[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 292 : Chống cự bên ngoài (c1456-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1456: Chống cự bên ngoài
Linh hồn của La Chinh dung hợp với ý chí của tất cả các Đại Thế GiớiBản thân ý chí của Đại Thế Giới không có tư duy, chỉ là sau khi bị tổn hại thì sẽ phản ứng một chút theo bản năng.
Ở mức độ nào đó thì có thể nói linh hồn của La Chinh đã có thể khống chế cả Đại Thế Giới!
Ý thức kia cực kỳ mạnh mẽ, với linh hồn của La Chinh hiện nay thì còn lâu mới chống cự được.
Nhưng La Chinh lại chiếm trước tiên cơ, hắn chẳng cần phải dựa vào linh hồn của bản thân để đối kháng với ý thức này.
Hắn chỉ cần suy nghĩ một chút, điều động ý chí của Đại Thế Giới chống lại là được.
Cho dù là linh hồn hùng mạnh hơn nữa thì cũng không thể đối đầu với ý chí của Đại Thế Giới, chứ nói gì tới chuyện ý chí được hình thành từ một triệu không trăm linh ba Đại Thế Giới kết hợp lại.
Nó đã vượt ra khỏi giới hạn sức mạnh của các sinh linh trong vũ trụ rồi.
Cho dù là Thiên Tôn chuyên tu luyện linh hồn thì cũng không thể đối đầu được.
“Hình như ý thức này cũng đang vận dụng bí pháp nào đó, muốn hòa làm một với ý chí của Đại Thế Giới”
Hắn vô tình dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới, nhưng còn đối phương thì là cố ý!
Nghĩ tới đây, La Chinh hơi mỉm cười.
Ý chí của toàn bộ Đại Thế Giới liền thuận theo suy nghĩ của La Chinh, bộc phát ra một luồng sát khí!
“Vù…”
Sát khí vô hình bắt đầu kia khuếch tán ra!
Gần như tất cả các sinh linh trong một triệu không trăm linh ba Đại Thế Giới đều ngẩng đầu nhìn lên cùng một lúc.
Vô số Tiên Thiên Cảnh, Chiếu Thần Cảnh, Thần Đan Cảnh…
Người đứng đầu thánh địa, Quốc chủ thần quốc, thú dữ ẩn náu dưới đất, cường giả đứng sừng sững trên đỉnh núi đều cảm nhận được sát khí kia!
“Đây… Đây là sát khí của Thiên Đạo!”
“Trời xanh phẫn nộ.
Rốt cuộc là ai đã làm cho trời xanh phẫn nộ!”
“Xin ông trời bớt giận!”
“Đây là cơ duyên lớn, ta phải ngộ ra được chân ý vô thượng từ trong Thiên Đạo này!”
Vô số sinh linh đều không ngừng suy đoán hàm nghĩa phía sau sát khí này.
Họ không biết sát khí này chẳng qua chỉ là do một suy nghĩ của La Chinh dẫn tới mà thôi.
Sát khí này hùng mạnh đến nhường nào?
Chỉ sau chớp mắt giằng co, ý thức hùng mạnh đến xâm lược kia liền bị ý chí của Đại Thế Giới tiêu diệt ngay lập tức.
Ý thức hùng mạnh nọ giống như ánh nến giữa cơn mưa xối xả, bị dập tắt chỉ trong nháy mắt!
Đồng thời, những Thiên Tôn kia cũng cảm nhận được sát khí này.
Sắc mặt đám Phong lão đầu, Nguyên Tội Thiên Tôn, Thần Dụ Thiên Tôn cũng hết sức hoang mang.
Sát khí này đến từ người nào?
Tất nhiên bọn họ không tin Đại Thế Giới thực sự phẫn nộ.
Đại Thế Giới quả thực có ý thức nhất định, nhưng ý thức này sẽ không chuyển hóa thành cảm xúc riêng.
Thậm chí có thể nói, Thiên Đạo giống như một con rối biết tự hành động, nó chỉ vận hành theo quy luật nhất định mà thôi!
Điều khiến họ bất ngờ hơn là, sát khí kia vừa mới lộ ra thì phù văn giống như bản đồ trên trán Chúc Cửu Âm đột nhiên vỡ vụn, đồng thời ả hét lên một tiếng chói tai, khiến họ phải dùng hai tay ôm đầu!
Ý thức là do linh hồn kéo dài ra, ý thức của ả bị La Chinh trực tiếp chém chết, tất nhiên sẽ vô cùng đau đớn!
Nhưng dường như nỗi đau này lại không đáng là gì so với sự kinh hãi trong lòng!
Ngay lúc kết hợp với ý chí của Đại Thế Giới, ả phát hiện ra trong ý chí của Đại Thế Giới này tồn tại một ý thức khác!
Hình như ý thức nọ đã tồn tại trong đó từ rất lâu rồi.
Sao lại có thể xảy ra chuyện này được?
Để mưu tính đại cuộc này, Vu tộc Thượng cổ đã bỏ ra vô số năm tháng, hy sinh vô số máu tươi.
Mục đích của bọn họ chính là ngấm ngầm quản lý toàn bộ Thiên Đạo.
Vô số phương án được đề ra, vô số ngày đêm không ngủ không nghỉ, cuối cùng mới xác định được một phương án này.
Bắt tay vào làm từ tầng thấp nhất của vũ trụ, từng bước khuếch tán tới toàn bộ vũ trụ, cuối cùng là bầu trời đầy sao kia…
Vô số chỗ khó trong phương án này đều được Vu tộc thượng cổ khắc phục lần lượt.
Ví dụ như cả triệu viên tinh thạch Hóa Thân Ngộ Ý…
Hóa Thân Ngộ Ý là vật liệu quý nhất để tu luyện linh hồn.
Được vận dụng rộng rãi trong Thần Vực để tu luyện linh hồn.
Muốn cướp được Thiên Đạo này thì phải bồi dưỡng trong vũ trụ, tạo thành tinh thể ở sâu dưới lòng đất, trưởng thành qua vô số năm tháng.
Quá trình này phải dùng cả trăm triệu năm làm đơn vị, thời gian tổng cộng lên tới bốn, năm tỉ năm.
