[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 337 : Tàn sát (c1681-c1685)
❮ sautiếp ❯Chương 1681: Tàn sát
“Ầm ầm!”Đại Thiên Tôn vừa định mời Mục Hàn đại nhân ra mặt, Thiên Đạo trong vũ trụ Đại Cực đã bắt đầu chấn động.
Các Thiên Tôn Thánh tộc tại nơi đây đều cảm nhận được một cơn chấn động.
Bỗng chốc, sắc mặt họ cứng đờ.
Thiên Đạo trong vũ trụ Đại Cực chưa từng chấn động dữ dội như thế này.
Sự chấn động đến mức độ này chính là báo hiệu cho cái chết của rất nhiều Thiên Tôn.
Không cần phải nói thì các Thiên Tôn Thánh tộc cũng đã có thể đoán được điều gì đang xảy ra trong vũ trụ Đại Diễn.
Ngay lúc này…
Cả Quỳ Thủy giới đều bị phá hủy một cách nghiêm trọng.
Trên thánh đàn to lớn lan ra từng vòng sáng màu vàng, che phủ các Thiên Tôn Thánh tộc ở bên trong.
Thánh Đàn Thiên Tôn ngồi ngay ngắn trên đỉnh của thánh đàn, cố gắng thôi thúc số trời của bản thân.
Thánh Đàn Thiên Tôn vốn thích ra vẻ tao nhã thanh lịch, nhưng giờ phút này lại trông cực kỳ nhếch nhác.
Gã đã chặt đứt một cánh tay, trên bộ giáp vàng cũng có rất nhiều vết nứt vỡ.
Nhưng so với Thánh Đàn Thiên Tôn thì tình trạng các Thiên Tôn Thánh tộc khác càng thê thảm hơn.
Chỉ trong thời gian một nén hương ngắn ngủi, hơn năm mươi Thiên Tôn Thánh tộc đã chết mất hơn một nửa, chỉ còn lại hơn hai mươi Thiên Tôn đang vây quanh thánh đàn, dựa vào nó để chống đỡ.
Nhưng đa số Thiên Tôn đều đã dần đuối sức, gần như nỏ mạnh hết đà.
“Vút!”
Bốn luồng ánh sáng lấp lánh từ trên trời lao đến.
Đó chính là bốn thanh kiếm Trường Đằng, Phật Hoàng, Trùng Dương, Thiên Nha do Khê Ấu Cầm khống chế!
Kiếm trận Lục Thần đã được Thiên Vị tộc bắt đầu bố trí từ lúc Khê Ấu Cầm sinh ra.
Ngày hôm nay, cuối cùng nó đã phát huy công dụng.
Kiếm trận này tên là Lục Thần, có nghĩa ngay cả thần cũng có thể giết chết, những Thiên Tôn này làm sao có thể chống lại?
Nếu như là trước kia, cho dù không đánh lại được thì những vị Thiên Tôn này vẫn có thể trốn thoát.
Tuy kiếm trận do bốn thanh kiếm kết hợp rất phức tạp, nhưng với bản lĩnh hiện tại của Khê Ấu Cầm, muốn vây hãm nhóm Thiên Tôn vẫn là điều không thể.
Vừa rồi, sau khi Tinh Vĩ thi triển thuật Tinh Phong thì đã trực tiếp đóng đinh những Thiên Tôn này trong Quỳ Thủy giới.
Lúc này, bọn họ chính là bia ngắm sống trong mắt Khê Ấu Cầm, Phối hợp với bốn thanh kiếm thần sức mạnh vô địch, đến cả Khê Ấu Cầm cũng cảm thấy sợ hãi trước uy lực nó.
Chỉ riêng mình nàng thôi mà đã giết được hơn chín vị Thiên Tôn!
“Bốn thanh kiếm kia lại tới nữa kìa!”
“Thánh Đàn Thiên Tôn! Cứu mạng!”
“Ta qua chặn bốn thanh kiếm kia lại!”
Trong mắt Thiên Tôn Thánh tộc nơi đây, bốn thanh kiếm kia đáng sợ như tử thần.
Mỗi một lần xuất hiện, chúng luôn có thể cướp đi tính mạng của một hai vị Thiên Tôn.
Khi bốn thanh kiếm xông đến phía trên thánh đàn, chúng bị màn sáng màu vàng kim lan ra từ thánh đàn này ngăn lại.
Khê Ấu Cầm ngồi trên thuyền chiến, ánh mắt lạnh nhạt, ngón tay lần lượt thực hiện các động tác.
Những thanh kiếm tỏa sáng với nhiều vòng ánh sáng khác nhau, bắt đầu liên tục đập lên màn sáng màu vàng kim.
“Đinh đinh đinh đinh!”
Chỉ trong thoáng chốc, bốn thanh kiếm đã đập hơn chục nghìn lần!
Sau mỗi một lần va chạm, màn sáng màu vàng kim tỏa ra từ thánh đàn sẽ mờ dần đi.
“Crắc!”
Kèm theo tiếng vỡ vụn chói tai, cuối cùng màn sáng đã bị phá nát!
Trong giây phút màn sáng vỡ vụn, không chỉ có bốn thanh kiếm kia giết vào, mà cùng lúc đó còn có thêm hai người nữa!
Một người là La Chinh, người còn lại là Thần Dụ Thiên Tôn!
La Chinh dựa vào khóa Không Luyến của Vân Hồ Thiên Tôn, trực tiếp xuất hiện phía sau một vị Thiên Tôn Thánh tộc.
Phản ứng của vị Thiên Tôn Thánh tộc này cũng cực kỳ nhanh nhạy.
Trong giây phút khi La Chinh xuất hiện, gã bèn dồn sức vung cây đinh ba trong tay về phía La Chinh.
Tên Thiên Tôn Thánh tộc này đã kích phát số trời của bản thân đến cực hạn, uy lực của một đinh ba này có thể đâm xuyên qua vạn vật trong thiên hạ.
Nhưng mà La Chinh hoàn toàn không hề tránh né, chỉ dùng thân thể chặn lại đòn công kích của tên Thiên Tôn Thánh tộc kia.
Cùng lúc đó, trọng kiếm Đại Thiên trong tay hắn chợt chém ra.
“Đoạn Nhân Thần Quang!”
Ánh sáng xanh lướt qua, cắt đứt nhân quả.
Sau khi mất đi số trời, gần như cây đinh ba của tên Thiên Tôn kia không còn chút uy hiếp nào với La Chinh.
La Chinh mặc cho đinh ba đâm lên người mình.
Một tiếng giòn tan vang lên, áo đồng tâm của hắn còn không hề bị rách một chút nào.
Sau khi cứng rắn đỡ một đòn này, trong mắt La Chinh lộ ra sát khí hung tàn: “Dịch Thần Nhất Kiếm!”
“Phập!”
Thiên Tôn kia không thể dùng thuật dịch chuyển không gian, nên trốn cũng trốn không thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn La Chinh cầm trọng kiếm hung hãn chém về phía mình.
Dưới kiếm ý mạnh mẽ quét qua, cả người gã lẫn thế giới trong cơ thể đều bị hóa thành bột.
Trong lúc La Chinh đánh chết gã Thiên Tôn Thánh tộc này, Thần Dụ Thiên Tôn ở cách đó không xa cũng đang lướt qua một vị Thiên Tôn khác.
Chủy thủ trong tay bà nhẹ nhàng cắt qua gò má vị Thiên Tôn kia, mũi chủy thủ cắt ra một vết máu tinh tế trên khuôn mặt chữ điền của người nọ, giống như đang khiêu khích, chứ chưa lấy đi tính mạng của đối phương.
Tên Thiên Tôn Thánh tộc kia nổi giận, vung cây rìu lớn trong tay đuổi theo giết Thần Dụ Thiên Tôn.
Thân hình uyển chuyển của Thần Dụ Thiên Tôn giống như bươm bướm xuyên qua nghìn hoa, trên khóe môi là nụ cười như có như không, liên tục dạo chơi giữ từng nhát rìu.
Chẳng mấy chốc, miệng vết thương trên gò má của Thiên Tôn Thánh tộc kia bắt đầu lan ra ánh sáng màu tím nhạt.
Vết thương rất nhỏ kia không ngừng mở rộng trên gương mặt của người đó, liên tục kéo dài đến cổ cũng như các nơi khác trên cơ thể!
Sau khi Thần Dụ Thiên Tôn gánh vác số trời thì đã tu hành một môn công pháp cực kỳ độc ác, cũng là một trong những tuyệt học của La Tiêu, Tự Diệt Quyết.
Võ giả đến cấp bậc này thường sẽ không sợ các loại độc dược, vì cho dù là thân thể hay máu huyết cũng đã tu luyện đến một cực hạn.
