[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 319 : Thuật Đại Thống Trị (c1591-c1595)
❮ sautiếp ❯Chương 1591: Thuật Đại Thống Trị
Ma Ha từ trên cao nhìn xuống, thu hết toàn bộ tiên thành Thất Tuyệt vào đáy mắtTầm mắt của hắn nhanh chóng thu hẹp lại, tập trung vào ao máu ở thành Đông.
Hắn tiếp tục nhìn lướt qua, cuối cùng tập trung vào La Chinh!
Lúc này La Chinh cũng ngước nhìn, không do dự gì mà nghênh đón ánh mắt của Ma Ha.
Trong vũ trụ Đại Cực, Ma Ha có địa vị cực cao.
Thân là Đạo Tử đứng đầu của vũ trụ Đại Cực, bản tính hắn hết sức ngạo mạn, ngay cả Thiên Tôn của vũ trụ Đại Cực hắn cũng không coi ra gì.
Bây giờ hắn đang đứng trên cao nhìn xuống La Chinh, giống như nhìn một con kiến bé nhỏ không đáng kể.
Khí thế hắn thô bạo và ngang tàng, khí khái như muốn giết sạch người làm vướng chân hắn trong thiên hạ.
Vẻ kiêu hùng trời sinh chính là nói về loại người này.
Khí thế kia nhe nanh múa vuốt ập xuống, giống như một con thú dữ đói khát, cả người đang đầy vết thương, trước giờ vẫn luôn ẩn núp, nay bỗng bắt được thời cơ tốt nhất, định nuốt chửng La Chinh…
Khí thế kia phóng ra nhằm vào La Chinh.
Nhưng khí thế này vốn có trạng thái phóng xạ, trừ phi tiến hành công kích linh hồn, nếu không thì không thể nhắm chính xác vào một người nào đó được.
Ở ven con đường dài rộng rãi bên cạnh ao máu này còn có bảy tám trăm nghìn người phàm đang tập trung lại một chỗ.
Pháp trận Huyết Chú đã bị La Chinh phá, sức hút không thể chống cự kia cũng đã biến mất.
Nhưng mấy trăm nghìn người chen chúc một chỗ thì dù có muốn chạy trốn cũng rất khó mà chạy được nhanh chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, thậm chí có khi còn xảy ra hiện tượng giẫm đạp lên nhau.
Để chạy thoát thân, những người phàm này đã không còn rụt rè nữa.
Cho dù có phải đạp nát thi thể đồng bạn thì họ cũng phải cố hết sức để chạy khỏi nơi đây.
Mà nhóm võ giả Thánh tộc cũng không hề ra tay ngăn cản.
Một phần nhỏ khí thế mà Ma Ha tỏa ra lan đến bên này, làm đoàn người rối loạn mà lui về phía sau.
Đám người phàm cảm nhận được khí thế không thể kháng cự này thì linh hồn yếu đuối của bọn họ lập tức sa sút như rơi vào mùa đông giá lạnh.
Mọi người cắn chặt răng, toàn thân run rẩy, lập tức ngã xuống đất, ngất đi…
So với việc Ma Ha vừa xuất hiện đã mang đến cho người ta cảm giác bị áp bách mãnh liệt thì La Chinh lại khiêm tốn hơn rất nhiều.
Dưới khí thế khiêu khích của Ma Ha, hắn vẫn bất động như núi, giống như một tảng đá cứng đầu vô danh.
Hai con ngươi thâm sâu như hai cái giếng cổ, không nổi lên một gợn sóng.
Nhưng trong hai giếng cổ này lại mơ hồ có nhuệ khí ẩn không phát ra ngoài…
Ngoại trừ nhuệ khí kia thì còn có một khí chất bá đạo còn mạnh mẽ hơn! Nhuệ khí kia là do linh hồn của La Chinh lắng đọng một cách tự nhiên mà thành, được nuôi dưỡng từ chính khí chất của bản thân hắn.
Còn bá khí là từ con dấu Đế Hồn được khắc trong linh hồn hắn.
La Chinh biết mình và Ma Ha chắc chắn sẽ phải đánh một trận, nhưng không phải bây giờ.
“Vù!”
Trong tiên thành Thất Tuyệt, một tia sáng hẹp dài bắn ra.
Nó lượn vòng theo hình xoắn ốc với tốc độ cao, bay vút về phía thú ăn thế giới.
“Ma Ha ca ca!” Thi Không Vũ nhào vào lòng Ma Ha.
Xung quanh ao máu cũng không thiếu võ giả cấp thấp của Thánh tộc.
Cường giả cấp Giới Chủ đánh nhau, họ vốn không có cơ hội nhúng tay vào nên chỉ có thể ẩn nấp.
Nhìn thấy Thi Không Vũ nhào vào lòng Ma Ha như vậy, đa số võ giả phái nam trong Thánh tộc đều tỏ vẻ hâm mộ.
Nhìn từ góc độ của Nhân tộc, Thi Không Vũ trông hơi đẫy đà.
Nhưng trong mắt người Thánh tộc thì nàng chính là cô gái đẹp nhất trong tộc bọn họ.
Huyết thống cao quý, thiên phú mạnh mẽ, tu vi cao thâm, nàng là nữ thần trong lòng vô số võ giả Thánh tộc.
Đáng tiếc, người ưu tú thì dù sao cũng sẽ thuộc về người càng ưu tú hơn.
Thi Không Vũ đã thuộc về một mình Ma Ha…
Người ngoài thì chỉ có thể thèm muốn mà thôi.
Trong mắt võ giả Thánh tộc, chỉ có chàng tai tuấn kiệt như Ma Ha mới có tư cách có được Thi Không Vũ.
Tay phải Ma Ha ôm Thi Không Vũ, ngay sau đó hắn nhẹ nhàng nhảy một cái, nhanh chóng rơi xuống phía ao máu.
Sau khi đến độ cao nhất định, hắn lập tức dừng lại.
Hắn đứng ở chỗ cao hơn La Chinh một trượng, như vậy tiện cho hắn duy trì trạng thái nhìn xuống La Chinh.
Hắn rất thích cảm giác cao hơn người một bậc này.
“Người đứng đầu trong mười Đạo Tử của vũ trụ Đại Diễn, La Chinh!” Trí nhớ của Ma Ha chuẩn xác kinh người, nói thẳng ra tên của La Chinh. “Ba năm trước, khi gặp ta thì những Đạo Tử các ngươi mới chỉ là Thần Cực Cảnh mà thôi, bây giờ đã là Giới Chủ rồi.
Cưỡng ép nâng cao tu vi của Đạo Tử như thế… vị Cưu Thánh trong cấm địa Luyện Thần kia muốn phế các ngươi hay sao?”
La Chinh vẫn ngẩng đầu, ngước nhìn Ma Ha mà nói: “Có phế đi hay không, chẳng phải thử là biết ngay sao?”
Ma Ha lắc lắc đầu: “Nếu như có thể khống chế được Đạo Tử đứng đầu của vũ trụ Đại Diễn thì khá có lợi đối với tình hình chiến sự của chúng ta.
Dù sao, một vị Đạo Tử còn sống có tác dụng hơn một người chết nhiều.
Ngươi…” Ma Ha chìa ngón tay ra, nhẹ nhàng chỉ vào La Chinh phía dưới. “Quỳ xuống, thần phục ta, làm người hầu của ta.
Ta có thể tha cho ngươi một mạng, thậm chí còn có thể đưa ngươi tiến vào Thần Vực, ban cho ngươi một vận may không cách nào tưởng tượng được trước khi vũ trụ Đại Diễn này sụp đổ!”
Nghe Ma Ha nói vậy, La Chinh bỗng nhiên cười phá lên…
Ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén.
Nhuệ khí của hắn giống như một thanh đao nhọn, lặng lẽ phá vỡ không gian.
“Vì sao ta phải thần phục ngươi?” La Chinh hỏi ngược lại.
Tu luyện trong tháp tu luyện bản tâm đã khiến hắn quen với việc bất cứ lúc nào cũng sẽ phải đối mặt với những lời khiêu khích, thế nên tâm cảnh của hắn không dễ dàng dao động nữa.
“Ha ha ha…” Ma Ha cũng cười to: “Ngươi cho rằng Thất Tuyệt giới này là chỗ nào? Ngay cả Thiên Tôn Nhân tộc các ngươi còn không dám đích thân tới đây đấy! Ngươi đã tới rồi thì sao có thể đi? Cho nên, thần phục ta thì ngươi sẽ được lợi lớn, và đó cũng là lựa chọn duy nhất của ngươi!”
Nghe thấy câu này, ý cười trên mặt La Chinh càng đậm hơn. “Ngươi cho rằng ta không thể rời khỏi đây?”
“Đương nhiên!”
Ma Ha vừa dứt lời, giữa không trung lại có hai khe hở thời gian đột nhiên tách ra.
Từ trong khe hở thời gian này lại có hai bóng dáng lách ra ngoài…
“Thiên Tôn Thánh tộc?” La Chinh hơi nheo mắt lại.
