Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 418 : Ngươi nhắm được sao? (c2086-c2090)
❮ sautiếp ❯Chương 2086: Ngươi nhắm được sao?
Hồ thúc thúc chính là tâm phúc của Yêu Hậu, Yêu Hậu có đứa con nào khác hay không, thì hắn cũng vô cùng rõ ràng!
Mà những tên cao tầng Yêu Tộc khác, thì trong lòng cũng tràn đầy nghi ngờ.
Nhưng mà ở giờ phút tế nhị cỡ này, ai dám tùy tiện hỏi cơ chứ?
Hơn nữa, cho dù nàng kia không phải là tiểu công chúa, lỡ như chính là người trong lòng của Thái Tử điện hạ thì sao… Nói cách khác, đó rất có thể chính là Thái Tử phi trong tương lai; trong tương lai Yêu Hoàng Thiên lại một vị Yêu Hậu nữa…
“Xử lý nhẹ tay sao? Dựa vào cái gì cơ chứ? Ta quan tâm gì tới phật diện, con mẹ nó ai có phật diện cơ chứ!” Yêu Ninh Ninh trừng mắt, đằng đằng sát khí: “Chẳng lẽ muội muội của ta lại bị ức h**p sỉ nhục một cách vô ích rồi hả? Không được, nói gì đều không được!”
Mã thúc thúc cũng sáp lại đây khuyên can.
Hai người từng trải này đều đã nhìn ra, thật ra Thái Tử gia cũng không phải thật sự muốn giết người, nếu như muốn giết thì hắn cũng đã sớm ra tay, đây rõ ràng là muốn mượn chuyện để làm việc của mình.
Nhưng lúc này đây không ai hiểu được Thái Tử gia muốn làm gì…
Có trời mới biết rốt cuộc Thái Tử gia muốn làm ra những thứ gì? Có thể lấy được chỗ tốt gì sao? Một đám binh lính quèn thì có thể có vật gì tốt!
Cũng đừng nói ở trong mắt của Yêu Ninh Ninh, cho dù ở trong mắt của hai vị này, thì ngay cả bản thân Vũ Trì Trì ở bên trong, đều không có gì đáng giá cho bọn họ thèm muốn!
“Vị muội tử này, ta muốn hỏi đám hộ vệ của ngươi đi đâu mất rồi?” Đàm Đàm cau mày nhìn Sở Nhạc Nhi: “Ngươi đi ra ngoài mà cũng không mang theo hộ vệ, vậy thì việc bị người khác hiểu lầm còn không phải là do chính ngươi quá chủ quan hay sao? Đây là làm khó người mà!”
Vừa nói ra những lời này, thì ánh mắt Vũ Trì Trì nhìn Đàm Đàm lập tức trở ên thân thiết đến cực điểm!
Thật sự đúng là ân nhân cứu mạng.
“Đúng vậy đúng vậy mà, tiểu công chúa đi ra ngoài cũng không mang theo hộ vệ… Khó tránh khỏi việc gây ra hiểu lầm mà…” Khi Vũ Trì Trì nói ra những lời này thì hắn thật sự muốn khóc, cho dù là công chúa của Mặc Vân Thiên chúng ta, ở thời điểm đối mặt với mình, thì cũng phải cung kính mới được.
Nhưng hiện tại mình đến Yêu Hoàng Thiên, lại có thể phải cung kính với hai người trẻ tuổi này… Thật sự là lần đầu tiên trong cuộc đời.
Yêu Ninh Ninh trợn trắng mắt nói: “Đàm ca, lời này của ngươi không đúng.
Không mang hộ vệ thì sao? Chẳng lẽ tất cả những cô gái trẻ tuổi không mang theo hộ vệ, đều nên bị người khác lăng nhục hay sao? Hay là nói quân đội Mặc Vân Thiên có thông lệ này? Ở Mặc Vân Thiên bọn họ đều làm như vậy hay sao? Cho nên đến chỗ chúng ta, thì cũng làm như vậy hả?!”
Khuôn mặt Vũ Trì Trì lập tức biến thành màu đen, trời ơi, vị Thái Tử điện hạ này nói cái gì cũng phải giữ ý một chút chứ, thế này thì thanh danh của quân đội Mặc Vân Thiên chúng ta coi như đã hoàn toàn mất đi rồi.
Đàm Đàm cười ha hả, nói: “Hay là thôi đi, không phải là một chuyện hiểu lầm sao, chuyện đó cũng đâu đã phát sinh… Hơn nữa.
Chính là do bản thân tiểu muội không mang theo hộ vệ, gặp phải kiểm tra còn không lộ ra thân thế, ngược lại còn ngoan ngoãn phối hợp điều tra.
Còn lại phối hợp điều tra bảy tám lần, đây đúng là lỗi của nàng, không chỉ riêng việc này… Mà là vì an toàn sau này, chuyện lần này có thể coi như một lần cảnh cáo mà…”
Hai người một diễn vai chính diện, một diễn vai phản diện.
Phối hợp nhuần nhuyễn không chê vào đâu được.
Khuôn mặt Vũ Trì Trì lúc xanh lúc đỏ, lúc trắng lúc đen, đúng là y chang tuyệt chiêu thay đổi sắc mặt đặc biệt khi diễn kịch!
Tuy rằng Sở Nhạc Nhi đã sớm được Đàm Đàm nhắc nhở, tuy vẫn không hiểu rõ cho lắm, nhưng vẫn rất phối hợp gật đầu, vẻ mặt phẫn nộ nói: “Hộ vệ của ta… Đừng nói tới những người kia nữa, khi ở bên cạnh ta, quả thật là muốn phiền toái chết người.
Nhiều người như vậy theo ta, lúc nào cũng không được thế này không được thế kia, nên ta đã đuổi sạch các nàng đi rồi! Ta đi một mình thì tự do tự tại hơn nhiều! Đây là đất đai nhà mình.
Chẳng lẽ sẽ có nguy hiểm gì sao? Ai biết vừa đến đây liền gặp phải việc này, chẳng lẽ ta phối hợp điều tra là sai hay sao? Ta không phải lương dân sao? Chẳng lẽ việc này lại là lỗi của ta hả?!”
Tất cả sĩ quan Mặc Vân Thiên nghe đến đó, đều tắc lưỡi: Quả nhiên lại là một người vô cùng không giống bình thường, hơn nữa tuyệt đối là một người có tính tình đại tiểu thư… Đi ra bên ngoài, lại có thể đuổi sạch hộ vệ…
Ngài là lương dân thì không có sai.
Nhưng trình độ lương dân của ngài cũng quá lương rồi, bảy tám lần điều tra cũng không phẫn nộ.
Tính tình đúng là kiên nhẫn thật! Sau đó liền nổi giết người, giết một lần thì khoảng chừng trăm người, quả nhiên không hổ là người trong hoàng thất!
Haiz, đám người kia cũng thật là, nếu có ai nói cho chúng ta biết thì chúng ta có thể đắc tội cô nãi nãi này sao? Dám đắc tội sao?!
“Ôi trời ơi… Ngươi đuổi bọn họ đi đâu hết rồi?” Vẻ mặt Đàm Đàm tỏ ra lo lắng.
“Ta có nói với bọn hắn là ta sẽ đến Cô Trúc Thành rồi… Chẳng lẽ bọn họ vẫn chưa tới sao? Thật sự quá to gan rồi!” Sở Nhạc Nhi dựa theo lời kịch mà Đàm Đàm dạy, vẻ mặt bất mãn nói: “Đám người kia lại có thể chậm chạp như vậy, thật sự nên đánh đòn! Tức chết ta mất!”
Đàm Đàm cùng Yêu Ninh Ninh nhìn nhau, Yêu Ninh Ninh lập tức nổi trận lôi đình: “Người tới, tìm bắt bọn họ cho ta! Bản Thái Tử muốn trị bọn họ tội chậm trễ, làm cho Công Chúa Điện Hạ gặp phải nguy hiểm, tội không thể tha!”
Dưới sự khuyên bảo của mọi người, Yêu Ninh Ninh rốt cuộc tỏ ra khoan hồng độ lượng, nén giận tha thứ cho những người đó.
Về phần hơn một trăm người đã chết lúc trước, thì người của Mặc Vân Thiên cũng không dám có ý kiến gì: Các ngươi lại dám bắt một tiểu công chúa của Yêu Tộc l*t s*ch quần áo cho các ngươi kiểm tra, thì chết cũng là đáng đời! Quả thật nên tiêu diệt cửu tộc!
Mà cho dù các ngươi không chết, thì chúng ta cũng muốn đánh chết các ngươi: Thiếu chút nữa là kéo chúng ta chết theo rồi…
Rốt cuộc đến tận lúc này, thì Vũ Trì Trì cũng đã trút được gánh nặng, hắn quát: “Đem đám hỗn đản này bắt về cho ta!”,
Trong lòng hắn âm thầm quyết định, sau khi trở về chắc chắn không thể nương tay bao che cho bọn hắn nữa, nhất định phải trừng trị nghiêm khắc đám người này một trận! Lúc này đây, mặt mũi của mình đã hoàn toàn mất sạch rồi, lão phu là người mấy chục vạn tuổi, được một người trẻ tuổi chỉ vào mũi sỉ nhục giống như ông bà mắng chửi cháu chắt vậy!
Cơn giận này không xả, thì thật đúng là lẽ trời khó chứa.
Thế nhưng, làm sao xả được cơn giận này đây? Hình như cũng không có chỗ nào để xả giận!
