Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 216 : Bí mật cửu kiếp (c1076-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1076: Bí mật cửu kiếp
Pháp Tôn cười nhạt một tiếng, thản nhiên nói xong, mang theo một phần hoài niệm sâu sắc, cùng một loại cảm xúc phiền muộn nói không rõ.
“Ha hả, lúc trước, từ khi mới bắt đầu, lão Đại liền cho chúng ta vô số linh đan, vô số linh dược, gần như chỉ cách vài ngày, tu vi mọi người liền tăng mạnh một lần! Lão Đại nói, chúng ta phải cùng nhau làm chúa tể của Cửu Trọng Thiên! Chúng ta phải cùng nhau, hoàn thành giấc mộng cuối cùng.”
Tử Tà Tình nghe đến đó, không khỏi thở dài, mắng: “Đây quả thực là ngu ngốc! Dùng dược vật để tu luyện kiểu đó, không phải là hại người sao?”
Sở Dương chấp nhận.
Có thể trở thành Cửu Kiếp Chi Nhất, ai không phải là tuyệt thế thiên tài? Dùng dược vật, thì chẳng khác gì trực tiếp ngăn chặn con đường để những người này đạt tới Băng Linh Hãm Thiên Phá Toái Hư Không.
Chẳng qua, nếu ngay từ đầu đã không có lo lắng tiền đồ cuối cùng, chỉ cần đưa bọn họ đi Bổ Thiên… Làm như vậy, cũng coi như là một loại phương pháp.
Chẳng qua, thật sự là quá bạc tình một chút.
Pháp Tôn ở bên kia, đang tiếp tục kể ra.
“Huynh đệ chúng ta, vì lẫn nhau, trả giá hết thảy! Chính là sinh mệnh cũng có thể để cho đối phương cầm lấy! Lão Đại đối với chúng ta cũng không nói.
Khi đó chúng ta cảm giác được, cho dù là thiên thần, cũng không thể làm cho mười huynh đệ chúng ta cúi đầu bại lui!”
“Chúng ta từng bước xông lên, giết Võ Tôn, Đánh bại Vương Tọa, chém Hoàng Tọa, san bằng Quân Tọa, tàn sát Thánh Cấp, Chiến Chí Tôn! Một đường mây bay lên, một đường hát vang đến!”
“Tới Thượng Tam Thiên rồi, chúng ta thận trọng, giao chiến với từng nhà một, từ yếu đến mạnh, chính ta đều không nhớ rõ, rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu lần sinh tử, bao nhiêu lần ở đảo quanh trước quỷ môn quan, ha hả… Cuối cùng, mười huynh đệ toàn bộ đạt tới tu vi Chí Tôn! Cửu đại gia tộc cố tình gây sự, rốt cuộc bị chúng ta san bằng sạch! Ha hả, Cửu Kiếp kiếm chủ khi đó so với hiện tại thì dễ dàng hơn nhiều, toàn bộ Cửu Trọng Thiên, cũng không có mấy người có tu vi ngoài Chí Tôn lục phẩm.
Về phần bát phẩm cửu phẩm, càng không có người nào… Hắc hắc.”
“Pháp Tôn của Chấp Pháp Giả đem người hỗ trợ, khi đó, mỗi ngày chúng ta đều rất mệt mỏi, nhưng mỗi ngày cũng khoái hoạt đến cực điểm, mỗi ngày đều là tụ cùng một chỗ, hưng phấn thảo luận, thân thiết chú ý đến biến hóa của mỗi người trong chúng ta, huynh đệ bị thương, mọi người cùng nhau chửi má nó, các huynh đệ thắng lợi, mọi người cùng nhau chúc mừng, giang hồ đẫm máu, oai phong một cõi, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, muốn giết cứ giết, tùy ý tung hoành! Những ngày tháng kia… Thật sự là một đoạn năm tháng huy hoàng… Nếu thời gian dừng lại ở một phút kia, cho dù là vĩnh viễn chiến đấu lung tung như vậy, cũng là hạnh phúc lớn nhất rồi.”
“Khi đó chúng ta tuy rằng hạnh phúc, nhưng mà cũng mệt chết đi.
Tất cả mọi người đều nghĩ, mau chóng bình định Cửu Trọng Thiên, hoàn thành giấc mộng cuối cùng của mọi người, mười huynh đệ, cùng nhau đứng ở đỉnh thiên hạ, sau đó mọi người sống một cuộc sống an ổn thoải mái.
Vì thế chúng ta cố gắng, hăng hái thêm, rốt cuộc tiêu diệt được cửu đại gia tộc.”
“Sau đó, mười huynh đệ, đều tự thành lập gia tộc, chiêu mộ cao thủ trong Cửu Trọng Thiên, toàn bộ Cửu Trọng Thiên, rốt cuộc cũng bình tĩnh.”
“Tất cả mọi người cảm thấy được có thể hưởng phúc, thế giới này, đã do chúng ta định đoạt rồi.
Qua hai năm, lão Đại triệu tập chúng ta uống rượu, lão Đại triệu tập uống rượu, các huynh đệ sao có thể không đi? Các huynh đệ đương nhiên muốn đi! Vì thế tất cả mọi người đều đến.”
Pháp Tôn thản nhiên nói xong, tựa như đang nói đến chuyện của người khác, thanh âm rất bình thản.
Nhưng bên trong sự bình thản này, lại ẩn chứa một loại cảm tình khó có thể nói rõ.
Nói tới đây, tuy rằng cũng không có không cố ý tăng thêm giọng điệu, nhưng Sở Dương cũng cảm giác được từng đợt gió lạnh thổi vào ót mình.
Sưu sưu lạnh.
Sở Dương thầm nghĩ, xem ra tiệc rượu này, tất nhiên uống xong có chuyện đây.
“Ngày hôm đó, sau khi tới, lão Đại nói, tu vi chúng ta đều quá cao, hiện tại uống rượu đều uống không say, một đám vô ý thức vận công, cảm giác nhiệt tình khi uống rượu chẳng còn gì, không có ý nghĩa! Nên che lại tu vi, mọi người cùng nhau uống say một trận.
Uống không say thì có uống nhiều cũng không có ý nghĩa, vì thế mọi người trầm trồ khen ngợi! Cửu Trọng Thiên đều là của chúng ta, còn có thể có nguy hiểm sao? Che lại tu vi mà thôi, trước kia chúng ta cũng đã làm thiệt nhiều lần, như vậy uống rượu mới thích! Ha ha…”
Đột nhiên Pháp Tôn tự cười nhạo hai tiếng.
“Tiệc rượu kia, uống trong ba ngày ba đêm, tất cả mọi người đều say.
Khi ta tỉnh dậy, phát hiện mình không thể động đậy, một thân tu vi chí tôn thất phẩm, lại không hề có tác dụng, cả người giống như đã chết.”
“Ta cố gắng chuyển động đầu, phát hiện các huynh đệ đều có mặt, đều nằm, nhưng trong mắt đều mơ hồ.
Ai cũng không biết, chuyện gì xảy ra.”
“Lúc này, lão Đại đi đến, cười nói, các huynh đệ, tiệc rượu này, uống sảng khoái đi?”
“Mọi người lập tức an tâm, lão Đại đến đây, hơn nữa vừa thấy bộ dạng như vậy thì sẽ không có chuyện gì, còn nói giỡn với chúng ta, vì thế cả đám đều nở nụ cười.
Ha hả, cả đám đều nở nụ cười, ta lúc ấy cũng đang cười, ha ha, ha ha…”
“Nhìn thấy lão Đại nói như vậy, nhớ đến lúc ấy lão Cửu còn nói: Lão Đại, rượu này uống đúng là đã nghiện, lần sau, chúng ta lại uống như vậy.
Chính là, tại sao tiểu đệ đứng không dậy nổi đâu này? Chẳng lẽ là bị kê đơn rồi hả? Ha ha…”
“Tiểu Cửu hay nói giỡn, mọi người đều biết, nhưng mọi người đều trách cứ tiểu Cửu, dsợ hắn nói chuyện quá mức, đúng vậy, chúng ta có thể có ngày hôm nay, tất cả đều là lão Đại ban cho.
Tại sao có thể nghi ngờ lão Đại? Dù là nói giỡn, cũng tuyệt đối không nên.
Cho dù nghĩ đến chuyện này, thì phanh thây xé xác cũng không nên! Hắc hắc, hắc hắc.”
Pháp Tôn liên tiếp cười lạnh hai tiếng.
Pháp Tôn nói đến đây một câu “Phanh thấy xé xác cũng không nên”, bằng tu vi cùng định lực của Bố Lưu Tình, thế nhưng cũng nhịn không được, sợ run cả người.
Trong đó ẩn chứa một sự bi phẫn vô cùng, tự giễu, phẫn nộ, không thể tin, bị lừa gạt nhục nhã, cảm giác không cam lòng mãnh liệt… Đủ loại cảm xúc như vậy, cứ đan vào cùng một chỗ như vậy, tin tưởng nếu một người, nghe xong được những lời này, sẽ nổi hết da gà lên!
Tử Tà Tình kêu Sở Dương hai tiếng, Sở Dương hoàn toàn không có trả lời.
Sở Dương dỏng lổ tai, nghe Pháp Tôn nói chuyện, dĩ nhiên là hết sức chăm chú, một chút phân tâm cũng không có! Tử Tà Tình kêu gọi, thế nhưng hoàn toàn không có nghe thấy!
Toàn bộ tâm thần của hắn, cũng đã chìm đắm vào trong chuyện xưa này.
Đây là lần đầu tiên, Sở Dương nghe được người trong cuộc kể lại chuyện giữa Cửu Kiếp kiếm chủ cùng các huynh đệ của hắn!
Nghe được Pháp Tôn nói, tưởng tượng một chút sự tín nhiệm không hề giữ lại giữa chín huynh đệ, sự trung thành cùng kính ngưỡng tuyệt đối đối với lão Đại, trong lòng Sở Dương xúc động, đột nhiên nhớ tới đám huynh đệ của mình.
Huynh đệ của ta, tuyệt đối không kém hơn các ngươi! Huynh đệ của ta, cũng đối với ta như thế!
