1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 330 : Lời thánh nhân (c1646-c1650)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 330 : Lời thánh nhân (c1646-c1650)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1646: Lời thánh nhân

Hai người khổng lồ này đều không có thân thể rõ ràngNgười khổng lồ trong suốt mà Dao triệu hồi ra chỉ là một đám sóng năng lượng quay cuồng không ngừng mà thôi.

Còn hình dáng bóng người đằng sau La Chinh cũng là một đám năng lượng mơ hồ không xác định…

Giờ đây hai quái vật khổng lồ này lại không ra tay nữa mà chỉ đứng song song cách nhau một khoảng.

Năng lượng trong đầu của người khổng lồ trong suốt kia bỗng nhiên bắt đầu chấn động dữ dội.

Chấn động này lập tức tạo thành một lỗ hổng to lớn.

Ngay sau đó, lỗ hổng kia lập tức biến thành một cái miệng rộng.

Đột nhiên có cuồng phong rít gào thổi ra từ trong cái miệng rộng này.

Lúc đầu, tiếng gió kia hết sức bén nhọn.

Nhưng trong lúc chiếc miệng rộng liên tục điều chỉnh hình dạng, tiếng gió vù vù kia cũng từ từ lắng xuống.

Sau khi điều chỉnh một hồi lâu, tiếng gió kia không ngừng thay đổi giống như khúc nhạc, phát ra âm thanh cao thấp đan xen một cách thú vị.

Cuối cùng không ngờ nó lại biến thành giọng nói của con người…

“La Tiêu, lại gặp nhau rồi…”

Nhìn cái mồm to kia, La Chinh cũng tỏ ra ngạc nhiên.

Bản thân người khổng lồ trong suốt này không có cách phát ra âm thanh.

Nên hắn liền thông qua việc tác động đến tốc độ và góc độ thổi của luồng không khí, đạt được mục đích phát ra âm thanh…

Có điều, tiếng gió vù vù này nghe vẫn có vẻ hết sức quái dị.

Nhưng cuối cùng nó vẫn có thể khiến người khác nghe được câu chữ rõ ràng.

La Tiêu?

Nghe thấy câu này, trong lòng La Chinh thấy kinh ngạc.

Đường nét bóng người phía sau hắn chính là La Tiêu?

La Chinh gần như không tự chủ được mà nhìn bóng người phía sau mình một cái…

Bóng người kia chỉ là một đường nét đơn giản, đương nhiên không nhìn ra hình dạng.

Chẳng qua khí thế tỏa ra từ trong đường nét này lại mạnh mẽ phi thường.

Đường nét bóng người kia im lặng một hồi, cuối cùng phát ra tiếng nói của mình.

“Mục Hải Cực, ngươi tự mình ra tay đã vi phạm quy củ của các Thánh Đường…”

Giọng nói của La Tiêu chẳng biết truyền tới từ đâu, có điều âm thanh này vô cùng rõ ràng.

Ông không cần phải sử dụng âm thanh của luồng không khí giống như người khổng lồ trong suốt.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, trong tâm linh của La Chinh giống như xảy ra động đất cấp mười, chấn động dữ dội!

Lúc trước, La Chinh còn hơi nghi ngờ đường nét bóng người này…

Nhưng nghe được giọng nói khiến cho hắn cảm thấy vô cùng thân thiết của La Tiêu, La Chinh đâu còn chút hoài nghi nào?

Nghĩ tới đường nét bóng người này từng giúp đỡ mình vượt qua Hoàng Xà Diệt Vận Kiếp, từng chút tình cảm ấm áp chảy trong lòng hắn.

Thì ra cha vẫn đứng sau lưng mình, chẳng qua bản thân hắn không hề biết mà thôi!

“Ha ha ha ha…”

Theo một cơn cuồng phong tuôn ra từ trong “miệng” của người khổng lồ trong suốt kia, hắn ta phát ra một tràng cười quái dị.

“Vậy thì làm sao? Các Thánh Đường hiện nay đã không phải là các Thánh Đường năm đó.

Huống hồ, ta chỉ đưa một luồng hồn khí vào trong vũ trụ Đại Diễn mà thôi.

Có lẽ các Thánh Đường còn sẽ không trách tội, bọn họ lại càng không nhất thiết phải đối đầu với Mục Hải Cực ta vì một vị thánh nhân đã chết!”

Người khổng lồ trong suốt từ từ quen thuộc với tốc độ của luồng không khí, giờ đây nhả chữ càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng lưu loát.

“Ta vẫn chưa chết” Giọng nói của La Tiêu lại truyền đến.

“Ngươi bây giờ có khác gì đã chết? Dựa vào vòng vũ trụ này bảo vệ thánh tâm thì sao, sớm muộn gì cũng sẽ bị ta làm tan rã! Ha ha ha ha…” Nói rồi, bóng người trong suốt kia lại cười một cách điên cuồng.

“Không, ta vẫn còn hy vọng” La Tiêu nói, đường nét của đầu bóng người kia cúi xuống.

Hình như có hai ánh mắt vô hình nhìn chăm chú vào La Chinh.

“Vù vù vù…”

Bóng người trong suốt ngồi cách đó không xa vươn một ngón tay chỉ về phía La Chinh: “Ngươi nói tên nhãi này sẽ là hy vọng của ngươi?”

Đường nét bóng người của La Tiêu im lặng một hồi, ngay sau đó trả lời chắc nịch: “Đúng, La Chinh con ta chính là hy vọng của ta!”

La Chinh đã nghe ngóng về thái độ của La Tiêu từ chỗ Cưu Thánh.

Mười vị Đạo Tử chính là một đòn cuối cùng của La Tiêu.

Mà La Tiêu lại càng gửi gắm nhiều kỳ vọng vào La Chinh hơn!

“Gửi gắm hy vọng vào một sinh linh thứ cấp.

La Tiêu, ngươi vẫn ấu trĩ như trước đây…” Bóng người trong suốt kia nói.

Nghe thấy câu này, lông mày của La Chinh bỗng nhiên nhướng lên, nhìn chòng chọc vào bóng người trong suốt kia mà rống to: “Mục Hải Cực! Một ngày kia, La Chinh ta sẽ bước vào Thần Vực.

Cuối cùng sẽ có ngày ta chém đầu ngươi trước các Thánh Đường!”

Hiện nay, La Chinh đã không phải hoàn toàn không biết gì về Thần Vực…

Lúc này, hắn dùng khí hỗn độn thúc giục giọng nói, âm lượng cực cao, bên trong càng ngập tràn khí thế mạnh mẽ!

Đây là quyết tâm của La Chinh, cũng là chuyện cả đời hắn phải đối mặt.

Cho dù bây giờ có nhỏ yếu hơn nữa, hắn cũng không có cách trốn tránh.

Ngoại trừ quyết chí tiến lên, hắn căn bản không có đường lui!

Đường nét bóng người sau lưng La Chinh vẫn im lặng…

Bóng người trong suốt do khí hồn của Mục Hải Cực ngưng tụ cũng im lặng một hồi.

Ngay sau đó, hắn ta cười hì hì hai tiếng: “Đồ trẻ con mồm còn hôi sữa, hình như ngươi không hề hiểu Thần Vực là gì, không rõ các Thánh Đường là chỗ nào, càng cũng không hiểu ngươi đang nói chuyện với ai?”

“Ngươi cùng lắm chỉ là một thánh nhân hèn mọn” La Chinh bình tĩnh nói.

“Một thánh nhân hèn mọn…”

Nghe được câu này, không ngờ bóng người trong suốt kia lại giơ đôi tay trong suốt ra rồi vỗ vào nhau.

“Bộp bộp bộp…”

Mỗi một lần vỗ tay đều có một âm thanh nặng nề và dữ dội.

Toàn bộ không gian đều chấn động theo, mặt đất cũng lung lay theo, vết nứt của Tê Hà giới cũng càng lúc càng nhiều.

Giờ đây, người Yêu Dạ tộc trong rất nhiều thánh địa của Tê Hà giới đều liều mạng tràn vào trong con đường không gian.

Tê Hà giới đã rơi vào tình trạng lung lay sắp đổ, bất cứ lúc nào cũng có thể hoàn toàn sụp xuống…

“Có lòng can đảm và sự hiểu biết đấy, nhưng cũng chỉ là nghé con mới sinh mà thôi… Trong vũ trụ Đại Diễn, có cha ngươi che chở, ngươi chính là đứa con được trời ưu ái của vũ trụ.

Nơi đây chính là vườn hoa nhà ngươi.