Kết quả là Vũ Trì Trì ra một mệnh lệnh: “Sau khi trở về đem đám người kia đánh một trận thật đau, bất kể số lượng, đánh tới chết khiếp mới thôi, để lại cho bọn hắn một hơi thở thì coi như là bọn họ được lợi rồi! Dù sao mạng sống vẫn còn không phải sao! Để cho bọn họ ghi nhớ việc này thật lâu!”
“Thái Tử gia, đây là…” Hồ thúc thúc bị Mã thúc thúc bấm một cái, rơi vào đường cùng, vẻ mặt tỏ ra đau khổ, đi lên hỏi thăm.
Tự ngài tăng thêm một muội muội… Nói thật, đây cũng không phải là chuyện gì lớn, nhưng nếu như tăng thêm một thân muội muội… Thì việc này cũng biến thành việc lớn rồi.
Lỡ như trên giang hồ thực sự có lời đồn đãi, thì mọi chuyện sẽ hỏng bét.
Cho dù chỉ là tưởng tượng tới, cũng đã thấy vô cùng nhức đầu.
Miệng người trên giang hồ rất điêu ngoa, tuyệt đối có thể làm cho người sống tức chết, cũng sẽ chọc tức cho người chết tức quá sống lại.
Ví dụ như ——
“Yêu Hậu mang thai, ai làm vậy?”
“Gì?” truyện được lấy tại
“Như thế nào? Ngươi không biết Yêu Hậu lại sinh ra một đứa con gái hay sao? Chẳng lẽ kiến thức của ngươi lại nông cạn như vậy!”
“Đây… Là sự thật?”
“Mợ nó! Còn có thể là giả sao? Nghe nói qua Vũ Trì Trì của Mặc Vân Thiên không?”
“Cái gì? Vũ Trì Trì hả? Chưa có nghe nói bản thân người này có gì xuất chúng cả, nhưng lại có thể gần gũi Yêu Hậu thân, chẳng lẽ là tiểu bạch kiểm, là có bộ dáng xuất chúng, hay là có điểm gì đó vô cùng giỏi nhỉ? Yêu Hậu thích chuyện này sao? Mợ nó, thật sự là rất ngoài ý muốn rồi! Ta cũng không tin rằng ta lại không dài bằng hắn, ta cũng có điểm mạnh đấy…”
“Thả rắm vào mặt mẹ ngươi! Ngươi hiểu cái gì! Chỉ biết nghĩ tới những điều đó thôi, lại nói hưu nói vượn nữa thì ta làm cho ngươi không còn dài nữa bây giờ!”
“Việc này cũng không thể nói giỡn, ta không nói nữa không được sao? Ngươi nói đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Ta tin rằng bản thân ngươi chắc chắn cũng sẽ không biết, đến đây, ngồi xuống nghe ta kể rõ cho…”
Cứ như vậy, cứ như vậy…
Ánh mắt của hai vị cao thủ thánh nhân cấp nhìn Yêu Ninh Ninh vô cùng u oán, ngươi muốn giúp người ta thì cũng không sao cả, nhưng ngươi lại nói chuyện mà không hề suy nghĩ đến hậu quả sao? Việc này lại liên quan tới danh tiết của mẹ ruột ngươi đó! Vừa rồi hai ta còn chưa suy nghĩ quá giới hạn đâu, không biết bọn người kia sẽ đem chuyện này suy diễn thành bộ dáng gì nữa…
Nói chuyện một hồi như vậy, liền bất ngờ xảy ra, hoàn toàn không có dấu hiệu gì xuất hiện một thân muội muội, một công chúa của Yêu Tộc xuất hiện! Hơn nữa mở miệng liên kêu lên một tiếng thân muội muội…
Chuyện này thật sự là…
“Muội muội của ta!”
Cổ Yêu Ninh Ninh gân lên: “Nơi này không có chuyện của các ngươi… Nên làm gì thì đi làm đi, tất cả đều giải tán đi.”
Thật sự là rất kiêu ngạo, rất khí phách, lại có thể cứng rắn không giảng đạo lý đuổi hết mọi người đi.
Sau đó liền lôi kéo Đàm Đàm cùng Sở Nhạc Nhi chui lên một nhà tửu lâu nào đó; hiện tại, lão bản của tửu lâu làm sao không biết đây là Thái Tử gia điện hạ đang cải trang vi hành? Vừa thấy vị này đi lên, suýt nữa liền hôn mê bất tỉnh vì vừa mừng vừa sợ; nếu không ngất đi, thì tất nhiên phải cẩn thận ân cần chiêu đãi.
Bản thân lão bản vốn là đầu bếp nổi danh, cũng đã nghỉ đao nhiều năm, bao nhiêu năm nay đều chưa từng xuống bếp, lại hưng phấn vô cùng, đi thẳng đến phòng bếp, đem thủ tịch đại trù đuổi ra ngoài, cầm lên trù đao, muốn đích thân nấu cho Thái Tử gia vài món thức ăn.
“Cô nương tốt… Ha ha ha..” Thái Tử gia xoa xoa tay, nhìn Sở Nhạc Nhi, đâu còn có khí phách uy vũ lúc trước nữa.
Sở Nhạc Nhi nhìn vị Thái Tử gia có chút khác lạ này, trong đôi mắt sáng tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Người nầy, muốn làm gì đây? Không phải là đang suy nghĩ chuyện gì không tốt chứ!
“Xin hỏi tên tuổi cô nương là gì? À… Việc này… Ta gọi là Yêu Ninh Ninh…” Thái Tử gia tỏ vẻ nịnh nọt: “Chúng ta có thể kết giao bằng hữu được không?”
Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc đang dùng thần thức nhìn chăm chú vào nơi này đồng thời phun ra một ngụm máu tươi, tức thời xụi lơ trên mặt đất.
Con em ngươi! Ngài cũng thật quá đáng rồi!
Thật sự là một kẻ lừa giả lừa trẻ không tha ai, con mẹ nó, đến bây giờ mà ngươi còn không biết tên của người ta, lại có thể nhận là thân muội muội, lại còn tự nguyện giải quyết phiền toái lớn như thế cho người ta…
Sở Nhạc Nhi còn chưa kịp đáp lời, Đàm Đàm đã tỏ ra cảnh giác, chậm rì rì nói: “Tiểu Yêu tử à, tiểu tử ngươi có biết muội muội của ta là ai không?”
Vẻ mặt Yêu Ninh Ninh liền tỏ ra tôn kính, lên tiếng hỏi: “Là ai vậy?”
Đàm Đàm nói: “Đây chính là thân muội muội của sư huynh ta! Sư huynh của ta thì tiểu tử ngươi có thể tơ tưởng được sao?”
Yêu Ninh Ninh kịch liệt lắc đầu: “Ta không thể trêu vào, khẳng định không thể trêu vào…”
Nhớ tới Sở Dương một người một kiếm gào thét chém tới, Yêu Ninh Ninh lại rùng mình một cái.
“Uhm, coi như tiểu tử ngươi còn biết thân biết phận, đầu óc có vẻ vẫn tỉnh táo, dù sao hai ta cũng là huynh đệ, nói cho ngươi biết thêm một bí mật… Nha đầu kia còn có quan hệ với một người càng thêm đáng sợ!”
Chương 2087: Không phải tổ ong vò vẽ bình thường
Đàm Đàm nói tiếp: “Người kia, cho dù là sư huynh của ta, cũng là không dám dễ dàng đắc tội.
Trong tay người nọ nắm mặt trời mặt trăng và ngôi sao, trong lòng mang vũ trụ thiên cơ; có tài năng chấn động trời đất, có khả năng lật úp Cửu Trọng! Nhân vật như vậy, ngươi chống được được sao?”
“Người mà ngay cả Sở đại ca cũng không dám đắc tội, thì ta đây chắc chắn sẽ không thể trêu vào rồi.” Yêu Ninh Ninh liên tục lắc đầu.
“Cho nên… Tiểu tử ngươi vẫn nên một lòng một dạ theo đuổi người trong lòng kia của ngươi đi, sau này, cũng đừng khoe khoang ở trước mặt muội muội của ta nữa, Nhạc Nhi muội muội thì ngươi không thể với tới được, mà đừng nói là tiểu tử ngươi, chính là ta, nếu không có quan hệ với sư huynh của ta, thì ta cũng không thể kêu nàng là muội muội đấy, ngươi nhờ có quan hệ với ta, có thể gọi nàng một tiếng muội muội, thì nên thấy đủ rồi, người mà, phải hiểu được khi nào là đủ…” Đàm Đàm nói mấy câu, liền phá hỏng suy nghĩ của Yêu Ninh Ninh.
Nhị lão còn đang quan theo dõi vừa nghe Đàm Đàm nói những lời này, trong lòng không khỏi tức giận, cảm thấy vô cùng bực bội, người này là người như thế nào đây, Thái Tử nhà của ta mới vừa giúp các ngươi giải quyết xong phiền toái lớn như thế, lại còn đối đãi chân thành, có thể coi trọng nàng kia, rõ ràng chính là phúc đức của bọn ngươi, các ngươi không chấp nhận cũng được, lại còn dám chà đạp Thái Tử của chúng ta như vậy, cái này còn có đạo nghĩa hay không, ngay lập tức cả hai đều tức sùi bọt mép, chỉ đợi Thái Tử điện kế thấy mất hứng, liền nhanh chóng xông vào, diệt đôi huynh muội không đến điều này!
Sau đó chợt nghe Thái Tử nói —— “Ta có suy nghĩ lung tung như vậy sao?”
