Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 335 : Vị thân đại gia này là ai? (c1671-c1675)
❮ sautiếp ❯Chương 1671: Vị thân đại gia này là ai?
Người đó sắc mặt vặn vẹo, lại vẫn sợ chẳng may chạm phải đại nhân vật, cắn răng nói: “Các hạ là ai?”
” Ta là Hoàng Hạ Lưu, Hoàng y thiểu niên nước miếng văng khắp nơi, nói nói: “Có từng nghe nói tới Hoàng công tử chưa? Hoàng Hạ Lưu chính là ta! Ta chính là Hoàng Hạ Lưu!”
Hoàng Hạ Lưu là ai?
Mọi người xung quanh mắt đầu thấp giọng nghị luận, là mình quá mức cô lậu quả văn ư? Nhưng, có vẻ như thật sự chưa từng nghe qua cao nhân nào có tên này.
Người đó nghe vậy thì giận dữ nói: “Ta kệ ngươi là thượng lưu hạ lưu gì, ngươi dám mắng ta à? Ngươi có biết lão tử là ai hay không?”
Bên cạnh đã có người cười rộ lên.
Thằng ôn này thật đúng là bựa thật, bằng vào đức hạnh của tiểu tử hoàn này, lại tự xưng họ Hoàng, khẳng định là đệ tử hậu bối của Đông Nam Hoàng gia rồi, nhất định đại công tử duy nhất của Hoàng gia.
Người này không ngờ ngay cả Hoàng gia uy chấn đông nam cũng không biết, chắc là từ xó xỉnh hẻo lánh nào đó chui ra, ngay cả nhãn lực tối thiểu cũng không có, hôm nay khẳng định là ăn đòn rồi.
Chỉ thấy Hoàng công tử giận không thể át hét lên: “Được! Mẹ nó, không ngờ còn có người chưa nghe nói tới Hoàng Hạ Lưu ta! Cô lậu quả văn đến thế là cùng, lặn lộn trên giang hồ, không có bản sự thì cũng phải có kiến thức, không kiến thức thì cũng phải biết thưởng thức; quả thực là vũ nhục ta! Người đâu, bắt lấy tên hỗn đản không có mắt cậu, bản công tử muốn tự tay xử hắn.
Phải trêu đùa hắn đủ chín ngàn sáu trăm kiểu khác nhau”
Hai gã hoàng y nhân Bên cạnh dạ ran, thân hình trầm ổn, khí độ trang nghiêm, ánh mắt như điện, hiển nhiên là cao thủ nhất lưu.
Người đó gặp trận thế này thì lập tức hoảng lên, liên tục lui về phía sau: “Ngươi ngươi ngươi… giữa ban ngày ban mặt, không ngờ dám động thủ đánh người?”
Hoàng Hà Liễu cười quái dị: “Xem ra nói ngươi cô lậu quả văn thì còn là nhẹ đấy, bản công tử giữa ban ngàn ban mặt c**ng b*c dân nữ còn chả sợ, nói gì tới đánh người? Đừng nói ngươi là nam, nữ mà trông không đẹp cũng đánh!”
Những lời này thực sự là cực kỳ ngang ngược! Cấp bậc Hoàn khố hiển nhiên đã lên tới một trình độ khiến cho người ta phải thở dài.
Lúc nói chuyện, hai vị cao thủ thánh cấp sớm đã bắt lấy người đó, Hoàng Hà Liễu quát to một tiếng: “Bắt lấy hắn! Trói chặt lại, không cho hắn động đậy, Bản công tử muốn đơn đả độc đấu công bình với hắn, tránh cho hắn nói bản công tử khi dễ hắn!”
Nói xong liền tung người lên.
Những lời này khiến cho mọi người đang vây xem đồng thời im bặt.
Trước tiên bắt lấy người ta, trói chặt lại, sau đó thì đơn đả độc đấu công bình với người ta?
Đổng Vô Thương bình sinh ghét nhất là loại chuyện khi nam ép nữ này, vỗ bàn muốn đúng dậy.
Người ta vừa rồi chỉ chạy lướt qua đầu ngựa của hắn mà thôi, nói công bằng một chút thì cũng không đến nỗi đắc tội với ngươi, sao vừa mở miệng đã định thành tử tội?
Nhưng Đổng Vô Thương vừa định đứng lên thì nghe thấy một thanh âm điệu đàng: “Ta nói này Hoàng công tử, tiểu tử ngươi hiện tại đúng là khệnh thật.
Chậc chậc, chín ngàn sáu trăm kiểu khác nhau, ngươi chắc ngươi có thể chơi được chứ? Có muốn ta giúp ngươi không?”
Lời vừa nói ra, người bên Hoàng gia lập tức trợn mắt nhìn.
Nhân số của Hoàng gia lần này tới không ít, hơn nữa trong đó có rất nhiều cao thủ, Không chỉ cao thủ thánh cấp, thậm chí ngay cả cao thủ chí tôn cũng có mấy người, Lúc này đồng loạt quay đầu nhìn lại, cỗ áp lực liên hợp đó quả thực khiến cho người ta kinh hãi.
Chỉ có Hoàng Hạ Lưu công tử, khi nghe thấy thanh âm điệu đà của người này thì lại sợ run, sau đó bỗng nhiên phát ra một tiếng quái khiếu: “A Tâm, sao lại là ngươi? Ngươi sao lại ở đây?”
Người vừa lên tiếng chính là Sở Dương.
Chúng huynh đệ chưa bao giờ nghe thấy Sở Dương dùng ngữ điệu như vậy để nói chuyện, ngây ra đó, trời ạ, Sở lão đại sao lại nói kiểu như vậy? Có phải ăn nhầm thuốc rồi không?”
Sở Dương cười hắc hắc: “Tiểu tử ngươi có thể ở đây thì ta sao lại không thể? Ta còn ngươi xem bệnh cho tiểu tử ngươi đây, tâm tình tốt thì thôi, nếu không tốt thì đánh cho ngươi về nguyên hình luôn.”
Hoàng Hà Liễu nghe vậy thì hét lên sợ hãi, lập tức cuống cuồng lao về phía Sở Dương, dọc đường luôn miệng hô to gọi nhỏ: “Đại gia! Đại gia của ta! A, thân đại gia của ta, lão nhân gia của ta.”
Tất cả cao thủ của Hoàng gia tập thể ngây dại.
Người đội đấu lạp này rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là thân đại ca của gia chủ ư? Bằng không, công tử nhà mình vì sao nịnh nọt như vậy, vội vàng gọi hắn là Thân đại gia như vậy.
Nhưng động tĩnh của người này tuy rằng kỳ dị, nhưng vẫn có chút lão khí hoành thu, song nghe giọng nói thì đâu có già, hình như còn hơi trẻ con?
Chỉ nghe vị Thân đại gia kia, ngữ khí chuyển thành hòa ái dễ gần, còn như rất thân thiết: “Dạo này thế nào? Vẫn khỏe chứ? Thuốc đó ăn có ngon không? Có muốn ăn thêm lần nữa, củng cố hiệu quả một chút không?”
Hoàng Hà Liễu công tử vội vàng lắc đầu, giống như một con chó Nhật liều mạng vẫy đuôi lấy lòng chủ nhân, dùng một loại khẩu khí cực kỳ buồn nôn nói: “Ôi, nhờ ơn trời, ta giờ khỏe rồi, không cần ăn cái đó nữa, thực sự không cần đâu, ta có thể cho ngươi xem chỗ đó của ta… ta rất khỏe, khỏe lắm rồi.
Nhớ tới cảm giác sống không bằng chết sau khi uống loại thuốc đó, Hoàng Hà Liễu không nhịn được lệ rơi đầy mặt.
Đó quả thực là những ngày tháng không dễ sống.
Sở Dương cười: “Thật sự khỏe rồi có? Nhưng ta vừa rồi mới thấy ngươi khi dễ người ta, ta thấy tật xấu của ngươi không nhỏ đâu, nhất là can hỏa, rất là thịnh, đây là bệnh đó.”
” Không có! Ta và vị đại ca kia là đùa vui thôi.”
Hoàng Hà Liễu giống như trên mông bị rút ra một khoái mã đao, vù một tiếng chạy về, vội vàng giải cứu vị nhân huynh đứng không cao bằng ngồi vừa bị trói, liên tiếp vái lậy: “Anh hùng, huynh đệ, đại ca.
Vừa rồi là tiểu đệ ta không đúng, đắc tội với ngươi, ta lúc này xin lỗi ngươi, van cầu ngươi đại nhân đừng chấp tiểu nhân, trong bụng Tể tướng có thể chống thuyền, ngài tha thứ cho ta đi, ta cầu ngài, ngài đại phát từ bi, giơ cao đánh khẽ, coi như ta đánh rắm, ngươi bỏ qua đi.”
Người đó không hiểu ra sao, ngây đơ ra đó, thế này là sao?
” Có người nói ta khi dễ ngươi.