Phiền toái nhất chính là, Hóa Thân Ngộ Ý họ vất vả bồi đắp ra đã từng bị hủy một lần khi hết một diễn kỷ…
Kiên trì đến mấy trăm triệu năm, bị hủy chỉ trong chốc lát, nhưng Vu tộc thượng cổ không hề bỏ cuộc, đành làm lại từ đầu.
Trên thực tế, kế hoạch của Vu tộc thượng cổ giống như Thiên Vị tộc.
Tất cả kế hoạch đều được viết vào trong huyết mạch của bọn họ, truyền từ đời trước sang đời sau, liên tục góp một phần nhỏ công sức, như vậy mới hoàn thành được một sự nghiệp vĩ đại phải hành động trong một khoảng thời gian dài đến nỗi không thể tưởng tượng nổi ấy.
Tất cả các cơn gió lốc cùng khuếch tán ra, dung hợp ý chí giả với Đại Thế Giới.
Đến lúc đó, những thánh thú như Chúc Cửu Âm và đám Thiên Vu của Vu tộc thượng cổ cũng có thể kết nối với Đại Thế Giới, họ sẽ trở thành người cầm quyền thực tế.
Đến lúc đó, họ mới có đủ thực lực để đánh một trận với các Thiên Tôn trong vũ trụ.
Đến lúc đó họ mới có tư cách đánh cuộc với Thiên Vị tộc.
Vì lần hành động này, thậm chí họ giả vờ tấn công vũ trụ, triển khai công kích có tính hủy diệt với một vài thánh địa trong một trăm nghìn Đại Giới, đồng thời tung tin đồn nói là để đánh thức các hung thú trong vũ trụ, còn kế hoạch thực sự thì được tiến hành song song.
Nhưng lúc giả vờ tiến công vũ trụ lại xảy ra một chút sơ suất, bị nhóm Ninh Vũ Điệp ép phải về Hạ Giới.
Đúng lúc này trong Đại Thế Giới kia lại có một cơn bão do Vu tộc thượng cổ đã bố trí từ trước!
Khéo quá hóa vụng, bởi vì La Chinh nên Phong lão đầu bắt đầu suy tính hành tung của Ninh Vũ Điệp.
Vu tộc thượng cổ lo kế hoạch bị bại lộ, cuối cùng không thể không triển khai kế hoạch sớm hơn dự định.
Mặc dù ở ngay trước mặt những Thiên Tôn này, cũng coi như họ đã thành công.
Nhưng họ chưa từng nghĩ đến, khi ý chí giả khuếch tán ra, chưa kịp dung hợp thì La Chinh lại dung hợp với ý chí của một Đại Thế Giới trong đó trước bọn họ một bước rồi.
Nhờ sự lan truyền của ý chí giả, La Chinh đã trở thành người cầm quyền thực tế của tất cả Đại Thế Giới này!
Cho nên Chúc Cửu Âm dung hợp thất bại, đây là thất bại mà Vu tộc thượng cổ không thể tha thứ.
Sau khi La Chinh tiêu diệt ý thức của Chúc Cửu Âm, chẳng mấy chốc liền phát hiện lại có mấy ý thức hùng mạnh khác thử dung nhập vào ý chí của Đại Thế Giới.
Những ý thức kia thường là thánh thú ẩn náu trong Đại Thế Giới của Vu tộc thượng cổ, hoặc là của cường giả Thiên Vu…
Sao La Chinh có thể để những ý thức này xâm nhập được?
Vừa suy nghĩ một cái, trong ý chí của Đại Thế Giới đã phát ra từng luồng sát khí, xóa sổ hết những ý thức này.
Vì vậy ngoại trừ Chúc Cửu Âm ra, đám Thiên Vu cũng nếm trải sự đau đớn cực độ, đồng thời cũng phát hiện trong ý chí của Đại Thế Giới này ẩn giấu một linh hồn đáng ghét!
“Rốt cuộc tên kia là ai?”
Tất cả các Thiên Vu của Vu tộc thượng cổ đều đang điên cuồng rít gào!
Không cam lòng, phẫn nộ, mất mát, mệt mỏi, những tâm tình này không ngừng quanh quẩn ở mặt sau của Đại Thế Giới…
Biểu cảm kỳ quái trên mặt Phong lão đầu và các Thiên Tôn dần hóa thành ý cười yên lòng.
Giờ đây bọn họ đã biết kế hoạch của Vu tộc thượng cổ.
Một khắc trước họ còn vô cùng lo lắng.
Suy cho cùng thì sau khi tất cả các Đại Thế Giới bị nắm giữ, họ sẽ khá bị động, nhưng giây phút này lại nhìn thấy sự thất bại của Chúc Cửu Âm!
Chỉ là các Thiên Tôn cũng rất mông lung, nhìn thấy Chúc Cửu Âm kêu thê thảm như vậy thì dường như linh hồn đã bị tổn hại.
Nhưng với năng lực linh hồn của Chúc Cửu Âm, trừ nhóm Thiên Tôn bọn họ ra thì trên thế giới này còn ai có thể khiến ả bị thương nặng như vậy được cơ chứ?
Mặc dù vẫn đang không hiểu ra sao, nhưng mấy vị Thiên Tôn này đã phát động công kích với Chúc Cửu Âm!
Giờ đây, Chúc Cửu Âm kia đã hóa thành hình người, sức chiến đấu ban đầu đã giảm đi nhiều.
Nếu như dung hợp được ý chí của Đại Thế Giới, có thể nói những Thiên Tôn này sẽ không có cách gì gây khó dễ được cho ả.
Nhưng bây giờ ả đã không còn hy vọng, cuối cùng cũng bị một kiếm của Thần Dụ Thiên Tôn chém đứt đầu!
Dị hỏa trên đầu ả vẫn bốc cháy hừng hực.
Lửa Chúc Long được coi là thứ kỳ lạ trong vũ trụ, tất nhiên họ sẽ không thổi tắt nó.
Cho dù Chúc Cửu Âm chết đi nhiều năm thì ngọn lửa này vẫn có thể cháy hừng hực.
“Không ngờ Vu tộc thượng cổ lại có phương pháp cướp đoạt Thiên Đạo, thật sự khiến người ta phải kinh ngạc cảm thán!” Lôi Phạt Thiên Tôn than thở một tiếng.
Là người dẫn đầu thánh vực Vạn Phật, dĩ nhiên ông rất mạnh mẽ, nhưng vẫn không làm được đến mức này. “Có điều, đã xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao Chúc Cửu Âm lại thất bại?”