Hai vị Thiên Tôn Thánh tộc xuất hiện khiến khí thế trên vùng trời tiên thành Thất Tuyệt đột nhiên bị đè nén vô cùng, mà tất cả áp lực này đều chĩa về phía La Chinh.
Trong vũ trụ Đại Cực có tổng cộng một trăm năm mươi sáu vị Thiên Tôn, nhiều hơn vũ trụ Đại Diễn hai mươi tám vị.
Trong hai vị trước mắt, một vị chính là U Ám Thiên Tôn, vị còn lại chính là Vạn Độc Thiên Tôn.
Hai người đều là Thiên Tôn trung cấp của vũ trụ Đại Cực, thực lực không thể coi thường.
Sau khi xuất hiện, U Ám Thiên Tôn nhẹ nhàng phất tay.
Một chùm tia sáng hình nón chiếu lên trên người La Chinh.
Ngay sau đó, vị Thiên Tôn này chắp tay nói với Ma Ha: “Đạo Tử điện hạ, ta đã đánh dấu lên người tên này, hắn có mà chạy đằng trời!”
Giới Chủ ngộ ra dịch chuyển không gian thì có thể lập tức di chuyển đến cự ly mấy trăm dặm, chút khoảng cách này lại không đủ để Giới Chủ vượt qua Đại Giới chỉ trong nháy mắt! Thế nên Giới Chủ muốn truy sát Giới Chủ thì hết sức khó khăn, nhưng Thiên Tôn mà muốn truy sát một vị Giới Chủ thì lại dễ như bỡn.
“Bây giờ ngươi còn cho rằng mình có khả năng rời đi nữa không?” Ma Ha càng cười lớn hơn.
Giọng nói của hắn đột nhiên thay đổi, trong đó lộ ra một chút ma tính. “Chuyện duy nhất ngươi có thể làm bây giờ chính là thần phục ta!”
“Thần phục ta!”
Giọng nói kia liên tục vang vọng, sau khi chồng lên nhau thì giống như có thể thấm vào trong linh hồn La Chinh!
“Bịch bịch!”
“…”
Các võ giả Thánh tộc phía dưới lập tức quỳ xuống.
Một số người phàm còn tỉnh táo cũng dồn dập quỳ rạp xuống đất.
Không phải họ sợ áp lực của Ma Ha, mà là họ không thể chống lại lực khống chế trong giọng nói của hắn.
“Thuật Đại Thống Trị!”
Bên cạnh Ma Ha xuất hiện những ảo ảnh.
Những ảo ảnh này lần lượt phát ra khí thế không thể kháng cự, hung hăng áp xuống, làm cho mỗi người ở đây đều không tự chủ được mà thần phục!
Trong vũ trụ Đại Cực, vị điện hạ Thánh tộc này sở hữu quyền uy tuyệt đối, thậm chí ngay cả Thiên Tôn cũng bằng lòng nghe lệnh hắn, che chở cho hắn!
Trong ba nghìn thần đạo, thuật Đại Thống Trị là thuật có thể lọt vào tốp ba mươi.
Tu luyện thuật này tới cực hạn thì có thể không chế người khác, nói sao họ sẽ làm vậy, không cần ra tay mà vẫn có thể điều khiển tư duy và cách nghĩ của sinh linh, khiến cho chúng sinh thần phục.
Tuy Ma Ha còn chưa bước vào cảnh giới của thần, nhưng hắn cũng chỉ còn một bước nữa là ngưng kết được thần cách rồi.
Hiệu quả từ thuật Đại Thống Trị do hắn thi triển ra cũng rất kinh người.
Khi cảm nhận được khí thế này, ngay cả tâm tình của Xích Ma Đông và Mã Tán cũng dao động mãnh liệt.
Tuy chưa quỳ mọp xuống mặt đất, nhưng họ cũng đã cúi đầu, trong lòng không tự chủ được mà sinh ra suy nghĩ hoàn toàn phục tùng.
Còn La Chinh vẫn cười nhạt, trơ ra như đá, gần như không có phản ứng gì trước thuật Đại Thống Trị của Ma Ha.
Chương 1592: Đả kích
Trong Thần Vực, thuật Đại Thống Trị chính là một thần đạo tập trung tu hồn!Nó có thể mở rộng linh hồn của bản thân đến mức độ cao nhất, cũng có thể phóng đại khí thế đến cực hạn…
Mà điều kiện tiên quyết để tu luyện thần đạo thuật Đại Thống Trị chính là linh hồn của bản thân phải đạt đến Hoàng Kim Chiến Hồn, đồng thời còn phải lĩnh hội con dấu Đế Hồn.
Cưu Thánh không hề chỉ bảo cho La Chinh về thần đạo.
Việc ngưng tụ thần cách phải do chính bản thân La Chinh tự mình lĩnh ngộ, bởi sự lựa chọn của hắn mới là phù hợp nhất.
Ngay cả Cưu Thánh, thậm chí cả Tượng Thánh cũng đều cho rằng thần đạo Đoạn Tình của La Chinh không phải là một lựa chọn tuyệt vời.
Nhưng lựa chọn của chính La Chinh mới là quan trọng nhất, thế nên họ cũng sẽ không can thiệp!
Thực ra La Chinh đã tu được con dấu Đế Hồn, đã đáp ứng được điều kiện tiên quyết để tu luyện thuật Đại Thống Trị, nên nếu muốn tu luyện thì hắn chỉ cần bước thêm một bước nữa mà thôi.
Ma Ha cũng tu được con dấu Đế Hồn trong cấm địa Luyện Thần.
Với lĩnh hội về thuật Đại Thống Trị của mình, khí thế của bản thân mà Ma Ha đã khuếch tán ra có uy lực không thể xem thường.
Ngay cả các Đại Giới Chủ cũng khó có thể trực tiếp chống lại Ma Ha, thậm chí Ma Ha còn có thể ảnh hưởng tới tâm tình của cả Thiên Tôn.
Bởi vì mặc dù các Thiên Tôn có được Hoàng Kim Chiến Hồn, nhưng lại không có con dấu Đế Hồn nên họ cũng khó mà có thể chống lại uy thế bá đạo được phóng đại nhiều lần này!
Ngược lại, La Chinh có con dấu Đế Hồn nên gần như không hề chịu ảnh hưởng của thuật Đại Thống Trị.
Nghe Ma Ha gào to như vậy, hắn thậm chí còn tỏ ra giễu cợt.
Khí thế của Ma Ha càng lúc càng thịnh, trong hai mắt lấp lánh ánh kim.
Lực linh hồn của hắn cũng đã khuếch tán tới cực hạn.
Trong đôi mắt màu vàng kim của hắn cũng hiện ra vẻ nghi hoặc.
Vì sao thằng nhãi này không bị thuật Đại Thống Trị của mình tác động?
Thi Không Vũ nằm trong cánh tay Ma Ha.
Nàng ta đưa mắt nhìn xuống La Chinh phía dưới, vẻ mặt cũng có chút tò mò.
Đã có lần nàng ta từng thấy Ma Ha ca ca thi triển thuật Đại Thống Trị.
Lúc vừa mới đánh vào vũ trụ Đại Diễn, một mình Ma Ha ca ca chống lại sáu vị Giới Chủ của liên minh Nhân Đạo.
Thuật Đại Thống Trị vừa thi triển ra thì tâm tình của những Giới Chủ đó liền lung lay, không hề có ý chí chống cự, dễ dàng bị Ma Ha ca ca đánh chết.
Ma Ha ca ca cũng có thể khiến bọn họ thần phục, chẳng qua thu phục những nhân vật nhỏ ấy vốn không có ý nghĩa gì.
Giới Chủ bình thường căn bản chẳng là gì!
Khi đó Ma Ha ca ca xử lý tương đối dễ dàng, nhưng bây giờ Thi Không Vũ cảm thấy Ma Ha ca ca đã bắt đầu nghiêm túc, hoặc có thể nói là từ trước tới nay chưa bao giờ Ma Ha ca ca nghiêm túc như vậy!
Vậy mà sao thằng nhãi Nhân tộc bên dưới vẫn không có phản ứng gì? Chẳng lẽ hắn thật sự được làm từ đá sao?
Quá… coi thường Ma Ha ca ca rồi!
Những tiếng gào thét của Ma Ha không có bất kỳ tác dụng nào với La Chinh.
Hắn nhíu mày, lấy một chiếc Thét Lệnh ra!
Thét Lệnh của Vũ trụ Đại Diễn có thể phóng giọng nói của người cầm lệnh bài ra khắp vũ trụ.
Âm thanh này có thể đi vào thẳng trong đầu mọi sinh linh nhờ vào quy tắc nhân quả.
Bởi vậy không ai có thể chống lại âm thanh này, nên nó làm tăng thêm tác dụng cho thuật Đại Thống Trị của Ma Ha.
Từ sau khi lấy được chiếc Thét Lệnh đầu tiên, Ma Ha liền phát hiện ra bí quyết này, nhưng trước giờ hắn vẫn chưa từng sử dụng tới.
