Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 320 : Tây Bắc quyết chiến (5) (c1596-c1600)
❮ sautiếp ❯Chương 1596: Tây Bắc quyết chiến (5)
Hét thảm một tiếng, Lệ Tả toàn thân huyết nhục mơ hồ ngã xuống.
Chỉ trong nháy mắt va chạm, không ngờ thân trúng trăm ngàn kiếm, gần như bị gọt thành khung xương, thật sự không có chút cơ hội tự bạo.
Ngay sau đó, lại có mấy trăm đạo đao quang kiếm khí cùng giáng xuống, ngay cả hét thảm một tiếng cũng không kịp, Lệ Tả đã hóa thành hư vô!
Tam giác trận miễn cưỡng duy trì, trong phút chốc đã bị công phá!
“A Tả!” Lệ Hữu thê lương gầm thét, đột nhiên liều mạng xông ra ngoài.
Lệ Tả Lệ Hữu nguyên là huynh đệ sinh đôi, tính tình giống nhau, tu vi cũng tương đương, hơn vạn năm qua vẫn ở cùng với nhau, như hình với bóng, chưa từng tách rời.
Nhưng giờ phút này, đột nhiên mất đi một người, Lệ Hữu chỉ thấy tâm tàn tro lạnh, ngay cả ánh mắt cũng đã mơ hồ.
Huynh đệ song sinh vạn năm, cùng nhau liên thủ, như có thần trợ.
Ăn ý vô cùng, có một không hai thiên hạ.
Nhưng nhược điểm cũng chính là ở nơi này: Chỉ cần chết một người, người còn lại đương nhiên sẽ lập tức suy sụp!
Chí tôn phe liên quân thấy Lệ Hữu vô ý thức đánh tới, trong mắt lóe lên thần sắc tàn khốc, bốn vị chí tôn bát phẩm hai vị chí tôn cửu phẩm cũng nhau nghênh đón Lệ Hữu! Sáu người, tùy tiện một người đơn đả độc đấu cũng không thua kém Lệ Hữu bao nhiêu.
Có sáu người phong tỏa như vậy, cho dù Lệ Hữu có tự bạo, sáu người chắc chắn cũng liên thủ đỡ được.
Lệ Hữu tru lên một tiếng, mặc kệ đao kiếm xung quanh, nhào người tới giống như muốn ôm lấy huyết vụ giữa không trung, tựa như đang ôm đệ đệ của mình.
“A Tả! Ta và ngươi cùng đi gặp cha mẹ….” Lệ Hữu điên cuồng hét lên một tiếng, lệ rơi đầy mặt.
Phốc phốc phốc, bốn chuôi kiếm cùng đâm vào thân thể hắn.
Lệ Hữu vẫn giống như không hề phát giác, chỉ giang rộng hai tay, hòa mình vào đám huyết vụ trên không, trên mặt lộ ra một nụ cười thanh thản: “Chúng ta cùng đi gặp cha mẹ….”
Giờ khắc này, tất cả đều không trọng yếu bằng huynh đệ!
Lực lượng cuồng bạo của bốn vị chí tôn cùng ầm ầm nổ tung trong cơ thể hắn.
Lệ Hữu không kịp rên một tiếng, đã hóa thành huyết vũ đầy trời.
“A…..” Lệ Tương Tư ngửa mặt lên trời điên cuồng gầm thét! hai tròng mắt trong nháy mắt đã biến thành một màu đỏ.
Tộc nhân hi sinh khiến cho Lệ Tương Tư hoàn toàn mất đi lý trí.
Vạn năm qua, cảm xúc hủy diệt bạo ngược chưa từng có, bắt đầu cuồng bạo dâng lên.
Lệ Tương Tư điên cuồng gào thét, giờ khắc này, hắn đã quên tất cả, không còn gì băn khoăn nữa!
Đối với tương ngộ kiếp sau, đối với tương tư khắc cốt, giờ phút này đều không còn ở trong lòng.
Có, chỉ là hủy diệt!
Báo thù!
Những kẻ trước mắt này, chính là những kẻ hủy diệt gia viên của mình!
Thân nhân của mình, đều chết trong tay bọn hắn!
Không báo thù, còn có mặt mũi nào mà sống trong thiên địa.
Lệ Tương Tư cuồng bạo rống lớn, Tương Tư kiếm trong tay đột nhiên vỡ vụn thành từng mảnh, hắn hít sâu mộ thơi, ngửa mặt lên trời rống lớn, toàn bộ thân thể chợt trướng lớn!
“Ngăn cản hắn!” Một vị chí tôn cửu phẩm liên quân hét lớn một tiếng.
Lệ Tương Tư đã đạt tới cảnh giới chí tôn bát phẩm đỉnh phong, giờ phút này mấy vị chí tôn cao giai của liên quân đều đang hồi khí sau một hồi hao tổn kịch liệt.
Một khi tự bạo,nhất định sẽ tạo thành hiệu quả mang tính hủy diệt!
Tất cả cao thủ liên quân đều xông lên, nếu lúc này còn không lên, chôn cùng có lẽ chính là mình.
Lệ Xuân Ba lúc này đang bị Tiêu Thần Vũ ép tới không thở nổi, đột nhiên nghe thấy phía dưới truyền tới tiếng gầm thét tuyệt vọng tâm tàn tro lạnh của nhi tử, trong lòng đột nhiên chấn dộng, quay đầu nhìn xuống.
chỉ thấy Lệ Tương Tư ngửa mặt lên trời rống lớn, đao kiếm bốn phía giáng xuống như mưa.
Lệ Xuân Ba quát lớn một tiếng, đột nhiên bỏ qua Tiêu Thần Vũ, thân hình vọt xuống như sao băng.
Phía sau không môn đại lộ! (Bỏ trống không phòng thủ)
Tiêu Thần Vũ thuận tay một kiếm, kiếm khí phóng ra như lôi đình, phốc một tiếng đâm vào lưng Lệ Xuân Ba.
Một kiếm này đắc thủ, không ngờ lại dễ dàng như thế!
Dễ dàng đến nỗi ngay cả Tiêu Thần Vũ cũng sững sờ.
Ngay cả chính hắn cũng không tin, tuy tu vi mình cao hơn Lệ Xuân Ba, nhưng nếu muốn giết hắn, thế nào cũng phải chiến đấu hồi lâu… Nhưng hiện tại lại dễ dàng đắc thủ như vậy!
Giờ phút này, hậu tâm Lệ Xuân Ba đã trọng thương trí mạng, nhưng lại giống như không có cảm giác gì, phi xuống như sao băng!
Nhi tử vô luận thé nào cũng không thể tự bạo!
Tự bạo, chính là hồn phi phách tán, vạn năm tiếc nuối, một đời tương tư phải làm thế nào bây giờ?
Ta hủy diệt hạnh phúc cả đời hắn, nhưng ta sẽ cho hắn một hi vọng tương lai cuối cùng!
Ngay sau đó, Lệ Xuân Ba liền thét dài, xông vào rừng đao quang kiếm ảnh như một cơn lốc.
Vô số đao quang kiếm ảnh rơi lên người hắn, đều bị hắn dùng tu vi mạnh mẽ đánh bật ra ngoài, xông tới trước mặt Lệ Tương Tư như một cơn gió!
Lệ Tương Tư đã áp súc toàn bộ tu vi bản thân, đang định đồng vu quy tận với địch, đột nhiên phụ thân xuất hiện trước mặt, không khỏi cả kinh nói: “Ngươi….”
“Nghịch tử!” Lệ Xuân Ba một chưởng vỗ vào đan điền hắn: “Nỗi khổ vạn năm tương tư, chẳng lẽ vứt bỏ hết sao?”
Một chưởng đánh tan chân khí tự bạo áp xúc tới cực hạn của Lệ Tương Tư!
Lệ Tương Tư đang định lên tiếng, Lệ Xuân Ba lại vỗ một chưởng vào đầu hắn: “Hài nhi, nếu có kiếp sau, chớ nên khổ tương tư! Đừng trách vi phụ tội hồ đồ!”
Rắc một tiếng, đầu Lệ Tương Tư vỡ tan!
Thời khắc tối hậu, Lệ Xuân Ba tự mình xuất thủ, đánh gục nhi tử mình!
Lúc này, vô số cao thủ liên quân xung quanh đều trợn mắt há hốc miệng! Thật sự ko thể tin được chuyện đang diễn ra trước mắt mình. trong lúc nhất thời hoàn toàn không biết mình lên phản ứng thế nào.
Con mẹ nó… đây là chuyện gì?
Lệ Tương Tư tự bạo, đã trở thành kết cục xác định.
Nhóm người mình cũng đã vô lực ngăn cản, nhưng đột nhiên lại xuất hiện một người ngăn cản, hơn nữa đó còn là Lệ Xuân Ba.
Phụ thân thân sinh Lệ Tương Tư.
Hắn không chỉ ngăn cản nhi tử tự bạo thu hoạch vốn liếng, mà còn đích tay đánh ra một chưởng, kết liễu nhi tử minh!
Lệ Xuân Ba rống lớn một tiếng, nhấc thân thể nhi tử còn nửa hơi thở cuối cùng, bay lên trời, ném ra ngoài thật xa, quát: “Cửu Kiếp kiếm chủ! Kính nhờ rồi!”
Sở Dương xa xa ngưng trọng nói: “Tiền bối yên tâm! Tương tư kiếp sau không còn tương tư!”
“Ngao….” Một tiếng long ngâm hùng hồn phá không vang lên.
Ngạo Tà Vân bay lên trời, bay lượn trên không một vòng, đột nhiên trên bầu trời kim quang mãnh liệt, một con kim sắc cự long dài tới hơn mười trượng, đột nhiên xuất hiện!
Kim Long Đằng Không!
Tuyệt học tối cao của Kim Long bí điển!
Với tu vi hiện tại của ntc, cũng chỉ có thể xuất ra một chiêu này mà thôi, hơn nữa một khi dùng là kiệt lực.
