1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 471 : Cửu Đế Nhất Hậu, phân biệt rõ ràng! (c2351-c2355)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 471 : Cửu Đế Nhất Hậu, phân biệt rõ ràng! (c2351-c2355)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2351: Cửu Đế Nhất Hậu, phân biệt rõ ràng!

Đám người Trang Tiểu Trần mặc dù đã là đương thời đều cường giả nhưng vẫn không lọt vào pháp nhãn của Yêu Hậu, tất nhiên động thủ, ngay cả là bốn người cùng lên, nhiều lắm là chỉ có thể cùng Yêu Hậu chu toàn nhất thời mà thôi, tuyệt không có khả năng bị thua chạy trốn được.

Hai bên một lời không hợp, mắt thấy Yêu Hậu sẽ phải xuất thủ đối với đám người Trang Tiểu Trần.

Lúc này, Trung Cực Thiên Vô Tình Thiên Đế Túy Vô Tình đứng lên nói: “Yêu Hậu bệ hạ tạm dàn tức cơn giận lôi đình, bốn người này xuất hiện có chút đột ngột, bất quá, Trang Tiểu Trần kia nói cũng chưa hẳn không có có mấy phần đạo lý.

Nhất phương Thiên Đế, nếu như là không thể bằng bản lãnh thật sự uy h**p thiên hạ, làm sao có thể cùng ngươi ta sóng vai, nổi danh trong Cửu Đế Nhất Hậu? Rồi hãy nói… Bốn người này thủy chung cũng là Mặc Vân Thiên bổn thổ nhân sĩ, lúc trước có tham dự cạnh tranh Thiên Đế vị, hôm nay trọng vấn để vị cũng xem như hợp tình lý… Lui nữa một vạn bước mà nói, trước mắt điều này cũng đích xác là chuyên nhà Mặc Vân Thiên…”

Ở bên cạnh ‘Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn’ cười lạnh một tiếng, quả quyết nói: “Trung Cực Thiên Đê nói như thế, có phải là nhận định chuyên này rồi? nói vậy Bổn để vốn là người Trung Cực Thiên, nếu như là một ngày kia vọt tới Trung Cực Thiên, đem toàn gia cả nhà trên dưới của ngươi chém tận giết tuyệt, cũng chẳng qua là chuyện nhà Trung Cực Thiên sao? Nghĩ đến sẽ không trách tội dính líu đến Đông Hoàng Thiên có phải thế không?”

Xích Bắc Thiên Viêm Dương Thiên Đế Long Ảnh Huyễn nói: “Đông Hoàng bệ hạ nói lời ấy sai rồi, Đông Hoàng bệ hạ vốn là người ở nơi nào giờ phút này đã sớm không trọng yểu nữa, quan trọng là… Hiện tại ngài là người đứng đầu Đông Hoàng Thiên, bất kỳ mọi cử động đều liên quan đến Đông Hoàng Thiên, ngược lại cùng Trung Cực Thiên mới là không có quan hệ một chút nào.” xem tại

‘Tuyết Lệ Hàn’ nhịn không được bật cười nói: “Long Ảnh Huyễn, ý của ngươi là nguyên bổn quê quán của một người không được coi là nơi xuất thân, vậy thì từ đó không được tính là người cố hương? Ngươi con mẹ nó phóng cái gì chó rắm thúi? Nếu như là Long Ảnh Huyễn ngươi ở Đông Hoàng Thiên ta biển thành một con chó, chẳng lẽ nói cố hương ngươi cũng là chỉ là một con chó hay sao?”

Long Ảnh Huyễn giận tím mặt, điềm nhiên nói: “Tuyết Lệ Hàn, ngươi sao dám vô lễ như vậy, vô luận như thế nào cũng muốn cùng ta đối đầu sao?”

‘Tuyết Lệ Hàn’ hơi ngửa đầu’ hắc hắc cười lạnh nói: “Cùng ngươi đối đầu? Ngươi xứng sao? Hơn nữa… đây là các ngươi ai nấy muốn cùng Mặc Vân Thiên đối nghịch, Bổn đế chẳng qua là nhìn không vừa mắt thôi… Lại thành đặc biệt cùng ngươi đối nghịch.

Viêm Dương Thiên Để, ngươi trừ am hiểu đổi trắng thay đen ra còn rất am hiểu dát vàng trên mặt mình? Nghĩ muốn nhờ hiển hách uy danh của Đông Hoàng ta để đề cao một chút giá trị con người của ngươi sao?!”

Hắn lạnh lùng hừ hừ, nói: “Chỉ tiếc là chỉ thấy bỉ ổi mà thôi.”

Long Ảnh Huyễn giận đến tay chân phát run, giận dữ nói: “Tuyết Lệ Hàn, từ trước đến nay Thiên Đế lên ngôi, không người nào là không trải qua ngàn mài vạn hiểm? Không người nào là hiểm tử nhưng vân còn sống, tỉm được đường sống trong chỗ chết? Lại có người nào cứ vậy bình an thuận lợi tiếp nhận lên ngôi? Ngươi cố tình gây sự, công kích Bổn đế, ngươi là có ý gì?”

“Thiên Đế lên ngôi có người khiêu chiến Thiên Đế thực lực, vốn là theo lý thường phải làm, chính là thiên kinh địa nghĩa! Thực lực chưa đủ khó phục chúng, làm sao có thể làm Thiên Để? Làm sao có thể tĩnh nhất phương an bình?” Long Ảnh Huyễn lớn tiếng nói: “đây là ngàn vạn năm quy củ, ai có thể phá? Quỳnh Hoa Đại Đế làm sao có thể ngoại lệ?!”

Đại La Thiên Vô Cực Đại Đế Tử Vô Cực cười nhạt, nói: “Viêm Dương Thiên Để nói không sai, điều này xác thực chính là lệ cũ của Cửu Trọng Thiên Khuyết nhưng ta muốn hỏi mấy vị Mặc Vân Thiên bổn thổ tới khiêu chiến kia… Ngày đó khi Nguyên Thiên Hạn còn tại vị, mấy vị đang làm cái gì vậy? Khi Quỳnh Hoa Đại Đế đẫm máu chém giết phấn chiến Thiên Ma các ngươi ở nơi đâu? Là ai một tay một cước bình định thiên ma Ma họa, là ai làm rung chuyển Mặc Vân Thiên quỹ đạo? Hiện tại hết thảy nguy cơ cũng đã qua, giờ phút này nhảy ra hái quả đào, chỉ trích đại ân nhân của cả Mặc Vân Thiên không đủ tư cách… Bọn ngươi nói được gì đây?”

Nam Cực Thiên Băng Tuyết Thiên Đế Mộng Cảnh Hồi nói: “Tử huynh lời ấy sai rồi, ban đầu Nguyên Thiên Hạn cũng không có lộ ra chân ngựa, chẳng qua là Quỳnh Hoa Đại Đế biết trước tất cả mà thôi, cho đến khi Nguyên Thiên Hạn bại lộ thân phận Thiên Ma thì cũng là lúc biển mất Vân Diệt.

Bốn người này cũng không ở gần, làm sao có thể kịp thời chạy tới? Do đó nói họ không đến xuất lực tham chiến? Tử huynh thuyết pháp chỉ sợ là có chút xoi mói đi.”

Phù Đồ Thiên Thiên Đế Mặc Hồi Trần thản nhiên nói: “Bất kể như thế nào, bọn họ những người này không có tham gia đồ ma cuộc chiến chính là chuyên thực, giờ phút này, đối mặt đại ân nhân của Mặc Vân Thiên nói năng l* m*ng, nói bừa khiêu chiến, chính là có chút vong ân phụ nghĩa, điểm này không thể không nói được.”

Đại Tây Thiên Cuồng Kiểm Thiên Đế Ngô Dã Cuồng nói: “Ngay cả những người này về tỉnh lý có chút đuối lý, nhưng chuyện người ta hiện tại làm cũng là tuần theo Cửu Trọng Thiên Khuyết lệ cũ.

Điểm này, cuối cùng không thể lật đổ, thậm chí, năm đó Thánh Quân bệ hạ còn đà từng đặc biệt nói về chuyên này… Cửu Trọng Thiên Khuyết vốn là thế giới người mạnh làm vua, nếu như là muốn tìm người đạo đức cao thượng, cõi đời này đại nho có rất nhiều nhưng bọn hắn những người đó tay trói gà không chặc, làm như thể nào quản lý được một phương thiên địa? Hữu nhất phương an bỉnh?!”

Thanh Tiêu Thiên Võ Uy Thiên Đế Mạch Thanh Thanh cũng lạnh lùng nói: “Dựa theo ý Ngô huynh đó chính là Tạ Đan Quỳnh vị đại ân nhân của cả Mặc Vân Thiên tại vinh diệu nhất trong cuộc đời này bị người Mặc Vân Thiên chém giết cũng là chuyện theo lý thường phải làm sao, có phải thể không? Bổn đế đối với loại ngôn luận này chỉ có dè bỉu, thật là không dám gật bừa.”

Cửu Để Nhất Hậu rối rít mở miệng cãi nhau, người sáng suốt cũng nhìn ra.

Đám người Cửu Để Nhất Hậu là nhân vật thiên hạ nhất tuyệt vào giờ khắc này rốt cục tạo thành hai phe phái.

Nhất phái chính là lấy Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn cùng Yêu Hậu Yêu Tâm Nhi cầm đầu, toàn lực ủng hộ Mặc Vân Thiên Quỳnh Hoa Đại Để; còn có Phù Đồ Thiên Đế Mặc Hồi Trần, cùng Đại La Thiên Đế Tử Vô Cực, cũng rõ ràng là đứng ở bên Tuyết Lệ Hàn.

về phần bên kia, còn lại là lấy Vô Tình Thiên Để Túy Vô Tỉnh cầm đầu, Viêm Dương Thiên Đế Long Ảnh Huyễn, Cuồng Kiếm Thiên Đế Ngô Dã Cuồng tạo thành nhất phái.

Mà Nam Cực Thiên Băng Tuyết Thiên Đế Mộng Cảnh Hồi lập trường lại có chút mập mờ, có chút nghiêng về Vô Tình Thiên Để; còn Thanh Tiêu Thiên Đế Mạch Thanh Thanh lại hơi có khuynh hướng về Tuyết Lệ Hàn bên này.

