[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 409 : Các hóa thân của nỗi sợ hãi (c2041-c2045)
❮ sautiếp ❯Chương 2041: Các hóa thân của nỗi sợ hãi
Tại sâu trong sương mù, một làn sương màu đen xen lẫn oán niệm vô tận chậm rãi lượn quanhNhững oán niệm ấy không ngừng chồng chất lên nhau và tạo thành một cái bóng đen khổng lồ.
“Ban ngày gần đất xa trời, ban đêm Ma Vương giáng lâm, đám sâu kiến các ngươi đều phải nghe lệnh ta!”
Các hóa thân của nỗi sợ hãi đều có ký ức.
Một số hóa thân cấp thấp như tê giác Bôn Lôi cũng có ký ức, nhưng do khá ngu dốt nên cứ xông lên tấn công các chân thần.
Chẳng qua một số sinh linh có trí tuệ lại khác.
Các hóa thân của nỗi sợ hãi này không biết mình đến đây bằng cách nào, nhưng chúng vốn có sức mạnh, một số con còn là chúa tể trong cấm địa nên dĩ nhiên sẽ xảy ra một số mâu thuẫn khi gặp nhau.
Ví dụ như cái bóng màu đen luẩn quẩn kia là Nghiệt Thần trong Hồn Hoang – một oán linh mạnh mẽ!
“Ha ha ha… Chỉ là Nghiệt Thần mà cũng dám nói lời ngông cuồng, ngươi chịu được sấm sét của ta à?”
“Xẹt xẹt xẹt…”
Một người đàn ông có sấm sét bao quanh cơ thể lên tiếng.
Người đàn ông ấy không có hình dáng cơ thể như bình thường mà mỗi một bộ phận đều được tạo thành từ sấm sét, hơn nữa còn có một quả cầu sét bao quanh ở ngoài.
Nếu các chân thần trông thấy gã thì sợ là sẽ kêu to vì không ngờ Cuồng Nhân Tinh Lân đã hoành hành khắp Thần vực vào mấy kỷ nguyên thần trước sẽ sống lại…
Tinh Lân đã tu luyện một loại thần thông ngoại đạo cực kỳ đặc biệt từ Huyền Lôi thần đạo là biến bản thân thành sấm sét.
Tuy rằng gã chỉ có tu vi đại viên mãn nhưng hình dạng sấm sét lại có thể bất tử bất diệt!
Dựa vào năng lực này, Tinh Lân đã làm đủ mọi việc ác trong Thần vực và quấy rối các gia tộc quyền quý, cuối cùng vài vị đại viên mãn cùng đuổi giết nhưng vẫn không thể làm gì được gã.
Hình dạng hiện tại của gã không còn là sinh linh mà là một loại sấm sét có trí khôn…
Nơi nào có sấm sét, nơi đó có thể khiến gã sống lại.
Nghe nói một vị thánh nhân đã ra mặt trục xuất gã vào hỗn độn.
Tinh Lân không thể hấp thu năng lượng trong hỗn độn, cuối cùng đã chết vì cạn kiệt sấm sét!
Đến nay vẫn không ai biết Tinh Lân làm cách nào lĩnh ngộ thần thông như vậy, có người nói gã bị ma xui quỷ khiến dung hợp vài loại thần đạo nên mới thành hình dạng đó, cũng có người nói gã đã lấy được truyền thừa thượng cổ.
Không biết ai đã sợ hãi tên ác ôn như thế để rồi khiến hóa thân của gã xuất hiện trong vùng đất Đạo Tranh.
“Nghiệt Thần ta không sợ sấm sét!”
“Vù vù vù…”
Dứt lời, Nghiệt Thần Hồn Hoang vươn đôi tay như móng quỷ về phía Tinh Lân.
“Ha ha ha ha ha, dù ngươi lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là vật tà ác chứa oán niệm mà thôi, để ta xem ngươi có sợ hay không!”
Tinh Lân cười điên cuồng rồi biến ra một tia sấm…
Hai hóa thân của sợ hãi lại đang tranh đấu với nhau!
“Sâu bọ, thể hiện bản lĩnh của mình đi!”
Dường như Nghiệt Thần Hồn Hoang thật sự không sợ sấm sét.
Một vòng đen chui ra từ đôi tay dài nhỏ như móng vuốt của gã ta và nhốt Tinh Lân lại!
“Hóa thân sấm sét như ngươi chẳng là gì trong mắt ta, ha ha ha! Giãy giụa đi, sâu bọ!”
Tinh Lân xông trái đụng phải trong phạm vi bao vây của vòng đen mà vẫn không thể chui ra ngoài.
Chẳng qua Nghiệt Thần Hồn Hoang cũng gần như không thể giết chết Tinh Lân…
Hai hóa thân đang ra sức đánh nhau thì bỗng nghe thấy một tiếng động trầm đục như tiếng bước chân nặng nề.
“Đùng!”
Sau ba tiếng bước chân, một con quái vật lớn từ sâu trong màn sương đã đến gần.
Sau đó, Nghiệt Thần Hồn Hoang và Tinh Lân cùng ngẩng đầu lên!
Một bàn chân đỏ khổng lồ xuất hiện trên không, ngón chân sắc nhọn đã dài hàng chục mét, cả bàn chân thì dài đến nghìn mét!
“Đùng!”
Bàn chân ấy hạ xuống và giẫm nát Nghiệt Thần Hồn Hoang lẫn Tinh Lân.
Có điều, cả Nghiệt Thần Hồn Hoang và Tinh Lân đều không phải là thực thể.
Nghiệt Thần Hồn Hoang hóa thành một làn sương đen bay ra từ khe hở của bàn chân ấy, sau đó lại khôi phục hình dạng cũ.
Cùng lúc đó, Tinh Lân cũng hóa thành sấm sét và bắn ra ngoài.
Sắc mặt gã trở nên trắng bệch khi nhìn con quái vật lớn trên đầu.
Con quái vật lớn ấy bỗng nhiên khom người, cái đầu khổng lồ hạ thấp xuống làn sương.
Bản thể của Nghiệt Thần Hồn Hoang cũng trên trăm mét, nhưng so với con quái vật lớn này thì chẳng khác gì côn trùng cả!
“Ngươi là ai?!”
Nghiệt Thần Hồn Hoang không gọi con quái vật ấy là sâu bọ.
