[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 326 : Đài phong Vương (c1626-c1630)
❮ sautiếp ❯Chương 1626: Đài phong Vương
Trong thánh địa Tử Vân…“Bây giờ bước đầu tiên mới chỉ là cô lập hai vị Vương khỏi Yêu Dạ tộc…” Thần Tiễn Thiên Tôn đứng trong đại sảnh thản nhiên nói.
“Bước thứ hai thì sao?” La Chinh hỏi.
Thần Tiễn Thiên Tôn thản nhiên hỏi ngược lại: “Chỗ dựa của Vương trong Yêu Dạ tộc là gì?”
La Chinh suy nghĩ rồi trả lời: “Ao tín ngưỡng”
Tu vi của Huân, Dao và Doanh chỉ là Giới Chủ Cảnh mà thôi.
Nếu không dùng tới lực tín ngưỡng, thực lực của bọn họ chẳng khác gì những Đại Giới Chủ bình thường.
Nhưng nếu sử dụng lực tín ngưỡng, họ thậm chí còn có thể chém giết Thiên Tôn.
Hồi đó sở dĩ Huân thua Dao là vì ao tín ngưỡng của nàng đã bị phong ấn, dẫn đến chênh lệch tương đối lớn về thực lực.
“Đúng” Thần Tiễn Thiên Tôn gật đầu: “Muốn giết chết Dao và Doanh, chúng ta phải phá hủy ao tín ngưỡng của hai người bọn họ.
Đây là bước thứ hai!”
Lời của Thần Tiễn Thiên Tôn vừa dứt, tất cả những người ngồi đây đều kinh hãi.
Ba nghìn võ giả Yêu Dạ tộc đi theo đến đây đều nhìn chằm chằm vào Thần Tiễn Thiên Tôn với ánh mắt sửng sốt…
Phá hủy ao tín ngưỡng… Chuyện này thật sự quá điên rồ!
So với Vương, thực tế ao tín ngưỡng mới là gốc rễ của Yêu Dạ tộc!
Vương của Yêu Dạ tộc đã thay đổi rất nhiều lần, nhưng ao tín ngưỡng thì vẫn chỉ có ba!
Chỉ cần ao tín ngưỡng tồn tại, như vậy chẳng khác gì Yêu Dạ tộc sở hữu thêm ba vị Thiên Tôn không có trong danh sách.
Dõi mắt khắp vũ trụ, chẳng chủng tộc nào sở hữu tài nguyên đặc biệt như vậy!
“Thiên Tôn đại nhân, việc này tuyệt đối không thể!”
“Chúng ta có thể khiến cho hai vị Vương rớt đài nhưng tuyệt đối không thể phá hủy ao tín ngưỡng.
Đây là vốn liếng để Yêu Dạ tộc chúng ta có chỗ đứng!”
“…”
Có Đại Giới Chủ Thiên Lăng đã đứng ra nói trước, những người Yêu Dạ tộc khác ở đây đều thi nhau khuyên nhủ.
Nghe Mộng Thần Tiễn nói vậy, Thánh Chủ Lưu Sa của thánh địa Tử Vân lại càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Nàng cảm thấy tất cả mọi việc xảy ra ngày hôm nay đều hết sức ly kỳ.
Nhiều cường giả Yêu Dạ tộc không biết từ đâu đến đây như vậy, thậm chí trong đó còn có một vị Thiên Tôn.
Bây giờ vị Thiên Tôn này còn muốn phá hủy ao tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc.
Nàng không biết mình điên rồi hay là thế giới này điên rồi.
Nhưng thái độ của Mộng Thần Tiễn lại không hề nhượng bộ.
Ông thản nhiên nhìn mọi người: “Từ nay về sau, Yêu Dạ tộc chúng ta cũng không cần thế chân vạc ba Vương nữa, một người là đủ rồi!”
Lực tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc có giới hạn, ba vị Vương cùng chia nhau lượng lực tín ngưỡng như vậy.
Nếu chỉ giữ lại một ao tín ngưỡng, tất cả lực tín ngưỡng sẽ thuộc về một người, tất nhiên điều này sẽ giúp thực lực của người đó tăng vọt lên…
Bấy giờ, mọi người ở đây mới im lặng.
Lời của Thần Tiễn Thiên Tôn không phải không có lý.
Yêu Dạ tộc có ba vị Vương, tuy vai trò của mỗi người mỗi khác, nhưng trong lịch sử đã nhiều lần xảy ra chuyện các Vương tranh đấu lẫn nhau.
Nếu chỉ còn lại một người thì tình hình sẽ khác hẳn.
“Thế ao tín ngưỡng ở đâu?” La Chinh nhìn chằm chằm Thần Tiễn Thiên Tôn mà hỏi.
Người Yêu Dạ tộc đều biết trong tộc của họ có ao tín ngưỡng.
Hễ là tộc nhân có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ đều có tư cách sử dụng sức mạnh trong ao tín ngưỡng này.
Nhưng cụ thể ao tín ngưỡng ở đâu thì phần lớn đều không rõ.
“Ở trên đài phong Vương, trung tâm của Tê Hà giới.
Đó là Đại Giới quan trọng nhất của Yêu Dạ tộc chúng ta, cũng là chỗ có phòng ngự chặt chẽ nhất” Mộng Thần Tiễn nhìn chằm chằm La Chinh, nói: “Chúng ta phải nhanh một chút.
Nếu Dao không phải là đồ ngốc thì ả cũng sẽ đoán ra hướng đi của chúng ta!”
Ngay sau đó, Mộng Thần Tiễn nhìn về phía những người Yêu Dạ tộc ở đây rồi tuyên bố: “Ta sẽ dẫn La Chinh tiến hành dịch chuyển không gian, chạy tới Tê Hà giới trước.
Lần này đường sá xa xôi, các vị có thể quay về Ngọc Tiêu giới của phái Thánh Thương ta”
Nghe thấy Mộng Thần Tiễn nói vậy, mọi người lại chăm chú nhìn ông với vẻ mặt kỳ quái.
Thấy vẻ mặt của mọi người, Mộng Thần Tiễn cũng hơi nghi hoặc.
Ông tiếp tục nói: “Các vị tộc nhân, đi tới Tê Hà giới đường sá xa xôi, ta không thể đưa mọi người di chuyển cùng một lượt được…”
Thiên Tôn có thể sử dụng dịch chuyển không gian vượt qua mấy Đại Giới, nhưng Mộng Thần Tiễn cùng lắm cũng chỉ có thể mang theo hai, ba người mà thôi.
Khụ khụ… La Chinh đưa nắm tay lên khóe môi, ho khan hai tiếng, cắt ngang lời Mộng Thần Tiễn: “Ta nghĩ không cần phiền phức như vậy”
“Có ý gì?” Mộng Thần Tiễn hỏi với vẻ khó hiểu.
Trong tay La Chinh chợt lóe lên ánh sáng nhạt màu, quy tắc không gian trong Na Di Lệnh không ngừng ngưng tụ, hóa thành một vòng sáng rừng rực màu trắng, không ngừng xoay vòng trước mặt La Chinh.
Mộng Thần Tiễn vẫn còn hơi mù mịt.
Ông có thể cảm nhận được lực không gian bí hiểm chứa trong vòng sáng này, nhưng vẫn không rõ La Chinh định làm gì.
Cho dù là Thiên Tôn thì cũng rất khó tưởng tượng được trong vũ trụ lại có vật hiếm thấy như Na Di Lệnh.
Trên thực tế, tác dụng của một tấm Na Di Lệnh có thể so với một phần số trời.
“Đi theo ta” La Chinh bước chân vào bên trong, lập tức biến mất trước mắt mọi người.
Những võ giả Yêu Dạ tộc khác ở đây đã biết sự thần kỳ của Na Di Lệnh nên vẻ mặt không thay đổi gì nhiều.
Nhưng Mộng Thần Tiễn thì lại càng tò mò hơn.
Ông vừa cẩn thận bước ra một bước, cả người tức khắc rơi xuống, tiến vào trong không gian kỳ lạ kia…
Khi nhìn thấy dưới chân hiện ra một bức tranh vũ trụ to lớn, vẻ mặt Mộng Thần Tiễn lại có vẻ kinh hãi.
“Đây, đây là chỗ nào?”
Dù sao Thần Tiễn Thiên Tôn cũng là người hiểu biết nhiều.
Sau khi nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của từng Đại Giới, ông lập tức hỏi: “Chẳng lẽ thông qua không gian này có thể di chuyển đến bất kỳ địa điểm nào?”
La Chinh gật đầu.
Thần Tiễn Thiên Tôn lại nhìn La Chinh chằm chằm.
Chỉ mới tiếp xúc với La Chinh trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng La Chinh đã khiến ông cảm thấy bất ngờ lần thứ hai…
Ông ở ẩn sâu dưới lòng đất nên tin tức có thể nhận được rất ít, chỉ có thể dựa vào giọng nói được truyền tới qua Thét Lệnh để phán đoán tình hình bên ngoài.