Mỗi một động tĩnh, mỗi lời nói và hành động của ngươi, cũng như tất cả kẻ địch đều nằm trong lòng bàn tay cha ngươi.

Ngươi có biết trong Thần Vực không có cái gọi là ‘số mệnh’ không? Trong Thần Vực không có kỳ ngộ và sự tình cờ chờ đợi ngươi, đắp nặn ngươi.

Chỗ đó mới là một thế giới chân thật, hơn nữa còn là một thế giới tàn khốc! Đến lúc đó, ngươi sẽ hiểu lời nói huênh hoang của mình chỉ là một trò cười khiến bản thân xấu hổ mà thôi! Ngươi hiểu chứ!”

Xét cho cùng, Mục Hải Cực cũng là thánh nhân sở hữu một vũ trụ nên đương nhiên rất rộng lượng.

Đối mặt với lời nói hung hăng của La Chinh, ông ta không hề nổi giận mà trái lại còn phân tích một hồi dưới góc độ của La Chinh!

Có điều một phen phân tích này lại khiến cho lòng La Chinh xuất hiện chút lăn tăn…

Chẳng hạn như cách nói số mệnh…

La Chinh vẫn luôn tin tưởng số mệnh nghịch thiên của mình.

Hắn luôn biết võ giả muốn đi về phía trước thì cần sự cố gắng, số mệnh và thiên phú.

Nhưng về sau được Hoa Thiên Mệnh nhắc nhở, La Chinh mới hiểu kỳ ngộ này không phải do số mệnh sai khiến.

Sự vận hành của đủ loại đạo lý huyền diệu dưới Thiên Đạo này đều có người cố ý sắp xếp.

Con đường của La Chinh cũng không phải do hắn tự đi mà đã có diễn thử từ trước, có người trải sẵn đường cho hắn…

Những khó khăn và đường cùng kia đều là cố ý sắp xếp.

Mục đích của chúng chính là tôi luyện tâm trí của La Chinh.

Đủ các loại tôi luyện chỉ là chiếc roi khiến hắn nỗ lực hướng lên, hy vọng La Chinh có thể nhanh chóng đến gần thêm một bước!

Trong vũ trụ này, chỉ có một người có thể sở hữu thần thông như thế, có thể điều động được tài nguyên của toàn bộ vũ trụ để thực hiện một kịch bản như vậy.

Đó chính là La Tiêu, chủ nhân của vũ trụ Đại Diễn, cha của hắn!

Lúc mới mơ hồ biết chân tướng, La Chinh cũng hết sức thất vọng, thậm chí hơi đau lòng.

Hắn cho rằng tất cả mọi thứ của mình đều do bản thân nỗ lực giành được.

Về sau hắn mới biết tất cả đều là sắp xếp của cha hắn!

Có điều, sau khi La Chinh hiểu rõ cảnh ngộ của cha và kẻ địch trong Thần Vực từ chỗ Cưu Thánh, hắn đã học cách thản nhiên đối mặt với mọi thứ.

La Chinh không có thời gian cũng không có tư cách già mồm cãi láo trước những điều này.

Huống hồ, tất cả sắp xếp trong vũ trụ Đại Diễn đều ẩn chứa nỗi khổ tâm của cha!

“Chinh Nhi, Mục Hải Cực chỉ muốn đả kích tâm võ đạo của con mà thôi.

Trên thế giới này…” La Tiêu đột nhiên nói với La Chinh.

Ông lo tâm tình La Chinh xảy ra vấn đề.

Tuy rằng những điều Mục Hải Cực nói đúng là sự thực!

“Con biết” La Chinh bình tĩnh trả lời.

Ánh mắt của hắn càng lúc càng kiên nghị, đôi tròng mắt kia sáng lấp lánh như sao trời. “Cho dù như vậy, ta vẫn muốn chém đầu ngươi trước các Thánh Đường.

Trong mắt ta, ngươi vẫn chỉ một thánh nhân hèn mọn”

Nghe thấy câu này, đường nét bóng người của La Tiêu gật đầu.

Ông cảm thấy vui mừng đối với phản ứng của La Chinh.

Cho dù Mục Hải Cực muốn đả kích La Chinh, nhưng những gì ông ta nói đúng là sự thật.

Vũ trụ Đại Diễn này chính là sân nhà của bản thân La Tiêu.

Khi La Chinh gặp phải đường cùng không vượt qua được, La Tiêu ông có thể ra tay giúp đỡ vào bất cứ lúc nào.

Ngày nào La Chinh rời khỏi nơi này thì đồng nghĩa với việc ra khỏi cánh chim của La Tiêu, nguy hiểm gặp phải sẽ lớn hơn bây giờ cả nghìn lần, vạn lần.

Trước sau gì, La Chinh cũng phải tự mình đối mặt với những thứ này…

“Cái thằng…” Mục Hải Cực chỉ muốn cho tên này biết trời cao đất rộng là gì.

Không ngờ, La Chinh còn còn ngoan cố hơn La Tiêu, làm ông ta phí công nói một hồi.

Cho dù tâm tình của Mục Hải Cực cực kỳ ổn định nhưng cũng không nén được cơn giận…


Chương 1647: Thiên Đạo

Sự phẫn nộ trong lòng Mục Hải Cực chỉ kéo dài trong tích tắc.

Đường đường là một vị thánh nhân, đã đứng trên đỉnh tháp sinh mệnh, bản thân ông ta không cần phải nổi giận với một tên nhóc.

Vì vậy, Mục Hải Cực đổi đề tài, lại cười lạnh một tiếng: “Chuyện Thần Vực sau này còn xa lắm.

La Tiêu, sợ rằng vũ trụ Đại Diễn của ngươi không gắng gượng qua được lúc này!”Trong giai đoạn hiện nay, tình hình thực tế của vũ trụ Đại Diễn khá là không lạc quan.

Cho dù không có Yêu Dạ tộc, Thánh tộc cũng chiếm ưu thế tuyệt đối.

Đây mới là điều mà La Tiêu và La Chinh phải đối mặt bây giờ…

“Vậy cũng không cần ngươi hao tâm tổn trí.

Nếu vũ trụ Đại Diễn ta bị hủy thì cũng là do số mệnh xui khiến” La Tiêu thản nhiên trả lời.

“Tốt lắm, chỉ mong ngươi có thể chống đỡ nổi, để cho ta có thể nhìn thấy con trai ngươi trong Thần Vực.

Ha ha ha ha…”

Lúc này sóng năng lượng của người khổng lồ trong suốt kia càng lúc càng suy yếu, giọng nói dùng gió phát ra cũng càng lúc càng méo mó, quái dị.

Cuối cùng tiếng “ha ha” kia liền biến thành âm thanh một trận cuồng phong rít gào.

Còn người khổng lồ do khí hồn của Mục Hải Cực biến thành thì từ từ tan vào trời đất…

Trong nháy mắt khí hồn kia biến mất, châm phong linh hồn ở sâu trong linh hồn của Doanh cũng lặng lẽ biến mất.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Dao bỗng nhiên cảm thấy cả người mất hết lực, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất… Đáng lẽ khi Yêu Dạ tộc quyết chiến với Nhân tộc thì mới sử dụng châm phong linh hồn kêu gọi khí hồn của Mục Hải Cực giáng xuống.

Giờ đây vì giữ mạng, vì giết chết Huân, ả lại triệu hồi ra trước thời hạn.

Không ngờ trong nháy mắt Mục Hải Cực xuất hiện, một vị thánh nhân khác cũng xuất hiện.

Hơn nữa vị thánh nhân đó còn là cha của tên La Chinh kia?

Ngay từ lần gặp đầu tiên, Dao đã nhìn thấu sự không tầm thường của La Chinh.

Nhưng ả chưa từng nghĩ La Chinh lại là truyền nhân dòng chính của một vị thánh nhân.

Trận đánh này, ả chỉ có thể nói là bại một cách tâm phục khẩu phục.

Vào thời khắc này, khí thế thường xuyên xuất hiện trên mặt ả cũng tan theo, con ngươi lóe ra sấm chớp kia cũng tối đi rồi trở nên rời rạc…

La Chinh ngơ ngác nhìn sóng năng lượng đó tan đi.

Chợt nhớ tới La Tiêu còn ở sau lưng mình, trong lòng hắn kinh hãi, rất sợ La Tiêu cũng biến mất theo.

Hắn quay đầu gọi ngay: “Cha!”

Đường nét của La Tiêu vẫn chưa biến mất nhưng cũng không trả lời mà chỉ duy trì im lặng…

Khuôn mặt La Chinh tỏ ra căng thẳng, hỏi lần nữa: “Cha, cha còn ở đây không?”

