[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 41 : Tống tiền (c201-c205)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Tống tiền
Nguồn: EbookTruyen.Me
Hữu hộ pháp sứ hai tay chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười gằn: “Đám con lừa trọc có ngon thì đừng đi, lão nương có thể mắng các ngươi ba ngày ba đêm mà không trùng lắp!”
Một vị Bồ Tát cười lạnh nói: “Tiết Bích Nga, ngươi cũng chỉ còn sót lại một cái miệng thôi!”
“Không cần để ý tới bọn họ.”
Trên Tu Di sơn, lão Như Lai nói: “Nếu chửi nhau với bọn họ thì chỉ sợ có thể chửi nửa năm.
Trước đây cũng đã đánh mấy trăm năm, mắng mấy trăm năm, không cần nóng lòng trong phút chốc.
Đến ngăn trận tranh đấu này lại trước rồi hãy nói.”
Tăng nhân khắp núi không dừng lại, hư ảnh Tu Di sơn trôi về chiến trường kia.
Quốc sư Duyên Khang còn đang ra tay đánh nhau với đám người Cùng phu tử, cố gắng diệt trừ mấy vị cường giả này trước khi hư ảnh Tu Di sơn đến.
Lúc này, âm thanh của lão Như Lai truyền đến, chầm chậm nói: “Quốc sư, các vị đạo hữu, có thể nể mặt chút không?”
Quốc sư Duyên Khang tản kiếm khí đi, tránh khỏi sự truy kích của Cùng phu tử và người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh, mỉm cười nói: “Như Lai, mời nói.”
“Thiện tai, xin các vị đạo hữu dừng tay.” Lão Như Lai trầm giọng nói.
Đám người Cùng phu tử còn muốn ra tay, nghe vậy thì chần chờ một chút rồi tự dừng lại.
Điền chân quân không ngừng phun máu, bị kiếm khí của quốc sư Duyên Khang đánh bị thương tim phổi, giọng the thé nói: “Lão Như Lai, ngươi định liên thủ với chúng ta diệt trừ kẻ này sao?”
Lão Như Lai lắc đầu.
Sắc mặt Lý tán nhân hơi thay đổi, cười lạnh nói: “Chẳng lẽ Đại Lôi Âm tự cũng giống như Thiên Ma giáo làm chó săn cho Duyên Khang quốc sao?”
Lão Như Lai lại lắc đầu.
Cùng phu tử nhàn nhạt nói: “Lão đạo huynh, không nên thừa nước đục thả câu, có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Lão Như Lai cười ha ha nói: “Ta đến cảm hóa thiện duyên cho mấy vị, chấm dứt vụ án này.
Mấy vị đều là người tu hành, nếu tiếp tục đánh nữa thì không biết phải tổn thất bao nhiêu hào kiệt, đứt đoạn mất bao nhiêu truyền thừa.
Hôm nay, sao mọi người không biến chiến tranh thành tơ lụa, hòa hòa khí khí, kết thúc nhân quả lẫn nhau?”
Ánh mắt quốc sư Duyên Khang lấp lóe, trầm mặc không nói.
Lão Như Lai nhìn về phía hắn, cười nói: “Quốc sư là thiện nam tử, đã từng đến Đại Lôi Âm tự ta, ta và quốc sư đã bàn Phật pháp, giảng qua Đại Thừa, kết làm thiện duyên.
Không biết quốc sư có thể trả lại thiện duyên này cho lão tăng không?”
Quốc sư Duyên Khang nghiêm nghị nói: “Năm đó tuổi ta còn quá nhỏ, du học bốn phương, đến Đại Lôi Âm tự, Như Lai bỏ qua thành kiến môn phái chỉ điểm ta tu hành, ta cũng xem như là nửa đệ tử của Đại Lôi Âm tự, nên trả lại thiện duyên này.
Tuy nhiên, làm sao ta biết có phải là thả cọp về rừng không? Mấy người này chính là kẻ đầu sỏ trong thiên hạ, chắc gì chịu bỏ qua như vậy? Tương lai bọn họ lại làm phản thì sinh linh lại rơi vào cảnh lầm than.
Như Lai lấy lòng dạ từ bi mà hiểu cho lo lắng của ta.”
Lão Như Lai cười nói: “Lão tăng để bọn họ quy y Đại Lôi Âm tự, không hỏi chuyện thế giới phàm tục nữa thì quốc sư nghĩ như thế nào?”
Quốc sư Duyên Khang không tỏ rõ ý kiến.
Lão Như Lai mỉm cười, nhìn về phía mấy người Cùng phu tử, cười nói: “Mấy vị đều là tuấn kiệt năm đó, phong hoa tuyệt đại, mạnh mẽ một đời, hào quang một đời, bây giờ có nguyện ý bỏ xuống can qua mà quy y Phật môn hay không?”
Điền chân quân cười lạnh nói: “Lão Như Lai, chúng ta cộng với Đại Lôi Âm tự ngươi, tiêu diệt kẻ này còn không dễ dàng sao? Ngươi cho rằng ngươi bỏ qua cơ hội lần này thì Đại Lôi Âm tự của ngươi có thể an toàn sao? Quốc sư Duyên Khang tiêu diệt xong chúng ta, tất nhiên diệt Phật! Lúc này sao không lạnh lùng hạ sát thủ, lấy ra thủ đoạn hàng ma của ngươi?”
Lão Như Lai cười nói: “Mặc kệ quốc sư đối xử với Phật môn ta thế nào.
Dù sao thì thế gian này vẫn có người tin Phật, sùng bái Phật.
Mặc kệ thế gian này có còn Thần Phật hay không thì tín ngưỡng vẫn còn, sẽ không vì quốc sư có tiêu diệt Phật môn ta hay không mà mất đi, cũng sẽ không vì quốc sư tán dương Phật môn ta mà vinh hiển.
Nếu các ngươi nguyện ý bỏ xuống ân oán can qua, liền theo ta đi.
Nếu không muốn, lão tăng chỉ có thể nói một tiếng vô duyên, xin cáo lui.”
Đột nhiên, từng bóng người từ không trung mạnh mẽ hạ xuống, rơi ở phía sau quốc sư Duyên Khang, là trăm vị tướng quân Duyên Khang quốc mặc áo giáp máu me khắp người, từng người từng người chiến ý ngập trời.
Vệ Quốc Công lớn giọng nói: “Thế nào, Như Lai cũng tới tham gia trò vui sao? Tống tiền hả? Quốc sư, chúng ta cùng làm thịt lão hòa thượng và đám trọc đầy khắp núi này… “
Quốc sư Duyên Khang giơ tay, ngăn không cho hắn nói tiếp, thấp giọng nói: “Không nên lưỡng bại câu thương.
Lão Như Lai đến để hòa giải, đây là một chuyện tốt.”
Vệ Quốc Công buồn bực, không rõ ý nghĩa, nói: “Bọn họ chính là vì tống tiền, nhân cơ hội thu đám thủ lĩnh phản bội này vào Đại Lôi Âm tự của hắn, tăng cường thực lực của Đại Lôi Âm tự.
Những thủ lĩnh phản bội này đều là nhân vật vô cùng lợi hại, thả bọn họ đi chính là thả cọp về rừng, sau này tai họa vô cùng! Quốc sư, nghĩ kỹ!”
Quốc sư Duyên Khang mỉm cười nói: “Lão Như Lai nói rồi, sau khi bọn họ quy y Phật môn liền không hỏi chuyện thế giới phàm tục nữa, ta tin lão Như Lai.”
“Ngươi thật sự tin hắn?”
Vệ Quốc Công trợn mắt lên: “Trên đầu không lông, làm việc không tốn sức… “
Hắn còn định nói thêm thì quốc sư Duyên Khang đã giơ tay, lạnh nhạt nói: “Lão Như Lai là người đứng đầu Phật môn, ông ta đến hóa giải ân oán, chấm dứt một cuộc phân tranh, trả lại cho thiên hạ một khoảng thời gian thái bình, đây là việc thiện lớn lao.
Hơn nữa, ta cũng bị thương.”
Trên Tu Di sơn, từng vị Bồ Tát, La Hán nghe vậy thì dồn dập quay đầu lại nhìn.
Lão Như Lai tụng một tiếng Phật hiệu, cảnh tỉnh mấy vị Bồ Tát, La Hán, cười nói: “Quốc sư đã đồng ý hóa giải ân oán, Cùng phu tử, các ngươi thì sao?”
Mấy người Cùng phu tử liếc mắt nhìn nhau, yên lặng gật đầu.
Nếu bọn họ không đồng ý quy y Phật môn thì lão Như Lai sẽ thấy chết mà không cứu, mang theo rất nhiều cường giả Đại Lôi Âm tự rời đi, bọn họ đương nhiên sẽ chết trong tay quốc sư Duyên Khang.
Lần này, lão Như Lai gần như đã mang đến toàn bộ cường giả của Đại Lôi Âm tự, cho thấy tình thế bắt buộc, nếu bọn họ đồng ý quy y Đại Lôi Âm tự, quốc sư Duyên Khang cũng không dám truy cứu.
Lão Như Lai cười nói: “Mấy vị sư huynh sư tỷ thả xuống ân oán nhân quả, quy y Phật môn, tứ đại giai không, đương nhiên đắc đạo.
Quốc sư… “
Quốc sư Duyên Khang giơ tay chỉ về người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh, nói: “Như Lai, hắn cần phải ở lại.”
Tinh thần người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh tập trung cao độ, lão Như Lai khẽ cau mày, từng vị Bồ Tát, La Hán trên hư ảnh Tu Di sơn đồng loạt niệm Phật hiệu.
Quốc sư Duyên Khang mỉm cười nói: “Hắn nhất định phải ở lại.”
Tuy tiếng nói của hắn nhẹ nhàng, thế nhưng trong giọng nói lại có một loại ý vị không cho cò kè mặc cả.
Lão Như Lai than thở: “Vị thiện nam tử này, ngươi vô duyên với Phật môn ta.
Cùng phu tử, mấy vị sư huynh sư tỷ, mời lên đây.”
Mấy người Cùng phu tử chần chờ một chút, nhìn về phía người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh kia, đột nhiên cắn răng, bay lên Tu Di sơn, cùng hướng về người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh kêu lên: “Lão… Xin lỗi rồi!”
“Mấy vị không cần nhiều lời, ta hiểu mà.”
Người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh cười ha ha nói: “Quốc sư, ngươi định xử trí ta thế nào hả?”
Mặt quốc sư Duyên Khang không chút thay đổi nói: “Ta bắt ngươi lại, áp giải ngươi vào kinh thành gặp vua.”
“Áp giải ta vào kinh gặp Hoàng đế?”