Nhưng nếu như là bình tĩnh mà xem xét, hai người kia lập trường vẫn là trung lập, cũng không có khuynh hướng rõ ràng.

Hai đại trận doanh, đối chọi gay gắt.

Bàn về thực lực, Tuyết Lệ Hàn cùng Yêu Hậu nhất phái thực lực có thể nói hoàn toàn áp đảo đối phương nhưng nếu như là bàn về bối cảnh, đối phương nhưng còn có Thánh Quân Vân Thượng Nhân làm chỗ dựa.

Nếu như so với nhau, hai bên tổng hợp thế lực ngang nhau, đại khái sàn sàn như nhau, cũng không có bên nào chiếm được thế tuyệt đối thượng phong.

Phía dưới trong trăm vạn người có người hắc hắc cười lạnh nói: “cái này có cái gì đáng tranh luận? Dứt khoát để cho bọn họ đi tới đánh một đoàn, người thắng làm vua? Quỳnh Hoa Đại Đế uy chấn Mặc Vân Thiên, chung quy không đến nỗi không dám nhận khiêu chiến của con dân chứ?”

Giọng nói của người này mặc dù không lớn, nhưng truyền khắp nơi nơi.

Hiển nhiên là một hữu tâm nhân thêm dầu vào lửa.

Trong lúc nhất thời, các phương hướng đều có người cổ võ rối rít nói: “Rất đúng rất đúng, người mạnh là vua, người thắng làm vua!”

Còn có người đứng ra vung cánh tay hô to nói: “Chiến! Chiến! Chiến! Để Quỳnh Hoa Đại Đế cho những thứ tôm tép nhài nhép này sáng mắt ra!”

“Người mạnh là vua, người thắng làm vua!”

” Mặc Vân Thiên Đế ta từ trước đến giờ sẽ không sợ hãi khiêu chiến!”

“Chính xác, nếu như là không chứng minh được thực lực của mình, làm sao có thể đủ đảm nhiệm vị trí chúa tể một phương thiên địa!?”

Những người này ở bốn phương tám hướng ồn ào, một chút người không rõ chân tướng cũng bắt đầu phụ họa theo đuôi, trong phút chốc khắp nơi ồn ào.

Một bên Mạc Thiên Cơ nhắm mắt lại, tựa hồ không có nghe được, nhưng khuếch tán thần niệm ra, đem những người dẫn đầu gây chuyện này nhớ lấy.

Nếu như là có một tên chết tử tế, bổn quân sư cũng không cần lăn lộn nữa, Thần Bàn Quỷ Toán đã thật sự nổi giận rồi.

Tuy nhiên có 1 việc Mạc Thiên Cơ nghĩ không thông, chính là Tạ Đan Quỳnh rõ ràng là cứu vớt Mạc Vân Thiên, điểm này, Mặc Vân Thiên từ lão nhân cho tới hài tử tất cả mọi người đều biết nhưng làm sao khi có người khích bác sanh sự thì những người này lại có thể không suy nghĩ mà mù quáng đi theo.

Thậm chí, thật đúng là vô cùng có hứng thú nhìn ân nhân cứu mạng của mình đối mặt cường địch đẫm máu chiến đấu hăng hái một phen, chỉ sợ… Có nguy hiểm bỏ mạng.

Lại không có nửa điểm lo lắng?!

“Loài người thói hư tật xấu…” Mạc Thiên Cơ ánh mắt càng ngày càng lạnh, thậm chí có cảm giác chán ghét dâng lên.

Trung Cực Thiên Vô Tình Thiên Để Túy Vô Tình lạnh lùng cười nhìn Tuyết Lệ Hàn thản nhiên nói: “Bổn đế trước khi đến, Thánh Quân bệ hạ đã từng đặc biệt làm ra chỉ thị: Triều đình có pháp, giang hồ có độ! Pháp không thể phế, độ không thể quá.

Hết thảy đều cần tuân theo quy tắc vốn có, không để sai lầm…”

‘Tuyết Lệ Hàn’ con ngươi co rụt lại, lạnh nhạt nói: “Ngươi nói lời này có ý tứ là.. Dùng Vân Thượng Nhân tới dọa ta?”

Vô Tỉnh Thiên Đế bật cười lớn nói: “Ta cũng không có ý tứ này, bất quá là thuật lại lời Thánh Quân bệ hạ mà thôi, chẳng qua là… Bất kể hợp lý hay không hợp lý, Quỳnh Hoa Đại Để ở trước mặt thiên hạ anh hùng nếu như là không dám nhận lời khiêu chiến… Như vậy, ngay cả cuối cùng thành Thiên Để vị có ý nghĩa gỉ? Còn có cái gì uy nghiêm nữa?”

Túy Vô Tình nói những lời này quả nhiên là nói đến điểm rất quan trọng.

Chính xác, bất kể có đúng hay không, bất kể hợp lý không hợp lý, nhưng, hiện tại Tạ Đan Quỳnh quả thật đã là cỡi hổ khó xuống.

Làm trò cho ngàn vạn con dân, nếu như là quả thật sợ chiến tránh chiến, tất cả uy nghiêm, tất cả thể diện, cũng không còn sót lại chút gì!

Việc đã đến nước này, ngay cả tranh luận như thế nào đi nữa, trận chiến này cũng là nhất định không cách nào tránh khỏi.

Lúc này, đứng ở đệ nhất bậc thang ‘Quỳnh Hoa Đại Đế’ chậm rãi xoay người, trên khuôn mặt tuấn tú là một mảnh ngưng trọng trầm giọng nói: “Nhiều lời quả nhiên vô ích, bổn tọa nếu như muốn đi lên cái chỗ ngồi kia, 1 chút khiêu chiến cũng nhất định phải đối mặt.

Các ngươi nếu như là muốn chiến, ta sẽ chiến.

Bất quá… Đao kiếm không có mắt, các vị nếu như là vì vậy mà táng thân, ngàn vạn lần không nên hối hận, các người vỉ hành vi của mình mà phải trả giá thật nhiều.”

“Sinh tử chi đồ, không ngoài chính là trước sau mà thôi.

Đi trước một bước, núi đao biển lửa, lui về phía sau một bước, trời cao biển rộng.” Chỉ nghe vị ‘Quỳnh Hoa Đại Đế’ này lành lạnh nói: “Người khiêu chiến, nên đi chuẩn bị chết đi.”

Những lời này nói ra, sát cơ đã không che dấu nữa.

Biểu lộ ra vẻ một khi động thủ, chính là không chết không thôi kết quả cũng không tồn tại cái gì cao thấp mạnh yếu tỷ thí nữa, chẳng qua là sinh tử!!

Đông Hoàng sát cơ đã nổi lên cuồng bạo!


Chương 2352: Quỳnh Hoa mở, bách hoa tàn

Bốn người đồng thời cười to nói: “Quỳnh Hoa hảo khí phách, bất quá chúng ta trăm vạn năm xông xáo thiên hạ, sinh tử đã sớm phai nhạt, chỉ sợ không cẩn thận làm bị thương Tạ huynh, đó mới là đáng tiếc nuối đây.”

Bọn họ cũng không gọi Tạ Đan Quỳnh là ‘Quỳnh Hoa bệ hạ” mà gọi là Tạ huynh, hiển nhiên cũng sẽ không thừa nhận Tạ Đan Quỳnh lên Thiên Đế vị.

‘Tạ Đan Quỳnh trong mắt sát cơ lóe lên, chắp tay ở phía sau, lạnh nhạt nói: “Lời ra như gió, vạn lần chớ hối hận.”

Vô Tình Thiên Đế Túy Vô Tình tức thời nói: “Lúc trước Bổn đế trước khi đến, Thánh Quân bệ hạ đã từng trịnh trọng dặn dò quá, đám người Khuất Vô Lượng mặc dù tâm tình có thể lý giải nhưng cách làm nhưng cũng có chút thiên kích.

Bất quá… Mọi người tranh luận có thể, bất quá ngàn vạn lần không nên tổn thương hòa khí, cũng không nên làm chuyên mất mạng…” Dù sao hiện tại thiên ma lên cao, khát chiếm Cửu Trọng Thiên Khuyết, chúng ta nên bảo tồn chiến lực, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị đi chiến đấu thiên ma, tĩnh bình Ma hoạn.”

Long Ảnh Huyễn cảm khái nói: “Thánh Quân bệ hạ thật là cao chiêm viễn chúc, mưu tính sâu xa… Làm cho không người ta vô hạn cảm thán…”

‘Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn, cười lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói: “Cao chiêm viễn chúc? Mưu tính sâu xa? Ta làm sao lại không có nhìn ra đây, mặc dù lời hay người người sẽ nói, nhưng nói riêng về người khác phần làm bộ này làm cho Bổn đế ghê răng! Lúc này mới vừa nghe được hai câu này làm cho Bổn đế buồn nôn, con mẹ nó xui xẻo, Bổn để hôm nay ra cửa đã quên nhìn lịch, nhất là với mấy gia hỏa này các ngươi ở chung một chỗ giao thiệp, tại sao lại có thể quên nhìn lịch đây? Đây là Bổn để sai lầm a!”

Túy Vô Tình âm lãnh nói: “Tuyết Lệ Hàn, ngươi nói như thể là ở coi rẻ Thánh Quân các hạ sao? Hay là đang chất vấn Thánh Quân bệ hạ đó? Hay hoặc giả là phản đối quyết định của Thánh Quân bệ hạ quyết?” Yêu Hậu Yêu Tâm Nhi lạnh lùng nói: “Coi rẻ? Tài quyết? Những thứ này thì có cái gì đáng thảo luận chứ? hơn nữa… Không chỉ là Đông Hoàng bệ hạ nghĩ như thể, ngay cả bổn hậu cũng nghe không lọt tai.

Xem ra bổn hậu hôm naỵ cũng là không nhìn lịch rồi, hôm nay thiên địa mặc dù là mọi chuyên đều thuận lợi nhưng phải cẩn thận tiểu nhân! Làm sao tiểu nhân khó tìm, ngụy quân tử thì nơi nơi đều có, nhưng thế gian ngụy quân tử có thể làm được đến trình độ này mới thật sự là đăng phong tạo cực, không có hướng mà không lợi! Tỷ như Thánh Quân bệ hạ là như thể.”

