- Home
- Truyện Kiếm tu
- Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
- Tập 288 : Tương lai của chúng ta không ở đây (c1436-c1440)
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 288 : Tương lai của chúng ta không ở đây (c1436-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1436: Tương lai của chúng ta không ở đây
Trong phòng của mình, nghe Sở Dương kể lại hai chuyện, Mạc Thiên Cơ nhíu mày.
“Có việc này ư?” Mạc Thiên Cơ chấn động, đột nhiên đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.
Sở Dương tất nhiên biết, có việc này ư của Mạc Thiên Cơ chính là ‘ Lại có chuyện chương thứ bảy của Cửu Kiếp kiếm’, chứ tuyệt đối không phải là ‘ Ngươi không ngờ lại có ngoại công và ông cậu cực phẩm như vậy’.
Mạc Thiên Cơ này cho tới bây giờ vẫn khiếm khuyết tế bào hài hước.
Trước giờ chỉ luôn nhắm vào những điểm quan trọng nhất.
“Quả thật có việc này.” Sở Dương thở dài.
Mạc Thiên Cơ nhíu mày đi một vòng, rồi mới đột nhiên bật cười: “Ngoại công và ông cậu này của ngươi không ngờ có thể sống sót trong trốn giang hồ này… đúng là dị số…”
Sở Dương toát mồ hôi: “Đừng nói về vấn đề này nữa, trước tiên phải nói nói thử cái nhìn của ngươi đi.”
Bản thân Sở Dương cũng không biết, mình trở về vốn chỉ muốn giải quyết chuyện nội gián, nhưng không ngờ lần này trở về, lại có một vấn đề lửa sém lông mày như vậy.
Mạc Thiên Cơ trầm ngâm, nói: “Chuyện của Dương gia, không thể kéo dài cũng được! Phải hành động ngay lập tức! Tuy rằng Tiêu gia không thể phát hiện.
Nhưng chuyện luôn luôn có vạn nhất, nếu vạn nhất.
Như vậy chúng ta sẽ bị động đến cực điểm.”
Có chuyện chương thứ bảy của Cửu Kiếp kiếm này, Mạc Thiên Cơ đành phải để chuyện nội gián lại sau.
Ta biết phải hành động, vấn đề là, phải hành động như thế nào!” Sở Dương nói Dương gia cách Sở gia cũng không đến hai ngàn dặm.
Khoảng cách này đối với người thường mà nòi thì có thể nói là rất xa, nhưng đối với cao thủ mà nói thì không đáng nhắc tới.”
“Cho nên, Tiêu gia đã bá chiếm nơi đó, để phòng bị Sở gia liền nhất định sẽ dùng trọng binh để gác! Lần này, chỉ sợ sẽ là một hồi ác chiến!”
Mạc Thiên Cơ trầm ngâm một chút rồi khẽ lắc đầu nói: “Chưa chắc!”
“Hành động Lần này chính là ở chỗ long phượng trình tường, Dương gia chỉ biết là long phượng trình tường chứ tuyệt đối không thể biết chuyện Cửu Kiếp kiếm!” Mạc Thiên Cơ nói: “Cho nên bọn họ chỉ biết đào bới trong phạm vi lớn.
Có cao thủ, nhưng không nhất định có trọng binh gác!”
“Về phần phía dưới rốt cuộc có cái gì.
Vậy phải chờ chúng ta tới mới biết!”
Mạc Thiên Cơ quả quyết nói: “Có điều chúng ta vẫn phải chuẩn bị vạn toàn! Hành động Lần này liên quan tới long phượng tộc, Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông cần xung phong.
Cố Độc Hành Đổng Vô Thương La Khắc Địch Tạ Đan Quỳnh Kỉ Mặc và ta ngươi thì làm tốp thứ hai, mà ngươi cũng phải nói với hai vị tiền bối Phong Nguyệt, bảo một người đi theo áp trận thì vạn vô nhất thất!”
Sở Dương trợn mắt: “Hành động Cửu kiếp.
Có hai vị tiền bối Phong Nguyệt tham gia, nhưng vị đạo không đúng.
Hơn nữa, loại người có tu vi này sẽ phá vỡ thế cân bằng.
Lịch đại tới giờ, chưa từng xuất hiện cửu phẩm đỉnh phong chí tôn tham gia vào hành động cửu kiếp
“Điều này đối với cửu kiếp chi lộ mà nói thì chính là tối kỵ.”
Sở Dương không phải là nói bậy, từ trong miệng Ninh Thiên Nhai biết rằng; Người với tu vi của bọn họ, không thể trực tiếp tham dự chiến đấu cửu kiếp nhất thống thiên hạ.
Nếu không sẽ có hậu quả nghiêm trọng.
Mà kiếm linh cũng từng nhiều lần nhắc nhở; cửu kiếp chi lộ chính là con đường lịch lãm, không nên phá vỡ cân bằng.
Mạc Thiên Cơ trợn mắt nói: “Chúng ta không để bọn họ tham gia chiến đấu gì cả.
Chỉ là mời một vị tiền bối trong đó đi du ngoạn một chuyến mà thôi, cái này có liên quan gì tới cửu kiếp đâu?”
Sở Dương ho khan một tiếng.
Nếu thắng ôn này nói thật, mời một người trong đó đi du ngoạn? Chỉ là du ngọan thôi ư? Ừ, có điều, chủ ý này cũng không tồi?
Mạc Thiên Cơ nhìn hắn, ho khan hai tiếng rồi nói: “Kỳ thật, Sở Dương, chúng ta cần lịch luyện, điểm này vô cùng quan trọng.
Nhưng chỉ là lịch luyện mà thôi.
Thân là Cửu Kiếp kiếm chủ, ngươi chẳng lẽ không cảm thấy ngươi đã vượt qua những Cửu Kiếp kiếm chủ trước kia quá nhiều ư?”
Sở Dương nói: “Hả? Ý của ngươi là?”
Mạc Thiên Cơ hít sâu một hơi rồi nói: “Trong khoảng thời gian này, ta đã tra xét rất nhiều tư liệu.
Cơ sở dữ liệu của Lan gia cơ bản đã bị ta nhét hết vào óc rồi.”
” Lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ, có thể cửu phẩm chí tôn cũng không có mấy.”
” Mà đại đa số chỉ đến tam tứ phẩm, ngũ lục phẩm, thất bát phẩm là dừng.”
” Hơn nữa, đó là thành tựu cuối cùng sau khi Cửu Kiếp kiếm đại thành!”
Mạc Thiên Cơ nói: “Ta không rõ vì sao đến đời chúng ta thì đột nhiên trở nên khó khăn hơn rất nhiều, lực cản cũng rất mạnh.
Nhưng không thể phủ nhận hiện tại trong huynh đệ chúng ta, cơ bản tu vi bình quân đã đến tam phẩm chí tôn!”
” Mà ngươi vừa mới đạt được chương thứ sáu của Cửu Kiếp kiếm!”
Mạc Thiên Cơ nói: “Ta không biết Cửu Kiếp kiếm chủ, cũng không rõ nguyên nhân trong đó, nhưng, từ hiện tại mà nói thì thành tựu của ngươi đã vượt qua tất cả Cửu Kiếp kiếm chủ!”
” Giống như hiện tại, mọi người sau khi cùng Nhuế Bất Thông đã trải qua Phượng Hoàng niết bàn, Đổng Vô Thương và Nhuế Bất Thông đã đến chí tôn ngũ phẩm! Trở thành người dẫn đầu, mà các huynh đệ khác thì cũng đã đến điểm cuối! Chờ ngươi đạt được chương thứ bảy, lúc đó, thực lực của các huynh đệ chúng ta sẽ xuất hiện một lần tăng cao!”
” Đến lúc đó,ngươi sẽ là đệ thất tiệt kiếm, hoàn toàn siêu việt lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ!”
Mạc Thiên Cơ nói: “Cho nên, ta cuối cùng cảm giác được.
Ngươi sớm đã vượt qua phạm trù của Cửu Kiếp kiếm! Hoặc là nói, sớm đã vượt qua phạm trù của Cửu Trọng Thiên đại lục!”
Hắn không đợi Sở Dương lên tiếng đã nói tiếp: “Dựa theo tiến độ như vậy, đợi cho ngươi thành Cửu Kiếp kiếm đệ bát tiết, chúng ta có thể đạt tới trình độ như hai vị tiền bối Phong Nguyệt, đợi cho tới đệ cửu tiệt.Chúng ta sẽ đi đâu?”
“Chúng ta đi đâu ư?” Sở Dương thật sự không ngờ Mạc Thiên Cơ nghĩ xa như vậy.
” Dựa theo tốc độ của ngươi, ngươi đạt được mấy tiết kiếm này mất bao nhiêu thời gian? Lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ đạt tới thống nhất Cửu Trùng Thiên phải mất mấy chục năm! Dài nhất là gần trăm năm.
Mà chúng ta mới mát có bao lâu?”
“Cứ Dựa theo tốc độ này, chúng ta trước hai mươi lăm tuổi có thể thống nhất Cửu Trùng Thiên rồi!” Mạc Thiên Cơ lặng lẽ nói.
