- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 186 : Nghiêm Vương Sơn Chủ (1) (c1851-c1860)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 186 : Nghiêm Vương Sơn Chủ (1) (c1851-c1860)
❮ sautiếp ❯Chương 1851: Nghiêm Vương Sơn Chủ (1)
– Ồ, cường giả Nhân loại này có chút ý nghĩa.
Chiến Thương hưng phấn kêu to lên, càng là cường giả như vậy, hắn càng hưng phấn.
– Ha ha ha, người này hẳn là Luyện Hồn Sư trong Nhân loại, lực lượng linh hồn vượt xa võ giả cùng cấp bậc, chỉ cần thôn phệ linh hồn của hắn, tu vi của Bổn tôn chủ nói không chắc có thể được đột phá, đến thời điểm trực tiếp đánh giết Huyền Diệp kia, cũng dễ như ăn cháo.
Rầm rầm rầm!
Trong lúc nhất thời, cả người Chiến Thương hóa thành Hắc Ám Ma Thần, cùng Ma Huyết Hồn Đế cấp tốc chém giết, song phương ngươi tới ta đi, lại có loại cảm giác thế lực ngang nhau.
– Vô Song Vũ Đế, lúc trước ở Vô Tận Hải, để ngươi đào tẩu, hôm nay, Bổn cung liền muốn báo thù cho Tiêu Dao!
Một bên khác, Dao Nguyệt Vũ Đế nhìn Vô Song Vũ Đế, ánh mắt lạnh lùng.
Ầm!
Nàng trực tiếp giơ lên bàn tay tinh tế, hóa thành bàn tay khổng lồ, hung hãn nghiền ép xuống, chưởng lực cường hãn, phong tỏa toàn bộ không gian quanh thân Vô Song Vũ Đế, trấn áp Vô Song Vũ Đế không thể động đậy.
– Đáng ghét.
Vô Song Vũ Đế rống giận, thôi thúc Song Tử Võ Hồn, đấm ra một quyền.
Thế nhưng vô dụng, Dao Nguyệt Vũ Đế đối với Vô Song Vũ Đế quá hiểu rõ, lúc trước ở Vô Tận Hải, Dao Nguyệt Vũ Đế hết sức ẩn giấu thực lực, cũng có thể đè Vô Song Vũ Đế đánh, bây giờ nàng không có một chút kiêng kỵ, ra tay toàn lực, Vô Song Vũ Đế làm sao có thể là đối thủ.
Ầm!
Vẻn vẹn là mấy chiêu, Vô Song Vũ Đế liền đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, bị đánh trọng thương, liên tục rút lui.
Ma Huyết Hồn Đế cùng Vô Song Vũ Đế trước còn cực kỳ hung hăng, bị Chiến Thương cùng Dao Nguyệt Vũ Đế áp chế gắt gao, mà Diệp Huyền cùng Hạ Vũ Tôn, thì lại đối đầu Vô Lượng Sơn Dịch Hàn Vũ Đế cùng Hỏa Vũ Vũ Đế, hung hăng ra tay.
– Không được!
Dịch Hàn Vũ Đế cùng Hỏa Vũ Vũ Đế tê cả da đầu, vốn không muốn cùng Diệp Huyền còn có Hạ Vũ Tôn giao thủ.
Chỉ là thời điểm như thế này, bọn họ làm sao có thể lựa chọn.
Ầm!
Long khí bao phủ, Hỏa Vũ Vũ Đế bị đánh thổ huyết bay ngược, cả người vết thương đầy rẫy, trước đó hắn vốn bị thương nặng, bây giờ ở dưới Hạ Vũ Tôn công kích, chỉ có thể gắt gao chống đối, kéo dài hơi tàn.
– Hừ, trước hết giết Dịch Hàn Vũ Đế này.
Diệp Huyền khóa chặt Dịch Hàn Vũ Đế, thân hình hóa thành một tia sét, trong nháy mắt đến trước mặt Dịch Hàn Vũ Đế.
– Liền tiểu tử ngươi, cũng muốn giết bản tọa, đi chết đi cho bản tọa.
Khuôn mặt Dịch Hàn Vũ Đế dữ tợn, trên đỉnh đầu xuất hiện một Võ Hồn, xung quanh Hàn Khí Võ Hồn, chín đạo tinh hoàn óng ánh qua lại rung động, một luồng khí tức phảng phất như có thể đông lại thế gian vạn vật, lập tức lan tràn ra ngoài, bao phủ lại toàn thân Diệp Huyền.
– Trước hết giết tiểu tử này, lại đi viện trợ Hỏa Vũ Vũ Đế, chờ Nghiêm Vương Sơn Chủ xuất quan, như vậy mới có thể có một chút hi vọng sống.
Hàn khí lạnh lẽo, trong lòng Dịch Hàn Vũ Đế dữ tợn nghĩ, trong con ngươi sát cơ càng thêm nồng nặc, muốn một đòn đánh Diệp Huyền trọng thương, thậm chí vẫn lạc.
Trước đó đối thủ của hắn, là Dao Nguyệt Vũ Đế, ở dưới thực lực chênh lệch to lớn, Dịch Hàn Vũ Đế chỉ có thể khổ sở chống đỡ, bây giờ đối thủ của hắn đổi thành Diệp Huyền, nhìn thấy Diệp Huyền trẻ tuổi, mặc dù Dịch Hàn Vũ Đế biết Diệp Huyền chính là Huyền Quang Các Các chủ, một thân tu vi cực kỳ nghịch thiên, nhưng bản năng sản sinh một tia khinh bỉ.
Thực sự là Diệp Huyền quá trẻ, trẻ tuổi đến đủ khiến những cường giả thế hệ trước bọn họ lơ là, bởi vậy dù từ quảng trường Thiên Vẫn bí cảnh truyền về tin tức, đều tỏ rõ Diệp Huyền là cường giả đáng sợ.
Nhưng khi hắn chân chính đối mặt Diệp Huyền, cảm nhận được tu vi cửu giai nhị trọng đỉnh phong trên người hắn, vẫn không tự chủ được dâng lên một luồng tâm ý xem thường.
Bởi vậy hắn lập tức chuyển biến phương thức chiến đấu, từ phòng ngự, biến thành chủ động tiến công.
– Đối mặt ta, lại không phòng ngự, trái lại liều mạng tấn công, cái tên này nghĩ mình có thể giết được ta sao?
Nhìn thấy Dịch Hàn Vũ Đế từ phòng ngự chuyển thành chủ động tiến công, trong lòng Diệp Huyền cười nhạo, nếu đối phương muốn chết, như vậy mình sẽ tác thành hắn.
– Băng Hỏa Song Bạo.
Ánh mắt phát lạnh, căn bản không do dự, Diệp Huyền trực tiếp sử dụng tới Thần Linh Đồng Thị Băng Hỏa Song Bạo.
Ầm!
Một luồng hồn lực khủng bố xung kích, trong nháy mắt đi vào đầu óc của Dịch Hàn Vũ Đế.
Xung kích khủng bố, trực tiếp nổ tung ở trên linh hồn của Dịch Hàn Vũ Đế, một luồng đau đớn kịch liệt, trong nháy mắt lan tràn toàn thân hắn.
– A!
Dịch Hàn Vũ Đế không nhịn được thét thảm thiết, nhưng hắn cũng là hán tử, ở sau khi phát hiện Diệp Huyền không có phòng ngự, lại nhẫn nhịn linh hồn đau nhức, cả người lần thứ hai thả ra một luồng hàn băng ngập trời.
– Một Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, cùng bản tọa so phòng ngự, chết đi cho ta.
– Độ Không tuyệt đối!
Trong lòng Dịch Hàn Vũ Đế nổi giận gầm lên một tiếng, lực lượng hàn băng trong cơ thể hoàn toàn dâng trào ra, lấy hết tất cả đánh vào trên người Diệp Huyền.
Răng rắc!
Hàn khí lạnh lẽo giống như dòng lũ ngập trời, đông lại hư không, tạo ra vô số lỗ thủng, sau đó trong nháy mắt nuốt hết Diệp Huyền.
Hàn khí lan tràn, hư không xung quanh bị đông cứng ra khe nứt, như mạng nhện lan tràn, mà ở trung ương hàn khí, là một băng quan cao to vài trượng, đông lại Diệp Huyền ở trong đó.
– Ha ha, tiểu tử này dám cùng bản tọa liều mạng, ở dưới Độ Không tuyệt đối của bản tọa, hắn chắc chắn phải chết.