“Ha ha ha, ta không thích linh hồn bẩn thỉu” Con quái vật kia nở nụ cười lạnh lùng, kế đó vươn một ngón tay chỉ hướng Nghiệt Thần Hồn Hoang.
“Đùng!”
Một tia chớp màu đỏ bắn trúng người Nghiệt Thần Hồn Hoang.
Tia chớp đỏ ẩn chứa uy năng vô tận, Nghiệt Thần Hồn Hoang còn chưa kịp giãy giụa thì đã bị giết chết rồi.
Tinh Lân ở bên cạnh không dám nhúc nhích, ấp úng nói: “Ngươi… Ngươi là ác ma trong vực sâu!”
Vực thẳm Ma Vực có rất nhiều sinh linh hung ác khó tưởng, có tiểu quỷ, ác quỷ và cũng có ma sứ vực thẳm.
Thế nhưng kẻ thống trị vực thẳm Ma Vực thật sự lại là ác ma!
“Ha hả, ngươi nói rất đúng.
Ngươi thần phục ta, thăm dò rõ thế giới này rồi báo cáo cho ta!” Ác ma vực thẳm thản nhiên nói.
Ác ma trong vực thẳm là một chủng tộc vô cùng trí tuệ.
Mặc dù bọn họ không thể rời khỏi vực thẳm Ma Vực nhưng lại có cách sử dụng và nghiên cứu năng lượng mạnh hơn cả thánh nhân.
Cho nên ngay cả các thánh nhân cũng không dám đi sâu xuống đáy vực thẳm Ma Vực, bởi lẽ các ác ma sẽ dùng vô số phương pháp mạnh mẽ để chôn cất các thánh nhân.
“Tinh Lân ta thần phục ngài!”
Tinh Lân không dám phản kháng vì biết ác ma này có biện pháp giết mình lần thứ hai, gã tuyệt đối không thể tưởng tượng ra năng lực của tồn tại mạnh mẽ này.
“Đi thăm dò sương mù này đi, ta muốn biết ai mang ta đến đây, Đồ Ách ta sẽ không nghe lệnh bất cứ ai…” Ác ma lẩm bẩm.
“Đùng!”
Trong nháy mắt, Tinh Lân hóa thành một tia chớp và phóng ra xa.
Ngay khi Tinh Lân rời khỏi, một người phụ nữ cũng bước ra khỏi làn sương mờ.
Nàng ta sở hữu mái tóc dài mấy nghìn mét và kéo lê trên mặt đất, trông như một tấm vải lụa đen lộng lẫy và sáng bóng như ngọc trai đen.
Mí mắt tuyệt đẹp của nàng ta ánh tia sáng tím nhẹ, bên dưới nó là một đôi mắt đỏ đẹp đẽ.
Ác ma chợt có cảm giác khác thường khi người phụ nữ ấy từ từ bước đến gần mình.
Cho nên ác ma không ra tay mà hỏi với dáng vẻ bề trên: “Nữ nhân, ngươi là ai?”
Người phụ nữ đó nhìn ác ma bằng ánh mắt hờ hững, tiếp đó bước ngang qua một cách thong thả nhưng không kém phần tao nhã như thể không thấy ác ma vậy.
Chương 2042: Xà linh
Thân là ác ma trong vực thẳm, Đồ Ách không cho phép bất cứ ai làm lơ mìnhMặc dù gã ta mơ hồ cảm nhận được sự khác biệt của người phụ nữ trước mắt, nhưng gã ta vẫn dùng nắm tay to đập về phía nàng ta.
“Đùng!”
Nắm tay to như một ngọn núi nhỏ nện xuống rồi tạo ra một cái hố to trước mặt người phụ nữ.
Cơn gió hình thành từ cú nện ấy khiến mái tóc dài trên nghìn mét của nàng ta bay phấp phới như một mảnh vải tùy ý bay múa…
“Trả lời câu hỏi của ta, nữ nhân!” Đồ Ách lạnh lùng nói.
Người phụ nữ mỉm cười thật nhẹ: “Bản thân ngươi còn chẳng biết mình là gì, ta không cần phải trả lời ngươi”
“Là sao?” Đồ Ách hạ giọng hỏi.
Trong nhận thức của ác ma, không có gì là bọn họ không hiểu.
Thế nhưng chẳng hiểu tại sao mà gã ta lại xuất hiện ở đây trong thế giới mù sương này, hơn nữa bản thân gã ta cũng bị hạn chế bởi một lực lượng mạnh mẽ nào đó.
Gã ta không thể rời khỏi nơi này, đồng thời trong lòng còn có một loại sát niệm đặc biệt.
Sát niệm ấy không thuộc về gã ta, một giọng nói từ tận đáy linh hồn đang không ngừng bảo gã ta phải đánh chết một số sinh linh và không cho phép phản kháng.
Điều đó khiến Đồ Ách luôn mạnh mẽ cảm thấy khó chịu.
“Cút ngay” Người phụ nữ thản nhiên nói.
“Muốn chết à”
Đồ Ách lại nhấc tay đập xuống lần nữa, mục tiêu lần này của chính là nàng ta.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng ta khẽ ngẩng đầu lên.
Một sợi tóc trong mái tóc dài của nàng ta đã lặng lẽ dựng lên.
Sợi tóc của người phụ nữ ấy mềm như lông thiên nga, nhưng khi nó bay lên và trở nên căng chặt thì lại có sức chống đỡ mạnh kinh người.
“Phù!”
Chỉ trong chớp mắt, sợi tóc ấy đã vuốt ngang qua cánh tay to của Đồ Ách.
“Bộp…”
Ngay sau đó, nửa cánh tay của Đồ Ách rơi xuống đất và tạo ra một cái hố to.
Máu tươi nóng như dung nham phun ra từ vết cắt.
“Xì…”
Dòng máu đỏ như lửa ấy điên cuồng ăn mòn mọi thứ.
Máu ác ma có tác dụng ăn mòn mạnh.
Chúng văng tung tóe trước mặt, phía sau, bên trái và bên phải của người phụ nữ nhưng không hề văng dù chỉ một giọt lên người nàng ta, không biết do nàng ta may mắn hay do sở hữu năng lực đặc biệt cho phép lẩn tránh máu một cách ung dung…
“Nữ nhân!” Đồ Ách rống to.
Thế nhưng nàng ta không hề quay đầu mà cứ tiếp tục đi sâu vào trong sương mù.
