1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
  4. Tập 45 : Đội Hình Cường Đại (2) (c441-c450)

[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch

Tập 45 : Đội Hình Cường Đại (2) (c441-c450)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 441: Đội Hình Cường Đại (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 442: Dẹp Yên Sóng Gió (1)

Lời nói của Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng giống như sét đánh, nháy mắt liền vang vọng khắp đại sảnh, khiến cho lỗ tai mọi người ù lên, trong lòng hoảng sợ.

Ở Hồn Sư Tháp lâu như vậy rồi, lần đầu tiên bọn họ mới nhìn thấy Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng luôn luôn ôn hòa cư nhiên lại nổi giận lớn tới mức này.

– Sao hả, không có ai dám đứng ra à?

Ba!

Trong nháy mắt, hầu như ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía Hà Từ Đình.

– Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng ta…..

Trái tim Hà Từ Đình trầm xuống, mở miệng mấp máy, nhưng lại không biết phải nói cái gì, chỉ có thể nhìn về phía phụ thân Hà Chấn của mình cầu xin giúp đỡ.

Đông Phương Ngôn Ngữ cũng nhìn về phía Hà Chấn, ngữ khí cũng mềm xuống:

– Hà phó hội trưởng, đây cũng là con trai của ngươi, vẫn là do ngươi tới hỏi đi.

Ánh mắt của Hà Chấn phó hội trưởng cũng trở nên lạnh lùng, sau khi nhìn thấy Hà Từ Đình thì trong mắt lộ ra vẻ phức tạp, chợt hỏi:

– Từ Đình, chẳng lẽ ngươi thật sự nói như vậy hay sao?

– Phụ thân, chuyện không phải như vậy đâu.

Hà Từ Đình lúc này rốt cuộc cũng kịp tỉnh táo lại, mở miệng nói:

– Phụ thân à, Diệp Huyền này chỉ mới đạt được tư cách luyện hồn sư nhất phẩm hơn một năm thôi, lại lấy được một suất dự thi, còn rất nhiều những luyện hồn sư nhất phẩm đỉnh phong khác của Hồn Sư Tháp chúng ta đều không đạt được tư cách nào, trong lòng có điều oán niệm.

Ta cũng là vì cảm thấy tò mò cho nên mới muốn luận bàn với hắn một phen để xác minh thực lực của hắn một cái mà thôi, nào ngờ hắn nói năng bất kính với ta, ngôn từ ngạo mạn, cho nên ta mới dùng ngữ khí hơi nặng một chút, cũng không phải ta hoài nghi về quyết định của hội trưởng đại nhân và các ngài, kính xin các vị đại nhân đừng hiểu lầm.

– Hiểu lầm, hiểu lầm cái gì chứ, còn không mau xin lỗi cho ta!

Hà Chấn quát lạnh, dọa cho Hà Từ Đình sợ giật thót.

Nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của phụ thân, Hà Từ Đình vẫn luôn rất sợ phụ thân lúc này bất đắc dĩ xoay người nhìn về phía Diệp Huyền, nói:

– Diệp Huyền huynh đệ, vừa rồi là do ta đường đột, với ánh mắt của hội trưởng và mọi người, chọn ngươi vào đội ngũ thiên tài tự nhiên là có dụng ý riêng của bọn họ, chuyện vừa rồi, xin ngươi đừng để trong lòng, ta cũng là vì suy nghĩ cho cả đội ngũ, dù sao thì làm đệ nhất thiên tài của Hồn Sư Tháp, người mạnh nhất tổ thiên tài của Hồn Sư Tháp, ta cũng phải tìm hiểu một chút về thực lực của mỗi người trong đội ngũ một chút.

Nói tới đây, gã cười nhạt một tiếng, trên mặt cũng khôi phục vẻ trấn định và tự tin như cũ.

Lúc đầu ngữ khí của Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng vô cùng nghiêm khác, nhưng sau khi biết được là mình thì ngữ khí lại lập tức trở nên ôn hòa, rõ ràng là mình rất có trọng lượng trong lòng Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng, nhất định sẽ không vì chút chuyện vặt vãnh này mà trách phạt gì mình.

Nghĩ cũng đúng thôi, mình dẫu sao cũng là đệ nhất thiên tài của Hồn Sư Tháp, phụ thân cũng là phó hội trưởng của Hồn Sư Tháp, lúc trước sở dĩ bọn họ khách khí với Diệp Huyền như vậy cũng là vì nể mặt bệ hạ mà thôi, sau này lại tức giận cũng là vì hành vi của mình có chút tổn hại tới uy nghiêm của bọn họ, giờ mình nói mấy câu xuôi tai một chút thì nhất định sẽ bỏ qua hết.

Mà phụ thân nghiêm khắc như vậy rõ ràng cũng là vì tìm một bậc thang để đi xuống, cho nên mình nói vài câu như vậy thì chắc gã sẽ không giận nữa, ở trước mặt nhiều luyện hồn sư như vậy cũng có bậc thang đi xuống.

– Tên súc sinh nhà ngươi, tới lúc này rồi mà còn không biết hối cải nữa.

Chỉ là khiến cho Hà Từ Đình không thể ngờ chính là vị phụ thân luôn yêu thương gã có thừa, sau khi nghe thấy những lời gã nói thì lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó tát một cái từ sau, chỉ nghe vang lên một tiếng bốp thật lớn, Hà Từ Đình bị đập bay ra ngoài, cả người rơi mạnh xuống đất, có máu tươi rỉ ra khóe miệng.

– Phụ thân, người… ta….

Hà Từ Đình ôm mặt, mở to hai mắt nhìn phụ thân của mình, vẻ mặt không dám tin, đầu óc cũng choáng váng.

– Đồ chết giẫm này, ngươi dám nghi ngờ tu vi của Diệp Huyền đại sư, còn dám tự xưng là đệ nhất thiên tài của Hồn Sư Tháp! Hừ, sao lão tử lại sinh ra tên tiểu tử chết tiệt không có mắt nhìn như ngươi chứ!

Hà Chấn nháy mắt liền mắng ầm lên, mặt mũi đỏ gay, vẻ mặt vô cùng tức giận, vừa luôn miệng lải nhải vừa bước lên tẩn cho Hà Từ Đình một trận, ra tay hung ác, thủ đoạn tàn nhẫn, bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng phải sợ hãi run lẩy bẩy, kẻ ngu ngốc cũng nhìn ra là Hà Chấn phó hội trưởng thật sự nổi giận, xuống tay độc ác không giống như đang giả vờ giả vịt.

Tất cả mọi người ở đây nhìn mà ngây ra, bọn họ thật không hiểu nổi Hà Chấn này, tuy rằng ông luôn mặt lạnh nghiêm khắc, nhưng đối với đứa con Hà Từ Đình này của mình thì luôn yêu thương có thừa, đặt trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan.

Sở dĩ Hà Từ Đình có thể hai mươi bốn tuổi trở thành luyện hồn sư nhị phẩm đỉnh phong, cũng có liên quan tới Hà Chấn phó hội trưởng dùng đại lượng tài nguyên bồi dưỡng, mọi người thật sự không hiểu nổi, vì sao thái độ của Hà Chấn phó hội trưởng hôm nay lại quay ngoắt một trời một vực thế này, ra tay với con trai mình hung ác tới vậy.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Huyền, trong lòng thầm sợ hãi, Diệp Huyền này rốt cuộc có địa vị gì mà có thể khiến cho Hà Chấn vì hắn làm ra chuyện như vậy chứ?

Mà người đần ra không hiểu gì nhất chính là bản thân Hà Từ Đình, gã lớn tới như vậy, lần đầu tiên bị Hà Chấn đánh tới cỡ này.

