[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 344 : Thi Tiểu Xảo (c1716-c1720)
❮ sautiếp ❯Chương 1716: Thi Tiểu Xảo
Ngay khi cô gái áo lam này lộ mặt, ở chỗ sương mù giăng kín sâu trong Thần Vực lại bùng nổ lần nữa…Những thánh nhân ở đây đều là những người mạnh nhất, nên dù hơn trăm nghìn năm cũng khó kinh ngạc lấy một lần.
Vậy mà lúc này, hễ là những thánh nhân có chân trong các Thánh Đường thì đều ngạc nhiên ra mặt, giọng nói cũng đầy kinh ngạc, cứ như chuyện cô gái này xuất hiện trong vũ trụ Đại Diễn là chuyện vô cùng khó tin.
“Cô gái này… chẳng phải Thi Tiểu Xảo sao?”
“Thôi xong! Thi Tiểu Xảo còn sống!”
“Sao nàng ta có thể xuất hiện ở vũ trụ Đại Diễn được? Năm đó, chẳng phải khi nàng ta thống lĩnh Hồn Hoang xong đã biến mất rồi sao? Tên Điển Thánh si tình kia còn từng đi vào chỗ sâu trong Hồn Hoang để tìm kiếm nàng ta, chẳng những không thu hoạch được gì mà sau khi ra khỏi Hồn Hoang, Điển Thánh còn bị trọng thương nguyên khí…”
Cô gái áo lam này có tên là Thi Tiểu Xảo.
Câu chuyện về nàng cũng là sự tích vô cùng truyền kỳ, được lưu truyền trong Thần Vực.
Nàng là vị thần duy nhất bước chân vào nơi sâu trong Hồn Hoang và nắm giữ toàn bộ Hồn Hoang.
Trước nàng, cho dù là thánh nhân cũng không dám tưởng tượng tới mấy chuyện như thống nhất Hồn Hoang.
Nhưng nàng đã làm được!
Vì vậy Thi Tiểu Xảo được gọi là kỳ nữ đầu tiên của Thần Vực cũng không phải nói quá.
Trước đây, nàng cũng từng được thánh nhân theo đuổi, vị thánh nhân đó tên là Tiễn Quân Điển, cũng chính là “Điển Thánh” mà bọn họ nhắc tới.
Chẳng qua năm đó Thi Tiểu Xảo ẩn núp trong Hồn Hoang, một nơi mà dù có là thánh nhân cũng khó có thể đặt chân vào.
Điển Thánh tìm kiếm mấy lần nhưng không có kết quả, đã thế còn gặp phải phiền toái không nhỏ, tới nỗi trọng thương nguyên khí, quay về các Thánh Đường nghỉ ngơi điều dưỡng hai kỷ nguyên thần mới khỏi hẳn.
Trong Thần Vực có một số cấm địa, dù là thánh nhân cũng không có khả năng xông lung tung!
Ngoài Tiễn Quân Điển ra còn có mấy vị thánh nhân khác cũng tìm kiếm nàng, bởi trên người nàng có một bí mật cực kỳ quan trọng liên quan tới Hồn Hoang.
Nhưng vào mấy kỷ nguyền thần trước, Thi Tiểu Xảo bỗng biến mất khỏi Thần Vực, thánh nhân cũng không thể tìm thấy nàng.
Có tin đồn nói Thi Tiểu Xảo đã trốn khỏi Thần Vực, đặt chân vào không gian hỗn độn vô cùng vô tận, cũng có tin đồn nói Thi Tiểu Xảo đã phơi thây nơi hoang dã.
Những tin đồn ấy đã lưu truyền nhiều năm, rồi dần chìm vào năm rộng tháng dài.
Chỉ là khi có vị thần nào đó lang bạt Hồn Hoang, chắc chắn sẽ tình cờ nhắc đến cô gái nắm giữ Hồn Hoang này.
Dù sao thì trước khi nàng nắm giữ Hồn Hoang, chẳng thánh nhân có thể nắm giữ được nó.
Dần dần, Thi Tiểu Xảo cũng bị lãng quên…
Nhưng trí nhớ của các thánh nhân lại cực kỳ, cực kỳ tốt, bọn họ sẽ không quên bất kỳ chi tiết nào trong những năm tháng mình sống!
Cho nên, khi Thi Tiểu Xảo xuất hiện vào lúc này, mọi thánh nhân ở các Thánh Đường đều khá buồn bực.
Cô gái này từ xó nào chui ra vậy? Chẳng lẽ nàng vẫn luôn ẩn náu trong vũ trụ Đại Diễn?
Một người trung niên dáng người cao to đứng sừng sững trên đỉnh trời của vũ trụ Đại Diễn.
Người trung niên này khoác áo giáp màu vàng, tay cầm kiếm Chân Ngôn, hai mắt tỏa ra một loại ánh sáng lấp lánh êm dịu.
Ánh sáng đó giống hệt như ánh sáng trên cây dương xỉ thân gỗ, nhưng chẳng qua nó còn thuần khiết và đậm hơn nhiều.
Người này chính là Cực Thánh – Mục Hải Cực!
Khi cầm kiếm Chân Ngôn chém ra một kiếm kia, tâm tình đang tức giận của Mục Hải Cực liền yên bình trở lại…
Phí công lớn để phá vỡ bức tường than thở, phái ra nhiều Thiên Tôn Thánh tộc, hao phí biết bao nhiêu “thế” của vũ trụ Đại Cực, thậm chí còn tiêu hao vô số tài nguyên của bản thân mới sửa được quy tắc trên bảng đá để phái ra ba vị đệ tử nhập cuộc!
Cuối cùng vẫn không bằng tự mình ra trận…
Một kiếm đó, đủ để chém hết mọi hy vọng của La Tiêu.
Nhưng chính bản thân Mục Hải Cực cũng sắp phải trả một cái giá khá lớn!
Dù là thánh nhân cũng không ai dám vi phạm quy tắc trên bảng đá.
Sắp tới ông phải chịu sự trừng phạt đến từ chính bảng đá kia vì đã làm trái quy tắc.
Nhưng, đáng giá!
La Tiêu giống như con rết, chết còn không yên.
Trong lòng Mục Hải Cực vẫn sợ La Tiêu có thể xoay mình đâm ngược lại ông.
Nếu lúc này ông chặt đứt bước quan trọng nhất thì mọi bố trí của La Tiêu đều sẽ mất cân bằng.
Chỉ như thế ông mới có thể yên tâm!
“Xẹt…”
Sâu trong các Thánh Đường, phía trên một chỗ nước cạn bên cạnh biển Thời Gian, một bảng đá cao nghìn trượng được dựng đứng ở đó.
Trên bảng đá khắc chi chít những chữ nhỏ, trong đó có một vài chữ viết thường, còn lại là chữ Phạn màu vàng…
Trên bảng đá này ghi lại toàn bộ những quy tắc lớn nhỏ của Thần Vực!
Những quy tắc đó này với quy tắc trên bia đạo.
Quy tắc trên bảng đá giống như luật của toàn bộ Thần Vực, không thể chống đối, không thể vi phạm, dù là thánh nhân cũng không được!
Chẳng qua, thánh nhân có thể đặt ra và sửa chữa quy tắc ở một mức độ nhất định, nhưng sẽ phải trả một cái giá khá lớn.
Ví dụ như việc Mục Hải Cực sửa đổi quy tắc chiến tranh vũ trụ, từ việc chỉ được phái một vị thần thành được phái ba vị thần!
Khi Mục Hải Cực đánh vỡ bức tường than thở, xuyên qua đỉnh trời của vũ trụ Đại Diễn, chém ra một kiếm kia, trên bảng đá liền xuất hiện một tia chớp màu xanh da trời…
Nhìn qua thì tia chớp đó cực kỳ bình thường, những võ giả lĩnh ngộ tầng thứ nhất của quy tắc hệ Lôi đều có thể thi triển.
Nhưng tia chớp phát ra từ trên bảng đá này thì dù có là thánh nhân cũng sẽ e ngại!
“Xẹt xẹt…”
Tia chớp màu xanh da trời kia lập tức bắn ra, biến thành một sợi xích bằng sấm sét, lao ra khỏi biển Thời Gian với tốc độ cực nhanh.
Nó lướt qua các Thánh Đường và vô số đảo lớn nhỏ thuộc dòng tộc của các thánh nhân đang lơ lửng trên không, bay thẳng về phía Mục Hải Cực!
