- Home
- Truyện Kiếm tu
- Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
- Tập 293 : Phiêu Miễu Thiên Tinh, Tà Huyễn Ngọc Tinh (c1461-c1465)
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 293 : Phiêu Miễu Thiên Tinh, Tà Huyễn Ngọc Tinh (c1461-c1465)
❮ sautiếp ❯Chương 1461: Phiêu Miễu Thiên Tinh, Tà Huyễn Ngọc Tinh
Sở Dương khẽ gật gật đầu.
Sắc mặt Mạc Thiên Cơ đỏ lên, thoáng có chút kích động, nói: “Vậy ngươi đi nhanh đi.” Không ngờ lại thúc giục.
Sở Dương cười ha ha, trấn an Mạc Khinh Vũ một chút mới cất bước mà đi.
Tiểu nha đầu vừa kiếm được lợi lớn, đang hưng phấn nói chuyện với Mặc Lệ Nhi, nghe hắn nói tạm thời rời đi cũng không quay đầu lại, phẩy phẩy cái tay nhỏ, ý bảo: Tự đi một mình đi. bản tiểu thư không có thời gian để ý tới ngươi…
Cứ thế tiếp tục nói chuyện với Mặc Lệ Nhi.
Đám người Cố Độc Hành đều dang vận công, kiểm tra biến hóa trong thân thể mình, càng lúc càng có phát hiện kinh hỉ mới.
Sau khi trong cơ thể có long phượng tinh nguyên, tốc độ nội lực vận chuyển căn bản là gia tăng gấp đôi.
Hơn nữa long phượng tinh nguyên còn có công hiệu tự động cải thiện thể chất.
Phải biết rằng, nội lực vận hành gia tăng gấp đôi, không phải là luyện công, mà là biểu thị: Chỉ cần tốc độ chân tay ngươi có thể theo tu vi vận hành, vậy tốc độ xuất thủ của ngươi có thể đề cao gấp đôi so với cơ sở hiện tại!
hiện tại mọi người ai cũng coi là khoái thủ rồi, nếu bây giờ lại gia tăng gấp đôi… vậy sẽ như thế nào đây?
Nghĩ tới điểm này thôi, chúng huynh đệ đã hưng phấn tới mức hít thở không thông thôi.
Sở Dương ổn định tâm thần, tiến vào bên trong, đi qua nơi long phượng vốn nằm xuống, ánh mắt liền nhằm chằm một phương hướng, thân hình thoáng xoay, kiên định đi thẳng vào bên trong.
Từ lúc long phượng tinh nguyên bị hấp thụ hết, Sở Dương đã nhận được thông báo của kiếm linh.
“Kiếm chủ đại nhân, ta phát hiện khí tức mảnh Cửu Kiếp kiếm thứ bảy!”
Trước đó Sở Dương vẫn không thể xác định, đến khi kiếm linh nói như vậy, tảng đá trong lòng mới rơi xuống.
Vượt qua một khúc cua, phía trước chính là một bức thạch bích tròn xoe.
Sở Dương cũng không hề dừng lại nửa điểm,vươn tay đâm vào, trực tiếp móc xuống, lập tức móc ra một lỗ thủng lớn.
Nơi này tuy phòng hộ nghiêm mật, rắn chắc, nhưng đều là dựa vào uy năng long phượng.
Hiện giờ long phượng đã tan biến, với tu vi của Sở Dương mà nói, bức thạch bích này quả thực mềm như đậu hũ.
Lại đưa tay xuyên vào thạch bích, khẽ kéo ra bên ngoài.
Lập tức một khối lớn chu vi bốn năm trượng lại bị nhấc ra.
Tiện tay vứt một bên, tiếp tục hành động.
Sau mấy khối liên tục đã xuất hiện một cái động lớn sâu mấy trượng.
Sở Dương thò đầu chui vào.
Công việc kiểu này hắn đã làm vô số lần rồi, lần này thực hiện quả thực là không thể nhẹ nhàng hơn.
Cho dù thợ mỏ chuyên nghiệp, so sánh với hắn cũng chỉ có thể trố mắt nhìn mà thôi.
Sở Dương một đường đi xuống, dựa vào chỉ dẫn của Cửu Kiếp kiếm, ẩn ước cảm nhận được Cửu Kiếp kiếm của mình càng lúc càng hưng phấn, kiếm cương lưu động trên thân kiếm càng lúc càng nhanh, kiếm linh cũng càng ngày càng cấp thiết….
Mà ở dưới thạch bích này, lại có một cảm xúc bức thiết, muốn nhảy ra không thể đè nén được, đang dao động không ngừng….
Hai tay Sở Dương không ngừng, từng khối từng khối đá lớn bị hắn ném ra sau lưng…
Đọc Truyện Online mới nhất ở
Rốt cuộc, phía dưới truyền tới tiếng nước chảy róc rách, rất vui tai.
Cùng lúc đó, con mắt trái Sở Dương đột nhiên sáng ngời, mắt phải là trở nên mơ hồ.
Loại cảm giác này vừa xuất hiện một cái liền biến mất.
Sở Dương ngẩn ra.
Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh chậm rãi nói: “Đây chính là Phiêu Miễu Thiên Tinh và Tà Huyễn Ngọc Tinh đang hoan nghênh ngươi tới….”
Sở Dương không biết nói gì.
Hai đại kỳ dược đang hoan nghênh mình? Cái này thật sự là vớ vẩn…
” Tà Huyễn Ngọc Tinh và Phiêu Miễu Thiên Tinh này khác với những kỳ dược khác.” kiếm linh nói: “Bọn chúng… ít nhất cũng phát triển mười vạn năm rồi…. Thậm chí còn lâu hơn, có thể sinh ra một chút linh tính cũng là bình thường!”
Sở Dương à một tiếng, gật gật đầu.
Tiếp tục đi xuống ba trượng, Sở Dương chỉ cảm thấy dưới tay trống không, một cỗ không khí ẩm ướt phả vào mặt.
Tập trung nhìn lại không khỏi ngẩn ngơ.
Ở phía dưới này lại là một cái hồ ngầm!
Trung tâm cái hồ ngầm này có hai con suối lớn.
Cách nhau chừng trăm trượng, đều đang ồ ồ chảy ra nước suốt.
Nước suối một bên có màu trắng ngà, mang theo mùi hương thơm ngát, mà nước suối bên kia lại trong vắt, không có bất cứ mùi vị gì.
Mà toàn bộ hồ nước cũng phân chia rõ ràng.
Năm mươi trượng bên này đều có màu trắng ngà.
Còn bên kia lại chỉ có màu trong xuốt.
Cùng ở trong một cái hồ, không xâm phạm lẫn nhau, tạo thành một cái hồ ngầm kỳ dị.
Tin tưởng bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng phải than thở cổ quái.
Sở Dương thả người rơi xuống, đứng trong nước suối trắng ngà này chỉ cảm thấy toàn thân thư thái. hắn đương nhiên minh bạch, nước suối màu trắng ngà này chính là Thiên Tinh linh tuyền.
Trước khi biết rõ ràng tình huống, cho dù Sở Dương to gan lớn mật biết rõ không xảy ra chuyện gì nhưng hắn cũng không dám tùy tiện đứng ở trong Tà Linh huyễn tuyền.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Nếu như mình hôn mê ở chỗ này…
Chết hay không thì chưa rõ, nhưng trước tiên cũng mất sạch thể diện rồi…
kiếm linh nhìn ra băn khoăn của Sở Dương, nhịn cười nói: “Thu nước suối này đi, ta đã chuẩn bị chỗ trong Cửu Kiếp không gian rồi.”
Sở Dương ừ một tiếng, vung tay lên.
Lập tức, hai đạo thủy tiễn từ trong hồ lao vọt lên, tiến vào Cửu Kiếp không gian.
Cho dù là đang thu vào thì cũng phân biệt rõ ràng.
Sở Dương ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên đỉnh đầu có vô số lỗ thủng nho nhỏ, không biết là thông đi đâu.
Bên phía Tà Linh huyễn tuyền thì cực kỳ ẩm ướt, đọng thành giọt muốn rơi.
Còn bên Thiên Tinh linh tuyền thì lại khô ráo.
Sở Dương rốt cuộc minh bạch vì sao gia tộc ngoại công lại phát hiện ra.
Chắc chắn là hơi nước của Tà Linh huyễn tuyền từ nơi này thoát ra, sau khi ra tới bên ngoài thì ngưng tụ thành nước, dần dần hình thành dòng, cuối cùng mới từng giọt từng giọt chảy ra ngoài…
Cuối cùng mới bị gia tộc Dương Bạo vô ý phát hiện trong lúc đào mỏ tử tinh…
Hơn nữa, theo phương hướng kia muốn tìm được nguồn Tà Linh huyễn tuyền cũng là không thể nào… Bởi vì, nơi đó ai biết là nơi nào? Dù sao không quan hệ quá lớn với bên này…
Tiếng nước chảy róc rách biến mất.
Dưới chân Sở Dương đã biến thành mảnh đất khô ráo.
Chỉ có hai nguồn suối hai bên vẫn đang tràn ra sương mù mênh mông.
Nhưng chẳng mấy chốc, đến sương mù cũng chẳng còn.