“Sau đó thì sao?”
Mạc Thiên Cơ tung ra một vấn đề ý vị thâm trường, thản nhiên nói: “Ngươi có biết khi ở Lan gia, ta vì sao lại nói tới vấn đề của cửu đại gia tộc không?”
Sở Dương nhíu mày: “Sao?”
” Ta lờ mờ cảm giác được tương lai của chúng ta không ở đây!” Mạc Thiên Cơ bật cười.
Sở Dương trong lòng chấn động!
Chuyện này hắn vẫn chưa từng nói.
Nhưng Mạc Thiên Cơ đã cảm giác được!
Sở Dương nhìn Mạc Thiên Cơ một cái rồi thấp giọng nói: “Đúng vậy, tương lai của chúng ta không ở đây!”
Tinh quang trong mắt Mạc Thiên Cơ b*n r*, bật cười.
“Vậy còn chuyện nội gián?” Sở Dương hỏi.
” Đợi cho xử lý xong chuyện của Dương gia rồi sẽ xử lý nội gián cũng không muộn.” Mạc Thiên Cơ cười nói: “Nàng ta có thể sử dụng cho địch nhân, nếu chúng ta làm điều độ, tất nhiên cũng có thể sử dụng cho chúng ta.
Nội gián chính là bảo bối.”
” Nội gián là bảo bối?” Sở Dương nhếch miệng.
” Tìm ra nội gián chỉ là hạ hạ chi sách.
Biện pháp tốt nhất là chúng ta biết nàng ta là nội gián, nhưng chúng ta lại coi nàng ta trở thành tâm phúc.
Tới lúc đó, chỉ cần sách lược thích đáng chúng ta có thể sẽ hết lần này tới lần khác có được thứ mà chúng ta lúc trước căn bản không có được.”
” Nội gián chỉ là công cụ của đại gia tộc, đại gia tộc có thể sử dụng, chúng ta cũng có thể dùng.
Mấu chốt là dùng như thế nào.
Ta thích nhất dùng nội gián.
Nhất là nội gián của kẻ địch, sử dụng được sẽ tràn ngập cảm giác thành tựu.”
Mạc Thiên Cơ cười nhẹ nhàng, vươn tay ra rồi năm ngón tay chậm rãi nắm chặt lại, hàn quang trong mắt chợt lóe: “Ví dụ như tính mạng của kẻ địch!”
Sở Dương hít sâu một hơi: “Lời này có đạo lý, nhưng luôn cảm thấy không thoải mái.
Tràn ngập vị đạo hạ lưu…”
“Cút!” Mạc Thiên Cơ đột nhiên chỉ ra ngoài: “Chim cút!”
Sở Dương khó chịu trừng mắt, rồi nghênh ngang bỏ đi.
Phía sau hắn, Mạc Thiên Cơ lộ ra nụ cười.
Bên ngoài, thanh âm của Mạc Khinh Vũ truyền đến: “Sở Dương ca ca, đến chỗ ta đi.”
Mặt Mạc Thiên Cơ lập tức tối sầm lại.
Nhìn Sở Dương vù một cái đã biến mất, Mạc Thiên Cơ tức giận mắng một tiếng: “Cầm thú!”
Lập tức ngửa mặt lên trời thở dài, lẩm bẩm nói: “Xem ra… Tiểu muội đã trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của tên cầm thú này rồi.”
” Chuyện gì?” Sở Dương hỏi, thuận tiện ôm lấy eo của Lolita.
Mạc Khinh Vũ không thèm để ý, tựa vào trong lòng hắn, nói: “Sở Dương ca ca, ngươi có thấy tiểu Tuyết không?”
“Sao?” Sở Dương lúc này mới nhớ tới, sau khi mình gặp Mạc Khinh Vũ không ngờ chưa từng gặp phong hồ.
” Lần trước, ngươi không phải cho rất nhiều nội hạch của linh thú ư? Sau đó, sau khi trở về, hai vị tiền bối Phong Nguyệt biết được ta hữu dụng cho nên cho ta rất nhiều.” Mạc Khinh Vũ có chút lo lắng nói: “Ta cũng để ý, để lại ở trong phòng, về sau nhớ ra, khi đi xem mới phát hiện rất nhiều nội hạch Không ngờ đã biến mất.”
” Bao nhiêu?” Sở Dương giật thót.
“Khoảng… Hai trăm viên?” Mạc Khinh Vũ chớp chớp mắt: “Thấp nhất là cấp năm sáu, còn có mấy viên là cấp bảy tám, hai vị tiền bối Phong Nguyệt cho ta mấy viên cấp bảy, hai viên cấp mười một.
Còn có một viên cấp mười hai… đều mất rồi.”
Lông mi Sở Dương đột nhiên nhướn lên: “Đều bị… tiểu phong hồ ăn rồi ư?”
Mạc Khinh Vũ thút thít nói: “Chắc vậy.”
Nói xong từ trong túi lấy ra một thứ màu trắng, chính là phong hồ.
Chỉ thấy tiểu tử này bốn móng ôm chặt đầu, ngủ vùi không nhúc nhích.
Sở Dương phát hiện, đuôi của phong hồ hiện tại đã có nă cái! Mà cái thứ sáu cũng dài ra được non nửa rồi, giống như là đuôi thỏ, đang cong veo trên mông.
Lông mi Sở Dương lại chớp loạn, tiểu gia hỏa này nhìn bộ dạng chắc là đang ngủ để tiêu hóa dược lực.
Hơn nữa đã tiêu hóa không ít, chắc là tiến bộ không ít!
Một khi tỉnh lại chỉ sợ sẽ là tồn tại kh*ng b*!
Truyện FULL
Lịch đại phong hồ, cũng không tể vượt qua cấp mười một, nhưng tiểu tử trước mắt đã sớm tới cấp mười hai rồi, hiện tại lại tiến giai.
Chẳng lẽ nó có thể đạt tới cường gia thắng tổ? Mở ra một dòng mới cho lịch sử ư?”
Chương 1437: Kiếp này ôm nàng trong lòng
Sở Dương nhức đầu.
Có chút khó hiểu, nếu ăn nội hạch của linh thú có thể tiến giai đơn giản như vậy, thế thì những linh thú khác chẳng lẽ không biết ư?
Từ đây cho thấy, phong hồ này hình như có chút khác lạ.
Sở Dương lại không biết, tất cả linh thú từ xưa đến nay có mấy loại có thể tắm rửa Hồng Mông tử khí? Nhưng Sở Dương khi ở Thiên Cơ đã thuận tay đánh vào trong cơ thể của phong hồ một đạo!
Điều này đối với phong hồ mà nói thì quả thực là chuyện đoạt thiên địa tạo hóa!
Hắn chỉ là đang nghĩ, Sở Nhạc nhi từ chỗ Dạ gia lấy ra mười tám viên nội hạch linh thú cấp mười một, cấp mười hai, trước mắt đều ở chỗ mình.
Sở Dương vốn định cho phong hồ, nhưng khán cứ để tên gia hỏa này tỉnh lại đã rồi hẵng nói.
Vạn nhất khiến cho tên gia hỏa này nổ tung vì căng quá.
Mạc Khinh Vũ không phải sẽ khóc chết ư? Đây chính là bảo bối của nàng ta.
Nhưng nghĩ đến đây, Sở Dương đột nhiên hiên ra một suy nghĩ, nhưng nó chỉ chợt thoáng qua.
Một lúc sau hắn mới nhớ lại được.
Sở Dương không khỏi cười hắc hắc, nhìn phong hồ trong tay Mạc Khinh Vũ, có chút đămchiêu.
Sở Dương đột nhiên nghĩ đến, Mạc Khinh Vũ thủy chung là một mắt xích quan trọng của mình; Bất kể là ở Cửu Trùng Thiên hay là Cửu Trùng Thiên khuyết tương lai đều không thể thiếu.
Mình cũng không thể cứ mãi ở bên cạnh nàng ta được.
Mà phong hồ thì lại có thể!
Hiện tại phong hồ tuy rằng cường đại, nhưng nếu đến Cửu Trùng Thiên khuyết, vị tất đã được như thế.
Nhưng nếu từ giờ trở đi gia tăng cung cấp nội hạch.
Mình liệu có thể bồi dưỡng ra một con thần thú độc nhất vô nhị của Cửu Trùng Thiên khuyết hay không?
Nói vậy, chẳng phải chẳng khác nào là bên cạnh Mạc Khinh Vũ thủy chung có một siêu cấp bảo tiêu ư? Nếu tới bước nhất định, như vậy mình chẳng phải không còn nỗi lo phía sau ư.
Sở Dương chống cằm, nhìn vật nhỏ như lòng bàn tay này, lần đầu tiên hao tâm tốn sức vì tên gia hỏa này như vậy.
Nếu làm theo tính toán này, như vậy mình từ giờ trở đi sẽ phải thu thập một lượng lớn nội hạch linh thú, càng nhiều càng tốt, càng cao cấp càng tốt.
Không tiếc bất kể giá nào cũng phải đề thăng thực lực của vật nhỏ này!
Ánh mắt Sở Dương chớp động, âm thầm quyết định chủ ý.