Nhưng giờ phút này, lại chỉ cần một nháy mắt mà thôi!
Hoàng kim cự long xông vào vòng chiến nhanh như chớp, lăng không tiếp lấy thi thể Lệ Tương Tư, quay đầu dứt khoát mà đi.
Tới đi nhanh chóng, dùng tia chớp để hình dung cũng là một loại khinh nhờn.
Đó là tốc độ siêu việt cực hạn! Thần tốc!
Sở Dương cũng đã phi thân tiếp đón, hai người gặp nhau trên không trung, Bổ Thiên ngọc cùng Thiên Biện lan cùng xuất, bay vào trong miệng Lệ Tương Tư.
Hô một tiếng, một đạo hư ảnh đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu Lệ Tương Tư. trong bầu trời u ám, đạo hư ảnh khói trắng này ngược lại lại rõ ràng vô cùng.
Lệ Xuân Ba lướt tới như bay, găos gao nhìn hư ảnh kia.
Trong mắt đột nhiên nước mắt rơi như mưa.
Lệ Xuân Ba lúc này cũng chỉ là một lão nhân, một phụ tân muốn tiễn nhi tử đi xa, không hơn!
Diện mạo hư ảnh kia, quả thực đúng là Lệ Tương Tư.
Lệ Tương Tư mặc dù đã chết, nhưng nguyên linh lại được bảo toàn, thần trí càng tồn tại. giờ phút này nhìn phụ thân mình, ánh mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối không nỡ, thân hình khẽ nhúc nhích, không ngờ quỳ xuống giữa không trung, hướng về phía Lệ Xuân Ba mà liên tục dập đầu.
Thân hình Lệ Xuân Ba thoáng lảo đảo trên không trung, cười ha ha nói: “Đi thôi.
Hài tử, nhớ kỹ, kiếp sau chớ khổ tương tư, vị phụ thật sự đau lòng! Kiếp này ngươi vì tình mà khổ, tương tư vạn năm.
Vi phụ không phải không lòng như đao cắt, hối hận vạn năm!”
“Hài nhi, đi thôi! Gặp được nàng, hãy nói, lão phu nhận nàng! Kiếp này có lỗi với các ngươi, nhưng cũng không cách nào bù đắp lại, Tiếc nuối, hối hận…. Ha ha ha….”
Lệ Xuân Ba cười lớn, quay đầu mà đi, hướng về phía Khúc Hướng Ca đang kịch chiến Tiêu Thần Vũ mà phóng đi.
Đúng là không quay đầu.
Chỉ có nơi hắn đi qua, những giọt nước mắt hòa lẫn mấu tươi rơi xuống, biến mất vô tung.
Hài nhi, kiếp sau nhất định phải hạnh phúc, chớ khổ tương tư.
Nhất sinh đương khinh tiếu, chung sinh mạc khổ sầu. ( Một đời hãy vui vẻ, cuối đời chớ khổ sầu)
Hư ảnh Lệ Tương Tư quỳ trên không trung, vẫn còn đang dập đầu.
Muốn mở miệng nói chuyện, nhưng hắn lúc nà thật sự không thể nào phát ra âm thanh, cuối cùng thân bất do kỷ mà bay lên trên cao.
Hư ảnh đang quỳ đó thủy chung cứ quỳ như vậy, hoàn toàn biến mất phía trên trời.
Phụ thân, ta đã sớm không trách ngài rồi!
Lúc trước ngài phản đối, mặc dù không rõ sự thật, nhưng nguyện vọng thủy chung cũng là muốn tốt cho ta…. ta… nhất định nhớ kỹ lời ngài nói.
Ngài yên tâm đi.
Những lời này, hắn cũng không nói ra.
Nhưng tất cả những người nhìn thấy cảnh tượng này, đều có thể cảm nhận được từ đáy lòng.
Lệ Xuân Ba, vào thời khắc tối hậu đích thân đánh gục nhi tử, lại bảo toàn hồn phách nhi tử, cho nhi tử cơ hội sửa lại tiếc nuối!
Duyên phận phụ tử một đời một kiếp, hôm nay, giờ khắc này, rốt cuộc cũng kết thúc.
Lệ Xuân Ba vô số lần muốn quay đầu lại, muốn nhìn bóng dáng nhi tử lần cuối, nhưng hắn thủy chung vẫn không quay đầu lại. chỉ trầm mặc một lần nữa đứng trước mặt Tiêu Thần Vũ.
Tiêu Thần Vũ thấy Lệ Xuân Ba trở vể, cũng bất ngờ dừng tay.
Ba người đứng thành một chữ phẩm trên không trung.
Hướng về phía linh hồn Lệ Tương Tư biến mất trên không trung mà lặng lẽ cáo biệt.
Tiêu Thần Vũ vô luận thế nào cũng không thể quấy rầy vào giờ khắc này.
Tuy hắn đúng là muốn giết Lệ Xuân Ba, nhưng tuyệt sẽ không xuất thủ lúc này.
Chiến cuộc phía dưới đã ổn định toàn diện.
Chỉ có ba người trên không trung là vẫn chưa kết thúc trận chiến.
Trong mắt Lệ Xuân Ba tràn ngập ý cười vui mừng, toàn thân tỏa ra một vầng quang quang cổ quái dị thường, thân thể hắn thoáng lay động, nói: “Tiêu nhị ca, đến lúc rồi.”
Sắc mặt Tiêu Thần Vũ trầm trọng, khẽ gật đầu nói: “Huynh đệ, lên đường bình an! Thứ cho vi huynh không thể tiễn xa!”
Trường kiếm chợt lóe lưu quang, đã đâm vào trái tim Lệ Xuân Ba! Cứ như vậy bất động.
Lệ Xuân Ba cũng không hề tránh né, ngay cả ý niệm tránh né trong đầu cũng không có. hắn chỉ cúi đầu, cười khổ nhìn trường kiếm trước ngực, vươn tay, nắm chặt lấy thân kiếm.
Máu tươi từ ngực hắn chảy ra, dọc theo tay hắn tí tách rơi xuống.
Hắn ngẩng đầu, bình tĩnh cười nói: “Ta vốn định, cuối cùng nếu ta cùng Hướng ca hai người cùng nhau tự bạo, cho dù không giết được ngươi, cũng phải khiến người chịu thương thế mấy chục không thể khôi phục….Nhưng đến lúc này, vẫn không nỡ… Ha ha….”
Chương 1597: Tây Bắc quyết chiến (cuối)
Tiêu Thần Vũ hít một hơi thật dài, ánh mắt lộ ra một tia áy náy, nói: “Ta hiểu! Cho tới thời khắc này… ngươi vẫn nhận nhị ca ta…. Nhưng nhị ca lại tự tay giết ngươi.
Là ta có lỗi với ngươi.
Ngươi đi không có gì tiếc nuối, nhưng nhị ca lại tiếc nuối cả đời. nếu như có thể lựa chọn, ta tình nguyện thụ thương…”
Lệ Xuân Ba cười khẽ, nói: “Nếu ngươi thụ thương, vậy lại tới phiên ta tiếc nuối.
Kỳ thật, ta đã sớm biết, các ngươi không coi ta là huynh đệ…. nhưng ta vẫn…”
Hắn cười cười: “Nhị ca, tiểu đệ chết, cũng nên có một vật chôn cùng.
Để thanh kiếm này của ngươi tuẫn táng cùng ta đi…”
Tiêu Thần Vũ buông chuôi kiếm, thân hình lui về phía: “Huynh đệ…”
Nước mắt rốt cuộc không kìm được, rơi xuống.
Lệ Xuân Ba cười ha hả, giống như còn muốn nói gì đó, nhưng chung quy vẫn không nói ra miệng, tiếp đó toàn bộ thân thể đột nhiên nổ tung không chút thanh âm, hóa thành liệt diễm chói mắt, hừng hực bốc cháy giữa không trung.
Chí tôn cửu phẩm, đem linh hồn, linh thức, thần niệm của mình, hết thảy đều hóa thành liệt diễm!
Chính như lời hắn nói lúc trước: Ta đã quá chán ghét thế giới này! Cho dù có kiếp sau, ta cũng không cần!
Giao tình huynh đệ vạn năm cũng có thể phản bội, còn có gì là chân thực nữa?
Thế giới như vây, ta không cần….
Bạch sắc liệt diễm rực cháy trên không trung, bảo kiếm tùy thân của Tiêu Thần Vũ, không ngờ cũng bị nung chảy.
CHậm rãi hóa thành nước thép, cuối cùng ngay cả nước thép cũng dần dần biến mất, quay trở về hư vô.
Cổ tay Khúc Hướng Ca chấn động, trường đao hắc sắc trong tay đột nhiên ngân lên một tiếng thê lương, vang vọng không dứt, hắn ngửa mặt lên trời cười lớn: “Một ngày làm huynh đệ, cả đời là huynh đệ.
Cho dù các huynh đệ khác của ngươi không bồi ngươi, nhưng Khúc Hướng Ca ta vẫn bồi ngươi! Ngươi vẫn có một hảo huynh đệ!”
“Lệ Xuân Ba, ta muốn trịnh trọng nói cho ngươi biết, trên đời này, vẫn còn một vị huynh đệ! Huynh đệ chân chính!”
Khúc Hướng Ca cười ha ha, quay đầu nhìn về phía Tiêu Thần Vũ, trong mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ mà coi thường, quát: “Những kẻ kia, bọn hắn không xứng đáng làm huynh đệ của ngươi.
Chứ không phải ngươi không có huynh đệ!”
Thân hình bay lên, bất chấp tất cả lao thẳng về phía bạch sắc liệt diễm.
Phừng một tiếng, bạch sắc liệt diễm đột nhiên bạo phát gấp bội, chỉ trong giây lát, toàn thân Khúc Hướng Ca đã biến mất trong hỏa diễm, không còn chút dấu vết!
Hai vị chí tôn cửu phẩm, cuối cùng thậm chí còn không thèm giết địch.