Sở Dương phấn chấn tinh thần, một tay đâm xuống, lại một lần nữa bắt đầu công cuộc đào mỏ…
Dần dần xâm nhập mấy chục trượng, sắc mặt Sở Dương liền trở nên cổ quáo.
Nơi này rõ ràng là hướng xéo về phía trung tâm….
Nếu là thế, Phiêu Miễu Thiên tinh chẳng lẽ là…
Sở Dương tung người nhảy tới đối diện, đào thẳng xuống, quả nhiên phát hiện, chỗ của Tà Huyễn Ngọc tinh cũng chếch về phía trung tâm…
Sở Dương cười khổ một tiếng, dứt khoát vận công một cái, nhấc trọng mười trượng đất đá lên, vứt sang một bên.
Quay đầu nhìn lại, quả nhiên, tuyền nhãn của Thiên Tinh linh tuyền và Tà Linh huyễn tuyền chỉ cách nhau không tới hai mươi trượng! Phải biết rằng, ban đầu là cách nhau tới trăm trượng!
Sở Dương trực tiếp hạ thủ ở trung tâm, lại mười trượng đất đá bị nhấc lên. hai tuyền nhãn đã cách nhau không tới ba trượng!
“Chẳng lẽ bọn chúng vốn ở cùng một chỗ…” Lẩm bẩm một tiếng, Sở Dương bắt đầu chậm rãi đào xuống.
Đến nơi này đã không thể mạnh tay nữa rồi, nếu không chẳng may hủy hoại những thứ này… Sở Dương thật có thể tiếc của tới tự sát rồi…
Đào xuống ba trượng nữa, Sở Dương ngẩn ra, lòng bàn tay đã cảm thấy có chút ấm áp.
“Tới rồi tới rồi.” kiếm linh nhắc nhở: “Tà Huyễn Ngọc tinh với Phiêu Miễu Thiên tinh này khác với mấy thứ khác.
Chúng không diễn sinh ra ngọc tâm gì gì đó đâu, chỉ sinh ra nước suối….”
“Thì ra là thế.” Sở Dương còn thưởng rằng có thể lấy được thứ như Huyền Dương ngọc và Huyền Âm ngọc, xem ra không có rồi.
ba trượng đất đá bị Sở Dương một tay nhấc lên.
Trong một khắc nhấc lên, Sở Dương đột nhiên có một cảm giác kỳ diệu.
Tựa hồ bên trái có một vị thục nữ đang ôn nhu như nước tinh ý miên man nhìn mình.
Mỹ nhân như ngọc như hoa như thơ, cho dù không nói không động cũng có thể khiến mình cảm nhận được khí tức nhã tĩnh trên người nàng.
mà bên phải là lại một yêu cơ nghiêng nước nghiêng thành hại nước hại dân, đang phong tình vạn chủng nhìn mình, yêu kiều vuốt tóc khiến cho bất cứ ai cũng phải điên cuồng, tràn đầy mị hoặc vô hạn…
Sở Dương hoảng sợ, liên tục quay trái quay phải.
Chỉ cảm thấy ở bên trái, một khối linh ngọc màu trắng ngà đang lẳng lặng nằm ở đó, bên phải thì lại là một khối ngọc thạch trong suốt.
Giữa hai khối ngọc, cách nhau không tới nửa trượng!
Mà mình hiện tại vừa vặn đứng giữa bọn chúng.
“Kỳ quái.” Sở Dương nhức đầu: “Hai khối ngọc này không ngờ lại khiến ta có cảm giác giống như hai đại mỹ nhân….”
kiếm linh không nói gì, nhưng Sở Dương hoàn toàn có thể cảm giác được, tên gia hỏa này đang tràn đầy hứng thú nhìn mình, nhìn xem mình sẽ lấy khối nào trước.
“Bên trong có bí mật gì sao?” Sở Dương híp mắt: “kiếm linh?”
kiếm linh cười khổ nói: “Đúng.
Mỹ nhân như ngọc, ngọc như mỹ nhân.
Hiện tại hai khối ngọc đều hiện ra trước mắt ngươi.
Kể từ ngày các nàng sinh ra đã đối địch lẫn nhau rồi.
Đều muốn vượt qua đối phương, hiện giờ thật vất vả mới gặp được chủ nhân chú định, đương nhiên phải tranh đấu một phen.”
“Ngươi cần lấy khối nào trước vậy chứng minh khối kia thua.”
kiếm linh nói.
Sở Dương choáng.
Hai khối ngọc mà thôi, không ngờ cứ như tranh giành tình nhân?
“Mỹ nhân đều có tính ghen tỵ.
Bảo ngọc thông linh cũng vậy.” kiếm linh nhắc nhở một câu: “Ta phải nói trước, ngươi đừng nghĩ tới chuyện cùng cầm lên, như vậy các nàng lại cùng mất hứng.”
Sở Dương trầm mặc.
kiếm linh nói như vậy hoàn toàn chạm vào nỗi đau trong lòng hắn.
Chẳng lẽ kiếm linh cố ý?
Lúc này, Sở Dương cứ suy tính lựa chọn, trong lòng cũng có chút mất bình tĩnh.
hai khối ngọc tựa hồ cảm nhận được Sở Dương do dự, khí tức tỏa ra lại càng nồng đậm hơn, tựa như hai đại mỹ nhân đều đang thi triển thủ đoạn mạnh nhất bình sinh, hiển lộ mị lực lớn nhất, khiến cho vị tân lang như Sở Dương phải đưa ra quyết định, tiến vào động phòng với nàng nào trước?
Sở Dương vẻ mặt phức tạo, nội tâm đấu tranh một phen, đột nhiên cắn răng một cái, nói: “Vào cửa nhà ta thì do ta định đoạt, bọn họ muốn phân cao thấp sang hèn, ta tuyệt đối không cho phép.”
Hai tay cùng phát lực, nắm lấy Phiêu Miễu Thiên tinh và Tà Huyễn ngọc tinh!
Vào giờ khắc này, Sở Dương rõ ràng có thể cảm thấy oán niệm trong lòng hai khối mỹ ngọc. hừ một tiếng, nói: “Ở nhà của ta, chẳng lẽ lại do các ngươi định đoạt? Vào cho ta!”
vù một tiếng, hai trong cửu đại kỳ dược đã cùng bị ném vào trong Cửu Kiếp không gian.
kiếm linh trợn mắt há hốc miệng.
Thật không tưởng được, mình nhắc nhở trước rồi nhưng kiếm chủ đại nhân không ngờ vẫn áp dụng biện pháp lưu manh như thế.
Chương 1462: Cửu kiếp đệ thất
Phiêu Miễu Thiên Tinh được kiếm linh đưa trực tiếp vào Sinh Linh chi tuyền.
Trong phút chốc, nước suối bên trong Sinh Linh chi tuyền đã bắt đầu xoay chuyển cuồn cuộn, từ màu trắng ngà ban đầu, trong nháy mắt đã dung hợp với Phiêu Miễu Thiên Tinh.
Chuyển hóa thành một loại trắng nhũ trong suốt.
Loại nhan sắc này giống như nhan sắc của Không Thanh linh nhũ vạn năm, nhưng so ra lại càng tinh khiết hơn.
Mặc dù là trắng nhũ, hơi đục, nhưng lại khiến cho người ta có một loại cảm giác giống như trong suốt, không có bất cứ chút tạp chất nào, cực kỳ kỳ lạ!
Một mùi hương ẩn ước phiêu tán bên trên Sinh Linh chi tuyền, khiến cho ta người ta vừa ngửi được đã thấy toàn thân thoải mái không nói nên lời!
Hiện giờ, chỉ cần có mầm mống sinh mệnh của tinh linh là nó lập tức sẽ biến thành thiên địa chí bảo, so với Sinh Mệnh chi tuyền còn quý giá hơn, thứ mà Tinh Linh tộc từ xưa tới nay cũng không dám mơ tới.
Mà mầm mống sinh mệnh kia, Sở Dương đã sớm nắm chắc có được rồi.
Bởi vì thứ đó đang ở trong tay Úy công tử!
Mà Úy công tử lại là bằng hữu của Sở Dương!
Cái này chẳng khác nào tương đương với nằm sẵn trong tay áo rồi.
Phiêu Miễu Thiên Tinh và Tà Huyễn Ngọc Tinh tới tay, Sở Dương cũng cảm nhận được một cỗ khí tức uy mãnh từ mặt đất dưới lòng bàn chân mạnh mẽ dâng lên.
Cỗ khí tức này, không giống với Cửu Kiếp kiếm phong duệ sát khó, mà là một loại cảm giác như ổn trọng ngưng thực.
Thậm chí còn có một loại ý vị… Khờ khạo thành thật.
Sở Dương bị loại cảm giác này khiến cho chấn kinh một chút.
Đây tất nhiên chính là mảnh Cửu Kiếp kiếm thứ bảy.
Chỉ là trong Cửu Kiếp kiếm chém lìa Cửu Trọng Thiên kia, không ngờ lại có một thành viên như vậy?
Tiếp đó liền nhìn thấy đất đá hai bên rào rào tách ra hai bên, một cái gì đó tròn tròn trồi lên.
Sở Dương không nhịn được, hai mắt như muốn lồi ra ngoài.
Mình từng lấy được sáu mảnh Cửu Kiếp kiếm, nhưng chưa từng thấy qua mảnh nào lại tự mình xuất hiện.