Phong lão đầu cũng nghi ngờ, không giải thích được sát khí sinh ra trong Đại Thế Giới kia.
Một lúc lâu sau, lão chỉ đưa ra một suy luận: “Khả năng… trong Vu tộc thượng cổ xuất hiện kẻ phản bội, một người trong đó dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới trước rồi ngăn những người khác ở bên ngoài”
Căn cứ vào đầu mối bây giờ, Phong lão đầu cũng chỉ có thể đưa ra giả thiết này.
Sao lão có thể nghĩ được rằng đúng là có người đã dung hợp ý chí của Đại Thế Giới, nhưng không phải là người của Vu tộc thượng cổ, mà là La Chinh.
Chương 1457: Luyện Thần
La Chinh dừng lại trong hư không khá lâuMột số ý thức hùng mạnh lần lượt phát động công kích với ý chí của Đại Thế Giới, nhưng đều bị hắn diệt sạch.
Tổng cộng có khoảng bốn mươi lăm lần công kích.
Trong đó có một số ý thức rõ ràng đến từ cùng một người, hình như người này không cam lòng bị La Chinh xóa sổ nên cứ thế phát động công kích hết lần này đến lần khác, muốn giành một chỗ trong ý chí của Đại Thế Giới.
Nhưng mà những xung kích này thế nào cũng chỉ phí công mà thôi.
Ý chí của một triệu không trăm linh ba Đại Thế Giới cùng dung hợp lại cho La Chinh sử dụng thì hùng mạnh đến mức nào?
Cho dù những ý thức kia mạnh mẽ như Thiên Tôn thì La Chinh cũng chỉ cần một suy nghĩ là có thể tiêu diệt được, đơn giản như giẫm chết một con kiến…
Ý thức bị giết chết sẽ gây ra tổn thương rất lớn tới linh hồn.
Sau khi bị La Chinh giết chết hết lần này đến lần khác, rốt cuộc những linh hồn không cam lòng kia cũng ngừng lại, sau đó Đại Thế Giới liền chìm vào yên lặng.
“Những tên kia chắc là Vu tộc thượng cổ” La Chinh thản nhiên phân tích.
Hắn cố gắng tìm kiếm những sinh linh phát động tấn công kia từ trong trí nhớ của ý chí Đại Thế Giới, nhưng không hề có gì cả.
Thế thì những người này tuyệt đối không phải là người của Đại Thế Giới, đồng thời lại không thể là đám Phong lão đầu, nên đối tượng có thể xác định cũng chỉ có Vu tộc thượng cổ.
Đợi đến khi những luồng công kích kia chấm dứt, La Chinh lại tiếp tục tiến vào trong hư không, một mạch chui đến khu vực của Bạo Loạn Tinh Hải.
Giờ đây, mặt sau của Bạo Loạn Tinh Hải này đã trống không.
La Chinh vốn cho rằng nơi này là sào huyệt của Vu tộc thượng cổ, nhưng lúc này lại không thấy bất kỳ sinh linh nào, chẳng lẽ đã bị đám Phong lão đầu tiện tay dọn dẹp rồi?
Tất nhiên hắn không biết chuyện tất cả mọi người của Vu tộc thượng cổ đều đã hy sinh bản thân để thực hiện lan truyền ý chí giả kia.
Ngay cả tòa tháp vốn tồn tại kia cũng đã bị cháy gần như sạch sẽ.
Vì vậy La Chinh xé ra một vết nứt, chui về chính diện của thế giới.
Hắn không ngờ bên ngoài vết nứt này lại là trời yên biển lặng…
“Đây… vẫn là Bạo Loạn Tinh Hải sao?” Mặt La Chinh đầy vẻ tức cười.
Cơn bão quanh quẩn trên bầu trời Bạo Loạn Tinh Hải vô số năm kia đã tan thành mây khói.
Con sóng nhẹ nhàng, chậm rãi vỗ dưới chân La Chinh.
Hình như vùng biển này đã hoàn toàn khôi phục được sự yên bình.
La Chinh đã mơ hồ đoán được một chút.
Hình như ý chí của Đại Thế Giới phải khuếch tán theo cơn bão này.
Bây giờ ý chí của tất cả các Đại Thế Giới đã không ngừng lan truyền, sớm nối liền thành một miền, thế nên sứ mệnh của cơn bão này cũng đã kết thúc.
Đám Phong lão đầu không biết đã đi về hướng nào.
Mặc dù La Chinh không có cách nắm bắt được phương hướng của họ thông qua ý chí Đại Thế Giới, nhưng Đại Thế Giới này hoàn toàn yên ả, nên khả năng các Thiên Tôn này đã khống chế được tình hình rồi.
Nghĩ tới đây, La Chinh cũng yên lòng hơn.
Nguyên nhân hắn không chịu rời đi chính vì sợ Trung Vực bị hủy diệt.
Nhưng nếu mấy vị Thiên Tôn đã áp chế được Vu tộc thượng cổ thì La Chinh cũng yên tâm rất nhiều.
Hắn lượn một vòng trên vùng biển này.
Cơn bão đã ngừng lại nên một số thú dữ ẩn sâu trong biển bắt đầu trồi lên mặt biển, có vẻ cũng đang không tin việc Bạo Loạn Tinh Hải bỗng nhiên trở nên yên bình như vậy.
Một số thú dữ mạnh mẽ trong biển phát hiện thấy La Chinh, nhưng liếc mắt một cái liền xác định được tu vi của hắn thì lại trốn xuống dưới.
Uy thế La Chinh phát ra khiến chúng hiểu được, đó không phải là sự tồn tại mà chúng có thể trêu chọc.
Không bao lâu sau, La Chinh liền vòng về Trung Vực.
Bởi chuyện mới xảy ra đã làm cho người ở khắp Trung Vực đều bàng hoàng, mà những nguy cơ La Chinh bộc phát ra để giết chết ý thức của các cường giả Vu tộc thượng cổ lại càng khiến người Trung Vực lo lắng hơn.
Giờ đây người người đều cảm thấy bất an, giống như tận thế sắp giáng xuống vậy.
Người của Đại Thế Giới không hề biết chuyện của Thiên Đạo, chỉ căn cứ vào truyền thuyết được xây dựng dựa trên những nền văn hóa khác nhau mà thôi.