Trên thực tế, ông cũng không hiểu La Chinh lắm.
Theo Thần Tiễn Thiên Tôn, việc La Chinh chủ động tìm tới mình chỉ có một tác dụng duy nhất là linh hồn của Huân!
Bởi vì để tuyên bố được Vương Lệnh thì cần phải có linh hồn của Huân, để bước lên đài phong Vương cũng cần linh hồn của Huân.
Còn những chuyện khác, Mộng Thần Tiễn chưa từng hy vọng nhiều.
Nếu như có thể thuận lợi phá hủy ao tín ngưỡng, Mộng Thần Tiễn ông sẽ tự mình giải quyết Dao và Doanh.
Nghĩ đến lời mình mới nói trước đó, Mộng Thần Tiễn cảm thấy hơi xấu hổ, lúc này chỉ có thể cười khà khà: “Trong tay có không ít đồ tốt đây”
Như thế dĩ nhiên tiết kiệm được không ít thời gian…
La Chinh chỉ gật đầu chứ chẳng ừ hử gì.
Ngay sau đó, Lưu Vũ, Thiên Lăng và rất nhiều người Yêu Dạ tộc khác cũng lũ lượt tiến vào trong không gian này.
Mọi người bắt đầu xuất phát đi về Tê Hà giới.
Không bao lâu sau, bầu trời phía bắc Tê Hà giới đột nhiên xuất hiện một luồng quy tắc không gian.
Quy tắc không gian này hé ra một vết rách.
Bóng hình La Chinh xuyên qua vết nứt này đầu tiên.
Đợi đến khi tất cả mọi người đều hạ xuống, vết nứt kia lại biến mất.
Tử Tuyết giới không thể sánh nổi với Tê Hà giới.
Nơi đây chính là Đại Giới nòng cốt nhất của Yêu Dạ tộc.
Từ trước tới nay, nghi thức lên ngôi của vương giả trong tộc đều được cử hành ở đây.
Đây chính là vùng đất khởi nguồn của Yêu Dạ tộc.
Chỉ trong một Tê Hà giới này đã tập trung chín thánh địa thập phẩm, ngoài ra còn có đủ các loại thánh địa dưới thập phẩm.
Người Yêu Dạ tộc sống ở đây lại càng nhiều hơn gấp mấy lần Đại Giới khác.
Cả Tê Hà giới này đều xanh um tươi tốt.
Thực vật trong thánh địa sinh trưởng mạnh mẽ, nối thành một dải, gần như bao trùm toàn bộ Đại Giới…
Việc tuyên bố Vương Lệnh đã khiến cho tất cả thánh địa đều chấn động dữ dội.
Đương nhiên Tê Hà giới nòng cốt nhất này cũng sẽ không ngoại lệ!
Giờ đây, những thánh địa này đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn…
Mặc dù đa số người Yêu Dạ tộc đều ủng hộ Thần Tiễn Thiên Tôn và Huân, nhưng trong Tê Hà giới vẫn có một bộ phận nhỏ ủng hộ Dao.
Mặc dù Dao làm điều ngang ngược như vậy, nhưng người Yêu Dạ tộc vốn xem trọng trật tự, ba vị Vương giữ các chức vụ khác nhau mới là bình thường.
Bây giờ Thần Tiễn Thiên Tôn trực tiếp tuyên bố Dao và Doanh là tội nhân phản bội chủng tộc.
Điều này căn bản không hợp lý.
Trước quan điểm này, thậm chí trong Tê Hà giới còn xảy ra xung đột mấy lần.
Nhiều người Yêu Dạ tộc chọn cách quỳ lạy, cầu khấn trên đài phong Vương, hy vọng Yêu Dạ tộc có thể thuận lợi vượt qua kiếp nạn này dưới sự che chở của Vương.
Thần Tiễn Thiên Tôn đưa La Chinh và đám người lướt thẳng qua từng thánh địa.
Nếu là trước kia, chắc chắn sẽ có đội vệ binh của thánh địa tiến hành kiểm tra.
Nhưng hôm nay, thậm chí còn không có ai chú ý tới bọn họ, hoặc cũng có thể nói là chẳng có ai muốn để ý tới.
Khoảng thời gian này gần như là những ngày mà tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc sụp đổ.
Khi Thần Tiễn Thiên Tôn chưa hạ xuống đài phong Vương, có người đã nhận ra ông ngay!
Chương 1627: Thẩm phán tín ngưỡng
Đài phong Vương chính là nơi Yêu Dạ tộc hành hương về đâyRất nhiều võ giả Yêu Dạ tộc dù thực lực thấp nhưng vẫn sẽ tập trung về đây từ các Đại Giới để thanh tu, tỏ lòng kính ngưỡng đối với Vương.
Những người Yêu Dạ tộc này đều tiến hành thờ phụng đối với Vương mỗi ngày, thậm chí bỏ qua cả việc thanh tu.
Những người này được gọi là người hành hương.
Người hành hương có thực lực mạnh mẽ thì còn đỡ, bởi họ thường di chuyển mất mấy năm, đi đường dài từ Đại Giới khác đến đây.
Một số người hành hương có thực lực yếu thì dù dành cả cuộc đời để đi cũng khó mà tiến vào Tê Hà giới trước khi chết, lại càng khó tận mắt nhìn thấy đài phong Vương!
Đài phong Vương vô cùng lớn.
Xung quanh là một đài cao khổng lồ có đường kính mấy trăm nghìn trượng.
Võ giả Yêu Dạ tộc rải rác trên đài cao.
Họ quỳ rạp xuống mặt đất giống như những tín đồ Mật Giáo ở Chư Thần Vô Niệm.
Đấng tối cao ở trong lòng bọn họ chính là vị thần che chở bọn họ…
Tuy các thánh địa trong Tê Hà giới rất hỗn loạn, nhưng trên những đài cao khổng lồ xung quanh đài phong Vương vẫn trang nghiêm và yên lặng.
Không ai ồn ào, lớn tiếng ở đây cả.
“Là Mộng Thần Tiễn! Thần Tiễn Thiên Tôn đến đài phong Vương!”
Trong đám đông có người hô to một tiếng.
Thần Tiễn Thiên Tôn dẫn mọi người tới đây.
Một đoàn mấy nghìn người như vậy tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của một số người có tâm.
Tuy nhiều năm nay Mộng Thần Tiễn không hề lộ diện nhưng dù sao cũng vẫn có người nhận ra ông.
Tiếng hô to này lập tức phá vỡ sự yên lặng nơi đây.
Giờ đây vô số người Yêu Dạ tộc đều mở to mắt, ngẩng đầu nhìn lên trời…
Sau khi ban bố Vương Lệnh, danh tiếng của Thần Tiễn Thiên Tôn lập tức truyền đi một cách sôi sục trong Yêu Dạ tộc.
Có người coi ông là vị cứu tinh duy nhất của Yêu Dạ tộc, có thể đưa Yêu Dạ tộc ra khỏi tình cảnh nước sôi lửa bỏng hiện tại.
Nhưng đồng thời cũng có người xem ông là loạn thần tặc tử, phá rối quy củ Yêu Dạ tộc đã lập ra suốt bao nhiêu năm nay!
Trong đám người đông đúc đó có trên mười người cứ nhìn chăm chú vào Mộng Thần Tiễn, sau đó bọn họ gật đầu với nhau, khuôn mặt lộ ra vẻ hung ác!
Một người trong số đó rót chân nguyên vào giọng nói, rồi đột nhiên hét lớn lên trời: “Nghịch tặc! Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc ta đã sớm ngã xuống.
Ngươi giả truyền Vương Lệnh, tội đáng chết!”
Tín ngưỡng của những người hành hương này rất mù quáng.
Họ bỏ cả việc tu luyện, chỉ một mực cống hiến tín ngưỡng của mình.
Những võ giả mù quáng này không phân biệt đúng sai, rất dễ bị mê hoặc!
Mấy ngày nay, các cuộc tranh luận đều giới hạn trong các thánh địa lớn, không hề ảnh hưởng đến phong ấn trên đài phong Vương hay những người hành hương này.
Có lẽ họ cũng nghe được tin đồn về Vương Lệnh.
Song phần lớn đều không phân rõ đúng sai.
Đối với bọn họ, ai tới làm Vương của Yêu Dạ tộc cũng không quan trọng!
“Hôm nay ngươi còn không mau mau quỳ trên đài phong Vương, tạ tội với vương giả các đời của Yêu Dạ tộc!” Trong đám đông lại có người hét lên.