Nhưng mảnh trước mắt này, lại đang tự mình trồi lên, xuất hiện trước mắt mình.
Cái này cũng quá….
Cái thứ tròn tròn kia vừa mới trồi ra, lập tức khiến cho Cửu Kiếp kiếm cảm ứng.
Trong phút chốc, một tiếng kiếm ngâm vang vọng…. Thương…. thương… thương….
Kiếm tiêm, kiếm phong, kiếm nhận, kiếm cách, kiếm thiệt, kiếm bính, sáu mảnh cùng nối đuôi nhau mà ra.
Kiếm cương gào thét như rồng, hưng phấn bay lượn phía trên.
Mà sáu mảnh kiếm đã sớm cùng gia hỏa mới xuất hiện quấn quýt lấy nhau, bay lượn không ngừng!
một đám bay tới bay lui, xoay quanh tên gia hỏa kia trên không trung, kiếm ngâm vang lên từng chập.
Tựa hồ chúng đang dùng ngôn ngữ của mình để nói chuyện gì đó.
Gia hỏa kia lại có chút chất phác, có chút bộ dáng ngốc nghếch, giống như một người thành thật không biết nói dối, trong lúc bất chợt bị một đám mỹ nữ nhanh mồm nhanh miệng vây lại, ứng phó được người này thì đắc tội người kia.
Ấp a ấp úng nửa ngày trời mà không đánh nổi cái rắm.
Trong lòng Sở Dương vừa động, nắm tên gia hỏa này vào trong tay.
Tên gia hỏa tròn tròn này liền thành thật lơ lửng trong lòng bàn tay hắn, tựa hồ lo lắng chờ hắn kiểm duyệt, cực kỳ thành thật và khờ khạo.
Một dòng tin tức tràn vào trong não hải Sở Dương.
Sở Dương lúc này mới hiểu được, tặc lưỡi.
Nha, lão tử thiếu chút nữa bị gia hỏa này lửa rồi.
Gia hỏa thoạt nhìn vô cùng khờ khạo thành thật chất phác này, không ngờ chính là kiếm đôn!
Cửu Kiếp kiếm giới thiệu.
Kiếm đôn, là đầu kiếm bính, còn được gọi là kiếm thủ! Trên có lỗ tròn để xỏ kiếm tuệ.
Công kích chủ yếu: Đập, giáng, nện. hình thức công kích giống như cùi chỏ con người, không sắc bén nhưng lực đạo lại lớn nhất! hơn nữa cũng có tác dụng cân bằng toàn bộ Cửu Kiếp kiếm.
Trong tất cả chiêu thức kiếm pháp, có thể dùng tới kiếm đôn ít ỏi không có mất, nhưng một khi dùng đến thì chính là một kích trí mệnh, như lôi đình vạn quân!
Kiếm đôn bình thường ẩn mình ở cuối thân kiếm, bất hiện sơn bất lộ thủy, không bén bọn như kiếm tiêm, không sắc bén như kiếm nhận, chỉ rất giản dị, rất lặng lẽ duy trì cân bằng của cả thanh kiếm.
Nhưng chỉ cần có yêu cầu là nó sẽ xuất kỳ bất ý phóng ra!
Hơn nữa, chỉ cần nó xuất hiện thì đó chính là tuyệt sát!
So sánh mà nói, đây mới là bộ dáng sát thủ chân chính!
Nó không nhất định tung một kích rồi bỏ chạy, nhưng lại là một kích tất sát thật sự!
Sở Dương nắm kiếm đôn, ý thức của mình đang lặng lẽ trao đổi với nó.
Lúc này mới phát hiện, con hàng này thật sự cũng chất phác thành thật.
Được Sở Dương hoan nghênh, an ủi, gia hỏa này chỉ khúm núm tiếp nhận, thậm chí còn có một chút cảm xúc giống như gấp gáp…
Sở Dương buồn cười, tùy tiện ném kiếm đôn lên không trung, quát: “Cửu Kiếp kiếm! Hợp!”
Một tiếng kiếm ngâm, kiếm bính dẫn đầu bay lên, cùng hợp lại với kiếm đôn, kiếm thiệt là mảnh thứ hai bay lên, hợp lại với kiếm đôn.
Kiếm cách cạch một tiếng, áp vào bảo hộ hai bên.
Kiếm phong xé gió bay lên, thương một tiếng, rơi vào chỗ của mình.
Kiếm nhận cũng xoạt một tiếng bay lên, hàn quang lẫm liệt, cuối cùng kiếm tiêm dùng tốc độ lăng lệ nhất, trực tiếp nối vào!
Oanh một tiếng, một cỗ khí lưu ẩn ước từ trên thân Cửu Kiếp kiếm bay lên, ít nhất là nhìn từ vẻ bề ngoài, thanh kiếm này đã là đầy đủ!
Cả thanh kiếm dựng đứng giữa không trung, uy thế lẫm liệt.
Cho dù yên lặng bất động cũng khiến cho Sở Dương cảm nhận được cái loại khí khái bễ nghễ thiên hạ, tinh khí thần tràn đầy của Cửu Kiếp kiếm.
Trong lòng Sở Dương bỗng có một loại ngộ ra.
Có lẽ, Cửu Kiếp kiếm hiện tại mới là hình thái chiến đấu đầy đủ!
Cũng là trạng thái hoàn mỹ.
Bởi vì hiện tại, các bộ phần cần thiết của trường kiếm đã hội tụ đủ rồi.
Cửu Kiếp kiếm hiện tại mới là Cửu Kiếp kiếm vừa mới sơ khai!
Về phần kiếm tuệ và kiếm hồn thì lúc đó khó có khả năng tồn tại.
Kiếm tuệ không thể nào bố trí từ lúc đúc kiếm được.
Về phần kiếm hồn thì lại càng không có khả năng xuất hiện trên một thanh kiếm vừa mới ra đời!
Cho nên, Cửu Kiếp kiếm hiện tại tuyệt đối không có uy lực cường đại nhất, nhưng nhất định là thuần thúy nhất.
Sở Dương chậm rãi vươn tay, Cửu Kiếp kiếm ngân vang một tiếng vui mừng, chậm rãi hạ xuống, giống như có người nhẹ nhàng cầm lấy, đặt vào trong tay Sở Dương.
Trong một khắc khi Sở Dương cầm lấy kiếm bính, kiếm cương vờn quanh trên không trung rốt cuộc mới hạ xuống, bám vào trên thân Cửu Kiếp kiếm, phát ra thanh âm ô ô, tựa hồ đang ủy khuất.
Bởi vì vừa rồi nó bị bài xích ra bên ngoài.
Cửu Kiếp kiếm thuần thúy khi mới ra đời, trừ kiếm tuệ và kiếm hồn thì không có bất cứ thứ gì có thể lưu lại bên trên. cho dù là kiếm cương do bản thân diễn hóa ra, cũng không được!
Bởi vì nếu muốn có kiếm cương thì nhất định phải có người sử dụng, có người tu luyện, mới có thể hình thành.
Nhưng cái này… lại không thuộc về bộ phận thân kiếm.
Sở Dương khẽ thở dài.
Đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ bảy rốt cuộc cũng tới tay.
Đồng thời trong lòng hắn cũng có chút kinh ngạc.
Cửu Kiếp kiếm theo như lời Tuyết Lệ Hàn nói, vị đại năng kia chỉ giao cho hắn tám miếng sắt nhỏ.
Truyện được copy tại
Truyện FULL
Nhưng nếu là tám thì tại sao lại nói ra cửu kiếp? Kiếm hồn dù sao cũng vô tung vô ảnh…
Muốn tìm, phải đi đâu tìm?
“kiếm linh, khi lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ tìm kiếm Cửu Kiếp kiếm, đều tìm kiếm kiếm hồn sao?” Sở Dương thấp giọng hỏi trong Cửu Kiếp không gian.
kiếm linh vốn đang vui mừng hớn hở, vừa nghe Sở Dương hỏi xong liền ngây ngẩn ra một chút, quay lưng lại, chậm rãi nói: “Đúng.
Lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ đều tìm kiếm kiếm hồn!”
Khi nói những lời này, biểu tình trên mặt hắn rất kỳ quái.
Như khóc như cười, lại giống như chua xót trong lòng.
Nhưng hắn quay lưng về phía Sở Dương, Sở Dương lại không nhìn thấy biểu tình của hắn lúc này.
Nhíu mày, Sở Dương thì thào tự nói: “Vậy cũng thật quái… Tám mảnh trước, tốt xấu gì cũng là có thực thể.
Nếu như tìm kiếm là có thể tìm được.
Nhưng kiếm hồn… tìm kiếm như thế nào?”
kiếm linh tựa hồ cười cười, thấp giọng nói: “Chờ ngươi tìm được mảnh thứ tám rồi, ngươi sẽ biết phải đi đâu mới tìm được kiếm hồn.”
Sở Dương im lặng gật đầu.
kiếm linh xốc lại tinh thần một chút, nói: “Bây giờ là kiếm pháp của mảnh Cửu Kiếp kiếm thứ bảy. ngươi nhìn kỹ, ta sẽ diễn luyện cho ngươi một lần!”
Sở Dương lập tức ném chuyện kiếm hồn sang một bên, mở to hai mắt ra nhìn.
kiếm linh nhanh chóng bay ra, cầm lấy Cửu Kiếp kiếm trong tay, nghiêm nghị mà đứng.