Chỉ là ta cùng các ngươi có sự khác biệt!
Ta sẽ không đối đãi với các huynh đệ của mình như vậy!
“Lúc ấy lão Đại nói, tiểu Cửu nói đúng, hiện tại các ngươi không thể động, là do ta hạ độc.
Ta hạ là Độc Phách Tán.”
Pháp Tôn ha hả cười nhạt một tiếng, lắc lắc đầu.
Trầm mặc lại.
“Haiz… Độc Phách Tán…” Hiện tại Bố Lưu Tình đang là đối thủ một mất một còn của Pháp Tôn, nhưng cũng nhịn không được, thở dài một tiếng, không biết nói cái gì cho phải.
Độc Phách Tán, chính là một loại dược vật chuyên môn nhằm vào chí tôn, đối với người bình thường, thì lại vô dụng.
Người có tu vi cao hơn chí tôn lục phẩm, sẽ sinh ra một loại “đệ nhị nguyên thần”; Mà tất cả tu vi chân nguyên, đều để cung cấp nuôi dưỡng đệ nhị nguyên thần này lớn dần, một khi đệ nhị nguyên thần này trưởng thành, đó là thời điểm đạt tới cảnh giới Băng Linh Hãm Thiên Phá Toái Hư Không.
Mà Độc Phách Tán, liền đem đệ nhị nguyên thần khóa chặt! Chính là một loại dược vật cực kỳ ác độc, chỉ cần đệ nhị nguyên thần bị khóa chặt, một thế hệ Chí Tôn, chỉ có thể để mặc người chém giết rồi, thậm chí trẻ nhỏ mới ba tuổi, chỉ cần trong tay có đao, liền có thể giết hắn.
Bố Lưu Tình thật không ngờ, vị Cửu Kiếp kiếm chủ kia, đối với huynh đệ mình, lại có thể hạ Độc Phách Tán.
“Haiz…” Pháp Tôn cũng thở dài một tiếng, khổ sở nói: “Bố huynh, có lẽ ngày mai ngươi và ta vẫn là kẻ thù sinh tử, nhưng… Hôm nay ta nói chuyện, đều là sự thật.
Tình huống khi đó, đều rõ mồn một trước mắt, mỗi một câu, đều vang lên bên tai ta, không biết đã mấy chục vạn lần! Giọng nói, biểu tình của mỗi người, cho dù trải qua một trăm vạn năm nữa, thì ta cũng tuyệt đối quên không được!”
Hắn kinh ngạc nhìn sao trời, nói: “Người ở chỗ cao không thể không đón gió lạnh.
Những lời này, thật sự cực kì chính xác, những năm gần đây, ta muốn tìm một người để tâm sự, cũng tìm không thấy.”
Bố Lưu Tình gật đầu, nói: “Ta tin!”
Pháp Tôn hắc hắc nở nụ cười, tiếp tục nói: “Lúc ấy lão Đại vừa nói như thế, chín huynh đệ chúng ta đều sửng sốt.
Phản ứng đầu tiên chính là, lão Đại đang nói đùa.”
“Nhị ca nói, lão Đại, đùa giỡn cái gì thế? Mau để cho các huynh đệ đứng lên, chúng ta đánh ngươi một trận.”
“Lão Đại lắc lắc đầu, nói, có mấy câu, có vài việc, hôm nay muốn nói với các huynh đệ.
Bất đắc dĩ, mới dùng hạ sách nầy.
Muốn làm cho các huynh đệ im lặng lắng nghe ta nói chuyện.
Vì thế các huynh đệ đều nói, chuyện gì mà không thể ngồi xuống uống rượu nói ra, lại còn phải trói buộc chúng ta như thế này, lão Đại ngươi hơi quá đáng… Nhưng đến chúng ta lúc đó, tất cả mọi người đều biết, tuyệt đối không có bất cứ chuyện gì.
Lão Đại tuyệt đối sẽ không hại chúng ta!”
“Mà ngay cả người túc trí đa mưu nhất trong các huynh đệ là Đệ Ngũ Trù Trướng, cũng là nói: Nói vậy thì chuyện lão Đại nói sẽ làm các huynh đệ xúc động?”
Pháp Tôn cười ha hả.
“Đệ Ngũ Trù Trướng!” Bố Lưu Tình nghe được tên này, sắc mặt rốt cục thay đổi, nói: “Ngươi là Cửu Kiếp Chi Nhất ở ba vạn năm trước.”
Pháp Tôn không để ý đến hắn, tiếp tục nói: “Lão Đại nói, mọi người đều biết, ta chính là Cửu Kiếp kiếm chủ; Cũng đều biết, sứ mệnh của Cửu Kiếp kiếm chủ, chính là chỉnh đốn Cửu Trọng Thiên.
Nhưng, có một chút chuyện, các ngươi không biết, Cửu Kiếp kiếm chủ còn có một sứ mệnh, chính là lấy ngàn vạn vong hồn lực, Bổ Thiên Nhất Vạn Năm! Bảo đảm thế giới Cửu Trọng Thiên, ở trong vòng một vạn năm, không đến mức sụp đổ.”
“Lúc ấy mọi người rất hưng phấn, cũng rất xúc động, nói, đây là chuyện tốt mà, việc ở trước mắt, lợi cả vạn năm, để tạo ra hạnh phúc cho muôn đời, huynh đệ chúng ta làm sao có thể làm người đứng sau? Tuy rằng mọi người giết người như ngóe, nhưng một đám lại tự nhận không thẹn với lương tâm.
Không làm… Thì sinh linh trong thiên hạ thất vọng!” Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
“Lão Đại nói… Lão Đại nói…” Thanh âm của Pháp Tôn nhẹ nhàng run rẩy một chút, lập tức khôi phục bình thường, nói: “Lão Đại nói, nhưng sứ mệnh này, chỉ có chính hắn mới có thể hoàn thành, lại cần chín người các ngươi hỗ trợ.”
“Hai năm nay, ta ở bên ngoài dùng bí pháp thu vong hồn lực, cuối cùng cũng thành công.
Hiện tại, chỉ thiếu Cửu Kiếp Chi Hồn! Sau đó lão Đại nhìn chúng ta một cách bình tĩnh, nói: Các huynh đệ, các ngươi chính là Cửu Kiếp!”
Chương 1077: Càng là vô sỉ
Pháp Tôn nói tới đó, vốn hẳn nên tạm dừng một chút, nhưng hắn vẫn không hề ngừng lại, nhanh chóng nói tiếp: “Lão Đại vừa nói như thế, các huynh đệ cũng lập tức cảm giác được không ổn, một đám ngây ra như phỗng, Đệ Ngũ Trù Trướng gượng cười nói: Lão Đại, không phải là ngài muốn giết chúng ta đi?”
“Lão Đại nói, ta không muốn giết các ngươi.
Nhưng ta cũng cần hồn phách của các ngươi, chỉ có hồn phách của các ngươi, mới có thể vá lại vết rách của Cửu Trọng Thiên.”
“Đệ Ngũ Trù Trướng đã trầm mặc một chút, nói: Chúng ta đi Bổ thiên, vậy lão Đại thì sao?”
“Lão Đại nói… Ta đền bù Cửu Trọng Thiên, thu hoạch được công đức, cũng đủ để ta đánh sâu vào cảnh giới Băng Linh Hãm Thiên Phá Toái Hư Không; Sau đó, ta tự nhiên cũng sẽ rời đi, rời đi thế giới này, tiến vào thế giới khác, đi tu luyện, hoặc là, đi tạo lập sự nghiệp, bắt đầu cuộc sống mới.
Nghe nói, đó là một thế giới cực lạc, muốn cái gì có cái đó, nhưng mà chỉ có người có công đức Bổ thiên mới có thể đi vào.”
“Lão Đại nói, cho nên, sự trả giá của các ngươi, là đáng giá.”
Pháp Tôn nói tới đây, rốt cục im lặng.
Cổ họng liên tục động đậy hai cái, cười khổ hai tiếng, tiếng cười khàn khàn.
“Thế giới cực lạc?” Tử Tà Tình nghi hoặc truyền âm hỏi Sở Dương.
Sở Dương chậm rãi lắc lắc đầu.
Truyện FULL
Chẳng lẽ là Kiếm Linh?
Sở Dương trầm tư, ý thức chìm vào trong không gian Cửu Kiếp, Kiếm Linh vẫn đang bế quan tu luyện như cũ, nhìn thấy được, thân thể của hắn càng ngày càng ngưng đọng rồi.
Trong lòng Sở Dương nghi ngờ, thật sự có chuyện này ư, như vậy, Kiếm Linh nhất định sẽ lừa dối chính mình như vậy.
Nhưng, cho tới bây giờ, Kiếm Linh cũng chưa từng nói ra.
Bên ngoài, thanh âm khàn khàn của Pháp Tôn lại vang lên.
Thanh âm vẫn lạnh nhạt, nhưng nghe được trong đó, có một tí miễn cưỡng.
“Lúc này, lão Cửu ngây ngốc hỏi: “Lão Đại, ngài tới thế giới mới rồi, ta còn có thể đi theo ngươi sao? Ta ta… Ta luyến tiếc ngươi…” ha ha, ha ha, ha ha ha ha…”
Nói tới đây, đột nhiên Pháp Tôn cười ha hả như điên cuồng, cười gập người xuống.
Chảy ra nước mắt.
Hắn luôn luôn lạnh nhạt tự.
Cho dù là kể lại chuyện xưa bi thảm như vậy, phản bội tàn khốc như vậy, cũng là lạnh nhạt đến dọa người.
Nhưng thời điểm nói đến những lời nói của vị “Tiểu Cửu” này, đột nhiên lòng chua xót, nở nụ cười điên cuồng.
Sự thống khổ trong tiếng cười, làm cho Ô Thiến Thiến kinh ngạc không tự chủ được ch** n**c mắt.
“Đến thời điểm đó.