“Nơi này… do Thiện Ác Chi Niệm biến ra nên chắc hẳn là bên trong Nhược Mộc rồi.
Những thứ ở đây đều do thuyền trưởng tạo ra, nhưng ta… rốt cuộc ta là nỗi sợ hãi của ai?”
Số người từng gặp nàng ta trong những năm gần đây có thể đếm bằng đầu ngón tay…
Nếu nàng ta đã đến đây thì phải gặp mặt thuyền trưởng một lần.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Cùng lúc đó, tại một nơi khác.
“Tốt!”
Kiếm Ngao cười to khi nhìn tê giác Bôn Lôi nằm trên đất, kế đó khen ngợi La Yên: “Những hóa thân của nỗi sợ này không lợi hại mấy!”
Thật ra Kiếm Ngao biết rõ sự đáng sợ của các hóa thân, e rằng con tê giác Bôn Lôi này chỉ là loại yếu ớt nhất trong đó thôi.
Nhưng hắn ta càng rõ khả năng vượt qua vùng đất Đạo Tranh sẽ nhỏ hơn nếu các chân thần có áp lực lớn hơn và từ bỏ phản kháng!
Cho nên, Kiếm Ngao cần nhân cơ hội cổ vũ sĩ khí của mọi người.
Phương pháp của La Yên thật sự có thể khiến những chân thần hơi chùn bước khôi phục niềm tin.
Ít nhất bọn họ sẽ không phải một mình đối mặt với hóa thân của nỗi sợ, trong đội cũng không thiếu người lợi hại nên có lẽ bọn họ sẽ vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt.
“Các vị có thể thấy hóa thân của nỗi sợ không kinh khủng như đã tưởng, huống hồ các vị còn có phân thân mạnh mẽ hỗ trợ.
Phân thân hình thành từ chân ý của đạo sẽ không bị tổn thương, hơn nữa sức mạnh sẽ cao hơn bản thân các vị nhiều lắm…” Kiếm Ngao bổ sung.
“Đúng thế! Chưa chắc nỗi sợ hãi của chúng ta đã lợi hại đâu!”
“Đây cũng là một loại rèn luyện nội tâm, nếu có thể đánh bại nỗi sợ của mình thì sẽ giúp ích rất nhiều cho đạo tâm!”
“…”
Mọi người đang nhảy nhót thì bỗng nghe thấy một tiếng ma sát ở cách đó không xa.
“Vù!”
Kiếm Hóa Kiếp trong tay Kiếm Ngao bỗng run lên rồi chỉ về hướng hơi nghiêng ở trước mặt hắn ta.
“Chú ý!”
Kiếm Ngao biến sắc, mọi người cũng nhìn về phía đó.
“Xì xì xì…”
Một con rắn nhỏ chui ra khỏi sương mù.
Mọi người đang nghiêm túc theo dõi, đến khi thấy rõ con rắn nhỏ ấy thì lại biến thành dở khóc dở cười…
Đó chỉ là một con rắn hoa độc bình thường tại Thần vực, thậm chí không thể gọi là mãnh thú vì người thường cũng có thể đánh chết…
“Đây cũng là hóa thân của sợ hãi à?”
“Ha ha ha, ai lại sợ một con rắn nhỏ chứ?”
“Không ngờ lại có người sợ con này…”
“Hóa thân của ai đây? Mau thừa nhận đi!”
Các chân thần cười.
“Chắc là… Là của ta…”
Một thanh niên tóc đen đứng dậy, nét mặt hơi thiếu tự nhiên.
Thanh niên tóc đen này tên là Lưu Lương, đến từ Lưu gia tại Trầm Hương vực.
“Lưu Lương? Không phải chứ, ngươi sợ một con rắn hoa nhỏ hả?”
“Nói gì thì ngươi cũng là chân thần cấp cao mà”
“Vút!”
Một chân thần biến ra tia sáng rồi chém con rắn hoa thành vài khúc chỉ trong nháy mắt, phần lớn chân thần đều đang trêu chọc Lưu Lương.
Chỉ mình Kiếm Ngao cảm thấy không đúng nên hỏi trong khi nhìn chằm chằm Lưu Lương: “Ngươi xác định mình sợ một con rắn hoa nhỏ chứ?”
Lưu Lương nhìn sương mù trước mắt, vẻ mặt mê mang, thì thào: “Thật ra không phải, ta sợ nhất là… xà linh.
Con xà linh đó có thể biến ra biển rắn, e rằng con rắn hoa này chỉ là một trong số đó…”
Dường như cậu ta đã nhớ lại chuyện đau lòng trong quá khứ.
Cha của cậu ta đã bỏ mạng trong biển rắn…
“Xà linh!”
Đến giờ Kiếm Ngao mới hiểu tại sao sắc mặt của Lưu Lương khi trông thấy con rắn hoa lại khó coi đến thế.
Hắn ta vừa dứt lời, tất cả chân thần lập tức nghe thấy những tiếng “xì xì” vang vọng từ trong làn sương quanh mình.
“Ù ù ù…”
Kiếm Hóa Kiếp trong tay Kiếm Ngao cũng bắt đầu chuyển động như điên!
“Là bầy rắn” La Chinh nhìn chằm chằm những cái bóng rắn không ngừng lấp lóe trong sương.
“Không… Đó là biển rắn!” Cuối cùng Lưu Lương cũng lộ vẻ sợ hãi.
Trong nháy mắt, vô số con rắn lao ra khỏi sương mù, có con nhỏ như bàn tay, cũng có con to đến nỗi không thấy đuôi, còn có rắn độc đầy màu sắc!
Một số loại rắn chỉ là vật thường, nhưng cũng có một số loại là mãnh thú của cấm địa.
“Bay lên!” Kiếm Ngao hạ lệnh: “Tìm cách kiếm xà linh kia, bằng không sẽ bị biển rắn vô cùng tận này bao phủ!”
“Vút vút vút vút…”
Các chân thần vừa bay lên trời thì những cái bóng dài nhỏ cũng bay vút lên theo.
Hóa ra trên không trung cũng tụ tập vô số rắn bay từ bốn phương tám hướng!
“Giết đám rắn này!”
“Chúng chỉ là rắn nhỏ thôi, sợ gì chứ!”
“Đúng vậy, chân thần chúng ta không sợ kịch độc…”
Các chân thần bắt đầu phản công.