Giờ phút này, thân thể của hắn nhìn qua đã giống như thật thể 100%.
Lúc này lại ôm kiếm mà đứng, lập tức một cỗ khí tức hùng hồn tựa như đầm sâu núi lớn tràn ra.
Một cỗ kiếm ý thê lương chậm rãi dâng lên, dần dần biến thành hùng hậu, mênh mông.
Ngay sau đó, kiếm linh chỉ kiếm về phía trước, vẽ một hình cung, toàn thân xoay phắt lại, kiếm thủ xoạt một tiếng từ dưới cánh tay hắn trượt về phía sau, để tay hắn giữ kiếm tiêm.
Quả nhiên chỉ dùng kiếm thủ để công kích!
Nhưng một kích quỷ dị này cũng khiến cho Sở Dương nhìn mà da đầu run lên.
“Đại chuyết vô phong thiên dục trầm!”
“Đây là tên chiêu thứ nhất của kiếm đôn.
Kiếm đôn thoạt nhìn giản dị tự nhiên, không sắc không nhọn, nhưng nếu thật sự phát huy toàn bộ lực lượng, lại khiến cho thanh thiên phải sụp đổ!”
kiếm linh nhanh chóng giải thích, tiếp đó lại đánh ra một chiêu.
“Vô nhận vô hàn kiếm ý sâm!”
“Đây là chiêu thứ hai.
Kiếm thủ kiếm tiêm ẩn mà không lộ, tựa hồ là thủ thế, nhưng một chiêu này lại có thể phát ra kiếm ý, cũng là một chiêu tối cường trong tất cả kiếm pháp Cửu Kiếp kiếm!”
kiếm linh chậm rãi vũ động: “Nhìn! Chiêu thứ ba! Sinh tử phương hiểu kiếm thủ lệ!”
“Một chiêu này là nói, tất cả mọi người đều xem nhẹ uy lực của kiếm thủ.
Nhưng người xem nhẹ nó ngay từ đầu, cả đời sẽ không có cơ hội nhân thức một lần nữa.
Bởi vì khi hắn nhận ra sự lợi hại của kiếm đôn thì hắn đã là một người chết!”
Sở Dương tập trung tinh thần quan sát, chậm rãi gật đầu.
Mình đã đoán đúng.
Kiếm đôn mới là sát thủ ẩn giấu sâu nhất trong Cửu Kiếp kiếm!
“Chiêu thứ tư, tang thương tài tri trầm mặc hồn!”
“Kiếm đôn từ trước đến nay bất hiển sơn bất lộ thủy, vẫn trầm mặc, nhưng cổ nhân có câu, im lặng là vàng! Mà trên võ đạo, thiên đạo chi lộ, lại càng như thế! Người trầm mặc, bình thường tâm tính đều rất cứng cỏi! Hơn nữa người trầm mặc cũng càng khiến địch nhân không rõ hư thực, nên biết, nói nhiều tất nói hớ!”
kiếm linh nói: “Cho nên, chỉ có trải qua thế gian tang thương biến hóa mới biết được hàm nghĩa hai chữ trầm mặc.
Nhưng đến lúc đó đã quá muộn rồi.”
Thanh âm kiếm linh có chút mỉa mai.
Sở Dương ngấu nghiến từng chữ này, không ngờ miệng phồng cả lên.
Bốn chiêu kiếm pháp này, chính là đạo lý làm người.
Nhưng Sở Dương thật không ngờ, kiếm chiêu chủ giết chóc thế này, lại có thể ẩn chứa đạo lýnhư vậy… Tựa hồ có chút châm chọc rồi…
hơn nữa, kiếm đôn nhìn như trầm mặc cổ phác, nhưng bốn chiêu kiếm pháp của kiếm đôn, không ngờ tất cả đều là loại sát chiêu âm hiểm độc ác!
Mỗi một chiêu đều khiến vị Cửu Kiếp kiếm chủ như Sở Dương nhìn thấy cũng phải dựng tóc gáy lên rồi chứ đừng nói là địch nhân…
Sở Dương thì thào lẩm bẩm bốn câu kiếm chiêu, sau đó nhắm mắt lại, rút kiếm vũ động! Nháy mắt đã chìm đắm vào trong đó..
“Đại chuyết vô phong thiên dục trầm,
Vô nhận vô hàn kiếm ý sâm;
Sinh tử phương hiểu kiếm thủ lệ,
Thương tang tài tri trầm mặc hồn!”
Chương 1463: Thiên địa dị tượng!
Sở Dương vũ động trường kiếm, trong lúc nhất thời, trong lòng không ngờ lại bỗng nhiên dâng lên hào tình vạn trượng.
Tựa hồ cảm thấy mình cùng Cửu Kiếp kiếm trong tay đã dung thành một thể.
Đó là một loại cảm giác giao hòa đan xen, tựa hồ vào giờ khắc này, người chính là kiếm, kiếm chính là người.
Cho nên, tuy hắn không dùng nguyên lực vận kiếm, nhưng từng chỗ thâm ảo nhỏ nhất trong kiếm pháp lại giống như những con suối nhỏ trong suốt, chảy qua trong thức hải, không thiếu sót chút nào.
Ngay khi một điểm kiếm thuật huyền bí cuối cùng tan biến vào trong lòng Sở Dương, Sở Dương thu kiếm mà đứng.
Trước sau hai mươi tám chiêu Cửu Kiếp kiếm kiếm pháp lần lượt hiện lên trong lòng.
Chậm rãi, xâu chuỗi lại.
Ánh mắt Sở Dương càng lúc càng sáng, sau một hồi lâu nín thở, đợt đến khi một chiêu Thương tang tài tri trầm mặc hồn’ cuối cùng hiện lên trong lòng, Sở Dương bỗng nhiên cảm thấy từ trên thân Cửu Kiếp kiếm có một cỗ lực lượng cường đại đột nhiên dũng mãnh tràn ra.
Tiến vào kinh mạch của mình, tiến vào đan điền của mình.
Tiếp đó, trong đan điền, long phượng chi lực cũng bị dẫn động, đột nhiên cuồn cuộn sôi trào trong kinh mạch cả người giống như muốn nổ tung.
Sở Dương chỉ cảm thấy có lực lượng không ngừng tràn vào kinh mạch của mình, không dừng lại một khắc, vô tận giống như phong ba sóng biển.
Dần dần, kinh mạch tựa hồ cũng phình ra, tựa như muốn nổ tung thân thể mình.
Hắn tựa hồ lại có đột phá, nhưng lúc này Sở Dương đã không có thời gian thăm dò xem mình đột phá cái gì, hắn chỉ cảm thấy cực kỳ khó chịu!
Phải lập tức đình chỉnh!
Nhưng hắn dừng không được!
Rốt cuộc, hắn chỉ cảm thấy trước mắt sao trăng lấp lánh, muốn kêu lớn một tiếng mà kêu không ra.
Đột nhiên, trong đan điền ầm ầm chấn động, tựa hồ đã nổ tung.
Sở Dương hự một tiếng trầm thấp, thân hình ngã ngửa ra đằng sau, hôn mê bất tỉnh.
Bên ngoài, Ngạo Tà Vân cùng Nhuế Bất Thông vẫn hôn mê, những người khác đều ở bên cạnh trông nom, chờ đợi.
Mạc Thiên Cơ chắp hai tay sau lưng, đi tới đi lui một bên, thần sắc thoải mái, khóe miệng thoáng ẩn hiện ý cười.
Mạc Khinh Vũ cứ thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía chỗ Sở Dương biến mất, sau đó lại quay đi, sau một lát lại đưa mắt nhìn sang.
Cuối cùng trực tiếp xoay người, hai tay chống cằm nhìn về nơi đó, chờ Sở Dương đi ra.
Sau một hồi lâu, đã qua bốn canh giờ, sắc trời từ hôn ám biến thành sáng ngời. lại một đêm trôi qua.
Nhưng Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông vẫn hôn mê, không nhúc nhích.
Mọi ngườii bên cạnh đều chìm vào luyện công.
Tất cả mọi người không phát hiện ra gì dị thường cho nên cũng không động.
Mạc Thiên Cơ lại có chút trở nên bất an.
Hai hàng lông màynhíu lại, trong lòng thầm nói.
Tìm kiếm Cửu Kiếp kiếm có lẽ cần rất nhiều thời gian.
Nhưng Sở Dương từ trước tới giờ vẫn hành sự ổn trọng, tuyệt đối không để các huynh đệ ngây ngốc chờ như vậy.
Nếu thật sự cần nhiều thời gian, trước khi đi Sở Dương nhaát định sẽ báo trước một tiếng.
Nhưng, cho tới bây giờ vẫn chưa thấy gì.
Chẳng lẽ gặp phải chuyện gì bên trong đó?
Mạc Thiên Cơ lo lắng trong lòng, nhưng miệng đương nhiên sẽ không nói ra.
Ngược lại, hắn còn ra vẻ như càng lúc càng thư thả, tránh khiến mọi người lo lắng.
Đã đến giữa trưa!
Sở Dương vẫn không đi ra!
Mạc Thiên Cơ hít sâu một hơi, rốt cuộc khẳng định, nhất định xảy ra điều gì đó bất ngờ rồi.