“Vù…”
Trong nháy mắt hắn kích hoạt Thét Lệnh, âm thanh hùng hồn kia lại khuếch tán ra, lập tức truyền đến từng ngóc ngách trong vũ trụ!
“La Chinh… thần phục ta!”
Tiếng nói vừa phát ra, tất cả các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn đều nghe được cái tên này!
“La Chinh?”
“Hắn đã trở về?”
“Các Đạo Tử trở về rồi?”
Trong vũ trụ Đại Diễn vẫn có không ít người mong đợi các Đạo Tử trở về.
Tuy rằng phần lớn đều có tâm thái khá bi quan.
Họ cho rằng Nhân tộc không thể chặn được gót sắt của Thánh tộc, cuối cùng toàn bộ vũ trụ sẽ bị Thánh tộc chia cắt.
Nhưng dù sao trong lòng bọn họ vẫn chứa một tia kỳ vọng.
Họ còn có Thiên Vị tộc, ba thế lực lớn của Nhân tộc và rất nhiều Thiên Tôn… Có những Đạo Tử có số mệnh Đại Thế Chi Tranh kia nữa!
Trong ba năm nay, Thánh tộc đã mở rộng địa bàn trong vũ trụ với tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
Liên minh Nhân Đạo mất đi hết Đại Giới này đến Đại Giới khác.
Họ đã lùi bước ở địa bàn của Chư Thần Vô Niệm.
Ngoài nhóm lực lượng tinh nhuệ của liên minh Nhân Đạo, khung sườn của thế lực này cũng đã bị Thánh tộc xóa sạch!
Đối mặt với tình huống này, ai có thể lạc quan cho nổi?
Họ chỉ có thể mong chờ kỳ tích xảy ra…
Tất nhiên giọng nói ẩn chứa luật nhân quả nọ cũng truyền vào trong đầu La Chinh!
Nếu La Chinh chống lại thuật Đại Thống Trị của Ma Ha bằng cách ngăn giọng nói lại, chiêu này của Ma Ha còn có chút hiệu quả.
Đáng tiếc, về bản chất La Chinh lại chống cự áp chế của Ma Ha bằng sức chống đỡ của linh hồn mình!
Ma Ha đã sử dụng Thét Lệnh, nên trên mặt La Chinh cũng lập tức dâng lên một tia khí khái.
Ngón tay hắn khẽ bắn ra, hai tấm lệnh bài cũng lặng lẽ nhảy vào trong tay.
Một tấm là Thét Lệnh, còn cái kia là lệnh bài chữ Cấn trong Tiên Phủ!
Hai con ngươi của La Chinh cũng lóe lên, tia sáng vàng kim bắn ra, thậm chí còn sáng hơn cả Ma Ha.
Khí thế của Ma Ha là bá khí Hoàng đế vô cùng mạnh mẽ, xen lẫn một chút khí chất thô bạo kỳ quặc.
Đó là khí thế của bạo quân*!
* Bạo quân: Vị vua, chúa có tính cách tàn bạo.
So ra thì nhuệ khí trong linh hồn La Chinh hòa với bá khí Hoàng đế giống như một nhân tài mới xuất hiện trong vương triều, khoác hoàng bào với tư thế của minh quân**!
** Minh quân: Vị vua anh minh.
Khí thế trên người La Chinh phóng lên cao.
Hắn chưa lĩnh hội thuật Đại Thống Trị, nhưng uy thế linh hồn bộc phát ra lúc này lại không hề kém Ma Ha!
“Chẳng qua chỉ là một tên ngụy Thánh tộc, lập thân bất chính, huyết thống không thuần, vậy mà lại ngông cuồng bảo ta thần phục ngươi? Ma Ha, ngươi thấy bản thân mình xứng đáng không?”
Lúc La Chinh hô to lên như vậy thì cũng đã kích hoạt Thét Lệnh.
Tất nhiên giọng nói kia cũng truyền khắp toàn bộ vũ trụ!
Bị khí thế của La Chinh đánh sâu vào, Thi Không Vũ đang ở trong lòng Ma Ha lập tức cảm thấy tức ngực, đầu kêu ong ong, sắc mặt tái mét…
“Không ngờ linh hồn của thằng nhãi này lại chẳng thua kém gì Ma Ha ca ca! Sao chuyện này có thể xảy ra được?”
Lúc này, ngay cả hai vị Thiên Tôn Thánh tộc phía sau Ma Ha cũng cảm thấy khó tin.
“Hoàng Kim Chiến Hồn! Con dấu Đế Hồn! Ngươi…” Ma Ha tạm thời kết luận.
“Ha ha ha ha ha!”
Dưới ảnh hưởng của con dấu Đế Hồn, trong lòng La Chinh cũng bốc lên hào khí vô tận, hoàn toàn khác với khí chất hướng nội bình thường.
Hắn nói tiếp: “Trong vùng đất tổ Thần Hồn của Hồn Ấn tộc có một trăm ba mươi người tu được con dấu Đế Hồn hoàn chỉnh! Ma Ha ngươi, Đạo Tử đứng đầu của Thánh tộc chỉ xếp thứ tám mươi trong một trăm ba mươi người này! Mà La Chinh ta lại đứng thứ nhất! Đừng nói ngươi chẳng qua là tên ngụy Thánh tộc hèn mọn! Cho dù ngươi có là người Thánh tộc thực sự thì cũng có tài đức gì để ta thần phục? Ngươi lấy tư cách gì?”
“Tư cách gì…”
Giọng nói của La Chinh vang vọng trong vũ trụ.
Vào giờ phút này, sắc mặt của tất cả võ giả Thánh tộc đều trở nên cực kỳ tệ.
Từ khoảnh khắc đánh vào vũ trụ Đại Diễn, họ đã tuyên bố rằng mình chính là hậu duệ của Thánh tộc, là chủng tộc thuần chủng nhất, cổ xưa nhất và cũng hoàn mỹ nhất trong Thần Vực.
Tất cả các sinh linh đều ở dưới bọn họ!
Bây giờ La Chinh nói một hơi liền nhắc tới “ngụy Thánh tộc”, xem như đã bóc trần vết sẹo của họ.
Đây là điểm mà Thánh tộc không thể tha thứ được, bởi vì như vậy là bôi nhọ huyết thống vinh quang của Thánh tộc!
Nhưng điều càng khiến cho Thánh tộc chấn động chính là thứ hạng trong đất tổ Thần Hồn mà La Chinh nói!
Đạo Tử điện hạ vốn vẫn luôn là người ngồi tít trên cao, không gì làm không được trong lòng bọn họ lại chỉ đứng thứ tám mươi trong đất tổ Thần Hồn?
Mà La Chinh lại đứng đầu tiên?
Sự thực này càng khiến bọn họ không thể chấp nhận hơn!
Khí thế của linh hồn La Chinh căn bản không thể đánh vào sâu trong linh hồn Ma Ha.
Bởi dù sao Ma Ha cũng sở hữu con dấu Đế Hồn.
Hơn nữa, qua tu luyện thuật Đại Thống Trị, việc kiểm soát khí thế của Ma Ha ngày càng thành thạo và mạnh mẽ hơn La Chinh.
Nhưng hắn quan tâm tới nội dung trong lời nói của La Chinh hơn.
Thằng nhãi này có thể xếp thứ nhất trong đất tổ Thần Hồn?
Chuyện này, không thể nào!
Trong đất tổ Thần Hồn tập trung các thiên tài trình độ cao nhất trong các vũ trụ, cũng có nhân tài tuyệt thế trong Thần Vực.
Ma Ha hắn có thể xếp vào tốp tám mươi đã là thành tích khá lắm rồi, vậy mà thằng nhãi này lại có thể giành được vị trí đầu tiên? Bỏ mình lại tít đằng sau?
“Ngươi… nói bậy! Nói suông mà thôi!” Ma Ha phản bác.
Nhưng lúc này Ma Ha lại quên mất một đạo lý, trong tình huống này không cần nói đạo lý, cũng không cần tốn nước bọt.
Mọi người đều chỉ dựa vào một hơi khí thế vừa rồi.
Nếu giờ còn bảo đối phương lấy bằng chứng ra thì chắc chắn người đó bị ấm đầu.
La Chinh cầm lệnh bài chữ Cấn trong tay thì đã có đường lui.
Bởi hắn tuyệt đối không thể đánh nhau với Ma Ha ở đây.
Sau lưng người ta còn có hai vị Thiên Tôn, huống hồ thực lực của Ma Ha cũng không đơn giản.
Chẳng qua, hà cớ gì mà không thuận thế hung hăng đả kích Ma Ha? Đả kích sĩ khí Thánh tộc một phen?
“Khà khà, người xếp trước Ma Ha ngươi trong đất tổ Thần Hồn là một người tên Lục Lương, phía sau là một vị tên Tả Lân, lẽ nào ngươi quên rồi sao? À quên mất, lần này ta xếp thứ nhất trong đất tổ Thần Hồn, Thiên Mệnh huynh thì xếp thứ ba, Thần Phong huynh xếp thứ mười lăm, Ma Ha ngươi bị đẩy ra sau ba bậc… Ta tin là chẳng bao lâu nữa có lẽ ngươi sẽ lọt ra ngoài tốp một trăm thôi!” La Chinh tiếp tục cười nói.