“Chinh Nhi, ta ở đây…” La Tiêu trả lời.

Nghe cha mình đáp lại, La Chinh thở phào một hơi…

Lúc còn nhỏ, La Chinh không hiểu chuyện.

Mấy năm nay, hắn coi như cha mình đã chết, trong lòng lại tích lũy quá nhiều nghi ngờ.

Tuy ít nhiều gì La Chinh cũng biết một cách đại khái thông qua những con đường khác, nhưng có một số việc nói cho cùng hắn vẫn muốn đích thân hỏi cho rõ ràng!

“Vù vù vù…”

Theo sự chấn động kịch liệt của sóng năng lượng, luồng khí hồn của La Tiêu bắt đầu liên tục thu nhỏ lại.

Bây giờ, đường nét bóng người vốn mơ hồ không xác định có vẻ càng lúc càng ngưng tụ thành thực chất.

Khi đường nét bóng người kia thu nhỏ lại bằng La Chinh, hắn có thể nhận ra dáng dấp của La Tiêu từ đường viền kia!

Nhìn thấy dáng dấp anh tuấn uy vũ của phụ thân, suýt nữa thì La Chinh đã bật khóc.

Trải qua tôi luyện khắc khổ, bước lên đường cùng và lằn ranh sống chết, tâm tình của La Chinh đã cứng rắn như sắt tinh luyện.

Hắn biết tất cả cảm xúc tiêu cực đều là vô dụng.

Để lớn mạnh hơn, trưởng thành hơn, hắn đã quẳng hết những cảm xúc này đi.

Nhưng đứng trước mặt cha mình, La Chinh mới cảm thấy mình vẫn là đứa bé yếu ớt như ngày nào…

Nhìn thấy vẻ mặt La Chinh như vậy, La Tiêu cũng tỏ ra hơi áy náy.

Thực ra khí hồn ông để lại trong vũ trụ này có thể chỉ dẫn La Chinh nhiều hơn.

Chẳng qua, cho dù là ở trong Thần Vực hay vũ trụ, muốn đi xa hơn, thậm chí vượt qua La Tiêu, vậy võ giả tu luyện chỉ có thể dựa vào chính mình thì mới có khả năng đi xa hơn trong võ đạo!

Nên La Tiêu không thể không làm như mình đã ngã xuống, không thể không tạo ra hết nguy cơ này đến nguy cơ khác, vây La Chinh ở bên trong, nhìn hắn liều mạng giãy giụa giống như một con thú hoang bị thương, liếm láp vết thương của mình hết lần này đến lần khác, trở nên càng ngày càng lớn mạnh hơn.

May mắn là cuối cùng La Chinh không phụ kỳ vọng của La Tiêu, thậm chí còn biểu hiện tốt hơn so với mong đợi của ông.

Chỉ là La Tiêu cũng hiểu cách làm này quá mức tàn khốc đối với La Chinh.

“Con… Đi theo ta đi” La Tiêu xoay người, vung tay một cái.

Trước mắt ông liền xuất hiện một cánh cổng hư ảo!

Cánh cổng kia giống như cung điện của thần tiên, lại tựa như ảo ảnh trôi lơ lửng trước mặt La Chinh.

La Tiêu đi trước một bước, bước vào trong cánh cổng này.

La Chinh nhảy từ dưới đất lên rồi quay đầu nhìn Huân, môi hơi mấp máy: “Chờ ta”

Sau khi nói xong, La Chinh cũng chui vào cánh cổng cùng La Tiêu.

Sau khi hai cha con biến mất, cánh cửa kia liền từ từ khép lại, tan đi trước mắt mọi người…

Giờ phút này, Huân nhìn về phía Dao.

Ngay sau đó, nàng lạnh lùng cười: “Xem ra chúng ta còn phải thanh toán một lần nữa!”

Dao đã làm gãy châm phong linh hồn để Mục Hải Cực giáng xuống.

Khi khí hồn của Mục Hải Cực biến mất, châm phong linh hồn của Doanh cũng biến mất theo.

Lúc này, hai vị Vương của Yêu Dạ tộc đều chỉ có thực lực của Đại Giới Chủ bình thường.

Huân đã hoàn toàn khống chế được cục diện.

Huống hồ, trong Tê Hà giới còn có một con rồng tổ…

Huân không thể để Dao tiếp tục sống.

Mâu thuẫn giữa hai người như cây sào cắm sâu khó nhổ, căn bản không thể hòa giải.

Cho dù không giết chết Dao, sau này ả cũng sẽ trở thành một tai họa ngầm lớn.

Nên Huân quyết đoán giết chết ả!

Còn Doanh, Huân lại không làm khó nàng.

Dẫu sao, Doanh vì châm phong linh hồn nên mới điều khiển Yêu Dạ tộc phản loạn.

Bản thân nàng ta cũng không mang quá nhiều ý đồ xấu.

Huống hồ, lần này trong đài phong Vương, Huân từng dựa vào một thai linh trong hồ tín ngưỡng của Doanh.

Không bao lâu sau…

Trong bảy thánh địa của Tê Hà giới, những Thánh chủ và các thành viên của hội trưởng lão Yêu Dạ tộc đều nhao nhao tập trung ở trước đài phong Vương.

Giờ đây đài phong Vương tượng trưng cho Vương quyền tối cao của Yêu Dạ tộc đã trở thành một đống hoang tàn.

Còn ba hồ tín ngưỡng thì bị đè sâu trong đống đổ nát.

Sau một hồi khai quật, người Yêu Dạ tộc mới khiến ánh mắt trời trở lại trên hồ tín ngưỡng.

Bên trong hai hồ tín ngưỡng đã trống không.

Chỉ có hồ tín ngưỡng thuộc về Huân là dập dềnh nước hồ màu máu vừa rộng vừa sâu.

Nước hồ tín ngưỡng này cần tích lũy qua thời gian dài.

Các trưởng lão cũng hiểu, hiện nay trong Yêu Dạ tộc chỉ còn lại một vị Vương là Huân, sợ rằng khó có thể tái hiện kết cấu ba Vương như trước kia.

Sau một hồi giày vò của Dao, Yêu Dạ tộc từ tầng cao đến tầng thấp cùng đều sức cùng lực kiệt.

Chỉ có điều, sau khi Huân trở về và hoàn toàn khống chế cục diện, giai đoạn này xem như đã kết thúc.

Trong Yêu Dạ tộc bây giờ, ngoại trừ Mộng Thần Tiễn còn có hai vị Thiên Tôn chia ra xuất chinh cùng Dao và Doanh.

Trước kia hai vị Thiên Tôn này lựa chọn bỏ đi vì Vương Lệnh của Mộng Thần Tiễn.

Nay dưới lời kêu gọi của Huân, họ bèn nhanh chóng trở về Tê Hà giới.

Vì vậy, Huân lại ban hành một Vương Lệnh khác thông qua pho tượng vương giả, lệnh tất cả tộc nhân nghỉ ngơi dưỡng sức.

Nàng biết Yêu Dạ tộc chính là ngoại tộc mà Mục Hải Cực tạo nên.

Có điều La Tiêu đã xuất hiện, ông không truy cứu vấn đề lai lịch của Yêu Dạ tộc.

Suy cho cùng, châm phong linh hồn đã biến mất, Yêu Dạ tộc đã không thể phản loạn được nữa.

Chắc chắn La Tiêu nhận ra được điểm này, và cũng xem như đã thừa nhận địa vị của Yêu Dạ tộc trong vũ trụ Đại Diễn.

Yêu Dạ tộc các nàng cũng là một phần của vũ trụ Đại Diễn, đương nhiên cũng sẽ ra tay với Thánh tộc vào lúc cần thiết…

Bước vào trong cánh cổng kia, La Chinh liền nhìn thấy một cuộn tranh màu vàng kim trải ra trên mặt đất.

Nó kéo dài một mạch đến chỗ cực xa, biến thành một con đường ánh kim rộng rãi…

“Nơi này là…” La Chinh nhìn lướt xung quanh một lượt.

“Đây là Thiên Đạo” La Tiêu trả lời.

Cái bóng nhàn nhạt của hắn không hề dừng bước mà lại tiếp tục đi về phía trước.

Thiên Đạo!

Ánh mắt của La Chinh hơi sáng lên, ngay sau đó hắn nhanh chân đi theo La Tiêu.

Khi còn nhỏ, La Chinh cũng từng đi sau lưng phụ thân như vậy.

Có điều khi đó La Chinh còn nhỏ, bình thường không theo kịp bước chân của La Tiêu.

