gánh vác!” /

Tuyết Lệ Hàn hành động chán nản nói: “Cái gì… Cái gì gọi là ngay cả Đông Hoàng đã mất… Tiểu tử ngươi trù ta chết sớm sao?”

Sở Dương vội vàng cười làm lành nói: “Ta dụ dỗ lão bà của ta đây, có liên quan gì tới ngươi sao? Ngài cũng đừng tham gia náo nhiệt mà!”

Tuyết Lệ Hàn càng thêm cau mày nói: “Hảo tiểu tử, ngươi dám nói ta tham gia náo nhiệt, ngứa ngáy hả?!”

Sở Dương mặt đau xót nói: “Đại ca, ngài không thể lưu cho ta chút mặt mũi nào sao? Hai đệ muội của ngươi đều ở đây đó?!”

Tuyết Lệ Hàn hắc hắc vui lên nói: “Tiểu tử ngươi muốn mặt mũi như thể nào, thống khoái nói ra đi, nếu ngươi không nói ra, ta làm sao

biết ngươi muốn mặt mũi như thế nào đây?”

Sở Dương vẻ mặt khóc không ra nước mắt, một hồi lâu mới nói: “Vô tình vô nghĩa trời cao, ngươi tại sao lại chọc ghẹo người có tình có nghĩa như ta đây?!”

“Ha ha ha…” Mọi người cũng ồn ào cười to.

Sau bữa cơm, tất cả mọi người có chút thoải mái, Tuyết Lệ Hàn cuối cùng ở trên người Tử Tà Tình để lại một tia thần niệm; mặc dù lúc bình thường sẽ không cảm giác được cái gì, nhưng, chỉ cần là Tử Tà Tỉnh gặp phải nguy hiểm, Tuyết Lệ Hàn có thể ở trước tiên biết được hơn nữa sẽ trước tiên chạy tới!

Tất cả mọi người nhìn ra quyết tâm của Tuyết Lệ Hàn bảo vệ Tử Tà Tình, đó là tình cảm không ngôn ngữ nào hình dung được.

Mọi người tuyệt đối tin tưởng: Thật sự là vạn nhất một ngày kia, con trai của Thánh Quân không may bị Tử Tà Tình giết đi, như vậy bất kể để ý tới hay không không để ý, Tuyết Lệ Hàn tuyệt đối cũng sẽ phát động Cái Thiên, cùng Duy Ngã Thánh Quân triển khai quyết tử chiến, không chết không thôi!

Đây là huyết mạch của Tử Hào, Tuyết Lệ Hàn tuyệt đối không cho phép gặp chuyên không may!

Sau khi qua chuyên này, một lúc sau, Sở Dương rốt cục hỏi tới một chuyên khác.

“Ta nói, muốn đi về Cửu Trọng Thiên đại lục thì phải làm sao bây giờ?”

Chuyên này không nghi ngờ chút nào cũng chỉ có Tuyết Lệ Hàn có quyền lên tiếng nhất bởi vì trong tất cả người ở đây, thậm chí là cả Cửu Trọng Thiên Khuyết cũng chỉ Tuyết Lệ Hàn là cực kỳ nhiều kinh nghiệm.

“Ngươi hiện tại đã nghĩ muốn đi Vong Mệnh Hồ rồi hả?”

Tuyết Lệ Hàn nghiêng mắt hỏi hắn.

“Đúng.” Sở Dương gật đầu thừa nhận.

“Ngươi hiện tại đã nghĩ muốn đi Vong Mệnh Hồ rồi hả?” Tuyết Lệ Hàn nghiêng mắt hỏi hắn.

“Đúng.” Sở Dương gật đầu thừa nhận.

“Thật ra thì rất đơn giản, đến lúc đó ngươi đến Đông Hoàng Thiên, ta mở cho ngươi cái lối đi là được rồi…” Tuyết Lệ Hàn nói: “Ban đầu, vì bảo đảm cho chuyên Cửu Kiếp Kiếm không bị lộ bí mật, ta ở trên không trung Cửu Trọng Thiên đại lục cài đặt không gian loạn lưu che đậy không cho ngoại lai thể lực cường đại tiến vào, nếu không biết chỉ sợ sẽ bị thương…”

Tử Tà Tình mở to hai mắt nhìn nói: “Thỉ ra không gian loạn lưu ban đầu đem ta cơ hồ đánh về nguyên hình lại là do ngươi thiết trí?”

Tuyết Lệ Hàn vẻ mặt lúng túng, xoa xoa tay nói: ” Đúng a đúng vậy a, ta nào biết đâu rằng ngươi lại lô mãng như vậy đi vào… Rồi hãy nói ban đầu ta cũng không biết thân phận của ngươi… Tha lỗi tha lỗi a… Ai…”

Tử Tà Tình hừ hừ một tiếng.

Trong lòng kì thực nhưng cũng không có gì mất hứng, bởi vì, cũng là bởi vì mình một lần bị suy yểu mới có cơ duyên xảo hợp biết được Sở Dương, thấy được người đáng giá cho mình phó thác chung thân.

Từ nơi này nói, coi như là nhân họa đắc phúc, thậm chí từ ý nào đó mà nói, Tuyết Lệ Hàn cũng có thể được coi là bà mai của mình.

“Nha đấu, hảo hảo bảo trọng a!” Tuyết Lệ Hàn cùng Tuyết Thất rốt cục cáo từ, ở trên tuyết trắng, Tuyết Lệ Hàn đứng chắp tay, nhẹ giọng nói: “Nha đầu, Tử Tiêu Thiên của phụ thân ngươi còn đang chờ ngươi!”

Tử Tà Tình cắn môi không có mở miệng đáp lại, chẳng qua là chậm rãi gật đầu.

