Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 435 : Bi kịch Đàm Đàm (c2171-c2175)
❮ sautiếp ❯Chương 2171: Bi kịch Đàm Đàm
“Cút!” Sở Dương cả giận nói: “Điểm này còn cần ngươi nói sao? nói nhảm, hiện tại hai đứa chúng nó cũng đã có chút liếc mắt đưa tình rồi!”
Trong khoảng thời gian này Yêu Ninh Ninh hoàn toàn hết hy vọng đối với Tử Tà Tỉnh, thứ nhất, Tử Tà Tình lòng đã có người, hơn nữa là lão đại của mình, Yêu Ninh Ninh làm sao dám lỗ măng? Thứ hai, kể từ khi kiến thức Tử Tà Tình cuồng bạo rồi, Yêu Ninh Ninh nằm mơ đều thấy ác mộng.
Mộng thấy mình cưới Tử Tà Tình ngày ngày bị đánh như bao cát.
Điều này thật sự là cơn ác mộng của nam nhân! Ai nguyện ý ngày ngày bị lão bà của mình sử dụng làm bao cát mà đánh?
Yêu Ninh Ninh sởn gai ốc đồng thời đối với Sở Dương sự sùng bái càng thêm là cao sơn ngưỡng chỉ: cũng chỉ có lão đại mới có thể thừa nhận được…
Cho nên Yêu Ninh Ninh ngược lại chủ công vào Bạch Thi Tuyền đã có một chút hảo cảm với hắn, ngày ngày đi theo làm tùy tùng ân cần hầu hạ.
Bạch Thi Tuyền vốn là có chút ít không rành thế sự, lại được Yêu Ninh Ninh quấn quít vây chặt lấy công kích, trong lòng tự nhiên có một chút hư vinh hưởng thụ của cô bé…
Kết quả là thường xuyên qua lại, từ từ có một loại khuynh hướng luân hãm.
Sở Dương hết thảy đều thấy rõ, làm sao lại cùng Đàm Đàm đánh cuộc? Sở Dương cũng hiểu tại sao hôm nay gia hỏa này lại vội vàng muốn cùng mình đánh cuộc, đánh cuộc loại này tất không thua, ai mà ngu đi đánh cuộc với ngươi!
“Đúng rồi, tối ngày hôm qua ngươi làm gì thế? Làm sao làm ra động tĩnh lớn như vậy!” Sở Dương híp mắt, khuôn mặt nghi ngờ, lòng tràn đầy hồ nghi hỏi.
“Không có gì… ” Đàm Đàm rất hiếm thấy nhăn nhó nói.
“Không có làm sao tối hôm qua ngươi hét thảm làm gì? Quả thực giống như là khoảnh khắc đó cái gì tựa như là bị…!” Sở Dương vẻ mặt bát quái nói.
“Cút! Ngươi nếu hỏi nữa, ta trở mặt!” Đàm Đàm nét mặt già nua đỏ bừng, xoay người phẩy tay áo bỏ đi.
Bước đi bộ dạng hoàn toàn tựa như một con cua lớn.
Trông rất là quái dị.
Sở Dương thấy thể sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên thật giống như suy nghĩ ra cái gì mà ôm bụng cười cười to.
Đàm Đàm liền quay đầu lao tới đây nói: “Ngươi cười cái rắm!”
Sở Dương cười đến thở không nổi; nguyên nhân hắn lúc này đã hiểu ra tại sao sáng sớm hôm qua Tạ Đan Phượng ấp a ấp úng tìm Thiết Bổ Thiên hỏi chuyên, hơn nữa còn nói rõ là phải nghiêm khắc giữ bí mật.
Kết quả Thiết Bổ Thiên sau khi nghe xong thì tại chỗ cười chết đi sống lại rồi sau đó lại kể chó “Tử Đồng” Ô Thiến Thiển nghe, Ô Thiến Thiến không cẩn thận lại nói cho Sở Dương.
Chuyện là: Đàm Đàm khuya ngày hôm trước tự giác là thời cơ đã chín muồi, hơn nữa bao lâu nay vẫn cùng Tạ Đan Phượng ở cùng một chỗ, cũng có chút xuẩn dục động với Tạ Đan Phượng nên liền nói: “Chúng ta sao không có hài tử nhỉ? hài tử của sư huynh đã có thể đánh đấm được rồi, ta rớt ở phía sau rất nhiều rồi!”
Tạ Đan Phượng nghe vậy thì ngơ ngẩn nói: “Không biết a.”
“Làm sao còn không có a?” Đàm Đàm có chút vội vàng xao động nói: “Ngươi nói chúng ta cũng cùng giường chung gối bao nhiêu thời gian, làm sao còn chưa có bé đây?”
Tạ Đan Phượng bị hắn nói như thế thì cũng cảm thấy có chút kinh ngạc nói: “Đúng vậy, sao thể nhỉ, hay là người hai ta có vấn đề gì.”
Hai người nghiên cứu suốt một đêm mà vẫn như cũ là không có đầu mối.
Đúng vậy, hai người ăn ở chung một chỗ, tò khi ở Cửu Trọng Thiên đại lục đã bắt đầu rồi, làm sao đến hiện tại một điểm động tĩnh cũng không có?
Sáng sớm, Tạ Đan Phượng đem suy nghĩ này đến tìm người từng trải là Thiết Bổ Thiên hỏi: chúng ta làm sao lại không sinh ra được hài tử đây?
Thiết Bổ Thiên khi bị hỏi cũng không hiểu ra sao, nàng mặc dù là người từng trải, nhưng đối với chuyên này thật ra vân còn rất u mê!
Hai nữ nhân vùi đầu nghiên cứu hồi lâu, thủy chung bất minh nhưng đến cuối cùng Thiết Bổ Thiên mới tình cờ phát hiện ra: Tạ Đan Phượng lại vân còn là xử nữ mà tại chỗ há hốc mồm!
Nếu chưa từng phá thân thì nơi nào có được hài tử?
Vấn đề ngu ngốc như vậy lại cũng có thể hỏi được?
Thiết Bổ Thiên đối với cái này không hiểu chút nào mà mơ hồ hoài nghi, chẳng lẽ Đàm Đàm thật ra thì là bất lực nên hỏi thăm.
Tạ Đan Phượng đối với cái này ấp úng, đô bừng cả khuôn mặt nửa ngày mới nói ra được.
Thì ra là hai tên ngu ngốc, chỉ cần ngủ ở trên một cái giường chính là làm vợ chồng rồi… Chỉ cần một nam một nữ ngủ chung ở trên giường lớn là nên có hài tử!
Cho nên, hai người vẫn là an an ổn ổn ngủ ở trên một cái giường rồi cứ thể đánh giấc… Nước giếng không phạm nước sông!
Cứ như vậy cũng có thể có hài tử?
Thiết Bổ Thiên tại chỗ chợt cười ra khỏi miệng, ngay cả nước mắt cũng bởi vì cười quá mà chảy ra ngoài.
Đặc sắc như vậy thật sự là thiên hạ hiếm thấy.
Tạ Đan Phượng bất an nên nghe cười to thì cố hỏi rõ tình huống, sau khi hiểu rồi thì giống như chạy trối chết trở về.
Đáng thương cho tiểu cô nương hiện tại mới biết được thì ra, muốn sanh con… Cũng không phải là cứ ngủ chung một chỗ là có thể sinh ra được…
Mà còn cần những trình tự”Căn bản” khác…
Kết quả là, buổi tối hôm đó, Đàm Đàm hăng hái bừng bừng hỏi: ngươi hỏi chưa? Rốt cuộc là như thể nào?
Tạ Đan Phượng giận dữ trong lòng lên cộng thêm thẹn thủng muốn chui xuống đất, tự cho là thằng này làm hại mình không còn mặt mũi nên trong lúc nhất thời tức giận túm được nơi yểu hại của Đàm Đàm hung hăng bóp một cái mà gầm lên nói: “xấu hổ bản thân mình xưng là cái gì tình trường thánh thủ? Ngay cả kiến thức cơ bản nhất cũng không hiểu, ngươi, loại đồ vật này cho tới bây giờ cũng chưa từng phát uy, làm sao có được hài tử…”
Hoặc là Tạ Đan Phượng bởi vì dùng sức quá mạnh, dù sao nàng vẫn là cô bé nên hạ thủ không có nặng nhẹ •!
Đàm Đàm bất ngờ không đề phòng, tại chỗ cực kỳ bi thảm tru lên một tiếng rồi ngay sau đó cả người co như tôm ở trên giường lăn lộn không dứt…
Thật lòng đau muốn chết…
Coi như là Đại Ma Vương, chỗ kia cũng không khác gì nam nhân bình thường cả, nhiều lắm là hơi chút uy mành hơn một điểm mà thôi nhưng nhất định là không chống nổi chiêu này! Dĩ nhiên là chịu không được.
Tạ Đan Phượng thấy thế không khỏi sợ hết hồn, cũng biết không cẩn thận làm Đàm Đàm bị thương rồi…
Hai người làm thành như vậy, Đàm Đàm mặc dù cũng không có gì đáng ngại, nhưng trong thời gian ngắn đoán chừng không thể làm được cái gì kia, đúng, tỉnh huống như thể, cần tĩnh dưỡng.
Cho nên nói, hiện tại mặc dù hai người đã hiểu làm như thế nào mới có thể có được hài tử nhưng trong khoảng thời gian ngắn không thể ra sức.
Dĩ nhiên, nếu Đàm Đàm chịu để xuống mặt mũi mà đến tỉm Sở Dương đòi một viên Cửu Trọng Đan thì hiệu quả khẳng định chính là dựng sào thấy bóng nhưng chuyên như vậy Đàm Đàm che dấu còn không kịp nữa, làm sao có thể rõ ràng đi nói?