“Leng keng…”
Phút chốc, Mục Hải Cực đã bị sợi xích sấm sét này trói lại.
Mục Hải Cực cũng không chống cự, bởi ông ta biết bản thân mình không thể chống lại sự trừng phạt của bảng đá.
Khi ông ta đánh vỡ đỉnh trời của vũ trụ Đại Diễn, ông ta đã biết mình sẽ phải chịu trừng phạt.
Chỉ là khi ông ta bị trói lại, cô gái áo lam kia bỗng xuất hiện trong vũ trụ Đại Diễn, hiện ra trong tầm mắt ông ta có thể nhìn thấy…
“Thi, Thi Tiểu Xảo?”
Mục Hải Cực trợn to hai mắt lên nhìn, sâu trong đôi mắt ấy vậy mà lại toát ra vẻ hoảng sợ.
Lúc này, trong đầu ông ta đã trống rỗng, hoàn toàn không ngờ cảnh tượng sẽ thế này.
Sau đó, ông ta liền thấy Thi Tiểu Xảo mở hai cánh tay ra, từng đóa hoa liên tục nở rộ bên cạnh người nàng, bay múa, hóa thành một trận pháp lớn có phạm vi nghìn dặm…
Định hóa giải một kiếm này của ông ta?
“Không, không! Thi Tiểu Xảo! Chúng ta có thể trao đổi, có thể thương lượng, ngươi không thể ngăn cản ta…”
Tiếng gào rống của Mục Hải Cực truyền đi từ đỉnh vũ trụ Đại Diễn.
Lúc này ông ta muốn giãy khỏi sợi xích sấm sét, nhảy vào vũ trụ Đại Diễn.
Nhưng tia chớp bắn ra từ trên bảng đá có sức mạnh tuyệt đối trong Thần Vực, dù ông ta là thánh nhân thì cũng không thể thoát được…
“Không!”
“Không…”
Cuối cùng ông ta vẫn bị sợi xích sấm sét này kéo đi trong khi đang gào rống.
Tiếng gào vẫn quanh quẩn trong vũ trụ Đại Diễn.
Những tiếng hét cuối cùng của vị thánh nhân này khiến trái tim tất cả các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn đều sợ hãi không thôi…
Mà lúc này…
Khóe miệng Thi Tiểu Xảo hiện ra nụ cười thần bí, nàng nhìn đỉnh trời vũ trụ Đại Diễn, thản nhiên nói: “Cực Thánh à, ngại ghê.
Thật ra ta cũng không định làm khó ngươi đâu, chẳng qua người ta bị tên La Chinh này nô dịch, bị quản chế mà thôi…”
Tất nhiên Mục Hải Cực không nghe thấy câu này của nàng, mà nếu có nghe thấy thì chỉ sợ ông ta sẽ tức đến nổ phổi.
Sau đó, xung quanh nàng đã biến thành một đại dương hoa.
Hai bàn tay tạo thế lan hoa chỉ vung lên, phất liên tục.
Những đóa hoa này bắt đầu bay phấp phới, giống như những bông tuyết rơi đầy trời, hình thành một vòi rồng bằng hoa, đón lấy một kiếm mà Mục Hải Cực đã chém ra!
Uy lực một kiếm này của Mục Hải Cực cực kỳ kinh khủng, bất cứ vật thể nào chạm vào một kiếm này đều sẽ bị phá hủy chỉ trong nháy mắt.
Những đóa hoa xinh đẹp đông lòng người kia cũng giống như vậy, khi đóa hoa mềm mại chạm vào ánh kiếm, chúng đều bị lặng lẽ đốt rụi…
Nhưng, lúc những đóa hoa ấy bị đốt rụi, nó có thể để lại một vệt đốm cỡ đồng tiền trên ánh kiếm to lớn kia!
Mỗi đóa hoa đều có thể để lại một vệt đốm cỡ đồng tiền, mà lượng hoa ở đây lại như cả một cơn mưa, xông về phía ánh kiếm.
Mũi kiếm đốt rụi đóa hoa, nhưng đóa hoa cũng đang triệt tiêu ánh kiếm ấy!
Hai bên đều triệt tiêu nhau, vô số đóa hoa biến mất, một kiếm kia cũng giống như tảng đá nước trong mùa hè, bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại!
“Vù vù vù…”
Khí thế của một kiếm này cũng cực kỳ kinh người, khi chỉ còn cách La Chinh một triệu dặm, mũi kiếm vẫn còn lại khoảng một nửa.
Khi cách La Chinh ba trăm nghìn dặm, ánh kiếm lại bị những đóa hoa này triệt tiêu hơn một nửa, chỉ còn lại một phần ba…
Khi cách một trăm nghìn dặm, mũi kiếm cũng chỉ còn lại một phần mười…
Khi nó chém xuống trước mặt La Chinh, những đóa hoa đó đã bao vây lấy La Chinh từ lâu.
Bây giờ nó chỉ còn lại một phần nghìn, cỡ bằng ngón tay, sức mạnh đã có thể xem nhẹ!
Nhưng nó vẫn chém xuống trán La Chinh!
Chương 1717: Lĩnh ngộ
Tuy sức mạnh của một kiếm cỡ mấy tấc này vô cùng nhỏ bé, nhưng vì sử dụng kiếm Chân Ngôn và bản lĩnh của thánh nhân chém ra nên vẫn rất sắc bénKhông ngờ nó trực tiếp rạch lên mi tâm La Chinh, để lại một vết thương dài ba tấc trên trán hắn!
“Phụt!”
Trên trán La Chinh lập tức bắn ra máu màu vàng…
Có vẻ đường kiếm này định đâm thủng xương trán La Chinh, đâm vào đầu hắn.
Ở bên cạnh, Thi Tiểu Xảo giơ tay phất nhẹ một cái, một luồng sáng trắng lóe ra, chặn lại mũi kiếm này.
Nàng lập tức giơ tay, vung xung quanh nó, ánh sáng trắng liên tục phun ra từ ngón tay linh hoạt của nàng, cuối cùng biến thành một quả cầu ánh sáng màu xanh nhạt, nhốt đường kiếm kia ở bên trong!
Nhưng Huân ở bên cạnh vẫn lộ vẻ khó chịu: “Rõ ràng ngươi có thể triệt tiêu mũi kiếm nhỏ xíu ấy, nhưng tại sao cứ phải giữ lại, khiến La Chinh bị thương?”
Tuy La Chinh bị thương, nhưng miệng vết thương bé tí ấy rõ ràng chẳng là gì đáng ngại đối với hắn.
Chẳng qua chỉ là do Huân cảm thấy đau lòng mà thôi.
Thi Tiểu Xảo thản nhiên liếc Huân một cái, sau đó xoay người nói với La Chinh: “Ngươi cũng là một người tu kiếm, kiếm ý trong thần đạo Chân Ngôn mà Mục Hải Cực tu cũng rất tuyệt, cực kỳ mạnh.
Một kiếm đó chém xuống trán ngươi, có thể giúp ngươi cảm ngộ được chân ý kiếm đạo của ông ta.
Còn hiểu được bao nhiêu, thì phải xem năng lực của ngươi”
Thánh nhân ra tay, tất nhiên sẽ chấn động cả thế giới, nhưng có mấy người sống sót được dưới kiếm của thánh nhân?
Huống chi, một kiếm này Mục Hải Cực lại dùng toàn bộ sức mạnh chém ra!
Chẳng qua, Thi Tiểu Xảo sử dụng mánh khóe, khéo léo hóa giải, nên chỉ để lại mũi kiếm cỡ ba tấc để giúp La Chinh cảm ngộ.
Nghe thấy lời nói của cô gái áo lam, La Chinh hơi hơi giật mình.
Đúng là từ lâu hắn đã không lĩnh ngộ thêm được gì trên con đường kiếm đạo, không có bước tiến mới, thậm chí ngay cả thần đạo Đoạn Tình cũng không có tiến triển.
Đây là một bình cảnh của La Chinh!
Thi Tiểu Xảo vươn ngón tay như ngọc của mình ra, khẽ đẩy quả cầu màu xanh kia tới trước mặt La Chinh.
Vừa rồi, trán La Chinh bị chém, nhưng kiếm ý truyền tới không hề lạnh như băng, mà là một luồng kiếm ý cực kỳ êm dịu.
Bình thường, những kiếm ý mà La Chinh cảm ngộ được đều rất sắc bén.
