Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 345 : Đề thăng! (c1721-c1725)
❮ sautiếp ❯Chương 1721: Đề thăng!
“Đúng vậy! Bao gồm cả hiện tại, ngươi cũng phải giữ nghiêm bí mật.
Thậm chí bao gồm các huynh đệ của ngươi, đừng cho bọn họ biết.
Dù sao có một số việc, biết quá nhiều cũng không phải chuyện tốt.
Ngược lại còn có thể hại bọn hắn.” kiếm linh trịnh trọng nhắc nhở.
“Hiểu rồi, không phải có một câu nói, vô tri cũng là hạnh phúc sao.”
“Mức độ phức tạp, lòng người người tham lam biến hóa và đủ các loại thủ đoạn quỷ quái ở Cửu Trọng Thiên Khuyết, những người chưa từng đi như các ngươi vĩnh viễn không tưởng tượng được.
Nhìn như càng quang minh sáng lạn, lại càng nguy hiểm vô cùng.
Có đôi khi, cũng chỉ vì một gốc dược thảo, cũng có thể gây ra tử thương vô số.
Một viên linh đan, cũng có thể gây ra vô số chiến đấu, thậm chí chỉ là một ánh mắt lơ đãng, cũng có thể rước lấy họa sát thân.
Một câu vô thức, có thể khiến ngươi trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích…”
“Cửu Trọng Thiên Khuyết thật sự phức tạp như vậy sao?” Sở Dương kỳ quái nói: “Nơi đó không phải có có kỷ luật, luật pháp nghiêm khắc dị thường quản chế sao? Các đại Thiên Đế chẳng lẽ ko ước thúc bên dưới sao?”
“Đương nhiên là có ước thúc… bất quá… cụ thể ngươi tới rồi thì biết.
Hiện tại vô luận ta nói thế nào cũng không rõ ràng được.” kiếm linh thở dài một tiếng: “Bất luận một vị diện cao đẳng nào, đều là một nơi càng thêm phức tạp.
Đạo lý này, vô luận ở nơi nào, vẫn đúng…”
“nếu muốn lấy một ví dụ đơn giản.
Giống như Hạ Tam Thiên, thượng vị giả tranh đoạt chính là quyền lực, tài phú.
Trung Tam Thiên tranh đoạt chính là địa bàn.
Mà Thượng Tam Thiên, hướng suy nghĩ lại biến thành tài nguyên.
Ở Hạ Tam Thiên, chỉ cần ngươi có quyền, muốn làm gì cũng được.
Ở Trung Tam Thiên, có thực lực có thế lực, chính là lão đại.
Ở Thượng Tam Thiên thì sao? Liền biến thành quyền lực, thực lực, thế lực, tài lực, tài nguyên, còn phải có quan hệ.”
“Nếu không, cho ngươi ngươi cũng không giữ được.”
“Tới Cửu Trọng Thiên Khuyết rồi, nếu thực lực bản thân vẫn không thể đạt tới tầm cao nhất định, cũng chỉ có thể lựa chọn thu liễm, phát triển quyền lực, thế lực, thực lực, tài nguyên… “
“Mọi chuyện ở đó, thật sự đều rất phiền toái…”
kiếm linh thở dài nói ra một câu cuối cùng, tài liệu luyện đan cần có đã thu thập xong rồi.
Chào Sở Dương một tiếng rồi đi bắt tay vào luyện chế Cửu Trọng đan rồi.
Sở Dương ngồi trong Cửu Trọng Thiên Khuyết, ánh mắt chớp động, lẩm bẩm nói: “Quyền lực…. thực lực… thế lực… tài phú…”
Buổi chiều.
Sở Dương nhìn Mạc Thiên Cơ, Cố Độc Hành, Ngạo Tà Vân, Tạ Đan Quỳnh, Kỷ Mặc, La Khắc Địch, Đổng Vô Thương, Mặc Lệ Nhi, Nhuế Bất Thông, Mạc Khinh Vũ tổng cộng mười người tề tựu trong phòng mình.
“Lão đại, ngươi gọi chúng ta tới là có chuyện gì vậy?” Kỷ Mặc cười hì hì: “Có phải có đồ ăn ngon không?”
“Chẳng lẽ có thứ gì chơi vui sao?” Đây là La Khắc Địch.
“Có phải có chuyện muốn thương lượng?” Đây là Mạc Thiên Cơ.
“Muốn giết ai sao?” Đây là Cố Độc Hành.
“Không phải là muốn ta đi giả chết chứ, làm khó ta quá…” Nhuế Bất Thông.
Sở Dương nhức đầu một hồi, dứt khoát vung đao sắc chặt đay rối: “Stop cho ta.
Lần này gọi các ngươi tới là có chuyện quan trọng.” Nói xong, mười viên Cửu Trọng đan mới tinh đã xoay tròn trong lòng bàn tay.
Một mùi thơm lạ lùng xộc vào mũi.
Chỉ mới ngửi qua đã cảm thấy toàn thần sảng khoái.
Mũi ba con hàng La Khắc Địch, Kỷ Mặc, Nhuế Bất Thông lập tức hít lấy hít để, thanh âm xuy xuy không ngừng, tựa như muốn hít cả gian phòng này thành chân không.
Thật sự là thơm nha, kỳ thật người khác không phải là không muốn làm thế, chỉ là thật sự quá hạ tiện rồi, không mất mặt nổi.
Mặt dày chính là vô địch thiên hạ, cứ chiếm tiện nghi rồi tính sau!
Về phần ba con hàng Kỷ Mặc, da mặt đã sớm không rõ là loại gì nữa rồi… làm sao còn quan tâm cái này…
“Đây là cái gì?” Cố Độc Hành hỏi: “Đây không phải là Cửu Trọng đan sao? Thế nào so với lúc trước ta lại thấy không giống?”
“Đây là Cửu Trọng đan, bất quá là Cửu Trọng đan siêu cấp.
Dùng một viên có thể gia tăng một trăm năm tu vi chí tôn.” Sở Dương cố ý nhấn mạnh khẩu khí.
“Oa….” Mọi người nghe xong liền cùng hít một hơi lạnh: “Một trăm năm? Tu vi chí tôn?!”
“Gia tăng một trăm năm tu vi, so với gia tăng một trăm năm tu vi chí tôn tiềm tu, đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Trăm năm tu vi võ giả bình thường, võ giả cấp bấc chí tôn đến liếc mắt một cái cũng lười.
Nhưng một viên đan dược này có thể khiến các huynh đệ bỗng không có thêm trăm năm tu vi cấp bậc chí tôn…
Đây là khái niệm gì? Quá kinh người đi!
“Hiện tại mỗi người một viên, lập tức dùng ngay.
Nhanh chóng tận hết khả năng hấp thu dược lực, tận lực gia tăng tu vi bản thân, cảm ngộ cảnh giới, đối đầu cường địch.
Có thể đề thăng bao nhiêu thì đề thăng bấy nhiêu.
Đề thăng một chút cũng là có thêm một phần thắng.
Ít nhất, cũng có thể nắm chắc thêm một phần bảo mệnh.” Sở Dương thúc giục.
Cửu Trọng đan trong tay Sở Dương chậm rãi bay lên, rơi vào trong tay mọi người, mỗi người một viên.
Mạc Khinh Vũ cầm Cửu Trọng đan, hô nghi hỏi: “Vì sao chỉ có mười viên? Của ngươi đâu?”
“Ta đã dùng rồi… Nha đầu ngốc, ngươi không thấy khí tức ta hiện giờ đã khác trước sao?” Sở Dương ấm áp cười nói.
Cũng chỉ có Mạc Khinh Vũ, vào giờ khắc này vẫn toàn tâm toàn ý nghĩ cho Sở Dương.
Nếu như Sở Dương không có, Mạc Khinh Vũ tuyệt đối sẽ đem viên của mình cho Sở Dương.
Bản thân nàng ăn hay không không quan trọng.
Chỉ cần Sở Dương đề thăng là tốt rồi.
Mạc Khinh Vũ vừa nói xong, các huynh đệ đều đỏ mặt.
Bởi vì mọi người vừa rồi đều đang hưng phấn, không ngờ không nghĩ tới một điểm này.
“Mọi người không cần xấu hổ.
Nam nhân mà, tâm luôn thô một chút.” Mạc Thiên Cơ cứu cánh, nói: “Càng không nói, muội muội ta chính là lão bà Sở Dương, các ngươi có thể so sánh sao? Giống như Mặc Lệ Nhi muội muội, lúc đó chẳng phải nhìn Đổng Vô Thương dùng trước, sau đó mình mới an tâm dùng sao? Ngươi đâu phải nữ nhân, làm sao biết được tình ý thâm hậu bên trong?”
Mọi người lập tức cười vang.
Mạc Khinh Vũ và Mặc Lệ Nhi đều mặt đỏ tía tai.
Bất quá, Mạc Khinh Vũ tuy thẹn thùng nhưng trong lòng cũng có chút vui sướng.
Nhị ca vốn bởi vì chuyện của mình mà cảm thấy trong lòng không thoải mái, thấy Sở Dương là muốn cãi nhau.
Nhưng hiện giờ cũng đã tiếp nhận rồi.
Vừa rồi còn chính miệng nói mình là lão bà Sở Dương…
Hừ hừ, lão bà gì chứ, nói thật khó nghe.