Sau khi độc dược chui vào cơ thể thì vẫn có thể dễ dàng ép ra, thậm chí trực tiếp cắn nuốt độc dược kia.
Tự Diệt Quyết là một dạng độc thuật, nhưng nó cũng không phải độc, mà là một năng lực cực kỳ đặc biệt.
Bất kỳ sinh linh nào bị Thần Dụ Thiên Tôn tấn công, cho dù là chỉ bị cắt ra một vết thương nhỏ thì cũng chắc chắn phải chết.
Nói chính xác ra thì cũng không phải là đối thủ bị Thần Dụ Thiên Tôn giết chết.
Mà là năng lượng đặc biệt kia sẽ trực tiếp dẫn dắt tất cả năng lượng trong cơ thể đối phương tự hủy diệt chính mình.
Cho dù là máu huyết hay chân nguyên trong đan điền thì cũng đều bắt đầu điên cuồng tự làm tổn thương thân thể, cho đến khi đối phương chết đi.
Điều này cũng được xem như là tự sát, cho nên mới có tên là Tự Diệt Quyết.
Chính vì có được phần số trời đáng sợ như vậy nên Thần Dụ Thiên Tôn mới có thể thăng cấp vào hàng ngũ Thiên Tôn cấp cao!
La Chinh và Thần Dụ Thiên Tôn đã đánh chết hai gã Thiên Tôn một cách gọn lẹ, khi lướt qua nhau, họ có liếc nhìn nhau một cái.
La Chinh còn đang chim trong thần đạo Đoạn Tình, ánh mắt lạnh lẽo kia chỉ liếc nhìn Thần Dụ Thiên Tôn một cách thản nhiên.
Đôi mắt đẹp của Thần Dụ Thiên Tôn khi nhìn về phía La Chinh thì có chút ý cười, có vẻ rất tán thưởng.
Sau đó, hai người bước vào vết nứt không gian, rời đi cùng một lúc.
Tất nhiên là Thần Dụ Thiên Tôn dùng thuật dịch chuyển không gian, còn La Chinh thì bị Vân Hồ Thiên Tôn kéo về.
Ngoài hai người bọn họ ra thì đám người Nguyên Tội Thiên Tôn, Lôi Phạt Thiên Tôn cũng tự lấy mạng hai gã Thiên Tôn Thánh tộc.
Cùng lúc đó, Thánh Đàn Thiên Tôn trên thánh đàn chợt vỗ hai tay vào với nhau, một nửa chân nguyên từ thế giới trong cơ thể rót vào thánh đàn như nước biển.
Vài gã Thiên Tôn bên cạnh cũng giống vậy, thế giới trong cơ thể do bọn họ cực khổ dựng lên đã hoàn toàn sụp đổ, các sinh linh trong đó cũng đã tự phân hủy.
Sau khi bước vào vũ trụ Đại Diễn, đám Thiên Tôn này không thể cùng nhau bố trí trận pháp cường đại.
Dù sao, lực lượng tinh nhuệ chân chính còn ở lại vũ trụ Đại Cực, bọn họ chẳng qua chỉ là người mở đường mà thôi.
Chính vì như thế nên trong cuộc chiến với những Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn, bọn họ mới ở thế rất bất lợi.
May mắn là số trời của Thánh Đàn Thiên Tôn thuộc loại cực kỳ mạnh, dựa vào thánh đàn này nên bọn họ vẫn còn có thể cố gắng chống đỡ.
Nếu không phải nhờ tòa thánh đàn này thì e rằng giờ phút này, cả lũ đã sớm chết hết.
Vài gã Thiên Tôn phối hợp rót vào một lượng lớn chân nguyên, trong tòa thánh đàn kia lại một con vật bò ra.
Đó là một con khỉ nhỏ với ánh vàng rực rỡ.
Trong khoảnh khắc con khỉ này xuất hiện, nó ngay lập tức ngửa mặt lên trời gầm lên một hồi.
Chỉ thoáng chốc, ánh sáng màu vàng kim tỏa ra vạn trượng!
Ánh sáng vàng kim cực kỳ sắc bén, như kiếm như đao, bắn ra bốn phía với tốc độ cực nhanh.
Lúc trước, ánh sáng vàng kim này đã từng giết chết hai vị Thiên Tôn của Thiên Vị tộc và liên minh Nhân Đạo.
Nhưng cùng một thủ đoạn mà dùng lại lần nữa thì tất nhiên sẽ vô tác dụng.
Các vị Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn đã sớm bỏ trốn mất dạng, những luồng ánh sáng vàng này chỉ có thể đánh vào không trung.
Sau khi ánh vàng này tỏa ra vạn trượng thì nó bắt đầu ngưng kết lại một lần nữa, tạo thành một vòng sáng màu vàng kim bao trọn cả thánh đàn, giành lấy một chốc tạm nghỉ cho mấy tên Thiên Tôn Thánh tộc.
Thế nhưng, Khê Ấu Cầm lại điều khiển bốn thanh thần kiếm Trường Đằng, Phật Hoàng, Trùng Dương, Thiên Nha xuất hiện ở bên ngoài vòng sáng một lần nữa.
Khi nhìn thấy bốn thanh kiếm kia, trong mắt Thánh Đàn Thiên Tôn đầy vẻ tuyệt vọng.
Chương 1682: Mục Hàn
Các Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn giống như một bầy sóiCứ sau mỗi lần bốn thanh kiếm kia phá vỡ vòng ánh sáng màu vàng trên thánh đàn, La Chinh và những người khác đều nhân cơ hội đồng loạt ra tay.
Bọn họ lấy mạng mấy tên Thiên Tôn Thánh tộc với tốc độ cực kỳ nhanh.
Khi con khỉ nhỏ màu vàng xuất hiện, mọi người lại lặng lẽ rút lui…
Sau nhiều lần như vậy, sự chống cự của Thánh Đàn Thiên Tôn liền trở thành một trò cười.
Gã chỉ có thể trơ mắt nhìn đồng tộc của mình không ngừng ngã xuống…
Sau một thời gian, số lượng Thiên Tôn Thánh tộc phòng thủ xung quanh thánh đàn càng ngày càng ít.
Hai mươi Thiên Tôn ban đầu giờ chỉ còn sót lại có ba người.
“Không ngờ cuối cùng Thánh Đàn Thiên Tôn ta lại chết ở nơi này.
Trận chiến này vốn dĩ không công bằng, các ngươi chỉ là dựa vào vị thần đó mà thôi!” Thánh Đàn Thiên Tôn hét lên trong tuyệt vọng.
Tiếng hét đó vang vọng trong Quỳ Thủy giới, chứa đựng sự bi thương cùng căm hận.
Nếu không phải Tinh Vĩ dùng thuật Tinh Phong khóa không gian của bọn họ lại thì năm mươi Thiên Tôn Thánh tộc này sẽ không bị đánh bại thê thảm như vậy, Thiên Tôn Thánh tộc bị giam cầm trong Quỳ Thủy giới, chỉ có thể là bia ngắm sống mà thôi.
Sau khi nghe Thánh Đàn Thiên Tôn nói vậy, La Chinh lặng lẽ xuất hiện lần nữa, đứng trước thánh đàn.
Đồng thời, Thần Dụ Thiên Tôn, cùng với Huân đang cầm Thánh Thương trong tay cũng bước ra từ trong vết nứt không gian.
Bên cạnh cũng ngày càng có nhiều Thiên Tôn tập hợp lại…
“Đúng là trâng tráo, Thánh tộc các ngươi xâm chiếm vũ trụ Đại Diễn của bọn ta thì có cái gì gọi là công bằng sao?” Nguyên Tội Thiên Tôn gằn giọng.
Hiên Viên Thần Phong đã chết trong tay Ma Ha, mối thù này vẫn luôn khắc sâu trong tim ông.
Có thể nói, ông hận thấu xương Thánh tộc.
“Nói đúng lắm, không phải tộc ta thì nhất định có ý đồ xấu, chẳng lẽ ngươi còn muốn đánh với bọn ta trên võ đài sao?” Lôi Phạt Thiên Tôn chế giễu.
Cuộc chiến giữa các tộc khác nhau thường rất khốc liệt.
Lúc Thánh tộc còn chưa xâm lược, cuộc tranh đấu giữa Nhân tộc, Yêu Dạ tộc và Ma tộc vẫn luôn chưa từng chấm dứt.
Mâu thuẫn giữa các chủng tộc khác nhau là điều không thể hòa giải được.
Tuy nhiên, ba chủng tộc lớn này đều là những sinh linh được sinh ra trong vũ trụ Đại Diễn.