Giọng điệu của người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh có chút quái lạ, cười nhẹ nói: “Vậy phải nhìn kiếm của quốc sư ngươi có đủ nhanh hay không rồi… “
Hắn chậm rãi giơ bàn tay lên, đột nhiên vỗ mạnh lên mặt nạ bằng đồng xanh, mặt nạ bằng đồng xanh chia năm xẻ bảy, cả khuôn mặt phía dưới mặt nạ đó cũng bị đập tan nát!
“Quốc sư, giang sơn của Linh gia, sớm muộn cũng sẽ tổn hại trong tay ngươi… “
Đầu của hắn nứt ra, rất nhanh đứt hơi, thế nhưng thân thể lại vững vàng đứng ở nơi đó, trước sau không ngã.
Mấy người Vệ Quốc công kêu lên sợ hãi, vội vã tiến lên, quốc sư Duyên Khang lại đứng đó không nhúc nhích, hắn không có ra tay ngăn cản người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh tự sát, thậm chí ngay cả ý tứ ra tay đều không có.
Trên ngọn núi xa xa, Tần Mục nhìn thấy cảnh tượng này thì khóe mắt nhảy nhảy.
Quốc sư Duyên Khang nói ra câu nói kia kỳ thực là muốn ép người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh tự sát.
Mặc kệ khuôn mặt dưới cái mặt nạ này là ai thì đương nhiên hắn cũng là cao tầng trong Hoàng thất, địa vị hiển hách, là người cực kỳ quan trọng của Hoàng Đế.
Nếu hắn bị quốc sư Duyên Khang bắt giữ, áp giải vào kinh gặp Vua thì vấn đề không chỉ là mặt mũi của Hoàng Đế khó xử mà thậm chí còn sẽ làm tâm lý của quân thần ly tán.
Hoàng đế có giết hắn hay không cũng là vấn đề.
Bộ mặt thật của hắn bại lộ, uy vọng của Hoàng Đế sẽ phải chịu đả kích nghiêm trọng, thậm chí triều chính cũng sẽ âm thầm bàn tán sôi nổi, đồn đoán ý đồ mưu phản của hắn, hay là đạt được ý chỉ của Hoàng Đế.
Khi đó, uy vọng của quốc sư Duyên Khang sẽ vượt qua Hoàng Đế, khiến tâm tư của càng nhiều văn võ đại thần hướng về quốc sư, mà Hoàng Đế cũng sẽ đề phòng quốc sư.
Hoàng Đế và quốc sư đấu đá thì quốc gia liền nguy hiểm, Linh gia cũng nguy hiểm.
Hắn là cao tầng của Hoàng thất, nhất định phải tự sát, không thể đẩy Linh gia vào thế bị động, không thể ném mặt mũi Linh gia.
Vì lẽ đó, hắn nhất định phải hủy diệt khuôn mặt của mình, khiến người ta không cách nào biết được thân phận thật sự của hắn.
Mà quốc sư Duyên Khang không ngăn cản cũng là hi vọng hắn tự sát, không muốn áp giải hắn đến kinh thành gặp Vua.
Cho dù hắn không hủy diệt khuôn mặt của mình thì quốc sư Duyên Khang cũng sẽ giúp hắn hủy diệt mặt của hắn.
Quốc sư Duyên Khang cũng không muốn gọt mặt mũi của Hoàng Đế, không muốn gọt mặt mũi Linh gia, đây là kết quả tốt nhất.
Nếu quốc sư Duyên Khang thật sự áp giải người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh này về kinh thành thì đó mới nói rõ hắn thật sự muốn làm phản, mưu đoạt ngôi vị Hoàng Đế.
Nhìn từ chuyện lần này thì quốc sư Duyên Khang không quan tâm đến ngôi vị Hoàng Đế, hắn chỉ là muốn mượn Duyên Khang quốc để triển khai hoài bão của chính mình, hắn muốn làm được tam lập tam bất hủ.
Hắn muốn trở thành Thánh nhân.
Trên Tu Di sơn, Như Lai hướng về quốc sư Duyên Khang chào, nói: “Quốc sư, việc nơi này, lão tăng xin cáo lui.”
“Như Lai đi thong thả.” Quốc sư Duyên Khang đáp lễ.
Hư ảnh Tu Di sơn trôi về phương tây, mấy người Cùng phu tử, Điền chân quân quay đầu nhìn lại, đã thấy quốc sư Duyên Khang hạ lệnh, sai người cắt đầu người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh vùi lấp ngay tại chỗ, còn thân thể không đầu thì đặt vào quan tài, chuẩn bị vận chuyển về kinh thành.
Lý tán nhân than thở: “Như Lai đạo huynh, lần này nếu không có ngươi… “
Lão Như Lai lắc đầu: “Không cần phải nói, quốc sư đã không hài lòng với Đại Lôi Âm tự ta, đi thôi, trở về núi.
Ta đoán tên nghiệt đồ kia của ta đã thừa cơ trở lại Đại Lôi Âm tự, cướp đi cánh tay của hắn.
Nếu trở lại đúng lúc thì còn có thể gặp được hắn.”
Tinh thần mấy tăng nhân trên núi tập trung cao độ.
Hư ảnh Tu Di sơn bay tới đỉnh núi nơi đám người Tần Mục đang đứng, phía dưới lại truyền tới tiếng cười lạnh: “Lừa trọc!”
Bồ Tát, La Hán, Tôn giả trên núi dồn dập quát lên: “Nghiệp chướng Ma đạo!”
Lão Như Lai lắc lắc đầu, cúi đầu xuống Tu Di sơn, khi ánh mắt nhìn xuống phía dưới thì đột nhiên tạo thành chữ thập nói: “Sư huynh.”
(Lão Như Lai cùng bối phận với Mã gia mà ta.)
Trên đỉnh núi, rất nhiều đường chủ, hộ pháp nghiêm nghị, đường chủ Kiếm đường hướng về Tần Mục nhẹ nhàng lắc đầu, Tần Mục khoát tay áo một cái, chắp tay nói: “Sư huynh.”
Lão Như Lai lộ ra vẻ kinh ngạc, gật gật đầu, mang người rời đi.
“Giáo chủ, ngươi cần gì phải đáp lễ với cái lão lừa trọc kia?”
Hữu hộ pháp sứ Tiết Bích Nga oán giận nói: “Bây giờ đã bại lộ thân phận thực sự, bị lão tặc ngốc kia biết rõ, chắc chắn sẽ kiếm chuyện!”
“Thân là Thánh giáo chủ, nếu hắn đã ngang hàng chào hỏi thì không thể không đáp lễ.”
Tần Mục cười nói: “Ta là Thánh giáo chủ thì không thể giấu diếm mãi được.
Hơn nữa, ta không thể để cho các ngươi mất thể diện, để Thánh giáo mất thể diện.”
Mọi người dồn dập nói: “Chúng ta tình nguyện không muốn thể diện này!”
oOo
Chương 202: Hấp quốc sư trên vỉ
Nguồn: EbookTruyen.Me
Trên hư ảnh Tu Di sơn, một vị Bồ Tát tạo thành chữ thập nói: “Thưa Phật, quốc sư Duyên Khang nói hắn cũng bị thương, sao không nhân cơ hội… “
“Thật hay giả?” Lão Như Lai từ mi thiện mục, ôn hòa hỏi.
Vị Bồ Tát này hơi run run: “Đệ tử… Đệ tử không biết.”
Lão Như Lai mỉm cười nói: “Lời của quốc sư Duyên Khang, dám tin hắn, có người đã thua, có người đã chết rồi.
Cùng phu tử, bởi vì các ngươi tin hắn bị thương cho nên mới có thất bại này phải không?”
Sắc mặt mấy người Cùng phu tử thảm đạm, đặc biệt là Đạo Tuyền chân nhân càng thêm trách bản thân sâu sắc.
Ông ta từ bên trong bã thuốc của Tần Mục phán đoán được quốc sư Duyên Khang bị thương nặng, mọi người tin lời của ông cho nên mới chọn con đường thứ hai.
Tuy nhiên, điều này cũng không thể hoàn toàn trách ông ta.
Cùng phu tử, Lý tán nhân, Điền chân quân, ba vị lão quái vật thời đại trước vào trong vạn quân đánh lén, trọng thương quốc sư Duyên Khang, ba vị lão quái vật này hiện nay là tồn tại đứng đầu thiên hạ, bất kể là thực lực hay uy vọng của ba người bọn họ đều là đỉnh phong trên giang hồ.
Không một ai sẽ hoài nghi thực lực của ba người bọn họ, tuy rằng quốc sư Duyên Khang được khen là kỳ tài ngút trời năm trăm năm có một, uy tín cao, thế nhưng vẫn không sánh được bất kỳ ai trong ba người bọn họ.
Chính là xuất phát từ tín nhiệm đối với ba người bọn họ nên mọi người mới tin tưởng quốc sư Duyên Khang thật sự bị thương nặng.
Mà một vài chi tiết nhỏ sau này cũng cho thấy quả thực quốc sư Duyên Khang bị thương rất nặng.
Chẳng hạn như dạy kiếm tại Thái học viện, quốc sư Duyên Khang chỉ giảng không tới hai ngày, hơn nữa trên người còn có hương liệu che giấu mùi vết thương.
Lại ví dụ như Long Vương Ngự Long Môn ban đêm thám thính phủ quốc sư rồi an toàn trở ra, quốc sư Duyên Khang không thể bắt hắn lại.
Lại như Chân tán nhân Tiểu Ngọc Kinh quyết chiến với quốc sư Duyên Khang bên thác nước, thương thế của quốc sư Duyên Khang bùng phát, một đường đi tới phải cần tiểu thần y Tần Mục đi theo, ngày đêm điều trị thân thể của hắn.
Thêm vào đó là phán đoán của vị thần y Đạo Tuyền chân nhân này, các loại dấu hiệu đều nói rõ thương thế của quốc sư Duyên Khang tái phát, mặc dù có sự điều trị, trị liệu của Tần Mục thì cũng cần ít nhất một tháng thời gian mới có thể phục hồi như cũ.
Mà điều này, bắt đầu từ lúc quốc sư Duyên Khang bị tập kích đã chắc chắn bị quốc sư lợi dụng, trở thành một âm mưu.
Ngay cả việc quốc sư Duyên Khang cho bọn họ hai con đường cũng là một âm mưu.
Từ đầu tới cuối liền không có hai con đường, chỉ có một con đường.
“Kỳ tài ngút trời năm trăm năm có một không phải dễ dàng đối phó như vậy.”
Lão Như Lai lạnh nhạt nói: “Năm trăm năm có một này, không chỉ là nói về trí tuệ, tư chất và ngộ tính của hắn, mà cũng chính là nói mưu lược, thao lược của hắn cũng là năm trăm năm mới có một.
Kỳ tài ngút trời năm trăm năm gặp một, nếu không thành Thánh nhân thì sẽ là Ma đầu vô pháp vô thiên, không phải là phúc của thế gian.
Tin?”
Hắn mỉm cười nói: “Quỷ.”