Túy Vô Tình con ngươi co rút lại nói: “Yêu Hậu bệ hạ, lời ra như gió, hối hận đã muộn, nói là phải gánh chịu hậu quả đó.”

Yêu Tâm Nhi cười lạnh nói: “Hậu quả? Cái gì hậu quả? Cửu Trọng Thiên Khuyết này có hậu quả gì mà Yêu Tâm Nhi ta không thể thừa nhận?”

Nàng lạnh lùng nói: “Từ lúc ngươi nói những lời này ta cũng có thể nghe ra được một… tầng ý tứ khác.

Thánh Quân trước đó đã biết có người tới khiêu chiến, thậm chí còn là rất thần kỳ biết người khiêu chiến là ai, bản lĩnh biết trước như vậy quả nhiên không phải là ta có thể bằng…. Chẳng qua là, hắn thân là Thiên Khuyết chúa tể, chẳng những không có chủ động dàn xếp ổn thỏa ngược lại còn ở phía sau thêm dầu vào lửa… Ở cục diện cỡi hổ khó xuống như vậy lại còn có thể nói một câu lấy đại cục làm trọng? Cái gì đại cục? Chính hắn nhìn được đại cục sao? Quả thực chính là buồn cười chí cực, làm người ta cười chê!”

‘Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn nói: “Nếu như nói làm kỹ nữ còn muốn được lập đền thờ trinh tiết nói không ngoài vương bát!” hắn dừng một chút sau lại tăng thêm một chữ nói: đản!”

Hắn vốn là chỉ muốn nói vương bát, nhưng nhớ tới muội muội mình chính là lão bà của Thánh Quân, nói Thánh Quân là vương bát chẳng khác nào là nói muội muội mình ôm nhầm người, cảm giác không ổn, không thể làm gì khác hơn là lại tăng thêm một chữ đản.

Vô Tình Thiên Để sắc mặt sầm lại, biết mình nói sai nên một hồi lâu không nói gì.

Tại lúc này tùy ý giải thích thế nào cũng không làm nên chuyện gì.

Giờ phút này, Khuất Vô Lượng đã hóa thành một đạo cầu vồng dẫn đầu xông lên trời cao, đứng tại trong hư không, hóa thành một cái bóng người tản ra huy hoàng kim quang màu vàng lạnh lùng nói: “Tạ Đan Quỳnh, lên đây đi, ở trước mặt thiên hạ anh hùng triển lộ ra một chút thủ đoạn để có thể trở thành Mặc Vân Thiên Đế đi!”

Tạ Đan Quỳnh chậm rãi nhẹ nhàng bay lên, vóc người cao ngất, tay áo bồng bềnh, lăng không mà đi, đứng ở trước mặt Khuất Vô Lượng thản nhiên nói: “Khuất Vô Lượng, ngươi cũng sống lâu như thế nên biết, nếu như nói sinh tử có đôi khi thật rất đơn giản, ngươi nếu như là sống cố nhiên có thể tiếp tục hưởng thụ, tiếp tục oai phong một cõi, nhưng nếu như là bỏ mình, như vậy, bất kể ngươi khi còn sống tên là gì, sau khi chết ngươi chỉ có một tên, đó chính là: Thi thể.”

Sau một khắc, Tạ Đan Quỳnh rất là thận trọng nói tiếp: “Ta thật lòng không hy vọng ngươi chết, ngươi có thể cẩn thận suy nghĩ kỹ càng lại.”

Khuất Vô Lượng cười to nói: “Quỳnh Hoa Đại Đế ý tứ là ngươi sẽ giết ta hả? Ngươi có nắm chắc giết được ta không?”

Những lời này mang theo ý khiêu khích.

‘Tạ Đan Quỳnh, trong thần sắc mang theo sự thương hại cũng không chút nào né tránh, nhẹ giọng nói: “Giết ngươi như giết gà, cần gì phải tiếc nuối?”

Khuất Vô Lượng giận cười nói: “Đã như vậy, xin mời Tạ huynh vất vả đưa ta 1 đoạn đường sao.” Vừa nói, vị Đại Lộc Sơn Vương cầm kiếm nơi tay, trường kiểm trên không trung chợt lóe lên rồi một đạo kiếm quang đột nhiên b*n r*, tròn như cột trụ dài đến trăm trượng!

Một kiểm này khí thể rộng lớn chí cực, cũng không phải là bổ về phía Tạ Đan Quỳnh mà là tại trong hư không bổ một kiếm.

Tất cả thấy một màn này thì không người nào không là hoa mắt, quả nhiên là lớn tiếng dọa người, Nhất Minh kinh thể.

Tạ Đan Quỳnh đứng chắp tay, trên mặt như cũ là một bộ nhàn nhạt cười cười, thanh sắc bất động, thoáng như không thấy kinh thiên nhất kiếm kia.

“Tạ Đan Quỳnh… nói đến sinh tử là do ngươi nói, đi Hoàng Tuyền đưa ma cũng không thể oán giận được ta.” Khuất Vô Lượng hiển nhiên

Text được lấy tại Truyện FULL

rất rõ ràng thực lực của vị Quỳnh Hoa Đại Đế hiện tại này cho nên ở trước mặt mọi người xác nhận lần nữa, tránh cho nhiều người tức giận.

Nhưng cử động lần này của hắn cũng lộ ra sát cơ trong lòng, cho thấy hắn đã hạ quyết tâm không để cho Tạ Đan Quỳnh sống sót.

Tạ Đan Quỳnh như cũ nhất phái thong dong, nhẹ giọng nói: “Đến đây đi.

Chớ để bỏ lỡ canh giờ, “

Khuất Vô Lượng thét dài một tiếng thanh chấn toàn trường, mọi người tại chỗ tất cả trong lòng căng thẳng, chỉ thấy một đạo quang hoa rực rỡ từ trong tay của hắn dâng lên, trường kiếm một quyển lại hóa thành một đầu hổ lớn uy thế đã đủ Thôn Thiên Phệ Địa, cả người sặc sỡ lấp lánh hướng về phía Tạ Đan Quỳnh chém tới.

‘Thí Hổ Chi Kiếm!”

Người có kiến thức ai nấy trong lòng rung mạnh.

Một kiếm này chính là lấy tinh thần lực thúc dục tự thân kiếm quang, đem toàn bộ chân nguyên ngưng hóa thành Thần tủy, một kiếm vừa ra cũng có đủ để uy năng Thôn Thực Thiên Địa.

Trong truyền thuyết, Hổ Vương có thể Thôn Thiên Phệ Địa.

Mà trong yêu tộc có vua Hổ Tộc, nếu như là không thể đạt tới cảnh giới như vậy sẽ không đủ tư cách Phong vương.

Khuất Vô Lượng xuất một kiêm này tự nhiên là vì giết địch, thứ hai là vỉ uy h**p mọi người, thứ ba cũng là biểu diên tự thân thực lực.

Nói cách khác: Ta đã đạt được điều kiện làm Vương giả và từ có tư cách vấn đỉnh Thiên Để vị hôm nay!

Là một tầng ý tứ như vậy.

Đầu hổ dài chừng trăm trượng kia rung đùi đắc ý, bên trong có xen lẫn vô số đạo kiểm quang điên cuồng gào thét lao tới.

Sở Dương bên cạnh Tạ Đan Quỳnh lúc này đã biến hóa hình dáng tướng mạo sắc mặt trong nháy mắt biến đổi: Nếu như là giờ phút này người tại chỗ là bản thân, sợ ràng riêng chỉ một chiêu này bản thân sẽ phải mất mặt trước mọi người, cho dù không đến nôi một chiêu bị thua nhưng cũng bất quá chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi!

Đây là sự chênh lệch về tầng thứ chứ không phải là do thiên phú hay thiểu khắc khổ tu hành và là chuyên không có cách nào!

Lại thấy trên không trung ‘Tạ Đan Quỳnh, vẫn đứng vững vàng như núi, trên người bất động, h* th*n không dời không tránh không né, trên mặt vân mang theo nụ cười tiêu sái, cổ tay khẽ rung lên rồi một đóa Quỳnh Hoa trắng noãn hiện ở trong tay hắn mà nói: “Quỳnh Hoa ra, bách hoa tàn, Mặc Vân Thiên ai dám tranh phong…, “

Trong tiếng ngâm nga, thánh khiết Quỳnh Hoa xoay tròn bay ra, vừa rời khỏi ngón tay trong nháy mắt rõ ràng chỉ là một đóa Quỳnh Hoa nhưng rời ngón tay đi rồi nói lại nhanh chóng chia ra làm hai, hai thành bốn, bốn thành tám… Trước sau bất quá trong nháy mắt trên bầu trời tất cả đều là Quỳnh Hoa rực rỡ chói mắt người xem.

Giờ khắc này, thiên địa càn khôn nơi nơi là vô số hoa cỏ diễm lệ đồng thời phóng ra, đẹp không sao tả xiết.

Tất cả mọi người ở trong 1 cái chớp mắt này hoa mắt thần mê, đối mặt với phong hoa diễm tuyệt thiên hạ như vậy cơ hồ bị lạc mất tâm thần.

Quỳnh Hoa như biển che khuất bầu trời, bao phủ thiên địa nên một cách tự nhiên cùng lúc bao phủ con hổ khổng lồ kia.

Không ngừng có Quỳnh Hoa mới phóng ra, tầng tầng lớp lớp, tựa hồ như không ngừng nở rộ đến chân trời góc biển,.”

Hơn tựa hồ muốn nở ra ở trong lòng mỗi người.

Nhưng trong khôn cùng diêm lệ này cũng bao hàm khôn cùng sát cơ.

Người người vào giờ khắc này cũng ý thức được: Chờ khi Quỳnh Hoa mở ra tới đỉnh phong chính là lúc sát cơ xảy ra “

Quỳnh Hoa Đại Đế không có che dấu sát cơ.

Ngay cả là đối mặt với việc Thánh Quân trước đó khuyên giải nhưng cũng là khư khư cố chấp.

