[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 434 : Động Nạp Hoang đóng kín (c2166-c2170)
❮ sautiếp ❯Chương 2166: Động Nạp Hoang đóng kín
“Không được, hắn chỉ là người của tộc Xi Vưu, có huyết thống của tộc Xi Vưu thôi, làm sao có thể tiếp nhận sức mạnh có chứa huyết thống của chúng ta được?”“Ngu xuẩn! Người có thể thông qua khảo nghiệm mà là người bình thường được à?”
“Nếu như hắn thật sự có thể dựa vào thân thể để đạt tới Bỉ Ngạn, thu hồi những thứ mà bản chủ cần thì chúng ta sẽ lập công lớn đó, mạo hiểm một lần cũng có sao?”
Đám não chủ túm lại tranh luận về điểm này.
Thật ra, dù là những não chủ có hình thể khổng lồ này hay là Tinh Thần Thể nhỏ như 9527, bọn chúng đều đại biểu cho chính cổ thần Hỗn Độn.
Ý thức của bản chủ Cổ Thần Hỗn Độn đã lâm vào trạng thái ngủ say, thế giới trong bộ não có thể tiếp tục vận hành đều nhờ những Tinh Thần Thể ấy.
Đám não chủ sử dụng ý thức để giao lưu, tốc độ rất nhanh, chỉ mất khoảng một phần trăm hơi thở thôi là cuộc tranh luận giữa bọn chúng đã ngừng lại.
Bọn chúng nhanh chóng thống nhất ý kiến bằng hình thức bỏ phiếu, phần lớn não chủ đều quyết định mạo hiểm một lần.
Thế là mệnh lệnh của đám não chủ được truyền ra ngoài thông qua vầng sáng kia…
Gân mạch, da thịt bên trong thi thể của cổ thần Hỗn Độn khổng lồ đã mục nát từ lâu, nhưng phần lớn máu tủy của nó được giấu bên trong xương cốt kiên cố.
Ngay đến đám người bị lưu đày hùng mạnh nhất cũng không có cách nào phá vỡ xương cốt, đương nhiên chẳng ai có thể hấp thu được máu tủy của cổ thần Hỗn Độn.
Sau khi mệnh lệnh của đám não chủ được truyền ra, ở chiếc xương sườn thứ sáu – cũng chính là cốt tháp Xi Linh của bộ tộc Xi Vưu – máu tủy bắt đầu chầm chậm lưu chuyển…
Mỗi một cốt tháp đều là nơi che chở của đám người bị lưu đày.
Các khe hở bên trong cốt tháp là vốn có sẵn chứ không phải do đám người bị lưu đày đục khắc ra, bọn họ cũng không có bản lĩnh lớn đến vậy.
Tựa như khe hở trong cốt tháp Xi Linh, chúng tập trung chủ yếu ở dưới đáy, cho nên bộ tộc Xi Vưu đều ở dưới đáy của cốt tháp.
Còn khe hở của cốt tháp Man Thủy thì chủ yếu tập trung ở đoạn giữa, toàn bộ bộ tộc Nữ Oa cũng chỉ có thể ở phần giữa của cốt tháp.
Phần đầu trên của cốt tháp Xi Linh chưa từng bị phá hoại nên máu tủy trong đó vẫn còn rất hoàn chỉnh.
Bây giờ, một phần máu tủy trong đó đang chảy rất nhanh qua các khe hở và tiến thẳng tới vị trí của La Chinh!
“Phần hoang cốt huyết thống thứ mười! Chắc hẳn không có vấn đề gì đâu, sức sống của tên nhóc này không chỉ không giảm sút mà trái lại, càng ngày càng mạnh hơn”
Điêu Viễn tinh luyện phần hoang cốt huyết thống cuối cùng rồi rót vào trong động Nạp Hoang, đồng thời thở dài một hơi.
Mặc dù ông ta luôn lo lắng cho La Chinh, nhưng cuối cùng hắn vẫn gắng gượng chịu được đến kiếp cuối cùng.
Chỉ cần sống qua Thương Tủy kiếp nữa thôi là thân thể của hắn có thể biến ra Xi Vưu Hoang Thể.
Hiện giờ ông ta cũng khá mong đợi, không biết với huyết thống vương phẩm của La Chinh thì sẽ biến ra Xi Vưu Hoang Thể ở mức độ nào?
“Ừm, hắn có thể tiếp nhận hết cả mười phần hoang cốt huyết thống, biết thế đã ban cho hắn thêm mấy phần nữa” Tử Ngọc cười mỉm, nói.
Điêu Viễn trợn trắng mắt.
Mười phần hoang cốt huyết thống đã là cực hạn rồi, nếu thêm một phần nữa thì có khi thân thể La Chinh sẽ lập tức sụp đổ, đại trưởng lão không khỏi tham quá đấy…
Đúng lúc này, Tử Ngọc bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trên khuôn mặt trắng noãn toát lên vẻ kỳ lạ.
“Sao vậy? Đại trưởng lão?” Điêu Viễn hỏi.
“Cốt tháp đang chấn động” Tử Ngọc thì thào.
“Cái gì?” Điêu Viễn sững sờ, vội vàng chăm chú cảm nhận.
Lập tức ông ta cảm thấy dưới chân truyền tới một rung động cực nhỏ.
Cốt tháp là thứ to lớn nhất trong thế giới này, chiều dài của mỗi chiếc xương có thể so với chiều dài từ đông sang tây của Thần vực.
Dù nhóm hoang thần có thể hóa thành người khổng lồ cao mấy ngàn dặm, nhưng so với chiều dài nghìn tỷ dặm của một số đoạn xương thì nó vẫn nhỏ bé tới mức có thể bỏ qua.
Trước một quái vật khổng lồ và kiên cố như thế, rất hiếm có thứ gì có thể rung chuyển được những cốt tháp này, ngay đến đám người bị lưu đày cũng không thể làm được.
Bây giờ, cốt tháp bỗng nhiên hơi rung động, đương nhiên sẽ khiến Tử Ngọc và Điêu Viễn cảm thấy rất kỳ lạ.
“Dao động mà chấn động kia đem lại càng lúc càng mãnh liệt, hơn nữa nó còn đang dịch chuyển” Tử Ngọc ngồi xổm xuống, ngón tay dài nhẹ nhàng đặt trên mặt đất bằng xương, đôi mắt quyến rũ nhìn chăm chú phía trước: “Hơn nữa, hướng đi của chúng chính là về phía nơi chúng ta đang ở!”