Thực ra, số người có thể lĩnh hội con dấu Đế Hồn trong đất tổ thần hồn cực kỳ ít, bao nhiêu năm nay cũng chỉ có hơn một trăm người hoàn toàn lĩnh ngộ được.
Muốn loại Ma Ha ra khỏi tốp một trăm gần như là chuyện bất khả thi.
Nhưng bây giờ La Chinh nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc như vậy, tất nhiên cũng phải mở miệng khoa trương thêm một chút!
Chương 1593: Bài hịch chiến đấu
Từ khi xâm lược vũ trụ tới nay, thế đi của Thánh tộc vẫn luôn như chẻ treChủng tộc này không chỉ thể hiện thực lực đánh đâu thắng đó mà càng cố hết sức để tuyên dương huyết thống Thánh tộc của mình.
Ví dụ như mỗi lần đánh chết Giới Chủ, Ma Ha đều dùng Thét Lệnh để tuyên bố khắp vũ trụ.
Họ liên tục tuyên truyền Thánh tộc là chủng tộc hoàn mỹ nhất trong Thần Vực.
Ở trước mặt bọn họ, bất kỳ chủng tộc nào cũng thấp hơn một bậc.
Một mặt thực lực của bọn họ thực sự mạnh, lại thêm việc tuyên truyền như vậy nên quả thực khiến cho không ít võ giả xuất hiện một ảo giác rằng không thể chiến thắng được người Thánh tộc.
So với chủng tộc hoàn mỹ của bọn chúng, Nhân tộc chỉ là chủng tộc thấp hơn.
Dưới tình huống này, khi đối mặt với Thánh tộc, rất nhiều võ giả Nhân tộc chưa đánh đã sợ.
Cảm xúc bi quan liên tục lan rộng trong những võ giả Nhân tộc, hung hăng đả kích sĩ khí của họ!
Phương pháp của La Chinh bây giờ rất đơn giản.
Đừng nói Thánh tộc của vũ trụ Đại Cực vốn không phải là người Thánh tộc thực sự, cho dù những người này thật sự kế thừa chủng tộc hoàn mỹ trong Thần Vực thì La Chinh cũng sẽ nói bừa một phen!
Trước hết phải làm giảm nhuệ khí của đối phương thì mới có thể cứu vãn sĩ khí của Nhân tộc được!
Dưới sự kích hoạt của Thét Lệnh, giọng nói của hắn truyền khắp vũ trụ, vô số sinh linh đều đang nghiêng tai lắng nghe.
Hai tộc đánh nhau, vốn dĩ cũng không có quy tắc gì…
Bây giờ La Chinh đại diện cho Đạo Tử mạnh nhất của Nhân tộc cãi nhau với Ma Ha – Đạo Tử đứng đầu của Thánh tộc.
Vậy thì hắn càng không cần quy tắc gì hết, cứ ngậm máu phun người, đổi trắng thay đen, ăn nói lung tung cũng được… La Chinh không hề do dự khi dùng đến những chiêu này.
Dù Ma Ha tùy tiện thô bạo, tác phong tàn nhẫn, làm việc quyết đoán, nhưng trong vũ trụ Đại Cực hắn chính là Đạo Tử điện hạ, từ trước đến nay không đánh thì giết, đâu biết cãi nhau với người khác.
Hắn càng không biết cách cãi chày cãi cối, nên đụng phải tình huống này thì tạm thời cũng không biết nên đối phó nên như thế nào.
“Ngươi, ngươi, ngươi… Nói bậy!” Ma Ha mắng trả lại.
Đáng tiếc phản kích của hắn quá yếu ớt, hơn nữa lại còn lắp bắp, giống như không có chút sức lực nào.
Nghe thấy giọng Ma Ha truyền tới, nhiều võ giả Thánh tộc trong vũ trụ Đại Diễn cũng không nhịn được mà lắc đầu.
Thánh tử điện hạ của họ có thiên phú xuất sắc, thực lực mạnh mẽ, nhưng trình độ cãi nhau lại quá kém!
Ma Ha phản kích một câu giống như đấm trả một cú nhẹ hều, chẳng những không hề có sức lực mà còn lộ ra sơ hở!
Sao La Chinh có thể bỏ qua sơ hở này?
“Ta biết ngươi chột dạ.
Phiền phức của chính vũ trụ Đại Cực cũng còn chưa được giải quyết.
Mấy tên ngụy Thánh tộc các ngươi cũng có nguy cơ bị diệt tộc.
Bao giờ Thiên Quỷ tộc tập hợp năm vị thần, một nghìn Thiên Tôn lại thì ắt sẽ tiêu diệt vũ trụ Đại Cực, tiêu diệt ngụy Thánh tộc các ngươi.
Các ngươi chỉ có thể gắng sức đánh một trận, hy vọng có thể xâm nhập vũ trụ Đại Diễn ta, kéo dài chút hơi tàn giống như chó nhà có tang, không nơi nương tựa mà thôi!” La Chinh nắm chặt Thét Lệnh, giọng nói càng lúc càng to, ngôn từ cũng càng lúc càng lưu loát.
Ánh sáng vàng kim trong đôi mắt hắn sáng dần lên, phát ra chính khí hào hùng, giọng nói kia rất có sức cuốn hút.
Nhưng lần này hắn cũng nói bừa…
Cái gì mà Thiên Quỷ tộc… tất cả đều là do La Chinh tạm bịa ra.
Lại còn nghìn vị Thiên Tôn… Trong một vũ trụ vốn không thể có nhiều Thiên Tôn như vậy.
Chẳng qua võ giả bình thường làm sao biết được chuyện này?
Bây giờ La Chinh nói có đầu có đuôi như thế, đừng nói là võ giả Nhân tộc, ngay cả các võ giả Thánh tộc cũng nửa tin nửa ngờ!
“Chủng tộc mọi rợ các ngươi không đề cao chính đạo, ham lợi tránh hại, thuận thế xâm lược vũ trụ Đại Diễn chúng ta, khiến sinh linh lầm than, tiếng kêu ai oán vang khắp trời đất, gieo họa cho hàng trăm triệu sinh linh.
Đây chính là thù lớn ngất trời! La Chinh ta nhận đại vận của Thiên Đạo, là con dân của một thế giới, đương nhiên phải dẫn dắt bộ tộc, chém chết tiểu quỷ Diêm La ngươi, đuổi khỏi vũ trụ, không nề hà hiểm nguy! Giờ đây ta kêu gọi, các sinh linh trong vũ trụ cùng đứng lên chống lại kẻ thù bên ngoài…”
Giờ phút này La Chinh hứng lên, làm ra hẳn một bài hịch chiến đấu.
Đây cũng là lời tuyên chiến của La Chinh!
Trước đây Thánh tộc tấn công bất thình lình, Thiên Vị tộc lại áp dụng chính sách bình định, có một dạo còn không hề trực tiếp chống lại Thánh tộc, thậm chí còn hy sinh hết mấy nghìn Đại Giới của liên minh Nhân Đạo!
Dưới sự căm giận, Thần Dụ Thiên Tôn đã giao chiến chính diện với Thánh tộc rồi thất bại thảm hại quay về đã đả kích sĩ khí của Nhân tộc một cách nghiêm trọng.
Nhưng cũng không thể trách Thiên Vị tộc và lão tộc trưởng được.
Dù sao, ý nghĩa tồn tại của Thiên Vị tộc chính là chờ nhóm Đạo Tử trưởng thành.
Đó cũng là sơ hở trong bố trí của La Tiêu, ông đã không tính đến việc Thánh tộc sẽ đánh vào vũ trụ trước…
Bây giờ sau khi trở về, điều đầu tiên La Chinh làm chính là thay mặt Nhân tộc tuyên chiến!
Nói xong bài hịch chiến đấu, hào khí dâng lên ngút trời liền khơi dậy niềm kiêu hãnh trong đáy lòng vô số sinh linh trong khắp vũ trụ.
Nỗi sợ đối với Thánh tộc trước đây cũng tan thành mây khói!
“Tốt! La Chinh này không hổ là thiên tài nhất đẳng!”
“Bọn ta thân là một thành viên trong vũ trụ, tất nhiên sẽ cống hiến đến giọt máu cuối cùng của mình!”
“Tuy bọn ta là người phàm, nhưng không phải cứ yên ổn trong mệnh phàm này.
Thánh tộc này quả thực là bộ tộc man rợ.
Có lẽ, thực lực của bọn họ mạnh mẽ, nhưng dẹp thân ta dễ, dẹp tâm ta thì chỉ là hy vọng hão huyền”
“…”
Trong cả vũ trụ lúc này, các chủng tộc lớn, nhóm võ giả của các tầng lớp và các sinh linh có trí tuệ chui trong hang động dưới nền đất hoặc ở trên bầu trời đều xôn xao cả lên!