Ài, quên đi, ngươi nếu thực sự chưa hết giận, hiện tại cứ khi dễ ta đi! Ngươi mau khi dễ ta đi, cứ ra sức mà khi dễ.” Hoàng Hà Liễu rất nhiệt tâm nói: “Tùy tiện khi dễ thế nào cũng được, bày ra cách gì cũng được, chín ngàn sáu trăm cách, ngươi không nghĩ ra được thì ta giúp ngươi nghĩ.”
Người đó lập tức hôn mê.
Khi dễ ngươi? Ngươi cầu ta khi dễ ngươi?
Thế này rốt cuộc là sao?
Thấy người ta không nói gì, Hoàng Hà Liễu đích xác đã lo rồi, năn nỉ nói: “Ta là vậy đó, thật sự xin ngài hãy khi dễ ta đi, nếu không ngươi mắng lại, đánh lại cũng được.
Chỉ cần đừng đánh lão Nhị của ta thì tùy ngươi đánh thế nào cũng được.
Chỉ cần ngươi tha thứ cho ta.”
Người đó lắc đầu, lúc này mới hồi phục lại tinh thần, vừa rồi thuộc hạ của đối phương mới động thủ, mình đã bị bắt sống, ngay cả cơ hội giãy dụa phản kháng cũng không có, làm sao lại không biết là đụng phải hàng cứng rồi? Sao còn dám l* m*ng!
Nếu không phải Thân đại gia của đối phương đột nhiên xuất hiện, giáo huấn tên hoàn khố đó, mình lúc này thực sự là sống không bằng chết rồi.
Đối phương chịu ta thì mình đã phải phải đi đốt hương trước phần mộ tổ tiên, lúc này làm sao còn dám tìm Hoàng Hà Liễu gây phiền toái? Hắn bèn nói: “Quên đi, Việc này cũng tại ta, ta cũng có chỗ không đúng.”
Hoàng Hà Liễu mừng rỡ, cảm kích tới rơi nước mắt: “Anh hùng, hảo hán, đại ca! Ngươi là người tốt.”
Khen tặng xong, Hoàng Hà Liễu lúc này mới lại vỗ mông, như một trận gió vọt tới trước mặt Sở Dương, hơi khom lưng, cổ rướn dài về phía trước, nói: “Đại gia, người xem… giờ không sao rồi, ta nào có can hỏa.”
Mọi người nhìn người nọ nháy mắt trước còn tự cao tự đại, vô pháp vô thiên, nhưng chỉ thoáng sau là biến thành bộ dạng cháu chắt, trước sau chuyển hoán rất nhanh, ngay cả một chút xung đột tâm lý cũng không có.
Chúng huynh đệ đều than thầm.
Nhân tài Chân chính, kẻ dở hơi như vậy, Kỉ Mặc há có thể sánh bằng! Người này hiển nhiên đã đưa sự vô sỉ lên tới một tầng cao mới.
Nhìn quanh đương kim thế gian, thật sự hiếm có người có thể so sánh, nói là vũ nội kì tài cũng không quá.
Mỗ, mặc cảm.
“Ừ, làm không tồi, người lòng dạ rộng lớn, bách bệnh tự tiêu.” Sở Dương gật đầu khích lệ.
” Thật sự ư?” Hoàng Hà Liễu nhảy cẫng lên, cười không khép miệng lại được: “Hắc hắc hắc hắc..”
Kỉ Mặc há hốc miệng ngây ngốc cả nửa ngày, cuối cùng không nhịn được nói: “Ê, tên hỗn đản, đúng là không biết xấu hổ, ngươi còn có mặt mũi không?”
Hoàng Hà Liễu không ngẩng đầu, đắc ý dào dạt nói: “Mặt mũi ư? Mặt mũi thì tính là gì? Hạnh phúc cả đời của lão tử đều nằm trong tay vị đại gia này, ở trước mặt hắn ta còn cần mặt mũi ư? Da đầu mà đại gia ta nói đây là mặt thì đó chính là mặt, đại gia ta nói đây là mông thì đó chính là mông!”
Nói xong, cực độ a dua, trơ mặt ra nói với Sở Dương: “Đại gia, ta nói đúng không? Không đúng cũng không sao, ngài nói như thế nào thì là như thế!”
Sở Dương cười khổ, trừng mắt mắng: “Lăn!”
” Hắc, ngài bảo ta lăn thì ta lăn, tuyệt đối không dám hàm hồ.” Nói xong liền làm bộ cuộn mình xuống đất, lẩm bẩm: “Đại gia bảo ta lăn, ta phải lăn cho tròn, ta không chỉ phải lăn, còn phải lăn thật tiêu sái, lăn thật đẹp, lặn thật hào hùng vạn trượng, lăn thật uy chấn thiên hạ.”
Chương 1672: Trung Đô hỗn loạn
“Quên đi.
Bảo ngươi lăn thì ngươi cứ lăn, nửa mặt bên trái của ngươi khẳng định đã dính cả vào nửa bên phải rồi, một bên là trơ tráo, một bên là không biết xấu hổ.” Sở Dương không nói gì lắc đầu, cười mắng.
“Hắc hắc, ta đây không lăn, sao cũng không thể khiến lão nhân gia ngài mất mặt được.” Hoàng Hà Liễu cười to.
Tuyệt!
Người này thật sự là tuyệt.
Không chỉ đám người Kỉ Mặc cười ngất, ngay cả người trầm ổn như Mạc Thiên Cơ, mặt lạnh như Cố Độc Hành cũng không nhịn được lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Cực phẩm bực này, phóng mắt khắp Cửu Trùng Thiên cổ kim đều hiếm thấy, quả thật là độc bộ hoàn vũ.
Cũng không biết Sở Dương trị thế nào, không ngờ có thể khiến tên hoàn khố bá đạo này nghe lời như vậy.
Đúng là so với chuột thấy mèo còn nghe lời hơn, không, chuột thấy mèo nhiều nhất là sợ hãi, bởi vì sẽ chết, tên gia hỏa đó bị Sở Dương dạy dỗ thì tuyệt đối sống không bằng chết.
Sở Dương trợn mắt, thản nhiên nói: “Ngươi muốn vào thành à? Đến tham gia Thiên đỉnh thịnh hội của chấp pháp giả ư?”
” Đúng vậy, đúng vậy, đại gia anh minh, đại gia pháp nhãn.” Hoàng công tử gật đầu như gà mổ thóc.
” Vừa hay chung đường, ta theo đội ngũ của ngươi đi vào, có tiện không?” Sở Dương hỏi lại, vẫn thái độ nói chuyện rất tùy ý.
Nhưng mà lượng tin tức thì rất lớn.
Nếu hiện tại Trung Đô ai cũng có thể đi vào, vì sao còn theo đội ngũ của Hoàng gia? Rõ ràng chính là không muốn bại lộ, sao lại không muốn bại lộ?
Trên giang hồ mẫn cảm như vậy, lén lút như vậy có nghĩa là gì, bất kỳ ai trong lòng cũng biết rõ ràng, đám người Sở Dương đi vào, không xảy ra chuyện còn được, vạn nhất xảy ra chuyện gì, Hoàng gia tuyệt đối không thoát được liên quan.
Đừng nhìn Hoàng đại công tử vừa rồi kiêu ngạo ương ngạnh như vậy, lão Nhị hắn, à, không đúng, là Sở Dương lão Nhị, hắn là lão Tam.
Vẫn không đúng, Sở Dương lão đại, hắn lão Nhị.
Nhưng lại nói tiếp, Hoàng đại công tử có vẻ như vẫn không tính là nhân vật gì, đừng nói là hắn, cho dù cả Hoàng gia, nhiều nhất cũng chỉ là một thế gia nhị lưu, nhân vật cao tầng chân chính căn bản là không đặt ở trong mắt, như chấp pháp giả, bất kỳ một nhà nào của cửu đại thế gia, nhấc tay một cái là có thể tiêu diệt, Hoàng đại công tử có lẽ chưa chắc có thể tự hiểu lấy mình như vậy, nhưng người bên cạnh hắn thì cũng không thiếu phần lịch duyệt này.
Những người này nếu muốn như vậy đi vào, há lại có lý không gây chuyện?
Tuy rằng đây vẫn chỉ là suy đoán, nhưng tỷ lệ trở thành sự thật lại tương đối lớn, đám người này một khi gây chuyện, vô luận bọn họ có bản lĩnh gây chuyện hay không, cuối cùng có thể toàn thân trở ra hay không, hay hoặc là đều ở lại Trung Đô, Hoàng gia chắc chắn bị liên lụy, ý tứ này khẳng định không nhẻ.
Vừa nghĩ tới đây, mấy vị cao thủ của Hoàng gia đều vẻ mặt trịnh trọng, có mấy người thậm chí đã nháy mắt ra hiệu cho Hoàng Hạ Lưu, ý bảo công tử ngài không thể đáp ứng.
Hoàng Hà Liễu lại giống như là không nghĩ gì, ngực, hào hùng vạn trượng nói: “Đi! Sao mà không được! Ai dám nói không được thì bổn thiếu gia sẽ thiến lão Nhị của hắn!”