Dù linh hồn truyền đến đau nhức, có loại cảm giác hỗn loạn, khó có thể đề lực, nhưng trong lòng Dịch Hàn Vũ Đế mừng như điên, dưới cái nhìn của hắn, Diệp Huyền chỉ là Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, coi như thực lực mạnh đến đâu, ở dưới hắn đem hết toàn lực ra đòn mạnh nhất, cũng chắc chắn phải chết.
Nhưng mà không chờ trong lòng hắn mừng như điên hạ xuống …
– Đây chính là đòn mạnh nhất của ngươi? Độ Không tuyệt đối, thực sự là buồn cười.
Một thanh âm trào phúng từ trong quan tài băng truyền ra, ầm một tiếng, băng quan nát tan, Diệp Huyền không mất một sợi tóc từ trong hàn khí đi ra, vẻ mặt trào phúng lạnh lùng.
– Cái gì, cái này không thể nào.
Dịch Hàn Vũ Đế trợn mắt lên, sau một khắc, một đạo kiếm quang ngang dọc mà ra, hóa thành lôi hải ngập trời, nuốt hết tất cả.
– A!
Tiếng kêu thảm thiết đau đớn, Dịch Hàn Vũ Đế mới vừa muốn phản kháng, liền cảm giác Võ Hồn của mình trong nháy mắt biến mất, đau đớn mãnh liệt, khiến cho phòng ngự của hắn triệt để tan vỡ, thân thể ở dưới ánh chớp xé rách, trong nháy mắt chia năm xẻ bảy, hóa thành bột mịn tiêu tan.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1852: Nghiêm Vương Sơn Chủ (2)
Toàn bộ quá trình nói đến dài lâu, kì thực chỉ ở trong chớp mắt.
Dịch Hàn Vũ Đế, vẫn lạc!
– Dịch Hàn Thái Thượng Nguyên Lão.
Dưới đáy, rất nhiều cường giả Vũ Đế của Vô Lượng Sơn bị đám người Hoàng Phủ Tú Minh đuổi giết, từng cái từng cái phát sinh thê thảm gầm rú, chỉ là bọn hắn bây giờ, căn bản không lo được Dịch Hàn Vũ Đế an nguy, đám người Hoàng Phủ Tú Minh, Huyết Kiếm Vũ Đế, Lý Hiểu Dung,… toàn lực giết chóc, đẫm máu trời cao, mỗi một khắc, đều có lượng lớn cường giả vẫn lạc, máu chảy thành sông.
– Xong, Vô Lượng Sơn xong.
Xa xa, rất nhiều cường giả nhìn tình cảnh này, hoàn toàn bị chấn động.
Dưới tình huống không có cường giả cấp cao nhất đối kháng, rất nhiều đệ tử, trưởng lão, thậm chí Nguyên Lão của Vô Lượng Sơn, đều không phải đối thủ của Huyền Quang Các, chuyện này căn bản là một hồi tàn sát.
– Ầm!
Đối diện Hạ Vũ Tôn, Hỏa Vũ Vũ Đế đang không ngừng rút lui, cả người máu me đầm đìa, cũng đã thoi thóp.
– Chết!
Hạ Vũ Tôn rống to một tiếng, quyền uy hóa thành một con Chân Long màu vàng, gào thét tấn công xuống, muốn triệt để chém giết Hỏa Vũ Vũ Đế.
– Không!
Hỏa Vũ Vũ Đế phát sinh kêu thảm thiết, trơ mắt nhìn công kích của Hạ Vũ Tôn bao phủ xuống, nhưng vô lực phản kháng.
Đúng lúc này!
– Hừ!
Một tiếng hừ lạnh đột nhiên ở trong thiên địa vang lên, thanh âm nghe không lớn, nhưng mang theo một loại uy năng hiệu lệnh thiên địa, toàn bộ bầu trời phảng phất như ở dưới tiếng hừ lạnh này, bỗng dưng chấn động một chút.
– Đùng!
Hạ Vũ Tôn cảm giác trái tim của mình, đột nhiên chấn động một chút, chợt hắn liền nhìn thấy, một bóng người rộng rãi, từ trong chủ phong bước ra.
Đây là một bóng người bao phủ ở trong bóng tối, lúc đầu khoảng cách cực xa, nhưng vẻn vẹn bước ra một bước, liền trong nháy mắt đi tới trước người Hỏa Vũ Vũ Đế, ánh mắt hắn đen kịt, như vũ trụ thâm thúy, nhắm Hạ Vũ Tôn hung hãn đánh ra một chưởng.
Phốc!
Một bàn tay xuất hiện, không gian trước chưởng ấn như một trang giấy yếu đuối, trong nháy mắt phá nát ra, mà bàn tay màu đen kia, xẹt qua hư không, như một màn trời che đậy thiên địa, ầm ầm đánh về Hạ Vũ Tôn.
– Người nào?
Hạ Vũ Tôn nổi giận gầm lên một tiếng, trong lòng phiền muộn đến cực điểm, mình hai lần suýt chút nữa đánh giết Hỏa Vũ Vũ Đế, nhưng mà thời khắc mấu chốt, đều bị người đánh gãy, trong lòng hắn tức giận, nhất thời như núi lửa bạo phát, trong nháy mắt phun trào ra.
– Chân Long bí kỹ … cái thế long quyền!
Một con Chân Long rít gào, cuồn cuộn bao phủ mà ra, như Thần Long ngao du Cửu Thiên, bùng nổ ra lực lượng đáng sợ xưa nay chưa từng có.
– Hạ gia dư nghiệt?
Bóng người màu đen kia, ngữ khí lạnh lùng, bàn tay trong nháy mắt tăng vọt, lại nắm Chân Long ở trong tay, Chân Long ra sức giãy dụa, phát sinh gào thét liên tục, nhưng căn bản không có cách phá tan bàn tay ràng buộc.
– Phá!
Bàn tay màu đen dùng sức sờ một cái, phịch một tiếng, Chân Long hét thảm, kim quang tản mát đầy trời, trong nháy mắt nổ tung ra.
Tiếp theo bàn tay màu đen lần thứ hai vỗ một cái, đập đến trên người Hạ Vũ Tôn.
Phốc!
Hạ Vũ Tôn phun máu tươi, thân thể chật vật bay ngược ra ngoài, dưới một đòn, trên người xuất hiện vết rạn nứt, phun ra máu tươi, lục phủ ngũ tạng cơ hồ bị đánh nát.
Sau đó, bóng người màu đen kia ánh mắt nhìn quét bốn phía, nhắm ngay Dao Nguyệt Vũ Đế, Chiến Thương tất cả đều đánh ra một chưởng.
Ầm!
Uy thế khủng bố bao phủ thiên địa, bàn tay lớn màu đen khủng bố kia, ẩn chứa uy thế kinh người, đẩy lui Dao Nguyệt Vũ Đế cùng Chiến Thương ra.
Một màn doạ người này, trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt của mọi người, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn bóng người màu đen kia, vẻ mặt khiếp sợ.
– Nghiêm Vương Sơn Chủ.
– Sơn chủ đại nhân.
– Sơn chủ đại nhân, ngươi cuối cùng cũng coi như xuất quan.
Vô số đệ tử của Vô Lượng Sơn, tất cả đều kích động đến bi phẫn kêu to, tiếng kêu thê thảm.
– Nghiêm Vương Sơn Chủ!
Diệp Huyền đang chuẩn bị nhảy vào chiến đoàn nhìn thấy tình cảnh này, liền đi tới trước người Hạ Vũ Tôn, đưa cho hắn một hạt Liệu Thương Đan cửu giai, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bóng người trước mặt, trong con ngươi bắn ra một ánh sáng lạnh lẽo.
Trên bầu trời, một bóng người cao lớn đứng ngạo nghễ, thân mặc trường bào, cả người bị bóng tối bao trùm, ngay cả đôi mắt cũng màu đen kịt, phảng phất như vũ trụ hư không vô tận, sâu thẳm xoay tròn, không dám nhìn gần.
Cả người hắn thả ra khí thế đáng sợ, như một hố đen, tỏa ra khí tức thôn phệ tất cả, ngay cả liệt nhật phóng ra ánh sáng, cũng giống như bị hắn hút vào trong cơ thể.
– Nghiêm Vương Vũ Đế?