“Ha ha ha ha ha…”
Trong vũ trụ đột nhiên vang lên một tiếng cười phóng khoáng.
Đây chính là giọng của Thủy Ma Thiên Tôn!
“Thằng nhãi La Chinh này không tệ, không tệ.
Trước kia Ma tộc ta muốn trừ khử ngươi, không ngờ hôm nay cũng phải liên thủ với ngươi để chống địch! Bộ tộc man rợ cỏn con này không đáng nhắc đến.
Đợi ta dẹp tan những tên phản nghịch của Yêu Dạ tộc này sẽ gặp ngươi sau!”
Thủy Ma Thiên Tôn vừa dứt lời, một giọng nói khác lại vang lên, chính là giọng nói của lão tộc trưởng trong Thiên Vị tộc.
Phong lão đầu bèn nói: “Thiên Vị tộc chúng ta nhận được mật lệnh của chủ nhân Đại Diễn này, ủng hộ La Chinh chống lại man tộc.
Bây giờ La Chinh đã trở về, tất nhiên chúng ta phải tuyên chiến!”
“Hiên Viên tộc ta là môn đồ của chủ nhân Đại Diễn, hôm nay…”
“Thánh vực Vạn Phật ta chính là…”
“Liên minh Nhân Đạo chúng ta…”
Bài hịch chiến đấu của La Chinh giống như một đốm lửa nhỏ thả vào dầu hỏa, lập tức nhen nhóm lên từng ngọn lửa trong toàn bộ vũ trụ.
Mấy thế lực lớn trong Nhân tộc đồng thời tuyên chiến thông qua Thét Lệnh…
Trong liên minh Nhân Đạo, một Đại Giới sát biên giới khác.
Thi thể của võ giả Thánh tộc đã chồng chất như núi.
Chủ nhân của những thi thể này lúc còn sống gần như đều là võ giả Hóa Thần Tam Biến.
Trong đó có ba trăm hai mươi sáu võ giả Thần Hải Cảnh, sáu mươi bảy Thần Cực Cảnh, mười bốn Thần Biến Cảnh…
Một cô gái Nhân tộc đứng sừng sững trên đỉnh núi xác này.
Váy dài chín màu bắt mắt, tung bay phấp phới theo những cơn gió tanh.
Dưới mái tóc dài đen như mun hơi lộ ra gò má phải máu thịt bầy nhầy, thậm chí một con mắt đã toét ra, vô cùng thê thảm.
Nhưng chỉ nhìn bên má trái hoàn hảo thì vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng.
Phía trước mặt nàng còn có hai vị Giới Chủ Thánh tộc.
Hai vị Giới Chủ Thánh tộc cũng đã bị thương nặng.
Họ lơ lửng trên không trung, liên tục thở hổn hển nhìn cô gái Nhân tộc trước mắt với vẻ cảnh giác.
Vì cuộc tranh cãi thông qua Thét Lệnh giữa Ma Ha và La Chinh nên trận chiến giữa đôi bên đang tạm ngừng.
Cô gái căn bản không nhìn hai vị Giới Chủ Thánh tộc kia.
Giờ đây, nàng đang thẫn thờ nhìn lên bầu trời đằng xa.
Con mắt phải còn lại vụt sáng lấp lánh…
Giây phút nàng nghe thấy giọng nói của La Chinh, vẻ đau thương vốn có trong mắt gần như hoàn toàn biến mất, thay vào đó chính là sự vui sướng thanh thản.
“Các ngươi nghe thấy chưa?” Con mắt to trên khuôn mặt cô gái bỗng cong lại như vành trăng non, cười nói với hai vị Giới Chủ Thánh tộc.
Hai vị Giới Chủ Thánh tộc hơi sững sờ… La Chinh lừa dối một lúc thế này đã tạo nên đả kích không nhỏ đối với tâm tình của võ giả Thánh tộc.
“Nghe cái rắm!”
“Giết cô ta!”
Trong lòng hai Giới Chủ sinh ra một cảm giác nóng nảy và phiền muộn.
Thủ đoạn của cô gái này thật đáng sợ, dám giết chết một nhánh quân đội của Thánh tộc ngay trước mặt hai người bọn họ.
Càng đáng ghét hơn là không thể thấy bóng dáng cô gái này di chuyển.
Thậm chí trước đây nàng còn có thể bình yên trốn khỏi sự đuổi giết của một vị Thiên Tôn Thánh tộc!
“Nếu như không nghe thấy thì nên tập trung nghe một chút” Giọng nói của cô nàng hết sức trong trẻo, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sát khí lạnh như băng, gần như không chứa đựng bất kỳ tình cảm nào.
Mắt thấy hai vị Giới Chủ sắp xông tới, cô gái đạp guốc gỗ, nhảy về phía sau một cái, duy trì tư thế rơi tự do xuống đất.
Má trái vốn bị thương nghiêm trọng của nàng bắt đầu nhanh chóng khôi phục.
Vết thương phía trên không ngừng nhúc nhích, con ngươi bị nổ tung cũng trở về vị trí ban đầu.
Vết thương trên mặt bắt đầu khép lại một cách điên cuồng, chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành vốn có!
Phía sau nàng bắn ra những luồng sáng chín màu.
Những luồng sáng kia phác họa ra từng dải lụa màu giống như lông đuôi phượng hoàng, cuốn ngược về phía hai vị Giới Chủ Thánh tộc…
“Nghe cho rõ, đó là niềm tự hào lớn nhất của Nhân tộc chúng ta!”
Đây là câu nói cuối cùng trước khi chết hai vị Thánh tộc này nghe được.
Chương 1594: Ngọc trai tản mát
Trong Hỏa Nham giớiTừng khối nham thạch lớn bị đốt đỏ rực.
Hai bóng người qua lại nhanh như gió.
Đầu ngón chân chạm vào nham thạch chỉ trong nháy mắt rồi bắn về phía trước, sau đó lập tức bay ra ngoài mười mấy dặm, thân hình nhanh nhẹn lạ thường.
Mà ở phía sau hai người này lại có một vị Đại Giới Chủ Thánh tộc đang bám theo sát gót!
Hai người này chính là Cơ Lạc Tuyết và Hiên Viên Thần Phong!
Cưu Thánh đưa nhóm Đạo Tử về vũ trụ Đại Diễn, nhưng bởi vì ảnh hưởng của thuật không gian lớn nên cả chín Đạo Tử đều rơi xuống rải rác ở các nơi trong vũ trụ.
Trong đó, Cơ Lạc Tuyết và Hiên Viên Thần Phong cùng rơi vào trong Hỏa Nham giới.
Không may là Hỏa Nham giới cũng thuộc liên minh Nhân Đạo, hơn nữa lại nằm sâu trong rất nhiều Đại Giới bị Thánh tộc khống chế.
Lúc bọn họ rơi vào Hỏa Nham giới đã kinh động tới Thánh tộc, từ đó bị một vị Đại Giới Chủ đuổi giết.
Người này đuổi giết bọn họ một mạch suốt ba ngày ba đêm…
“Các ngươi trốn không thoát đâu” Giọng nói của Đại Giới Chủ Thánh tộc vang vọng giữa không trung.
Cơ Lạc Tuyết và Hiên Viên Thần Phong đã dịch chuyển không gian nhiều lần, nhưng vẫn không thể thoát khỏi Đại Giới Chủ Thánh tộc sau lưng.
Hai người bọn họ vừa mới bước vào Giới Chủ Cảnh, nói chung cảnh giới vẫn chưa vững chắc, muốn liên thủ lại để đánh bại vị Đại Giới Chủ này cũng tương đối khó.
Đại Giới Chủ nọ đột nhiên bay lên cao.
Nhìn thấy hai thanh niên không ngừng bay như tên bắn trong nham thạch thì trên mặt gã hiện ra một nụ cười lạnh.
Trong mắt gã, hai người này chỉ là lũ chuột nhắt đang chạy loạn xạ trong khe đá mà thôi!
“Nóc Trời Áp Xuống!”
Đại Giới Chủ Thánh tộc này phất tay, đánh ra một pháp ấn huyền ảo.
Trên bầu trời nơi phương xa tỏa ra ánh sáng màu đen.
Những luồng sáng này liên tục phác họa, dường như cắt một góc bầu trời ra, tạo thành một dấu tay to lớn, hung hăng đập xuống phía dưới!
Hiên Viên Thần Phong ngẩng đầu, ngước mắt nhìn, ánh mắt lóe lên: “Dịch chuyển không gian!”
Cơ Lạc Tuyết đồng thời gật đầu, dưới chân hai người đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng trắng, chỉ trong giây lát liền biến mất tại chỗ.
Đại Giới Chủ kia cười nhạt, bước ra một bước, sau đó cũng thi triển dịch chuyển không gian đuổi theo.
Tu vi của Đại Giới Chủ Thánh tộc vững chắc hơn Hiên Viên Thần Phong và Cơ Lạc Tuyết nhiều.
Cự ly gã có thể dịch chuyển không gian xa hơn hai người mấy chục lần.