Đến lúc đó Sở Dương nếu quả thật hỏi một câu: ngươi muốn Cửu Trọng Đan làm cái gì?
Đàm Đàm chẳng phải liền lập tức chính là mắt mũi trợn tròn, không đất dung thân sao?
Ngoài ra mình còn là một Đại Ma Vương đây, mình luôn luôn tự xưng là diệt hoa thánh thủ mà ngay cả điểm mấu chốt nhất cũng không hiểu được, thật ra thỉ chính là ngây thơ đến mức không thể hơn được nữa…
Thật là quá mất mặt đi…
Vạn hạnh là tiểu đệ Yêu Ninh Ninh không có ở đây, nếu như để hắn biết rồi, đoán chừng Đàm Đàm cũng không có mặt mũi nào mà sống nữa!
Cho nên giờ phút này vừa nghe Sở Dương hỏi như thế, Đàm Đàm tại chỗ bộc phát
Sở Dương mệt nhọc lâu như vậy, rốt cuộc tìm được chủ để hài hước như thể nơi nào chịu bỏ qua cho, tự nhiên là cách tam soa ngũ buổi lại hỏi Đàm Đàm: “Sư đệ, động chưa?”
Thường xuyên qua lại làm cho Đàm Đàm thậm chí có suy nghĩ muốn rời nhà trốn đi.
Bạn đang đọc chuyện tại
Không biết nội chiến có phải là bệnh lây hay không mà bên Mặc Vân Thiên quân đội nội chiến kịch liệt thì ở Lạc Hoa thành bên này giống như cũng có nội chiến phát sinh, bất quá nơi phát sinh nội chiến không phải là Thiên Binh Các mà là Đường gia!
Đường gia trong khoảng thời gian này cả thảy xảy ra ba lần nội chiến; một mặt tán thành dọn nhà, một mặt tán thành không dọn nhà sau đó cãi nhau; nhưng đến cuối cùng, Đường gia thiếu chủ trực tiếp lấy cái chết uy h**p, rốt cục dùng thủ đoạn cực kỳ vô lại và cực đoan ngăn trở gia tộc di dời trụ sở.
Gia hỏa này cảm thấy Sở Dương nói quá có đạo lý, Đường gia có thể phát triển đến hiện tại, hoàn toàn chính là do phong thủy tốt!
Cho nên không tiếc bất cứ giá nào cũng phải cùng người nhà sống mái với nhau, chết sống cũng không dọn nhà!
Nhưng, hắn phải trả 1 cái giá cao chính là: Đường gia đại thiếu gia yêu cầu: ngươi có thể không dọn nhà lưu nguyên tại chỗ nhưng ngươi phải xây dựng một cái biệt viện khác tọa lạc tại thành nam.
Tuy nhiên thành lập một cái thành viên tổ chức mới nói dê vậy sao? Không từ mà biệt, căn bản là tài chính lấy từ đâu ra đây?
Đây chính là một khoản chi phí thiên văn sổ tự đó!
Nói cách khác, Đường Dương Vĩ ngươi muốn Đường gia không di dời, được! tự ngươi đi xây dựng một cái mới đi, dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là không cho sử dụng tiền của gia tộc!
Đường gia thiểu chủ bị khơi dậy hỏa khí, tại chỗ vỗ ngực khẳng khái hứa hẹn nói: “Chính mình xây một cái! Hơn nữa ta nhất định bảo đảm sẽ xây dc, tuyệt đối không để cho bất luận kẻ nào thất vọng.
Cho Đường thị gia tộc ta trăm triệu năm hưng thịnh!”
” mạnh miệng ai chả nói được? Nhưng nếu ngươi xây không được thì làm sao bây giờ?” Đường gia đại thiếu gia từng bước ép sát nói.
“Ta nhất định có thể xây dựng được!” Đường gia thiếu chủ đỏ mặt tía tai nói.
“Ta cũng tin tưởng là ngươi có thể xây dựng được, vô luận là cho bất cứ người nào một vạn năm thì ai cũng có thể xây dựng được! Coi như là một con mèo một con chó cũng không có vấn đề gì.” Đường gia đại thiểu gia mắt lé nói.
“Ta chỉ cần ba năm là có thể dựng lên được biệt viện mới!” Đường gia thiểu chủ giận tím mặt nói.
“Ba năm!? đi chỗ khác chém đi!” Đường gia đại thiếu gia dè bỉu nói: “Ngươi nếu có thể xây dựng được trong ba năm thì sau này vị trí đứng đầu gia tộc ta không bao giờ… tranh giành với ngươi nữa mà chắp tay nhường cho ngươi! Nhưng nếu ngươi ba năm xây không được thì sao đây?”
“Ba năm ta nếu là xây không được, ta từ đó sẽ thối lui khỏi gia tộc, cái gì cũng không tranh giành nữa! Hơn nữa, ta cũng không gọi là Đường Dương Vĩ nữa, ta đổi tên thành bệnh liệt dương!” Đường gia thiểu chủ đỏ mặt tía tai, chỉ thiên mắng địa thề nói!
“Một lời đã định!”
“Tứ mã nan truy!”
“Vỗ tay thề!”
“Bành bạch!”
Nói tiếp, một đường đến nơi này, hai huynh đệ giống như đấu gà vậy mà cãi cọ, một câu theo một câu, người khác căn bản là không chen vào được.
Người chung quanh dường như còn chưa kịp khuyên giải thì hai người đã ba ba ba đem hết thảy ấn định rồi.
Sau một khắc, phần lời thề đánh cuộc này lại còn được Thiên Đạo thừa nhận! Chính thức thành lập, không được đổi ý!
Chương 2172: Ngoại viện tổng quản
Sau đó Đường gia đại thiếu gia hàm chứa nụ cười nhìn Tam đệ của mình cười mà như không cười nói; “Tam đệ, đánh cuộc đã thành lập, cũng không được đổi ý, ngươi nếu đổi ý thì không cần ta tìm ngươi làm phiền, bên trên sẽ trực tiếp tìm ngươi… Trong ba năm thành lập một cái biệt viện không kém hơn Đường gia biệt viện, nhiệm vụ này rất gian khổ đấy, ha ha ha, đại ca ta trước tiên cầu chúc cho ngươi thành công, cố gắng lên, cố gắng lên.”
Đường gia thiếu chủ trong lúc bất chợt phục hồi tinh thần lại, cái đầu nóng chợt tỉnh táo lại, nhất thời lòng biến thành đầy hoàng liên trong phút chốc hối hận đầy ruột.
Chuyện này có thể làm sao được đây!
Muốn ở trong ba năm thành lập một cái đại biệt viện như vậy, quả thực là lời nói vô căn cứ, là nhiệm vụ bất khả thi.
Mình sao có thể hoàn thành được đây? Nhưng đã vỗ tay lập thệ, Thiên Đạo làm bằng, muốn đổi ý cũng là không thể nào…
Đường gia thiểu chủ trong lúc nhất thời khóc không ra nước mắt.
Vốn dĩ thấy đại ca của mình dương dương đắc ý hắn lại cũng chỉ có thể nuốt lệ nói: “Ngươi chờ xem đi, ta nhất định sẽ thành công!” khi nói những lời này mà tâm đều rỉ máu.
Ta thành công? Ta thành công cái đầu b**! Có thể thành công mới là có quỷ!
“Ha ha ha vi huynh mỏi mắt mong chờ!” Đường gia đại thiếu gia cười lớn đi ra cửa, nhất phái đắc chí vừa lòng, dương dương đắc ý.
Nhưng ngay sau đó Đường gia thiếu chủ đặt mông ngồi dưới đất, vỗ bắp đùi mình than thở nói: “Ta thật khờ, ta thật khờ…”
Tuy nhiên hắn lập tức tỉnh ngộ vì bốn phía còn có vô số người vây xem nên lập tức nhảy lên thoả thuê mãn nguyện nói: “Không phải chỉ là một cái Đường gia biệt viện sao? quá dê dàng, đối với bản thiếu gia mà nói, dễ như trở bàn tay, một bữa ăn sáng mà thôi, có cái gì khó đâu.”
Vừa nói vừa hát tiểu khúc thản nhiên ra khỏi đại môn.
Để cho gia tộc một đám người trợn mắt nhìn theo!
Vừa nói vừa hát tiểu khúc thản nhiên ra khỏi đại môn.
Để cho gia tộc một đám người trợn mắt nhìn theo!
Gia hỏa này, điển hỉnh là ngu như heo mà cùng đòi trong ba năm hoàn thành được cái nhiệm vụ bất khả thi này!
Đường gia thiểu chủ vừa ra khỏi cửa thì gào khóc nói: “Ta làm sao ngu như vậy, bị ba câu lừa vào tròng rồi… Ba năm, ông trời già của ta ơi, ba năm xây dựng một cái biệt viện không kém hơn Đường gia biệt viện, nga, lão Thiên ơi, ngươi cho thiên lôi đánh chết ta đi…”
Nhưng ngay sau đó lau nước mắt nhãn châu xoay động nói: ” một hảo hán ba người giúp đỡ, ta mau đi tìm Sở Dương nghĩ biện pháp, đó mới là đứng đắn.”
Trong phút chốc chỉ thấy Đường gia thiếu chủ giống như tuấn mã trên mông đít bị chém một đao, hướng về phía Thiên Binh Các cuồn cuộn mà đi, tốc độ thật là nhanh.