La Chinh điều khiển Huân lao về phía bầy rắn bằng suy nghĩ, giáo dài nhẹ nhàng quét ngang tạo thành một vết chém bay ra xa.
Trong nháy mắt, hơn một nghìn con rắn đã bị cắt thành hai khúc.
“Không khó đối phó” La Chinh thầm nghĩ.
Các chân thần cũng phát hiện phần lớn rắn đều rất yếu, chém một phát là chết ngay nên tâm trạng cũng thoải mái hơn.
Thế nhưng bọn họ lại nhanh chóng phát hiện đó chỉ là ảo giác…
Một cái bóng đen cao đến ba mươi mét bỗng nhiên xuất hiện trong làn sương.
Sau khi nó đến gần, bọn họ mới phát hiện đó là do đám rắn tập trung lại với nhau và ập đến như một cơn sóng.
Đó mới là biển rắn thật sự.
Chương 2043: Thời gian gấp rút
Nếu như đó là bầy rắn bình thường thì dù nhiều đến đâu cũng không thể trở thành mối đe dọa của các chân thầnCho dù trước mắt là biển rắn nhưng tính uy hiếp vẫn không quá lớn.
Với năng lực của các chân thần, số lượng rắn khổng lồ ấy còn chưa đến gần mình thì đã hóa thành bột mịn nên dĩ nhiên là không đáng sợ.
“Biển rắn thì sao chứ? Chúng chỉ là rắn độc thôi, có bao nhiêu đốt bấy nhiêu!”
“Phần phật…”
Một đệ tử của gia tộc quyền quý lấy một con rồng lửa màu đen ra.
Con rồng lửa ấy xông về phía biển rắn rồi thiêu cháy hàng chục nghìn con rắn thành tro!
“Phong yêu, nghe lệnh của ta…”
Một chân thần cấp cao khác ngưng tụ ra một cái bóng màu xanh nhạt trong tay, sau đó cái bóng hóa thành một cơn gió và lao thẳng vào biển rắn.
Vô số rắn độc đã bị phong yêu cuốn thành mảnh vụn!
Nhờ mọi người cùng chém giết, biển rắn đầy khí thế kia hoàn toàn không thể tiến lên nên cũng không tạo thành mối đe dọa.
Đám rắn bay trên bầu trời cũng bị chém sạch trong chớp mắt.
“Khà khà, đám rắn này còn chẳng phải là mãnh thú, biển rắn có gì mà phải sợ chứ?”
“Lưu Lương, sao ngươi lại bị bầy rắn này dọa thế?”
“Đám rắn độc này dễ chém như chém bùn ấy…”
Không ít chân thần đều xem thường bầy rắn.
Lưu Lương lại nói: “Không phải như tưởng tượng của các ngươi đâu, biển rắn này… sẽ ngày càng lợi hại hơn!”
“Lợi hại đến cỡ nào chứ?” Có người hỏi với thái độ khinh thường.
Tại Thần vực, xà linh vô cùng ít ỏi.
Hầu hết chân thần còn chưa từng được nghe về nó huống chi là gặp, do đó bọn họ không rõ sự đáng sợ của nó.
“Rất lợi hại, nếu không tìm ra xà linh thì đến cường giả đại viên mãn cũng sẽ bị bầy rắn bao phủ” Kiếm Ngao ở giữa không trung lên tiếng, đồng thời phất tay tạo những nhát chém lóa mắt bay ra bốn phương tám hướng để cắt đứt vô số rắn bay trên cao.
Hắn ta vừa dứt lời thì một người khác lại nói: “Khác rồi, đám rắn trở nên mạnh hơn! Đó là rắn hổ xanh, mãnh thú cấp một trong cấm địa Lạc Diệp!”
Thần vực có rất nhiều loài rắn với sự chênh lệch sức mạnh vô cùng lớn.
Loài rắn yếu ớt có thể bị giết chết bởi dân thường, nhưng loài rắn thượng cổ trong truyền thuyết lại có thể đối đầu với thánh nhân.
Chẳng qua những loài rắn thượng cổ trong truyền thuyết hoặc là biến mất, hoặc là đã ẩn nấp nên không thường thấy.
Kiếm Ngao từng nghe nói về truyền thuyết xà linh.
Xà linh là một loại sinh linh rất đặc biệt, hay nên nói nó không phải sinh linh mà là một lời nguyền rắn từ thời thượng cổ.
Khi xuất hiện, xà linh sẽ không ngừng triệu hồi rắn vô hạn để cắn nuốt tất cả sinh linh xung quanh, không chừa lại bất cứ người sống nào.
Kiếm Ngao từng đọc sách cổ liên quan đến truyền thuyết xà linh trong Kiếm tộc.
Theo ghi chép, xà linh xuất hiện ba lần, mỗi lần đều có thể tiêu diệt sạch một tòa thần thành…
Trong đó bao gồm hai tòa thần thành lần lượt có bàn đá nghìn giới và bàn đá trăm giới.
Bàn đá bảo vệ Thần thành vốn có uy lực phi phàm, hơn nữa thần thành có nhiều chân thần cấp cao, thậm chí có một chân thần đại viên mãn canh giữ.
Ấy thế mà đến cuối cùng thần thành vẫn bị phá tan, các chân thần bên trong đều bị hàng nghìn con rắn cắn chết.
Lượt đầu chỉ là những con rắn tạp nham nên mọi người mới có thể tàn sát tùy ý như vậy.
Hiện giờ đến lượt mãnh thú rắn hổ xanh cấp một, mặc dù không lợi hại lắm nhưng cũng không thể tàn sát tùy tiện như trước nữa…
Rồi không lâu sau sẽ hóa thành mãnh thú cấp hai, cấp ba, thậm chí là cấp bốn thì sao?
“Cứ thủ ở đây thì sẽ chết hết, phải xông ra ngoài! Phải tìm ra xà linh và giết chết nó thì mới có thể kết thúc biển rắn này! Nếu như các vị muốn sống thì theo ta!” Kiếm Ngao lớn tiếng hô.
Ngay sau đó, hắn ta và phân thân của mình cùng dẫn đầu ở phía trước.
Một người một phân thân cùng rút kiếm bện ra thế giới ánh sáng ảo như dệt cửi bằng ánh kiếm, kế đó thế giới ấy lại hóa ra vô số ánh kiếm và ập về phía trước như nước lũ.