Trước đây, gã đã khuếch tán cảm nhận trong phạm vi nghìn dặm nên ngay khi hai người di chuyển, gã đã có thể điều tra phương hướng của họ!
“Vù… Vù!”
Cơ Lạc Tuyết và Hiên Viên Thần Phong xuất hiện trên đỉnh rặng núi Hỏa Diệm ở các đó hơn trăm dặm.
Ngay chớp mắt bọn họ vừa mới xuất hiện, Đại Giới Chủ Thánh tộc kia cũng đồng thời xuất hiện.
Khoảng cách giữa đôi bên không hề xa, trái lại còn càng lúc càng gần.
“Phụt phụt…”
Dãy núi lửa này đỏ rực quanh năm suốt tháng.
Từng dòng nham thạch nóng chảy phụt ra theo khe nứt của núi đá, bùng lên ngọn lửa nóng bỏng.
Hiên Viên Thần Phong cầm trường thương trên tay.
Ánh sáng ngũ hành trên hai tay Cơ Lạc Tuyết cũng liên tục lóe ra.
Nhìn dáng dấp thì có vẻ họ không định chạy trốn nữa.
“Trốn không thoát nên định liều mạng đánh một trận à?” Đại Giới Chủ Thánh tộc cười nói.
Trò chơi đuổi bắt này xem như chấm dứt.
Từ khi tiến vào vũ trụ Đại Diễn, Đại Giới Chủ này đã giết chết mười hai Giới Chủ Nhân tộc, thế nên gã cũng không coi hai Giới Chủ Nhân tộc trước mắt ra gì.
“Có điều ta vẫn rất tò mò, tại sao trong Nhân tộc lại có thể có mấy tên nhãi ngu xuẩn như các ngươi thế này? Lại có thể lạc đường chạy đến nơi đây!” Đại Giới Chủ Thánh tộc hỏi.
Trên đường đuổi giết, gã đã nhắc đến vấn đề này ba lần, nhưng Hiên Viên Thần Phong và Cơ Lạc Tuyết không hề trả lời.
Hỏa Nham giới thuộc vùng trung bộ của liên minh Nhân Đạo, cũng là vùng nội địa nên Thánh tộc không điều động quá nhiều cường giả đóng ở chỗ này, cũng càng không cần thi triển thuật Huyết Chú.
Dù sao bọn họ cũng cần củng cố biên giới hơn! Nhân tộc muốn đánh chiếm Hỏa Nham giới thì phải tấn công từ vùng ven Đại Giới.
Như vậy, rõ ràng không thể xảy ra chuyện đột nhiên xông thẳng vào Hỏa Nham giới được.
Ngay lúc Đại Giới Chủ Thánh tộc chuẩn bị ra tay…
Giọng nói của Ma Ha và La Chinh vang lên trong vũ trụ.
Đại Giới Chủ Thánh tộc hơi tỏ ra nghi hoặc.
Gã nghiêng tai lắng nghe.
Nghe thấy giọng nói của La Chinh, Cơ Lạc Tuyết và Hiên Viên Thần Phong cũng nhoẻn miệng cười.
“Cái tên này… Vừa mới trở về đã gây ra động tĩnh lớn như vậy” Cơ Lạc Tuyết cười nói.
“Hừ, danh tiếng đều bị hắn giành hết cả rồi” Hiên Viên Thần Phong trợn mắt.
Sau khi nghe cuộc đối thoại giữa La Chinh và Ma Ha, Đại Giới Chủ Thánh tộc tỏ ra nghi hoặc.
Lúc nhìn về phía Cơ Lạc Tuyết và Hiên Viên Thần Phong, gã đột nhiên nhớ ra cái gì đó…
Tốc độ chạy trốn của hai người này không nhanh, cũng không thấy gấp gáp tí nào.
Thậm chí có một khoảng thời gian họ còn chạy tới chạy lui vòng quanh biên giới Hỏa Nham giới, không hoàn toàn thoát khỏi mình.
Trước đó Đại Giới Chủ Thánh tộc đã cảm thấy kỳ lạ, nhưng gã không nghĩ ra nguyên nhân.
Dù sao hai tên nhóc trẻ tuổi này cùng lắm cũng chỉ vừa mới bước vào Giới Chủ Cảnh mà thôi.
Thời gian gần đây gã đóng giữ Hỏa Nham giới, quả thực cũng hơi buồn chán, xem như chủ động tham gia trò chơi mèo vờn chuột.
Suy nghĩ cẩn thận một lát thì dường như họ không phải chạy trốn, mà là muốn dẫn một mình mình đi…
Ba ngày ba đêm này, mấy thuộc hạ bên cạnh gã đều đã tụt lại phía sau, chỉ còn lại một mình gã mà thôi!
Hai người này cho rằng có thể giết gã bằng thực lực của bản thân?
Hai Giới Chủ muốn đánh chết Đại Giới Chủ? Chẳng khác nào đùa với lửa.
Sau khi Ma Ha chỉ ra thân phận Đạo Tử của La Chinh, Đại Giới Chủ Thánh tộc này đột nhiên hiểu ra gì đó!
Vì sao hai người này lại lạc đường? Bởi vì bọn họ không chạy từ Chư Thần Vô Niệm bên kia tới, mà là giáng xuống từ bên ngoài vũ trụ!
Họ đến từ cấm địa Luyện Thần, bọn họ là Đạo Tử…
Trong nháy mắt, mối nghi ngờ trước đây liền được hóa giải.
Hiểu được nét mặt của Đại Giới Chủ Thánh tộc, Hiên Viên Thần Phong cười nhạt: “Tới lúc ra tay rồi”
“Đã bắt đầu rồi” Khóe miệng Cơ Lạc Tuyết hơi cong lên, lộ ra một nụ cười đẹp mắt rất mê người.
“Ầm ầm ầm!”
Dưới chân Đại Giới Chủ Thánh tộc bỗng nhiên xuất hiện một cái tay lớn.
Bàn tay khổng lồ này do nham thạch đông cứng ở mức độ cao tạo thành.
Đối với khả năng điều khiển ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết, nàng có thể tùy ý kiểm soát tất cả nguồn gốc ngũ hành.
Chuyện xảy ra quá đột ngột nên Đại Giới Chủ không phản ứng kịp.
Gã lập tức bị bàn tay khổng lồ này bóp chặt.
Đại Giới Chủ Thánh tộc có phần luống cuống.
Gã không rõ về thực lực của các Đạo Tử trong vũ trụ Đại Diễn.
Nhưng Ma Ha là Đạo Tử đứng đầu vũ trụ Đại Cực, thực lực của hắn rõ như ban ngày.
Cho dù thế nào thì thực lực của hai Đạo Tử này hẳn phải vượt xa những người cùng cấp bậc.
Hai người này thật sự có thể chém giết gã!
Bàn tay khổng lồ làm bằng nham thạch không thể làm gã bị thương thực sự, nó chỉ trói buộc gã mà thôi.
Bây giờ gã muốn sử dụng thuật dịch chuyển không gian, tạm thời trốn khỏi nơi đây!
Nhưng thuật dịch chuyển không gian không thể phóng ra trong nháy mắt, mà cần một quá trình.
Với trình độ nắm vững về dịch chuyển không gian của Đại Giới Chủ, gã muốn phóng thuật này ra hoàn toàn cũng phải mất thời gian nửa nhịp thở.
“Thật là ngốc” Cơ Lạc Tuyết lắc đầu.
Đại Giới Chủ Thánh tộc vừa mới thi triển thuật dịch chuyển không gian được một nửa, bàn tay nham thạch khổng lồ đã ném mạnh gã xuống đất.
“Ầm ầm!”
Cú đập này khiến cho Đại Giới Chủ Thánh tộc lập tức thất điên bát đảo.
Quy tắc không gian vừa mới phóng ra tạo thành một con đường màu trắng rừng rực, nhưng bản thân gã đã lệch khỏi phương hướng và vị trí ấy.
Thuật di chuyển mất hiệu lực!
Nếu Đại Giới Chủ Thánh tộc giữ được tâm lý vững vàng, không hề hoảng loạn thì trước tiên gã sẽ phải thoát khỏi bàn tay nham thạch khổng lồ rồi mới thi triển thuật dịch chuyển không gian.
Muốn thoát ra cũng không phải là chuyện khó, chẳng qua trong lúc bối rối gã lại đảo ngược trình tự, thế nên dĩ nhiên là không ra được.
Mà thuật dịch chuyển không gian cũng không thể phóng ra vô hạn.
Cho dù vị này là Đại Giới Chủ Thánh tộc thì cũng phải đợi hai mươi nhịp thở sau mới có thể tiếp tục thi triển thuật dịch chuyển không gian.
Chắc chắn Hiên Viên Thần Phong sẽ không cho gã nhiều thời gian như vậy.
Hiên Viên Thần Phong cầm trường thương, vung về phía Đại Giới Chủ Thánh tộc.
Đồng thời trong hai con ngươi của hắn phát ra ánh sáng màu xanh!