– Phụ thân, ta… ta…

Bị Hà Chấn nện cho một trận như vậy, Hà Từ Đình hoàn toàn choáng váng, mặt sưng phù lên như đầu heo, hàm răng cũng bay mất mấy cái, trong miệng vẫn còn phun máu, hai mắt bầm đen phù lên như bánh bao.

– Ngươi cái gì mà ngươi, hôm nay nếu như ngươi không xin lỗi Diệp Huyền đại sư cho đàng hoàng thì ta không có đứa con trai như ngươi!

Hà Chấn tức giận mắng, chỉ chớp mắt, trên gương mặt lạnh lùng liền lộ ra nụ cười, quay sang Diệp Huyền nói:

– Diệp Huyền đại sư, tiểu nhi không hiểu chuyện, lão phu đã dạy cho hắn một bài học nhớ đời rồi, xin đại sư rộng lòng thứ lỗi.

Thái độ dành cho Diệp Huyền kia khiến cho tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm không hiểu gì hết.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 443: Dẹp Yên Sóng Gió (2)

Trong lòng Hà Chấn lúc này đã thầm mắng đứa con trai ngu ngốc của ông muốn chết rồi, mặc dù ông là phó hội trưởng của Hồn Sư Tháp, nhưng kỳ thật cũng giống như Khô Trần trưởng lão trước khi đột phá vậy, chỉ là luyện hồn sư tam phẩm đỉnh phong mà thôi, sở dĩ ông có thể đảm nhiệm chức phó hội trưởng là bởi vì ông làm việc nghiêm túc, quản chuyện hành chính lại có thủ đoạn, cho nên mới được Đông Phương Ngôn Ngữ đề bạt thành phó hội trưởng.

Mà trình độ luyện hồn sư thật sự của ông thì xêm xêm với Khô Trần trưởng lão trước khi đột phá, thuộc về cái loại chỉ cách một bước nhỏ nhưng một mực không cách nào đột phá tới tứ phẩm được….

Chỉ là khiến ông không ngờ chính là sau một lần bế quan thì Khô Trần trưởng lão cư nhiên lại đột phá tới tứ phẩm, được bệ hạ sắc phong làm phó hội trưởng của Hồn Sư Tháp.

Đều là luyện hồn sư tam phẩm đỉnh phong, Hà Chấn liền phấn chấn tinh thần, tỉnh táo điều tra một lượt tất cả những chuyện diễn ra trước và sau khi Khô Trần trưởng lão đột phá, cuối cùng lại tập trung trên người Diệp Huyền.

Theo như ông tìm hiểu thì việc Khô Trần trưởng lão đột phá tuyệt đối có liên quan tới Diệp Huyền, về sau điều tra kỹ hơn thì mới phát hiện là Diệp Huyền chỉ trợ giúp Khô Trần trưởng lão hoàn thiện cái trận pháp mà thôi, trong lòng Hà Chấn liền cảm thấy có chút mất mác.

Không ngờ sau này lại truyền ra tin tức Diệp Huyền chữa khỏi bệnh tình của Triệu Kính bệ hạ, khiến cho Hà Chấn cảm thấy rất hiếu kỳ, cuối cùng sau khi điều tra rõ ràng thì Hà Chấn lại khiếp sợ phát hiện, tuy rằng Khô Trần dựa vào trận pháp mà đột phá, nhưng sau mỗi lần trao đổi với Diệp Huyền xong thì ở phương diện luyện hồn đều có đề thăng và kiến giải kinh người, trong thời gian ngắn ngủi không tới một năm, tạo nghệ ở phương diện luyện hồn học cư nhiên không ngừng tăng lên, thậm chí còn gần bằng với Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng, thậm chí còn sâu hơn Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng một bậc.

Trong lòng Hà Chấn hiểu rõ, tất cả những chuyện này nhất định là có liên quan với Diệp Huyền, cho nên mấy tháng mà Diệp Huyền rời đi, ông đều nghĩ hết đủ mọi cách để làm thân với Diệp Huyền, muốn Diệp Huyền chỉ điểm cho mình một phen, để cho ông có thể đột phá tam phẩm đỉnh phong bước vào tứ phẩm đỉnh phong.

Chỉ là ông thật không ngờ, ông còn chưa kịp làm thân với Diệp Huyền thì đứa con trai của mình cư nhiên lại đi đắc tội với đối phương, trong lòng Hà Chấn lập tức nghẹn một bụng lửa giận, cho nên mới có một màn bạo lực khi nãy.

– Diệp Huyền đại sư, đều là con trai ta không hiểu chuyện, ngươi cứ nói đi, mặc kệ đại sư muốn trừng phạt đứa con trai kia của ta thế nào đi nữa, Hà Chấn ta đều sẽ không chớp mắt một cái, bằng không thì ta sẽ không xứng đứng ở chỗ này.

Hà Chấn nói chuyện vô cùng nghiêm túc, đồng thời đá Hà Từ Đình một cái:

– Còn không mau xin lỗi Diệp Huyền đại sư cho ta.

Hà Từ Đình nhìn thấy phụ thân thật sự nổi giận, trong lúc nhất thời cũng bất chấp đau đớn toàn thân, vội vàng đứng lên, cắn răng, nén đau nói:

– Diệp Huyền đại sư, thật xin lỗi, ta sai rồi, xin ngươi tha thứ cho ta lần này đi.

Nói xong câu này, Hà Từ Đình hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, mặt mũi đỏ bừng, may mắn là gã bị đánh sưng vù thành đầu heo rồi cho nên người khác không nhìn ra.

Thân là đệ nhất thiên tài của Hồn Sư Tháp, gã đã bao giờ bị mất mặt như vậy trước mọi người đâu.

– Tên tiểu tử chết tiệt này, lớn giọng một chút ta không nghe thấy.

Nhìn thấy Hà Từ Đình tới lúc này rồi mà còn sĩ diện, Hà Chấn nhịn không được lại đá gã thêm một cước thật mạnh, lạnh giọng nói.

Trong lòng Hà Từ Đình cảm thấy xấu hổ muốn chết, lại phải lớn giọng xin lỗi lại lần nữa, bộ dạng chật vật khiến cho vô số luyện hồn sư xung quanh đều trợn mắt há mồm, trước kia Hà Từ Đình ở trước mặt bọn họ vĩnh viễn đều là vị đệ nhất thiên tài tao nhã, anh tuấn tiêu sái của Hồn Sư Tháp, nhưng hôm nay lại chật vật tới như vậy, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì có đánh chết bọn họ cũng sẽ không tin một màn trước mặt này là thật.

– Diệp Huyền đại sư, tiểu nhi của ta không hiểu chuyện, ta cũng đã bắt hắn xin lỗi rồi, không biết Diệp Huyền đại sư cảm thấy như thế nào? Nếu như còn không hài lòng thì cứ việc nói ra.

Hà Chấn chân thành nói.

Diệp Huyền liếc mắt nhìn Hà Từ Đình một cái, thản nhiên nói:

– Nếu hắn đã xin lỗi rồi thì bỏ đi, nếu như không phải nể mặt Hà Chấn phó hội trưởng ngài thì ta sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.

Chút chuyện nhỏ như vậy Diệp Huyền vốn cũng không để trong lòng, cũng lười nói nhảm gì với tên Hà Từ Đình kia.

– Vậy thì đa tạ Diệp Huyền đại sư.

Hà Chấn vội vàng nói, thấy Diệp Huyền cũng không truy cứu nữa, trong lòng của ông không khỏi thở phào một hơi.

Ông sợ nhất chính là Diệp Huyền để cho Hà Từ Đình mất đi tư cách dự thi, mất đi cơ hội tham dự Phù Quang Đại Hội lần này, về phần vết thương do bị mình đánh, tuy rằng nghiêm trọng, nhưng chỉ cần không chết thì không thành vấn đề.