Yêu Ninh Ninh đỏ mặt tía tai nói: “Ta thật sự không có suy nghĩ như vậy, chỉ là ta có chút hâm một, việc thích cái đẹp thì ai cũng đều có…”
“Nhìn xem đi, nói như vậy càng lộ ra suy nghĩ trong lòng.” Đàm Đàm nhìn hắn với vẻ khinh bỉ: “Trước đây còn nói với ta là ngươi toàn tâm toàn ý như thế nào đối với người trong lòng của ngươi, việc này sẽ không bao giờ thay đổi, thế nhưng hiện giờ ta mới nhìn rõ được bộ mặt thật của tiểu tử ngươi! Ta có thể nói cho ngươi biết rằng, ngươi đừng tưởng rằng ngươi là Thái Tử gia thì làm gì cũng được, cũng không phải ca ca hù dọa ngươi, mà là đang cảnh cáo ngươi, đang nhắc nhở ngươi! Trên đời này.
Có một ít người ngươi không thể trêu vào, một khi trêu vào, thì toàn bộ thiên địa đều có thể bị huỷ diệt! Cái gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, không phải là điều gì khác!”
Đàm Đàm nói: “Nhìn xem Mặc Vân Thiên bây giờ… È hèm? Không là vì bọn họ chọc phải người không nên chọc vào, nên mới có tình trạng ác liệt như bây giờ sao.
Đừng nhìn hiện tại Mặc Vân Thiên đang rất uy phong, ta cho ngươi biết, nếu Thiên này không bị chúng ta tiêu diệt, đó mới là điều kỳ quặc đó!”
Yêu Ninh Ninh có chút kinh ngạc.
Nói: “Đàm ca, những lời này của ngày, hình như có vẻ phóng đại rồi, dù sao thì đó cũng là một phương thiên địa… Sẽ không dễ dàng như vậy chứ?”
Đàm Đàm nở nụ cười ngạo nghễ: “Ngươi biết không, trên thế giới này.
Có một số người như vậy, đối mặt với áp lực càng lớn, thì bọn họ có khả năng tạo thành bắn ngược cũng sẽ càng lớn! Cuối cùng, áp lực như núi này, sẽ hoàn toàn làm cho bọn họ phát triển!”
“Cũng giống như ta cùng các huynh đệ của ta, người khác ta không biết, ngươi cứ xem Nhạc Nhi muội muội thử đi.
Bây giờ nàng có tu vi gì?”
Yêu Ninh Ninh Tử Tử cẩn thận dò xét Sở Nhạc Nhi một cái, nói: “Thánh cấp sơ cấp.
Hình như cũng không có gì lớn cả, tuy rằng đã là cao thủ, nhưng nếu muốn huỷ diệt Mặc Vân Thiên.
Thì tu vi như vậy còn kém rất nhiều.”
Hai người cũng thầm nghĩ, chẳng qua thánh cấp sơ giai, cũng lấy ra khoe khoang mà không biết xấu hổ, chút tu vi ấy.
Hoàng thất tùy tiện lấy ra một thị vệ cũng có thể dễ dàng bắt lấy… Uhm, hình như cốt linh của cô nương kia rất nhỏ thì phải…
Đàm Đàm cười lạnh một tiếng.
Nói: “Không có gì hơn người sao? Ngươi có biết năm nay Nhạc Nhi muội muội mới mười sáu tuổi không?”
“Mười sáu tuổi, vậy thì… Cái gì cơ, mười sáu tuổi?!” Yêu Ninh Ninh vừa nghe thì còn không có cảm thấy có gì lạ, khi kịp hiểu ra, thì hai con ngươi khiếp sợ lồi ra ngoài, chén rượu mới vừa uống vào trong miệng liền vô ý thức từ trong miệng chảy ra.
Làm sao lại có thể mới mười sáu tuổi được.
Thánh cấp tu vi, mười sáu tuổi… Yêu Ninh Ninh đột nhiên cảm thấy mình có chút choáng váng.
Không chỉ riêng hắn choáng, hai người cũng có chút choáng, ôi trời ơi, nàng mới mười sáu tuổi thôi, có tu vi như vậy thì thật sự có điểm quá đáng rồi! Dõi mắt theo dõi toàn bộ Cửu Trọng Thiên khuyết thì cũng là thiên tài tu luyện khó tìm được! So với hai người mình năm đó, thì hơn không biết bao nhiêu lần nữa!
“Vậy mà cũng kinh ngạc sao? Ngươi có biết thời gian nàng phi thăng lên Cửu Trọng Thiên khuyết mới hơn nửa năm một chút không?” Đàm Đàm tiếp tục gây choáng váng: “Ngươi có biết khi nàng vừa phi thăng lên thì còn không đến Địa cấp tiêu chuẩn không?”
“Mười sáu tuổi… Phi thăng nửa năm… Không đến Địa cấp…” Yêu Ninh Ninh cảm thấy mình đã sắp điên rồi.
Không chỉ là Yêu Ninh Ninh điên rồi, ngay cả Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc vẫn theo dõi bên này cũng điên rồi.
Thiên tài thánh cấp mười sáu tuổi!
Hơn nữa còn mới phi thăng hơn nửa năm, cũng không đến Địa cấp, từ đó tăng lên tới thánh cấp sơ cấp như bây giờ! Ở giữa phải vượt qua Địa cấp, Địa cấp sơ giai, trung cấp, cao cấp, đỉnh phong, Thiên cấp sơ giai, trung giai, cao giai, đỉnh phong, thánh cấp, sơ giai…
Trước sau chỉ có nửa năm!
Đây là dạng yêu nghiệt gì? Cho dù có được kì ngộ thật lớn, có thật nhiều thiên tài địa bảo phụ trợ, nhưng… Cũng cần thân thể có thể thừa nhận được mới được.
Rốt cuộc nàng làm sao được như vậy nhỉ?
Thành tựu như vậy, quả nhiên là rợn cả người, khó có thể tin được, mới vừa rồi còn lấy hai người mình để so sánh, bây giờ suy nghĩ một chút, lấy gì để so sánh cùng người ta cơ chứ, kém quá xa vời, quá cách xa rồi, như giữa trời với đất vậy!
Thời điểm nghe thấy Sở Nhạc Nhi chính là là muội muội của Sở Dương, mà Sở Dương chính là người đã chém giết Nguyên Thù Đồ, thì hai vị thánh nhân cao thủ cũng đã rất khiếp sợ rồi.
Hiện tại lại nghe được tin tức như thế, càng thêm khiếp sợ hơn, quả thật khó có thể tin được!
“Ta với Nhạc Nhi vốn cùng nhau phi thăng đấy, khi đó tu vi cũng không khác gì nhiều so với nàng, hiện tại ta đã là thánh cấp trung giai! Hơn nữa, đã rất tiếp cận cao giai rồi, ít ngày nữa liền có thể đột phá.” Đàm Đàm nói.
Từ khi tới đây, cùng Yêu Ninh Ninh tham gia cướp bóc khắp nơi, số lượng nội hạch mà Đàm Đàm thu tập được đã vượt qua số lượng một vạn, mấy ngày nay đã hấp thu số lượng nội hạch không sai biệt lắm là khoảng năm phần trăm mà thôi, tu vi của hắn lại đột nhiên tăng mạnh một lần nữa.
Nếu như đem toàn bộ nội hạch hấp thu xong, thì Đàm Đàm đoán chừng bản thân có thể tăng lên tới Thiên Nhân trung giai, thậm chí là cao giai, cũng không phải là ảo tưởng.
Yêu Ninh Ninh trừng mắt, miệng mở rộng, thật sự không biết phải nói gì nữa.
Hai người ẩn núp ở một nơi bí mật gần đó cũng không tốt hơn Thái Tử bao nhiêu, cũng trừng mắt, miệng mở rộng, sau một lúc lâu không biết nói gì.
“Người khác thì không rõ, ta cũng không biết được, nhưng ta biết được tình huống của ta, nhưng sau khi ta nghe đến tin tức của sư huynh ta, thì đột nhiên cảm thấy áp lực đột nhiên tăng mạnh, nặng nề giống như muốn đè chết người vậy, ta chỉ có thể liều mạng tăng lên tu vi, ở trong khoảng thời gian ngắn nhất, vượt qua giai cấp, đem thực lực tăng lên, mới có cơ hội, mới có tương lai.” Đàm Đàm hỏi: “Nhạc Nhi ngươi thì sao?”
Sở Nhạc Nhi mỉm cười: “Ta có thể đạt đến cảnh giới này cũng là có được kì ngộ, nhưng mà, sau khi nghe đại ca bị đuổi giết, thì đột nhiên cũng có suy nghĩ liều mạng, đem tất cả chỗ tốt trong những lần kì ngộ, sử dụng gần một nửa… Ở trong quá trình kia ta hôn mê suốt ba ngày ba đêm, suýt chút nữa là đi đời nhà ma rồi, sau khi tỉnh lại, tu vi liền phát triển đến trình độ hiện tại.”
Sở Nhạc Nhi nói rất nhẹ nhàng, nhưng, tất cả mọi người đang nghe đều là người tu hành cao thâm, làm sao có thể không rõ sự đáng sợ cùng nguy hiểm ở trong đó được?
Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc nghe vậy không nhịn được thở dài một hơi.
Liều mạng! Mỗi người đều có thể liều mạng, nhưng, ngay cả liều mạng thì cũng phải xem ý chí của mỗi người.
Có người liều mạng chết rồi, có người liều mạng lại có thể có được chỗ tốt, ngoài tâm tính ra, thì còn có nghị lực, ý chí, tinh thần lực, thân thể điều kiện, thiên thời địa lợi… Thiếu một thứ cũng không được! Thiếu bất cứ thứ gì, đều có thể hoàn toàn thay đổi kết quả!
Rất rõ ràng, hai người kia đều đang đánh bạc cùng vận mệnh, mà may mắn là, bọn họ đánh thắng!