Hắn chỉ có thể lảo đảo đi bước nhỏ ở phía sau, thỉnh thoảng sẽ nhỏ giọng oán giận cha mình đi quá nhanh.

Nhưng La Tiêu chẳng bao giờ dừng lại chờ La Chinh.

Chuyện nhỏ này chôn sâu ở trong lòng La Chinh, đến bây giờ hắn vẫn nhớ rất rõ.

Hiện tại hắn đã cao bằng La Tiêu, trong lòng cũng phần nào hiểu ra, ngay từ thời điểm La Chinh còn nhỏ, cha đã kỳ vọng vào mình.

Thuở nhỏ, hắn không thể hiểu được sự nghiêm khắc của cha, bây giờ mới biết La Tiêu có nỗi khổ riêng.

“Những cái kia… chính là quy tắc ta hiểu được khi sống trên đời” La Tiêu thản nhiên nói.

Nhìn theo phương hướng La Tiêu chỉ, La Chinh liền trông thấy hai bên Thiên Đạo xuất hiện hai dãy bình phong kéo dài liên tục.

Trên bình phong có vô số ánh sáng vàng kim liên tục lưu chuyển.

Hình thái của những ánh sáng vàng kim kia khác hẳn nhau, hơi thở tỏa ra cũng hoàn toàn khác nhau.

Những cái này chính là sức mạnh cực hạn mà cha lĩnh hội được ư?

“Trong vũ trụ Đại Diễn, chúng cũng được các ngươi gọi là số trời” La Tiêu bổ sung một câu.


Chương 1648: Vấn đề

Vũ trụ này do chính bản thân La Tiêu tạo nênĐó là lý do các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn không thể tu luyện được sức mạnh cực hạn nhất.

Đây là giới hạn sinh linh thứ cấp không thể vượt qua, cũng là một hạn chế.

Chỉ có một loại người có thể vượt qua hạn chế này, đó chính là Đạo Tử.

Một khi vượt qua giới hạn này, Đạo Tử có thể ngưng tụ thần cách, thoát khỏi vũ trụ Đại Diễn…

“Những cái này… chính là số trời!”

Hai con ngươi của La Chinh tỏa sáng lấp lánh dưới sự chiếu rọi của một số ánh vàng kim lấp lánh.

Những ánh sáng vàng kim trên bình phong này đang không ngừng chạy tán loạn.

Mỗi một ánh sáng vàng kim đều ẩn chứa một luật nhân quả của Thiên Đạo.

Có một số ánh sáng vàng kim ẩn chứa hơi thở đặc biệt mạnh mẽ.

Còn một số ánh sáng vàng kim khác lại không cảm giác được bất kỳ hơi thở gì.

Trong những số trời cũng có mạnh có yếu.

Thậm chí một vài số trời còn không thể dùng để chiến đấu.

Ví dụ như Phục Sinh Thiên Mệnh của Phục Hoạt Thiên Tôn chỉ có thể khiến cho võ giả đã ngã xuống tùy ý sống lại chứ không có bất kỳ trợ giúp gì cho chiến đấu.

Chẳng qua, có một ít số trời lại chuyên dùng để chiến đấu.

Đương nhiên, hơi thở mà mấy số trời này tỏa ra rất mạnh mẽ!

Ánh mắt của La Chinh đảo qua, cũng loáng thoáng phân biệt ra tác dụng của một số phần số trời!

Ví dụ như trong một số trời ở bình phong bên trái tỏa ra cảm giác ớn lạnh.

Thậm chí nó còn ngưng kết ra một ít băng sương.

Có lẽ số trời này chính là lực quy tắc hệ Băng hoàn chỉnh!

Chỉ có điều, dùng khả năng lĩnh hội của thánh nhân cũng có lĩnh ngộ của riêng mình đối với quy tắc hoàn mỹ.

Cho nên quy tắc hệ Băng hoàn chỉnh không phải chỉ có một loại.

Quy tắc hệ Băng hoàn chỉnh vẫn có thể chia ra nhiều loại ý nghĩa sâu xa cực kỳ lợi hại.

Ví dụ như Băng Phách Hàn Diễm mà La Chinh lĩnh hội được từ chỗ Cưu Thánh.

Đó chính là một loại ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Băng đặc biệt.

Cách chỗ quy tắc hệ Băng không xa, những ngọn lửa nhiều màu phụt lên.

Mỗi ngọn lửa nhiều màu lập tức hình thành một con mèo nho nhỏ.

Chúng đi xuống bình phong, liên tục ầm ĩ, chơi đùa với nhau.

Tất nhiên, ngọn lửa nhiều màu này là một loại ý nghĩa sâu xa của quy tắc ngọn lửa tầng mười.

Ngay cả Thiên Tôn sống cả đời cũng không thể nhìn trộm được bí ẩn trong Thiên Đạo.

Lần này đi cùng cha bước vào trong Thiên Đạo, La Chinh xem như được mở rộng tầm mắt.

Lúc đi về phía trước theo cha, La Chinh lại phát hiện những ánh sáng vàng kim trên bình phong hai bên trở nên hoàn toàn ảm đạm…

“Cha, chắc mấy số trời này là số trời đã sắc phong đúng không?” La Chinh hỏi.

Số trời trên bình phong mới nhiều làm sao! Có điều trên đường đi tới, hắn mới chỉ nhìn thấy chừng mười số trời ảm đạm mà thôi.

Vì thế La Chinh mới hỏi câu này.

La Tiêu gật đầu: “Đúng, những cái này chính là số trời đã sắc phong cho các Thiên Tôn”

Nghe thấy câu trả lời của La Tiêu, La Chinh tỏ ra nghi ngờ: “Nếu trong Thiên Đạo của cha sở hữu chừng này số trời thì vì sao chỉ sắc phong một trăm lẻ tám số trời?”

Hiện nay vũ trụ Đại Diễn đang đối mặt với nguy cơ, thêm một vị Thiên Tôn là thêm một phần sức chiến đấu!

Mỗi một vị Thiên Tôn đều là tồn tại không thể xem thường.

Nếu phát huy một số số trời mạnh mẽ đến mức độ cao nhất, thậm chí họ còn có thể chống lại được thần!

La Tiêu lại lắc đầu một cách bất đắc dĩ, chỉ cười cho qua trước câu hỏi hơi ấu trĩ của con mình. “Nếu thật sự có thể làm thế, ta cũng sẽ sắc phong số trời ra ngoài một cách rộng rãi.

Có điều, trong phương pháp xây dựng vũ trụ Đại Diễn có rất nhiều hạn chế.

Ngay cả ta cũng không thể vượt qua những hạn chế này! Phong ấn một trăm lẻ tám số trời đã là cực hạn của ta.

Nếu quá nhiều số trời rời khỏi Thiên Đạo sẽ khiến Thiên Đạo bất ổn.

Vào thời khắc mấu chốt trọng, thậm chí điều này sẽ dẫn tới sự sụp đổ của cả vũ trụ”

Không ngờ lại nghiêm trọng như vậy, trong lòng La Chinh hơi kinh hãi: “Con lại suy nghĩ đơn giản quá rồi”

Tiếp tục đi về phía trước, đằng trước liền xuất hiện một tòa điện lớn.

La Chinh lại nhìn thấy vật quen thuộc trong đại điện, chính là một đóa hoa sen Đại Diễn trong tay lão tộc trưởng.

Toàn thân đóa hoa sen Đại Diễn này cũng hiện lên màu vàng kim, có điều bề ngoài lại hết sức ảm đạm.

“Hoa sen này là vật thu thiên của cha” La Tiêu nhìn hoa sen Đại Diễn một cách chăm chú rồi nói: “Chắc hẳn con cũng đã thấy vật thu thiên này”

La Chinh gật đầu.

Phần số trời mà lão tộc trưởng gánh vác chính là đóa hoa sen Đại Diễn này.

Lão tộc trưởng chưa từng thể hiện uy lực thực sự của hoa sen này, nhưng áp lực đè lên La Chinh lúc đó rất nặng.

Nếu sử dụng thì đương nhiên uy lực của nó sẽ không tầm thường…

“Con… Không phải còn có chuyện muốn nói với cha sao?” La Tiêu dừng bước trước hoa sen Đại Diễn này, xoay người nhìn chằm chằm La Chinh mà hỏi.

Trên đường đi cùng La Tiêu, tuy La Chinh vẫn luôn nêu câu hỏi nhưng thực ra đang cố quanh co mà nói ông.

Giờ đây, La Tiêu lại vạch trần tâm tư của con trai.