Tiểu Cửu còn không thể tin được lão Đại sẽ hại hắn, rõ ràng còn luyến tiếc, rõ ràng còn muốn đi theo hắn, rõ ràng còn phải… Ha ha ha…” Pháp Tôn điên cuồng cười lớn, máu tươi trong miệng phun tung toé ra, hắn lập tức dùng tay gạt đi, vẫn nhịn không được cười, nước mắt cũng nhịn không được nữa, chảy ra ào ào.
Hắn cười lớn, run rẩy nhìn Bố Lưu Tình.
Nhếch miệng, hoàn toàn không để ý đến hình tượng, lại khoang tay, cắn răng, tỏ thái độ bướng bỉnh nói: “Ngươi có huynh đệ? Ta cũng có! Ta cũng có! Ta có nhiều hơn ngươi nhiều! Ngươi tin không? Ngươi tin không? Ha ha ha…”
“Tại sao ta lại không tin…” Bố Lưu Tình thở dài: “Tình cảm của Cửu Kiếp, từ trước đến nay đều thấu trời đất, mà Cửu Kiếp kiếm chủ Bổ thiên, có một phần lực lượng, chính là tình cảm sinh tử không rời này!”
Pháp Tôn cười ha ha.
Hắn lau nước mắt.
Cười ha ha.
“Lúc ấy, các vị huynh đệ đều không nói gì, chỉ có lão Đại nói: Tiểu Cửu, ta chỉ sợ không thể mang theo ngươi.
Tiểu Cửu cũng rất thất vọng nói: Tại sao như vậy? Lão Đại nói, bởi vì ta dùng hồn phách của ngươi bổ thiên, ngươi liền chết rồi.
Nhưng mà ta còn sống.
Cho nên ta không thể mang theo ngươi.”
“Lúc ấy Tiểu Cửu rất thất vọng, phải, ngươi không có nghe sai, hắn rất thất vọng, hắn cũng không có sợ hãi, hắn chỉ thất vọng, nói: Lão Đại, ta luyến tiếc các ngươi… Lão Đại nói: Ngươi không cần luyến tiếc, bởi vì các ngươi sẽ cùng chết.”
Nói tới đây, Pháp Tôn mới dừng lại, thở vù vù, trên trán trơn bóng, chậm rãi chảy ra mồ hôi.
Vừa rồi hắn đại chiến với Bố Lưu Tình, trời đất quay cuồng, vật đổi sao dời, đều không có chảy mồ hôi, cũng không có thở gấp, nhưng giờ phút này, chỉ là kể một chuyện cũ, lại có thể thở gấp.
“Chúng ta đều im lặng.
Sau đó Đệ Ngũ Trù Trướng lại hỏi: Lão Đại, chuyện này, ngươi biết từ lúc nào? Vừa hỏi câu này, trong mắt tất cả mọi người đều sáng ngời.
Thời gian, quá quan trọng.”
“Lão Đại nói, từ khi ta vừa mới bắt đầu được Tiết Thứ Nhất Cửu Kiếp kiếm, thì đã biết.
Vừa nói như thế, các huynh đệ đột nhiên đều không nói, đều thở một cách nặng nề.”
“Dừng lại một lúc lâu, Nhị ca mới hỏi một câu, lúc ấy, ta nhớ rất rõ ràng, câu nói kia của Nhị ca, tựa như đã dùng hết toàn bộ lực lượng, còn có chút lắp bắp, thanh âm rất run rẩy, hắn hỏi: Nói như vậy, nhiều năm như vậy, ngươi đều đang gạt chúng ta? Ngươi mang theo các huynh đệ cùng nhau dốc sức có gắng, mang theo chúng ta xông lên Cửu Trọng Thiên, chỉ vì đem hồn phách chúng ta đi Bổ thiên, sau đó ngươi thu công đức Bổ thiên, đi đến thế giới cực lạc? Luôn luôn, ngươi luôn đang lừa gạt chúng ta, lợi dụng chúng ta?”
“Nhị ca nói như vậy, các huynh đệ đều dỏng tai nghe, tuy rằng mọi người đã biết rõ chuyện này đã xác định, nhưng vẫn muốn nghe thấy lão Đại nói không phải.
Bởi vì như vậy, cho dù chết rồi, cũng sẽ không đau lòng như thế.”
“Lão Đại thở dài một hơi, nói: Ta cũng thấy có lỗi với các ngươi, nhưng mà, ta thực sự rất muốn đi tới thế giới kia, sự hấp dẫn của thế giới kia đối với ta là quá lớn.
Làm khó cho các ngươi, đi theo ta nhiều năm như vậy, làm tùy tùng cho ta, cống hiến sức lực cho ta, liều mạng vì ta, làm tất cả mọi việc cho ta.
Mà ta, vẫn luôn lừa gạt các ngươi, luôn luôn lợi dụng các ngươi, trong lòng ta cũng rất áy náy, thực sự, ta cảm thấy rất có lỗi với các ngươi…”
“Vừa nói như thế, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.
Sau đó, ta như nghe thấy tiếng trái tim ta tan nát, ta khóc.
Trước đó, ta chỉ có vui sướng, chỉ có thỏa mãn cùng hạnh phúc, ta chưa từng khóc, nhưng hôm nay, nghe xong những lời này, ta khóc.
Ô ô khóc.”
“Lão Đại tiếp tục nói chuyện: Lão Nhị, ngươi từng vì ta, ở thời điểm đao bổ tới, nhào vào trên lưng ta, cho chắn đao ta, suýt nữa chết đi; Lão Tam, ngươi vì ta, đã từng lấy thân thử độc, bị trúng độc suốt nửa năm ngay cả nói đều nói không nên lời, lão Tứ, ngươi vì ta, không tiếc đem chính ngươi làm con tin, bó tay chịu trói, trên người bị người cắt chín mươi chín đao, chỉ thiếu chút nữa, máu tươi liền chảy khô, chỉ vì để giữ mạng sống cho ta, để cho ta chạy trốn…”
“Lão ngũ, ngươi vì ta, suy tính Thiên Cơ, trong một đêm đầu bạc trắng; lão lục, ngươi thích Tiêu Tiêu, ta biết rõ, Tiêu Tiêu là thanh mai trúc mã của ngươi, ta cũng biết; Ngày đó ta làm bộ như không biết việc của các ngươi, giả bộ uống say, nói cho ngươi biết ta thích Tiêu Tiêu, ngươi lập tức lui ra ngoài, hơn nữa ngày hôm sau lại đi kỹ viện, ở trong thanh lâu, đêm không về ngủ, ngươi không sợ làm tan nát trái tim Tiêu Tiêu, cũng muốn tác thành cho ta, làm cho nàng gả cho ta… Làm cho cả đời ngươi buồn bực không vui, cả đời chưa lập gia đình, ngay cả nối dõi tông đường, cũng là thu một đứa con nuôi… Lão Thất…”
“Các huynh đệ, các ngươi rất tốt với ta, cả đời ta sẽ không quên! Ta vì có thể có các ngươi, mà tự hào! Cũng cảm động! Thật.”
“Lão Đại điểm lại công tích của các huynh đệ một lần, nói rất xúc động, thậm chí ch** n**c mắt, nhưng lúc đó, ta lại chỉ cảm thấy trong lòng lạnh ngắt.
Ta không biết bọn họ nghĩ như thế nào, nhưng ta nghĩ, lòng ta đều lạnh, bọn họ, chưa chắc có thể ấm áp hơn ta bao nhiêu
Pháp Tôn nhếch miệng, cười như khóc.
Nếu là ta, lòng ta cũng lạnh.
Các huynh đệ làm cho ngươi nhiều chuyện như vậy, xông pha núi đao biển lửa vì ngươi, vào sinh ra tử vô số lần vì ngươi, bỏ ra tất cả vì ngươi! Đem ngươi từ một người không một xu dính túi, nâng đến người đứng đầu Cửu Trọng Thiên như bây giờ, thế nhưng ngươi không nói hai lời liền muốn giết người! Hơn nữa, là muốn dùng tánh mạng của các huynh đệ, để đổi một cái tiền đồ tươi sáng cho bản thân ngươi!
Con mẹ nó, đây còn là người sao?
Huống chi trước đó, ngươi còn dùng thủ đoạn hèn hạ, lợi dụng cảm tình huynh đệ, đoạt vị hôn thê của người ta!
Bố Lưu Tình thực sự không thể tin được, trên đời này, lại có thể có người như thế.
Hắn chỉ thắc mắc một chuyện, người như vậy, làm sao sẽ trở thành Cửu Kiếp kiếm chủ! Tại sao lại có nhưng ngươi đầy nhiệt huyết như vậy giúp đỡ! Làm sao lại đạt được tình nghĩa chân thành tha thiết như vậy!
Việc này thật sự không thể tưởng tượng được!
Không chỉ có Bố Lưu Tình đang thắc mắc, Tử Tà Tình cùng Ô Thiến Thiến, cũng đang vô cùng thắc mắc.
Sở Dương làm Cửu Kiếp kiếm chủ, lại thắc mắc hơn nữa!
Chuyện này thật không thể hiểu nổi! Có thể làm tới một bước như vậy, thì phải có lòng dạ kín đáo cỡ nào, mới có thể lừa gạt cả đời như vậy.
“Sau đó lão Đại nói: Các huynh đệ, các ngươi đã làm nhiều điều vì ta như vậy, hiện tại ta chỉ muốn các ngươi làm cho ta một việc cuối cùng! Dâng ra thần hồn của các ngươi, tác thành cho ta đi.
Chúng ta đời đời kiếp kiếp, đều là huynh đệ tốt.”
“Mẹ nó!” Râu của Bố Lưu Tình đều dựng lên, tức không nhịn được, mắng một tiếng: “Đây là thứ súc sinh gì!”