Ngay cả thần đạo Đoạn Tình mà La Chinh tu cũng theo đuổi sự sắc bén tới cực hạn.
Cho nên khi tu thần đạo Đoạn Tình thì phải cắt đứt hết tình cảm của bản thân, trong lòng không có bất cứ vướng bận nào thì mới có thể phát huy ra được một kiếm mạnh nhất.
Còn kiếm đạo của Mục Hải Cực lại đi theo một con đường hoàn toàn trái ngược.
Đó là một loại kiếm đạo cực kỳ bao dung, không hề theo đuổi sự sắc bén tới cùng cực, mà là theo đuổi sự trọn vẹn!
Hóa đa dạng thành đơn giản…
Hóa đơn giản thành đa dạng…
Trán La Chinh giật giật, miệng vết thương đang nhanh chóng khép lại, còn La Chinh chỉ cảm thấy chính mình đã nắm được trọng điểm nào đó.
Chẳng qua trọng điểm đó giống như một dấu vết trong sương mù, khiến hắn khó có thể hoàn toàn thấy rõ.
Thi Tiểu Xảo mỉm cười: “Bị chém một kiếm mà đã ngộ ra được một chút là rất giỏi rồi.
Thật sự muốn dựa vào mũi kiếm chỉ ba tấc này mà lĩnh ngộ được kiếm đạo của Mục Hải Cực thì chính là nằm mơ giữa ban này.
Lồng thời gian của ta có thể bảo tồn mũi kiếm này được một thời gian, ngươi tự nắm chắc thời gian mà lĩnh ngộ đi”
La Chinh gật đầu.
Võ giả muốn phá tan bình cảnh của chính mình thì phải tu luyện và cảm ngộ từ năm này qua tháng nọ, hoặc là tham gia vô số trận chiến để ngộ đạo trong lúc chiến đầu.
Lúc này, La Chinh mới trúng có một kiếm nhỏ mà dường như đã có thể hiểu được, đúng là hơi bị mơ mộng hão huyền thật.
Nhưng vừa rồi đúng là hắn có chút thu hoạch.
Một kiếm ba tấc này quả thực rất có ích với kiếm đạo của La Chinh.
Tất nhiên hắn cẩn thận từng li từng tí cất quả cầu màu xanh ngọc này đi…
Bỗng nhiên một cô gái áo lam từ đâu xuất hiện, hóa giải một kiếm của Mục Hải Cực.
Bây giờ, các Thiên Tôn trong vũ trụ và các Thiên Tôn Thánh tộc đều không nói nên lời.
Cô gái kia đứng đây, vẻ mặt tự nhiên nói chuyện với La Chinh.
Nhìn từ bên ngoài, ngoại trừ có vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành và có một lực hấp dẫn kỳ lạ thì dường như nàng cũng chẳng có điểm nào đặc biệt.
Nhưng mỗi một vị Thiên Tôn khi nhìn về phía nàng đều lộ ra vẻ mặt kính sợ.
Cô gái này thật đáng sợ…
Lúc này, ngay cả đám lão tộc trưởng cũng không dám hó hé.
Tiếp theo nên xử lý thế nào, cứ để La Chinh nói chuyện với nàng thôi!
Đại Thiên Tôn Thánh tộc vẫn giữ nguyên tư thế quỳ trên mặt đất.
Có thể nhìn thấy thần Sáng Thế là vinh quang lớn lao của mỗi võ giả Thánh tộc.
Nhưng bây giờ, Mục Hải Cực xuất hiện lại khiến bọn họ càng chìm sâu vào tuyệt vọng.
Ngay cả “Cực Thánh” tự mình ra tay mà còn bị cô gái này cản được thì Thánh tộc bọn còn hy vọng gì nữa?
Đại Thiên Tôn chầm chậm đứng lên, những Thiên tôn còn lại của Thánh tộc ở phía sau cũng đứng lên theo…
Đại Thiên Tôn liếm liếm đôi môi khô, khẽ nói: “Chúng ta đã thua, nhưng nhiệm vụ Cực Thánh giao cho chúng ta vẫn phải làm tiếp.
Ông ấy từng nhắc chúng ta lưu ý tới các Đạo Tử của vũ trụ Đại Diễn, họ mới là quan trọng nhất! Bây giờ ta đã hiểu, ai mới là người quan trọng nhất! Cũng chỉ có tên kia!”
Mảnh nhỏ của Đại Giới dưới chân các Thiên Tôn Thánh tộc vẫn đang liên tục trôi xa khỏi đám người La Chinh.
Tuy cách nhau khá xa, Đại Thiên Tôn cũng không có chỉ rõ, nhưng các Thiên Tôn Thánh tộc đằng sau đều hiểu, ý Đại Thiên Tôn chính là La Chinh.
Người này quá quan trọng…
Vừa rồi, Mục Hải Cực dốc hết lực lượng là muốn giết chết anh chàng này, nhưng không ngờ lại bị người ta ngăn cản.
Bây giờ, trận chiến tranh vũ trụ mà Thánh tộc phát động đã hoàn toàn thất bại, giá trị cuối cùng của bọn họ chính là tìm mọi cách giết chết La Chinh.
Mặc dù trong lòng các Thiên Tôn Thánh tộc ở đây đều hiểu rằng, điều này gần như là một nhiệm vụ bất khả thi.
Nhưng điều đó bọn họ theo đuổi là một cái chết có ý nghĩa!
“Giết!” Đại Thiên Tôn mở miệng nói.
Các Thiên Tôn Thánh tộc còn sót lại đều bộc phát sát ý cực kỳ mãnh liệt, tất cả đều lấy pháp bảo và phần số trời của chính mình ra…
Từng luồng quy tắc không gian màu máu ngưng kết lại.
Bọn họ bắt đầu thi triển thuật dịch chuyển không gian, dũng mãnh lao về phía La Chinh!
“Bây giờ đám người kia đang vội vàng muốn tìm cái chết sao?” Chiến Bắc Hải cười nói.
“Cho dù liều mạng cũng không có tư cách nhỉ?” Thần Dụ Thiên Tôn nhướng mày.
Do Thánh tộc xâm nhập, nên toàn bộ liên minh Nhân Đạo đều bị hủy diệt, tất nhiên trong lòng nàng cực kỳ hận các Thiên Tôn Thánh tộc!
“Bọn họ chỉ là muốn có một cái chết vinh quang mà thôi.
Thành toàn cho họ đi” Lão tộc trưởng hiểu rõ tâm tư của Đại Thiên Tôn.
Dù sao thì trên con đường võ đạo vẫn luôn có rất nhiều điều bất đắc dĩ, dù là thần trong Thần Vực thì cũng có nhiều điều không phải bản thân họ tự quyết được.
Tuy bọn họ phá được gông cùm xiềng xích của tuổi thọ, nhưng cuối cùng lại có càng nhiều gông xiềng hơn, ngay cả thánh nhân có khi cũng phải đối mặt với những điều bất đắc dĩ đó…
Các Thiên Tôn Thánh tộc tổ chức một đợt tấn công cuối cùng nhằm vào La Chinh, chỉ tiếc bọn họ vừa thi triển thuật di chuyển không gian tới nơi thì đã bị đám người lão tộc trưởng chặn lại.
Sau đó, Chiến Bắc Hải kích phát chiến ý của bản thân, gia nhập vào trận đánh, tình hình cuộc chiến lập tức nghiêng về một bên.
Thiên Đạo của Vũ trụ Đại Cực không ngừng chấn động, các Thiên Tôn còn sót lại giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa cũng theo đợt chấn động đó mà ngã xuống.
Vốn dĩ sự chấn động của Thiên Đạo có liên kết với số trời nên chỉ Thiên Tôn mới có thể cảm nhận được.
Nhưng khi Đại Thiên Tôn ngã xuống, cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực kia cũng bị Chiến Bắc Hải đập vỡ!
Mặc dù vật thu thiên mà Thiên Tôn sở hữu cũng không phải bản thể thật sự của cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực, nhưng vẫn có ảnh hưởng rất lớn tới vũ trụ Đại Cực.
Lúc này, hàng nghìn võ giả Thánh tộc trong vũ trụ Đại Cực đều cảm nhận được sự chấn động điên cuồng của Thiên Đạo chấn động!
Từ đó, vũ trụ Đại Cực không còn một vị Thiên Tôn nào nữa.
Chẳng qua, các Thiên Tôn ra đi cũng không phải đả kích lớn đối với Mục Hải Cực.