Sở Dương ca ca, ngươi nói tiểu tuyết liệu có ăn no quá mà nổ tung không?” Mạc Khinh Vũ lo lắng nói: “Sẽ không có chuyện gì chứ? Mấy ngày nay ta rất sợ hãi, vạn nhất bụng tiểu tuyết phồng lên rồi sau đó nổ ầm một cái.. Ta ta…”
Sở Dương toát mồ hôi
Sức tưởng tượng của Tiểu nha đầu thật sự là quá phong phú.
“Không sao đâu.” Sở Dương an ủi: “Tiểu tuyết đang tiến giai, chờ nàng ta tỉnh lại thực lực sẽ tăng mạnh.”
Mạc Khinh Vũ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ b* ng*c nhỏ, nhìn Sở Dương nói: “Vậy là tốt rồi, Vậy là tốt rồi.
Còn nữa, Sở Dương, thanh đao mà ngươi cho ta, ta ngày đó mới biết được nó rất lợi hại!”
Thấy Mạc Khinh Vũ cuối cùng cũng thoải mái, trong lòng Sở Dương cũng thoải mái hơn một chút.
Nhưng tiểu nha đầu này vỗ ngực, không ngờ khiến cho một trận ba đào phập phồng; tuổi còn nhỏ mà đã ph*t d*c không tồi; Sở Dương lập tức trợn mắt.
Text được lấy tại
Đột nhiên đầu óc đầy những thứ cấm trẻ em.
Mạc Khinh Vũ hừ một tiếng, khẽ cắn đôi môi đỏ, liếc mắt, như tiểu hồ ly nhìn Sở Dương: “Ngươi đang nhìn cái gì đấy.”
Nói xong không ngờ đi về phía trước, cái miệng nhỏ nhắn thổ khí như lan, trong ấm áp mang theo khí tức ngọt ngào phả vào mặt Sở Dương, ngay sau đó thì ưỡn ngực lên.
Rất ngạo nghễ.
Sở Dương trong phút chốc cơ hồ hóa thân thành sói, hận không thể ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng.
Trời ạ, tha cho ta đi.
Còn nhỏ quá, vẫn chưa ăn được.
Thế này không phải là ức chết ta ư.
Sở Dương dám cam đoan, chỉ cần mình hiện tại hơi có động tác, Mạc Thiên Cơ tuyệt đối sẽ lập tức vọt vào, đến lúc đó, thì không khéo toi mạng.
Nhưng tiểu nha đầu đang kh*** g** ta, không biết là học được ở đâu?
Sở Dương cố nhịn để không phun máu mũi, đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, cầm thủ Mạc Khinh Vũ có chút tức giận nói: “Tiểu nha đầu!Cái trò này ngươi học ở đâu đó?”
Mạc Khinh Vũ lập tức mặt sáng rực, cúi đầu, ngập ngừng không biết nói gì.
“Học được từ đâu.” Sở Dương hỏi.
“Là từ trong mơ!” Mạc Khinh Vũ mặt đỏ như cây táo, ngón tay cũng theo thói quen nhéo vào hông Sở Dương rồi thở hổn hển nói: “Bại hoại.
Ở trong mộng, ngươi mỗi lần đều làm mấy chuyện xấu với ta.”
Sở Dương rên lên một tiếng, hai tay ôm mặt.
Trời ạ, Mạc Khinh Vũ ngay cả chuyện này cũng mơ ư?
Thật đúng là… Thật đúng là.
Mạc Thiên Cơ ở cách tường ôm mặt, vào lúc này Mạc quân sư cực kỳ tức giận, muội muội của mình không ngờ còn nhỏ tuổi như vậy đã vì một nam nhân mà dâm mộng.
Tên cầm thú Sở Dương này khi mình không ở bên cạnh muội muội không biết đã làm gì.
Sở Dương sau một lúc lâu thì hai mắt phun lả nói: “Nha đầu, ngươi đừng dụ hoặc hoặc nữa, nếu không.”
” Nếu không ngươi dám làm gì?” Mạc Khinh Vũ bộ dạng thắng lợi, đầu ngẩng cao nhìn Sở Dương, lại đi lên trước một bước, khiêu khích nói: “Nhị ca của ta có thể đang ở đây đấy! Ngươi dám làm gì?”
Mạc Thiên Cơ ở tường bên cạnh lệ rơi đầy mặt.
Cuối cùng cũng biết ta còn có địa vị trọng yếu như vậy.
” Tuy rằng nhị ca của ta đánh không lại ngươi.” Mạc Khinh Vũ nháy mắt dã có vẻ chán nản.” Nhị ca thật vô dụng!”
Sở Dương không nhịn được cười rộ lên, nhẹ nhàng nhéo mũi nàng ta: “Tiểu quỷ đầu, còn nhỏ đã lém lỉnh rồi.”
Mạc Khinh Vũ đỏ mặt lên, nhìn mặt Sở Dương gần trong gang tấc, tựa hồ nghĩ tới gì đó, mặt càng đỏ hơn; Vào lúc này, sóng mắt mông lung, thu ba bốn phía, tựa hồ muốn nhìn lại không dám nhìn.
Vào lúc này, dưới ánh nến, Mạc Khinh Vũ quần áo màu hồng muốn nói gì lại thôi, quả thực là tiểu yêu tinh mê người.
Sở Dương rốt cuộc không nhịn được, ôm eo nhỏ của nha đầu kia, dùng sức kéo vào lòng, đồng thời hôn một cái.
Mạc Khinh Vũ đang thẹn thùng, đột nhiên trước mắt tối sầm lại, tiếp theo thì cảm thấy một cái mặt ép tới, không khỏi kinh ngạc hé miệng.
Lập tức môi mình bị hút vào.
Thì ra là Sở Dương ca ca đang hôn mình.
Mạc Khinh Vũ sau khi kinh hoảng thì đột nhiên cảm giác mừng thầm, theo bản năng muốn vươn tay ra đẩy, nhưng Sở Dương ca ca đã có chút phiền lòng nếu tức giận thì sao? Còn chưa quyết định, một loại cảm giác chưa bao giờ từng có lại đột nhiên tập kích toàn thân, liền cảm giác cả người có chút mềm oặt.
Tựa hồ cảm giác được có một cái lưỡi linh hoạt đột nhiên tiến vào trong miệng mình.
Trong đầu Mạc Khinh Vũ ầm oanh một tiếng, cả người giống như rơi vào chín tầng mây, hỗn loạn không biết làm sao.
Chỉ cảm thấy thân mình lâng lâng.
Đầu lưỡi linh hoạt đó quấy một trận trong miệng mình, sau đó Mạc Khinh Vũ phát hiện cái lưỡi thơm của mình bị hút lấy, vào giây phút hai đầu lưỡi tiếp xúc, Mạc Khinh Vũ cảm giác linh hồn của chính mình cũng bay lên.
Nàng ta nhắm mắt lại, không tự chủ được kiễng mũi chân theo bản năng, nghênh đón Sở Dương, tựa hồ muốn khiến thân thể của mình chui vào trong lòng Sở Dương.
Sở Dương cẩn thận, ôn nhu hôn môi người ngọc trong lòng, cảm giác mình đã hoàn toàn đi lạc, tựa hồ trong nháy mắt này đột nhiên lại nhớ tới lúc trong rừng trúc tía ở kiếp trước, lập tức một loại cảm giác yêu thương xộc lên, mơ hồ thì thầm: “Khinh Vũ.”
Dùng sức ôm lấy nàng ta.
Trong thanh âm tràn ngập sự yêu thương tuyệt vọng, tựa hồ dùng toàn bộ tim mình, toàn bộ cảm tình, toàn bộ sinh mệnh, để gọi cái tên này.
Sở Dương hôn môi Mạc Khinh Vũ, lòng tràn đầy hạnh phúc, tựa hồ muốn nổ tung, bên trong một mảng hạnh phúc thỏa mãn này, trong mắt đã có nước mắt chảy xuống.
Sở Dương tới là một người kiên cường, hai đời làm người, số lần hắn rơi lệ có thể đếm được trên đầu ngón tay, chuyện có thể khiến hắn rơi lệ cơ hồ không có.
Nhưng, chỉ độc có Mạc Khinh Vũ lại có thể đánh trúng chỗ yếu mềm nhất trong lòng hắn, khiến hắn trong lòng đau xót.
Ai có thể biết được, sau khi bỏ qua một đời, sẽ mang theo sự tiếc nuối vĩnh viễn, giờ lại phát hiện có thể quay lại từ đầu, lại một lần nữa bên nhau, lại một lần nữa được ôm người ngọc trong lòng.
Loại cảm giác này là gì.
Mạc Thiên Cơ ở cách vách lòng đầy lửa giận, tiếp theo lại nghe thấy tiếng gọi của Sở Dương, đây là loại thâm tình rung động đến tâm can.
Mạc Thiên Cơ đã xông lên được hai bước thì đột nhiên dừng lại, thần sắc phức tạp, lặng lẽ thở dài, nhìn ánh trăng màu bạc lạnh lẽo rải khắp đất trời, cuối cùng không nhúc nhích.
