1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 263 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1311-c1315)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 263 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1311-c1315)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1311 – Mục Thần Ký (Dịch)

Mục Thần Ký (Dịch)

 Chương 1311

: Mục Thần Ký (Dịch)

Hóa Sinh Huyền Công

 Trước

Tiếp 

Phiên bản Dịch · 1247 chữ

Tần Mục ngẩn người, khiêm tốn thỉnh giáo hỏi:

– Hóa Sinh Huyền Công này có uy lực gì?

Thiên Âm nương nương cũng ngớ ra, qua một lát thì ảo não nói:

– Ta vẫn chưa nghĩ tới chuyện này.

À đúng rồi!

Nàng giật mình kêu lên:

– Khi ta khai sáng môn công pháp này, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện dùng thần thông của công pháp đi đánh chết kẻ khác!

Tần Mục sững người một lúc lâu rồi cúi người lạy, khen:

– Đa tạ nương nương chỉ bảo.

Môn Hóa Sinh Huyền Công này của ngươi chính vì không khai sáng thần thông hủy diệt sinh mạng nên ngươi mới có thể một lòng cầu đạo, tu thành cảnh giới Đế Tọa mà người khác phải tha thiết ước mong.

Thiên Âm nương nương luống cuống tay chân, vội vã dìu hắn lên rồi nói:

– Ta cũng không biết môn công pháp này có hữu dụng với ngươi hay không, lúc đó ta chỉ muốn tu luyện, tiếp tục nghiên cứu dựa theo đại đạo Thiên Âm Giới, bất tri bất giác đã tu thành Đế Tọa, cũng quên mất khai sáng mấy môn thần thông uy lực cường đại.

Ngươi nói như vậy, ta lại nhận không nổi.

Tần Mục thẳng lưng, cười nói:

– Nương nương yên tâm, công pháp của ngươi rất hữu dụng với ta, bởi vì ngươi không khai sáng thần thông sát sinh, vậy mới trở thành Thiên Âm nương nương chân chính.

Mà ta học tập công pháp của ngươi, lại không thể không sát sinh, ta sẽ tự khai sáng ra đạo Sát Sinh của mình.

Thiên Âm nương nương truyền thụ Hóa Sinh Huyền Công cho hắn, giảng giải tỉ mỉ từng bước lĩnh ngộ

công pháp của mình, từ lớn tới nhỏ, không có bất kỳ giấu giếm gì.

Tần Mục lẳng lặng nghe nàng giảng giải, trong lúc bất tri bất giác nghe đến say mê.

Thật ra hắn thấy khi Thiên Âm nương nương giảng giải các cảnh giới của đạo Thiên Âm thì có vô số cơ hội có thể phát huy chỗ thâm độc đáng sợ trong Hóa Sinh Huyền Công hóa thành thần thông vô cùng sắc bén.

Nhưng dường như Thiên Âm nương nương lại hồn nhiên không hề chú ý tới công pháp của mình kinh khủng đến mức nào, mà chỉ một lòng tập trung vào phương diện trao linh hồn cho một sinh mệnh không có linh hồn.

Hắn phải ca ngợi trái tim trong trắng thuần khiết của Thiên Âm nương nương, Thiên Âm nương nương không hề chú ý đến phương diện sát sinh, thế mà hắn lại buộc lòng phải liên tưởng đến phương diện này, các loại thần thông uy lực kinh người không gì sánh được lại thâm độc đáng sợ đang thành hình trong đầu hắn.

Qua mấy ngày, Tần Mục đã lĩnh hội hoàn toàn Hóa Sinh Huyền Công.

Thiên Âm nương nương hỏi vài chỗ

khó hiểu để xem thử lĩnh ngộ của hắn.

Tần Mục đáp lại từng câu, nhưng đáp án lại không quá giống với suy nghĩ của Thiên Âm nương nương, thậm chí có thể nói là phương pháp trái ngược.

Thiên Âm nương nương cả giận:

– Thoạt nhìn ngươi rất thông minh, nhưng thật ra lại rất ngốc, ngươi nói đều sai hết rồi! Nhưng mà nghe cũng có đạo lý, thật sự là quái lạ. .

Nàng nghiêng đầu suy nghĩ một lát nhưng vẫn không nghĩ ra.

Tần Mục cười ha hả:

– Nương nương, Hóa Sinh Huyền Công do ngươi lĩnh ngộ, ngươi có kiến giải của ngươi, thế nhưng ngươi truyền thụ cho ta, Hóa Sinh Huyền Công sau khi ta tìm hiểu ra là lĩnh ngộ của ta, không còn là cái ngươi dạy cho ta nữa.

Ta rất muốn để nương nương mãi mãi giữ gìn tâm hồn trong sạch này, mãi mãi cũng không phải tiếp xúc với lĩnh vực mà ta lĩnh ngộ, thế nhưng thời gian tới nương nương vẫn có khả năng bước vào con đường này của ta.

Hắn đứng dậy, nói:

– Nương nương, mục đích chuyến đi lần này của ta là muốn đến Phong Đô, mong nương nương thành toàn.

Thiên Âm nương nương vẫn đang nghiền ngẫm lời của hắn, nghe vậy thì thất vọng nói:

– Ta còn tưởng là ngươi đến để thăm ta cơ.

Tần Mục vội vàng nói:

– Ta đến để thăm nương nương mà.

Có điều đã tới thì vẫn muốn đi Phong Đô một chuyến, thăm một lão bằng hữu.

Thiên Âm nương nương lại vui vẻ, cười nói:

– Khi nào ngươi rời khỏi Phong Đô, ta thi triển mấy môn thần thông cho ngươi xem thử, ngươi chắc chắn sẽ rất vui.

Tần Mục đồng ý.

Thiên Âm nương nương đi trước dẫn đường, nói:

– Diêm Vương mang Thiên Âm Châu đến đây xin ta che chở.