La Chinh hơi sững sờ, vò đầu suy nghĩ: “Khương Ngọc Nhi kia đi đâu rồi cha?”

La Tiêu mỉm cười rồi nói: “Tiểu nha đầu của Khương gia đã trở về Thần Vực.

Khương gia có địa vị đặc biệt trong Thần Vực.

Tất cả Thiên Đạo trong vũ trụ đều do người nhà họ Khương vận hành.

Sau khi vũ trụ Đại Cực của Mục Hải Cực tuyên chiến, Khương gia gọi Khương Ngọc Nhi về…” Nói đến đây, La Tiêu lại lắc đầu: “Con không phải muốn hỏi vấn đề này”

Quả thực, cái La Chinh muốn hỏi không phải là vấn đề này.

Nói cho cùng, hắn cũng rời xa cha mình đã lâu, tuy cảm nhận được cảm giác thân thiết từ La Tiêu, nhưng suy cho cùng vẫn có một chút xa cách…

Nhìn thấy vẻ mặt này của cha, La Chinh do dự một chút.

Ngay sau đó, hắn mới nhỏ giọng hỏi: “Cha, mẹ của con và La Yên là ai?”

Lúc còn rất nhỏ, La Chinh đã hỏi về chuyện này.

Bởi vì từ nhỏ đến giờ hắn chưa từng có ấn tượng về mẹ của mình.

Khi còn bé, mỗi khi La Chinh hỏi tới, La Tiêu đều dùng một lý do tương đối cạn lời để lấp liếm cho qua.

Có đôi khi, hắn trả lời là mẹ của La Chinh đã chết, có đôi khi lại là mất tích.

Sau khi hỏi thêm vài lần, La Chinh còn bị La Tiêu khiển trách nghiêm khắc một trận.

Nói chung, từ trước đến nay, La Chinh chưa từng nhận được một đáp án chính xác…

Sau khi trưởng thành, La Chinh đã từng suy nghĩ về vấn đề này.

Cho đến một năm trước, sau khi biết được thân phận của mình, La Chinh lại có câu trả lời mới.

Có lẽ hắn và La Yên là được La Tiêu “tạo ra”.

E rằng huynh muội hai người không có một người mẹ đúng nghĩa.

Tuy La Chinh từng suy đoán như vậy một hồi nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn không chắc chắn.

Giờ đây, hắn liền hỏi huỵch toét ra.

Không ngờ khi La Chinh đặt ra câu hỏi này, sắc mặt của La Tiêu lại hơi cứng đờ.

Có điều sự cứng đờ kia chỉ duy trì trong nháy mắt.

Trên mặt La Tiêu lộ đường nét kiên cường: “Con và La Yên không hề có mẹ”

Nhìn nét mặt như không có chuyện gì xảy ra của cha, lúc này La Chinh lại kiên quyết lắc đầu.

Trong lòng hắn đã xuất hiện một tia hy vọng: “Con không tin!”

“Đó là sự thật, tin hay không là tùy con” La Tiêu tiếp tục phủ định.

Nhưng La Tiêu càng phủ định như vậy, lòng La Chinh lại càng kiên định!

Hắn nhất định là có mẹ.

Nếu mẹ thật sự chết bệnh khi hắn còn nhỏ, tất nhiên bây giờ La Tiêu có thể thành thật trả lời.

Có điều, đường đường là Thánh chủ La Tiêu mà lại cưới một sinh linh thứ cấp trong Hạ Giới làm vợ, sau đó sinh ra La Chinh và La Yên.

E rằng chuyện này hơi hoang đường.

Còn việc La Tiêu nói thẳng hai huynh muội La Chinh không có mẹ chính là một câu trả lời qua loa tắc trách khi không biết phải làm sao.

Nên vẻ mặt cứng ngắc của La Tiêu lúc này cùng với câu trả lời qua loa lại cho La Chinh một tia hy vọng.

Chẳng qua, thấy cha căn bản không muốn đề cập đến, La Chinh cũng không cố truy hỏi.

Hắn đã không còn là trẻ con, có lẽ cha có nỗi niềm khó nói của mình!

Vì vậy La Chinh lại hỏi: “Cha, bây giờ La Yên vẫn ổn chứ?”

Thấy hắn không hỏi tới vấn đề này nữa, vẻ mặt của La Tiêu bình thường trở lại: “La Yên bước vào Thần Vực khá sớm.

Những môn đồ của ta tự tay bồi dưỡng nó, nhất định sẽ không xảy ra vấn đề gì”

Trong vũ trụ này, việc sắp xếp cho huynh muội hai người là quan trọng nhất, thứ nhì chính là Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên, tiếp nữa là Khê Ấu Cầm và Hiên Viên Thần Phong… Mỗi một bước trong này đều do La Tiêu tự tay bố trí.

Nhưng cho dù người khác biểu hiện thế nào, mấu chốt nhất vẫn phải xem La Chinh.

La Tiêu nói tường tận một lần về chuyện sắp xếp cho La Yên và mấy vị môn đồ.

Đồng thời ông cho La Chinh biết những chuyện sau khi La Chinh bước vào vũ trụ trong thời gian tới.

Trả lời xong vấn đề này, La Tiêu lại nhìn chằm chằm La Chinh mà nói: “Ta nhớ là con đã chọn mấy quyển công pháp ở Tiên Phủ của Cố Bắc.

Lôi Kiếp Sát và Bát Khúc Phi Yên trong đó con đều tu luyện thành công, nhưng chỉ riêng Vạn Pháp Địch Thư mấu chốt nhất thì lại chưa từng tu thành?”

Nghe cha hỏi về công pháp của mình, La Chinh gật đầu.

“Vạn Pháp Địch Thư là một quyển công pháp hết sức kinh người.

Chẳng hạn như vị Nhị sư huynh con gặp trong đó, tu luyện Vạn Pháp Địch Thư thành công có thể chém nhân quả, xóa bỏ số trời!”

Mấy năm nay, dù La Chinh tốn bao nhiêu thời gian tu luyện thì khi lĩnh hội vẫn cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Cái này cũng không trách con.

Vạn Pháp Địch Thư chính là một trong những công pháp lợi hại nhất của vũ trụ.

Nếu không có nhiều luật nhân quả để thử luyện thì quả thực khó mà tu thành… Ở đây con lại có thể làm ít công to!” La Tiêu thản nhiên nói.

Bây giờ, La Tiêu cũng chỉ là một khí hồn còn sót lại mà thôi.

Thời gian không còn nhiều, lúc này, ông muốn đích thân chỉ dạy La Chinh một phen.


Chương 1649: Đoạn Nhân Thần Quang

Sau khi La Chinh dẹp yên tranh chấp nội bộ trong Yêu Dạ tộc, bước tiếp theo sẽ là đối phó với Thánh tộcTrong thời gian này, Ma Ha không ngừng chèn ép “thế” trong vũ trụ ở Quỳ Thủy giới.

Rất nhiều Giới Chủ tinh anh đơn độc đến Quỳ Thủy giới đều bị Ma Ha giết chết.

Cũng có không ít người trong vũ trụ đã dùng Thét Lệnh hỏi La Chinh đi đâu? Những Đạo Tử kia đã đến nơi nào rồi?

Các Thiên Tôn của Thiên Vị tộc và Thánh tộc đều đang bắt đầu bày bố đội hình quanh Quỳ Thủy giới, e rằng trận chiến với Thánh tộc lần này sẽ vô cùng ác liệt.

Nếu trận chiến này nổ ra, đám Giới Chủ và Đại Giới Chủ sẽ chỉ là con tốt thí mạng, Thiên Tôn mới là quân chủ lực của hai bên.

Vì tranh chấp nội bộ trong Yêu Dạ tộc đã được giải quyết nên hai chủng tộc lớn là Yêu Dạ tộc và Ma tộc đều có thể giúp đỡ Nhân tộc một phen.

Hơn nữa, đám Thiên Tôn của các chủng tộc lớn nhỏ trong vũ trụ cũng sẽ gia nhập vào trận doanh của nhân loại.

Nhưng cho dù là vậy, số lượng Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn vẫn ít hơn Thánh tộc.

Cho dù là “Tinh Vĩ” – vị thần duy nhất của Thiên Vị tộc hay lão tộc trưởng cũng đều không có lòng tin cho lắm.

Trận chiến này chẳng hề cân sức, dẫu La Chinh có trở về, cả vũ trụ vẫn chìm trong không khí bi quan như trước.

Lần này, La Tiêu muốn ngầm giúp La Chinh một tay.