” điểm chuyên nhỏ này có cái gì khó đâu?” Sở Dương vỗ ngực đảm nhiệm nói: “Không phải là một chút tiền sao? Huynh đệ ngươi yên tâm, ca ca ta chuyên khác không dám cam đoan, chính là thủ đoạn kiếm tiền thì tuyệt không kém hơn bất luận kẻ nào! Ngươi yên tâm đi, thành lập một cái Đường gia biệt viện, nơi nào cần đến ba năm? Đi theo ca ca làm việc! cái gì cũng không cần quan tâm, trong vòng một năm ca ca làm xong cho ngươi!”
Đường gia thiểu chủ tại chỗ muốn khóc: nhìn giá thế này cũng biết chính là chém gió… Lời nói quá hay ngược lại không thể tin được…
“Thiểu chủ như ngươi vậy ” Sở Dương vẻ mặt nắm chắc tràn
đầy nói: “Ta trước tiên cho ngươi một khoản tiền làm tiền đặt cọc, còn ngươi, trong khoảng thời gian này ngươi chịu trách nhiệm về việc ăn uống của Thiên Binh Các cho ta, bao gồm dược liệu, binh khí, kim khí, y phục, v v v… Chỉ cần những chuyện này ngươi làm tốt, tiền ta có, đừng nói một cái Đường gia biệt viện, năm ba cái cũng không sao cả!”
Sở Dương vỗ ngực bang bang, dường như lòng tin mười phần nói.
Trong khoảng thời gian này nhân thủ thật là thiếu nghiêm trọng nên Sở Dương đang rầu rỉ.
Khó được là có thằng này chủ động chạy tới yêu cầu kiếm tiền… Thật là trên không trung rụng xuống đứa ở!
Muốn kiếm tiền hả, dễ thôi?
Chỉ cần ngươi có thể đem mấy vạn người kia hầu hạ cho tốt thì Tử Hà Tệ đối với ta mà nói, đây còn không phải là giống như uống nước lạnh sao? Đừng bảo là mấy ức Tử Hà Tệ, coi như là mấy trăm ức, bản Diêm vương cũng là dễ như trở bàn tay, một bữa ăn sáng mà thôi!
“Đúng rồi, ngươi trước tiên chuẩn bị bán đấu giá… Nhìn ta kiếm tiền cho ngươi!”
Sở Ngự tọa nhãn châu xoay động, muốn đem mấy thứ binh khí cũ nát trong Cửu Kiếp Không Gian ra bán, số lượng không ít chiếm chỗ khá nhiều, thanh lý mới là chính đạo.
“Cái này không có vấn đề gì nhưng cụ thể là muốn bán những thứ gì? Có vật phẩm nào tốt để đấu giá đây, đó cũng phải là thứ cao đẳng đó, phát pháo đầu nhất định phải nổ vang, nếu không” Đường gia thiếu chủ có chút do dự nói.
Vi thiểu gia này khẩu khí cũng quá lớn, ca quả thực cũng bị dọa, quá không thành thật đi.
“Yên tâm đi làm, có ca ngươi làm nơi hậu thuẫn rồi, hết thảy cũng sẽ tốt lên thôi!” Sở Dương khẩu khí quả thực có thể đem thanh thiên nhất ngụm nuốt vào nói: “Ca chỉ cần ra lực, ở trong vòng một tháng kiếm được 100 ức Tử Hà Tệ coi như chút lòng thành, tin tưởng là chỉ cần bán đẩu giá một chút cũng đủ cho tám vạn người ăn uống vô tận…”
Đường gia thiểu chủ sai lệch miệng méo, không thể làm gì khác hơn là đi ra ngoài làm việc, hiện tại cũng chỉ có Sở Dương là một cọng rơm cứu mạng mà thôi.
Trước khi đi hắn vẫn cầu khẩn nói: “Ca, ngài cũng đừng lừa dối ta, huynh đệ toàn bộ trông cậy vào ngươi đó…”
“Ta thèm lừa ngươi hả, yên tâm đi đi…” Sở Dương tức giận không vui nói.!
Đường gia thiếu chủ lập tức đi ra…
Phía sau Sở Dương, đám Thiết Bổ Thiên Ô Thiến Thiến cố nín cười.
Đường gia thiểu chủ cần dùng tiền, Sở Dương rất đúng dịp cần 1 người lo cho cuộc sống của Thiên Binh Các, hai người này chính là tình chàng ý thiếp, quần anh tụ hội, không cái này quá đề cao hai đứa chúng nó, hẳn là gian phu dâm phụ, ăn nhịp với nhau, củi khô lửa bốc, hừng hực thiêu đốt
Được Sở Dương trịnh trọng hứa hẹn bảo đảm, Đường gia thiếu chủ lại một lần nữa giống như là con lừa trên mông đít bị trúng đao cuồn cuộn mà đi.
Bất quá lần này đáy lòng cũng có thêm vài phần mừng rỡ, có hi vọng so sánh với không có hy vọng vẫn tốt hơn, hiện tại có cọng rơm cứu mạng, ít nhất là tối ngủ yên rồi.
“Sở lão đại yên tâm, ta nhất định đem hết khả năng, phải đem chuyện làm thỏa đáng! Bất kể là ăn, mặc, ở, đi lại hay là vật tư huấn luyện, chỉ cần ngươi có thể có đủ tiền, ta liền nhất định có thể làm cho… Nhưng ngàn vạn lần đừng quên chuyên của ta đó!”
Đường gia thiểu chủ lần này thật đúng là không có nói mạnh miệng, lấy thân phận của Đường gia cường hào ác bá cả thảy và hơn mười vạn năm nội tình nhân mạch, quả nhiên là đa dạng tam giáo cửu lưu, phàm là chỉ cần là thứ trên cõi đời này có và chỉ cần ngươi có tiền thì hết thảy cũng không là vấn đề.
Đến đây, Sở Dương mới coi là chân chính giải quyết xong vấn đề hậu cần cho Thiên Binh Các
Thiên Binh Các ngoại viện tổng quản từ hiện tại sẽ do Đường gia thiểu chủ chính thức đi nhậm chức.
Mặc dù không được Sở Dương chính thức thừa nhận nhưng đó đã là sự thật.
Đám Hô Duyên Ngạo Ba, Mai phu nhân lúc đầu đi quản lý đám người này nay có thể yên tĩnh đi tu luyện rồi.
Sở Dương coi như là giải quyết được một cái đại sự trong lòng.
Kế tiếp, Sở Dương đem sự chú ý của mình đến Thiên địa Huyền Hoàng Quả.
Sở Dương luôn sáng tỏ một chuyện: mình cùng Mặc Vân Thiên Đế Nguyên Thiên Hạn chính là có huyết hải thâm cừu! Bạn đang đọc chuyện tại
Đối phương sẽ không bởi vì nhất thời thành bại mà bỏ qua cho mình, chỉ cần mình một ngày không chết, đối phương tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Mặc dù trước mắt hai bên ở hai đại thiên, có chút ngoài tầm tay với nhưng lấy thực lực của Mặc Vân Thiên chỉ cần Nguyên Thiên Hạn vừa động, vậy thì nhất định là lôi đình vạn quân rồi!
Hiện tại đã không chỉ là đơn thuần mối thù giết con mà thôi mà còn có một Mộng Vô Nhai cùng với Trảm Mộng quân của hắn.
…. Điều này còn liên quan đến vấn đề mặt mũi của Mặc Vân Thiên Đê Nguyên Thiên Hạn! Nguyên Thiên Hạn không thể không để ý tới, không thể không báo phục!
Tin tưởng chỉ cần đối phương có động tác, như vậy, Thiên Binh Các của mình bây giờ nhìn tựa như hưng thịnh tất nhiên là chưa chắc đã có thể chịu được đối phương hành hạ.
Cho nên trước mắt vẫn lấy việc gia tăng thực lực lên là thứ nhất yểu vụ.
Dù sao có thực lực mạnh mẽ bàng thân mới là đạo lý đúng đắn!
Sở Dương sở dĩ chọn sử dụng thủ đoạn cực đoan ép mọi người liều mạng huấn luyện, trên thực tế là vì đang trù bị chuyên này: Thiên địa Huyền Hoàng Quả!
Theo Sở Dương biết dược lực trong quả này cường đại vô cùng.
Chỉ cần lấy ra một phần nhỏ đã đầy đủ để cho Thiên Binh Các chiến lực tăng lên ít nhất một cái đại cấp bậc!
Nhớ được lúc ban đầu khi còn ở Cửu Trọng Thiên đại lục, đem toàn bộ hiệu lực của một quả trái cây này phát huy ra ít nhất chín thành, sau đó mình và các huynh đệ mười mấy Chí Tôn liên hiệp chia xẻ cũng bất quá miễn cưỡng đem phần dược còn sót lại hấp thu mà thôi.
Coi như là như vậy mà mỗi người vẫn cơ hồ muốn bạo thể, nhưng cũng vì lần đó mà mình và một đám huynh đệ thực lực nhất cử xông lên cửu phẩm Chí Tôn!
Sở Dương mỗi lần nhớ tới thì trong lòng như có lửa nóng nhưng cũng là sự sợ hãi!
Từ lần trước thẳng đến hiện tại, Sở Dương cũng không có buông tha cho lục lọi, nhưng không có lục lọi ra, trái cây này dược lực chân chính đến tột cùng có thể đạt tới trình độ nào? Cái tình trạng gì?!
Lúc trước nói là phát huy chín thành nhưng chẳng qua là suy nghĩ như vậy mà thôi, có lẽ là đã phát huy được chín thành chín đây? Thậm chí còn nhiều hơn!
Sở Dương hiện tại thậm chí còn đang lo lăng, năng lượng của loại trái cây này không biết có thể làm nổ tung một Thánh Nhân hay không đây?