Ánh mắt của Diệp Huyền hơi trầm xuống, lạnh lùng nhìn chăm chú phía trước.
Nghiêm Vương Vũ Đế này, cho hắn một loại cảm giác cực kỳ đáng sợ, lực lượng giống như nổ tung kia, tuyệt đối không phải Vũ Đế tam trọng đỉnh phong bình thường có thể so sánh.
– Không nghĩ tới hơn trăm năm không thấy, Nghiêm Vương Vũ Đế cường hoành đến như vậy, thực lực tựa hồ so với trăm năm trước, tăng lên rất nhiều a.
Hơn trăm năm trước, Diệp Huyền ở trên một lần Huyền Vực đại hội, cũng từng gặp Nghiêm Vương Vũ Đế, chỉ là Nghiêm Vương Vũ Đế lúc đó tu vi tuy mạnh, nhưng cùng Vũ Đế tam trọng đỉnh phong của tông môn khác, cũng không có khác nhau lớn bao nhiêu.
Nhưng mà bây giờ, Diệp Huyền lần thứ hai nhìn thấy Nghiêm Vương Vũ Đế, càng từ trên người Nghiêm Vương Vũ Đế cảm thấy một tia kiêng kỵ.
Hơn nữa, khí tức trên người người này, cùng trăm năm trước, cũng có khác nhau to lớn, hắn vẻn vẹn là đứng ở chỗ này, liền có một loại cảm giác có thể hủy diệt thế gian vạn vật.
– Tiêu Dao, Nghiêm Vương Vũ Đế này, tựa hồ hơi quái lạ?
Dao Nguyệt Vũ Đế đi tới bên người Diệp Huyền, cau mày nói.
– Ngươi cũng nhìn ra!
Diệp Huyền nhìn về phía nàng.
Dao Nguyệt Vũ Đế gật gù, nàng đã từng gặp qia Nghiêm Vương Vũ Đế, bởi vậy nhìn ra một tia không đúng.
– Hả? Khí tức linh hồn thật mạnh mẽ, có điều thật giống như bị một loại lực lượng đặc thù nào đó che đậy, cảm thụ không phải vô cùng rõ ràng.
Chiến Thương cũng trở lại trong đội ngũ, nhìn chằm chằm Nghiêm Vương Vũ Đế cau mày nói, thế nhưng trên mặt hưng phấn, lại càng thêm nồng nặc.
Quá nhiều, cường giả quả thực quá nhiều.
Điều này làm cho Chiến Thương cảm thấy, mình theo Diệp Huyền là chính xác cỡ nào, trước ở trong chiến đấu, hắn đã âm thầm hấp thu không ít linh hồn Vũ Đế, tuy tu vi bản thân không có biến hóa rõ ràng, thế nhưng ở thực lực linh hồn, đã có tăng lên không ít.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1853: Tinh Thể Áo Giáp
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1854: Phòng Ngự Kinh Người
Một đòn đáng sợ của Nghiêm Vương Sơn Chủ, vẻn vẹn là ở trên áo giáp tinh thể kia nổ ra một khe nứt, nhưng theo lực lượng Võ Hồn tản mát, rất nhanh áo giáp tinh thể lại khôi phục nguyên dạng, bóng loáng như gương.
– Hả?
Nghiêm Vương Sơn Chủ ngẩn ra, hắn không nghĩ tới, phòng ngự của Diệp Huyền dĩ nhiên mạnh đến mức độ này, mạnh mẽ chịu đựng một đòn của hắn mà không mất một sợi tóc.
– Thực lực của người này so với lúc trước ở Vô Tận Hải càng mạnh hơn.
Trong mắt Ma Huyết Hồn Đế lộ ra nghiêm nghị.
Trong lòng bọn họ khiếp sợ, nghiêm nghị, trong lòng đám người Dao Nguyệt Vũ Đế thì đại hỉ.
Chỉ có Chiến Thương, trên mặt không chút biểu tình, tựa hồ sớm biết kết quả này.
Nếu như Diệp Huyền dễ giết chết như vậy, sớm đã bị hắn giết ngàn lần trăm lần rồi, đây chính là thiên tài mà hắn dự định chặn giết a.
– Ha ha ha!
Hú lên quái dị, Chiến Thương lập tức dựa theo Diệp Huyền dặn dò, nhằm về phía Ma Huyết Hồn Đế.
– Tiêu Dao, chờ ta!
Ánh mắt của Dao Nguyệt Vũ Đế lạnh lẽo, cũng nhằm về phía Vô Song Vũ Đế.
– Giết!
Nàng trực tiếp lấy ra Thần Âm Cầm, thả ra công kích khủng bố.
Mà Hạ Vũ Tôn cũng nhanh như tia chớp giết về phía Hỏa Vũ Vũ Đế, cùng trưởng lão, đệ tử còn sót lại của Vô Lượng Sơn.
– Hừ, phòng ngự thật rất cao.
Nghiêm Vương Sơn Chủ hừ lạnh một tiếng, bá, trên song quyền lóe lên ánh sáng màu đen, một bộ quyền sáo đen kịt dữ tợn trong nháy mắt xuất hiện ở trên tay, quyền sáo cổ điển, như một con ma đầu dữ tợn, khí tức bạo ngược âm lãnh quét ngang, nhắm Diệp Huyền nổ ra một quyền.
– Đón thêm một chiêu này của bản sơn chủ!
– Quyền phá thương khung!
Trên quyền sáo, một viễn cổ Ma Ảnh gầm thét lao ra, ma ảnh kia, phảng phất như một ma vương từ hồng hoang đi ra, bắp thịt cô đọng, mang theo lực lượng không gì địch nổi, bá đạo đánh về phía Diệp Huyền.
– Tinh Thần Kiếm Pháp … Nhất Kiếm Tinh Hà!
Diệp Huyền cầm Tài Quyết Chi Kiếm, như thần linh giáng thế, vũ bào không gió mà bay, không giận tự uy.
Hắn chém ra một kiếm, ánh chớp đầy trời phun trào, hóa thành một lôi hải mênh mông, trong lôi hải, rất nhiều tinh thần chìm nổi, uy áp mênh mông, bao phủ thiên địa.
– Ầm ầm!
Hai đại công kích va chạm, quyền uy như vũ trụ tinh thần, oanh lôi hải phun trào, rất nhiều tinh thần dồn dập nổ tung, quyền uy cuồn cuộn mang theo uy thế không gì địch nổi, bao phủ lại Diệp Huyền.
– Hả?
Trong lòng Diệp Huyền thất kinh, tu vi của Nghiêm Vương Sơn Chủ này xác thực kinh người, một đòn toàn lực của mình, đủ đối kháng bất kỳ Vũ Đế tam trọng đỉnh phong phổ thông nào, nhưng ở trước mặt Nghiêm Vương Sơn Chủ, lại trong nháy mắt tan vỡ, không có lực lượng chống đối.
– Cửu Chuyển Thánh Thể!
– Đại Địa Võ Hồn!
Diệp Huyền liền vận chuyển Cửu Chuyển Thánh Thể, lực lượng Huyền Nguyên kinh người trong nháy mắt lưu chuyển toàn thân, bắp thịt toàn thân hắn lập tức trở nên cứng rắn, mạnh mẽ ăn một đòn cường lực của Nghiêm Vương Sơn Chủ.
– Ầm!
Diệp Huyền chỉ cảm thấy một luồng lực lượng kinh người tràn vào trong cơ thể mình, răng rắc một tiếng, áo giáp tinh thể bên ngoài cơ thể, trong nháy mắt nứt ra, lực lượng kinh người không gì địch nổi, hung hăng nhảy vào trong cơ thể hắn, muốn phá hoại huyền mạch cùng huyết nhục của hắn.
– Hừ, chỉ là Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, cũng muốn cùng bản sơn chủ đối kháng.
Nghiêm Vương Sơn Chủ hừ lạnh một tiếng, lực lượng Huyền Nguyên mạnh mẽ không ngừng phóng thích, như sóng lớn tầng tầng lớp lớp, không ngừng đánh vào trong cơ thể Diệp Huyền, phảng phất như mãi mãi không ngừng.
Tùng tùng tùng!
Sóng lớn kia, phảng phất như búa lớn, lần lượt đánh vào cơ thể Diệp Huyền, chấn động đến lục phủ ngũ tạng của hắn run rẩy, yết hầu có mùi máu tanh tỏ khắp.
– Phục Thiên đại trận!