Hắn cũng có ơn với ta, vậy nên ta bèn giấu Phong Đô đi.

Đại quân Thần Ma của Thiên Đình tìm kiếm khắp nơi mà cũng không tìm được bọn họ.

Ngươi xảy ra chuyện ở Diên Khang, ta cũng nghe tiều phu Văn Thiên nói, hắn thổn thức thật lâu, nói có lỗi với các ngươi.

Tần Mục theo sát nàng, cười nhạt một tiếng, nói:

– Ta hiểu lựa chọn của Khai Hoàng và Phong Đô, cũng thông cảm cho bọn họ, đã sớm không còn trách bọn họ rồi.

– Thật ra Văn Thiên đi ra ngoài rất nhiều lần, đi tìm hiểu tin tức của ngươi, hắn rất quan tâm ngươi.

Thiên Âm nương nương liếc hắn một cái, dịu dàng nói:

– Hắn nghe nói ngươi móc hồn phách và hai mắt của mình ra thì ngồi ngẩn ngơ ở chỗ kia rất lâu, còn nói muốn xin ta ra tay nặn lại hồn phách cho ngươi.

Chỉ là ta không biết, sau khi tái tạo hồn phách rồi ngươi có còn là ngươi hay không nên ta bèn cự tuyệt.

Chỗ này của ta nhỏ, chẳng có bao nhiêu người, ta đã từng thấy nam nhân khóc, nhưng chưa từng thấy người như Văn Thiên khóc.

Tần Mục ngơ ngác, nói:

– Ta hiểu.

Thiên Âm nương nương dẫn hắn đi tới hậu cung, xòe bàn tay ra khẽ nhấn một cái lên mặt tường thì thấy trên mặt tường sạch sẽ trắng tinh hiện ra một cánh cửa màu trắng, nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể nhận ra được có một cánh cửa ở chỗ này.

Thiên Âm nương nương kéo cửa ra, trong cửa là sương mù xám xịt, nàng nói:

– Vào đi, bên trong là Phong Đô.

Tần Mục bình tĩnh lại, cất bước đi vào trong cánh cửa.

Phong Đô tràn ngập sương mù xám xịt, phía trước là biển mây mù và núi xương khô, từng núi xương khô nằm trong biển mây mù, bên trên toàn là xương khô, có mấy bộ còn đang bò qua bò lại.

Tần Mục lấy một kim tệ Phong Đô ra, định gọi Lăng Cảnh đạo nhân đưa thuyền vượt qua biển mây mù thì đột nhiên giật mình.

Trong Diên Khang Kiếp, Lăng Cảnh đạo nhân đã hồn phi phách tán.

Đạo nhân này là một cường giả trong thời đại trưởng thôn, tính tình rất cứng đầu, đã từng khiêu chiến với trưởng thôn, muốn đoạt được danh tiếng Kiếm Thần.

 Ta Thích

Bạn đang đọc

MỤC THẦN KÝ (DỊCH)

của

TRẠCH TRƯ

 Trước

Tiếp 

 Chương Này

 Chương Kế

Thông Tin Chương Truyện

Đăng bởi

AliceGame

Phiên bản

Dịch

Thời gian

7 tháng

Lượt đọc

19

Các Tùy Chọn

Báo cáo vấn đề trong truyện

1/2

22:28, 26/03/2022

Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng

Báo cáo cho QTV

This site is protected by reCAPTCHA and the Google

Privacy Policy and

Terms of Service apply.

2/2

22:29, 26/03/2022


Chương 1312 – Mục Thần Ký (Dịch)

Mục Thần Ký (Dịch)

 Chương 1312

: Mục Thần Ký (Dịch)

Điền Thục say rượu

 Trước

Tiếp 

Phiên bản Dịch · 1218 chữ

Về sau khi Thượng Thương xâm nhập vào, hắn và thiếu niên Tổ Sư Văn Nguyên cùng chặn chư thần Thượng Thương, tranh thủ thời gian cho đám người trưởng thôn, thế nên đã thân tử đạo tiêu biến thành quỷ hồn trong Phong Đô.

Diêm Vương cho hắn thân phận người lái đò để cho hắn lái đò đưa quỷ hồn hoặc người lạ lui tới.

Khi đó hắn còn đang phiền não vì chuyện mua nhà ở Phong Đô, cảm thấy mình làm thêm trăm ngàn năm nữa là có thể mua một căn nhà ở Phong Đô.

Khi Diên Khang Kiếp bùng nổ, Lăng Cảnh đạo nhân là người đầu tiên nhảy ra cứu người cùng với các giáo chủ trong thời đại của Thiên Thánh Giáo, nhưng mà hắn chỉ còn lại nguyên thần nên vẫn bị hồn phi phách tán trong trận đại kiếp kia.

Hắn không để lại di vật nào cả, mặc dù Tần Mục muốn chiêu hồn cho hắn, đắp nặn lại hồn phách cũng không làm được.

Phía trước trong làn sương mù dày đặc, đò tới, người lái đò quần áo rách nát, đứng trong chiếc thuyền nhỏ trông vóc người có vẻ rất cao, áo choàng rách nát lay động trong sương mù.

Thuyền đỗ tại bến đò, Tần Mục leo lên thuyền nhỏ, người lái đò chèo thuyền về phía Phong Đô.

Đứng trên chiếc thuyền này, Tần Mục lại bất giác nhớ tới cuộc trò chuyện của mình với Lăng Cảnh đạo nhân lúc Diên Khang Kiếp bùng nổ.

Hắn nói:

– Lăng Cảnh đạo nhân, ngươi và Tổ Sư chịu chết vì Diên Khang, ngăn cản Thượng Thương nhưng bách tính Diên Khang lại không có ai biết ngươi là anh hùng bảo vệ bọn họ.

Khi đó, Lăng Cảnh đạo nhân chèo thuyền qua trùng trùng núi xương khô, cười nói với hắn:

– Nhưng ta biết ta là anh hùng.