Trong mắt hắn, cả thế giới đều hóa thành vô số dây nhỏ, vô số chấm xa.
“Tử huyệt” Hiên Viên Thần Phong nhanh chóng tiến tới, tìm được tử huyệt của Đại Giới Chủ.
Trường thương trong tay gã xoay lại, muốn giết chết người này chỉ bằng một nhát thương.
Đối mặt với thương quy tắc của Hiên Viên Thần Phong, trong lòng Đại Giới Chủ Thánh tộc kinh hoàng không thôi.
Đó là nguy cơ đối mặt với sống chết!
“Mơ đi! Vạn Thú Phệ Linh!”
“Hú hú hú…”
Trên đỉnh đầu Đại Giới Chủ, một cuộn tranh mở ra nhanh như gió.
Một con thú dữ mạnh mẽ trông rất sống động nhào về phía Hiên Viên Thần Phong.
Dù những linh thú kia hết sức hung hãn, nhưng trong mắt Hiên Viên Thần Phong chúng cũng chỉ là những sợi dây nhỏ và điểm xa mà thôi.
“Không chịu được một kích!”
Trong mắt Hiên Viên Thần Phong, toàn thân những linh thú này đều là tử huyệt.
“Vù vù vù!”
Thần đạo Chân Lý vốn cực kỳ bá đạo.
Bất kể thực lực của ngươi mạnh thế nào, ngay cả Thiên Tôn mà bị điểm trúng một thương thì cũng chỉ có đường chết chứ nói gì tới những linh thú này?
Trường thương đâm ra, đám linh thú lũ lượt vỡ vụn, không thể ngăn cản được Hiên Viên Thần Phong!
Trong nháy mắt, trường thương của hắn đã đặt trên cổ Đại Giới Chủ Thánh tộc.
“Cho dù các ngươi có giết ta thì cũng không thể rời khỏi Hỏa Nham giới.
Nơi này là Đại Giới nòng cốt của Thánh tộc ta!” Đại Giới Chủ Thánh tộc oán hận nói.
Hiên Viên Thần Phong khẽ mỉm cười, “Chuyện này không cần ngươi lo!”
Mũi thương nhẹ nhàng điểm lên, để lại trên người Đại Giới Chủ Thánh tộc một lỗ máu nho nhỏ.
Sau đó là một vết nứt hẹp dài dọc theo lỗ máu kia, rồi cả người gã liền vỡ vụn như đồ sứ!
Hiên Viên Thần Phong nhẹ nhàng rung trường thương, vẩy sạch máu trên mũi thương đi: “Nên tìm một chỗ ẩn nấp thôi”
“Không biết bao giờ thì tổ phụ sẽ tới cứu chúng ta” Cơ Lạc Tuyết hơi lo lắng.
Đại Giới Chủ Thánh tộc nói không sai, họ muốn rời khỏi đây vẫn hết sức khó khăn.
“Yên tâm đi, La Chinh đã ra mặt thì tổ thượng đại nhân nhất định sẽ tính ra phương hướng, dẫn chúng ta quay về” Hiên Viên Thần Phong tràn đầy lòng tin.
Thánh tộc không thể suy tính trong vũ trụ Đại Diễn, bởi vì bọn họ không thể liên hệ được với Thiên Đạo.
Mà Thiên Đạo của vũ trụ Đại Diễn thì sao có thể giúp đỡ những tên xâm lăng này?
Bây giờ La Chinh làm ầm ĩ lên như vậy, tất cả mọi người đều biết các Đạo Tử đã quay về vũ trụ, Nhân tộc và Thánh tộc đều sẽ cố gắng tìm kiếm.
Nhưng vũ trụ lớn như vậy, Thánh tộc rất khó khóa mục tiêu lên một võ giả cụ thể nào đó.
Chuyện này chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nhưng Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn lại có thể làm được.
Đối với họ, khóa phương hướng của các Đạo Tử lại dễ như trở bàn tay.
Phiền phức duy nhất là các Thiên Tôn có dám vào trong Hỏa Nham giới để đưa bọn họ về hay không.
Chương 1595: Về phủ
Ma Ha vốn định dùng thuật Đại Thống Trị để khiến La Chinh thần phục mìnhNhưng không ngờ lại chữa lợn lành thành lợn què, bị La Chinh dạy bảo một trận, kích thích sĩ khí của toàn bộ vũ trụ Đại Diễn!
Nghe thấy tiếng gào thét trong vũ trụ truyền tới, sắc mặt của Ma Ha trở nên u ám hẳn!
Ma Ha dẫn dắt võ giả Thánh tộc giết thẳng một đường, áp chế sĩ khí Nhân tộc một cách chặt chẽ.
Cuộc phản loạn của Yêu Dạ tộc sau đó càng cho Nhân tộc một kích trí mạng.
Tuy Ma tộc chọc gậy bánh xe, nhưng sĩ khí ba thế lực lớn của Nhân tộc đều đã rơi xuống điểm âm.
Nhưng chỉ vì một lời nói của La Chinh mà dường như những nỗ lực trước đây của Ma Ha đều trở nên uổng phí…
“Đừng để hắn mở miệng nữa” Ma Ha lạnh lùng hạ lệnh.
Hắn không muốn tự ra tay nữa.
Hắn không thể khiến cho La Chinh thần phục bằng thuật Đại Thống Trị của mình thì không có nghĩa là hắn không thể khống chế La Chinh.
Có rất nhiều phương pháp để khống chế võ giả.
Theo Ma Ha, cho dù La Chinh có biết ăn nói thế nào, miệng lưỡi sắc bén ra sao thì hiện giờ cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.
Hai Thiên Tôn Thánh tộc sau lưng Ma Ha đã sớm có ý này, bọn họ cũng đang oán thầm Đạo Tử điện hạ của mình.
Chẳng hiểu Đạo Tử điện hạ dài dòng với thằng nhãi này như vậy làm gì, chẳng được lợi lộc gì thì thôi, đằng này còn bị đối phương phản kích lại cho một trận.
Thà rằng trực tiếp bắt hắn lại, gieo ấn thánh nô dịch còn hơn.
Như vậy thì tên kia có mà phản kháng đằng trời!
Một khi đã rơi vào Thất Tuyệt giới, La Chinh chỉ như cá nằm trên thớt, mặc cho họ muốn cắt thế nào thì cắt thế đó.
Ma Ha vừa ra lệnh, U Ám Thiên Tôn của Thánh tộc liền giơ tay bắt lấy La Chinh…
Cánh tay kia giống như con cá xuyên qua không gian chỉ trong nháy mắt, lập tức xuất hiện bên cạnh La Chinh, định nắm lấy đầu La Chinh ngay trực diện!
Nhưng La Chinh vẫn luôn duy trì cảnh giác cao độ.
Trước khi Ma Ha hạ lệnh, hắn đã kịp sử dụng dịch chuyển không gian.
Một lực không gian màu trắng rực tỏa ra, La Chinh lập tức vọt ra ngoài trăm dặm, tránh được một trảo của U Ám Thiên Tôn.
Sắc mặt U Ám Thiên Tôn vẫn bình tĩnh: “Ngươi cho rằng mình có thể chạy thoát sao?”
Gã đã gieo dấu ấn trên người La Chinh nên cho dù La Chinh di chuyển theo phương hướng nào thì gã cũng có thể lập tức phát hiện ngay.
Trong mắt gã, La Chinh giống như con cừu nhỏ đang chạy trốn như điên trên đồng bằng.
Cho dù hắn cố gắng chạy như thế nào thì cũng không thể thoát khỏi diều hâu.
Thậm chí gã còn có thể cho La Chinh chạy trốn thỏa thích một phen, để La Chinh rơi vào tuyệt vọng rồi mới đuổi bắt.
Ma Ha, Thi Không Vũ và Vạn Độc Thiên Tôn cũng nghĩ như vậy.
Cho nên khi nhìn thấy La Chinh chạy trốn, trên mặt bọn họ đều không có bất kỳ biểu cảm gì.
Đúng lúc U Ám Thiên Tôn đang định sử dụng dịch chuyển không gian để đuổi theo thì mặt chợt đơ cả lại, trong đôi mắt bỗng có vẻ khó tin…
Ma Ha ôm Thi Không Vũ trong lòng, đang cố gắng để tâm tình mình bình tĩnh lại, tự hỏi xem nên xử La Chinh như thế nào.
Hắn nghĩ, sau khi hoàn toàn nô dịch được La Chinh, ngược lại Ma Ha hắn có thể lợi dụng thân phận Đạo Tử của La Chinh để áp chế Nhân tộc, ngoài ra trên người tên nhóc này hình như còn có không ít bí mật…
“Dường như Thét Lệnh trong tay tên kia là một món rất hiếm có, rõ ràng nó có thể sử dụng nhiều lần, thực là thú vị…”
Trong lúc đang trầm tư, hắn bỗng chú ý tới vẻ mặt của U Ám Thiên Tôn rồi hỏi một cách kỳ quái: “U Ám Thiên Tôn, sao vậy?