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…”
Những ánh kiếm đổ ập đến đã tạo một lỗ hổng trong biển rắn.
“Đi!”
“Vèo vèo vèo…”
Hai huynh muội La Chinh và La Yêu dứt khoát theo Kiếm Ngao.
Những chân thần khác thấy thế bèn nối đuôi.
Một bộ phận chân thần còn hơi do dự, chẳng qua cũng biết tính nghiêm trọng của biển rắn mênh mông nên đành đi theo.
“Huynh muội La gia, hai người mở đường giúp ta, ta sẽ tìm xà linh!” Kiếm Ngao đột nhiên lên tiếng.
La Chinh gật đầu: “Cứ giao cho ta!”
Ngay lập tức, cây giáo của Huân xoay vòng nhanh như chong chóng và tiến mạnh về trước, những con rắn bị cuốn vào đó đều nát vụn, mùi máu tươi bay lên, chướng khí mù mịt, có điều nhờ thế mà tốc độ của mọi người đã nhanh hơn nhiều.
Thanh kiếm Hóa Kiếp của Kiếm Ngao vẫn còn xoay điên cuồng.
Hiển nhiên kiếm Hóa Kiếp đã chỉ đủ bốn hướng vì nơi này có quá nhiều rắn.
“Kiếm lệnh như núi, gặp yếu không màng, đại nạn báo trước!”
Hiển nhiên mục tiêu ban đầu của hắn ta là đám rắn nhỏ vô cùng tận này, có điều hiện giờ phải lệnh cho kiếm Hóa Kiếp bỏ qua số mãnh thú cấp thấp để tìm xà linh mạnh mẽ hơn.
Ngay khi Kiếm Ngao vừa ra pháp lệnh, kiếm Hóa Kiếp cũng chậm hơn và không hề có phản ứng với đám rắn nữa.
Sau vài vòng xoay, thân kiếm khẽ rung lên rồi chỉ thẳng về một bên!
“Phía trái trước mặt! Tìm được rồi!”
Hai tay Kiếm Ngao như cầm lấy kiếm Hóa Kiếp, thân kiếm lập tức tỏa ra ánh sáng lam: “Ta định vị nó rồi, lên!”
“Ừ”
Huân đang ở phía trước nhất bỗng nhiên quẹo sang hướng kiếm Hóa Kiếp đã chỉ.
Nhưng vào lúc này…
Biển rắn lại có thay đổi.
Rắn hổ xanh đã biến mất, thay vào đó là một loại rắn nhỏ màu đỏ.
“Rắn lân đỏ! Mãnh thú cấp hai! Nó là mãnh thú kịch độc của Nguyệt Ảnh cấm địa, còn có thể phun lửa độc!”
“Mới một nén nhang mà biển rắn đã có mãnh thú cấp hai…”
“Vậy chẳng phải kéo dài thêm chút nữa là mãnh thú cấp ba, cấp bốn sẽ xuất hiện sao?”
Rắn hổ xanh không tạo áp lực quá lớn với các chân thần, dù sao mãnh thú cấp thấp rất khó làm hại đến chân thần cấp cao.
Thế nhưng rắn lân đỏ còn khó giải quyết hơn rắn hổ xanh, huống hồ còn với số lượng nhiều đến thế!
Các chân thần hoàn toàn tỉnh ngộ, hiểu quyết định của Kiếm Ngao là vô cùng chính xác, muốn sống thì nhất định phải tìm ra xà linh trong thời gian ngắn nhất và đánh chết nó, có thể nói là giành giật từng giây!
“Phù phù…”
Đám rắn lân đỏ ào đến, nâng đầu, mở miệng rồi phun ra lửa độc nóng hực.
Lửa độc của một con rắn lân đỏ không đáng sợ, nhưng một trăm nghìn, một triệu con rắn lân đỏ thì rất là kinh khủng.
“Kết giới tách nước!”
“Kết giới Ngũ Hành Phong Diệt!”
“Ánh Sáng Hóa Khiên!”
Các chân thần đều ngăn cản lửa độc bằng cách của mình.
La Chinh không hề sợ sệt đám rắn lân đỏ, hơn nữa còn xông lên trước nhất.
Độc và lửa đều không phải là mối đe dọa với hắn.
Tuy nhiên, suy cho cùng thì đám rắn lân đỏ này vẫn là mãnh thú cấp hai, dù La Chinh chém chết một đám rắn lân đỏ như chém bùn nhưng tốc độ xông pha vẫn chậm lại rất nhiều.
“Thế này không được!” Kiếm Ngao vừa điều khiển kiếm Hóa Kiếp vừa lo lắng: “Con xà linh kia bắt đầu bỏ chạy, e là chúng ta sẽ không đuổi kịp! Chúng ta chỉ có tối đa là ba nén nhang thôi…”
Cứ cách một nén nhang thì đám rắn độc trong biển rắn lại thay đổi.
Hắn ta không biết loài rắn độc nào sẽ xuất hiện trong ba nén nhang tiếp theo nhưng có thể khẳng định đó sẽ là mãnh thú cấp ba, rồi qua một nén nhang nữa sẽ là mãnh thú cấp bốn…
Nếu như xà linh biến biển rắn mênh mông này thành mãnh thú cấp năm thì đến đại viên mãn cũng chết chắc!
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2044: Xúc tu
Mọi người cùng ra tay ngăn chặn đám rắn độc, tuy nhiên vừa chiến đấu vừa đi thì lại không nhanh lắm“Vậy bây giờ làm sao đây?” La Chinh nhíu mày vì nhận ra sự nguy hiểm đáng sợ hiện tại.
Vùng đất Đạo Tranh không chỉ có một xà linh…
Con Bách Xúc Thiên Xà đầu tiên chỉ tấn công một lần rồi mất tích, không biết giờ đang nằm ở xó nào, có điều nó nhất định sẽ xuất hiện lần nữa.
Quỷ mới biết trong màn sương này còn tồn tại gì mạnh mẽ ngoài Bách Xúc Thiên Xà.
Chẳng qua mỗi chân thần đều có một hóa thân của nỗi sợ, do đó số lượng nhất định sẽ không ít!
“Ta, ngươi và La Yên cùng xông ra đánh chết xà linh, những người còn lại… cố thủ!”