Trước kia, Nhị sư huynh Ngự Thần Phong của La Chinh đã biết sớm muộn gì hắn cũng sẽ phải đối mặt với cường giả Thiên Tôn, thế nên y mới đề cử cuốn “Vạn Pháp Địch Thư”.

Có thể nói, đây là bộ công pháp khắc chế Thiên Tôn vô cùng lợi hại.

Chỉ có điều, bộ công pháp kia nhìn thì tưởng rằng dễ hiểu, nhưng để tu luyện thành công thì lại rất khó.

Cách nhanh nhất để tu luyện “Vạn Pháp Địch Thư” chính là giao đấu với Thiên Tôn, đã vậy còn cần Thiên Tôn sử dụng đến các chiêu thức có chứa số trời.

Đáng tiếc, La Chinh không có được điều kiện ấy, vì vậy cho dù hắn có cố gắng lĩnh ngộ bí ẩn trong đó đến nhường nào thì vẫn không tìm được phương pháp nhập môn…

“Vạn Pháp Địch Thư gồm hai phần là Đạo Huyền tiền thiên và Đạo Huyền hậu thiên!”

“Đạo Huyền tiền thiên là Trảm Nhân, Đạo Huyền hậu thiên là Diệt Quả”

Nhân quả trong số trời của Thiên Tôn thường mạnh đến mức khủng bố, một vài thần thông chỉ cần kích phát “nhân” đơn giản là có thể thu về “quả” rất phong phú.

Dưới mối tương liên giữa nhân và quả này, chiêu thức trở nên cực kỳ lợi hại!

Thét Lệnh cũng là một luật nhân quả được kích phát ra.

Với thực lực của võ giả, cho dù làm thế nào cũng không thể khiến cho âm thanh truyền tới mỗi một ngõ ngách trong vũ trụ được.

Chỉ có điều trong Thét Lệnh có chứa một luồng “nhân”, thế nên chỉ cần kích phát là có thể làm cho âm thanh truyền đi khắp vũ trụ, đây là luật nhân quả hình thành bởi quy tắc trong vũ trụ Đại Diễn.

Mà “Trảm Nhân” của Đạo Huyền tiền thiên trong Vạn Pháp Địch Thư chính là cắt đứt mối liên kết giữa nhân và quả.

Nếu nhân và quả này bị phân đôi, không còn liên hệ với nhau nữa thì Thiên Mệnh cũng sẽ mất hiệu quả.

Thiên Tôn đánh mất số trời thì thực lực cũng chỉ mạnh hơn Đại Giới Chủ thông thường một chút mà thôi, chẳng có gì đáng sợ.

“Xoẹt!”

La Chinh ngồi trên con đường ánh vàng kim, âm thầm niệm khẩu quyết của Vạn Pháp Địch Thư rồi đột nhiên rút ra một thanh kiếm.

Trọng kiếm Đại Thiên lúc trước đã rơi vào vực sâu của Tê Hà giới, xuyên qua toàn bộ Đại Giới rồi xuống tới Hạ Giới.

La Chinh còn chưa kịp tìm lại nó nên giờ đành phải dùng tạm một thanh thần khí nhị phẩm thay thế.

Khi La Chinh vận dụng “Đạo Huyền tiền thiên”, một luồng ánh sáng xanh bất chợt lan ra khắp cánh tay hắn.

Luồng ánh sáng ấy khá mờ nhạt, thế nên có vẻ không ẩn chứa nhiều sức mạnh cho lắm.

Trong khi vận công, luồng ánh sáng xanh nhạt kia dần dần lan tới chỗ thanh kiếm trong tay hắn.

Chẳng bao lâu sau, thanh kiếm ấy cũng đã được phủ một lớp ánh sáng màu xanh.

Mũi kiếm vốn màu trắng như tuyết giờ lại biến thành màu xanh nhàn nhạt.

Theo như ghi chép trong Đạo Huyền tiền thiên, ánh sáng xanh này chính là “Đoạn Nhân Thần Quang”.

Mà ngưng tụ ra “Đoạn Nhân Thần Quang” là điều rất ít khi La Chinh có thể làm được.

Với thiên phú của hắn, tu luyện nhiều loại công pháp khác nhau cũng sẽ không gặp quá nhiều trở ngại.

Cách đó không xa, La Tiêu nhìn thấy luồng ánh sáng Đoạn Nhân Thần Quang kia thì khẽ gật đầu với La Chinh.

Mắt ông chợt lóe lên, một luồng ánh sáng màu vàng kim bỗng tỏa ra phía trên cái bình phong.

Từ trong luồng ánh sáng ấy, từng tia chớp màu xanh lục bỗng xuất hiện dọc theo đó.

Đây là một ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Lôi tầng mười, được mệnh danh là Tịch Diệt Lôi, do La Tiêu tự mình sáng tạo ra.

Sức mạnh của tia Tịch Diệt Lôi này không phải quá lớn, nhưng lại được chuyên dùng để khắc chế những thứ âm tà.

Nếu dùng để công kích linh hồn thì còn hữu hiệu hơn cả sấm sét.

“Đùng!”

Khi tia Tịch Diệt Lôi kia lao về phía La Chinh, hắn vốn đang ngồi ngay ngắn bỗng xoay người một cái né khỏi tia chớp màu xanh lục kia, đồng thời, thanh kiếm trong tay cũng thuận thế vung ra.

Kiếm ấy tựa như một dòng thác xanh lao tới cản lại tia chớp màu xanh lục.

“Vút!”

La Chinh vừa chém một nhát đã cảm thấy lòng bàn tay tê rần.

Tia Tịch Diệt Lôi này linh hoạt như một con cá trạch, lặng lẽ tránh khỏi mũi kiếm của La Chinh rồi quay lại tấm bình phong kia.

Thấy vậy, La Tiêu khẽ lắc đầu nói: “Vạn Pháp Địch Thư không phải là công pháp để nâng cao thực lực.

Con có thể coi “Đoạn Nhân Thần Quang” thành một luật nhân quả.

Nhân quả nhìn qua rất mạnh, nhưng nếu không có nhân thì dĩ nhiên là sẽ không có quả.

Dùng tâm niệm cắt đứt mới đạt được cảm ngộ, con đã hiểu chưa?”

La Chinh tĩnh tâm lĩnh ngộ những lời này của cha.

Luật nhân quả có sức mạnh to lớn là bởi nó tạo ra một chỉnh thể.

Nhân là nguyên nhân bắt đầu của số trời, tựa như một đứa trẻ vừa mới ra đời cũng là khởi đầu của một phần số trời, thứ thật sự đáng sợ là quả chứ không phải là nhân.

Điều hắn phải làm là hủy diệt “nhân” trước, đến khi đó sẽ chẳng còn thứ gọi là “Quả” nữa.

Nghĩ tới đó, hắn đã hơi hiểu ra vài phần.

“Thử lại đi” La Tiêu vẫn luôn rất nghiêm khắc, yêu cầu dành cho La Chinh cũng càng cao.

Lúc này, La Chinh cảm giác như được trở về thuở bé, ngày mà cha còn dạy hắn đọc sách, luyện quyền, hắn không khỏi có chút hoài niệm.

Tia Tịch Diệt Lôi thứ hai lại lao ra từ trên bình phong lần nữa.

Khi nó sắp tới gần La Chinh, “Đoạn Nhân Thần Quang” lại lóe lên trong tay hắn rồi lao về phía đó.

Tia Tịch Diệt Lôi đó bị La Chinh chẻ ra làm hai rồi quay trở về trong bình phong.

Nhân quả ẩn chứa trong tia sấm sét này vẫn chưa bị cắt đứt, lần này hắn vẫn chưa thành công…

“Làm lại!” La Tiêu cau mày quát.

“Đùng!”

Tịch Diệt Lôi lại bay vụt về phía La Chinh thêm lần nữa, nhưng lần nào La Chinh cũng đều thất bại.

“Làm lại!”

Vì thế, tia sấm sét này cứ lần lượt đánh vào người La Chinh, sau đó lại quay trở về tấm bình phong.

Mặc dù tia Tịch Diệt Lôi này chỉ lao ra một cách rất đơn giản, sức mạnh của nó cũng không lớn, nhưng nếu nó cứ di chuyển trên cơ thể La Chinh như thế thì cũng sẽ khiến linh hồn của hắn không ngừng run lên.

Tia Tịch Diệt Lôi này có công dụng khắc chế thể linh hồn, thế nên cũng có thể ảnh hưởng đến linh hồn của La Chinh.

Thấy La Chinh không thể thuận lợi tiến hành Trảm Nhân, La Tiêu càng lúc càng nghiêm khắc!