Đang định bảo các huynh đệ vào xem thì ngay trong một khắc hắn vừa hé miệng ra, thiên địa đột nhiên tối sầm!
Mạc Thiên Cơ nhíu mày.
Chúng huynh đệ cũng có chút kinh dị, ngẩng đầu lên nhìn thiên không.
Sau đó bọn họ liền nhìn thấy một cảnh tượng cả đời khó quên.
Chỉ thấy một đạo thất thải quang mang giống như một con thất thải cự long từ trong động lao ra, khi lướt qua bên người mọi người, còn lượn một vòng, tiếp đó liền vù một tiếng xông ra ngoài.
Ở cửa động, Nguyệt Linh Tuyết vẫn trầm ổn đả tọa, chỉ cần bên trong không cầu cứu, hắn vẫn trông chừng ở chỗ này.
Trong sát na bầu trời tối sầm lại, Nguyệt Linh Tuyết híp mắt lại, tựa hồ cảm nhận được chuyện kinh thế hãi tục nào đó sắp phát sinh…
Sau đó liền nhìn thấy một đạo thất thải quang mang uốn lượn như rồng, từ dưới lòng đất mãnh liệt lao ra.
Thân hình Nguyệt Linh Tuyết chợt lóe, đạo quang mang kia liền lao ra khỏi cửa động, xông lên bầu trời đang hôn ám!
Phải biết rằng, hiện tại chính là giữa trưa.
Nhưng bầu trời lại đột nhiên tối đen, cũng đã là một đạo kỳ sự trong thiên địa.
Giờ khắc này, không ngờ giống như thiên thần đốt pháo hoa, phun ra một đạo thất thải quang mang.
Thất thải quang mang hướng lên thiên không, tiến thẳng vào trong chín tầng mây, lên càng cao, không ngờ lại càng lớn! Dần dần, ngàn vạn dăm phạm vi giữa không trung đều biến thành thất thải sắc.
Một khúc nhạc như mộng như ảo, tựa như không tồn tại đột nhiên vang lên.
Tất cả những người nghe được đều không thể nào phân biệt được, điệu âm nhạc kỳ diệu này rốt cuộc là xuất phát từ trong lòng mình? Hay là đến từ bầu trời? Nói cũng nói không rõ, thậm chí còn có một loại cảm giác giống như nằm mơ.
Thất thải chuyển động không ngừng trên bầu trời, sau đó chậm rãi biến thành bảy đạo quang mang.
Xích chanh hoàng lục thanh lam tử.
Bảy thứ nhan sắc, tách ra thành những màu sắc thuần thúy nhất. mỗi một đạo đều rộng trăm trượng, dài vạn trượng, vắt ngang Cửu Trọng Thiên!
Trải rộng trong không gian, nhưng vẫn có thể nhìn thấy sắc trời tối đen như trước.
Bảy đạo quang mang hùng vũ dựng đứng giữa thiên địa, sau đó một lát mới bắt đầu chuyển động.
Trong đó, hồng quang chợt lóe, hóa thành một mũi nhọn, giống như kiếm tiêm. chỉ là so với trường kiếm bình thường thì lớn hơn vô số lần.
Sau đó thanh sắc kiếm phong, lam sắc kiếm nhận, chanh sắc kiếm cách, lục sắc kiếm bính, tử sắc kiếm thiệt, hoàng sắc kiếm đôn!
Không ngờ lại một lần nữa diễn hóa quá trình Cửu Kiếp kiếm thành hình giữa không trung!
Giờ khắc này, toàn bộ đại lục đều ngẩng đầu, trợn tròn mắt mà nhìn.
Khôngcó bất cứ tư liệu nào nói thanh kiếm nà là kiếm gì, nhưng trong lòng tất cả người thiên hạ đều rõ ràng một chuyện: Thanh kiếm này chính là Cửu Kiếp kiếm!
Chính là chủ nhân Cửu Trọng Thiên!
Cửu Kiếp kiếm rốt cuộc hình thành, chậm rãi lượn một vòng trên không trung, sau đó kiếm tiêm chỉ thiên, kiếm đôn chỉ địa, đứng thẳng tắp giữa không trung hắc ám, giống như liệt dương nhô cao, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Cứ như vậy dừng lại trong chốc lát, cuối cùng thanh kiếm này đột nhiên chậm rãi khởi động, càng lúc càng nhanh, lao thẳng lên trời cao vô tận!
Càng bay lên, tốc độ càng nhanh hơn!
Rốt cuộc khi tiếp xúc với tấm quang mạc hắc sắc bao phủ khắp không trung kia, Cửu Kiếp kiếm vẫn không hề dừng lại, chém rách quang mạc giống như nghiền nát, thẳng tắp xông lên.
Nơi nó đi qua, bóng tối liền tan vỡ, tản mát về bốn phía!
Nhưng Cửu Kiếp kiếm vẫn đang bay lên, rốt cuộc biến mất vào hư không.
Lần này, cũng không hề xuất hiện mấy chữ lớn trên bầu trời như những lần trước, hết thảy đều diễn ra trong im lặng.
Toàn bộ quá trình đều giống như một vở kịch câm không tiếng động.
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu được.
Cửu kiếp kiếm xuất, ai dám tranh phong?
Text được lấy tại Truyện FULL
Cửu kiếp kiếm xuất, thứ gì cản nổi!
Cửu kiếp kiếm xuất, chém đôi thiên địa!
Đúng vậy, không cần giải thích gì cả, tất cả mọi người đều hiểu được điểm này….
Chương 1464: Phúc lợi khi Cửu Kiếp kiếm thành hình
“Cửu Kiếp kiếm rốt cuộc cũng thành hình rồi.” Nguyệt Linh Tuyết một thân bạch y, đứng dậy, ánh mắt lặng lẽ nhìn lên không trung, thâm thúy, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Đến nay vẫn còn nhớ rõ lần trước.
Thanh thế Cửu Kiếp kiếm thành hình tuy lớn, nhưng so với lần này thì căn bản không thể so sánh nổi….”
Ánh mắt Nguyệt Linh Tuyết có chút kinh nghi: “Chẳng lẽ lần này, Cửu Kiếp kiếm khác với những lần trước? hay là… Kiếm chủ khác với bình thường?”
Nguyệt Linh Tuyết thật sự có chút kỳ quái.
Vạn năm trước, khi Cửu Kiếp kiếm thành hình lần thứ tám, Nguyệt Linh Tuyết đã có tu vi kha khá, đương nhiên vẫn còn nhớ như in cảnh tượng ngày đó.
Một số lần, Cửu Kiếp kiếm chỉ đột nhiên xuất hiện trong đêm tối, hơn nữa chỉ có một thanh kiếm, chớp động vài cái rồi biến mất.
Nhưng lần này, lại xuất hiện giữa ban ngày, hơn nữa thiên địa còn đột nhiên biến thành đêm tối một cách quỷ dị, tiếp đó lại trực tiếp chém tan thiên địa hắc ám, một đường xông lên, biến mất trong chín tầng mây.
Tất cả mọi người đều có một loại cảm giác, khi Cửu Kiếp kiếm đột phá chín tầng mây, đi tới một thế giới mà người thường không thể nhìn thấy, nó vẫn có thể tung hoành ngang dọc, vẫn có thể làm chúa tể tất thảy.
Chấp Pháp thành.
Pháp Tôn nhìn lên bầu trời, thần sắc âm trầm mà uể oải.
Lại một lần nữa, Cửu Kiếp kiếm thành hình rồi!
Sắc mặt hắn, âm trầm giống như muốn nhỏ ra nước.
Sau một hồi lâu, hắn phất hắc bào, xoay người mà xuống, thản nhiên nói: “Bổn tọa muốn ra ngoài một chuyến.
Truyền lệnh song tinh đi theo!”
Sau đó hắn liền cất bước mà đi, hắc y tung bay, lộ ra một tâm sự nặng nề.
Vào giờ khắc này, trong cửu đại gia tộc cũng xuất hiện phản ứng bất đồng.
Trong lúc nhất thời, lòng người bàng hoàng.
Các vị lão tổ tông lại càng thấy chấn động.
Có mấy vị đã bắt đầu đưa tin, cùng thương nghị với gia tộc khác, càng có mấy người vừa đưa tin xong đã lập tức động thân…
Tiêu gia.
Dạ Trầm Trầm đứng cùng một lão nhân râu tóc bạc phơ, sắc mặt hai người đều có chút trầm trọng.
“Thần Vũ huynh, xem ra… Thiên ý đã định? Ta và ngươi, nếu muốn thay đổi, chỉ sợ….” Dạ Trầm Trầm đã tới Tiêu gia từ nửa tháng trước.
Mà người ở bên cạnh hắn, đương nhiên chính là thủy tổ Tiêu gia – Tiêu Thần Vũ!
Tiêu Thần Vũ nhíu mày, nói: “Vô luận thế nào cũng phải cố gắng một phen.
Cho dù thiên ý đã định, nhưng chúng ta cũng không thể khoanh tay chịu chết!”
Hai hàng lông mày bạc thoáng giãn ra, cười lạnh nói: “Hơn nữa… chín vạn năm qua, tuy chưa từng nghe nói qua Cửu Kiếp kiếm chủ bị thay thế… Nhưng cũng chưa từng nghe nói qua… đó là điều không thể!”