Nói xong quay người lại, nhìn vị cao thủ Hoàng gia vừa nháy mắt bên cạnh, giận dữ nói: “Ngươi sao vậy? Nháy cái gì mà nháy? Mắt ngươi có tật à? Chẳng lẽ là yêu bổn thiếu gia, muốn liếc mắt đưa tình với ta? Bổn thiếu gia không ham cái đó, ngươi đúng là buồn nôn?”
Vị cao thủ Hoàng gia đó nghẹn họng nhìn trân trối, lúc đầu còn chưa minh bạch ý tứ của thiếu gia nhà mình, nghĩ kỹ một chút thì cũng thiếu chút nữa ói ra.
Giữa Người với người luôn luôn có thuyết duyên phận, cơ duyên của một người là khó lường nhất, không biết lúc nào sẽ gặp phải người có khả năng thay đổi vận mệnh cả đời mình, thậm chí vận mệnh cả nhà mình!
Siêu cấp hoàn khố Hoàng Hà Liễu này chính là như thế, chính là bởi vì một phần cơ duyên, một cái thuận miệng đáp ứng. đã thay đổi vận mệnh gia tộc của mình.
dưới sự kiên trì của Hoàng Hà Liễu, đám người Sở Dương cũng rất thuận lợi dung nhập vào bên trong đại đội nhân mã của Hoàng gia, sau đó chậm rãi tiến vào Trung Đô thành.
Dọc theo đường đi, cao thủ Hoàng gia chỉ nghe thấy công tử nhà mình nhỏ giọng hỏi vị Thân đại gia thần bí ia một câu, nhưng lại khiến càng thêm càng thêm như lọt vào trong sương mù.
” Nghe nói ngài chính là Cửu đại gia trong truyền thuyết?”
“Ừ.” Sở Dương gật gật đầu.
” Ôi, Cửu đại gia, thân đại gia của ta” Hoàng Hà Liễu vẻ mặt kích động tới đỏ bừng: “Ta thực sự không ngờ lại ở đây hội ngộ Cửu đại gia ngài, ngài chính là thân đại gia của ta.”
Cao thủ Hoàng gia bên cạnh càng thêm muốn ngất.
Thân đại gia? Cửu đại gia Trong truyền thuyết?
Mẹ nó, rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ trên gia chủ kỳ thật còn chín ca ca nữa? Gia chủ kỳ thật là lão Thập?
Nhưng theo chúng ta biết, gia chủ chính là lão đại mà.
Sao bỗng dưng mọc ra tới chín ca ca nữa?
Thế không phải là loạn bình thường.
Vị Cửu đại gia kia, nói chuyện rất ra vẻ, nhưng thanh âm vẫn khá non nớt? Chẳng lẽ là trời sinh đã như vậy? Hôm nay xem như được mở rộng tầm mắt.
Trung Đô thành lúc này thật sự là náo nhiệt phi thường.
Trên đường cái, tùy tiện một ngã tư đường đều giống như đang họp chợ.
Người đến người đi, như nước chảy.
Có điều đối tượng họp chợ người khác với người họp chợ bình thường, ai nấy đều vác đao đeo kiếm, phóng nhãn nhìn lại, toàn là cao thủ!
Các loại khí tức, va chạm với nhau, khí thế của mỗi người đều đang kích động.
dưới dạng bầu không khí cậu, tùy tiện một người cũng đều cẩn thận rụt rè.
Tuyệt đại đa số người đều cảm thán, Thiên đỉnh thịnh hội lần này, tuyệt đối là kinh lịch nguy hiểm nhất trong đời mình, trước giờ không có, tin rằng sau này cũng không có.
Vô luận là lúc nào, phía trước phía sau đều là cao thủ.
Thường thường một ánh mắt không đúng, hai người vốn không quen nhau đã rút đao chém giết.
Người Vây xem hoàn toàn không cảm thấy ngạc nhiên, ngược lại đều rất hứng thú đứng xem.
Có người chết, một chùm hóa thi phấn hắt lên, lập tức biến thành một bãi nước vàng, lập tức cửa hàng hai bên đường sẽ hắt một chậu nước xóa đi.
Nhiều nhất cũng chỉ là một đạo khói vàng lượn lờ bay lên trời, đây chính là dấu vết cuối cùng của tên cao thủ giang hồ vừa xong đời.
Ở đây, cơ bản chính là chí tôn đâu đâu cũng có, thánh cấp thì đầy đường, dưới thánh cấp thì nhiều như ruồi.
Chấp pháp giả Vốn nên ở đây duy trì trật tự, nhưng lại không thấy bóng một ai.
Về phương diện khác, Dạ gia là địa chủ không ngờ cũng mặt kệ loại sự tình giết người bên đường này.
Chính vì sự thờ ơ của hai bên mới khiến loại tình huống này càng kịch liệt hơn.
Đám người Sở Dương một đường tiến vào, ở chỗ nào cũng có thể nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết và tiếng quát mắng.
Một đường đu tới, đi vào phố xá sầm uất tổng cộng không đến ba trăm trượng cước trình, đã gặp được hơn mười cuộc đánh nhau, mỗi trận có người chết mới là bình thường, không thấy máu thì ngược lại là lạ.
” Nhìn cái gì vậy? Ngươi muốn chết à?”
“Người Muốn chết là ngươi ấy! Có bệnh à?”
“Mẹ nó, xem đao!”
” Bà nội ngươi! Xem kiếm?”
Xoạt xoạt, keng keng.
A, rầm rầm, xì xì, xèo.
“Xoạt xoạt” là tiếng đao kiếm chém vào không khí, keng keng là thanh âm va chạm.
A! là tiếng hét thảm của tên thua.
Rầm rầm là động tĩnh thi thể ngã xuống đất.
Xì xì xì là hóa thi phấn đang hòa tan thi thể, cuối cùng xèo là tiếng một chậu nước hắt ra, xóa sạch dấu vết trên mặt đất.
Đây là quá trình đã thuần thục, hoặc là nói là tất nhiên, bình thường, quá trình bình thường nhất.
Giống như là nhân sinh thì phải có sinh tất có tử.
Trung Đô thành.
Bởi vì một tiếng triệu tập, võ giả thiên hạ đều mang theo mộng tươi đẹp nhất, hoàn mỹ nhất đi tới Trung Đô thành, lúc này toàn bộ chính là một đấu tường nhược nhục cường thực.
Cường giả sinh tồn.
Cường giả là vua!
“Mấy chữ này chính là định luật giang hồ tàn khốc, ở đây được biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Đám người không bị ước thúc, hơn nữa còn có năng lực siêu nhân, giống như là một đám mãnh thú, toàn bộ bị nhốt vào trong một cái lồng sắt cực lớn.
Rất nhiều rất nhiều người như hung thần ác sát, ỷ vào tu vi cao của mình, nhân lúc hỗn loạn mà kiếm tiền.
Tùy tiện tóm lấy một người, cũng mặc kệ người này với mình có cừu oán hay không, có quen biết hay không? Một đao chém, sau đó thì liền bắt đầu bình tĩnh lục người, lấy ra tiền tài bảo bối, đút vào trong túi.
Đương nhiên, nếu lục được thứ gì tốt, người chung quanh nhìn nóng mắt thì đó chính là dấu hiệu của một hồi hỗn chiến.
Dưới cục diện hỗn chiến Như vậy, người chết đương nhiên càng nhiều.
Nhưng ở đây, lúc này, sớm đã không tính toán gì, tính mạng của cao thủ tung hoành giang hồ lúc này ở Trung Đô thành, giống như là tới mùa thu hoạch rau cải trắng với giá rẻ.
Thậm chí còn không đáng giá bằng rau cải, cho dù là rau cải trắng giá rẻ thì vẫn còn có giá, đáng mấy đồng tiền, nhưng mạng nhỏ của bọn họ hình như còn không đáng một xu.
Cửu kiếp theo Hoàng Hà Liễu một đường tiến vào, không nghi ngờ gì nữa là bớt đi được nhiều chuyện.
Tiểu tử này vốn là tự cao có rất nhiều cao thủ đi theo, lúc này lại có đám người cường thế Sở Dương gia nhập, càng thêm khiến tên gia hỏa vốn đã vô pháp vô thiên càng thêm ngông nghênh.
Có điều dưới nghiêm lệnh của Sở Dương, những người vô tội chân chính không dám động, chỉ có những tên ác đồ giang hồ thừa dịp loạn kiếm chác, gặp phải Hoàng Hà Liễu thì xui rồi, đương nhiên điều này đối với Hoàng đại công tử mà nói thì chính là cơ hội kiếm tiền.
“Ê, nói ngươi đó, tới đây tới đây, ngươi vừa rồi giết người trước mặt bổn thiếu gia, bổn thiếu gia nhát gan, sợ hãi, tới đây bồi thường đi!”
“Mẹ! Không tới à? Người đâu, g**t ch*t hắn, để hắn tùy tiện giết người, xem người đời sau của hắn còn dám tùy tiện giết người hay không?”
Xoẹt xoẹt, keng keng, a, rầm rầm, xì xì, xoạt.