Lúc ấy phục dụng trái cây, mình cũng chỉ là lục hay thất phẩm Chí Tôn mà thôi, mà trái cây kia chỉ còn sót lại một thành hay hoặc là chỉ là một phân dược lực, hơn nữa còn là mười mấy người chia xẻ.
Lục hay thất phẩm Chí Tôn cách mình hiện tại, cách Thánh Nhân cấp bậc vạn dặm nhưng Sở Dương vẫn không có nắm chắc là mình nhất định có thể thừa nhận được!
Chủ yểu là lần trước kinh nghiệm thật sự quá dọa người.
Cho Sở Dương là người to gan lớn mật mà cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ!
“Mời Mộng tướng quân đến đây.” Sở Dương cau mày suy nghĩ một hồi, rốt cục đã hạ quyết tâm.
Không lâu lắm, Mộng Vô Nhai khuôn mặt nghi ngờ đi vào.
Trong khoảng thời gian này, hắn cũng giống như trước cảm giác được, thể chất của mình tựa hồ có điều thay đổi, hơn nữa, bản thân mình nhiều năm đánh sâu vào bình cảnh không thành công, nay đà mơ hồ xuất hiện một chút dấu hiệu buông lỏng.
Đang nắm chắc thời gian giục thuộc hạ, thúc giục bản thân mình tự luyện công, hồn nhiên không biết Sở Dương gọi mình tới đây có chuyện gì, dường như Sở Dương như mình rất bận rộn mà.
Chương 2173: Thí nghiệm thuốc, Thiên địa Huyền Hoàng Quả!
“Ngự tọa, có cái gì phân phó?” Trong mấy ngày này, Mộng Vô Nhai đối với Sở Dương có thể nói là càng ngày càng bội phục.
Sử dụng phương pháp luyện công của Sở Dương trong thời gian thật ngắn, thuộc hạ của mình lại liên tiếp đột phá!
Loại thành tựu này, Mộng Vô Nhai sống hàng chục vạn năm mà vẫn còn là lần đầu nhìn thấy.
Mộng Vô Nhai cũng lần đầu tiền đối với mục tiêu ‘Đồ diệt thiên ma” của Sở Dương cảm giác tràn đầy lòng tin: chỉ cần cứ như thế, thiên ma đại quân có gì đáng sợ?
“Là như vậy.” Sở Dương cân nhắc một chút tìm từ, lúc này mới nói: “Mộng tướng quân, bây giờ có một việc, ta trong lòng có chút do dự, hạ không được quyết tâm… không biết Mộng tướng quân có tin hay không, ở trên võ học chi lộ có thể có loại chuyện một bước ngàn dặm, thậm chí là một bước lên trời?”
Mộng Vô Nhai ngẩn ra nói: “Cái thuyết pháp này nếu là trong 1 trường hợp đặc biệt nào đó tự nhiên là tồn tại.
Nhất là đối với cấp thấp võ giả mà nói, khi được phục dụng 1 loại thiên tài địa bảo cực kỳ hiếm thấy nào đó, hay hoặc là được cường giả quán đỉnh thì đúng là có thể một bước ngàn dặm, thậm chí một bước lên trời.”
“Bất quá, tình huống như thế chỉ xảy ra đối với võ giả dưới Thánh cấp mà thôi, còn võ giả tu vi đà đến Thánh cấp thì cần có số lượng thiên địa linh lực vô cùng khổng lồ, cho nên, loại trường hợp đặc biệt này cũng tương đối ít phát sinh.”
Mộng Vô Nhai nói không thể nghi ngờ là lời nói thật nhưng nói tới đây hắn vẫn còn hơi chần chờ một chút, nói: “Bất quá đại để cũng là do phương pháp nữa, trong truyền thuyết có chút ít phương thức bí mật vân có thể làm được, chỉ là chúng ta không biết mà thôi, tỷ như loại cực hạn tu luyện của Ngự tọa hiện tại này…”
Sở Dương cười nói: “Mộng tướng quân, loại cực hạn tu luyện này nếu như không có ngoại lực gia nhập, ngươi chẳng lẽ thật cho là hiệu quả sẽ rõ ràng như thể sao?”
Mộng Vô Nhai cũng nở nụ cười.
Nếu nói cực hạn tu luyện, chỉ cần là võ giả cũng sẽ không ai xa lạ nhưng có ít người đem mình luyện đến chết mà vẫn không thể đột phá.
Trong lòng hắn sớm có nghi ngờ, Sở Dương khẳng định là còn có thủ đoạn của hắn, chẳng qua là nếu Sở Dương không nói thì Mộng Vô Nhai cũng sẽ không tùy tiện đi hỏi thăm.
Loại đại bí mật này ít người biết càng thêm an toàn.
Điểm chừng mực này Mộng Vô Nhai vẫn rất để ý nhưng bây giờ nghe Sở Dương chủ động nói ra, hắn cũng biết Sở Dương chuẩn bị giải khai đáp án nên cười nói: “Kính xin Ngự tọa giải thích nghi hoặc.”
“Ta có một loại thiên tài địa bảo rất đặc thù.” Sở Dương bắt đầu tụ âm thành tuyến, truyền âm nhập mật nói: “Loại thiên tài địa bảo này có thể cực hạn gia tăng tu vi cho tới cải thiện thể chất của con người… Mà trong khoảng thời gian này, chúng ta đã dùng cái này để sáng tạo ra khổng lồ kỳ tích ngàn người tăng lên tu vi, nếu nói là ảo thuật là trò che mắt người đời thì thủ thuật của ta chính là tại cái này…”
“Thỉ ra là như vậy!” Mộng Vô Nhai bừng tỉnh đại ngộ.
Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy kỳ quái: trong lúc này vân thật sự không có nghe ai nói lại sẽ có thiên tài địa bảo bá đạo như thế.
“Xin hỏi ngự tọa, loại thiên tài địa bảo này là vật gì? Có thể đem tên nói cho ta không?” Mộng Vô Nhai tò mò hỏi.
“Là một loại trái cây.” Sở Dương hít một hơi nói: “Nhưng hiện tại chúng ta gặp phải một lựa chọn khó khăn, đó chính là, nếu tiếp tục sử dụng loại trái cây này ở phạm vi lớn thì hiệu quả sẽ không cao nữa nhưng nếu tùy tiện để cho một mình người nào đó phục dụng thì dược lực lại quá lớn.
Coi như là ta và ngươi đã đã đạt đến Thánh Nhân tầng thứ cường giả cũng chưa chắc đà chịu được, không chừng sẽ tại chỗ bị khổng lồ dược lực làm cho nổ tung!”
“Mà một khi tiêu hóa không được, kết cục chính là u Minh hai đường.” Sở Dương cười khổ nói: “Cho nên, rốt cuộc nên sử dụng nó như thể nào ta muốn tìm Mộng tướng quân tới thương nghị.”
“Thật có thể làm nổ tung Thánh Nhân? Thế gian sao lại có dị quả kinh người như thể?!” Mộng Vô Nhai khiếp sợ hỏi.
Nếu có thể đem một vị Thánh Nhân tầng thứ cường giả nổ chết… Mộng Vô Nhai thật sự không thể tin tưởng.
Nhưng Sở Dương nói thật sự là với bộ dạng rất chân thật.
” đây đúng là một vật nói không rõ được.” Sở Dương vẻ mặt cười khổ nói: “Ta hiện tại cũng không rõ ràng lắm, trong trái cây kia dược lực đến tột cùng có khổng lồ cỡ nào… Nhưng nếu nói là làm nổ tung một vị Thánh Nhân… đó cũng không là chuyên không thể nào, năm đó khi loại trái cây này đã tiêu tán đi ít nhất chín thành dược lực…”
Sở Dương đem chuyên năm đó nói lại một lần.
Mộng Vô Nhai cau mày, rơi vào trầm tư.
“Nếu như lời Ngự tọa nói thì dược lực của loại này trái cây sẽ không tạo thành uy h**p đối với ngươi và ta.” Mộng Vô Nhai trầm ngâm nói: “Ngự tọa khi mới lên Cửu Trọng Thiên Khuyết nhiều nhất cũng chính là Nhân cấp tu vi mà thôi, nói không chừng còn muốn thấp hơn một chút.”
“Mà giữa Nhân cấp và Địa cấp đã xê xích nhau vài chục lần trở lên rồi, rồi khoảng cách từ Địa cấp đến Thiên cấp lại vài chục lần chênh lệch nữa; Thiên cấp đến Thánh cấp còn xê xích xa hơn… về phần Thiên Nhân cấp, Thánh Nhân cấp… Càng là xê xích không thể tính bàng lẽ thường được, đơn thuần sử dụng tiêu chí nguyên khí chứa đựng mà nói, chênh lệch cơ hồ chính là thiên soa địa viễn, giữa voi cùng con kiến hôi…”
“Cho dù năng lượng của dị quả như cũ vượt quá tưởng tượng của chúng ta thì tin tưởng là cũng tuyệt đối sẽ không ra ngoài cực hạn của Thánh Nhân cường giả.” Mộng Vô Nhai khi nói lời này thì hiển nhiên vô cùng thận trọng.
Bởi vì hắn biết, chỉ cần có bất kỳ một điểm phân tích sai lầm nào thì rất có khả năng đưa đến hậu quả nghiêm trọng không cách nào vãn hồi được: nếu bị linh dược làm cho nổ tung thì kết quả duy nhất cũng chỉ là tan thành mây khói, thân vân đạo tiêu!
Thậm chí ngay cả hồn phách cũng sẽ không lưu lại một chút xíu nào!