Tuyết Lệ Hàn một tiếng cười to, nói: “Ta thật là cao hứng! Trăm vạn năm qua ta rốt cục lại một lần nữa cảm thấy sự vui vẻ.

Sở Dương, hảo hảo chiểu cố nha đầu nhà ta đó… Ta đi đây.”

Thân thể cứ như vậy bay lên trời, trong chớp mắt, đã đến trăm trượng trên trời cao.

ừr

Tuyết Thất hô to một tiếng nói: “Đại ca, ngươi đi gấp như vậy làm gì, chờ ta một chút a…”

Hắn lao lên cấp đuổi theo đi.

Trong chớp mắt, thân ảnh hai người đã biến mất trên không trung.

Tuyết Sơn yên tĩnh trở lại nhưng tiếng cười của Tuyết Lệ Hàn vẫn còn đang quanh quẩn trong không gian.

“Kể tiếp chúng ta muốn đi đâu? Đi Đông Hoàng Thiên, hay là trở về Cửu Trọng Thiên?” Mạc Khinh Vũ nhìn Sở Dương cùng Tử Tà Tình nói.

Hiển nhiên Mạc Khinh Vũ đối với việc trở về Cửu Trọng Thiên rất thích, dù sao đối với Mạc Khinh Vũ mà nói, trừ đại ca Mạc Thiên Cơ ra tất cả thân nhân đều ở Cửu Trọng Thiên, nếu là có thể trở về thì có thể giải được nỗi nhớ nhà.

Tử Tà Tình trầm ngâm một chút, trầm giọng nói: “Sở Dương, ngươi đưa Khinh Vũ trở về Cửu Trọng Thiên xem một chút, ta muốn đi Tử Tiêu Thiên bên kia 1 chuyển.”

Sở Dương nghe vậy trầm mặc chốc lát, nói: “Chúng ta cùng ngươi đi qua.” Mạc Khinh Vũ cũng gật đầu, lấy trạng thái hiện tại của Tử Tà Tình nếu đi Tử Tiêu Thiên, vạn nhất xuất hiện cái gì đả kích mà nơi đó khắp nơi đều có thiên ma, thật sự là… Thiết tưởng không chịu nổi.

Tử Tà Tình lắc đầu, trịnh trọng nói: “Ta muốn tự mình đi.”

Sở Dương cười nói: “Ta nói muốn cùng ngươi đi, không phải là không yên tâm mà là đối với Tử Tiêu Thiên này cũng rất tò mò; rồi hãy nói, nơi đó là nơi nhạc phụ của ta chiến đấu và hy sinh, làm sao cũng phải đến xem.”

Tử Tà Tình miễn cưỡng cười cười.

“Còn có…” Sở Dương nói: “Ngươi có thể còn chưa biết, ta có được Tử Tiêu Thiên Để truyền thừa… Ở Cửu Trọng Thiên đại lục.”

Hắn từ từ nói: “Từ trình độ nào đó mà nói, ta còn là người kế thừa của hắn, hoặc nói là y bát truyền nhân.

Cho nên ta so sánh với ngươi còn có lý do hơn để đi Tử Tiêu Thiên xem một chút.”

Tử Tà Tỉnh cả người kịch liệt chấn động!


Chương 2373: Tử Tiêu huyết mạch

Theo giang hồ quy củ mà nói, người thừa kế hay hoặc giả là y bát truyền nhân có ý nghĩa không phải chuyện đùa, riêng về sự thân cận với Tử Hào mà nói, Sở Dương là y bát truyền nhân chỉ sợ còn muốn hơn cả Tử Tà Tình là nữ nhi.

Sư môn truyền thừa từ trước có truyền thống không truyền cho nữ bởi vì nữ nhi sau này thủy chung sẽ biến thành họ người khác, nói vậy mặc dù có chút bất cận nhân tình nhưng là chân thật tồn tại.

Sở Dương cố ý tại thời điểm này nói với Tử Tà Tình: Ta đi, không chỉ là bảo vệ ngươi, ta có lý do của ta.

Hơn nữa, rất đầy đủ.

Sở Dương rất rõ ràng tính cách Tử Tà Tình, nếu cô nàng này quyết tâm không cho bản thân đi, như vậy, len lén đi theo thật đúng là không hay.

Tử Tà Tình như gió lốc xoay người, con mắt lóng lánh nhìn Sở Dương rồi chợt tiến lên trước một bước nói: “Ngươi là nói, ngươi chiếm được Tử Tiêu Thiên Để truyền thừa?”

Nàng từ khi ra đời tới nay, hai chữ ‘Cha mẹ’ này chưa từng nói ra nên hiện tại, trước có Trần Lưu Vân, sau lại có Đông Hoàng Đế Quân Tuyết Lệ Hàn song song chứng thật thân phận của nàng, Tử Tà Tình trong lòng mặc dù đã sớm đối với lần này rất tin và không nghi ngờ.

Hơn nữa, nàng cũng có thể cảm giác được một ít sự cảm ứng trong tối tăm, nhận định bản thân mình thật sự chính là con của Tử Tiêu Thiên Để Tử Hào cùng Phiêu Linh Thần Nữ Lăng Phiêu Bình nhưng nhiều lần 2 chữ đơn giản ‘Cha ta’ kia vân còn không có thể nói ra khôi miệng được.

“Thật mà.” Sở Dương nhẹ nói: “Cửu Kiếp Không Gian hiện tại của ta thật ra đã được dung hợp với Tử Tiêu Tháp do cha ngươi lưu lại mà tiến hóa thành.

Mà Tử Tiêu Thiên Đế ban đầu còn để lại vô số Tử Tinh bảo tàng… Bao gồm, Thánh Tinh, thậm chí cả Thần Tinh…”

Thân thể Tử Tà Tình mềm mại run rẩy và khẩn cấp nói: “Cho ta nhìn một chút!”