Ta muốn làm theo trái tim mách bảo.

Lăng Cảnh đạo nhân còn nói, lần sau khi trở lại, người chèo thuyền có khi chẳng phải ta.

Tần Mục nhìn người đang chèo thuyền kia, ngươi nọ không phải Lăng Cảnh mà là một vị Thần Ma của Phong Đô.

Thuyền nhỏ cập bờ, Tần Mục thanh toán tiền rồi nhảy lên bờ, đi qua cột mốc ranh giới của Tử Giả Sinh Giới, vượt qua núi non trùng điệp đi tới Phong Đô.

Thế gian này có mọi kiểu người, mọi kiểu sống.

Chúng sinh muôn hình vạn trạng, có hạnh phúc, có bình phàm, có vất vả, có chịu khổ nạn.

Thế nhưng dù cho cuộc sống có thật tốt đẹp hay là thật khốc liệt thì luôn có vài người sẽ đi lên trước gánh trọng trách vì các ngươi, thậm chí hy sinh cả tính mạng.

Đối với những người này, chúng ta không nên cười nhạo lựa chọn của bọn họ mà là dành cho họ những tôn trọng xứng đáng.

Quy tắc đại đạo của Phong Đô cố gắng thay đổi thân thể Tần Mục, biến người sống như hắn thành bộ

xương khô.

Nhưng Tần Mục lý giải cực kỳ tinh thâm về đại đạo U Đô, mà nay tu vi của hắn lại mạnh mẽ

không gì sánh được, quy tắc đại đạo của Phong Đô không thể thay đổi được hắn một chút nào.

Hắn cứ tiếp tục bước đi, phóng mắt nhìn ra thì thấy bây giờ Phong Đô rộng lớn hơn rất nhiều, gần như

không thua kém Minh Đô của Âm Thiên Tử, biển cả vô tận, hiển nhiên ở đây tụ tập rất nhiều Thiên Sư và Thiên Vương của thời đại Khai Hoàng, kiến thiết nên Phong Đô tuyệt vời.

Tần Mục bay qua núi non trùng điệp thì thấy từng tòa Thần Thành của Phong Đô xuất hiện trước mắt.

Nơi này có quá nhiều ký ức của hắn, bây giờ thay đổi hầu hết bố cục khiến hắn cảm tưởng như mình đang đến nơi đất khách quê người.

Hắn đi vào trong thành Tần Vương, số lượng Thần Ma trên đường phố qua lại rất nhiều, thấy hắn thì đều giật mình ngơ ngác nhìn hắn.

Tần Mục lộ vẻ tươi cười, gật đầu với đám Thần Nhân Khai Hoàng xung quanh mình.

Mọi người đều dồn dập cười đáp lại.

Rất nhanh, tin tức Tần Mục tới Phong Đô đã lan truyền ra ngoài.

Xích Tú Thần Nhân đầu chim thân người chạy tới đầu tiên, bay đến đáp xuống trước mặt Tần Mục rồi chào nói:

– Ta nên gọi ngươi là Tần Nhân Hoàng hay Mục Thiên Tôn đây?

Tần Mục cười nói:

– Thôi vẫn cứ gọi là Mục Thiên Tôn đi.

Xích Tú Thần Nhân cúi người dẫn đường, nói:

– Mời Mục Thiên Tôn vào bên trong.

Lần này Thiên Tôn đến đây là tới bái phỏng cố nhân à?

– Xích Tú, ngươi cũng là cố nhân của ta mà.

Tần Mục cười nói:

– Quả thật lần này ta đến đây muốn thăm các ngươi một chút.

Xích Tú Thần Nhân hơi nghiêng đầu, nói:

– Nhưng mà những cố nhân đó không muốn gặp ngươi lắm.

Minh Đô Thiên Vương Điền Thục nghe nói ngươi đã đến thì trốn vào trong quán rượu không dám ra, Đế Dịch Nguyệt Thiên Vương nghe nói ngươi tới thì sợ đến mức hoa dung thất sắc trốn xuống tầng thấp nhất của Phong Đô, Đế Thích Thiên Vương nói là muốn bế quan lĩnh hội Vô Lượng Kiếp Kinh, hai vị Võ Đấu Thiên Sư của đóng cửa không ra.

Hắn liếc thoáng qua Tần Mục, nói:

– Cả Diêm Vương cũng không ở trong Tần Vương Điện mà đi xuống tầng thấp nhất của Phong Đô.

Thiên Tôn biết do duyên cớ gì không?

Tần Mục không đáp.

Xích Tú Thần Nhân nói tiếp:

– Bởi vì khi xảy ra Diên Khang Kiếp, bọn ta chưa từng hỗ trợ, thấy hổ thẹn với ngươi.

Mục Thiên Tôn nhân tộc giải cứu Điền Thục Thiên Vương, cứu Điền Thục Thiên Vương khỏi Đế Khuyết Thần Đao, có ơn với hắn.

Mục Thiên Tôn nhân tộc hồi sinh Đế Dịch Nguyệt Thiên Vương, có ơn với nàng.

– Mục Thiên Tôn diệt trừ thế lực Thiên Đình trong Phật Giới, có ơn với Đế Thích Thiên Vương.

Mục Thiên Tôn nhân tộc khai sáng Thiên Hà Thần Tàng, cứu vớt võ giả không thể thành thần của Đấu Ngưu Giới, có ơn với Võ Đấu Thiên Sư.

Mục Thiên Tôn lại cứu vớt bách tính Thái Hoàng, tiều phu Thánh Nhân cũng cảm thấy ngươi có ơn với hắn.

– Cho dù là Diêm Vương cũng cảm thấy bởi vì ngươi nên hắn mới có thể nắm vững Phong Đô, bởi vì nể

mặt ngươi nên U Thiên Tôn và Thổ Bá mới không diệt Phong Đô, bọn họ đều cảm thấy thẹn với ngươi.