“Thay thế….” Trong mắt Dạ Trầm Trầm lóe lên một tia tinh mang.
Tiêu Thần Vũ hít sâu một hơi nói: “Bất quá… Mấy ngày nay, tâm thần không yên, ta vốn tưởng nhị đệ bên kia đã xảy ra chuyện gì.
Hiện tại xem ra là bởi vì chuyện Cửu Kiếp kiếm chủ….”
Dạ Trầm Trầm nói: “Hả? Thần Lôi? Hắn đi nơi nào? Mấy ngày nay không thấy hắn.”
Tiêu Thần Vũ thản nhiên nói: “Ta phái hắn đi làm một chuyện có liên quan tới sinh tử gia tộc… Chờ hắn trở về, Dạ huynh đương nhiên sẽ biết.”
Dạ Trầm Trầm lắc lắc đầu, nói: “Thông báo cho mấy người khác.
Xem tình huống trước mắt, thất đại gia tộc chúng ta, chỉ sợ phải liên thủ rồi.”
Sắc mặt Tiêu Thần Vũ âm trầm, chậm rãi gật đầu.
“Chỉ tiếc Lệ gia làm phảm, Lan gia lại gặp tai họa ngập đầu…” Dạ Trầm Trầm thở dài một tiếng: “Cửu đại gia tộc Tiên Thiên đại trận còn chưa bắt đầu, không ngờ đã sụp đổ…”
Tiêu Thần Vũ thở dài.
Tây Bắc khu.
Đệ Ngũ Khinh Nhu lẳng lặng nhìn thiên địa dị tượng trên bầu trời, sắc mặt có chút trắng bệch. một bàn tay siết chặt lại thành nắm tay, khiến cho khớp ngón tay thoáng có chút trắng bệch.
Lẩm bẩm nói: “Đây là chủ ý của Sở Dương? Hay là chủ ý của vị cửu kiếp trí nang kia? Như thế nào lại…”
Dựa theo suy đoán của Đệ Ngũ Khinh Nhu, hắn có nắm chắc trăm phần trăm, đám người Sở Dương sau khi khuấy lên phong vân bão tố ở phía nam xong, mục tiêu tiếp theo tất nhiên chính là Tây Bắc này!
Chiến trường Lệ gia ở Tây Bắc, chính là điểm mấu chốt để Cửu Kiếp kiếm chủ đảo loạn thiên hạ phong vân, bọn hắn không thể nào không đến.
Mà một khi bọn hắn tiến vào thì đó chính là lợi thế để Đệ Ngũ Khinh Nhu thành lập thế lực của mình.
Tá lực đả lực, kiềm chế lẫn nhau, lợi dụng khối bánh ngọt Lệ gia này, khiến cho bát đại gia tộc có chung một mối thù, thế là mình có thể thong dong thực hiện kế hoạch bên trong.
Thậm chí sau khi bọn hắn đến, mình phải làm như thế nào, Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng đã tính toán toàn bộ, chu đáo chặt chẽ cả rồi.
Nhưng không nghĩ tới, mình một mực chờ bọn hắn tới mà bọn hắn lại không tới.
Các đại gia tộc lòng nóng như lửa đốt, muốn khai chiến, Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng chỉ có thể an bài xuất kích.
Lợi dụng những cuộc chiến nho nhỏ, kéo dài thời gian.
Đệ Ngũ Khinh Nhu chỉ huy chiến đấu đươngnhiên là bách chiến bách thắng.
Mà cũng chính vì bách chiến bách thắng cho nên các đại gia tộc càng ngày càng nể phục hắn.
Mà uy vọng của Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng như nước lên thuyền lên.
Nhưng hết thảy đều không phải là điều Đệ Ngũ Khinh Nhu mong muốn
Hắn vừa phải duy trì, không khiến cho Lệ gia gặp phải đả kích mang tính hủy diệt, vừa phải duy trì chuỗi chiến thắng của mình… Hết sức kéo dài thời gian, đợi đám người Sở Dương tới cạnh tranh với hắn.
Nhưng tuyệt đối không ngờ tới, còn chưa chờ được Cửu Kiếp kiếm chủ thì đã nhận được tin tức – Cửu Kiếp kiếm chủ tìm được mảnh Cửu Kiếp kiếm thứ bảy.
Thì ra bọn hắn căn bản không đi tới nơi này!
Tính toán của Đệ Ngũ Khinh Nhu, đột nhiên sụp đổ toàn bộ.
Điều này khiến trong lòng hắn mất mác không thôi.
“nếu như là Sở Dương quyết định thì hoàn toàn không giống tính cách của hắn. nếu như là vị cửu kiếp trí nang kia quyết định, xem ra không khỏi quá không để ý tới đại cục rồi… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Đệ Ngũ Khinh Nhu trăm câu hỏi không có lời giải.
Hắn lại không biết, cái này không phải là Sở Dương quyết định, cũng kophải Mạc Thiên Cơ quyết định, mà hoàn toàn là chuyện đột ngột phát sinh!
Nhuế Bất Thông gặp nạn, phượng hoàng niếtbàn, hấp dẫn nguyên cả đám người Sở Dương tới Đông Nam!
Mà những sự tình tiếp theo lại dẫn Sở Dương trở về nhà, sau khi về nhà lại nhận được tin tức long phượng chi cốt, có được tin tức mảnh Cửu Kiếp kiếm thứ bảy… Nếu như gần trong gang tấc, Sở Dương đương nhiên là phải đi lấy Cửu Kiếp kiếm trước rồi…
Cho nên, đây là do một nhân quả liên tục tạo nên, không hề liên quan tới chiến cuộc Tây Bắc chút nào!
Khó trách Đệ Ngũ Khinh Nhu gãi rách da đầu cũng không nghĩ ra nguyên cớ vì sao.
Nhưng tình thế trước mắt như vậy, Đệ Ngũ Khinh Nhu lại phải chống đỡ tiếp.
Không thể để cho Lệ gia diệt vong, cũng không thể phe mình hao tổn, cái này phải dùng tới thủ đoạn tâm cơ rồi…
Đệ Ngũ Khinh Nhu bước đi chậm rãi vài bước, lẩm bẩm nói: “Xem ra phải sử dụng thủ đoạn rồi….”
Trong mắt hắn chợt lóe lên hàn quang: “Sở Dương, ta sẽ kéo dài thêm nửa tháng… Nếu trong nửa tháng ngươi còn không tới… Ta cũng chỉ có thể….”
Hắn chật vật xoay người, bước đi thật nhanh.
Sở Dương từ trong hôn mê tỉnh lại, phát hiện thân thể mình nhẹ bẫng như muốn bay lên.
Trong thân thể, tất cả tạp chất đều biến mất không thấy đâu nữa, ngay cả chính hắn cũng có một loại cảm giác “thoát thai hoán cốt” rõ ràng.
Thậm chí có một loại cảm giác: Vừa rồi mình dã chết!
Mà lúc này mình đang đứng, chính là một con người mới, so với mình lúc trước chính là hai người!
Loại cảm giác này vô cùng quái dị và rõ ràng.
Nó thậm chí khiến cho Sở Dương có chút khẩn trượng, vội vàng tìm kiếm dưới đất một lượt, xem xem có thi thể mình hay không, xác định mình hiện tại không phải là linh hồn sau khi tử vong…
Tìm kiếm một lượt đương nhiên không phát hiện được gì.
Thoáng đề khí, Sở Dương phát hiện Cửu Trọng Thiên thần công trong cơ thể giống như dòng nước nhỏ chậm rãi vận chuyển.
Đi qua khắp nơi không ngờ không có trở ngại.
Không khỏi chấn động.
Trước đó, cho dù mình dùng toàn lực cũng chưa chắc đã vận chuyển Cửu Trọng Thiên thần công được một chu thiên.
Nhưng hiện tại, nó đã có thể tự chủ vận hành!
Tuy còn yếu một chút, nhưng dù sao cũng hình thành một vòng tuần hoàn rồi.
Mình hôn mê một lúc, không ngờ lại xuất hiện biến đổi lớn như vậy?
Vội vàng kiểm tra đan điền một chút, không khỏi lại ngẩn ngơ.
Chỉ thấy đám Hồng Mông chân ti trong đan điền không ngờ đã gia tăng gấp đôi, thậm chí còn nhiều hơn.
Ban đầu vốn chỉ có hai trăm cái, hiện tại không ngờ đã vượt quá năm trăm!
Hơn nữa còn có không ít tử khí mờ ảo đang dao động, tựa hồ đang không ngừng thôi động thành hình…
“Đây là phúc lợi của ngươi khi Cửu Kiếp kiếm thành hình!” kiếm linh nói trong Cửu Kiếp không gian: “Cửu kiếp thành hình, hơn nữa lần này chính là trạng thái xuất quan hoàn mỹ nhất, cho nên ưu đãi cho ngươi cũng rất nhiều… Chỉ là tích lũy chín vạn năm, quán thâu một lượt vào đan điền của ngươi… Nếu không phải thân thể hiện tại của ngươi căn bản không chịu nổi, có đại bộ phận tiến vào Cửu Kiếp không gian thì ngươi bây giờ đã có được hơn một ngàn Hồng Mông chân ti rồi… Mà ngươi hiện tại cũng có thể đạt tới chí tôn cửu phẩm… Nhưng hiện tại, ngươi chỉ đạt tới chí tôn lục phẩm, chỉ vượt qua ranh giới tiên phàm mà thôi, không hơn!” Truyện được copy tại
Truyện FULL
Sở Dương trợn mắt há hốc miệng.
kiếm linh không hổ là kiếm linh, khẩu khí, thật con mẹ nó lớn nha!