Ánh mắt của Diệp Huyền phát lạnh, hồn lực cửu giai thôi thúc đến mức tận cùng, vù, từng đạo từng đạo phù văn quỷ dị ở trên người hắn lưu chuyển, lấp loé, cuối cùng hóa thành một áo giáp phù văn, hòa vào bản thân hắn.
Mấy đại lực lượng liên hợp thôi thúc, lúc này mới chặn lại công kích của Nghiêm Vương Sơn Chủ.
Ầm!
Hai nguồn lực lượng đánh tan, hai người từng người lui lại hơn trăm thước.
– Cái gì?
Nghiêm Vương Sơn Chủ cả kinh, một đòn mới đầu Diệp Huyền có thể ngăn trở, trong lòng Nghiêm Vương Sơn Chủ vẫn không quá kinh ngạc, dù sao hắn chỉ là tùy ý một đòn, nhưng mà vừa nãy cú đấm kia, hắn là chăm chú đối xử, lại không nghĩ rằng vẫn không làm gì được Diệp Huyền.
– Lực phòng ngự của người này, làm sao sẽ đáng sợ như thế?
Nghiêm Vương Sơn Chủ không thể tin được, Diệp Huyền công kích, cũng là cấp bậc của Vũ Đế tam trọng đỉnh phong phổ thông, nhưng mà ở lực phòng ngự, tuyệt đối không kém gì một ít Vũ Đế tam trọng đỉnh phong lâu năm, lãnh tụ của thế lực hàng đầu, cũng là tu vi bực này mà thôi.
– Hừ, vừa nãy là ngươi ra tay, hiện tại đến phiên ta.
Nghiêm Vương Sơn Chủ khiếp sợ, nhưng Diệp Huyền thì ánh mắt lạnh lẽo, thân hình hắn loáng một cái, thoáng chốc hóa thành một tia chớp, thiểm lược không trung, bá, liền đến trước mặt Nghiêm Vương Sơn Chủ.
– Thần Linh Đồng Thị … Băng Hỏa Song Bạo!
Diệp Huyền trực tiếp triển khai tuyệt kỹ của mình, trong hai con ngươi, ánh sao ngút trời lưu chuyển, hóa thành một ống kính vạn hoa, trong đó tầng tầng vầng sáng lưu chuyển, một luồng hồn lực cường hãn, bỗng dưng nhảy vào trong cơ thể Nghiêm Vương Sơn Chủ.
– Ầm!
Hồn lực công kích khủng bố cùng lực lượng của hai đại Địa Hỏa và Tuyệt Âm Chi Thủy, ở trên linh hồn của Nghiêm Vương Sơn Chủ nổ tung.
– Hừ, trò mèo.
Nghiêm Vương Sơn Chủ hừ lạnh một tiếng, dĩ nhiên không bị Băng Hỏa Song Bạo ảnh hưởng chút nào, hai con ngươi phóng ra hàn mang âm lãnh, nhanh như tia chớp xung phong tới.
– Cái gì?
Diệp Huyền giật nảy cả mình, Hồn Hải của Nghiêm Vương Sơn Chủ vô cùng quỷ dị, không giống võ giả bình thường, dĩ nhiên là một luồng khí xoáy sâu thẳm, ngoại vi của luồng khí xoáy kia do một tầng sương mù màu đen nồng nặc bao vây, Băng Hỏa Song Bạo của hắn, vẻn vẹn là nổ ra một tầng sương mù ngoài xa nhất, cũng đã không cách nào thâm nhập.
Đồng thời trong sương mù màu đen, truyền ra một luồng lực lượng linh hồn khiến Diệp Huyền cũng cảm thấy khiếp đảm khủng bố.
– Nghiêm Vương Sơn Chủ này tu luyện đến tột cùng là công pháp gì, lại có thể tu luyện linh hồn thành hình thái như vậy, hơn nữa lực lượng linh hồn kinh khủng như thế, Nghiêm Vương Sơn Chủ này đến tột cùng là tu vi gì?
Diệp Huyền có chút khó có thể tin, hồn lực của hắn, đã đạt đến cửu giai hậu kỳ, kể cả hồn lực bí kỹ mạnh mẽ, cho dù là Vũ Đế tam trọng đỉnh phong, cũng phải bị thương nặng, nhưng ở trước mặt Nghiêm Vương Sơn Chủ, lại chẳng có tác dụng gì.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1855: Chấp Pháp Điện Điện Chủ (1)
Chỉ có lực lượng của hai đại Địa Hỏa, thoáng phá tan một tia sương mù màu đen, đây là Diệp Huyền căn bản không nghĩ tới.
Chỉ là hắn bây giờ, đã không kịp nghĩ đến nhiều như vậy, bởi vì công kích đáng sợ của Nghiêm Vương Sơn Chủ đã đi tới trước mặt hắn.
– Giết!
Hầu như là ngay lúc đó, Diệp Huyền lần thứ hai cùng Nghiêm Vương Sơn Chủ chém giết va chạm.
Rầm rầm rầm!
Không cách nào hình dung hai người chiến đấu đến tột cùng khủng bố như thế nào, chỉ nghe tiếng nổ ầm ầm vang không dứt bên tai, hai người từ trên trời đánh tới lòng đất, từ ngọn núi này đánh tới một ngọn núi khác, chỗ đi qua, Huyền Nguyên sôi trào, hư không tầng tầng nổ tung, lỗ thủng ngăm đen tỏa ra khí tức doạ người, khiến người ta cảm thấy cực kỳ khủng bố.
Ầm!
Hai người va chạm một đòn tiết lộ ra gợn sóng, chấn động đến một ngọn núi ở phụ cận nổ tung, hóa thành đá tảng tứ tán đầy trời, như thế giới tận thế, bụi mù vung lên, sau đó lại bị hư không loạn lưu giảo thành hư vô.
Trong phút chốc, toàn bộ Vô Lượng Sơn khắp nơi bừa bộn, vô số cung điện cùng ngọn núi sụp đổ, hóa thành một vùng phế tích.
Mà đám người Hoàng Phủ Tú Minh, Huyết Kiếm Vũ Đế,… thì sợ hãi bay ngược ra ngoài, quan sát từ đằng xa.
Ở trong phạm vi hai người giao thủ mấy trăm dặm, ngoại trừ đám người Dao Nguyệt Vũ Đế, Vũ Đế còn lại căn bản không dám có chút dừng lại, một khi bị bọn họ giao thủ lan đến gần, cho dù là Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, cũng có khả năng trong nháy mắt vẫn lạc, hồn phi phách tán.
Ầm!
Một tiếng nổ vang kịch liệt, xung kích vô hình trực tiếp đập vỡ tan một ngọn núi lớn, Diệp Huyền bay ngược ra ngoài, đánh hư không rách nát, một bên khác, Nghiêm Vương Sơn Chủ đạp nát tảng lớn hư không, toàn thân hắc khí trùng thiên, giống như Ma thần.
Hô!
Ổn định thân hình, Diệp Huyền xóa đi máu tươi ở khóe miệng, Sinh Mệnh Võ Hồn lưu chuyển, thương thế trong cơ thể cấp tốc khép lại, đồng thời hắn nhìn chằm chằm Nghiêm Vương Sơn Chủ, khẽ nhíu mày.
Quá mạnh mẽ, đều là Vũ Đế tam trọng đỉnh phong, thực lực của Nghiêm Vương Sơn Chủ so với Quỷ Minh lão tổ thì cường hơn quá nhiều, hai người thật giống như căn bản không ở một cấp bậc, thậm chí so với Ma Huyết Hồn Đế còn mạnh hơn nhiều.
Hơn nữa, Băng Hỏa Song Bạo cùng hồn lực cửu giai của mình đối với Nghiêm Vương Sơn Chủ một chút tác dụng cũng không có, này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Diệp Huyền.
Nếu như không phải Cửu Chuyển Thánh Thể của hắn phòng ngự kinh người, Vũ Đế tam trọng đỉnh phong phổ thông căn bản là không có cách ngăn cản được, chẳng trách Hạ Vũ Tôn một chiêu liền bị chấn thương.
Trong lòng Diệp Huyền hơi kinh, mà Nghiêm Vương Sơn Chủ thì chấn kinh rồi, Diệp Huyền công kích cũng còn tốt, nhưng lực phòng ngự quả thực quá mạnh mẽ, hắn một Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, làm sao sẽ cường thành như vậy, so với một ít Vũ Đế tam trọng đỉnh phong còn mạnh hơn rất nhiều.