Chương 1673: Tiến vào Trung Đô
“Ê, ngươi nhìn gì ta? Có phải có ý đồ gì với bổn thiếu gia hay không? May tới đây quỳ xuống nhận lỗi,
“Gì? Không tới à? Còn dám mắng ta à? mẹ Xử lý hắn! Không ngờ dám mắng bổn thiếu gia, bổn thiếu gia mà ngươi cũng có thể mắng ư?”
Xoẹt xoẹt, keng keng, a, rầm rầm, xì xì, xào xào.
“Ê, lão bất tử kia, ngươi nghiệm cướp đồ à? Cái này gọi là giả thấy thì có phần, chia đây cho ta một nửa.”
” Gì cơ? Không nghe lời à? Mẹ nó, giết hắn! Không cho một nửa, bổn thiếu gia dứt khoát muốn tất, không đưa tiền thì đưa mạng đây!”
Xoẹt xoẹt, keng, rầm!
“A, thôi rồi, không tốt rồi, Cửu đại gia à Cửu đại gia, tiểu nhân không chơi được, Cửu đại gia của ta, Cửu đại gia ngài mau cứu mạng.”
Đây là đụng phải gốc rạ cứng rắn.
Cao thủ Hoàng công tử mang đến không nghi ngờ gì nữa không ít, ngay cả cao thủ trình độ chí tôn cũng có mấy vị, bình thường gốc rạ cứng rắn có thể khiến Hoàng công tử gào to thê thảm như vậy, ít nhất cũng phải là trên chí tôn tam phẩm.
Mỗi khi như vậy, hai tên chỉ sợ thiên hạ không loạn Kỉ Mặc và La Khắc Địch xuất thủ.
Về phần những người khác, khẳng định sẽ không xuất thủ, ngay cả Mặc Lệ Nhi thực lực thấp nhất cũng không thèm quan tâm, chúng ta đều là cường giả chân chính, động thủ với võ giả cấp thấp, quả thật là thắng cũng không vinh.
Trường hợp này, cũng chỉ hai tên Kỉ Mặc và La Khắc Địch toàn không có giác ngộ của cường giả chí tôn cửu phẩm là cường thế xuất thủ, với thực lực trước mắt của hai người bọn họ, quả thật là chỉ thổi một cái cũng có thể diệt sát võ giả trước mắt, cho nên lại.
Keng keng, rầm rầm, a, xì xì, xào xào.
” Chúng ta đặt chân ở đâu?”
” Hắc hắc, Cửu đại gia xin yên tâm, chúng ta ở Trung Đô cũng có sản nghiệp, còn mở cả khách sạn nữa.
Trước đó đã khách sạn trong lúc thiên đỉnh đại hội tiến hành thì không tiếp khách, đặc biệt giữ lại cho chúng ta ở.”
“Ồ, thì ra là thế, cũng có lòng đó.”
“hắc hắc.”
“Ê, ta không khích lệ ngươi, ngươi khiêm tốn cái rắm.”
“Ặc.”
Sở Dương và Mạc Thiên Cơ trên đường vừa đi vừa bàn, đương nhiên, hai người bọn họ sử dụng truyền âm, dù sao tiếng người ồn ào, bàn bạc cũng không tiện.
“Có phát hiện gì không?”
” Không có.”
” Kỳ quái, Hỗn loạn như vậy, vốn là không đúng, cho dù bên chấp pháp giả có Pháp Tôn giở trò, để mặc võ giả đánh nhau thì phía Dạ gia cũng không thể hoàn toàn không có động tác chứ.”
” Xuất hiện tình huống như vậy, hoặc là cũng chỉ có thể nói là cố ý phóng túng, không chỉ phía chấp pháp giả, Dạ gia hoặc là các đại gia tộc đều như thế.”
” Phóng túng ư?”
” Đúng vậy.
Kỳ thật chỉ cần dùng thần thức dò xét một chút là biết ngay, chỗ sau khi những người đó chết, cách một đoạn thời gian là lực lượng linh hồn sẽ đột nhiên biến mất, bị quét sạch.”
” Ý của ngươi là nói, Thiên Ma hiện giờ kỳ thật đang ở ngay trong thành? Thậm chí đang liên tục có động tác?”
” Hẳn là như vậy.”
” Nhưng cửu đại gia tộc vì sao không có động tác? Nhất là người của Dạ gia cũng không xuất hiện, bọn họ là địa đầu xà nên sớm hoài nghi về đại hội lần này chứ? Không thể hoàn toàn không phát hiện ra một chút dấu vết nào được, cứ để mặc như hiện tại là vì sao?”
” Ta nghĩ Dạ gia hiện tại rất có thể đã là ốc còn không mang nổi mình ốc, đơn giản không muốn tiêu phí tinh lực vào những việc này.
Cửu Trùng Thiên cái khác thì hiếm, chứ võ giả lại là thứ không hiếm nhất, các đại gia tộc khác chắc cũng vậy.”
” Có chút đạo lý.”
” Nếu nói trắng ra.
Ha ha, hiện tại đám đại gia tộc chắc đã phát giác sự tồn tại và nguy hại của Thiên Ma, nhưng Thiên Ma hiện giờ thủy chung ẩn thân trong, chỗ tối bọn họ không có mục tiêu căn bản không có cách nào xuất thủ.
Cho nên chỉ có thể chờ Thiên Ma xuất hiện, tụ lại đánh một kích, hòng một kích tất sát.
Thành Trung Đô hiện tại loạn như vậy, chưa chắc đã không phải là diệu chiêu đối phó Thiên Ma.”
“Ừ, không sai, chỉ từ hóa thi phấn đột nhiên xuất hiện nhiều như vậy, đã nói lên Dạ gia đã sớm có chuẩn bị, đối với loạn cục này cũng đã để lại hậu thủ.”
” Đúng vậy, điều này cũng chứng tỏ, cửu đại gia tộc hiện tại đã coi Thiên Ma là kẻ địch cuối cùng.
Cửu Kiếp kiếm chủ ngươi hiện tại bọn họ cho dù không triệt để bài trừ ngươi ra khỏi tầm mắt của bọn họ thì ít nhất đã không phải địch nhân cuối cùng rồi.”
” Ha ha, thế sự biến ảo, chỉ sợ bọn họ lúc này không rảnh đối phó với chúng ta.
Thiên Cơ, lần này, có lẽ còn có khả năng hợp tác với cửu đại gia tộc.”
” Chỉ sợ là không có khả năng, dựa theo xu thế hiện tại, hợp tác cơ hồ đã là thế ắt phải làm.
Nhưng nếu hợp tác, điều phải chú ý nhất chính là đừng để bị đẩy ra làm vật hi sinh, có thành hay không thành cũng phải bảo trì tính bí ẩn và độc lập, một kích không trúng thì lập tức chạy xa ngàn dặm.”
” Ta vốn cũng nghĩ như vậy.”
” Chúng ta tạm thời cứ tĩnh quan kì biến đi.
Hiện giờ loạn cục đã xảy ra rồi, chúng ta cũng là ngăn được.”
Trải qua một phen bôn ba gian khổ, cuối cùng cũng tìm tới khách sạn của Hoàng gia, lúc này đang có vô số người giang hồ tụ tập xung quanh khách sạn, đều kêu gào chửi bới.
“Nếu mở đ**m buôn bán thì vì sao không cho người ta vào ở? Chẳng lẽ tiền của lão tử không phải là tiền ư?”
“Thà để phòng trống cũng không cho người ta vào ở là cớ làm sao?”
” Chúng ta là vàng thật bạc trắng vào ở trọ, sao còn cự tuyệt?”
“Đặt trước rồi ư? Người đặt chưa tới, chúng ta ở trước vài ngày thì có sao?”
“Mọi người vào đi.”
Cục diện đã như chỉ mành treo chuông.
Phải nói khách sạn trong thành Trung Đô vốn không ít, nhưng, cũng tuyệt đối không chịu nổi thiên hạ phong vân hội tụ.
Khách sạn hiện tại đối mặt đám đông trước mắt chẳng khác nào như muối bỏ biển.
“Đuổi đi!” Hoàng công tử ra lệnh một tiếng.
Cao thủ hộ vệ của Hoàng gia lập tức xuất thủ.
“Ối, đau.”
“Ai đẩy ta…”
” Là ai?”
” Khí thế cường đại vậy.”
Trước sau không tới một khắc, mọi người đã đến trước cửa khách sạn, Hoàng Hà Liễu đứng trên xe ngựa, đắc ý nói: “Khách đ**m này chính là bổn thiếu gia đặt trước, hiện tại muốn vào ở, nếu ai không phục thì cứ đuổi lão tử đi.
Chỉ cần ngươi có bản sự này thì lão tử tự nhận xui xẻo, ngươi nếu không có bản sự này thì chết ở đây cũng coi như là mình xui xéo, đừng có oán thán, về phần hối hận gì đó thì để giành kiếp sau đi.”
Lời nói kiêu ngạo của Hoàng công tử vừa ra khỏi miệng, lập tức dấy lên một mảng huyên náo.