Những phần số trời này biến mất rồi thì sẽ tự động trở về Thiên Đạo.
Qua một thời gian ngắn nữa nó sẽ dùng một hình thức khác rồi lại xuất hiện ở nhiều nơi trên vũ trụ Đại Cực lần nữa.
Nếu số trời trong vũ trụ Đại Diễn được biểu hiện qua mũ Thiên Mệnh thì số trời trong vũ trụ Đại Cực lại được thể hiện bởi cây Thiên Mệnh.
Chúng sẽ được sinh ra ở góc nào đó của vũ trụ.
Chỉ là, phải mất rất nhiều năm mới củng cố được thế lực của cả Thánh tộc.
Những phần số trời này bị thu hồi lại, chỉ sợ trong Thánh tộc sẽ xuất hiện tranh chấp và rung chuyển mạnh mẽ.
Đó không phải điều Mục Hải Cực muốn thấy…
Chương 1718: Mồm mép
Các Thiên Tôn còn sót lại của Thánh tộc đều đã ra đi, chiến tranh vũ trụ đã kết thúcĐối với vũ trụ Đại Diễn, đây cũng là một kiếp nạn cực kỳ lớn.
Vô số Đại Giới vỡ nát, rất nhiều quốc gia bị hủy diệt, số võ giả đã chết đi khó mà đếm nổi.
Nhưng hủy diệt cũng có nghĩa là một khởi đầu mới…
Giờ đây, toàn bộ Vũ trụ Đại Diễn chỉ còn có hơn ba mươi vị Thiên Tôn, nói cách khác lúc này có hơn chín mươi vị trí Thiên Tôn đang trống!
Giới Chủ trong vũ trụ Đại Diễn cũng đã có không ít người ra đi.
Nhưng số lượng Giới Chủ còn lại vẫn rất nhiều.
Hai trăm nghìn Giới Chủ còn lại sẽ cố gắng để tranh giành vị trí Thiên Tôn.
Chỉ là, tranh giành vị trí Thiên Tôn cũng không phải một chuyện dễ dàng.
Dù sao để gánh vác được mũ Thiên Mệnh thì cần có thời gian.
Mà các Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn cũng không hề chết hết.
Như vậy có thể tưởng tượng ra, quyền phân phối hơn chín mươi mũ Thiên Mệnh còn lại kia vẫn nằm trong tay hơn ba mươi vị Thiên Tôn đó!
Do Thánh tộc xâm lược nên những Thiên Tôn ở đây đều đã bỏ qua thành kiến vốn có.
Nhưng khi đối mặt với lợi ích của chủng tộc mình, chỉ sợ sẽ lại tranh chấp với nhau.
Nhưng chẳng qua đã cùng nhau vượt qua kiếp nạn lớn như vậy nên chắc chắn các Thiên Tôn này sẽ không phân phối mũ Thiên Mệnh dựa trên sức mạnh nữa, mà sẽ giải quyết bằng cách ngồi xuống thương lượng với nhau.
Ngay sau đó, lão tộc trưởng liền sử dụng Thét Lệnh, tuyên bố tin tức thắng lợi cho toàn bộ vũ trụ.
Khi tiếng nói của lão tộc trưởng vang vọng khắp vũ trụ, đóa hoa sen Đại Diễn kia lại bắt đầu nặng hơn, “thế” chứa trong đó lập tức tăng vọt thêm gấp đôi.
Mọi sinh linh có trí tuệ trong vũ trụ Đại Diễn đều đang reo hò…
Nào là người thường trong triều đình, trong chùa, khắp phố phường, ngõ ngách, vô số thánh địa, trong thần quốc…
Không chỉ những sinh linh có trí tuệ bị nhiễm bầu không khí này, mà một số mãnh thú được khai hóa trí tuệ, hay những loài côn trùng hiếm thấy, cây cối kỳ lạ, thậm chí núi sông, đồng bằng… Tất cả đều như tỏa ra một luồng hơi thở tươi mát, bầu không khí mới mẻ.
Cuộc thắng lợi này là chiến thắng của toàn bộ vũ trụ, cả thế giới đều như sống lại!
La Chinh nằm trên một mảnh nhỏ của Đại Giới, cảm giác cả người đều thoải mái.
Để vượt qua nguy cơ này của vũ trụ, hắn vẫn luôn vì nó mà bôn ba suốt vài chục năm nay, cuối cùng nhận được kết quả này cũng không tồi…
La Chinh cũng hiểu.
Đối với mọi người trong vũ trụ Đại Diễn thì như vậy đã xong.
Nhưng với La Chinh thì mọi chuyện chỉ mới bắt đầu!
Hắn còn phải thoát ra khỏi vũ trụ này, đối mặt với kẻ địch thật sự.
Muốn nhảy ra khỏi vũ trụ này không chỉ có hắn, còn có những Đạo Tử khác…
“Ấu Cầm!”
Một suy nghĩ bỗng hiện lên trong đầu La Chinh.
Hắn nhướng mày, xoay người ngồi dậy.
Vừa rồi để đảm bảo an toàn, Phục Hoạt Thiên Tôn đã mang theo xác của Khê Ấu Cầm và Hiên Viên Thần Phong tạm thời rời đi.
Tuy La Chinh rất tin tưởng Phục Hoạt Thiên Tôn, nhưng lại không biết tình hình lúc đó thế nào?
“Ầm ầm…”
Ngay lúc này, một cái khe không gian bỗng nứt ra…
Một dáng người linh hoạt nhanh chóng chui ra, đôi giày thêu nhún vài cái trên không, thoăn thoắt nhào vào lòng La Chinh.
“Hu hu hu… Ta cứ tưởng mình chết chắc rồi!”
Khê Ấu Cầm khóc ầm lên trong lòng La Chinh.
Các Thiên Tôn gần đó thấy vậy thì đều đưa mắt nhìn nhau.
Huân đứng bên cạnh xoa xoa lỗ tai xinh xắn của mình, cặp con ngươi màu đỏ nhìn về phía khác.
Huân là người ở bên La Chinh lâu nhất, đã sớm quen với cái cách xuất hiện này của Khê Ấu Cầm.
La Chinh bị Khê Ấu Cầm cuốn chặt lấy như con bạch tuộc.
Lúc đầu, hắn còn có vẻ bất đắc dĩ và hơi xấu hổ, bởi thân thiết thế này trước mặt các Thiên Tôn thì có vẻ không thích hợp cho lắm.
Nhưng sau đó, dường như đã suy nghĩ cẩn thận, hắn mỉm cười, lập tức ôm chặt lấy Khê Ấu Cầm…
Bởi vì sự ngay thẳng của nàng, nên Khê Ấu Cầm mới đáng yêu như thế.
La Chinh cũng không có tư cách yêu cầu nàng thay đổi điều gì.
Nhưng La Chinh vừa mới ôm lấy nàng thì nàng lại giãy giụa cự tuyệt, muốn thoát ra khỏi lồng ngực La Chinh.
Hàng lông mày mỏng như lá liễu của nàng lập tức nhíu chặt lại, trừng mắt nhìn cô gái áo lam đằng sau La Chinh: “La Chinh, cô gái này là ai? Ở đâu ra?”
Với sự nhạy bén của mình, đối với bất cứ một người phụ nữ nào bên cạnh La Chinh, Khê Ấu Cầm đều có lòng thù địch!
Nếu cô gái áo lam kia là người vô cùng tầm thường thì thôi, nhưng cô gái này lại khiến Khê Ấu Cầm có một cảm giác vô cùng đặc biệt, vừa mạnh, vừa thần bí.
Vì thế, một giây trước Khê Ấu Cầm còn như một chú cừu ngoan ngoãn, nhưng lúc này nàng lại biến thành một con sư tử cái dữ dằn.
Chỉ là, hành động đó của Khê Ấu Cầm đều dọa đám người lão tốc trưởng sợ điếng người.
Các Thiên Tôn ở đây không thể nhìn thấu tu vi của cô gái áo lam.
Nhưng người ta là một nhân vật khủng bố, ngay cả một kiếm của Mục Hải Cực người ta còn có thể đỡ được.
Bọn họ thật sự tin rằng chỉ cần dựa vào năng lực của mình, cô gái này có thể giết chết hết toàn bộ những Thiên Tôn ở đây chỉ trong nháy mắt!
Kẻ mạnh như thế bình thường tâm tình đều rất thất thường.
Trận chiến vũ trụ này có thể giành được phần thắng cũng là do nàng đã ra tay vào lúc mấu chốt.