So về độ nhạy bén đối với ngoại giới thì Điêu Viễn kém Tử Ngọc rất xa, nhưng nói chung ông ta cũng cảm nhận được phần nào.
Ông ta phát hiện ra còn có một số thứ không rõ đang di chuyển về phía bọn họ.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy…” Điêu Viễn không hiểu nổi.
Bấy nhiêu năm qua, ông ta chưa bao giờ gặp chuyện như thế này.
Cốt tháp là nơi che chở cho bọn họ và cũng luôn tồn tại một cách yên tĩnh, sao hôm nay bỗng nhiên lại chấn động?
Tử Ngọc đột nhiên ý thức được điều gì đó: “Đưa La Chinh ra khỏi động Nạp Hoang ngay, chấn động kia nhằm vào La Chinh!”
Điêu Viễn hít một hơi khí lạnh, đang định nhảy vào trong động Nạp Hoang thì khe hở phía trên động Nạp Hoang ở ngay dưới chân hai người bỗng khép chặt lại, nhốt kín La Chinh ở trong đó.
Động tĩnh quá lớn khiến rất nhiều người chú ý tới.
Đám người Mão Tuyết, Trừng Úy vọt từ trong động Nạp Hoang ra.
Khi nhìn thấy động Nạp Hoang của La Chinh bị đóng kín, miệng của ai nấy đều há hốc ra.
“Động Nạp Hoang sao lại đóng kín thế này?” Đôi mắt của Vệ Thông trừng lớn như cái chuông đồng, ngây ngốc nhìn cảnh tượng ấy.
Chức trách của hắn ta là chỉ huy người tinh luyện sức mạnh hoang thần, sau đó rót vào bên trong động Nạp Hoang, nên Vệ Thông quen thuộc những động Nạp Hoang này vô cùng.
Suốt hàng chục nghìn năm qua, bên trong những động Nạp Hoang này sinh ra không ít thiên tài của tộc Xi Vưu.
Động Nạp Hoang này nói là hang động, nhưng thực chất chúng là những khe hở dài tới hơn trăm mét trên chiếc xương mà thôi, sao hôm nay nó lại bỗng nhiên khép kín lại được? Hơn nữa, động Nạp Hoang của đám Mão Tuyết và Trừng Úy không hề đóng lại, duy chỉ có động Nạp Hoang của La Chinh là bị thôi.
“Ầm ầm…”
Chấn động bên trong cốt tháp vẫn đang kéo dài.
“Vèo vèo vèo…”
Mấy bóng người cấp tốc tụ tập lại nơi đây, chính là nhóm người bị lưu đày trong tộc Xi Vưu.
Bọn họ cũng giống với Tử Ngọc, phát hiện ra một luồng sức mạnh đang không ngừng tuôn về phía động Nạp Hoang.
“Chuyện gì xảy ra vậy, Tử Ngọc?” Phù Nhị nhìn chằm chằm con gái mình và hỏi.
“Động Nạp Hoang này tự nhiên lại đóng kín lại…” Trì Nghĩa hít một hơi khí lạnh.
Ông lão già nua nhíu mày nhìn chằm chằm vào khe hở đã đóng kín của động Nạp Hoang, sắc mặt âm u.
Ông nói: “Ta cảm nhận được một luồng sức mạnh đặc biệt đang chảy trong cốt tháp Xi Linh, chúng đều đang hội tụ về phía trong của động Nạp Hoang này”
Nghe ông lão già nua nói thế, tất cả mọi người đều quay qua nhìn nhau.
Bên trong cốt tháp này vẫn còn sức mạnh khác tồn tại ư? Bọn họ chưa bao giờ nghe nói về điều này.
“Đại ca, huynh nói sức mạnh bên trong cốt tháp… Là sức mạnh của vị cổ thần Hỗn Độn này ư?” Phù Nhị mở miệng hỏi.
Ông lão già nua nhìn động Nạp Hoang đang đóng kín, vẻ mặt cũng đầy bối rối.
Ông chỉ phát hiện ra được luồng sức mạnh ấy, nhưng ngay cả ông cũng không biết cổ thần Hỗn Độn còn sống hay đã chết.
Đối với cấp độ sinh mệnh như thế, một Xi Vưu Vệ Ngũ Tinh như ông sao có thể suy đoán được.
Chương 2167: Toàn lực ứng phó
Đối với người của tộc Xi Vưu mà nói, đây hoàn toàn là một chuyện vô cùng bất ngờ và đột nhiên“La… La Chinh sẽ chết ở trong đó à?” Vệ Thông nhỏ giọng hỏi.
Khe hở này vô cùng kiên cố, đừng nói La Chinh mà ngay cả người lợi hại hơn nữa cũng sẽ bị ép thành mảnh vụn.
Mặc dù giọng nói của Vệ Thông rất nhỏ, nhưng ông lão già nua vẫn nghe thấy rõ ràng.
Trên mặt ông thoáng hiện nét kiêng kị, ông nói: “Không đâu.
Khe hở của động Nạp Hoang chỉ khép kín phần trên mà thôi, phần dưới vẫn còn rộng.
Sức sống trong người của La Chinh vẫn còn tồn tại, hắn chưa chết đâu”
Mặc dù ông lão già nua nói như vậy, nhưng trên mặt mọi người vẫn tràn ngập lo lắng.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Bên trong động Nạp Hoang…
Dù lúc này La Chinh không thể động đậy được nhưng vẫn phát hiện ra động tĩnh ở bên ngoài động, hắn cũng có thể nghe được âm thanh ở bên ngoài truyền vào.
“Động Nạp Hoang đóng lại ư?”
Xương cốt bên trong cốt tháp đến từ cổ thần Hỗn Độn, không thể nào phá hoại được, ai có thể đóng kín nó chứ?
Hắn nhắm mắt trầm tư, đồng thời phần sức mạnh hoang thần thứ mười cũng bị La Chinh chầm chậm hấp thu.
Sau khi hắn hấp thu hết sức mạnh hoang thần huyết thống Xi Vưu, bên tai hắn lại truyền tới tiếng tí tách, tí tách…
“Âm thanh gì vậy?”
Trong lòng La Chinh hơi kinh hãi.