Sở Dương thở dài một tiếng, đem Tử Tà Tình dẫn vào Cửu Kiếp Không Gian đồng thời liếc mắt nhìn Mạc Khinh Vũ, Mạc Khinh Vũ cũng đi vào theo nói: “Tử tỷ tỷ chờ ta một chút, ta cũng muốn vào xem một chút…”

Hai nàng đồng thời tiến vào Cửu Kiếp Không Gian.

Sở Dương trầm mặc thở dài một hơi.

Hiện tại, hẳn bỗng nhiên cảm giác được gánh nặng trên vai đột nhiên tăng thêm gấp đôi! Phấn chiến Thiên Ma, không bao giờ… thuần túy là vỉ Thiên Khuyết, vì đại lục nữa, bây giờ còn muốn tăng thêm thù riêng!

Sau một khắc, Sở Dương rất là ngoài ý muốn cảm thấy được tò trong Cửu Kiếp Không Gian truyền ra chấn động!

Đó là sự rung chấn ngay cả linh hồn cũng cơ hồ hoàn toàn bị phá hủy!

Sở Dương thất kinh, trong lúc nhất thời hoàn toàn không biết bên trong rốt cuộc xảy ra biển cố gì, hơn nữa vừa nghĩ tới hai nàng hiện tại đang ở bên trong, nguy cơ khó lường nên vội vàng lắc mình tiến vào trong Cửu Kiếp Không Gian.

Vừa đi vào trạng huống trước mắt làm cho hắn chính là thất kinh, hoàn toàn trợn mắt hốc mồm, không biết làm sao!

Tòa Tử Tiêu Thắp vốn đã cùng Dược Vương cung, Cửu Kiếp Không Gian ba cái hoàn toàn dung hợp làm một, vốn đã không còn tồn tại nào thì vào giờ khắc này lại lần nữa chia lìa đi ra ngoài, ở trong Cửu Kiếp Không Gian quay tròn chuyển động!

Hiển nhiên chính là việc Tử Tiêu Tháp chia lìa nên mới tạo thành kịch liệt chấn động, thật ra thì thử nghĩ cũng biết, Tử Tiêu Tháp chẳng khác gì là 1 phần của Cửu Kiếp Không Gian hiện tại, hơn nữa tỷ lệ mức tương đối không nhỏ, lúc này tùy tiện phân liệt, Cửu Kiếp Không Gian làm sao có thể không phát sinh biến hóa!

Tử Tiêu Tháp quay tròn xoay tròn, tốc độ ngày càng nhanh mà toàn thân thể tích cũng càng biển càng lớn.

Từ tò biến thành một tòa đỉnh thiên lập địa bảo tháp, tò trên thân tháp tản ra vạn đạo tử quang!

Ở trên đỉnh bảo tháp, một cái hùng vĩ đại ấn chậm rãi xoay tròn, đại ấn phát ra hào quang màu tím, nó chiểu sáng tới chỗ nào thì nơi đó hiện bốn chữ to!

Vạn Cổ Tử Tiêu!

Mạc Khinh Vũ giờ phút này lại không biết tại sao lại xuất hiện tình huống như vậy nên gấp gáp đến độ kêu to.

Ở cạnh Tử Tiêu Tháp cũng chỉ có Tử Tà Tình, lúc này thân thể nàng kịch liệt run rẩy đứng ở trước Tử Tiêu Tháp, hai mắt đầy nước mắt nhìn biển hóa kinh người long trời lở đất trước mắt.

Sở Dương thấy biển cố trước mắt thì trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người, không biết nên làm thể nào cho phải!

Xem ra khi Tử Tà Tình đi vào đã làm cho Tử Tiêu Tháp cảm thấy Tử Tiêu Thiên Để huyết mạch nên mới phát sinh biến hóa?

Nhưng Sở Dương hiện tại căn bản là chẳng quan tâm đến việc uy năng của Cửu Kiếp Không Gian có giảm hay không, hắn hiện tại trong mắt cũng chỉ có Tử Tà Tình, cũng chỉ có an nguy của nàng mà thôi.

Hết lần này tới lần khác hắn tìm cách đi tới chỗ Tử Tà Tình nhưng không cách nào nhích tới gần được.

Cả một mảnh bầu trời chấn động.

Bỗng nhiên, một cái thanh âm hùng tráng đột ngột vang lên nói: “Huyết mạch trở về, ta chiến Tử Tiêu; thấy được mà mỉm cười! Trời không diệt Tử Tiêu ta; sinh tử kiêu ngạo, Tử Hào ta!”

Thanh âm dị thường hùng tráng ở trong Cửu Kiếp Không Gian không ngừng quanh quẩn, liên tiếp, tuy chỉ có một tiếng nhưng lại quanh quẩn không dứt, giống như nghìn vạn người cùng hô to.

Mặc dù nhìn không thấy người nhưng chẳng qua là nghe được thanh âm này lại làm cho người ta muốn quỳ xuống cúng bái!

Sau đó, thanh âm kia thoáng dừng lại một chút bùi ngùi nói: “Nếu có thể kích hoạt Tử Tiêu Tháp, tất nhiên là huyết mạch của ta… Không biết, ngươi là trai hay là gái… Ta tuy nhìn không thấy… Bất quá, ngươi đã có cơ duyên tới đây đã nói lên tâm huyết của ta và mẫu thân ngươi năm đó cũng không có uổng phí.

Trời thương Tử Tiêu ta! Trời thương Tử Hào ta!”

Thanh âm này tràn đầy vui mừng.