Phải giết!

Quỳnh Hoa Đại Đế ngâm nga: cả đời phóng ra không người biết,hôm nay du ngoạn sơn thuỷ nhất đỉnh mạng…

Tạ Đan Quỳnh nhìn thấy một màn trước mặt này cũng là hoa cả, hắn thấy vậy mà tâm hồn đều say thở dài nói: “Quỳnh Hoa lại có thể mở ra đến trình độ như vậy… cái này quả nhiên là để cho ta nằm mơ cũng không nghĩ ra… Cuộc đời này tương lai vô cùng, thì ra con đường ta đi theo lại có hay như vậy…”

Sau một khắc, một tiếng kêu thê lương chí cực thảm thiết truyền ra, giữa không trung Đại Lộc Sơn Vương Khuất Vô Lượng hóa thành cầu vồng lao nhanh thoát ra.

Tuy nhiên đạo cầu vồng kia vô luận chập chờn né tránh như thế nào nhưng thủy chung chạy không thoát khỏi Quỳnh Hoa truy đuổi.

Thí Hổ Chi Kiểm đã sớm sụp đổ, Đại Lộc Sơn Vương Khuất Vô Lượng đối mặt với kinh thể Thần chiêu như vậy thì sợ đến vỡ mật, bỏ mạng chạỵ trốn: Nhưng Quỳnh Hoa này như biển tràn ngập mỗi phân mỗi một tấc không gian không cho hắn chỗ chạy trốn.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ ra, Quỳnh Hoa Đại Đế trong tình báo chỉ có tu vi Thánh Nhân trung cấp nay lại có thể thi triển ra tuyệt sát lực lượng như vậy.

Đạo cầu vồng này bị Quỳnh Hoa không ngừng ngăn trở, tả trùng hữu đột, dần dần loạn rồi mà Quỳnh Hoa vẫn không ngừng nở rộ, như cũ vô biên vô hạn, không sót chỗ nào.

Rốt cục, Quỳnh Hoa Đại Đế nhẹ nhàng cười một tiếng mà thản nhiên nói: “Lúc đồ ma ngươi không thấy đầu mà nay khi tranh danh đoạt lợi thì ngươi lại rất tích cực: người như thế lưu lại làm gì? nhìn Bổn đế giết đi… để tiêu trừ nội loạn.”

Đột nhiên, trên không trung là một mảnh thanh bạch.


Chương 2353: Chém giết!

Trên không trung hàng tỉ Quỳnh Hoa nở rộ đầy trời đột nhiên toàn bộ biến mất. chỉ để lại một cái thân ảnh thất hồn lạc phách, đó là Khuất Vô Lượng cả người máu tươi, ngây người không trung, ở trên mặt của hắn là một mảnh xám như tro tàn và trong con ngươi không có nửa điểm sinh cơ.

Khuôn mặt hắn vốn là ngang ngược giờ phút này lại trở nên tuyệt vọng.

Thậm chí, không có oán hận.

Quỳnh Hoa Đại Đế mang theo vẻ thương hại mỉm cười, thản nhiên nói: “Hoàng Tuyền Lộ xa, thứ cho không tiên xa được! Khuất Vô Lượng, ngươi hẳn là đã làm tốt việc chuẩn bị chết rồi.

Ngày này sang năm ta sẽ không vì ngươi thắp hương đâu.”

Quỳnh Hoa Đại Đế nhẹ nhàng nói: “Bởi vì, ngươi không xứng.”

Theo lời ‘Ngươi không xứng”, thân thể Khuất Vô Lượng trong lúc bất chợt chợt bạo liệt biển thành thành từng mảnh thịt vụn, giống như một đóa huyết sắc Quỳnh Hoa nở rộ vậy.

Cứ như vậy nở rộ, từ đầu đến chân, mỗi phân mỗi một tấc phân tán ra; một màn này rất tàn khốc và cũng là lấy hình dạng Quỳnh Hoa phóng ra lại làm cho người ta cảm giác cực kỳ tàn khốc và mỹ lệ.

Huyết sắc Quỳnh Hoa dần dần lan đến chân Khuất Vô Lượng, rốt cục “Ba ” một tiếng toàn bộ biển mất, hoàn toàn vẫn diệt trên thế gian.

Một đời cao thủ, trăm vạn năm oai phong một cõi, rốt cục ngày hôm nay kết thúc.

Nhưng ngay sau đó, trên không trung ‘Tạ Đan Quỳnh’ đột nhiên ngẩng đầu, nhẹ nhàng “Di” một tiếng, đưa tay lên, tựa hồ bắt được cái gì, thong dong nói: “Lại vân có loại vật này?…”

Trong tay vừa dùng lực, “Ba ” một tiếng, một luồng khói xanh nhàn nhạt từ trong tay hắn tràn ra.

Hắn vỗ nhẹ tay, từ trong lòng ngực lấy ra tấm khăn lụa thêu Quỳnh Hoa trắng như tuyết cẩn thận xoa xoa tay sau đó tiện tay ném ra.

Khăn lụa trắng như tuyết chuyển động hướng lên chín tầng mây bay lên mà lại thủy chung không có rơi xuống, không biết bay đến nơi nào, chỉ thấy nói xuất hiện sau một đóa mây trắng rồi lặng lẽ biến mất…

Toàn trường lần nữa chết lặng! Ngay cả đám người Cửu Đế Nhất Hậu, tất cả cũng bởi ỵì rung động mà không khỏi mất đi khả năng ngôn ngữ.

Người nào cũng không nghĩ tới, vị Quỳnh Hoa Đại Đế không có danh tiếng gì này cư nhiên lại cường hãn như vậy! Uy danh hiển hách như Đại Lộc Sơn Vương, là Mặc Vân Thiên đỉnh cao cường giả mà cứ như vậy bị Quỳnh Hoa Đại Đế một chiêu đánh cho hóa thành hư vô.

Bây giờ nghĩ lại, mới vừa rồi Đại Lộc Sơn Vương làm ra bộ dạng cầu vồng uy phong lẫm lẫm bộ dạng, trực tiếp chính là một tôm tép nhài nhép.

Xem người ta Quỳnh Hoa Đại Đế kìa, chẳng qua là đứng bất động, tiện tay ném ra chính là đầy trời đầy đất Vô Lượng Quỳnh Hoa, hóa thành biển quỳnh hoa trực tiếp bao phủ thiên địa, bao phủ Thương Khung, bao phủ hết thảy!

Cái này nói lên cái gì?

Cái này có ý vị như thể nào?

Bất kể tôm tép nhãi nhép ngươi thượng thoan hạ khiêu như thế nào, Bổn để chỉ cần vung tay lên, b*n r*… Sẽ làm cho ngươi hôi phi yên diệt!

Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, bất kỳ âm mưu quỷ kế nào cũng chỉ là một cuộc mộng xuân nhanh chóng tan đi.

Đám người Vô Tỉnh Thiên Để Túy Vô Tình, Viêm Dương Thiên Đế Long Ảnh Huyễn, Cuồng Kiếm Thiên Đế Ngô Dà Cuồng sắc mặt đồng thời duệ biển!

Bởi vì, mọi người đều tự biết mình, coi như là đổi lại chính bọn hắn đối mặt Khuất Vô Lượng, cố nhiên cũng có thể đem kích giết, không phí sức lắm, tuyệt đối không quá ba chiêu nhưng vẫn tuyệt đối không cách nào làm Cử Trọng Nhược Khinh hời hợt như vậy.

Không mang theo nửa điểm lửa khói đã làm cho địch nhân hồn phi phách tán.

Nếu như nói đàm tiếu phất tay diệt địch thì không ngoài như vậy! Truyện được copy tại

Truyện FULL

Thật ra thì ngay từ khi nhìn thấy Tạ Đan Quỳnh kia xuất thủ, Yêu Hậu Yêu Tâm Nhi đã yên lòng, bởi vì mới vừa rồi một kích kia cho tới một loạt thủ đoạn phía sau, mặc dù từ đầu tới đuôi cũng là thủ đoạn của Quỳnh Hoa Đại Đế nhưng lấy sự hiểu biết của Yêu Hậu về Quỳnh Hoa Đại Đế thì hắn hiển nhiên không có trình độ như vậy, xa xa mới đạt tới cảnh giới như vậy.

Tuyệt thể cao thủ nhìn là biết, hơn nữa Yêu Tâm Nhi còn biết mê hoặc trong đó nên tự nhiên là lòng dạ biết rõ.

Mới vừa ra tay, tất nhiên là Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn không thể nghi ngờ.

Trên thực tể, Yêu Hậu cũng thừa nhận, coi như là bản thân tự mình xuất thủ cũng chưa chắc có thể làm được tốt hơn!

Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn không hổ là đệ nhất nhân trong Cửu Đế Nhất Hậu!

Một tầng ý nghĩa khác là đánh tráo đã thành công.

Đến tột cùng là đổi người lúc nào mà ngay cả bổn hậu cũng không phát hiện ra được!

Yêu Tâm Nhi sợ hãi than thở rồi lại nhẹ nhàng mà thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra một cái nụ cười.,

Đến đây đại cục đã định, có Tuyết Lệ Hàn ở chỗ này giả mạo, đi hô trợ xuất thủ, những thứ khác không nói, chỉ cần là Thánh Quân không ra tay, tuyệt đối không có người có thể làm cho Tuyết Lệ Hàn hiện ra chân thân.

Nhưng, coi như là Thánh Quân bất cố thân phân tự mình xuất thủ… Lấy thực lực của Tuyết Lệ Hàn cũng có thể không cho hắn làm náo loạn.

Cho dù Tuyết Lệ Hàn cuối cùng không địch lại thì không phải còn có mình sao?

Dù sao ở trong lòng Yêu Hậu, hôm nay kết quả đã định!

về phần những Thiên Đế khác, mọi người vẻ mặt cũng rất nhất trí, người người cũng mắt mũi trợn tròn, trợn mắt há hốc mồm, ngây người như phỗng.

Tất nhiên giống như gặp quỷ vậy.

Quỳnh Hoa Đại Đế lại có tu vi bực này, có thể dễ dàng khoái trá lập uy chém giết Khuất Vô Lượng như vậy?!