Hắn bỗng thả thần niệm ra, quét một lượt bên trong cái hang động nhỏ hẹp này.
Hai mắt hắn không thể nào thấy xung quanh, nhưng toàn cảnh xung quanh đã hiện lên trong đầu hắn.
“Máu?”
Hắn chú ý thấy từ trong những vân xương trên vách tường kia thấm ra từng giọt, từng giọt máu.
Những giọt máu này giống như côn trùng chui từ trong vách tường ra, sau khi hội tụ lại với nhau liền nhỏ xuống dưới đáy hang động.
“Tí tách, tí tách, tí tách…”
Mùi tanh của những giọt máu này còn nồng hơn vô số lần so với của La Chinh, mà chất thì sền sệt như dầu.
Đó chính là máu tủy vẫn luôn được giữ gìn bên trong cốt tháp.
Trên thực tế, bất luận là bộ tộc Xi Vưu hay bộ tộc Hiên Viên, muốn cấy ghép huyết thống thì đám người bị lưu đày phải đem sức mạnh máu tủy cấy ghép vào bên trong cơ thể của hoang thần khác.
Có điều, những giọt máu tủy này lại đến từ cổ thần Hỗn Độn!
Máu tủy sền sệt không ngừng nhỏ xuống bên dưới, từ từ lấp đầy phần đáy của động Nạp Hoang, khiến toàn thân La Chinh ngâm hẳn vào trong đó.
Với trạng thái hiện tại của La Chinh, hắn vốn không thể động đậy được, đương nhiên cũng không có cách nào trốn tránh được.
Máu tủy ấy ngấm vào bên trong da, thịt, xương, gân, tủy của La Chinh thông qua những vết thương.
Đáng ra, chỉ cần La Chinh vượt qua được Thương Tủy kiếp là thân thể của hắn sẽ lập tức thay da đổi thịt, đồng thời Xi Vưu Hoang Thể sẽ phát triển ở trong thân thể mới tinh này.
Nhưng sau khi đám máu tủy này gia nhập vào trong, La Chinh lập tức phát hiện da thịt mình lại nứt toác ra một lần nữa, mà đợt nứt gãy lần này còn kinh khủng gấp mười lần đợt trước!
Nói cách khác, toàn bộ Nhục Thân kiếp sẽ… tái diễn một lần nữa!
“Rốt cuộc chuyện này là như thế nào…” La Chinh khóc không ra nước mắt.
Bên ngoài động Nạp Hoang, trên mặt ông lão già nua toát ra vẻ lo lắng chưa bao giờ có, đôi bàn chân không ngừng đi tới đi lui quanh động Nạp Hoang đang đóng kín.
Sắc mặt của đám Phù Nhị và Trì Nghĩa cũng khá khó coi.
Trái lại, mặc dù đám người Tử Ngọc và Điêu Viễn cũng rất buồn bực nhưng không quá mức như những người bị lưu đày kia.
Dù sao nhóm Tử Ngọc cũng là người sinh ra ở thế giới này, bọn họ biết Xi Vưu rất vĩ đại nhưng đối với thế giới mẹ, họ lại có một cảm giác xa cách trời sinh.
Nếu La Chinh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vấn đề lớn nhất mà Tử Ngọc gặp phải chính là rất có thể họ sẽ thất bại trong trận chiến với bộ tộc Hiên Viên.
Đây là một tổn thất lớn, nhưng Tử Ngọc vẫn có thể tiếp nhận được.
Còn nhóm người ông lão già nua, Phù Nhị, Trì Nghĩa thì vừa mới nắm được vài tin tức của thế giới mẹ thông qua La Chinh, đồng thời hiểu thêm về tình cảnh của Thần vực, vả lại thân phận của La Chinh rất đặc biệt nên không thể để xảy ra bất kỳ biến cố nào!
Có khi hắn chính là hy vọng duy nhất!
Thế nhưng biến cố lại bất ngờ ập tới.
Ngay sau khi những giọt máu tủy kia tràn vào trong động Nạp Hoang, sức sống trong cơ thể của La Chinh lập tức biến đổi mãnh liệt.
Phù Nhị và Trì Nghĩa cùng vội vàng nhìn sang ông lão già nua, Phù Nhị nói: “Đại ca, sức sống của La Chinh suy yếu đi rất nhiều!”
“Sức sống của hắn đang nhanh chóng tiêu tán” Một người bị lưu đày khác lo lắng nói.
Sự nhạy bén của nhóm người bị lưu đày mạnh hơn La Chinh rất nhiều.
Dù động Nạp Hoang bị đóng kín cũng không ngăn được thần niệm của bọn họ, cho nên bọn họ có thể thấy rõ những thay đổi trong thân thể La Chinh.
“Cạch!”
Ông lão giẫm lên cái khe của động Nạp Hoang, trên gương mặt già cỗi hiện lên vẻ bất khuất.
Ông lạnh nhạt lên tiếng: “Các ngươi tránh ra hết đi”
“Đại ca, huynh muốn mở động Nạp Hoang ư?” Phù Nhị hỏi.
“La Chinh không thể chết được” Mắt ông lão lóe sáng: “Tránh hết ra cho ta!”
“Hây da!”
Ông thét lên một tiếng, uy thế linh hồn đáng sợ cuồn cuộn tản ra bốn phương tám hướng.
Ông là Xi Vưu Vệ Ngũ Tinh, là nhân vật đứng đầu trong Xi Vưu Vệ, chỉ đứng sau tám mươi mốt Ma Thần của bộ tộc Xi Vưu.
Uy thế mà ông thả ra kinh khủng tới cỡ nào?
Đám người bị lưu đày, Tử Ngọc, Điêu Viễn và rất nhiều hoang thần đều lập tức giải tán…
Sau đó, bọn họ liền thấy thân thể ông lão già nua bắt đầu to dần lên, chẳng mấy chốc đã biến thành một người cao chừng ba mươi nghìn mét.
Đám người bị lưu đày đã tới thế giới này nên cũng tu hành hoang thần.
Sở dĩ ông lão già nua hóa thanh người khổng lồ cao ba ngàn trượng là bởi vì hang động ở đây chỉ cao có ba ngàn trượng mà thôi.
Ông cúi người xuống, thân thể nghiêng về phía trước, đôi tay vạm vỡ đập lên động Nạp Hoang.