Đến đây, Tử Tà Tỉnh nước mắt không thể kiềm được, cuồn cuộn chảy xuống, thân thể mềm mại run rẩy, đột nhiên phác thông ngã quỵ xuống hét lớn nói: “Cha! Mẹ!”

2 từ này từ khi mới ra đời tới nay vẫn quanh quẩn dưới đáy lòng nàng nhưng lại chưa bao giờ nói ra khỏi miệng được, giờ phút này lại cứ như vậy một cách tự nhiên kêu ra miệng!

Tuy nhiên thanh âm trên không trung vẫn thờ ơ, đối với một tiếng này không có bất kỳ phản ứng gì.

Cái thanh âm này thật ra chỉ là thanh âm của Tử Tiêu Thiên Đế trăm vạn năm trước lưu lại, nay chỉ phát lại chứ cũng không phải chân chính cùng người ta trao đổi…

Tử Tà Tình cả người run rẩy, trong lúc nhất thời cảm xúc cuồn cuộn, không cách nào tự chủ được.

Trên không trung thanh âm kia vẫn đang tiếp tục, nhưng Tử Tiêu Thiên Đế vốn không khí ngất trời vào giờ khắc này thanh âm lại trở nên sầu não, trầm thấp, dịu dàng thắm thiết.

“Hài tử, ngươi rốt cuộc đã tới…”

“… Ta vẫn hy vọng, ngươi là một bé gái… Mẹ của ngươi rất đẹp, ngươi nếu là bé gái, nhất định có thể thừa kế được mỹ mạo của nàng, nàng cũng rất xinh đẹp… Ngươi nếu là bé trai thì cần gánh trách nhiệm quá nặng…”

“Ta đã từng thể với mẹ của ngươi, khi ngươi mới ra đời, hai người chúng ta nhất định phải ở bên cạnh ngươi chờ đợi; ở trước tiên để ngươi Hóa Hình thành nhân… Chỉ sợ vì vậy mà có hao hết tu vi của chúng ta, cũng sẽ không tiếc… Chỉ tiếc, ta lại không chờ được đến lúc này… Không thể nhìn tận mắt ngươi ra đời, phủ xuống nhân thế này, đó là chuyên ăn năn nhất của ta và mẫu thân ngươi trong cuộc đời này.

Hài tử của ta; chỉ hy vọng ngươi cả đời này có thể đi được thông thuận, đi được bình an… Bây giờ ta chuẩn bị chiến đấu rồi, Tử Tiêu Thiên sắp đánh một trận cuối cùng, ta cùng với mẹ của ngươi chưa kịp cầu nguyện cho ngươi.”

“Đây chỉ là một lần cầu nguyên… Đem tất cả tâm nguyên, gửi hi vọng lên trời cao… Cũng là điều ta và mâu thân ngươi, điều duy nhất có thể vì ngươi mà làm… chúng ta là cha mẹ quả nhiên là không xứng chức… Chỉ hy vọng, ngươi cả đời này khi biết được chân tướng, biết được thân thế không nên trách tội chúng ta…”

“Chúng ta có thể chết trận, đối mặt với hàng tỉ địch nhân, chúng ta có chết cũng mỉm cười nhưng… nếu ngươi oán hận, ủy khuất thì bất kể chúng ta sinh hay tử đều rất đau đớn…”

“Ta không trách các ngươi… Ta không trách các ngươi…” Tử Tà Tình quỳ trên mặt đất, đã khóc không thành tiếng nói.

“Phía dưới, hài tử vào đi, để cho ta giới thiệu cho ngươi… Nhà của chúng ta, công viên Tử Tiêu Thiên của chúng ta! Cùng với ngươi cần phải nhớ kỹ các bậc cha chú nữa! Cùng với ca ca của ngươi tỷ tỷ của ngươi… Ta hy vọng, ngươi nhất định phải nhớ kỹ bọn họ.

Bởi vì ngươi phải thay thể bọn họ, sống sót…”

“Nhớ lấy, ngươi sống, chính là Tử Tiêu Thiên Đe! Chính là Tử Tiêu Thiên Đế Quân! Chính là người đứng đâu bốn ức 5000 vạn huynh đệ tỷ muội! Chính là một mặt cờ xí tuyệt không bị chinh phục!”

“Nhất định phải sống hảo hảo, hài tử.” thanh âm Tử Tiêu Thiên Đế từ ôn nhu chuyển làm sục sôi, rồi lại ở trong nháy mắt quay lại, làm cho người ta tinh thần chán nản nói: Hài tử, từ xưa tới nay, có lẽ không

có bất kỳ một hài tử nào phải sống với trách nhiệm trầm trọng như ngươi… Một người trên lưng đeo hy vọng của bốn ức 5000 vạn người… Nhưng chúng ta đã không có lựa chọn nào khác…”

“Ngươi nên biết tên của bản thân ngươi, ngươi gọi là Tử Tà Tỉnh… Có lẽ ở ngươi trong nhận thức đã biết., cái tên này là tương lai ngươi có một ngày tâm huyết dâng trào mà cảm nhạn được nhưng kỳ thật… Cái tên này là do ta sớm đặt cho ngươi, bất kể ngươi là nam hay nữ, cái tên này cũng sẽ thuộc về ngươi, vĩnh viễn thuộc về ngươi.”

“TỬ, là họ của ta, Tà là có chút cực đoan… Ha hả, Tử Tiêu Thiên ác chiến mấy năm, những kẻ tự xưng là chính nghĩa chánh nhân quân tử kia lại không có một người nào, không có một ai chạy tới tác chiến… Thiên Khuyết Thánh Quân cũng cự tuyệt không động binh… Cái gọi là chính ta thật đã chán ghét… Như thể, dứt khoát vì ngươi đặt tên là Tà.

Làm người… Hài tử, thật không nên quá đàng hoàng, nhất định phải ghi nhớ điểm này, hàng vạn hàng nghìn lần.”