Pháp Tôn cười nhạt một tiếng, Bố Lưu Tình nổi giận lên, hắn lại khôi phục sự bình tĩnh lạnh nhạt vốn có, nói: “Lão Đại nói một lần, gặp các huynh đệ đều không nói lời nào, nhưng hắn liền nói tiếp: Thật ra, ta cũng không làm các ngươi thất vọng! Ta đem các ngươi lên đến Cửu Trọng Thiên, giúp các ngươi thành lập nên Cửu đại gia tộc; Các ngươi có biết không? Đời đời con cháu của các ngươi, sẽ sống phồn vinh thịnh vượng một vạn năm ở Cửu Trọng Thiên! Một vạn năm, gia tộc gì, có thể có vinh quang một vạn năm! Nhưng những điều này, tuy rằng ta không kể công, nhưng nếu các ngươi không trở thành Cửu Kiếp, thì làm gì có được cơ hội như vậy?”
“Huống chi, mỗi khi các ngươi đi một bước, thì đâu có thiếu sự trợ giúp của ta? Khi nào thì thiếu linh đan của ta? Cửu Trọng Đan của ta, mỗi người ăn không chỉ một khỏa đi? Cửu Trọng Đan không hoàn toàn, mỗi người đều hơn một trăm khỏa chứ? Còn đám linh dược gia tăng công lực, đều là ta cho các ngươi! Nếu không có ta, các ngươi làm sao có thể đạt đến thất phẩm Chí Tôn khi còn trẻ như vậy? Điều này đã đủ cho các ngươi kiêu ngạo rồi!”
“Hiện tại ta chỉ muốn các ngươi trả giá thần hồn mà thôi, vì sao chỉ là một chuyện nhỏ như vậy, các ngươi liền không nói? Trước kia các ngươi vào sinh ra tử vì ta, so với hiện tại phải nguy hiểm hơn nhiều, nhưng các ngươi đều cam tâm tình nguyện mà.
Khi đó thì bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi, vì sao hiện tại các ngươi lại không tình nguyện nữa? Các huynh đệ, chẳng lẽ là vì vinh hoa phú quý làm cho các ngươi thay lòng!”
Nghe lời nói vô sỉ như vậy, Sở Dương cũng nhịn không được muốn nôn mửa liên tục.
Chương 1078: Không bằng cầm thú
Đả tự bởi: Mộc Hà Sa – Truyện FULL
Chính mình phản bội huynh đệ, ngay từ đầu tâm đã tồn lợi dụng, hiện tại lại còn nói các huynh đệ chính là bởi vì vinh hoa phú quý ăn mòn mà thay đổi tâm…
Cái này quả thực là vô sỉ đến cùng cực!
Bố Lưu Tình nghe được tức giận đến thở phì phò, trợn trắng mắt lên.
Ở trong mắt loại người trọng tình trọng nghĩa như hắn, loại sự tình này, quả thực là sự tình đáng giận thiên hạ đệ nhất!
Pháp Tôn hắc hắc cười lạnh nói: “Năm đó, ta cũng cười lạnh như vậy; Các huynh đệ cũng nhau cười lạnh, bởi vì trừ bỏ cười lạnh, chúng ta đã không biết, chúng ta còn có thể làm cái gì nói cái gì, muốn mắng hắn cũng đề không nổi hơi!”
Lão đại nói: “Các huynh đệ, các ngươi cũng biết, Cửu Kiếp Kiếm Chủ ký có sứ mệnh, có thể có trừng phạt.
Ta nếu không thể đem các ngươi bổ thiên, cả nhà ta đều phải gặp trời phạt, chẳng lẽ các ngươi liền nhẫn tâm nhìn ta chết sao?”
Pháp Tôn thản nhiên nói: “Hắn nói tới đây, chúng ta cùng nhau phun ra một ngụm nước miếng”.
“Phì!” Bố Lưu Tình cũng phun ra một ngụm nước miếng.
“Lúc ấy nhị ca nói: Lúc trước chúng ta vì ngươi vào sinh ra tử, chính là chúng ta cam tâm tình nguyện, nay, cũng như vậy! Lão đại, thật ra ngươi sai lầm rồi, huynh đệ chúng ta đều nguyện ý chết cho ngươi, không vì cái gì khắc, cũng chỉ vì tình nghĩa huynh đệ của chúng ta”.
“Ngươi cái gì cũng không cần nói, chỉ cần đem chúng ta gọi lại cùng nói là ngươi hiện tại đã biết sứ mệnh mới, chính là cửu kiếp bổ thiên.
Nếu là làm không thành, cả nhà ngươi đều chết.
Ngươi chỉ nói một câu này, cho dù là gạt chúng ta, huynh đệ ta cũng sẽ lập tức an bài tốt hậu sự, vì đại ca của ta trả giá một cái thần hồn này!”
“Lúc ấy nhị ca nói: Ta vui lòng, cũng không sợ chết.
Ta có thể vì người nhiều như thế, ta đã sớm nhận định ngươi là đại ca.
Đại ca gặp nạn, cần huynh đệ dốc ra sinh mệnh, vậy cũng thực bình thường”.
“Nhưng ngươi cũng không nên lừa gạt chúng ta trước, lại lợi dụng chúng ta, đến cuối cùng, lại bắt buộc chúng ta! Lúc ấy nhị ca nói: Ngươi nói như vậy, các huynh đệ cam tâm tình nguyện hy sinh cho ngươi, chẳng phải là tốt sao? Lão đại, ngươi lộng xảo thành chuyên.
Sự tình đến loại tình trạng này, thứ huynh đệ ta, không thể tòng mệnh”.
“Nói cho cùng!” Bố Lưu Tình vỗ tay hoan nghênh tán thưởng: “Vị nhị ca này của ngươi, quả nhiên là một nhân vật!”
Pháp Tôn trên mặt lộ ra một tia kiêu ngạo nói: “Đó là tự nhiên! Nhị ca hào hùng cái thế!”
“Sau đó lão đại ngươi nói như thế nào?” Bố Lưu Tình hỏi.
“Lão đại nói…ta cũng lo lắng qua, hơn nữa ta cũng tin tưởng, các huynh đệ sẽ vì ta mà chết.
Nhưng, gần đây, ta có chút lo lắng, dù sao các ngươi hiện tại đều là chư hầu một phương, quyền cao chức trọng, tâm tính khó tránh khỏi sẽ có biến hóa gì đó, một khi có ai không phục, một khi cổ động hẳn lên, chỉ sợ lộ ra chân tướng của ta, còn không hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có thể bị hủy bỏ.
Cho nên không bằng trước đem các ngươi khống chế lên, các ngươi không hề có sức phản kháng, chẳng phải là càng thêm ổn thỏa?”
“Lúc ấy nhị ca ta nói: Nhưng mà ngươi cho dù đem chúng ta khống chế lên, vậy thì trực tiếp dùng chúng ta đi bổ thiên là được, vì sao còn muốn ở khi chúng ta sắp chết lại đem chuyện này nói ra? Nhị ca lúc ấy rất thống khổ nói: Chúng ta không biết chuyện, cứ hồ đồ mà chết cũng liền bỏ đi, nhưng mà đã biết chuyện này, chẳng lẽ ngươi không biết trong lòng chúng ta có bao nhiêu đau đớn? Vì cái gì ngươi lại làm như vậy?”
Pháp Tôn nói tới đây, thì ngừng lại một chút.
Bố Lưu Tình không hiểu chút nào nói: “Đúng, dù sao tất cả đều là hắn định đoạt, trực tiếp giết các ngươi thì cũng bỏ đi, cần gì trước khi chết, còn tra tấn một chút, nhất là huynh đệ hơn mười năm của mình, tra tấn thần hồn như thế, hắn như thế nào có thể xuống tay? Có ích lợi gì?”
Pháp Tô lắc đầu, thản nhiên cười nói: “Ta đã biết lão Bố ngươi tuyệt sẽ không nghĩ ra được nguyên nhân.
Ha ha, lúc ấy, mấy người chúng ta trừ bỏ không hiểu chuyện gì ra, những người khác, cũng không có nghĩ ra được.
Ta còn nhớ rõ, Đệ Ngũ Đỗng Trướng sau khi nhị ca hỏi xong, thì thở dài, cái gì cũng không nói”.
“Vậy, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?” Bố Lưu Tình nhíu mày hỏi.
Thật là trăm mối không thể giải, cảm thấy chuyệ này, hoàn toàn nói không thông.
“Lúc ấy lão đại nói, đây đúng là nguyên nhân thứ hai mà ta đã nói với ngươi, chúng ta đã làm huynh đệ nhiều lăm như vậy, ta nếu cứ như vậy mà giết các ngươi, lương tâm hổ thẹn, dễ dàng trúng phải tâm ma; Như vậy cho dù là đến thế giới cực lạc, cũng không khoái hoạt.
Cho nên ta liền phải ở trước khi các ngươi chết, đem tất cả cái này từ đầu chí cuối nói ra”.
Bố Lưu Tình vẫn khó hiểu: “Vì cái gì? Chẳng lẽ sau khi nói ra, có thể tránh khỏi tâm ma? Quả thực là vớ vẩn!”
Nguồn tại FULL
“Không vớ vẩn!” Pháp Tôn nói: “Lúc ấy lão đại nói, ta từ đầu tới cuối đều lừa gạt các ngươi, lợi dụng các ngươi, hiện tại lại muốn g**t ch*t các ngươi, các ngươi là không phải thực nghẹn khuất? Rất hận ta?”
“Các huynh đệ đều là ánh mắt sáng quắc, hung hăng gật đầu, ta nhìn thấy, tám huynh đệ, đều là một bên gật đầu, một bên rơi lệ! Bố Lưu Tình, ngươi không biết chín người chúng ta, đều là một đám sát phạt quả quyết, đao kiếm trên thân cũng sẽ không nhíu mày, có mấy người như vậy, giống nhị ca, lão lục, lão bát, ta là lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ rơi nước mắt…Ngươi có biết đó là một loại tư vị gì không?”
Bố Lưu Tình thở dài thật sâu.
Đó là loại tan nát cõi lòng tới cỡ nào! Một đám nam nhi thiết cốt leng keng, bị người lừa gạt cả đời như vậy, lợi dụng cả đời, đến cuối cùng khi chết còn muốn bị người này lợi dụng thần hồn chính mình, để đạt tới mục đích của hắn!
Nhưng còn là trước khi chết mới biết được, cái gì đều làm không được.
Nên là loại nghẹn khuất nào? Loại oán hận nào?