“Thần Tiễn Thiên Tôn muốn có được vị trí vương giả! Ông ta muốn phá ao tín ngưỡng, hủy diệt sự thống nhất của Yêu Dạ tộc ta…”
“Các huynh đệ tỷ muội cùng tộc, cho dù mất mạng chúng ta cũng phải ngăn chặn đám người này!”
Một số võ giả liên tục hét lớn trong đám đông.
Các võ giả này ẩn nấp trong đám người.
Bọn họ đều kích thích giọng nói bằng chân nguyên để cho tất cả mọi người Yêu Dạ tộc đều nghe được, ngôn từ rõ ràng càng có ý mê hoặc!
Nghe thấy những tiếng nói kia, La Chinh hơi chau mày.
Những giọng nói truyền tới từ phía dưới rõ ràng rất không bình thường.
Hẳn đã có người dồn hết tâm trí để tung ra cách nói này…
Phương pháp này cực kỳ hèn hạ, nhưng lại cực kỳ hiệu quả vào thời khắc này!
Chẳng mấy chốc, đám người hành hương phía dưới đã bị những lời nói này thao túng cảm xúc.
Người nào người nấy đều trừng mắt nhìn về phía Thần Tiễn Thiên Tôn ở trên bầu trời!
Trên quảng trường này có hơn trăm vạn người hành hương Yêu Dạ tộc.
Phần lớn người Yêu Dạ tộc trong đó có thực lực thấp, thậm chí một bộ phận không nhỏ mới chỉ là Tiên Thiên Cảnh mà thôi.
Trong Yêu Dạ tộc, Tiên Thiên Cảnh tương đương với người phàm…
Nhưng chính những người này lại không hề sợ hãi một vị Thiên Tôn chút nào.
Dưới sự che chở của Vương, người hành hương không có khái niệm sợ hãi.
“Câm miệng!”
Mộng Thần Tiễn hừ lạnh một tiếng, nhẹ nhàng giương cây cung ngắn trong tay lên.
Động tác của ông cực nhanh, căn bản người ta không thể thấy rõ mũi tên được bắn ra như thế nào.
Người bên cạnh chỉ kịp nhìn thấy trước mặt Mộng Thần Tiễn xuất hiện hơn mười mũi tên ánh sáng, nháy mắt đã được bắn ra!
“Vèo vèo vèo vèo…”
“Phập phập phập phập…”
Tuy những võ giả kia ẩn núp trong đám người, nhưng Mộng Thần Tiễn lại nhận định vô cùng chính xác.
Xích Dương Tiễn màu vàng kim bay vụt giữa đám đông, nhanh chóng xuyên qua từng tên trong đám võ giả đang tung lời mê hoặc kia!
Dù Mộng Thần Tiễn chỉ tiện tay bắn Xích Dương Tiễn đi, nhưng võ giả dưới Đại Giới Chủ căn bản không có khả năng ngăn cản!
Những vòi máu bắn tung tóe giữa đám đông.
Một số người hành hương kêu lên những tiếng chói tai.
Đáng tiếc, hành động này của Mộng Thần Tiễn lại càng khiến họ căm hận.
Trong đám đông, lại có võ giả nhảy ra mắng Mộng Thần Tiễn!
“Mộng Thần Tiễn, ngươi dám tàn sát người cùng tộc ở trên đài phong Vương? Đây chính là đại bất kính!”
“Không ngờ Sát Lục Vương tộc ta lại chọn loại người như ngươi trở thành Thiên Tôn.
Đúng là mắt chó đui mù…”
“…”
Thấy động tĩnh phía dưới càng lúc càng lớn, La Chinh hỏi: “Họ muốn làm gì? Hình như làm thế cũng không có ý nghĩa gì mấy”
Mộng Thần Tiễn nheo mắt suy nghĩ một lát.
Hình như đột nhiên nhớ ra điều gì đó nên mặt ông hơi biến sắc rồi liền kéo La Chinh về phía đài phong Vương: “Gay rồi.
Đi!”
Lúc này Thần Tiễn Thiên Tôn lo lắng như thế lại càng khiến La Chinh khó hiểu hơn: “Rốt cuộc có ý gì?”
“Hình như Dao đã sớm chuẩn bị, không ngờ ả lại sắp xếp một đám nhãi nhép liều mạng ở đây như vậy.
Xem ra bọn họ muốn mở thẩm phán tín ngưỡng, chặn chúng ta ở bên ngoài đài phong Vương.
Ta lại quên mất chuyện này!” Mộng Thần Tiễn vừa dứt lời, hắn và La Chinh đã dừng lại ở bên cạnh đài phong Vương!
Bây giờ La Chinh mới kịp hỏi: “Vậy thẩm phán tín ngưỡng là cái gì?”
Mộng Thần Tiễn tỏ ra tiếc nuối, nhìn chằm chằm phía trước mà bất đắc dĩ nói: “Đó chính là thẩm phán tín ngưỡng”
Đài phong Vương chính là căn cơ của các vị Vương.
Một khi đài phong Vương bị phá hỏng, thực lực của Vương sẽ giảm đi nhiều! Cho nên có lẽ đài phong Vương là nơi được bảo vệ chặt chẽ nhất.
Mà lớp phòng ngự ngoài cùng chính là thẩm phán tín ngưỡng!
Quyền khởi động thẩm phán tín ngưỡng không thuộc về bất kỳ người nào mà chia cho hơn trăm vạn người hành hương trên đài cao xung quanh đài phong Vương!
Khi những người hành hương cho rằng ngươi là người không thể đến gần đài phong Vương thì thẩm phán tín ngưỡng sẽ khởi động!
Dao đã sớm bố trí một số tử sĩ đi rải lời đồn trong những người hành hương này.
Sau đó khi Thần Tiễn Thiên Tôn xuất hiện, những tử sĩ kia liền mạo hiểm tính mạng để chửi bới Thần Tiễn Thiên Tôn.
Như vậy liền có thể dễ dàng khiến cho người hành hương chán ghét Mộng Thần Tiễn!
Thậm chí Dao cũng tính đến việc Mộng Thần Tiễn sẽ giết chết những tử sĩ này.
Cho nên Dao đã dồn hết tâm trí sắp xếp mấy đội ngũ.
Sau khi nhóm tử sĩ đầu tiên bị Mộng Thần Tiễn giết chết, nhóm tử sĩ thứ hai sẽ tiến lên…
Dưới sự chửi bới liên tục, một số người hành hương không rõ chân tướng liền coi Mộng Thần Tiễn là kẻ địch.
Ai nấy trợn mắt nhìn nhau, thật sự xem Mộng Thần Tiễn như kẻ địch của Yêu Dạ tộc! Mặc dù không phải tất cả những người hành hương đều thiểu não như thế, nhưng thế giới này luôn do phần lớn những người không rõ chân tướng tạo thành.
Sau khi đa số những người hành hương đều đã coi Mộng Thần Tiễn là kẻ địch, thẩm phán tín ngưỡng, tầng phòng hộ thứ nhất của đài phong Vương lập tức có hiệu lực…
Đài phong Vương to lớn chính là một tháp cao hình ba lăng trụ.
Chỗ ba hình thoi giao nhau chính là thang gác bước lên đài phong Vương.
Thẩm phán tín ngưỡng khởi động, đồng thời trong tháp cao này cũng bắt đầu tỏa ra ba luồng sáng!
Ba luồng sáng này chia làm ba màu đỏ, xanh lam, xanh lá cây, cũng chính là màu lực tín ngưỡng của ba vị Vương Yêu Dạ tộc.
Sau khi phiêu tán giữa không trung, ba luồng sáng bắt đầu không ngừng ngưng tụ lại.
Chẳng mấy chốc, mỗi luồng sáng đã biến thành một hình người!
Nhìn thấy những bóng người từ từ ngưng kết thành kia, Mộng Thần Tiễn lui mấy bước về phía sau. “Những lực tín ngưỡng này ngưng kết thành thân tín ngưỡng các đời vương giả của Yêu Dạ tộc, phải cẩn thận!”
“Thực lực như thế nào?” La Chinh hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào những quả cầu ánh sáng đang không ngừng được hình thành.
“Tương đương với Đại Giới Chủ” Mộng Thần Tiễn trả lời.
“Chỉ là Đại Giới Chủ mà thôi, ngươi còn là Thiên Tôn đó” La Chinh cười hì hì nói.
Mộng Thần Tiễn trợn mắt nhìn La Chinh: “Ý ta là nhắc nhở ngươi cẩn thận!”
Ông vừa mới nói xong, một bóng người màu đỏ đã ngưng kết thành hình dạng.
Bóng người màu đỏ này chính là Sát Lục Vương đời thứ mười ba của Yêu Dạ tộc.
Tuy thân mình tín ngưỡng này ngưng kết ra tương đối mơ hồ, nhưng cũng nhìn ra dung mạo động trời của cô gái này từ trong đám sương mù đỏ như máu kia!
“Vù!”