Đọc Truyện Online mới nhất ở

“Về phần tình… Là tình giữa ta và mẫu thân ngươi, cũng là tình với Tử Tiêu Thiên! Tử Tiêu Thiên tình, khẳng khái thiên thu, lừng lẫy mãi mãi!”

“Hài tử, ngươi gọi là Tử Tà Tình!”

Tử Tiêu Thiên Để trầm mặc một hồi, nhưng ngay sau đó nhẹ nhàng thở dài một tiếng nói: “Đến đây đi hài tử, mẹ của ngươi đà đợi ngươi thật lâu rồi.

Đi vào nói với nàng đi… Mặc dù nàng nhìn không thấy cũng nghe không được nhưng ngươi dù sao cũng có thể gặp được nàng…”

“Đây là điều duy nhất cha có thể vì ngươi mà làm, là cơ hội duy nhất cho ngươi gặp lại mẫu thân…”

“Hài tử, cắn đắt ngón tay của ngươi, dùng máu tươi của ngươi mở ra bí mất lớn nhất của Tử Tiêu Tháp; không nên quá dùng sức, trên người của ngươi xuất hiện bất kỳ một sự đau đớn nào; ta và mẫu thân ngươi cũng sẽ đau lòng.”

Không chút do dự chút nào, Tử Tà Tình dùng chỉ như đao tại trên ngón trỏ của mình chợt vạch một cái, máu tươi rỉ rá;

Trên không trung sương mù màu tím cuồn cuộn rung chuyển một trận rồi máu từ ngón trò chảy ra hóa thành một đạo tử sắc sương mù nhanh chóng dung nhập đi vào.

Nhung ngay sau, đó, sương mù màu tím cũng cuốn quay về, đem tay Tử Tà Tình vây quanh, tựa hồ như là một vị mẫu thân ôn nhu nhất thấy con mình vì nghịch ngợm mà bị đứt tay nên vội lao đến băng bó vết thương…

Tử Tiêu Tháp đại môn ầm ầm mở rộng.


Chương 2374: Thiên Đế tình thâm

Theo một cỗ sương mù màu tím trào ra, Tử Tiêu Tháp sau khi mở cửa thì huyễn hóa thành một cái gian phòng hết sức ấm áp.

Trong đó có một nữ nhân mỹ lệ khuôn mặt đầy bất an đánh giá chính nàng, không ngừng hỏi nói: “Như thể nào? Có thể tiến hành không? Hình dáng này của ta… Không biết hài tử thấy được có thể chán hay không…”

Vừa nói lại cũng có chút khóc lóc nói: “hài tử đáng thương của ta… Muốn gặp được cha mẹ lại phải dùng phương thức như thế này… Ta muốn ôm nó… Hôn nó…”

Đột nhiên nữ nhân này lại kinh hô một tiếng nói: “Ngươi đã bắt đầu rồi ư?”

Nhưng ngay sau đó sắc mặt lại đột nhiên thay đổi, trở nên từ ái, sầu não, nhưng cũng có vô hạn ấm áp.

“Hài tử, ta chính là mẫu thân ngươi…” Mới vừa nói xong câu đó, nữ tử này vành mắt vừa đỏ, cố nén, nức nở nói: “Không biết ngươi lớn lên hình dáng ra sao… giống cha ngươi thật nhiều hay là giống ta thật nhiều… Mẹ nhìn không thấy được con…”

“Mẹ…” Tử Tà Tình si ngốc nhìn lên nữ nhân trước mặt mà cũng không dám có chút động tác nào khác.

Mặc dù chỉ là một cái hỉnh ảnh hư ảo nhưng Tử Tà Tình cũng trong nháy mắt cảm nhận được vô hạn ấm áp5 ngay khi nữ nhân ôn nhu trước mặt này xuất hiện nàng đã cảm thấy tâm linh rung động.

Đây chính là mẹ ta!

Mẹ ta yêu ta hơn hết thảy!

Loại ý nghĩ này, cảm giác này một cách tự nhiên nổi lên.

Loại cảm giác Tử Tà Tình vốn chẳng bao giờ cảm nhận được hết thảy nay trong nháy mắt trong lòng tràn đầy hạnh phúc cùng thỏa mãn.

Còn có sự chua xót, tân toan…

Mặc dù biết rõ mẹ nhìn không thấy nhưng vẫn muốn cười một cái, để cho mẹ xem một chút; nhưng khóe miệng vừa động, trong mắt nước mắt lại không khống chế được mà ào xuôi xuống.

Với cảm giác cực độ tân toan bi thống trong lòng, trong lúc nhất thời nàng chỉ muốn khóc lớn lên nhưng nàng cũng không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể gắt gao che miệng lại, nháy mắt một cái cũng không dám nhìn vào mâu thân mình… Tùy ý để nước mắt giàn giụa…

Muốn gặp mẹ, đây là cơ hội duy nhất, là cơ hội duy nhất trong cuộc đời này!

Nàng chỉ e sợ bản thân lơ đăng vừa động phá hư cái không gian thiết trí này làm cho thân ảnh mẫu thân sẽ tức thì biển mất… Cho nên động cũng không dám động.

Nàng cứ như vậy si ngốc nhìn, vừa tự nói với mình: Đây chính là mẹ ta, mẫu thân ta chưa từng gặp mặt!

Ta cũng có mẫu thân! Truyện được copy tại

Truyện FULL

Ta không phải là cô nhi! Không phải là bị vứt bỏ mà! Mẹ ruột của ta so sánh với bất kỳ mẫu thân nào trên đời này cũng yêu ta hơn…

“Hài tử… Ta rất nhớ ngươi… Mẹ thật rất nhớ ngươi a…” Cô gái kia khống chế không được khóc lớn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ nước mắt loang lổ.