“Lúc ấy lão đại nói: Không sai, ta muốn cho các ngươi hận ta! Các ngươi càng hận ta, ta càng cao hứng” Pháp Tôn trong mắt rốt cuộc lộ ra thần sắc hung bạo, mơ hồ tựa như có xu thế khống chế không được, nhưng hắn vẫn là gắt gao khống chế thanh ấm chính mình, mạnh mẽ lạnh nhạt nói: “…Các ngươi càng là hận ta, ta sẽ giết các ngươi, càng là yên tâm thoải mái! Càng sẽ không áy náy, sẽ không áy náy, sẽ không hổ thẹn, cũng sẽ không có tâm ma! Các ngươi nếu hận ta, vậy muốn giết ta! Nếu muốn giết ta, vậy còn là cừu nhân của ta! Ta giết cừu nhân của ta, lợi dụng cừu nhân của ta, có tâm ma gì đáng hỏi?”
“Oành!”
Pháp Tôn nói tới đây, Bố Lưu Tình rốt cuộc chịu không được nữa, lập tức đánh ra một chưởng, đem ngoài mấy chục dặm đánh lên bụi đất tan trời, căm giận nói: “Súc sinh! Súc sinh! Khốn nạn! Con mẹ nó! Trên đời này, lại có người như thế! Ta đcm nó chứ, đây là cái thứ gì chứ!”
Pháp Tôn hắc hắc cười lạnh nói: “Từ xưa đến nay, súc sinh như vậy, đã xuất hiện tám tên! Đám súc sinh này đều thành công, hiện tại, cái súc sinh thứ chín đang trưởng thành!”
Nghe đến đó, Tử Tà Tình lén lút huých Sở Dương, truyền âm nói: “Ngươi là súc sinh như vậy sao?”
Sở Dương đang nghe đến xuất thần, nghe vậy hung hăng trợn trắng liếc nhìn Tử Tà Tình một cái.
“Súc sinh! Súc sinh!” Bố Lưu Tình thì thào tức giận mắng, đột nhiên trong lòng lóe lên, nhớ tới đồ đệ Mạc Khinh Vũ chính mình, nhớ tới Mạc Khinh Vũ, đã nghĩ tới Sở Dương, đã nghĩ tới Sở Dương đúng là Cửu Kiếp Kiếm Chủ đời thứ chín!
Không khỏi trong lòng chấn động, thầm nghĩ: Sở Dương có phải súc sinh như vậy hay không? Bất quá, mặc kệ thế nào…Tiểu Vũ thích hắn như vậy, cùng hắn cùng một chỗ, đều là rất nguy hiểm! Lão tử kiên quyết không thể đáp ứng! Chuyện này, nhất định phải nói cho Ninh Thiên Nhai…tử thủ canh phòng nghiêm ngặt!
Nghĩ đến đây, đột nhiên nhớ tới Đông Phương Bá Đạo, không khỏi hỏi: “Một khi đã như vậy, các ngươi hẳn là phải chết không thể nghi ngờ, vậy ngươi là sống sót như thế nào?”
Pháp Tôn trừng mắt nhìn hắn một cái, tựa như đang trách hắn cắt ngang lời của mình, không có trả lời, chỉ tiếp tục nói.
“Lúc ấy lão đại sau khi nói xong, các huynh đệ đều là lòng đầy căm phẫn, nhịn không được mắng lên.
Đệ Ngũ Đỗng Trướng nói: Đừng mắng, lão đại đều có lo lắng của hắn, chúng ta hẳn là ủng hộ là được, phục tùng vô điều kiện lão đại an bài, cho dù là để cho chúng ta dùng thần hồn đi bổ thiên, vì lão đại, nên hy sinh liền hy sinh!”
“Lúc ấy mọi người đều sửng sốt, đều nghĩ không thông Đệ Ngũ Đỗng Trướng vì sao sẽ nói như vậy.
Lão đại nói: Hắc hắc, quả nhiên hay là Đỗng Trướng có tâm kế, lại có thể còn muốn để ta thuận theo, làm cho ta trúng tâm ma! Hiện tại các ngươi có nói gì ta cũng vô dụng, hận ta càng vô dụng.
Ha ha ha…”
“Sau đó lão đại nói: Ta đi dọn dẹp một chút, liền chuẩn bị đem bọn ngươi bổ thiên, huynh đệ một hồi, các ngươi có tâm nguyện gì chưa xong, nhất định phải nói với ta.
Ta bảo đảm sẽ thay các ngươi hoàn thành”.
Bố Lưu Tình quả thực không biết nói cái gì cho phải, chỉ có thể tức giận mắng: “Súc sinh! Súc sinh! Thời điểm bực này, lại có thể còn cùng huynh đệ nói một hồi, lại có thể còn hỏi tâm nguyện hoàn thành chưa xong của các ngươi…quả thực là buồn cười!”
“Đúng, buồn cười! Chúng ta lúc ấy đều không có nói chuyện, cũng không muốn nói cho hắn.
Ta lúc ấy trong lòng chỉ có bốn chữ, đang không ngừng rống giận: Ta mắt bị mù! Ta mắt bị mù! Ta mắt bị mù! Ta mắt bị mù…”
Pháp Tôn chỉ đem câu “Ta mắt bị mù” này lăn qua lộn lại nói mấy chục lần! Càng nói thanh âm càng thống khổ, càng nói càng hận ý ngập trời.
Cái loại nghẹn khuất buồn nản đến cực điểm này, làm cho Bố Lưu Tình liên tục thở dài.
“Lúc ấy lão đại đợi đã lâu, chúng ta không ai nói chuyện, thì nói: Hắc hắc, xem ra các ngươi cũng thực khinh thường để cho ta hỗ trợ, một khi đã như vậy, tính ta tự tìm mất mặt vậy.
Sau đó hắn bước đi ra ngoài.
Mọi người muốn nói chuyện, lại bị Đệ Ngũ Đỗng Trướng ngăn lại.
Đỗng Trướng nói: Dù sao đều là chết chắc rồi còn nói cái gì, thương lượng cái gì? Vận mệnh đã như vậy, ngươi có thể như thế nào? Lấy thủ đoạn của lão đại, chẳng lẽ hiện tại còn có thể để cho chúng ta đào thoát hay sao? Mọi người nghĩ lại cũng đúng, liền một đám không nói gì, mọi người đều xem thông sinh tử, không sao cả, chết thì chết, tuy rằng chết có chút nghẹn khuất, nhưng chỉ có thể tự trách mình mắt bị mù, nhìn lầm người mà thôi”.
Sở Dương trong lòng thở dài, chín vị huynh đệ này quả nhiên là thiết nam nhi huyết, hảo hán tử thật tình.
Tuy rằng hiện tại đã biết rõ vị lão đại này là người xấu, muốn g**t ch*t chính mình, lại có thể vẫn luôn mồm xưng hô “lão đại”.
Có lẽ là thói quen, nhất thời không thể sửa miệng?
Nhưng mặc kệ như thế nào, bọn họ cho tới hiện tại, cũng không có mắng qua một câu khó nghe! Đều đem toàn bộ cảm xúc đặt ở trong bụng chính mình.
“Qua bốn canh giờ sau, Đệ Ngũ Đỗng Trướng đột nhiên lại nói tiếp, thực hấp tấp nói: Mọi người hãy nghe ta nói, lấy thói quen của hắn, vừa rồi tất nhiên là sẽ nghe lén, nhưng lâu như vậy, hắn hẳn là đã đi ra ngoài, chúng ta thời gian không nhiều lắm, chỉ có thể mạo hiểm”.
“Mọi người đều là tinh thần chấn động.
Thì ra Đỗng Trướng đánh là chủ ý này”.
Pháp Tôn khẩu khí, dần dần kích động hẳn lên.
“Đệ Ngũ Đỗng Trướng nói, chúng ta là chết chắc rồi, bất quá, không thể chết không.
Chết nghẹn khuất như vậy, cũng hổ thẹn anh danh một đời của chúng ta! Ta có một cái biện pháp, có thể cho một trong chúng ta có một chút khả năng còn sống đi ra ngoài”.
Chương 1079: Báo thù! Báo thù!
Đả tự bởi: Mộc Hà Sa – Truyện FULL
“Mọi nguời đều hỏi: Biện pháp gì? Trù Trướng nói, mọi người đều đã biết Liên Tâm thần công, điểm này, tin tưởng mọi người đều nhớ rõ Liên Tâm thần công dùng như thế nào.
Mọi người đều gật gật đầu.
Trù Trướng thực dồn dập nói: Chúng ta sẽ không vĩnh viễn bị phong bế như vậy, hắn muốn dùng thần hồn của chúng ta, liền tất nhiên phải đem thần hồn rút ra mới có thể; Nhưng sau khi rút ra, tuy rằng chỉ là thần hồn, không có lực công kích, nhưng chúng ta cuối cùng lại có một đoạn thời gian không chịu giam cầm”.
“Mọi người gật đầu, Trù Trướng tiếp tục nói: Theo ta dự đoán, hắn một lúc muốn giết chúng ta, như vậy địa phương bổ thiên hẳn là chín chỗ! Hơn nữa, cần đem chúng ta cùng nhau đưa vào đúng vị trí, mới có thể.
Bằng không, hắn sẽ không làm như vậy”.
“Trù Trướng nói: Chúng ta vừa lúc chín người, nói cách khác, phải có một người là ở vị trí trung gian.
Người này, không biết là ai.
Có thể là ngươi, cũng có thể là ta.
Nhưng chung quy là thần hồn một người trong chúng ta.
Hiện tại chúng ta chỉ có thể có một chút thời gian, chính là ở trong nháy mắt hắn ra tay đem chúng ta đưa vào chỗ đó, là thoát ly khỏi tay hắn; Như vậy, chúng ta mỗi người nhớ chuẩn vị trí của mình, ở số thứ mấy, trừ bỏ ở trung gian nhất không động, tám người hai bên, ngay tại một đoạn thời gian ngắn ngủn nọ tận khả năng đem thần hồn lực chính mình hóa thành lực lượng thần hồn căn nguyên tinh thuần nhất, chuyển vận vào vị trí trung gian kia! Có thể chuyển vận bao nhiêu, liền hết sức chuyển vận bấy nhiêu!”