Mọi người buồn bực, không biết vì sao lão Như Lai lại nói kiểu như vậy, chỉ cảm thấy lời ít mà ý nhiều, thâm ý sâu sắc.
Môn chủ Cái môn Tề Đại Hữu nói: “Hắn liên thủ với Thiên Ma giáo đã chắc chắn là Ma đầu coi trời bằng vung.
Đáng tiếc không biết Giáo chủ của Thiên Ma giáo là ai.”
“Đã biết rồi.”
Lão Như Lai cười nói: “Chính là người trẻ tuổi đáp lễ với ta kia.
Lại nói, lão tăng và hắn còn có một đoạn duyên phận, vốn định độ hóa hắn đến Đại Lôi Âm tự, nhưng đáng tiếc chẳng biết vì sao duyên phận lại đột nhiên đứt đoạn mất, lại chuyển đến một sinh mệnh kỳ diệu khác.”
“Chính là hắn?”
Rất nhiều tăng nhân trên Tu Di sơn và mấy người Cùng phu tử đều ngẩn ra, lão Như Lai cười nói: “Chính là hắn.
Mấy vị lão đạo hữu kia vẫn là không tầm thường, dạy dỗ được một tiểu ma đầu như thế.
Đáng tiếc, Khích Khí La vẫn chưa thể giữ lại đoạn duyên phận này, chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi… “
“Quốc sư, ngươi thông minh hơn ta, chẳng lẽ không biết ý đồ đến đây của Tu Di sơn là có vấn đề?”
Vệ Quốc công nhìn bộ thi thể không đầu kia nhập quan, nghiêng đầu nói với quốc sư Duyên Khang bên cạnh: “Rõ ràng là bọn họ đến tống tiền, cứu đám lão quái vật Cùng phu tử ra, thực lực của Đại Lôi Âm tự lại tăng lên! Chưa diệt trừ những người này, cuối cùng vẫn là gieo họa về sau!”
“Tuổi thọ của đám người Cùng phu tử chỉ còn mười mấy hai mươi năm, không đáng để lo, để lão Như Lai cứu đi cũng được.”
Quốc sư Duyên Khang nói: “Ta biết rõ ý tứ của lão Như Lai, ông ta nhân cơ hội này đến tống tiền, rất đúng lúc, ta bị thương, không có sức ngăn cản ông ta.”
Sắc mặt Vệ Quốc công quái lạ, trên dưới đánh giá hắn, hồ nghi nói: “Thật hay giả?”
Quốc sư Duyên Khang nghiêm nghị nói: “Sao không thật?”
“Thật hay giả?”
Quốc sư Duyên Khang tức giận nói: “Đương nhiên là thật.
Ngươi thử liều mạng với những tồn tại cấp Giáo chủ này một trận xem? Huống hồ bên trong còn có ba vị tồn tại như Thần! Liều chết đánh với bọn họ một trận, sao có thể bình yên vô sự?”
“Ta không tin!”
Vệ Quốc Công giận dữ nói: “Có quỷ mới tin ngươi! Lời của ngươi nói, một chữ lão tử cũng không tin! Tin ngươi, hiện tại đều nằm trong quan tài thẳng đơ, động cũng không động một cái.”
Quốc sư Duyên Khang dở khóc dở cười, nói: “Kỳ thực, có lúc ta rất thành thực.”
“Chính là như vậy nên lừa người mới sâu.
Ta nhìn không hiểu ngươi.”
Vệ Quốc Công nhìn quan tài kia, trầm mặc chốc lát, nói: “Người trong quan tài, chắc ngươi biết là ai.”
Quốc sư Duyên Khang lắc đầu nói: “Ta không thể nói.”
“Ngươi không nói ta cũng sẽ biết, đợi về kinh thành, mấy ngày nữa nhìn vị lão Vương gia nào đột nhiên chết đi, liền biết hắn là ai.”
Vệ Quốc Công liếc mắt nhìn hai phía, thấp giọng nói: “Bên trong Linh gia có vấn đề, kỳ thực không chỉ một mình hắn, lão Thái hậu cũng không phải như vậy sao? Ta cảm thấy, ngươi nên tiến thêm bước nữa, dứt khoát làm Hoàng Đế luôn đi… “
Quốc sư Duyên Khang liếc nhìn hắn một cái, mắt lộ ra sát cơ.
Vệ Quốc Công sợ hết hồn, vội vàng nói: “Chúng ta là bạn bè hơn hai trăm năm, ngươi đừng dọa ta! Kỳ thực không phải ta nghĩ như thế, mà là những lão huynh đệ đi theo ngươi nghĩ như thế.
Ngươi đã thăng quan lên tới đỉnh, dù có lập được công lao bằng trời, Hoàng Đế cũng không cách nào lại thăng quan cho ngươi, hiện giờ ngươi lại bình định, lập được công lớn, ngươi bảo Hoàng Đế làm sao thưởng cho ngươi? Thưởng ngôi vị Hoàng Đế cho ngươi sao?”
Quốc sư Duyên Khang lắc đầu nói: “Ta và Hoàng Đế là tri kỷ, Hoàng Đế biết ta, hắn biết ta sẽ không cầu công lao.
Ta cầu, chỉ là hoài bão suốt đời.”
“Vì lẽ đó Hoàng Đế mới khó xử, không thưởng cho ngươi thì sẽ làm người có công trong thiên hạ thất vọng.
Thưởng cho ngươi thì hắn không còn thứ gì để thưởng.
Cho ngươi mỹ nhân, ngươi muốn không? Cho ngươi tiền tài, ngươi muốn không?”
Vệ Quốc Công thấp giọng nói: “Hoàng Đế biết ngươi hiểu ngươi, Thái tử thì sao? Tương lai Thái tử kế vị trở thành Hoàng Đế, hắn có hiểu ngươi biết ngươi như cha hắn không? Thái tử lấy cái gì ban thưởng cho ngươi? Lại nói, những lão huynh đệ kia theo ngươi cả đời, ngươi tiến thêm một bước nữa, bọn họ cũng có thể thăng quan.
Có người ước gì được thăng quan đấy.
Bọn họ muốn thăng quan, liền phải nâng ngươi đặt lên cái ngôi vị Hoàng Đế này.
Ngươi cảm thấy Thái hậu chính là lo lắng cái gì? Lo lắng chính là ngươi sao? Lo lắng chính những thủ hạ của ngươi kia!”
“Ta tự có con đường của ta.
Ngươi không cần phải nói.”
Quốc sư Duyên Khang đi về phía trước, lạnh nhạt nói: “Nói chuyện với ngươi tốn sức.
Ngươi cứ thành thành thật thật bình định, quét sạch thế lực phản loạn còn sót lại của Nam Cương.
Ta đi tìm tiểu thần y chữa thương.”
“Lại chữa thương?”
Vệ Quốc Công không hiểu nói: “Thật sự bị thương hả? Chắc ngươi lại gạt ta đúng không?”
Quốc sư Duyên Khang tức giận, phất phất tay đi xa.
Tần Mục mang theo Long Kỳ Lân, mấy người Thẩm Vạn Vân, Việt Thanh Hồng xuống núi, mà rất nhiều đường chủ và Tả Hữu hộ pháp Thiên Ma giáo trên núi thì đã khống chế cờ truyền tống rời đi.
Dưới chân núi, mấy người Tần Mục gặp được quốc sư Duyên Khang.
“Ta bị thương.” Quốc sư Duyên Khang nói.
“Khặc khặc khặc… ” Long Kỳ Lân cười hự hự.
Quốc sư Duyên Khang liếc con quái vật khổng lồ này một chút, Long Kỳ Lân vội vã câm miệng.
Sắc mặt quốc sư Duyên Khang có chút tái nhợt, nói với Tần Mục: “Ta bị thương.”
Tần Mục hồ nghi nói: “Thật hay giả?”
“Thật.” Sắc mặt quốc sư Duyên Khang càng thêm trắng xám.
“Thật chứ?”
“Thật sự!” Trán quốc sư Duyên Khang bốc lên gân xanh.
“Được rồi.”
Thành Đại Tương chỉ còn là một tòa thành trống trơ trọi, đã bị san thành bình địa, bên trong không có hiệu thuốc, bọn họ đành phải trở lại thành Vụ Ẩn, chung quanh tòa thành này có hồ nước, sương mù thường xuyên tràn ngập, như ẩn như hiện trong sương nên mới được gọi như vậy.
Bên trong nha môn, Tần Mục chẩn đoán thương thế cho quốc sư Duyên Khang, phát hiện hắn bị thương hơn một trăm chỗ, đa số đều là nội thương, trong cơ thể còn có cổ trùng, thậm chí ngay cả bên trong Thần Tàng của hắn cũng có nhiều vết thương, cũng may là tu vi của hắn thâm hậu, áp chế thương thế lại.
Những tổn thương này có sự khác nhau, đặc biệt là những tổn thương tiến sâu vào bên trong Thần Tàng kia càng thêm khó giải quyết, rất thử thách tu vi y đạo.
Linh Thai, Ngũ Diệu, Lục Hợp, Thất Tinh, Thiên Nhân, Sinh Tử, Thần Kiều Thần Tàng, những tổn thương này đều vô cùng hóc búa, hơn nữa thương tổn bên trong hồn phách cũng là một thử thách lớn, đây cũng là một cơ hội hiếm có đối với Tần Mục, có thể để cho hắn hiểu thêm càng nhiều bí mật của Thần Tàng.
Mà thương thế trên thân thể, trái lại không nghiêm trọng như vậy.
Muốn chữa khỏi thương thế của quốc sư Duyên Khang là một công trình vĩ đại, Tần Mục suy tính một lúc lâu, trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới tìm được biện pháp trị liệu, sai người tới hiệu thuốc bốc thuốc.
Phần lớn dược liệu bên trong hiệu thuốc đều là dược liệu bình thường, khó có thể tìm được một vài dược liệu quý hiếm, mặc dù thành Vụ Ẩn là một thành lớn, nhưng vẫn có rất nhiều dược liệu không tìm được ở nơi này, cần về kinh thành tìm kiếm.
Tần Mục trị liệu những thương thế có thể chữa trị từ dược liệu sẵn có trước, còn những thương thế khác thì phải về kinh thành rồi tính sau.
Bên trong nha môn, Tần Mục sai người mang tới một cái nồi cực kỳ khổng lồ, trong nồi đổ đầy nước và dược liệu, trên nồi đặt vỉ hấp lớn, rồi để quốc sư Duyên Khang cởi quần áo nằm lên vỉ hấp, dùng trăm cái châm bạc đâm vào thân thể ông ta, một đầu của châm bạc lọt vào bên trong Thần Tàng, dùng ngân châm như cây cầu, dẫn dược lực vào Thần Tàng của ông ta.