Thương của vị Sát Lục Vương này đột nhiên xông về phía Mộng Thần Tiễn.
Ông còn chưa bắt đầu phản kích, La Chinh đã lên trước một bước, nhanh như một trận gió thổi qua.
La Chinh bay vụt qua trong nháy mắt rồi nhẹ nhàng vung tay về phía Sát Lục Vương đời thứ mười ba, đầu ngón tay bộc phát ra một luồng sức mạnh kinh khủng.
Đám lực tín ngưỡng này không thể chống đỡ với sức mạnh này nên lập tức tán loạn trong nháy mắt.
Trong khi đánh tan thân hình tín ngưỡng này, La Chinh quay đầu về phía Thần Tiễn Thiên Tôn mỉm cười một cái.
Lời nhắc của Mộng Thần Tiễn xem như đã thừa rồi.
Mộng Thần Tiễn hơi sững sờ, miệng lại lầu bầu: “Cái tên này…”
Chương 1628: Sát khí không ổn định
Dường như thực lực của La Chinh luôn luôn nằm ngoài dự liệu của Mộng Thần TiễnSau khi mở thẩm phán tín ngưỡng, thân hình tín ngưỡng ngưng tụ ra từ lực tín ngưỡng cũng rất khó đánh lại!
Những thân hình tín ngưỡng này sở hữu một phần ký ức của vương giả các đời, ít nhất cũng giữ lại một phần thực lực và võ kỹ mà trước đây họ tu luyện.
Nhưng nói chúng có thể so với Đại Giới Chủ thì cũng hơi khoa trương.
Dù sao, muốn so sánh được với thực lực của Đại Giới Chủ thì phải xét trên toàn diện.
Thân hình tín ngưỡng chỉ là một cách vận dụng lực tín ngưỡng.
Ở một phương diện nào đó, những thân hình tín ngưỡng này quả thực có thể sánh với Đại Giới Chủ.
“Vù!”
Sau khi La Chinh đánh tan vị Sát Lục Vương này, chỉ trong giây lát lại có một vị Sát Lục Vương khác xung phong liều chết lao tới.
Thế lửa hừng hực trong cây trường thương kia ẩn chứa sát ý mạnh mẽ.
Mũi thương nhắm về phía ấn đường của La Chinh!
Thân hình của La Chinh đột nhiên lướt đi, gần như không do dự gì mà chụp vào trường thương.
Cả người hắn xoay vòng bốn, năm vòng xuôi theo cán thương, thuận thế đến gần vị Sát Lục Vương này.
Tay phải của hắn bỗng thò ra, nắm vào cổ đối phương!
“Bụp!”
Bị La Chinh dùng sức bóp mạnh một cái, trong nháy mắt Sát Lục Vương tan vỡ thành từng tia lực tín ngưỡng rồi chảy về phía đài phong Vương…
Bên này La Chinh đánh tan thân thể tín ngưỡng của vương giả các đời dễ như bẻ cành khô thì Thần Tiễn Thiên Tôn ở bên kia đương nhiên cũng không chậm trễ.
Mộng Thần Tiễn nhìn như một lão già nhỏ gầy khô quắt, nhưng lúc này lại nhanh nhẹn lạ thường.
Giờ đây ông chạy đi chạy lại như bóng ma.
Một tay ông giữ chặt cung ngắn, tay kia giống như đang đánh đàn với tốc độ cực nhanh!
Mỗi lần đánh đàn liền có một mũi Xích Dương Tiễn vọt đi, xuyên qua thân thể tín ngưỡng chỉ trong nháy mắt.
Ngay sau đó, Xích Dương Tiễn nổ tung, thân thể tín ngưỡng cũng tan vỡ theo!
Hai người quanh quẩn trên không trung, đánh một trận dễ như bẻ cành khô.
Hễ có thân thể tín ngưỡng được ngưng kết ra thì sẽ bị đánh nát trong nháy mắt.
Trong đó, Mộng Thần Tiễn đánh tan Hình Phạt Vương và Sinh Mệnh Vương, còn La Chinh chủ yếu đối mặt với Sát Lục Vương…
“Vù!”
Một thân thể tín ngưỡng vừa mới ngưng kết thành, lại là một vị Sát Lục Vương.
Thân thể màu đỏ rực kia hung hăng cầm một cây trường thương đâm về phía La Chinh.
Một luồng sức mạnh vô hình do mũi thương diễn hóa ra xuyên qua không trung mà bắn tới.
La Chinh không tránh mà gần như mặc cho luồng sức mạnh vô hình này xuyên qua người mình.
Chỉ nghe một âm thanh giòn giã vang lên, thân thể hắn gần như không hề bị tổn thương.
Ngay sau đó, La Chinh tiến lại gần, thuận thế bóp nát thân thể tín ngưỡng này!
Nhưng trong nháy mắt đến gần đối phương, hắn lập tức sửng sốt!
Từ trong ánh sáng đỏ lờ mờ kia, La Chinh nhận ra diện mạo của đối phương.
Không ngờ đó lại là Huân!
Đài phong Vương này có ký ức.
Khi mỗi một vị vương lên ngôi đều sẽ được đài phong Vương ghi lại một cách chính xác.
Sau khi thẩm phán tín ngưỡng mở ra, vương của Yêu Dạ tộc mỗi đời sẽ xuất hiện để bảo vệ đài phong Vương.
Đương nhiên Huân cũng không ngoại lệ.
Giờ đây đối mặt với thân thể tín ngưỡng của Huân, La Chinh lại khó mà xuống tay.
Hắn chỉ hơi sững sờ một chút, Huân đã giơ trường thương lên, đâm về phía La Chinh lần nữa.
Khí chất toát ra trên gương mặt mơ hồ kia thật sự giống hệt Huân!
Trong lúc La Chinh ngẩn ra, bên tai hắn đột nhiên vọt ra một luồng sáng vàng.
Giây phút này, Mộng Thần Tiễn đã bắn tên xuyên qua thân thể tín ngưỡng của Huân một cách chính xác tuyệt đối.
Thân thể tín ngưỡng của Huân tan biến ngay trước mặt La Chinh.
“Đừng để bị những thân thể tín ngưỡng này mê hoặc” Mộng Thần Tiễn nhắc nhở.
La Chinh nhíu mày, nhanh chóng suy nghĩ rồi lập tức hỏi: “Trong đài phong Vương tồn tại ký ức của tất cả các vị Vương?”
Mộng Thần Tiễn nhún vai: “Ai biết đâu.
Ngoại trừ Vương ra thì không ai được đi vào trong đó…”
Nghe giọng điệu không xác định của Thần Tiễn Thiên Tôn, mắt La Chinh lóe lên.
Giai đoạn hiện giờ, La Chinh căn bản không tìm được cách khôi phục ký ức của Huân.
Bây giờ biểu hiện của Huân giống như con rối, La Chinh cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
Nếu như có thể khôi phục ký ức của Huân ở đài phong Vương thì quá tốt.
Nhìn từ những thân thể tín ngưỡng này, chắc là đài phong Vương sở hữu một phần ký ức của họ.
Ví dụ như lúc thân thể tín ngưỡng của Huân xuất thương thì sẽ dùng thương kỹ mà Huân tu luyện.
Nhưng chúng có nắm giữ đầy đủ trí nhớ hay không thì cũng chỉ có thể dựa vào vận may!
Đối với Giới Chủ và Đại Giới Chủ, thẩm phán tín ngưỡng vẫn có tính uy hiếp tương đối lớn.
Nhưng đối với Thiên Tôn và La Chinh bây giờ thì không hề.
Song chừng nào chưa loại bỏ được hoàn toàn những thân thể tín ngưỡng này thì họ vẫn không thể tiến vào đài phong Vương.
Điều này lại khiến thời gian của bọn họ kéo dài rất nhiều.
Vương của Yêu Dạ tộc liên tục xuất hiện hết đời này đến đời khác rồi lại liên tục bị đánh tan.
Từ thời Yêu Dạ tộc thượng cổ cho tới bây giờ, không biết Yêu Dạ tộc đã trải qua bao nhiêu đời Vương.
Tính ra theo tuổi tác, tuổi thọ của Đại Giới Chủ bình thường có thể đạt đến nghìn vạn năm.
Mấy trăm triệu năm chậm rãi trôi qua, e rằng tất cả số Vương cộng lại đã có hơn một nghìn người!
Việc đài phong Vương có trận chiến đã nhanh chóng kinh động đến chín thánh địa cấp mười của Tê Hà giới!
Giờ khắc này, đám người đóng giữ trong những thánh địa kia lũ lượt chạy tới đài phong Vương.
Số Đại Giới Chủ trong những thánh địa này cũng không ít, bọn họ đều là thành viên của hội trưởng lão.
Lần này hội trưởng lão không đi viễn chinh theo Dao và Doanh, hơn nữa người phía Dao cũng không ép buộc.