Chỉ cần không cẩn thận một chút, chọc giận người ta thì có lẽ hậu quả sẽ không thể chịu nổi…
Trong lòng đám người lão tộc trưởng và Thần Dụ Thiên Tôn đều sắp khóc tới nơi.
“Ấu Cầm, chớ có nói bậy bạ.
Vị tiền bối này có ơn cứu mạng chúng ta!” Từ trước tới nay, lão tộc trưởng chưa bao giờ có thái độ nghiêm khắc và lớn tiếng như vậy.
Tuy Khê Ấu Cầm thuộc Thiên Vị tộc, nhưng vì muốn lừa nàng điều khiển kiếm trận Lục Thần nên lão tộc trưởng vẫn luôn dùng thái độ cực kỳ hiền lành đối xử với nàng, ấm áp giống như ông nội của nàng.
Nhưng lúc này sắc mặt ông bỗng thay đổi, khiến Khê Ấu Cầm liền ngẩn ra.
Nếu là người khác, ví dụ như Cơ Lạc Tuyết, có lẽ lúc này sẽ ngậm miệng, ít nhất cũng biết quan sát tình hình, phân biệt nặng nhẹ.
Nhưng nếu Khê Ấu Cầm mà biết nặng nhẹ thì đã không phải là Khê Ấu Cầm…
Bị lão tộc trưởng quát lớn, nàng cũng chỉ bĩu bĩu môi nói: “Ơn cứu mạng thì đã sao! Cứu mạng ta thì có thể giành đàn ông với ta? Vậy chẳng nhẽ Phục Hoạt Thiên Tôn đã cứu ta kia cũng có thể giành đàn ông của ta?”
“Phụt…”
Người vốn luôn nghiêm túc như Huân cũng không nhịn được mà bật cười.
Còn Chiến Bắc Hải, tuy muốn cười nhưng lại không dám.
Ở đây nhiều người như thế, e rằng chỉ có hắn mới biết cô gái này đáng sợ tới mức nào…
Còn đám Thiên Tôn, giờ đây toàn bộ đều đen mặt.
Có Thiên Tôn cẩn thận quan sát Thi Tiểu Xảo từng li từng tí, sợ nàng thật sự bị chọc giận!
“Ấu Cầm!” La Chinh thấy Khê Ấu Cầm ngày càng càn quấy như vậy, chỉ có thể lên tiếng ngăn cản.
“Ta nói không đúng chắc?” Khê Ấu Cầm nhăn mày hỏi lại.
La Chinh định nghiêm khắc mắng nàng, nhưng nhớ ra nàng vừa mới nhặt lại được một mạng nên mềm lòng, không biết nói cái gì cho phải.
Sau khi Thi Tiểu Xảo phong một kiếm ba tấc kia của Mục Hải Cực xong thì vẫn luôn nhìn lên phía trên đỉnh trời, giống như đang đánh giá gì đó, thế nên cũng không để ý tới Khê Ấu Cầm.
Bây giờ nàng mới phục hồi tinh thần, thản nhiên liếc Khê Ấu Cầm một cái, khuôn mặt lập tức như một đóa sen đua nở, nụ cười thần bí nở rộ, tản ra một vẻ hấp dẫn khác thường.
Mà vẻ hấp dẫn đó gần như trí mạng với nam giới.
Những Thiên Tôn ở đây đều có kiến thức nhiều hơn các bậc đế vương nhân gian gấp chục nghìn lần.
Mỹ nhân mà bọn họ đã từng được gặp đều có sắc đẹp tuyệt trần, trong đó không thiếu gì người có vẻ đẹp hơn cả cô gái áo lam này.
Chỉ là sau khi tu luyện tới Thần Hải Cảnh thì người ta có thể dễ dàng thay đổi hình dáng, thành ra bộ dáng lại là thứ yếu.
Nhưng khí chất mà cô gái kia toát ra lại khiến tất cả các Thiên Tôn ở đây tim đập thình thịch, cho dù cùng là phụ nữ nhưng Thần Dụ Thiên Tôn cũng không ngoại lệ!
Thi Tiểu Xảo mỉm cười, chầm chậm bước hai bước về phía Khê Ấu Cầm, trong con ngươi màu nâu của nàng giống như có rất nhiều linh hồn chuyển động, thân là người nắm giữ Hồn Hoang, ở Thần Vực chẳng ai có hiểu biết về phương diện linh hồn bằng nàng.
Ánh mắt này vừa nhìn sang, dường như có thể hút đi linh hồn Khê Ấu Cầm.
Khê Ấu Cầm có cảm giác bản thân như đang không mặc quần áo, lõa lồ đứng trước mặt cô gái áo lam.
Do căng thẳng quá nên nàng liền trốn ra phía sau La Chinh…
“Tiền bối, tính cách Ấu Cầm vốn thế, nhanh mồm nhanh miệng, mong tiền bối rộng lòng tha thứ” La Chinh lập tức chắp tay nói.
Tuy không biết gì về cô gái áo lam này, nhưng La Chinh lại cảm nhận được nàng không có ý xấu với mình, cũng không phải loại người hẹp hòi.
Huống chi đây chỉ là một chuyện nhỏ, nên hắn cũng không căng thẳng.
Không ngờ Thi Tiểu Xảo khẽ cười: “Không có gì, ta chỉ là muốn nói với nàng… Dù cho ta giành người đàn ông của ngươi thì sao?”
Lời vừa dứt, không chỉ La Chinh sợ ngây người, mà những Thiên Tôn ở đây cũng hơi ngẩn ra.
Còn Chiến Bắc Hải lại trợn mắt há hốc mồm: “Quả là kỳ nữ đứng đầu Thần Vực, lời như thế cũng có thể nói ra khỏi miệng…”
“Chẳng qua… Người đàn ông của ngươi vẫn còn quá non nớt” Thi Tiểu Xảo khẽ cười: “Bây giờ ta tạm thời không có hứng thú với hắn, nhưng sau này thì không chắc nha!”
Dứt lời, tay nàng làm dáng lan hoa chỉ, khẽ phất qua trán La Chinh một cái.
Miệng vết thương trên trán La Chinh vốn đã sắp khỏi hẳn, chỉ còn lại một vệt nhỏ xíu, nhưng nhờ cái phất này mà nhanh chóng biến mất, không thấy đâu nữa.
Nhưng ngay cả chính La Chinh cũng không cảm nhận được, một đóa hoa nho nhỏ đã lặng lẽ được nàng trồng vào trong vết thương kia.
Chương 1719: Lễ kết hôn
Tuy Khê Ấu Cầm sợ cô gái này, nhưng thấy hành động đó thì lại giống như bị chạm vào vảy ngược.
Nàng ló đầu ra từ sau lưng La Chinh, cố gắng làm ra vẻ ác độc, trừng mắt nhìn cô gái áo lam…Có điều, Thi Tiểu Xảo trồng đóa hoa kia xong liền không còn hứng thú đùa giỡn với Khê Ấu Cầm nữa.
Nàng thản nhiên nói với La Chinh: “Ta không thể cứ thế rời khỏi vũ trụ Đại Diễn, ngươi hãy để ta trở lại Tiên Phủ đi”
Thi Tiểu Xảo bất đắc dĩ chống lại một kiếm kia của Mục Hải Cực nên cũng đã để lộ bản thân.
Tất nhiên những thánh nhân kia không dám trực tiếp xông vào vũ trụ Đại Diễn.
Nhưng nếu bản thân nàng rời khỏi đây thông qua cái khe trên đỉnh trời của vũ trụ Đại Diễn thì e rằng sẽ dẫn tới rối loạn liên miên…
Trở lại Tiên Phủ, nàng có thể rời khỏi vũ trụ thông qua rừng Lang Tuyền.
Tất nhiên La Chinh đồng ý với yêu cầu của Thi Tiểu Xảo, nhưng hắn cũng khó hiểu hỏi: “Nhưng kết giới của Tiên Phủ vẫn chưa mở ra.
Ngươi có thể vượt qua kết giới đó không?”
Toàn bộ Tiên Phủ được bao trùm bởi một tầng kết giới đặc biệt.
Tuy bây giờ La Chinh đã lấy được bảy tấm lệnh bài, nhưng còn một tấm lệnh bài cuối cùng trên Chân Tuyệt Lộ hắn chưa lấy được, nên vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được tòa Tiên Phủ này, tất nhiên cũng không có cách nào loại bỏ kết giới kia đi…
Huống chi bây giờ tu vi của La Chinh còn chưa hoàn toàn là một Đạo Tử, mà rừng Lang Tuyền lại chính là một nơi nào đó trong Thần Vực.