Cái kết quả này thật ngoài dự đoán của mọi người, làm cho người toàn bộ trừng mắt, trong lúc nhất thời hoàn toàn không biết làm sao.

Nhất là, Trung Cực Thiên Vô Tình Thiên Để Túy Vô Tình, Xích Bắc Thiên Viêm Dương Thiên Để Long Ảnh Huyễn.

về phần người phản đối như đám Cuồng Kiếm Thiên Đế Ngô Dà Cuồng thì trên mặt lộ ra vẻ mặt cực đoan phức tạp nhưng chỉ là thoáng một cái rồi biến mất.

Riêng chỉ là phần khí độ này đủ để hắn được đánh giá hơn Túy Vô Tình, Long Ảnh Huyễn rồi!

Không trung, Quỳnh Hoa Đại Đế một bộ bạch y phất phơ, ánh mắt

ấm áp an bình, thản nhiên nói: “Không biết những người khiêu chiến kia, khi nào sẽ cùng Bổn đế đánh một trận đây? Bất quá… theo Bổn đế xem ra, tổng cộng cũng chỉ còn lại có ba người các ngươi, không ngại cùng tiến lên đây đi.”

Những lời này nói như hời hợt nhưng trong đó khí phách cũng biểu lộ rất rõ.

Thần Điện Sương Vương Trang Tiểu Trần, Kim Đao Thiên Vương Tô Vân Thành, Phiên Thiên Thương Vương Niếp Tiềm Long, ba đại cao thủ hai mặt nhìn nhau, trên mặt cũng nổi lên một sự cố kỵ và ngoài ý muốn, trong đó còn có sợ hãi khó có thể che dấu được.

Nói về tu vi của Đại Lộc Sơn Vương Khuất Vô Lượng, tuyệt đối không người nào có thể rõ hơn ba người bọn họ.

Nếu như là nói cuộc chiến sinh tử, ba người không có một ai khi đối mặt Đại Lộc Sơn Vương dám nói tất thắng.

Nhưng, hiện tại, Đại Lộc Sơn Vương Khuất Vô Lượng, vị cao thủ có thể cùng mình cân sức ngang tài lại vô thanh vô tức mất mạng ở trong tay Quỳnh Hoa Đại Đế.

Nếu như vẫn là đan đả độc đấu, còn ai dám đi tới?

Đó chẳng những là thuần túy muốn chết sao!

Ba người chiến đấu chi tâm trong nháy mắt đã mất nhưng đạo mệnh lệnh kia thì nên ứng phó như thể nào đây?!

Trong lúc nhất thời ba người quấn quýt vạn phần!

Giờ khắc này.

Quỳnh Hoa Đại Để một bộ bạch y trắng muốt ở trên không trung ngạo nghê đứng sừng sững, vóc người cao ngất, mặt mũi thanh nhã thong dong, giờ khắc này phong thái làm cho không biết bao nhiêu Mặc Vân Thiên thiểu nữ bị khuynh đảo.

Đời này kiếp này nửa đêm mộng hồi, chỉ sợ cũng phải có thân ảnh tiêu sái này làm bạn!

Thể cho nên bao nhiêu năm sau, một màn này vẫn vĩnh tồn trong lòng tất cả mọi người tham gia đại điển, tất cả mọi người đều cho là: Bất kỳ một vị Thiên Để nào sau này về phong thái cũng không thể áp đảo được Quỳnh Hoa Đại Để hôm nay.

Bao gồm cả Thánh Quân.

Bao gồm cả Đông Hoàng.

Không có ai biết, Quỳnh Hoa Đại Đế hiện tại chính là Đông Hoàng bệ hạ đang phóng tâm giết chóc!

Nhưng ở trong bộ dạng của Quỳnh Hoa Đại Đế thì lại hiện ra loại phong thái thanh nhã mà hóa thành vô tận phong tình!

Vô tận phong cảnh!

Nhìn thấy ba người một hồi lâu không có lên tiếng, Quỳnh Hoa Đại Để trên mặt lộ ra một tia khinh miệt nói: “Còn chờ cái gì? lên đây đi.

Các ngươi không phải muốn đến cướp đoạt Thiên Để vị sao? Nếu là như vậy sao không có dũng khí lên đánh một trận…”

Quỳnh Hoa Đại Đế nhàn nhạt cười nói: “Chẳng lẽ nói đầu năm nay có thêm mấy con rùa đen rút đầu… Cũng hy vọng xa vời có thể lên làm Mặc Vân Thiên Thiên Đế sao?”

Một câu nói kia quả thực là như bùa đòi mạng sắc bén vậy.

Tất cả con dân Mặc Vân Thiên đồng thời trong lòng chấn động mạnh một cái: Chính xác.

Này mấy người nói là tuyệt thế cường giả, thoạt nhìn cũng quả thật bao nhiêu có chút bộ dáng của cao thủ, nhưng này có thể nào, này mấy người có tư cách gì ở chỗ này tranh luận Mặc Vân Thiên Thiên Đế vị? Ngày đó Đồ ma cuộc chiến chưa từng hiện thân, đợi đến khi mọi chuyên định rồi bây giờ mới chạy đến quấy rối, vọng tưởng hái quả đào.

Mà bây giờ đối mặt với Quỳnh Hoa Đại Để uy năng khó lường, cường thể vô cùng, các ngươi lại không dám ra tay.

Như vậy các ngươi, có tư cách gì đảm đương Mặc Vân Thiên Thiên Đế vị?

Có tư cách gì tới cạnh tranh vị trí Mặc Vân Thiên Thiên Để?!

Nếu để cho 1 trong những người này làm Mặc Vân Thiên Thiên Đế, Mặc Vân Thiên trên dưới còn có thể trông cậy gì vào được nữa, trực tiếp biến thành tam đẳng thế giới công dân rồi!

Trong lúc nhất thời mọi âm thanh đều yên lặng, vạn chúng không nói gì, nhưng chất vấn chi khí lại nồng hậu chưa từng có tràn ngập trên không trung.

Ánh mắt chất vấn bình tĩnh nhìn vào 3 người Trang Tiểu Trần.

Trong lòng Trang Tiểu Trần ba người ai thán.

Lần này nhiệm vụ chẳng lẽ là muốn đem tất cả lực lượng của Mặc Vân Thiên hoàn toàn dọn dẹp sao? Nhưng là tình huống bây giờ mà nói, tu vi của Mặc Vân Thiên Quỳnh Hoa Đại Đê căn bản là hơn xa tin tức tình báo!

Nhưng hiện tại đã vào thể cỡi hổ khó xuống, ngay cả hiện tại chạy trốn rời đi thì có thể may mắn thoát được nhất thời, nhưng vẫn bị Cửu Để Nhất Hậu vô cùng vô tận liên thủ đuổi giết: Các ngươi chết trận thì có thể, chiến bại cũng có thể, cho dù là tại chỗ tự vận vân vân cũng được.

Bởi vì các ngươi là vì chuyên nhà Mặc Vân Thiên mà đến.

Nhưng ngươi nếu như là ngươi khiêu khích trước, một khi thấy không địch lại lại lâm trận bỏ chạy, cái đó chứng minh các ngươi chỉ là đơn thuần tới quấy rối: Đã như vậy sẽ là mạo phạm Cửu Đế Nhất Hậu!

Nhất định phải trả giá thật nhiều!

Sinh mệnh giá cao!

Đối mặt với đuổi giết như vậy tuyệt đối là chỉ có đường chết!

Ba người cũng là đồng dạng tiến thối lưỡng nan, khó có thể lựa chọn.

Đang lúc này, thanh âm Yêu Hậu lạnh như băng vang lên nói: “ba người kia, nếu như vì tranh đoạt Thiên Đế vị mà đến, vì sao còn không buông tay đánh một trận?”

Phía dưới, “Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn” giống như trước điềm nhiên nói: “Vỉ sao bất chiến?!”

Thanh Tiêu Thiên Đế Mạch Thanh Thanh lạnh lùng nói: “Quỳnh Hoa đã phóng, bọn ngươi vì sao bất chiến?”

Đại La Thiên Để Tử Vô Cực ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào ba người, thản nhiên nói: “Ngươi ba người kia, vì sao bất chiến? Chẳng lẽ… Nếu như nói khiêu chiến không đúng, chẳng qua là cố ý tới khiêu khích bọn ta?”

Lời vừa nói, tất cả Thiên Đế, nhất tề nặng nề hừ một tiếng.

Ngay cả đám người Túy Vô Tình dù không muốn hừ một tiếng như vậy nhưng đây cũng là đại biểu cho tôn nghiêm của Cửu Đế Nhất Hậu.

Việc đã đến nước này, đường lui đã đứt!


Chương 2354: Quân lâm thiên hạ

Nếu như lui về phía sau không đường, như vậy cũng chỉ có cách đi về phía trước!

Vạn hạnh là Quỳnh Hoa Đại Đế nói một câu ít nhiều gì đã để cho ba người bọn họ một điểm hy vọng, một chọi một nhất định là không được, như vậy ba người liên thủ thì sao đây? Có thể có chút cơ hội nào hay không.

Vốn là coi như là ba người liên thủ, cũng chưa chắc dám nói có thể thắng, chẳng qua là hôm nay cời hổ khó xuống, bất chiến hẳn phải chết, chiến mặc dù sinh cơ vô cùng xa vời nhưng cuối cùng còn có một chút sinh cơ?!

Trang Tiểu Trần vạn bất đắc dĩ cười cười, phóng người lên, thân thể xuyên phá hư không, đi tới trước mặt ‘Quỳnh Hoa Đại Đế: hai người kia cũng ngay sau đó đuổi theo.

Tô Vân Thành cùng Niếp Tiềm Long cũng là vẻ mặt ác độc cùng mơ hồ tuyệt vọng.

Vốn cho là thể cục thật tốt trong nháy mắt lật úp?!

“Tạ huynh tất nhiên hảo công phu, nhất là phần công phu ẩn nhẫn này lại càng làm cho người ta xem thế là đủ rồi.” Trang Tiểu Trần nhàn nhạt cười, vân đạm phong khinh nói: “Bất quá muốn đồng thời mặt đối với ba người chúng ta, các hạ như cũ không khỏi có chút tự đại? cẩn thận cục diện thật tốt lại lật úp đó! “

Những lời này, không thể nghi ngờ là rào đón cho việc ba người sắp sửa liên thủ.