Vì sao không nói là bạn lữ, hồng nhan tri kỷ? Như vậy mới dễ nghe… tiểu nha đầu hờn dỗi trong lòng, trợn trừng mắt nhìn lại.
Nhưng nàng không biết, Mạc Thiên Cơ hiện tại đã tính toán thay cho muội muội mình rồi.
Bên người nam nhân, dạng nữ nhân gì mới có thể gọi là lão bà?
Đó chính là chính thất. chỉ có chính thất mới có được gọi là lão bà.
Về phần những người khác, ít nhất cũng không thể dùng từ lão bà này.
Bạn lữ, hồng nhan tri kỷ… những cách xưng hô đó thế nào cũng không thể có địa vị ngang hàng với “lão bà” nhìn như th* t*c này…
Mạc Thiên Cơ nhìn như đang nói giỡn, giải bỏ tình thế quẫn bách của các huynh đệ, nhưng kỳ thật đã giành lấy địa vị “đại bà” cho Mạc Khinh Vũ rồi… Đương nhiên, Mạc Thiên Cơ vẫn còn chưa yên tâm hẳn, sau này hắn còn phải trợ giúp muội muội mình…
Ừm, muội muội mình quá thành thật, lại rơi vào tay kẻ hoa tâm như Sở Dương, nếu không tính toán hộ nàng một chút, tuyệt đối sẽ bị thua thiệt…
Khụ, đại cữu ca thật là mệt!
Một đại cữu ca yêu thương muội muội mình lại càng mệt!
Đã yêu thương muội muội mình rồi, lại còn phải làm đại cữu ca của người như Sở Dương… đã mệt lại càng thêm mệt.
“Nếu như vậy, chúng ta có khi phải sớm gọi đại tẩu nhỉ… oa ha ha ha…” Kỷ Mặc híp mắt cười gian.
La Khắc Địch lập tức hùa theo ầm ĩ.
Mạc Khinh Vũ trợn mắt cười, ra vẻ uy nghiêm nói: “Kỷ nhị ca, chẳng lẽ ngươi gọi ta là đại tẩu ta còn không dám đáp ứng sao? Ngươi gọi đi, làm sao còn chưa gọi.
Ngươi gọi một tiếng xem ta có đáp ứng không?”
“Oa… Cô nàng này da mặt thật dày….” Kỷ Mặc lâu lắm rồi mới không nói ra lời, thiếu chút nữa bị sặc.
Cuối cùng vẫn không gọi ra hai tiếng đại tẩu.
Những người khác cũng trợn tròn mắt, không tưởng được tiểu nha đầu vốn vẫn luôn ngượng ngùng này, hôm nay không ngờ lại dũng cảm như thế.
“Ha ha ha…” Mọi người cùng nhau cười lớn.
Sở Dương cũng mỉm cười.
“Cái này… liệu có phần cho Vũ tiền bối và Nhạc Nhi không?” Mạc Thiên Cơ cười lớn, tựa hồ rất tùy ý hỏi một câu.
Nam nhân đại đa số đều sơ ý, nhưng Mạc Thiên Cơ tuyệt đối không nằm trong số đó.
Những lời này tuyệt đối là bằng chững tốt nhất!
“Ừm, thế nào lại không cho bọn hắn.
Ta đang muốn mang tới cho bọn họ đây.” Sở Dương cũng không nghi ngờ gì, lập tức trả lời.
Nhưng vừa nói xong liền giống như nghĩ tới cái gì đó, tựa như vô tình hữu ý dùng một ánh mắt phòng sói nhìn Mạc Thiên Cơ. giống như ánh mắt mà Mạc Thiên Cơ nhìn Sở Dương ngày đó.
Nhưng lúc này, Mạc Thiên Cơ đã sớm quay đầu trở lại, tựa hồ vừa rồi thật đúng là thuận miệng hỏi.
Thần sắc vẫn như thường nói giỡn mấy câu với huynh đệ, nuốt Cửu Trọng đan trong tay xuống, cũng là người uống muộn nhất trong mọi người, so với Mạc Khinh Vũ còn muộn hơn một hồi.
Nhìn mọi người sử dụng Cửu Trọng đan, cả dám khoanh chân luyện công, tâm vô tạp vụ tiêu hóa dược lực khổng lồ.
Sở Dương dùng thần niệm chí tôn bao phủ toàn bộ gian phòng của mình lại, sau đó lặng lẽ đi ra không một tiếng động.
Đi tới trước cửa Sở Nhạc Nhi, còn chưa gõ của, Sở Nhạc Nhi đã mở cửa: “Đại ca?”
Sở Dương mấy ngày nay xử lý thi thể, thoạt nhìn đã trầm tĩnh hơn rất nhiều, tựa hồ trải qua rất nhiều chuyện.
Liên tiếp đối diện với sinh tử luân hồi, khiến cho tiểu cô nương này thành thục rất nhanh.
Loại mức độ thành thục này, khiến Sở Dương đôi khi nhìn cũng cảm thấy đau lòng.
“Vũ tiền bối ở đây sao? Mời ra đây một chút, ta có chuyện muốn nói.” Sở Dương truyền âm nói.
Vũ Tuyệt Thành rất nhanh đã đi tới: “có chuyện gì quan trọng? Ta đang chuẩn bị ra ngoài.”
Đọc Truyện Online mới nhất ở
“Ngài muốn ra ngoài?” Sở Dương lặng đi một chút.
Hiện giờ không tĩnh tâm điều tức, chuẩn bị đại chiến, còn ra ngoài làm gì?
“Ta muốn đi tìm Pháp Tôn một chút, muốn thử một lần cuối cùng.” Vũ Tuyệt Thành trầm mặt nói: “Gióng trống khua chiêng tìm hắn nhất định không tìm được. nhưng nếu ta một thân một mình tới, có lẽ hắn sẽ lộ diện.
Nếu hắn có thể dừng tay, vẫn có khả năng vãn hồi.
Ít nhất cũng không đến mức sinh linh đồ thán…
“Làm như vậy chỉ sợ có chút mạo hiểm.” Sở Dương nhíu mày: “tình huống Pháp Tôn hiện tại đã khác hẳn với thường nhân rồi.
Cho dù làm chuyện càng tồi tệ hơn cũng không phải là lạ… Với thực lực Pháp Tôn trước mặt, Vũ tiền bối một mình tới đó, thật sự là… quá mạo hiểm rồi.”
Chương 1722: Trách nhiệm của Phong Nguyệt
Sở Dương khuyên nhủ nói: “Lại nói, cửu đại gia tộc đã bị tàn sát sạch sẽ, Pháp Tôn có muốn dừng cũng không được nữa rồi.
Ngựa phóng tới sát vực mới dừng cương, thuyền đến sông với chịu vá…”
Vũ Tuyệt Thành bùi ngùi nói: “Ta thế nào không biết việc này nguy hiểm? Nhưng cứ tiếp tục như vậy, thật sự quá mức thảm liệt rồi… Toàn bộ đại lục đều lâm vào chém giết.
An nguy cá nhân ta tính là gì.
Mệnh ta vốn là nhặt được trở về, cửu kiếp có trách nhiệm hộ thế…”
“Cho dù chỉ là một tia hi vọng, cũng dáng để thử một lần.”
Sở Dương nói: “Ta hiểu ý tiền bối, bất quá nếu Vũ tiền bối vẫn quyết đi, vậy thì hãy dùng viên đan dược này rồi hãy đi.”
“Đan dược? Đan dược gì? Lúc này rồi c̣òn dùng đan dược gì?” Vũ Tuyệt Thành hỏi.
“Cửu Trọng đan.” Sở Dương trịnh trọng nói: “Ta biết Cửu Trọng đan đối với tiền bối mà nói tuyệt không xa lạ, bất quá vãn bối lần này tặng cho tiền bối, lại có chút với Cửu Trọng đan mà tiền bối từng dùng.
Trước kia, Cửu Trọng đan thiên về khôi phục… Hiện giờ, một viên Cửu Trọng đan lại có thể gia tăng cho tiền bối một trăm năm tu vi cảnh giới hiện giờ…”
“Có thần dược bậc này?” Ánh mắt Vũ Tuyệt Thành sáng ngời, nói: “Nhưng ta đây chỉ là một nắm xương già, ăn thần dược làm gì, không bằng cho Nhạc Nhi, thực lực nàng còn yếu, phải đề thăng một chút..”
Sở Dương cười khổ: “Nhạc Nhi dùng một viên, đó là cực hạn… Chỉ sợ còn phải cần Vũ tiền bối bảo hộ tâm mạch nàng một phen… Nhạc Nhi tuy thiên phú hơn người, nhưng dù sao cũng mới chỉ là chí tôn lục phẩm đỉnh phong… còn chưa tới thất phẩm… dược lực của viên Cửu Trọng đan này đối với nàng vẫn hơi quá lớn.
Cần phải có tiền bối hỗ trợ.”
“Lại nói loại đan dược này dùng nhiều cũng không có bao nhiêu tác dụng.
Về sau, nếu Nhạc Nhi có nhu cầu, ta lại luyện chế cho nàng là được rồi… Ta đối với muội muội mình… có keo kiệt bao giờ…”
Sở Dương trầm ngâm một chút, nói: “Còn có một điều, nếu như ta phỏng đoán không sai, sau lần đại chiến này, chỉ sợ chúng ta phải rời khỏi Cửu Trọng Thiên rồi… Đến lúc đó, Vũ tiền bối phải tiến lên Cửu Trọng Thiên Khuyết, một đường lang bạt gia tăng thực lực.