Một khi bỏ kết giới kia đi, sợ rằng sẽ dẫn tới hậu quả khó lường.
Ví dụ như La Chinh sẽ trực tiếp bị phân giải, hóa thành một luồng chân nguyên, hoàn toàn biến mất.
Điều đó rất có thể sẽ xảy ra.
“Tầng kết giới kia có thể ngăn được bọn họ, nhưng lại không ngăn được ta” Thi Tiểu Xảo khẽ lắc đầu.
Bọn họ mà nàng nói, tất nhiên là Chiến Bắc Hải, quái miệng rộng và Cực Ác lão nhân…
“Ta hiểu rồi” La Chinh gật đầu.
Nếu cô gái áo lam này đã vội đi, tất nhiên nàng có lý do của mình.
Hắn chắp tay, gập người xuống cúi chào: “Lần này vũ trụ Đại Diễn có thể vượt qua mối nguy như thế đều do có tiền bối ra tay giúp đỡ, La Chinh thay cha cảm tạ!”
Thấy La Chinh cúi người cảm ơn, lão tộc trưởng và các Thiên Tôn khác cũng chắp tay, gập người cúi chào Thi Tiểu Xảo.
Phần ơn huệ này, mọi người ở đây vốn không biết làm sao để báo đáp, chỉ có thể cảm ơn bằng miệng…
Thi Tiểu Xảo cũng không khách khí, khóe miệng khẽ nhếch, sau đó nói với La Chinh: “Ngươi chắc chắn phải cảm ơn ta.
Nhưng không phải bây giờ.
Ơn huệ này, sau này ngươi phải đền đáp ta!”
“Điều đó là tất nhiên.
Nếu ngày nào đó La Chinh có thể trốn vào Thần Vực, có được chút thành tựu, chắc chắn sẽ dốc hết sức đền đáp!” La Chinh thích sự thản nhiên và ngay thẳng của cô gái này, thế nên hắn lập tức hỏi tiếp: “Chẳng qua, ta vẫn chưa biết tên của tiền bối…”
Ai ngờ Thi Tiểu Xảo lại nở nụ cười dịu dàng: “Chẳng phải ngươi là chủ nhân của ta sao? Lệnh nô dịch ở trong tay ngươi, lúc nào cũng có thể tra xét mọi thứ trong linh hồn ta.
Chỉ là cái tên thì cần gì phải hỏi ta?”
“La Chinh đã nói sẽ không vụng trộm xem bất cứ bí mật gì của tiền bối, tất nhiên nói được thì làm được” La Chinh kiên quyết trả lời.
Khuôn mặt thanh thoát của Thi Tiểu Xảo khẽ cau lại, ánh mắt dịu dàng đánh giá La Chinh một lượt, trong mắt lại chứa một chút đắc ý khó hiểu.
Sau đó nàng mới nói tiếp: “Được rồi, đưa ta trở về đi”
Lúc này, La Chinh mới lấy lệnh bài chữ Cấn ra, đưa nàng vào Tiên Phủ.
Còn nàng làm cách nào để rời khỏi kết giới của Tiên Phủ thì đó là chuyện của nàng…
Đợi đến khi Thi Tiểu Xảo biến mất, Khê Ấu Cầm mới căm hận nói: “Liếc mắt đưa tình.
Đồ hồ ly tinh”
Lời đó vừa nói ra xong, trên trán các Thiên Tôn lại toát mồ hôi lạnh lần nữa.
Tuy người ấy đã kia đi rồi, nhưng chưa chắc không nghe thấy, nếu nàng trở về thì biết làm sao?
Cũng may chuyện các Thiên Tôn lo lắng cũng không hề xảy ra…
Khê Ấu Cầm nhìn vẻ mặt của mọi người, cảm thấy chẳng có gì thú vị, thế nên mục tiêu của nàng nhanh chóng tập trung lên người Huân: “Nè! Chẳng lẽ ngươi không tức giận sao?”
Sao Huân có thể để ý tới Khê Ấu Cầm được? Nàng trợn trắng mắt, xoay người sang hướng khác, không thèm nhìn Khê Ấu Cầm lấy một cái.
Khê Ấu Cầm vẫn cứ nói tiếp: “Chắc chắn ngươi cũng ghen ghét, nhưng tại sao không biểu hiện ra cơ chứ? Phụ nữ mà cứ giấu kín cảm xúc trong lòng, không hay đâu…”
Nghe nàng ta cứ luôn miệng lải nhải bên tai, Huân vô cùng bất đắc dĩ.
Với tính cách của Huân, nếu người lải nhải như vậy là người khác, sợ rằng nàng đã trực tiếp ra tay!
Thấy Huân lộ vẻ sắp không chịu nổi, La Chinh chỉ có thể trực tiếp kéo Khê Ấu Cầm lại…
Nguyên Tội Thiên Tôn thấy Khê Ấu Cầm được trở về bình yên vô sự thì cũng biết Phục Hoạt Thiên Tôn đang dốc hết sức để phục sinh cho Hiên Viên Thần Phong.
Tất nhiên ông rất gấp gáp, nhưng không tiện đến làm phiền.
Cũng may lúc này lại xuất hiện một cái khe không gian nữa, Phục Hoạt Thiên Tôn đi ra khỏi khe không gian đó trước.
Mắt Nguyên Tội Thiên Tôn sáng lên, mở miệng hỏi: “Thần Phong, hắn…”
Còn chưa nói xong, một thân hình đã thong dong đi ra.
Không phải Hiên Viên Thần Phong thì là ai!
Chẳng qua so với lúc trước, lúc này trông Hiên Viên Thần Phong có vẻ suy yếu.
Sắc mặt hắn trắng bệch, không có tinh thần gì.
Mà Khê Ấu Cầm được Vãng Sinh Thiên Mệnh phục sinh thì lại tràn đầy sức sống…
“Con chào ông cố” Hiên Viên Thần Phong nhìn thấy Nguyên Tội Thiên Tôn thì cũng tỏ ra kích động.
Hắn và Khê Ấu Cầm đều cho rằng mình chết chắc rồi, không ngờ còn có ngày được nhìn thấy ánh mặt trời.
“Giờ này mà lễ nghi gì nữa!” Nguyên Tội Thiên Tôn bước tới, nâng Hiên Viên Thần Phong dậy.
Trong cả Hiên Viên gia, ông chỉ xem một mình Hiên Viên Thần Phong như cháu mình, đối xử như con trai ruột.
Vốn dĩ Nguyên Tội Thiên Tôn không ôm ấp tia hy vọng nào, nhưng Hiên Viên Thần Phong vẫn sống lại, thực sự khiến ông yên lòng…
Khi Hiên Viên Thần Phong bị Ma Ha đánh chết, hắn hoàn toàn không biết gì về sự phân tranh trong vũ trụ.
Nhưng từ miệng Phục Hoạt Thiên Tôn, hắn đã biết được một vài chi tiết.
Lúc này đây, ánh mắt hắn nhìn về phía La Chinh đã hoàn toàn thay đổi.
Trước đây, Hiên Viên Thần Phong đã dần bị La Chinh thuyết phục, cho rằng hắn là bạn bè của mình, còn bây giờ thì đã triệt để biến thành sùng bái!
Với các Đạo Tử hiện tại, không người nào có tư cách tham gia cuộc chiến giữa các Thiên Tôn.
Hoa Thiên Mệnh vẫn đang tu luyện, Cơ Lạc Tuyết và Liệt Thiên Hàn thì ở ẩn, các Đạo Tử khác cũng đang bế quan…
Nhưng La Chinh chẳng những đánh bại Đạo Tử Ma Ha mà còn giết chết rất nhiều Thiên Tôn Thánh tộc!
Trong khi hắn chết, vậy mà người này lại có năng lực tham gia vào cuộc chiến có cấp độ của thần!
Vấn đề không phải là người mạnh nhất vũ trụ Đại Diễn, mà một mình La Chinh đã quyết định thắng thua của trận chiến này.
Bây giờ nhìn La Chinh, trong đầu hắn đều là tôn kính.
“Cám ơn ngươi” Hiên Viên Thần Phong cười nói.
Hắn cũng biết cái mạng này của mình là do La Chinh nhặt trở về.