Hiện giờ, khi đối mặt với “ngoại tộc” là Thánh tộc, họ bỗng dưng đoàn kết lại.
Xét cho cùng thì Thánh tộc là đến từ một vũ trụ hoàn toàn xa lạ.
Trong mắt nhiều Thiên Tôn, chỉ cần có thể giữ được vũ trụ Đại Diễn thì dù dùng thủ đoạn gì cũng không còn là điều cấm kỵ nữa.
Thánh Đàn Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào những người đang có mặt, trên khuôn mặt tuyệt vọng chợt nở nụ cười: “Đúng là không công bằng thật! Nhưng cho dù bọn ta có chết, cũng sẽ kéo các ngươi chôn cùng.
Xem vũ trụ Đại Diễn các ngươi làm thế nào để chạy thoát khỏi lòng bàn tay của Thánh tộc bọn ta!”
Thánh Đàn Thiên Tôn tin rằng Đại Thiên Tôn sẽ trả thù cho gã, nhưng gã lại không thể nhìn thấy khoảnh khắc đó rồi.
Lúc này, gã chỉ có thể nói ra những lời mỉa mai châm chọc mà thôi.
Tuy nhiên, câu nói này của Thánh Đàn Thiên Tôn không có bất kỳ tác dụng gì.
Không ngừng có Thiên Tôn đến nơi này, tất cả đều dùng ánh mắt lãnh đạm nhìn chằm chằm vào Thánh Đàn Thiên Tôn.
“Ngươi nói hết chưa?” Thần Dụ Thiên Tôn từ tốn hỏi, chủy thủ trong tay phát ra ánh sáng màu tím nhạt.
“Hừ, không cần các người ra tay!” Thánh Đàn Thiên Tôn vung tay, đột nhiên đan điền của gã hóp xuống, một luồng sức mạnh bắt đầu ngưng tụ lại trong đó.
Hai gã Thiên Tôn Thánh tộc còn lại cũng làm điều tương tự.
“Ầm ầm! Ầm ầm!”
Ba gã Thiên Tôn này đã sử dụng chút chân nguyên cuối cùng trong đan điền, khiến bản thân tự nổ tung.
Vốn dĩ, với thực lực của Thiên Tôn thì khi tự nổ sẽ có uy lực vô cùng khủng khiếp.
Tuy nhiên, ba gã Thiên Tôn này đã như đèn khô dầu cạn, nên vụ nổ này không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho những người có mặt…
Cùng với việc Thánh Đàn Thiên Tôn tự nổ tung, thánh đàn cũng từ từ biến mất, kể cả con khỉ màu vàng đang nằm trên thánh đàn cũng thế.
Nó chỉ kịp ré lên một tiếng, trừng đôi mắt dữ tợn nhìn mọi người, rồi không cam tâm tiêu tán trước mắt bọn họ.
Thiên Tôn ngã xuống, nhưng số trời sẽ không biến mất.
Những phần số trời này đều sẽ trở lại trong Thiên Đạo của vũ trụ Đại Cực.
Đây là trận chiến đầu tiên giữa vũ trụ Đại Diễn và vũ trụ Đại Cực.
Sau nhiều năm ẩn nhẫn, đột nhiên phát động một cuộc tấn công lại có thể giết chết một phần ba số Thiên Tôn của Thánh tộc một lúc.
Toàn bộ quá trình có thể nói là vô cùng thuận lợi, chỉ có hai vị Thiên Tôn ngã xuống, thậm chí lão tộc trưởng còn chưa kịp ra tay.
Nhưng trong lòng mọi người vẫn vô cùng nặng nề, vì đối thủ chân chính còn đang ở trong vũ trụ Đại Cực.
Đợi đến khi Thánh tộc mở ra bức tường than thở, vũ trụ Đại Diễn sẽ phải đối mặt với sự trả thù điên cuồng của Thánh tộc.
Đây là một áp lực vô hình.
Trận chiến giữa các Thiên Tôn đã khiến toàn bộ Quỳ Thủy giới sụp đổ, cho dù Thiên Tôn ra tay cũng không thể khôi phục.
Nhưng vũ trụ có năng lực tự chữa lành, sau những năm tháng dài đằng đẵng, Đại Giới này sẽ nhanh chóng tự chữa lành vết thương.
Chỉ có điều, xét cho cùng nó vẫn không thể hình thành một Đại Giới hoàn chỉnh được nữa, chỉ có thể giống Tranh Hải giới, trở thành một Đại Giới rách nát.
Nhưng đây đã là kết quả tốt nhất.
Lúc đầu, chỉ có bốn năm vị Thiên Tôn đánh nhau mà đã làm tan nát cả Tranh Hải giới.
Nhưng ở đây có đến trăm vị Thiên Tôn đánh nhau, nếu không phải Tinh Vĩ giam cầm Thiên Tôn Thánh tộc thì chỉ sợ không chỉ có Quỳ Thủy giới tan nát, mà cả hàng trăm nghìn Đại Giới cũng vậy.
Hiện nay, trong vũ trụ Đại Diễn vẫn còn rất nhiều võ giả Thánh tộc.
Song khi đã mất đi sự chống đỡ của Thiên Tôn, những võ giả Thánh Tộc trong vũ trụ Đại Diễn cũng không sống được bao lâu nữa.
Các loại thiên tai trong vũ trụ đủ để dọn dẹp sạch sẽ đám võ giả này, chỉ cần có thời gian nhất định mà thôi.
Trước mắt, bọn họ nên nghĩ cách đối mặt với sự phản công của Thánh tộc.
Chính vào lúc này, Tinh Vĩ lại xuất hiện trước mặt mọi người, trên mặt nở nụ cười gượng gạo, “Thánh tộc… đã bắt đầu phá vỡ biên giới rồi”
Vượt qua bức tường than thở là điều vô cùng khó khăn.
Thánh tộc đã bắt đầu hành động từ mấy trăm năm trước.
Nếu không nhờ sự giúp đỡ của Mục Hải Cực thì sợ là còn phải mất thêm mấy trăm năm nữa.
Tinh Vĩ chẳng qua chỉ dùng một viên Ám Tinh cộng thêm thuật Tinh Phong để lấp kín lỗ hổng trên bức tường mà thôi.
Với tư cách là một vị thần, tất nhiên là chiêu thức này của Tinh Vĩ rất lợi hại, nhưng cũng không phải là chướng ngại không thể vượt qua!
Giờ đây, trước bức tường than thở…
Đại Thiên Tôn Thánh tộc cùng nhiều Thiên Tôn Thánh tộc khác đang đứng sừng sững, trên mặt những vị Thiên Tôn này đều đầy vẻ đau thương…
Sự rung chuyển của Thiên Đạo đã kéo dài trong một thời gian dài.
Theo suy đoán của bọn họ, có lẽ những Thiên Tôn đi trước đã ngã xuống toàn bộ, không còn một ai sống sót!
Những Thiên Tôn Thánh tộc này chia làm không ít phe phái, cũng có những lúc tranh chấp lẫn nhau, nhưng vẫn coi như là đồng tộc.
Mối quan hệ cá nhân giữa họ vô cùng thân thiết.
Trong nháy mắt có nhiều Thiên Tôn chết đi trong một vũ trụ khác như vậy, đương nhiên là bọn họ sẽ đau lòng.
Phía trước các Thiên Tôn có một thanh niên mặc quần áo đen, đứng lơ lửng giữa không trung.
Chàng trai này lộ ra một khí thế mơ hồ, tuy điềm đạm, nhưng lại khiến người khác rất ấn tượng.
Khí thế này chính là “thế”.
Chàng trai trẻ mặc đồ đen này chính là đệ tử của Mục Hải Cực, thần Mục Hàn.
Tất cả truyền thừa của Mục Hàn đều đến từ Mục Hải Cực, vì vậy “thế” của ông ta rất giống với “thế” phát ra từ vật thu thiên do Đại Thiên Tôn khống chế.
Nếu cẩn thận phân biệt thì vẫn có nhiều điểm khác nhau.
“Hừ, chỉ là dựa vào sức mạnh từ các ngôi sao để sắp đặt kết giới mà thôi, chút tài mọn!” Nhìn lối đi bị chặn, Mục Hàn nở nụ cười nhẹ.
“Mục Hàn đại nhân, có thể nhanh chóng ra tay không, Thánh tộc chúng ta…” Ngân Sí Thiên Tôn của Thánh tộc nôn nóng nói, con cái của vị Thiên Tôn này đều gia nhập đội quân viễn chinh, lúc này chưa rõ sống chết.
“Thúc giục cái gì?” Mục Hàn lạnh nhạt liếc vị Thiên Tôn đó.
“Ngân Sí, không được vô lễ với Mục Hàn đại nhân!” Đại Thiên Tôn trách mắng.