Lúc ấy Trù Trướng nói: Nếu là thần hồn bổ thiên, liền cần lực lượng thần hồn, thần hồn phải có lực lượng, sẽ không thể hồn phi phách tán.
Cho nên, người lực lượng thần hồn cường đại nhất kia, sẽ có thể có một chút khả năng sống sót như vậy.
Chúng ta làm như vậy, cũng là dựa vào vận khí, không biết có được hay không, nhưng cái này cũng là cơ hội duy nhất của chúng ta!”
Nghe đến đó, Sở Dương không khỏi khen ngợi nói: “Không hổ là họ Đệ Ngũ, tại loại thời điểm như vậy, còn có thể nghĩ ra dạng kế sách này”.
Tử Tà Tình cũng gật gật đầu.
Bất luận kẻ nào, đến loại thời điểm này, cũng chỉ có thể chờ chết.
Nhưng vị Đệ Ngũ Trù Trướng này hiển nhiên trong lòng sớm đã suy tính phương án.
Tại thời điểm vị Cửu Kiếp Kiếm Chủ kia nói chuyện, hẳn là đã nghĩ tốt rồi.
Bằng không, sẽ không có trật tự như vậy.
Có thể ở thời khắc như vậy, còn có thể có ý nghĩ thanh tỉnh như vậy, Đệ Ngũ Trù Trướng này, tuyệt đối là nhân tài đứng đầu thế gian!
“Lúc ấy các huynh đệ đều nói: Mặc kệ người này là ai, chỉ cần có một tia khả năng đi ra ngoài, chỉ cần có thể sống xuống, vậy nên vì các huynh đệ báo thù! Không tiếc tất cả trả giá!”
“Lúc ấy Đệ Ngũ Trù Trướng nói: Hiện tại cũng không cần nói nữa, toàn lực tẩm bổ thần hồn, lại càng không nên tức giận.
Giận dự thần hồn sẽ tán, không thể cấp vị huynh đệ trung gian kia càng nhiều giúp đỡ.
Đều nhắm mắt lại đi.
Sau đó chúng ta đều nhắm hai mắt lại, toàn tâm toàn ý củng cố cảnh giới thần hồn chính mình……Ha ha, khi đó, tuy rằng không có tu vi, nhưng ta có thể cảm giác được, một đám các huynh đệ đều dựa vào mệnh! Trước đó chưa từng có liều mạng, nhưng tại thời khắc mấu chốt này, đem thần hồn lực chính mình, chuyển hóa cấp cho huynh đệ của mình! Cũng chỉ vì, một đường sinh tử cơ xa vời nọ”.
Pháp Tôn thống khổ nói xong, đôi mắt có chút đỏ lên, trong miệng máu tươi tràn ra, nhưng lúc này đây, hắn cũng không có lau đi, trầm thấp nói: “Quả nhiên, đợi một đoạn thời gian sau, hắn đã trở lại, tìm chúng ta nói chuyện, nhưng chúng ta ai cũng không để ý đến hắn.
Chính hắn cũng thấy không thú vị, liền dùng thuốc, sau đó chúng ta liền hôn mê bất tỉnh.
Chờ khi tỉnh lại, đã ở một cái địa phương kỳ quái.
Trong hư không, phát ra một trận thanh âm kỳ quái, sau đó chậm rãi xuất hiện chín cái cửa động thần bí”.
“Sau đó tên khốn kiếp nọ không chút do dự đã bắt lấy chúng ta, từng chưởng một hủy diệt thân thể, rút ra thần hồn, chúng ta đều không có nói chuyện, trong thời gian ngắn ngủi này chỉ nhìn thoáng qua lẫn nhau.
Đệ Ngũ Trù Trướng thời khắc cuối cùng, chỉ nói một câu, đã bị vỗ nát đầu, câu nói kia chính là: Nhớ kỹ! Sau đó hắn liền g**t ch*t chúng ta, đem thần hồn chúng ta tụ tập cùng một chỗ, rồi đi ra ngoài.
Mà ta rõ ràng phát hiện, ta tiến vào, đúng là cửa động trung gian nhất!”
“Ngay trong nháy mắt ta tiến vào cửa động nọ, tám cỗ lực lượng thần hồn, từ tám phương hướng đồng thời liều mạng chuyển vận lại; Lúc ấy, ta chỉ có thể hết sức từng chút một nắm giữ, đó đều là mạng của các huynh! Mạng của các huynh đệ! Mạng của các huynh đệ ta!!”
Pháp Tôn tĩnh lặng xuống, trong mắt nước mắt từng giọt chảy ra.
“Tám cỗ lực lượng thần hồn, ta tuyệt không dám lãng phí, có lẽ là ông trời giúp ta, thế mà đã làm cho ta góp nhặt lại, dung vào tự thân, khi đó, ta có thể cảm thấy nhận được an ủi cùng khoái hoạt của lực lượng thần hồn này, cùng với là sự kỳ vọng của bọn họ đối với ta!”
“Sau đó ta đã bị một cỗ lực hấp dẫn không hiểu hút vào, tiến nhập cái không gian cổ quái kia.
Phát hiện ở nơi đó, còn có một cái thần hồn sớm đã thoát phá, chỉ mơ hồ còn có một chút mảnh nhỏ, căn bản không biết là ai.
Nhưng ta biết, đó chính là các tiền bối đã bị giống như chúng ta! Toàn bộ thần hồn có thể chết ở chỗ này, một cái nào không phải là nam nhi tốt đình thiên lập địa? Một cái nào không phải là trượng phu thiết cốt leng keng? Nhưng lại có người nào không phải chết nghẹn khuất đến cùng cực? Không phải bị lừa gạt, bị lợi dụng, bị bán đứng, sau đó bị người mà mình tín nhiệm nhất g**t ch*t?”
Pháp Tôn cười thảm một tiếng: “Ta ngay tại bên trong, ra không được.
Chỉ có thể ở bên trong, chỉ cảm thấy, lực lượng thần hồn chính mình từng chút một tiêu hao! Ta không được tu luyện thần hồn lực, nên bù lại không bị tổn thất.
Nhưng tổn thất, cũng là thật chậm, nghĩ đến, mỗi một cái thần hồn ở bên trong, đều phải chống đỡ cả ngàn năm…Ha ha ha, đó là bao nhiêu ngày? Huynh đệ ta, đã như vậy dày vò thừa nhận”.
Nguồn tại FULL
“Không biết trôi qua bao lâu, trong lòng ta không biết, chỉ biết có một vị huynh đệ của ta đã hoàn toàn tiêu thất.
Cảm giác như vậy, trước sau có tám lần…Ta biết các huynh đệ của ta đã không còn nữa.
Chỉ có một mình ta còn lại, trên người ta, có lực lượng bọn họ, ta càng thêm cố gắng tu luyện, ta muốn còn sống, ta muốn báo thù!”
“Ta muốn thay bọn họ sống sót, ta khi đó đã đem lực lượng căn nguyên tiêu hao sạch, chỉ còn lại thần hồn lực bọn họ trước đó đã chuyển vận tới; Là bọn hắn đã chống đỡ cho ta, không cho ta chết!”
“Rốt cuộc có một ngày, ở thời điểm ta cảm giác chính mình đã chống đỡ không được, cái cửa động kia đột nhiên mở ra.
Sau đó một cái thần hồn đã bị tống vào, ta mới biết được, một vạn năm đã trôi qua”.
“Ta liền thừa dịp cơ hội này bỏ chạy.
Tìm một nơi âm ám quanh năm không thấy ánh mặt trời tu luyện thần hồn.
Một lần tu luyện này, đó là luyện mấy ngàn năm, nhưng, muốn đoạt xá nhập thể, cũng là phi thường hà khắc.
Ít có khả năng hoàn thành! Bởi vì, cho dù là người thường, thần hồn cũng là đầy đủ! Ngươi căn bản không thể đem thần hồn hắn từ trong thân thể của hắn đuổi đi! Trừ khi g**t ch*t hắn.
Nhưng sau khi g**t ch*t hắn, ta cũng không thể dùng”.
“Cho dù là người gần chết, ta cũng thử qua, căn bản không thể thành công”.
“Rốt cuộc có một ngày, ta cảm giác được một thần hồn bị khuyết thiếu” Pháp Tôn ngẩng đầu, nhìn Bố Lưu Tình: “Chính là Đông Phương Bá Đạo! Khi đó, hắn hẳn là vừa mới cắt bỏ ký ức chính mình, thần hồn của hắn, thiếu rất lợi hại! Đây là cơ hội của ta; Nhưng hắn khi đó vẫn rất cường đại, ta không có cơ hội, một khi bị hắn phát hiện, chỉ sợ hồn ta liền hóa thành tro bụi”.
“Cho nên ta lặng lẽ đi theo hắn, đi đến nơi nào, ta liền theo tới nơi đó.
Rốt cuộc, công phu không phụ người khổ tâm.
Hắn là chấp pháp giả, hơn nữa tu vi rất cao, thường xuyên nhận nhiệm vụ đi bắt phạm nhân.
Khi đó, ba người bọn họ cạnh tranh pháp tôn vị.
Đó là lấy chấp pháp thiên hạ để cân nhắc.
Hắn đi đuổi giết một vị chí tôn, lại bị vây công, tuy rằng đem mấy người kia đều giết, nhưng bản thân cũng là hấp hối, hôn mê bất tỉnh, ta liền thừa dịp cơ hội này, tiến nhập thân thể hắn!”
Pháp Tôn ánh mắt bình tĩnh nhìn Bố Lưu Tình: “Ngươi rõ ràng chưa?”
Bố Lưu Tình thở dài: “Ta hiểu rồi”.
“Bố huynh, nếu ngươi là ta, ngươi có thể g**t ch*t Đông Phương Bá Đạo, chiếm cứ thân thể hắn, chờ đợi cơ hội, không tiếc tất cả trả giá, vì các huynh đệ báo thù hay không?” Pháp Tôn nặng nề hỏi.