“Ầm…”
Sức mạnh hoang thần trong cơ thể ông bộc phát trong nháy mắt.
Cùng lúc đó, trên cánh tay ông ta hiện lên từng đường vân màu máu, bên trong những đường vân này toát ra không phải sức mạnh hoang thần mà là khí tức của khí hỗn độn, đó là phương pháp mà ở thế giới mẹ mới có…
Tất cả mọi người căng thẳng nhìn cảnh tượng này.
Ông lão già nua là kẻ mạnhnhất trong những người bị lưu đày, ông đã dồn hết toàn lực ra rồi, liệu có thể phá vỡ một khối nhỏ của xương cốt cổ thần Hỗn Độn không?
“Ầm ầm…”
Trên hai cánh tay của ông lão già nua nổi gân xanh, tất cả mọi người đứng cách rất xa nhưng cũng có thể cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp khó mà tưởng tượng nổi ở trong hai cánh tay kia.
Một cơn chấn động nho nhỏ truyền từ xung quanh hai cánh tay kia ra, đây là chấn động do sức mạnh của ông lão già nua gây ra.
“Rốt cuộc ông lão này có sức mạnh kinh khủng đến cỡ nào?” Mão Tuyết hít mũi một cái, hỏi.
Đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy ông lão già nua, cảnh tượng này thật sự khiến tâm hồn nhỏ bé của nàng rung động.
Đôi tay già nua nhìn như vô lực kia dường như có thể xé nát tất thảy.
“Về bản chất thực lực của họ đã khác chúng ta rồi, bọn họ không dùng hoang thần làm chủ, mà dùng chân thần làm chủ” Trừng Úy lẳng lặng nói.
“Không cần biết là lấy cái gì làm chủ, có thể thu được sức mạnh khủng khiếp nhường này thì đúng là chẳng thể nào tưởng tượng nổi” Mão Tuyết lắc đầu, nói.
Mười giây sau…
Động Nạp Hoang trong tay ông lão không nhúc nhích tí nào.
Ông gập người lại, phun ra một ngụm khí đục rồi dừng tay.
Gương mặt ông vốn đã già nay lại càng thêm yếu đuối và cằn cỗi, ngay cả giọng nói của ông cũng khàn hơn vài phần: “Muốn phá vỡ xương của cổ thần Hỗn Độn, lão già như ta vẫn quá ngây thơ rồi”
Chương 2168: Bước ngoặt
“Roạt roạt roạt roạt…”Cơ thể của ông lão già nua thu nhỏ lại thật nhanh, cặp mắt già cỗi và sâu sắc nhìn chằm chằm vào động Nạp Hoang.
Ông ta vốn nghĩ rằng sự xuất hiện của La Chinh là một cơ hội chưa từng có, nhưng bây giờ cơ hội đó đã vụt mất rồi sao?
“Sức sống của La Chinh… biến mất rồi” Phù Nhị thì thào.
Vào thời khắc này, những người bị lưu đày hoàn toàn không thể cảm nhận được sức sống bên trong động Nạp Hoang, cơ thể của La Chinh nằm trong động như một cái xác.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao khe động Nạp Hoang lại đóng đột ngột như vậy? Bao nhiêu năm qua cổ thần Hỗn Độn chưa từng có động tĩnh gì mà, tại sao phải như vậy…” Trì Nghĩa thở dài.
Tuy bộ xương to lớn kia rơi xuống ở đây nhưng không ai cho rằng cổ thần Hỗn Độn thật sự đã chết.
Sự tồn tại đó đã vượt qua định nghĩa mạng sống từ sớm rồi.
Thế nhưng, cổ thần Hỗn Độn vẫn luôn im lìm trong vô số năm qua, bây giờ La Chinh vừa vào cốt tháp không lâu thì lại xảy ra chuyện, đây không thể nào là trùng hợp!
Ông lão nghe Trì Nghĩa nói thế bèn tỉnh táo lại.
Cổ thần Hỗn Độn muốn làm gì?
Sinh linh mạnh mẽ như chúa tể ấy có thể xóa bỏ La Chinh, xóa bỏ tất cả sinh linh trong cốt tháp mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Tại sao nó lại cứ phải nhằm vào La Chinh chứ?
Ông lão ngẩng đầu nhìn đỉnh hang động, vừa liên tưởng đến động tĩnh khác thường trong cốt tháp trước kia thì bỗng nghĩ đến điều gì đó.
“Đi hết đi, động Nạp Hoang tạm thời đóng lại” Giọng nói của ông lão nhẹ nhàng bay ra ngoài.
Ông ta là thái thượng trưởng lão của tộc Xi Vưu nên tất cả người trong tộc đều phải tuân theo lệnh của ông ta vô điều kiện.
Động Nạp Hoang xảy ra chuyện, những người khác cũng tạm thời không thể tu luyện trong đó.
Tử Ngọc dẫn mọi người rời đi, những người bị lưu đày như Phù Nhị và Trì Nghĩa thì ở lại.
Ông lão đứng trên khe động Nạp Hoang đã đóng kín, ngồi xổm xuống, khịt khịt mũi một lát rồi nói: “Mùi máu rất ngọt”
“Mùi máu?” Phù Nhị hơi nghi hoặc nên cũng đến gần khe để ngửi thử như ông lão: “Thứ bao phủ quanh La Chinh là máu ư? Máu này từ đâu ra vậy?”
“Nó chỉ có thể chảy ra từ cốt tháp thôi” Trì Nghĩa khẳng định.
“Đó là máu tủy của cổ thần Hỗn Độn sao?” Mắt Phù Nhị sáng rỡ.
Bên trong cốt tháp đầy khe hở, nhưng lúc những người bị lưu đày chiếm cốt tháp thì máu tủy trong khe đã biến mất rồi.
Với sức mạnh của cổ thần Hỗn Độn, việc điều khiển mỗi một giọt máu tế bào trong cơ thể vô cùng đơn giản nên dĩ nhiên là có thể giấu đi máu tủy của mình, thử hỏi sao người bình thường có thể lấy được chúng?
“Có khả năng lớn đấy” Ông lão cười khổ: “La Chinh hiện đang vượt Nhục Thân kiếp, trong thời điểm mấu chốt này mà cổ thần Hỗn Độn lại rót máu tủy xuống, chẳng lẽ cổ thần muốn dung nhập huyết thống của mình vào hắn ư?”