Chuẩn bị gặp mặt các huynh đệ của mình.
Nhưng lấy tu vi của tiền bối hiện giờ, chỉ sợ…”
Sở Dương còn chưa nói xong, Vũ Tuyệt Thành đã hoàn toàn động tâm: “Không cần nói nữa.
Ta dùng là được.
Đại chiến sắp tới, quả thực đề thăng được bao nhiêu thì đề thăng bấy nhiêu.”
Giải quyết được chuyện bên Vũ Tuyệt Thành, Sở Dương cũng không dừng lại lâu, lập tức đi tìm hai người Phong Nguyệt.
Đương nhiên, để tránh phu phụ Phong Nguyệt hiện tại còn có thể đang bận “luận bàn”… khụ khụ, cho nên Sở Dương đứng cách thật xa, bắt đầu ho khan.
“Khụ khụ… khụ khụ… khụ khụ!”
Một bước một lần ho khan.
Lúc đi tới trước cửa, Nguyệt Linh Tuyết đã mặt mày đỏ bừng mở cửa ra, liên tục không ngừng oán giận nói: “Đến thì đã đến rồi, ngươi còn ho khan cái gì? Chẳng lẽ ngươi mắc bệnh? Ngay cả ho khan cũng quái gở, ý dâm vị đãng…”
Bên trong, Phong Vũ Nhu cũng mặt mày đỏ bừng.
Hiển nhiên phu thê hai người cũng biết Sở Dương cố kỵ cái gì.
Đối diện với tình huống xấu hổ như vậy, Sở Dương cũng chỉ có thể vuốt mũi cười khổ mà thôi.
Được rồi, ta vốn có hảo tâm, hiện giờ trong miệng các ngươi không ngờ lại biến thành có bệnh, không ngờ còn bị xỉa xói, miệng đầy ý dâm vị đãng, ngay cả ho khan cũng d*m đ*ng sao…
Thật không biết ngài nghe chỗ nào ra ý vị d*m đ*ng… Cái lỗ tai này thật đúng là không giống người thường nha.
Định phản pháo hai câu, nhưng Phong Vũ Nhu đang ở bên cạnh, Sở Dương làm sao có thể mạo muội, đành phải chiếu cố thể diện cho nàng, ngậm bồ hòn làm ngọt…
Miễn cưỡng hàn huyên hai câu rồi đi thẳng vào vấn đề.
Nhưng ngoài dự đoán của Sở Dương, phu thê Phong Nguyệt lại cự tuyệt.
Nhìn hai viên Cửu Trọng đan đủ để khiến võ giả thiên hạ đảo điên trong tay Sở Dương, Nguyệt Linh Tuyết cùng Phong Vũ Nhu ánh mắt phức tạp: “Hai người chúng ta không thể dùng cái này rồi…”
“Vì sao?” Sở Dương kinh ngạc không thôi.
Truyện được copy tại
Truyện FULL
Thứ này bao nhiêu người thiết tha mơ ước cũng không chiếm được, ta đưa tới tận tay các ngươi, các ngươi lại cự tuyệt ta?
Đây là chuyện gì?
“Sở kiếm chủ không biết, trên thực tế, tu vi hai người chúng ta đã sớm đạt tới bình cảnh cực hạn của Vũ Tuyệt Thành rồi.
Nếu như chúng ta muốn, rất nắm chắc có thể đột phá.
Nếu giờ phút này thật sự dùng Cửu Trọng đan này, đột nhiên có tân lực, rất có thể sẽ tự động phá tan bình cảnh, đạt tới cảnh giới giống như Ninh Thiên Nhai.
Đến lúc đó, cho dù không muốn cũng phải phá toái hư không, rời khỏi thế giới này.”
Nguyệt Linh Tuyết nhẹ nhàng cười nói: “Nhưng chúng ta không muốn rời đi, không muốn rời khỏi Cửu Trọng Thiên đại lục này.
Đó cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến chúng ta chưa từng trùng kích một bước cuối cùng.”
Nói tới đây, hai phu liền liếc mắt nhìn nhau một cái, trong con ngươi, có quyến luyến kể không hết nói không xong, còn có cảm tình không dứt bỏ được.
Hai tay người, lặng lẽ nắm lấy nhau.
“Từ phương diện cá nhân mà nói… Phu thê chúng ta được Sở kiếm chủ tương trợ, khẳng khái tặng Sinh Mệnh chi tuyền, tâm nguyện trở thành sự thật, trước mắt đang chuẩn bị sinh một hài tử, truyền thừa hương hỏa hai nhà Phong Nguyệt, nếu như có khả năng, có lẽ còn….” Sắc mặt Nguyệt Linh Tuyết có chút hồng, nhưng vẫn thoải mái.
Phong Vũ Nhu bên cạnh cũng đỏ mặt, dị thường nhu thuận nghe Nguyệt Linh Tuyết nói.
“Hài tử, chúng ta phải nuôi nấng, nhìn nó dần dần lớn lên.
Thân là phụ mẫu, nếu lúc này lại tiến vào một nơi giang hồ hỗn loạn như Cửu Trọng Thiên Khuyết, tu vi bản thân hiện tại cũng khó bảo toàn… không khỏi có chút quá vô trách nhiệm rồi…” Nguyệt Linh Tuyết cười nói: “vì hài tử, chúng ta nhất định phải cho nó một hoàn cảnh trưởng thành an ổn… Để nó có thể thuận lợi trưởng thành, thành gia lập nghiệp, lấy vợ sinh con.”
“Cho nên chúng ta quyết định không thể đi Cửu Trọng Thiên Khuyết.
Ít nhất trong thời gian ngắn, sẽ không cân nhắc tới bước cuối cùng.”
“Về phần thứ hai, đại chiến sắp tới, thành sự tại nhân, thắng bại lại tại thiên.
Trải qua cuộc chiến này, nếu như chúng ta bại, vậy mọi người cùng nhau chết hết, chẳng cần nghĩ tới có đi Cửu Trọng Thiên Khuyết hay không.
Nhưng nếu chúng thắng… vậy, sau trận hạo kiếp càn quét khắp thiên hạ, trong tầm mắt chỉ còn cảnh tan hoang.”
Nguyệt Linh Tuyết thâm tình nói: “Chúng vì đại lục này, từng thủ hộ hơn vạn năm tuế nguyệt…. Nếu như đại lục này biến thành tan hoang, chúng ta thật sự không bỏ được.
Sau trận chiến này, các ngươi có chuyện quan trọng hơn phải làm, hiển nhiên không thể lưu lại thu thập cục diện rối rắm… Một khi đã vậy, phu thê chúng ta liền nghĩ bất dung từ, gánh chịu trách nhiệm này.”
“Hơn nữa, chúng ta cũng cho rằng, đây vốn là trách nhiệm của chúng ta.”
Nguyệt Linh Tuyết kiên quyết nói.
“Chúng ta muốn cả đại lục này khôi phục lại bầu trời trong xanh lúc trước! Khiến cho đại lục này quay về im lặng tường hòa, thậm chí so với dĩ vãng còn bình an thịnh vượng hơn.”
Sở Dương mang theo tâm tình nể phục từ đáy lòng, rời khỏi phòng hai người Phong Nguyệt.
Chỉ để lại một hứa hẹn, một hứa hẹn rất trịnh trọng.
Đó là yêu cầu của Nguyệt Linh Tuyết.
“Phu thê chúng ta đời này không thể nào tiến lên nữa.
Bất quá… nếu tương lai hài tử có tiền đồ, có thể đột phá cực hạn, đi tới Cửu Trọng Thiên Khuyết, xin Sở kiếm chủ nhớ lại tình cảm cố nhân, quan tâm một chút.”
Đối với yêu cầu này, Sở Dương trả lời: “Nếu thật có một ngày như vậy, tuyệt đối nghĩa bất dung từ! Tuyệt đối sẽ không để nhi tử cố nhân chịu nửa điểm ủy khuất!”
….
Sở Dương cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định tặng cho Lăng Mộ Dương một viên Cửu Trọng đan siêu cấp.
Lăng Mộ Dương này, Sở Dương nhìn vẫn rất thuận mắt, chỉ vì hắn hành tẩu giang hồ vạn năm mà vẫn không thẹn với lương tâm, cũng đáng nhận được một viên Cửu Trọng đan rồi.
Hơn nữa, hiện tại đã không còn cái gọi là cửu đại gia tộc, cũng không phải là địch nhân của kiếm chủ nữa rồi.
Mọi người cùng có chung địch nhân, Sở Dương cũng không keo kiệt làm gì.
Nhận được viên đan dược này, Lăng Mộ Dương cực kỳ kích động, suýt nữa lệ lão tung hoành.
Có viên đan dược kia, Lăng Mộ Dương hoàn toàn có thể đột phá bình cảnh, vượt qua một bước cuối cùng, siêu việt giới hạn Cửu Trọng Thiên, tiến vào Cửu Trọng Thiên Khuyết mà võ giả thiết tha mơ ước, càng có thể tìm kiếm tung tích phụ thân… Mà điểm này, cũng chính là chuyện canh cánh trong lòng cả đời Lăng Mộ Dương.
Vừa mới từ trong phòng Lăng Mộ Dương đi ra, đã bị Đàm Đàm chặn lại.