Dao thấy đám người già của hội trưởng lão vốn cũng không đủ hùng mạnh, huống hồ hội trưởng lão còn có mâu thuẫn chồng chất với ả.
Mà trong Tê Hà giới còn có hai vị Thiên Tôn sừng sững, thản nhiên nhìn chăm chú xuống phía dưới.
Bây giờ Yêu Dạ tộc có tổng cộng năm vị Thiên Tôn.
Ngoại trừ Thần Tiễn Thiên Tôn và Thương Vũ Thiên Tôn thì còn có Dịch Linh Thiên Tôn, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn và Ám Ảnh Thiên Tôn đang ở trên không trung Tê Hà giới lúc này đều thuộc phe Doanh.
Tình huống của Yêu Dạ tộc tương đối đặc biệt, ngay cả Thiên Tôn cũng không tiện tham gia vào sự tranh đấu giữa các vị Vương.
Từ trước tới nay họ đều duy trì thái độ trung lập.
“Xem ra Mộng Thần Tiễn quyết tâm rất lớn.
Ông ta thật sự định phá hỏng hai ao tín ngưỡng” Tuyệt Hỏa Thiên Tôn thản nhiên liếc mắt xuống phía dưới, một ngọn lửa nhảy nhót trong con ngươi ông.
“Ta lại tán thưởng cái tên này” Ám Ảnh Thiên Tôn cười nói: “Ta cảm thấy chúng ta phải làm chút gì đó.
Bây giờ hẳn là Dao và Doanh đang chạy như bay trở về… Chúng ta nên đi ngăn cản một chút nhỉ?”
“Ta không tham dự vào tranh đấu giữa bọn họ” Tuyệt Hỏa Thiên Tôn lắc đầu từ chối.
Nghe thấy câu này, Ám Ảnh Thiên Tôn hỏi ngược lại: “Ngươi thật sự muốn nhìn Yêu Dạ tộc đi đến bờ diệt vong?”
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cười cười: “Vì sao nhất định là Yêu Dạ tộc chúng ta đi đến bờ diệt vong? Nếu Nhân tộc thất bại thì sao?”
Trước đây Dao đã cho mấy vị Thiên Tôn biết về châm phong linh hồn.
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn và Dịch Linh Thiên Tôn cũng hiểu vì sao Dao và Doanh lại bỗng nhiên đổi ý, chống lại toàn bộ vũ trụ, bắt tay với Thánh tộc.
Nhìn từ góc độ này thì chưa chắc lựa chọn của Dao đã là sai lầm.
Nếu Thánh tộc thật sự hủy diệt được vũ trụ Đại Diễn này, có lẽ Yêu Dạ tộc bọn họ vẫn có một vị trí, thậm chí còn có thể tiến vào trong vũ trụ Đại Cực!
Nghe đến đó, Ám Ảnh Thiên Tôn giơ tay chỉ về La Chinh phía dưới.
Trong đôi mắt không gợn sóng lộ ra một tia nguy hiểm: “Nếu ngươi cho là như vậy, thế thì bây giờ chúng ta cùng nhau giết tên nhãi phía dưới đi là được rồi!”
“Giết La Chinh?” Tuyệt Hỏa Thiên Tôn nhướng mày.
“Bây giờ toàn bộ vũ trụ đều đã biết tầm quan trọng của các Đạo Tử.
Dựa theo tình thế đang phát triển lúc này, có lẽ Đạo Tử đứng đầu là La Chinh sẽ trở thành điểm mấu chốt để xoay chuyển toàn bộ tình thế”
Mặc dù hai vị Thiên Tôn Yêu Dạ tộc trò chuyện tùy ý nhưng thái độ của bọn họ lại tương đối quan trọng…
Mộng Thần Tiễn cũng hiểu rằng nếu trực tiếp đưa La Chinh đến phá ao tín ngưỡng thì nhất định sẽ không dễ dàng.
Trong Yêu Dạ tộc không chỉ có hai vị Vương mà còn có các Thiên Tôn khác.
Ông mượn Huân để tuyên bố Vương Lệnh là nhằm mục đích phân hóa Yêu Dạ tộc.
Chẳng hạn như Thương Vũ Thiên Tôn không thể nhịn được nữa mà lựa chọn rời khỏi Dao…
Nhưng chiêu này của Mộng Thần Tiễn cũng vô cùng mạo hiểm.
Khi tùy tiện xông vào đài phong Vương, Mộng Thần Tiễn cũng đánh cuộc rằng Thiên Tôn khác có thể sẽ không ra tay.
Nhưng những Thiên Tôn trung lập đều có phán đoán của riêng mình.
Tuy họ không ủng hộ bất kỳ vị Vương nào, nhưng họ cũng biết cân nhắc thiệt hơn toàn diện cho Yêu Dạ tộc.
Sau khi Ám Ảnh Thiên Tôn đề ra ý tưởng giết chết La Chinh, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng đang cân nhắc kỹ lưỡng sự thiệt hơn trong đó.
“Giết thằng nhãi này, Thánh tộc sẽ thắng chắc?” Tuyệt Hỏa Thiên Tôn lại hỏi một câu.
Ám Ảnh Thiên Tôn khẽ lắc đầu: “Chưa chắc.
Nhưng nhìn từ phản ứng của Thiên Vị tộc với Thánh tộc bây giờ thì tên này rất quan trọng…”
Ánh mắt của Tuyệt Hỏa Thiên Tôn liếc xuống bên dưới: “Vậy… giết?”
Giờ phút này, ánh mắt nhìn về phía La Chinh của hắn giống như nhìn một người chết vậy, chẳng khác gì đã tuyên án tử hình La Chinh.
Chương 1629: Tập kích bất ngờ
Đứng ở vị trí cao đã lâu nên dù sao các Thiên Tôn cũng thích kiểm soát tình hìnhThân là nhân vật đứng trên đỉnh trong vũ trụ này, bọn họ cũng không thích vận mệnh của mình bị sắp đặt…
Trước khi La Chinh phát ra bài hịch chiến đấu, chỉ có Ma tộc và Nhân tộc là tích cực phản kháng.
Số lượng Thiên Tôn của hai chủng tộc lớn này cộng lại cùng lắm cũng chỉ hơn năm mươi vị mà thôi.
Những Thiên Tôn lánh đời và các Thiên Tôn của những chủng tộc nhỏ vẫn luôn giữ thái độ xem chừng.
Có điều, dưới sự kêu gọi của La Chinh, rốt cuộc một số chủng tộc nhỏ cũng đã có động tĩnh.
Ám Ảnh Thiên Tôn và Tuyệt Hỏa Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc vẫn luôn trong ở trạng thái cân nhắc.
Họ vừa không ủng hộ quyết định bây giờ của Yêu Dạ tộc, vừa không muốn gia nhập phe cánh chống lại Thánh tộc.
Tâm thái dao động này giống như một chiếc cân tiểu ly, hết lắc bên này lại lắc bên khác.
Họ sẽ không ngừng đánh giá ảnh hưởng của mình đối với tình hình hiện tại.
Đối với bọn họ, La Chinh giống như một quả cân.
Khi phát hiện diệt trừ quả cân này sẽ có lợi đối với mình, họ liền đưa ra lựa chọn, hơn nữa còn cực kỳ quyết đoán!
“La Chinh giao cho ngươi, ta giết Mộng Thần Tiễn” Tuyệt Hỏa Thiên Tôn thản nhiên nói.
Ám Ảnh Thiên Tôn nhướng mày, thản nhiên liếc mắt một cái: “Ngươi tự tin?” Tuy Mộng Thần Tiễn từng bị thương nặng, nhưng thực lực chưa đến mức có thể xem thường.
Trong mắt hai vị Thiên Tôn, La Chinh căn bản không đáng để nhắc tới.
Còn Mộng Thần Tiễn cũng đã quá già, hơn nữa còn từng bị thương nặng, đã sớm không còn dũng mãnh như trước kia nữa…
“Đừng nhiều lời, lên!”
Vừa dứt lời, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn liền biến thành một ngọn lửa màu xanh bùng cháy…
Còn Ám Ảnh Thiên Tôn thì hóa thành một cái bóng đen như mực, biến mất ngay tại chỗ.
Trước đài phong Vương.
Ba dải sáng nọ không ngừng quay cuồng rồi ngưng tụ trước mặt La Chinh và Mộng Thần Tiễn…
Liên tục bị hai người đánh tan, những lực tín ngưỡng này càng lúc càng khó ngưng kết, tốc độ ngưng tụ thành hình cũng càng lúc càng chậm.
“Đùng đùng đùng!”
Cùng với ba tiếng vang giòn giã truyền đến, dải sáng do lực tín ngưỡng hình thành cuối cùng đã đứt lìa.
Tất cả lực tín ngưỡng đều trở về trong đài phong Vương, xem như họ đã xông qua thẩm phán tín ngưỡng này.