Nên sát khí vô hình ập đến này khiến cho khá nhiều người phải sợ hãi.
Trong Vân Điện vẫn là cảnh vườn không nhà trống, thành Vân Hải lớn như vậy mà chẳng khác nào một tòa thành hoang.
Đừng nói tới võ giả, cho dù là người bình thường thì cũng dắt nhau trốn đi.
Những nguy cơ kia từ tầng trên truyền xuống tầng dưới, chẳng mấy chốc sẽ truyền tới tai mỗi người, tạo thành một làn sóng chạy nạn…
Sau khi quay về Vân Điện, La Chinh mới kích hoạt lệnh bài chữ Cấn, để mọi người tạm lánh trong Tiên Phủ ra ngoài.
Nhìn thấy Vân Điện vẫn không tổn hao gì, đám Ninh Vũ Điệp cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nói chung cũng chỉ là sợ bóng sợ gió.
Nếu như mấy vị Thiên Tôn thực sự ra tay ở chỗ này thì dù có một trăm Trung Vực cũng không đủ cho họ hủy diệt.
Nhưng bản thân La Chinh cũng không biết, bởi vì hắn dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới nên đã chặn đứng sự dung hợp của Chúc Cửu Âm, nếu không, kết quả thực sự khó nói.
Suy cho cùng, sau khi Chúc Cửu Âm dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới thì nhất định sẽ ra tay đánh lớn với các Thiên Tôn.
Chuyện có đánh thắng hay không thì chưa nói vội, nhưng nếu Chúc Cửu Âm biết dung hợp ý chí thế giới thì ả chắc chắn biết di dời sức mạnh, thậm chí còn vận dụng ý chí của Đại Thế Giới phong phú hơn La Chinh nhiều!
Nếu Chúc Cửu Âm chịu sự công kích từ đám người Phong lão đầu mà lại di dời sức mạnh đến Đại Thế Giới này thì chẳng mấy chốc Đại Thế Giới sẽ hoàn toàn tan tành.
Tiếp theo, Ninh Vũ Điệp bắt đầu triệu hồi các đệ tử trở về Vân Điện, chỉnh đốn Vân Điện lại từ đầu.
Không bao lâu sau, vị Huyễn Diệu Thiên Tôn kia lại xuất hiện ở Vân Điện, thông báo với La Chinh rằng đám người Phong lão đầu đã trở về vũ trụ, đồng thời cũng cho La Chinh biết về tình hình trong vũ trụ.
Bây giờ toàn bộ vũ trụ đều đang bắt tay vào việc thanh lý Vu tộc thượng cổ, đặc biệt là lẻn vào các Đại Giới để truy sát Thiên Vu dưới sự hướng dẫn của Nguyên Tội Thiên Tôn.
Hiện nay Vu tộc thượng cổ cơ bản đã rơi vào trạng thái tan rã…
Phiền phức mà Vu tộc Thượng cổ đưa tới làm cho cả vũ trụ đều vô cùng hỗn loạn, nhưng các Thiên Tôn đều đã ra tay đã áp chế lại rồi.
“Thực ra mấu chốt nhất chính là trận chiến với Chúc Cửu Âm này.
Đám người kia muốn ngầm đoạt Thiên Đạo, nhưng hình như có chuyện ngoài ý muốn.
Lão tộc trưởng đang truy tìm người dung hợp ý chí của thế giới kia”
Nghe thấy câu này, vẻ mặt La Chinh không hề thay đổi gì, nhưng trong lòng lại thấy hết sức kỳ lạ.
Người dung hợp ý chí của thế giới không phải là mình sao?
Huyễn Diệu Thiên Tôn không nhìn ra tâm tư của La Chinh, hắn chỉ làm theo lời dặn dò của của lão tộc trưởng, đến đây báo tin cho La Chinh, để La Chinh quay về Thiên Vị tộc, tiến vào cấm địa Luyện Thần đúng lúc mà thôi.
Từ khi bắt đầu Vu tộc thượng cổ đã không phải là uy hiếp lớn nhất.
Uy hiếp mạnh nhất đến từ phía bên kia của bức tường than thở.
Bất cứ lúc nào bức tường này cũng có thể bị phá vỡ, nên các Đạo Tử phải mau chóng nâng cao tu vi của mình.
Mấy ngày sau, Ninh Vũ Điệp dần dần triệu tập đệ tử Vân Điện trở về, cũng truyền vị trí Điện chủ lại cho Đại Mộng chân nhân.
Sau đó La Chinh đưa La Niệm và các nữ quyến vào trong Tiên Phủ rồi kích hoạt Na Di Lệnh trở về Đại Giới mà Thiên Vị tộc đang ở.
Dĩ nhiên Na Di Lệnh rất nhanh và tiện lợi, có thể giúp La Chinh đi lại thoải mái như con thoi.
Nhưng nó có một điểm phiền phức, chính là làm xê dịch Đại Giới hiện tại, thậm chí ngay cả Đại Thế Giới cũng không tự xác định được phương hướng của mình.
Đại Thế Giới thì cũng còn chấp nhận được, bởi phạm vi của nó cũng khá nhỏ, với tốc độ của La Chinh bây giờ thì vượt qua cũng không mất bao nhiêu thời gian.
Nhưng di chuyển tới bất kỳ phương hướng nào trong Đại Giới thì khoảng cách thực tế vô cùng xa.
Lần này cũng như thế, La Chinh bị truyền tống đến giáp ranh Đại Giới.
Nếu không tìm được con đường phi thăng mà dựa vào tốc độ cao nhất của La Chinh thì có lẽ cũng phải nửa năm trở lên mới có thể đến đích.
Không còn cách nào khác, La Chinh chỉ có thể dùng Thét Lệnh xin cứu viện.
Sau khi La Chinh trở về, mười vị Đạo Tử lại quay về vị trí cũ.
Hai mắt vốn đã mù của Hiên Viên Thần Phong giờ đây đã được khôi phục lại như thường.
Chắc là vì được La Chinh cứu một mạng nên hắn cũng không còn thái độ thù địch gay gắt đối với La Chinh nữa.
Chương 1458: Danh hiệu của các Đạo Tử
Sự tồn tại của mười Đạo Tử này rất quan trọng đối với vũ trụVới thiên phú của bọn họ, cuối cùng nhất định họ sẽ phát triển đến cảnh giới Giới Chủ, sau đó vượt qua giới hạn của Thiên Đạo.