” Sở Dương ca ca…’ Đôi môi đang nóng rực của Mạc Khinh Vũ đột nhiên tiếp xúc với thứ gì đó lành lạnh, không ngờ từ trong mê say mở to mắt, lại phát hiện không ngờ là nước mắt của Sở Dương: “Ngươi khóc ư?”
Sở Dương từ trong mộng vô tận tỉnh lại, cuối cùng xác định Mạc Khinh Vũ thực sự là đang ở trong lòng mình thì không khỏi cười cảm động: “Đúng vậy.. Đây là những giọt lệ thiếu nợ nàng.”
Đầu lưỡi c Mạc Khinh Vũ nhẹ nhàng l**m nước mắt, thần sắc trở nên phức tạp, nhớ tới tình cảnh trong mộng, miệng lẩm bẩm: “Sở Dương, lệ của ngươi cũng mặn lắm.”
Chương 1438: Oán niệm kỳ quái của kiếm linh
Sở Dương ôm nàng ta, khẽ cúi đầu, trán tựa lên trán Mạc Khinh Vũ, nhẹ giọng nói: “Thế gian, nước của ai mà không mặn.
Tư vị tuyệt vọng của Thương tâm đoạn trường bất kể là đế vương hay là tướng, hay là bình dân bách tính, hoặc là thần ma thánh nhân… vốn là như nhau.”
Mạc Khinh Vũ kinh ngạc lắng nghe, đột nhiên vươn tay ra, nhẹ nhàng lau khóe mắt cho hắn, rồi nói khẽ: “Sở Dương ca ca.
Ta cam đoan về sau ngươi sẽ không thương tâm nữa.”
Nàng ta giống như thề thốt, nói: “Ta vĩnh viễn sẽ không để ngươi phải thương tâm.
Cho dù là kiếp sau, kiếp sau nữa.”
Trong lòng Sở Dương chấn động, nhìn sắc mặt rất nghiêm túc của tiểu nha đầu, vốn định nói: “Những lời này vốn nên là ta nói, bị ngươi giành trước rồi.” Nhưng lời nói đến miệng thì lại biến thành một tiếng thở dài ôn nhu và thỏa mãn, nhìn chằm chằm vào mắt Mạc Khinh Vũ rồi toàn tâm toàn ý nói: “Ta tin!”
Mạc Khinh Vũ cười rộ lên, tựa vào lòng hắn rồi nói: “Sở Dương ca ca, cảm giác ở trong lòng ngươi thật sự rất hạnh phúc.
Ta giống như là được tựa vào lòng ngươi cả một đời vậy, thực sự rất quen thuộc và thân thiết.”
Hai người tựa vào phía trước cửa sổ, ôm nhau, mãi lâu sau hai người vẫn không nỡ động đậy, cũng không ai lên tiếng, chỉ sợ phá vỡ sự yên tĩnh tốt đẹp này.
Vào lúc này Mạc Khinh Vũ đã giao cả thân tâm cho Sở Dương, mà Sở Dương thì cũng triệt để dỡ xuống tất cả cảnh giác, hoàn toàn thả lỏng.
Cách vách, Mạc Thiên Cơ nằm ở trên giường, đêm nay không ngờ lại không luyện công, cũng không nghĩ kế hoạch gì, hơn nữa lại ngủ say.
Tiếng ngáy ầm ầm.
Hắn tựa hồ đã buông bỏ được âm sự lớn nhất, cho nên Mạc Thiên Cơ cũng cần triệt để thả lỏng một lần.
Trong lúc ngủ mơ Mạc Thiên Cơ trên mặt mang theo nụ cười thư thái và thoải mái.
Trong Bất tri bất giác, trời đông đã sáng.
Một đêm không ngờ lại đã trôi qua.
Sáng sớm gió thổi qua, Sở Dương và Mạc Khinh Vũ đều cảm thấy có chút lành lạnh, Mạc Khinh Vũ lưu luyến từ trong lòng Sở Dương ngẩng đầu lên, sau đó lui về phía sau hai bước, có chút tiếc nuối nói: “Trời đã sáng rồi.”
Sở Dương cũng có chút ý vị chưa tận: “Không sai, trời đã sáng rồi.” Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Mạc Khinh Vũ cười hì hì, đột nhiên không biết nghĩ ra điều gì, mặt đỏ bừng, ngẩng đầu liếc nhanh Sở Dương một cái rồi tiếp theo lại đột nhiên cúi đầu, lắp bắp cả nửa ngày mới nói khẽ: “Sở Dương ca ca.. Ta ta…”
” Ngươi làm sao?” Sở Dương hỏi.
” Ta ta…” Mạc Khinh Vũnghiêng đầu, mặt càng đỏ hơn, nhưng vẫn dũng cảm nói ra: “Ta rất thích… Ngươi hôn ta…”
Sở Dương cười rộ lên, xoa tóc nàng ta rồi thấp giọng nói thấp giọng nói: “Sở Dương ca ca cũng rất thích hôn ngươi.”
Mạc Khinh Vũ nói: “Vậy… khi không có ai lại hôn nữa nhé.”
Sở Dương hứng trí bừng bừng nói: “Được!”
Trong bụng thì thầm nghĩ, trông ngon như vậy mà lại không ăn được, xem ra sau này phải chịu tội rồi.
Quân cũng biết loại xung động này dồn mãi mà không được phát tiết thì chỗ đó sẽ rất đau.
Có điều, hôm nay mình mặc dù có chút cầm thú.
Nhưng.. Hắc hắc, nụ hôn đầu tiên của tiểu Vũ đã…
Sở Dương l**m l**m môi, đột nhiên lộ ra nụ cười dâm tiện.
Ngọt quá.
Sở ngự tọa hồi vị vô cùng.
Mạc Khinh Vũ hiển nhiên không băn khoăn về phương diện này, tiểu nha đầu cười đã rồi xoay người đi, chắp tay sau lưng một nói: “Còn thanh đao mà ngươi cho ta, ta thật sự là rất thích!Đẹp lắm, rất sắc, ha ha ha…” rồi nhướng mày: “Chỉ là giết người thì rất ghê tởm.”
Rồi lại cười: “May mà đao không dính máu.
Nếu không thì thật sự rất.”
Nói tới Tinh Mộng Khinh Vũ đao, Sở Dương đột nhiên nhớ tới.
Hình như hiện tại đã tới lúc cường hóa binh khí cho các huynh đệ rồi.
Trước mắt, thiên tài địa bảo trong tay mình thực sự không ít, hơn nữa, còn có kim tinh ngọc chất.Sau Lần đề thăng này, binh khí của các huynh đệ tuyệt đối có thể tăng thêm một bậc.
Không thể nào cứ để thiên tài địa bảo rữa nát trong không gian cửu kiếp được?
Nhìn Tinh Mộng Khinh Vũ đao của Mạc Khinh Vũ, Sở Dương mỉm cười: “Tiểu Vũ, đưa đao của ngươi cho ta.”
Sở Dương lấy ra kim tinh ngọc chất, và một số tài liệu khác, phân loại rồi đặt ở một chỗ.
Đại chiến sắp tới, binh khí nếu có thể đề thăng một bậc thì cực kỳ có lợi cho các huynh đệ.
Thậm chí, Sở Dương còn muốn trong khoảng thời gian này lợi dụng tử tinh chi hồn và các loại thiên tài địa bảo, còn cả rượu ngon của Tuyết Lệ Hàn, lại đề thăng thực lực của các huynh đệ.
Như vậy đối với lần tới Bạch Dương cốc này mới an tâm hơn một chút.
“Tiểu Vũ, ngươi đi gọi nhị ca ngươi và Đổng Vô Thương, Cố Độc Hành tới đây, nói là ta muốn thống nhất rèn binh khí cho mọi người.”
Mạc Khinh Vũ đáp ứng một tiếng rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Trong không gian Cửu kiếp, kiếm linh trong đoạn thời gian này vẫn bế quan đột nhiên lên tiếng.
“Kiếm chủ đại nhân.” Kiếm linh: “Ta vẫn suy nghĩ, chuyện nước suối kỳ quái đó.”
Sở Dương ngẩn ra, nói: “Nước suối gì? À, nước suối trong quặng mỏ của Bạch Dương cốc Khiến cho thần trí người ta mê loạn đó hả?”
Kiếm linh nói: “Không sai.
Từ nhưng lời của Dương lão đại nhân nói, ta liền bắt đầu nghĩ, hiện giờ cuối cùng cũng có chút manh mối.”
Thanh âm của Kiếm linh có chút trầm thấp: “Nếu ta đoán đúng thì chắc là do tà huyễn ngọc tinh trong cửu đại kì dược dẫn tới.
Phàm là chỗ có tà huyễn ngọc tinh, tất nhiên sẽ diễn sinh ra nước suối, tên là Tà linh huyễn tuyền; Cũng có người gọi là Tà linh huyễn thủy.
Dương gia uống phải chỗ nước này, chắc là sau khi được pha loãng rồi thì chảy ra nước suối bên ngoài.”
Sở Dương tinh thần chấn động: “Thế là sao?”
Tà huyễn ngọc tinh trong Cửu đại kì dược? Trong lòng có Sở Dương chút phấn chấn.