Trăm vạn người hành hương dưới lực tín ngưỡng đều tỏ ra tuyệt vọng.
Những người hành hương này không cho phép bất kỳ ai tiến vào đài phong Vương.
Đối với Vương của bọn họ, đây là một sự bôi nhọ.
Nhưng thực lực của bọn họ quá thấp kém, ngoại trừ sử dụng thẩm phán tín ngưỡng thì căn bản không có biện pháp khác để ngăn cản.
Cho nên Mộng Thần Tiễn cũng không tàn sát trên diện rộng đối với những người hành hương kia.
Chiến đấu đến mức này rồi, căn bản ông không muốn làm cho võ giả bình thường bị cuốn vào.
“Thông qua rồi? Thật dễ dàng” La Chinh mỉm cười.
Mộng Thần Tiễn lại khẽ lắc đầu: “Coi như chúng ta may mắn mà thôi.
Đi theo ta, chúng ta nhanh chóng lên đài phong Vương…”
Mộng Thần Tiễn vừa nói xong, sắc mặt đã đột nhiên biến đổi!
Ánh kim trong hai mắt hắn sáng rực, đột nhiên bắn ra giữa không trung.
Thân hình ông tăng tốc xoay tròn, trở người, bắn một mũi tên về phía vị trí mình vừa mới đứng!
Mũi tên này không phải là Xích Dương Tiễn vàng kim mà là Diệt Dương Tiễn màu đen!
Trong tiễn kỹ mà Mộng Thần Tiễn tu, ông thành danh dựa vào Xích Dương Tiễn, nhưng đó không phải là tiễn kỹ có uy lực lớn nhất.
Còn Diệt Dương Tiễn chính là sát chiêu mạnh mẽ nhất mà ông lĩnh ngộ sau khi bước vào Thiên Tôn!
Một mũi tên xuyên cầu vồng, nâng tay diệt trời trăng!
Chỉ khi đối đầu với võ giả cùng cấp, Mộng Thần Tiễn mới sử dụng Diệt Dương Tiễn.
Đường tên bay giống như một tia sáng đen đột nhiên bắn ra.
Nhưng khi mũi tên này bay vụt đến vị trí Mộng Thần Tiễn vừa mới đứng thì lại lơ lửng giữa không trung một cách quái lạ.
Đầu mũi tên màu đen lắc lư không vững, không thể tiến lên thêm chút nào nữa!
“Phừng”
Trên bầu trời xuất hiện một ngọn lửa màu xanh kỳ dị.
Ngọn lửa xanh này không ngừng cháy, bao quanh Diệt Dương Tiễn mà Mộng Thần Tiễn bắn ra.
Thế lửa càng lúc càng lớn, ngọn lửa phác họa ra một bóng người.
Tay của ngọn lửa hình người này lại nắm lấy thân tiễn màu đen kia!
Chỉ chốc lát sau, ngọn lửa tan đi, một người thanh niên vóc người thon thả xuất hiện.
Thanh niên kia nở nụ cười hờ hững, một tay cầm thân tiễn màu đen vò nhẹ.
Thân tiễn liền biến thành những mảnh vụn bay theo gió.
“Tuyệt Hỏa!”
Khuôn mặt Mộng Thần Tiễn trở nên nghiêm nghị.
Chuyện ông lo lắng nhất vẫn xảy ra.
Những Thiên Tôn này không dễ gạt như võ giả bình thường, đặc biệt là hai vị Thiên Tôn Tuyệt Hỏa và Ám Ảnh.
Nếu bọn họ muốn nhúng tay, sợ rằng chuyện này sẽ trở nên phiền toái…
“Đã lâu không gặp, Mộng Thần Tiễn” Tuyệt Hỏa Thiên Tôn mỉm cười nói.
“Vì sao phải ngăn ta? Các ngươi muốn giúp họ? Nhưng bọn họ…” Mộng Thần Tiễn nhìn Tuyệt Hỏa Thiên Tôn chằm chằm rồi hỏi.
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn lắc đầu, suy nghĩ về lời của Mộng Thần Tiễn.
Ông mỉm cười: “Đừng đưa ra lý do thoái thác, ta rất rõ ngươi muốn nói gì”
“Nhưng…” Mộng Thần Tiễn thực sự không muốn làm đối thủ với Tuyệt Hỏa Thiên Tôn.
Lúc này, có vẻ ông đang muốn cố hết sức để thuyết phục Tuyệt Hỏa.
Song, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn căn bản cũng không cho Mộng Thần Tiễn có cơ hội đó. “Nhưng chúng ta đã lựa chọn xong rồi!”
“Chúng ta?” Lông mày Mộng Thần Tiễn đột nhiên giật một cái, Ám Ảnh Thiên Tôn cũng tới? Ông lập tức quay đầu nhắc nhở: “La Chinh! Cẩn thận!”
Tiếng nói của hắn vừa dứt, một bóng mờ đột nhiên xuất hiện sau lưng La Chinh.
Một lưỡi dao màu đen giữa bóng mờ lặng lẽ hướng về phía cổ La Chinh!
Đối mặt với Ám Ảnh Thiên Tôn, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, hắn dùng khuỷu tay thuận thế đánh tới.
Đòn giật ngược khuỷu tay này nhìn như bình thường, không có gì lạ, nhưng trong chớp nhoáng La Chinh rót sức mạnh vào thì nó lại vô cùng kinh khủng.
Nếu Mộng Thần Tiễn đối mặt với một vị Thiên Tôn, thế thì kẻ đánh lén mình chắc chắn cũng là một Thiên Tôn.
Phen này La Chinh nhìn vô cùng bình tĩnh, nhưng cũng sử dụng sức của chín ngôi sao!
Ba phần sức mạnh!
Cú thúc cùi chỏ có sức mạnh kinh khủng này giống như con đê, con đập đột nhiên sụp xuống, ùn ùn sụp về phía sau…
“Bùm!”
Một đòn nhìn như cẩu thả lại phát ra một tiếng nổ!
Ngay sau đó trước mắt mọi người, một bóng người hiện ra từ sau lưng La Chinh.
Hắn lảo đảo giữa không trung, vất vả lắm mới ổn định được thân hình.
Nhưng mặt của người kia đã hoàn toàn tái mét.
Sau khi nhịn hồi lâu liền nghe thấy một tiếng “phụt”, phun ra một ngụm sương máu!
“Cẩn thận cái gì?” La Chinh hỏi Mộng Thần Tiễn, trên gương mặt hiện lên nụ cười, thậm chí còn không hề quay đầu lại! Ngay cả Thiên Tôn hắn cũng chẳng muốn đối mặt chính diện!
“…”
Mộng Thần Tiễn sững sờ nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Suốt đoạn đường này, ông đã năm lần bảy lượt đánh giá thấp thực lực của La Chinh, trong lòng cũng năm lần bảy lượt nâng cao đánh giá đối với La Chinh!
Lúc vừa mới thấy La Chinh, ông coi La Chinh như võ giả mới vào Giới Chủ.
Có điều khi gặp mặt, La Chinh đã phá hỏng thần thông Mắt Định của ông, khiến ông phải coi trọng La Chinh!
Nhưng mấy lần thể hiện tiếp theo của La Chinh, chẳng mấy chốc ông liền thay đổi ấn tượng đối với hắn.
Dù sao La Chinh cũng là Đạo Tử, cho dù vừa mới bước vào Giới Chủ Cảnh thì cũng không phải Giới Chủ tầm thường.
Ít nhất trong những Giới Chủ, La Chinh cũng là sự tồn tại đứng đầu, có thể quét sạch võ giả dưới Đại Giới Chủ.
Khi La Chinh cùng ông chống lại thẩm phán tín ngưỡng, biểu hiện của La Chinh lại nằm ngoài dự đoán của ông.
So sánh với Đại Giới Chủ, tên này cũng xem như vô cùng ưu tú, không hổ là Đạo Tử đứng đầu!
Bây giờ Mộng Thần Tiễn mới phát hiện, ở trước mặt La Chinh, mình chẳng khác gì một người nông dân chưa trải đời, căn bản nhìn không rõ thực lực thật sự của La Chinh!
Tốt xấu gì Mộng Thần Tiễn cũng là Thiên Tôn, kiến thức và thực lực tương ứng với nhau.
Nhưng một đòn tùy ý của một vị Giới Chủ lại khiến cho một vị Thiên Tôn hộc máu.
Ông thật sự mới thấy chuyện này lần đầu.
Đừng nói là Mộng Thần Tiễn, ngay cả Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng ngây người.
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn tự nhận thực lực của mình cao hơn Ám Ảnh Thiên Tôn một cấp.
Cho nên hắn mới nhường La Chinh cho Ám Ảnh Thiên Tôn, còn mình thì đối đầu với Mộng Thần Tiễn.