Nhưng ở giai đoạn hiện nay, bọn họ không còn nhiều thời gian nữa.
Mặc dù có một số Thiên Tôn suy đoán là những người đó muốn vượt qua bức tường than thở thì còn cần phải có thời gian.
Khoảng thời gian này có thể là trăm năm, hay thậm chí là nghìn năm, nhưng cũng có thể là ở ngay trong thập kỷ này.
Dù sao Vu tộc thượng cổ đã dùng hành động để nói rõ, có một phe thế lực khác đã chuẩn bị xong xuôi rồi…
Mục đích của việc đưa tất cả Đạo Tử vào Thiên Vị tộc là muốn đưa bọn họ vào cấm địa Luyện Thần.
Nghe nói cấm địa Luyện Thần không ở trong vũ trụ, cũng không ở Thần Vực, mà nằm trong một khu vực cực kỳ đặc biệt ở phía dưới Thần Vực.
Cho dù là thần thì cũng chỉ có thể xây dựng thế giới ở trong cơ thể của chính mình.
Chỉ có thánh nhân mới có thể xây dựng ra một thế giới chân thật ở ngoài Thần Vực.
Nghe nói ở trong Thần Vực, sự tồn tại của thánh nhân tạo ra cấm địa Luyện Thần kia cũng vô cùng thần bí.
Không có ai biết mục đích của ông khi xây dựng ra cấm địa Luyện Thần là gì.
Ông không xây dựng một thế giới to lớn giống như vũ trụ để củng cố bản thân.
Cấm địa Luyện Thần do ông xây dựng lại là một nơi để tu luyện.
Cấm địa Luyện Thần không chỉ thu nhận sinh linh đến từ thế giới trong cơ thể của các thánh nhân lớn, mà còn có cả sinh linh trong vũ trụ.
Nhưng phần lớn là sinh linh mới trong Thần Vực!
Thần cũng sẽ có đời sau, đời sau của bọn họ được gọi là sinh linh mới!
Từ ý nghĩa nào đó mà nói, Thần Vực chính là thế giới chủ chân chính.
Sinh linh được sinh ra từ thế giới trong cơ thể của thánh nhân giống như La Chinh, thì thuộc về sinh mệnh tầng thứ nhất…
Sau khi sinh ra, hầu hết sinh linh mới đều có thể đi vào cấm địa Luyện Thần để tu hành, bởi vì cấm địa Luyện Thần chính là nơi phong thần.
Đương nhiên, mặc dù hầu như sinh linh mới đều là đời sau của các thần, nhưng muốn trở thành Thần thì không phải là chuyện dễ dàng.
Trên thực tế, phần lớn sinh linh mới đều có thể bị loại bỏ hết.
Quy luật tàn khốc này áp dụng cho vũ trụ, cũng áp dụng cho Thần Vực.
“Hạn ngạch tiến vào cấm địa Luyện Thần vô cùng quý giá đối với võ giả trong vũ trụ chúng ta, hy vọng các ngươi có thể nắm chắc cơ hội lần này…” Sau khi Phong lão đầu nói xong một số việc cần chú ý ở cấm địa Luyện Thần thì dặn dò như vậy với đám người La Chinh.
“Nếu chúng ta đi vào cấm địa Luyện Thần thì chẳng phải là cần vượt qua bức tường than thở, rời khỏi vũ trụ ư?” Cơ Lạc Tuyết hỏi.
Trong mắt mọi người, bức tường than thở này là lớp bảo vệ cuối cùng của vũ trụ.
Nếu bức tường than thở này dễ bị xuyên qua như thế, chẳng phải là những kẻ xâm lược đến từ vũ trụ khác sẽ rất dễ dàng xâm nhập vào hay sao?
Trong nháy mắt, Phong lão đầu liền hiểu được ý Cơ Lạc Tuyết muốn hỏi, ông chỉ thản nhiên nói: “Bức tường than thở không phải giống như trong tưởng tượng của ngươi đâu, đó không phải là một bức tường theo đúng nghĩa.
Đó chỉ là một phương pháp lọc.
Người càng mạnh thì càng khó có thể vượt qua được bức tường này”
Thấy Cơ Lạc Tuyết cái hiểu cái không, Phong lão đầu lại nói thêm: “Hơn nữa, hạn ngạch của cấm địa Luyện Thần sẽ chuyển thẳng các ngươi đến cấm địa Luyện Thần! Các ngươi chỉ cần cẩn thận tu luyện ở trong cấm địa Luyện Thần là được.
Nơi đó không phải là chiến trường mộng ảo, thậm chí sau khi chết cũng không thể luân hồi…”
Trên thế giới này không có sự luân hồi theo đúng nghĩa.
Có thể nói, quá trình luân hồi của sinh linh trong vũ trụ chính là dần dần chết đi, sau đó hóa thành xương khô, hóa thành bùn đất, hóa thành một số vật chất của vũ trụ này, hóa thành một phần thế giới trong cơ thể của thánh nhân.
Chẳng qua mặc dù Thiên Vị tộc có được hạn ngạch tiến vào cấm địa Luyện Thần, nhưng cũng cần một khoảng thời gian để chuẩn bị.
Đám người La Chinh lại được sắp xếp để chờ ở thánh địa trung tâm của Thiên Vị tộc.
Trong khi chờ đợi, bọn họ có thể mượn bí cảnh của Thiên Vị tộc để tu luyện.
Đương nhiên, thánh địa trung tâm này chính là nơi tập trung đệ tử trung tâm của Thiên Vị tộc sau khi thay máu.
Nếu đặt trong nhiều chủng tộc khác, những đệ tử này cũng là sự tồn tại ưu tú nhất.
Dù sao, nếu được Thiên Vị tộc công nhận thì đã có nghĩa là người đó không hề tầm thường.
Đương nhiên, bọn họ không thể so sánh được với mười Đạo Tử.
Đám người Cơ Lạc Tuyết có vẻ rất hứng thú, bọn họ thích đi phá vỡ các loại kỷ lục trong bí cảnh.
Với nền tảng thiên phú và thực lực mạnh mẽ, chỉ trong ngắn ngủi không đến mười ngày, những người này liên tiếp phá vỡ các loại kỷ lục trong thánh địa trung tâm, hơn nữa còn bỏ xa kỷ lục trước, khiến những đệ tử trung tâm khác buồn bực không thôi.