Một trận sóng gió từ đó biến thành không.

Đội ngũ nhanh chóng tập kết, bắt đầu xuất pháp.

Một nhóm đội ngũ luyện hồn sư mười mấy người rồng rắn nối đuôi nhau rời khỏi Hồn Sư Tháp.

Sau khi đi tới cửa hàng, đội ngũ của Triệu Kính bệ hạ đã sớm chờ ở bên ngoài cửa thành, nhìn thấy mấy người Diệp Huyền đi tới thì lập tức nhiệt tình bước lên nghênh đón.

Trong số nhiều người như vậy, người đầu tiên Triệu Kính thăm hỏi cũng không phải Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng của Hồn Sư Tháp mà là Diệp Huyền, một màn này càng khiến cho những luyện hồn sư còn lại ở đây âm thầm kinh hãi, cũng không dám hoài nghi hay bất mãn gì về tư cách dự thi của Diệp Huyền nữa.

Mấy người Đông Phương Ngôn Ngữ đều là luyện hồn sư hàng đầu của Lưu Vân Quốc, cũng là trụ cột cường đại nhất của Lưu Vân Quốc, là hy vọng tương lai của bọn họ, vì cam đoan cho sự an toàn của đội ngũ, lần này Triệu Kính bệ hạ đã sắp xếp cho Sở Vân Phi tự mình dẫn đội, đi tới Thủy Vụ Sơn Mạch.

An bài như vậy cũng là vì đề phòng trên đường đi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Bây giờ cách lúc diễn ra Phù Quang Đại Hội còn gần một tháng, vì đề phòng tới trễ, cho nên sau khi hàn huyên một lát thì đội ngũ liền nhanh chóng rời khỏi vương thành.

Vị trí của Phù Quang bí cảnh chính là nằm trong một thâm sơn ở phía đông bắc của liên minh thập tam quốc, bởi vậy cho nên mỗi lần tổ chức Phù Quang Đại Hội đều tổ chức ở bên trong Thủy Vụ Sơn Mạch, còn nơi đội ngũ các bên tập trung chính là Thiên Kim Quốc ở gần Thủy Vụ Sơn Mạch.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 444: Huyền Minh Thạch (1)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 445: Huyền Minh Thạch (2)

Thủ tâm thảo này là linh dược tứ giai, có tác dụng loại trừ một số loại độc tố đặc biệt, bởi vì điều kiện sinh trưởng của nó rất khắc nghiệt, cho nên ở một số nơi trên đại lục bình thường chỉ có thể dùng huyền thạch mới mua được, hơn nữa bình thường chính là có tiền cũng không mua được, về phần dùng huyền tệ thì căn bản không thể nào mua được.

Diệp Huyền không chút do dự liền mua hết toàn bộ thủ tâm thảo này, lúc này hắn rốt cuộc cũng phát hiện, nơi hoang vu hẻo lánh cũng có chỗ tốt của riêng nó.

Tuy rằng tài liệu bên trong liên minh thập tam quốc rất ít, rất nhiều thứ quý hiếm ở bên ngoài khó mà tìm thấy ở nơi này, nhưng cũng đồng dạng, một số thứ ở bên ngoài bị người ta tranh đoạt sứt đầu mẻ trán, ở nơi này lại rất ít người biết được tác dụng của nó, cũng ít khi cần dùng tới, cho nên sẽ bán với giá cực kỳ rẻ.

Có cơ hội tốt như vậy, Diệp Huyền tự nhiên sẽ không bỏ qua, một đường đi dạo, chọn mua được một số thứ mà sau này hắn có thể dùng tới, ở bên ngoài tương đối trân quý, ở đây lại tương đối rẻ.

Dạo qua một số cửa hàng, thật đúng là khiến Diệp Huyền tìm được không ít thứ tốt.

Ở trước một cửa hàng, Diệp Huyền lại nhìn thấy vài viên Huyền Minh Thạch, đang đặt ở một xó, không ai thăm hỏi gì tới, hắn cảm thấy tâm động một chút lập tức bước lên, cẩn thận dò xét một phen, phát hiện quả thật chính là Huyền Minh Thạch, cố nén kích động trong lòng, mở miệng hỏi:

– Lão bản, mấy khối đá này bán như thế nào?

– Âm Phong Thạch, một vạn huyền tệ một khối.

Lão bản liếc qua một cái liền chậm rãi báo giá.

– Ta muốn mua hết năm khối này.

Diệp Huyền không chút do dự liền móc ra chi phiếu năm vạn huyền tệ, nhưng trong lòng thì lại âm thầm lắc đầu, lão bản này cư nhiên coi Huyền Minh Thạch thành Âm Phong Thạch, đúng là có mắt không tròng.

Huyền Minh Thạch là một loại tài liệu đặc biệt có thể ổn cố hồn lực của luyện hồn sư, luyện hồn sư tu luyện hồn lực, sẽ thường xuyên xuất hiện một số chuyện ngoài ý muốn, khiến cho hồn lực sinh ra ba động, tẩu hỏa nhập ma, còn Huyền Minh Thạch lại có tác dụng có thể ổn cố hồn lực, chỉ cần điều phối thành chất lỏng, dùng nó trước khi tu luyện thì có thể khiến cho võ hồn của luyện hồn sư trở nên ổn cố hơn gấp mấy lần, chỉ cần không phải tu luyện loại hồn quyết đặc biệt quỷ dị nào đó, bình thường sẽ không bị tẩu hỏa nhập ma.

Còn Âm Phong Thạch cũng là một loại tài liệu có thể tinh luyện ra âm thuộc tính chi lực, có thể dùng trong việc phối chế một số dược tề, tuy rằng cũng khá trân quý, nhưng so với Huyền Minh Thạch thì lại kém xa cả vạn dặm.

Hai thứ này rất giống nhau, người bình thường khó mà phân biệt được điểm khác nhau của hai loại, nhưng ở trên Thiên Huyền đại lục, đã có một cách xử lý vô cùng đơn giản, đó chính là dùng hồn lực thông qua một loại tần sóng nào đó xâm nhập vào bên trong, nếu như là Huyền Minh Thạch thì hồn lực sẽ có cảm giác như bị nghẽn lại, còn âm phong thạch thì lại không có loại cảm giác này.

Bất quá tính ra thì phương pháp như vậy ở nơi như liên minh thập tam quốc, cũng không có ai biết được, cũng vì bản thân của vị lão bản này là một vị luyện hồn sư nhất phẩm đỉnh phong, nếu như ở trong liên minh thập tam quốc biết được cách này thì luyện hồn sư như gã không thể nào không biết điểm này được.

– Lão bản đợi đã!

Ngay lúc Diệp Huyền đang chuẩn bị gom hết năm khối Huyền Minh Thạch kia lại thì đột nhiên có vài tên thanh niên nhanh chóng bước tới, ánh mắt nhìn về phía Huyền Minh Thạch lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó liền có chút kinh hỉ lóe lên.

– Chúng ta muốn mua mấy khối đá này, lão bản, ngươi nói giá đi.

Một tên thanh niên trong số đó đứng chặn trước Huyền Minh Thạch, trầm giọng nói với lão bản kia.

– Các vị mấy khối đá này ta đã mua rồi, các ngươi làm như vậy có vẻ như không ổn lắm đâu.

Diệp Huyền nhíu mày nói.

– Hắn nói rất đúng, các vị, mấy khối Âm Phong Thạch này đúng là đã bị vị tiểu huynh đệ này mua rồi, nếu như các ngươi còn cần thì đợi mấy ngày nữa, có thêm một đợt Âm Phong Thạch chuyển tới thì ta sẽ bán cho các ngươi, hoặc là các ngươi thương lượng với vị tiểu huynh đệ kia đi.