“Nhưng nếu nói người mà thực sự gây rung động, thực sự gây sợ hãi, thì vẫn là một người khác, người nọ chính là sư huynh của ta.” Trên mặt Đàm Đàm lộ ra vẻ ấm áp: “Tu vi của sư huynh của ta, ở thời điểm phi thăng, cùng ta thì sàn sàn như nhau mà thôi, hoặc cao hơn ta một chút, nhưng nhiều nhất cũng cũng chỉ có Nhân cấp đỉnh phong mà thôi, nhưng, cũng chỉ trong thời gian nửa năm, tu vi tăng vọt nhanh chóng, hiện tại, hắn đã là cảnh giới Thiên Nhân sơ giai, hơn nữa đã tiếp cận sơ giai Đại viên mãn, bất cứ lúc nào đều có khả năng đột phá.”
“Tất cả những điều này, có một phần khá lớn, đều là nhờ áp lực khổng lồ mà Thiên đế Nguyên Thiên Hạn của Mặc Vân tạo thành.” Đàm Đàm cười thản nhiên: “Nếu như Nguyên Thiên Hạn cứ liên tục áp bách như vậy, ta tin rằng rất hắn nhanh liền sẽ phát hiện ra, bản thân hắn xong rồi!”
“Lúc ấy huynh đệ chúng ta cùng nhau phi thăng, có tổng cộng là mười hai người!” Trên mặt Đàm Đàm lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo: “Tâm ý giống nhau, tu vi giống nhau, áp lực giống nhau, cảm tình giống nhau; ta tin tưởng, ngay lúc này thì tu vi của bọn hắn, cũng đều đang tăng mạnh lên, nhất là sau khi nghe được tin tức lão Đại bị đuổi giết! Bọn họ cũng sẽ không thua ta cùng Nhạc Nhi chút nào đâu!”
Yêu Ninh Ninh nghe vậy, im lặng không nói gì.
Tuy rằng hắn là Yêu Tộc Thái Tử, nhưng nói đến kinh nghiệm, lịch duyệt thì cũng không hề nhiều, thật ra chỉ là một con tôm nhỏ trong giang hồ mà thôi, lúc này nghe Đàm Đàm nói như vậy, tuy rằng cũng thấy rung động, tuy rằng cũng khiếp sợ, nhưng vẫn chỉ là cảm thấy tu vi của bọn hắn tăng lên thật sự quá nhanh mà thôi, thật sự cũng không hề có cảm giác gì đặc biệt.
Nhưng, những lời này rơi vào vào trong lổ tai Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc, thì lại gây chấn động như là sấm sét đánh trúng!
Tu vi của Sở Dương cùng những người xung quanh, bao gồm cả Sở Dương có tu vi đã đạt đến Thiên Nhân, thì ở trong mắt của bọn hắn vẫn không tính là rất cao.
Mười hai người, tu vi cao nhất là Sở Dương, cũng chỉ mới là Thiên Nhân sơ cấp mà thôi, nhìn sơ qua như vậy, thì cũng không có gì đặc biệt hơn người.
Cho dù mười hai người đều là Thiên Nhân sơ cấp, thì cũng đâu có gì?
Mặc Vân Thiên chỉ cần tùy tiện lấy ra một vị thánh nhân, là có thể dễ dàng xử lí toàn bộ!
Nhưng, vấn đề chính thức lại là ở tốc độ tu luyện của những người này.
Chỉ trong nửa năm ngắn ngủn, ba người trong đó, liền từ tu vi không tới Địa cấp, tu luyện giống như bay, một người tới Thiên Nhân sơ cấp, một người tới thánh cấp trung phẩm, còn có một người tới thánh cấp sơ cấp!
Trước sau chỉ có nửa năm mà thôi!
Cửu Trọng Thiên Khuyết từ xưa tới nay, những người có thể đạt tới tốc độ tu luyện như vậy thì tổng cộng cũng không có mấy người.
Nguồn tại FULL
Mà mấy người này, tất cả đều có thể b**n th** như vậy.
Người chơi theo loại, vật họp theo loài, gần son thì đỏ, gần mực thì đen,
Nói như vậy, chín người còn lại, có lẽ cũng đều là thiên tài siêu cấp như vậy?! Vậy, lúc này đây Nguyên Thiên Hạn đã đâm phải tổ ong vò vẽ không bình thường rồi!
Chương 2088: Tâm tính điều chỉnh
Thật sự mà nói, hai người thật sự không muốn tin tưởng, chuyện này vốn đã khó có thể tin được, ba người ở trước mắt đã đáng quý, nhưng b**n th** như vậy lại vẫn có tới chín người, thật sự là không thể tin, không thể tin được!
Nhưng nếu là thật thì sao, thì khi đó sẽ giống như những gì Đàm Đàm nói, lúc này đây Thiên đế Nguyên Thiên Hạn của Mặc Vân Thiên thật sự gặp phải chuyện lớn rồi.
Nếu thiên tài như vậy trưởng thành lên, cũng không cần quá cao, càng không cần trưởng thành tới mức như Nguyên Thiên Hạn, cho dù mười hai người đều chỉ trưởng thành tới thánh nhân sơ cấp, thì cũng đã đủ làm cho cả Mặc Vân Thiên rối loạn vô cùng rồi.
Nhưng dựa theo tốc độ bây giờ để tính toán, thì đối với đám b**n th** này mà nói, việc tăng lên tới thánh nhân sơ cấp, hình như cũng không phải là chuyện khó khăn cho lắm—— nếu như bọn họ vẫn tiếp tục duy trì tốc độ tiến bộ kh*ng b* như vậy.
Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc nhìn nhau một chút theo bản năng, đều thấy được sự rung động trong mắt đối phương: Nếu như là vậy… Có lẽ, lần này Nguyên Thiên Hạn đã thật sự đâm vào tổ ong rồi…
Nếu như đám b**n th** này đều trưởng thành lên… Đúng rồi! Còn có tên thích khách thần bí trước kia, tên thích khách thần bí kia ít nhất cũng là thánh nhân trung cấp, rõ ràng người nọ đứng ở phía bên đám người Sở Dương đấy.
Hai người hít một hơi thật sâu, ngồi đối diện nhau, đồng thời im lặng.
“Cho nên, trên đời này, có một ít người không thể trêu chọc, có một ít người không thể đụng vào; có một ít người có thể liều mạng; có một ít người có thể huỷ diệt một phương thiên địa! Vẫn là câu nói mà ta nói với ngươi lúc trước, chuyện thế gian, chỉ có ngươi không nghĩ ra, chứ không có gì làm không được đấy!” Đàm Đàm nói lầm bầm hai tiếng, nói: “Cũng giống như mấy người chúng ta, hiểu hay không?”
Yêu Ninh Ninh vô cùng sùng bái: “Lợi hại! Lợi hại! Ta đây không trêu chọc là được.”
“Hiểu được là tốt rồi, đi thôi, chúng ta nhanh chóng đưa Nhạc Nhi muội muội đi gặp ca ca của nàng.” Trên mặt Đàm Đàm hiện lên chút thống khổ: “Nếu tới chậm, chỉ sợ lão tử lại gặp phải xui xẻo… Ai, nhập môn chỉ chậm hơn hắn mấy ngày mà thôi, rõ ràng mọi người đều là hai bàn tay trắng đi vào, thì vì cái gì mà hắn lại là sư huynh cơ chứ.
Bộ dạng cũng không đẹp trai bằng ta mà…”
Nói tới đây, đột nhiên nhớ tới, quay đầu đối mặt với Sở Nhạc Nhi, rất là trịnh trọng nói: “Nhạc Nhi muội muội…”
“Ngươi xem có phải ta lại càng đẹp trai hơn rồi hay không?”
Cùng một câu, từ trong miệng hai người đồng thời nói ra.
Đàm Đàm nghe vậy trợn mắt há hốc mồm, Sở Nhạc Nhi cười khanh khách, vô cùng đắc ý.
Sống với Đàm Đàm thời gian dài như vậy, Sở Nhạc Nhi làm sao lại không biết Đàm Đàm thích tự kỷ như thế nào? Vừa thấy Đàm Đàm đột nhiên tỏ ra nghiêm túc nhìn mình, thì cũng đã biết hắn muốn nói câu nói kia, liền nói ra trước giúp hắn.
Nếu như không nói ra giúp hắn trước, thì còn không biết phải chậm trễ bao lâu đâu!
Vẻ mặt Yêu Ninh Ninh xám xịt.
“Hồ đồ! Sao ngươi lại tới đây? Tại sao ngươi lại có thể đến nơi này cơ chứ?!” Sở Dương tức giận không kềm chế được, tay giơ lên vài lần, nhưng vẫn không nỡ đánh tiếp, chỉ đành thở dài: “Nơi này nguy hiểm như thế, cho dù là thánh nhân cường giả ở trong này, chỉ sợ bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống, một tiểu nha đầu như ngươi, chạy tới nơi này làm cái gì? Gây thêm phiền phức sao?”
Sở Nhạc Nhi lã chã chực khóc: “Đại ca, là do ta lo lắng cho ngươi mà, ta…” Trong lúc nhất thời đôi mắt cũng đỏ, vò vò góc áo, vô cùng uất ức.
Thân hình nhỏ xinh, thoạt nhìn có vẻ càng thêm điềm đạm đáng yêu.
Yêu Ninh Ninh cùng Đàm Đàm rất là đau lòng, vội vàng tiến lên khuyên can.
Sở Dương cười khổ một tiếng, haizz!
Từ nhỏ Sở Nhạc Nhi đã trải qua nhiều đau khổ như vậy? Làm sao lại có thể bị mình nói một câu liền thật sự khóc được? Rõ ràng nha đầu kia đang diễn trò, kiếm sự đồng tình.