Hai sư huynh đệ thiếu chút nữa đánh nhau đương trường, trở mặt tuyệt giao.
Đàm Đàm mặt dày giở công phu sư tử ngoạm: “Ta muốn mười viên! Huynh đệ chúng ta, ngươi thế nào cũng phải cho chứ?”
Sở Dương thiếu chút nữa ngất xỉu.
“Không có! Cút ngay cho ta! Mười viên, ngươi nghĩ đây là củ cải trắng à?”
“Ít nhất tám viên! Không thể ít hơn! Ít hơn là ta nổi giận đó.”
“Nhiều nhất một viên! Ngươi cứ nổi giận đi.”
“Ta cho ngươi biết, tính tình ta không tốt, ít hơn bảy viên, ta liền trở mặt với ngươi!”
“Nhiều nhất một viên! Trở mặt đi!”
“Ta không có tính nhẫn nại đâu, nếu ít hơn sáu viên, ngươi cứ giết ta đi!”
“Một viên.
Nếu ngươi muốn chết ta liền rút kiếm!”
“Tổ sư! Ba viên được chưa? Hai ta lớn lên với nhau từ thời cởi chuồng.
Lúc nhỏ còn cùng nhau đứng bên bờ sông, thi xem ai đái xa hơn… Giao tình thâm hậu như vậy, thân ca…”
“chỉ có một viên! Cút! Đừng sấn vào làm quen lão tử!”
“Ngươi độc! Ngươi thật ác độc! Dương Dương Ngang, không ngờ ngươi xưng lão tử với ta…. ngươi được lắm… Ta cho ngươi biết, hai viên! Hai viên được chưa? ta đã lùi lại chục bước rồi, ngươi cũng nên cho ta mặt mũi.
Nếu ngay cả hai viên cũng không có, ta một ngày hỏi ngươi vạn lần ta có đẹp trai không.
Thiếu một lần ta không phải người!”
“Ngươi vốn không phải người!”
“Bớt nói nhảm đi! Có đưa hay không? Thống khoái nói đi!”
“Á à? Uy h**p ta?”
“Sư huynh anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong của ta, kiếp này ta bội phục nhất là ngươi, ta nào dám uy h**p lão nhân gia… ô ô, ta khóc thật rồi… nếu không ta đấm bóp xoa vai cho ngài…”
“Thì hai viên! Thành giao!”
“Con mẹ nó, lãng phí của ta nhiều nước miếng như vậy mà được có hai viên! Ngươi chờ đấy, chờ đến khi ngươi thành thân, đêm động phòng ta đánh bay nóc nhà của ngươi! Thù này không báo không làm người!”
Đàm Đàm vừa nhận Cửu Trọng đan liền lập tức trở mặt, cầm hai viên Cửu Trọng đan hùng hổ bỏ đi, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn.
Sở Dương nhăn mặt nhíu mày tính toán.
Mười bảy viên Cửu Trọng đan, còn chưa chia xong đã chỉ còn lại một viên.
Chương 1723: Phong ấn khó giải
Sở Dương cực kỳ nhức đầu!
Không chỉ định mức vốn định lưu cho Thiết Bổ Thiên, Ô Thiến Thiến, phụ mẫu nhi tử không còn, mà còn phải cẩn thận phòng bị Đàm Đàm đánh lén một côn, cướp nốt viên còn lại…
Với hiểu biết của Sở Dương, những thủ đoạn hạ lưu này, vị tam tinh Thánh Vương này tuyệt đối làm được.
“Haiz, sau này lại nghĩ biện pháp vậy….” Lòng tràn đầy bất đắc dĩ lại gặp phải mấy người.
Hoàng Hà Liễu cùng mấy vị cao thủ Hoàng gia, còn có mấy vị cao thủ Lăng gia, trong đó còn có Lăng Hàn Tuyết.
Bất kể nam nữ, đều dùng một ánh mắt cực kỳ u oán nhìn mình.
Lăng Hàn Tuyết thì cũng thôi, dù sao cũng là nữ, nhưng… một đám đại lão gia đực rựa kia lại ra vẻ u oán… thật sự là khiến người ta không chịu nổi..
Nhưng hiện tại thật sự không còn rồi… người khác thì cũng thôi, Hoàng Hà Liễu ngươi u oán cái gì? cho ngươi một mẩu vụn thôi cũng đủ khiến người nổ chết rồi, ngươi u oán cái rắm ấy…
Sở Dương sợ run cả người, bỏ chạy mất dạng… quay trở về phòng mình.
Lúc này, Cố Độc Hành – người có thực lực ẩn ước đứng đầu mấy huynh đệ – đã hấp thụ xong dược lực, đang hộ pháp cho các huynh đệ.
“Hiệu quả đề thăng thế nào?” Sở Dương lặng lẽ đi vào, sợ quấy rầy người khác tu luyện, truyền âm hỏi Cố Độc Hành.
“Rất tốt! Vượt quá cả dự đoán ban đầu của ta.” Cố Độc Hành hưng phấn truyền âm nói: “Ta vốn mới bước vào chí tôn cửu phẩm trung giai, nhưng sau khi dùng nó, hiện tại đã là chí tôn cửu phẩm trung giai đỉnh phong… Ta thậm chí có cảm giác, có thể tiến vào cao giai bất cứ lúc nào, bình cảnh trung giai không còn tồn tại nữa.”
“Vậy là tốt rồi!” Sở Dương thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hiệu quả như lời kiếm linh nói chỉ là lý luậ.
Hiệu quả thực sự thế nào thì còn chưa biết.
Lúc trước tuy mình cũng có dùng nhưng hiệu quả đối với mình mặc dù coi như rõ ràng, nhưng cũng không tính là bao nhiêu.
Bất quá, hiện tại siêu cấp Cửu Trọng đan đã thể hiện hiệu quả kinh người trên người Cố Độc Hành, tương lai quyết chiến đương nhiên nắm chắc hơn mấy phần!
Lại nói: “Ta cũng nhân dịp này bế quan một chút, đợi sau khi mọi người hấp thu toàn bộ dược lực, hộ pháp cho ta… Trước khi ta tự động tỉnh lại, bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy ta…”
Cố Độc Hành gật đầu đáp ứng.
Sở Dương hít một hơi, tiến vào trong phòng.
Tiếp đó lại tiến vào Cửu Kiếp không gian.
Nếu như linh dược hữu hiệu, vậy mình liền thử phá giải phong ấn một chút, xem xem có thể lấy tứ bên trong ra hay không.
Hi vọng… nó có thể trợ giúp đề thăng tu vi mình và các huynh đệ.
Nếu không, trận chiến này vẫn không lạc quan.
“Ngươi xác định ngươi muốn lấy thứ bên trong?” Kiếm linh hít một hơi lạnh: ” Thứ đó chỉ sợ phải tầm thường… Nếu muốn cường hành khai mở, chỉ sợ cho dù là đế quân cũng không có nắm chắc mười phần thành công…”
Sở Dương trầm mặt: “Bây giờ là thời kỳ phi thường, biết rõ mở không ra thì cũng phải cố mà mở.
Cho dù dốc hết toàn lực cũng phải thử một lần….”
“Tình hình bây giờ phi thường bất lợi.
Nếu không thể đề thăng lên một bước nữa, trận chiến này chúng ta rất khó thắng lợi, sơ suất một cái là có nguy cơ toàn quân bị diệt.”
“Nếu thật sự như thế, toàn bộ Cửu Trọng Thiên đại lục này liền xong rồi.
Pháp Tôn diệt thế, tuyệt đối sẽ không thu tay lại… Hậu quả như vậy, Cửu Trọng Thiên chịu không nổi, chúng ta cũng gánh không nổi!”
“Nhưng mà…”
“Hiện tại không còn nhưng mà gì nữa rồi!” Sở Dương quả quyết nói: “Vô luận như thế nào, không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải khai mở được phong ấn! Sau khi mở ra, thứ bên trong có dùng được hay không là một chuyện… nhưng nếu không thử thì đến một tia hi vọng cũng không có! Tranh thủ cơ hội cuối cùng này, dốc sức thử một lần đi!”
“Dẫn ta đi!”
Sở Dương ra lệnh một tiếng, kiếm linh bất đắc dĩ tới cực điểm, mặt mày nhăn nhó dẫn Sở Dương tiến vào một góc trong Cửu Kiếp không gian.
Nơi này, so với những nơi khác, thoạt nhìn không có gì khác biệt.
Đều bị một tầng sương mù mơ hồ bao phủ, hiển nhiên đã là bức tường giới hạn Cửu Kiếp không gian.
“Chính là chỗ này sao?” Sở Dương vươn tay kiểm tra một hồi.
Ngón tay trực tiếp chạm vào một thứ gì đó mềm mại huyền diệu… đó là bức tường không gian.
“Chính là chỗ này!” kiếm linh gật đầu khẳng định.
Sở Dương có điểm choáng váng: “Nơi này đến phong ấn cũng không thấy đâu thì phá giải thế nào?”