“Nhưng…” Ngân Sí Thiên Tôn lộ vẻ phẫn nộ.
Thánh tộc bọn họ vì Mục Hải Cực mà bán mạng.
Mục Hải Cực là chúa tể thống trị cả vũ trụ.
Thánh tộc không có tư cách cự tuyệt bất kỳ yêu cầu nào của Mục Hải Cực, nhưng điều này không có nghĩa là nội bộ Thánh tộc không có bất kỳ ý kiến gì.
Cho dù có giúp Mục Hải Cực phá hủy toàn bộ vũ trụ Đại Diễn thì cũng có ích lợi gì đối với Thánh tộc bọn họ chứ?
Những vị Thiên Tôn này bán mạng vì Mục Hải Cực, nhưng tên đệ tử Mục Hàn của Mục Hải Cực này lại làm việc chậm rì rì.
Dường như ông ta căn bản không để tâm đến việc này.
Trong lòng các vị Thiên Tôn đang có mặt đều khó tránh khỏi có ý kiến…
Tuy nhiên, Mục Hàn căn bản không quan tâm.
Trong mắt sinh linh Thần Vực, những sinh linh thứ cấp này căn bản không phải là sinh linh chân chính, mà chỉ là “thứ” do chân nguyên hóa thành thôi.
Dù có chết bao nhiêu đi chăng nữa thì ông ta cũng không quan tâm.
Sau khi nhảy lên một cách nhẹ nhàng, Mục Hàn đã nhảy vào trong lối đi của bức tường than thở.
Sau đó, đột nhiên có một chùm ánh sáng màu vàng nhạt bắn ra từ lối đi.
Chùm ánh sáng này phản chiếu từ lối đi ra ngoài, chiếu thẳng vào bầu trời…
Tất cả Thiên Tôn nghe thấy Mục Hàn hét lên: “Phá”
“Ầm!”
Một âm thanh nặng nề vang lên, lập tức có luồng không khí không ngừng bị hút vào, lối đi giữa hai vũ trụ lại lần nữa được mở ra.
Chương 1683: Một bước đạp vỡ thế giới
Khối lượng viên Ám Tinh lớn một cách kinh ngạcTinh Vĩ dùng tốc độ rất cao để đạp viên Ám Tinh này từ trên không trung sâu thẳm xuống, khiến nó lao về phía lối đi với một lực va chạm khủng bố.
Trước đây, Đại Thiên Tôn muốn dựa vào “thế” của vũ trụ Đại Cực để loại bỏ viên Ám Tinh này, nhưng chỉ đành thất bại.
Thật không ngờ, lúc này nó lại bị Mục Hàn cứng rắn đánh vỡ…
“Ầm!”
Trong vũ trụ Đại Diễn, viên Ám Tinh này bị thổi bay ra khỏi lối đi, tạo thành một đường cong cực lớn vắt ngang qua không trung, rồi rơi thẳng xuống đỉnh Đại Giới.
Làm thế nào mà Đại Giới này có thể chịu được sức nặng của viên Ám Tinh đây?
Ám Tinh rơi vào trong bùn, nhưng lại giống như rơi vào trong nước, nó chìm thẳng xuống, nhanh chóng biến mất không còn dấu vết.
Mục Hàn bước ra từ lối đi, hít hít mũi, ông ta hơi nhăn mày khi cảm nhận được sức mạnh của phong ấn trong Đại Giới này.
Những Thiên Tôn bước vào cùng Mục Hàn cũng đều cảm nhận được một sự gò bó cực độ.
Có Thiên Tôn thử ngưng tụ quy tắc không gian, nhưng ngay sau khi ngưng tụ, lực quy tắc này lập tức bị tan vỡ, biến mất không còn dấu vết…
“Cảm giác này thật khó chịu” Mục Hàn nhẹ giọng nói.
Giải trừ phong ấn của một giới là chuyện tương đối phiền phức, nhưng Mục Hàn căn bản không nghĩ đến việc đi giải trừ phong ấn.
Ông ta chỉ duỗi một chân ra, giẫm nhẹ lên mặt đất.
Một khí thế ôn hòa truyền từ ngón chân của ông ta lan rộng ra ngoài.
“Ầm ầm ầm ầm!”
Một làn sóng mờ nhạt lan ra ngoài dọc theo các ngón chân của Mục Hàn, nhanh chóng lan khắp Đại Giới.
Ngay lập tức, cả Đại Giới đều rung chuyển theo tần số này.
Trong Đại Giới này còn có rất nhiều võ giả Thánh tộc và người thường còn sống sót.
Lúc này, bọn họ thấy dưới chân liên tục xuất hiện những vết nứt nhỏ, đây không giống như một trận động đất thông thường.
Động đất thường làm núi non rung chuyển dữ dội, nhưng độ rung lúc này thì rất nhẹ, chỉ có điều tần số rung lại rất cao…
Sự rung chuyển này chỉ kéo dài trong chốc lát.
Sau đó, một âm thanh chói tai vang vọng khắp Đại Giới.
“Rắc rắc rắc…”
Trong khoảnh khắc, cả Đại Giới rộng lớn này đều bị biến thành hàng nghìn tỉ khối đất, có kích cỡ như quả dưa hấu, rồi rơi tán loạn xuống phía dưới.
Tất cả người thường cũng rơi xuống theo những khối đất đó.
Chỉ có một số võ giả có khả năng phi hành trên không trung là có thể tránh thoát.
Nhưng những võ giả tu vi thấp này lại không thể vượt qua một Đại Giới.
Sau khi tiêu hao hết tất cả chân nguyên, bọn họ cũng sẽ rơi xuống, thịt nát xương tan!
Thuật Tinh Phong được thi triển trên Đại Giới này.
Khi Đại Giới này bị hủy diệt rồi thì đương nhiên thuật Tinh Phong cũng sẽ bị tan biến theo…
Nhìn thấy cảnh tượng ngay trước mặt này, trong mắt Đại Thiên Tôn dẫn đầu Thánh tộc cũng đầy vẻ kinh hoàng.
Bằng bản lĩnh của Thiên Tôn, bọn họ cũng có thể phá hủy một Đại Giới, nhưng khó có thể khiến cả Đại Giới thiệt hại đến mức độ này.
Càng đáng sợ hơn là, Mục Hàn mới chỉ giẫm nhẹ một chân mà thôi, phần sức mạnh này khiến những Thiên Tôn có mặt ở đây đều cảm thấy khó tin.
“Thực sự là sức mạnh của thần sao?”
“Sử dụng ‘thế’ liền có thể đạt đến trình độ như vậy, tại sao Đại Thiên Tôn không thể?”
“Mặc dù Đại Thiên Tôn sở hữu vật thu thiên, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là vật đi mượn. ‘Thế’ đó không thuộc về bản thân Đại Thiên Tôn…”
Các Thiên Tôn Thánh tộc lén lút thì thầm bàn tán sôi nổi.
Ngay cả những Thiên Tôn từng trải cũng cảm thấy hết sức kinh hãi.
Mục Hàn ngẩng đầu vào sâu trong vũ trụ, lập tức ung dung nói: “Các vị, đi theo ta…”
Sau khi nói xong, ông ta bay nhanh về phía trước.
Ông ta cứ lao vùn vụt đi, nhưng lại gần như không gây ra bất kỳ sự dao động năng lượng nào.
Sau khi chỉ mới lao đi vài trượng, cả người ông ta đã hóa thành bóng dáng màu trắng, tan biến trước mặt tất cả Thiên Tôn Thánh tộc.
“Mau đuổi theo!”
Đại Thiên Tôn vung tay lên, dẫn đầu các Thiên Tôn Thánh tộc thi triển phép dịch chuyển không gian, tiến vào sâu trong vũ trụ!
Trong Quỳ Thủy giới đổ nát…
Tinh Vĩ nhận thấy Thánh tộc đang phá vỡ thuật Tinh Phong mà ông bày ra và đã thông báo trước cho đám người La Chinh.
Nhưng chỉ sau nửa nén nhang, thông qua ngôi sao, Tinh Vĩ cảm nhận được lần nữa rồi nói với mọi người, “Bọn họ đã phá vỡ phong ấn rồi…”
“Sao có thể nhanh như vậy?”
“Đây chính là phong ấn do Tinh Vĩ đại nhân bố trí mà!”
“Là thần của đối phương ra tay rồi ư?”
Vốn dĩ, mọi người nghĩ rằng, phong ấn được triển khai với trình độ của Tinh Vĩ đại nhân thì sẽ kiên trì được ít nhất vài tháng.
Cho dù không lâu như vậy thì cũng được tầm một vài ngày, ai ngờ rằng nó chỉ kéo dài trong một nén nhang.