Đương nhiên bọn họ không biết cổ thần Hỗn Độn luôn quan sát mỗi một sinh linh trong thế giới này, kể cả ông lão già nua.
Mỗi một người bị lưu đày đều từng được não chủ của cổ thần Hỗn Độn chọn làm mục tiêu, chẳng qua là do bọn họ không đạt yêu cầu thôi…
“Mười phần hoang cốt huyết thống… cộng thêm máu tủy của cổ thần Hỗn Độn, chẳng phải là tạo thêm phiền phức à!” Phù Nhị tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Bọn họ có nằm mơ cũng muốn sở hữu huyết thống của cổ thần Hỗn Độn.
Nghe nói tất cả huyết thống cổ thần đều ẩn chứa sức mạnh khởi nguyên từ thuở sơ khai của hỗn độn, mà hiện giờ không còn cách nào lấy được sức mạnh khởi nguyên đó nữa…
Thế nhưng cũng phải chọn thời điểm cấy huyết thống chứ, đợi đến khi La Chinh vượt qua Nhục Thân kiếp rồi tìm cơ hội khác cũng được mà.
La Chinh sở hữu huyết thống Xi Vưu thuần túy nhất, nhưng chuyện được cấy huyết thống của cổ thần Hỗn Độn cũng không phải là xấu.
Ngay cả những cường giả trong thế giới mẹ cũng ao ước được như thế.
Nhưng mà việc La Chinh được cấy huyết thống trong lúc đang độ Nhục Thân kiếp mới là điểm trí mạng!
Đừng nói La Chinh, ngay cả những người bị lưu đày cũng không chắc chắn rằng liệu mình có thể cấy huyết thống trong lúc đang độ kiếp hay không.
Ông lão già nua im lặng đứng trước động Nạp Hoang như pho tượng điêu khắc.
Những người bị lưu đày khác cũng lẳng lặng chờ đợi, tuy không tin kỳ tích sẽ xuất hiện nhưng trong lòng vẫn có một tia hy vọng.
Dù sao đây cũng là hạt giống có huyết thống đại tù trưởng của bộ tộc Xi Vưu, bọn họ không tin chuyện này cứ thế trôi đi một cách khó hiểu như vậy.
Trong vô thức, một ngày đã trôi qua, động Nạp Hoang vẫn im lìm như trước.
Bọn họ sử dụng thần niệm rà quét sức sống của La Chinh vô số lần nhưng vẫn không phát hiện được gì.
Mấy ngày kế tiếp, những người bị lưu đày từ từ rời đi.
Trì Nghĩa rời đi, Phù Nhị cũng rời đi, chỉ còn mình ông lão lẳng lặng đứng bảo vệ tại chỗ.
Trong lúc không ai bên cạnh, ông lão thở dài: “Chín bộ lạc Cửu Lê chúng ta không phải là dòng chính của thế giới mẹ, từ ngày sinh ra đã bị xa lánh và chèn ép nhưng chưa từng oán giận.
Chúng ta trưởng thành tại Man Hoang đầy khí độc, lớn mạnh tại vực sâu oán hận.
Chúng ta là chiến sĩ bẩm sinh, cho dù chỉ còn lại một người cũng sẽ không bỏ cuộc… Nếu bí mật mà ngươi thông báo cho ta biết là thật thì ta cũng sẽ hoàn thành nguyện vọng của ngươi…”
Dứt lời, ông định bỏ đi…
Tuy nhiên, ông vừa xoay người thì chợt nghe thấy tiếng động từ trong động Nạp Hoang.
Tiếng động ấy cực kỳ nhỏ, nhưng người nhạy bén như ông đã phát hiện ngay tức khắc.
Ông lập tức sử dụng thần niệm rà quét động Nạp Hoang lần nữa.
La Chinh vẫn nằm yên trong động và không hề có sức sống.
“Haiz” Ông lão lắc đầu, đang định thu hồi thần niệm thì bỗng nhận ra hơi thở sinh mạng mãnh liệt tỏa ra từ trong cơ thể La Chinh.
“Đây là…”
Đôi mắt của ông lão lóe ra ánh sáng chói lòa.
Hơi thở sinh mạng ấy ngày càng mạnh hơn, ngay cả khi ông ta không sử dụng thần niệm và cách một lớp ngoài của động Nạp Hoang mà vẫn phát hiện ra nó!
“Ục ục ục…”
Máu tủy trong động sôi trào và không ngừng tràn vào trong cơ thể La Chinh.
Sau khi giọt máu tủy cuối cùng ngấm vào người hắn, tất cả vết thương trên cơ thể hắn đều khép lại ngay lập tức, xương cốt bị gãy được nối lại, kinh mạch liên kết với nhau…
“Rắc rắc rắc…”
Cửa động Nạp Hoang cũng từ từ tách ra hai bên.
“Vèo!”
La Chinh hóa thành một luồng sáng bắn ra ngoài động Nạp Hoang và trôi lơ lửng giữa không trung.
Giờ phút này, hắn cảm thấy thoải mái chưa từng có, cơ thể như được lột xác vậy!
“Cơ thể của mình… Xi Vưu Hoang Thể!”
La Chinh cảm thấy có vật gì trong cơ thể mình muốn chui ra ngoài.
Hắn vừa vận dụng ý nghĩ thì khung xương và máu thịt trong cơ thể đã xảy ra thay đổi kỳ diệu.
“Kẹt kẹt kẹt kẹt…”
Trong nháy mắt, hắn đã hóa thành một người khổng lồ cao chục nghìn mét.
Cùng lúc đó, hai cái đầu và hai đôi tay cũng mọc ra từ cơ thể hắn.
Hai cái đầu ấy đều có điểm khác nhau, một đầu hung hăng, một đầu lại cười như gió xuân.
“Không hổ là huyết thống vương phẩm, có thể mọc ra ba đầu sáu tay một cách tự nhiên” Sau khi trải qua sự kinh ngạc tột độ, ông lão vui sướng nhìn hình thể to lớn của La Chinh.
Chương 2169: Xuất phát
Phần lớn Xi Vưu Hoang Thể của người trong tộc đều chỉ có thể biến ra hai đầu bốn tay, nhưng người có độ tinh khiết huyết thống trên ngũ phẩm thì vẫn có cơ hội biến ra ba đầu sáu tay, chẳng qua xác suất rất thấpHiện giờ, ngoài những người bị lưu đày thì tộc Xi Vưu chỉ có năm, sáu người là ba đầu sáu tay thôi.