“Phá giải phong ấn này không cần sử dụng vũ lực, mà là phải sử dụng tinh thần lực. chỉ cần ngươi tập trung tinh thần lực… là có thể nhìn thấy phong ấn.”
kiếm linh nói: ” Bất quá ta phải cảnh báo trước… Phong ấn này phi thường cường đại, hơn nữa, bởi vì phá giải phong ấn cần phải dùng tinh thần lực để trùng kích phong ấn, một khi phá giải thất bại, người phá giải sẽ bị tinh thần lực phản phệ… nói cách khác, một khi thất bại, ngươi sẽ phải thừa nhận toàn bộ tinh thần lực phản phệ, cũng giống như ngươi tự đánh một quyền vào người mình, hơn nữa còn là một quyền toàn lực…”
Sở Dương khóe miệng giật giật, chỉ cảm thấy sau lưng đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
thứ này, nói nghe thì có vẻ bình thường lắm
Nhưng toàn lực tự đánh mình một quyền, tư vị như vậy tuyệt đối không dễ chịu, không chỉ là khó chịu, mà căn bản là cực kỳ khó chịu.
Hơn nữa còn là tinh thần lực phản phệ!
Thống khổ trải qua lúc trước quả thực là không muốn thử một lần nữa.
Đó tuyệt đối là một chuyến du lịch dưới mười tám tầng địa ngục.!
Nhưng đáng tiếc, Sở Dương hiện tại đã không còn nhiều lựa chọn lắm, cho dù là thống khổ cũng phải tử.
Du lịch địa ngục thì du lịch địa ngục.
Nếu không đi một chuyến, lão tử có khi phải xuống địa phủ định cư luôn rồi.
Đứng trước phong ấn, Sở Dương hít thật sâu một hơi, điều chỉnh tinh thần lực bản thân tới trạng thái tốt nhất, toàn lực vận chuyển.
Một lát sau, đột nhiên ngưng tụ ở hai mắt, ngưng thần nhìn về phía trước.
Chỉ thấy ngay trước mắt, từ không có gì, chậm rãi xuất hiện một bình chướng gần như là trong suốt.
Text được lấy tại Truyện FULL
Phía sau bình chướng này, ẩn ước có thể thấy được có không ít trái cây chất đống, vương vãi loạn xạ bên trong.
Người kia đặt đống trái cây này ở đây, rõ ràng không coi chúng vào đâu, chỉ tiện tay ném vào, hoàn toàn không quan tâm vứt bừa như vậy sẽ phá hỏng chúng.
Sở Dương nhìn cảnh tượng này mà đau lòng, trong lòng cũng mừng rỡ một hồi.
Thứ nhất, nếu đối phương không quá coi trọng đống trái cây này, phong ấn vị tất đã cường đại bao nhiêu.
Đối với mình mà nói, không thể nghi ngờ là một dấu hiệu tốt.
Nói không chừng lập tức có thể khai mở cũng không chừng?
Thứ hai, nếu là trái cây, vậy chúng khẳng định chính là thiên tài địa bảo!
nếu là thiên tài địa bảo, vậy khẳng định có hiệu quả đề thăng tu vi.
Tin tưởng lần này sẽ không phí công vô ích.
Đối phương không coi vào đâu, nhưng chúng ta hiện tại lại rất thèm muốn.
Phóng mắt nhìn lạim xung quanh đám trái cây kia đều dập dờn một tầng hào quang mông lung.
Chỉ bằng vào điểm này, đã là dị tượng mà tất cả thiên tài địa bảo ở Cửu Trọng Thiên đại lục cũng không có rồi.
Cũng chứng tỏ rõ ràng, đây đều không phải thứ tầm thường.
Vấn đề bây giờ là ở chỗ, lấy ra như thế nào.
Hi vọng đối phương thật sự không coi trọng, tốt nhất là không thiết hạ phong ấn quá mạnh mẽ….
Chuyện đã rơi xuống đầu, chỉ có thể cố gắng tiến lên thôi.
Sở Dương nghiến răng, phân ra một tia tinh thần lực, vươn dài về phía bình chướng phong ấn kia.
Vừa mới chạm vào bình chướng phong ấn kia, lập tức có một cảm giác vô lực, căn bản không thể lay động nổi.
Bất quá may mà không bị phản phệ!
Sở Dương chậm rãi gia tăng cường độ lực lượng tinh thần, nhưng cảm giác thủy chung vẫn vậy, hoàn toàn không có chút hiệu quả.
Cường độ tinh thần lực dần dần gia tăng với cực hạn của Sở Dương, vẫn không thể đột phá, Sở Dương thử mọi cách, thủy chung không có bất cứ tiến triển nào, vạn bất đắc dĩ, đem toàn bộ tinh thần lực tập trung vào một điểm, mãnh liệt đâm về phía trước, một kích định càn khôn, hòng kiếm chút may mắn…
Phốc!
Ba!
Một lực phản chấn mãnh liệt tới cực điểm phản phệ, Sở ngự tọa bay ngược ra ngoài giống như diều đứt dây.
Sở Dương bị phong ấn phản phệ, nằm trên mặt đất, nửa ngày không đứng lên nổi, trong lúc nhất thời, quả thực đau tới không r*n r* nổi, chỉ có lăn lộn trên mặt đất, toàn thân căng cứng vô thức quay cuồng, nửa ngày sau mới miễn cưỡng th* d*c được một hơi, ôm đầu r*n r* một tiếng: “Ai ui ai ui….”
Lần này bị phản phệ quả thực không nhẹ.
Toàn bộ tinh lực thần của Sở Dương chính diện phản phệ.
Nếu đổi thành vũ lực, gần như chẳng khác gì đệ nhất cao thủ Cửu Trọng Thiên Ninh Thiên Nhai toàn lực đánh ra một quyền! Dù sao tinh thần lực Sở Dương gần như chính là Cửu Trọng Thiên đệ nhất nhân, cho dù là Pháp Tôn hiện tại, cũng có phần theo không kịp!
Cho nên phản phệ thì làm sao dễ chịu được?
Đến tận lúc Sở Dương miễn cưỡng đướng lên, vẫn cảm thấy cả người suy yếu tới cực điểm, không ngờ toát mồ hôi nhiều đến mức mất nước, tinh thần lực phản phệ không chỉ ảnh hưởng tới đại não và thần thức, mà còn ảnh hưởng tới thân thể…
Sau khi uống vội mấy ngụm Sinh Mệnh chi tuyền, mới cảm thấy khôi phục, nhìn về phía bình chướng phong ấn vẫn y nguyên như cũ, Sở Dương vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Trước kia còn chưa biết cái gì là châu chấu đá xe, hôm nay xem như được trải nghiệm hoàn toàn.
Căn bản là không thể dao động.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Rõ ràng bảo sơn ở ngay trước mắt, lại không thể nào lấy được!
“Bỏ đi thôi.” kiếm linh khuyên giải: “Phong ấn này không phải ngươi hiện tại có thể khai mở, cố chấp thử chỉ có thể tạo thành thương tổn mà thôi.
Đại chiến sắp tới, nếu như trạng thái ngươi không được hoàn hảo, ngược lại còn càng bất lợi hơn. mà trùng kích càng mạnh, phản phệ càng lớn, sơ sảy một cái, chỉ sợ…”
Sở Dương lắc đầu: “Ta hiểu, sơ sảy một cái là có thể khiến tinh thần ta sụp đổ, thậm chí biến thành người thực vật.
Nhưng hiện tại buông bỏ, chẳng khác gì bỏ qua sinh tử tất cả huynh đệ và trận chiến này.
Làm sao có thể buông bỏ được? Dùng tính mạng một mình ta, đánh đổi lấy tính mạng các huynh đệ, như vậy cũng lời lắm rồi.
Liều mạng!”
Sở Dương hít một hơi thật sâu, một lần nữa tiến tới trước phong ấn.
Tinh thần lực lại một lần nữa thôi động, trùng kích phong ấn.
Sau đó lại hét thảm một tiếng.
Sở Dương lại một lần văng ra ngoài. lần này còn thảm hại hơn!
Chương 1724: Lần sau không được lấy cớ này nữa
Sở Dương chỉ cảm thấy não bộ mình như muốn biến thành vô số mảnh vụn, trước mắt sao trăng bay loạn, tựa hồ xuất hiện vô số vũ trụ….
Sau một hồi lâu, đứng lên, lại thử một lần nữa.
Lúc trước Sở Dương đoán không hề sau, mỗi một lần phản phệ, đều giống như một lần du lịch qua mười tám tầng địa ngục.
Tư vị thống khổ như thế, nếu đổi lại một người khác, chỉ sợ đến chết cũng không dám thử một lần thứ hai.
Nhưng Sở Dương tuyệt đối sẽ không từ bỏ cố gắng…. cho dù mười lần, một trăm lần!
Bởi vì hắn biết, nơi này chính là nơi cất chứa toàn bộ hi vọng của trận chiến này, cũng chính là nơi chứa cơ hội bảo vệ tính mạng các huynh đệ lớn nhất!
Không phá mở được nơi này, trận chiến này tuyệt đối không có bất cứ phần thắng nào!
Ngay trong lần đầu tiên Sở Dương sử dụng thần thức trùng kích phong ấn.
Ở một nơi cách đó không biết bao nhiêu xa.
Một thiếu niên áo trắng, đang cùng tám nữ tử mỹ mạo tới cực điểm, đứng trên một ngọn núi cao hùng vĩ.
Trước mắt, là một bức tường thành cổ quái, cực kỳ hùng vĩ cổ xưa, uốn lượn trong dãy núi này.
Phóng mắt nhìn ra, giang sơn như vẽ.