Bên cạnh, thanh âm của Tử Tiêu Thiên Đế có chút bất đắc dĩ trách cứ nói: “Ngươi… Khống chế một chút tâm tình đi, ngươi với hình dáng này? Chẳng phải là làm cho hài tử thêm khổ sở sao…”

“Ta… Ta không nhịn được…” Nàng kia khóc thút thít, khóc ròng nói: “Ta muốn nhìn hài tử của ta một chút…”

“Ta muốn nói cho nó biết, ta yêu nó, ta thật yêu nó… Ta nằm mộng cũng muốn xem nó một chút, ta ước mơ thật lâu rồi, con của chúng ta có hình dạng như thể nào.

Ta một mực nghĩ tới, ta sẽ yêu nó như thế nào, dạy nó như thể nào, dụ dỗ nó như thế nào… nó tò nhỏ đến lớn, một năm một năm có biến hóa gỉ… Ta suy nghĩ kỹ lâu, thật lâu rồi… Nhưng bây giờ… Ta lại chỉ có thể làm cho hài tử thấy được một cái hình ảnh… Nó thậm chí cho tới bây giờ cũng không có cảm giác gì, cảm giác được mẫu thân ôm trong ngực cũng chưa từng được cảm thụ qua, mùi vị trên người của mẫu thân…”

“Người khác có thể có hài tử, vl sa


Chương 2375: Tử Tiêu không hối hận!

Trong vô biên vô hạn sóng người có hơn phân nửa trên thân đều có vết thương, hoặc nhe hoặc nặng, không phải trường hợp cá biệt, nhưng người người cũng là vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên quyết! ở chỗ này nhìn không thấy sự tuyệt vọng, nhìn không thấy tới bất kỳ chán chường nào!

Chỉ có cừu hận mãnh liệt, mãnh liệt chiến ý!

Đây không thể nghi ngờ chính là một chi thiết hùng binh!

Chỉ từ cái hình ảnh này tin tưởng người nào cũng sẽ không nghĩ tới, chỉ một ngày sau mấy trăm vạn tên hảo hán tử này lại đã vĩnh viễn an nghỉ ở Tử Tiêu Thiên!

“Các huynh đệ, mọi người đều biết!” Tử Hào thanh âm biến thành hoan khoái nói: “Ta còn có một hài tử còn chưa ra đời…, mà bây giờ ta đã đưa ra ngoài… Tử Tiêu Thiên chúng ta còn có hậu nhân, còn có hi vọng, còn có tương lai!”

“Tốt!” trong một mảnh hoan hô chấn thiên địa có người kêu to nói: “Tương lai để cho Tiểu vương gia tới thu hồi Tử Tiêu Thiên!”

Có người khác nói thầm nói: “Ngươi sao biết là Tiểu vương gia, nhờ là Tiểu công chúa? Biết trước a…” nguồn

Nhất thời tiếng cười rung trời.

“Hôm nay ở chỗ này, đem tất cả Cuộc nói chuyện hôm nay cũng dùng Thời Gian Ngưng cố ở chỗ này…, thuận tiện, cũng để cho con cháu của các ngươi tới thăm những thúc thúc này, nhớ kỹ các ngươi! Nhớ kỹ Tử Tiêu Thiên! T Tử Tiêu Thiên thuộc về mọi người chúng ta!”

Tử Hào hét lớn một tiếng nói: “Cho dù hắn hiện tại còn chưa ra đời! Hắn cũng là người Tử Tiêu Thiên! các ngươi nhớ kỹ, đó là trách nhiệm của hắn cũng là vinh quang của hắn!”

Tử Hào vừa nói ra, phía dưới không gian đột nhiên lâm vào một mảnh yên tĩnh không tiêng động.

“Mọi người Tử Tiêu Thiên chúng ta!” Tử Hào thét dài một tiếng, quay đầu theo thói quen phân phó nói: “Lãnh Nguyệt, từ ngươi bắt đầu, trước cùng cháu ngươi hoặc là…”

Tuy nhiên nói được một nửa, trong lúc bất chợt dừng lại.

Đôi môi cũng có chút run run.

Bên cạnh một người nhẹ giọng nói: “Lãnh Nguyệt hộ pháp”… Đà lừng lẫy chiến mạng…”

Chỉ nghe đến đó Tử Tiêu Thiên Để thở dài một tiếng nhưng mặt mũi lập tức trở lại nguội lạnh, lớn tiếng nói: “Lành Nguyệt đã mất, vậy thỉ từ ngươi bắt đầu muốn nói gì cùng con cháu của ngươi thì thống khoái nói đi.”

“Nhiều năm sau, khi hắn thấy một màn như vậy nhất định sẽ vì các ngươi mà kiêu ngạo! Cũng đều vì phụ thân hắn kiêu ngạo!”

“Bởi vì ta có các ngươi! Tử Tiêu Thiên có các ngươi!”

“Ở thời điểm Tử Tiêu Thiên gặp đường cùng, còn các ngươi nữa cùng với ta! Chúng ta cùng chung đối mặt, tử vong!”

Tử Hào thanh âm đã có chút mệt mỏi, nhưng như cũ tràn đầy khí tức bễ nghễ thiên hạ!

Khi nói chuyên với hài tử cũng như lúc đối mặt với thiên hạ, hắn cũng là Tử Tiêu Thiên Đế chiến vô bất thắng kia!

Một bóng người từ từ đi tới, người đến là một người trung niên hán tử, hắn yên lặng đứng một hồi rồi nhẹ giọng nói: “Hài tử ngươi chớ để quên phụ thân của ngươi là một anh hùng! Chúng ta rất bội phục hắn!”