Điều này làm cho hắn hoàn toàn không thể tin được.
– Thực lực của người này lại đáng sợ như thế, chẳng trách ngay cả bọn người Quỷ Minh sẽ chết trên tay hắn.
Trong lòng Nghiêm Vương Sơn Chủ sát cơ ngang dọc, nửa ngày không thể bắt Diệp Huyền, trong lòng hắn không khỏi có chút buồn bực, trán nổi gân xanh.
– Đáng ghét, cứ như thế đệ tử Vô Lượng Sơn ta liền bị chém giết sạch sẽ, trước tiên đi giết những người khác.
Nghiêm Vương Sơn Chủ nghe rất nhiều đệ tử của Vô Lượng Sơn ở phía dưới kêu thảm thiết, biết tiếp tục như thế không được, nên bỏ qua Diệp Huyền, xoay người muốn giết về phía đám người Hạ Vũ Tôn.
– Đối thủ của các hạ là ta.
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, liền một kiếm bổ xuống.
– Hừ.
Nghiêm Vương Sơn Chủ hừ lạnh một tiếng, bàn tay màu đen nhẹ nhàng nhấc, ầm một tiếng liền đánh ánh kiếm thành phấn vụn, hóa thành ánh chớp tiêu tan trong không trung.
– Chỉ bằng ngươi cũng muốn ngăn ta.
Trên mặt Nghiêm Vương Sơn Chủ mang theo xem thường, trải qua giao thủ trước đó hắn cũng rõ ràng nhược điểm của Diệp Huyền, tuy Diệp Huyền phòng ngự kinh người, ở dưới hắn luân phiên tiến công có thể bình yên vô sự, thế nhưng lực công kích của Diệp Huyền, lại chỉ tương đương với một tên Vũ Đế tam trọng đỉnh phong phổ thông, căn bản không đả thương được hắn.
Một chưởng nát tan công kích của Diệp Huyền, Nghiêm Vương Sơn Chủ đằng đằng sát khí nhằm về phía Hạ Vũ Tôn đang truy sát Hỏa Vũ Vũ Đế.
– Ngưng Chân Bí Thuật … chém!
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại, nếu để cho Nghiêm Vương Sơn Chủ thật sự bắn trúng Hạ Vũ Tôn vậy thì xong.
Oanh ca!
Bầu trời trực tiếp bị vỡ ra một lỗ thủng dài đến ngàn trượng, trong thiên địa, mây đen ngưng tụ, một ánh kiếm ngang dọc mà xuống, hóa thành một Cự Long, ầm ầm rơi vào trên người Nghiêm Vương Sơn Chủ.
Xì xì xì!
Ánh chớp đầy trời, lập tức đánh bay Nghiêm Vương Sơn Chủ ra ngoài, cả người hắn lan đầy sấm sét cháy đen, ngực xuất hiện một lỗ thủng dài đến gần thước, trong miệng vết thương, bắp thịt nhúc nhích, máu tươi đen ngòm chảy xuống, toả ra khí tức âm lạnh dữ tợn.
– Tiểu tử này, lại có thể thương tổn được ta?
Nghiêm Vương Sơn Chủ trừng lớn con mắt khó có thể tin, vẻ mặt kinh sợ.
Diệp Huyền cũng có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới Ngưng Chân Bí Thuật của mình, hiệu quả dĩ nhiên tốt như vậy, không chỉ đánh bay Nghiêm Vương Sơn Chủ, càng ở trên người đối phương lưu lại một vết thương.
Nhìn thấy Ngưng Chân Bí Thuật của mình hiệu quả hữu hiệu như vậy, lúc này Diệp Huyền ra tay toàn lực, cấp tốc nhằm về phía Nghiêm Vương Sơn Chủ.
Rầm rầm rầm!
Trong nổ vang liên tiếp, hai người lần thứ hai điên cuồng giao thủ.
– Người này, bất phàm a.
Xa xa trên đường chân trời, giờ khắc này, bất tri bất giác đứng vài cường giả cả người toả ra khí thế khủng bố, từng cái từng cái mang theo kinh sợ nhìn Diệp Huyền.
Quanh thân bọn họ, tự thành một phương hư không, hiển nhiên đều là cường giả cửu giai tam trọng.
Những người này, đều là cường giả các thế lực lớn biết được tin tức Huyền Quang Các tiến công Vô Lượng Sơn, từng cái từng cái Phá Toái hư không mà đến, có chút đã ở đây quan sát hồi lâu.
– Người này tu vi siêu tuyệt như vậy, thật không biết hắn là tu luyện như thế nào.
– Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong khoảng ba mươi tuổi, cũng đã đánh vỡ ghi chép của Thiên Huyền đại lục ta rồi, không ngờ thực lực chân chính của người này còn càng thêm đáng sợ, tuy không biết thời đại viễn cổ có thiên tài như vậy hay không, thế nhưng ở mấy chục ngàn năm gần đây, chỉ sợ là chưa có ai.
– Chà chà, nhớ tới Hắc Long lão tổ ba vạn năm trước, Thiên Linh lão nhân một vạn năm trước, Hiên Viên Đại đế năm ngàn năm trước, ai không phải nhân vật nổi danh hiển hách, nhưng so với Huyền Diệp này, cũng không đáng chú ý a.
Đoàn người nghị luận sôi nổi, cực kỳ chấn động.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1856: Chấp Pháp Điện Điện Chủ (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1857: Thần Bí Người Đến
Coong coong coong coong vù. . .
Những tinh thạch màu đen này, cấp tốc bố trí thành một trận pháp to lớn, hóa thành một màn trời, bao phủ đám người Diệp Huyền ở trong đó.
Một nguồn lực lượng vô hình tản mát ra, trên người đám người Diệp Huyền như để lên một ngọn núi lớn, Huyền Nguyên trong cơ thể vận chuyển có chút không khoái.
– Thiên Đạo tru diệt đại trận!
Diệp Huyền dừng tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Long Chiến.
– Chấp Pháp điện lại nhúng tay.
– Hơn nữa vừa lên liền sử dụng tới Thiên Đạo tru diệt đại trận, trận này, chính là chung cực đại trận của Chấp Pháp điện, ở trong trận, tu vi của tất cả mọi người đều sẽ bị áp chế nghiêm trọng.
– Không biết Chấp Pháp điện sẽ xử trí Huyền Quang Các cùng Vô Lượng Sơn như thế nào.
Xa xa cường giả các thế lực lớn, tất cả đều trợn to hai mắt, nghị luận sôi nổi.
– Hừ, vừa nãy bản điện để cho các ngươi dừng tay, các ngươi không nghe sao?
Long Chiến lạnh lùng nhìn đám người Diệp Huyền, hừ lạnh nói.
– Ngươi là ai?
Diệp Huyền cười gằn nhìn Long Chiến.
– Bản điện Huyền Vực Thánh Thành Chấp Pháp điện điện chủ Long Chiến.
Long Chiến híp mắt, tỏa ra uy thế ngập trời.
Khóe miệng Diệp Huyền phác hoạ lên một nụ cười lạnh lùng:
– Huyền Quang Các ta đối phó Vô Lượng Sơn, cùng Chấp Pháp điện có can hệ gì, thực sự là bắt chó đi cày, quản việc không đâu.
– Ngươi nói cái gì?
Long Chiến sầm mặt lại, không nghĩ tới Diệp Huyền dĩ nhiên nói như vậy, trong con ngươi bắn ra một luồng sát ý khủng bố.
Hắn thân là Chấp Pháp điện điện chủ, tồn tại cao cấp nhất của Huyền Vực, trên đời này có ai dám nói với hắn như vậy?
– Chẳng lẽ không phải?
Diệp Huyền xì cười một tiếng.
– Huyền Quang Các ta tiến công Vô Lượng Sơn, chính là ân oán cá nhân, Chấp Pháp điện ngươi lại có tư cách gì nhúng tay, còn không cút cho ta.
Nếu như không biết quan hệ của Chấp Pháp điện cùng Vô Lượng Sơn, Diệp Huyền còn có thể cho Chấp Pháp điện một chút mặt mũi, thế nhưng hắn biết rõ Chấp Pháp điện cùng Vô Lượng Sơn vốn là cá mè một lứa, sao lại bán cho Long Chiến mặt mũi.
– Làm càn.