Mà trực tiếp tự thiêu đốt bản thân.
Hai người đều là người cao ngạo tới cực điểm. nếu kết cục đã định, kéo theo mấy con kiến chết cùng, đúng là không có ý nghĩa.
Mà quan trọng hơn là, bọn họ không xứng!
Đồng thời…cũng là một thỉnh cầu vô thanh: Chúng ta đã thủ hạ lưu tình, vậy, mấy chục vạn phụ nữ hài tử Lệ gia ta, các ngươi xem mà xử lý!
Muốn giết thì cứ giết, dù sao chúng ta cũng không thể nhìn thấy nữa.
Nhưng nếu vạn nhất còn cảm niệm một chút tình cũ…
Vậy, cứ tùy tiện đi….
Toàn bộ thiên địa, đột nhiên rơi vào trong tĩnh mịch!
Tiêu Thần Vũ ngơ ngẩn đứng giữa không trung.
Giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy sát ý trong lòng tiêu tán sạch sẽ.
Ngay cả mối thù của đệ đệ cũng quên sạch.
Trong tai hắn, tựa hồ vẫn còn vang vọng lời nói của Lệ Xuân Ba và Khúc Hướng Ca.
“Ta vốn định sẽ cùng Hướng Ca hai người đồng loạt tự bạo, cho dù không giết được ngươi, cũng phải khiến người thụ thương mấy chục năm không thể nào khôi phục… Nhưng đến lúc này, vẫn không nỡ… ha ha…”
“Nếu ngươi thụ thương, lại đến phiên ta phải tiếc nuối…..”
“Kỳ thật, ta dã sớm biết, các ngươi sớm không coi ta là huynh đệ… nhưng ta vẫn…”
“Một ngày làm huynh đệ, cả đời là huynh đệ, cho dù các huynh đệ khác của ngươi không bồi ngươi, Khúc Hướng Ca ta vẫn muốn bồi ngươi! Ngươi vẫn còn một hảo huynh đệ!”
“Lệ Xuân Ba, ta muốn trịnh trọng nói cho ngươi biết, trong đời này, ngươi còn có một huynh đệ! Huynh đệ chân chính!
“Những kẻ khác, bọn hắn không xứng làm huynh đệ của ngươi! Chứ không phải ngươi không có huynh đệ!”
….
Hắn thất thần đứng trên không trung, lẩm bẩm nói: “Ta không xứng sao? Ta thật sự không xứng sao? Đúng vậy…. ta không xứng.
Ta quả thật không xứng.
Ngươi sống không uổng rồi.
Ngươi có huynh đệ bồi bạn.”
“Nếu có một ngày, Tiêu Thần Vũ ta cùng đường mạt lộ, nhưng có người sẽ giúp ta như thế? Ta nhất sẽ tiếc nuối, bởi vì huynh đệ cuối cùng của ta, lại do chính tay ta g**t ch*t!”
Vừa nghĩ tới đây, Tiêu Thần Vũ liền giật mình, bi thương vô hạn.
Đối với hai người đã chết kia, lại cảm thấy hâm mộ vô hạn.
Bởi vì huynh đệ như vậy, mình không có.
Người cuối cùng, đã bị chính mình g**t ch*t rồi!
Có lẽ phải nói, sau ngày nướng thịt say sưa đó, lúc bình rượu vỡ tan, người huynh đệ đã không còn nữa!
Bạch sắc hỏa diễm dần dần tắt lịm, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.
Tiêu Thần Vũ nghiêm nghị đứng thẳng, bất động thật lâu, đột nhiên khom người một cái thật sâu, thấp giọng nói: “Lệ Xuân Ba, ta thật không xứng làm huynh đệ của ngươi! Ta thật hôm mộ ngươi, đến chết vẫn có huynh đệ làm bạn!”
Đột nhiên thoáng lảo đảo, oa một tiếng, liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như chế.
Với tu vi của Tiêu Thần Vũ, trạng thái trước mắt mà nói, trừ công lực tiêu hao quá nhiều ra, gần như hoàn toàn không có thương tổn.
Một ngụm này chính là thương tâm huyết, tâm thương huyết, tràn đầy hối hận.
Khi Lệ Xuân Ba chưa chết, Tiêu Thần Vũ vẫn cho rằng, mình coi như thật sự g**t ch*t hắn, cũng không có gì quá lớn.
Nhưng giờ phút này, khi Lệ Xuân Ba thật sự vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian, Tiêu Thần Vũ lại đột nhiên cảm thấy, trong lòng trống rỗng khó hiểu.
Tựa hồ toàn bộ thiên địa này đều trở nên tĩnh lặng không một tiếng động.
Trong lúc nhất thời, trong lòng khó chịu như bị đao cắt.
Hắn mệt mỏi nhắm mắt lại, thở dài.
Trong lòng đột nhiên hiện ra cảnh tượng dĩ vãng.
Vẫn còn nhớ rõ, vạn năm trước, huynh đệ chúng ta lần đầu gặp mặt, huynh đệ khi đó, hoàn toàn không bị lợi ích ràng buộc, vẫn còn nhớ rõ, tiểu hài tử chừng mười tuổi đó, ra vẻ người lớn đứng trước mặt mình: “Ta chính là Lệ Xuân Ba. ngươi là Tiêu nhị ca sao?”
“Tiêu nhị ca, ta đánh nhau với Diệp Thu Diệp.
Ta đau chết mất.
Ngươi giúp ta nhé…”
“Tiêu nhị ca, ngươi thật là lợi hại! Nếu ngươi là thân ca ta thì tốt biết bao!”
“Tiêu nhị ca, hai ta vĩnh viễn là hảo huynh đệ!”
Tựa hồ nháy mắt đã trưởng thành, bạch bào thanh niên kia thân thiết nhìn mình: “Tiêu nhị ca, ở đây ta có rượu ngon, huynh đệ mời ngươi.”
Tựa hồ mỗi khi hai nhà tranh đoạt lợi ích, Lệ Xuân Ba khi đó đã là bạch y trung niên nhân, đối diện với hai nhà, hời hợt nói một câu: “Thứ Tiêu nhị ca muốn, Lệ gia chúng ta từ bỏ!”
Quyết đoán như thế.
Không chút do dự như thế.
“Huynh đệ muốn gì, chỉ cần ta có, ta đều cho, vô luận cái gì.” Một lần say rượu, Lệ Xuân Ba khẽ cười.
Hiện giờ hắn đã chết rồi.
Chính mình g**t ch*t.
Trước khi chết, ngay cả tự bạo cũng không.
Vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này.
Chẳng lẽ vạn năm tuế nguyệt, thật sự có thể xóa sạch tất cả chân tình sao.
Nhớ tới vẻ mặt muốn nói lại thôi của Lệ Xuân Ba trước khi chết, Tiêu Thần Vũ đột nhiên cảm thấy toàn bộ cừu hận trong lòng tiêu tán, chỉ có vô hạn bi thương.
Hắn chỉ cảm thấy, linh hồn của mình vào giờ khắc này, đều như trống rỗng rồi.
Cửu Kiếp kiếm chủ cùng huynh đệ của hắn rõ ràng đang đứng trên ngọn núi đối diện, nhưng giờ phút này, ngay cả tâm tư báo thù rửa hận, sáng tạo truyền kỳ, hắn cũng không có.
Chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Tựa như chỉ muốn ngả người ngủ một giấc, lại muốn uống thỏa thích một trận, say mèm mới thôi.
Giống như năm đó uống cùng Lệ Xuân Ba, hoàn toàn không có khúc mắc, ngồi đối diện mà uống, hoàn toàn không có ngăn cách, sảng khoái cười lớn.
Tuy Lệ Xuân Ba hiện tại đã chết, nhưng hắn vẫn tràn đầy hâm mộ Lệ Xuân Ba!
Đây mới đáng là một đời! Một đời nam nhân!
Haiz!
Tiêu Thần Vũ lại giống như một cái xác không hồn, không có chút tinh thần nào, từ trên không trung hạ xuống.
Đáp xuống đất, dưới chân lại đứng không vững, lảo đảo một cái.
Trong lòng lại cảm thấy đau nhức, tựa hồ xuất phát từ tận linh hồn.
Oa oa oa, liên tiếp phun ra ba ngụm tiên huyết, tất cả đều đỏ tươi vô cùng!
Chiến đấu với Lệ Xuân Ba và Khúc Hướng Ca, tuy hắn cũng ít nhiều bị chút nội thương, nhưng tuyệt đối không đến mức nghiêm trọng như thế.
Tuyệt đối không đến mức liên tục phun ra máu tươi!
Nhưng giờ phút này, Tiêu Thần Vũ lại có cảm giác muốn thổ huyết, không thể ức chế nổi!
Cái loại thống khổ linh hồn kịch liệt này, tựa hồ muốn đem tiên huyết của mình thổ hết, thổ sạch, mới có có thể thoải mái một chút.
Một vị chí tôn bát phẩm thương thế chồng chất đi tới: “Tiêu lão, chúng ta…. chúng ta bước tiếp theo nên làm thế nào bây giờ?”
Tiêu Thần Vũ mệt mỏi phất phất tay: “Đừng hỏi ta, các ngươi tự xử lý đi, tất cả mọi chuyện đều không cần hỏi ta.”
Vị cao thủ kia chần chừ một chút, nói: “Ý ta là bước tiếp theo, chúng ta tìm Cửu Kiếp kiếm chủ cùng cửu kiếp… hay là giết tới đại bản doanh Lệ gia…”
“Ba!” Tiêu Thần Vũ tát một cái như trời giáng vào mặt hắn, nổi giận nói: “Ngươi điếc à?! Ta đã nói đúng hỏi ta, tất cả mọi chuyện! Ngươi có nghe thấy không?! Nghe hiểu không! Đồ hỗn trướng! Nghe không hiểu tiếng người sao?”
Vị chí tôn bát phẩm kia bị một cái tát đánh bay mười trượng, thân hình xoay tròn không ngừng như gụ.