Hơn nữa lại càng bắt được lỗi trong lời nói của đối phương: Là ngươi yêu cầu 3 chúng ta đồng thời ra trận đó nhé.

Cũng không phải là chúng ta tự nguyện, cho nên, ngươi nếu như là đã thua, đã chết cũng là chuyên theo lý thường phải làm, gieo gió gặt bão.

Ngươi mới vừa rồi một chiêu chiến thắng, lật úp cả thể cục, đang đắc ý vênh váo hết sức, bốc phét không biết ngượng, cho chúng ta cơ hội, tất nhiên khi rơi vào cục diện lật úp thì là báo ứng mà thôi!

Quỳnh Hoa Đại Đế không một chút để ý tới lời Trang Tiểu Trần nói mà vẫn như cũ là nhàn nhạt cười, nhất phái nho nhã tiêu sái, nhẹ giọng nói: “đã muốn phân sinh tử, cần gì giả mù sa mưa?”

Tay phải của hắn đột nhiên từ trong ống tay áo rộng rãi thò ra, trên ngón tay trắng noãn lại có một đóa Quỳnh Hoa mà vân đạm phong khinh nói: “Thiên ma ta còn có thể giết, ba người kia tự hỏi so sánh với Nguyên Thiên Hạn thỉ như thể nào?”

Ba người nghe vậy đồng thời trong lòng run rẩy.

Những lời này mặc dù hàm súc, cũng lại biểu lộ ý tứ tất sát.

Ba người đồng thời đứng lại đối mặt với Tạ Đan Quỳnh.

Mặc dù trong lòng đã sớm sợ hãi, chiến ý không còn nhưng trận chiến này đã là Thể phải làm.

Tuy nhiên không chờ bọn họ xuất thủ, Tạ Đan Quỳnh đã xuất thủ trước.

“Quỳnh Hoa đốt khắp nơi hết cuộc đời này: Hôm nay trèo l*n đ*nh mạng…” Quỳnh Hoa Đại Đế ngâm nga nói: Chúa tể Mặc Vân Thiên!”

Nơi ngón tay một ít đóa Quỳnh Hoa đột nhiên rời tay bay ra.

Xuất thủ trong nháy mắt, một… mà… Mười, mười mà trăm, trăm mà ngàn, ngàn mà vạn, hàng tỉ Quỳnh Hoa xuất hiện cõi trần, ba nghìn hồng trần không chỗ không tơ bông…,

Ở giữa sân trăm vạn chi chúng lần nữa mắt thấy Quỳnh Hoa tươi đẹp phóng ra, mênh mông như biển, huy hoàng như thiên, mê say như mộng.

Đầy trời Quỳnh Hoa, trong nháy mắt đã đem ba người đối diện toàn bộ bao phủ.

Nhưng chuyên này không làm người ta cảm thấy tàn khốc mà lại làm cho người cảm giác được, chỉ có mỹ lệ, chỉ có sáng lạng, lộng lây mê người.

Tam đại cường giả thét dài một tiếng đồng thời xuất thủ!

Nhưng vừa ra tay lại cảm thấy bất đồng.

Bởi vì, ba người đồng thời cảm giác được, lần này Quỳnh Hoa phóng ra lại không có nửa điểm lực đạo.

Cũng chỉ có mộng ảo và mỹ lệ.

Nói cách khác, biển hoa cố nhiên bao phủ bọn họ nhưng hoàn toàn không có lực sát thương? biển hoa lại chỉ có thể mê người, vô năng giết người!

Ba người còn đang kinh ngạc thì trong nháy mắt lại thấy thân ảnh Quỳnh Hoa Đại Đế cực tốc mà hiện, chợt lóe mà vào, hai tay như đao đâm vào mặt mà đến.

Lần này, phương pháp Quỳnh Hoa Đại Đế phát động công kích lại không phải là sử dụng Quỳnh Hoa mà là một đôi nhục chưởng!

” nhìn ta một tay đánh vỡ 3 ngươi liên thủ!” thanh âm Quỳnh Hoa Đại Đế trên không trung lặng lẽ vang lên rồi một tay đã đến trước mặt Thần Điện Sương Vương, năm ngón tay đã sắp túm được cổ họng của hắn.

Trên thủ chưởng khói trắng tràn ngập.

Trang Tiểu Trần thấy thể sợ hãi cả kinh nhưng vẫn kịp phản kích, một luồng tử điện “Bá” bay ra.

Không biết nó từ đâu tới đây bay thẳng tới cổ họng Quỳnh Hoa Đại Đế.

Cùng lúc đó, kim đao của Kim Đao Thiên Vương Tô Vân Thành cũng đã ba ra ngoài, toong nháy mắt tạo thành một mảnh Kim Hoàng Sắc đao bảo vệ cổ họng của mình bởi vì hắn ở cùng một thời gian cũng nhạy cảm cảm giác được mình cũng bị Quỳnh Hoa Đại Đế công kích vào cổ họng.

Bên kia, trước người Phiên Thiên Thương Vương Niếp Tiềm Long đã là thương ảnh như núi.

Quỳnh Hoa Đại Đế vừa ra tay, ba người đồng thời bị công kích, cùng bị khảo nghiệm!

Ách, hoặc là hẳn là…, ba người rối rít cảm giác mình nhận lấy công kích.

Vào giờ khắc này, ba người cũng sử dụng thủ đoạn bảo vệ tánh mạng cuối cùng nhưng, Quỳnh Hoa vẫn như núi như biển, che lấp càn khôn.

Ở trong vô số Quỳnh Hoa, thân ảnh Quỳnh Hoa Đại Đế cũng giống như Quỳnh Hoa vậy, xuất hiện ở vô số phương hướng, một ít ngón tay trắng noãn tựa hồ mỗi thời mỗi khắc đều chụp vào cổ họng ba người!

Phốc phốc phốc…,

Trang Tiểu Trần lui nhanh ra ba trăm trượng, thân hóa thành một đạo cầu vồng, trong nháy mắt đã xuất hiện ở nơi xa trong hư không, trên mặt lộ ra sự kinh hãi muốn chết, một tay chỉ vào Quỳnh Hoa Đại Đế hoảng sợ nói: “Ngươi không phải là.”

Nhưng hắn mới vừa vặn nói được ba chữ kia thì tay Quỳnh Hoa Đại

Đế đã đến trước người của hắn, một chưởng vỗ ra nhè nhẹ mà cười nhạt nói: “Ta không phải là muốn bỏ qua ngươi, mà là muốn giết ngươi.”

Trang Tiểu Trần hét lớn một tiếng, song chưởng dùng hết lực lượng bình sanh đẩy ra phía trước để ngăn cản đồng thời thân thể lui ra phía sau với tốc độ cực kỳ nhanh chóng.

Bởi vì, hắn đã ý thức được một điểm, người trước mặt, căn bản không phải Quỳnh Hoa Đại Đế! Mà là,… Một người cường đại giả mạo! Bởi vì… trong một chưởng này mang theo lực lượng phá hủy linh hồn lừng lây uy nghiêm.

Đó là thứ chuyên thuộc về Đông Hoàng.

Cái người mạo danh này lại chính là Đông Hoàng danh chấn thiên hạ! Trang Tiểu Trần có tự phụ hơn nữa cũng không dám tự xưng bản thân là đối thủ của Đông Hoàng, cho dù là mười hắn liên thủ cũng chưa hẳn đã là đối thủ của Đông Hoàng.

Giờ khắc này, Trang Tiểu Trần sợ đến vỡ mật.

Nhưng, hắn cũng không nói được một câu nào bởi vỉ, mặc dù người khác không có cảm giác nhưng hắn đứng mũi chịu sào lại cảm giác được một cô lực lượng mãnh liệt đến gần như có thể xé vỡ thanh thiên mà vô hình ngăn miệng của mình lại.

Ngăn chận hô hấp của mình.

Trong không trung tràn đầy lực lượng xé rách làm cho hắn không thể lui, không thể lên trước, không thể sang trái, không thể sang phải.

Mặc dù biết rõ đối phương là người nào, nhưng không có thể nói, không của trốn thoát.

Giờ khắc này, Trang Tiểu Trần trực tiếp điên rồi, ngài bảo ta đi đối phó Tạ Đan Quỳnh kia mà, làm sao biến thành đối mặt Đông Hoàng đây? Bạn đang đọc chuyện tại

Đây không phải là hãm hại người sao?

Ngay tại lúc này, thủ chưởng của Tuyết Lệ Hàn mang theo lực lượng của tam sơn ngũ nhạc kéo sụt thanh thiên áp xuống.

“Ba ” một tiếng giòn vang.

Tay phải Quỳnh Hoa Đại Đế cùng song chưởng của hắn kết kết thật thật va chạm một chỗ, trên mặt Trang Tiểu Trần đột nhiên lộ ra một cái thần sắc cổ quái dị thường, là hối hận, là ngoài ý muốn, hay hoặc giả là bình tĩnh.

Rõ ràng thân thể hắn sắp sửa cực tốc lui về phía sau đột nhiên ở trên không trung tĩnh bất động, lộ vẻ sầu thảm nói: “Có thể chết ở trong tay ngươi…”, coi như là tạo hóa của ta…

Cả thân thể hắn đột nhiên phát ra thanh âm ào ào nhưng ngay sau đó chợt vỡ vụn ra, nhưng ngay sau đó cả thân thể ở trên không trung hóa thành vô hình.

Tuyết Lệ Hàn mặc dù nắm giữ Quỳnh Hoa, nhưng dù sao thời gian quá ngắn, muốn dựa vào Quỳnh Hoa hoàn toàn g**t ch*t ba người này tuyệt đối không có thể nên Tuyết Lệ Hàn để bảo đảm bản thân không bị bại lộ đành lấy tu vi chân thật của mình đem hắn một kích g**t ch*t!

Xong một địch nhân!

Mà Tuyết Lệ Hàn nắm chắc, tự mình chân chính xuất thủ, coi như là Thánh Quân, chỉ cần không phải trực diện làm đối thủ của mình thì cũng sẽ không phát hiện ra!