“Nơi này, chính là quê hương ta… Mỗi lần nhìn thấy Long thành vạn dặm, ta lại cảm xúc mênh mông, không thể kìm chế được.” Ánh mắt thiếu niên áo trắng trong suốt mà thâm tình, nhìn đại địa mênh mông phía dưới.
Một bạch y nữ tử dáng vẻ vạn phương đi tới trước mắt hắn, trên dung nhan tuyệt thế, đẹp tới mức khiến cho người ta lóa mắt, lộ ra một nụ cười: “Nơi này quả thực rất đẹp… hơn nữa, bất kể là phong thổ dân tình, hay là phong cảnh tuyệt mỹ, đều hơn rất nhiều nơi chúng ta đã đi qua…”
Một vị mỹ nữ khác vui vẻ nói: “Không bằng chúng ta ở lại đây một thời gian ngắn đi? Xem như nghỉ ngơi một thời gian, thay đổi tâm tình! Cũng coi như giúp phu quân thỏa nỗi nhớ quê hương.”
“ý kiến hay!” Chúng nữ cùng nhau vỗ tay, tỏ vẻ đồng tình.
Thiêu niên áo trắng nghiêng nghiêng đầu nghĩ ngợi, nói: “Vậy… cũng được.
Bất quá, ta đi trước xem xem hiện tại người ta mặc cái gì… Dạo chơi ở nơi này, nhập gia tùy tục vẫn tốt hơn, cũng không thể quá mức kinh thế hãi tục được…”
“Cũng được.
Bất quá, tòa thành thị phía dưới kia tựa hồ rất náo nhiệt… không ngừng có thanh âm đốt pháo…. bạch y nữ tử lên tiếng lúc trước dỏng lỗ tai nghe ngóng nói: “Tựa hồ là một ngày trọng đại nào đó, rất nhiều nhà đều đang đốt pháo, cái gì… đại học? Ai đó thi đậu đại học… Bộ dáng giống như rất vui vẻ.
Cái đại học này, là cái gì vậy…”
“Có nhớ rõ học vện ở chỗ chúng ta không?” Thanh niên áo trắng hưng trí bừng bừng nói: “Đại học nơi này, đại để chính là tên của học viện bản thổ.
Bất quá nơi này không truyền thụ võ kỹ, nhưng lại có thể học được rất nhiều thứ khác.
Tuy học được cũng chưa chắc đã sử dụng được…”
“Là như vậy sao, nghe có vẻ rất thú vị?” Chúng nữ hứng thú một hồi.
“Đi! Chúng ta xuống tìm hiểu một chút, sau đó lại đi học!” Thiếu niên áo trắng cười ha ha, đứng dậy nói: “Nói là làm luôn!”
Nhưng đang định rời khỏi nơi này, đột nhiên cảm thấy một hồi sóng tinh thần chấn động, không khỏi nhíu mày, lập tức biết chuyện gì đang xảy ra, nhíu mày lẩm bẩm nói: “Tiểu gia hỏa kia đang làm gì? Không ngờ cứ liều chết hết lần này tới lần khác như vậy, muốn tự sát sao…”
“Tiểu tử kia là ai?” Mỹ nữ xung quanh cảm thấy hứng thú hỏi.
Truyện được copy tại
Truyện FULL
“Chính là cái tên ở Cửu Trọng Thiên đại lục kia… Thật sự là đáng ghét, ta đang hưng phấn muốn dạo chơi… bao nhiêu năm rồi không có cao hứng như vậy…” Thiếu niên áo trắng miệng co giật: “Tiểu tử này chính là loại đụng đầu vào tường cũng không quay đầu lại.
Thế nào cũng phải húc vỡ tường mới chịu thôi.
Được rồi, nhìn nể tình hắn đem cái mạng nhỏ ra dằn vặt như vậy, không làm khó hắn nữa, cho hắn vào một lần đi.”
Nói xong liền vỗ tay ba một cái, lẩm bẩm bói: “Chỉ được lấy thứ quả màu vàng, chỉ cho lấy một quả, nếu tham lam, tự bạo chết thì cũng đừng có trách ta.”
Tiếp đó lại đứng dậy, cười lớn nói: “Các lão bà, đi thôi. chúng ta đi học thôi! Thuận tiện cho các ngươi kiến thức một chút.
Ta thích nhất những nơi phồn hoa!”
Trong những tiếng hoan hô, chúng vị mỹ nữ theo hắn lên đường.
Giống như ở trên cửu thiên, kéo theo những áng mây mỹ lệ.
Trong Cửu Kiếp không gian.
Sở Dương vẫn đang liên tục trùng kích không ngừng, bộ dáng thật giống như không phá tan phong ấn quyết không thu tay, bỗng nhiên, toàn bộ lực lượng ấn đột nhiên biến mất, bất ngờ không kịp đề phòng, Sở Dương giống như một đầu bò điên, cứ như vậy nghiêng ngả lảo đảo lao vào bên trong.
Thiếu chút nữa thì cắm mặt vào đống trái cây.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt đều muốn trợn lên.
Bên ngoài, kiếm linh cũng trợn tròn mắt.
Đây là chuyên gì? Làm sao có thể? Thật sự phá được?
Ta fuk! Kiếm chủ đại nhân sẽ không mạnh như vậy chứ? Không ngờ ngay cả phong ấn của vị đại năng kia cũng có thể phá giải?
Thật sự là lợi hại!
Mà cùng lúc đó, trong não hải Sở Dương vang lên một thanh âm: “Tiểu tử kia! Ngươi muốn tự sát sao? Cho dù muốn chết cũng không cần sử dụng phương thức tự sát thống khổ như vậy chứ?”
Sở Dương còn chưa kịp bắt chuyện, chợt nghe thanh âm kia lại nói: “Được rồi, bây giờ ta có chuyện quan trọng phải đi, không lằng nhằng với ngươi nữa.
Lần này xem như ngoại lệ, cho phép ngươi vào một lần.
Bất quá, ngươi phải nhớ kỹ, sau này muốn đi vào, phải đợi đến khi đủ thực lực mới được.
Thực lực không đủ, cho dù đâm đầu vào chết cũng không được! Ưu đãi chi có lần này, lần sau không được lấy lý do này nữa!”
“Chỉ được lấy thứ quả màu vàng kia, cũng chỉ được lấy một quả.
Không được lấy thêm! Nếu tham lam, bạo thể mà chết thì đừng có trách ta…”
Tiếp đó thanh âm kia lập tức biến mât.s
Sở Dương dở khóc dở cười.
Thì ra không phải mình phá giải được, mà là người ta linh động, cho ngoại lệ một lần.
Cũng đúng, chiếu theo tình hình vừa rồi mà nói, mình trùng kích thành công mới gọi là không bình thường.
Đối diện với sự thật, thừa nhận chênh lệch đi!
Bất quá, hiếm khi cho ta tiến vào một lần, thế nào chỉ cho phép ta lấy một cái? Như vậy hình như cũng quá keo kiệt rồi!
Phóng mắt nhìn tới, chỉ thấy trái cây bên trong tổng cộng có hai loại màu sắc.
Một loại có màu vàng, đều được để ở phía bên ngoài, số lượng không ít, là loại chỉ có phép lấy một quả.
Còn có một loại là màu ám đen, tổng cộng chỉ có chín trái, xếp thành một hàng bên trong.
Về phần tận cùng bên trong, còn có một thanh kiếm phiêu phù trên hư không.
Sở Dương khẽ vươn tay, một quả màu vàng đã bị hắn nắm trong tay.
Đang thử lấy quả thứ hai, tiện thể xem xem đây là thứ gì, đột nhiên, một cỗ năng lượng khổng lồ, đồng thời cũng tinh thuần tới cực điểm, từ trong trái cây trên tay đột nhiên xuất hiện, Sở Dương không ngờ bị cỗ năng lượng này hất văng đi, liên tiếp lộn nhào mấy vòng liền.
Cuối cùng cả mông nặng nề phệt xuống đất, ba một tiếng, một khối tử tinh bị hắn ngồi nát.
Sắc mặt Sở ngự tọa biến thành quái dị, khóc không ra nước mắt: “Mông ta…”
Quả thực là ngã dập mông rồi, máu tươi đầm đìa.
Về phần phong ấn trước mặt, lại một lần nữa xuất hiện.
Sở Dương biết, lần này, nó sẽ không bao giờ mở ra lần thứ hai nữa. ít nhất là trước khi mình có đủ thực lực, tuyệt đối sẽ không mở ra.
Coi như mình đâm đầu vào đó tới chết, cũng vô dụng thôi!
Nhưng nhìn xuống tay mình, lại có chút buồn bực.
Chỉ có một quả thế này…. đủ sao?
Bất quá thứ quả này làm sao lại có uy lực lớn như vậy? Đây là quả gì vậy?
Trong lúc Sở Dương còn đang nghi hoặc không thôi, kiếm linh đã vội vàng xông tới, ánh mắt trợn tròn lên: “Ngươi lấy ra được rồi??!! Ngươi thật phá được phong ấn?!! Ngươi thật…”
“Là người đó chủ động cho ta vào….” Sở Dương trợn trừng mắt: “Ta phá phong ấn cái rắm, ta hiện tại còn kém xa lắm….” Hiếm khí nói một câu khiêm tốn, không có huyênh hoang như vậy.
“Cái này…?” kiếm linh lập tức mờ mịt.