Nếu có được tà huyễn ngọc tinh.
Như vậy, cửu đại kì dược mình chẳng phải là có hơn phân nửa rồi ư?
Với trước mắt mà nói thì mình đã có, huyền băng ngọc cao, huyền dương ngọc tủy, thiên độc ngọc tinh; huyền ngọc linh tham; phong, lôi thiên tâm, càn khôn ngọc cao; nếu có thêm tà huyễn ngọc tinh.
Nước miếng của Sở Dương chảy ròng ròng, sắp gom đủ rồi.
Thế thì chỉ còn lại có phiêu miểu thiên tinh và huyền thiên thần tủy?
“Trong Cửu đại kì dược, có các loại công hiệu, công hiệu này cũng không nhất định là để cứu người giúp người, mà là đều có công hiệu riêng.
Mà tà huyễn ngọc tinh là một loại đặc thù nhất trong đó.
Bởi vì tà huyễn ngọc tinh có thể cứu người, cũng có thể hại người.
Đối với người bị thần trí mê loạn, phân liệt, hoặc là ủ rũ, tà huyễn ngọc tinh có thể khiến người này phục hồi như cũ, cũng có thể làm nặng thêm!”
“Mà tà linh huyễn thủy thì cũng có công hiệu như vậy! Có điều, so với tà huyễn ngọc tinh thì vẫn kém hơn một chút.
Về phần cửu đại kì dược, còn có công năng kỳ dị khác, ta vẫn chưa biết.”
” Hiện giờ, người của Dương gia uống nước đó, thần trí thác loạn; theo ta được biết thì trên thế gian này trừ tà linh ra thì không còn loại nước thứ hai nào, có công năng như vậy.”
Sở Dương gật đầu, tỏ vẻ lý giải, đột nhiên linh quang chợt lóe nói: “Không đúng!”
Kiếm linh nói: “Cái gì không đúng?”
Sở Dương nhíu mày, nghĩ nghĩ rồi nói: “Nơi này chính là nơi long phượng trình tường.
Cũng chính là chỗ của chương thứ bảy của Cửu Kiếp kiếm.
Nhưng?”
Kiếm linh nói: “Đây là đương nhiên.”
Sở Dương nói: “Ta nhớ rõ khi ở Đại Triệu, ngươi đã nói, chương thứ bảy của Cửu Kiếp kiếm sẽ có thiên tinh linh tuyền xuất hiện, mà thiên tinh linh tuyền đó so với nước suối sinh cơ thì còn mạnh hơn gấp trăm lần.”
“Nhưng hiện tại, nếu lời ngươi nói là thật, thì tà linh huyễn tuyền nà còn kém thiên tinh linh tuyền cả vạn dặm.
Nói như vậy, chẳng lẽ nơi này không có Cửu Kiếp kiếm? Hoặc là nói ngươi căn bản chính là căn bản chính là nói sai?”
Sở Dương nhăn mày.
Kiếm linh mỉm cười: “Trí nhớ của ngươi quả nhiên là rất tốt! Lúc trước ta chỉ thuận miệng nói thôi mà ngươi nhớ hết.”
Hắn dừng một chút rồi nói: “Nơi này chính là nơi long phượng trình tường.
Danh như ý nghĩa, long phượng đều có! Mà rồng và phượng chính là hai quần thể chúa tể của viễn cổ; tuy rằng nước giếng không phạm nước sông, nhưng vẫn khinh thường đối phương; không thể nói là tử địch, nhưng cũng không thể nói là trước giờ hòa thuận.”
“Cho nên hai long phượng bất kể là lúc nào cũng đều không sống cùng một chỗ! Đó là vì nguyên nhân này.”
“Rồng và phượng đều không vật biểu tượng trong lòng của người bình thường trên đại lục; thậm chí hoàng đế tự xưng con của rồng, cũng mặc long bào.”
“Nhưng có một sai lầm lớn trong đó, đó chính là long phượng phối đôi.
Nói như vậy, hoàng đế mặc long bào thì hoàng hậu phải mặc phượng bào.
Cho rằng đây là một đôi, đây là sai lầm cực lớn! Còn có người nói long phượng trình tường tượng trưng cho vợ chồng hòa thuận, càng thêm vô căn cứ!”
“Long phượng là hoàn toàn không tương quan!” Kiếm linh nói.
Sở Dương khiêm tốn thụ giáo, nói: “Hiểu rồi.”
Trong lòng thì lại thấy lạ, đối với chuyện Long phượng tề danh này, phản ứng của kiếm linh chính là chính là kịch liệt quá mức.
Đây là vì sao?
Hắn chỉ là linh thể của một thanh kiếm, vì sao lại như vậy.
Sở Dương không biết tả sao, hình như là Oán giận? Khó chịu?”
Kiếm linh thở hổn hển nói: “Còn nữa, rồng kỳ thật cũng không phải là chính trực như vậy! Cổ ngữ viết, tà long uy phượng! Long tộc thiên tính dâm tà, còn có thiên tính mị hoặc, truy đuổi sắc đẹp, là sở thích của long tộc, hơn nữa, ai đến cũng không cự tuyệt, trình độ háo sắc khiến người ta giận sôi! Cho nên, tà linh huyễn tuyền này chính là đối ứng với long tộc bên trong long phượng trình tường!”
“Hơn nữa long tộc trời sinh keo kiệt, mỗi một con rồng đều là một kẻ tham tiền, hơn nữa long tộc lòng dạ hẹp hòi, ánh mắt thiển cận, hơn nữa tự cao tự đại, tác uy tác phúc.
Theo ý ta thì long tộc thật sự là một chủng tộc đáng ghét nhất.
“Mà phượng hoàng thì khác.
Phượng hoàng thiên tính chính trực, trọng tình trọng nghĩa, luôn luôn là tượng trưng của sự tốt đẹp nhất; thuần khiết cao quý, lòng mang thiên hạ, hướng tới cứu vớt thế giới, tạo phúc cho thương sinh là nhiệm vụ của mình, đại nhân đại nghĩa, đạo đức tốt.” Sở Dương đầu đầy mồ hôi nhìn kiếm linh.
Người này, sau khi vô hạ thấp long tộc thì không ngờ tiếp theo thì vô hạn đề cao phượng hoàng tộc, một cước đá long tộc vào địa ngục, lại một tay đưa phượng hoàng lên thiên đường!
Chương 1439: Binh khí thành hình
Kiếm linh ca ngợi phượng hoàng hết lời, thao thao bất tuyệt cả nửa nén hương, không ngờ vẫn chưa ca ngợi xong.
“… Nói tóm lại là phượng hoàng cao quý nhân từ khoan thứ chính trực, dẫn tới sự đối lập của hắn cùng với với long tộc, cho nên, địa phương có phượng hoàng là để khắc chế sự tà ác của long tộc, tất nhiên sẽ có thiên tinh linh tuyền tinh lọc thế gian, tiêu trừ huyễn độc tồn tại!”
Kiếm linh thở hổn hển rồi nói: “Cho nên, địa phương có long phượng trình tường, có tà huyễn ngọc tinh, tà linh huyễn tuyền, nhất định cũng có phiêu miểu thiên tinh, và thiên tinh linh tuyền tồn tại!”
” Cho nên lần này, ngươi nếu có thể có được chương thứ bảy của Cửu Kiếp kiếm thì có thể sẽ có được hai thứ của cửu đại kì dược.”
Sở Dương có chút hôn mê, càng khẳng định; kiếm linh tuyệt đối là có liên quan tới hai tộc long phượng!”
Bằng không thì tuyệt không sẽ không kích động như vậy.
Cùng lúc đó, Sở Dương liền cảm giác mình bị một cái bánh từ trên trời rơi trúng đầu.
Kinh hỉ cực lớn này khiến hắn đầu váng mắt hoa.
Cửu đại kì dược, một lần hai khối.
Còn kèm thêm cả hai loại nước suối kỳ dị.
Còn có cả Cửu Kiếp kiếm.
Lại còn di cốt của long phượng.
Thế không phải là bánh thì trên trời rơi xuống thì là gì?
Đương nhiên cái bánh này phải ăn được đã thì mới tính là của mình.
Thiên tinh linh tuyền, nếu trung hoà với Sinh linh tuyền thủy hiện tại thì sẽ trở thành Thánh linh tuyền thủy; so với Sinh linh tuyền thủy thì càng hơn một bậc.
Có một bước giảm xóc này, khi ngươi sắp tới mầm móng của tinh linh, thúc giục sinh mệnh chi tuyền, phẩm chất của sinh mệnh chi tuyền trong nháy mắt sẽ đạt tới nước hoàn mỹ nhất, thậm chí là vượt qua!”
Kiếm linh nói: “Đến lúc đó trong tay ngươi sẽ có một kỳ bảo độc nhất vô nhị!”
Sở Dương hai mắt tỏa ánh sáng nói: “Nói như vậy, nơi long phượng trình tường này không ngờ tốt như vậy.”
Kiếm linh nói: “Đây mới là long phượng chi địa chân chính, nhưng không phải là trình tường.