La Chinh không tham dự.
Không phải vì hắn coi thường những bí cảnh do Thiên Vi tộc xây dựng.
Dù sao, thật ra nhiều chiêu thức của Thiên Vị tộc đều đến từ Thần Vực.
Mặc dù tài nguyên trong vũ trụ này không thể so sánh được với Thần Vực, nhưng cũng có chỗ độc đáo riêng.
Nhưng giai đoạn hiện tại, La Chinh càng quan tâm đến ý chí của Đại Thế Giới hơn…
Bây giờ La Chinh đã biết dã tâm của Vu tộc thượng cổ, bọn họ muốn hoàn toàn kiểm soát toàn bộ Thiên Đạo.
Ý chí của Đại Thế Giới này vẫn đang từ từ lan rộng, theo vô số con đường phi thăng đang tăng lên với tốc độ chậm rãi trong vũ trụ.
Xem dáng vẻ này, sớm muộn gì ý chí kia cũng sẽ lan rộng trong vũ trụ, đây là cái gọi là nắm giữ Thiên Đạo trong tay ư?
Theo đó, hẳn là ý chí của Đại Thế Giới sẽ không chỉ có tác dụng chuyển dời sức mạnh, mà sẽ có phương pháp sử dụng mạnh hơn.
Có lẽ Vu tộc thượng cổ đã có được phương pháp đó, mà La Chinh chỉ có thể tự mình tìm tòi.
Đồng thời, trong lòng La Chinh còn có một nghi vấn.
Cho tới nay, cô gái thần bí Khương Ngọc Nhi được đồn là người khống chế Thiên Đạo, vì nàng hiểu rất rõ về một trăm hai mươi tám phần số trời.
Nhưng ý chí của một vài Đại Thế Giới đang lan rộng, lẽ nào Khương Ngọc Nhi lại nhắm mắt làm ngơ? Rốt cuộc trong cuộc tranh đấu giữa hai vũ trụ này, Khương Ngọc Nhi đóng vai trò gì?
Hiện tại La Chinh chưa nghĩ ra, hắn cũng kiềm chế không dùng Thét Lệnh để liên lạc.
Cho dù tình huống như thế nào, tạm thời La Chinh chưa muốn để lộ sự thật là bản thân đã dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới…
Vào thời điểm này, La Chinh tĩnh tâm bắt đầu tu luyện.
Một ngày này, La Chinh thấy đám người Hiên Viên Thần Phong cùng đi đến, chuyện trò vui vẻ.
Suy cho cùng thì đám người này vẫn còn quá trẻ.
Thật ra với thiên phú của bọn họ, tu luyện trong bí cảnh của Thiên Vị tộc không có tác dụng lớn đối với sự thăng cấp của bản thân.
Bọn họ chỉ thích lập các loại kỷ lục ở trong đó.
Sau khi mỗi một kỷ lục bị bọn họ phá vỡ, các võ giả của thánh địa trung tâm này đều sẽ phát ra tiếng kêu rên.
Chỉ sợ ở trong diễn kỷ này, không ai có thể phá vỡ được những kỷ lục khủng khiếp kia.
“La Chinh, có muốn đi thử không?” Khóe miệng Liệt Thiên Hàn nhếch một cái, nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.
La Chinh ngồi ngay ngắn trên một gác cao, đối diện với một vùng núi xanh ngắt, nghe vậy, hắn quay đầu lại tò mò hỏi: “Thử cái gì?”
“Khà khà, hôm nay chúng ta đã đi tháp Huyễn Lung! Đó được gọi là nơi kiểm tra thiên phú chính xác nhất trong vũ trụ!” Liệt Thiên Hàn cười nói.
“À, vậy thì không cần đâu” La Chinh hờ hững đáp lại một câu.
Tháp Huyễn Lung ngang hàng với tháp Linh Lung, cho dù là về cấu trúc hay là về chức năng thì đều gần như giống nhau như đúc.
La Chinh đã từng đi vào tháp Linh Lung, nên đương nhiên hắn biết cái mà Liệt Thiên Hàn chỉ hẳn là bia thiên phú trong tháp…
Lúc này đám người Hoa Thiên Mệnh cũng đi tới, nghe vậy Lạc Tích Huyên nói với Hoa Thiên Mệnh: “Danh hiệu La Sát của ngươi xem như là danh hiệu xếp hạng thứ ba đó, lại còn là màu vàng nữa.
Điều này đã rất đáng kinh ngạc đó! Đã nhiều năm qua, Thiên Vị tộc ta chỉ có mấy trăm người có được danh hiệu màu vàng thôi.
Trong đó, chỉ có năm người có danh hiệu Thiên Vị màu vàng, bảy người được danh hiệu Tu La màu vàng, chín người được danh hiệu La Sát màu vàng.
Thần Phong thật lợi hại, vậy mà đạt được danh hiệu Tu La màu vàng!”
“Ta cũng rất lợi hại đấy, ta là danh hiệu La Sát màu vàng nhé!” Khê Ấu Cầm cười nói, hơi lộ vẻ hưng phấn.
Trong mười vị Đạo Tử, Hiên Viên Thần Phong đạt được danh hiệu Tu La màu vàng, ngoài ra, những người khác như Khê Ấu Cầm đều đạt được danh hiệu La Sát màu vàng.
Về phần Lạc Tích Huyên và Giang Chính Nghĩa thì mấy năm trước hai người bọn họ đã đạt được danh hiệu ở trong tháp Huyễn Lung rồi.
Mấy ngày này, Khê Ấu Cầm cũng đi cùng bọn họ, thử tu luyện ở bí cảnh khắp nơi, không dính lấy La Chinh suốt nữa.
Sau khi nói xong, Khê Ấu Cầm lại nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Vừa rồi nghe Liệt Thiên Hàn nói, nàng cũng có chút tò mò về thiên phú của La Chinh.
Thân hình nàng nhẹ nhàng tung bay, bám lấy cánh tay La Chinh, cười ngọt ngào nói: “Phu quân, chàng cũng đi thử bia thiên phú đi được không?”
Nàng vừa nói như thế, Hiên Viên Thần Phong, Hoa Thiên Mệnh và kể cả đám người Khổ Đăng đều đồng loạt nhìn về phía La Chinh.