Gần như bị một tát đánh tan một nửa tính mạng, nhưng không dám nói thêm gì nữa.
Nói thêm một câu nữa, nói không chừng đến cái mạng nhỏ cũng không còn!
Tiêu Thần Vũ lại thất thểu đi hai bước, tiến thẳng vào một trướng bồng.
Đây là một trướng bồng có thể trượt trên mặt tuyết.
Sau khi đi vào, hắn liền thả màn che xuống, không có nửa điểm động tĩnh truyền ra.
Đám cao thủ liên quay sang nhìn nhau, thầm nghĩ: “Ngươi không nói gì, bảo chúng ta làm sao bây giờ? Đến rốt cuộc là chiến cửu kiếp? Hay là đi cướp sạch Lệ gia? Mà quan trọng nhất là, đám phụ nữu hài tử Lệ gia kia, có giết hay không? Rốt cuộc làm sao bây giờ? Ngài không nói gì, chúng ta làm sao dám tự tiện chủ trương?”
Đệ Ngũ Khinh Nhu chậm rãi đi tới.
Mọi người lập tức mừng rỡ, có Đệ Ngũ tổng chỉ huy ở nơi này, chẳng khác gì có người tâm phúc.
Lời Đệ Ngũ Khinh Nhu nói, cho dù là Tiêu Thần Vũ cũng không dễ dàng phản bác.
“Rốt cuộc làm thế nào, các ngươi không nên hỏi ta.” Đệ Ngũ Khinh Nhu lắc lắc đầu, thần thái lộ ra mấy phần lạnh nhạt: “Kể từ khi quyết chiến bắt dầu, ta đã không còn là tổng chỉ huy liên quân nữa.
Còn nữa, đằng sau liên lụy quá nhiều… Cơ nghiệp vạn năm của Lệ gia, có bao nhiêu phụ nữ hài tử… Đây đều là chuyện đáng cân nhắc, là vấn đề cửu đại gia tộc các ngươi, cho nên… ta không có bất cứ ý kiến gì…”
Chương 1598: Ngươi phải nhớ kỹ lời ngươi đã nói!
Trần Kiếm Long cười lớn, hung hăng nói: “Lệ gia đi tới bước đường hôm nay, vốn là đúng người đúng tội, nếu đã là địch nhân, vậy còn có vấn đề gì đáng nói? Ý kiến của ta rất đơn giản, chúng ta trực tiếp giết tới, tịch thu tài sản, giết sạch Lệ gia, trảm thảo trừ căn.
Về phần tài vật của Lệ gia, mọi người cứ chia đều là được!”
Một vị chí tôn Thạch gia nói: “Không sai, lúc trước đối phó gia tộc khác, xưa nay vẫn là như vậy, Lệ gia vì cái gì lại có thể ngoại lệ? Bát đại gia tộc chúng ta cùng chấp pháp giả, ước chừng hơn ba vạn người tới Tây Bắc, đến bây giờ chỉ còn lại không tới năm ngàn.
Chẳng lẽ những người kia đều chết vô ích sao? Nếu không có chút thu hoạch, cho dù phủ tuất cũng đều do chúng ta xuất ra sao?”
(Phủ tuất: Tiền an ủi gia đình người chết)
“Không sai, chẳng lẽ những người kia đều chết vô ích sao? Các huynh đệ hi sinh kia, trong nha đều có gia quyến, nếu không thể mang lợi ích trở về, những người đó làm sao đây? Trong nhà mất trụ cột, chẳng lẽ không phải bị người khi dễ tới chết?”
“Lệ gia là kẻ thua trận! Kẻ thua trận phải có giác ngộ của kẻ thua trận!”
“Lệ gia dựa vào cái gì mà được ngoại lệ?”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều giống như lòng đầy căn phẫn, ai cũng thấy hợp tình hợp lý.
Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: “ta chỉ nhắc nhở các ngươi một câu, các ngươi cũng giống Lệ gia.
Đều là một trong cửu đại gia tộc! Lệ gia hôm nay như thế, nếu như sau này, gia tộc các ngươi cũng… rơi vào hoàn cảnh này, vậy sẽ thế nào đây?”
“Được làm vua, thua làm giặc, có gì để nói đây?” Trần Kiếm Long khó chịu nói: “Bại là bại.
Nếu thực sự có ngày đó, cho dù lão bà hài tử của chúng ta chết, chúng ta cũng không có gì để nói!”
Đang nói tới đây, chợt nghe thấy một thanh âm lạnh lẽo: “Không sai! Hi vọng ngươi nhớ kỹ lời ngươi nói! Nếu có một ngày Trần gia bị diệt, vậy lão bà hài tử của các ngươi chết chắc rồi… ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho bất cứ một ai!”
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa, một hắc y thanh niên đang đứng trong gió, ánh mắt sáng ngời nhìn sang bên này.
Những lời này, thanh âm cũng không cao, nhưng lại tràn ngập sát khí.
Mọi người giật thót trong lòng.
Người lên tiếng, đúng là Cửu Kiếp kiếm chủ Sở Dương.
Tất cả lập tức rơi vào tĩnh lặng như chết.
Không ai dám khinh thường những lời này, bởi vì người nói chính là Sở Dương, Cửu Kiếp kiếm chủ đương đại!
Người khác nói như vậy, mọi người có lẽ chỉ cười nhạo váng, nhưng Cửu Kiếp kiếm chủ nói như vậy, tất cả mọi người lại chỉ cảm thấy áp lực lành lạnh trong lòng!
Cửu Kiếp kiếm chủ, chín vạn năm chưa từng thất bại!
Cửu Kiếp huynh đệ, vô địch thiên hạ!
Cửu Kiếp kiếm chủ, chắc chắn nhất thống Cửu Trọng Thiên!
Từ lịch sử mười vạn năm qua, gia tộc của mình gần như nhất định sẽ bị diệt trong tay người này, giờ phút này, hắn nói như vậy, chẳng khác gì đưa ra một lời tiên đoán đáng tin nhất.
Lời tiên đoán vô cùng có khả năng sẽ thành hiện thực!
Áp lực mọi người làm sao lại không lớn?!
Ở bên cạnh hắn, cửu kiếp huynh đệ cũng tụ tập một chỗ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang bên này.
Mọi người nhất thời im lặng, thật muốn nói mấy câu hung hăng, nhưng thế nào cũng không nói ra lời.
Thực lực song phương hiện giờ chênh lệnh gấp mấy trăm lần, thậm chí là còn nhiều hơn. nếu như song phương thật sự tử chiến, đám người Sở Dương tuyệt đối không có bất cứ chút cơ hội thoát chết nào! Nói tới lực lượng đơn thuần, chỉ cần mấy cao thủ chí tôn cửu phẩm xuất thủ, là có thể tiêu diệt Cửu Kiếp kiếm chủ, diệt sạch cửu kiếp huynh đệ!
Nhưng vấn đề là ở chỗ, đám người Sở Dương không hề tham dự chiến đấu, giờ phút này vẫn sức lực sung túc.
Bọn họ còn có một ưu thế khác, đó là có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Cửu kiếp hợp nhất, nếu không muốn đánh, một mực chạy trốn, tin tưởng cho dù là Tiêu Thần Vũ cũng chưa chắc đã đuổi theo kịp.
Lại nói, trong cửu kiếp còn có một trí nang Mạc Thiên Cơ ở đây.
Đệ Ngũ tổng chỉ huy lúc trước từng trịnh trọng nói, Tam Quang đại trận, cho tới tận bây giờ, vẫn chỉ dùng tói một Nhật Quang đại trận mà thôi, còn hai đại trận chưa từng tới.
Ai biết vị cửu kiếp trí nang đáng sợ kia an bài hai đại trận kia như thế nào?
Mà bây giờ, vị cửu kiếp trí nang kia lại không ở nơi này, không biết đã đi nơi nào?
Có lẽ là đang âm thầm chuẩn bị? Nếu như thật sự đánh nhau, đám người Cửu Kiếp kiếm chủ dẫn dụ đám người chúng ta vào trong sát cục nào đó.
Mấy người bọn họ đương nhiên biết xu cát tị hung, nhưng mấy người chúng ta….
Vừa nghĩ tới đây, tất cả mọi người đều sợ tới run cả người. hậu quả đó thiết tưởng không chịu nổi.
Chỉ cần Tiêu Thần Vũ không nói gì, mọi người tuyệt đối sẽ không dám động thủ với cửu kiếp vào thời điểm này.
Tuy trên lý thuyết, Cửu Kiếp kiếm chủ mới là địch nhân số một, nhưng giờ khắc này, tài phú của Lệ gia cũng gần như rơi vào ray rồi…
Đánh giết là vì cái gì?
Ai có thể vứt bỏ lợi ích sang một bên, sau đó lại đi liều mạng với địch nhân thần bí cường đại dị thường chứ?
Đây không phải là ngu ngốc sao?
Huống chi, Độc Y – Vũ Tuyệt Thành kia còn đang ở quanh đây, như hổ rình mồi, ai dám gánh cái rủi ro này?
“Uy h**p của kiếm chủ đại nhân, chúng ta đương nhiên không dám coi thường!” Trần Kiếm Long không kiêu ngạo, không siểm nịnh, nói: “Chẳng qua lần này, kiếm chủ đại nhân lại bại lộ quá sớm rồi.”
Ngụ ý, ngươi bại lộ sớm nhu vậy, cho dù hiện tại chúng ta không giết được ngươi, nhưng lực lượng bát đại gia tộc và chấp pháp giả toàn thiên hạ, muốn giết một hai kẻ như ngươi, vẫn rất dễ dàng.
Sở Dương điềm nhiên nói: “Vậy ý ngươi là…. phụ nữ hài tử Lệ gia, không thể buông tha?”