Lão bản kia mở miệng nói.

Mấy người kia cũng không thèm nhìn tới Diệp Huyền một cái, ánh mắt không ngừng đánh giá Huyền Minh Thạch kia, sau đó chợt liếc nhìn nhau, thầm gật dầu, tên thanh niên lúc nãy vừa mở miệng chợt vung tay lên, dùng ngữ khí không cho phép thương lượng nói:

– Chúng ta muốn mua mấy khối Âm Phong Thạch này, như vầy đi, mặc kệ lúc trước hắn ra giá bao nhiêu, chúng ta đều trả gấp đôi, ngươi thấy vậy thì sao?

Trên mặt lão bản lập tức lộ ra vẻ vui mừng, bất đắc dĩ nói:

– Nhưng mà vị tiểu huynh đệ này đã đưa tiền cho ta rồi, như vậy…

Nhìn thấy chi phiếu năm vạn tệ nằm trong tay lão bản kia, thanh niên nọ trực tiếp lấy ra chi phiếu mười vạn tệ ném lên quầy:

– Ta ra mười vạn huyền tệ, như vậy đủ rồi chứ?

– Tốt lắm, tốt lắm.

Lão bản vội vàng cầm lấy chi phiếu mười vạn huyền tệ kia, trả năm vạn huyền tệ lại cho Diệp Huyền:

– Tiểu huynh đệ, xin lỗi, mấy vị này ra giá cao hơn để mua mấy khối Âm Phong Thạch này, năm vạn huyền tệ này, ta trả lại cho ngươi.

Chỉ thấy Diệp Huyền căn bản không chịu cầm lấy chi phiếu kia, thừa dịp mấy người kia giao dịch liền bỏ hết mấy khối Huyền Minh Thạch này vào trong trữ vật giới chỉ, xoay người đi ra cửa.

– Tiểu tử, ngươi dám lấy đá của chúng ta, mau đứng lại đó cho ta.

Nhìn thấy những gì Diệp Huyền làm, tên thanh niên dẫn đầu lập tức hừ lạnh mở miệng.

Mấy tên thanh niên nháy mắt liền bao vây Diệp Huyền.

Tình huống xảy ra ở đây lập tức khiến cho những võ giả đang mua sắm ở xung quanh chú ý tới, cả đám xúm lại gần đó chờ xem.

– Tiểu tử, mau giao Âm Phong Thạch của chúng ta ra đây.

Một tên thanh niên lạnh lùng nói, ánh mắt hung ác.

Sắc mặt Diệp Huyền trầm xuống, lạnh lùng nói:

– Cái gì mà Âm Phong Thạch của các ngươi, đây rõ ràng là thứ ta đã mua, dựa vào cái gì mà phải giao ra, mau tránh ra cho ta, đừng có cản đường của ta.

– Thứ ngươi đã mua?

Mấy tên thanh niên kia khinh khỉnh liếc nhìn Diệp Huyền nói:

– Ngươi không thấy lão bản kia đã trả huyền phiếu lại cho ngươi rồi sao, bây giờ mấy khối Âm Phong Thạch này chính là đồ của bọn ta, mau ngoan ngoãn giao ra đây, bằng không thì .. hừ hừ!

Nói xong thì một tên thanh niên lập tức lạnh giọng nói với lão bản kia:

– Lão bản, có phải ngươi đã bán Âm Phong Thạch này cho chúng ta rồi đúng không?

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 446: Lai Lịch Bất Minh (1)

Lão bản này cũng âm thầm trách bản thân mình làm việc thừa thải, vì năm vạn huyền tệ mà gây ra chuyện như vậy, bất quá chuyện tới nước này lại, gã lại không thể không nương theo, mở miệng nói:

– Các vị nói đúng lắm, ta đã trả huyền phiếu của hắn lại cho hắn rồi.

– Vậy ta có nhận lại à?

Diệp Huyền cười lạnh:

– Lúc trước ta và ngươi đã sớm nói giá xong xuôi, huyền phiếu ngươi cũng đã cầm rồi thì xem như giao dịch đã hoàn thành, bây giờ lại muốn trả huyền phiếu đòi đồ của ta lại, ở đâu ra chuyện tốt như vậy chứ?

Diệp Huyền nói ra như vậy, tất cả mọi người đứng vây xem xung quanh rốt cuộc cũng hiểu rõ tiền căn hậu quả của chuyện này, cả đám ồ lên bàn tán, rõ ràng mọi người đều cảm thấy lão bản kia buôn bán gian tham, đồ đã bán đi rồi, sao có thể vì có người trả giá cao hơn mà đi đòi lại để bán tiếp như vậy được chứ.

– Tiểu tử, xem ra ngươi không muốn giao ra chứ gì? Ngươi có tin là hôm nay bọn ta sẽ không để cho ngươi đi ra khỏi cửa hàng này hay không.

Một tên thanh niên mũi ưng hừ lạnh một tiếng, đôi mắt sắc bén như chim ưng lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Huyền, hàn ý bức người.

Sắc mặt của Diệp Huyền cũng trở nên lạnh lẽo, đối phương cư nhiên còn dám uy hiếp mình, không khỏi sinh lửa giận, lạnh lùng nói:

– Hóa ra trị an trong Mai Lý Thành loạn tới như vậy, Diệp Huyền ta lần đầu tiên nghe thấy chuyện thế này, mau cút ngay cho ta, nếu như không cút đi thì ta lại muốn hỏi cao tầng của Mai Lý Thành này thử xem, lẽ nào trật tự của cái gọi là đệ nhất cường quốc Thiên Kim Quốc trong liên minh thập tam quốc, chẳng lẽ lại thối nát tới vậy, lão bản cửa hàng bán đồ xong có thể trắng trợn đổi ý, mua đồ cư nhiên lại bị uy hiếp, chậc chậc, ta quả thực đã được mở rộng tầm mắt rồi.

Lão bản kia nghe xong lời Diệp Huyền nói thì run rẩy một cái, Mai Lý Thành là nơi tập hợp của luyện hồn sư các nước tham gia Phù Quang Đại Hội, vì để lại ấn tượng tốt cho các đại vương quốc, trị an tuyệt đối vô cùng nghiêm khắc, đặc biệt là ở một số phòng đấu giá và cửa hàng, bị chỉ đích danh ra lệnh, yêu cầu không được lừa lọc gài bẫy luyện hồn sư của các vương quốc còn lại, đương nhiên đây cũng chỉ là nói miệng mà thôi, bất quá tất cả cửa hàng đều biết, dù cho có gài bẫy thì ít nhất cũng phải làm âm thầm, không thể trắng trợn.

Nếu như khiến chấp pháp đội tới đây, biết được chuyện này thì sợ là gã cũng phải vất vả một phen.

– Hảo tiểu tử, ngươi quả thật là ngông cuồng.

Tên thanh niên mũi ưng kia cười lạnh một tiếng, bước lên trước muốn ra tay với Diệp Huyền, trong mắt lộ ra vẻ cao ngạo và âm lãnh.

Chỉ là không đợi gã kịp làm gì thì lại bị tên thanh niên cầm đầu mặc áo trắng đứng kế bên ngăn lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, sau đó lại nhìn những người vây xem xung quanh càng lúc càng nhiều, nhíu mày:

– Vị tiểu huynh đệ này, vừa rồi là bằng hữu của ta không đúng, như vầy đi, chúng ta ra mười vạn huyền tệ mua lại mấy khối Âm Phong Thạch trong tay ngươi, ngươi thấy vậy có được không?

– Không bán!

Diệp Huyền trực tiếp trả lời.