Hầu hết mọi người đều chưa biết chuyện La Chinh đã có danh hiệu Thiên vị màu vàng.
Ba tòa tháp kia không liên thông với nhau, nhưng hẳn là lão tộc trưởng có biết.
Dù sao, chắc hẳn lúc trước đám Cổ Vân Nhi đã bẩm báo việc này rồi.
“La Chinh huynh có thể kiểm tra thử một lần xem sao, lại không tốn bao nhiêu thời gian” Hoa Thiên Mệnh cũng cười nói.
Vốn dĩ La Chinh còn muốn từ chối, nhưng những người này đều đã đi qua, bản thân hắn lại từ chối thì hình như không được hay lắm.
La Chinh chỉ đành vô cùng bất đắc dĩ mà đồng ý.
Hắn biết rõ quá trình kiểm tra của tháp thiên phú, nếu chỉ là để tiến vào bia thiên phú thì sẽ không mất bao nhiêu thời gian.
Chương 1459: Thế giới chân thực trong cơ thể
Cấu trúc của tháp Huyễn Lung gần như giống hệt với tháp Tội Ác mà lúc trước La Chinh đã đi vàoCó rất nhiều đệ tử trung tâm của Thiên Vị tộc cũng đang vật lộn ở trong tháp Huyễn Lung.
Đương nhiên, quy tắc tự nhiên trong đó không tàn khốc giống như trong tháp Tội Ác lúc trước.
Nếu đưa thứ quý báu như tháp Tội Ác vào trong một Đại Thế Giới, nó gần như có thể làm tất cả các chủng tộc đều phát điên.
Dưới sự cạnh tranh quyết liệt, chỉ có thể dùng quy tắc tàn khốc để loại bỏ chủng tộc nhỏ yếu.
Đám người La Chinh tiến vào trong đó thì lại thu hút ánh nhìn một lần nữa.
Các đệ tử mới của Thiên Vị tộc biết, đám yêu nghiệt này lại tới đả kích người khác nữa rồi.
Danh sách trên bia thiên phú của tháp Huyễn Lung dài hơn không ít so với danh sách trên bia thiên phú của tháp Tội Ác.
Dù sao thì tòa tháp này vẫn luôn được đặt ở Thượng Giới, chưa từng biến mất.
Nhưng danh sách trên đỉnh bia thiên phú cũng không thay đổi thường xuyên.
Thường phải hơn trăm năm mới có một hai người đạt được danh hiệu.
Kết quả là trong vài ngày ngắn ngủi này, danh sách danh hiệu trên đỉnh cứ bị thay đổi liên tục.
Một chuỗi danh hiệu màu vàng được xếp ở trên bảng danh sách gần như làm lóa mắt đám người này.
Nhóm Đạo Tử có thể đạt được danh hiệu màu vàng cũng là chuyện hợp lý.
Nếu mười võ giả đứng đầu thế hệ trẻ của vũ trụ mà không thể đạt được danh hiệu, vậy thì còn có ai có thể đạt được danh hiệu trong tháp Huyễn Lung nữa chứ?
Chẳng qua, lần này lại là do La Chinh dẫn theo một nhóm người tiến vào tháp Huyễn Lung.
Hầu như những đệ tử trung tâm này đều từng tham dự chiến trường mộng ảo, trong đó còn có không ít người vào được vòng thứ hai.
Đương nhiên, bọn họ biết La Chinh đi tuốt phía trước là người đứng đầu chiến trường mộng ảo!
“La Chinh cũng đã thay máu rồi, không biết có thể được đến danh hiệu gì nhỉ?”
“Ta nghe nói, hình như La Chinh đã được Thiên Vị tộc công nhận từ rất lâu rồi”
“Nhưng hắn chưa từng vào tháp Linh Lung mà…”
La Chinh đã đạt được danh hiệu gì? Điều này chỉ có một số ít nhân vật cấp cao trong Thiên Vị tộc mới biết được.
Vì thế, khi hắn leo lên từ tầng này đến tầng khác trong tháp Huyễn Lung thì võ giả đi theo đến cũng càng lúc càng nhiều.
Khi đến tận tầng thứ mười, võ giả theo ở phía sau đã đông nghịt, gần như đã chiếm toàn bộ không gian cả tầng mười!
Trong ánh mắt của mọi người ở đây, La Chinh mở cánh cửa kia ra, tiến vào bia thiên phú.
Lần này La Chinh tiến vào bia thiên phú chỉ là do miễn cưỡng, nhưng nếu đã đến đây thì hắn sẽ thực hiện một cách nghiêm túc.
Sau khi hắn tiến vào bia thiên phú, mọi người đều đang suy đoán La Chinh sẽ đạt được danh hiệu gì?
“Phu quân là lợi hại nhất” Khê Ấu Cầm mỉm cười, nàng tràn đầy niềm tin với La Chinh.
Hiên Viên Thần Phong không nói gì, hắn đã có danh hiệu Tu La màu vàng.
Trong mắt hắn, La Chinh có thể đánh bại hắn, nhưng thiên phú sẽ không mạnh hơn hắn.
Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên chỉ lẳng lặng theo dõi.
So với những người khác, hai người bọn họ lại biết được nhiều hơn một số thứ.
Ví dụ như huyết mạnh bây giờ của La Chinh là đặc biệt nhất.
Trong cả vũ trụ, loại huyết mạch này chỉ có hai phần.
Một phần trong đó đã bị lão tộc trưởng dùng mất, phần cuối cùng thì rót vào trong cơ thể của La Chinh.
Nhưng không biết hắn kiểm tra như thế này thì sẽ nhận được kết quả thế nào.
“Có thể là danh hiệu Thiên Vị màu vàng” Lạc Tích Huyên nhỏ giọng nói.
Nàng không biết rằng, cách đây rất lâu La Chinh đã đạt được danh hiệu này rồi.
Ước chừng qua hai ba nén hương, La Chinh rời khỏi bia thiên phú, ngay sau đó hắn quay lại nhìn.
Dựa theo suy đoán của La Chinh thì hẳn là danh hiệu trên bia thiên phú sẽ không xảy ra thay đổi, vẫn là danh hiệu Thiên Vị màu vàng như trước mới đúng.
Chẳng mấy chốc, trên bia thiên phú kia bắt đầu lan ra một chút xíu màu vàng, mà chữ viết màu vàng đó không ngừng thay đổi, tạo thành một đám chữ màu vàng cực lớn.