Chỉ vượt qua ranh giới tiên phàm? Không ngờ còn… không hơn? Mà thôi?
“Ngoài ra, long phượng tinh nguyên trong cơ thể ngươi cũng được dẫn phát không ít….” kiếm linh nói: “Loại tình huống này, trước đâycăn bản chưa từng diễn ra.”
Sở Dương gật đầu: “Nha… Thì ra là thế.”
kiếm linh nói: “Hơn nữa lần này, phúc lợi của Cửu Kiếp kiếm, thật sự không phải bản thân ngươi, mà là tất cả những người bên cạnh ngươi…. Thông thường mà nói, đó là cửu kiếp!”
Sở Dương trợn mắt há hốc miệng.
Trên mặt kiếm linh lộ ra thần sắc rối rắm: “chỉ là hiện tại, bên ngoài có mười người… Mà ngươi, cửu kiếp hiện tại chỉ xác định được tám….”
Sở Dương trừng mắt: “…..”
“Hơn nữa, trong mười người, còn có hai nữ nhân….” Sắc mặt kiếm linh càng lúc càng rối rắm.
Sở Dương há miệng ra: “….”
“Hơn nữa còn có hai người cùng họ…..” kiếm linh thở dài.
Sở Dương:”…”
“Cho nên… bây giờ loạn hêt scả rồi!” kiếm linh trợn trắng mắt.
“Ta ra xem.” Sở Dương nóng lòng như lửa đốt, đi ra ngoài.
kiếm linh thức thời tránh sáng một bên.
Lần này Cửu Kiếp kiếm thành hình, kiếm linh cũng thu được lợi ích khổng lồ chưa từng có! Giờ phút này, hắn đã hoàn toàn có thể hóa hình, xuất hiện trong không khí,v ô luận ban ngày hay là ban đêm, đối với hắn không có bất cứ ảnh hưởng nào.
kiếm linh cũng gấp gáp trở về, tiêu hóa thành quả lần này…
Giờ phút này, bên ngoài.
La Khắc Địch đang ầm ĩ….
Chương 1465: Đột phá tập thể
Nguyên nhân là bởi vì Kỷ Mặc…
Sau khi phát hiện không có chuyện gì nữa, La Khắc Địch liền sáp tới bên người Kỷ Mặc: “Kỷ đại gia… Chuyện mà ngài nói đó, rốt cuộc là chuyện gì?”
Kỷ Mặc bĩu môi một cái, vênh mặt lên: “Cái gì mà chuyện đó chuyện này? Chẳng có chuyện gì hết.”
La Khắc Địch gần như muốn khóc: “Đại gia… Ngài là thân đại gia ta đó.”
Kỷ Mặc hừ một tiếng, con mắt đảo loạn, nghĩ thầm, ta không nói thì hắn sớm muộn cũng biết, chẳng phải nói, còn có thể… hắc hắc… Kết quả là tỏ ra vẻ thần bí khó lường, thản nhiên nói: “Ngươi có muốn đề cao căn cốt của chúng ta?”
Hai mắt La Khắc Địch mở lớn, ra sức gật đầu như gà mổ thóc.
“Ngươi có muốn cái bộ dáng rắm thối như Cố Độc Hành với Đổng Vô Thương?”
Ra sức gật đầu.
“Ngươi có muốn trong khi các huynh đệ đột phá, ngươi lại một mình tu luyện, lén lút khóc thầm?”
Ra sức lắc đầu.
“Hiện tại có một biện pháp….”
“Biện pháp gì?”
“Ngươi muốn biết?”
“Ừ.”
“Ngươi thật sự muốn biết?”
“Đương nhiên.”
“Ngươi xác định muốn biết?”
La Khắc Địch muốn điên rồi.
Túm lấy cổ áo Kỷ Mặc: “Ngươi nói hay không nói hả?”
Vẻ mặt Kỷ Mặc vân đạm phong khinh: “Ngươi muốn biết?”
Giờ khắc này, không chỉ La Khắc Địch, mà ngay cả người hàm dưỡng tốt như Mạc Thiên Cơ cũng muốn túm lấy Kỷ Mặc, đánh cho một trận! Con hàng này thật thích trêu ngươi!
Chỉ thấy trên mặt La Khắc Địch nổi gân xanh cuồn cuộn… nếu không nói, thật có tai nạn chết người mất.
“Nếu ngươi không nói… Ta không sống nữa! Ta đánh chết ngươi….” La Khắc Địch một tay vỗ mông, một tay bứt tóc, phát điên lên rồi.
“Ta nói là được chứ gì… Có phải đại sự gì đâu… Coi ngươi sắp điên lên rồi kìa….” Kỷ Mặc thực khinh bỉ nói.
“Ngươi chính là đồ hỗn trướng, ăn đồ móc trong lỗ đít mình ra.
Thức…” La Khắc Địch la lớn, đang định nói nốt nửa câu còn lại thì nghe thấy Kỷ Mặc đáp ứng, lập tức sửa miệng: “Kỷ tam ca, Kỷ đại gia… hì hì hắc hắc hắc….”
Kỷ Mặc hiện tại sợ nhất chính là có người nhắc tới chuyện này, lập tức giận tím mặt: “Lão tử không nói nữa….”
La Khắc Địch lập tức bi ai không thôi, tát đôm đốp vào miệng mình, ôm lấy đùi Kỷ Mặc, không ngừng giải thích năn nỉ: “Kỷ tam ca, đại gia, gia gia… Không phải ta chửi ngươi đâu.. Thật không phải, chỉ là ta nhất thời buột miệng nói ra thôi… Thật mà.
Ăn đồ móc trong lỗ đít mình ra cũng không phải có mình ngươi…. Ai nha, ngươi xem cái miệng ta… Ý ta là Cửu Trọng đan trong lỗ đít… Ta fuk, cái miệng ta hết thuốc rồi, thực ra ý ta là… Ôi chao, là cái gì đây….?”
Khóe miệng La Khắc Địch sắp sùi ra bọt mép, mà Kỷ Mặc cũng càng lúc càng bốc hỏa mười trượng.
Rốt cuộc gầm lên: “Đồ hỗn trướng! Câm miệng cho lão tử!”
Mọi người bên cạnh cười ngặt ngẽo không thôi.
Hai tên này đúng là hài….
Đúng lúc này, đạo thất thải quang mang kia lượn quanh mọi người, mọi người đều ngẩn ra!
Tiếp đó, tất cả mọi người đều cảm nhận được, tu vi trong cơ thể mình ầm ầm tăng trưởng, trong phút chốc đã có cảm giác giống như thân thể muốn nổ tung.
Kỷ Mặc đại kinh thất sắc: “La Khắc Địch, ta nói này, khi đột phá chí tôn lục phẩm, vượt qua ranh giới tiên phàm là có thể thay đổi tư chất.
Nhưng trong lòng ngươi lại phải nhớ mục tiêu của mình..”
Kỷ Mặc rõ ràng cảm nhận được, lần này ù ù cạc cạc tăng cấp, chỉ sợ sẽ khiến mình và La Khắc Địch trực tiếp vượt qua ranh giới tiên phàm!
Vội vàng nói hết cả ra.
Dù sao vừa chia đều long phượng tinh nguyên, tu vi mấy huynh đệ đều thống nhất dừng lại ở chí tôn tứ phẩm!
Mà Nhuế Bất Thông và Đổng Vô Thương vốn leo lên chí tôn ngũ phẩm trước, lượng long phượng tinh nguyên được chia lại bị mạnh mẽ rút bớt.
Mà chúng huynh đệ vốn đang quanh quẩn ở chí tôn nhị phẩm tam phẩm đều tăng cấp tới tứ phẩm trước, sau đó mới bắt đầu chia đều long phượng tinh nguyên…
Cứ như vậy, Đổng Vô Thương và Nhuế Bất Thông bị thua thiệt lớn, nhưng những người lại chiếm được đại tiện nghi.
La Khắc Địch đỏ mặt tía tai, cố gắng nhẫn nhịn khó chịu trong cơ thể: “Con mẹ ngươi.. Không nói sớm… lão tử….”
Chỉ cảm thấy kinh mạch sôi trào như muốn nổ tung, vội vàng khoanh chân ngồi xuống, toàn lực dẫn động tu vi trong cơ thể tiêu hóa.
Ngạo Tà Vân cùng Nhuế Bất Thông đang hôn mê cũng bừng tỉnh lại, vừa tỉnh dậy liền cảm nhận được dị thường.
Hai người thậm chí còn không biết ra làm sao, đều hốt hoảng gọi cha gọi mẹ, nhanh chóng vận công tiêu hóa.
mấy người còn lại như Cố Độc Hành, Mạc Thiên Cơ, Mặc Lệ Nhi, Mạc Khinh Vũ đều ngồi xuống, dẫn dắt cỗ lực lượng kỳ diệu này, vận chuyển trong trong kinh mạch.