Xích Tú Thần Nhân nói:

– Ngươi có ơn với bọn họ, vậy nên bọn họ mới không dám tới gặp ngươi.

Tần Mục mỉm cười nói:

– Thế còn ngư phu và Thanh Hoàng đâu? Ngư phu Thiên Sư và Thanh Hoàng Thiên Vương đều có ơn với ta, không đến mức không dám tới gặp ta chứ.

 Ta Thích

Bạn đang đọc

MỤC THẦN KÝ (DỊCH)

của

TRẠCH TRƯ

 Trước

Tiếp 

 Chương Này

 Chương Kế

Thông Tin Chương Truyện

Đăng bởi

AliceGame

Phiên bản

Dịch

Thời gian

7 tháng

Lượt đọc

18

Các Tùy Chọn

Báo cáo vấn đề trong truyện

Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng

Báo cáo cho QTV

This site is protected by reCAPTCHA and the Google

Privacy Policy and

Terms of Service apply.

1/1

22:29, 26/03/2022


Chương 1313 – Mục Thần Ký (Dịch)

Mục Thần Ký (Dịch)

 Chương 1313

: Mục Thần Ký (Dịch)

Điền Thục say rượu (2)

 Trước

Tiếp 

Phiên bản Dịch · 1192 chữ

Xích Tú Thần Nhân dẫn hắn về phía trước, nói:

– Thanh Hoàng phái Thần Long của Long thôn đi vào giúp ngươi nhưng thật ra là giúp Thái Hoàng Thiên, Thái Hoàng Thiên là thuộc hạ còn sót lại của Khai Hoàng nên cũng không tính là giúp ngươi.

Ngươi cũng đã từng giúp đỡ Thái Hoàng Thiên, vậy nên hắn nợ ngươi.

Ngư phu cũng thế, ngư phu Thiên Sư giúp ngươi đến giếng Mặt Trời và giếng Mặt Trăng để câu mặt trời và mặt trăng cũng là đang giúp thuộc hạ

của Khai Hoàng – Mục Nhật Giả và Mục Nguyệt Giả, cũng không phải là giúp ngươi mà là đang giúp Khai Hoàng.

Bọn họ đều thấy thẹn với ngươi, bởi vậy cũng không dám gặp ngươi.

Hắn nói tiếp:

– Trong đám thuộc hạ của Khai Hoàng chỉ có Sơ Tổ Nhân Hoàng hoàng tử Tần Vũ là có can đảm giúp ngươi trong Diên Khang Kiếp, nhưng hắn đã cho rằng mình không còn là một hoàng tử hoàng tôn của thời đại Khai Hoàng nữa.

Tần Mục nói:

– Hắn là Nhân Hoàng của Diên Khang, người khai sáng thời đại Diên Khang.

Bây giờ Nhân Hoàng Điện rất hưng thịnh, hắn và các đời Nhân Hoàng mở điện dạy học trò, có cống hiến rất lớn với Diên Khang.

Xích Tú Thần Nhân gật đầu nói:

– Bởi vậy nên hắn là biểu tượng của Diên Khang.

Nhưng mà những người kia trong Phong Đô thì không.

Tần Mục im lặng trong chốc lát.

Xích Tú Thần Nhân dẫn hắn tới một quán rượu của Phong Đô, nói:

– Minh Đô Thiên Vương Điền Thục ở trong đó.

Tần Mục cất bước đi vào, Điền Thục thấy hắn lập tức xoay người trốn xuống dưới gầm bàn, không dám thò đầu ra.

Tần Mục đến cạnh bàn ngồi xuống, rót chén rượu rồi bưng chén rượu lên nói:

– Minh Đô Thiên Vương, ta mời ngươi.

Điền Thục bất đắc dĩ đành phải chui ra khỏi gầm bàn, bưng chén rượu lên, hai người ngồi đối diện nhau uống một hơi cạn sạch.

Tần Mục cười nói:

– Ta đã đi qua Vô Ưu Hương, gặp Khai Hoàng.

Điền Thục im lặng chốc lát rồi khàn giọng hỏi:

– Hắn thế nào?

– Hắn rời khỏi Vô Ưu Hương tới tìm các ngươi, nhưng không tìm được các ngươi.

Sau đó thì giết lên tận trên Thiên Đình, đối chọi với Hạo Thiên Tôn, Hiểu Thiên Tôn, Tường Thiên Phi, Nghiên Thiên Phi, suýt nữa thì một kiếm bổ đôi Thiên Đình.

Điền Thục Thiên Vương nghe đến đó, trong lòng sục sôi nhiệt huyết, như bị con ma men chui vào đầu, không nhịn được xốc vò rượu lên mở nắp ngửa đầu đổ rượu xuống, mặt mày hớn hở nói:

– Giết tới tận Thiên Đình?

Tần Mục khẽ gật đầu, ý nhắc quỷ tửu bảo đưa mấy vò rượu đặt lên trên bàn rồi nói:

– Giết lên Thiên Đình, một kiếm đâm thủng bàn tay của Hạo Thiên Tôn.

Điền Thục Thiên Vương đẩy vò rượu ra, cười ha ha nói:

– Ta biết hắn sẽ làm như vậy mà! Sau khi uống rượu hắn cẩn thận dè dặt lắm mà lúc không uống rượu thì to gan lớn mật! Hắn vẫn luôn khinh thường Hạo Thiên Tôn!

Hai người ôm vò rượu cụng một cái rồi ngửa đầu ra sức uống.

Điền Thục Thiên Vương uống mà lệ chảy ròng ròng, nức nở nói:

– Có phải hắn vẫn luôn rất bình tĩnh đúng không? Cho tới bây giờ ngươi đã từng nhìn thấy hắn hoảng hốt lúng túng bao giờ chưa?

Tần Mục đặt vò rượu xuống, nói:

– Hắn vẫn luôn là người có chính kiến, như thể trước giờ đều đã dự đoán được hết, chưa từng có bất kỳ

dao động cảm xúc nào.