“Mẹ!Khệnh thế!”
“Lên!”
” Mọi người g**t ch*t hắn! Mỗi người nhỏ một ngụm nước miếng cũng đủ dìm chết hắn rồi!”
Một người ùa lên, nhưng lại ngã rạp một mảng.
Một lát sau, đã có người lui ra sau, bởi vì những người trước mặt này giống như ác ma, nhất là hai thiếu niên đứng trước nhất, quả thực so với ác ma còn ác ma hơn, thực lực lợi hại lại không có nhân tính, đúng là không phải người.
Đám người Sở Dương tất nhiên là ở mười một phòng tốt nhất, vừa hay chiếm cả một tầng.
Hoàng Hà Liễu vốn định ở phòng mười hai còn trống nhưng lại bị Sở Dương một cước đá lên lầu.
Lý do là chỗ chúng ta có nữ quyến, một ngoại nhân như ngươi ở đây thì còn ra thể thống gì?
Hoàng công tử đành phải rưng rưng trở về phòng, ôm lão bà ngủ.
” Công tử, mấy người này rốt cuộc là ai vậy?”
Trên đường đi, cao thủ Hoàng gia cơ hồ đều không có cơ hội nói chuyện với Hoàng Hà Liễu, hiện tại mới cuối cùng tóm được cơ hội để hỏi.
“Hừ.
Bọn họ đều thần tiên!” Hoàng Hà Liễu ngửa đầu, rất rắm thối nói.
” Thần tiên,sặc!” Một vị cao thủ của Hoàng gia thấp giọng nói: “Người nào có thể khiến chúng ta phải lễ độ như vậy.”
Hoàng Hà Liễu trừng mắt, ngay sau đó lại thở dài: “Được rồi được rồi, ta nói thật cho các ngươi biết, nếu không đám các ngươi vạn nhất đắc tội với người ta rồi thì ta khóc cũng không có chỗ khóc, ta giở hết mọi pháp bảo mới quan hệ được với đám đại năng này, từ khi ta có nhi tử, cha ta không thèm quan tâm tới ta nữa, hừ, nhưng ta cũng không thể để hắn khóc cũng không có chỗ khóc.”
Mọi người dở khóc dở cười.
Gia chủ trong khoảng thời gian này thực sự đã dồn hoàn toàn tinh lực lên hai người đứa cháu, đối với ngươi không quan tâm cũng là chuyện trong tình lý, thằng ôn này không ngờ còn oán hận.
Hơn nữa, để ý tới ngươi để làm chi? Ngươi là một tên hoàn khố không chuyện ác nào không làm, có tác dụng gì chứ? Lúc trước tác dụng duy nhất cũng chỉ là sinh con mà thôi, hiện tại ngay cả tác dụng này cũng không còn tác dụng.”
” Các ngươi nhớ rõ bệnh của ta chứ?” Hoàng Hà Liễu nhướn mày.
“Có.”
“Vậy còn nhớ là ai đã chữa khỏi cho ta không?”
“Là công tử của Sở gia, Sở thần y.” Người của Hoàng gia ai nấy đều nghiêm túc: “Về sau lại nghe nói ví Sở công tử ấy chính là Cửu Kiếp kiếm chủ trong lời đồn, một cách nói khác thì hắn là hóa thân của vực ngoại Thiên Ma, không biết cái nào là thật.”
“Phì, cái gì mà vực ngoại Thiên Ma, Sở Dương đại gia cũng chỉ có một thân phận là Cửu Kiếp kiếm chủ thôi, nhớ rõ rồi chứ hả!” Lỗ mũi của Hoàng Hà Liễu nghếch lên trời: “Người mà các người hỏi cũng chính là người lúc trước đã chữa khỏi cho ta, cũng chính là… Về phần mười người bên cạnh hắn, các ngươi tự nghĩ xem đó là ai đi.”
” Trời ạ, thì ra…”
Bùm một tiếng!” Một vị cao thủ chí tôn của Hoàng gia sợ tới mức trực tiếp lệch người, ngã xuống đất, nhưng chỉ kinh ngạc chứ hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
” Trời ạ, trời ơi.” Tất cả mọi người thở dài trong khiếp sợ, trong mắt phát ra quang mang hưng đến cực điểm.
Trong lòng Mỗi người đều có suy nghĩ giống nhau.
Cửu Kiếp kiếm chủ!
Cửu Kiếp kiếm chủ còn cả cửu kiếp huynh đệ của hắn!
Trời ạ, chúng ta không ngờ đi chung một đường với Cửu Kiếp kiếm chủ, hơn nữa bây giờ còn ở cùng một chỗ, chúng ta chẳng khác nào là cùng một trận tuyến.
Đại gia của ta ơi, thân đại gia của ta ơi.
Mọi người trong phút chốc minh bạch ý tứ trong câu nói kia của Hoàng Hà Liễu: “Nghe nói, ngài chính là Cửu đại gia?”
Cuối cùng cũng minh bạch.
Cửu đại gia thì ra là một Cửu đại gia.
Nhân người đó là Cửu đại gia, thật sự là rất đáng giá.
Nếu là Cửu Kiếp kiếm chủ, đừng nói là Cửu đại gia, Cửu gia gia, Cửu thái gia cũng được, cho dù là Cửu tổ tông cũng có thể thương lượng.
Chương 1674: Đêm tanh máu
Tròng mắt chúng nhân Hoàng gia sáng lên, trong lòng vô cùng hưng phấn.
Người mà.
Luôn luôn có thời điểm tỏa sáng, cho dù là hoàn khố như Hoàng Hà Liễu cũng như thế!
Đêm tối phủ xuống.
Trong Trung Đô thành vẫn cực kỳ ồn ào náo động.
Khắp nơi đều là hỗn loạn, giống như có mấy ngàn ức ruồi bọ cùng vo ve một chỗ.
Âm lượng cá thể tuy nhỏ, nhưng hợp lại một chỗ, bởi vì số lượng kinh người là từ lượng biến khiến chất biến, có thể nói là chấn thiên động địa, khiến cho một số người định lực không tốt gần như muốn tự sát.
Chiến đấu trong thành càng lúc càng nhiều, tần suất chiến đấu cũng càng ngày càng dày đặc.
Án hung sát cũng càng ngày càng nhiều, không ngừng có thi thể hóa thành khói trắng dưới hóa thi phấn, chậm rãi phiêu tán.
Trong một đêm này.
Các đại gia tộc và chấp pháp giả bên kia, không ngờ giống như đã thương lượng từ trước, cùng nhau triển khai hành động.
Cái này thật sự quá xảo hợp rồi.
Đúng là vô xảo bất thành thư…
Dạ gia.
Trong không gian yên tĩnh, đột nhiên vô số thanh âm huyên náo ầm ĩ vang lên, từ bốn phương tám hướng mà đến.
Sau đó tiếng kêu la thảm thiết xuất hiện, tiếng bước chân dồn dập giống như hướng về phía trung tâm mà tới.
Hắc y nhân Dạ gia áp giải một đám tù nhân tới, cả đám bị trói gô lại.
Trên người vô số vết thương, rõ ràng là vừa mới tạo thành.
Trước đại sảnh Dạ gia, đèn đuốc sáng trưng.
Vô số cao thủ Dạ gia đều trầm mặc mà đứng, toàn trường yên tĩnh.
Dạ Trầm Trầm nhìn hơn ba trăm người bị áp giải tới, chỉ phất phất tay: “Giết hết đi!”
“Vì sao?” Có người bi phẫn gào lớn: “Ta ở Dạ gia mấy trăm năm, cho tới bây giờ vẫn theo khuôn phép.
Vì Dạ gia, không có công lao cũng có khổ lao, vì sao bắt ta? Vì sao giết ta? Cho ta một lý do?”
“Lý do rất đơn giản, bởi vì các ngươi đều là người của chấp pháp giả.” Dạ Trầm Trầm giải thích một câu, áy náy nói: “Hiện tại đã xác định, Pháp Tôn chính là truyền nhân Thiên ma, muốn giết hại chúng sinh, chúng ta và hắn thế bất lưỡng cập.
Các ngươi ở đây, ta không an tâm.
Chính là lý do này…”
Hắn còn chưa nói xong, mấy trăm người phía dưới đã cùng mắng chửi: “Dạ Trầm Trầm, ngươi mới là Thiên ma! Ngươi là đồ thối tha! Ngươi là đồ hèn hạ!”
“Dạ Trầm Trầm, ngươi bôi nhọ Pháp Tôn đại nhân như thế, rốt cuộc là có ý gì?”
“Dạ Trầm Trầm, ngươi lòng muông dạ thú, dám bôi nhọ Pháp Tôn đại nhân!”
“Dạ Trầm Trầm, ta liều mạng với ngươi!”
“Cẩu tặc Dạ gia, chấp pháp giả vĩnh viễn sẽ không bỏ qua cho các ngươi.
Ngày tận thế của các ngươi không còn xa đâu.