Vừa đánh một trận với hơn năm mươi Thiên Tôn Thánh tộc trong Quỳ Thủy giới, các cường giả của vũ trụ Đại Diễn còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã lại phải đối mặt với những trận chiến dữ dội hơn sắp xảy ra.
Hơn nữa, có thể nói, trận chiến này Thánh tộc sẽ dốc toàn lực, ngay cả thần cũng tham dự trong đó.
Tất cả mọi người trong Quỳ Thủy giới đều hiểu rằng, đây sẽ là một trận chiến ác liệt.
“Bởi vì lần này chúng ta đã ra tay rồi, nên không còn đường lui nữa” Giọng nói bình tĩnh của lão tộc trưởng vang lên.
“Đúng vậy, chúng ta đã không còn đường lui.
Chúng ta chỉ có thể tiến lên và chiến đấu với bọn họ” Lôi Phạt Thiên Tôn gật đầu.
“Nói nhiều vô ích, chúng ta sẽ nghênh đón bọn họ tại đây…” Trong đôi mắt xinh đẹp của Thần Dụ Thiên Tôn chứa đầy vẻ kiên định.
Tu luyện đến cấp bậc Thiên Tôn này rồi, bà đã sớm nhìn thấu sinh tử.
Bà biết, chỉ khi ngã xuống tại thời khắc này thì cái chết mới có ý nghĩa.
“Bày trận!” Nguyên Tội Thiên Tôn trực tiếp lựa chọn hành động, cùng với tộc trưởng của bốn gia tộc lớn triển khai đại trận “Tinh Hủy” một lần nữa…
Vân Lạc Thiên Tôn triệu tập La Chinh và Huân đến bên ông.
Ông muốn thi triển khóa Không Luyến một lần nữa để liên kết hai người lại với nhau.
La Chinh và Huân có sức mạnh rất lớn.
Nhưng xét cho cùng, bọn họ cũng chỉ là Giới Chủ.
Khi giao đấu với Thiên Tôn, đương nhiên là sẽ thua kém hơn.
Chỉ có phối hợp với số trời của Vân Lạc Thiên Tôn thì mới có thể phát huy ra sức chiến đấu lớn nhất.
Nhưng ngay lúc này…
“Rầm rầm…!”
Trên chiếc thuyền chiến lớn, Khê Ấu Cầm vẫn ngồi đoan trang bên trong.
Trước đây, nàng luôn ở bên rìa Quỳ Thủy giới để điều khiển kiếm trận Lục Thần.
Mặc dù tốc độ di chuyển của thuyền chiến này không chậm, nhưng vẫn có chênh lệch khá lớn với tốc độ của Thiên Tôn.
Mãi đến lúc này, nàng mới đuổi kịp đến đây.
“La Chinh!”
Từ khi tiến vào cấm địa Luyện Thần, nàng vẫn luôn tìm kiếm La Chinh, nhưng không có kết quả.
Nàng bị một người thần bí ẩn mang đi, còn được thừa kế hoàn toàn kiếm trận Lục Thần…
Trong cấm địa Luyện Thần, nơi nào cũng võ giả ngã xuống, nhưng Khê Ấu Cầm lại luôn khá thuận lợi trên mọi nẻo đường.
Chỉ có điều, nàng không hề cảm thấy vui vẻ.
Theo suy nghĩ của nàng, nàng muốn tu luyện cùng với La Chinh trong cấm địa này.
Nhưng mãi cho đến khi trở về vũ trụ Đại Diễn, nàng vẫn luôn không tìm thấy La Chinh ở đâu.
Lúc này có thể gặp mặt La Chinh, đương nhiên là nàng hy vọng hắn sẽ gần gũi với mình.
“Vù vù vù!”
Sau khi gọi to một tiếng, Khê Ấu Cầm nhảy xuống từ trên thuyền.
Nàng mặc áo khoác dài màu tím, dải lụa sa tanh dài phía sau phấp phới tung bay như một làn khói.
Sau khi vẽ ra một quỹ đạo trên không trung, nàng lao chính xác vào vòng tay của La Chinh.
Huân ở bên cạnh vừa thiết lập mối liên kết với khóa Không Luyến của Vân Lạc Thiên Tôn xong thì thấy cảnh này.
Trong con ngươi sâu hút của Huân chợt lóe lên tia sáng màu đỏ thẫm, sát khí ẩn chứa trong lực tín ngưỡng được giải phóng.
Khê Ấu Cầm tựa đầu vào ngực La Chinh, nhỏ giọng nói hết những gì nàng đã trải qua ở cấm địa Luyện Thần và còn nói rất nhớ La Chinh.
Nhưng đôi mắt của nàng lại lướt qua bờ vai La Chinh, nhìn về phía Huân.
Cảm nhận được sát khí trong mắt Huân, đôi mắt của Khê Ấu Cầm khẽ cong thành hình trăng lưỡi liềm, tỏ vẻ đầy ngạc nhiên nói: “Huân tỷ tỷ, cuối cùng tỷ đã tìm thấy cơ thể của mình rồi à?”
Phụ nữ luôn rất nhạy cảm trong phương diện tình cảm.
Từ khi La Chinh gặp Khê Ấu Cầm cho đến giờ, Huân luôn tồn tại dưới trạng thái linh hồn.
Vậy nên Khê Ấu Cầm chưa từng coi Huân là đối thủ.
Nhưng bây giờ, Huân đã có một cơ thể hoàn chỉnh, nên tất nhiên là không giống trước đây.
Nghe giọng điệu ngạc nhiên và chế giễu của Khê Ấu Cầm, La Chinh không thể không cảm thấy đau đầu.
Đây là lúc nào rồi, tâm trí của Khê Ấu Cầm vẫn còn để ý đến những chuyện này.
Hắn đang muốn nói, nhưng Huân đã hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi, lười để ý đến Khê Ấu Cầm.
Huân kiệm lời ít nói, không giống tính cách của Ninh Vũ Điệp.
Tất nhiên, trong lòng nàng không hề thích Khê Ấu Cầm, nhưng chắc chắn nàng sẽ không vì La Chinh mà cãi nhau với Khê Ấu Cầm.
“Được rồi, mau quay về đi, thần có thể đến vũ trụ này trong nháy mắt đó! Mọi người đang cần nàng điều khiển kiếm trận.
Sau khi kết thúc trận chiến này, chúng ta sẽ có nhiều thời gian để đoàn tụ”, La Chinh vỗ nhẹ vào lưng Khê Ấu Cầm để thuyết phục.
Nàng bèn miễn cưỡng buông La Chinh ra, trong đầu đột nhiên nhớ tới một giao hẹn.
Nàng mỉm cười ngọt ngào với La Chinh, rồi quay người nhảy lên chiếc thuyền chiến.
Nhưng ngay khi nàng đang từ từ di chuyển đi lên, đột nhiên một bóng người màu trắng xuất hiện giữa không trung!
Sau khi quy tắc không gian tiêu tan, một chàng trai mặc đồ đen bất ngờ xuất hiện, đây hẳn là người đi trước – Mục Hàn.
Ông ta liếc nhìn Khê Ấu Cầm gần đó, Khê Ấu Cầm cũng chớp đôi mắt nhìn lại.
Nàng cho rằng người thanh niên mặc đồ đen này là một vị Thiên Tôn Nhân tộc nào đó.
“Vèo…”
Ngay lập tức, bàn tay của Mục Hàn vươn tay ra nhanh như chớp, bóp lấy cổ Khê Ấu Cầm.
Ông ta chỉ hơi dùng sức, một âm thanh giòn tan đã vang lên, đầu của Khê Ấu Cầm liền bị bẻ gãy, lệch sang một bên…
Chương 1684: Quy tắc các Thánh Đường
Đối mặt với sự xuất hiện bất ngờ của Mục Hàn, La Chinh, Huân và nhiều Thiên Tôn đều sững sờSau khi vặn gãy cổ Khê Ấu Cầm, Mục Hàn nhìn xuống các võ giả bên dưới rồi nhếch mép cười lạnh một cách khinh thường.
Ông ta nắm đầu Khê Ấu Cầm dựng thẳng lại, ngắm nghía tỉ mỉ, “Trông xinh đó chứ, giết thế này thật là đáng tiếc…”
Nói xong bèn thuận tay ném đi, thân thể của Khê Ấu Cầm cứ thế rơi xuống.
Nhìn thân thể mềm oặt như tờ giấy của Khê Ấu Cầm, tim La Chinh đập điên cuồng, trong lòng đau nhói như bị kim đâm.
Khi ở Trung Vực, nàng đã không chút do dự đi theo hắn đến Vân Điện.