Mà là khi thế đạo hủy diệt, tộc trưởng của hai tộc long phượng bất đắc dĩ phải liên thủ.
Đối kháng với đại năng cấp Cửu Trùng Thiên, thất bại ở nơi này.”
Kiếm linh nói: “Chết cùng một chỗ với một con cự long thì thực sự là một con phượng hoàng xui xẻo!”
Sở Dương pha trà.
” Cự long Tà ác chết cùng một chỗ với phượng hoàng quả thực là làm bẩn phượng hoàng!” Kiếm linh oán hận nói.
” Đúng rồi.
Không nói tới thì ta cũng không nhớ ra.” Kiếm linh nói: “Nói tới tà ác, ngươi xem huynh đệ cửu kiếp của ngươi đi, Ngạo Tà Vân là long tộc; Sao hả? Từ tên đã nhìn ra là không được rồi, bên trong tên mang theo một chữ Tà, mà Nhuế Bất Thông thì không phải.
Nói thẳng là mình không thong cái gì, thế mới là khiêm tốn! Khiêm tốn mới là mỹ đức lớn nhất!”
Sở Dương muốn ngất xỉu.
Còn có thể giải thích như vậy ư?
Tiếp xúc thời gian dài như vậy, ta sao không nhìn ra sự khiêm tốn của Nhuế Bất Thông nhỉ?
Ta chỉ nhìn thấy sự ngang ngược của người này.
Hơn nữa Ngạo Tà Vân tuy rằng bên trong tên có chữ tà, nhưng tuyệt không phải tà, trừ có chút keo kiệt ra.
Nhưng loại keo kiệt này là tương đối, đối với huynh đệ của mình thì tuyệt không keo kiệt.
Lời này ngươi Kiếm linh rõ ràng là có chút thiên vị.
Khi Sở Dương nói chuyện với kiếm linh, đám người Mạc Thiên Cơ cũng đã tới, hơn nữa đã tụ tập đủ.
Trong mắt bọn họ thì Sở Dương chính là đang cúi đầu, tựa hồ rơi vào trầm tư, cho nên không ai dám quấy rầy, chỉ lẳng lặng chờ ở bên cạnh.
” Lão đại đang làm cái gì vậy?” Kỉ Mặc nhỏ giọng nói thầm.
“Chắc là đang suy nghĩ.” Nhuế Bất Thông thần khí như thật, kỳ thật cũng không thể trách hắn, hiện tại Nhuế Bất Thông trong lòng tràn ngập ý tứ đắc thắng.
Vốn là trong các huynh đệ thì hắn là kém nhất, hiện giờ biến hóa nhanh chóng, biến thành tu vi cao nhất.
Ngay cả Cố Độc Hành cũng không có tu vi cao như mình.
Điều này sao có thể Nhuế Bất Thông không vui mừng được?
Nếu không phải Nếu không phải Sở Dương triệu tập mọi người đến có chuyện thì chỉ sợ Nhuế Bất Thông đã sớm khiêu chiến, thậm chí, hắn ngay cả khẩu hiệu cũng nghĩ ra rồi: Cố lão nhị, nào lại đây, để ta giáo huấn ngươi một chút, đánh cho ngươi thành Mềm lão nhị!
Ngạo Tà Vân nói: “Có thật là đang nghĩ không? Lão đại hình như đang buồn phiền”?
Nhuế Bất Thông cười hắc hắc: “Lão đại đang suy nghĩ Vì sao Tạ Đan Quỳnh là con thỏ? Ngạo Tà Vân thì không phải?” Thằng ôn này sau khi biết tình huống lúc đó thì luôn miệng con thỏ con thỏ.
Quả thực đã thành chiến tranh.
Một đường mà đến đã đánh vài trận với Tạ Đan Quỳnh, lần này thì càng thêm ngày một thậm tệ, không ngờ ngay cả Ngạo Tà Vân cũng tiện thể kéo theo.
Hơn nữa không biết vì sao, vừa nói ra những lời hạ thấp Ngạo Tà Vân, Nhuế Bất Thông đột nhiên cảm thấy trong lòng có một loại cảm giác lật mình nông nô ca xướng, tựa hồ là đã xuy tan mây mù nhìn mây xanh.
Dưới dạng tâm tư này, Nhuế Bất Thông lại chêm thêm một câu: “Nói không chừng Ngạo Tà Vân đã sớm là con thỏ rồi.
Lúc trước hắn và Mộng Lạc từng ở cùng với nhau thời gian dài như vậy, mọi người đều biết Mộng Lạc là tên b**n th**.
Nói không chừng Ngạo Tà Vân đã sớm bị…”
Ngạo Tà Vân Lập tức bạo phát!
Lập tức vọt lên, Nhuế Bất Thông chính là chờ thời khắc này, quát to một tiếng: “Xem ta đánh thỏ đây!” Hai người bổ nhào vào nhau, thoáng cái đã đánh nhau binh binh bốp bốp.
Ngạo Tà Vân hiện tại chỉ là tam phẩm chí tôn sơ cấp, Nhuế Bất Thông thì đã là ngũ phẩm chí tôn, thực lực bị áp chế tuyệt đối, Ngạo Tà Vân chỉ chịu được một lát là bị đánh ngã.
Đợi cho Sở Dương mở mắt thì Ngao công tử đã biến thành đầu heo.
Sở Dương vừa mở mắt thì mới phát hiện bên cạnh mình kinh thiên động địa, quay đầu nhìn thì không khỏi tin lời nói của kiếm linh vài phần: không phải bên cạnh mình, một long một phượng đánh như ổ lợn ư?
Sự thật thắng hùng biện.
Có điều đây chỉ là lời nói phiến diện của kiếm linh, hơn nữa có thiên vị, rốt cuộc là như thế nào thì sau khi tới chỗ long phượng trình tường rồi mới quyết định.
Ngạo Tà Vân khập khiễng tiến lên, ôm cổ Sở Dương, khóc không ra nước mắt: “Lão đại.
Ngươi phải làm chủ cho ta.
Ta cũng muốn lên chí tôn ngũ phẩm.”
Sở Dương không biết đáp thế nào, suýt nữa thì lệ nóng tràn mi: “Tà Vân à, không chỉ có ngươi, lão đại cũng muốn lên chí tôn ngũ phẩm.”
” Ha ha ha” Mấy người ôm bụng cười to.
Bạn đang đọc truyện tại
–
“Thôi đừng làm ôn nữa, lấy hét binh khí ra rồi nói yêu cầu của mình.” Sở Dương trầm giọng nói bảo: “Đại chiến sắp tới rồi, trước tiên làm chắc phương diện phần cứng đã.”
Cái thứ nhất đương nhiên là của Cố Độc Hành.
Lật tay, hắc long kiếm đã vào tay: “Lão đại, ta cũng không cần sắc bén hơn, chỉ cần cứng cỏi hơn một chút là được.
Để hắc long của ta đừng để bị thương tổn dễ dàng, độ dài ngắn rộng cũng không cần thay đổi, thân kiếm nặng hơn một chút cũng được, tốt nhất là hai mươi ba cân, như vậy đủ rồi.”
Sở Dương nhìn hắc long kiếm, chỉ thấy thanh kiếm này tỏa ra hào quang, có cảm xúc vui sướng và biết ơn.
Yêu cầu thứ nhấy của Cố Độc Hành không phải là giết địch.
Mà là chiếu cố tới kiếm của mình.
Điều này khiến cho hắc long kiếm đã mới có linh tính tất nhiên là có phản ứng, một cỗ vui sướng, cảm xúc vì tri kỷ mà chết trong nhất thời tràn ngập.
Bản thân Cố Độc Hành cũng thật không ngờ, hiện tại mình vừa yêu cầu đã khiến mình và thần binh triệt để dung hợp rồi.
Cố Độc Hành không cảm ứng được, nhưng Sở Dương hiện tại đã kết hợp thần thức với kiếm linh lại có thể cảm ứng rõ.
Kiếm linh thở dài: “Lại một thanh thần binh chân chính hôm nay sẽ hiện thế!”
Làm kiếm linh, hắn đương nhiên biết ba động lúc này của hắc long kiếm đại biểu cho cái gì.
Kiếm có linh thì liền có lòng, có tâm, liền có hồn.
Có hồn thì cần quy chúc, dựa dẫm.
Mà hắc long kiếm là thượng cổ thần binh không biết đã trải qua bao nhiêu đời chủ nhân, lúc này cuối cùng cũng thực sự hoàn toàn triệt để chấp nhận Cố Độc Hành.
Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ thế gian chỉ có một mình Cố Độc Hành có thể sử dụng hắc long kiếm!
Còn nói lời xui xẻo là: Nếu có một ngày Cố Độc Hành chết, như vậy hắc long kiếm của sẽ đồng thời nổ tung.
Đó là linh kiếm chân chính.
Cái thứ hai là của Kỉ Mặc: “Ta cũng muốn khiến kiếm của ta chắc chắn hơn một chút.
Sức nặng thì tốt nhất không thay đổi.
Nếu có thể thì sắc bén hơn mấy chục lần đương nhiên cũng tốt.”
Sở Dương mắng: “Để kiếm đấy rồi cút sang một bên.”