“Một phần số trời không đủ để kích thích tiềm năng của con, vậy thì thêm một phần nữa!” La Tiêu vừa dứt lời, một phần số trời màu vàng kim khác lại lóe lên trên tấm bình phong đối diện.

Phần số trời ấy biến ra một ngọn gió, ngọn gió đó không ngừng tụ lại rồi hóa thành một con chim bay vụt tới tấn công La Chinh.

Nó chính là Tố Phong Linh – một ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Phong tầng mười!

La Tiêu đành phải dùng cách này để ép La Chinh bộc phát tiềm năng của mình.

“Vù!”

Con chim gió kia lao thẳng về phía La Chinh, hắn vung kiếm ra chém trúng cơ thể của nó.

Nhưng con chim gió này là ý nghĩa sâu xa do quy tắc hệ Phong ngưng tụ tạo thành, sao có thể e sợ kiếm của La Chinh?

“Xoẹt…”

Móng vuốt của con chim gió quặp lấy bờ vai của La Chinh.

Mặc dù cơ thể của hắn cực kỳ cứng rắn, nhưng quy tắc hệ Phong trong hai vuốt của con chim này cũng không kém phần sắc bén, thế nên đã để lại hai vết cào trên vai La Chinh.

Con chim gió này tấn công xong lại quay trở về bình phong…

Nhưng La Chinh vừa mới ứng phó xong bên này thì Tịch Diệt Lôi phía bên kia lại đổ ập xuống ngay lập tức!

“Đùng!”

Tia sấm sét màu xanh lục đánh thẳng vào đầu La Chinh.

Cho dù hắn đã tu luyện đến Hoàng Kim Chiến Hồn nhưng vẫn không chịu nổi đòn này.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy linh hồn rung lên, cơ thể đổ ập xuống, hai mắt tối sầm lại.

Bấy giờ, La Tiêu chắp tay sau lưng nhìn La Chinh nằm dưới đất rồi nói: “Đứng dậy!”

Cả khuôn mặt của hắn sấp xuống con đường ánh vàng, cho dù đầu óc choáng váng, nhưng hắn vẫn cắn răng lật người dậy.

Chỉ có điều, vừa mới cầm kiếm đứng lên, lại có một con sư tử màu tím oai phong xuất hiện ở cách đó không xa!

“Grào!”

Đó là ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Hỏa – phần số trời Vạn Phệ Hỏa Chủng…

Hơn một tỷ năm trước, đã có Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn hợp thành phần số trời Vạn Phệ Hỏa Chủng này.

Mặc dù phần số trời này chỉ là luật nhân quả cấp trung, nhưng lại đủ để khiến vị Thiên Tôn đó sánh ngang với Thiên Tôn cấp cao.

Vì thế nó là một phần số trời có sức mạnh cực kỳ lớn!

Con sư tử lửa kia gầm lên rồi lao thẳng về phía La Chinh.

La Chinh không sợ quy tắc hệ Hỏa, vấn đề là hắn phải đối phó với phần số trời trong đó.

Để đối phó với con sư tử lửa đang vồ tới, La Chinh nâng kiếm trong tay lên, Đoạn Nhân Thần Quang cũng tỏa ra ánh sáng chói lóa, nét mặt lộ vẻ kiên quyết, hắn cắn răng hét lên: “Hủy!”

“Ồ…”

Cảnh tượng kỳ lạ bỗng hiện ra…

Trong luồng ánh sáng màu xanh nhạt ấy, nhát kiếm này liền đâm vào đầu con sư tử.

Toàn thân nó đang rực cháy ngọn lửa màu tím, vậy mà lúc này đã biến mất không còn tăm hơi.

Nhát kiếm này của La Chinh như thể đã đổi một bộ lông mới cho nó, ngọn lửa trên người con sư tử bị chuyển thành loại lửa bình thường…


Chương 1650: Lo lắng

“Có hiệu quả rồi!”Ánh mắt La Chinh sáng rực, nhìn chằm chằm vào con sư tử lửa kia.

Con sư tử lửa này có chứa Vạn Phệ Hỏa Chủng, thế nên mới xuất hiện ngọn lửa màu tím rực.

Nhưng giờ La Chinh đã cắt đứt số trời trong đó, nên đám lửa màu tím rực đều biến mất!

Khi con sư tử lửa ấy nhảy trở về bình phong, nét mặt La Chinh lộ ra một chút vui mừng.

“Vạn Pháp Địch Thư” nhìn thì có vẻ khá dễ, nhưng để hiểu được tinh túy trong đó lại là việc vô cùng khó khăn.

Có điều, tốc độ lĩnh ngộ Đạo Huyền tiền thiên của La Chinh lại nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của La Tiêu…

Lúc này, La Tiêu khẽ vung tay lên, ánh sáng chói lóa không ngừng lóe lên trên tấm bình phong.

Tia Tịch Diệt Lôi và con chim gió kia lại lao về phía La Chinh một lần nữa!

Thấy hai phần số trời này, ánh mắt La Chinh bỗng trở nên sắc bén!

Thanh kiếm trong tay hắn khẽ vung lên, một luồng sáng bắn về phía trước: “Chém!”

“Vút…”

Luồng Đoạn Nhân Thần Quang này đã hoàn toàn trở thành khắc tinh của số trời.

Quầng sáng màu xanh nhạt kia chợt lóe lên rồi lại biến mất.

Con chim gió đang nhào về phía La Chinh bỗng kêu lên thảm thiết.

Phần số trời Tố Phong Linh đã bị La Chinh cắt đứt, bị biến thành một cơn gió lớn quay trở về trên tấm bình phong.

Tia Tịch Diệt Lôi kia cũng bị nhát kiếm của La Chinh chém trúng.

Khi quầng sáng màu xanh nhạt tiếp xúc với tia Tịch Diệt Lôi này liền khiến nó mất đi màu sắc vốn có, trở lại thành một tia sấm sét bình thường rồi trốn vào trong quầng sáng vàng kim trên tấm bình phong.

Cảnh tượng này khiến La Tiêu liên tục gật đầu: “Mặc dù Vạn Pháp Địch Thư này có công dụng khắc chế luật nhân quả rất mạnh mẽ, nhưng lần này khi đối phó với đám Thiên Tôn kia sẽ xảy ra những tình huống biến hóa khôn lường.

Vốn dĩ tình hình hiện tại đã rất phức tạp rồi, đến lúc đó con nhất định không được lơ là!”

Những phần số trời mà La Tiêu sử dụng lần này chỉ là những cách vận dụng cơ bản nhất mà thôi.

Sau khi các Thiên Tôn thừa hưởng một phần số trời thuộc về mình, bọn họ sẽ phát huy tiềm năng của nó đến tận cùng.

Thế nên khi các Thiên Tôn đó thi triển những luật nhân quả này ra, chắc chắn uy lực sẽ mạnh đến mức khó mà tưởng tượng được, chứ không dễ dàng chém đứt “nhân” trong số trời như bây giờ.

La Tiêu nói xong lại khẽ phất tay một lần nữa…

Trên tấm bình phong dựng hai bên Thiên Đạo này, từng mảng ánh sáng màu vàng kim nối tiếp nhau lóe lên, từng phần số trời đều được La Tiêu kích hoạt.

“Vù vù…”

Hơi thở do số trời tản ra khiến cả con đường ánh vàng không ngừng rung lên…

Lúc này, đám Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn đều cùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, tỏ vẻ nghi hoặc.

Hiện giờ, Thiên Đạo có vẻ bất thường.

Từ lúc La Chinh bắt đầu tu luyện Vạn Pháp Địch Thư, Thiên Đạo đã không ngừng rung chuyển.

Vốn dĩ bọn họ tưởng rằng lại có vị Thiên Tôn nào bỏ mình, nhưng bọn họ hoàn toàn không ngờ sự rung chuyển của Thiên Đạo lần này lại kéo dài lâu như thế.

Đã hơn nửa ngày rồi, nhưng nó vẫn đang không ngừng rung lên…

Nếu sự rung chuyển này quả thật là do cái chết của các vị Thiên Tôn dẫn tới thì e rằng ngay cả khi một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn có chết hết cũng không thể khiến nó kéo dài được lâu đến như thế.

“Ắt hẳn trong Thiên Đạo có huyền cơ nào đó!”

“Đây không phải là điều mà ngươi và ta có thể đoán được…”

“Chỉ mong không phải do Thánh tộc giở trò!”