Sau khi phi thăng, nàng tu luyện kiếm trận mạnh mẽ để tìm kiếm hắn trong chiến trường mộng ảo rộng lớn.
Đến cấm địa Luyện Thần, nàng cũng vẫn như vậy.
Sau khi trở về, Khê Ấu Cầm nhanh chóng bị đưa trở lại Thiên Vị tộc.
Nàng rất muốn đi tìm La Chinh, nhưng khổ nỗi nàng phải tập luyện kiến trận Lục Thần, nên cuối cùng vẫn không thể thoát ra.
Trong tâm trí nàng, dường như mọi thứ trên thế giới này đều không tồn tại, thậm chí ngay cả bản thân cũng vậy.
Tình yêu mà nàng dành cho La Chinh gần như trở nên méo mó…
Cô gái này luôn cố gắng đuổi theo hắn, nhưng so với Huân và Ninh Vũ Điệp, tình cảm La Chinh dành cho nàng là ít nhất, nhiều lúc có chút đối phó cho qua, có lẽ cũng chỉ là do lúc đó giận dữ mà chịu trách nhiệm.
Tuy nhiên, lúc này khi nhìn thấy Khê Ấu Cầm đột nhiên bị người ta bóp gãy cổ, trong lòng hắn chợt cảm thấy vô cùng đau đớn.
Nỗi đau khắc sâu đến nỗi trái tim hắn gần như tan nát!
“Vù!”
Không kịp thể hiện sự phẫn nộ của bản thân, La Chinh chỉ biết vội bay về phía thân thể của Khê Ấu Cầm, ôm nàng vào lòng.
Dù chỉ bị vặn gãy cổ, nhưng La Chinh lại nhận thấy Khê Ấu Cầm đã hoàn toàn mất đi sự sống.
Hắn ôm thân thể mềm mại của nàng, sống mũi cay xè.
Dáng vẻ của La Chinh giữa không trung lúc này có chút cô đơn.
Cái chết bất ngờ của Khê Ấu Cầm khiến người ta thật sự khiếp sợ.
Đối với Thiên Vị Tộc mà nói, kiếm trận Lục Thần rất quan trọng.
Sau khi Khê Ấu Cầm ngã xuống, không ai có thể kiểm soát kiếm trận này…
Nhưng bây giờ, mọi người không còn quan tâm đến điều này nữa, tất cả họ đều tập trung vào người thanh niên mặc đồ đen kia.
Người thanh niên mặc đồ đen này toát ra một khí thế ôn hòa, như thể không có bất kỳ mũi nhọn gì, nhưng không ai dám bỏ qua sự tồn tại của hắn!
Khí thế ôn hòa này chính là “thế” của thần, người này chính là thần trong vũ trụ Đại Cực.
Trong lòng các Thiên Tôn đều hiện lên suy nghĩ như vậy, trong mắt họ chứa đầy sự sợ hãi…
“Không ngờ một đám côn trùng nhỏ do chân nguyên hóa thành lại có thể đem đến phiền phức lớn như vậy cho sư phụ.
Quả nhiên… đám côn trùng trong vũ trụ Đại Cực thật sự không đáng tin cậy” Mục Hàn nhìn xuống chúng Thiên Tôn, cười nhẹ.
Thế giới trong cơ thể của Mục Hàn đã tương đối hoàn chỉnh, thậm chí còn xuất hiện cả Thiên Tôn.
Chỉ có điều, Thiên Tôn ở thế giới trong cơ thể của ông ta có thực lực kém hơn trong vũ trụ.
Song trong mắt Mục Hàn, cho dù là Thánh tộc trong vũ trụ Đại Cực hay là sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn thì đều là sinh linh thứ cấp, được biến đổi từ chân nguyên mà thôi, căn bản không thể hóa thành sinh linh chân chính.
“Vù vù!”
Ngay lúc này, Tinh Vĩ tiến lên nghênh tiếp, ông đứng đối diện Mục Hàn, trong mắt lóe lên tia sáng: “Chúng ta đã từng giao đấu rồi nhỉ”
Trên núi Xung Tiêu của Thánh tộc, Mục Hàn đã vượt qua bí thuật của chín vị Thiên Tôn Thánh tộc, nhưng cuối cùng lại bị Tinh Vĩ ép lui!
“Trí nhớ ta không tốt lắm” Mục Hàn lắc đầu cười.
“Ngươi không phải đối thủ của ta” Nét mặt Tinh Vĩ cực kỳ nghiêm túc.
Tinh Vĩ rất tự tin vào sức mạnh của mình.
Mặc dù ông là đệ tử cuối cùng của La Tiêu, cũng là đệ tử trẻ tuổi nhất, nhưng tài năng của ông lại nổi bật nhất, nên tất nhiên là nhận được sự yêu quý của La Tiêu.
Ông cũng có mối quan hệ thầy trò thân thiết nhất với La Tiêu, vậy nên ông mới ở lại vũ trụ Đại Diễn để giúp sư phụ vượt qua cửa ải khó khăn.
Nhưng tốc độ dòng chảy thời gian ở vũ trụ Đại Diễn quá nhanh.
Mai danh ẩn tích ở đây nhiều năm như vậy, khiến tuổi xương của ông trở nên vô cùng già nua.
Nhưng thần có được tuổi thọ vô tận, dùng từ “già nua” này với Tinh Vĩ có chút không phù hợp.
Chỉ cần muốn là ông có thể lấy lại vẻ ngoài trẻ trung ngay.
Nhưng ông muốn sử dụng ngoại hình hiện tại của mình để nhắc nhở bản thân về quãng thời gian đã qua trong vũ trụ Đại Diễn, thế nên ông mới không biến về diện mạo trẻ trung.
Cuối cùng, thần của vũ trụ Đại Cực đã ra tay rồi, nhưng Tinh Vĩ lại nói đối phương không phải là đối thủ của ông.
Ngay lập tức, lời này khiến trong lòng các Thiên Tôn có mặt trở nên vui vẻ.
Nếu Tinh Vĩ có thể giết chết người này thì sẽ giảm bớt rất nhiều áp lực cho những Thiên Tôn ở đây khi đối đầu với Thiên Tôn Thánh tộc.
Sau khi giết chết thanh niên mặc đồ đen này, nếu Tinh Vĩ còn có sức lực để có thể giúp đỡ bọn họ thì chắc chắn vũ trụ Đại Diễn có thể giành được thắng lợi!
Câu tiếp theo của Mục Hàn ngay lập tức làm cho tâm trạng của Thiên Tôn có mặt ở đây rơi xuống đáy vực.
Ông ta thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy, một mình ta không phải là đối thủ của ông, nhưng còn sư huynh và sư đệ của ta thì sao?”
Bản thân Mục Hàn chính là thần, nên tất nhiên là sư huynh và sư đệ mà ông ta nói tới cũng phải là thần rồi!
Điều này có nghĩa là vũ trụ Đại Cực đã phái đến ba vị thần!
Sắc mặt Tinh Vĩ hơi trầm xuống, “Điều này không phù hợp với quy tắc của các Thánh Đường, Mục Hải Cực không thể làm như vậy!”
Các Thánh Đường đã phát triển qua vô số kỷ nguyên thần, đã sớm có một bộ quy tắc vô cùng hoàn chỉnh.
Cho dù là thánh nhân tranh đấu lẫn nhau thì cũng không thể tùy tiện vượt qua.
Chẳng hạn, một vị thánh nhân không thể trực tiếp tấn công vũ trụ của một vị thánh nhân khác!
Cũng chính vì quy tắc này mà Mục Hải Cực không thể tự mình bước vào vũ trụ Đại Diễn.
Nếu không thì với sức mạnh của Mục Hải Cực, chỉ cần một thời gian ngắn là đủ để ông ta tiêu diệt vũ trụ này, đâu cần phải tốn nhiều công sức như vậy.
Vừa phải dốc sức bồi dưỡng Thánh tộc, rồi sắp đặt cả Vu tộc thượng cổ và Yêu Dạ tộc?
Một quy tắc khác là, nếu hai vũ trụ tranh đấu với nhau thì chỉ có thể phái đi một vị thần.
La Tiêu có rất nhiều đệ tử, nhưng cuối cùng chỉ có Tinh Vĩ được ở lại trong vũ trụ, chính là vì quy tắc này!
Mục Hàn khẽ thở dài: “Quy tắc là có thể được thay đổi.
Sư phụ đã phải mất rất nhiều công sức mới có thể thay đổi được quy tắc này.
Ông cũng có thể gọi cứu binh, không phải đệ tử cấp cao nhất của La Tiêu – Vũ Thái Bạch rất mạnh hay sao?”