Chân chính là thần hồn câu diệt, vạn kiếp bất phục!
Nghe Mộng Vô Nhai nói Sở Dương lần nữa trầm ngâm.
Một hồi lâu sau, Sở Dương trầm giọng nói: “Mộng tướng quân, hôm nay tìm ngươi tới đây, ngoại trừ mời ngươi giúp ta phán đoán cực hạn hiệu lực của trái cây này ra, ta còn có một cái mục đích khác hoặc là nói một cái mục đích mới.
Đó chính là muốn xin ngài… Trợ giúp thí nghiệm một chút xem loại thiên tài địa bảo này hiệu năng như thế nào, xem cực hạn thừa nhận của Thánh Nhân cường giả như thế nào…”
Mộng Vô Nhai sau khi nghe xong gật đầu.
Hắn mới vừa rồi vốn muốn nói ra để mình dùng thử nhưng lại sợ Sở Dương hoài nghi mình có dụng ý khác.
Dù sao loại thiên tài địa bảo này chỉ có thể ngộ mà không có thể cầu, ngay cả muốn mạo hiểm chút ít cũng là lợi nhiều hơn hại.
Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
chấm c.o.m
Thiên tài địa bảo thần dị như thể nếu là bị mình một ngụm nuốt mất… Khó tránh khỏi có tư tâm hiềm nghi.
Lời này có thể dễ nói nhưng không dễ nghe.
Hôm nay do Sở Dương nói ra thì không thành vấn đề.
Mộng Vô Nhai cũng không từ chối nói: “Lão phu nguyện ý đánh cược một lần.”
Mộng Vô Nhai hiểu, Sở Dương trước khi nói những lời này cũng đã trải qua phản phục suy tính châm chước rồi, vì sao tìm mình thí nghiệm cũng đã có cân nhắc rồi.
Tình huống bây giờ nhìn như an ổn, kì thực nguy cơ tứ phía, bất cứ lúc nào có thể phát sanh biến cố.
Sở Dương hoặc là còn mạnh hơn một chút, vì Sở Dương có ùn ùn lá bài tẩy, nếu không được cũng có thể bảo vệ tánh mạng chạy trốn.
Cho dù lá bài tẩy bảo vệ tánh mạng của Sở Dương bại lộ, nhưng người Mặc Vân Thiên chưa hẳn đã có thể sờ thấu toàn bộ lai lịch của Sở Dương.
Dù sao 2 bên quá xa, tiếp xúc quá ít.
Mà mình thì bất đổng, Mặc Vân Thiên đối với mình thật sự quá quen thuộc!
Vô luận là tu vi hay phương thức chiến đấu của mình, Mặc Vân Thiên cao tầng cơ hồ chính là không người nào không biết, nhất là các Thánh Nhân cao thủ có thể nói là biết gốc biết rễ nhau.
Một khi có siêu cấp cao thủ tới đây, mình đối mặt với bọn họ cơ hồ cũng chỉ có bó tay chờ chết!
Tuyệt đối không tồn tại bất kỳ may mắn nào.
Cho nên hiện tại người có tình cảnh nguy hiểm nhất không phải là Sở Dương, mà là mình!
Có thể nói như vậy: nếu mình không có loại dược vật này, thậm chí không phải là Sở Dương trùng hợp có được thần dị linh quả như vậy thỉ kết cục của mình tuyệt đối là khó thoát khỏi cái chết; chỉ cần bị địch nhân tìm được, chính là kết cục đã sớm định.
Nếu loại thiên tài địa bảo này thật sự là quá mức cường đại, mình chịu không được mà bị nổ tung bỏ mình… Vậy thỉ cũng không khác gì kết quả trên!
Cùng là chết nhưng cái sau còn tương đối khá hơn một điểm, bởi vì là rất sung sướng mà chết đi, nhưng nếu bị địch nhân bắt về Mặc Vân Thiên thì tao ngộ sẽ thống khổ khó có thể tưởng tượng được..
Ngược lại, nếu loại thiên tài địa bảo này chẳng những không nổ tung mình, ngược lại làm cho tu vi của mình tăng lên trên phạm vi lớn, như vậy xác suất mình bảo vệ được tánh mạng chạy trốn, thậm chí là chuyển bại thành thắng không thể nghi ngờ sẽ thật lớn.
Cho nên lần đánh bạc này mặc dù phải dùng tánh mạng đi đánh cuộc nhưng vẫn là lợi nhiều hơn hại!
Cuộc đời này có chuyên gì không phải là đánh bạc đây? Nếu không cá, vĩnh viên cũng sẽ không thắng!
Sở Dương nhìn Mộng Vô Nhai, nói: “Mộng tướng quân, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Quá trình này chưa chắc đã thuận lợi như ngươi phán đoán đâu!”
Mộng Vô Nhai trịnh trọng gật đầu nói: “Ngự tọa, lão phu hiểu tâm ý của ngươi, chết sống có số, được mất do thiên.”
Trong mắt của hắn, có một phần cảm kích thật sâu.
Sở Dương cũng không phải là bản thân hắn không thể thí nghiệm loại thuốc này, hơn nữa, Sở Dương phục dụng thì tỷ lệ thành công so sánh với Mộng Vô Nhai còn cao hơn nhiều.
Nhưng, một khi thí nghiệm thành công, loại trái cây này số lượng dù sao có hạn mà người cần phục dụng thật sự nhiều lắm.
Mộng Vô Nhai mới vừa tới đây, công còn chưa thấy, nếu cứ như vậy cho hắn, như thể nào làm người ta tin phục?
Ngay cả Sở Dương có uy tín tuyệt cao thì vẫn không khỏi gieo xuống một điểm mầm móng tiêu cực.
Nhưng nếu trong đó liên lụy đến sinh tử, một khi thất bại, Mộng Vô Nhai bỏ mình, đó lại là một việc khác ; ngay cả lúc đó thành công, Mộng Vô Nhai thành là người thứ nhất được lợi mà không có người nào ghen tỵ với hắn, cảm thấy cái gì không thăng bàng, bởi vỉ người ta là cầm tánh mạng của mình đi cá cược.
Hơn nữa còn là vì mọi người!
Cứ như vậy, Mộng Vô Nhai ngược lại sẽ trở thành công thần của Thiên Binh Các, hơn nữa sẽ trước tiên được dung nạp vào đội ngũ lành đạo trọng yểu của Thiên Binh Các.
Hơn nữa… Còn kèm theo thực lực tăng lên mức độ lớn!
Sở Dương mặc dù là dùng Mộng Vô Nhai làm vật thí nghiệm, nguy hiểm khó lường nhưng trong chuyên này quả thật cũng có dụng tâm: đúng như Mộng Vô Nhai suy nghĩ… Nếu như là thuốc này có thể làm nổ tung Thánh Nhân… Như vậy, đây căn bản không phải thiên tài địa bảo, mà là đệ nhất thiên hạ kịch độc!
Bởi vỉ, ngay cả Sở Nhạc Nhi sau khi tinh nghiên độc kinh thì phát hiện ra trong độc kinh có ghi lại 1 thứ tối độc dược nhưng cũng chỉ có thể làm yểu Thánh Nhân cường giả đi 1 trình độ nhất định mà thôi, tuyệt không có khả năng trực tiếp độc chết!
Độc còn không thể, huống chi là bổ?
Chương 2174: Thực lực lại tăng!
“Trong mấy ngày này, ta có một loại dự cảm.” Mộng Vô Nhai thở thật dài nói:.”Mặc Vân Thiên trả thù sắp đến.
Lấy tính tình của Thiên Để bệ hạ đâu có thể dê dàng tha thứ lâu như vậy, rất có thể là bởi vì xuất hiện biến cố nào đó… Nếu không, chỉ sợ ngay từ hai tháng trước đã có người đến đây rồi…”
“Chẳng qua là không biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ” Mộng
Vô Nhai trong mắt lộ ra vẻ cực kỳ lo lắng nói.
Các huynh đệ của ta, chuyên của ta có dính líu đến các ngươi hay không? Mộc soái có thể giữ được các ngươi hay không đây?
Các ngươi có thể bởi vì ta mà gặp gỡ tai họa hay không đây?
“Bắt đầu đi.” Mộng Vô Nhai ánh mắt chuyển làm trong suốt thúc giục nói.
Sở Dương hít một hơi thật sâu, nói: “Ở trong khoảng thời gian này, ta tới vì ngươi làm hộ pháp; ngươi phải nhớ kỹ, loại thuốc này không được để lâu, chỉ cần từ lúc lấy từ nơi chứa đựng ra, dược lực sẽ nhanh chóng phát huy ra… Mộng tướng quân, nếu cảm thấy không nắm chắc, ngươi có thể chờ một lát sau rồi hẵng phục dụng, vô luận như thế nào, ta không hy vọng ngươi có việc! Chúng ta còn phải sóng vai đi vực ngoại, quyết chiến Thiên Ma!”
Mộng Vô Nhai gật đầu, tỏ vẻ hiểu.
“Chú ý!” Sở Dương trầm giọng nói.
Mộng Vô Nhai tinh thần chấn động.
Sau một khắc, Sở Dương đem tay của mình xâm nhập vào Cửu Kiếp Không Gian, bàn tay kia áp lên phong ấn trông thật mỏng nhưng đà từng không gì phá nổi kia, kình lực hơi phát ra rồi xuyên thấu đạo phong ấn kia.
Khi lòng bàn tay cảm giác được từ Thiên địa Huyền Hoàng Quả truyền qua 1 cảm giác kỳ lạ thì Sở Dương thu hồi tay về.
Bàn tay mở ra, trong lòng bàn tay xuất hiện trái cây thần kỳ kia.