Tên thanh niên áo trắng nhướng mày:

– Vậy hai mươi vạn huyền tệ thì sao, có mấy khối Âm Phong Thạch mà thôi, chúng ta cũng vì cần gấp cho nên mới mua lại từ ngươi, nếu đồng ý thì xem như lần này ngươi ở không cũng lời được mười lăm vạn huyền tệ rồi.

– Có bao nhiêu tiền cũng không bán.

Diệp Huyền cười lạnh, cự tuyệt không chút do dự.

Trong lòng hắn thập phần nghi hoặc, Âm Phong Thạch cũng không phải thứ gì quý giá, trong tiệm này không có thì tìm thêm vài tiệm nhất định sẽ có thể tìm dược, giá cả cũng không lệch bao nhiêu so với mình, vì sao đối phương lại một mực muốn mua cho bằng được mấy khối Âm Phong Thạch trong tay mình, thậm chí không tiếc dùng giá cao hơn gấp mấy lần, như thế quả thật nằm ngoài dự đoán của Diệp Huyền.

Chẳng lẽ đối phương cũng biết được đó là Huyền Minh Thạch chứ không phải Âm Phong Thạch?

Diệp Huyền không khỏi lắc đầu, cách phân biệt Huyền Minh Thạch và Âm Phong Thạch, mặc dù cũng không phức tạp, nhưng đối với tạo nghệ luyện hồn học ở liên minh thập tam quốc mà nói thì không phải chuyện dễ dàng gì, nếu không thì bản thân vị lão bản kia cũng là luyện hồn sư, nhất định sẽ không bán giá rẻ như cho không kiểu này được.

Chỉ là từ biểu hiện của mấy tên thanh niên này mà xem thì rõ ràng bọn họ cũng biết được giá trị của Huyền Minh Thạch, điều này không khỏi khiến cho Diệp Huyền có chút tò mò đối với bọn họ.

Vừa cẩn thận đánh giá một phen, thì Diệp Huyền rốt cuộc phát hiện có điểm lạ.

Lúc đầu hắn không cẩn thận quan sát, vừa xem xét một phen thì lại phát hiện mấy tên thanh niên này đều vô cùng bất phàm.

Đối phương tổng cộng có bốn người, người cầm đầu chính là thanh niên mặc áo bào trắng kia, giống như một pho tượng thạch điêu, vẻ mặt châu tròn ngọc sáng, như đao tước ra, trầm tĩnh tỉnh táo, mang tới một loại cảm giác cực kỳ thâm thúy ổn trọng cho người khác.

Tiếp theo chính là tên thanh niên mũi ưng kia, ánh mắt sắc bén, hành vi ngông cuồng, trên mặt toát ra vẻ cao cao tại thượng giống như không ai bì nổi, có một cỗ khí thế trên trời dưới đất duy ngã độc tôn.

Hai gã thanh niên khác thì cũng dung mạo phi phàm, tuy rằng đã che dấu vô cùng tốt, nhưng cũng giống với tên thanh niên mũi ưng kia, từ trong khung đều toát ra vẻ khinh khỉnh, loại khinh khỉnh và xem thường này cũng không giống như nhằm vào một người nào đó, mà là nhằm vào một khu vực nào đó, chính là loại cảm giác giống như người cao đẳng gặp phải người hạ đẳng vậy.

Trong lòng Diệp Huyền chợt động, khí chất của bốn người này đều có cảm giác như khác hẳn người thường.

Loại thiên tài cao cao tại thượng, mắt cao tay ngắn, coi trời bằng vung này, Diệp Huyền không phải là chưa từng gặp qua, Hà Từ Đình chính là loại người đó, tự xưng là đệ nhất thiên tài của Lưu Vân Quốc, chỉ nhìn người bằng lỗ mũi.

Những người này lại khác với Hà Từ Đình, đều là loại cảm giác cao cao tại thượng, nhưng khí chất trên người bọn họ, so với Hà Từ Đình thì mạnh hơn rất nhiều, lại có loại cảm giác như vượt xa liên minh thập tam quốc, loại cảm giác vượt trội này là từ đâu mà tới?

Đều là thành viên của liên minh thập tam quốc, giữa các thiên tài đỉnh cấp, dù có chút chênh lệch, nhưng cũng không kém nhau là mấy.

Nhưng mấy người kia lại khiến cho Diệp Huyền cảm thấy, thiên tài của liên minh thập tam quốc ở trong mắt bọn họ lại giống như một con kiến hôi mà thôi, có một loại miệt thị phát ra từ trong xương tủy.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 447: Lai Lịch Bất Minh (2)

Chẳng lẽ mấy người này là thiên tài đỉnh tiêm của đệ nhất cường quốc Thiên Kim Quốc này? Nghe nói trong Thiên Kim Quốc này còn có cường giả lục giai tôn cấp, mấy người kia chính là nhân vật do bọn họ bồi dưỡng ra?

– Hảo tiểu tử.

Trong lúc Diệp Huyền đang dò xét mấy người kia, tên thanh niên mũi ưng nọ nghe Diệp Huyền nói vậy thì trong mắt lập tức sinh ra một tia sát khí, rõ ràng trong lòng của gã đã động sát ý với Diệp Huyền, chỉ thấy trong mắt gã lóe lên tinh quang, giống như đang muốn động thủ, nhưng bị thanh niên mặc áo bào trắng bên cạnh ngăn lại, ghé vào tai gã thì thầm vài câu.

Nói xong thì tên thanh niên áo trắng cùng với hai gã thanh niên khác đều nhìn Diệp Huyền chòng chọc một cái, sau đó xoay người rời đi, hiện trường chỉ còn lại một mình tên thanh niên mũi ưng.

Đợi mấy người kia đi rồi, ánh mắt của tên thanh niên mũi ưng đột nhiên trở nên dữ tợn

– Tiểu tử, ta hỏi lại một lần cuối cùng, rốt cuộc ngươi có bán hay không?

– Cút!

Diệp Huyền không muốn nhiều lời với đối phương, hừ lạnh một tiếng.

– Ha ha, tiểu tử, tin ta đi, ngươi sẽ hối hận nhanh thôi.

Tên thanh niên mũi ưng cười lạnh.

Diệp Huyền mặc kệ, không để ý tới đối phương nữa, xoay người rời đi, đột nhiên, một đạo hồn lực ba động vô hình chợt xuất hiện ở sau đầu hắn, một cỗ hồn lực cường đại cư nhiên hóa thành một hình chóp nhọn vô hình hung hăng đâm về phía sau ót của hắn.

Trong lòng Diệp Huyền nổi giận, khi mua được Huyền Minh Thạch, tâm trạng của hắn vốn đang rất tốt, cư nhiên lại bị mấy tên thanh niên này nhào tới quấy rồi, hắn cũng lười chẳng muốn so đo làm gì, nhưng thật không thể ngờ, tên thanh niên mũi ưng này ép bán không được thì cư nhiên lại muốn đánh lén sau lưng, chẳng lẽ thật sự cho rằng hắn dễ bắt nạt hay sao?

Cuối cùng Diệp Huyền không nén lửa giận trong lòng nữa, cứng rắn đón lấy một đòn hồn lực trùng kích của đối phương, sau khi hồn lực trùng kích kia tiến vào trong cơ thể đối phương thì giống như hòn đá bị ném vào trong biển rộng, nháy mắt liền biến mất, ngay sau đó liền có một cỗ hồn lực trùng kích cường đại hơn so với cỗ hồn lực trùng kích khi nãy rất nhiều lướt đi từ não hải của Diệp Huyền, nhắm ngay tên thanh niên mũi ưng kia đâm tới.

Tên thanh niên mũi ưng kia đột nhiên bất ngờ phun ra một búng máu, thân thể lảo đảo muốn ngã, lúc nhìn về phía Diệp Huyền thì sắc mặt kinh hoàng tái mét.