Quốc sư Duyên Khang lẳng lặng nằm bên trong vỉ hấp, đột nhiên nói: “Nếu như lần này Hoàng Đế ban thưởng cho ta mỹ nữ giai nhân và tiền tài, ta có nên nhận hay không?”
Tần Mục vê châm trên mi tâm hắn, ngân châm kia trống rỗng, có thể dẫn dược lực vào, nói: “Hoàng Đế còn có thể ban thưởng cho ngươi cái gì?”
Quốc sư Duyên Khang trầm mặc chốc lát, nói: “Không có.”
“Vậy ngươi phải nhận.”
Tần Mục lại mang tới một cây châm, châm lên trên tâm phế của hắn, nói: “Trong nhà quốc sư có những ai?”
“Ngoài ta ra thì chỉ có mấy lão bộc và thị vệ.”
“Có bao nhiêu tiền?”
“Bổng lộc mỗi tháng tạm đủ.”
“Không có vợ con sao?”
“Trong lòng mang đạo trời, sao còn cần ham muốn của con người?”
“Quốc sư nên lập gia đình… Đừng nói chuyện, cây này châm xuống, ta phải đậy vỉ hấp, tăng thêm lửa.”
Nửa tháng sau, khí sắc của quốc sư Duyên Khang khôi phục rất nhiều, một đường trị liệu này, trải qua mười lăm thành, Tần Mục vẫn không tìm được toàn bộ linh dược cần thiết, tuy nhiên cũng đã chữa trị thương thế của quốc sư được bảy tám phần.
Tần Mục giỏi về dùng thuốc, cho dù không có linh dược thượng thừa, nhưng dùng dược liệu bình thường cũng có thể thay thế những linh dược quý giá kia, chỉ là có chút thương tổn phải cần đến linh dược cực kỳ quý giá, khiến hắn bó tay toàn tập.
Đến kinh thành, chỉ thấy rất nhiều đường phố treo cờ trắng và đèn lồng trắng, mọi người hỏi thăm một chút, mới biết là Trấn Bắc Vương Linh Ẩn Phong đã chết, Hoàng Đế đau buồn, cả nước đều buồn.
Trấn Bắc Vương Linh Ẩn Phong là em trai của Tiên Đế, xếp thứ tám, bởi vậy cũng được gọi là Bát Hoàng thúc, được người tôn sùng, được người kính yêu.
Thời trẻ, lúc Tiên Đế tranh giành chính quyền, chiến công của Bát Hoàng thúc hiển hách, san bằng mấy môn phái, mấy quốc gia, bị thương rất nặng, mấy lần suýt chết trận, lại từng mấy lần cứu mạng Tiên Đế.
Duyên Phong Đế có thể thuận lợi đăng cơ cũng có sự chống đỡ của ông ta.
Giang sơn của Linh gia, ông có công lớn.
oOo
Chương 203: Người què đáng tin cậy
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục nghe được tin tức này thì khẽ cau mày, nhìn quốc sư Duyên Khang bên cạnh một chút.
Quốc sư Duyên Khang lộ ra vẻ đau buồn, nói: “Ta phải qua phủ Trấn Bắc Vương phúng viếng.”
Tần Mục thấp giọng hỏi: “Quốc sư, tại sao Trấn Bắc Vương lại phản?”
“Hắn không phải phản Hoàng Đế, hắn là vì giang sơn của Linh gia mà phản ta.”
Quốc sư Duyên Khang nhẹ giọng nói: “Quyền thế của ta quá lớn khiến hắn bất an, cảm thấy ta chắc chắn sẽ lật đổ sự thống trị của Linh gia.
Ngươi nói đúng, ta nên lập gia đình.
Trong lòng mang đạo trời cũng phải có ham muốn của con người.”
Sắc mặt Tần Mục quái lạ.
Người như quốc sư Duyên Khang thành gia lập nghiệp? Dù sao cũng hơi hoang đường, thế nhưng lại vẫn cứ xảy ra.
“Ta muốn về phủ trước, thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ.
Trấn Bắc Vương có công với nước, dù rằng không ủng hộ con người của ta, xử sự của ta, nhưng cũng là một người đáng kính, nhất định phải bái.”
Quốc sư Duyên Khang và hắn tách ra, nói: “Đến kinh thành, thương thế của ta liền không cần ngươi phải vất vả.”
Tần Mục gật đầu, trước đó quốc sư Duyên Khang đã bị đánh lén trọng thương, thương thế cũng đã sớm khỏi, nói rõ bên cạnh hắn tất nhiên cũng có một vị thần y, đến kinh thành, liền không cần Tần Mục trị thương cho hắn.
Quốc sư Duyên Khang trở lại phủ quốc sư, đột nhiên lòng sinh cảnh giác, không đi cửa chính mà trực tiếp nhảy vào trong phủ, nhìn chung quanh, chỉ thấy tất cả cấm chế phong ấn trong phủ đều còn.
Hắn vẫn không có bất kỳ lơi lỏng nào, trầm giọng hỏi: “Phúc lão? Nguyên Thanh?”
Vẫn không có âm thanh truyền đến, phủ quốc sư yên tĩnh lạ kỳ.
Quốc sư Duyên Khang đi vào bên trong, vào đến phòng khách, chỉ thấy mấy người hầu và thị vệ trong phủ bị trói chặt, tựa như một đám người bị chồng lên nhau.
Quốc sư Duyên Khang cau mày, nhanh chóng nhìn thấy Phụ Nguyên Thanh, Tiểu Độc Vương Phụ Nguyên Thanh bị cởi sạch xiêm y, trói gô lại và treo trên đỉnh đại sảnh, đầu lưỡi bị kéo ra ngoài, trên đầu lưỡi buộc một sợi dây thừng vàng, đầu kia của sợi dây thừng vàng treo một thanh sắt to, không biết nặng bao nhiêu.
Quốc sư Duyên Khang cau mày, kiếm quang lấp lóe trên đầu ngón tay, chặt đứt dây thừng vàng, lại cắt hết dây thừng trên người hắn.
Phụ Nguyên Thanh té xuống, rơi không nhẹ, lúc này quốc sư Duyên Khang mới phát hiện toàn bộ tu vi của hắn đều bị phong ấn, ngay cả Thần Tàng trong cơ thể cũng bị phong ấn lại, không phát huy ra được nửa chút tu vi.
Quốc sư Duyên Khang mở phong ấn cho hắn, rồi tiếp tục mở phong ấn cho toàn bộ những người hầu và thị vệ khác, sắc mặt trầm xuống hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Không biết.”
Phụ Nguyên Thanh lắc đầu, xấu hổ nói: “Ta chẳng nhìn thấy gì cả liền bị phong ấn, sau đó bị treo lên, vẫn chẳng nhìn thấy gì thì đầu lưỡi liền bị kéo ra ngoài, treo vào thanh sắt lớn, muốn kêu cứu cũng không được!”
“Lão gia, có phải là phủ của chúng ta bị ma quái lộng hành không?”
Khuôn mặt của mấy người hầu kia cũng sợ hãi, nói: “Ta cũng chẳng nhìn thấy gì cả, sau đó liền bị chất đống, không thể động đậy nữa!”
“Ma quái lộng hành?”
Quốc sư Duyên Khang lắc đầu, nói: “Không phải ma mà là tốc độ của người nọ quá nhanh, nhanh đến mức ngay cả nhìn các ngươi cũng không thấy hắn.
Ta biết người này là ai, hắn xông vào phủ ta đơn giản là nhân lúc không có ta, lấy lại cái chân kia của hắn.
Nếu ta đoán không sai thì cái kho bảo vật ta thu gom kia hẳn là đã trống rỗng rồi.”
Hắn mang theo mọi người tới nhà kho, chỉ thấy phong ấn trên nhà kho vẫn còn, vẫn chưa bị đụng tới.
Phụ Nguyên Thanh thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Quốc sư ngươi đoán sai rồi, phong ấn vẫn còn, phỏng chừng là tên trộm kia không thể mở được phong ấn của ngươi nên chưa hề đụng đến đồ vật trong kho.”
Quốc sư Duyên Khang thở dài, nói: “Huyễn Ảnh Vô Hình, Thâu Thiên Hoán Nhật, không cần mở phong ấn ra? Hắn có thể trực tiếp xuyên qua phong ấn, không chạm vào phong ấn chút nào.
Trong kho quả thực trống trơn rồi.”
Mọi người không tin.
Quốc sư Duyên Khang mở phong ấn ra, đẩy cửa đi vào, chỉ thấy trong kho bày đầy các loại bảo vật đã rỗng tuếch, bị dọn sạch sành sanh.
Mà ở trên vách tường đối diện cửa, lẽ ra treo một bức tranh, bức tranh đó là Kiếm Thần mang kiếm do Thái tử Thiên đồ quốc năm đó vẽ, bức tranh này cũng đã biến mất tăm.
Thay vào đó chính là một hàng chữ nghiêng nghiêng ngã ngã, xấu đến kinh người: “Quốc sư, chân của ta ta lấy lại, đống bảo bối ngươi thu gom ta vui lòng nhận, người hầu nhà ngươi ta thay ngươi chiếu cố rất tốt, không cần lo lắng.
Đúng rồi, giường của ngươi ta ngủ, sau khi tỉnh dậy còn bài tiết một đống lên giường, lại còn ngâm một bình trà thơm trong thư phòng của ngươi.
Ân oán giữa chúng ta đã thanh toán xong, không cần cảm ơn ta!”
Sắc mặt quốc sư Duyên Khang âm trầm, vội vàng xoay người đi tới phòng ngủ, vén chăn lên, mùi hôi thối ngập trời, vội vàng bịt mũi, phất tay nói: “Phúc lão, ném đi, ném đi!”
Phúc lão liền vội vàng quấn chăn, cuốn cả đệm giường, cả cái giường vẫn còn mùi hôi.
Phúc lão đạo: “Lão gia, giường này cũng phải ném đi sao?”
“Ném đi!”
Quốc sư Duyên Khang phất tay, bước nhanh tới thư phòng, trong thư phòng tràn ngập mùi khai, trong ấm trà là một ấm nước vàng xanh xanh, hiển nhiên không phải nước trà.
Quốc sư Duyên Khang cuốn tay áo một cái, quăng ấm trà cùng với chén trà ra ngoài cửa sổ, sắc mặt tái xanh: “Vô liêm sỉ, lấy đi chân của mình thì cũng thôi, còn ở trong phủ ta ăn uống, bài tiết, ngủ nghỉ, phá hỏng sự thanh tịnh của ta! Phúc lão, sắm lại bộ trà và chăn nệm.”
Phúc lão chần chờ một chút, nói: “Lão gia, tiền trong nhà còn không nhiều… “
Quốc sư Duyên Khang hơi run run, trầm ngâm nói: “Ban thưởng của Hoàng Đế còn phải mấy ngày nữa mới tới, bổng lộc của ta mỗi tháng phát một lần, nhưng phải đến đầu tháng mới có.