Trần Kiếm Long trù trừ một chút, tiếp đó lớn tiếng nói: “Không sai! Nếu tương lai có một ngày kiếm chủ đại nhân công hãm tới Trần gia, cũng có thể thẳng tay mà làm! Không cần buông tha bất luận kẻ nào!”
Sở Dương thản nhiên nói: “Ngươi ngàn vạn lần phải nhớ lời ngươi nói hôm nay! Nhân hôm nay, chính là quả ngày mai!”
Trần Kiếm Long ngang nhiên nói: “Lão phu lời ra như gió, nhất ngôn cửu đỉnh!”
Tiếp đó cười lạnh nói: “Chúng ta lập tức xuất phát, tới đại bản doanh Lệ gia.
Kiếm chủ đại nhân có muốn cùng đi không? Xem chúng ta giết người như thế nào?”
Sở Dương lạnh lẽo nói: “Ta sẽ xem! Nhất định sẽ xem thật kỹ!”
Trần Kiếm Long cười lớn một tiếng, xoay người mà đi: “Đi! Chúng ta đi thôi! Mọi người cùng phát tài…”
Liên quân lập tức hưng phấn khởi hành.
Mọi người kéo nhau đi như ong vỡ tổ.
Xe trượt tuyết chậm rãi di chuyển, Tiêu Thần Vũ ngồi ở bên trong, hắn rõ ràng nghe được Cửu Kiếp kiếm chủ đang ở bên ngoài, nhưng không biết làm sao, giờ phút này tâm thần của hắn lại mệt mỏi tới mức ngay cả tức giận cũng không nhấc lên được!
Cho tới bây giờ, Tiêu Thần Vũ vẫn chìm đắng trong ký ức vạn năm trước, không thể tự kiềm chết.
“Lão đại, chúng ta thật sự mặc kệ sao?” Cố Độc Hành nhíu mày.
“Mặc kệ làm sao được?” Sở Dương khẽ cười nhàn nhạt: “Nhưng ở dưới này còn có một con chim.
Phải đào lên trước đã.”
Nếu như là bình thường, chỉ cần câu này vừa nói ra, mọi người nhất định đều cười ngặt ngẽo, châm chọc thêm mấy câu cũng là đương nhiên.
Nhưng vừa rồi mới trải qua đại chiến thảm liệt như vậy, cho dù là không tự mình tham dự, nhưng cũng cảm khái rát nhiều.
Thành ra chẳng ai cười nổi, cho dù là người khôi hài như Kỷ Mặc, giờ phút này cũng giữ im lặng.
Tâm tình rất trầm trọng.
Sở Dương thở dài, vốn định làm sôi nổi không khí một chút, nhưng hắn vẫn không nghĩ tới, ngay cả tâm tình của mình cũng vô cùng áp lực, không khí sôi nổi lên thế nào được?
Người của phe liên quân đã lượt bỏ đi rồi.
Nơi này đã hoàn toàn rơi vào im lặng!
Nhìn huyết vụ vẫn còn chưa tiêu tán hết trên không trung, trong lòng mọi người càng, áp lực phi thường, không khí dị thường ngưng trọng.
Lệ Xuân Ba đã chết.
Hơn nữa còn chết như thế.
Khiến trong lòng chúng huynh đệ đều có chút tư vị phức tạp.
Lệ gia có phải làm nhiều điều ác, phát rồ mất trí, cực kỳ đáng chết hay không, điểm này mỗi người một ý.
Nhưng Lệ Xuân Ba – vị lão nhân này vẫn là người mà mọi người kính trọng!
Hơn nữa còn là kính trọng từ đáy lòng.
Vị lão nhân này có thể nói là một vị anh hùng, thậm chí là một vị anh hùng hoàn mỹ.
Điểm này, mọi người đã sớm cùng thừa nhận.
Nhưng không ai có thể nghĩ tới, hôm nay hắn lại ngã xuống không chút giá trị như vậy.
Chết gọn gàng, thoải mái như thế.
Nhưng nghĩ lại, nếu như Lệ Xuân Ba không chết như vậy, hắn cũng không phải là Lệ Xuân Ba nữa rồi.
Nếu cuối cùng, hắn vì muốn đánh đổi thứ gì đó mà tự bạo, vậy hắn cứ khuất nhục mà sống sót, báo thù không bao giờ dừng lại, có lẽ càng có lời hơn.
Cường giả chí tôn cửu phẩm ai có thể bao vây tiêu diệt? Cho dù là mạnh như Tiêu Thần Vũ, cũng khó có thể ngăn cản một Lệ Xuân Ba toàn tâm toàn ý bỏ chạy.
Thậm chí có thêm mấy vị cường giả như Tiêu Thần Vũ bao vây, kết quả cũng nhu vậy.
Muốn g**t ch*t cường giả chí tôn cửu phẩm, nhất định phải có năng lực thủ đoạn đặc biệt, hay là có thực lực mạnh mẽ vượt qua giới hạn chí tôn cửu phẩm, tủ như Tử Tà Tình, mới có thể tiêu diệt chí tôn cửu phẩm. nếu không, đừng bao giờ vọng tưởng nữa!
Nhưng Lệ Xuân Ba dù sao cũng là Lệ Xuân Ba. hắn không có lựa chọn!
Tuy hắn đã thất vọng về thế giới này, nhưng hắn còn có giới hạn riêng.
Tuy hắn không còn tin tưởng vào tình cảm, nhưng hắn vẫn tin tưởng, kiên trì với tình cảm và suy nghĩ của mình.
Chúng huynh đệ cùng nhau thở dài.
….
Dưới chân đột nhiên bắt đầu chấn động, một dao động ẩn ước xuất hiện, khiến cho mặt đất bằng phẳng tới cực điểm này, trong nháy mắt đã tràn ngập một loại vận luật thần kỳ.
Mạc Thiên Cơ đã giải từ tác dụng của Tam Quang đại trận.
Mấy ức tử tinh, lập tức hóa thành bột mịn.
Mà vào giờ khắc này, cách đó không xa, mặt đất bỗng nhiên “Phanh” một tiếng, nổ tung.
Một thân ảnh nhỏ gầy từ dưới mặt đất vọt lên không trung mấy trăm trượng, thở hổn hển từng hơi, tức giận mắng không ngừng: “Con mẹ nó, thiếu chút nữa ngạt chết lão tử!”
Thân ảnh nhỏ gầy kia đương nhên chính là Nhuế Bất Thông, một con chim trần trùi trụi.
Trần trùi trụi là đương nhiên.
Dù sao cũng là nhảy vào trong nham thạch nóng chảy.
Quân áo gì có thể tồn tại được chứ? Nhắc tới, vị phượng hoàng đại nhân này đúng là phi thường xui xẻo.
Chính như Cố Độc Hành nói, khi hắn quá kích động mà nhảy vào trong nham thạch, căn bản không nghĩ tới tác dụng của Tam Quang đại trận, cho nên đương nhiên là bị nhốt luôn dưới mặt đất!
Thậm chí đến khi nhảy vào trong rồi, hắn cũng không hề nghĩ tới.
Chỉ một lòng một dà muốn gia tăng thực lực, toàn tâm toàn ý, tham lam hấp thụ nhiệt lượng của nham thạch, hóa thành chân nguyên phượng hoàng.
Cái này đối với Nhuế Bất Thông mà nói, đúng là cơ hội ngàn năm một thuở. nhiệt lực của nham thạch nóng chảy do dương quang kịch liệt dị thường tạo thành, không phải là ít khi xuất hiện, mà căn bản phải nói là chẳng gặp được bao giờ.
Chương 1599: Thụ ân thâm xử nghi tiên thối
Vừa tiến vào dòng nham thạch nóng chảy xong, Nhuế Bất Thông lập tức cảm thấy nhiệt lực tinh thuần vô hạn, cuồn cuộn tràn vào cơ thể mình không ngừng.
Phượng hoàng chân nguyên dùng một tốc độ chóng mặt mà tăng vọt.
Nhuế Bất Thông chỉ cảm thấy sướng khoái vô hạn, đều là đề thăng lực lượng, nhưng so với phượng hoàng niết bàn thì dễ chịu hơn nhiều….
Hắn cũng biết thời gian của mình không có nhiều.
Một khi trì hoãn, đợi đến khi nham thạch nóng chảy nguội lại, như vậy thì đúng là lãng phí rồi.
Một kỳ ngộ hiếm có, há có thể bỏ lỡ.
Kết quả là bắt đầu chuyên tâm, toàn lực hấp thu.
Toàn lực hấp thụ thật nhiều, cái gì cũng mặc kệ, về sau, tới một chút nhiệt lượng cuối cùng hắn cũng hút luôn vào thân thể.
Đến lúc này, hắn mới cảm thấy mỹ mãn, không có bỏ lỡ cơ hội trời ban.
Giờ phút này có cảm giác rõ ràng tu vi của mình đã từ chí tôn lục phẩm thăng tới chí tôn thất phẩm đỉnh phong, giống như chỉ kém một bước nữa thôi, là có thể đột phá vào cảnh giới chí tôn bát phẩm.
Nhuế Bất Thông gần như không nhịn được, ngửa mặt lên trời cuồng tiếu.
Quả thật là quá sảng khoái! Lão tử hiện tại đã là người mạnh nhất trong các huynh đệ.
Thậm chí còn trên cả Sở lão đại.
Kẻ nào không phục, vậy cùng ta luyện vài chiêu!?
Nhuế Bất Thông hưng phấn, chỉ hận không thể lập tức chạy tới trước mặt các huynh đệ, khoe khoang một phen.
Ta cũng có ngày hôm nay!
Nhưng Nhuế Bất Thông lập tức phát hiện, mình dường như cao hứng quá sớm rồi!
Tu vi thật sự tăng lên, thậm chí là tăng lên rất nhiều, nhưng mà….
Mình bị nhốt dưới lòng đất, không chui ra được.
Bi ai nhất chính là, còn bị chôn sống trong đám hóa thạch do nham thạch nóng chảy hình thành.
Nhuế Bất Thông vận hết lực lượng toàn thân, nhưng cũng không thể nào nhúc nhích.