Mộng Vô Nhai mặc dù là người kiến thức rộng rãi nhưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, trên đời này lại có loại trái cây hình vuông.
Chỉ thấy phía trên có mấy chữ đang cấp tốc xoay tròn, vô số tinh thuần linh khí cuồn cuộn tràn ra.
“đưa cho ta!” Mộng Vô Nhai vươn tay ra, không đợi Sở Dương kịp phản ứng đã đem Thiên địa Huyền Hoàng Quả cướp lấy, sau đó không chút do dự cả nhét vào trong miệng của mình!
Thiên tài địa bảo như thể chỉ cần lãng phí một chút linh khí cũng thật đáng tiếc.
Ngay từ lúc Sở Dương nói câu nói kia, Mộng Vô Nhai trong lòng đã quyết định chú ý: thiên tài địa bảo như thế sao có thể cho phép có chút dược lực mất đi chứ?
Nếu mình không cách nào hấp thu toàn bộ, như vậy trước khi bạo thể cũng nhất định có thể nói cho Sở Dương biết loại trái cây này dược lực đến tột cùng lớn bao nhiêu! Cực hạn ở nơi đâu!
Cho nên hắn ngoài mặt mặc dù miệng đáp ứng nhưng kì thực trong lòng đã sớm có ý định khác rồi!
Sở Dương vẻ mặt theo bản năng khẩn trương lên!
Nhìn Mộng Vô Nhai không nói hai lời, một ngụm nuốt vào Thiên địa Huyền Hoàng Quả Sở Dương không khỏi hít sâu một hơi, đem toàn thân tu vi vận lên.
Nếu Mộng Vô Nhai một khi ra phát hiện ra mình không cách nào tiêu hóa được năng lượng, như vậy Sở Dương trước tiên sẽ sử dụng toàn bộ tu vi của mình đem một nửa dược lực hấp thu tới đây rồi hãy nói!
Tin tưởng bất kể trái cây kia bá đạo như thế nào thì cũng tuyệt không có khả năng làm nổ tung hai vị Thánh Nhân!
Trên thực tể, đây cũng là một lần thử dò xét.
Sở Dương đối với lần này trong lòng sớm đã có kể hoạch.
Mộng Vô Nhai, tuyệt đối sẽ không chét
Nếu Mộng Vô Nhai vừa bắt đầu đà tỏ vẻ không muốn thí nghiệm thì Sở Dương cũng sẽ không miên cưỡng, nhưng tò đó về sau đối với Mộng Vô Nhai sẽ có đánh giá khác!
Sự thật chứng minh Sở Dương không có thất vọng và Mộng Vô Nhai cũng không có làm cho Sở Dương thất vọng!
Cái này không thể trách Sở Dương cẩn thận, hay hoặc là nói lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, thật sự là Mộng Vô Nhai với tài năng quân sự của hắn có vai trò quá trọng yểu trong kế hoạch của Sở Dương.
Tương lai, hắn sẽ suất lĩnh trăm vạn hay ngàn vạn huynh đệ của mình ra chiến trường, một khi thất ngộ sẽ dẫn đến hiệu quả không cách nào vãn hồi được.
Sở Dương không để có nửa điểm thất ngộ.
Lần thử dò xét này mặc dù trong xương quả thật có mấy phần ám muội nhưng thể tất phải làm!
Bất kể từ mặt nào cũng nhất định phải làm như vậy, cho dù có hổ thẹn trong lòng cũng phải thẹn một lần!
Được Sở Dương mật thiết nhìn chăm chú, trên người Mộng Vô Nhai cơ hồ ngay khi nuốt vào Thiên địa Huyền Hoàng Quả đã có một trận bạch quang nồng nặc chí cực vọt ra.
Nhưng ngay sau đó, bạch quang càng ngày càng thịnh, đem cả thân thể Mộng Vô Nhai hoàn toàn bao vây ở trong đó.
Sở Dương có thể rất rõ ràng thấy được, mặt Mộng Vô Nhai vốn là trắng nõn nay cơ hồ ở trong nháy mắt chính trướng đỏ bừng lên, hiển nhiên là khảo nghiệm tương đối nghiêm trọng, hoặc là có thể bạo thể như chơi!
Thiên địa Huyền Hoàng Quả, loại siêu cấp linh dược này vốn không thuộc về cái thể giới này, nay lần đầu tiên toàn diện bộc phát nên hiệu quả đúng là không như bỉnh thường.
Cuối cùng thân thể Mộng Vô Nhai mặc dù khẽ run lên nhưng vẫn ổn định mở miệng nói: “Không việc gì!” Mộng Vô Nhai thanh âm rất rõ ràng, hắn vừa toàn lực dân đạo dị quả khí lưu tiến vào tự thân kinh mạch
đến đan điền mà vừa tỉ mỉ quan sát và cảm thụ, qua đó cũng đưa ra bình luận chuẩn xác nhất.
Phân tâm lường dụng như vậy nếu không phải là đã đến tương đối tầng thứ rồi thì ở dưới dược lực khổng lồ như vậy tuyệt đối làm không được.
Lấy Sở Dương làm thí dụ, bởi vì công pháp cùng tự thân thể chất của hắn giúp cho hắn có được thừa nhận cực hạn hơn xa Mộng Vô Nhai nhưng nếu như đem trạng huống hiện tại chuyển đổi đến trên người Sở Dương thỉ Sở Dương hoặc là có thể ứng phó thuận buồm xuôi gió hắn nhưng cũng tuyệt đối vô năng làm được như Mộng Vô Nhai.
Mộng Vô Nhai một lòng lưỡng dụng vừa mở miệng nói chuyện, đây không riêng gì vấn đề tu vi mà còn có tâm cảnh khác biệt nữa, quan trọng nhất là có được kinh nghiệm mười vạn năm tích lũy khác biệt!
“Loại thuốc này quả nhiên là thiên địa kỳ trân! Có thể nói là đệ nhất kỳ bảo mà lão phu hơn mười vạn năm mới thấy được!” Mộng Vô Nhai thanh âm rất tỉnh táo nói: “thiên tài địa bảo mà lão phu biết lúc trước nếu so với loại trái cây này thì quả thực cũng như là cặn bã mà thôi! Cái thuyết pháp này tuyệt không khuyếch đại!”
“Loại dị quả này hiệu lực quả nhiên to lớn nhưng cũng còn xa mới làm nổ tung một vị Thánh Nhân.” Mộng Vô Nhai tiếp tục bình luận.
“Nhưng nếu là Thiên nhân sơ cấp phục dụng quả này thì tuyệt đối sẽ bị bạo thể.”
“Thiên nhân trung cấp thực lực nếu không phải là người có đại nghị lực thì cơ hội cũng không lớn.”
“Thiên nhân cao cấp trình độ phục dụng cả quả đại để không có vấn đề gì, hơn nữa nếu có thể lợi dụng được tất cả năng lượng thì có tỷ lệ thật lớn sẽ nhất cử đột phá Thánh Nhân giới hạn!”
“Về phần lão phu hiện tại, đã sớm ở vào Thánh Nhân sơ cấp đỉnh hơn mấy vạn năm nhưng thủy chung không có thể đột phá được trung cấp bình cảnh.
Tuy nhiên sau khi đem trái cây này hút lấy thì nhất định có thể đột phá bình cảnh, đạt đến Chí Thánh nhân trung cấp giai đoạn thứ nhất.
Nhưng, khoảng cách đến giai đoạn hai còn có một đoạn tương đối dài!”
” quả này hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất thiên hạ kỳ bảo, tuyệt đột hoàn toàn xứng đáng.”
“Chẳng qua là, loại trái cây này tựa hồ làm có một đặc hiệu là ở trong kinh mạch loại dược lực này sẽ duy trì được rất lâu, cũng sẽ không dễ dàng bị trung hoà, cho nên một người trong cả đời nhiều lắm là cũng chỉ có thể phục dụng được một lần…”
“Phục dụng hơn nữa, dược hiệu lũy kể mà khó có thể phát huy được công hiệu vốn có nên chỉ có lãng phí mà thôi… Vậy thỉ không khỏi thật là đáng tiếc, dĩ nhiên, đây là trên lý luận mà thôi.
Thần dị linh quả như thể, một người trong cả đời có thể được một quả đã là duyên pháp lớn lao rồi, vọng tưởng nhiều hơn chỉ là tự hủy phúc duyên mà thôi.” Mộng Vô Nhai tinh chuẩn bỉnh luận nói.
Sở Dương suy tư, châm chước, suy nghĩ của Mộng Vô Nhai so với suy đoán của mình trên căn bản là đại đồng tiểu dị.
Đại để cũng chính là tình huống như vậy.
Mộng Vô Nhai đánh giá xong, lại bắt đầu toàn tâm toàn lực hấp thu dược lực.
Bực cơ hội vạn năm khó gặp này nếu không thể hảo hảo nắm lấy, đó quả thực chính là đệ nhất thiên hạ ngu ngốc.
Nếu như là đã giải thích xong, Mộng Vô Nhai rất nhanh tiến vào vật ngã lưỡng vong dốc lòng tu luyện.
Sở Dương nhìn thần sắc trên mặt Mộng Vô Nhai đã từ từ khôi phục vẻ bình thường, quanh thân nhô ra nồng nặc thánh khiết bạch quang thì yên tâm thở phào một cái.
Rốt cục, Mộng Vô Nhai sắp đột phá bình cảnh rồi.
Mình thì không thể ở đây nữa, giờ phút này Mộng Vô Nhai không hề cần hộ pháp nữa.