Bổng lộc tháng này hết rồi sao?”
Phúc lão nói: “Lần này lão gia ra ngoài mang đi hơn nửa bổng lộc, tiền để lại, mừng thọ vương công đại thần phải mua một ít lễ mọn, sinh con trai cũng phải đưa một ít.
Mấy ngày trước đây Thái hậu mừng thọ trong cung, chuẩn bị chút lễ nhỏ, trong cung còn chê keo kiệt.”
Quốc sư Duyên Khang đau đầu, nói: “Trấn Bắc Vương mất cũng phải bị chút lễ.
Trong nhà quả thực không có tiền sao? Còn gì có thể cầm cố không?”
“Cái này… “
Phúc lão chần chờ một chút, không hề trả lời.
Quốc sư Duyên Khang nhìn chung quanh, chỉ thấy tuy nhà không nhỏ, thế nhưng lại không có bao nhiêu đồ gia dụng, không lấy ra nổi mấy thứ có thể cầm cố.
Xưa nay hắn cảm thấy xa hoa sẽ mất hết ý chí, cho nên toàn bộ chi phí ăn mặc đều đơn giản, cũng không có đồ cổ gì.
Những thứ hắn thu thập thường thường là cổ quái kỳ lạ, chẳng hạn như chân Thần của người què, các loại tranh vẽ của Thái tử Thiên đồ quốc, mà những thứ đồ này lại bị tên thần trộm kia tìm tới cửa trộm mất.
“Có thể đi ứng trước một chút bổng lộc không?”
Phúc lão đạo: “Lão gia, không muốn thể diện sao?”
Quốc sư Duyên Khang chần chờ nói: “Có thể mượn một ít không?”
Phúc lão lắc đầu nói: “Gần đây chiến tranh, mấy vị có quan hệ tốt với lão gia đều xuất binh ở bên ngoài, không ở nhà, hơn nữa lão gia đã mượn không ít lần và còn chưa trả lại, sẽ bị người ta phàn nàn.
Chủ bọn họ không ở nhà, ta đi vay tiền, ai mà cho mượn? Trừ phi lão gia tự mình đứng ra.”
Quốc sư Duyên Khang trầm ngâm, nói: “Kỹ thuật vẽ của ta cũng tạm được, có thể vẽ tranh đi bán, đổi chút tiền.”
Phúc lão nói: “Ký tên lão gia à?”
Quốc sư Duyên Khang lắc đầu: “Ký tên của ta thì người mua tranh chính là hối lộ ta, không ký.”
Phúc lão lắc đầu nói: “Như vậy tranh của lão gia bán không được.”
Quốc sư Duyên Khang chán nản: “Sao ngươi biết bán không được? Ta thu gom tranh của Thái tử Thiên đồ quốc, vẽ lại không biết bao nhiêu lần, tuy không dám nói có thể sánh ngang Họa Thánh, nhưng vẫn tính là tạm được chứ?”
“Lão gia, kinh thành là nơi nào? Danh sĩ như cá diếc sang sông, nhưng được mấy người có thể dựa vào tranh chữ kiếm tiền chứ? Hơn nửa đều đói đến da bọc xương.
Lão gia cảm thấy kỹ thuật vẽ của mình so với bọn họ ra sao?”
Phúc lão đạo: “Ngược lại mấy tên đệ tử của lão gia kia, có thể cho lão gia vay tiền.”
“Vay tiền đồ đệ? Ta bỏ cái mặt này xuống không được.”
Đột nhiên quốc sư Duyên Khang nhớ tới Tần Mục, cười nói: “Ta biết ai có tiền, có thể mượn được.
Hắn ra tay hào phóng, mua thuốc cho ta thì cũng thường là hắn trả tiền, bằng không chút bổng lộc này của ta đã sớm xài hết.
Hắn không ở trong triều, vay tiền hắn cũng không tính là mất mặt.
Ta đi vay tiền, các ngươi ở chỗ này chờ ta.”
Tần Mục trở lại Sĩ Tử Cư Thái học viện, mới vừa đi vào Sĩ Tử Cư, liền ngửi được mùi thuốc, mùi thuốc này tựa hồ là từ nơi ở của mình bay tới, không khỏi buồn bực.
Bên trong Sĩ Tử Cư có tạp dịch chuyên môn quản lý, tuy nói là tạp dịch, nhưng mỗi cái tạp dịch cũng thường xuyên vào trong điện nghe giảng, bởi vậy thực lực tu vi thực sự không kém.
Thực lực tạp dịch thậm chí còn mạnh hơn một vài sĩ tử, trong lịch sử của Thái học viện liền có không ít tạp dịch tu thành bản lĩnh phi phàm, từ tạp dịch nhảy một cái trở thành sĩ tử, thăng quan tiến chức, trở thành tướng lĩnh nổi tiếng một phương.
Có tạp dịch canh giữ Sĩ Tử Cư, trên căn bản người ngoài không thể tiến vào.
Tần Mục mang theo Long Kỳ Lân và Hồ Linh Nhi đi vào nơi ở của mình, chỉ thấy trong sân chất đống bao lớn bao nhỏ dược liệu, còn có các loại lò thuốc, vạc thuốc.
Lò thuốc và vạc thuốc đều không giống bình thường, hoa văn khắc trên mặt cực kỳ phi phàm, hiển nhiên là bảo vật, không kém hơn bảo vật Tần Mục đoạt được từ trong Lâu Lan Hoàng Kim cung là bao!
Một vạc thuốc trong đó còn đặt một cái chân, trong một lò thuốc khác thì đặt một cánh tay.
Tần Mục nhìn thấy chân và cánh tay này thì hơi run run, nói với Hồ Linh Nhi và Long Kỳ Lân: “Các ngươi chờ ở ngoài, không được để người nào tiến vào chỗ ta ở.”
Hồ Linh Nhi và Long Kỳ Lân đứng dậy, đi ra ngoài, Tần Mục quay đầu lại nhìn thấy Long Kỳ Lân lách qua khiến khung cửa vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, không khỏi lắc đầu, thầm nghĩ: “Mấy ngày nay cái tên này ăn đến mập, chỉ sợ không được bao lâu liền có thể làm cánh cửa vỡ tan, đến lúc đó lại phải thay cửa mới.”
Hắn đẩy cửa phòng, chỉ thấy hai người đàn ông nửa già nửa không ngồi ở đó, mặt mũi người què sạch sẽ chỉnh tề, tóc sáng choang bóng loáng, râu trên cằm cũng được một sợi dây vàng chóe buộc lại, quần áo trên người cũng rất là đẹp đẽ.
Mà Mã gia ngồi đối diện với hắn, một thân áo vải dài màu xanh, quần áo không đẹp đẽ như người què, một tay áo trống rỗng buông xuống.
Hắn có vẻ hơi phong trần mệt mỏi, hẳn là vừa tới chưa được bao lâu, thái dương hoa râm, tóc có chút tán loạn.
Hai người nhìn thấy Tần Mục đi vào, người què lộ ra nụ cười chân chất, khuôn mặt lạnh như băng của Mã gia cũng lộ ra vẻ mỉm cười.
“Mã gia, gia gia què… “
Tần Mục cảm động, vành mắt ửng đỏ: “Các người đến thăm con sao?”
“Không phải.” Mã gia nói.
Tần Mục có chút đau lòng, người què cười nói: “Ngươi sống thoải mái hơn chúng ta nhiều, chúng ta đến thăm ngươi làm gì? Ngươi là người chúng ta nhặt được, chúng ta sẽ đặc biệt từ vạn dặm xa xôi chạy tới thăm ngươi sao? Đừng tự mình đa tình.”
Tần Mục cả giận nói: “Chính là đến thăm con!”
Người què lắc đầu nói: “Ta chỉ là đến để ngươi giúp ta nối lại cái chân.
Ngươi xem giúp ta một chút cái chân kia còn sống không?”
“Không giúp.”
Người què cả giận nói: “Tiểu tử thúi cánh cứng rồi hả? Chúng ta không phải đến thăm ngươi!”
Mã gia tằng hắng một cái, không nhanh không chậm nói: “Ngươi không đến thăm nó, vì sao không mang chân của mình đi tìm dược sư, lại cứ tìm đến nó? Đừng chọc nó nữa, ngươi xem nó sắp khóc rồi.”
“Con mới không thèm khóc.” Tần Mục gân cổ nói.
“Được rồi, được rồi, đừng đỏ mắt, ta là tới thăm con.
Ta mới vừa từ phủ quốc sư trở về, ở nơi đó một khoảng thời gian, tiện tay mang đi mấy món đồ.
Nhìn thấy cái chân trong lò kia không?”
Ông lão này dương dương tự đắc: “Là chân của ta! Ta cầm từ phủ quốc sư về, quốc sư không có một chút biện pháp nào, trơ mắt nhìn ta lấy chân đi!”
Tần Mục trầm mặc chốc lát, lộ ra nụ cười chân chất: “Gia gia què, con và quốc sư mới vừa từ nơi khác trở về, quốc sư trong phủ quốc sư là quốc sư nào?”
Người què trừng hai mắt nhìn hắn, Tần Mục không nhường chút nào, cũng trừng hai mắt nhìn lại, nụ cười trên mặt hai người chân chất như nhau, cho người ta một loại cảm giác đáng tin cậy, cho dù bị bọn họ chọc dao vào cũng vẫn còn cảm thấy bọn họ phi thường đáng tin cậy.
oOo
Chương 204: Chuyện cũ bí mật của Tần Mục
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục và người què mắt to trừng mắt nhỏ, Mã gia vẫn là trong nóng ngoài lạnh, nói: “Đều là người lớn, đừng chơi trò trẻ con nữa.
Chúng ta tới là để xem mấy ngày qua con sống thế nào, tiện thể cũng để con nhìn một chút tay và chân của chúng ta còn có thể sử dụng được hay không.”
Người què cười nói: “Lão Mã chạy từ Đại Lôi Âm tự tới, con hẳn phải biết là hắn đặc biệt tới thăm con.
Đại Lôi Âm tự cách nơi này mấy vạn dặm, cách Tàn Lão thôn chỉ có hai, ba ngàn dặm.
Còn ta, ta mới không phải đến thăm con, chân của ta ngay trong phủ quốc sư, cách con gần nhất.”
Trong lòng Tần Mục ấm áp, Mã gia nói: “Con đừng tưởng người què châm chọc con, nhưng kỳ thực là người tốt.
Lúc còn nhỏ con thường hay đái dầm, bà bà chưa từng chăm sóc trẻ em, bị con tiểu đến nản, đã muốn đưa con qua thôn bên cạnh cho người khác nuôi.
Hôm trước đưa con đi, hôm sau con đã lại nằm trên giường của bà bà.
Bà bà đưa mấy lần, không hiểu sao con cũng trở về mấy lần, đương nhiên là người què trộm con trở về.”