Đúng lúc này, Sở Dương lòng nóng như lửa đốt từ trong động nhảy ra.
Vừa ra thì nhìn thấy tất cả mọi người đang khoanh chân luyện công.
Tình huống mọi người hiện tại giống mình lúc trước như đúc.
Xem ra phúc lợi của Cửu Kiếp kiếm cũng được chia đều rồi.
Kiếm chủ đại nhân ra, cũng không khiến ai chú ý!
Ngay cả người cẩn thận nhất như Mạc Thiên Cơ, hay người quan tâm tới Sở Dương nhất như Mạc Khinh Vũ, vào giờ khắc này cũng không cảm giác được Sở Dương đến.
Bởi vì lực lượng sôi trào trong cơ thể đã trở thành chủ đạo hoàn toàn.
Sở Dương cẩn thận quan sát biến hóa của từng người, cảm thụ khí tức mỗi người dâng trào, trong lòng vẫn có chút cảm khái.
Trước đó, tuy các huynh đệ đã được chia đều long phượng tinh nguyên, nhưng giờ khắc này, lại hiển lộ ra khác biệt rồi.
Người với người, cuối cùng vẫn bất đồng.
Nếu như thượng thiên ban cho mỗi người một đồng tiên, nhưng chỉ cần đồng tiền này bắt đầu lưu động, nó sẽ nhanh chóng phát sinh biến hóa.
Rất nhiều người, tiền trong tay sẽ lập tức biến mất không còn, nhưng có rất nhiều người, tiền trong tay lại càng ngày càng nhiều hơn.
Điểm này thật sự không công bằng.
Chính như lúc này.
Hiện tại, ba động nguyên lực tu vi lớn nhất, không phải Ngạo Tà Vân, Nhuế Bất Thông, cũng không phải Cố Độc Hành, Đổng Vô Thương, mà là Mạc Khinh Vũ.
Vào giờ phút này, tiểu nha đầu đã biểu hiện ra uy lực chân chính của thể chất b**n th**!
Chỉ thấy linh khí trong thiên địa ùa tới, phối hợp với phúc lợi như sóng gió bão tố trong cơ thể nàng, một đường phá quan vượt ải, chém tướng đoạt cờ, đẩy mạnh về phía trước, thế không thể đỡ!
Sở Dương có thể cảm giác được, tu vi trong cơ thể nàng bắt đầu từ chí tôn ngũ phẩm tiến mạnh về phía trước, từng bước vững vàng đột phá.
Dần dần trở thành chí tôn tứ phẩm trung kỳ, cao giai, đỉnh phong… Sau đó chỉ dừng lại ở bình cảnh ngũ phẩm chốc lát, cả người chấn động một cái, phá tan bình cảnh, đột phá tới chí tôn ngũ phẩm sơ cấp, sau đó một đường mãnh liệt đột phá, xông lên phía trước.
Tốc độ của Mạc Khinh Vũ không ngờ đã vượt qua Cố Độc Hành cùng Đổng Vô Thương, thậm chí còn nhanh hơn cả long phượng nhị tộc – Ngạo Tà Vân, Nhuế Bất Thông…
Tốc độ của Cố Độc Hành, ở trong mười người thì tiếp cận Mạc Khinh Vũ nhất!
Hơn nữa, lực lượng của Cố Độc Hành dùng một tốc độ sắc bén trước nay chưa từng có mà tiến lên! Ngay cả luyện công cũng giống như một thanh kiếm đâm thẳng về phía trước!
Mạc Khinh Vũ vừa đột phá chí tôn ngũ phẩm không lâu, Cố Độc Hành cũng đạt tới vị trí này.
Còn Đổng Vô Thương đột phá lại khác với Cố Độc Hành.
Đổng Vô Thương đột phá chính là súc thế trước, sau đó mới dùng một loại tốc độ bài sơn đảo hải, tinh nguyên trong cơ thể giống như cửu thiên ngân hà đột nhiên xuất hiện lỗ hổng, xông tới cực kỳ mạnh mẽ!
Đó là một loại tư thái cương quyết, phá tan tất cả!
Chiếm vị trí thứ tư là Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông.
Tốc độ hai người gần như là cùng tiến cùng thối. một người giống như thần long uy vũ, bay vút lên trời.
Một người giống như phượng hoàng, giương cánh tung hoành trường không.
Sau đó là Tạ Đan Quỳnh, sau Tạ Đan Quỳnh chính là Mạc Thiên Cơ.
Tiếp đó là Mặc Lệ Nhi, cuối cùng mới là Kỷ Mặc và La Khắc Địch.
Tốc độ hai người luyện công đột phá cũng rất nhanh, nhưng so với tám người trước thì rõ ràng kém hơn một bậc.
Sở Dương cảm thụ được tất cả, trong lòng đột nhiên nhớ tới mười hai nhân vật phong vân Trung Tam Thiên kiếp trước.
Hắc Ma Ám Trúc Cô Độc khách, Độc Sát Thiên Cơ Lệ Hùng Đồ; Mặc Đao Thiên Hào Tà công tử, Mộng Lạc Quỳnh Hoa Thiên Bất Như.
Hiện giờ, trong mười hai người này, Hắc Ma, Cô Độc, Thiên Cơ, Mặc Đao, Tà công tử đều ở trước mặt mình.
Tốc độ bọn họ mặc dù có phân trước sau nhưng tổn thể mà nói thì không cách biệt lắm.
Kiếp trước, Kỷ Mặc và La Khắc Địch vẫn chưa được tính tới.
Bây giờ nhìn lại, cái bài danh kiếp trước kia quả nhiên có đạo lý.
Tư chất Kỷ Mặc và La Khắc Địch so với mười hai người này mà nói, quả thật kém hơn một chút.
Sở Dương nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: “Lần này nhất định phải thành công.”
Trong Cửu Kiếp không gian, hai phần Khai Tạ hoa cùng hai phần Nguyệt Hoa thiên bảo đã được Sở Dương chuẩn bị xong.
Khai Tạ hoa cùng Nguyệt Hoa thiên bảo hỗ trợ lẫn nhau, có thể khiến người đang đột phá ranh giới tiên phàm thoát thai hoán cốt! Tối thiểu cũng có thể gia tăng mấy phần căn cốt.
Loại công hiệu này, chính là lời kiếm linh nói.
Hiện tại Sở Dương đang thầm cầu nguyện trong lòng: Biện pháp này nhất định phải có hiệu quả! Truyện được copy tại
Truyện FULL
Trong khi tám người khác đều đang đột phá tiến vào cảnh giới chí tôn lục phẩm trung kỳ…
Kỷ Mặc cùng La Khắc Địch lại đang đổ mồ hôi, ý niệm gần như hỗn loạn, hướng về phía bình cảnh chí tôn lục phẩm mà đột phá…
Máu huyết cả người Kỷ Mặc gần như muốn rịn ra ngoài da, nhưng vẫn dùng một loại kiên trì gần như là cố chấp duy trì một tia tỉnh táo trong lòng, miệng rống lớn: “Thay đổi tư chất!”
Bên kia, La Khắc Địch lại không nói ra lời, vẫn đang kiệt lực cố gắng, lần lượt trùng kích.
Cái loại thống khổ gần như là lăng trì này, căn bản không thể thay đổi quyết tâm của hắn: “Đề cao… căn cốt….”
Trong lòng Sở Dương nóng lên.
Đây là tâm bệnh lớn nhất của hai người Kỷ Mặc và La Khắc Địch.
Nhưng tư chất vốn là trời sinh, mình muốn thay đổi, nói dễ hơn làm.
Tuy bọn họ cố gắng, muốn thay đổi,..
Nhưng loại chuyện thay đổi tư chất và căn cốt này, không pải cố gắng không là được.
Nếu không phải cơ duyên xảo hợp trở thành một trong cửu kiếp, Kỷ Mặc và La Khắc Địch có thể đã…
Cảm thụ được thanh âm gào thét trong lòng Kỷ Mặc và La Khắc Địch, cảm thụ được hai người lần lượt trùng kích quan ải chí tôn lục phẩm, lần lượt thất bại, lần lượt chịu đựng nỗi thống khổ như vạn tiễn xuyên tâm, lăng trì!
Nhưng hai người vẫn một lòng vượt qua, tiến lên phía trước.
Ta không muốn, ta không muốn bị các huynh đệ vứt lại phía sau!
Ta không muốn!
Ta không muốn tụt hậu!
Ta cũng muốn khiến các huynh đệ vì ta mà tự hào!
Hốc mắt Sở Dương nóng lên.
Trong ý niệm, một mệnh lệnh phát ra, Khai Tạ hoa và Nguyệt Hoa thiên bảo bắt đầu dung hợp trong Cửu Kiếp không gian.
Nguyệt Hoa thiên bảo mạnh mẽ bao phủ lấy một cánh Khai Tạ hoa…
Tiếp đó, Nguyệt Hoa thiên bảo co rút lại, cùng Khai Tạ hoa chậm rãi nhỏ đi…
Dần dần, Nguyệt Hoa thiên bảo biến mất, Khai Tạ hoa cũng không thấy đâu nữa.
Trong không gian, bỗng nhiên xuất hiện hai giọt nước trong suốt, xoay tròn không ngừng, tỏa ra ngàn vạn quang hoa…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