Vạn nhất không tốt bị Thiên Phạt theo dõi, mình cố nhiên không sợ nhưng sẽ làm cho Thiên Phạt của Mộng Vô Nhai gia tăng không chỉ một lần.
Nói như vậy, thật chính là mình hại hắn chết, hộ pháp biến thành hại pháp.
Sở Dương rón rén cẩn thận từng li từng tí đi ra ngoài rồi ngay sau đó bảo những người khác, tất cả cũng rời khỏi nơi đây ít nhất trăm trượng.
Qua một hồi lâu nữa, trên bầu trời mây đen trong lúc bất chợt giống như tuấn mã điên cuồng lao đến.
Sở Dương đột nhiên nhớ tới nói: “Hỏng bét! Ta vừa mới bố trí thư phòng mà, lão Mộng này cứ như vậy đánh nát bét…”
Đang suy nghĩ lung tung thì chỉ thấy bầu trời đột nhiên biến thành đen nhánh.
Ngay sau đó, một đạo tia chớp màu đen quanh co lao xuống!
Khắp đại địa trong lúc bất chợt đột nhiên rung động! Thiên Phạt thuộc về Thánh Nhân tầng thứ lần nữa phủ xuống Lạc Hoa thành! Bạn đang xem tại
Truyện FULL
–
Sở Dương khóe miệng lộ ra một tia cười.
Lần Thiên Phạt này cũng tỏ vẻ, trong trận doanh của mình lại tăng thêm một vị Thánh Nhân trung cấp cao thủ nữa!
Tử Tà Tình bước nhanh tới bên cạnh Sở Dương nhìn bầu trời đen nhánh cùng với áp lực như núi trên tia chớp màu đen hơn xa ngày đó mình thừa nhận hỏi nói: “Mộng Vô Nhai hả?”
Sở Dương gật đầu.
“Hắn là làm sao tăng lên được đây? Lấy trạng huống của hắn, không dễ dàng đột phá được như thế, ngươi cho hắn cái gỉ hả?!” Tử Tà Tình có chút nóng lòng muốn thử.
“Đúng là cho hắn một phần thiên tài địa bảo… Bất quá ngươi mới vừa tấn chức, tạm thời vẫn nên lấy việc làm vững chắc tự thân cảnh giới là mục tiêu chính, không thích hợp nếu tăng lên ngay.” Sở Dương cười cười nói.
Tử Tà Tình ai một tiếng nói: “Đạo lý này ta sao không biết nhưng tình cảnh của ngươi hôm nay tựa như yên tĩnh mà thực là nguy, có thêm một phần thực lực thỉ càng ổn thỏa hắn một điểm, cho nên ta nghĩ
“Ngươi quan tâm ta như vậy, được sủng ái mà lo sợ, muốn sớm tăng lên một chút cũng không phải là không có biện pháp, ngươi có thể ngày ngày theo ta tu luyện, như vậy nhất định có thể gia tốc và vững chắc được tự thân cảnh giới.” Sở Dương tê mi lộng nhăn nói: “Ta tin tưởng ngươi sẽ củng cố rất mau đó.”
Chương 2175: Sinh nhật của Yêu Hậu, phong vân lên
“Ta quan tâm ngươi đại đầu quỷ, ta là sợ cừu nhân của ngươi tới đây, nhìn thấy ta với ngươi ở chung một chỗ lại làm phiền ta, bất quá ngươi đã chủ động muốn tỉm sự tàn bạo, ta đây tự nhiên là sẽ thành toàn cho ngươi, không sợ chết thì cứ đến!” Tử Tà Tình mặt đỏ lên đằng đàng sát khí nói!
Nàng nghe dây cung thanh mà biết nhà ý, tự nhiên biết, Sở Dương vẫn còn nhớ tới vụ đánh cuộc kia nên vẫn còn là muốn cái gì kia.
Nhưng lúc này ngươi nếu thật dám, ta liền để cho ngươi biết hoa hồng lắm gai! Tử Tà Tình cắn răng, oán hận nghĩ.
Dường như lấy việc Mộng Vô Nhai đột phá làm bắt đầu, Sở Dương bên này lần nữa tiến vào giai đoạn nhanh chóng phát triển.
Kiếp Nạn Thần Hồn vân ở bên ngoài, hiện tại môi một ngày chỉ cần là thấy hoa rơi rực rỡ thì Kiếp Nạn Thần Hồn lại cảm giác được tự đáy lòng niềm hạnh phúc.
Khổng lồ lệ khí trăm van năm tích lũy xuống nay ngày càng giảm đi, tin tưởng một thời gian sau tất nhiên có thể trừ khử toàn bộ, ngày toàn bộ lệ khí bị trừ khử đại để cũng chính là ngày Kiếp Nạn Thần Hồn tấn thăng cảnh giới mới…
Còn có Hổ ca nữa, thực lực của hắn cũng hoàn toàn khôi phục rồi, trong khoảng thời gian này càng lúc càng lười ; ngày ngày đứng ở trên đầu vai Sở Dương lim dim hoặc là đứng ở vai Thiết Bổ Thiên hoặc là Ô Thiến Thiến lim dim.
Mỗi một ngày cũng là một bộ buồn ngủ không tỉnh vậy.
Cái trạng huống làm cho Sở Dương thật lòng vô cùng tức giận: thật sự là khó có thể tưởng tượng được gia hỏa này lại lười thành như vậy, rốt cuộc là làm sao mà tu luyện tới tình trạng hiện tại chứ.
Ngươi nói những người kia mỗi ngày mỗi thời mỗi khắc đều đang khắc khổ tu luyện làm sao mà chịu nổi.
Thiên địa Huyền Hoàng Quả được Sở Dương lấy ra một nhóm.
Trong đó, ba Dược linh kết phường ôm lấy bắp đùi Sở Dương sống chết đòi một quả.
Sau đó Tử Tà Tình một quả, Sở Dương một quả, đám Vương Đao chia ăn một quả, đám Hô Duyên Ngạo Ba và vợ của các huynh đệ chia ăn một quả…
Thiểm Điện Xà cùng Đoạn Thương Không và tứ đại đao khách phân dùng hai quả.
Còn một số phân chia cho cả Thiên Binh Các.
Nói tóm lại một câu, ngay trong đêm phân chia quả kia, trên bầu trời Thiên Binh Các có tiếng sấm không ngừng, thanh thế lớn gấp trăm lần và kéo dài suốt một đêm.
Một ngày này, khí trời vạn dặm không mây, thái dương nhô cao, hoa rơi rực rỡ.
Khó được là hôm nay trong Thiên Binh Các mọi người dường như ai cũng đã đột phá đến một cái giai đoạn mới, không có ai đưa tới Thiên Phạt nên cả Lạc Hoa thành cũng là thở phào nhẹ nhòm.
Đường gia thiểu chủ tham gia náo nhiệt một tới báo tin mừng, mừng rỡ không khép được miệng.
Hắn bán đấu giá được Sở Dương đại lực ủng hộ nên trong khoảng thời gian này quả thực là bát phương tụ của cải, tụ hết thiên hạ tài phú về đây.
Sở Dương lấy ra ùn ùn hiếm quý bảo bối nên đại lượng Tử Hà Tệ giống như là thủy triều, một đợt sóng tiếp nối một đợt sóng, sóng sau cao hơn sóng trước cuốn tới…
Đường gia thiểu chủ trực tiếp chính là kiếm tiền đếm mỏi tay rút gân còn đếm không hết, sau đó vi đại gia này ngang nhiên làm một chuyện: điều từ gia tộc hai mươi người tới nói: “Nhiệm vụ của các ngươi chính là đặc biệt đếm tiền cho lão tử!”
“Nhất định phải đếm rõ ràng cho ta!”
“Ta sẽ tìm hai người kể toán!”
“Sau đó các ngươi 22 người toàn bộ tấn chức làm kế toán!”
Sau đó hắn chạy tới tìm Sở Dương: “Wow ha ha ha… Sở đại ca, ngươi chính là thần tượng của ta! Ngươi chính là tình nhân trong mộng của ta! Ngươi chính là của ta…” Đường gia thiếu chủ người như cây gậy trúc lấy tư thế như sấm đánh xông lại.
Nhiệt tình hết sức.
“Đừng đừng đừng, Ngàn vạn lần đừng, ngươi nhìn trúng ta điểm nào nhất, ta còn không được…” Sở Ngự tọa thất kinh lắc mình né tránh, bị một người đàn ông như vậy nhớ thương, thật lòng không phải là cái chuyên gì tốt.
“Ngàn vạn lần đúng đó, ta chính là quá sùng bái ngươi…” Đường gia thiểu chủ lại muốn bổ nhào vào ôm.
“Có lời gì hảo hảo nói, yên tĩnh điểm đi…” Sở Dương giơ cao hai tay cầu xin tha thứ nói: “Đừng kích động nữa, ngàn vạn lần đừng kích động nữa, ta chịu không được cái này.”
“Đại ca, ngươi không biết đó, chúng ta kiếm rất nhiều tiền…” Đường gia thiểu chủ tại chỗ uốn éo cái mông, quay chung quanh Sở Dương, đỏ bừng cả khuôn mặt vừa múa vừa hát, nước bọt cơ hồ có thể tràn ngập cả Lạc Hoa thành nói: “Chúng ta phát tài nữa rồi… Ha ha ha, chúng ta phát nữa… Thùng thùng thương! Thùng thùng thương! Thùng thùng tiếng chuông thùng thùng thương…”
Tất cả mọi) người thê thảm không nỡ nhìn nhắm mắt lại mà quay đầu đi.