Cũng chỉ có hai kẻ toàn thân là cơ bắp kia mới tin, nếu như là đám người Cố Độc Hành Mạc Thiên Cơ, thì giờ phút này không bỏ đá xuống giếng cũng là tốt lắm rồi…
Cho nên nói, hiểu biết vẫn rất quan trọng…
“Dương Dương… Ách, ta nói sư huynh của ta à.” Đàm Đàm vừa mới mở miệng, đã bị Sở Dương trừng mắt một cái, nhìn Sở Dương lại bắt đầu xắn tay áo, vội vàng sửa lại cách xưng hô: “Thật ra Nhạc Nhi tới đây, thật sự là một chuyện tốt.”
“Chuyện tốt?” Sở Dương tức giận nói: “Tiểu nha đầu coi trời bằng vung này, có thể làm ra chuyện tốt gì? Ta thấy tiểu tử ngươi đang muốn trốn tránh trách nhiệm mang nàng tới đây thì có, vừa rồi mải mắng Nhạc Nhi, sút chút nữa thì quên nói tên vô liêm sỉ như ngươi!”
Đàm Đàm len lén chớp mắt: “Ngươi vẫn không biết một chuyện, cái gọi là người định không bằng trời định, hiện tại Nhạc Nhi chính là Công Chúa Điện Hạ của Yêu Hoàng Thiên rồi… Trong khoảng thời gian ít nhất là một hai ngày, thì thân phận này sẽ không bị vạch trần ra… Mà tùy tùng của công chúa… Ha hả, cũng cần phải có rất nhiều tùy tùng đó.”
“Hử? Tùy tùng…” Sở Dương cau mày, lập tức suy nghĩ về những gì Đàm Đàm vừa nói.
“Không phải là đang lo không có chỗ bố trí những người đó của ngươi hay sao? Đúng lúc tất cả đều lạ hoắc… Liền làm tùy tùng của công chúa, tranh thủ rời khỏi thành rồi tính sau.” Đàm Đàm cười cạc cạc: “Chỉ cần ra khỏi Cô Trúc Thành, trời cao đất rộng, lúc đó không thể thoải mái làm mọi chuyện sao! Người định không bằng trời định, Nhạc Nhi muội muội đến đây, thế nhưng lại có thể mang đến cho chúng ta cơ hội lớn như vậy!”
Sở Dương trầm ngâm một chút, trong lòng có chút chua sót, nói: “Nói thật, cho tới bây giờ ta cũng không nghĩ tới việc lợi dụng quan hệ với Yêu Hoàng Thiên, ngươi cùng Tiểu Yêu là đạo nghĩa chi giao, ta thật sự không muốn phá hư tầng tình nghĩa này, nhưng hiện tại, thì chỉ sợ là làm như thế nào cũng phải dùng một lần sao?”
Đàm Đàm vẫn còn già mồm át lẽ phải nói: “Ta nói sư huynh này, ý tưởng này của ngươi có chút hẹp hòi quá nha, làm sao lại nói việc này là mượn quan hệ với Yêu Hoàng Thiên cơ chứ? Nhạc Nhi là muội muội của ngươi, tùy tòng của nàng cũng là thuộc hạ của ngươi, tại sao lại biến thành mượn cơ chứ…”
Những lời này làm cho nước mắt Yêu Ninh Ninh rơi đầy mặt.
Em nó, lợi dụng hết mọi người rồi, cuối cùng lại cũng không hề nói giúp một câu nào, Đàm đại ca này tại sao lại không bình thường như vậy cơ chứ…
Sở Nhạc Nhi cũng là người hiểu rõ Sở Dương nhất, nàng nói: “Đại ca, chẳng lẽ ngươi tình nguyện để cho tất cả bọn họ chết ở chỗ này sao, cũng không muốn nhờ vào quan hệ với Yêu Hoàng Thiên sao? Hơn nữa vẫn là phương pháp mà ngươi biết rõ có hi vọng?”
Sở Dương đột nhiên tỉnh ngộ.
Một câu này của Sở Nhạc Nhi, đã đâm trúng chỗ quan trọng nhất của việc này.
“Đúng vậy, chỉ cần có hi vọng để cho các huynh đệ sống sót, thì bất kể là mượn lực lượng của ai, thì có quan hệ gì đâu?” Sở Dương nói lẩm bẩm.
Ánh mắt Sở Nhạc Nhi nhìn Sở Dương tỏ ra thấu hiểu, nói: “Đại ca, tâm tính bây giờ của ngươi, giống như có chút không đúng.
Ta biết đại ca kiêu ngạo, cũng biết đại ca muốn dùng sức của bản thân, để đưa toàn bộ bọn họ ra ngoài.”
Nguồn tại FULL
“Nhưng vấn đề bây giờ là… Lực lượng của chúng ta vẫn chưa có lớn đến mức như vậy.
Ngươi có thể g**t ch*t mấy ngàn người, nhưng đối mặt với vô số truy binh của một đại thiên địa, thì chẳng lẽ một mình ngươi có thể giết hết được hay sao?”
Sở Dương nói nhẹ giọng: “Những lời này của muội muội rất đúng, ta cũng đã bị lòng kiêu ngạo không nên sinh ra là cho đầu óc choáng váng, thật sự là quá tự phụ, lại còn cố ý che dấu, haiz.” Dừng một chút rồi hắn nói: “Tâm tình của ta, quả nhiên là phải điều chỉnh một chút.
Haizz.”
Hai tiếng thở dài liên tiếp, lại mang theo hai tầng ý tứ hoàn toàn khác nhau.
Chương 2089: Thiên địa dị biến
Kể từ ngày Cửu Kiếp không gian hoàn toàn không có dấu hiệu gì liền khép kín một cách ngoài ý muốn, chức năng phụ trợ mạnh mẽ của Cửu Kiếp kiếm cũng bị phong ấn một phần khá lớn, thì Sở Dương cảm thấy rất mất mác, chỉ cảm thấy không có số mệnh, không có vận thế.
Nhưng, chỉ là một đoạn thời gian rất ngắn ngủi, thì hắn đã đem tâm tính điều chỉnh lại rồi.
Từ giây phút kia trong lòng Sở Dương bỗng hiểu ra: Tất cả giúp đỡ, tất cả chuẩn bị ở phía sau cũng đã mất, trong thiên địa chỉ có bản thân mình, chỉ có bản thân mình lẻ loi một mình tiến lên phía trước!
Như vậy, ta sẽ dùng lực lượng của bản thân ta, đi về phía trước, xông ra khỏi nơi này!
Ta sợ cái gì? Dựa vào chính mình, ta cũng có thể đi! Như thế liên tục cho tới nay, Sở Dương sinh ra một loại cảm giác kỳ diệu mà trước nay chưa từng có: Mặc dù không có gì để trông cậy, mặc dù không có gì phụ trợ, cũng không có gì để dựa vào, nhưng loại cảm giác này, cũng rất thoải mái, rất tự do!
Đó là một loại cảm giác trời cao biển rộng, tùy ta muốn thế nào cũng được.
Cho nên Sở Dương suy nghĩ một lần, đem tất cả đường lui của bản thân cắt đứt: Hắn xông ra khỏi Đông Hoàng Thiên! Rời xa khỏi khả năng bảo vệ của Tuyết Lệ Hàn.
Đúng là một chút chỗ dựa, cũng không hề lưu lại cho bản thân mình! Cứ như vậy đi thẳng tới bây giờ.
Thì đáy lòng Sở Dương đã hơi quen với việc này, tất cả sự đều phải hoàn thành dựa vào lực lượng của mình, tuy rằng quá trình sẽ gian khổ một ít, nhưng, đó cũng là sự thích thú, ngay cả khi bị đuổi giết, cũng giống như vậy.
Thậm chí Sở Dương có thể cảm thấy được, sự dẻo dai, sức chịu đựng, còn có lòng tin của bản thân, đều đang tăng cường mạnh mẽ giống như điên.
Có lẽ quá khứ chính mình đã quá dựa vào ngoại lực rồi?
Sự trợ lực đến từ Cửu Kiếp kiếm, đến từ Tuyết Lệ Hàn, đến từ rất nhiều loại cơ duyên, còn sự cố gắng của bản thân có lẽ đã quá ít rồi!
Cho nên hắn theo bản năng mà sinh một loại cảm giác: Ngay cả khi đã tới bước đường cùng rồi, thì cho dù không dựa vào ngoại lực, thì bản thân ta vẫn có thể vượt qua được!
Đây mới là tâm tính vốn có của một cường giả! Nhưng, Sở Dương có chút tự kiêu rồi.
Nhưng hiện tại những lời của Sở Nhạc Nhi đã làm hắn bừng tỉnh.
Đúng vậy, đúng là mình có thể vượt qua, nhưng cũng không có nghĩa những người khác cũng có thể vượt qua.
Rõ ràng với tình thế như bây giờ thì mình vẫn có thể đào thoát, nhưng đám người Bạch Vũ Thần lại chắc chắn khó thoát khỏi cái chết!
Nếu mình đã tiếp nhận bọn họ, thì không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết đi.
Bất cứ chuyện gì, đều nên quyết định làm hay bỏ, việc lựa chọn tâm tính cường giả của mình cũng không hề sai, nhưng sức người có hạn, khi cần ngoại lực giúp đỡ lại kiên quyết không nhận lấy, thì chính là một loại sai lầm!
Vào giờ phút này tâm cảnh của Sở Dương lại thăng hoa thêm lần nữa, tâm tính càng trở nên trọn vẹn!