Thế nhưng ngươi tiếp xúc với hắn lại có thể cảm nhận được ngọn lửa hoang dại đang cháy hừng hực trong nội tâm hắn.

Điền Thục Thiên Vương không nhịn được lại nhấc vò rượu lên, ngửa đầu rót ào ào, cười khà khà nói:

– Hắn chính là người như vậy, hắn dễ dàng thuyết phục được người ta như vậy đó, ở bên cạnh hắn cực kỳ

an tâm!

– Hắn cũng bị thương, nhưng cho dù là bốn Thiên Tôn cũng không thể giữ hắn lại.

Tần Mục nói:

– Hắn lập tức quay về Thái Hư, nghênh chiến Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn khiến Thiên Đình phải sứt đầu mẻ trán.

Điền Thục Thiên Vương cười trong nước mắt:

– Hắn chính là người như vậy! Ðừng nói là bốn Thiên Tôn không thể giữ ðược hắn, dù cho là mười Thiên Tôn cũng không giữ lại hắn được! Không ai có thể giữ lại hắn!

Tần Mục đứng dậy, vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói:

– Thế nhưng hắn cần các ngươi, hắn ở trên chiến trường chờ lão binh của hắn, chờ thuộc hạ cũ của hắn.

Điền Thục Thiên Vương dựa bàn khóc to:

– Ta nhát gan, ta chính một kẻ nhát gan, ta chỉ có thể uống rượu tăng can đảm, ta còn uống rượu làm hỏng việc, ta còn mắng hắn là một con thỏ đế chỉ dám trốn ở Vô Ưu Hương. .

Thật ra ta mới là con thỏ đế

kia. .

Tần Mục đi ra khỏi quán rượu, nói với Xích Tú Thần Nhân:

– Chúng ta đi thôi.

Xích Tú Thần Nhân liếc hắn một cái rồi dẫn hắn tiếp tục đi về phía trước.

Bọn họ đi tới Tần Vương Điện, cửa Tần Vương Điện đóng chặt, hai vị Quỷ Vương mặt xanh nanh vàng canh ở bên ngoài.

Xích Tú Thần Nhân gõ cửa một cái, nói:

– Diêm Vương, Mục Thiên Tôn tới chơi.

Trong điện truyền ra tiếng vật gì bị đánh đổ, sau đó là giọng của Diêm Vương nói:

– Ta không ở. .

Mà thôi, để hắn tiến vào đi. .

Khoan đã, để ta tự đi đón.

Cửa điện mở ra, Diêm Vương đen kịt cả người, bị che đậy dưới lớp áo choàng tối tăm, nhìn không thấy mặt mũi.

– Mục Thiên Tôn. .

Tuy rằng không thấy vẻ mặt của hắn nhưng cảm xúc trong giọng nói rất phức tạp.

Tần Mục cất bước đi vào trong Tần Vương Điện, quan sát xung quanh rồi cười nói:

– Diêm Vương vẫn sống kham khổ như trước, ở đây đều chẳng có món bảo vật gì vừa mắt cả.

Diêm Vương im lặng chốc lát rồi nói:

– Khi Diên Khang Kiếp. .

Tần Mục cắt lời hắn, nói:

– Diên Khang Kiếp đã qua, ta sẽ không sống trong quá khứ.

Những người Diên Khang sống sót sau tai nạn bây giờ cũng đang sống tốt.

Diêm Vương khàn giọng nói:

– Ngươi đã trả giá rất nhiều vì bảo vệ Diên Khang.

Tần Mục xoay người lại, cười nói:

– Bây giờ ta cũng sống tốt, đồng thời ta còn đi được xa hơn cả trước khi Diên Khang Kiếp xảy ra nữa, trong cái rủi có cái may.

– Ngươi chịu rất nhiều đau khổ.

 Ta Thích

Bạn đang đọc

MỤC THẦN KÝ (DỊCH)

của

TRẠCH TRƯ

 Trước

Tiếp 

 Chương Này

 Chương Kế

1/2

22:29, 26/03/2022

Thông Tin Chương Truyện

Đăng bởi

AliceGame

Phiên bản

Dịch

Thời gian

7 tháng

Lượt đọc

19

Các Tùy Chọn

Báo cáo vấn đề trong truyện

Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng

Báo cáo cho QTV

This site is protected by reCAPTCHA and the Google

Privacy Policy and

Terms of Service apply.

2/2

22:29, 26/03/2022


Chương 1314 – Mục Thần Ký (Dịch)

Mục Thần Ký (Dịch)

 Chương 1314

: Mục Thần Ký (Dịch)

Gặp lại cố nhân

 Trước

Tiếp 

Phiên bản Dịch · 1216 chữ

– Ta mạnh hơn trước kia rất nhiều, cường tráng hơn, đạo tâm càng vững chắc hơn, chưa từng dao động.

Diêm Vương nói:

– Một mình ngươi gánh vận mệnh của Diên Khang. .

– Không!

Tần Mục cười nói:

– Là mọi người Diên Khang cùng nhau gánh vận mệnh của Diên Khang, dựa vào một mình ta thì không gánh nổi, mọi người cùng nhau gánh và cũng gánh được, cuối cùng vượt qua cửa ải sống chết khó khăn.

Thời đại Khai Hoàng cũng như vậy.

Thuộc hạ còn lại của Khai Hoàng không nên chia năm xẻ bảy nữa.

Diêm Vương im lặng.

Tần Mục dạo một vòng quanh Tần Vương Điện, cười nói:

– Ngươi ở nơi này vắng vẻ quá, có phần thê lương lạnh lẽo, cứ như là oán phụ bị biếm lãnh cung vậy, ngay cả ngươi cũng biến thành u ám, không thích hợp với ta.

Ta đi gặp những người khác đây.