Đột nhiên nhớ tới đây là Tam Quang đại trận của Mạc Thiên Cơ.
Trong phút chốc đã muốn khóc, thiếu chút nữa là ngất xỉu.
Cho dù Nhuế Bất Thông thật sự là chí tôn bát phẩm, cũng không thể nào lay động đại địa biến dị do Tam Quang đại trận tạo thành, huống chi hắn còn thiếu một bước nữa…
Ta x, ta thế nào lại quên chuyện quan trọng như thế….
Một khắc đó, Nhuế Bất Thông hối hận không chịu nổi, lệ rơi đầy mặt.
Có thể để thăng tu vi, đó là chuyện tốt.
Chỉ là bởi vì đề thăng tu vi mà tự chôn sống mình, vậy đúng là không xong rồi.
Thế này gọi là chuyện gì chứ?!
Hắn cứ như vậy nằm chết dí ở dưới đó, đợi đến chiến đấu chấm dứt, Mạc Thiên Cơ giải bỏ Tam Quang đại trận, Nhuế Bất Thông thật sắp ngạt chết rồi.
Phượng hoàng niết bàn có bá đạo thế nào cũng không thể không hít thở.
Dưới đất chẳng có không khí, nếu không tu vi đột tiến, khiến khả năng bế khí có thể kéo dài trong thời gian dài, con chim này đúng là vị cửu kiếp đệ nhất trong lịch sử bất ngờ mất mạng!
Hơn nữa còn là bị ngạt chết….
Thất vất vả với thoát khốn, vội vội vàng vàng lao lên trên.
Trước tiên lộn nhào diễn võ dương oai mấy vòng trên không trung, sau đó mới đen mặt lại, oán giận nói: “Làm sao bây giờ mới giải bỏ đại trận? Thiếu chút nữa ta ngạt chết rồi.”
Mạc Thiên Cơ hừ một tiếng, một tát đánh cho vị chí tôn thất phẩm này ngã lộn nhào: “Vậy mà còn mặt mũi lên tiếng! Tinh Quang đại trận của ta, Nguyệt Quang đại trận của ta đều bởi vì ngươi mà chết non giữa đường! Đúng là đồ thành sự không có, bại sự có thừa!”
Nhuế Bất Thông xoa xoa đầu, tức giận mà không dám nói nửa câu.
“Đừng đứng đó mà khoe chim nữa, may tìm y phục mặc vào.
Chúng ta lên đường, phụ nữ hài tử của Lệ gia… còn có mấy chục vạn.
Chẳng lẽ thật sự nhìn bọn họ bị đồ sát sao?” Sở Dương xua tay thúc giục.
“Đúng vậy! Đi mau!” Chúng huynh đệ lập tức nhớ ra, vội vàng lên đường, mặc kệ con chim ngu ngốc kia đứng đó.
Nhuế Bất Thông sững sờ đứng đó. lão tử chính là chí tôn thất phẩm đỉnh phong rồi.
Lão tử tiến bộ lớn như vậy, thế nào lại không có ai phát hiện ra? Cũng chẳng có ai khen ngợi một hai câu. lão tử hiện giờ chính là đệ nhất nhân trong các huynh đệ, vừa rồi lão đại nói gì, khoe chim, khoe chim gì chứ…”
Đang ngẫm nghĩ, một cơn gió lạnh thổi qua, Nhuế Bất Thông khẽ rùng mình một cái, phía dưới thế nào lại lành lạnh.
Cúi đầu nhìn xuống, cứu mạng, quần áo ta đâu? Thế nào lại mất sạch rồi? lão tử vừa rồi còn lộn nhào bảy tám vòng trên không trung nữa.
Lần này mất hết mặt với mũi rồi….
….
Bên kia, đại đội nhân mã phe liên quân đang nhanh chóng lao đi, tựa như một đám dã lang đói khát từ lâu, xông thẳng về phía một bầy dê non trắng nõn ngon lành, không có bất cứ chút năng lực phản kháng nào.
Mà sự thực cũng đúng là như thế.
Chẳng qua càng huyết tinh càng tàn khốc càng lãnh huyết càng tham lam càng thể hiện rõ ràng diện mạo u ám của con người!
Trong lòng tất cả đều chỉ có tàn khốc, chỉ có tham lam.
Tích lũy vạn năm, tài phú như núi, nữ nhân Lệ gia xinh đẹp, những đóa huyết hoa sắp nở, tiếng van nài tuyệt diệt nữa…
Nơi đó, nơi đó chính là người của Lệ gia, Lệ gia từng nổi danh cùng chúng ta.
Nhưng hiện giờ, ngày này giờ này phút này, tất cả bọn họ đều sắp ngã xuống dưới đồ đao của chúng ta!
Sẽ không có lực lượng phản kháng mạnh mẽ nào, thậm chí có thể hoàn toàn không có bất cứ năng lực phản kháng nào, mặc kệ chúng ta muốn làm gì thì làm!
Cái loại cảm giác người là thịt cá, ta là dao thớt này, thật tuyệt diệu.
Vừa tưởng tượng nhu vậy, trong lòng bọn hắn lại càng dâng lên kh*** c*m.
Thật sự trông chờ khoảnh khắc đó.
Nhưng đúng lúc này, khi mọi người đang cấp tốc lao đi…. trong liên quân, lại có một đội nhân mã bỗng nhiên dừng lại.
Tất cả mọi người đều có chút bát ngờ, chẳng lẽ xuất hiện biến cố ngoài ý muốn nào?
Có địch tập kích? Không phát hiện ra nha.
“Chư vị, hiện giờ đại cục đã định, dư nghiệt Lệ gia không đủ gây họa, chúng ta bên này vừa thụ thương vừa mệt mỏi, không chịu nổi gánh nặng, cần phải nhanh chóng tĩnh dưỡng, không thể nào tiếp tục tham dự hành động.
Đành phải cáo từ.”
Lan Mặc Phong bước ra, ôm quyền cáo biệt: “Tại hạ cùng mọi người Lan gia được Đệ Ngũ tổng chỉ huy phó thác, hộ tống tổng chỉ huy về Nam.
Lan gia ta hiện giờ suy yếu, lần này quyết chiến, xuất lực không nhiều.
Tài phú Lệ gia, đương nhiên nên thuộc về người xuất lực.
Lan gia tự biết không đủ tư cách vọng động, về phần tài phú thương thảo lúc trước, dứt khoát dâng tặng các vị đi! Núi cao sông dài, hi vọng sớm gặp lại.”
“Hả?” Đám người Trần Kiếm Long nghi hoặc nhìn Lan Mặc Phong.
Tiểu tử này không phải là choáng váng tới ngu người rồi chứ?
“Cáo từ!” Lan Mặc Phong cũng người của mình xoay người mà đi.
Đệ Ngũ Khinh Nhu lại từ trong đám đông đi ra, thần thái có chút cô tịch, lại có chút bất dắc dĩ, khẽ cười một tiếng, nói: “Khinh Nhu là tổng chỉ huy, bất quá là nhờ chư vị tiền bối không chê, tặng cho một cái danh mà thôi.
Hôm nay chiến cuộc đã kết thúc, không còn đại chiến nữa, vừa vặn cáo từ chư vị, xin chư vị chớ trách.”
Mọi người thật không tưởng được, sau khi đại công cáo thành, Đệ Ngũ Khinh Nhu lại lập tức thối lui rời đi.
Trong lúc nhất thời, bất ngờ tới mức không nói ra lời.
Đệ Ngũ Khinh Nhu khác với Lan gia đã suy yếu.
Nói không khách khí, trong các đại gia tộc, mưu trí của hắn có tác dụng lớn hơn Lan gia hiện giờ.
Thậm chí các đại thế gia đã sớm ăn ý ngầm hiểu, lần này thu lợi ích từ Lệ gia, có thể không cho hoặc cho Lan gia rất ít, nhưng thế nào cũng phải cấp cho Đệ Ngũ Khinh Nhu một phần lợi ích thực tế.
Nhưng hắn không ngờ lại không cần?
“Mọi người dù sao cũng quen biết một hồi.
Trước khi đi, Khinh Nhu tặng chư vị một lời khuyên.” Ánh mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu phức tạp, thoáng biến ảo một chút, trầm giọng nói: “Làm việc, chớ… chớ thái quá! Khi đắc ý càng phải cẩn thận, phía trước có giấu cương đao…”
Mọi người lắng ngắt như tờ.
Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ thở ra một hơi, mỉm cười nói: “Cáo từ!”
“Tổng chỉ huy thuận buồm xuôi gió, sau này còn gặp lại!” Đám người Trần Kiếm Long cũng thở phào một hơi,.
Nếu như Đệ Ngũ Khinh Nhu còn ở đây, phần lợi ích của hắn thật đúng là không biết nên phân thế nào.
Cho nhiều quá, mọi người đương nhiên mất hứng, nhưng nếu để Đệ Ngũ Khinh Nhu không vui, bị trí giả nhu vậy ghi hận, tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.
Đi rồi cũng tốt.
Dù sao cũng không còn cần tới hắn, ít nhất là trước mắt.
Đệ Ngũ Khinh Nhu phất phất tay, đi tới trước xe trượt tuyết của Tiêu Thần Vũ cáo từ.
Sau đó phiêu diêu đứng trên hoang nguyên một hồi, rốt cuộc thở dài một tiếng, bước lên một chiếc xe trượt tuyết khác, rời đi không có một tiếng động.
Trong các đại gia tộc, có người bắt đầu lộ thần sắc do dự.
Thật lâu sau, không ngờ bảy tám chục người bước ra khỏi đám đông, nói: “Đệ Ngũ tổng chỉ huy có đại ân với chúng ta, hiện giờ hắn đã hồi Nam, huynh đệ chịu ân cứu mạng của tổng chỉ huy, không thể không đưa tiễn.
Lợi ích nơi này cuối cùng cũng chỉ vật ngoài thân.