Trong lúc khẩn cấp, Kiếm Ngao không còn cách nào khác ngoài phương án vừa nảy ra này.
“Được” La Chinh đáp ngay tắp lự, bây giờ không phải là lúc chần chờ.
Đúng lúc này, một giọng nói thản nhiên truyền đến từ bên cạnh: “Có thể mang ta theo không?”
La Chinh quay đầu lại và phát hiện người vừa nói là một chân thần hơi lùn, đôi mắt to như hạt đậu vô cùng nghiêm túc.
Các chân thần khác không chú ý đến cậu ta dọc đường đi nhưng La Chinh thì có…
Người này không thuộc đám con cháu gia tộc quyền quý, hành vi hơi khiêm tốn nhưng lại lĩnh ngộ chân ý của đạo khá sâu sắc.
Hơn thế nữa, phân thân của cậu ta cũng mạnh hơn phần lớn chân thần cấp cao thuộc gia tộc quyền quý khác!
Kiếm Ngao hơi lưỡng lự nhưng La Chinh lại gật đầu theo bản năng: “Được!”
Nếu La Chinh đã đồng ý thì Kiếm Ngao cũng không tiện nói thêm gì, hắn ta nhanh chóng hạ lệnh: “Đệ tử Kiếm tộc, lập Lăng Tiêu kiếm trận, cố thủ!”
“Nghe lệnh!”
Các đệ tử Kiếm tộc như Mặc Nam bắt đầu bày binh bố trận.
Hiện tại vẫn chưa phải là lúc cấp bách nhất.
Trong tay những đệ tử Kiếm tộc này còn một con át chủ bài đó chính là “kiếm Hóa Kiếp” do Kiếm Vô Ngân ban cho.
Một khi phải vận dụng nó thì đó cũng chính là lúc phải đối mặt với thời khắc sống còn!
“Đi!”
Kiếm Ngao, La Chinh, La Yên và chân thần thấp lùn kia không nói nhiều mà cùng phóng đi như tên bắn.
La Yên, Kiếm Ngao và chân thần kia đều có thể bay lượn tự do, chỉ mình La Chinh là cưỡi phi kiếm do Kiếm tộc tặng cho…
“Thiên phú của La Chinh huynh đáng kinh ngạc đến thế mà sao tu vi vẫn chỉ là chân thần cấp thấp…” Kiếm Ngao tò mò, không khỏi hỏi.
Theo Kiếm Ngao thấy, con cháu gia tộc quyền thế như La Yên và La Chinh sẽ không gặp trở ngại trên con đường thăng cấp tu vi.
Ngoài việc tiến vào cảnh giới đại viên mãn, bọn họ tuyệt đối sẽ không gặp phải khó khăn khi tu luyện từ chân thần cấp thấp thành chân thần cấp cao!
Nói đi nói lại, ngay cả khi thiên phú của La Chinh không đủ để thăng cấp thành chân thần cấp cao thì thân phận của hắn cũng sẽ giúp việc ngưng tụ thần cách cấp trung, thậm chí là tìm ra đan dược và cơ duyên của chân thần cấp cao trở nên dễ dàng hơn.
“Việc này không thể giải thích trong một câu được” La Chinh cười khổ.
Tu vi hiện tại của hắn đã kém muội muội rất xa.
Không phải hắn không muốn thăng cấp lên cảnh giới cao hơn, do hắn đang đụng phải vấn đề mà không ai có thể giải thôi…
Chẳng qua “Thần vực nhỏ” trong cơ thể hắn không hề từ bỏ việc thăng cấp sức mạnh, tuy tu vi vẫn là chân thần cấp thấp nhưng sẽ không lép vế trước chân thần cấp cao!
“Bầy rắn lại đến rồi!”
Đám rắn lân đỏ không ngừng nhúc nhích như sắp hình thành một làn sóng mới và ùn ùn kéo đến.
“Phong Liệt Thiên!”
Kiếm Ngao ra tay trước.
Lúc trước Kiếm Ngao cực kỳ nhanh tay, các chân thần còn chưa kịp thấy gì mà hắn ta đã hoàn thành động tác rút kiếm và chém giết rồi.
Có điều lần này động tác của hắn ta lại trở nên rất chậm!
Hắn ta rút kiếm khỏi vỏ và vung về hướng đám rắn lân đỏ…
“Phập!”
Nhát kiếm ấy chém rách không gian trong nháy mắt và tạo ra một khe hở đen thùi.
Sau khi hắn ta chém xong, khe hở không gian bỗng sinh ra cơn lốc và cuốn lấy tất cả rắn lân đỏ vào trong.
“Thật là mạnh” La Chinh khiếp sợ trước nhát kiếm vừa rồi.
Biểu hiện của Đông Phương Quỷ và Kiếm Ngao trong những lần ra tay ngẫu nhiên khá là lợi hại, thế nhưng La Chinh vẫn cảm thấy tỉ lệ đánh bại bọn họ khá lớn.
Bây giờ mới thấy không thể xem thường thực lực của chân thần cấp cao mạnh nhất Kiếm tộc.
Nhóm chân thần cấp cao ở đây cũng thuộc hàng đầu tại Thần vực, e rằng bọn họ còn lợi hại hơn bọn Đông Phương Ninh trong cấm địa biển Thời Gian một bậc.
Không gian của Thần vực ổn định đến đáng sợ, dù cho vừa bị Kiếm Ngao chém rách nhưng vẫn có thể khép lại trong nháy mắt.
Bốn người nhân lúc trước mặt đã có một con đường và bầy rắn chưa kịp hợp lại để vọt ra ngoài, tốc độ nhanh đến nỗi đã hóa thành bốn luồng sáng.
“Xà linh vẫn đang bỏ chạy rất nhanh, có điều chúng ta còn nhanh hơn nó” Kiếm Hóa Kiếp trước mặt Kiếm Ngao không ngừng thay đổi hướng, có thể thấy xà linh kia đang điên cuồng chạy trốn: “Trong sách có ghi thực lực của xà linh không mạnh, không quá khó để giết…”
Lời nguyền rắn ở đây chính là lời nguyền xà linh, bản thân nó chính là một loại thần chú đặc biệt nên nói đúng ra thì cũng không tính là sinh linh.
Sau khi bốn người xông ra ngoài, La Chinh tập trung tầm mắt và phát hiện ra một cái bóng rắn màu ngọc bích trong làn sương dày đặc.