Long Chiến nổi giận, toàn thân bột phát kình khí:
– Chấp Pháp điện ta, chấp chưởng hình phạt trật tự của Huyền Vực, bọn ngươi tùy ý công kích Vô Lượng Sơn, đã trái với Huyền Vực quy định, hiện tại bản điện chủ cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức rút khỏi Vô Lượng Sơn, đi Thánh Thành nói rõ tình huống.
– Trái với Huyền Vực quy định?
Diệp Huyền cười nhạo.
– Huyền Vực có quy định nào không cho phép chúng ta tiến công Vô Lượng Sơn? Tuy Chấp Pháp điện các ngươi là Thánh Thành hình pháp, nhưng không có nghĩa các ngươi chính là luật pháp, cút đi, không lăn nữa, thiếu gia ta liền đánh luôn Chấp Pháp điện các ngươi.
Diệp Huyền rất rõ ràng, tuy Chấp Pháp điện có quyền lợi chấp chưởng trật tự cùng hình phạt ở Huyền Vực, nhưng không phải hết thảy xung đột phát sinh ở Huyền Vực, Chấp Pháp điện cũng có thể quản.
Trong Huyền Vực, các thế lực lớn vốn là lẫn nhau tranh đấu, Chấp Pháp điện nào có nhiều tư cách như vậy đi quản?
Huống chi, trước là Vô Lượng Sơn tùy ý truy sát hắn, Diệp Huyền tiến hành phản kích, hoàn toàn có lý có chứng.
– Hay, hay, các hạ uy phong thật to, ngay cả Chấp Pháp điện ta cũng không nghe, bắt lại cho ta.
Long Chiến thấy thái độ của Diệp Huyền như vậy, liền biết Diệp Huyền căn bản không thể dừng tay, cả người sát cơ hừng hực, một luồng sát cơ giống như thực chất, cấp tốc bao phủ về phía Diệp Huyền, cùng đám người Dao Nguyệt Vũ Đế ở bên cạnh hắn.
Ong ong ong!
Mà những thành viên Chấp Pháp điện ở ngoại vi kia, tất cả đều ra sức thôi thúc Thiên Đạo tru diệt đại trận, từng luồng lực lượng vô hình, phảng phất như một ngọn núi lớn, mạnh mẽ đặt ở trên người Diệp Huyền, Huyền Nguyên trong cơ thể như đọng lại, vận chuyển trở nên cực kỳ khó khăn.
– Loại lực lượng này. . .
– Đây chính là Thánh Thành Chấp Pháp điện Thiên Đạo tru diệt đại trận sao? Quả nhiên khủng bố, Huyền Nguyên trong cơ thể, chí ít bị áp chế ba phần mười trở lên.
Ánh mắt của Dao Nguyệt Vũ Đế cùng Hạ Vũ Tôn trở nên nghiêm nghị, bọn họ có thể cảm nhận được thân thể mình biến hóa, lực lượng toàn thân ở dưới lực lượng thần bí, lại có loại cảm giác khó có thể vận chuyển, sắc mặt nhất thời khẽ biến.
– Nhân loại đại trận, có chút ý nghĩa?
Ngay cả Chiến Thương cũng híp mắt, Thiên Đạo tru diệt đại trận này, đối với ma lực trong cơ thể hắn, lại cũng có một chút ảnh hưởng.
Mà đám người Nghiêm Vương Sơn Chủ cùng Ma Huyết Hồn Đế nhìn thấy Diệp Huyền lại dám công nhiên phản kháng Chấp Pháp điện Long Chiến điện chủ, trong lòng đều cười gằn không ngớt.
– Những người này, lại dám mở miệng với Long Chiến như thế, vốn Long Chiến còn không tiện trực tiếp ra tay với bọn họ, nhưng nếu bọn họ lớn lối như vậy, Long Chiến đối phó bọn họ liền đường hoàng.
Trong lòng Ma Huyết Hồn Đế cười gằn, thân hình nương theo Long Chiến quát chói tai, đột nhiên di chuyển, hắn trong bóng tối nhìn Long Chiến một chút, lẫn nhau ra hiệu, nhất thời như lôi đình giết về phía Diệp Huyền.
– Giết!
Nghiêm Vương Sơn Chủ cũng di chuyển, nếu như lúc này hắn vẫn chưa thể nắm chắc cơ hội, như vậy hắn cũng quá ngu ngoc61.
– Cùng Chấp Pháp điện ta hò hét, trước tiên cho ngươi chút dạy dỗ lại nói.
Long Chiến híp mắt, một quyền oanh kích ra, kình khí mãnh liệt như một con giao long, gầm thét bao phủ, trong nháy mắt cùng đám người Diệp Huyền đánh nhau.
Rầm rầm rầm!
Trong lúc nhất thời, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang rền không dứt bên tai, có Long Chiến gia nhập, cộng thêm Thiên Đạo tru diệt đại trận áp chế, đám người Diệp Huyền lập tức rơi vào hạ phong, liên tiếp lui về phía sau.
– Diệp thiếu!
– Cung chủ!
Đám người Hoàng Phủ Tú Minh, Huyết Kiếm Vũ Đế không có bị Thiên Đạo tru diệt đại trận vây quanh, nhìn thấy tình huống trong đại trận, trong lòng nhất thời kinh hãi, xông về phía thành viên Chấp Pháp điện, nỗ lực phá tan Thiên Đạo tru diệt đại trận
– Hừ.
Thế nhưng một tiếng hừ lạnh vang lên, từ trong thành viên Chấp Pháp điện, đột nhiên đi ra một bóng người khô gầy, người này viền mắt hãm sâu, thật giống như một bộ xương, một quyền đánh ra, quyền phong mãnh liệt như một núi lớn, cấp tốc đánh đám người Hoàng Phủ Tú Minh thổ huyết bay ngược.
– Bạch Cốt Pháp Vương!
Nhìn thấy đỉnh đầu người này trôi nổi một bộ xương hư ảnh, ngoại vi rất nhiều cường giả đều hơi thay đổi sắc mặt.
Bạch Cốt Pháp Vương, là cường giả của Chấp Pháp điện như Hư Không Pháp Vương, Thiên Nhãn Pháp Vương, hắn vừa ra tay, đám người Hoàng Phủ Tú Minh làm sao có thể chống đối.
Nếu như không phải Hoàng Phủ Tú Minh vẫn là một tên Luyện Hồn Sư mạnh mẽ, cộng thêm đám người Nguyệt Thần cung Lý Hiểu Dung, dưới một đòn, đám người Hoàng Phủ Tú Minh liền muốn vẫn lạc.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1858: Đế Lão Đoàn (1)
– Không nghĩ tới lần này không chỉ Long Chiến điện chủ xuất hiện, Bạch Cốt Pháp Vương cũng xuất hiện.
– Hơn nữa có thể bố trí Thiên Đạo tru diệt đại trận, chỉ có phân đội tinh nhuệ nhất trong Chấp Pháp điện mới làm được a.
– Xem ra Chấp Pháp điện đối với Vô Lượng Sơn rất quan tâm a, lẽ nào giữa bọn họ có liên hệ gì?
Ở đây cường giả rất nhiều thế lực, cũng nhìn ra được, Chấp Pháp điện vì Vô Lượng Sơn, tuyệt đối là phát động lực lượng tinh nhuệ nhất của mình, đồng thời cử động của Long Chiến, cũng hoàn toàn là thiên về Vô Lượng Sơn.
– Hừ, những người này dĩ nhiên ngu si đến dám phản kháng, đã như vậy, vậy thì trực tiếp giết bọn họ a.
Mấy người Long Chiến, Nghiêm Vương Sơn Chủ, Ma Huyết Hồn Đế điên cuồng ra tay, trong bóng tối liếc mắt nhìn nhau, trong con ngươi toát ra sát cơ mãnh liệt, bọn họ đã ở trong bóng tối quyết định chủ ý, hạ tử thủ với Diệp Huyền.
Trong lúc nhất thời, đám người Diệp Huyền lập tức rơi vào trạng thái cực kỳ bất lợi, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng muốn vẫn lạc.
Chỉ là làm người kỳ quái chính là, đến nước này, trên mặt Diệp Huyền dĩ nhiên không có một chút lo lắng.
Kiên trì chống đối khoảng chừng nửa nén hương thời gian, Diệp Huyền đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn hư không vô tận, khóe miệng mang theo một nụ cười nhẹ nhõm.
– Cuối cùng cũng coi như đến rồi.