Chúng ta sẽ không lấy.
Chư vị, ngày sau tái kiến.”
Chắp tay, tất cả cùng phi thân mà đi.
Lại có một số người đứng ra, chắp tay cáo từ.
Cứ liên tục như vậy, không ngờ chỉ trong nháy mắt, đã bớt đi không dưới hai trăm người.
Hơn nữa cộng thêm Lan Mặc Phong và cao thủ Lan gia, cơ bản chẳng khác nào lập tức có gần ba trăm cao thủ rời đi.
Trần Kiếm Long hừ một tiếng, nói: “Một đám ngu ngốc! Lợi ích đến tận miệng còn vứt đi.
Bọn họ không cần, chúng ta cần.
Chúng ta đi!”
Tiếp tục tiến Bắc.
Tuy bỗng nhiên thiếu mất gần ba trăm người, nhưng đối với đội ngũ năm sáu ngàn người hiện tại mà nói, thiếu ba trăm người cũng chỉ là chín trâu mất một lợi lông, không dáng kể.
Cũng không liên quan tới đại cục, ảnh hưởng tới thực lực chỉnh thể.
Trên mặt tuyết, đoàn người cấp tốc tiến Bắc.
Một số người lại cấp tốc tiến Nam.
Chỉ trong nháy mắt, đã không còn nhìn thấy nhau nữa rồi.
“Tổng chỉ huy, vì sao lại rời di lúc này? Đến trước bảo sơn lại tay không trở về?” Trên tuyết nguyên, một thanh âm khẽ hỏi.
Một thanh âm nhẹ nhàng đáp lại: “Nếu không lấy được gì, rời đi sớm hay muộn, chẳng phải đều giống nhau?”
“Không chiếm được gì?” Thanh âm lúc trước lập tức chấn động: “Lệ gia đã bị diệt, tích lũy vạn năm không phải nhỏ.
Tài phú như núi cũng là bình thường.
Thế nào lại không chiếm được gì?”
Đệ Ngũ Khinh Nhu bất đắc dĩ cười: “Nơi đó còn có phụ nữ hài tử Lệ gia.”
” Nhân số phụ nữ hài tử Lệ gia tuy không ít, nhưng đâu có sức chiến đấu gì?”
“Các nàng đương nhiên không có sức chiến đấu, nhưng Cửu Kiếp kiếm chủ có!” Đệ Ngũ Khinh Nhu nhẹ nhàng nói: “Cửu Kiếp kiếm chủ Sở Dương, tuyệt đối sẽ không cho phép bọn hắn tùy ý thương tổn phụ nữ hài tử.
Nếu như lúc trước bọn hắn hứa hẹn chỉ lấy tài phú, không đả thương phụ nữ hài tử, Sở kiếm chủ có lẽ sẽ không ngăn trở, nhưng bọn họ không ngờ lại ngông cuồng, muốn thương tổn phụ nữ hài tử, huyết tẩy Lệ gia.
Có lẽ… nơi đó sắp trở thành tu la địa ngục rồi.”
“Chỉ bằng mấy người Cửu Kiếp kiếm chủ, làm sao có thể?” Lan Mặc Phong hoài nghi hỏi.
“Bỏ hai chữ ‘mấy người’ đi.
Có lẽ, chỉ cần một mình Cửu Kiếp kiếm chủ cũng đủ rồi.
Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: “Ta nói không phải thực lực của hắn, mà là lực ảnh hưởng của hắn.”
Lan Mặc Phong hít một hơi lạnh.
“Nếu như Sở Dương hôm nay có thể chiếm được thượng phong, bức lui hoặc là giết sạch mấy ngàn người này. có lẽ sẽ không có chuyện gì.
Nhưng nếu đám người Sở Dương rơi xuống hạ phong, trải qua một phen đại chiến, phụ nữ hài tử Lệ gia khó thoát khỏi cái chết… Ta dám khẳng định, mấy đại gia tộc còn lại, sau này bị Cửu Kiếp kiếm chủ giết tới, đồng dạng cũng sẽ gặp phải kết cục thảm đạm – chó gà không tha!”
Chương 1600: Mất mặt xấu hổ
“Cửu Kiếp kiếm chủ lợi hại như vậy? Quả thật có năng lực thông thiên triệt địa?”
“Đây có lẽ chính là thiên ý.
Thiên ý rõ ràng luôn chiếu cố cửu kiếp.
Thực lực Cửu Kiếp kiếm chủ hiện giờ có lẽ còn chưa tiến được vào hàng ngũ đỉnh phong, nhưng lực ảnh hưởng của hắn vẫn rất lớn.
Chẳng lẽ ngươi cho rằng, Vũ Tuyệt Thành ở tại chỗ này, chỉ là để xem trò vui hay sao?”
“Ách, không sai.
Còn có Độc Y – Vũ Tuyệt Thành! Có hắn ở đây, cho dù cửu kiếp bị thua, cũng có thể toàn thân rút lui.”
Đệ Ngũ Khinh Nhu cười lạnh: “Ngươi nghĩ quá đơn giản rồi.
Át chủ bài của cửu kiếp há chỉ là một Vũ Tuyệt Thành? Cho dù Vũ Tuyệt Thành thực lực kinh người, nhưng thủy chung cũng chỉ là một người, rất có sức uy h**p nhưng cũng có cực hạn.
Nếu cửu đại thế gia nguyện ý trả giá đắt, vẫn có thể g**t ch*t hắn.”
Tiếp đó, hắn lại cười cười khó hiểu, nói: “Đám chí tôn cao giai các ngươi, quá tin tưởng vào thần niệm của mình mà không để tới những cái khác.
Ta lại sớm phát hiện Đông Bắc sát khí ẩn hiện, can qua ẩn mình, rõ ràng có rất nhiều cao thủ tuyệt đỉnh mai phục ở đó.
Hơn nữa nhân số tuyệt đối không ít!”
“Mà phương hướng Đông Bắc, chính là lãnh địa của Tam Tinh thánh tộc.”
“Thực lực bản thân đám người Sở Dương rất yếu, nhưng vẫn dám quang minh chính đại hiện thân, chắc chắn có chỗ dựa.”
“Cho nên ta kết luận, phía Đông Bắc rất có thể là viên binh của Cửu Kiếp kiếm chủ, hơn nữa… thực lực siêu cao!”
“Một khi chúng ta làm chuyện vượt quá giới hạn, vậy sẽ phải đối mặt với một hồi hỗn chiến tàn khốc.”
“Đối với cuộc chiến này, ta hoàn toàn không có bất cứ nắm chắc nào, thậm chí sơ sảy là có nguy cơ bị diệt!”
“Cho nên chúng ta phải sớm rời đi.
Bởi vì… Đám người Trần Kiếm Long hiện tại đã giết đỏ mắt rồi, tuyệt đối sẽ không để ý tới giới hạn gì, hơn nữa còn là… giới hạn của người khác.”
“Cho nên trận chiến này, tuyệt đối không thể tránh né.”
“Một khi những người này bị diệt toàn quân… Đối với chúng ta mà nói, ngược lại chính là chuyện tốt.
Hiện tại chỉ sợ là bọn họ không bị diệt toàn quân… vậy cửu đại gia tộc, thật sự phải xóa tên khỏi đại lục rồi.
Cửu Kiếp kiếm chủ Sở Dương tuyệt đối sẽ điên cuồng, giết sạch người của cửu đại gia tộc!”
Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài một tiếng.
“Chẳng lẽ Cửu Kiếp kiếm chủ Sở Dương, có thể đáng sợ hơn cả cửu kiếp trí nang Mạc Thiên Cơ kia sao?” Lan Mặc Phong không tin tưởng, hỏi.
Trong mấy ngày vừa rồi, cùng giao thủ với cửu kiếp trí nang, có thể nói nguy hiểm trùng trùng, đi trên sợi dây sinh tử.
Lan Mặc Phong sớm đã coi Mạc Thiên Cơ là quỷ mị, đáng sợ như yêu nhân.
Giờ phút này nghe Đệ Ngũ Khinh Nhu nói như vậy, không nhịn được có chút không phục.
Nói cái gì cũng không tin Cửu Kiếp kiếm chủ lại có thể đáng sợ hơn cả Mạc Thiên Cơ.
“Chỗ đáng sợ của Cửu Kiếp kiếm chủ, là ở giới hạn.”
“Chạm vào giới hạn của hắn, hắn sẽ không giữ giới hạn gì với ngươi nữa…. Khi đó, mới là đồ sát huyết tinh chân chính bắt đầu!”
Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ cười: “Mạc Thiên Cơ thủy chung chỉ là một trong cửu kiếp, còn Sở Dương lại là Cửu Kiếp kiếm chủ.
Sự đáng sợ của Sở Dương, tuyệt đối… lớn gấp mấy lần cửu kiếp trí nang Mạc Thiên Cơ.”
“Hitz….” Lan Mặc Phong hít một hơi lạnh thật sâu. hắn không hề nghi ngờ phán đoán của Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Đệ Ngũ Khinh Nhu chưa bao giờ phán đoán sai lầm.
“Tóm lại một câu, chúng ta đi mau.
Có thể đi bao nhiêu thì đi bấy nhiêu….” Ánh mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu thâm thúy: “Nhất định phải dùng thời gian ngắn nhất, rời khỏi địa vực Tây Bắc này!”
Đoàn người lại một lần nữa gia tăng tốc độ.
Nhìn đoàn người lục tục kéo theo phía sau, trên mặt Đệ Ngũ Khinh Nhu lộ vẻ hài lòng.
Cuộc chiến Tây Bắc lần này, cửu đại gia tộc đã chết bao nhiêu người.
Đệ Ngũ Khinh Nhu một điểm cũng không quan tâm.
Hắn để ý chính là mình thu được bao nhiêu lợi ích.
Hiện giờ xem ra, tựa hồ đã vượt xa khỏi mong muốn rồi.
Mị lực của mình đúng là không ít.