“Sẽ!” Bố Lưu Tình hít một hơi nói: “Cừu này, là không thể không báo!”
“Ngươi báo thù cho huynh đệ của ngươi, ta hiểu ngươi” Pháp Tôn nói: “Nhưng ta cũng báo thù cho huynh đệ ta, ngươi hiểu ta sao?”
“Ta hiểu ngươi!” Bố Lưu Tình ánh mắt dần dần nghiêm hẳn lên: “Nhưng ngươi chiếm cứ là thân thể huynh đệ ta, cho nên ta tuy rằng hiểu ngươi, nhưng mà vẫn muốn giết ngươi!”
“Ta rõ ràng” Pháp Tôn cười ha ha, thản nhiên nói: “Ngươi nếu là bởi vì lời nói này của ta, sẽ không giết ta, vậy mới thực làm cho ta kỳ quái”.
Bố Lưu Tình nói: “Ngươi muốn báo thù, ngươi hẳn là đi tới thế giới cực lạc gì đó mới đúng! Như thế nào lại đến nơi này?”
“Ta không thể đi lên” Pháp Tôn thẳng thắn nói: “Ta sau khi đi ra, mới phát hiện, gia tộc tên khốn kiếp đó, lại có thể đã kiếm không ra, xem khắp điển tịch, cũng tìm không thấy gia tộc một vị Cửu Kiếp Kiếm Chủ nào! Ta liền càng hận, nói vậy tên này là một người đắc đạo, gà chó lên trời sao?”
“Cái này ta là thật không biết” Bố Lưu Tình cũng kỳ quái, các đời đều có chín đại gia tộc, vì sao cũng không thấy một cái gia tộc của Cửu Kiếp Kiếm Chủ?
“Cho nên ta cũng chỉ có thể lưu lại, tu luyện, chuẩn bị xông lên cái thế giới kia đi báo thù! Nhưng, tại đoạn thời gian này, ta cũng muốn tiêu diệt toàn bộ trợ lực của Cửu Kiếp Kiếm Chủ, ví dụ như Pháp Tôn, ví dụ như…Cửu Kiếp Kiếm Chủ mới!” Pháp Tôn thản nhiên cười cười.
Trong tươi cười, lại tràn ngập sát khí khôn cùng.
“Ta vừa chiếm cứ thân thể của hắn, đối với chấp pháp giả nắm trong tay còn chưa chắc.
Một lần Cửu Kiếp Kiếm Chủ nọ, ta bị ngáng chân, là không thể g**t ch*t.
Cửu Kiếp Kiếm Chủ số mệnh quá cường đại, hắc, bất quá, hắn muốn tiêu diệt huyết mạch gia tộc huynh đệ Đệ Ngũ của ta lưu truyền đến hiện tại, lại để cho ta bảo vệ xuống.
Hiện tại, gia tộc Đệ Ngũ tuy rằng thế yếu, nhưng dù sao vẫn còn tồn tại”.
Pháp Tôn thản nhiên nói xong, trong mắt lộ ra cảm tình khắc sâu.
Sở Dương rốt cuộc bừng tỉnh đại ngộ.
Gia tộc Đệ Ngũ ở mỗi một đời kiếm chủ, rõ ràng là địch của chín đại gia tộc cùng Cửu Kiếp Kiếm Chủ, lại có thể không có chết tuyệt, thì ra căn nguyên ở trong này.
Gia tộc Đệ Ngũ ở gia tộc Gia Cát tuy rằng là phụ thuộc, nhưng nắm giữ quyền lực cũng rất lớn, thì ra căn nguyên vẫn là ở trong này.
Chương 1080: Ta không cho ngươi đi
Đả tự bởi: Mộc Hà Sa – Truyện FULL
Sắc mặt Pháp Tôn, dần dần khôi phục bình tĩnh như lúc ban đầu, thân thể tiên thiên linh mạch của hắn, lại bắt đầu tụ tập linh khí; Hắn chậm rãi đứng thẳng thân mình, hai tay ở sau, tóc dài tung bay, dừng ở chân trời nắng sớm sắp lên, thản nhiên nói: “Bố huynh, tuy rằng ngươi là địch, nhưng, tối nay nói chuyện, đa tạ!”
Bố Lưu Tình cười khổ: “Thật ra ngươi hẳn nên đi tìm Vũ Tuyệt Thành nói chuyện”.
Pháp Tôn thản nhiên mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Người thương tâm đối với người thương tâm, không thể đồng ý! Hai chúng ta ở cùng một chỗ nói tới nói lui, cũng bất quá là giống như chuyện xưa.
Đã biết chính mình, cũng đã biết hắn.
Còn có cái gì để nói chuyện”.
Hắn ha ha cười, một bước đi ra ngoài, thân hình tiêu sái rất nhanh, bóng dáng rõ ràng còn ở trước mặt, nhưng chân thân đã muốn đi ra ngoài mấy trăm trượng: “Bố huynh, ta tùy thời chờ ngươi tới tìm ta, quyết một trận tử chiến! Ngươi nếu không đến tìm ta, sau khi thương thế lành, ta sẽ tìm ngươi!”
Thanh âm đi xa, Bố Lưu Tình không có đuổi.
Hắn thở thật dài, chà chà chân, thâm mình đột nhiên bay lên, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Xoát một tiếng, địa phương Bố Lưu Tình cùng Pháp Tôn nói chuyện, đột nhiên xuất hiện ba người.
Sở Dương, Tử Tà Tình, Ô Thiến Thiến.
Sở Dương cau mày, thở ra thật dài một hơi nói: “Thì ra, đây là Cửu Kiếp Kiếm Chủ!”
Tử Tà Tình cũng có thâm ý khác nói: “Thì ra, đây là Cửu Kiếp Kiếm Chủ!”
Nàng quay sang, nhìn Sở Dương: “Sở Dương, ngươi nghĩ tới cái gì?”
Sở Dương hít thật sâu, thản nhiên cười cười nói: “Mỏi mắt mong chờ!”
Tử Tà Tình ha ha cười nói: “Bất quá, ta có thể là nhìn không tới”.
Sở Dương thản nhiên nói: “Ngươi về sau sẽ nhìn thấy”.
Hiện tại nói cái gì cũng không có tác dụng.
Ta cam đoan ta đối với các huynh đệ của ta không như thế, ngươi tin sao? Không tin! Chín vạn năm tám đời Cửu Kiếp Kiếm Chủ đều là như vậy, Sở Dương ngươi vì cái gì có thể ngoại lệ?
Nhưng Sở Dương ta không thể là ngoại lệ hay sao!
Phải ngoại lệ! (Đả tự bởi: Mộc Hà Sa – Truyện FULL)
Lão tử dù sao đã chết qua một lần rồi, có chết nữa cũng không làm loại sự tình không biết xấu hổ vô sỉ dơ bẩn hạ lưu không bằng cầm thú này!
Tử Tà Tình ý vị sâu xa nở nụ cười.
Ô Thiến Thiến trợn tròn mắt, cái hiểu cái không, có chút mơ hồ nhìn hai người.
Cũng không rõ hai người đang nói cái gì.
“Đi thôi! Chúng ta trở về!” Tử Tà Tình thản nhiên cườu, đem hai người bay trở về.
Liền tại lúc này, chân trời bỗng nhiên sáng ngời.
Trời, đã sáng.
Nhưng tay của Tử Tà Tình đang nắm tay hai người, đột nhiên thả lỏng xuống dưới, thần sắc ngưng trọng nhìn chân trời.
Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến không tự chủ được ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy địa phương ánh bình minh dâng lên ở chân trời, có một mảng mây tím đang nhanh chóng di động, hầu như là ngay lập tức đã đi tới không gian trên đỉnh đầu.
Sở Dương xem một trận kinh ngạc, hắn chưa từng nhìn thấy, một đám mây lại có thể bay nhanh như vậy.
Ngay lập tức, trên đỉnh đầu đột nhiên mây đen dày đặc, lập tức chính là sấm vang chớp giật, chân trời vừa mới lộ ra ánh sáng nhất thời lại bị chèn ép trở về.
Tiếng sấm nặng nề như nhịp trống, không ngừng gõ ở bầu trời trên đỉnh đầu.
Trong lòng ba người, đồng thời cảm thấy áp lực, nặng trịch, tựa như có cái sự tình gì không tốt muốn phát sinh vậy.
Tầng mây càng áp càng thấp.
Áp lực cũng càng ngày càng nặng.
Tử Tà Tình thần sắc cũng càng ngày càng ngưng trọng.
Sở Dương lẩm bẩm nói: “Đây là cái gì? Chẳng lẽ……..đây là thiên uy?”
Tử Tà Tình cắn môi, yên lặng nhìn tầng mây trên bầu trời càng áp càng thấp tựa như ngưng tụ thành thực chất vậy, đột nhiên vừa ra tay, một chưởng chém vào trên cổ Ô Thiến Thiến, Ô Thiến Thiến một tiếng cũng chưa kịp nói, liền hôn mê bất tỉnh.
“Ngươi làm gì?” Sở Dương hoảng sợ.
Tử Tà Tình thần sắc phức tạp nhìn Sở Dương, nhẹ giọng nói: “Là tới tìm ta.
Ta tồn tại, ảnh hưởng cân bằng Cửu Trùng Thiên.
Mà ta vừa rồi ra tay, vận dụng Thiên Dương Tử Khí.
Bị phát hiện.
Chuyện này, không thể để cho Thiến Thiến biết”.
Sở Dương chấn động, nghẹn họng nhìn trân trối: “Vậy làm sao bây giờ?”
Tử Tà Tình hít một hơi nói: “Loại cường giả giống như chúng ta, mặc kệ ở vị diện nào, cũng không thể phá hư cân bằng vị diện, nếu chỉ là đơn thuần đợi, sẽ không xuất hiện vấn đề gì, nhưng một khi hiển lộ thực lực đủ để phá hư cân bằng, sẽ bị chế tài.