Cùng một thời gian, phía dưới mọi người xem chiến phát hiện ra, 2 tay Quỳnh Hoa Đại Để lần nữa đồng thời vươn ra, ở trong một mảnh ánh đao thương ảnh như kỳ tích vậy tìm được mục tiêu, chợt bắt lấy!

Tay trái bắt được kim đao của Kim Đao Thiên Vương Tô Vân Thành, tay phải bắt được thương của Phiên Thiên Thương Vương Niếp Tiềm Long.

Ba!

Hai tiếng tiếng vang thanh thúy, kim đao của Kim Đao Thiên Vương Tô Vân Thành biến thành hai khúc, thương của Phiên Thiên Thương Vương Niếp Tiềm Long cũng “Ba ” một tiếng mà biến thành đầy trời mảnh nhỏ, thoáng như tuyết rơi vậy.

Một chiêu hủy Sinh khí!

Hai người sợ hãi muôn dạng, thối ý nổi lên nhưng 2 tay Quỳnh Hoa Đại Đế lại một lần nữa từ trong tay áo rộng rãi vươn ra, tay trái thế đi đến tận cùng thì “Ba ” một tiếng xuyên qua lưới chưởng ảnh đầy trời cố gắng phòng thủ của Tô Vân Thành, ầm ầm đánh vào trước ngực Tô Vân Thành!

Tay phải hất tay Phiên Thiên Thương Vương Niếp Tiềm Long ra rồi áp vào thiên linh cái của hắn thản nhiên nói: “Chết chưa hết tội!”

Bàn tay Tuyết Lệ Hàn dùng sức và một cước bay lên, hai người đồng thời thất khiếu chảy máu, thân thể đồng thời bay lên.

Tựa như là lăng không phi thăng.

Nhưng 1 chân kia của Quỳnh Hoa Đại Đế như bóng với hình vậy, tựa hồ vào giờ khắc này hoàn toàn xuyên qua thời gian không gian cách trở, ở trên bụng môi người hung hăng đá một cước.

Hai đại Vương giả trúng chiêu nhưng vẫn liều mạng phản kích, Tô Vân Thành tay phải vỗ vào vai trái Tạ Đan Quỳnh, tay trái Niếp Tiềm Long cũng vô vào vai phải Tạ Đan Quỳnh.

Trên người Tạ Đan Quỳnh cẩm phục màu trắng “Ba ” một tiếng trong nháy mắt tan vỡ, vài miếng vải bay ra, tựa như là trong Quỳnh Hoa vậy đột nhiên xuất hiện mấy con bướm vậy.

Tuy nhiên trên bụng Tô Vân Thành cũng rất đột ngột xuất hiện một cái khe không gian, theo khe không gian này xuất hiện, thần sắc Tô Vân Thành thảm biến, xé thanh kêu lên nói: “Tha cho”…”

Bụng Niếp Tiềm Long còn kinh khủng hơn trực tiếp biến thành một cái hắc động, thậm chí có thể thấy được phía đối diện.

Hắc động như là cát lún vậy từ từ mở rộng đi xuống.

Mỗi hạt rơi lại làm cho thân thể Niếp Tiềm Long tùy theo rút nhỏ lại nhất phân…

Đối diện, Quỳnh Hoa Đại Đế như cũ một bộ bạch y, lỗi lạc đứng chắp tay, ánh mắt nhìn 2 địch nhân đối diện đang biến mất thân thể mà nhẹ giọng nói: “Ta nếu như muốn du ngoạn sơn thuỷ đỉnh, dõi mắt thiên hạ lại có người phương nào có thể ngăn được?!”

“Đám chúng mày không được.”

Quỳnh Hoa Đại Đế khẽ lắc đầu nói: “Coi như là chủ tử của đám chúng mày, cũng không được!”

Trên những lời này đầy khí tức khinh thường thiên hạ bá đạo, tựa như quân lâm thể gian, phong vân tự mình cầm!

Giờ khắc này, Quỳnh Hoa Đại Đế, quân lâm thiên hạ!

Tạ Đan Quỳnh bạch y bồng bềnh, phong thần tuấn lãng, đứng chắp tay, lâm phong trông về phía xa.

Tất cả mọi người rõ ràng ý thức được một chuyện: Quỳnh Hoa Đại Để, từ hôm nay trở đi, chân chính tiến vào hàng ngũ Cửu Đế Nhất Hậu.

Điểm này, không có bất kỳ ai hoài nghi!


Chương 2355: Phân thân chiếu hình

Đang ở trước mắt bao người, thân thể Tô Vân Thành cùng Niếp Tiềm Long dần dần biến mất, từ dưới thân mãi cho đến trên người, chậm chạp biến mất, có thể tinh tường thấy được mặt mũi hai người đầy kinh hãi.

Còn có sự hối hận.

Nhưng ở trong quá trình này một chữ cũng không có nói được.

Tất cả ai biết được thực lực hai người kia cũng không tự chủ được mà run run.

Chỉ thấy tay Quỳnh Hoa Đại Để ở trên không trung khẽ vẫy 1 cái, ngay sau đó lại thấy hai tay chà xát, không biết là chà xát cái gì nhưng thấy không trung nhộn nhạo lên một trận rung động.

Phía dưới, mọi người cũng yên lặng như tờ, bao gồm cả đám người Cửu Để Nhất Hậu là nhân vật đương đại tuyệt thế cường giả cũng không ngoại lệ.

Nhất là người vẫn cùng Quỳnh Hoa Đại Đế đối nghịch như Trung Cực Thiên Vô Tình Thiên Để Túy Vô Tỉnh, cùng Xích Bắc Thiên Viêm Dương Thiên Để Long Ảnh Huyễn, cả 2 cũng cảm giác được trên sống lưng một cỗ lãnh khí thẳng thăng lên.

Bởi vỉ hai vị Thiên Để rõ ràng phát hiện ra: Vị Quỳnh Hoa Đại Đế này vân bất hiện sơn bất lộ thủy, một đường ẩn nhân, nhưng kỳ thật tu vi hiển nhiên đã hơn bản thân hai người mình, thậm chí là đã vượt qua bản thân không ít!

Từ trận chiến này mà nói, Quỳnh Hoa Đại Đế triển lộ ra thực lực kinh người, quả thực không kém Đông Hoàng cùng Yêu Hậu là bao!

Trong thiên hạ, lại vừa xuất hiện một vị yêu nghiệt như vậy!

Đang ở trước mặt vô số người bao người, Quỳnh Hoa Đại Đế nhất phái thong dong trong, giở tay nhấc chân mà đã đạt đến chí cực mỹ lệ cảnh giới, đem bốn địch nhân Vương giả cấp cường đại dị thường trong nháy mắt mai một ở trong vô hỉnh.

Trước ánh mắt của mọi người nhìn chăm chú, sinh mệnh bốn cao thủ lúc trước còn dị thường sinh động cho tới lớn lối cứ như vậy biến mất, nhưng không chút nào làm cho người ta có cảm giác tàn khốc, ngược lại tràn đầy sự phiền muộn.

Mà dưới loại tình huống này trên dưới một lòng buồn bã, Quỳnh Hoa Đại Để vẻ mặt như ngày tận thế, đứng chắp tay, đối mặt thương sinh, mặt đối với thiên hạ.

Bực này phong thái tuyệt thể vô song siêu dật này trong nháy mắt đã đưa tới thanh âm hoan hô như núi thở biển gầm của dân chúng Mặc Vân Thiên.

“Quỳnh Hoa Đại Đe! Quỳnh Hoa Đại Đe!”,

“Mặc Vân Quỳnh Hoa, thiên hạ vô song!”

Ở một mảnh núi thở dào dạc, biển thét gầm lên, Quỳnh Hoa Đại Đế trên mặt hàm chứa nụ cười thản nhiên, không quan tâm hơn thua mà đối diện thiên hạ.

Tựa hồ hết thảy lúc trước cũng không phải là khảo nghiệm, chẳng qua là chuyên bé nhỏ không đáng kể mà thôi!

Như thế mà thôi, không đáng giá nhắc tới!

Lần này người điều khiển chương trình đại điển là Mặc Vân Thiên nguyên lão Mộc Thiên Lan giờ phút này trong lòng cũng là vô hạn khiếp sợ, ở trong lòng hắn biết rõ thực lực của Tạ Đan Quỳnh, thành thật không thể nào có thực lực như vậy, Nếu như không ngày đó khi đối chiến Nguyên Thiên Hạn nơi nào cần lao lực như vậy?

Mà bốn người mới vừa xuất hiện kia, Mộc Thiên Lan cũng biết, bốn người kia cũng là tuyệt thể cường giả, tiêu chuẩn Vương giả tầng thứ thực lực, cố nhiên so sánh với Nguyên Thiên Hạn thì vân không thể so sánh nổi nhưng cùng Thất Tinh hộ vệ thì không kém.

Siêu cường giả như vậy ở trước mặt Tạ Đan Quỳnh lại như là gà đất chó cảnh vậy, hoàn toàn không chịu nổi một kích, trong nháy mắt tiếp xúc bị diệt.

Đây là thực lực cường hãn bực nào chứ!

Hình tượng quang huy vạn trượng vô địch như vậy ở trong đại điển lên ngôi lần này xuất hiện, quả thực chính là vì phù hợp cho siêu cấp thần tượng ra đời, hơn nữa còn là chúa tể Mặc Vân Thiên!

Tuyệt đối có thể đem nỗi lo Mặc Vân Thiên đà từng bị thiên ma thống trị lúc trước quét sạch!

Mộc Thiên Lan giờ phút này trong lòng há có thể không phấn chấn?

Phần phấn chấn này thậm chí làm cho hắn quên mất Tạ Đan Quỳnh tại sao lại có tu vi mạnh mẻ như thể.

Bởi vì, đối với việc trước mắt cái đó đã không trọng yếu nữa!

Hắn tự nhiên không biết, Quỳnh Hoa Đại Đế trước mắt cũng không phải là Tạ Đan Quỳnh mà là Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn danh chấn thiên hạ.