Dùng thực lực của Ám Ảnh Thiên Tôn để đối phó La Chinh thì chỉ có thể nói là dễ như trở bàn tay, không hề khó khăn chút nào.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lập tức khiến cho Tuyệt Hỏa Thiên Tôn mơ hồ, thậm chí trong lòng còn sinh ra một chút nghi ngờ.
Có phải Ám Ảnh Thiên Tôn mắc bệnh thích diễn kịch hay không? Cho dù diễn trò thì cũng phải phối hợp với La Chinh chứ.
Nhìn thấy vẻ mặt tươi vui, phách lối của La Chinh, rõ ràng Ám Ảnh Thiên Tôn đã chịu thiệt lớn!
Giờ khắc này, số lượng người Yêu Dạ tộc tụ tập xung quanh đài phong Vương càng lúc càng nhiều.
Ngoại trừ những người hành hương có thực lực thấp, các Giới Chủ thuộc hội trưởng lão trong thánh địa cũng tề tựu về đây.
Nhìn thấy hai vị Thiên Tôn ra tay với Mộng Thần Tiễn, những trưởng lão này cũng lo lắng trong lòng.
Phần lớn các thành viên của hội trưởng lão vẫn đứng về phía Mộng Thần Tiễn.
Bị Dao chèn ép đã nhiều năm như vậy, họ chán ghét Dao từ trong xương tủy.
Có điều nhìn từ góc độ của toàn bộ Yêu Dạ tộc, họ cũng không hy vọng các cường giả trong tộc chém giết lẫn nhau.
Cho nên những trưởng lão này định tới để khuyên giải.
Nhưng bọn họ vừa mới chạy tới, còn chưa kịp mở miệng thì đã nhìn thấy cảnh tượng quái lạ này…
“Người thanh niên kia hẳn là La Chinh! Hắn lại có thể dùng một quyền đánh Ám Ảnh Thiên Tôn hộc máu! Chuyện này… sao có thể được?” Một vị trưởng lão trợn hai mắt, tròng mắt hận không thể nhảy ra ngoài.
“Ngươi hỏi ta thì ta đi hỏi ai đây?” Một vị trưởng lão bên cạnh cũng trợn mắt há mồm.
Chương 1630: Chiến đấu ác liệt
Lưu Vũ và rất nhiều Giới Chủ trên đảo Tù Lung cũng đang đứng một bên đài phong Vương nhìn chăm chú vào cảnh tượng nàyTrong những người này chỉ có Phượng Linh và Thủy Ảnh, hai người trông coi đảo Tù Lung, là từng đánh nhau với La Chinh.
Giờ đây, Phượng Linh và Thủy Ảnh mới hiểu ra vì sao hai người đã dùng hết thủ đoạn vẫn không thể làm gì được La Chinh.
Bọn họ căn bản không thể tưởng tượng được thực lực của người này…
Còn tâm tình của Lưu Vũ lại bình tĩnh khác thường.
Trong nháy mắt, chàng thiếu niên từng đánh giết một vòng ở đại lục Hải Thần đã có thể ngang tài ngang sức với Thiên Tôn…
Còn tâm tình của Ám Ảnh Thiên Tôn vào giờ khắc này lại vô cùng kích động.
Lúc nãy hắn ta cũng quá sơ ý nên mới chịu thiệt lớn như vậy.
Đánh lén, ám sát từ sau lưng vốn chính là thủ đoạn sở trường của Ám Ảnh Thiên Tôn.
Dù thế nào hắn cũng không nghĩ La Chinh có tài tiên tri, tiến hành phản kích trước một bước như thế!
Cho nên, Ám Ảnh Thiên Tôn gần như không hề phòng bị đối với phản kích của La Chinh.
Nếu là phản kích bình thường thì cũng đành, nhưng vào giây phút sức mạnh của La Chinh bùng nổ, cho dù hắn là Thiên Tôn thì cũng phải ăn trọn một đòn.
Sức mạnh ẩn chứa trong một đòn nhìn như cẩu thả kia đã khuấy động cơ thể hắn, khiến cho lục phủ ngũ tạng của hắn bị tổn thương, dĩ nhiên phải phun ra một ngụm máu tươi.
Hôm nay xem như hắn đã vô cùng mất mặt!
Lúc này trong lòng Ám Ảnh Thiên Tôn cũng cảm thấy hết sức kỳ quái, rốt cuộc La Chinh này dùng thủ đoạn gì, sao có thể biết được hắn sẽ đánh lén từ sau lưng?
Phần số trời Ám Ảnh Thiên Tôn gánh vác gọi là “Vũ Điệu Bóng Đêm”.
Sau khi giấu kín bản thân thì sẽ tuyệt đối nằm trong trạng thái ẩn nấp, trên lý thuyết trong vũ trụ không ai có thể tìm ra hắn.
Phần số trời này nói yếu cũng yếu, nói mạnh cũng mạnh, nhưng vào thời điểm thích hợp lại phát huy ra hiệu quả vô cùng kinh khủng.
Dù sao hắn cũng có thể đến gần bất kỳ người nào một cách thần không biết quỷ không hay.
Ngay cả Thiên Tôn cũng phải dè chừng trước sự ám sát của hắn!
Đương nhiên hắn không biết, trong phạm vi ý chí thế giới bao phủ, toàn bộ thế giới đều là trong suốt đối với La Chinh.
Trên thực tế, lúc La Chinh và Mộng Thần Tiễn đối mặt với thẩm phán tín ngưỡng, La Chinh cũng đã biết về sự tồn tại của hai vị Thiên Tôn.
Nếu mấy Thiên Tôn này không động đến hắn thì thôi, còn nếu giờ đã động thủ thì đương nhiên La Chinh sẽ không nhân từ chùn tay, thay vào đó là ra tay gần như không chút do dự!
Ám Ảnh Thiên Tôn đưa tay quệt vết máu ở khóe miệng, đôi mắt nhìn La Chinh chòng chọc giống như bò cạp độc: “Làm sao ngươi phát hiện được ta?”
Bấy giờ La Chinh mới nghiêng đầu lại, khóe miệng hơi nhếch lên: “Tại sao phải nói cho ngươi biết?”
“Không nói, ngươi nhất định phải chết!” Ám Ảnh Thiên Tôn mở miệng uy hiếp.
La Chinh càng cười lớn hơn: “Chẳng lẽ ta nói thì ngươi sẽ tha mạng cho ta?”
“Nằm mơ!”
Ám Ảnh Thiên Tôn đã mất hết kiên nhẫn.
Đấu võ mồm với một tên nhãi Giới Chủ Cảnh chỉ tổ phí công.
Bây giờ hắn cảm thấy mình vô cùng nhục nhã, chỉ muốn giết La Chinh cho sảng khoái!
“Ầm!”
Chỉ thấy Ám Ảnh Thiên Tôn đột nhiên chia ra làm hai cái bóng đen như mực, biến mất ngay tại chỗ!
Ám Ảnh Thiên Tôn vừa mới biến mất, lập tức muốn tiến hành lần ám sát thứ hai…
Bên này Mộng Thần Tiễn cũng phản ứng rất nhanh.
Biểu hiện của La Chinh khiến ông rất bất ngờ, đồng thời cũng cảm thấy hơi yên tâm.
Ít nhất, biến cố bất thình lình này không phiền phức giống như ông tưởng tượng.
Ông vẫn còn cơ hội!
Nếu ông có thể nhanh chóng giải quyết Tuyệt Hỏa Thiên Tôn, sau đó phối hợp với La Chinh giết chết Ám Ảnh Thiên Tôn thì cũng không phải là không thể!
“Vù vù vù!”
Mộng Thần Tiễn nâng tay, ba ánh sáng đen nhanh chóng bắn đi chỉ trong giây lát!
“Thần thông Mắt Định!”
Trong đôi mắt của Thần Tiễn Thiên Tôn lấp lánh ánh kim, nhìn chằm chằm Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cách đó không xa.
Trong tầm mắt của hắn, ba đường Diệt Dương Tiễn này tất sẽ trúng, căn bản không có khả năng tránh né!
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng xuất phát từ Yêu Dạ tộc như Mộng Thần Tiễn nên hiểu rất rõ thần thông này của Mộng Thần Tiễn.
Hắn biết tránh không thoát nên căn bản cũng không nghĩ tới việc né tránh!
“Phụt!”
Ngọn lửa màu xanh bùng cháy mạnh mẽ trên người hắn…
Ngay sau đó, ba đường Diệt Dương Tiễn đã áp sát người đối phương, hoàn toàn xuyên qua Tuyệt Hỏa Thiên Tôn!
Nhưng sau khi ngọn lửa màu xanh dần dần tắt đi, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng biến mất ngay tại chỗ.
Sau đó, trên bầu trời đột nhiên truyền đến một cảm giác nóng rực.