Đó là một con rắn ngọc bích nhỏ bán trong suốt, hơn nữa hình dáng khác xa loài rắn bình thường, kiếm Hóa Kiếp của Kiếm Ngao cũng đang chỉ vào nó.
“Tìm được rồi!” La Chinh chỉ về phía trước, mọi người nhìn sang rồi đều tỏ ra vui mừng.
“Xì xì xì…”
Đúng lúc này, lại có một bầy rắn trào ra từ bên cạnh con rắn ngọc bích đó.
Quả nhiên như suy đoán của bọn họ, giờ đã qua một nén nhang nên biển rắn lại có thêm mãnh thú cấp ba mang tên “rắn Tam Nguyên”.
Nó có phần đầu màu đỏ, thân màu đen và đuôi màu tím tương đương với ba loại độc trí mạng, có thể nói mạnh mẽ hơn rắn lân đỏ gấp mấy lần!
“Không biết bọn họ có thể ngăn chặn đám rắn Tam Nguyên này sau một nén nhang nữa không, giết chết nó trước!”
Kiếm Ngao vừa dứt câu liền xông thẳng về phía con xà linh.
Xà linh cũng phát hiện nguy hiểm nên đầu rắn vọt thẳng xuống đất.
“Chạy trốn hả?”
Kiếm Ngao vung kiếm.
“Răng rắc!”
Một vết nứt dài hơn nghìn mét xuất hiện trên mặt đất mềm xốp khiến xà linh không thể trốn được.
“Chết đi!”
Kiếm Ngao không hề do dự hay nương tay, cứ kéo dài thêm một giây phút thì lại có thêm một chuyện xấu.
Nhưng ngay khi Kiếm Ngao vung kiếm…
Một xúc tu thật lớn với đầy giác hút to cỡ nắm tay bỗng nhiên chui ra khỏi đất.
Ngay khi vừa chui ra ngoài, xúc tu đó đã quấn lấy Kiếm Ngao và kéo xuống đất!
“Không xong!”
“Đáng chết!”
La Yên, La Chinh và cậu “mắt đậu” kia đều biến sắc.
Sau đó, hơn mười xúc tu to lớn lại vươn lên và vây chặt bọn họ.
Bọn họ đâu ngờ con Bách Xúc Thiên Xà đã biến mất một thời gian lại xông ra vào thời khắc then chốt này!
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2045: Chém giết xà linh
Chỉ tính riêng từng cá thể thì Bách Xúc Thiên Xà mạnh hơn xà linh rất nhiềuThế nhưng Bách Xúc Thiên Xà có mạnh đến đâu thì cũng chỉ là một cá thể thôi, bọn họ vẫn có sức sống mái một phen chứ không đến nỗi bị giết sạch.
Xà linh thì khác, bởi nó gần như có thể triệu hồi tất cả những thứ có liên quan đến rắn trong Thần vực…
Nếu như bọn họ để xà linh sống sót thì có lẽ đến cuối cùng nó sẽ triệu hồi cả đám Bách Xúc Thiên Xà mất.
Nói không chừng Bách Xúc Thiên Xà xuất hiện ở đây vì bảo vệ xà linh!
“Ta đánh chết xà linh, hai người đi cứu Kiếm Ngao” La Chinh nói.
Sự lưỡng lự không được phép tồn tại trong giờ phút này, mọi sự lựa chọn đều theo bản năng, chỉ cần chần chừ chút thôi là sẽ rơi vào tuyệt cảnh!
“Vèo!”
Dứt lời, La Chinh cưỡi phi kiếm vọt về phía con rắn nhỏ màu đỏ kia!
Xúc tu thấy La Chinh vọt đến bèn vung vẩy loạn xạ hòng quấn La Chinh xuống.
Vừa rồi Kiếm Ngao không đề phòng nên mới bị xúc tu quấn lấy, La Chinh nào có thể bước theo vết xe đổ của hắn ta.
La Chinh vẫn cưỡi phi kiếm thẳng về phía trước, bản thân không ra tay nhưng một cái bóng màu đỏ ở phía sau hắn bỗng nhảy lên!
Cây giáo dài vây quanh phần hông của Huân xoay tròn nhanh như một bánh xe đang bay múa vậy.
“Phập phập phập phập phập phập…”
Bởi vì vùng đất Đạo Tranh không cho La Chinh nhiều thời gian rảnh nên hắn vẫn chưa đánh giá sức mạnh của phân thân, chẳng qua có thể khẳng định lực tấn công của Huân vô cùng đáng sợ, e rằng đến La Chinh cũng khó có thể chống đỡ.
Huân chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn tại vùng đất Đạo Tranh.
Tất cả xúc tu đều bị xoắn thành thịt vụn dưới sự chuyển động của cây giáo đỏ.
La Chinh tiếp tục vọt tới mà không gặp bất cứ trở ngại nào!
Con rắn nhỏ kia tiếp tục chui xuống đất, đồng thời triệu hồi vô số rắn Tam Nguyên xông về phía La Chinh.
La Chinh không hề ngừng lại trước bầy rắn Tam Nguyên, trái lại còn tiếp tục bay đến với cơ thể không tấc sắt.
Rắn Tam Nguyên nào đụng đến La Chinh đều sẽ hóa thành mảnh vụn.
Khi xác thịt của rắn Tam Nguyên nổ tung thì sẽ phóng ra ba loại kịch độc.
Các chân thần khác phải xoay sở cẩn thận nhưng La Chinh lại chẳng thèm để ý.
Việc vượt qua khoảng cách nghìn mét chỉ trong tích tắc…
“Xì xì xì!”
Con rắn nhỏ kia cũng nóng nảy trước khí thế hung hãn của La Chinh, thân rắn không ngừng giãy giụa, miệng bắt đầu phát ra tiếng rắn kỳ quái.
Một loại mãnh thú mới sẽ được triệu hồi mỗi khi nó bắt đầu phát ra tiếng rắn.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả rắn Tam Nguyên đều biến mất, thay vào đó là đám rắn to như thân cây.
Đó chính là mãnh thú cấp bốn mãng xà Cốt Sát!
Biển rắn Tam Nguyên vốn đã rất kinh khủng rồi.