Đám Thiên Tôn này cũng đang đoán già đoán non…

Tiếc rằng, cho dù Thiên Tôn có thể suy đoán về con người và sự việc trong vũ trụ, nhưng bọn họ lại không có tư cách dò xét huyền cơ trong Thiên Đạo.

Cho đến giờ, ngoại trừ La Chinh và Khương Ngọc Nhi, trong vũ trụ Đại Diễn này vẫn chưa có thêm một ai bước vào Thiên Đạo.

Đó là nơi mà các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn không thể tưởng tượng ra.

Thế nên bọn họ cũng chẳng biết rằng sự rung chuyển của Thiên Đạo là do La Chinh tu luyện gây ra.

Số trời trên bình phong không ngừng xuất hiện rồi lại biến mất.

Hình dạng của các phần số trời này đều không giống nhau.

Có một vài phần số trời chỉ đại diện cho một năng lực nào đó, chứ không thể biến hóa thành mục tiêu cụ thể.

Nhưng cho dù là hình dáng nào thì những phần số trời này đều liên tiếp lao về phía La Chinh.

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Thanh kiếm của La Chinh không ngừng bay múa quanh người hắn.

Nơi mũi kiếm lướt qua, từng sợi tóc theo gió bay lên.

Mái tóc bay phấp phới bao lấy cả người hắn.

Chỉ cần những phần số trời kia vừa tới gần La Chinh thì đều sẽ bị hắn chém đứt liên kết nhân quả trong đó, bị biến thành một luồng sáng vàng kim rồi quay trở về trên bình phong.

“Trảm Nhân” chỉ là một chiêu thức, nhưng khi đã hiểu được nó thì sẽ hoàn toàn lĩnh hội được hết tất cả!

Nhân quả trong những phần số trời này chính là sức mạnh kinh khủng nhất đối với những người khác, nhưng lại trở nên vô cùng yếu ớt dưới kiếm của La Chinh.

Mặc dù La Chinh đã hoàn toàn nắm vững chiêu thức này, nhưng tâm trạng của La Tiêu vẫn không hề thả lỏng hơn chút nào…

Thấy dáng vẻ linh hoạt của con trai, trong lòng La Tiêu vốn rất vui mừng.

Nhưng chẳng bao lâu sau, nét cười trên khuôn mặt ông lại nhạt dần, ánh mắt toát lên vẻ sầu lo.

“Xoẹt!”

Sau khi chém đứt phần số trời cuối cùng, thanh kiếm của La Chinh xoay một vòng trên không rồi bị hắn nhét vào trong nhẫn tu di.

Hắn quay đầu nhìn La Tiêu, thấy biểu cảm của ông thì lập tức ân cần hỏi: “Cha, người sao vậy?”

Bình thường, cha hắn đều rất uy nghiêm.

Lúc này lại có biểu cảm như thế, ắt hẳn là có tâm sự gì đó.

Nghe La Chinh hỏi vậy, La Tiêu không hề né tránh mà chăm chú nhìn hắn rồi cất giọng nhàn nhạt: “Con là Đạo Tử thứ nhất trong vũ trụ, thế nên có sự che chở của Thiên Vị tộc cùng với sự giúp đỡ của ta.

Mặc dù phải trải qua một phen trắc trở nhưng xét cho cùng thì vẫn là thuận buồn xuôi gió.

Thế nhưng…”

La Tiêu chợt ngừng, sau đó nói tiếp: “Nếu vũ trụ Đại Diễn vượt qua khó khăn lần này, mai sau bước vào Thần Vực, những chuyện con gặp phải sẽ không dễ dàng như thế nữa”

Những trắc trở mà La Chinh phải trải qua mấy năm nay có thể nói là khá đáng sợ, nhưng không phải thật sự nguy hiểm.

Thậm chí, rất nhiều nguy hiểm trong số đó đều là do La Tiêu âm thầm sắp đặt.

Nhưng làm phụ thân của La Chinh – La Tiêu vẫn luôn đứng sau che chở cho hắn, chưa từng rời khỏi hắn nửa bước.

Trong mắt La Tiêu, La Chinh vẫn chỉ là một đứa trẻ đang tập tễnh học đi.

Làm một người cha, ông chỉ có thể luôn đặt tay lên vai con mình, chỉ khi La Chinh sắp ngã xuống mới đỡ hắn đứng dậy mà thôi.

Sự bảo vệ này chính là tình thương của cha mà La Tiêu luôn âm thầm trao đi.

Nhưng về sau rồi sẽ có một ngày, La Chinh trưởng thành và rời khỏi vũ trụ.

Trong vũ trụ Đại Diễn, La Tiêu chính là chúa tể, là đấng toàn trí, toàn năng của Đại Diễn.

Đây cũng giống như là sân nhà của La Chinh, là nhà của hắn…

Nếu La Chinh thực sự bước vào Thần Vực, cho dù có muốn La Tiêu cũng không thể nhúng tay vào nhiều việc trong đó được, tới khi đó lấy ai tới giúp đỡ La Chinh?

Thần Vực mới là một thế giới chân thực hoàn chỉnh.

Cho dù là thánh nhân cũng không thể thay đổi được cả Thần Vực.

Sau khi La Chinh tiến vào Thần Vực, cuộc cạnh tranh tàn khốc mới thực sự bắt đầu, nơi đó mới là điểm khởi đầu của La Chinh.

Trong Thần Vực, “ngã xuống” chính là thật sự chết đi.

“Cha, là do tên Mục Hải Cực à?” La Chinh hỏi.

Ý của La Tiêu cũng không khác ý của tên Mục Hải Cực là bao.

La Chinh có thể hoành hành không kiêng nể gì trong vũ trụ Đại Diễn, đi từng bước một để đến hiện tại.

Mặc dù là có dựa vào bản thân hắn, nhưng cha hắn cũng góp phần khá lớn.

Sau khi đến Thần Vực sẽ không đơn giản như vậy nữa…

“Không” La Tiêu lắc đầu nói: “Lời của Mục Hải Cực là thật.

Có khi Thần Vực còn gian nan hơn cả tưởng tượng của con… Nếu Chinh Nhi tiến vào Thần Vực mà không tìm được cơ hội thì cũng đừng cố gắng gượng…”

La Tiêu bồi dưỡng La Chinh quả thực là để tự cứu mình.

Xuôi gió xuôi nước đến giờ, La Chinh chưa từng khiến ông thất vọng.

Nhưng tới bước này, trong lòng La Tiêu lại dấy lên ý nghĩ muốn lùi bước.

Ông không muốn La Chinh dấn thân vào nguy hiểm lớn như vậy, phải đối đầu với các Thánh Đường chỉ vì ông nữa.

Ông thà để La Chinh sống yên ổn, bình yên đến hết đời ở một chốn nhỏ nào đó trong Thần Vực còn hơn.

Nghe cha mình nói thế, biểu cảm trên mặt La Chinh cũng trở nên nghiêm túc, hắn nhìn thẳng La Tiêu rồi nói: “Nếu làm theo lời cha nói, chẳng phải bây giờ Chinh Nhi có thể từ bỏ luôn hay sao?”

“Bây giờ từ bỏ ư?” La Tiêu khẽ nhíu mày.

“Cha dốc lòng bồi dưỡng con, đương nhiên là hy vọng giữ lại được một đường sống.

Con nhất định phải cố gắng hết sức, không phụ sự kỳ vọng của cha mới đúng.

Nếu cha chẳng hề để ý đến sống chết của bản thân nữa thì cần gì phải chia cách La Yên và con, khiến con phải chịu nhiều đau khổ như vậy? Nếu thế, võ đạo mà con luôn phấn đấu còn có ý nghĩa gì nữa đây?” La Chinh nhìn chằm chằm La Tiêu nói tiếp.

Thấy ánh mắt nghiêm túc của La Chinh, La Tiêu chợt sững người.

Một lúc lâu sau, ông mới khẽ thở dài.

La Chinh nói không sai.

Hiện giờ, La Tiêu chỉ là xuất phát từ tình thương với La Chinh mà nói vậy thôi, nhưng tình thương này có vẻ hạn hẹp quá rồi.

Khi đã tu luyện sinh mệnh tới tầng này, thứ để họ theo đuổi không còn là cuộc sống nhàn nhã yên bình, cũng không phải là vinh hoa phú quý nữa, mà là cái tâm chưa từng thay đổi của mình.

Sự lo lắng này của La Tiêu, vừa có ý không xem trọng con trai mình, vừa hủy diệt lòng tin của La Chinh, quả thực là không nên.

Huống hồ, khi ông sắp đặt nên cục diện này, tức là đã đâm lao ra rồi, không thể thu lại được nữa.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box