Ta nếu là dân bản xứ, hoàn hảo dễ nói một ít, nhưng cố tình lại còn không phải…Mà Bố Lưu Tình cùng Pháp Tôn, chính là nhân vật đỉnh phong cái Cửu Trùng Thiên này.
Cho nên, cuộc chiến của bọn họ, ta nhúng tay vào, liền biến thành cục diện như vậy”.
Sở Dương chấn động: “Vậy ngươi không nói sớm? Ngươi đã sớm biết như vậy, sao ngươi còn muốn ra tay?”
Tử Tà Tình thần sắc có chút phức tạp nói: “Ta sớm hay muộn đều phải đi, hiện tại bất quá là so với trong dự đoán hơi sớm mà thôi.
Duy nhất khác nhau chính là, ta tự mình rời đi, hoặc là bị người bắt đi ra ngoài”.
Sở Dương chân mày dựng thẳng: “Bắt đi ra ngoài?”
“Đúng, bình thường có loại tình huống này, sẽ bị bắt đi ra ngoài, cũng không làm khó dễ ngươi, chẳng qua là không cho phép ngươi tiếp tục ở trong này nữa” Tử Tà Tình thâm thâm nhìn Sở Dương một cái, nhẹ giọng nói: “Sở Dương, ngươi phải bảo trọng! Ngươi cần trân trọng!”
“Nếu ta không cho ngươi đi?” Sở Dương trầm giọng hỏi.
Tử Tà Tình hơi run lên, lập tức cười khổ nói: “Ngươi không cho ta đi? Đây chính là thiên uy!”
Sở Dương cười lạnh: “Ta cả đời này, vốn là không có lúc nào là không nghịch thiên mà đi.
Thiên uy? Có xúc phạm nhiều một lần thì có năng lực như thế nào?”
Tử Tà Tình trong lòng thở dài một tiếng.
Nàng làm sao không biết hôm nay lộ ra thực lực chân chính của bản thân, liền sẽ bị bắt đi ra ngoài, nhưng mà, nàng cũng không dám đợi tiếp nữa, nhất là đợi ở bên người Sở Dương.
Tử Tà Tình trong cả đời, chưa bao giờ cùng một thanh niên nam tử ở chung lâu như thế.
Càng thêm không có đối với thanh niên nam tử nào, thưởng thức trân trọng như đối đãi với Sở Dương.
Bắt đầu từ Hắc Huyết Tùng Lâm, nàng liền lấy ngược đãi Sở Dương làm vui, tuy rằng là ở thu đạo cảnh lực, nhưng trên thực tế cũng muốn xem, thiếu niên quật cường này, chung quy có thể chống đỡ đến một bước nào?
Nhưng nàng không nghĩ tới, mặc kệ như thế nào, chỉ cần là chiến đấu, Sở Dương chính là long tinh hổ mãnh! Cho dù là có tàn khốc, số lần thất bại có nhiều, nhưng ý chí chiến đầu của Sở Dương lại chỉ càng thêm ngẩng cao, tuyệt sẽ không có chút biến mất.
Càng khóa càng dũng!
Một đường vạn dặm thông hành, Tử Tà Tình đã ở điểm mấu chốt không ngừng áp bức Sở Dương, nàng thậm chí nghĩ: Thời điểm bức bách ra một phần tiềm lực cuối cùng của ngươi, ngươi còn có thể mạnh miệng sao?
Nhưng mãi cho đến thành Thiên Cơ, Sở Dương tuy rằng mỗi một ngày đều là kiệt sức mặt mũi bầm dập, nhưng cho tới hiện tại vẫn không nói một câu mềm xuống nào!
Điểm chết người là, cho dù là hắn nói mềm, lại có thể cũng là đang đùa giỡn chính mình.
Tử Tà Tình càng ngày càng không phục, xuống tay cũng càng lúc càng độc, Sở Dương kháng lực thế mà cũng theo nước lên thì thuyền lên, càng ngày càng cứng cỏi.
Thẳng đến Sở Dương ở thành Thiên Cơ, hai người chiến đầu càng thêm thường xuyên.
Tử Tà Tình đều không thể hoàn toàn áp bức ra tiềm lực của Sở Dương.
Thẳng đến một lần nọ, Sở Dương trùng quan; Tử Tà Tình bất đắc dĩ dùng phương pháp tàn khốc nhất giúp hắn, hình phạt tàn khốc như vậy, Tử Tà Tình tuyệt đối tin tưởng, cho dù là chí tôn, cũng thừa nhận không được!
Nhưng Sở Dương chính mình ra chủ ý, chính mình nghĩ biện pháp, làm để cho chính mình tra tấn hắn.
Lại càng cứng rắn chống đỡ xuống, hơn nữa đột phá!
Tại một khắc kia, Tử Tà Tình hầu như rơi lệ.
Chính là tại thời điểm kia, Tử Tà Tình cảm thấy tâm tình chính mình thay đổi.
Trước kia chính mình là độc lai độc vãng, trừ bỏ muốn báo ân, muốn nhìn thấy ân nhân một lần nói một tiếng cảm ơn ra, chưa từng có vướng bận gì.
Tâm như dòng nước phập phồng, ý giống như mây trắng bay bay, không vướng không bận, tiêu sái không dừng.
Nhưng bắt đầu từ ngày đó, trong lòng nàng, lại tựa như hơn một tia vướng bận.
Mà vướng bận này, chính là Sở Dương, thậm chí có một loại ý tưởng: Không muốn để cho Sở Dương lại chịu khổ sở như vậy.
Cho nên nàng mới giúp Sở Dương lam cái này, càng ở hôm nay, đem Sở Dương dẫn theo, để cho hắn đi tham quan cuộc chiến đỉnh phong của chí tôn, vì con đường tương lai của hắn, để cho hắn giảm bớt bình cảnh.
Nhưng liên tục ở đoạn thời gian nọ, Tử Tà Tình cảm thấy chính mình tựa như càng ngày càng không bỏ xuống được, có đôi khi nằm mơ, còn có thể mơ thấy. xem tại
Tại loại thời khắc này, Tử Tà Tình rốt cuộc cảm giác được không ổn.
Cho nên, nàng hôm nay lâm thời này ý, bạo lộ thực lực, muốn rời khỏi nơi này.
Dù sao đều là phải rời khỏi, sớm rời đi muộn rời đi, đều là rời đi.
Một khi đã như vậy, sớm không nên trì hoãn.
Tuy rằng hiện tại đạo cảnh lực còn chưa có bổ đủ, nhưng hiện có cũng đủ để mình thừa nhận một lần thiên uy, sau đó tiến vào trong đại đạo hư không lại đi bổ túc đạo cảnh lực.
Lại lưu lại nữa, nàng sợ chính mình sẽ càng thêm khó chịu, bổ túc đạo cảnh lực, muốn lưu lưu không được, muốn đi lại luyến tiếc, đó mới là chân chính khó chịu.
Cho nên nàng không tiếc đưa tới thiên uy trừng phạt, cũng muốn đem chính mình kéo ra khỏi cơn lốc xoáy tình cảm này.
Tuy rằng như vậy sẽ rất thống khổ…nhưng Tử Tà Tình thực không muốn để chính mình càng thêm đắm chìm vào trong cơn lốc xoáy tình cảm này!
Nhưng ngay tại lúc này, Tử Tà Tình nghe được Sở Dương nói “Nếu ta không cho ngươi đi?” những lời này, đột nhiên trong lòng đau xót, thế nhưng lại là ngọt ngào.
Trong lúc nhất thời, lại là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Nhưng nàng lập tức liền khống chế được chính mình, bất động thanh sắc.
“Nghịch thiên mà đi, là sẽ chịu trừng phạt” Tử Tà Tình ôn nhu nói, nàng nhẹ nhàng vươn tay, phủ lên khuôn mặt Sở Dương một chút, nhẹ giọng nói: “Ta sau khi đi, chớ có nghĩ tới ta, lo mà sống cho tốt”.
Sở Dương lại nhìn nàng, táo bạo nói: “Ngươi không có nghe thấy sao? Ta là nói, ta nếu không cho ngươi đi? Có biện pháp nào có thể để cho ngươi lưu lại??”
Hắn thế mà lại chất vấn.
Nếu là bình thường, Tử Tà Tình sẽ một chưởng đi ra ngoài, sau đó một cước liền đạp lên mông hắn, để cho hắn lại một lần nữa bay lên không trung.
Nhưng hiện tại, Tử Tà Tình cũng cảm giác trong lòng một trận thỏa mãn, đối với tiếng quát lớn này, trong lòng lại có thể có chút ngọt ngào.
Nàng cắn môi, trong mắt mang theo ý cười thỏa mãn, nhẹ giọng nói: “Không có cách nào”.
Sở Dương ngẩn ra!
Không trung một tiếng sét đánh vang lên, một đạo tiếng sấm uy nghiêm, cuồn cuộn mà đến, tựa như là từ xa đến gần vậy, dần dần đến đỉnh đầu liên tục vang lên điếc tai.
Cùng lúc đó, bên trong mây mù đột nhiên vươn ra một bàn tay màu vàng, mang theo một loại uy nghiêm không thể làm trái, chộp mạnh xuống dưới.
Một thanh âm ở trên bầu trời lạnh nhạt nói: “Tiện tì lớn mật! Dám phá hư cân bằng không gian! Nhanh theo ta trở về chịu thẩm!”
Tử Tà Tình sắc mặt trắng bệch, môi rung rung một chút, sau đó nàng nhìn thoáng qua mặt Sở Dương thật sâu, lập tức chụp lấy Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến, xa xa ném đi ra ngoài.
Sở Dương điên cuồng quát to một tiếng, ở giữa không trung mạnh xoay thắt lưng, chỉ bị nàng quẳng ra một khoảng cách, liền ngừng lại, lập tức như tia chớp hướng trở về.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Audio] Các Con Mẹ Đã Về [Audio] Các Con Mẹ Đã Về](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cac-Con-Me-Da-Ve.jpg)




![[Dịch] Thư Kiếm Trường An [Dịch] Thư Kiếm Trường An](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thu-Kiem-Truong-An-SE-Audio-Truyen.jpg)