Trong hơn trăm chân thần còn cố thủ tại chỗ có sáu người đã trúng độc của rắn tam nguyên, hai trong số đó đã chết vì khí độc đến đan điền…
E rằng số người chết sẽ ngày một tăng nếu như biển rắn Tam Nguyên cứ tiếp tục tấn công.
Hiện giờ rắn Tam Nguyên biến mất, mãnh thú cấp bốn thế chỗ, chắc chắn người chết sẽ nhiều hơn nữa!
Bọn Mặc Nam đã bày kiếm trận để đối đầu với biển rắn vô tận, sắc mặt ai nấy cũng tối tăm đến đáng sợ.
Lỡ như bên Kiếm Ngao và La Chinh thất bại thì mọi người sẽ chết hết ở đây, mà nơi này còn cách điểm cuối của vùng đất Đạo Tranh rất xa.
“Tiếp tục kiên trì!”
“Tin tưởng Kiếm Ngao đại ca!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Những ánh kiếm to có hình trăng non lan ra bốn phương tám hướng, chỉ nháy mắt mà đã chém giết hết mấy chục nghìn, thậm chí là trăm nghìn rắn tam nguyên.
Thế nhưng biển rắn được hình thành từ vô số rắn Tam Nguyên vẫn ào đến như thủy triều, chém không hết, giết không thôi!
Trong lúc bọn họ đối phó mệt mỏi, rắn bên trong sương mù lại thay đổi lần nữa.
Biển rắn Tam Nguyên đã biến mất…
“Mãng xà Cốt Sát!”
“Mãnh thú cấp bốn!”
“Bọn Kiếm Ngao thất bại rồi ư?”
Không ít chân thần đều khóc không ra nước mắt trước đám mãng xà Cốt Sát đông nghìn nghịt.
Bọn họ biết hành trình đến vùng đất Đạo Tranh vô cùng gian nan, nhưng mà độ khó này biến thái quá rồi đó!
Mãng xà Cốt Sát là mãnh thú cấp bốn trong rừng Lang Tuyền, tính tình hung hãn, sức mạnh rất lớn, dù trước giờ luôn hành động một mình trong rừng Lang Tuyền nhưng vẫn rất khó đối phó.
Một số chân thần từng bị nó quấn lấy đều nổ tung cơ thể vì sức mạnh to lớn của nó.
Bây giờ lại có hàng nghìn mãng xà Cốt Sát…
Đây cũng là điểm độc đáo của vùng đất Đạo Tranh.
Nếu như hóa thân của nỗi sợ vô cùng yếu ớt, ví dụ như mãnh thú không có trí khôn giống tê giác Bôn Lôi, thì vượt qua vùng đất Đạo Tranh sẽ rất dễ dàng.
Kiếm tộc cũng từng suy nghĩ về chuyện này.
Ví dụ như bọn họ sẽ phái một số đệ tử Kiếm tộc có bụng dạ hiền lành, tư tưởng đơn giản, hiếm khi ra ngoài vào vùng đất Đạo Tranh.
Theo lý mà nói, các đệ tử Kiếm tộc có lý lịch đơn giản như vậy thường không đặc biệt sợ hãi thứ gì, nhưng rồi không lâu sau đó Kiếm tộc lại phát hiện suy nghĩ của bọn họ quá đơn giản.
Nỗi sợ hãi nằm trong tiềm thức của con người, các đệ tử Kiếm tộc trông thì bình thường đấy nhưng lại dễ dàng sinh ra một số hóa thân sợ hãi khó hiểu, trong đó còn có hóa thân mạnh đến nỗi giết người trong vô hình, hơn nữa có thể giết hai vị đại viên mãn của Kiếm tộc ngay tức khắc!
Bây giờ, gặp phải xà linh và bầy mãng xà Cốt Sát mênh mông trước mắt các chân thần chỉ còn biết thể hiện biểu cảm như đang gặp phải quỷ mà thôi.
Vẻ mặt của Đông Phương Quỷ lại khá là thoải mái, hắn còn thầm nghĩ có vẻ sự chuẩn bị của mình là dư thừa rồi.
…
“Xoẹt xoẹt xoẹt!”
Đám mãng xà Cốt Sát to như thân cây bao vây và không ngừng quấn lấy La Chinh, chỉ mới vài giây mà hơn mười mãng xà đã hoàn toàn che đi bóng dáng của hắn.
Bên cạnh đó, ngày càng nhiều mãng xà Cốt Sát cũng ào đến tạo thành một tòa “tháp rắn”.
Một con mãng xà Cốt Sát đã có sức mạnh khủng bố rồi, bây giờ lại có hàng chục, hàng trăm con.
Khi trông thấy cảnh tượng ấy, đôi mắt tà ma của con rắn nhỏ ở gần đó lộ ý cười như con người, hiển nhiên nó cũng là mãnh thú có trí khôn.
Chẳng qua nó chưa đắc ý được bao lâu thì thấy một vòi máu phun trào từ phần giữa tòa “tháp rắn”, sức mạnh từ bên trong đâm xuyên thủng những vòng mãng xà Cốt Sát và bắn thẳng về phía nó!
“Chết đi!”
Giọng nói hờ hững truyền ra từ tháp rắn.
Sau khi Kiếm Ngao tìm ra cái bóng của xà linh, La Chinh đã tập trung thần thức vào thân rắn nhỏ đó rồi.
Tuy rằng hắn bị mãng xà Cốt Sát bao quanh nhưng khoảng cách này vẫn đủ để sử dụng Lục Thần Tứ Kiếm.
Thanh kiếm Phật Hoàng được hắn ngưng tụ ra lập tức đâm xuyên qua thân mãng xà Cốt Sát và bắn thẳng về phía con rắn nhỏ kia.
Lúc La Chinh dứt lời cũng là lúc kiếm Phật Hoàng cắm trúng thân con rắn và chém nó thành hai khúc!
Bản thân xà linh không mạnh, nhưng nửa thân trên vừa bị chém đứt vẫn cố chấp chui xuống đất.
“Còn muốn trốn hả? Nằm mơ đi” La Chinh cười lạnh lùng.
Thanh kiếm Phật Hoàng cắm trên đất xoay tròn làm cơ thể xà linh bị cắt thành những mảnh vụn.
Ngay khi xà linh chết đi, đám mãng xà Cốt Sát quấn quanh La Chinh đều biến mất, mấy triệu con mãng xà Cốt Sát trong sương mù cũng mất tích…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