Sau một lúc lâu, gã giơ tay chỉ vào Diệp Huyền, vẻ mặt tức giận nói:

– Ngươi, ngươi cư nhiên dám đả thương ta!

Trong lòng của gã vô cùng chấn động, không rõ vì sao sau khi hồn lực trùng kích của mình tiến vào trong cơ thể của Diệp Huyền rồi, mà đối phương lại không hề hấn gì hết.

– Động thủ rồi, hai người kia cư nhiên động thủ rồi.

– Trong cửa hàng của Mai Lý Thành chúng ta cấm động thủ.

– Ai đi thông báo cho chấp pháp đội đi.

Đám người ồ lên bàn tán, quả nhiên, chỉ một lát sau liền có một chấp pháp đội mặc khôi giáp vội vàng chạy tới cửa hàng này.

– Là ai động thủ ở trong cửa hàng của Mai Lý Thành chúng ta?

Đội trưởng chấp pháp đội kia lạnh lùng liếc nhìn lão bản, mở miệng hỏi.

– Là hắn, vừa rồi chính hắn đả thương ta.

Tên thanh niên mũi ưng kia không đợi lão bản kịp mở miệng liền lớn giọng la lên.

– Ngươi từ đâu tới? Cư nhiên dám động thủ ở nơi này.

Sau khi đội trưởng chấp pháp đội nghe thanh niên mũi ưng kia nói xong thì thanh âm lập tức lạnh như băng, mấy tên đội viên chấp pháp đội nháy mắt liền bao vây Diệp Huyền:

– Hiện tại là lúc chuẩn bị diễn ra Phù Quang Đại Hội, trong Mai Lý Thành chúng ta nghiêm cấm động thủ, ngươi coi quy định của Mai Lý Thành chúng ta thành gió thoảng bên tai đúng không.

Nghe nói có người động thủ thì càng ngày càng có thêm nhiều người bu lại xem.

Diệp Huyền nheo mắt nhìn tên đội trưởng chấp pháp đội kia, thản nhiên nói:

– Ta không hề động thủ, vừa rồi tự bản thân tên tiểu tử này phun ra một ngụm máu, không liên quan gì tới ta hết!

– Nói bậy, rõ ràng là do ngươi động thủ!

Tên thanh niên mũi ưng kia lạnh lùng nói.

– Nực cười, ở đây có nhiều người như vậy, có ai nhìn thấy ta động thủ hay không? Ta căn bản không động tới một ngón tay, sao có thể động thủ được chứ?

Lập tức có đội viên chấp pháp đội đi ra ngoài hỏi thăm, một lát sau liền trở lại, lắc đầu nói:

– Đội trưởng, vừa rồi đúng là người này không có động thủ.

– Tên này là dùng hồn lực trùng kích đả thương ta, những người khác làm sao mà nhìn thấy được.

Tên thanh niên mũi ưng kia lập tức mở miệng nói.

– Ha ha ha.

Diệp Huyền nhịn không được bèn cười phá lên:

– Xem đồ ngươi mặc thì chắc cũng là một luyện hồn sư, hơn nữa cấp bậc cũng không thấp, ở đây cũng có rất nhiều luyện hồn sư, thử hỏi một tiếng xem, ngươi cảm thấy ta có thể dùng hồn lực trùng kích đả thương ngươi mà không để cho người khác phát giác ra được hay sao?

Nghe nói hai người đều là luyện hồn sư, sắc mặt của mấy đội viên chấp pháp đội đều biến đổi, hiện tại chính là thời điểm chuẩn bị diễn ra Phù Quang Đại Hội, có rất nhiều luyện hồn sư trong liên minh thập tam quốc đều tụ tập ở nơi này, chức trách của chấp pháp đội bọn họ chính là tránh cho giữa các luyện hồn sư xảy ra xung đột, ảnh hưởng tới danh dự của Thiên Kim Quốc.

Hai người đối diện này đều là luyện hồn sư, hơn nữa đều còn trẻ tuổi như vậy, rất có thể chính là đệ tử thiên tài của vương quốc nào đó, khiến cho trong lòng của đội trưởng chấp pháp đội lập tức cảm thấy rối rắm.

– Nhưng rõ ràng là chính ngươi đã hạ thủ, các vị, còn không mau bắt hắn lại cho ta, chẳng lẽ chấp pháp đội các ngươi làm việc kiểu như vậy?

Tên thanh niên mũi ưng tức giận nói.

Đội trưởng chấp pháp đội lạnh lùng nhìn gã một cái, lạnh giọng nói:

– Ngươi có chứng cứ gì không? Chỉ cần ngươi có chứng cứ chứng minh hắn dùng hồn lực trùng kích đả thương ngươi thì chúng ta lập tức dẫn hắn đi ngay, nếu như không có chứng cứ thì chúng ta cũng không thể tin lời nói một phía của ngươi được.

– Ngươi…

Sắc mặt của tên thanh niên mũi ưng trở nên lạnh lẽo, gã biết rõ, lúc nãy chính là do Diệp Huyền động thủ, nhưng gã lại không thể đưa ra được chứng cứ nào hết.

Gã cũng biết rõ, đội trưởng chấp pháp đội này cũng tin lời gã nói, chỉ là gã không đưa ra được chứng cứ cho nên bọn họ cũng không thể làm gì được.

– Hảo tiểu tử, ngươi chờ đó.

Tên thanh niên mũi ưng lạnh giọng nói, ánh mắt nhìn về phía Diệp Huyền tràn đầy vẻ oán độc.

– Được rồi, không có việc gì rồi thì giải tán đi, mọi người đừng có tụ tập ở đây nữa.

Đội trưởng chấp pháp đội kia xua tay nói.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 448: Cho Hắn Một Quyền

– Đợi đã,

Diệp Huyền lúc này đột nhiên lại nói:

– Các vị tới đúng lúc này, có phải cửa hàng trong Mai Lý Thành các ngươi đều là hắc điếm hay không, vì sao đồ ta đã mua rồi, đã không được bảo vệ thì thôi đi, lại còn liên tục bị người khác uy hiếp, thậm chí còn bị ép giao ra thứ ta đã mua nữa? Chẳng lẽ cửa hàng trong Mai Lý Thành các ngươi buôn bán như vậy sao? Nếu là như vậy thì không bằng ăn cướp cho rồi, có khác gì cường đạo thổ phỉ đâu.

Mấy tên đội viên chấp pháp đội đang chuẩn bị rời đi, nghe thấy Diệp Huyền nói vậy thì không thể không dừng bước, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía lão bản của cửa hàng, lạnh lùng hỏi:

– Hắn nói đều là thật sao?

Trong lòng lão bản của cửa hàng run lên, vội vàng nói:

– Các vị đại nhân, hiểu lầm thôi, đây chỉ là hiểu lầm mà thôi, lúc trước giao dịch chưa xong cho nên mới xảy ra chuyện loạn như vậy, ta cũng không có ép hắn giao đồ ra, hơn nữa huyền phiếu lúc trước hắn đưa cho ta, ta cũng đã trả lại cho hắn rồi.

Thấy Diệp Huyền một mực không chịu bỏ qua, trong lòng lão bản lập tức nao nao, tuy rằng gã cũng là một luyện hồn sư nhất phẩm, địa vị cao quý, nhưng lúc này chuẩn bị diễn ra Phù Quang Đại Hội, toàn bộ Thiên Kim Quốc đều đề cao giữ vững trật tự quy định, cửa hàng này của gã cũng không có đặc quyền gì hết.

Diệp Huyền châm chọc nói:

– Hay cho một câu hãy còn chưa giao dịch xong, lúc trước giá cả đã nói rõ ràng, ngươi cũng đã nhận huyền phiếu rồi mà còn dám nói là chưa giao dịch xong, thật đúng là không biết phải trái đúng sai, điên đảo thị phi trắng đen, chẳng lẽ quy tắc giao dịch trong Mai Lý Thành các ngươi lại khác với những nơi khác của liên minh thập tam quốc hay sao?