“Lần này nói là liều mạng, không phải là ta liều mạng phá phong ấn, mà là liều mạng đánh cược, đánh cược cuối cùng hắn có thả ta vào không… hiểu chưa?”
Sở Dương trợn trắng mắt: “Hắn bận rộn như vậy, lại còn lười thối thây, khẳng định sẽ không nhẫn nại ta trùng kích liên tục như vậy… Chỉ cần hắn cảm thấy phiền phức, nơi này liền mở ra. nếu không ta liều mạng làm gì? Chẳng lẽ ta không biết năng lực ta ra sao à?”
Nói xong thở dài, nói: “Bất quá, sau lần này, lần sau muốn dùng thủ đoạn để tiến vào thì không có khả năng nữa rồi.
Xài thủ đoạn như vậy, đừng nói hắn không cho mà ngay cả ta cũng xem thường chính mình.”
kiếm linh kinh ngạc vô hạn.
Thì ra gia hỏa này làm ra vẻ liều mạng… thật ra lại là đang xài thủ đoạn?!
Đột nhiên, kiếm linh lại có nhận thức mới về trình độ xảo trái của kiếm chủ đại nhân.
“Thôi nói chuyện chính đi.
Ngài lấy ra được thứ gì đây?” kiếm linh thức thời, thay đổi đề tài.
“Đợi lát nữa!” Sở Dương tức giận nói: “Ngươi để ta thở mộthoiw… Vừa rồi ngươi cho rằng ta trùng kích nhiều lần như vậy đều là giả vờ hả? Tuy bản chất ta làm là mưu lợi, nhưng đó cũng là liều mạng thật sự đó… Ai ui… Thật là đau chết mất… Thế nào vết thương trên mông này, Cửu Trọng đan không ngờ không thể trị…”
kiếm linh bĩu môi.
Vị đại năng kia nhìn qua một cái đã người dễ tính dễ nết gì.
Hiện giờ chỉ cho ngươi mông đít nở hoa, không cho ngươi nát ass vĩnh cửu đã là rất nhân từ rồi.
Hơn nữa hắn phải trừng phạt ngươi, nếu Cửu Trọng đan trị được thì còn gọi gì là trừng phạt?
Sau một hồi lâu, Sở Dương gắng gượng đứng lên, vặn người lại nhìn cái mông huyết nhục đầm đìa của mình, có cảm giác khóc không ra nước mắt.
Thế này thì mặc quần áo thế nào? mà có mặc được không mới là vấn đề….
Thôi không nói nữa, nói tới là muốn khóc rồi…
Nhìn xuống quả trái cây trong tay mình
Chỉ thấy trong tay là một thứ quả hình thù kỳ quái.
Sở dĩ nói là hình thù kỳ quái, bởi vì nếu đặt nó ở phía xa, bất kể là nhìn từ góc độ nào cũng đều là tròn.
Cho dù là cầm trong tay như hiện tại, hai mắt đều nói với mình rằng, cái thứ này hình tròn!
Trái cây mà, tròn không phải là bình thường sao?
Nhưng bây giờ cầm trong tay, cả giác lại nói với mình, thứ này không những không tròn, mà còn ngược lại hoàn toàn.
Nó có hình vuông!
Giống như một hình lập phương tiêu chuẩn nhất!
Toàn thể vẻ bên ngoài đều vuông vức giống như đao gọt vậy.
Sở Dương không khỏi thán phục không thôi.
Chương 1725: Thiên Địa Huyền Hoàng quả
Thật không nghĩ tới, đại thế giới, thật là không gì không có.
Hoa quả kết ra trên cây không ngờ cũng có thể vuông vức như vậy.
Mà càng thêm khó tin chính là, nó còn có thể khiến cho người ta bị lừa gạt thị giác cực kỳ hoàn mỹ…
Thật sự là… không biết nói gì.
Ở bên ngoài vỏ loại quả này, có tất cả sáu tầng sương mù mông lung dị thường, giống như sáu đạo quang quyển màu trắng, bao phủ nó vào bên trong.
Cầm nó trong tay, kỳ thật ngón tay căn bản cũng không thể chân chính chạm vào nó, chỉ có thể nói là dựa vào đám sương mù này, nâng nó lên.
Thần kỳ như vậy, đừng nói là Sở Dương, cho dù là kiếm linh cả đời cũng chưa nhìn thấy bao giờ.
“Thật sự là thần kỳ! Trong thiên địa không ngờ lại có tồn tại linh bảo như vậy.” kiếm linh gần như ngây người mà nhìn, đột nhiên kinh hô một tiếng: “Trên vỏ không ngờ có chữ viết tự nhiên sinh ra!”
“Có chữ viết?” Sở Dương ngẩn người, ngưng thần nhìn lại.
Không khỏi há hốc miệng.
Không ngờ thật sự có chữ!
Không chỉ có chữ viết, mà còn có thể tự chuyển động!
Năm chữ, một ký hiệu, không ngừng chậm rãi chuyển động trên vỏ, tựa hồ đang tuần hoàn theo một quy luật riêng nào đó. nguồn
“Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, quả…” Sở Dương đọc từng chữ một, không khỏi hít một hơi lạnh.
Không ngờ thật sự có năm chữ, chỉ sợ đây chính là tên của loại cây kỳ quái này rồi.
Thiên Địa Huyền Hoàng quả!
Đây là loại quả gì? Thậm chí ngay cả tên cũng sinh trưởng trên vỏ trái cây?
Hơn nữa, cái ký hiệu này là ký hiệu gì? Đại biểu cho điều gì? Mình từ trước tới giờ chưa từng thấy qua.
Giống như hai con cá cắn đuôi nhau, tạo thành một hình tròn kỳ quái nửa trắng nửa đen.
Trên đầu con cá màu đen có một cái mắt màu trắng, trên đầu con cá màu trắng lại có một cái mắt đen…
Đây rốt cuộc là ký hiệu gì chứ?
Theo mùi thơm kỳ dị không ngừng tỏa ra, kiếm linh đột nhiên kinh hô một tiếng, bởi vì thân thể hắn ở trong mùi thơm kỳ dị này, đang không ngừng khôi phục với tốc độ kinh người…
Thương thế sau trận chiến hôm đó với Pháp Tôn, không ngờ không thuốc mà khỏi!
Mà tạo thành hiệu quả kinh người như vậy… cũng chỉ có mùi thơm của thứ quả này thôi! Chỉ riêng mùi thơm đã có hiệu quả kinh người như vậy? Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Sở Dương cùng kiếm linh đều trợn mắt líu lưỡi, sau đó cùng quay đầu nhìn xuống Thiên Địa Huyền Hoàng quả trong tay Sở Dương, gần như suýt xoay gãy cổ!
“Chỉ riêng mùi thơm đã có thể khiến thương thế của ta khôi phục như cũ… ngươi ngươi ngươi….” kiếm linh có chút run rẩy nói: “Ngươi không phải muốn một miếng ăn hết chứ?”
Sở Dương cũng hít mấy hơi lạnh: “Cái này…”
Trên đầu ướt đẫm mồ hôi.
Nếu vừa rồi, lúc lấy được Thiên Địa Huyền Hoàng quả này ra, trực tiếp ăn hết… vậy khẳng định hiện tại, mình đã nổ tan tành xác pháp rồi.
Thậm chí ngay cả toàn bộ Cửu Kiếp không gian nổ tung theo cũng không phải chuyện kỳ lạ gì…
“Năng lượng ẩn chứa trong nó quá mức khổng lồ, cho dù mười người như ngươi ăn vào, mười người cùng chia sẻ… chỉ sợ cũng không chịu nổi.” kiếm linh chỉ đơn giản cảm nhận một chút năng lượng ẩn chứa bên trong Thiên Địa Huyền Hoàng quả, sắc mặt xoạt một cái đã trắng bệch.
Loại trái cây này ẩn chứa dược lực tinh thuần, khổng lồ.
Đối với võ giả tu vi không đủ mà nói, căn bản chính là kịch độc không thể hóa giải!
Ăn vào, kết quả chỉ có một, nổ tan tành xác pháo!
Sở Dương hoàn toàn rối rắm rồi.
Xuất hết chiêu trò cuối cùng cũng mở được phong ấn, cũng lấy ra được Thiên Địa Huyền Hoàng quả ẩn chứa năng lượng cường đại, nhưng mà… bây giờ sử dụng thế nào đây?
Lúc này không phải là tiến vào bảo sơn lại về tay không, mà là tay cầm vô thượng linh dược, nhưng lại không dám ăn.
Càng lúc càng rối rắm rồi!
“Năng lượng ẩn chứa trong một Thiên Địa Huyền Hoàng quả….” kiếm linh cũng cười khổ, bộ dáng chần chờ tựa như có chút không dám xác định: “Kiếm chủ đại nhân… Lực lượng trong thứ quả này, theo ta phỏng đoán bảo thủ nhất, hoàn toàn có thể khiến một người bình thường, bắt đầu từ hai bàn tay trắng, bắt đầu từ dưới đáy của đáy, trực tiếp vọt tới địa cấp đỉnh phong.
Đây là phỏng đoán bảo thủ nhất đó.”
Sở Dương sửng sốt, lần này thật sự choáng váng rồi.
Từ lúc Sở Dương hồi sinh tới nay, kỳ ngộ không thể nói là không nhiều.