Ta ở dưới hoàng tuyền chờ các ngươi…”
“Pháp Tôn đại nhân chính là Thiên ma? Đánh con mẹ nó rắm! Dạ gia các ngươi mới là Thiên ma, cả nhà các ngươi đều là Thiên ma!”
Dạ Túy nhắm mắt lại, vô lực thở dài, vung tay lên.
Trong tiếng chửi rủa, ánh cương đao chớp động.
Chém xuống!
Từng đạo từng đạo máu tươi phun trào, đại viện Dạ gia, một mùi máu tanh ngập trời.
“Đem chôn cất!” Dạ Trầm Trầm trầm mặt: “Đều là hảo hán tử, đáng tiếc…”
Các vị cao thủ Dạ gia cũng thở dài không nói gì.
Đúng như lời Dạ Trầm Trầm nói, những người này thật ra đều là hảo hán tử, Nhưng đáng tiếc lại là chấp pháp giả, hiện tại không cùng lập trường với mình.
Càng là hảo hán tử, nguy hại lại càng lớn.
Trong đó có mấy người tới đây từ mấy trăm năm trước, có một số người có liên quan tới chấp pháp giả, còn có một số người chính là chấp pháp giả phái tới, đương nhiên, nhiều nhất vẫn là gián điệp của chấp pháp giả.
Thậm chí bên trong còn có mấy người chưa xác định thân phận rõ ràng, nhưng hiện giờ vẫn diệt sạch.
Thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!
“Trước đây, lão phu cũng từng thử qua, liên lạc với một số người, xem có thể thuyết phục bọn họ hay không.
Nhưng tất cả đều không chịu tin ta, không có một người ngoại lệ.
Ha ha….” Dạ Trầm Trầm lắc đầu cười thống khổ.
“Những người này đều tự tìm được chết, đầu óc xơ cứng, lão tổ tông cần gì để trong lòng?” Có người khuyên giải.
“Đáng tiếc, bọn họ lại trung thành với chấp pháp giả.” Dạ Trầm Trầm thở dài: “Từ xưa, chấp pháp giả đã là thế lực đệ nhất Cửu Trọng Thiên, là lương đống chính đạo.
Nhưng hiện giờ…”
Tất cả mọi người đều không còn lời nào để nói.
Pháp Tôn.
Mấu chốt là ở chỗ, Thiên ma hiện giờ, lại chính là Pháp Tôn.
Mà chấp pháp giả lại được vị Pháp Tôn đại nhân này lãnh đạo hơn một vạn năm.
Đây là khoảng thời gian dài cỡ nào? Pháp Tôn vì dân tạo phúc, lãnh đạo chấp pháp giả chấp pháp thiên hạ một vạn năm, ngươi đột nhiên chui ra nói Pháp Tôn là Thiên ma?
Ai tin? Tin ngươi mới là có quỷ!
Đừng nói là chấp pháp giả, cho dù là người thiên hạ cũng chẳng có mấy người tin!
Lựa chọn tin tưởng chấp pháp giả hay là tin tưởng Dạ gia? Kết quả có thể đoán được, căn bản không cần phải suy nghĩ.
Những thứ khác không nói, trong lòng Dạ Trầm Trầm rõ ràng nhất, chỉ sợ là chính người trong Dạ thị gia tộc mình, cũng có rất nhiều người sẽ bán tin bán nghi, thậm chí người hoài nghi dụng tâm ý đồ của mình cũng không phải ít.
Bởi vì.
Đây chính là Pháp Tôn!
Trong thiên hạ, hắn chính là tấm gương chính nghĩa, là tồn tại không có khả năng là Thiên ma nhất!
Cứ nói như vậy: Nếu như cùng lúc, Dạ Trầm Trầm nói Pháp Tôn là Thiên ma, mà Pháp Tôn cũng nói Dạ Trầm Trầm là Thiên ma.
Vậy, đám người Dạ gia này tình nguyện tin tưởng Dạ Trầm Trầm là Thiên ma, cũng không đi hoài nghi Pháp Tôn.
Tuy bọn họ cuối cùng bọn họ vẫn theo Dạ Trầm Trầm chiến đấu, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới tin tưởng của bọn họ.
Đây là bất đắc dĩ, cũng là uy vọng mà Pháp Tôn tạo ra trong hơn vạn năm qua! Tuyệt đối không ai bì kịp.
Cho nên, Dạ Trầm Trầm mặc dù cảm thấy đáng tiếc, nhưng hiện tại không thể không giết.
Bởi vì những người này không biết rõ chân tướng, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh Pháp Tôn.
Nếu như tới thời điểm đại chiến chân chính, những người này đột nhiên tập kích, sát thương khó thể nào tưởng tượng nổi.
Bởi vì, bọn họ đã ở Dạ gia rất nhiều năm, thực sự quá quen thuộc Dạ gia rồi.
“Thế giới hiện tại là một thế giới quỷ dị càn khôn điên đảo!” Dạ Trầm Trầm ngửa mặt lên trời thở dài: “Chính nghĩa một phương lại phải cẩn thận dè dặt giống như tạo phản.
Dò dẫm bước đi trong hắc ám.
Nhưng phe đáng ghê tởm nhất lại đang quang minh chính đại xuất hết thủ đoạn, không kiêng nể gì hết… thực hiện kế hoạch mất sạch nhân tính!”
“Haiz….”
….
Tiếng thở dài như vậy, trong đêm này, vang lên vô số trong các đại gia tộc.
Tràn ngập nghẹn khuất, tiếc nuối.
Vô số huyết quang, phóng lên cao.
Trong chấp pháp giả.
Chấp pháp giả khắp nơi cũng đang tiến hành thanh trừng.
Tất cả những người của cửu đại gia tộc cài vào, hoặc là minh hoặc là ám, đều bị lôi hết ra cả đám.
Số người như vậy, thậm chí so với số người các đại gia tộc xử quyết còn nhiều hơn.
Phe chấp pháp giả cũng không lưu tình chút nào.
Cửu đại gia tộc phản bội, đã là chuyện như ván đóng thuyền, còn giữ đám dư nghiệt Thiên ma này làm gì?
Thế là đao kiếm chớp động…
Huyết quang ngập trời.
Chỉ trong một đêm, số người bị giết, ít nhất vượt qua vạn người.
Một đêm này, máu tươi trải đường, đầu người bay loạn.
Hậu thế gọi một đêm này là “Đêm giết chóc”.
Cũng có người gọi đêm này là “Đêm tanh máu.”
Trên bầu trời, trong màn đêm.
Một đám khắc khí nhàn nhạt giống như sương mù trời đêm, đang cấp tốc phiêu động, năng lượng linh hồn bằng mắt thường không nhìn thấy được, giống như trăm sông đồ về biển. cấp tốc hội tụ tới đám sương mù màu đen này…
Thỉnh thoang, bên trong còn truyền ra tiếng cười dữ tợn, tàn khốc và thỏa mãn.
Song phương đã xác định đối đầu, đều vung đồ đao chém xuống đầu gián điệp!
Một đêm này thật tàn khốc, tàn nhẫn!
Một đêm trôi qua, máu tanh đầy đất.
Phạm vi mấy ngàn dặm trên không Trung Đô thành, máu tươi nồng đậm gần như phiêu đãng không tiêu tan.
Lúc đám người Sở Dương ăn điểm tâm sáng hôm sau, cho dù đã sớm có chuẩn bị tâm lý, cũng không nhịn được cảm giác buồn nôn.
Dứt khoát không ăn điểm tâm nữa, ăn không được còn phun ra nữa, thà không ăn còn hơn.
Tất cả mọi người đều như vậy.
Mạc Khinh Vũ, Mặc Lệ Nhi hai người lại càng không chịu nổi.
Sắc mặt Mạc Khinh Vũ trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào.
Mặc Lệ Nhi còn tốt hơn một chút, nhưng cũng mất đi khí độ thong dong lúc trước.
Bởi vì tu vi thần niệm hai nàng cường đại cỡ nào, biến cố trong thành làm sao qua mắt được hai nàng.
Có vẻ tu vi cao quá cũng cũng phải là tốt hoàn toàn.
Rốt cuộc phải giết bao nhiêu người, mới có thể tạo thành không khí thảm đạm, kh*ng b* như thế?
Giờ phút này rõ ràng là trời quang vạn dặm, mặt trời sáng chói, một quang cảnh đệp như vậy, nhưng khắp nơi lại tràn ngập không khí trầm lắng giống như sầu vân thảm vụ.
“Ọe… Ăn không nổi… ăn không nổi….” Hoàng Hà Liễu nôn khan trước mặt Sở Dương, vừa lắc đầu vừa thở dài: “Tối qua rốt cuộc đã chết bao nhiêu người… mà thiên sầu địa thảm như vậy!”
Chớ nói đám cao nhấn Sở Dương, cho dù là loại người như Hoàng thiếu gia, cũng cảm nhận được không khí quỷ dị xung quanh!
Sở Dương thở dài một tiếng, nói: “Nhất định không ít… Chỉ sợ… không dưới hai vạn người đâu.”