Kỉ Mặc căn bản chẳng buồn để ý tới hắn có lịch sự hay không, thả trường kiếm xuống rồi đi sang một bên, thở dài: “Ngạo Ba đã lâu rồi không ngược đãi ta.”
Không ngờ là bộ dạng thập phần hoài niệm được ngược đãi.
Chúng huynh đệ thống nhất không nói gì.
Đổng Vô Thương tiến lên: “Mặc đao của ta phân lượng hơi nhẹ.
Tốt nhất để nặng và chắc hơn chút.”
Sở Dương nhíu mày, vẻ mặt của những người khác cũng rất bất ngờ: Năm trăm bảy mươi cân mà ngươi còn hiềm nhẹ ư?
” Ngươi muốn nặng bao nhiêu?” Sở Dương..
” Một ngàn năm trăm cân thì thích hợp nhất.
Đương nhiên, nếu đến phẩm chí tôn, nếu to nhỏ như vậy thì có thể là ba ngàn cân.” Đổng Vô Thương ngang nhiên nói.
Chúng huynh đệ đồng loạt trợn mắt.
ba ngàn cân.
Thằng ôn này đúng là không phải dám nói bình thường.
Sở Dương đáp ứng thống khoái: “Được, không thay đổi hiện trạng, một ngàn năm trăm cân, ta sẽ làm cho ngươi.”
Đổng Vô Thương mừng rỡ: “Đa tạ lão đại!”
Kế tiếp, yêu cầu của La Khắc Địch cũng là một thanh kiếm, Ngạo Tà Vân cũng muốn một thanh.
Nhuế Bất Thông thì yêu cầu: “Ta không cần gia tăng chất lượng, vẫn là loại cũ, giờ hơi thiếu đoản kiếm, cho ta thêm một ngàn hay tám trăm cũng được.”
Ngạo Tà Vân hung hăng nói: “Ngươi đòi nhiều như vậy làm gì? Muốn cắm lên mông làm đuôi phượng hoàng à?”
Đám người Sở Dương cười ha ha.
Những lời này của Ngạo Tà Vân thật sự là là thần lai chi bút!
Tạ Đan Quỳnh tất nhiên vẫn là rèn, quỳnh, hơn nữa Hoa quỳnh công tử đề xuất một yêu cầu: “Có thể tạo cho ta màu khác và trọng lượng khác nhau không, bảy bộ tám bộ là được?”
Sở Dương đáp ứng.
Mạc Thiên Cơ nói: “Quỳnh hoa của Đan quỳnh xuất kỳ bất ý là tốt nhất, đề nghị ngươi hay là phối thêm một thanh kiếm, che tai mắt của người ta, kiếm cũng không thể là phế vật.”
Tạ Đan Quỳnh thầm thấy có lý, khen Mạc Thiên Cơ không hổ là kẻ nham hiểm, quả nhiên độc ác.
Cuối cùng tất nhiên là Mạc Thiên Cơ: “Ta muốn làm quạt tốt hơn; Tốt nhất là cho một bó tử ngọc tiêu thượng hảo, có thể làm binh khí; ta muốn thêm một thanh kiếm, yêu cầu sắc bén, càng sắc bén càng tốt, còn phải nhẹ nữa.
Sau cùng còn muốn hai tay kiếm đút được vào trong ống tay oa, hai thanh cắm trong giầy, một thanh nhuyễn kiếm đeo ở thắt lưng, thêm một lưỡi đao bắn ngược ở lưng, và hai thanh kiếm ngắn bắn thẳng ở trước ngực.
Yêu cầu liên tiếp, chúng huynh đệ bội phục: âm nhân đúng là âm nhân! Ta không theo kịp.
Chương 1440: Theo mưu kế mà hành động
Sở Dương cũng cứng lưỡi.
Những binh khí mà Mạc Thiên Cơ muốn tất cả đều là dùng để đánh lén xuất kỳ bất ý, còn cả khi bất đắc dĩ bị kẻ địch đánh trúng, cũng có thể tự phát bắn ngược giết địch.
Rất rõ ràng, Mạc Thiên Cơ đang phòng ngừa chu đáo cho tương lai.
Vì các yêu cầu thiên kì bách quái của các huynh đệ, Sở Dương bận suốt một ngày.
Đến cuối cùng mới hoàn thành.
Kim tinh ngọc chất đã xài hết, mấy khối vẫn thạch cực phẩm và khoáng thạch kỳ dị khác cũng đã gần như dùng cạn.
Tính toán một chút, lần này ước chừng tiêu phí bảy vạn cân kim chúc kỳ dị, hoàn toàn tinh luyện ra tinh hoa trong đó, Cửu Kiếp kiếm lần này cũng không tham dự hấp thu, dồn tất cả tinh hoa của kim tinh vào trong binh khí.
Trừ Nhuế Bất Thông muốn đảm bảo độ sắc bén ra thì những người khác đều tận tâm hết sức.
Sở Dương nắm chắc nhất là: Hắc long kiếm của Cố Độc Hành, mặc đao của Đổng Vô Thương, quỳnh hoa của Tạ Đan Quỳnh, long vương kiếm của Ngạo Tà Vân, tử ngọc tiêu của Mạc Thiên Cơ, Tinh Mộng Khinh Vũ đao của Mạc Khinh Vũ, những thứ này nắm chắc trên 90%, có thể trở thành binh khí có linh tính!
Về phần kiếm của Kỉ Mặc và La Khắc Địch, thì phải xem tình huống câu thông của bản thân họ với binh khí.
Nếu bản thân không dụng tâm câu thông thì cho dù là thần kiếm cầm trong tay cũng vẫn chỉ là kim loại lạnh lẽo.
Cái đó không phải là chất liệu.
Đáng để nhắc tới là tử ngọc tiêu của Mạc Thiên Cơ, Sở Dương xuất phát từ tâm lý chiếu cố cho đại cữu, hoàn toàn dùng tử tinh ngọc tủy để rèn cho hắn, ở trong còn kèm thêm hai khối tử tinh chi hồn!
Tử ngọc tiêu được rèn ra, Mạc Thiên Cơ quả thực là yêu thích không buông tay.
Đặt vào miệng thôi, thanh âm giống như kim thạch vang vọng, uyển chuyển du dương, Mạc Thiên Cơ vui mừng quá đỗi!
Kỉ Mặc thì tề mi lộng nhãn ghé tới: “Cơ ca, cảm giác thổi thế nào?”
Mạc Thiên Cơ đang vui mừng, không chút suy nghĩ nói ngay: “Thích! Thích cực!”
Kỉ Mặc cười ha ha: “Vậy ngươi thổi cho ta phát?”
Sắc mặt của Mạc Thiên Cơ lập tức trắng bệch, nhất thời vô ý không ngờ trúng gian kế của tiểu tử này.
Đám người Sở Dương cười vang.
Mạc Thiên Cơ hít sâu một hơi rồi nói với Ngạo Tà Vân: “Tà Vân, ngươi không phải rất lầy làm lạ, khối bảo thạch tỏa sáng lúc trước đã biến đi đâu phải không?”
” Đan Quỳnh, ngươi biết trước khi đi, người dọa thê tử người khóc là ai không?”
” Độc Hành, ngươi có biết đêm tân hôn của ngươi, là ai có chủ ý xấu đi phá động phòng hay không?”
“Bất Thông, ta cũng không nói, Kỉ Mặc thường xuyên cảm thán, chính là: không có Nhuế Bất Thông ở bên cạnh ăn đòn, luôn cảm thấy ngứa ngáy.”
“Tiểu Lang, ngươi nửa đêm đứng lên làm gì, các huynh đệ biết cả, là ai nói thế? Hắc hắc…”
“Vô Thương, có người rất kiêu ngạo, nói lúc trước lực áp Đổng Vô Thương, đoạt được vị trí Tam ca, nghe nói từng khẩu xuất cuồng ngôn, nói đao trung chí tôn chỉ có thể ngửi rắm của hắn.
Người này ta không biết là ai.”
” Rất nhiều chuyện ta không biết các ngươi nghĩ như thế nào, nhưng nếu đổi lại là Mạc Thiên Cơ ta không thể nhịn được.”
Lập tức trong hậu viện trời sụp đất nứt, ánh mắt mỗi người nhìn Kỉ Mặc tựa như là nhìn thấy cừu nhân bất cộng đái thiên!
Sắc mặt của Kỉ Mặc lập tức trở nên vàng như nến, thiếu chút nữa thì bật khó, dưới những ánh mắt hung ác đó, hai cái đùi của Kỉ Mặc mềm ra: “Đừng mà nhị ca.
Ngươi đừng ác vậy chứ.”
Còn chưa nói hết câu đã co giò bỏ chạy.
“Tẩn hắn!” Cũng không biết là ai hét lên, lập tức sáu vị huynh đệ ùa lên, lập tức tiếng bốp bốp không ngừng vang lên.