“Hmm, hài tử, khi thấy ta có phải cảm giác ta rất tuấn tú hay không

a?”

“Cút đi! Hài tử ngươi nhìn ta này, ta là Dương lục thúc của ngươi, thúc thúc ta đã g**t ch*t vài vạn thiên ma rồi, cả Tử Tiêu Thiên trừ cha ngươi ra thì không sai biệt lắm phải tính tới ta…, “

“Vớ vẩn…” Hài tử ngươi đừng nghe hắn nói, đả đả sát sát, đó mà hay sao…, hài tử đây là thứ thúc thúc đưa cho ngươi…, sau này ngươi lấy được, nhất định phải hảo hảo học.”

“Thiên Đế bệ hạ hài tử sao còn cần ít đồ như vậy? Nhìn ta…

“Hảo hài tử, khi trưởng thành nên nhe phụ thân ngươi làm một đỉnh thiên lập anh hùng!”,

“Hài tử, hảo hảo sống.”

Lần lượt từng người đi tới nói chuyên, sau đó rời đi, nhưng, thủy chung không có một người nào nói tới chiến tranh, nói tới sinh tử: Mà đều nhất phái dễ dàng thong dong, làm hết sức mình có thể để nghĩ ra phương thức, tới kể một ít chuyên khôi hài,.”

Hướng về phía hài tử còn chưa ra đời, tất cả mọi người vắt kiệt hết tâm lực, cẩn thận từng li từng tí che chở…,

Tử Tà Tình lệ quang trong suốt, mím môi cẩn thận nhìn mỗi người, cố gắng nhớ lấy mặt mũi mỗi một người…

Rốt cục có một người đi lên trước, nhìn dáng dấp chính là một thô lỗ mành nhân, bên cạnh có người nhẹ giọng lặng lẽ nhắc nhở nói: “Cái này, lão Hắc, ngươi chú ý chút ít…, đừng quá kịch liệt…, “

Hán tử giống như hắc tinh tinh này gật đầu đi lên thật lâu nhưng thủy chung không nói chuyên, một hồi lâu sau đôi môi mấp máy, rốt cục phảng phất như bộc phát vậy nặn ra một câu nói: “Hài tử, nhất định phải nhớ kỹ, khi trưởng thành nhất định phải cho Vân Thượng Nhân tên khốn kiếp kia 1 trận, vì phụ thân mà báỏ thù, cũng vì Tử Tiêu Thiên chúng ta mà báo thù!”

“Nhất định phải đánh rụng tên Thánh Quân ngụy quân tử kia!”

Lời còn chưa dứt, lập tức bên cạnh có người tức giận mắng nói: “Đồ hỗn trướng, cút nhanh đi! Ngươi nha nói cái gì vô liêm sỉ nói, để cho ta lên.” ngay sau đó hán tử hào phóng này đã bị những người khác một cước đạp đi ra ngoài…,

Nhưng ngay sau đó những tên còn lại chen chúc tới đây, khuôn mặt cười nói: “Hài tử đừng để ý a… Mới vừa rồi vị thúc thúc kia của ngươi thật ra thì chính là bị bệnh thần kinh, Vân Thượng Nhân là ai chúng ta cũng không biết, còn có cái gì Thánh Quân nữa, đó vốn không phải là một món đồ…”

Hiển nhiên, những hán tử sắp đi ra chiến trường, sắp đi tới đoạn đường cuối cùng, những thiết huyết các chiến sĩ này, tuyệt đại đa số trong lòng cũng không muốn lưu lại cho hài tử sự cừu hận.

Mà hy vọng hài tử kia hảo hảo mà sống…

Chỉ sợ…, không phải báo thù!

Lần lượt mỗi người đi lên trước, nhưng nhân số thủy chung là nhiều lắm, mấy trăm vạn người đây, không thể nào để cho mỗi người cũng ló mặt cho nên lúc này trong sân đã vang lên thanh âm rung trời hô nói: “Hài tử, nhất định phải hảo hảo sống!

Tiếng rống to này tựa hồ nhắc nhở nhiều người.

Một trận thanh âm đón gió tò tò gắn bó thành một mảnh.

“Hài tử, hảo hảo sống!”

“Chớ nhớ cái gì… Chúng ta tò sống đến chết, không hối hận không hối tiếc!”

“Vỉ Thiên Khuyết! Ta không hối hận!”

“Đi theo bệ hạ, ta không hối hận!”

“Hài tử, mọi người chúng ta cũng sẽ vì ngươi cầu nguyện…” Hảo hảo mà sống, hạnh phúc mà sống!”

Từ đầu đến cuối, hai chữ sống tốt này xuất hiện với tần số cao nhất: Mà ‘Hảo hảo mà sống được các anh hùng hảo hán này nói nhiều nhất là do tự biết lần đi này hẳn phải chết, cho nên bọn họ mới thức ý thức được ở trên nhân thể này, cái gì mới là đáng quý nhất.

Đầu tiên là sống!

Sau đó là hảo hảo sống!

Nhịp trống hùng tráng kịch liệt trong lúc bất chợt vang lên dồn dập, cả thiên địa cũng phảng phất như đang run sợ: sắc mặt của mọi người cùng một thời gian trở nên lệ liệt, kiên quyết!

Bởi vì thời điểm xuất chinh đã đến.

Thanh âm của Tử Tiêu Thiên Để Tử Hào đột nhiên vang lên, một tiếng kinh thiên rống to làm cho mây đen trên bầu trời cũng cơ hồ bị đánh xơ xác nói: “Dàn trận!”

Tiếng kèn ô ô vang lên.

“Dựa theo an bài lúc trước! Xuất chinh!” Tử Hào rống to nói: “Vạn Cổ Tử Tiêu!”

“Vạn Cổ Tử Tiêu!!”