Hắn lẩm bẩm tự nói, vừa dứt lời, ầm ầm, vòm trời đột nhiên vỡ tan, vài cỗ khí thế cuồn cuộn đáng sợ đột nhiên giáng lâm Vô Lượng Sơn, trong phút chốc, một luồng hồn lực kinh người giáng xuống.
Cỗ hồn lực này, phảng phất như một đạo long quyển to lớn, ầm một tiếng va chạm ở trên Thiên Đạo tru diệt đại trận, chỉ nghe răng rắc một tiếng, Thiên Đạo tru diệt đại trận vỡ ra một vết nứt, cấp tốc khuếch tán.
– Hả? Người nào, dám ở Huyền Vực ngang ngược, chết cho ta!
Bạch Cốt Pháp Vương vốn đang truy sát đám người Hoàng Phủ Tú Minh giận tím mặt, đột nhiên khoát tay, một cốt thủ màu trắng cấp tốc xuất hiện, vồ bắt về phía lỗ thủng, muốn nắm người bên trong ra.
– Khẩu khí thật cuồng vọng.
Một thanh âm lạnh lẽo đạm mạc từ trong lỗ thủng truyền ra, chỉ thấy vài lão giả chậm rãi đi ra, xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người.
Những lão giả này từng cái từng cái ánh mắt tinh mang óng ánh, rạng ngời rực rỡ, trong đó người đầu lĩnh, giữ lại râu dê, trực tiếp vung tay lên, trong nháy mắt tuôn ra một luồng lực lượng to lớn, ầm một tiếng liền đánh thủ cốt chia năm xẻ bảy, hóa thành hư vô.
Lực lượng mãnh liệt như vậy, khiến cho Bạch Cốt Pháp Vương biến sắc.
Mà một màn bất thình lình, cũng khiến rất nhiều thế lực ở ngoại vi, tất cả đều ngẩng đầu nhìn thiên không, từng cái từng cái mặt lộ vẻ chấn động.
Chỉ thấy trên vòm trời, trước hư không phá nát, vài tên lão giả chậm rãi đi xuống.
Vài tên lão giả này, mỗi một cái trên người mặc Luyện Hồn Sư bào, từng cái từng cái ánh mắt thâm thúy, ngạo đứng ở trong hư không, cả người tỏa ra khí thế cùng uy nghiêm ngập trời.
– Cường giả Thần Đô!
– Mấy người này lẽ nào là Thần Đô Đế lão?
– Hồn lực thật đáng sợ, tu vi như thế, chí ít là Luyện Hồn Sư cửu giai.
Đoàn người ánh mắt nhìn chăm chú vài tên lão giả bận Luyện Hồn Sư bào kia, chỉ thấy phía trên, một đồ án huyền diệu ngưng tụ, chính là huy chương độc nhất của Thần Đô Luyện Hồn Sư.
– Thần Đô Đế lão!
Trong lòng Bạch Cốt Pháp Vương cũng hồi hộp, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Mà lúc này, trong Thiên Đạo tru diệt đại trận, đám người Long Chiến cũng dồn dập dừng tay, nhìn thấy mấy người trên vòm trời hạ xuống, trên mặt tất cả đều lộ ra vẻ khiếp sợ cùng khó tin.
– Bất Tử Hồn Đế, Man Hoang Hồn Đế, Thiên Thương Hồn Đế, Thần Giao Hồn Đế còn có Lưu Tinh Hồn Đế. . .
Những người này đều là Thần Đô Đế lão đỉnh phong, làm sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây, không thể, tại sao ta không hề có một chút tin tức nào?
Ánh mắt của Long Chiến phát lạnh, trong bóng tối có một tia kinh hoảng, trong lúc nhất thời tay chân luống cuống, hiển nhiên không thể tin được, mấy người này lại đột nhiên xuất hiện ở đây.
– Mấy tên này.
Trong lòng Ma Huyết Hồn Đế hồi hộp, ánh mắt lóe lên một cái, lộ ra một tia âm lạnh.
– Ma Huyết Hồn Đế, quả nhiên ở đây.
Vài tên lão giả không để ý đến đám người Bạch Cốt Pháp Vương khiếp sợ, ánh mắt ngưng tụ ở trên người Ma Huyết Hồn Đế trong đại trận, cả người phóng ra sát cơ nồng nặc.
– Công Dương Vũ phó hội trường đại nhân, không nghĩ tới Ma Huyết Hồn Đế dĩ nhiên thật sự ẩn giấu ở trong Huyền Vực.
– Hừ, Vô Lượng Sơn này thật to gan, dám chứa chấp tội phạm Thần Đô ta truy nã, quả thực là không để Thần Đô ta ở trong mắt.
– Công Dương Vũ đại nhân, chúng ta nên làm như thế nào?
Vài tên Thần Đô Đế lão vẻ mặt tức giận, dồn dập nhìn lão giả đầu lĩnh hỏi.
Mấy ngày trước, Thần Đô Đế lão đoàn bọn họ đột nhiên nhận được tin tức, năm đó Thần Đô truy nã Ma Huyết Hồn Đế vẫn chưa vẫn lạc, mà ẩn giấu ở trong Huyền Vực.
Thần Đô hội trưởng nhận được tin tức vô cùng coi trọng, phái ra mấy đại cường giả của Đế lão đoàn, ngay lập tức chạy tới Huyền Vực.
Trong đó, đầu lĩnh chính là Phó hội trưởng Công Dương Vũ những năm này ở Thần Đô uy danh hiển hách, rực rỡ hào quang.
Mà hành động lần này, mọi người cũng là nghe theo mệnh lệnh của Công Dương Vũ.
Sau khi đi tới Huyền Vực lục trọng, Công Dương Vũ Phó hội trưởng thẳng đến Vô Lượng Sơn, nói mình đã được tin tức vị trí của Ma Huyết Hồn Đế.
Bây giờ nhìn thấy Ma Huyết Hồn Đế trong Thiên Đạo tru diệt đại trận, trong lòng mọi người sát cơ dâng trào.
Ma Huyết Hồn Đế, năm đó ở Thần Đô làm ác vô số, ở trong bóng tối sát hại rất nhiều Luyện Hồn Sư, cuối cùng bị đương nhiệm Thần Đô hội trưởng Thần Đạo phát hiện đầu mối, một đường truy sát.
Bây giờ trong mấy người ở đây, cũng có hai người năm đó truy sát qua Ma Huyết Hồn Đế, tự nhiên biết hắn cùng hung cực ác, bọn họ cũng có bằng hữu năm đó chết ở trong tay Ma Huyết Hồn Đế, trong lòng tự nhiên sát cơ sôi trào.
– Động thủ đi.
Công Dương Vũ Phó hội trưởng cảm nhận được ánh mắt mọi người, lúc này lạnh lùng nói.
– Vâng!
Vài tên Thần Đô Đế lão nghe được lời này, liền dồn dập bay xuống, cả người toả ra khí thế khủng bố, rầm rầm rầm, mấy người dồn dập giơ tay lên, chưởng uy khủng bố như núi lửa phun trào, dồn dập nổ xuống ở trên Thiên Đạo tru diệt đại trận.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang rền, không dứt bên tai, toàn bộ Thiên Đạo tru diệt đại trận lập tức dập dờn, nguyên bản hiện lên vết rạn nứt, ở trong tiếng rắc rắc cấp tốc lan tràn, không ngừng khuếch tán.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1859: Đế Lão Đoàn (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1860: Cửu Thiên Huyền Hồn Tháp
Ầm ầm!
Toàn bộ đại trận kịch liệt lay động, như muốn ở dưới đòn đánh này nổ tung ra, chỉ là có đám người Man Hoang Hồn Đế gia trì, rất nhanh toàn bộ đại trận liền khôi phục yên tĩnh.
– Ma Huyết Hồn Đế, đừng giãy dụa, lần này chúng ta đều ra tay, chính là vì bắt giữ ngươi, nếu lại để ngươi chạy thoát, mặt mũi chúng ta để vào đâu? Lần này, sẽ không giống như hơn trăm năm trước, để ngươi vận may đào tẩu.
Man Hoang Hồn Đế, Thiên Thương Hồn Đế, Thần Giao Hồn Đế, Lưu Tinh Hồn Đế đều cười gằn, trên người lập loè ra đạo đạo hồn lực giống như thực chất, những hồn lực này hóa thành từng sợi tơ, tạo thành một tấm La Thiên võng lớn, điên cuồng bao vây về phía Ma Huyết Hồn Đế, đồng thời gia trì Thiên Nguyên Định Hồn Trận chặt chẽ.