Chẳng qua, cơ thể hắn quá yếu ớt, cho dù Phục Hoạt Thiên Tôn đã dùng Vãng Sinh Thiên Mệnh để phục sinh lại thì đan điền của hắn vẫn không được đầy đủ.
Đối với võ giả bình thường, có lẽ đây là vết thương không thể chữa khỏi, nhưng với Hiên Viên gia thì đây không phải vấn đề gì lớn…
Chiến Bắc Hải không đi về Tiên Phủ trước.
Hắn tạm biệt La Chinh xong thì lập tức trốn vào chỗ sâu trong đỉnh trời vũ trụ Đại Diễn, rời khỏi vũ trụ thông qua cái khe trên bức tường than thở mà Mục Hải Cực đã đâm thủng.
Thân là người của điện Chiến Thần, hắn không hề lo lắng như Thi Tiểu Xảo.
Các Thiên Tôn hẹn nhau ngày gặp lại xong thì đều tự đi về nơi ở của chính mình.
Tuy các Thiên Tôn Thánh tộc đã bị tiêu diệt hết, nhưng trong vũ trụ Đại Diễn vẫn còn có rất nhiều bè đảng còn sót lại.
Các Thiên Tôn dẫn dắt thành viên trong gia tộc tiến hành một đợt càn quét cuối cùng…
La Chinh dẫn Khê Ấu Cầm và Huân trở về thánh địa Xung Tiêu, hội tụ với đám Ninh Vũ Điệp, La Niệm.
Toàn bộ vũ trụ sống sót sau tai nạn, các chủng tộc lớn cũng mở ra cách thức chúc mừng đặc biệt của mình, kéo dài một thời gian ngắn.
Mà trong thời gian này, Thần Dụ Thiên Tôn dẫn đầu bộ tộc, thu lại phần đất đai bị mất của liên minh Nhân Đạo.
Đồng thời, Thiên Đạo chấn động, Thiên Đạo của vũ trụ Đại Diễn lại rớt xuống một cái mũ Thiên Mệnh.
Cái mũ này bị Chư Thần Vô Niệm lấy được, nhưng cuối cùng lại đưa cho Tinh Ẩn Tự của thánh vực Vạn Phật.
Dù sao lần này thánh vực Vạn Phật bị tổn thất nghiêm trọng nhất, không những mất đi Lôi Phạt Thiên Tôn – một trong bốn vị Đại Thiên Tôn, mà bốn vị Thiên Tôn khác cũng đồng loạt ra đi, toàn bộ thánh vực Vạn Phật đã không còn Thiên Tôn nào trấn giữ.
Trước kia, khi gặp chuyện thế này, có lẽ các thế lực khác đã rục rịch, chia cắt hết thánh vực Vạn Phật.
Nhưng sau khi trải qua nguy cơ lần này, các chủng tộc khác nhau đều tỏ vẻ khiêm nhường nhiều hơn…
Một năm sau, Thiên Vị tộc phát thiệp đi khắp nơi, mở tiệc chiêu đãi tất cả các Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn, mời mọi người tụ hội về thánh địa Xung Tiêu.
Ngoài ra, các Đại Giới Chủ của các chủng tộc lớn, Thánh chủ thánh địa đều đến Thiên Vị tộc chúc mừng.
Bởi vì La Chinh đã giữ lời hứa, tổ chức hôn lễ với Khê Ấu Cầm.
Chương 1720: Người chúc mừng
Ngày này liền trở thành một ngày náo nhiệt nhất trong vũ trụ Đại DiễnBởi vì trong vũ trụ này có Thét Lệnh, cho nên phương thức dùng Thét Lệnh để chúc mừng vẫn tồn tại.
Nhưng đây cũng là phương thức chúc mừng xa xỉ nhất.
Dù sao, ngoài tấm Thét Lệnh của La Chinh ra thì các Thét Lệnh khác đều có giới hạn, dùng một tấm thì sẽ ít đi một tấm.
Nhưng ngày này, những tiếng chúc mừng La Chinh và Khê Ấu Cầm lại vang vọng hết lần này đến lần khác trong vũ trụ Đại Diễn.
“Hôm nay là ngày kết hôn của La Chinh và Khê Ấu Cầm, Vương Thanh ta đại diện thánh địa Tây Linh chúc các ngươi hạnh phúc mỹ mãn, vĩnh thọ giai lão…”
“Bách niên giai lão, vợ chồng hòa hợp, vĩnh viễn vui vẻ, sớm sinh quý tử, con cháu đầy đàn.
Thánh địa Long Trần chúc mừng vợ chồng La Chinh…”
“Phượng kêu tiếng ngọc, con cháu đầy đàn, đời đời hưng thịnh.
Đào xanh hát ca, trăm năm hòa hợp…”
Từng lời chúc mừng không ngừng vang vọng trong vũ trụ Đại Diễn…
Dưới chân núi Xung Tiêu, một tòa cung điện rộng lớn sừng sững.
Ở trong đó, người hầu mặc lễ phục không ngừng qua lại, hơn mười nghìn nhạc công cùng nhau chơi trống và đàn sắt.
Từng tiếng nhạc trầm bổng và vui mừng không ngừng vang lên.
Phần lớn các Thiên Tôn trong vũ trụ đều hướng tới những gì thiết thực và đơn giản.
Những thứ vinh hoa phú quý mà người phàm hướng tới bọn họ đã thấy quá nhiều rồi nên cũng đã quá chán ghét.
Nhưng điều đó không có nghĩa là quan tâm đến vẻ ngoài…
La Chinh đã hứa với Khê Ấu Cầm, nhưng hắn cũng không ngờ sẽ khoa trương và lớn như thế này.
Nhưng một mình hắn mọi việc đều do Thiên Vị tộc và Khê Ấu Cầm lo liệu, hắn cũng chỉ có thể nhắm mắt phối hợp…
“Ông nội! Đi bên này!”
Là thiên tài Khê Tiểu Giới năm đó của Hư Linh Tông ở Trung Vực đã tới.
Hiện giờ, Khê Tiểu Giới đã bước vào Sinh Tử Cảnh, cũng là nhân vật cốt cán trong Hư Linh Tông.
Năm đó khuôn mặt hắn vẫn đầy non nớt, còn hiện tại đã có thêm một chút chín chắn.
Hắn đang dẫn Thanh Hư đạo nhân tìm cửa vào cung điện.
Với phương pháp của Thiên Vị tộc, mời mọi người ở Trung Vực lên Thượng Giới cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.
Lần đầu tiên bước vào Thượng Giới, Khê Tiểu Giới còn rất tò mò với mọi thứ xung quanh: “Cường giả Thần Hải Cảnh! Thật là nhiều cường giả Thần Hải Cảnh… vậy mà lại chỉ là gác cổng?”
Ở hai bên cung điện này, ba trăm giáp sĩ mặc giáp vàng xếp thành chữ mở (开), những giáp sĩ này đều có tu vi Thần Hải Cảnh.
Nếu đề bất kỳ người nào trong số này xuống Hạ Giới thì đều có thể được phong làm Chiến Hoàng, Chiến Đế.
Nhưng ở chỗ này thì lại chỉ là gác cổng, Khê Tiểu Giới cũng trố mắt ra mà nhìn, chẳng nói được gì.
Mặc dù Thanh Hư đạo nhân cũng chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh, nhưng hắn đã sống lâu hơn Khê Tiểu Giới nhiều năm, ít nhiều gì cũng có một chút hiểu biết về tình hình của Thượng Giới.
Ở Hạ Giới, đại năng Thần Hải Cảnh có thể xưng Hoàng xưng Đế, nhưng ở trên Thượng Giới thì cũng chẳng là gì, chỉ là trong lòng hắn vẫn khá chấn động, chẳng qua không biểu hiện ra mà thôi.
Số lượng khách đến chúc mừng rất nhiều, lên tới một trăm nghìn người, nhưng trong Thiên Vị tộc có người phụ trách quản lý chung, chia khách thành các loại.
Trong đó Thiên Tôn của các chủng tộc lớn và các Thiên Tôn mới được lên chức trong năm nay được xếp vào một loại.
Tiếp theo là người chủ quản của các thế lực lớn, sau đó là thánh chủ của các thánh địa thập phẩm, xuống dưới nữa là Giới Chủ bình thường…
Trên quảng trường được lát bằng ngọc trong cung điện, các nhóm khách mới đều được sắp xếp rất rõ ràng.