– Ta rõ ràng là đã trả huyền phiếu lại cho ngươi rồi.

Tên lão bản cửa hàng vội nói.

– Đây chỉ là ngươi đơn phương muốn trả cho ta mà thôi, ta có đồng ý hay chưa? Nhìn thấy người khác ra giá cao hơn thì lập tức đơn phương hủy bỏ giao dịch, đòi lại đồ đã bán, tiến hành giao dịch lần nữa, ha ha, Thiên Kim Quốc quả nhiên không hổ là đệ nhất vương quốc của liên minh thập tam quốc, quả đúng là kiêu ngạo bá đạo, không kiêng nể gì hết.

Diệp Huyền cười lạnh nói.

– Ngươi ngậm máu phun người, các vị đại nhân, ta không có mà.

Lão bản cửa hàng đổ mồ hôi như mưa.

– Rốt cuộc là có hay không, vừa rồi rất nhiều người ở đây đều nhìn thấy, mấu chốt chính là lão bản cửa hàng này chỉ đổi ý tráo trở không nói, nhưng hắn còn vì muốn kiếm thêm chút tiền mà cư nhiên cấu kết với khách hàng khác uy hiếp ta, các vị đại nhân, nếu như không phải các ngươi tới thì có lẽ ta đã bị bọn họ xử lý vì không đồng ý giao dịch rồi, ta tin tưởng Mai Lý Thành, ta nghĩ Mai Lý Thành nhất định sẽ cho ta một cái công đạo.

– Ta….

Trong lòng của lão bản cửa hàng trầm xuống, không thể nói được gì nữa.

Đội trưởng chấp pháp đội kia suy nghĩ một lát, đưa mắt nhìn quần chúng vây quanh xung quanh, lúc này mới gật đầu nói:

– Tình hình cụ thể ta đã hiểu rồi, ngươi có yêu cầu gì thì cứ việc nói đi.

Diệp Huyền lập tức nói:

– Được, đa tạ vị chấp pháp đại nhân này, quả nhiên xử lý mọi chuyện vô cùng công bằng công chính, xem ra Thiên Kim Quốc không hổ là đệ nhất vương quốc, vẫn còn rất quy củ.

Nói xong, Diệp Huyền lạnh lùng nhìn tên lão bản cửa hàng kia, đột nhiên nói:

– Yêu cầu đầu tiên của ta chính là muốn người này công khai xin lỗi ta trước mặt mọi người, yêu cầu thứ hai chính là phải bồi thường cho ta.

– Được.

Đội trưởng chấp pháp đội nhìn về phía lão bản cửa hàng:

– Còn không mau xin lỗi cho ta.

– Dạ dạ, thật xin lỗi, vừa rồi ta bị ma quỷ che mắt, kính xin các hạ đại nhân đại lượng tha thứ cho tiểu nhân, cho ta một cơ hội đi.

Lão bản cửa hàng mở miệng nói, mặt đỏ lên, xin lỗi trước mặt nhiều người như vậy, trong lòng của gã nhục nhã khỏi nói, hận không thể tìm một cái hố để chui xuống cho rồi, trong lòng cũng tràn đầy oán hận Diệp Huyền: Tên xú tiểu tử chết tiệt, cư nhiên để cho ta xin lỗi ngươi trước mặt bao nhiêu người như vậy, ngươi cứ chờ đó, chỉ cần ngươi còn ở trong Mai Lý Thành này, ta mà không tìm cơ hội giết chết ngươi thì ta cũng không cần phải tiếp tục lăn lộn nữa.

Trước mặt mọi người, lão bản cửa hàng xấu hổ và tức giận nói xin lỗi xong xuôi.

– Bây giờ đã xin lỗi xong rồi, ngươi muốn bồi thường bao nhiêu tiền cứ nói đi.

Đội trưởng chấp pháp mở miệng nói.

– Ta muốn cũng không nhiều lắm, chỉ cần mười gốc tài liệu lục giai thôi.

Diệp Huyền thản nhiên nói.

Ồ!

Hắn vừa nói xong thì toàn trường liền xôn xao.

Đòi bồi thường mười gốc tài liệu lục giai mà còn nói không nhiều lắm? Nói đùa gì chứ, chỉ sợ bán hết cả cửa hàng này cũng không đủ tiền của mười gốc tài liệu lục giai nữa là.

– Ngươi, chuyện này không thể được….

Lão bản cửa hàng tức giận tới mức toàn thân đều run lên.

Đội trưởng chấp pháp kia nhíu mày:

– Các hạ à, yêu cầu này của ngươi cũng hơi quá đáng.

Trong lòng của gã cũng có chút khó chịu, Diệp Huyền yêu cầu bồi thường kiểu này quả thực quá mức khoa trương, cho dù có bán luôn lão bản cửa hàng cũng không đủ mà đền.

Diệp Huyền thản nhiên nói:

– Không bồi thường cũng được thôi, như vậy chỉ cần lão bản cửa hàng này để ta đánh một quyền là được rồi.

Ánh mắt của đội trưởng chấp pháp nhìn về phía Diệp Huyền đột nhiên trở nên lạnh như băng:

– Cửa hàng ở bên trong Mai Lý Thành này tuyệt đối không cho phép động thủ, chứ đừng nói chi là giết người, lẽ nào ngươi không biết sao?

Diệp Huyền mở miệng nói:

– Chuyện này ta đương nhiên là biết, vị đại nhân này ngươi cứ yên tâm đi, ta cũng không phải muốn giết hắn, chẳng qua là muốn đánh hắn một quyền để giải cơn tức mà thôi, phải biết là nếu như không phải các vị đại nhân tới kịp thì sợ là ta không chỉ bị đánh có một quyền thôi đâu, yêu cầu này cũng không quá đáng mà, hơn nữa, lấy thực lực của ta đánh hắn một quyền, đừng nói là giết hắn, ngay cả làm hắn phun máu cũng chưa chắc đã được nữa là.

– Đương nhiên, hắn không muốn cũng được, lấy mười gốc linh dược lục giai ra bồi thường là được rồi, con người của ta vẫn luôn rất nói đạo lý.

Người xung quanh đều âm thầm câm nín, thiếu niên này thoạt nhìn còn trẻ tuổi, nhưng không ngờ bụng dạ lại khó lường cỡ này, giống như tên thanh niên mũi ưng ban nãy đột nhiên phun một búng máu vậy, tuy rằng mọi người không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tuyệt đối là do thiếu niên này động tay động chân, bây giờ muốn đánh cho lão bản này một quyền nên lấy mười gốc tài liệu lục giai ra làm cớ, người này phỏng chừng cũng không hề đơn giản.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 449: Cao Thủ Tụ Tập (1)

Những người hiểu được chút mờ ám trong việc này đều cảm thấy bi ai thay cho lão bản cửa hàng này, chịu bị đánh một quyền, chỉ riêng thủ đoạn hung ác của người trẻ tuổi này thôi thì cũng đủ hiểu một quyền này nhất định không nhẹ nhàng gì cho cam.

Đội trưởng chấp pháp đội nhìn về phía lão bản cửa hàng:

– Chọn lựa thế nào thì tùy vào ngươi.

Gã không muốn quản quá nhiều, chỉ mong giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt.

Lão bản cửa hàng cắn răng, sắc mặt thay đổi vài cái, cuối cùng hung ác nói:

– Được, ta đồng ý nhận một quyền của hắn.

– Vậy là được rồi.

Đội trưởng chấp pháp đội kia gật đầu, quay sang nói với Diệp Huyền:

– Mau tranh thủ đánh hắn một quyền đi.