Từng luồng hồn lực đáng sợ, như từng chuôi trường mâu, điên cuồng xen vào trong cơ thể Ma Huyết Hồn Đế.
Ma Huyết Hồn Đế liên tục gào thét, cật lực phản kháng, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ở dưới Thiên Nguyên Định Hồn Trận, bị càng cột càng chặt.
– Không được, tiếp tục như vậy, Ma Huyết Hồn Đế nhất định sẽ bị đánh giết, phải nghĩ biện pháp!
Ánh mắt Long Chiến điện chủ trầm xuống, trong lòng lo lắng không ngớt, địa vị của Ma Huyết Hồn Đế ở trong lòng vị đại nhân kia, cực kỳ thâm hậu, là tuyệt đối không thể chết ở chỗ này.
Nghĩ tới đây, hắn nhìn Nghiêm Vương Sơn Chủ liếc mắt ra hiệu, thân hình hơi động, muốn tiến lên ra tay.
– Giết!
Một bên Diệp Huyền thấy thế, lúc này cười lạnh một tiếng, làm sao sẽ cho Long Chiến cơ hội này, thân thể hắn trong nháy mắt hóa thành một ánh chớp, một chiêu kiếm bổ về phía Long Chiến.
Chỉ nghe một tiếng vang ầm ầm, một đạo điện quang hóa thành trường kiếm thông thiên, phút chốc đi tới trước mặt Long Chiến, Long Chiến không lo được cứu viện Ma Huyết Hồn Đế, vội vàng đấm ra một quyền.
Oanh ầm!
Kình khí mãnh liệt bao phủ, hư không trực tiếp phá nát ra một lỗ to, lực lượng đáng sợ bao phủ, Diệp Huyền cùng Long Chiến đồng thời bay ngược ra hơn trăm thước.
– Muốn cứu viện Ma Huyết Hồn Đế, lẽ nào tên này cùng Chấp Pháp điện ngươi có liên hệ gì sao?
Diệp Huyền trào phúng nhìn Long Chiến, tựa như cười mà không phải cười nói.
Sau đó hắn không có bất kỳ ngừng lại, thân hình lần thứ hai hóa thành lưu quang, giết về phía Long Chiến.
Ầm ầm ầm!
Trong lúc nhất thời, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang rền không dứt, Long Chiến ở dưới Diệp Huyền tiến công, chỉ có thể liên tục giáng trả.
– Nghiêm Vương Sơn Chủ, cứu Ma Huyết Hồn Đế.
Long Chiến bị Diệp Huyền nhìn chằm chằm, căn bản không có chỗ trống ra tay giải cứu, liền bí mật truyền âm cho Nghiêm Vương Sơn Chủ.
Trong con ngươi của Nghiêm Vương Sơn Chủ lướt qua một tia tàn khốc, muốn giết về phía mấy người Man Hoang Hồn Đế, chỉ là thân hình hắn vừa động, một thân hình linh động mờ ảo xuất hiện ở trước người, nương theo mà đến, là một luồng lực lượng đáng sợ hắn căn bản không thể xem thường.
Ầm!
Nghiêm Vương Sơn Chủ bị ép hoàn thủ, dưới nổ vang kịch liệt, bay ngược ra mấy chục mét, vẻ mặt kinh nộ nhìn về phía trước.
– Muốn cứu Ma Huyết Hồn Đế, trước tiên xông qua cửa ải của Bổn cung lại nói.
Dao Nguyệt Vũ Đế bồng bềnh như tiên, lạnh như băng, hai tay nàng khẽ vuốt Thần Âm Cầm, đạo đạo âm luật khủng bố, mang theo sát cơ hủy diệt tất cả, tầng tầng đi vào trong cơ thể Nghiêm Vương Sơn Chủ.
Mỗi một lần hạ xuống, thân thể của Nghiêm Vương Sơn Chủ sẽ chấn động một phần, lực xung kích đáng sợ kia ở trong cơ thể hắn điên cuồng tàn phá, giống như sóng to gió lớn, mãi mãi không có dừng lại.
– Công Dương Vũ, người của Thần Đô ngươi, ở Huyền Vực ta ngang ngược, thật sự cho rằng Huyền Vực Thánh Thành ta dễ ức hiếp sao? Tất cả mọi người nghe lệnh, phá ra Thiên Nguyên Định Hồn Trận kia cho ta, để bọn họ biết Chấp Pháp điện ta không phải là tùy ý liền có thể bắt nạt.
Long Chiến mắt thấy Ma Huyết Hồn Đế càng ngày càng nguy hiểm, lúc này nhìn đám người Bạch Cốt Pháp Vương lớn tiếng ra lệnh.
– Vâng!
Đám người Bạch Cốt Pháp Vương cắn răng một cái, từng cái từng cái dồn dập nhằm về phía Thiên Nguyên Định Hồn Trận, bọn họ đã từ trong lời nói của Long Chiến nghe ra ý tứ của điện chủ, bọn họ chỉ cần phá tan Thiên Nguyên Định Hồn Trận là được, chỉ cần trận pháp này phá, lấy thực lực của Ma Huyết Hồn Đế, tất nhiên có thể tự mình thoát đi nơi đây.
Như vậy, bọn họ không cần cùng người của Thần Đô chính diện giao phong, tin tưởng lấy thân phận thành viên Chấp Pháp điện của bọn họ, cho dù đối phương là Thần Đô Đế lão, cũng không dám dễ dàng hạ sát thủ với bọn họ.
Dù sao nếu là ở Huyền Vực hạ sát thủ với Chấp Pháp điện bọn họ, cái kia hoàn toàn là không để Thánh Thành vào trong mắt.
– Hừ, bản hội trưởng vừa nãy đã nói rồi, bất kỳ người dám ngăn trở, giết chết không cần luận tội, thật sự coi bản hội trưởng đùa giỡn sao?
Một thanh âm lạnh như băng, ở bên tai hết thảy thành viên Chấp Pháp điện vang lên, ánh mắt của Công Dương Vũ lạnh lùng, ở dưới ánh mắt hoảng sợ của rất nhiều thành viên Chấp Pháp điện, đột nhiên một trượng vung kích xuống.
Ầm ầm!
Một luồng lực lượng vĩ đại trong nháy mắt nhảy vào trong đám người, chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, rất nhiều thành viên Chấp Pháp điện ở dưới Công Dương Vũ công kích, dồn dập thổ huyết bay ngược, trong đó có một phần ba thành viên Chấp Pháp điện nổ thành sương máu, còn lại hai phần ba, cũng mỗi cái trọng thương, thậm chí ngay cả Bạch Cốt Pháp Vương cũng trúng một đòn, thổ huyết bay ngược ra ngoài.
– Công Dương Vũ, ngươi thật dám động thủ. . .
Long Chiến thấy cảnh này, cả người vừa kinh vừa sợ, trán nổi gân xanh, hai mắt biến thành đỏ như máu, vẻ mặt khó có thể tin.
Hắn không nghĩ tới, Công Dương Vũ dĩ nhiên thật sự nói giết liền giết, ngay cả tính mạng của thành viên Chấp Pháp điện cũng dám động, căn bản không để Chấp Pháp điện ở trong mắt.
Xa xa, cường giả các thế lực lớn cũng kinh ngạc đến ngây người, từng cái từng cái trợn mắt ngoác mồm.
Thần Đô đây là chuẩn bị cùng Thánh Thành khai chiến sao? Một chiêu đánh giết sáu, bảy thành viên Chấp Pháp điện, đây là một chút mặt mũi cũng không cho Chấp Pháp điện a.
– Bản hội trưởng sớm đã nói, nếu ai dám ngăn trở Thần Đô ta tập nã tội phạm, giết chết không cần luận tội, nếu Long Chiến ngươi dám ra tay, bản hội trưởng ngay cả ngươi cũng giết, ngươi có thể thử xem.
Công Dương Vũ cười nhạo nhìn Long Chiến, sau đó quay đầu, trong con ngươi lướt qua sát cơ ác liệt, khoát tay, một đạo hồn lực xung kích kinh người, trong nháy mắt nhằm về phía Ma Huyết Hồn Đế trong Thiên Nguyên Định Hồn Trận.
– Không tốt.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