Mạc Thiên Cơ thì nhàn nhã phe phẩy chiết phiến: “Mọi người đều là huynh đệ, đừng đánh quá nặng, hơn nữa.. chỉ đành một trận thì tiện nghi cho hắn quá, mọi người phải tế thủy trường lưu, từ từ mà chỉnh, mỗi ngày đều phải làm ra mấy trò khác nhau… để tránh cho Kỷ tam ca không thoải mái.” Bạn đang đọc truyện được lấy tại
T.r.u.y.e.n.y.y
chấm cơm.
Kỉ Mặc khàn cả giọng kêu một tiếng: “Đừng mà nhị ca.
Ta và ngươi có thâm cừu đại hận gì.
Chẳng qua là nói nhầm một câu thôi mà.”
Mạc Thiên Cơ mỉm cười.
Thật lâu sau, Mạc Thiên Cơ vẫn vừa thưởng thức binh khí mới của mình vừa nhìn Kỉ Mặc bị đánh; Sở Dương thì đang dồn hết tâm trí cải tạo Tinh Mộng Khinh Vũ đao cho Mạc Khinh Vũ.
Mạc Khinh Vũ cầm chén trà thơm, ngồi bên cạnh Sở Dương, nhìn hết sức chăm chú.
Ngay từ đầu còn nhìn biến hóa của đao, về sau thì chỉ nhìn vào mặt Sở Dương.
Không thể không nói, nam nhân hết sức chăm chú làm một việc thực sự cực có mị lực; lúc này Sở Dương chính là như vậy.
Lúc đầu còn lén lút nhìn, lúc nhìn còn đỏ mặt cúi đầu, về sau thì trực tiếp quang minh chính đại mà nhìn.
Thật lâu sau Kỉ Mặc sụt sùi, đồng như đầu heo nói: “Thiên Cơ ca.
Ta sai rồi.
Ta thật không phải là người.
Ngươi đại nhân đại lượng thì cho ta đi, coi như ta đánh rắm.”
Mạc Thiên Cơ vẫn đang nghiêm túc nghiên cứu cây quạt và cây tiê, cây kiếm của mình, ngoảnh mặt làm ngơ.
Đợi cho tới buổi tối, đao của Mạc Khinh Vũ cuối cùng cũng hoàn thành; hai người Phong Nguyệt ứng lời mời của Sở Dương, cũng đến đây ăn cơm với đám người Sở Dương.
Mọi người đều ngồi trên tiệc rượu, chỉ có Kỉ Mặc là bị bài xích, ngồi ở đâu cũng bị người ta công kích, đành phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục cầm một cái chén lớn, gắp đầy đồ ăn rồi sang một bên ăn cơm, không ngờ còn bị Đổng Vô Thương vươn tay ra chọc thủng cái bát.
Kỉ Mặc đáng thương nhìn chung quanh, không có ai để ý đến hắn, thấy bị mọi người đều ghét, đành nén giận vừa ngồi xổm vừa ăn.
Mọi người đều cười thầm trong lòng, lại cố ý không để ý tới hắn, ai nấy liếc mắt nhìn nhau: Đúng như một tên ăn mày xin cơm, hơn nữa còn là một tên ăn mày bị người ta đánh.
Nhuế Bất Thông cuối cùng vẫn không nhịn xuống khiêu chiến Cố Độc Hành; trong suy nghĩ của hắn; Trước tiên khiêu chiến Cố Độc Hành rồi khiêu chiến lão đại Sở Dương; tuy rằng cuối cùng tuyệt đối sẽ bị bọn người kia đuổi kịp hoặc là vượt qua, nhưng Nhuế Bất Thông hiện tại muốn lưu lại một ký ức huy hoàng.
Ký ức lần này của hắn huy hoàng thật.
Quần áo Toàn thân bị Cố Độc Hành dùng hắc long kiếm mới ra lò đâm cho hơn ba trăm lỗ thủng, trong đó có hơn một trăm lỗ thấy máu ngay cả thắt lưng cũng bị chặt đứt.
Hắc long kiếm giống như là vật sống, xoay tròn quanh em trai nhỏ của Nhuế Bất Thông.
Nhuế Bất Thông trên trán toát mồ hôi lạnh, mặt thì sợ tới mức vàng như nến.
Đợi cho thu kiếm thì Nhuế Bất Thông đã từ phượng hoàng tộc biến thành long tộc: Thanh long!
Cố Độc Hành còn như vậy thì Nhuế Bất Thông làm sao còn dám khiêu chiến Sở Dương? Nhuế Bất Thông bị dọa cho vỡ gan nơm nớp lo sợ đi thay quần áo, thầm cảm ơn trời phật, ít nhiều cũng nhờ kiếm pháp của Cố ca luyện tốt, nếu không, lỡ tay thì mình cũng thành tội nhân của phượng hoàng tộc rồi.
Sau khi ăn xong, Nguyệt Linh Tuyết nổi hứng, so chiêu với mỗi cửu kiếp huynh đệ; sau đó thì hai người một nhóm ba người một tổ, cuối cùng là mọi người cùng tiến lên.
Cuối cùng đương nhiên là tập thể ngã nhào.
Nguyệt Chí Tôn rất hưng phấn nói một câu: “Không tồi! Không ngờ có thể khiến ta lui hai bước!”
Những lời này khiến kiếm chủ đại nhân và chúng huynh đệ tâm cao khí ngạo hổ thẹn đến cực điểm.
Mạc Thiên Cơ phụ trách an bài chiến thuật.
Đến sau khi đánh xong thì Nhuế Bất Thông và La Khắc Địch vẫn còn như chó nhảy bờ tường nằm trên bờ tường không nhúc nhích.
Hai tên này phụ trách móc lốp, Tóm lại tất cả chiêu số hạ lưu hai người phụ trách hết.
Kết quả là bi kịch.
Nửa đêm mọi người vẫn vui cười, Mạc Thiên Cơ bắt đầu an bài xuất chiến.
Dưới yêu cầu mặt dày mày dạn của Kỉ Mặc, Mạc Thiên Cơ khai ân, ân chuẩn cho Kỉ Mặc được vào tốp đầu, cho hắn thoát khỏi khổ hải.
Tiếng hoan hô của Kỉ Mặc còn chưa dứt thì Mạc Thiên Cơ đã chêm thêm một câu: Cố Độc Hành đi cùng Kỉ Mặc, chiếu ứng cho nhau.
Kỉ Mặc mặt dài như cái bơm.
Bên trong Tất cả huynh đệ thì hắn còn sợ Cố Độc Hành hơn Sở Dương.
Sở Dương bình thường chỉ nói vài câu, nhưng Cố Độc Hành thì trực tiếp xuống tay.
Nhớ ngày đó Kỷ nhị gia thành công gia nhập thiên binh các, là do bị Cố Độc Hành đánh vào.
Đối với an bài này, Sở Dương mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng không hỏi, lén lút truyền âm vài câu với Cố Độc Hành
Vẫn nhớ rõ đêm qua Mạc Thiên Cơ nói là để Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông đi trước, làm sao hôm nay Mạc Thiên Cơ lại thay đổi chủ ý?
Cố Độc Hành và Kỉ Mặc rất nhanh liền xuất phát.
Cho tới buổi chiều thì Mạc Thiên Cơ mới cùng đám người Sở Dương cùng lên đường.
Thanh thế rất lớn ra khỏi đại môn của Sở gia.
Nguyệt Linh Tuyết đi theo sau từ xa áp trận, vô ảnh vô hình.
“Sao lại để Độc Hành và Kỉ Mặc đi trước?” Trên đường, Sở Dương mới tìm được cơ hội để hỏi.
” Ta vốn muốn cho Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông đi trước, nhưng về sau lại nghĩ, bọn họ tuy rằng là hai tộc long phượng, nhưng hai người bọn họ đi thì chỉ sợ ngược lại không phải là chuyện tốt.” Mạc Thiên Cơ nói.
” Vì sao?” Sở Dương không hiểu chút nào.
Long phượng nhị tộc tới nơi long phượng trình tường, chẳng phải là hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh? Sao mà vẫn không phải là chuyện tốt?
” Nơi đó có cốt hài của long phượng, hơn nữa lực lượng trong đó chắc là đầy đủ.” Mạc Thiên Cơ thần sắc trầm trọng: “Vạn nhất Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông cảm ứng với lực trường của nơi đó, ta sợ ngược lại sẽ hại tới bọn họ.”
Sở Dương lập tức minh bạch Mạc Thiên Cơ đang lo lắng cái gì.
Chỗ không nhất định không có cảm ứng với hai tộc long phượng.
Nếu thật sự không có cảm ứng, Ngạo Tà Vân và Nhuế Bất Thông tới cũng có hiệu quả như những người khác.
Nhưng nếu thực sự cảm ứng được thì chỉ sợ kẻ địch sẽ tìm hiểu nguồn gốc, cũng cảm ứng được bọn họ.
Nếu thật sự là như vậy, chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp.
” Chúng ta lần này tới, muộn nhất là vào chạng vạng hôm nay nội gián có thể phát giác chúng ta không còn ở Sở gia, dựa theo tốc độ thì buổi tối người của Tiêu gia chắc có thể có được tin tức.”
Mạc Thiên Cơ trầm giọng nói: “Bọn họ có được tin tức thì sẽ thế nào?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