Đến khi Khê Tiểu Giới bước vào quảng trường, hắn liền thấy mười cái cột ngọc cao tít tầng mây, dựng thẳng một bên.
Thấy kỳ quái nên hắn hỏi: “Những cây cột này để làm gì?”
“Ha, quê thật!” Một võ giả cười lạnh nói.
Võ giả kia liếc mắt, thản nhiên đánh giá Khê Tiểu Giới và Thanh Hư đạo nhân, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái: “Hai người các ngươi từ đâu đến? Sao lại có hai tên nhóc Sinh Tử Cảnh chui vào đây được vậy?”
Gọi Khê Tiểu Giới là nhóc thì còn được, nhưng Thanh Hư đạo nhân cũng đã hơn nghìn tuổi, dù thế nào thì cũng khó liên tưởng với chữ “nhóc”.
Nhưng trong Thượng Giới, từ trước đến nay đều lấy tu vi để cân nhắc vai vế, tuổi chỉ đứng thứ hai mà thôi.
Nghe nói như thế, Khê Tiểu Giới trừng mắt liếc võ giả kia một cái.
Đương nhiên hắn bị người khác mắng thì không sao, nhưng Thanh Hư đạo nhân cũng bị mắng theo, hắn làm sao chịu đựng được: “Ngươi nói gì?”
Vừa dứt lời, Thanh Hư đạo nhân lại vung tay lên, ý bảo Khê Tiểu Giới đừng nói nhiều.
Thanh Hư đạo nhân vừa mới quan sát một lúc, hoàn toàn không thể nhìn thấu tu vi của võ giả này.
Điều này nói rõ, tu vi của võ giả này cao hơn Thần Hải Cảnh.
Trong mắt Thanh Hư đạo nhân, những người ở đây đều là nhân vật lớn, đương nhiên hắn sợ Khê Tiểu Giới kích động rồi đắc tội với những nhân vật lớn này!
Võ giả kia là võ giả Giới Chủ Cảnh.
Trong mắt Giới Chủ, võ giả Sinh Tử Cảnh được xếp vào hạng võ giả chưa “nhập môn”.
Trong thánh địa hắn cai quản thì những võ giả này cũng chỉ được coi là đệ tử thực tập thôi, vậy mà còn dám chống lại hắn?
Những võ giả này cười khà khà: “Trông hai ngươi lén lút như vậy, sợ là thừa dịp ở đây đông người, muốn vơ vét gì đó đây mà.
Để ta thay Thiên Vị tộc đuổi các ngươi đi!”
Nói xong, người kia bước đến, tùy tay vạch một cái, trước người hắn liền xuất hiện một cái khe không gian.
Ngay sau đó, hắn liền bắt lấy Khê Tiểu Giới, nhét vào trong cái khe không gian kia… Không ngờ người này lại sử dụng dịch chuyển không gian, đuổi Khê Tiểu Giới và Thanh Hư đạo nhân đi!
Với tu vi của võ giả này, Khê Tiểu Giới và Thanh Hư đạo nhân đâu thể phòng thủ?
Nhưng hắn còn chưa kịp ném thì một cái khe không gian khác đã đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh, đồng thời từ trong cái khe kia truyền đến một giọng nói lạnh lùng!
“Dừng tay!”
Người tới là Huyễn Diệu Thiên Tôn của Thiên Vị tộc.
Võ giả kia thấy Huyễn Diệu Thiên Tôn xuất hiện liền ngây người.
Các võ giả khác có mặt ở đây thấy Huyễn Diệu Thiên Tôn thì đều đứng dậy, chắp tay chào ông.
“Thiên, Thiên Tôn đại nhân” Võ giả kia lắp bắp nói.
Dường như hắn ý thức được bản thân đã làm sai chuyện gì đó, nhưng vẫn nói: “Hai tên trộm này muốn chui vào đây, nhưng ta thay các ngươi đuổi rồi…”
Khê Tiểu Giới vẫn còn bị võ giả kia túm trong tay.
Chỉ là cái túm nhẹ nhưng Khê Tiểu Giới phát hiện hắn không thể vận chuyển chân nguyên, trên mặt đầy vẻ buồn bực.
Nghe thấy võ giả này sợ hãi kêu lên hai chữ Thiên Tôn như vậy, Khê Tiểu Giới cũng sợ ngây người.
Nhưng khi ngước lên, ánh mắt hắn lại lấp lánh, cười nói: “Ta từng gặp ngươi! Ngươi từng đến Vân Điện!”
“Tiểu Giới, không được vô lễ.
Xin chào Thiên Tôn đại nhân” Thanh Hư đạo nhân biết Thiên Tôn là nhân vật cấp cao trong vũ trụ, gần như là nhân vật tai to mặt lớn mà bọn họ dù có ngửa mặt trông lên cũng không thấy được.
Mặc dù trông Khê Tiểu Giới đã chín chắn hơn rất nhiều, nhưng thiên tính lại khó thay đổi, vẫn là vẻ mặt cười đùa nghịch ngợm.
Quả thật hắn từng gặp Huyễn Diệu Thiên Tôn.
Năm đó, khi người dân Trung Vực tập trung ở Vân Điện, đúng lúc Vu tộc thượng cổ xâm lược, chính Huyễn Diệu Thiên Tôn đã ra tay trong Vân Điện.
Huyễn Diệu Thiên Tôn mặt lạnh trợn mắt nhìn võ giả kia, thuận tay nắm lấy.
Khê Tiểu Giới liền cảm thấy một dòng sức mạnh vô hình kéo mình qua, vững vàng đứng ngay ngắn, sau đó hắn lại khách khí nói với Thanh Hư đạo nhân: “Rất xin lỗi, lần này khách khứa quá nhiều, khó tránh khỏi có chỗ sơ xuất, cũng mong Khê gia bỏ qua!”
Các Giới Chủ xung quanh thấy thái độ của Huyễn Diệu Thiên Tôn như thế thì cả đám liền trợn mắt há mồm.
Huyễn Diễu Thiên Tôn khách khí với hai tên Sinh Tử Cảnh như vậy, khiến bọn họ nghi ngờ không biết có phải bản thân bị hoa mắt hay không!
Khê gia này là thế nào?
Bọn họ đã nghe nói Hiên Viên gia, Quý gia, Cơ gia… Duy chỉ chưa bao giờ nghe nói về Khê gia gì đó.
Nhưng có người đầu óc nhanh nhạy thì sẽ lập tức hiểu ra ngay.
Chẳng phải lần này La Chinh kết hôn với cô gái họ Khê sao? Hai người này là người nhà mẹ đẻ của cô dâu!
Sau khi Huyễn Diệu Thiên Tôn tỏ ý xin lỗi, sau đó bỗng nhiên lại duỗi tay ra, bắt lấy võ giả kia, đồng thời thi triển ra một chiêu dịch chuyển không gian tương tự, ném võ giả ấy vào trong cái khe kia.
Nhưng khoảng cách dịch chuyển không gian của Huyễn Diệu Thiên Tôn thì xa hơn nhiều, ông ném thẳng võ giả này ra khỏi Xung Tiêu giới…
Được Huyễn Diệu Thiên Tôn dẫn dắt, Khê Tiểu Giới và Thanh Hư đạo nhân được sắp xếp ở hàng đầu của quảng trường này, ngồi chung với nhiều Thiên Tôn.
Sau khi vào chỗ, rốt cuộc Khê Tiểu Giới đã bắt đầu ngoan ngoãn.
Mặc dù hắn cũng rất tò mò về mọi thứ xung quanh, nhưng cảm nhận được khí tức như có như không tỏa ra từ các Thiên Tôn nên vẫn cảm thấy áp lực khá lớn!
Mà không lâu sau, cuối cùng Khê Tiểu Giới đã biết rõ tác dụng của mười cây cột kia.
Trên bầu trời truyền đến từng tiếng sấm giống như tiếng rồng ngâm, phía chân trời có mười con Chân Long lượn vòng tới.
Chín con Chân Long từng có thể biến hình thành người, nhưng với thân Thiên Diễn hiện tại thì nó khó có thể biến hình được.
Về phần rồng tổ, mặc dù linh trí đã được mở rộng, nhưng giai đoạn hiện tại nó vẫn không thể biến hình, cho nên chỉ có thể duy trì hình dạng ban đầu.
Tiếng rồng ngâm vang lên, mười con Chân Long lượn vòng ở trên những cây cột kia với hình dáng hoàn toàn khác nhau…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