Hắn cất bước đi ra ngoài, thản nhiên nói:

– Uổng phí khi thiếu niên đầu bạc mang trong mình chí lớn, biết làm sao đây khi tuổi đã già mà chí chưa già, có bi ai không đây?

Diêm Vương nhìn theo hắn đi ra khỏi Tần Vương Điện rồi cúi đầu bỏ áo choàng ra sau, lộ ra mái đầu bạc trắng nhưng mặt mũi hắn vẫn là thiếu niên.

Ánh mắt hắn u ám lạnh lùng, nhưng trong tròng mắt đã có những đốm lửa lay động.

– Chắc hẳn ngư phu Thiên Sư đang thả câu ở Vong Xuyên bên kia.

Xích Tú Thần Nhân dẫn Tần Mục tiếp tục đi về phía trước, nói:

– Khe núi nơi đó dốc lắm, tiếc là không có cá, bên dưới Vong Xuyên chỉ có vài cô hồn dã quỷ du đãng trong nước thôi.

Chẳng mấy chốc Tần Mục đã nhìn thấy ngư phu Thiên Sư, lão giả này ngồi trên một cái ghế nhỏ, bên cạnh bày giỏ cá, hai con tiểu hồng ngư bám vây lên giỏ, hết nhìn đông lại nhìn tây.

Thấy Tần Mục tới, hai con tiểu hồng ngư bèn vội vàng lủi vào trong giỏ.

Con cá đực còn cẩn thận đóng kín nắp giỏ lại, tránh cho quấy rầy đến Tần Mục, nói nhỏ:

– Lão gia sẽ bị đánh bán sống bán chết. .

– Mới là lạ! Ta thấy sẽ bị đánh chết hoàn toàn thì có, kiểu chết hẳn luôn ý!

– Suỵt, nói nhỏ thôi.

Tần Mục đi tới phía sau ngư ông Thiên Sư, ngư ông Thiên Sư cứng người lại, cần câu hơi rung lên.

Tần Mục cười nói:

– Đạo tâm Thiên Sư bất ổn, cẩn thận cá chạy.

Ngư ông Thiên Sư hừ một tiếng, đứng dậy cất cần câu, bỏ đấu lạp ra, xoay người lại:

– Dù sao thì thò đầu một đao mà rụt đầu cũng một đao, ngươi đến đánh ta hay là mắng ta?

Tần Mục kinh ngạc nói:

– Sao lại nói thế?

Ngư ông Thiên Sư thở dài nói:

– Khi Diên Khang Kiếp, lúc các ngươi cần bọn ta nhất thì bọn ta lại chạy, ta mang nợ ngươi.

Dù cho ngươi đánh hay mắng ta, ta tuyệt đối sẽ không đánh lại cũng không mắng lại.

Trong giỏ cá, hai con tiểu hồng ngư nhìn xung quanh thông qua khe giỏ, con cá cái nói nhỏ:

– Lát nữa đánh nhau, chúng ta có nên khuyên can không?

– Không khuyên đâu.

– Lỡ biến thành cá kho thì sao?

. .

Tần Mục nắm tay lại đấm một quyền lên ngực ngư ông Thiên Sư, nói:

– Chuyện này cứ thế bỏ qua đi.

Diên Khang Kiếp là vết sẹo trong lòng ta, đi tới Phong Đô, mỗi người các ngươi đều phải rạch vết thương của ta à.

Tim cũng làm từ thịt mà, đau lắm, không được nhắc lại nữa.

Ngư ông Thiên Sư ngơ ngác nhìn hắn:

– Ngươi. .

Được rồi, không nhắc đến nữa.

Tần Mục lộ vẻ tươi cười, nói:

– Lần này ta tới đây, một là muốn gặp các ngươi, hai là tìm kiếm Dịch Nguyệt Thiên Vương, mượn Thiên Môn Minh Đô của nàng để đối phó với thần thông của Âm Thiên Tử.

Thiên Sư biết nàng ở nơi nào không?

Ngư ông Thiên Sư thử dò xét nói:

– Ngươi không đi gặp những người khác một lần à? Nói thí dụ như Thanh Hoang lão nhân, hoặc là Đế

Thích Thiên Vương, còn cả cái tên tiều phu nữa.

Tần Mục chần chừ một lát rồi gật đầu nói:

– Ta sẽ đi gặp bọn họ.

Hắn cáo từ rời đi, Xích Tú Thần Nhân dẫn hắn tìm đến thôn trang của Võ Đấu Thiên Sư, bên cạnh chính là Đấu Ngưu Giới, thậm chí Võ Đấu Thiên Sư còn dời cả ruộng lúa và cây liễu to vào trong Phong Đô.

Dưới cây liễu, Ngưu Tam Đa đang hút shisha khò khè, thấy hắn đi tới thì cuống quít đứng lên, có phần không biết phải làm sao.

Tần Mục tiến lên trước, cười nói:

– Tam Đa sư ca, biệt lai vô dạng?

– Vô dạng, vô dạng!

Ngưu Tam Đa hoảng hốt vội nói:

– Khi Diên Khang Kiếp. .

Tần Mục giơ tay lên, cười nói:

– Không cần nhắc lại.

Ngưu Tam Đa đành phải nghẹn lại, nói:

– Lão gia còn chưa biết ngươi qua đây, nếu như biết thì chắc chắn hổ thẹn không biết trốn đi đâu.

Tần Mục mỉm cười:

– Võ Đấu Thiên Sư, võ đạo thông thần, đương nhiên thần thông quảng đại, sao có thể không biết chuyện ta đi tới Phong Đô được chứ? Có thể hắn sẽ trốn một lát, nhưng sau khi trốn xong thì vẫn sẽ nghĩ thông suốt mà đi ra gặp ta.

Ngay vào lúc này, giọng nói của Võ Đấu Thiên Sư Trạc Trà truyền đến từ phía sau hắn, nói:

– Nghe thấy tin tức ngươi đến đây, đúng là ta đã trốn, nhưng suy nghĩ một lát, ta vẫn phải ra gặp ngươi.