Người què lắc đầu nói: “Không có đâu.
Ta ghét nhất chính là trẻ con.
Nếu không phải ta chỉ có một chân, mỗi ngày ta đều sẽ đá vào sau cái mông tròn vo của hắn.”
Tần Mục cảm thấy nơi trái tim mơ hồ đau đớn, có chút không tin: “Khi còn bé con đái dầm, bà bà muốn đưa con cho người khác? Bà bà thương con như thế… “
“Đưa nhiều lần lắm.”
Mã gia nói: “Bà bà lại chưa từng sinh con, chưa từng chăm sóc trẻ em, con tiểu như là thác nước, buổi tối còn khóc, đói cũng khóc, ăn no rồi cũng khóc, không ngủ được cũng khóc, đến nỗi con bò trong chuồng cũng đều sắp bị con nửa đêm làm ầm ĩ mà phát điên.
Bà bà không chán mới là lạ, mấy lão già chúng ta cũng chán quá chừng, lúc đó trưởng thôn và dược sư cũng đều nói, cho đi cũng được, như vậy mới thanh tịnh.”
Tim Tần Mục thêm đau, mặt đen lại nói: “Trưởng thôn gia gia và dược sư gia gia cũng nói muốn đưa con đi? Sao con không biết còn có chuyện này?”
Người què cười nói: “Khi đó ngươi vẫn chưa tới một tuổi, sao có thể nhớ được? Ngươi mỗi ngày đái dầm ngược lại cũng thôi, quan trọng là còn ị trên giường.
Người câm vốn là nói muốn tặng ngươi cho người khác nuôi, tiện thể tặng kèm một con bò cái đẻ, kết quả ngươi liền không đái dầm, cho nên mới chưa đưa ngươi cho người khác… “
“Gia gia câm cũng muốn tặng con cho người khác?”
Tần Mục trầm mặc chốc lát, nói: “Cũng còn tốt, còn có gia gia mù và gia gia điếc thương con.”
Mã gia nói: “Quả thực người mù thương con.
Tuy nhiên từ sau khi hắn ôm con đưa lên cao, con lại tiểu trên mặt hắn thì khi bà bà tặng con cho người khác, hắn liền không nói gì.”
Người què nói: “Khi ngươi còn bé, người điếc phiền nhất chính là ngươi.
Lúc nào cũng bò lên bàn sách của hắn, bò đến đâu bôi mực đến đó, còn tiểu vào nghiên mực của hắn… “
Ông thổn thức nói: “Vẫn là lúc đái dầm mới đáng yêu, lớn rồi liền không đáng yêu chút nào, bò lên tượng đá trong thôn mà tiểu.”
Tần Mục bị đả kích, nghiêm nghị nói: “Mã gia gia, gia gia què, hiện giờ con đã là Thiên giáo chủ của Ma giáo, chúng ta có thể đừng nói chuyện đái dầm này được không? Con đến xem giúp chân và cánh tay của hai người.”
Người què cười nói với Mã gia: “Chuyện đái dầm bị bà bà cho người khác này, sau khi ta chết sẽ được cất vào trong quan tài, nghĩ tới chuyện này đều sẽ cười đến nhảy lên.”
Mã gia lộ ra vẻ tươi cười: “Ta cũng thế thôi.”
Mặt Tần Mục tối sầm lại, đi vào trong sân, chuyển lò luyện và lò thuốc vào, kiểm tra tay và chân của hai người, lại lấy ra Thiếu Bảo kiếm, khoét một lỗ trên đùi người què, trích mấy giọt máu cẩn thận kiểm tra.
Sau một lát, hắn lại cắt cánh tay của Mã gia, cũng lấy ra mấy giọt máu, nghiên cứu chốc lát, nói: “Tuy rằng sinh cơ trên cánh tay của Mã gia đã tiêu hao gần nửa, nhưng được chăm sóc rất tốt, tựa như có người dùng chân ngôn Phật môn rung động huyết tính bên trong cánh tay, làm cho huyết dịch tươi sống như cũ.
Dùng linh đan diệu dược nuôi dưỡng, khôi phục sinh cơ, còn có thể nối lại, luyện thêm mấy năm thì sẽ khôi phục như lúc ban đầu.”
Mã gia nói: “Cánh tay của ta bị bọn họ đặt ở bên trong Thiên Phật tháp, trong Thiên Phật tháp đều là thân thể của Như Lai các đời, ngày đêm có tăng nhân tụng niệm chân ngôn, duy trì hoạt tính thân thể.”
Tần Mục sợ hết hồn, thất thanh nói: “Trong Đại Lôi Âm tự thật sự có ngàn vị Phật đà?”
Mã gia lắc đầu nói: “Ta chưa từng đếm, hẳn là có đi.”
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, kiểm tra chân của người què, nói: “Cái chân này của gia gia què… máu đã hỏng rồi, chân đã chết, không thể nối lại.”
Sắc mặt người què trắng bệch, nụ cười trên mặt biến mất không còn tăm hơi, kêu lên: “Sao có thể có chuyện đó? Ta được người trong thiên hạ ca tụng là chân Thần, hai cái chân này đã luyện đến cảnh giới của Thần, làm sao có khả năng chết đi? Hơn nữa, cái chân này mới vừa bị chém đứt không lâu, cũng chỉ hai mươi, ba mươi năm, ta không tin chân của ta có thể kém hơn tay của Mã gia, khẳng định còn sống!”
Tần Mục lộ ra nụ cười chân chất: “Gia gia què nén bi thương mà đổi hướng khác, đã chết rồi, nối lại không được.
Hơn nữa vừa nãy con nếm thử máu của người mới biết bên trong còn có bột ngũ vị hương và mùi hun khói, đoán chừng là quốc sư sấy cái chân này thành chân khô.”
Người què tức điên mà cười: “Tiểu tử thúi, lại dám lừa gạt ta.
Quốc sư có thể nghèo đến mức ướp cái chân ta làm thịt ăn sao?”
Ông lại hồi hộp hẳn lên: “Quả thực tên quốc sư kia rất nghèo, sẽ không thật sự làm thành thịt khô chứ?”
Tần Mục dương dương tự đắc.
Mã gia nói: “Con đừng dọa hắn, lá gan nhỏ mà cũng làm ăn trộm.”
Tần Mục cười nói: “Tuy rằng tay của Mã gia và chân của gia gia què ít sức sống hơn nửa người dưới của Đồ gia gia, nhưng cũng may sinh cơ vẫn còn, con sẽ dùng thuốc nuôi dưỡng hoạt tính tay chân đã đứt của hai người trước, qua mười ngày nửa tháng, chắc là có thể chăm sóc đến tình trạng sống lại.
Khi đó nối lại liền không có vấn đề.
Nửa người dưới của Đồ gia gia là sinh trưởng trên người Vu Tôn, không để lại mầm họa, hai người thì kém một chút, không có cơ thể người sống tẩm bổ.”
Mã gia và người què đều thở phào nhẹ nhõm, Mã gia nói: “Chỉ cần có thể nối lại là tốt.”
Người què cười nói: “Ta đã lấy một phần các loại linh dược trong bảo khố của Hoàng cung, con xem một chút linh dược nào có thể dùng được.
Còn thiếu linh dược nào thì ta lại đi… Ừ, mượn một ít.”
“Không cần, trong kho của Thái học viện hẳn là có những dược liệu này.”
Tần Mục đi vào trong sân, đang muốn kiểm tra chủng loại những linh dược này thì đột nhiên bên ngoài truyền đến âm thanh của Hồ Linh Nhi, nói: “Công tử, quốc sư đến đây thăm hỏi.”
“Quốc sư lại tới? Lẽ nào chuyện của gia gia què bị phát hiện, hắn lần theo đến chỗ này rồi?”
Tần Mục nghiêm nghị, xoay người đóng cửa nhà chính lại, sửa sang quần áo, mở rộng cửa nhìn ra, chỉ thấy quốc sư Duyên Khang đứng ở ngoài cửa.
Người đàn ông trung nên uy chấn tám phương này có chút mất tự nhiện, đứng ở đó một lát, lúc này mới từ từ nói: “Tiến sĩ thái học gia tài bạc triệu, có thể cho mượn chút tiền hay không?”
Tần Mục buồn bực trong lòng, cười nói: “Hôm nay quốc sư tới đây là vì vay tiền sao? Đường đường là quốc sư của Duyên Khang quốc mà lại thiếu tiền?”
Quốc sư Duyên Khang trầm mặc chốc lát, nói: “Ta ra ngoài chinh chiến, trong nhà bị trộm dọn sạch, hiện nay trong túi eo hẹp, lại phải đi tới phủ Trấn Bắc Vương phúng viếng, tình hình kinh tế thực sự có chút không dư dả lắm… “
Trong lòng Tần Mục khẽ nhúc nhích: “Lẽ nào là gia gia què dọn sạch phủ quốc sư, không để lại chút tiền nào cho hắn? Tuy gia gia què mất một chân, nhưng tay chân vẫn lưu loát hơn ta nhiều.”
Hắn cười nói: “Quốc sư cần bao nhiêu tiền?”
Quốc sư Duyên Khang tính toán chốc lát, nói: “Bổng lộc một tháng của ta là tám trăm đại phong tệ, liền mượn bổng lộc một tháng đi, vượt qua cửa ải khó khăn này trước đã.”
Tần Mục nói với Hồ Linh Nhi: “Linh Nhi, mang một ngàn đại phong tệ tới giao cho quốc sư.”
Hồ Linh Nhi đáp một tiếng, tiến vào trong phòng.
Tần Mục cười nói: “Sao quốc sư lại nghèo đến mức như vậy?”
Quốc sư Duyên Khang lắc đầu nói: “Ngoại vật quá nhiều sẽ ảnh hưởng tu hành và trí tuệ.
Dục vọng ít, tiền tài liền không quan trọng như vậy.”
Đột nhiên, ánh mắt của hắn lấp lóe, mỉm cười nói: “Trong phòng ngươi còn có người khác, một nhân vật rất mạnh mẽ, như là một vị Như Lai ngồi ở chỗ đó, lù lù bất động… Không đúng, hẳn là hai người.
Thân thể người kia tương dung với đất trời, lơ lửng không cố định, tựa hồ lúc nào cũng có thể bỏ chạy, thân pháp rất cao minh, suýt chút nữa khiến ta không để ý đến hắn! Tiến sĩ, sao không mời ta vào ngồi một chút?”
Tần Mục lắc đầu nói: “Quốc sư, vẫn là không mời ngươi vào.
Người lớn nhà ta mới đến, trên người có thương tích, không tiện gặp người.”
Quốc sư Duyên Khang nói: “Nguyên lai có thương tích trong người, chẳng trách trong sân có nhiều linh dược như vậy, ta cũng bị thương, quả thực không tiện quấy rầy.”