Hơn nữa, ngoại trừ đại trưởng lão mọc ba đầu sáu tay ngay từ lần Nhục Thân kiếp đầu tiên, những người khác chỉ mọc hai đầu bốn tay vào lần đầu, đến lần thứ hai mới mọc ra ba đầu sáu tay.
Độ tinh khiết huyết thống của La Chinh hơn xa người bình thường trong tộc nên việc có ba đầu sáu tay khi trở thành hoang thần cấp trung cũng không ngoài dự đoán.
“Hai cái đầu này rỗng tuếch, không có sự tồn tại của linh hồn.
Chúng vẫn phải chịu sự khống chế từ linh hồn của mình…”
Đây là lần đầu tiên La Chinh biến ra Xi Vưu Hoang Thể nên chưa thích ứng cho lắm, dù sao cũng mọc thêm hai đầu bốn tay mà.
Sáu cánh tay hơi nâng lên, hắn vừa cúi đầu thì cả ba cái đầu cũng khom xuống.
Ba cặp mắt giúp La Chinh nhìn thấy nhiều thứ hơn.
“Thú vị… Xem ra mình cần một thời gian thích ứng.
Hử? Đây là gì thế?”
Đúng lúc này, hắn phát hiện dường như còn có thứ gì đó trong cơ thể mình muốn chui ra ngoài.
Một mảnh xương hình thoi đang ẩn nấp trong khu vực giữa xương sườn của hắn.
Nó cũng vừa mọc ra sau lần lột xác này.
Trước đây La Chinh chỉ chú ý đến ba đầu sáu tay nên bây giờ mới để ý đến nó.
“Mảnh xương này là cái gì?”
Ý nghĩ của La Chinh quét qua mảnh xương nhưng nó không có tí phản ứng nào.
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn không phát hiện ra điểm đặc biệt của mảnh xương.
Lẽ nào ai cũng sẽ có mảnh xương này khi hóa thành Xi Vưu Hoang Thể à?
Hắn phân tán sức mạnh hoang thần để cơ thể nhanh chóng thu nhỏ lại rồi bay đến trước mặt ông lão già nua ngay lập tức.
“Cảm giác thế nào?” Ông lão hỏi.
“Khá tốt” La Chinh khẽ cười: “Quá trình độ Nhục Thân kiếp quá đau đớn, suýt thì chết mất, hơn nữa Nhục Thân kiếp này khác với loại mà các ông đã nói.
Tại sao sau khi hoàn thành năm kiếp rồi… lại bị lặp lại thêm một lần nữa vậy?”
Điêu Viễn đã nói những điều cần lưu ý trong lúc độ kiếp cho La Chinh và La Chinh cũng đã làm theo.
Rõ ràng hắn đã chịu được Nhục Thân Ngũ Kiếp đầu tiên, nào ngờ nó lại đến lần nữa.
Hắn không hề chuẩn bị tâm lý trước cho việc đó.
Ông lão già nua nhìn La Chinh bằng vẻ mặt phức tạp: “Hóa ra ngươi còn chưa biết…”
Quả thật La Chinh không biết mình vừa trải qua chuyện máu tủy tràn vào cơ thể: “Biết gì cơ?”
“Chắc hẳn ngươi đã dung nhập huyết thống khác lúc đang độ kiếp” Ông lão giải thích.
“Huyết thống khác?” La Chinh quan sát thân thể của mình, đúng là không có gì khác thường: “Hình như không có gì thay đổi”
Ông lão cũng quan sát La Chinh từ trên xuống nhưng không nhìn ra nguyên do.
Đúng là trong động Nạp Hoang có máu tủy của cổ thần Hỗn Độn, nhưng việc cấy huyết thống của cổ thần có gì đó khác thường.
Người có kiến thức rộng rãi như ông lão cũng không thể phân biệt ra, huống hồ đây chỉ là suy đoán của ông ta mà thôi.
“Ngươi vừa vượt qua Nhục Thân kiếp, còn cần củng cố, tạm thời đừng tìm hiểu về chuyện này…”
Không lâu sau, tin tức La Chinh sống lại được truyền khắp bộ tộc Xi Vưu.
Những người bị lưu đày vô cùng vui vẻ, Tử Ngọc thì sắp xếp cho bọn Mão Tuyết tu hành liên tục để chuẩn bị chiến đấu với bộ tộc Hiên Viên.
La Chinh vẫn tiếp tục hút sức mạnh hoang thần trong ba tháng này.
Ngoài việc tu luyện hoang thần, hắn còn tập trung chú ý đến thế giới trong cơ thể.
Lúc mẫu thân đưa hàng loạt Linh Ô vào thế giới trong cơ thể La Chinh, hắn đã dùng phần lớn Linh Ô để cường hóa thần cách của mình nhưng vẫn giữ một phần lại.
Đám Linh Ô còn sót lại sống dưới nền đất của thế giới trong cơ thể hắn hệt như chuột vậy.
Linh Ô không tiếp xúc với biển Hỗn Độn thì sẽ không bị bốc hơi.
Chúng vẫn không ngừng phân tách, sinh sôi và tăng trưởng ổn định về số lượng.
Cứ cách đoạn một thời gian là La Chinh sẽ xua đám Linh Ô vào biển Hỗn Độn, để chúng hóa thành sương mù nâu nhằm cường hóa thần cách của mình.
Quá trình này lặp lại nhiều lần, tu vi của hắn cũng ngày một tăng lên.
Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng ông lão già nua sẽ đến nơi tu luyện thăm La Chinh, hơn nữa lần nào cũng hỏi cơ thể hắn có thay đổi đặc biệt gì không.
Tất nhiên La Chinh vô cùng kinh ngạc, có điều cơ thể hắn thật sự không có thay đổi gì đặc biệt.
Điểm duy nhất hơi kỳ quặc là mảnh xương trong ngực hắn.
Khi La Chinh thu nạp sức mạnh hoang thần, mảnh xương hình thoi nho nhỏ ấy luôn dẫn dắt phần lớn sức mạnh hoang thần qua đó.
La Chinh nhìn kỹ vào mảnh xương nhưng nó lại không có phản ứng gì, do đó hắn không tiếp tục tìm tòi về nó nữa.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Ba tháng trôi qua nhanh như gió.