Hiển nhiên, theo như gã thấy, đây chỉ là một chuyện cỏn con mà thôi.

Sau khi Diệp Huyền nghe thấy câu này thì bước lên không chút do dự, đánh một quyền lên ngực của lão bản cửa hàng, sau đó phủi phủi tay, lui lại một bên đứng, ôm quyền nói với đội trưởng chấp pháp đội:

– Nếu như chuyện ở chỗ này đã giải quyết xong thì ta liền cáo từ.

Đội trưởng chấp pháp đội nhìn lão bản cửa hàng vẫn bình yên vô sự, liền gật đầu, lúc này Diệp Huyền mới xoay người đi ra khỏi cửa hàng.

– Tiểu tử, ngươi uy phong quá nhỉ, cứ chờ đó.

Thanh niên mũi ưng kia cũng đi theo Diệp Huyền ra ngoài, sau khi cảnh cáo một cái thì kiêu ngạo rời đi.

Diệp Huyền mặc kệ không để ý tới đối phương, cười lạnh một cái, biến mất trên đường cái.

Trong cửa hàng, một ít phục vụ viên trong cửa hàng đều xông tới:

– Lão bản, ngươi không sao chứ.

Lão bản cửa hàng lắc đầu, gã vốn cho rằng Diệp Huyền sẽ ra tay hung ác thế nào, không ngờ một quyền này đánh xuống, gã căn bản không có phản ứng gì, ngay cả đau đớn một tí cũng không có, trong lòng không khỏi cười lạnh, xem ra tên tiểu tử kia cũng chỉ hù dọa là giỏi, để cho hắn đánh thì hắn không dám mạnh tay chút nào.

– Các vị chấp pháp đại nhân, lần này làm phiền các vị vất vả rồi.

Lão bản cửa hàng chắp tay với mấy đội viên chấp pháp đội, tuy rằng chuyện này chấp pháp đội không đứng ở phía gã, nhưng sau này còn phải gặp nhau dài dài, cho nên lão bản cửa hàng này vẫn đi lên nói vài câu xã giao.

– Sau này ngươi phải chú ý một chút, đặc biệt là trong khoảng thời gian chuẩn bị diễn ra Phù Quang Đại Hội thế này, đừng để xảy ra chuyện gì nữa.

Đội trưởng chấp pháp đội khiến trách hai câu.

– Dạ, dạ, ta nhất định nhớ rõ.

Trong lòng lão bản cửa hàng khinh thường, nhưng vẫn làm ra vẻ thụ giáo, nhưng trong lòng thì lại đang nghĩ xem nên xử lý Diệp Huyền kiểu gì, có thể mở được cửa hàng ở bên trong Mai Lý Thành này, gã cũng là người có chút bản lĩnh, tra ra tin tức của Diệp Huyền cũng không khó khăn gì, một khi đối phương không có địa vị gì, nếu không báo thù này thì sau này gã còn lăn lộn trong Mai Lý Thành này kiểu gì nữa.

Đội trưởng chấp pháp đội sao có thể không hiểu lòng dạ của đối phương, cũng không nói gì, phất phất tay, mang theo đội viên xoay người rời đi.

Người xung quanh nhìn thấy lão bản cửa hàng này giống như không có thay đổi gì hết, lúc này cũng đều cảm thấy khá kinh ngạc, đều lắc đầu, xoay người chuẩn bị rời đi.

Liền ngay tại lúc này, lão bản cửa hàng đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, quỳ rạp xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm tiên huyết, đồng thời trên mặt của gã lộ ra vẻ sợ hãi vô cùng, từng tia võ hồn chi lực không ngừng tản ra khỏi đan điền của gã, giống như đang lâm vào tan vỡ.

Sắc mặt lão bản cửa hàng tái nhợt, tràn đầy hoảng sợ, chỉ thấy gã vội vàng lấy ra rất nhiều đan dược từ trên người, ném hết vào trong miệng như nhai kẹo, đồng thời hai tay liên tục đánh xuất ra thủ quyết, không ngừng phách động xung quanh cơ thể, một cỗ hồn lực tạo thành một màn phòng hộ vô hình ngăn cản võ hồn bay đi, nhưng vẫn vô dụng, trước mắt bao người, võ hồn chi lực trong cơ thể lão bản cửa hàng kia không ngừng bốc hơi, đột nhiên, một đạo võ hồn hư ảnh hình thú đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu của gã, sau khi kêu lên một tiếng thảm thiết thì liền triệt để vỡ nát, biến mất không còn gì nữa.

Võ hồn của lão bản cửa hàng khi nãy hãy còn bình thường lúc này triệt để vỡ nát, không thể nào khôi phục được nữa.

Một màn bất ngờ khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều khiếp sợ ngây người.

Bọn họ sao có thể không rõ, lão bản cửa hàng bị như vậy hoàn toàn là bởi vì một quyền của Diệp Huyền lúc nãy gây nên, trong lòng không khỏi thầm khiếp sợ, thầm nghĩ thủ đoạn của người trẻ tuổi khi nãy thật độc ác, cư nhiên lại làm ngoan tuyệt tới mức này, trực tiếp phế đi võ hồn của lão bản cửa hàng.

Đội trưởng chấp pháp đội sắp bước ra khỏi cửa hàng cũng ngừng bước, nhìn thấy một màn này thì trong mắt liền run lên, không khỏi âm thầm kinh hãi vì thủ đoạn của Diệp Huyền, tu vi của lão bản cửa hàng này gã cũng biết rõ phần nào, hơn nữa người này lại còn là một luyện hồn sư nhất phẩm, vừa rồi Diệp Huyền thần không biết quỷ không hay, cư nhiên đánh một quyền phế đi võ hồn của lão bản cửa hàng, hơn nữa còn khiến cho người khác căn bản không thể nào cảm giác ra được.

Tuổi còn trẻ mà đã có tu vi cao tới như vậy, rõ ràng tuyệt đối có địa vị không nhỏ.

Ít nhất cũng là luyện hồn sư thiên tài của vương quốc nào đó, rất có thể chính là tuyển thủ tham dự Phù Quang Đại Hội, luyện hồn sư bình thường căn bản không thể nào làm được điều này.

Nghĩ như vậy, đội trưởng chấp pháp đội âm thầm cảm thấy may mắn với quyết định của mình khi nãy.

Luyện hồn sư là một đám người đáng sợ nhất trên đời này, những luyện hồn sư thiên tài có thể tham dự Phù Quang Đại Hội thì lại càng là báu vật của một quốc gia, tuyệt đối không thể để bị bất cứ thương tổn gì, bằng không, chỉ sơ sẩy một chút thôi sẽ dẫn tới xung đột giữa hai quốc gia.

Về phần lão bản của cửa hàng này, tuy rằng có thân phận cao quý, cũng có được quan hệ nhất định ở vương quốc, nhưng gã thân là đội trưởng chấp pháp đội, cũng không phải kẻ bình thường, quan trọng nhất chính là vừa rồi gã cũng làm việc theo lý, toàn bộ quá trình không dùng tới đặc quyền riêng gì hết, không sợ lão bản cửa hàng này tìm gã trả thù, dù sao đi nữa, đối phương cũng không tìm tới trên đầu gã được.

Nhưng thật ra thì tên thiếu niên mũi ưng khi nãy còn chưa kịp rời khỏi, sau khi đứng ở bên ngoài cửa hàng nhìn thấy một màn này thì trong lòng lại cực kỳ kinh hãi, gã không dám tin là Diệp Huyền cư nhiên lại ngoan lệ tới mức này, thật sự dám ra tay hủy võ hồn của lão bản này, so với thủ đoạn của gã thì không thua kém là bao.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 450: Cao Thủ Tụ Tập (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box