Ánh mắt Tinh Vĩ càng lúc càng lạnh, việc sửa đổi quy tắc của các Thánh Đường không phải là chuyện đơn giản.
Mục Hải Cực đã sẵn sàng trả một cái giá lớn như vậy để sửa đổi thì sao có thể để các đệ tử của La Tiêu tùy ý tiến vào vũ trụ Đại Diễn?
“Ta cho ông một cơ hội sống sót, cút khỏi vũ trụ Đại Diễn.
Sau này nếu gặp lại ta ở Thần Vực, ông cũng phải đi đường vòng” Mục Hàn tiếp tục cười nói.
Mặc dù bản thân hắn không phải là đối thủ của Tinh Vĩ nhưng hắn có sư phụ chống lưng.
Hiện tại, La Tiêu coi như đã ngã xuống, các đệ tử của La Tiêu trở nên rất khó sống trong Thần Vực.
Thế nên, đương nhiên là Mục Hàn không có gì phải kiêng dè khi đối mặt với Tinh Vĩ.
Tinh Vĩ cười lạnh: “Không ai trong số các đệ tử của sư phụ sẽ chùn bước, đừng nói nhiều lời vô nghĩa nữa”
“Thật đáng tiếc, ta cũng chỉ đành gọi huynh đệ của ta đến đây để ban cho ông cái chết…” Mục Hàn lắc đầu nói.
Sau khi mở được bức tường than thở, thần có thể ung dung đi từ vũ trụ này sang vũ trụ khác.
Tuy nhiên, Mục Hàn còn chưa kịp nói xong thì bên dưới đột nhiên có một hơi thở cực kỳ thô bạo bùng lên.
Cùng với sự bùng nổ của hơi thở này, có một luồng ánh sáng vàng chói bắn về phía Mục Hàn, kèm theo đó là một tiếng thét vang vọng giữa không trung.
“Ngươi đi chết trước cho ta!”
Cả người La Chinh phủ một màu vàng rực rỡ, con dấu Đế Hồn xuất hiện! Dưới sự bùng cháy điên cuồng của linh hồn, sức mạnh linh hồn được giải phóng ồ ạt!
Luồng khí thế này lan ra ngoài, khiến lão tộc trưởng, Nguyên Tội Thiên Tôn, Thần Dụ Thiên Tôn và những người khác đều hết hồn.
Bọn họ là Thiên Tôn cao quý, bọn họ cũng có Hoàng Kim Chiến Hồn.
Nhưng lúc này đối mặt với uy áp phát ra từ linh hồn của La Chinh, bọn họ đều thấy rất áp lực.
Hơn nữa, bọn họ mới chỉ là bị áp lực lan đến mà thôi, người thực sự đối mặt với luồng uy áp linh hồn kia chính là vị thần đó!
“La Chinh, dừng tay!”
Trong lòng Tinh Vĩ kinh hãi, ông không ngờ La Chinh sẽ ra tay một cách lỗ mãng như vậy, muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi.
Mục Hàn cũng có chút giật mình khi cảm nhận được khí thế này của La Chinh.
Rõ ràng tên nhóc này chỉ là một Giới Chủ, thế nhưng sức mạnh đến từ sự thiêu đốt linh hồn của hắn lại khiến ông ta cảm thấy áp lực?
Sau khi hiểu được đạo, linh hồn của thần sẽ bước vào một cảnh giới khác, sẽ dung hợp với thần cách.
Trong linh hồn sẽ có được thần tính sơ cấp, đây chính là cấp bậc vượt xa Hoàng Kim Chiến Hồn.
Nhưng Mục Hàn chỉ thưởng thức khí thế đó của La Chinh mà thôi.
Trong mắt ông ta hiện lên sự khinh thường đối với sự phát động tấn công tùy tiện của La Chinh.
Ông ta vươn một bàn tay ra, hướng về phía La Chinh, năm ngón tay mở ra, “Sinh linh thứ cấp thật lỗ mãng, nhưng dũng khí lại thật đáng khen…”
Ông ta nhìn La Chinh vội vã xông đến, muốn dùng tay trực tiếp bóp nát thanh kiếm của La Chinh, sau đó lại bóp nát cả người La Chinh.
Tuy nhiên, khi La Chinh cầm trọng kiếm Đại Thiên chém về phía bàn tay của ông ta, Mục Hàn đột nhiên biến sắc.
Chương 1685: Cụt tay
Một kiếm này, La Chinh ôm hận mà tấn côngGần một phần ba nguồn sức mạnh từ thế giới trong cơ thể đổ dồn vào cánh tay hắn!
Mặc dù ở giai đoạn này, cơ thể của La Chinh đã vô cùng vững chắc, nhưng vẫn chưa thể gánh vác được sức mạnh to lớn như vậy.
Cho dù là tĩnh mạch hay xương cốt thì đều như sắp nổ tung, chỉ là dưới cơn thịnh nộ, hắn khó mà chú ý được nhiều như vậy.
Bảy phần sức mạnh khác được La Chinh ngưng tụ xung quanh thân kiếm bằng phương thức “Khoa Thế”.
Sử dụng nguồn sức mạnh kiểu này sẽ gây tổn hại đáng kể, đây cũng xem như là một điểm tai hại của thần thông Khoa Thế.
Vì thế La Chinh hiểu rằng, nếu muốn tận dụng hết cỡ nguồn sức mạnh của thế giới trong cơ thể thì hắn phải khiến cơ thể của mình mạnh mẽ hơn.
Nhưng với tư cách là một sinh linh thứ cấp, La Chinh đã nâng cao mọi phương diện của bản thân lên đến giới hạn rồi.
Hắn đã sớm tiếp xúc đến tầng trên cùng, gần như không thể lên cao hơn nữa.
Trừ khi La Chinh ngưng kết thần cách, kiểm soát được “thế” của thế giới trong cơ thể thì mới có bước nhảy vọt tiếp theo!
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
Trọng kiếm Đại Thiên cũng kêu vang.
Mặc dù sắt ròng Tinh Tuyền vô cùng rắn chắc, nhưng khi La Chinh rót một phần ba sức mạnh của chín ngôi sao vào thì thanh kiếm này cũng không thể chứa đựng nổi được sức mạnh như vậy!
Mục Hàn không coi trọng La Chinh.
Nhìn qua, tên La Chinh này chỉ giống một con báo nhỏ đang giận dữ.
Quả thực, uy áp linh hồn do hắn bạo phát ra khiến ông ta kinh ngạc, ông ta không nghĩ rằng các sinh linh thứ cấp có thể mạnh đến cỡ này.
Tuy nhiên, sinh linh thứ cấp có lợi hại đến mấy thì xét cho cùng cũng chỉ là sinh linh thứ cấp mà thôi, chỉ do chân nguyên của thánh nhân hóa thành.
Trước khi có được thần cách, nếu không có sự giúp đỡ của số trời thì bọn họ còn căn bản không có tư cách chiến đấu với ông ta.
Vì thế ông mới định đưa tay ra tùy tiện bóp nát thanh kiếm.
Mặc dù chỉ là tùy tiện đưa tay ra chặn kiếm, nhưng xét về tốc độ, sức mạnh hay góc độ đều vô cùng thích hợp.
Ông ta cảm thấy, một khi đã bị ông ta nắm lấy thì thanh kiếm này không thể nào thoát ra được nữa.
Trong mắt ông ta, La Chinh cũng chỉ như một con cừu non đợi bị làm thịt mà thôi!
Nhưng khi chạm vào trọng kiếm Đại Thiên, ông ta mới phát hiện thanh kiếm của La Chinh cứng rắn đến mức kỳ lạ!
Một Đại Giới tương đương với một nghìn Đại Thế Giới, trọng lượng của trọng kiếm Đại Thiên này chắc chỉ bằng một phần nghìn của Đại Giới.
Mục Hàn có thể đạp vỡ Đại Giới bằng một chân.
Có lẽ, trọng lượng của trọng kiếm Đại Thiên thật sự không nhỏ, nhưng cũng sẽ không khiến Mục Hàn ngạc nhiên như vậy.
Điều khiến ông ta biến sắc là sức mạnh truyền ra từ lưỡi kiếm này.
“Sức mạnh này…”
Sức mạnh truyền ra từ trọng kiếm Đại Thiên này khiến ông ta không thể chống đỡ!
Sức mạnh này gần như ngang hàng với sức mạnh của một vị thần chủ tu luyện thể!
Mục Hàn hoàn toàn ngu người…
“Xì…!”
Vốn dĩ, Mục Hàn đã chạm vào thân kiếm của trọng kiếm Đại Thiên, nhưng sức mạnh chứa trong kiếm của La Chinh vượt xa với những gì ông ta có thể chống đỡ.