Ta có lỗi với ngươi, nếu như lại trốn tránh không gặp, vậy thì càng có lỗi hơn.

Tần Mục xoay người lại, cười nói:

– Thiên Sư. .

Đột nhiên, Võ Đấu Thiên Sư quỳ phịch xuống đất dập đầu mấy tiếng cộp cộp vang dội với hắn, mặt đất bị

đập thành một cái hố to!

– Ta luôn luôn tự nhận mình sống ngay thẳng, ngạo nghễ thiên địa không thẹn với lòng! Thế nhưng chuyện Diên Khang Kiếp, trong lòng ta mãi không bỏ qua được!

Tần Mục đang muốn nâng hắn dậy, đạo hạnh của Võ Đấu Thiên Sư mạnh mẽ cỡ nào, Tần Mục ngăn hắn lại để hắn tiếp nhận quỳ lạy của mình, trầm giọng nói:

– Người của Đấu Ngưu Giới là con cháu của những tướng sĩ tử trận thời đại Khai Hoàng, bọn họ xóa bỏ

Thần Kiều, hết đời này đến đời khác đều không cách nào tránh khỏi tử vong, là ngươi cứu bọn họ, thế mà ta lại thoát thân lúc ngươi đang chịu khổ! Không phải là hành vi quân tử, là hành vi của tiểu nhân!

Tần Mục đành phải kệ hắn.

Nếu như mình ngăn cản hắn nhận lỗi, như vậy sẽ trở thành trở ngại trong tâm võ đạo của hắn.

 Ta Thích

Bạn đang đọc

MỤC THẦN KÝ (DỊCH)

của

TRẠCH TRƯ

 Trước

Tiếp 

 Chương Này

 Chương Kế

1/2

22:29, 26/03/2022

Thông Tin Chương Truyện

Đăng bởi

AliceGame

Phiên bản

Dịch

Thời gian

7 tháng

Lượt đọc

20

Các Tùy Chọn

Báo cáo vấn đề trong truyện

Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng

Báo cáo cho QTV

This site is protected by reCAPTCHA and the Google

Privacy Policy and

Terms of Service apply.

2/2

22:29, 26/03/2022


Chương 1315 – Mục Thần Ký (Dịch)

Mục Thần Ký (Dịch)

 Chương 1315

: Mục Thần Ký (Dịch)

Sư đồ gặp lại

 Trước

Tiếp 

Phiên bản Dịch · 1218 chữ

Thật ra thì trong lòng Tần Mục chưa từng trách Võ Đấu Thiên Sư, cũng chưa bao giờ trách đám Diêm Vương.

Khúc mắc trong lòng hắn vẫn luôn là ý chỉ kia của Khai Hoàng, nhưng mà về sau gặp Khai Hoàng, sau khi nhìn thấy hiện trạng của Vô Ưu Hương, khúc mắc trong lòng hắn cũng được giải trừ.

Có điều khúc mắc trong lòng hắn đã được giải trừ rồi, nhưng mà khúc mắc của những thuộc hạ cũ của Khai Hoàng trong Phong Đô vẫn chưa được tháo gỡ.

Những người này đều là hào kiệt, không thể nghe theo mách bảo của trái tim mình đi giải cứu Diên Khang khiến bọn họ âu sầu thất bại, đạo tâm bị tổn hại.

Lần này Tần Mục tới gặp bọn họ cũng là để giải trừ khúc mắc cho bọn họ.

Hắn từ biệt Võ Đấu Thiên Sư đi tới Long thôn của Thanh Hoàng.

Thanh Nha cô nương bên trong Long thôn nhìn thấy hắn tới thì không khỏi vừa mừng vừa sợ, muốn thốt thành tiếng nhưng lại cố nhịn lại.

Tần Mục lộ vẻ tươi cười, gật đầu ra hiệu với nàng và những người khác trong Long thôn.

Thanh Hoang lão nhân cũng cảm ứng được hắn đến bèn ra thôn tiếp đón, làm lễ chào nói:

– Tần gia tử. .

Tần Mục đáp lễ, cười nói:

– Ta đã không còn là Tần gia tử nữa mà là Mục Thiên Tôn.

Thanh Hoang lão nhân giật mình, thở dài rồi làm lễ chào nói:

– Mục Thiên Tôn.

Tần Mục đáp lễ:

– Thanh Hoàng, long mạch của Khai Hoàng thần triều, người sáng lập long mạch Diên Khang, ngươi cũng là một trong những người đặt nền móng cho Diên Khang.

Chính là ngươi truyền Tổ Long Thái Huyền Công và Đế Điệp cho lão tổ tông Linh gia mới có hậu thế của Diên Khang quốc.

Sao ngươi lại phải tự trách mình?

Thanh Hoang lão nhân lắc đầu nói:

– Ta không bảo vệ Diên Khang.

Tần Mục cười nói:

– Chưa bao giờ có người trách ngươi.

Chỉ là chính ngươi tự làm khó mình mà thôi.

Ngươi và nguồn gốc Diên Khang liên hệ sâu hơn bất kỳ người nào, không nên tự trách.

Thanh Hoang lão nhân cúi người nói:

– Thiên Tôn dạy bảo, không dám không nghe theo.

Tần Mục rời đi, đi theo Xích Tú Thần Nhân tới chỗ sâu của Phong Đô thì nghe thấy Phật âm cuồn cuộn, Phạn âm liên miên.

Khi đi lên phía trước thì lại thấy Đế Thích Thiên Vương Lý Du Nhiên để chân trần ngồi giữa ác quỷ Phong Đô, xiềng xích quấn quanh ngươi, hai mắt nhắm chặt.

Hắn đang lĩnh hội Vô Lượng Kiếp Kinh, nhiều lần nhập mộng.