Vốn có thể lôi kéo đám cao thủ Lan gia đã là không tệ rồi.
Nhưng bây giờ lại có thêm tới hai trăm người.
Hai trăm chí tôn.
Đây chính là một cỗ lực lượng khá lớn.
Đệ Ngũ Khinh Nhu từ trước tới nay đều có tính toán.
Đánh giá nhân thủ, cũng có suy nghĩ của mình.
Trong các đại gia tộc, luôn luôn có tập quán nuôi dưỡng tay chân, ngoại tính.
Những người này, bình thường đều cắm rễ trong các đại gia tộc, thân quyến tử tôn, đều ở trong các đại gia tộc.
Cho nên Đệ Ngũ Khinh Nhu không hề nghĩ tới những người, mà muốn cũng không lôi kéo nổi.
Nhưng có một số người, lại là người đơn độc.
Có lẽ là người nhà chết sạch, hoặc là không muốn mất tinh lực vào gia thất, say mê tu hành.
Đối với đám người đó, lực ước thúc của các gia tộc lại không phải quá mạnh.
Chẳng khác gì là người tự do.
Mà điểm quan trọng nhất là, những người này bởi vì bản thân không có gì phải lo lắng được mất, các đại gia tộc muốn sai sử bọn hắn, cũng có chút không dễ dàng gì.
Cho nên, các đại gia tộc đều coi nhẹ những người này.
Mà mục đích chủ yếu của Đệ Ngũ Khinh Nhu, chính là những người này!
Lần lượt ám chỉ mơ hồ, an bài chiếu cố xảo diệu trong chiến đấu sinh tử, đưa ra các loại ám hiệu, mới khiến những người này lần lượt sống sót qua những lần huyết chiến.
Ben trong, tâm lực mà Đệ Ngũ Khinh Nhu phải bỏ qua, quả thực là không thể ước lượng được!
Mà bây giờ, mình rời đi, những người cũng cam tâm đi theo.
Đây mới là thu hoạch lớn nhất trong chuyến đi lần này!
Nói hộ tống mình hồi Nam, nhưng mỗi người đều biết, cái này chẳng qua chỉ là cái cớ.
Lần này đi, sẽ không có ngày trở về!
Người đều có dã tâm, nhưng cũng rất sợ chết.
Đây là tính cách chung của con người.. Đi theo một thống soái bách thắng bất bại, bản thân chẳng lâm nguy cơ, so với đi theo một gia tộc mục nát từ trong khung vạn năm, lại còn cao cao tại thượng… Đây hoàn toàn là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Còn có một điểm trọng yếu nữa.
Đệ Ngũ gia tộc quất khởi hiện tai đã là thế không đỡ, đám người mình đi theo từ bây giờ, sau này chính là sơ đại nguyên lão gia tộc rồi!
Làm chân tay cho gia tộc khác, há có thể so sánh được?
Trong lòng ai cũng không hồ đồ.
“Sau này, Khinh Nhu liền cùng chư vị đồng sinh cộng tử rồi.” Đệ Ngũ Khinh Nhu hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: “Rốt cuộc là giang sơn như họa, hay là cùng đường mạt lộ… Chúng ta đều chắc chắn cùng nhau vượt qua!”
“Nguyện cùng gia chủ đại nhân, chung chế nghiệp lớn, xây dựng huy hoàng!”
Mọi người đồng thanh hô lớn.
Trong thanh, đều có chút kích động.
Giờ phút này đã thoát ly đại đội rất xa, đương nhiên không cần phải xưng hô “Đệ Ngũ tổng chỉ huy” như lúc trước nữa.
Hơn nữa, một câu nói của Đệ Ngũ Khinh Nhu tuy đơn giản, nhưng đã biểu lộ một điều: Mọi người cùng tiến cùng lui, họa phúc cùng hưởng!
Đây là thái độ!
Cũng là tôn trọng mà mọi người hướng tới nhất!
Đệ Ngũ Khinh Nhu nhu hòa gật đầu: “Chúng ta đi thôi.
Nơi này, đã là thiên hạ của Cửu Kiếp kiếm chủ!”
Trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt: Đã là…? Thật sự nghiêm trọng như thế sao?
“Tuyệt đối như vậy!” Đệ Ngũ Khinh Nhu cười ha hả: “Chúng ta cứ chờ xem!”
Trong tiếng cười, đoàn người nhanh chóng biến mất ở chân trời….
….
Giờ phút này, thanh âm bạo tạc phía xa đã hoàn toàn biến mất.
Phụ nữ hài tử Lệ gia vẫn đang đứng ở cửa chờ đợi, hi vọng kỳ tích xuất hiện, ngóng nhìn xem thân nhân có mình có thể chiến thắng trở về không….
Nhưng các nàng không biết, kỳ tích không hề phát sinh, thân nhân của họ cũng không thể trở về nữa.
Ở chính giữa là một lão phụ nhân đầu bạc.
Nàng chống quải trượng, nhìn về phía trước, trên mặt không bi không hỉ, mái tóc bạc khẽ bay trong gió, nhưng lại có một vẻ thê lương cô độc không nói nên lời.
Đột nhiên có thanh âm chạy vội truyền tới, lập tức một thân ảnh chật vật xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Mọi người thoáng xôn xao,nhưng không ai mở miệng nói chuyện.
“Cứu ta! Mau cứu ta với….” Người nọ vừa chạy trốn, vừa không ngừng vấp ngã, vừa thê thảm kêu lớn.
Chật vật như vậy, nếu như phía sau có người đuổi theo, có thể mất mạng bất cứ lúc nào thì còn có thể hiểu được.
Nhưng vấn đề là ở chỗ….
Phía sau người này lại không có bất luận kẻ nào đuổi theo.
Nhưng hắn vẫn chạy trốn, kêu gào thê thảm giống như có thể bị giết bất cứ lúc nào.
Tất cả mọi người đều là thế gia giang hồ, liếc mắt một cái đã nhìn ra, người này bị dọa cho bể mật rồi.
Mà người sợ tới bể mật kia, chính là đại thiếu gia Lệ gia, Lệ Tuyệt!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều có chút kinh ngạc.
Đến rốt cuộc là tình huống ra sao, trải qua dạng chiến đấu gì, mới có thể khiến cho đại công tử luôn luôn phong độ, tự tin có thừa bị dọa thành bộ dạng này?
“Lệ Tuyệt!” Lão phụ nhân lộ ra ánh mắt bi thương khó hiểu, lại hung hăng vung quải trượng nói: “Tiền phương xảy ra chuyện gì? Bộ dạng ngươi như vậy còn ra thể thống gì nữa? Những người khác đâu?”
Lệ Tuyệt thất kinh chạy tới, vẫn còn hồn bất phụ thể, nói: “Bà nội… đều chết rồi, đều chết rồi… Mau cứu ta, ta ta ta… ta sắp chết rồi….”
Lão phụ nhân tóc bạc đúng là mẫu thân thân sinh của đương đại gia chủ Lệ gia Lệ Vô Ba, cũng chính là bà nội của Lệ Tuyệt.
Giờ phút này nghe được ba chữ ” đều chết hết”, không nhịn được sắc mặt trắng bệch, thân hình thoáng lảo đảo, trầm giọng nói: “Đều chết hết? Đều chết hết sao?”
Lệ Tuyệt đột nhiên nổi giận: “Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau tới cứu ta! Ta là đại công tử, đại thiếu gia của các ngươi… Ta là gia chủ Lệ gia tương lai! Các ngươi còn không cứu ta!”
“Nghiệt súc!” Thân hình lão phụ nhân thoáng lảo đảo, tức giận đến tối sầm hai mắt: “Đều chết hết, vậy vì sao ngươi còn chưa chết? Làm sao ngươi sống sót? Ngươi còn mặt mũi để sống tiếp sao?”
Trong mắt mọi người đều lộ ra thần sắc hoài nghi.
Lệ Tuyệt thần xanh mặt trắng.
Mặt gần như không còn chút máu, cũng không biết tại sao, đột nhiên lớn tiếng kêu thảm thiết: “Đau chết ta… ô ô….” phảng phất như có hàng ngàn hàng vạn đao kiếm đâm chém, lại có trăm chưởng cùng đánh, thanh âm thê lương nghe rợn cả người.
Nhưng tất cả phụ nữ hài tử Lệ gia, ai nấy đều lộ ra thần sắc khinh bỉ, chẳng có người nào để ý tới hắn.
Trong lòng bọn họ chỉ có một ý niệm – đau đớn!
Thân nhân của mình đều hi sinh, sống sót cũng chỉ là một kẻ vô dụng?
Lệ gia kêu gào bi thảm tới khản cả giọng.
Cũng không biết vì sao, cứ liên thanh chửi mắng, oán hận không ai để ý tới hắn, uy h**p chờ đến khi hắn trở thành gia chủ, nhất định sẽ trả thù.
Run run tự xử lý thương thế của mình.
Kỳ thực thương thế của hắn tuy cũng coi như trầm trọng, nhưng còn chưa gãy tay gãy chân, nhiều lắm chỉ là thương thế lặt vặt các loại, toàn thân có mấy trăm miệng vết thương, còn có những mảng phỏng rộp thật lớn.
Nhìn mình đầy thương tích, huyết nhục mơ hồ, vô cùng thê thảm, kỳ thực chỉ là vết thương da thịt.
Chỉ cần bôi thuốc, xử lý tốt miệng vết thương là không có gì đáng ngại.
Nhiều lắm cũng chỉ chịu chút khó chịu thôi.
Về phần nội thương, gần như đến một điểm cũng không có.
Thương thế như vậy, chớ nói trí mạng, cho dù là trọng thương cũng không tính.
Ngay cả khi quân đoàn cuối cùng của Lệ gia xuất trận, thương thế hai người thụ thương nhẹ nhất xuất trận đều trầm trọng hơn hắn…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên [Dịch] Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Trong-Sinh-Thuong-Ngay-Tu-Tien-SE-Audio-Truyen.jpg)