Tâm niệm đã quyết, Sở Dương nhanh chóng làm ra quyết định: “Một khi đã như vậy, thì cứ làm như thế đi! Ta lập tức triệu tập bọn họ, nhanh chóng giải quyết nguy cơ lần này.”
Yêu Ninh Ninh ở một bên đột nhiên cảm thấy rung động khó hiểu được.
Tuy rằng trước mắt chỉ là ca ca cùng muội muội trao đổi với nhau một cách ngắn gọn, thậm chí cũng không thể nói là ngắn gọn, tổng cộng cũng chỉ có một câu, nhưng, trong đó lại đã bao gồm rất nhiều thứ, cũng tiết lộ rất nhiều thứ.
Đây là một đoàn thể như thế nào đây?
Người nhỏ có thể quát mắng người lớn, người lớn hơn lại có thể lập tức tỉnh ngộ, rồi lập tức chấp nhận ngay trước mặt mọi người, cũng thừa nhận khuyết điểm của chính mình, rồi lập tức sửa chữa.
Đó là tâm tính hoàn toàn biến đổi.
Tất cả mọi thứ, đều đang hướng về phía hoàn mỹ nhất.
Trong lòng Yêu Ninh Ninh tự hỏi rằng: Nếu như mình ở vào vị trí như Sở Dương, thì sẽ có thể khiêm tốn chấp nhận ý kiến của người khác như vậy sao? Nhưng lại phải thay đổi mình ngay lập tức, lại có thể biết được thiếu sót của mình? Yêu Ninh Ninh chua sót lắc đầu: Mình chắc chắn sẽ không làm được đấy.
Trên thực tế, bản thân Yêu Ninh Ninh cũng có chút tùy hứng, hơn nữa tập tính của hắn đã biến thành cao hơn người trong nhiều năm nay, hoàn toàn không nghe được ý kiến của người khác.
Cho nên hắn mới là người có thể cảm nhận rõ ràng nhất, muốn làm được như Sở Dương lúc này thì khó khăn cỡ nào!
Lời thật lòng thì khó nghe! Đều biết lợi thì mới làm, điều ấy không thể nghi ngờ!
Nhưng, khó nghe chính là khó nghe! Không dễ nghe chính là không dễ nghe!
Việc không có người nào muốn nghe những lời không dễ nghe, thì cũng không thể nghi ngờ! Không bao lâu sau, bằng thủ đoạn bí mật, Sở Dương đã triệu tập Bạch Vũ Thần cũng những người xung quanh tập hợp tới đây, đặc biệt cẩn thận hoá trang một lần rồi dịch dung một lần nữa thành những khuôn mặt lạ hoắc, sau đó Yêu Ninh Ninh tự mình ra tay, tăng thêm cho mỗi người bọn hắn một ít đặc thù của Yêu Tộc.
Sau đó lại phóng ra yêu khí của bản thân, sau đó truyền cho mỗi người một ít.
Yêu khí của Hoàng Thái Tử Yêu Tộc, tự nhiên sẽ mang theo sự uy nghiêm của hoàng tộc.
Mà tùy tùng của đại công chúa Yêu Tộc, đương nhiên cũng cần có được hơi thở uy nghiêm của hoàng tộc.
Như thế mới thật sự là đúng với thân phận mà bọn họ cần đóng!
Bọn họ đem tất cả những khả năng có thể bị người của Mặc Vân Thiên khám phá ra sự thật b*p ch*t ở trong trứng nước.
Ngay lúc mọi người đang muốn khởi hành rời khỏi Cô Trúc Thành, thì một tin tức ngoài ý muốn đột nhiên xuất hiện, làm rung động cả thiên hạ!
Ban đêm, hai đạo kiếm khí một đông một tây, đột nhiên xé rách hư không, chém nát bầu trời!
Vô số người, đều thấy được hai đạo kiếm khí bá đạo đột nhiên xuất hiện này! Một đạo cô độc lạnh lẽo, một đạo giết chóc máu lạnh! Hai đạo kiếm khí, chỉ có một điểm giống nhau, chính là: Lạnh lẻo vô tình!
Lấy trời cao làm thớt gỗ, coi chúng sinh là thịt cá!
Trong lúc nhất thời, tất cả người biết chuyện năm đó, mỗi người đều cảm thấy chấn động khó nói nên lời!
Bởi vì, hai đạo kiếm khí này, nói rõ hai chuyện!
Tuyệt Thiên Kiếm Quyết xuất thế!
Hồn Thiên Kiếm Quyết xuất thế!
Tuyệt Thiên kiếm cùng Hồn Thiên kiếm, vốn là truyền thừa của hai vị tuyệt thế kiếm các ở hai trăm vạn năm trước! Ở bên trong hai bản kiếm quyết, đều kèm theo toàn bộ tâm huyết hai vị kiếm trung thánh nhân này, thậm chí, còn bao gồm một phần tu vi!
Nói cách khác, chỉ cần có người có duyên hiểu rõ được điều huyền bí trong kiếm quyết, thì có thể lột xác thành cao thủ tuyệt đỉnh đương thời! Thật đúng là một bước lên trời!
Hai trăm vạn năm trước, hai đại kiếm khách tuyệt thế ngang trời xuất hiện, tổ tiên hai người đều là võ giả cực kỳ kiệt xuất, ở một lần chiến đấu gặp nhau, trải qua một trận đại chiến cực kì thảm thiết, cuối cùng cả hai đều chết.
Việc này làm cho hai người này từ khi còn trẻ liền trở thành kẻ thù sinh tử, một đường tăng lên, mặc kệ một trong hai có được kỳ ngộ như thế nào, cố gắng như thế nào, thì ở bên trong khoảng thời gian cực ngắn, người kia cũng có thể đuổi theo tới!
Hai người đánh nhau liên tục trong hơn mười vạn năm, cuối cùng lại trở thành hai vị kiếm trung thánh nhân!
Nếu như hai người chỉ là so đấu để cùng tiến bộ, thì đây sẽ là một chuyện tốt, nhưng vấn đề là sự cừu hận giữa hai người vốn không thể hóa giải được; cho dù hai người có muốn, thì cũng không có cách nào làm được, bởi vì kiếm của mỗi người trong hai người này đều dính vô số máu tươi của người thân người kia, bởi vì thế nên hai người này phải có một người vĩnh viễn ngã xuống mới được!
Cuối cùng đã tới ngày đó, hai người ước hẹn quyết chiến, sau khi chiến đấu với nhau một ngày một đêm thì không hẹn mà cùng bắt đầu dùng chiêu liều mạng: Cuối cùng, hai người lại giống bậc cha chú trước kia, đồng thời chết ở dưới kiếm của đối phương, một người dùng mũi kiếm đâm vào trái tim của đối phương, kiếm khí đem thân thể cũng như linh hồn của đối phương phá hư sạch sẽ, nhưng trái tim của hắn, cũng đã bị kiếm của đối phương đâm vào!
Cũng bởi vì như vậy, cho nên cả hai người đã cùng nhau đi xuống cửu tuyền!
Nhưng mà trước khi chết, hai người kia lại đồng thời hoàn toàn thấu hiểu! Dùng linh hồn đang tiêu tán làm bút, dùng cốt cách của bản thân làm giấy dùng máu tươi của bản thân làm mực; sáng chế ra kiếm quyết tâm đắc nhất khi còn sống của bản thân là Hồn Thiên Kiếm Quyết! Tuyệt Thiên Kiếm Quyết!
Nghe truyền rằng lúc sắp chết, hai người thề kiếp sau tuyệt đối không là đối địch nữa!
Trong một chớp mắt khi kiếm quyết hoàn thành, trường kiếm của hai người liền hóa thành hai đạo kiếm khí rộng lớn gào thét một cách thê lương, tiến vào trong hai bộ kiếm quyết kia; từ nay về sau kia hai bộ kỳ thư kinh thế hãi tục kia liền biến thành hai bản kiếm quyết thoạt nhìn vô cùng bình thường như vậy.
Hai bản kiếm quyết này, cũng chẳng biết đã đi đâu về đâu.
Mà hai trăm vạn năm sau, hai bản kiếm quyết này lại có thể xuất thế cùng một ngày!
Lại tiếp tục nổi lên mưa gió!
Cũng không biết là hai kẻ may mắn nào, chiếm được truyền thừa của hai vị thánh nhân ở hai trăm vạn năm trước?
Trong thời gian ngắn, toàn bộ Cửu Trọng Thiên Khuyết đều chấn động.
Lực hấp dẫn của hai bộ kiếm quyết này thật sự quá lớn, đủ để dụ hoặc, dao động tâm chí của bất cứ cường giả nào dưới cấp độ thánh nhân!
Tới khi nửa đêm về sáng, đột nhiên lại thấy gió nổi mây phun!
Khi sự khiếp sợ do hai đại kiếm quyết kia đưa tới còn chưa tiêu tan, thì giờ phút này, phía nam cùng phía bắc đột nhiên lại có thiên địa dị tượng xuất hiện!
Lần này là một đầu Kim Long, một đầu Kim Phượng đồng thời xuất hiện, chiếu rọi cả cửu trọng thiên, cực kì rực rỡ!
Kim Long vươn ngang trời vạn dặm, cả người tản ra ánh sáng vàng rực rỡ.
Text được lấy tại Truyện FULL
Trong phạm vi mười vạn dặm xung quanh, mỗi người đều có thể thấy được!
Phượng Hoàng bay lên không, hai cánh đột nhiên giương ra, lại rộng tới ngàn dặm, quanh thân có ngọn lửa màu ánh ngọc loá mắt bốc lên, thần uy mạnh mẽ, ở giữa thiên địa, tất cả sinh linh đều hơi khuất phục.