Trong nháy mắt, nhóm võ giả xung quanh đài phong Vương liền cảm thấy mình như đang đứng ở bên cạnh lò lửa.
Một hơi nóng cháy bỏng truyền tới trong nháy mắt!
“Đi đi đi!”
Giờ đây các thành viên của hội trưởng lão đâu dám ở lại!
Cường giả Thiên Tôn đánh nhau, giơ tay nhấc chân là hủy thiên diệt địa.
Giờ đây đôi bên giao chiến còn kiềm chế, nhưng nếu thật sự muốn lấy ra thủ đoạn tủ của mình thì cũng không phải không thể xé rách Tê Hà giới này!
Lúc này đám người Lưu Vũ cũng bắt đầu lui về phía sau.
Không ai muốn ở lại chỗ này làm cá trong chậu bị vạ lây nữa.
Nhưng những người hành hương phía dưới đài phong Vương lại không hề nhúc nhích…
Phần lớn những người hành hương này đều có thực lực thấp, chỉ trong thời gian ngắn bọn họ cũng không chạy được bao xa.
Huống hồ những người hành hương này căn bản cũng không muốn rời khỏi nơi đây.
Họ chỉ thấp giọng lẩm nhẩm những từ ngữ cổ đặc thù của Yêu Dạ tộc để van xin Vương che chở cho mình.
Nhưng cảm giác nóng rực càng lúc càng mãnh liệt.
Tóc, lông mày của không ít người Yêu Dạ tộc đều bắt đầu xoắn lại, có người còn che mặt ngã lăn xuống đất!
“Xì xì…”
Giữa không trung xuất hiện một bánh xe lửa.
Còn Tuyệt Hỏa Thiên Tôn thì đứng trên bánh xe lửa này, nghiền về phía Thần Tiễn Thiên Tôn!
“Phong Hỏa Thiên Luân!”
Phong Hỏa Thiên Luân lăn đều về phía Mộng Thần Tiễn.
Nhiệt lượng phát ra từ trong Phong Hỏa Thiên Luân có thể đốt cháy mặt đất!
“Oành! Oành! Oành…”
Bị nhiệt lượng này thiêu đốt, từng người hành hương phía dưới đài phong Vương bốc cháy, hóa thành những ngọn lửa hừng hực…
Không thể không nói những người hành hương này ngoan đạo đến tột cùng.
Nhìn thấy tình trạng bi thảm của những người hành hương phía trước, những người hành hương cách khá xa chưa bị liên lụy vẫn không hề thét lên, cũng không chạy trốn, thản nhiên đối mặt với sống chết!
“Hừ!”
Đối mặt với Phong Hỏa Thiên Luân, Mộng Thần Tiễn lại không hề biến sắc.
Tuy thế tiến công của Tuyệt Hỏa Thiên Tôn có thanh thế to lớn, nhưng không thực sự gây uy hiếp lớn đối với Thiên Tôn.
Một lực không gian phía sau ông đột nhiên lóe lên, người liền biến mất ngay tại chỗ!
Ngay sau đó thân hình của Mộng Thần Tiễn xuất hiện trên bầu trời.
Cây cung trong tay ông đã hoàn toàn mở rộng.
Lúc này, năm ngón của Mộng Thần Tiễn đồng thời giữ chặt dây cung, đột nhiên kéo một cái.
Giữa cây cung và dây cung xuất hiện một thần văn phức tạp.
“Ông ông…”
Dưới sự chấn động của thần văn, năm cung tên màu sắc khác nhau bám vào trên dây cung!
Vàng, xanh, đen, lục, tím!
Xích Dương Tiễn, Diệt Dương Tiễn, Định Huyền Tiễn, Đoạt Linh Tiễn, Thái Hạo Tiễn!
Đánh nhau với Thiên Tôn, Mộng Thần Tiễn gần như không do dự mà sử dụng tất cả bản lĩnh của mình.
Có điều, Mộng Thần Tiễn không hề sử dụng Diệt Huyết Phệ Linh Cốt Tiễn.
Cái giá thiêu đốt sinh mạng quá lớn, không phải tình huống vạn bất đắc dĩ thì Mộng Thần Tiễn cũng không định sử dụng!
“Vù vù vù vù vù!”
Năm mũi tên màu sắc khác nhau liền tiến đến trước mặt Tuyệt Hỏa Thiên Tôn trong nháy mắt!
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn đứng ở trên Phong Hỏa Thiên Luân, chân mày hơi nhíu lại.
Rất khó để khắc chế thần thông Mắt Định của Mộng Thần Tiễn.
Mục tiêu được xác định bằng số trời, luật nhân quả này cực kỳ vô lý.
Bởi vì miễn ông ta có thể nhìn thấy thì tên bắn ra chắc chắn sẽ trúng mục tiêu.
Đối mặt với mũi tên của Mộng Thần Tiễn thì chỉ có thể dùng thủ đoạn khác để xóa bỏ, thậm chí miễn cưỡng chống lại chứ muốn tránh thì không tránh được!
Trong nháy mắt, năm mũi tên dài đã phóng tới trước mặt!
“Thế thân hỏa sứ!”
Trong nháy mắt năm mũi tên dài xuyên qua Tuyệt Hỏa Thiên Tôn, hắn đã kịp biến thành một người lửa!
“Phừng!”
Người lửa nọ bị trúng năm mũi tên rồi bị xé nát bấy bởi năm mũi tên dài có thuộc tính khác nhau kia chỉ trong nháy mắt.
Nhưng không bao lâu sau, thân hình của Tuyệt Hỏa Thiên Tôn lại ngưng tụ lại.
Thế thân hỏa sứ chính là thần thông Hỏa Diễm mà Tuyệt Hỏa Thiên Tôn tự lĩnh ngộ được, từng giúp hắn tránh họa vô số lần!
Trong lòng Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng tính toán gần giống như Mộng Thần Tiễn.
Chỉ cần Ám Ảnh Thiên Tôn bắt La Chinh lại rồi liên thủ với hắn thì đối phó Mộng Thần Tiễn không còn là chuyện khó.
Cho nên bây giờ người phải lo lắng là Mộng Thần Tiễn chứ không phải hắn!
Năm mũi tên bắn ra cùng một lượt của Mộng Thần Tiễn không có hiệu quả.
Ông liền nhìn về phía La Chinh ở bên kia.
Ám Ảnh Thiên Tôn biến hóa tài tình, không biết La Chinh có thể tránh được đòn ám sát của hắn hay không?
Điều duy nhất khiến cho Mộng Thần Tiễn thấy được an ủi đôi chút là phản ứng của La Chinh nhanh đến mức kinh người.
Cái tên này thậm chí còn có thể phá được thần thông Mắt Định của ông cơ mà.
Mộng Thần Tiễn khá nghi ngờ chuyện này.
Bởi vì phá luật nhân quả vốn là chuyện vi phạm lẽ thường.
Mặc dù La Chinh không hề nói ra bí mật trong đó, nhưng trong lòng ông vẫn luôn phân tích phương pháp La Chinh phá giải thần thông Mắt Định như thế nào.
Cuối cùng ông chỉ cho ra một khả năng, có lẽ La Chinh có thần thông nhìn thấu tâm hồn người khác, biết trước mũi tên của ông sẽ bắn về phía nào nên mới có thể chém vỡ mũi tên của ông!
Nếu phán đoán của ông là chính xác, thế thì có lẽ Ám Ảnh Thiên Tôn muốn chiếm ưu thế trước La Chinh cũng tương đối khó khăn…
Sau khi Thần Tiễn Thiên Tôn ngừng tay, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng đồng thời nhìn sang.
La Chinh vẫn lơ lửng trên không trung, liên tục chuyển động về phía một phương hướng nào đó.
Trên mặt hắn vẫn là một nụ cười giễu cợt, hai mắt chăm chú nhìn vào hư không.
Sau khi sử dụng Vũ Điệu Bóng Đêm, rơi vào ở trạng thái ẩn nấp tuyệt đối, trên lý thuyết Ám Ảnh Thiên Tôn không thể bị tra ra được, còn việc có thể giết chết mục tiêu hay không lại là một chuyện khác.
Nhưng dựa vào luật nhân quả này, hắn có thể đến gần bất kỳ ai mà không bị phát hiện!
Nhưng cái tên La Chinh kia lại cứ nhìn chằm chằm vào mình!
Thấy khuôn mặt tràn đầy ý cười của La Chinh, Ám Ảnh Thiên Tôn liền cảm thấy dáng vẻ lén lén lút lút của mình vô cùng ngu ngốc.
Hắn chưa từng bứt rứt như thế, khó chịu như là nuốt phải một con chuột sống vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đạo Quỷ Dị Tiên [Dịch] Đạo Quỷ Dị Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Dao-Quy-Di-Tien-SE-Audio-Truyen.jpg)