Hồ Linh Nhi cõng một túi tiền lớn đi tới, Tần Mục tiếp nhận túi tiền giao cho quốc sư Duyên Khang, cười nói: “Nếu quốc sư không dư dả mà nói thì không cần trả lại.
Quốc sư, quân tử tuy nghèo, nhưng không đáng nghèo.
Nghèo, không nhât định phải trở thành quân tử.”
Quốc sư Duyên Khang nói: “Phải trả.
Mấy ngày nữa ban thưởng của Hoàng Đế đến, ta liền có thể trả cho ngươi.
Bây giờ chỉ là vượt qua mấy ngày trước mà thôi.”
Hắn cảm ơn, cáo từ rời đi.
Tần Mục đợi hắn đi xa, lại để cho Hồ Linh Nhi và Long Kỳ Lân canh giữ bên ngoài, đi vào nhà chính, nói: “Gia gia què, người dọn sạch phủ quốc sư rồi sao?”
“Dọn sạch cái gì?”
Người què lắc đầu nói: “Phủ quốc sư hắn vốn là không có mấy đồng tiền, ngay cả đồ gia dụng đáng tiền cũng không có.
Chỉ e đáng giá nhất vẫn là bức tranh của người điếc, đó là bảo vật vô giá.”
Tần Mục không rõ, quốc sư Duyên Khang thật sự nghèo khó như vậy? Hắn là trọng thần quyền khuynh triều chính, làm sao có thể không có sản nghiệp?
Có vài quan chức Duyên Khang quốc môi giới quặng mỏ, thiết lập xưởng tinh luyện kim loại, xưởng rèn, gia tài đếm không xuể, thân là quốc sư, sao lại nghèo khó như vậy?
Người què không biết từ nơi nào lấy ra một cuốn tranh, mở ra: “Cuốn tranh này vẽ Kiếm thần đeo kiếm, hẳn là vẽ trưởng thôn phải không? Trưởng thôn lúc trẻ.
Cái tên điếc này hẳn là thấy hình dáng trưởng thôn khi còn trẻ, chà chà, không thể nhìn bức tranh này, liếc mắt nhìn sẽ bị điểm mù… “
Hắn cầm cuộn tranh Kiếm thần đeo kiếm lên, ném cho Tần Mục: “Cho con đấy, lấy ra trừ tà.
Dùng bức tranh trưởng thôn của người điếc để trừ tà thì quỷ thần cũng khó tới gần.
Đừng mở ra, dùng tu vi của con liếc mắt nhìn thì con mắt sẽ bị mù, người cũng sẽ chết! Kỹ thuật vẽ của người điếc khi đó chưa từng đạt tới cảnh giới của Thần, thế nhưng người được vẽ quá mạnh, con còn chưa nhìn nổi.”
Tần Mục nửa tin nửa ngờ, thu bức tranh lại, đặt vào túi Thao Thiết của mình.
Mã gia nói: “Người điếc quả thực đã gặp trưởng thôn, tuy nhiên hắn là tôn kính ngưỡng mộ trưởng thôn, ở trong thôn quan hệ của hắn và người câm là tốt nhất.
Người câm không nói tiếng nào mà bỏ đi, ta đoán người điếc cũng ngồi không yên, nhất định sẽ đi tìm hắn.”
Tần Mục cảm động, từ sau khi hắn rời thôn, người trong Tàn Lão thôn cũng lục tục đi ra, tuy rằng ngoài miệng những ông lão bà lão này đều nói không nghĩ đến hắn, nhưng đều vì hắn mà ra khỏi thôn.
Hắn chuyên tâm phân biệt linh dược người què “mượn tới” từ trong Hoàng cung, thầm nghĩ: “Dược liệu trong Hoàng cung quả thực đều là trân phẩm, chỉ kém một chút dược liệu trong vườn thuốc của dược sư gia gia, là linh dược hiếm thấy!”
Có những linh dược này, trong lòng hắn đã có phương thuốc tẩm bổ cánh tay của Mã gia và chân Thần của người què, chỉ cần lại đến kho Thái học viện chọn mua một ít dược liệu hỗ trợ là được.
oOo
Chương 205: Một cây lê vàng
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục thu xếp dược liệu, bào chế thuốc xong, dùng thuốc nuôi dưỡng cánh tay của Mã gia và chân của người què, lại đi nhà kho Thái học viện mua được một ít cổ phấn Nam Cương.
Cổ phấn này gọi là Chu Nhan cổ, là một loại sâu độc cực kỳ bé nhỏ, đặt riêng một con sâu ở trước mặt thì mắt thường không cách nào nhìn thấy, phải dùng Thiên Nhãn mới có thể nhìn thấy.
Sau khi sấy khô thì sâu độc này biến thành bột, gặp máu sẽ sống lại.
Hắn lấy một chút máu tươi trên người Mã gia và người què, dùng máu tươi hòa tan cổ phấn, Chu Nhan cổ được máu tươi thấm vào, đám sâu độc cực kỳ bé nhỏ kia sống lại khiến hai chén máu tươi tựa như là có sinh mệnh.
Mã gia và người què nhìn vào chén máu, thị lực hai người bọn họ phi phàm, tự nhiên có thể nhìn thấy sâu độc bên trong máu, chỉ thấy bên trong hai chén máu có đến hàng mấy chục ngàn cổ trùng, lít nha lít nhít, rất đáng sợ.
Người què cười làm lành nói: “Mục nhi, con định dùng loại côn trùng này trị liệu cho tay và chân của chúng ta sao? Đây là loại côn trùng gì? Có hại không?”
Người trong thôn, nếu nói là hung thần ác sát, có thể doạ khóc bé gái thì đồ tể chỉ có thể xếp thứ hai, xếp số một chính là dược sư thích nuôi trồng một ít hoa hoa cỏ cỏ và côn trùng nhỏ này.
Mặt của dược sư đã đáng sợ, côn trùng còn dọa người hơn, người què trộm đồ theo thói quen, mỗi gian phòng trong thôn đều bị ông ghé thăm, ngay cả kẹo hồ lô của Tần Mục cũng bị lừa gạt qua vài lần, nhưng đồ trong phòng dược sư thì ông lại không động một món.
Tần Mục theo dược sư học y thuật, cũng có nghiên cứu về những côn trùng này, hai người nhìn thấy côn trùng trong chén, trong lòng người què không khỏi kinh hoàng, luôn có một loại cảm giác bị kẻ gian hãm hại.
“Gia gia què yên tâm, Chu Nhan cổ là một loại cổ thuật của Nam Cương Ngũ Miêu, ít gây hại cho thân thể.”
Tần Mục phân biệt đưa hai chén máu này vào trong mạch máu cánh tay của Mã gia và chân của người què, Chu Nhan cổ liền được gieo vào nơi cánh tay và chân, nói: “Sở dĩ loại côn trùng này được gọi là Chu Nhan cổ, kỳ thực là do những cô gái của một vài môn phái Nam Cương dùng loại côn trùng này để trú nhan, gìn giữ thanh xuân mãi mãi, sau khi chết cũng trông rất sống động.”
“Sau khi chết trông rất sống động… ” Người què rùng mình một cái, luôn cảm thấy loại Chu Nhan cổ này cũng không phải đồ chơi tốt lành gì.
Tần Mục đặt chân của ông và tay của Mã gia vào trong vạc thuốc, trong vạc là nước thuốc đã được hắn luyện xong, nói: “Loại cổ trùng này có thể ăn hết máu chết trong huyết dịch, da chết trên làn da, sợi niêm mạc bắp thịt tổn hại, xương vỡ trong xương, tủy dịch đã chết bên trong cốt tủy.
Cho nên người dùng Chu Nhan cổ, đến thời khắc già chết vẫn còn có thể duy trì hình dạng khi còn trẻ.
Dược sư gia gia nói, năm đó ông có mấy hồng phấn tri kỷ, liền nuôi loại côn trùng này trong người, diện mạo vẫn là mười sáu, mười bảy tuổi, cực kỳ căng mịn.
Dược sư gia gia nói, ông rất thích những cô gái căng mịn… “
Thiếu niên ngẩng đầu lộ ra vẻ suy tư: “Cô gái căng mịn là ý gì?”
Người què nói: “Con còn nhỏ, không nên nghĩ những chuyện lung ta lung tung này.
Ta có thể sử dụng không?”
Tần Mục tìm ra một hạt giống từ đống linh dược bên trong hoàng cung, lật một viên gạch giữa phòng, dưới gạch lộ ra một đám bùn đất tựa như ngọc, nói: “Đương nhiên có thể sử dụng.
Tuy nhiên loại côn trùng này có tai hại, nếu cổ trùng đói bụng thì sẽ ăn máu thịt khỏe mạnh, bởi vậy mỗi ngày người dùng cổ trùng cần dùng máu tươi để nuôi dưỡng.
Hơn nữa theo thời gian trôi qua, Chu Nhan cổ trong cơ thể càng ngày càng nhiều, máu tươi cần dùng mỗi ngày cũng càng ngày càng nhiều.”
Hắn mở túi Thao Thiết, từ bên trong lấy ra một ít nước hồ Ngọc Long, đổ xuống đất, nói: “Dược sư gia gia nói, ở Ngũ Miêu thường thường sẽ có một vài cô gái xinh đẹp câu dẫn thanh niên trai tráng, sau khi hấp diêm, người thanh niên liền chỉ còn sót lại một bộ túi da, làm quỷ phong lưu, một thân tinh huyết bị hút khô, chính là bị những nữ nhân này hút sạch máu trong người để nuôi dưỡng Chu Nhan cổ.”
Người què rùng mình một cái.
Sau khi Tần Mục tưới nước xuống, chỉ thấy đống đất nhô lên, một cây non từ trong đất nhú ra, càng lớn càng cao, dùng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được lớn lên.
Thiếu niên khống chế Bá Thể Tam Đan công, không ngừng đi lại chung quanh mầm cây giữa phòng này, triển khai Tạo Hóa Địa Nguyên công trong Đại Dục Thiên Ma kinh, một loại ấn pháp liên tục thay đổi ấn về mầm cây nhỏ này, bàn tay và năm ngón tay nhảy lên vừa chạm vào lá cây non liền lập tức văng ra.
Cành lá của cây non kia bị bàn tay hoặc là ngón tay của hắn đụng vào, vậy mà phát ra tiếng leng keng thùng thùng, như là tiếng đàn, một khúc giai điệu tươi đẹp vang lên giữa phòng.
Bước chân Tần Mục rối loạn, dùng Tạo Hóa Địa Nguyên công để thúc giục cây nhỏ này, chỉ thấy cây nhỏ cao đến hơn một người, liền bắt đầu đâm chồi, từng đám từng đám lá cây xanh nhạt nhú ra.
Tiếp theo lại có từng cái từng cái nụ hoa nhú ra, nở rộ, hoa lê trắng như tuyết nở khắp thân cây.