Tử Tà Tình nhìn cây gậy trúc vừa múa vừa hát mà trong phút chốc im lặng chí cực…
Không đợi Sở Dương nói chuyên, Đường gia thiếu chủ đột nhiên tựa hồ lại nghĩ tới tới cái gì trọng yểu mà rống to cười lớn rồi đột nhiên chuyển cái mông như tuấn mã chạy đi.
Vừa chạy vừa gọi vừa cười nói: “Ách rống rống trán rống rống, thùng thùng thương! Ta X ta quên ta làm sao lại quên đi…”
Trong phút chốc hắn tựa như một con tuấn mà trên mông đít bị chặt một đao lao đi, tốc độ nhanh đến mức ngay cả Sở Dương và Tử Tà Tình cũng phải ghé mắt.
“Hắn tới làm gì? Hắn rốt cuộc là tới làm gỉ?” Sở Dương không hiểu ra sao nhìn mọi người bên cạnh nói.
“Không biết.” Mọi người chỉnh tề lắc đầu, bọn họ đồng dạng không hiểu ra sao.
Thằng này cứ như vậy chạy như điên mà đến, sau đó hưng phấn sung huyết não uốn éo cái mông vừa nhảỵ, vừa múa vừa hát một hồi, tiếp theo lại chạy đi như điên… Từ đầu đến cuối, hi lý hồ đồ không hiểu ra sao.
Đây rốt cuộc là dạng tiết tấu gì đây?
Mọi người sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên một người dẫn đầu bộc phát ra một tiếng cười to sau đó là tiếng cười nổ tung toàn trường.
Chắc là thằng này lúc này rất hưng phấn mà tìm không ra đối tượng nên mới làm ra chuyên như vậy…
Đang cười vui hét sức, trong lúc bất chợt mọi người vẻ mặt đều căng thẳng, chỉ thấy trên không trung mây đen như núi chậm chạp hội tụ lại.
“Chẳng lẽ lại có người đưa tới Thiên Phạt? Cái này không thể nào, là ai a?!…”
Mọi người thấy mây đen thì không hiểu ra sao.
Tử Tà Tình “ai” một tiếng rồi dẫn đầu nhảy lên xông ào vào tầng mây. ít lâu sau trở lại nói: “trong đó toàn bộ là như thế… Tựa hồ mây đen vào giờ khắc này tràn ngập cả Yêu Hoàng Thiên.”
“Đây là chuyên gì xảy ra? Động tĩnh quá lớn đi?!”
Sở Dương đối với lần này buồn bực chí cực.
Mười dặm không có gió, trăm dặm không có mưa.
Ngay cả là bởi vì khí trời mà cả Yêu Hoàng Thiên toàn bộ mưa gió biến mất, dường như cái kia cũng có thể có trước có sau sao.
Vốn không thể nào nói trời chờ đầy mây chỉnh tề rồi mới có gió có mưa, đó là chuyên không có khả năng, hoàn toàn không hợp với thiên khí quy phạm.
Nhưng tình huống bây giờ rõ ràng chính là như vậy, rốt cuộc là tình huống gì mà thiên thời cũng theo đó nghịch chuyển.
“Hôm nay là ngày nào rồi?” Mộng Vô Nhai trầm ổn hỏi.
“Là mồng 8 tháng 12 a.” Bên cạnh có người đáp.
“hiểu rồi.” Mộng Vô Nhai nói: “Ngày mai là 9/12, tương truyền đó chính là sinh nhật của Yêu Hậu bệ hạ.
Tương truyền Yêu Hậu vô cùng thích tuyết, mỗi một lần đại thọ, cả Yêu Hoàng Thiên cũng có tuyết rơi! Ngay cả trời không có tuyết, bà ta cũng muốn có!”
“Khí trời dĩ nhiên là do nhân lực tạo thành? Yêu Hoàng Thiên cả ngày gió tuyết?” Mọi người kinh thanh hỏi.
“Chính xác, là như thể.” Mộng Vô Nhai vuốt cằm, xúc động nói: “Trước kia chẳng qua là nghe nói, hiện tại chân chính thấy được, cũng vẫn cảm thấy rung động.
Một người cả đời thành tựu nếu có thể đến mức như Yêu Hậu vậy, được thiên hạ kính ngưỡng… Lại là loại tư vị nào đây?”
Mọi người nhất thời im lặng.
Chính xác, nhân sinh đến được bước này thì chân chính là không còn gì đòi hỏi nữa?
Chỉ có Sở Dương trong lòng nghĩ đến: nếu ta đột phá Cửu Đế Nhất Hậu cảnh giới thì sẽ có tràng diện như thế nào?
Mọi người ở đây tận mắt chứng kiến, phía chân trời mây đen dần dần tăng dày lên, ngay sau đó từ phía trên bên bay tới từng sợi một loại mây trắng như vụ như yên.
Mây trắng đi xuyên qua dưới mây đen liền giống như một vị tuyệt thể mỹ nhân, khoác lên người tấm lụa trắng như mộng ảo vậy.
Nhưng ngay sau đó là vô số bông tuyết bay xuống.
Vạn dặm không gió, chỉ có quá tinh khiết tuyết trắng, toàn bộ không gián đoạn bay xuống nhân gian.
Trong lúc mơ hồ có từng sợi cường đại thần niệm ghé qua đó… Đó là chư thánh Yêu Hoàng Thiên liên thủ chế tạo ra 1 ngày bão tuyết, vì Yêu Hậu bệ hạ chúc thọ!
Một điểm thanh âm tinh tế ngâm nga vào giờ khắc này giống như mộng ảo ở giữa trường không Yêu Hoàng Thiên vang lên, thanh âm tựa hồ rất nhẹ nhưng hết lần này tới lần khác mỗi người cũng có thể rõ ràng nghe được.
“Yêu Hoàng từ cổ Thánh mẫu tôn, quan sát cửu trọng tiểu phong vân; tâm liên Ngọc cốt lăng Thiên Khuyết, một tay quyết định Sinh Tử Môn.
Thiên Sơn vạn khe vì ngày Thánh Mầu sinh ra; băng thanh Ngọc Khiết Vô Cấu thể, Quỳnh Tiêu vạn dặm tuyết khẽ rơi.”
“Năm mươi tư ức sinh linh Yêu Hoàng Thiên toàn tâm toàn ý cầu khẩn cho sinh nhật của Yêu Hậu bệ hạ, phổ thiên đồng khánh, thanh xuân vĩnh trú, muôn đời lưu danh!”
Thanh âm kia trang nghiêm túc mục, tràn đầy thành kính cầu nguyện trên không trung vang vọng hồi lâu.
Cả Yêu Hoàng Thiên, tất cả sinh linh cũng quỳ lạy, cùng chúc sinh nhật Thiên Đế.
Giờ khắc này, phàm là Yêu Tộc, bất kể là thân ở phương nào, cũng sẽ ngũ thể dập đầu, chân thành mong ước.
Có rất nhiều người trực tiếp ở trên đường lớn, phố xá sầm uất, trang nghiêm túc mục thành tâm dập đầu!
Nhìn một màn này, mọi người trong lúc bất chợt lòng tràn đầy rung động.
Yêu Hoàng Thiên Yêu Hậu đại thọ thật không ngờ đà xâm nhập dân tâm, xem ra uy vọng của Yêu Hậu rất lớn!
Nhân sinh nếu có thể đến bước này mới có thể không uổng công đến nhân thể một lần!
Từ phương xa xôi đang có ba đạo nhân ảnh hóa thành cầu vồng kinh thiên bay tới.
Họ đã tiến vào Yêu Hoàng Thiên địa giới! Bạn đang xem tại
Truyện FULL
–
Nhưng vừa tiến vào Yêu Hoàng Thiên địa giới thì ba đạo nhân ảnh này đã tức thì cảm nhận được mạnh mẽ Thần Hồn Năng lượng đầy trời đầy đất, ba người đều là đỉnh tầng thứ cường giả nên tự nhiên là đã cảm nhận được, thấy thể thỉ không khỏi thất kinh.
Ba người không biết hiện trạng nên như thế nào dám xem thường mà lập tức ngừng lại, tính toán trước tiên phải phán đoán hiện huống đã rồi mới tính toán tiếp.
Tuy nhiên đã có một cái thanh âm uy nghiêm hỏi: “Bọn ngươi là ai? Dám vào thời khắc này tự tiện xông vào Yêu Hoàng Thiên?!”
Ba người liếc nhau một cái, nói: “Là người Mặc Vân Thiên, tam đại Thất Tinh hộ vệ đến đây thi hành công vụ khẩn cấp, cũng không mạo phạm quý thiên ý, kính xin cho đi.”
Thanh âm kia lạnh lùng thờ ơ nói: “Cho đi ư? Không thể nào! Trong vòng một tháng này, bất luận kẻ nào cũng không được phi hành trên bầu trời Yêu Hoàng Thiên, nếu không, giết không tha!”
Vốn là nghe nói người Mặc Vân Thiên, còn tưởng ràng những người này đến đây để chúc thọ Yêu Hậu bệ hạ, hay hoặc giả là thay mặt Mặc Vân Thiên Để Nguyên Thiên Hạn tới đưa hạ lê.
Nếu như ba người này quả nhiên là tới chúc thọ, hay hoặc giả là tới đưa hạ lễ, lấy thực lực của ba người này mà nói, Yêu Hoàng Thiên cho tới bản thân Yêu Hậu cũng nên tiếp đón bởi vì thực lực của ba người này.
Kết quả lại là tới Yêu Hoàng Thiên để thi hành nhiệm vụ, tình huống hoàn toàn ngược lại…
Nhất thời vị Yêu Tộc cường giả kia cũng cảm giác được một hơi nghẹn ở trong cổ họng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