Ban đêm, Sở Dương cùng Đàm Đàm Sở Nhạc Nhi Yêu Ninh Ninh đứng ở nóc phòng, quan sát dị tượng đêm nay.
Nhìn địa phương xa xôi truyền đến hai đạo kiếm khí, mỗi người đều nghĩ tới một chuyện.
Sau đó là sự xuất hiện của Kim Long Kim Phượng làm cho ánh mắt Sở Dương Sở Nhạc Nhi cùng Đàm Đàm đều đều trở nên sáng ngời.
Yêu Ninh Ninh rõ ràng phát hiện ra, ở trong mắt ba người này đang hiện ra vẻ vui sướng khó có thể kiềm chế được!
Đó là một loại cảm kiêu ngạo xuất phát từ tận đáy lòng!
Đàm Đàm nhìn thiên địa dị tượng ở phương xa, tựa như có chút hiểu được, lại có vẻ như rất vội vã, đột nhiên “Bùm” một tiếng, quanh thân liền xuất hiện ma khí nồng đậm!
Vừa phát ra liền thu lại.
Nhưng mà đồng tử của Đàm Đàm, lại biến thành màu đen, đó là màu đen so với đêm tối còn đen hơn.
Ba người ở bên cạnh đồng thời phát hiện ra sự khác thường của Đàm Đàm, sắc mặt Sở Dương nhanh chóng biến đổi, giơ tay bắt lấy mạch môn của Đàm Đàm, muốn xác nhận tình trạng của Đàm Đàm.
Đàm Đàm cũng không hề kháng cự, mặc kệ Sở Dương bắt lấy mạch môn, đưa vào nguyên lực tra xét, chỉ nhìn rồi cười nói: “Ta không sao.”
Thẳng đến khi Sở Dương xác nhận Đàm Đàm cũng không có chuyện, lúc này mới hít một hơi thật sâu, nói: “Ta vẫn chưa hỏi ngươi, giác tỉnh của ngươi…, như thế nào rồi?”
Đàm Đàm cười cười một cách quái lạ, nói: “Bất kể như thế nào, Đàm Đàm chính là Đàm Đàm, sẽ không biến mất.”
Sở Dương lại một lần nữa thở dài một hơi.
Một phần lo lắng vĩnh cửu giấu ở đáy lòng kia, cho đến giờ phút này mới được loại bỏ!
Những lời này của Đàm Đàm nói lên rất nhiều chuyện, trong lúc nhất thời, Sở Dương cảm thấy hơi vui mừng.
Đàm Đàm sẽ không biến mất, như vậy cũng đã đủ rồi!
“Chúng ta phải tranh thủ thời gian.” Sở Dương cười cười, nói một câu không đầu không đuôi.
Vào giờ phút này Yêu Ninh Ninh nhìn thấy trong mắt Sở Dương phát ra ánh sáng loá mắt.
Chương 2090: Truyền thừa Thiên Độc thực sự
Một câu của Đàm Đàm thuyết minh rất nhiều chuyện, trong lúc nhất thời Sở Dương có cảm giác có chút vui mừng.
Ma vương Nguyên Hồn đối với Sở Dương mà nói, cũng là một thứ khó có thể lay động được, nhất là khi nó cùng Đàm Đàm hợp lại không thể phân tách.
Hiện giờ nghe chính mồm Đàm Đàm cam đoan rằng sẽ không hề biến mất, vậy thì chuyện gì thì cũng có thể yên tân rồi!
“Thiên địa to lớn, quả nhiên là không thiếu điều lạ, chỉ có không nghĩ tới, chứ không có gì không có khả năng xảy ra! Chúng ta cũng phải nhanh lên mới được.” Sở Dương cười cười, nói một câu không đầu không đuôi.
Vào giờ phút này Yêu Ninh Ninh nhìn thấy rõ ràng trong ánh mắt của Sở Dương đang phát ra ánh sáng loá mắt, trong câu nói này tất nhiên có mang theo hàm nghĩa gì đó, chẳng qua là chính mình không hiểu mà thôi!.
“Đúng vậy.” Đàm Đàm cười cười: “Trước kia vẫn nghe nói có kẻ dẫm trúng *** chó, còn từng cảm thấy rằng vận khí của mình cũng đã quá tốt, nhưng hôm nay mới thực sự nhìn thấy vận khí *** chó là như thế nào, mới biết được sự chênh lệch ở trong đó, nếu như thật so sánh, thì chúng ta cũng không có chút mặt mũi nào.”
Sở Dương ha ha cười, lập tức nói: “Nhạc Nhi, ngươi đi theo ta.”
Yêu Ninh Ninh nhìn Sở Dương cùng Sở Nhạc Nhi đi vào, tò mò không chịu được, nói: “Đàm ca, hôm nay là sao? Ngươi cùng Đại ca nói gì thì ta đều nghe thấy rõ, một chữ cũng không bỏ sót, nhưng tại sao ta lại không hiểu bất cứ một câu nào.”
Đàm Đàm liếc xéo mắt nói: “Đây là thứ gọi là kinh nghiệm giang hồ đấy, lăn lộn giang hồ thì ngươi cần phải có năng lực lý giải rất cao.
Có những lời, thường thường từng chữ đều bao gồm bảy tám loại ý tứ, nếu ngươi không lý giải được, thì sẽ bị đánh, thậm chí là bị g**t ch*t!”
Đàm Đàm nghênh ngang rời đi: “Ngôn ngữ của bổn tọa rất tinh tế, ý nghĩa rất sâu xa, có lẽ tiểu tử ngươi sẽ phải lĩnh ngộ vài ngày, ta sẽ không ngăn chặn việc ngươi ngộ đạo, thế nên quay về đi ngủ đây.”
Yêu Ninh Ninh ngây ngốc đứng ở trong gió, cẩn thận cân nhắc những câu Đàm Đàm vừa nói.
Đột nhiên cảm giác vô cùng thích thú: “Hoá ra, đây mới là kinh nghiệm giang hồ sao, ta muốn tìm hiểu.
Lĩnh ngộ, ngộ đạo…”
Đọc Truyện Online mới nhất ở
Kết quả là hắn bắt đầu nghiên cứu mấy câu mà Sở Dương nói khi trước, càng xem xét thì càng cảm thấy bí hiểm, càng lý giải thì càng cảm thấy được trong đó ẩn giấu rất nhiều thứ, quả nhiên là vô cùng có ý nghĩa, kéo dài vô tận.
Câu đầu tiên là”Ta vẫn chưa hỏi ngươi, của ngươi giác tỉnh… Như thế nào?”
“Thiên địa to lớn, quả nhiên là không thiếu điều lạ, chỉ có không nghĩ tới, chứ không có gì không có khả năng xảy ra! Chúng ta cũng phải nhanh lên mới được.”
“Ha ha.”
Uhm.
Chỉ ba câu nói này, lại bao la vô tận, mang nhiều ý nghĩa.
Tràn đầy các loại ý cảnh ở bên trong.
Yêu Ninh Ninh vắt hết óc cẩn thận tìm hiểu: “Vẫn chưa hỏi ngươi? Vì sao lại vẫn chưa hỏi hỏi nhỉ? Như vậy ở trong đó, tất nhiên sẽ điều kì lạ.
Giác tỉnh… Cái gì giác tỉnh? Giác tỉnh cái gì? Ở trong đó, chắc chắn có rất nhiều chuyện, rất nhiều chuyện cũ, rất nhiều kỉ niệm, rất nhiều hồi ức.
Sau khi nói giác tỉnh, thì còn dừng lại một chút, hỏi một câu vì cái gì? Mặc dù tới cảnh mới.
Nhưng không quên bạn cố tri, quả nhiên là ảo diệu vô cùng.”
“Thiên địa to lớn, quả nhiên là không thiếu điều lạ, chỉ có không nghĩ tới, chứ không có gì không có khả năng xảy ra! Chúng ta cũng phải nhanh lên mới được.”! Những lời này có vẻ tương đối dễ phân tích hơn một chút.
Lúc trước Đàm ca đã nói với ta nhiều lần, chỉ là kinh nghiệm giang hồ của ta không đủ, nên khó có thể hoàn toàn nắm giữ.
Đợi một thời gian nữa, tận lực tích lũy kinh nghiệm giang hồ, thì cũng sẽ không thấy gì lạ, hoặc thấy điều lạ nhưng không còn lạ nữa rồi!”
“Đúng rồi, ở trong đó còn có một tầng ý nghĩa càng sâu hơn nữa.
Chính là trầm ổn, không vì những thứ xung quanh thay đổi mà làm rối loạn bản thân.
Chính là như thế! Về phần nửa câu phía sau, chúng ta cũng phải nhanh lên mới được.
Tại sao lại phải nhanh lên mới được nhỉ? Vì sao lúc này phải nắm chặt nhỉ? Còn có chữ ‘Cũng’ kia, thật sự đã tiết lộ quá nhiều, có nhiều nghĩa ẩn dấu lắm, phương diện này, nhất định có rất nhiều bí mật…”
“Về phần hai chữ ‘Ha ha ” cuối cùng kia, chợt nghe qua thì cũng chỉ là câucửa miệng, nhưng thật ra ở trong ba câu ở trên, thì nó là câu mang theo ý nghĩa sâu xa nhất, có thể nói là vô cùng huyền ảo; rõ ràng có thể thấy được, trong đó mang theo rất nhiều tình cảm, có hưng phấn, vui mừng, còn có buông lỏng, còn có phấn chấn, cùng với một loại áp lực đè nén lên bản thân…”
“Ngắn ngủn một tiếng cười khẽ, liền truyền đạt nhiều tầng hàm nghĩa như vậy… Quả nhiên là người từng trải, quả nhiên là cao thủ! Quả nhiên là cao nhân, ta, ta thật sự không biết còn phải tích lũy bao nhiêu vạn năm, mới có thể chân chính hiểu được những hàm nghĩa trong đó…”
Yêu Ninh Ninh ngây ngốc suy nghĩ, có vẻ như ‘Không nghĩ ra thì sẽ không đi ngủ’.