Mộng cảnh của hắn hóa thành Phật quốc vô thượng, tịnh độ cực lạc nhưng mà tịnh độ Phật quốc lại liên tục bị ác quỷ quấy nhiễu, lẻn vào trong giấc mộng của hắn.

Trong mơ Lý Du Nhiên bị ác quỷ đồng hóa làm một, tịnh độ cũng bị ô nhiễm khiến hắn gặp ác mộng liên tục.

Đế Thích Thiên Vương quát:

– Chừng nào địa phủ chưa trống, ta thề sẽ không đắc chính đạo!

Tần Mục ra hiệu cho Xích Tú Thần Nhân dừng bước, mình thì đến đối diện Đế Thích Thiên Vương rồi ngồi xếp bằng xuống, hai mắt nhắm lại và đi vào trong mộng cảnh.

Mộng cảnh của hai người dung hợp, trong mộng của Đế Thích Thiên Vương không còn là tịnh độ cực lạc của Phật quốc tối cao nữa mà là một thế giới người người hăng hái dũng cảm phấn đấu.

Tuy rằng ác quỷ

vẫn còn nhưng đã khó mà quấy nhiễu hắn.

Qua một lúc lâu, Đế Thích Thiên Vương tỉnh lại, cảm tưởng như mình đã bừng tỉnh đại ngộ, khom người chào hỏi Tần Mục.

Tần Mục đáp lễ, thong thả rời đi.

Đế Thích Thiên Vương đưa mắt nhìn hắn đi xa, trầm ngâm phút chốc rồi rời khỏi nơi ác quỷ hoành hành này, thấp giọng nói:

– Ác quỷ bắt nguồn từ nhân gian, ác nhân nơi nhân gian chưa bị diệt trừ thì địa phủ vĩnh viễn không trống.

– Vừa rồi Mục Thiên Tôn không nói một lời với Đế Thích Thiên Vương, tại sao Đế Thích Thiên Vương đã hiểu ra?

Xích Tú Thần Nhân không hiểu, dò hỏi.

Tần Mục cười nói:

– Điều nên nói ta đều đã nói cho hắn ở trong giấc mộng, cần gì phải mở miệng?

Xích Tú Thần Nhân rất là khó hiểu.

Đột nhiên, Tần Mục dừng bước lại, hắn thấy được Hắc Hổ Thần.

Một con Đại Hắc Hổ mệt mỏi nằm rạp trên mặt đất, bên cạnh là hai gian nhà tranh, tiều phu thay sang xiêm y của người đốn củi, đang chặt một gốc cổ thụ.

Mỗi một nhát rìu hắn bổ xuống, gốc cổ thụ bị chặt ra một miếng rồi ngay lập tức mọc lại, xem vĩnh viễn không thể hết được.

Tần Mục đi tới gần, nhìn phút chốc rồi đột nhiên rút kiếm dùng một nhát kiếm chặt đứt gốc cổ thụ này.

Tần Mục thu kiếm, cất bước định đi ngay.

– Năm đó đại sư huynh của ngươi nhìn ta đốn củi, nhìn mấy trăm năm.

Sau lưng của hắn, giọng nói của Thánh Nhân tiều phu truyền đến, nói:

– Thời gian ngươi nhìn còn chưa đầy một nén nhang mà đã chặt đứt cây của ta.

Tần Mục xoay người lại, cười nói:

– Lão sư, thứ ta học chính là cách làm người của ngươi, chứ không phải học đạo pháp của ngươi.

Thứ của ngươi, ta chướng mắt rồi, ta đã lĩnh ngộ được thứ tốt hơn!

– Ngươi đứng lại!

Tiều phu Thánh Nhân giận dữ, tức giận nói:

– Chướng mắt thứ ta dạy? Sở dĩ ta không dạy ngươi là bởi vì ngươi quá khác người, ta không biết nên dạy cái gì mới tốt! Đại sư huynh của ngươi là kẻ ta dạy lâu nhất, ta cố gắng dạy tất cả thành tựu của thời đại Khai Hoàng cho hắn nhưng không ngờ rằng hắn lại quá cực đoan.

Đứa duy nhất không cực đoan chính là lão tam, ta dốc lòng dạy tam sư đệ của ngươi nhất.

Ta truyền thụ cho hắn ba mươi sáu loại đại đạo Hậu Thiên có thể thành Đạo, bảy mươi hai loại đại đạo Tiên Thiên trợ giúp hắn thành Thánh.

Tần Mục chớp chớp mắt:

– Hắn kém hơn ta.

Tiều phu Thánh Nhân cố nén kích động muốn xách rìu xông lên chém hắn, hừ lạnh một tiếng, nói:

– Mười Thiên Tôn của Thiên Đình đi bằng ba mươi sáu con đường Thiên Cung, ý đồ tu thành Thiên Đình.

Nhưng mà bọn họ chỉ có ba mươi sáu Thiên Cung, không có bảy mươi hai Bảo Điện.

Lý giải của bọn họ với cảnh giới Thiên Đình chưa chắc đã sâu bằng ta! Là Thiên Sư đệ nhất của Khai Hoàng, tuy rằng tư chất ta không được tốt nhưng mà ta lại có một tưởng tượng về cảnh giới Thiên Đình này.

Tần Mục lắng nghe.

 Ta Thích

Bạn đang đọc

MỤC THẦN KÝ (DỊCH)

của

TRẠCH TRƯ

 Trước

Tiếp 

 Chương Này

 Chương Kế

Thông Tin Chương Truyện

Đăng bởi

AliceGame

Phiên bản

Dịch

Thời gian

7 tháng

Lượt đọc

20

Các Tùy Chọn

Báo cáo vấn đề trong truyện

Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng

Báo cáo cho QTV

1/2

22:29, 26/03/2022

áo cáo c o Q

This site is protected by reCAPTCHA and the Google

Privacy Policy and

Terms of Service apply.

2/2

22:29, 26/03/2022

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box