Thiên tài địa bảo kiếm được, phóng mắt nhìn khắp Cửu Trọng Thiên, tuyệt đốii có thể xứng với hai chữ “nhiều nhất”.
Tuyệt đối là độc nhất vô nhị, không ai sánh kịp.
Nhưng bây giờ, chỉ một quả Thiên Địa Huyền Hoàng, lại dìm tất cả kỳ ngộ của Sở Dương xuống đáy cốc.
Dường như tất cả kỳ ngộ, tất cả thiên tài địa bảo của hắn trước kia cộng lại, cũng không thần kỳ bằng một quả Thiên Địa Huyền Hoàng này.
Cái này cũng quá khó tin đi!
“Nhận thức của kiếm chủ đại nhân đối với cái gọi là địa cấp này hình như vẫn còn rất mơ hồ.
Cứ đưa ra một ví dụ đơn giản để dễ tưởng tượng, cái gọi là thực lực địa cấp, chính là cảnh giới cao hơn cả Pháp Tôn hiện tại một cấp bấc.” kiếm linh nhếch miệng: “Cùng lắm so với Thiên ma thời kỳ đỉnh phong chưa bị thụ thương… cũng chỉ kém hơn một cấp bậc!Ta nói như vậy, không biết kiếm chủ đại nhân đã nhận thức rõ ràng hơn một chút chưa?”
“Đương nhiên, điều kiện tiên quyết đạt tới cấp độ địa cấp chính là… ngươi phải thừa nhận được.”
“Nếu không thừa nhận được, kết quả rất đơn giản, chính là bụp một tiếng, cả người lẫn trái cây đều không còn.” kiếm linh không ngờ lại khôi hài một phen hiếm thấy, nói: “Đương nhiên, cũng không thể nói không để lại cái gì.
Huyết nhục còn sót lại, nếu như chôn dưới đất, nháy mắt có thể khiến cây cối trong phạm vi trăm dặm trưởng thành tới cực hạn, sau đó nháy mắt điêu linh, xơ xác, hóa thành gỗ mục, cuối cùng hóa thành bột mình… Sau đó, trong mấy ngàn năm sau, thiên tài địa bảo ở nơi đó sẽ không ngừng sinh trưởng, thậm chí biến dị… Trở thành phong thủy bảo địa mà tất cả giang hồ đều thiết tha mơ ước, cũng là chuyện cực kỳ đơn giản…”
Sở Dương trợn trừng mắt nhìn kiếm linh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Con mẹ ngươi hôm nay hài hước quá nhỉ! Không phải vô dụng bất lực thì chọc ngoáy đá đểu ta.
Ngươi lợi hại quá nhỉ? Ngươi được lắm? Ngươi được lắm!”
kiếm linh cười hắc hắc, thoáng có chút sầu muộn xen lẫn vui sướng khi người khác gặp họa.
Sầu muộn xen lẫn vui sướng khi người khác gặp họa, cái này nói nghe thật có chút mâu thuẫn.
Nhưng tâm tình kiếm linh giờ phút này lại chính là như thế.
Đây quả thực là lần đầu tiên thấy Sở Dương đối diện với đồ tốt lại hoàn toàn bó tay không có biện pháp, so với bộ dáng rắm thối tự tin tràn đầy trước kia thì hoàn toàn bất đồng, tự nhiên có chút vui sướng khi người khác gặp họa.
Còn sầu muộn, đương nhiên là vì Sở Dương không biết nên xử lý Thiên Địa Huyền Hoàng quả này như thế nào.
Chính vì vậy mới vừa sầu muộn vừa vui sướng khi người khác gặp họa….
Chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, đổi lại bất luận kẻ nào cũng phải buồn bực chết đi sống lại rồi.
“Không ổn.” Sở Dương nhíu mày nói: “Mùi thơm của nó… tựa hồ phát tán rất nhanh.”
Tâm niệm hai người vừa động, cùng quay đầu nhìn lại, lập tức kêu lên một tiếng sợ hãi!
chỉ thấy ở trong Cửu Kiếp không gian, linh dược trong dược điền, trước sau mới chỉ một lát thời gian, không ngờ đang nhanh chóng phát triển như điên.
Hai người kinh ngạc trố mắt nhìn, sau một hồi lâu mới hồi phục tinh thần.
Cái này… mùi thơm của nó còn có tác dụng như vậy? Cái này cũng quá b**n th** đi?! Quá kinh người đi!
Lúc trước kiếm linh nói đề thăng tới địa cấp chỉ là phỏng đoán bảo thủ, hiện tại xem ra, đúng là phỏng đoán bảo thủ rồi, hơn nữa còn là quá bảo thủ!
Sở Dương rõ ràng nhìn thấy, mấy gốc Ngọc Tuyết Linh sâm đã thành hình, được mùi thơm kia ôn dưỡng, không ngờ xoạt xoạt điên cuồng mọc ra cành lá mới.
Mà bản thể Ngọc Tuyết Linh sâm không ngờ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy tốc độ phát triển, lớn thêm một vòng.
Sở Dương trợn mắt há hốc miệng, hoàn toàn lâm vào trạng thái cứng ngắc.
Tốc độ này, cũng quá b**n th** đi… Ngọc Tuyết Linh sâm phát triển thêm một vòng, ít nhất cũng phải cần chừng năm trăm năm thời gian..
Sững sờ quay đầu lại, lại kinh hô một tiếng.
Đã thấy ngoài vỏ Thiên Địa Huyền Hoàng quả vốn có sáu tầng sương mù mơ hồ, hiện tại lại chỉ còn lại năm vòng…
Thì ra, Cửu Kiếp không gian cũng không thể nào ngăn cản được Thiên Địa Huyền Hoàng quả tiêu tán dược lực.
kiếm linh hô lớn: “Nhanh!”
Sở Dương rùng mình một cái,nháy mắt đã hiểu được ý tứ kiếm linh.
Sưu một tiếng đã nhảy ra khỏi Cửu Kiếp không gian, tiếp đó chạy ra gian ngoài.
Ý tứ kiếm linh, Sở Dương phi thường hiểu rõ.
Tuy rằng hiện tại không thể hấp thu năng lượng trong Thiên Địa Huyền Hoàng quả, nhưng cứ án chiếu theo tốc độ tiêu tán dược lực như vậy, rất có thể lát nữa sẽ hấp thu được.
Hơn nữa, chờ đến khi cảm nhận có thể hấp thu được, chỉ sợ công hiệu đã suy giảm.
Cho nên phải sớm chuẩn bị sẵn sàng.
Cái này thật sự nửa điểm cũng không chậm trễ được.
Một khi phát hiện có thể dùng được thì phải lập tức sử dụng không chút do dự.
Có lẽ lúc phát hiện, vẫn còn nguy cơ khiến mọi người nổ tung, nhưng đợi đến khi vào miệng, lại cơ bản có thể tiêu hóa được rồi.
Đám người Cố Độc Hành đều đang chờ bên ngoài, hộ pháp cho hắn, như lâm đại địch.
Sở Dương vừa mới xông ra ngoài, đã hét lớn một tiếng: “Đàm Đàm! Vũ tiền bối! Nhạc Nhi! Mau tới đây!”
vào thời điểm này,ngay cả truyền âm cũng ngắn gọn, ngắn được bao nhiêu thì ngắn từng đó.
Hiện tại thời gian vô cùng quan trọng, một khắc cũng không thể chậm trễ!
Nghe thanh âm Sở Dương hoảng loạn vạn phần, Đàm Đàm, Vũ Tuyệt Thành cùng Sở Nhạc Nhi đều gần như hành động theo bản năng, vội vàng phi thân tới.
Vù một tiếng đã tiến vào trong phòng.
“Đóng cửa!”
Vừa thấy mười ba người đông đủ không thiếu một ai, Sở Dương dồn dập nói: “Hiện tại không kịp giải thích gì cả.
Nhớ kỹ, tất cả mọi người không được vọng động, chuẩn bị sẵn sàng, há miệng chờ sẵn, không cần hoài nghi, cũng đừng hỏi gì hết, chỉ cần chờ là được rồi.”
Mọi người ngạc nhiên một hồi.
Đây là chuyện gì? Không được nhúc nhích? Còn phải há miệng chờ sẵn?
Nói vậy là ý gì?
Kỷ Mặc thật định hỏi một câu rốt cuộc là chuyện gì, không ngờ Sở Dương đột nhiên lóe lên một cái, đã biến mất.
Mạc Thiên Cơ quyết định thật nhanh quát: “Mọi người có nghi hoặc gì thì lát nữa hỏi, hiện tại đều há miệng ra chờ đợi!” Mạc Thiên Cơ biết, Sở Dương nói như vậy nhất định là có đạo lý của hắn.
Hơn nữa thanh âm Sở Dương dồn dập, lúc đến lúc đi cũng rất vội vàng, chứng tỏ chuyện này cực kỳ trọng đại! Cho nên không chút do dự đã đưa ra quyết định!
Tròng mắt mọi người đều như lồi ra ngoài, trừng lên nhìn Mạc Thiên Cơ, lão đại nổi điên, trí nang ngươi cũng nổi điên là sao?
Đã thấy Mạc Thiên Cơ dẫn đầu há miệng ra, ánh mắt nghiêm nghị lướt qua tất cả mọi người.
Cố Độc Hành nghiêm túc nói: “Còn không há miệng, chờ cái gì?” Cũng lập tức há miệng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