Hắn chinh chiến dưới Hạ Tam Thiên, cũng từng trải qua không ít, có chút tâm đắc ở phương diện này, vừa thấy huyết khí ngập trời là có thể tính toán không sai lệch lắm.
Đây vốn là kinh nghiệm sa trường của Thiết Long Thành, bị Sở Dương học trộm được.
Bất quá hơn hai vạn người nơi này không thể so sánh với hơn hai vạn người Hạ Tam Thiên.
Chỉ hơn hai vạn người chết ở nơi này, đi xuống Hạ Tam Thiên, cũng đủ khiến vương triều đào điên trăm ngàn lần.
Tất cả đều là cao thủ đó!
“Hơn hai vạn người xong đời….” Hoàng Hà Liễu sợ hãi kêu lên: “Mẹ ơi, nhiều như vậy sao, thế nào lại…”
Mạc Thiên Cơ trầm mặt, chín miếng tiền đồng xoay tròn trong tay, sau một hồi lâu mới dừng lại, ngẩng đầu lên nói: “Hai vị tiền bối Phong Nguyệt còn mấy năm ngày thời gian nữa mới tới kịp.”
Sở Dương gật đầu nói: “Năm ngày đã là tốc độ cao nhất rồi.”
Đêm qua, thông qua hệ thống truyền tin đặc biệt của Hoàng gia, thông báo cho Đông Nam Sở gia.
Tại thời điểm như thế này, Sở gia đã không thể an phận một góc nữa rồi.
Phải dấn thân vào đại thế giang hồ, toàn lực ứng phó, dốc hết năng lực ngăn cơn sóng dữ.
Trong phán đoán của hai người, hai người Phong Nguyệt nhận được tin tức liền lập tức xuất phát, dùng tốc độ cao nhất cũng phải mất năm ngày thời gian, mới có thể chạy tới nơi này.
Trận chiến này, trừ phải đối diện với vô số chấp pháp giả, Pháp Tôn thực lực siêu tuyệt, còn có Thiên ma không biết đã khôi phục bao nhiêu thực lực.
Sở Dương thật sự không nắm chắc tất thắng.
Tuy các huynh đệ đã là chí tôn cửu phẩm, nhưng đối với thủ đoạn quỷ dị của Thiên ma, vẫn không hề tin tưởng tất thắng.
“Trước mắt còn không biết Vũ tiền bối có thể tới kịp không….” Trong ánh mắt Mạc Thiên Cơ chớp động quang mang kỳ dị.
Chương 1675: Cửu kiếp xuất, phong vân vũ!
Sở Dương trầm mặc một chút, cuối cùng trầm giọng đưa ra một kết luận, nói: “Hắn nhất định sẽ tới.”
Mạc Thiên Cơ gật đầu, muốn nói lại thôi.
Sở Dương ngẩng đầu, nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ, Nhạc Nhi cũng tới.”
Mạc Thiên Cơ quay phắt đầu đi, nhìn ra bên ngoài, thở dài nói: “Không khí hôm nay thật kh*ng b*.” Ở sâu trong đáy mắt hắn, thoáng lộ ra một tia bối rối.
Mạc Thiên Cơ trí tuệ tuyệt luân, nhưng giờ khắc này, hắn lại hoàn toàn không nghe ra trong một câu nói bình thản của Sở Dương, ẩn chứa điều gì.
Chỉ cảm thấy tim mình nháy mắt đã loạn cả lên.
Với tu vi Mạc Thiên Cơ hiện giờ, với tâm tính của thần bàn quỷ tính, nếu không chân chính mất bình tĩnh, làm sao có thể nói ra một câu không khôn ngoan như vậy.
Khí tức hôm nay đương nhiên kh*ng b*, nếu là người bình thường, có hù chết người cũng không có gì lạ, nhưng làm sao có thể dao động tâm chí Mạc Thiên Cơ chứ, có thể khiến nhất đại trí giả như thế mất bình tĩnh, chỉ có thể liên quan tói người đặc biệt nào đó mới có thể như vậy.
Sở Dương im lặng chăm chú nhìn Mạc Thiên Cơ một lát, giống như vô tình hữu ý chuyển đề tài: “Đáng tiếc, Ninh tiền bối đang ở Hạ Tam Thiên… Có lẽ cũng không biết tin mà trở về.
Nếu như có hắn trợ chiến, có lẽ có thể thoải mái hơn một chút.”
Tâm tình Mạc Thiên Cơ nhanh chóng trầm ổn trở lại, cười nói: “Trận chiến này, chú định là của chúng ta.”
Sở Dương gật đầu: “Bên kia ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”
Mạc Thiên Cơ gật đầu.
“Vậy… bắt đầu đi.” Sở Dương thở ra một hơi thật dài.
Mạc Thiên Cơ trầm trọng gật đầu, tiếp đó vỗ vỗ tay.
Ba ba.
Đám người Cố Độc Hành nhanh chóng tập hợp lại đây, ai nấy hai mắt tỏa sáng: “Bắt đầu động thủ rồi sao?”
Mạc Thiên Cơ khẽ cười: “Truyền thuyết cửu kiếp, từ xưa tới nay, cửu kiếp hợp nhất, vô địch thiên hạ…. Mấy người Cố Độc Hành mỗi người một lộ, Đổng Vô Thương và Mặc Lệ Nhi một lộ, các ngươi chia làm tám phương hướng, tỏa ra.
Hết thảy đều dựa theo kế hoạch thương nghị tối qua mà hành động.
Mỗi người đều có thể tự hành động, chú ý duy nhất, chính là an toàn bản thân.
Lấy an toàn của mình làm đầu, nhất định phải bình an trở về.”
“Được.”
“Biết rồi!”
“Hiểu rồi!”
“Về phần ta và lão đại tọa trấn trung ương, chờ đợi tin tức của các ngươi.” Trong đôi mắt nho nhã của Mạc Thiên Cơ lộ ra một đạo hàn quang, thanh âm càng lúc càng lạnh lẽo: “Phàm là kẻ cản trờ, giết không tha!”
Trong mắt mọi người đột nhiên sát khí sung mãn!
Trong một chớp mắt này, sát khí của một đám cường giả đỉnh phong đương thời cũng hợp lại, quả là uy lăng thiên hạ, bá đạo vô cùng!
Mạc Thiên Cơ quay đầu nhìn Mạc Khinh Vũ, thanh âm trở nên ôn nhu: “Tiểu muội, ngươi…”
Tú mi Mạc Khinh Vũ thoáng nhướng lên, khẽ cười nói: “Nhị ca… yên tâm.
Tiểu muội bình sinh bất khinh vũ, từ giờ khắc này, cùng hắn sóng vai vũ trường thiên!’
Khóe miệng Mạc Thiên Cơ khẽ giật giật, nói: “Được rồi! Nhị ca lải nhải một câu cuối cùng.
Mọi sự cẩn thận, không cần miễn cưỡng!”
Sở Dương không nói gì, chỉ nhìn Mạc Khinh Vũ thật sâu.
Ánh mắt Mạc Khinh Vũ như nước, sóng mắt nhẹ nhàng nhìn lại hắn, cũng không nói một lời.
Hai người đều không nói gì thêm, nhưng con ngươi đã biểu lộ tất cả.
“Người trong giang hồ, có một số việc chú định không thể tránh được, có một số việc nhất định phải làm.
Ngươi phải bảo trọng.”
“Ta sẽ.
Ngươi cũng phải bảo trọng!”
Một tiếng cười khẽ giống như tiên âm phiêu vọng, xua tan u ám nơi này, hồng y chợt lóe, trong phút chốc, một đạo hồng ảnh lướt đi như một tia chớp, chớp mắt đã ở đi xa trăm trượng.
Bóng lưng thướt tha dịu dàng, giống như trường thiên tiên nữ, đột nhiên xuất hiện giữa nhân thế gian huyên náo, hiển lộ tư thái vũ điệu tuyệt mỹ kinh diễm thương khung.
Hồng ảnh vẫn chớp động giữa không trung, nhưng thân ảnh yểu điệu của Mạc Khinh Vũ đã biến mất ở phía Đông Bắc rồi.
Từ giờ trở đi, ta không cần núp dưới đôi cánh che trở của ngươi nữa.
Ta muốn dùng lực lượng của ta, cùng ngươi sóng vai chiến đấu, đăng lâm đỉnh phong!
Ta biết ngươi cần không phải là đóa hoa trong nhà ấm…
Cả đời này của ngươi chắc chắn phải trải qua băng đao sương kiếm, xông vào thập diện mai phục, vô số hung hiểm quấn thân.
Ta đầu liền quyết tiến lên phía trước, một đường vượt qua.
Cho dù là tinh phong huyết vũ, ta bồi ngươi, cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi thấy ta, nhất vũ động cửu thiên!
Mạc Khinh Vũ là người duy nhất trong đám người Sở Dương, từ trước tới nay chưa bao giờ một mình ra ngoài thực hiện nhiệm vụ gì.