Mọi người cùng kêu lên rống to, rống như thể sau này không còn có thể được rống ra nữa.

Thanh âm này thẳng kích làm cho mặt đất nổi bụi mù mịt.

Phương xa núi lớn truyền đến thanh âm ùng ùng hồi âm…

Ở trong tấm hình, nhiều đội nhân mã chỉnh tề chạy nhanh ra, phất tay một cái, cứ như vậy đi, không ai quay đầu nhìn lại nữa.

Trong tấm hỉnh, thân thể Tử Hào cao ngất hùng tráng cứ như vậy đứng vững, nhìn chiến sĩ của mình một đội lại một đội đi ra ngoài, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén!

Vào giờ khắc này, hắn không còn là 1 vị từ phụ lúc trước mà là một vị thiết huyết vô tình Thống soái!

Thanh âm ùng ùng càng ngày càng xa.

Hình ảnh này kéo dài càng ngày càng xa, nơi xa là một đại môn, cái đại môn này thật cao lớn cao chừng vạn trượng, rộng mấy vạn trượng phía trên có ba chữ: Tử Tiêu quan!

Một cái thanh âm vội vàng vang lên nói: “Để cho ta đi qua.”

Tử Tà Tình nghe vậy thân thể mềm mại chấn động nói: “Mẹ,…”

Một cái thân ảnh xinh đẹp đột nhiên xuất hiện ở trên bầu trời, vóc người yểu điệu, bạch y như tuyết, bạch y tóc đen đồng thời ở trong cuồng phong tung bay, trong tay cầm một thanh kiếm hàn quang lóe lên.

Nhưng, ánh mắt Lăng Phiêu Bình vẫn nhìn lại về phía nơi đó.

Trong mắt tất cả đều là si mê cùng quyển luyến.

Đôi môi đỏ mọng khẽ hé, nước mắt chảy xuống, lẩm bẩm nói: “Hài tử…” Tha thứ cho mẹ… Mẹ muốn đi cùng cha con…” Hài tử, hài tử của ta…, hài tử của ta…,”

Trong tấm hỉnh, nàng đưa ra hai tay ra tựa hồ muốn ôm con của mình: Nhưng cứ như vậy cánh tay dừng ở giữa không trung, “… Trong mắt nước mắt giống như đê vỡ điên cuồng xông ra.

” tâm nguyện lớn nhất của mẹ chính là muốn ôm con một cái, nhìn con 1 lần…,”

Lăng Phiêu Bình trên không trung thống khổ nhìn lại nơi này, trong mắt phải vô lực khẩn cầu.

“Xuất chiến!”

Tử Hào khàn giọng hô tô, giọng mũi nồng đậm dị thường, phảng phất như đang cố gắng đè nén tâm tình nhưng hắn như cũ ra lệnh kiên quyết.

Tiếng nói còn quanh quẩn nhưng thân ảnh khôi ngô kia đã xông lên lên thiên không, kéo theo Lăng Phiêu Bình bay đi.

Hắn cứ như vậy đưa lưng về phía bên này, mơ hồ có thể nhìn ra được, tay áo của hắn có một chút ẩm ướt… Là đang rơi lệ sao?

Nhưng hắn cuối cùng không có xoay người.

Chẳng qua là lưu cho con của mình một cái thân ảnh cao ngất như núi, rộng rãi như núi, giống như muốn đỡ cả thanh thiên vậy.

Là vững chắc không thể phá vỡ!

Như vậy có thể dựa vào!

“Đi!” Tử Hào khàn giọng nói.

“Hài tử…” Lăng Phiêu Bình gọi một tiếng thì đã bị Tử Hào lôi kéo cực tốc bay đi ra ngoài.

Bị kéo đi với tốc độ cao nhưng nàng vân cố chấp quay mặt về hướng bên này, thân ảnh bị lôi kéo càng ngày càng xa.

Bạch y tung bay, tóc đen phất phới, ánh mắt thống khổ, không thôi quyển luyến, đạo thân ảnh kia tựa hồ muốn hung hăng đánh vào trong lòng Tử Tà Tình.

Thanh âm thống khổ kia còn đang quanh quẩn mà hình ảnh kia lại đột nhiên gián đoạn.

Tử Tà Tình kinh hãi thấy hình ảnh biến mất, theo bản năng bổ nhào lên trước hai bước, làm như muốn kéo lại hình ảnh đà biến mất kia nhưng lại chỉ nghe được thanh âm Tử Hào tràn đầy mỏi mệt ý tứ hàm xúc nói: “Hài tử”… Bây giờ là thời điểm đánh một trận cuối cùng… Đối phương ba Đại Thiên Ma Vương đã tới… Chiến trường, ta liền không để cho ngươi nhìn thấy…”

“Về phần mẹ của ngươi…, “

Tử Hào thanh âm có chút nghẹn ngào, nói tới đây đột nhiên dừng lại.

Dừng một chút mới nói: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết”… Hiện tại Tử Tiêu Thiên, trong Tử Tiêu Thiên Binh cũng chỉ còn lại có là một mình cha thôi!”

Sở Dương cùng Tử Tà Tình đồng thời trong lòng rung mạnh!

Chỉ còn lại có một người.

Như vậy nói cách khác…, Vào lúc này, vô số hảo hán tử kia, còn có mâu thân của Tử Tà Tình là Lăng Phiêu Bình hiện tại, đã lừng lây bỏ mình!

Nhớ tới hình ảnh mới vừa rồi, nhớ tới thanh âm mẫu thân, mặt mũi mẫu thân, Tử Tà Tỉnh đột nhiên co người ở trên mặt đất, lệ rơi đầy mặt, chỉ cảm thấy trong lúc nhất thời đau lòng không cách nào hô hấp được…”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box