Càng thêm không biết, Đông Hoàng vì hoàn toàn tạo cho Quỳnh Hoa Đại Để uy danh mà mới vừa rồi cơ hồ là đã ra hết toàn lực.

Nhất phương chẳng qua là cho là đối mặt với một hậu sinh tiểu tử Quỳnh Hoa Đại Đế nên trong lòng còn có chút khinh thị,; 1 phương kia thì kì thực tu vi hơn đối phương rất nhiều mà ra trận với lực lượng lớn nhất.

Nhìn quanh cả Cửu Trọng Thiên Khuyết, ngoài Duy Ngã Thánh Quân ra, Đông Hoàng Tuyết Lệ Hàn là đương thời vô địch thủ, đà vài ngàn năm chưa từng chân chính xuất thủ, giờ phút này dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, thiên hạ ai làm được?! (

Trận chiến đấu này từ khi vừa mới bắt đầu cũng đà nhất định, chính là một cuộc một phương diện giày xéo đối phương!

Ngay cả khi bọn họ cuối cùng rốt cục tỉnh ngộ tu vi của Quỳnh Hoa Đại Đế đã không phải là bọn họ đủ khả năng đối kháng, thậm chí mơ hồ phát giác ra người đối diện kia rốt cuộc là người nào nhưng đã quá muộn.

Bất kể là khí thể hay là chiến lực cũng đà bị tước nhược đi không chỉ một tầng, thậm chí ngay cả nói ra thân phận người nọ cũng là chuyên hy vọng xa vời.

“Xin mời Quỳnh Hoa bệ hạ lên ngôi!” Mộc Thiên Lan lúc này thanh âm cũng đang run rẩy, không là bởi vì sợ hãi, mà là kích động.

Tất cả mọi người cho là, lần này, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ biến cố gì nữa.

Ngay cả có một số tên không có mắt khiêu khích thì dưới tay Đại Đế có thể làm gì đây?

Không ngoài tôm tép nhãi nhép mà thôi!

Tuy nhiên vừa lúc đó, một cái thanh âm đột ngột vang lên nói: “Chờ một chút.”

Chờ một chút?!

Cái thanh âm này nói rất nhẹ, âm lượng tựa hồ cũng không cao lắm, nhưng, hết lần này tới lần khác tất cả mọi người rõ ràng nghe được.

Hơn nữa, theo ba chữ kia xuất hiện, mọi người trong lòng đột nhiên có cảm giác gần như chắc hẳn phải vậy: Quả thật hẳn là nên chờ một chút.

Đây là tinh thần đầu độc lực cường đại!

Trong nháy mắt, cũng chỉ dùng ba chữ đơn giản mà thôi nhưng cũng đã tạo thành sự ảnh hưởng với trăm vạn người!

Người này cường độ tinh thần lực kinh khủng cỡ nào?

Trên không trung, “Quỳnh Hoa Đại Đế” khẽ nghiêng đầu, yên lặng nhìn lên tầng mây, trên khuôn mặt vốn một đường tới nay thủy chung bình thản không gợn sóng lúc này rốt cục đã hiện ra sự ngưng trọng.

Một cái thanh âm ôn hòa nói: “Quỳnh Hoa Đại Đế lên ngôi, chính là việc trọng đại, ta là vô luận như thế nào cũng phải tới chúc mừng.”

Theo cái thanh âm ôn hòa này một cái thân ảnh không nhiễm một hạt bụi trắng như tuyết xuất hiện ở trên trời cao, rồi lại tựa như thật tựa như huyễn, tựa như là chân thật rồi lại không nắm bắt được.

Người tới mặt mũi anh tuấn, khí chất siêu nhiên, tiêu sái xuất trần tới cực điểm, cứ như vậy đứng ở trên không trung như đi dạo trong thúy trúc vậy.

Tràn đầy sự thanh thản.

Trong ánh mắt của hắn không có nửa điểm phong mang, tràn đầy vẻ thân mật ôn hòa, làm cho người ta như cây khô gặp gió xuân, vừa thấy đã quý muốn kết giao.

Bạn đang đọc chuyện tại

Người này thoạt nhìn tuổi tựa hồ cũng không lớn, nhưng làm cho người ta có cảm giác như đã tồn tại trên thế giới này trăm triệu năm rồi.

Hơn nữa người này thân ảnh tràn đầy hư ảo, không thành thật, tựa hồ cũng không thuộc về cái thế giới này…

Ánh mắt của hắn ôn hòa nhìn Quỳnh Hoa Đại Đế trên không trung làm như hoàn toàn không chứa nửa phân địch ý, mỉm cười nói: “Tạ huynh, tiểu đệ có ý muốn lãnh giáo một phen, có thể hay không?”

Từ trên xuống dưới, bao gồm cả Cửu Đế Nhất Hậu bên trong chợt nghe lời ấy thỉ mọi người tất cả đều ngạc nhiên.

Bởi vì, người này xuất hiện, không thể nghi ngờ tỏ vẻ tu vi cường đại vô cùng kinh người nhưng không có bất kỳ người nào biết được người này rốt cuộc là người nào.

Không có ai đà từng thấy qua.

Thậm chí ngay cả tin đồn cũng chưa từng có một nhân vật như vậy.

Có thể là nhân vật xuất sắc như vậy làm sao lại không có danh tiếng gì như vậy?

Không, còn có một người biết người này là ai vậy.

Tuyết Lệ Hàn.

Tuyết Lệ Hàn biết người này là ai!

Tuyết Lệ Hàn nhìn cái người này đột nhiên xuất hiện thì trong mắt thần sắc nhanh chóng giật mình, nhưng ngay sau đó đã khôi phục vẻ ôn văn nhĩ nhã nhất quán ôn tồn nói: “Các hạ cao minh, chỉ sợ Bổn đế cũng không phải là đối thủ…”

Người nọ ha ha cười một tiếng, hết sức tiêu sái khí độ nói: “Tạ huynh thật sự là quá khiêm nhường, mới vừa rồi ra tay, dõi mắt cả Cửu Trọng Thiên Khuyết, lại có mấy người dám nói mình có thể tiếp được.

Tại hạ bất quá nhất thời thấy cái mình thích là thèm, vọng tưởng lành giáo một hai, kính xin Tạ huynh ngàn vạn lần hạ thủ lưu tình mới đúng…”

Tuyết Lệ Hàn hơi bất đắc dĩ nở nụ cười rồi khẽ nghiêng đầu, nói: “người nên xin hạ thủ lưu tỉnh chỉ sợ là Bổn đế mới phải.”

Ở trong nháy mắt đó, trong ánh mắt của Tuyết Lệ Hàn khắc sâu nỗi đau đớn.

Một ít tia cừu hận khắc sâu bị vững vàng che dấu.

Trước mắt người này, hoặc là có thể dấu diếm được thiên hạ mọi người, nhưng duy chỉ có không thể gạt được Tuyết Lệ Hàn!

Vân Thượng Nhân!

Người trước mắt chính là người được công nhận là Thiên Khuyết đệ nhất nhân – – – Vân Thượng Nhân!

Tuyết Lệ Hàn trong cả đời cùng Vân Thượng Nhân giao thủ không dưới trăm ngàn lần, đối với thủ đoạn của Vân Thượng Nhân không người nào có thể rõ ràng hớn’.

Cho nên, giờ phút này Vân Thượng Nhân mặc dù tự thân dung mạo hoàn toàn thay đổi, không còn hình dạng cũ nữa nhưng Tuyết Lệ Hàn vẫn nhận ra được.

Cái này vốn là diện mạo mà Vân Thượng Nhân đã sử dụng qua.

Diện mạo này Vân Thượng Nhân đã sử dụng cùng Tuyết Lệ Hàn và Tử Hào đại chiến, cuối cùng ba bại đều bị thương! Trận chiến ấy, thảm thiết chí cực làm cho Tuyết Lệ Hàn cơ hồ bỏ mạng, do đó vẫn khắc cốt minh tâm, làm sao Tuyết Lệ Hàn có thể quên được diện mạo ghê tởm này chứ?

Ngay cả sau đó hơn mười vạn năm Vân Thượng Nhân cũng không có xuất hiện nhưng ở trong lòng Tuyết Lệ Hàn thủy chung vân rõ mồn một trước mắt, khắc sâu vào trong lòng!

Hoặc là phải nói… thân ảnh này cũng không phải chân chánh là Vân Thượng Nhân, bất quá là một đạo phân thân chiểu hình của Thánh Quân Vân Thượng Nhân mà thôi, mặc dù là phân thân chiểu hình nhưng thực lực đã đạt đến trình độ như Cửu Đế Nhất Hậu rồi.

Nhưng thủy chung đây chỉ là một cái bóng hư ảo, Vân Thượng Nhân chân thật đang ra mười vạn dăm.

Mặc dù như thể, cái bóng này ở chỗ này vẫn lộ ra vẻ chân thật, thậm chí hoàn toàn không có bất kỳ sự hư ảo nào.

Tuyết Lệ Hàn trong lòng không biết là suy nghĩ cái gì mà thở ra một hơi, hơi thở từ trong miệng mũi nhẹ nhàng phun ra.

Bản thân hiện giai kì thực là chiếm cứ ưu thế tương đối: Ta đã nhận ra thân phận đối phương, đó chính là phân thân chiểu hình của Vân Thượng Nhân; chắc là Vân Thượng Nhân tự cho là nắm chắc một kích hoàn toàn đánh bại được mình nên rốt cục không nhịn được tự mình xuất thủ.

Điều này cũng biểu lộ… Vân Thượng Nhân đối với vị tân nhậm Mặc Vân Thiên Để này có sự cố kỵ; hắn hẳn là vô luận như thế nào cũng không cho phép Tạ Đan Quỳnh chân chính lên ngôi trở thành Mặc Vân Thiên Đế, cho nên mới phải không tiếc mạo hiểm, không kiêng ky tự mình xuất thủ!

Tuyết Lệ Hàn đáy lòng thở dài: Ngươi ngay cả có tâm tư này, đáng tiếc là người định không bằng trời định, ngay cả là phân thân của ngươi tự mình xuất thủ cũng đã không cách nào ngăn cản.

Bởi vì ngươi không biết người ngươi đối mặt… Rốt cuộc là người nào!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 12 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box