Tất cả mọi người đều chiếu cố nàng, giúp đỡ nàng, trân trọng nàng, bất cứ chuyện nguy hiểm nhơ bẩn nào cũng không để nàng nhúng tay.
Nhưng lúc này đây, trong lúc thiên hạ đại loạn, thập diện mai phục nguy cơ trùng trùng, người đầu tiên bước ra vai gánh một phương, lại là Mạc Khinh Vũ.
Ngàn nan vạn hiểm, ta giúp ngươi gánh!
“Hay! Thống khoái!” Cố Độc Hành thét dài một tiếng, cũng tung người mà lên, mang theo một đạo kiếm quang rực rỡ vô cùng, phá lẫn một phần ngạo nghễ cô tuyệt thiên hạ, nhằm thẳng phương bắc là phóng đi như một tia chớp.
“Hai chúng ta cũng đi thôi.” Đổng Vô Thương đứng lên, cười ha ha.
Hắn nói chuyện, cho dù là hoàn toàn vô thức, cũng tự nhiên tỏa ra một loại khí thế hào hùng phóng khoáng.
Mặc Lệ Nhi nhẹ nhàng đứng lên.
Hai người đều một thân hắc ý, sóng vai mà đứng.
Ngay sau đó, thân ảnh khôi ngô của Đổng Vô Thương sải bước mà ra, mỗi một bước đạp trên mặt đất, cả đại đại tựa hồ cũng phải run rẩy theo.
Chỉ một người bước đi, khí thế lại giống như vạn mã thiên quân cùng nhau tuyên thệ trước khi xuất chinh!
“Hảo khí phách! Hảo nam nhi!” Ánh mắt Hoàng Hà Liễu lộ ra hâm mộ cuồng nhiệt cực độ.
Cơ duyên của con người, thiên ý khó lường, trong lần dầu tiên cửu kiếp hợp nhất, cùng liên thủ hành động, nhân chứng của bọn họ lại chính là đại hoàn khố Hoàng Hà Liễu.
Nếu không tính Mặc Lệ Nhi là gia quyến cửu kiếp, siêu cấp đại hoàn khố Hoàng Hà Liễu đúng là nhân chứng duy nhất của truyền thuyết cửu kiếp khai màn!
thiên ý trêu ngươi, tạo hóa trêu ngươi.
Dáng vẻ uy vũ thiên hạ vô song của Đổng Vô Thương, khiến cho vị quý công tử hoàn khố từ đầu tới chân như Hoàng Hà Liễu đột nhiên hai mắt tỏa sáng, lập tức hiểu được: Cái gì gọi là nam nhân? Đây mới là nam nhân! Nam nhi thật sự, hảo hán tử thật sự!
Những trò mình làm thường ngày, đối diện với hảo hán như vậy, xách giày cho người ta cũng không sứng!
Hoàng Hà Liễu – vị công tử hoàn khố, siêu cấp bại gia tử ăn hại cả nửa đời người, chưa bao giờ thức tỉnh, giờ phút này lại cúi đầu, lần đầu tiên bắt đầu nghĩ lại, tự hỏi lại con đường nhân sinh sau này của mình.
“Ngạo Tà Vân, ngươi đi phía đông, ta đi phía tây.” Nhuế Bất Thông thét dài một tiếng, giống như phượng minh cửu thiên, thân hình bay vụt đi, hai chân gập lại trên không trung, hai cánh tay giang rộng, hai chân đạp ra, đột nhiên giống như một con chim lớn, giang rộng hai cánh lướt đi.
Tư thế tuyệt đẹp.
Ngạo Tà Vân cười ha ha: “Lại còn cố làm dáng phượng hoàng xuất hành, hoàng giả bách điểu quân lâm thiên hạ.
Cuối cùng lại diễn thành quạ đen vỗ cánh, thật đúng là ngu ngốc.
Quên đi, để mọi người đại khai nhãn giới, cái gì gọi là long hành thiên hạ, bá đạo vô song.”
Trong tiếng cười của chúng huynh đệ, xương cốt toàn thân Ngạo Tà Vân chợt vang lên rôm rốp giống như xào đậu, một tiếng long ngâm đinh tai nhức óc, thân hình đã như một con viễn cổ bạo long, hung mãnh vô song từ mặt đất phóng lên thiên không.
Một đường lướt đi, giống như long quyển phong thổi quét thiên địa, tàn phá tứ phía, biến mất ở phía đông.
Tạ Đan Quỳnh cười nói: “Dựa theo kế hoạch hôm trước, ta phía nam.” Thân hình tiêu sái vô cùng, nhẹ nhàng lướt đi, mang theo một vẻ phiêu dật gần như trời sinh, giống như một đám mây nhẹ biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
“mụ nội nó, cả đám đều đi phong tao như vậy, lại còn ra vẻ rất tùy ý.
Thật là con mẹ nó, bao nhiêu kiểu show hàng đều bị bọn hắn dùng hết rồi, Kỷ nhị gia nhà ngươi làm sao bây giờ? Ngươi bảo ta đi thế nào?” Kỷ Mặc tức giận mắng lớn: “Đám hỗn đản kia, không đứa nào tốt lành gì! Ta đi Đông Nam, đi thôi đi thôi…”
Đột nhiên ngửa mặt lên trời gào lớn: “Cẩu đại di… Cẩu đại di!” Sưu một tiếng biến mất vô tung vô ảnh.
“Ngao ô….” La Khắc Địch tru lên một tiếng, không nói hai lời đã biến mất.
Trong nháy mắt, chín người trước mắt đã biến mất.
Trên bầu trời, đột nhiên ngàn vạn phong vân đột nhiên hội tụ, gió nổi mây phun, nhanh như điện chớp! Tựa hồ giang hồ nổi sóng, phong ba bão táp nối thiên liền địa, ầm ầm mà tới, ầm ầm mà đi.
Cửu kiếp xuất, phong vân vũ!
Nhìn các huynh đệ lần lượt rời đi, trên mặt Sở Dương cũng chỉ có mỉm cười, giống Mạc Thiên Cơ, trên mặt hai người đều phát quang.
Còn có chút kiêu ngạo, kiêu ngạo từ đáy lòng.
Trong niên đại phong vân rung chuyển, ta cùng huynh đệ của ta, chính là như vậy, không sợ gian khó, động thân mà ra!
Cười trước tinh phong, ngạo thị huyết vũ, hoành kiếm giang hồ, chấp đao thiên hạ!
Giờ phút này đã xuất động toàn bộ.
Đừng nói là Hoàng Hà Liễu bàng quan bên ngoài, cho dù là Sở Dương và Mạc Thiên Cơ cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
“Có một điểm, ta thế nào cũng không hiểu đượ! Cẩu đại di của Kỷ Mặc… rốt cuộc là ý gì.
Đại di của cẩu không phải là cẩu sao? Chẳng lẽ chỉ mẫu cẩu?” Mạc Thiên Cơ cười khổ lắc đầu, lộ vẻ mình cũng có ngày phải đi thỉnh giáo người khác.
“Ta cảm thấy….” Sở Dương buồn cười nói: “Chính hắn cũng chưa chắc đã biết được câu đó có nghĩa gì.
Có lẽ hắn cho rằng nói như vậy rất có khí thế!”
“Ha ha, đồng cảm đồng cảm…”
Hai người cùng cười lớn.
“Các ngươi….” Hoàng Hà Liễu trợn mắt há hốc miệng nhìn bọn họ: “Các ngươi xuất động lần này, chẳng lẽ là muốn… đảo loạn Thiên Đỉnh thịnh hội?”
“Đảo loạn Thiên Đỉnh thịnh hội? Không đúng không đúng!” Sở Dương cùng Mạc Thiên Cơ cùng ký quái nhìn hắn: “Chẳng lẽ ngươi còn cho rằng, tại thời điểm như thế này, còn có Thiên Đỉnh thịnh hội gì sao? Làm sao còn Thiên Đỉnh thịnh hội nữa! Nếu đã không còn, làm sao còn nói là đảo loạn?”
“Đã không còn? Làm sao lại không còn chứ?” Hoàng Hà Liễu trợn mắt líu lưỡi: “Nếu Thiên Đỉnh thịnh hội không còn thì nó là cái gì?”
“Chiến trường! Chỉ có chiến trường mà thôi.” Trên mặt Sở Dương lộ ra hàn ý, chậm rãi nói: “Hơn nữa còn là một siêu cấp chiến trường… xưa nay chưa từng xuất hiện! Trận chiến này tàn khốc, nhất định khoáng cổ tuyệt kim!”
“Một trận chiến này, một trường quyết chiến này, bắt đầu từ nơi này bình định Thượng Tam Thiên, toàn bộ Cửu Trọng Thiên!” Mạc Thiên Cơ cười ôn hòa, nhẹ giọng nói, tao nhã, nhưng nội dung lại giống như kim lôi cửu thiên, oanh đỉnh mà xuống: “Rốt cuộc là đăng phong thiên hạ, khắp chốn yên bình, hay là thất bại thảm hại, xương khô thành núi… Chờ đánh xong trận này, tất cả sẽ được quyết định.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