Nhưng, tuy rằng mấy câu mà Sở Dương nói ra đúng là có ý tứ khác, tuy rằng từng chữ đều mang vài loại hàm nghĩa, nhưng lại mỗi người hiểu mỗi khác, những câu nói này chỉ có một vài người thật sự hiểu được.
Có lẽ cũng chỉ có đám huynh đệ cùng Sở Dương tiến lên đây tới mới có thể hiểu được rõ ràng, còn những người khác, nhất là người ngoài… Thì cho dù cả chín đế một hậu cùng tập trung lại, thì cũng sẽ không thể tìm hiểu ra ý nghĩa thực sự của nó.
Đây là vấn đề bản chất, không liên quan tới tu vi cao thấp!
Về phần Yêu Ninh Ninh, hình như lúc này đã chìm vào trong ngõ cụt, hắn đã đem vài câu ngụy biện của Đàm Đàm, coi như là chân ngôn, bởi vì muốn ngộ mà tự biến thành mê!
Sở Dương kêu Sở Nhạc Nhi đi vào.
“Đại ca, ngươi kêu ta làm gì vậy?” Sở Nhạc Nhi có chút hưng phấn cùng tò mò.
Nàng biết, bình thường đại ca của mình sẽ không thận trọng như vậy, nhưng một khi đại ca nàng tỏ ra như vậy, thì nhất định sẽ có chuyện tốt, hơn nữa còn là chuyện lớn!
“Ta gặp cơ duyên nên nhận được một phần truyền thừa của Độc Vương!” Sở Dương nói: “Ngươi nhìn xem đi, cùng độc công truyền thừa mà ngươi đang có có mâu thuẫn hay không, nếu có thể được, thì dùng công pháp này để tu luyện tiếp, nếu như có chỗ mâu thuẫn, thì dù thế nào cũng không cần miễn cưỡng thử nghiệm.”
Sở Nhạc Nhi nghe vậy thì cảm thấy vô cùng hưng phấn.
Nếu Sở Dương đã nói như vậy, thì đây tuyệt đối không phải là truyền thừa bình thường!
Lập tức, Sở Dương vươn ra một ngón tay, ngưng tụ toàn bộ tinh thần lực của bản thân, nhẹ nhàng điểm vào trên trán trơn bóng của Sở Nhạc Nhi.
Sau đó Sở Nhạc Nhi cảm thấy được, một cỗ tin tức vô cùng lớn, hoàn toàn không hề báo trước, thình lình rót vào trong đầu của mình, lượng tin tức to lớn trong đó, làm cho Sở Nhạc Nhi cũng thấy choáng váng một chút, may mà một lát liền hồi phục xong.
Độc Vương truyền thừa!
Suy nghĩ của Sở Nhạc Nhi, trong nháy mắt liền hoàn toàn đắm chìm vào.
Một hồi lâu sau, Sở Nhạc Nhi đột nhiên đứng lên, nói với vẻ vô cùng vui mừng: “Đại ca! Phốc…”
Bởi vì cảm xúc của bản thân quá mức kích động, thế nên khí huyết trào ngược lên, đột nhiên từ trong trạng thái luyện công mạnh mẽ thoát ra, ngay lập tức xuất hiện dấu hiệu công pháp phản phệ, thế cho nên tâm thần chấn động, phun ra một ngụm máu.
Sở Dương khiếp sợ, vội vàng vươn tay ra để ở phía sau lưng nàng, đưa vào nguyên lực tinh thuần, vận công trợ giúp nàng bình phục khí huyết, oán giận nói: “Ngươi lại phun rồi, đã lớn như vậy, tại sao vẫn còn thiếu kiên nhẫn như vậy, mặc kệ là lúc nào, tình huống nào, thu công xong rồi nói không được sao… Haizz…”
Tuy rằng Sở Nhạc Nhi vẫn còn cảm thấy khí huyết dâng trào, ngũ tạng như lửa đốt, nhưng vẫn hưng phấn vô cùng, rốt cuộc nhận được sự giúp đỡ của Sở Dương, đem khí huyết dẹp yên, một lần nữa hé miệng ra nói với vẻ hưng phấn vô cùng: “Đại ca… Cái này, ngươi lấy được ở đâu?”
Sở Dương hỏi: “Như thế nào? Hữu dụng không? Nếu như có chỗ mâu thuẫn, thì không được mạnh mẽ tu luyện!”
“Hữu dụng sao?” Sở Nhạc Nhi trợn tròn mắt: “Đâu chỉ có hữu dụng, mà chính là rất hữu dụng! Tuy rằng ta vẫn chỉ nhìn một phần nội dung, nhưng mà phần nội dung ta đọc được, cũng đã đủ để ta tu hành thật lâu, ngươi biết không? Phần truyền thừa này dĩ nhiên là truyền thừa của Thiên Độc Môn đã thất truyền rất nhiều vạn năm, hơn nữa, so với thứ ta học được lúc trước thì vẫn hoàn chỉnh hơn rất nhiều… Nếu như ta đoán không lầm, phần truyền thừa này là của khai sơn tổ sư của Thiên Độc Môn lưu lại, hơn nữa, còn rất có thể là… Có người đạt được một phần truyền thừa trong đó, nên mới thành lập nên Thiên Độc Môn, những thứ trong này quả thật là… Rất rât rất… Rất hữu dụng!”
Sở Dương nhẹ nhàng thở ra: “Hoá ra là như vậy.
Nếu có tác dụng, thì ta cũng yên tâm.”
Sở Nhạc Nhi thấy Sở Dương tỏ ra nhẹ nhàng như thế, thì cực kỳ bất mãn nói: “Đại ca, tại sao chuyện gì thì ngươi đều có thể tỏ ra nhẹ nhàng như thế cơ chứ? Chuyện lớn như vậy, ít nhất ngươi cũng phải trừng trừng mắt há hốc mồm chứ? Đây chính là truyền thừa chí độc, mạnh hơn rất nhiều so với truyền thừa cao nhất của Thiên Độc Môn, trong lĩnh vực độc công, chỉ sợ khó có thứ gì có thể sánh vai cùng nó “
Sở Dương cười ha ha, ra tay vò mái tóc của Nhạc Nhi, nói: “Tiểu nha đầu linh tinh.”
Vò hai cái đã đem kiểu tóc mà Sở Nhạc Nhi khó khăn lắm mới làm được biến thành tổ quạ.
Ở trong tiếng thầm thì oán giận bất mãn của Sở Nhạc Nhi, Sở Dương thoải mái đi ra cửa.
Chỉ để lại một mình Sở Nhạc Nhi ở trong phòng nghiên cứu truyền thừa Độc Vương, rõ ràng Tiểu cô nương đang thấy hứng thú vô cùng, lại có thể một đêm không ngủ, dốc lòng nghiên cứu.
Sáng sớm.
Ở dưới ánh mắt bình tĩnh và chăm chú của Hồ lão cùng Mã lão…
À, việc này nhất định phải giải thích một chút: Ở mặt ngoài thì hai vị đại cao thủ này tỏ ra bình tĩnh đến cực điểm, nhưng trong đáy lòng thì cũng là sóng lớn mãnh liệt, cuồn cuồn dâng trào!
Bởi vì, ‘Đại công chúa Yêu Tộc’ mới mẻ kia, đột nhiên đã có được một đám tùy tùng đông đúc.
Hơn nữa mỗi người cũng không phải là người bình thường, trên người đều mang theo hơi thở mà chỉ có hoàng tộc Yêu Tộc mới có được, nhưng vấn đề ở đây là… Hai đại cao thủ vô cùng quen thuộc hoàng tộc Yêu Tộc, nhưng khi nhìn những người này… Thì một người cũng không nhận ra!
Điều duy nhất có thể khẳng định là, đám người kia cũng giống người gọi là ‘Đại công chúaYêu Tộc’, chắc chắn đều là đồ giả mạo!
Toàn bộ đội bảo vệ công chúa đều do người đóng giả nện bước chỉnh tề đi ra ngoài.
“Công Chúa Điện Hạ Duy nhất” của Yêu Tộc—— Sở Nhạc Nhi thì ngồi ở trên một chiếc xe ngựa hết sức xa hoa, vẫn hình dạng ôn nhu yếu ớt làm mọi người yêu mến, vẫn là một thân áo trắng như tuyết như lúc trước.
Nhưng lúc này lại không có người dám tới kiểm tra nữa rồi.
Còn tới kiểm tra, muốn chết sao?!
Hình như muốn chết thì cũng không nên dùng cách này đấy.
Tất cả binh lính Mặc Vân Thiên thấy chuyện lúc trước, thì đều hiểu vô cùng rõ điểm này, cho nên đều ép buộc chính mình đem khuôn mặt quay qua một bên.
Thật sự không thể trêu vào được.
Yêu Ninh Ninh đi ở phía trước nhất mở đường, đi bộ sóng vai cùng Đàm Đàm và Sở Dương, vừa đi vừa nói chuyện, thường thường phát ra từng trận cười to, cho thấy tâm tình cũng vô cùng tốt.
Hai người Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc đi ở phía sau, hộ tống người phía trước, ánh mắt hai người yên tĩnh, trên mặt cũng không biểu hiện gì, lẳng lặng như mặt nước giếng.
Đoàn người, cứ như vậy, không sóng không gió đi ra cửa nam của Cô Trúc Thành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