“Tiếng tăm của Chu Nhan cổ cũng không tốt, lúc nãy con đến nhà kho của Thái học viện mua thứ này, Quốc Tử giám ở đó còn hỏi con công dụng.
Vị Quốc Tử giám kia nói, nữ thân nhân của vài vương công đại thần trong kinh thành rất thích thứ này, một số quý phi trong cung cũng thích, Thái y viện liền cải tiến, để những Chu Nhan cổ này không thể tự sinh sôi nảy nở.”
Tần Mục không ngừng bước, tay cũng liên tục biến hóa ấn pháp, tựa như Quan Âm búng tay, mỗi khi búng một ngón tay liền phát ra tiếng vang, như là cục đá rơi vào mặt hồ phẳng lặng.
Hoa lê trên cây rơi xuống, kết ra quả lê non xanh, rất là xinh xắn, chỉ lớn cỡ ngón tay.
Thế nhưng trong ấn pháp biến hóa trái lê xanh lại chậm rãi lớn lên.
“Du thái y còn chế tạo Trừ Trùng đan giết cổ trùng, khi Chu Nhan cổ gây nguy hiểm cho thân thể thì có thể ăn Trừ Trung đan vào, giết chết và đẩy Chu Nhan cổ ra ngoài thân thể.”
Tần Mục biến hóa Tạo Hóa công, tiếp tục thúc giục lê xanh, quả lê trên cây đã lớn đến bằng nắm tay, nói: “Vừa nãy con bảo Quốc Tử giám của nhà kho mang tới một viên Trừ Trùng đan, nhìn một hồi, loại Trừ Trùng đan chỉ dùng dược liệu bình thường, thế nhưng lại bán với giá trên trời, bổng lộc một tháng của quốc sư Duyên Khang cũng không đủ mua một viên.
Quốc Tử giám kia nói, chính là nhờ loại linh đan này mà Du thái y trở thành cự phú bên trong thái y, giàu đến mức nứt đố đổ vách!”
Cặp mắt người què sáng lên: “Du thái y? Cự phú?”
Quả lên trên cây trở nên vàng, tỏa ra một luồng hương thơm.
Tần Mục hái xuống mấy trái, đưa cho Mã gia và người què, từng ông lão nếm thử một miếng, miệng đầy mùi thơm, không khỏi than thở một tiếng.
“Tiểu thần y, đây là pháp thuật gì mà biến quả lê thành dạng này?” Mã gia nói.
Tần Mục thẹn thùng, nói: “Mã gia gia không cần chế nhạo ta, đây là Tạo Hóa Địa Nguyên công bên trong Đại Dục Thiên Ma kinh mà bà bà truyền cho ta.”
“Tạo Hóa Địa Nguyên công?”
Mã gia và người què hai mặt nhìn nhau, nhìn chăm chú một chút, người què lẩm bẩm nói: “Ta từng thấy Tư bà bà dùng tới Tạo Hóa Địa Nguyên công, Tư lão thái bà dùng môn công pháp này luyện Dương Thần, lúc giữa trưa, ngũ tâm hướng lên trên, gom góp tinh hoa mặt trời, mây lửa cuồn cuộn dâng lên, rất đáng sợ, nhìn qua cũng biết đó là công pháp hàng đầu bên trong Ma đạo.
Tư lão thái bà từng dùng môn công pháp này thiêu chết không ít người, không giống như cách con sử dụng… “
Tần Mục ngơ ngác: “Lẽ nào con luyện sai rồi?”
Mã gia nói: “Con luyện không sai.
Con luyện rất đúng, ta đoán Tư lão thái bà đi lệch rồi.
Dương Thần thoải mái vạn vật, lẽ ra phải dùng như thế này.”
Tần Mục lại hái xuống mấy trái lê vàng, tách quả lê thành hai nửa, bỏ vào trong nước thuốc, nói: “Con dùng Chu Nhan cổ để diệt trừ những bộ phận thối rữa của cánh tay và chân, sau khi diệt trừ, Chu Nhan cổ sẽ bị con dùng thuốc bức ra ngoài thân thể, cổ trùng không đả thương được tứ chi của hai người.
Trái lê chín này cũng là một vị thuốc, là tăng dược, kích phát dược lực của thuốc khác.
Tuy nhiên nếu ăn không mà nói thì mùi vị cũng rất tốt nhưng không có dược tính gì.”
Trình độ y đạo của hắn còn muốn vượt qua Du thái y, Du thái y là dùng Trừ Trùng đan độc chết Chu Nhan cổ, sau khi Chu Nhan cổ chết sẽ ở lại trong cơ thể người dùng, từ từ đẩy ra ngoài.
Mà hắn lại dùng thuốc để những cổ trùng này tự chui ra khỏi cơ thể, không còn con nào ở lại.
Bên trong chén thuốc hắn luyện chế còn có thành phần lưu thông máu, có thể kích thích ra hoạt tính của cánh tay Mã gia và chân người què, làm sinh cơ thức tỉnh, sau khi chữa trị xong, liền có thể nối lại tay chân cho bọn họ.
Tần Mục hái hết những quả lê khác trên cây, đầy một sọt lê chín, sau đó nhổ tận gốc cây lê này, quăng ra sân.
Tần Mục lại gọi Hồ Linh Nhi và Long Kỳ Lân, phân phát quả lê cho bọn họ, Hồ Linh Nhi nếm một cái, khen không dứt miệng, Long Kỳ Lân cũng ăn không ít, dù cho không phải là linh đan Xích Hỏa, con này Long Kỳ Lân cũng ăn ngấu nghiến.
“Tên này nên giảm béo rồi.”
Tần Mục nhìn chằm chằm con Long Kỳ Lân này, thầm nghĩ: “Cứ ăn như thế mà nói thì ta hoài nghi nó còn có thể đạp mây lửa bay lên không.”
Người què ngồi không yên, ở chỗ Tần Mục được nửa ngày, liền la hét đi ra ngoài một chuyến, Mã gia lo lắng ông sẽ gặp phải quốc sư Duyên Khang, nên cũng cùng ông ra khỏi cửa.
Xưa nay người què phục nhất là Mã gia, vừa kính vừa sợ ông, không thể chối từ, hai người lại chạy ra ngoài, Tần Mục tuyệt không lo lắng an nguy của bọn họ.
Thương thế của quốc sư Duyên Khang cũng rất nặng, nếu gặp phải người què thì người chịu thiệt chưa chắc sẽ là người què.
Hơn nữa Mã gia là người trầm ổn nhất trong thôn, có Mã gia người què cũng sẽ không xằng bậy.
Mấy ngày sau, sĩ tử Thái học viện đi tới tiền tuyến trở về, lần rèn luyện này, tại Dũng Giang đoạn qua Lệ Châu và huyện Lộc, bọn họ gặp phải Hồng Sơn phái gọi Ma, Cửu U môn gọi hồn về và Thi Tiên giáo điều khiển thi thể.
Sau đó lại gặp phải Hiếu Nghĩa tướng quân mang theo phản quân tập kích, trận chiến này làm cho sĩ tử thái học ra ngoài rèn luyện tổn thất mất ba phần mười, ba phần mười này đều là tinh anh trong tinh anh, có thể nói là tổn thất nặng nề.
Toàn bộ sĩ tử thái học ra ngoài rèn luyện gần như chết sạch trong bóng tối, may mắn được đại quân Duyên Khang quốc dưới sự dẫn dắt của quốc sư tiếp viện, san bằng Dũng Giang, tướng quân Ngu Uyên Xuất Vân tập hợp sức mạnh nhiều người, giết chết vị Ma thần được gọi ra này, đóng cánh cửa Âm phủ trong sông lại.
Thiếu doãn phủ Lệ Châu, Ngu Uyên Sơ Vũ dẫn quân vượt sông, dốc sức ngăn cản Hiếu Nghĩa tướng quân, lúc này mới cản được thế tấn công của Hiếu Nghĩa tướng quân, đại quân đôi bên triển khai một trận huyết chiến trên mặt sông, Ngu Uyên Sơ Vũ và Ngu Uyên Xuất Vân song kiếm hợp bích, mặt trời rơi xuống Dũng Giang, lúc đó nửa vầng mặt trời chìm vào lòng sông, trên mặt sông vô số ánh kiếm từ trong vầng tà dương giữa sông bắn ra, chém giết không biết bao nhiêu phản quân, từng chiếc từng chiếc lâu thuyền từ không trung rơi rụng, xác chết rơi như mưa.
Hiếu Nghĩa tướng quân đành phải rút đi, bỏ chạy.
Sau khi đại quân của Ngu Uyên Sơ Vũ và Ngu Uyên Xuất Vân vượt sông, đại loạn ở Lệ Châu mới coi như được dẹp yên.
Sau đó kiểm kê sĩ tử thái học, lúc này mới phát hiện tổn thất nặng nề, thậm chí có mấy vị Quốc Tử giám vì cứu hộ sĩ tử, cũng bị tổn thất trong lúc chiến đấu với Ma Thần.
Sau đó không ít sĩ tử theo Quốc Tử giám vượt sông dẹp loạn, đến khi quốc sư về triều, những sĩ tử này mới kết thúc đợt rèn luyện, trở về Thái học viện, bởi vậy trở về muộn hơn đám người Tần Mục mấy ngày.
Sĩ tử thái học bị tổn thất rất nhiều, Cố Ly Noãn khó thoát tội, bởi vậy dâng thư xin Hoàng Đế trị tội, Hoàng Đế phạt nửa năm bổng lộc, giáng chức quan xuống làm tứ phẩm, vẫn quản lý Thái học viện, cũng không hề bãi miễn chức vụ của hắn.
Cố Ly Noãn sai người sửa sang danh sách sĩ tử chết trận, hy vọng có thể nhìn thấy tên Tần Mục trong trong danh sách này, nhưng đáng tiếc không có.
Hắn sắp xếp xong danh sách sĩ tử chết trận thì bèn lập tức vào cung gặp mặt Hoàng Đế, trước mặt gặp được một thái giám tuyên chỉ đi về Thái học viện, Cố Ly Noãn vội vàng hỏi: “Công công đến Thái học viện tuyên chỉ à?”
Thái giám kia cười nói: “Chúc mừng Cố đại nhân, lần này tiến sĩ Thái học viên các ngươi có công dẹp loạn, bảo vệ an toàn cho sĩ tử đi theo, bệ hạ bảo lão nô mang theo ý chỉ đến thăng quan cho hắn!”
Sắc mặt Cố Ly Noãn cứng đờ, giận dữ nói: “Đây là việc nằm trong phận sự, sao lại ban thưởng cho hắn?”
“Bệ hạ nói rồi, có mấy người ngay cả việc nằm trong phận sự cũng làm không tốt, lần này tính giết gà dọa khỉ.”
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