Mấy trăm người tộc Xi Vưu nối đuôi nhau đứng ở phía dưới cốt tháp.
“Mão Tuyết, La Chinh, Trừng Úy, Thượng Long, Bích Thanh, năm người các ngươi đi vào với ta” Tử Ngọc thản nhiên nói.
Trước mặt nàng là một chiếc thuyền xương to lớn.
Các vật liệu khác vô cùng hiếm thấy trên thế giới này, chỉ riêng xương cốt là vô tận và không hề mục rữa theo thời gian, hơn nữa nó vô cùng kiên cố nên rất phù hợp để chế tạo một vài thứ, chiếc thuyền xương dài đến chục nghìn mét này chính là một ví dụ.
“Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này” Mão Tuyết mỉm cười, cơ thể nhẹ bay lên chiếc thuyền xương ấy.
Bọn La Chinh và Trừng Úy cũng dứt khoát nhảy lên theo.
Ngoài năm người tham gia cuộc chiến, mấy vị trưởng lão của tộc Xi Vưu cũng theo sau.
Các trưởng lão không cần phải bảo vệ cốt tháp tộc Xi Vưu, bởi lẽ nơi đó đã có những người bị lưu đày trấn giữ nên không sợ các chủng tộc khác xâm phạm.
Phù Nhị hơi lo lắng cho sự an nguy của La Chinh nên hy vọng sẽ có một người bị lưu đày đi cùng hắn.
Tuy nhiên, đề nghị của ông đã bị đại trưởng lão bác bỏ, dẫu sao đây cũng chỉ là tranh chấp giữa các hậu duệ thuộc bộ tộc Xi Vưu và bộ tộc Hiên Viên chứ không liên quan gì với những người bị lưu đày.
Chuyện sẽ khác đi nếu bọn họ ra mặt, có lẽ còn khiến bộ tộc Hiên Viên suy đoán ra, như vậy tình hình sẽ trở nên phiền phức hơn.
Thêm vào đó, những người bị lưu đày đều là đại năng trên Bỉ Ngạn cảnh, nếu nơi này có nguy cơ gì thật thì bọn họ cũng có thể dịch chuyển tức thời để đến.
“Rắc rắc rắc…”
Thân thuyền xương to lớn phát ra tiếng vỡ vụn nhỏ, sau đó bay lên rồi chậm rãi bay về hướng nam.
Mão Tuyết đứng trên thanh nẹp, đôi con ngươi linh hoạt quan sát La Chinh nhiều lần.
Nàng cười hỏi: “Ngươi tên là La Chinh đúng không?”
La Chinh khẽ gật đầu.
“Ta là Mão Tuyết!” Mão Tuyết cười: “Nghe nói ngươi đã chết trong động Nạp Hoang, tại sao ngươi có thể sống lại vậy?”
“Mão Tuyết, nói gì vậy hả?” Trừng Úy ở bên cạnh vội vàng ngăn cản, đồng thời giải thích: “La Chinh huynh đừng để ý, tính tình Mão Tuyết là vậy đấy”
Chương 2170: Thành Phi Liêm
La Chinh thấy Trừng Úy hơi khẩn trương bèn cười khẽ: “Tại sao phải để ý? Mọi người đều ngang vai vế như nhau nên dĩ nhiên phải giao lưu ngang hàng”Tuy La Chinh đã gia nhập bộ tộc Xi Vưu bằng cách chứng minh huyết thống chính gốc của mình, nhưng đối với bộ tộc Xi Vưu thì hắn vẫn là một kẻ ngoại tộc.
Các đại trưởng lão lẫn người trong tộc đều hơi kính sợ La Chinh.
Sau khi xác định lai lịch của hắn, mọi người đều biết hắn là cháu ngoại của đại tù trưởng nên cảm giác ngăn cách sẽ không biến mất chỉ vì đôi bên có huyết thống tương đồng.
Còn Mão Tuyết thì ngây thơ hồn nhiên nên chẳng hề kính sợ hắn.
Nàng nhăn nhăn chiếc mũi xinh xắn, sau đó hỏi Trừng Úy với vẻ quái lạ: “Đúng đó, tại sao phải chú ý chứ?”
“Cũng đúng…” Trừng Úy gõ gõ trán bằng ngón cái, cười đáp.
Thượng Long và Bích Thanh ở một bên khác thấy dáng vẻ khiêm tốn của La Chinh bèn đến gần.
Mấy người trẻ tuổi bắt chuyện một lát là đã quen nhau rồi.
Nếu xếp hạng sức mạnh của năm người, không tính La Chinh thì Mão Tuyết chắc chắn là người đứng đầu, Trừng Úy và Thượng Long mạnh tương đương nhau còn Bích Thanh thì hơi yếu hơn một chút.
Dẫu sao Bích Thanh chỉ được đưa vào đại diện chiến đấu cho bộ tộc Xi Vưu thay thế Vệ Hạ thôi.
Thuyền xương to lớn bay thật nhanh trên không trung, lướt qua những đám mây nâu rải rác được hình thành bởi khí hỗn độn trên bầu trời.
Thuyền xương không ngăn cản khí hỗn độn mà mặc cho nó tràn vào, các hoang thần cũng không có phản ứng với nó, thậm chí Mão Tuyết còn hít sâu một hơi để cảm nhận đám mây trong lành.
Khi thấy cảnh đó, La Chinh cảm thấy mình cần tái định nghĩa về cấp bậc của sinh mệnh.
Một bộ phận người được sinh ra trên thế giới này cũng chỉ là người thường, cho dù tu thành hoang thần thì cũng không mạnh bằng chân thần trên Thần vực.
Chỉ các thánh nhân mạnh mẽ ở Thần vực mới có sức đề kháng với khí hỗn độn, thế nhưng những người vừa không phải là cường giả Bỉ Ngạn cảnh vừa không phải là sinh linh vượt bậc trên thế giới này lại chẳng hề đặt nó vào mắt.
Trong lúc hắn suy tư, thuyền xương đã chạy qua đám mây.
Một cốt tháp sừng sững đập vào mắt mọi người.
“Đã đến cốt tháp Thiên Nam rồi” Đôi mắt như trăng khuyết của Mão Tuyết chớp chớp: “Lần này ta nhất định sẽ giành nó về cho tộc Xi Vưu!”