“Biến, biến mất rồi…” Sắc mặt của U Ám Thiên Tôn cực kỳ mất tự nhiên.
“Cái gì?” Ma Ha biến sắc.
Vạn Độc Thiên Tôn vốn ở bên cạnh, im lặng không nói gì thì giờ cũng cả kinh.
Ngay sau đó, gã phóng cảm nhận ra ngay lập tức.
Tất cả trong phạm vi trăm nghìn dặm đều hiện lên trong đầu gã.
Sức cảm nhận của Thiên Tôn vô cùng mạnh mẽ.
Sinh linh có mặt trong trăm nghìn dặm này đều không thể thoát khỏi sự điều tra của gã.
“Thật sự biến mất rồi” Sau khi dò xét một lượt, Vạn Độc Thiên Tôn thực sự thấy giống như U Ám Thiên Tôn nói.
La Chinh… quả thực đã biến mất.
“Không thể, hắn biến đi đâu được?” Chân mày U Ám Thiên Tôn đột nhiên nhíu lại.
Ngay sau đó, bóng dáng gã lập tức biến mất.
Dường như Vạn Độc Thiên Tôn cũng cảm nhận được một chút khác thường nên cũng mở dịch chuyển không gian ra chỉ trong nháy mắt…
Trên sườn núi nhỏ cách tiên thành Thất Tuyệt hơn trăm dặm về phía nam có xuất hiện một tòa Tiên Phủ cỡ nhỏ.
Tiên Phủ lơ lửng trên không trung, chầm chậm xoay tròn, trông vô cùng đẹp đẽ, giống như là một món đồ chơi do một thợ thủ công khéo léo nào đó làm ra.
Khi hai vị Thiên Tôn, Ma Ha và các võ giả Thánh tộc di chuyển đến đây thì liền thấy Tiên Phủ nho nhỏ này.
“Pháp bảo không gian?” Khóe miệng Ma Ha hơi cong lên, khuôn mặt có vẻ mỉa mai.
“Mới nãy khí tức của La Chinh biến mất ở đây.
Chắc hắn đã chui vào trong Tiên Phủ này” U Ám Thiên Tôn nhìn Tiên Phủ đang từ từ xoay tròn một cách chăm chú, nói.
Ma Ha gật đầu.
Sau khi nhìn thấy tòa Tiên Phủ này, trái tim đang treo lơ lửng của hắn lập tức hạ xuống.
Nếu La Chinh thật sự chạy trốn ngay trước mắt bọn họ, vậy thì mất mặt to.
Huống hồ Ma Ha càng hiểu rõ, mục đích hàng đầu của Mục Hải Cực chính là lùng bắt những Đạo Tử này!
Nếu thật sự để cho La Chinh chuồn mất, sợ rằng ngay cả Ma Ha cũng sẽ phải chịu sự trách phạt nghiêm khắc.
“Ra đi, La Chinh.
Trốn trong đó cũng vô dụng thôi.
Ta cảm thấy ngươi sẽ không thích làm rùa đen rụt đầu” Ma Ha thản nhiên nói.
Một pháp bảo không gian thôi mà, còn chẳng đủ để lọt vào mắt Ma Ha.
Tiên Phủ cỡ nhỏ không hề trả lời, chỉ chậm rãi xoay tròn tại chỗ…
Ma Ha chỉ một ngón tay, căn dặn: “Phá hỏng pháp bảo không gian này”
“Tiên Phủ này khá tinh xảo.
Sau khi ép La Chinh ra ngoài, Ma Ha ca ca đưa nó cho ta được không?” Thi Không Vũ nhìn chăm chú vào Tiên Phủ, trong mắt ngập tràn vẻ yêu thích.
Ma Ha vuốt ve gương mặt của Thi Không Vũ, cười khà khà: “Dĩ nhiên là được”
Ánh mắt của U Ám Thiên Tôn tập trung trên Tiên Phủ này.
Gã bỗng thò hai tay ra, nắm lấy Tiên Phủ nho nhỏ, sau đó lập tức phóng ra một luồng sức mạnh kinh khủng!
“U Thần Giảo!”
Lực quy tắc không gian màu trắng rừng rực hình thành một lốc xoáy không gian cỡ nhỏ trong tay gã, bao quanh Tiên Phủ cỡ nhỏ này.
Trong tưởng tượng của U Ám Thiên Tôn, lực quy tắc không gian này có thể xoắn Tiên Phủ thành mảnh vụn chỉ trong nháy mắt!
Nhưng bất ngờ thay, cả Tiên Phủ cỡ nhỏ lại không chút sứt mẻ…
“Ồ?” Khuôn mặt U Ám Thiên Tôn tỏ ra bất ngờ.
Ma Ha lại thản nhiên nhìn lướt qua U Ám Thiên Tôn, khiến gã hơi ngượng ngùng.
Đường đường là Thiên Tôn mà ngay cả một món pháp bảo không gian nho nhỏ cũng không thể phá vỡ, vậy cũng hơi mất mặt.
“Đại U Thần Thiết!”
Giờ đây mới có thể coi là U Ám Thiên Tôn thực sự hành động.
Gã tập trung tu luyện quy tắc không gian nên sức phá hoại của nó không thể nói là không mạnh!
Ngay sau đó, xung quanh Tiên Phủ lập tức xuất hiện những lưỡi đao không gian trong suốt, bắt đầu liên tục cắt xén…
“Kẹt, kẹt…”
Những lưỡi đao không gian kia cắt xuống với sức lực cực mạnh, bộc phát ra từng đợt âm thanh khiến kẻ khác phải ê răng.
Sau mấy chục nhịp thở…
U Ám Thiên Tôn, Vạn Độc Thiên Tôn, Ma Ha, Thi Không Vũ và một nhóm Giới Chủ Thánh tộc cũng bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ.
Vẻ mặt của bọn họ trở nên vô cùng đặc sắc.
Mới đầu họ cũng chưa coi Tiên Phủ là cái gì to tát.
Pháp bảo không gian dù có kiên cố đến đâu thì lực phòng ngự cũng chỉ có hạn.
Vậy thì chẳng nhẽ Thiên Tôn ra tay còn không thể phá hỏng được Tiên Phủ này sao?
Nhưng họ đã nghĩ về tòa Tiên Phủ này quá đơn giản rồi.
Vẻ mặt của họ cũng giống biểu cảm đã từng xuất hiện trên mặt rất nhiều Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn chừng mười năm trước.
“Chơi vui không?” Giọng nói của La Chinh từ trong vũ trụ truyền tới, truyền vào trong tai nhóm Ma Ha. “Muốn bắt ta? Trước hết phải xem mình có tư cách phá hỏng pháp bảo không gian này hay không đã!”
Nghe thấy lời La Chinh, khuôn mặt của rất nhiều Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn lập tức có vẻ câm nín.
Cái tên này lại tiến vào trong Tiên Phủ thần khí kia…
Ngay từ đầu, những Thiên Tôn này cũng không cảm thấy lo lắng cho sự an nguy của La Chinh.
Họ đã biết độ kiên cố của Tiên Phủ này.
Hồi đó, nhiều Thiên Tôn luân phiên ra trận như vậy cũng không thể làm gì được Tiên Phủ, sau đó còn bị mấy Tuyệt Mệnh Loạn Đấu hại chết mấy vị…
“Tiểu tử thối, ngươi!”
Ma Ha cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi.
Tên này tìm đâu ra pháp bảo không gian này?
“Vạn Độc Thiên Tôn, ngươi lên đi!” Ma Ha ra lệnh.
“Vâng, Đạo Tử điện hạ!”
Vạn Độc Thiên Tôn am hiểu nghiên cứu các loại kịch độc.
Phần số trời mà gã gánh vác lại là quy tắc sinh mệnh!
Vạn Độc Thiên Tôn hết sức am hiểu về thủ đoạn giết người.
Nhưng luận về sức phá hoại thì gã không thể bằng U Ám Thiên Tôn được.
Có điều, Đạo Tử điện hạ đã lên tiếng thì thế nào gã cũng phải thử một lần.
Ngay sau đó, đột nhiên giơ tay.
Cánh tay gã trở nên đen thui, hiện lên một tia lân quang.
Đó là một loại độc tố tăng cường sức lực, có thể biến hai tay của gã thành một đôi tay độc tới mức không gì không phá nổi trong khoảng thời gian ngắn!
Đôi tay độc này nắm Tiên Phủ trong tay, ngay sau đó phóng ra sức lực cuồng bạo, nắn bóp tòa Tiên Phủ này.
“Két két két két…”
Không ngờ gã lại định cứng rắn cạy Tiên Phủ này ra!
Nhưng Tiên Phủ vẫn không hề có dấu hiệu gì, vẫn từ từ xoay tròn theo tốc độ của mình ở trước mặt bọn họ.
“Cái này…” Vạn Độc Thiên Tôn tỏ ra lúng túng.
Gã cũng bắt đầu thông cảm cho U Ám Thiên Tôn…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch) [Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vo-Dich-Kiem-Vuc-dich-SE-Audio-Truyen-hay-Kiem-Dao.jpg)