Trọng kiếm Đại Thiên tránh thoát hai ngón tay của Mục Hàn, rồi chém thẳng xuống lòng bàn tay của ông ta!
Dưới tác động của lực chém mạnh mẽ, thế tới của trọng kiếm Đại Thiên không hề giảm đi.
Nó tiếp tục tiến về phía trước dọc theo cánh tay của Mục Hàn, cuối cùng chặt đứt hoàn toàn cánh tay của ông ta.
“Vèo vèo vèo…”
Hơn nửa cánh tay xoay tròn giữa không trung, sau đó rơi xuống đất…
Mục Hàn thất thần vài giây.
Lúc này, cuối cùng ông ta cũng có phản ứng.
Trên khuôn mặt lạnh lùng lộ vẻ âm u cùng hơi thở điên cuồng.
“Ha ha ha… thật không ngờ ta lại bị một tên sinh linh thứ cấp cảnh giới Giới Chủ làm bị thương”
Trong Thần Vực không có số trời để gánh vác.
Vì vậy, sau khi “sinh linh trung cấp” trong Thần Vực tu luyện đến Giới Chủ sẽ bắt đầu đánh sâu vào Thần Cảnh.
Chênh lệch giữa thần và Giới Chủ như trên trời dưới đất.
Vì thế, cách nói “cánh cửa Khoa Thế” trong Thần Vực chính là để chỉ việc: tiến thêm một bước thì thành thần, lùi một bước thì thành người thường.
Trước mặt thần, nhiều Giới Chủ thực sự chẳng khác gì so với những con kiến trên mặt đất.
Vậy mà hiện tại, Mục Hàn lại bị tên Giới Chủ này chặt đứt một cánh tay, đây là một chuyện khá hoang đường.
Nếu Mục Hàn biết chân tướng, có lẽ trong lòng ông ta còn có thể giữ cân bằng một chút.
Suy cho cùng thì La Chinh đã chiếm được gần một phần ba nguồn sức mạnh của Cưu Thánh.
Đó thực sự không phải là sức mạnh mà Mục Hàn có thể đối kháng.
Đáng tiếc là Mục Hàn không biết…
Sau khi chém ra một kiếm thành công, La Chinh gần như không tạm dừng chút nào.
Nhân lúc nguồn sức mạnh còn chưa cạn kiệt, hắn bèn lộn một vòng giữa không trung.
Trọng kiếm Đại Thiên vung lên theo một đường vòng cung, lần này là hướng về phía đầu Mục Hàn.
“Không biết tự lượng sức!”
Vừa rồi là do Mục Hàn khinh địch nên mới để một kiếm của La Chinh thành công!
Năng lực hiện tại của La Chinh không cân đối, chưa kể đến chênh lệch giữa hắn và Mục Hàn là quá lớn.
Thân hình Mục Hàn lướt qua không trung một cái, tay trái liền in một chưởng lên ngực La Chinh.
Tốc độ của một chưởng này cực kỳ nhanh, nhưng sức mạnh không lớn.
Chỉ có điều, thế chứa trong đó lại là vô cùng nặng.
“Phù!”
Dù có áo đồng tâm hộ thể, La Chinh vẫn không thể ngăn cản được sức mạnh này.
Khi bị một chưởng này đánh vào, ngực La Chinh hằn rõ vết năm ngón tay, cơ thể rơi xuống giống như ngôi sao băng.
“Còn chưa chết ư?”
Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt Mục Hàn.
Một chưởng này của ông ta đã dùng đến sáu phần thực lực.
Vốn tưởng rằng, một chưởng này sẽ đánh La Chinh nát bét, nhưng thật không ngờ lại chỉ có thể in một dấu bàn tay lên người thằng nhãi này.
Thằng nhãi này dám chặt đứt một cánh tay của ông ta, điều này tuyệt đối không thể bỏ qua.
Bóng dáng Mục Hàn chợt lóe lên, đi sau mà đến trước, xuất hiện ở phía dưới La Chinh.
Sau đó, ông ta hướng lên không trung đánh ra một chưởng nữa.
“Răng rắc…”
Sức mạnh một chưởng này vẫn xuyên qua áo đồng tâm, truyền đến ngực La Chinh.
Ngực La Chinh lại lõm xuống vài phần, vài cái xương sườn trong đó đã bị gãy.
“Phụt!”
Đối mặt với sự tấn công của Mục Hàn, La Chinh căn bản không có khả năng né tránh và chống cự.
Hắn phun ra một ngụm máu vàng, bị một chưởng của Mục Hàn đánh bay lên trời như một quả bóng
Nhưng La Chinh còn chưa kịp ổn định thân hình thì Mục Hàn đã lại xuất hiện bên cạnh hắn.
Lần này, ông ta bóp cổ La Chinh bằng một tay, muốn giật đầu La Chinh ra khỏi cổ!
Cuộc chiến giữa La Chinh và Mục Hàn xảy ra trong thời gian cực ngắn.
Ngay lúc này, Tinh Vĩ là người đầu tiên kịp phản ứng.
Ông lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Mục Hàn, dùng ngón trỏ gõ nhẹ một cái.
Một ánh sao màu đỏ có kích thước như một con muỗi bay qua chỗ Mục Hàn.
Vốn dĩ, Mục Hàn muốn kéo đứt đầu của La Chinh để treo lên lập uy.
Song khi nhìn thấy ánh sao này, ông ta lập tức nhíu mày lại, có vẻ có chút kiêng dè.
Ông ta giữ chặt La Chinh rồi quay một vòng, tránh đi đốm ánh sao màu đỏ này.
Nhưng vừa thoát khỏi ánh sao này, ngón trỏ Tinh Vĩ lại bắn ra thêm vài ánh sao màu đỏ khác.
Một loạt đốm ánh sao đánh tới cũng khiến Mục Hàn chân tay lúng túng.
Cuối cùng, ông ta chỉ có thể tạm thời buông La Chinh ra, lui lại khoảng cách trăm trượng.
Tinh Vĩ thuận thế ôm lấy La Chinh, ném hắn về phía sau, hờ hững nói: “Tốt xấu gì thì ngươi cũng là đệ tử của thánh nhân.
Đường đường là một vị thần mà lại đi ức hiếp một vị Giới Chủ, thật sự quá mất mặt!”
Sắc mặt Mục Hàn thật khó coi.
Trong mắt ông ta, đừng nói là Giới Chủ, cho dù là Thiên Tôn thì cũng có thể tùy tiện giết chết.
Nhưng vừa nãy, ông ta đã liên tiếp ra tay, vậy mà vẫn không thể giết chết thằng nhãi kia.
Điều này khiến ông ta có chút không cam tâm!
“Vù vù vù vù…”
Ngay đúng lúc này, phía sau Mục Hàn nứt ra vô số vết nứt không gian màu máu.
Vô số bóng người đi ra từ vết nứt.
Các Thiên Tôn Thánh Tộc đã theo kịp đến đây…
Mặc dù Thiên Tôn có thể dùng thuật dịch chuyển không gian vượt qua vài Đại Giới trong nháy mắt.
Nhưng so với thuật dịch chuyển không gian của thần thì vẫn ngắn hơn rất nhiều.
Từ biên giới của vũ trụ Đại Diễn qua đây cũng phải tốn khá nhiều thời gian.
Đại Thiên Tôn bước ra từ vết nứt không gian, khi nhìn về phía cánh tay của Mục Hàn thì lập tức sững sờ.
“Mục Hàn đại nhân, tay của ngài…”
Nhiều Thiên Tôn Thánh tộc cũng đã đến nơi, ánh mắt họ đều tập trung vào Mục Hàn.
Trong thời gian ngắn như vậy mà Mục Hàn đã bị đứt mất một cánh tay, chắc chắn đây không phải là tin tốt lành gì đối với Thánh tộc!
“Nhiều chuyện!”
Bị Đại Thiên Tôn hỏi như vậy, sắc mặt Mục Hàn lại trầm xuống.
Vai ông ta khẽ run lên, từ cánh tay bị đứt lóe lên vài tia sáng.
Những tia sáng này nhanh chóng ngưng tụ thành một cánh tay mới, chỉ là cánh tay này không thể bằng cánh tay trước đây.
Trong quá trình ông ta ngưng tụ cánh tay mới, các Thiên Tôn Thánh tộc nối tiếp nhau đi đến nơi này.
Trên bầu trời của Đại Giới đổ nát này, các vị Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn đứng song song đối đầu với hàng trăm Thiên Tôn Thánh tộc.
Bọn họ cẩn thận quan sát đánh giá đối phương.
Đôi bên đều hiểu rằng, tiếp theo sẽ là một trận chiến khốc liệt…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