Mấy năm qua, tộc Xi Vưu và tộc Hiên Viên không ngừng tranh chấp nhau quanh cốt tháp này, thậm chí từng quyết sống mái mấy lần vì nó, cuối cùng hai tộc chịu thiệt hại quá lớn nên mới phải ngừng tay và tạm gác tranh chấp về cốt tháp lại.
Cuối cùng cũng đã đến lúc chấm dứt.
Bọn Trừng Úy, Thượng Long và Bích Thanh đều tỏ ra thận trọng vì trận chiến này quá sức quan trọng với bọn họ, còn La Chinh lại trông khá thoải mái.
Mục đích của hắn là rời khỏi thế giới này, nếu có thể mang những người bị lưu đày đi để giúp đỡ mình thì càng tốt.
Đối với hắn thì cốt tháp này không quan trọng, tin chắc bên phía những người bị lưu đày kia cũng nghĩ thế.
“Xem như một chuyến rèn luyện đi” La Chinh thầm nhủ.
Ngay khi thuyền xương đến gần, phía trên cốt tháp Thiên Nam mọc ra một hạt đậu nho nhỏ.
Nó khẽ xoay vòng rồi nhanh chóng hóa thành một con mắt to.
“Thấy La Chinh rồi, thấy La Chinh rồi!” 9527 theo dõi La Chinh trên thuyền xương từ khoảng cách xa thông qua con mắt ấy.
Từ sau khi rót huyết thống vào, não chủ đã ra lệnh cho 9527 chú ý kỹ từng hành vi cử chỉ của La Chinh.
Tuy nhiên, do 9527 chỉ có thể theo dõi trong phạm vi cốt tháp nên đã mất dấu hắn sau khi hắn rời khỏi cốt tháp Xi Linh, mãi đến lúc này mới lần ra hắn.
“La Chinh muốn đến tòa thành đó, quá xa, quá xa rồi…”
“Mình cần mắt lớn hơn nữa mới nhìn rõ hơn được”
“Ục ục ục…”
Con mắt to cỡ nắm tay ấy lớn thật mau, không lâu sau đã rộng nghìn mét.
Chẳng qua vật thể khổng lồ ấy vẫn nhỏ như hạt bụi so với cốt tháp rộng bằng một Thần vực, cũng vì vậy nên không ai phát hiện ra nó.
9527 có thể quan sát tòa thành bên dưới, bao gồm cả mọi cử động của La Chinh thông qua nhãn cầu này.
Chiếc thuyền xương vòng qua cốt tháp và tiến thẳng đến một bên khác, cuối cùng hạ xuống giữa một tòa thành không lâu sau đó.
Tòa thành này là thành Phi Liêm, một nơi trung lập.
Chẳng qua bên trong thành Phi Liêm trung lập này có chứa thế lực nằm vùng của tông môn dưới trướng tộc Xi Vưu và tộc Hiên Viên, hơn nữa đôi bên vẫn luôn tranh đấu gay gắt với nhau.
“Rầm…”
Thuyền xương phát ra tiếng ầm vang khi chạm đất.
Các trưởng lão tộc Xi Vưu như Tử Ngọc đi xuống thuyền xương trước, bọn La Chinh thì theo sát sau lưng.
Hai, ba chục hoang thần ở cách đó không xa vội vàng chạy đến và cúi đầu thật thấp trước Tử Ngọc: “Tham kiến đại trưởng lão!”
Các hoang thần này đều nằm trong môn phái lệ thuộc tộc Xi Vưu, lần này tộc Xi Vưu đích thân đến nên bọn họ đâu dám tiếp đón sơ suất.
Tử Ngọc nhìn lướt qua bọn họ rồi hỏi: “Người tộc Hiên Viên đến chưa?”
“Đến rồi ạ, bọn họ đang chờ trong thành” Người đi đầu cung kính đáp lời.
“Dẫn bọn ta đi” Tử Ngọc hờ hững nói.
“Vâng!”
Người đi đầu cúi mình đáp, sau đó lập tức dẫn người của mình mở đường cho tộc Xi Vưu đi theo.
Vô số người trong thành Phi Liêm chú ý đến nhóm người bay vút qua bầu trời, bọn họ đều biết hôm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra tại nơi đây.
Giữa thành Phi Liêm có một mảnh đất hoang rộng được tạo thành bởi vô số xương vụn và bùn đất, rất là bằng phẳng.
Người tộc Hiên Viên đã đứng trên mảnh đất hoang ấy.
“Đừng nói là đám người tộc Xi Vưu sợ hãi nên không dám đến nhé?” Một tên vạm vỡ trong tộc Hiên Viên nói với giọng ồm ồm.
“Vậy thì hay, ta đỡ phải ra tay” Một thanh niên có gương mặt tuấn tú ở bên cạnh nói với vẻ thản nhiên.
Thanh niên đó chính là Tiên Trạch đã hạ chiến thư tại cốt tháp Xi Linh cách đây không lâu.
Chỉ mới ba tháng mà khí thế quanh hắn ta đã thay đổi, xem ra bộ tộc Hiên Viên đã dốc hết tài nguyên cho hắn ta trong khoảng thời gian này.
“Không thể nào, nếu tộc Xi Vưu không dám ra mặt thì chẳng khác nào bỏ cốt tháp Thiên Nam, ngươi cảm thấy điều này có khả năng xảy ra à?” Cô gái áo lam bên cạnh Tiên Trạch cười hỏi.
Tiên Trạch liếc nhìn nàng ta rồi đáp trả một cách thờ ơ: “Có khả năng hay không cũng chẳng liên quan đến các ngươi, một mình ta đối phó là đủ, không biết những lão già kia phái các ngươi đến đây làm chi nữa”
“Ngươi!”
Tên vạm vỡ, cô gái áo lam và hai người khác nghe thế bèn trợn mắt nhìn nhau.
Tiên Trạch nổi tiếng trong bộ tộc Hiên Viên vì tính tình kiêu căng của mình, hơn nữa hắn ta cư xử như vậy với cả người ngoại tộc lẫn người trong tộc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Chí Quái Thư [Dịch] Chí Quái Thư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Chi-Quai-Thu-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vũ Thần Kỷ [Dịch] Vũ Thần Kỷ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vu-Than-Ky.jpg)

![[Dịch] Vô Địch Thiên Hạ [Dịch] Vô Địch Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Vo-Dich-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)