Thật ra chữ viết trên bia thiên phú chính là sự đánh giá của Khí Linh tộc trong tháp này đưa ra.
Lúc đầu rèn tháp này, trong đó có nhốt một chủng tộc bị phong ấn vô cùng đặc biệt, đó là Thiên Hồn tộc.
Ở trong Thần Vực, Thiên Hồn tộc rất phổ biến.
Trong rất nhiều binh khí lợi hại đều có tồn tại khí linh.
Sau khi có được ý thức của bản thân, có thể làm cho vũ khí pháp bảo càng trở nên có linh tính hơn.
Linh hồn trong thanh kiếm gãy kia của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu là thuộc về Thiên Hồn tộc.
Việc khí linh đưa ra đánh giá là do đã được chủ nhân rèn tháp này dặn dò từ trước.
Trách nhiệm của khí linh là dựa vào những biểu hiện khác nhau mà đưa ra các mức đánh giá khác nhau.
Nhưng lần này, khí linh lại đưa ra một cái danh hiệu kỳ quái.
Tuy chữ viết cực lớn là màu vàng nhưng dòng chữ được tiết lộ ở trên bia thiên phú lại khiến mọi người vây xem, bao gồm cả mấy vị Đạo Tử đều trợn mắt há hốc mồm.
Mấy chữ to kia lại là “Ngươi là sự tồn tại duy nhất”
“Đây là danh hiệu gì vậy?”
“Cái quái này cũng có thể là danh hiệu ư?”
“Có phải tòa tháp nát này đang đùa không? Hay khí linh bên trong xảy ra lỗi?”
Thật ra, cho dù trên bia thiên phú hiện ra một cái danh hiệu Thiên Vị màu vàng, mọi người cũng không kinh ngạc đến mức như vậy.
Người đứng đầu trong thế hệ trẻ có thể đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng không phải là chuyện không thể chấp nhận được, ngược lại còn rất bình thường…
Nhưng khí linh đưa ra một câu nói như vậy, khiến cho không ít người không thể hiểu nổi, trong đó cũng bao gồm cả bản thân La Chinh.
Lạc Tích Huyên trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào mấy chữ cực lớn kia.
Nàng đoán rằng, sau khi khí linh không thể đưa ra được danh hiệu cao hơn nữa, mới trực tiếp đưa ra một sự đánh giá như vậy.
La Chinh là duy nhất, là sự tồn tại không thể thay thế? Sự đánh giá này quả thực là đủ cao.
Nàng quay đầu nhìn, thấy La Chinh đang ngây người, bèn nói khẽ: “Có thể là bởi vì máu”
Máu…
Nghe thấy Lạc Tích Huyên vừa nhắc tới như vậy, dường như La Chinh cũng hiểu được vấn đề ở đâu.
Máu mà hắn đã thay quả thật là rất đặc biệt, cho nên khí linh này mới có thể đưa ra đánh giá này chăng? Chắc hẳn phân tích của Lạc Tích Huyên là chính xác.
Nhưng khí linh này cũng thật quá thẳng thắn.
Chuyện La Chinh đạt được một cái danh hiệu kỳ quái như vậy đã được sôi nổi truyền rộng khắp.
Có không ít đệ tử trung tâm vốn đã rời khỏi tháp Huyễn Lung, sau khi biết chuyện này đều ào ào chạy trở lại để thưởng thức cảnh tượng đặc biệt này.
Còn La Chinh lại hoàn toàn giống như một người ngoài cuộc.
Hắn vẫn chuyên tâm tu luyện, hoặc là bầu bạn với Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp như trước.
Tuy Ninh Vũ Điệp đã được sắp xếp ở trong Tiên Phủ, nhưng thỉnh thoảng La Chinh cũng sẽ đưa nàng và La Niệm ra ngoài, tận hưởng niềm vui của tình cha con ở chỗ này.
Mỗi ngày trôi qua, cũng không biết rốt cuộc cấm địa Luyện Thần này có bao nhiêu khó khăn mà hai tháng này không có một chút tin tức gì của Phong lão đầu bên kia.
Trong vũ trụ, có rất nhiều Thiên Tôn thường liên lạc với nhau, dường như bọn họ vẫn đang đuổi giết tàn dư của Vu tộc thượng cổ.
Tuy kế hoạch của Vu tộc thượng cổ đã bị La Chinh phá hỏng, nhưng chủng tộc này còn có mấy Thiên Vu rất mạnh.
Để đối phó với những Thiên Vu này thì cường giả Thiên Tôn chỉ có thể chủ động ra tay.
Ngược lại, lúc này tâm tình của La Chinh vô cùng bình tĩnh.
Nếu tu luyện mệt, hắn có thể bầu bạn với Ninh Vũ Điệp và La Niệm, hoặc tán chuyện với Khê Ấu Cầm luôn dính bên người.
Cuộc sống thế này hết sức hòa hợp và thoải mái, trăm nghìn năm cũng không thấy chán.
Chỉ tiếc là mối nguy ập xuống, cuối cùng điều nên đối mặt vẫn phải đối mặt.
Cho nên, có người gọi thế hệ này của bọn họ là một thế hệ bi kịch.
Thời đại hiện nay, các loại thiên tài siêu cấp xuất hiện lớp lớp.
Thực lực của thế hệ trẻ cũng lớn mạnh vượt bậc, nhanh hơn vô số lần so với trước đây!
Nhưng võ giả thuộc mấy trăm triệu năm trước, nếu không theo đuổi sự tiến bộ thì sau khi tu luyện đến Thần Hải Cảnh là đã có thể hưởng thụ cuộc sống được rồi.
Có thể sống tốt mấy chục nghìn năm, hay thậm chí là hơn một trăm nghìn năm, hưởng hết vinh hoa phú quý.
Sau đó, cho dù có rơi vào thiên nhân ngũ suy thì cũng cam lòng.
Nhưng hiện tại, mối nguy khổng lồ kia chính là một con dao kề trên cổ, tất cả sinh linh trong vũ trụ đều đang lo lắng, làm gì còn có thời gian nữa chứ?
Như các đệ tử trung tâm của Thiên Vị tộc có thể coi như là hết sức nỗ lực.
Thật ra thì lần này Vu tộc thượng cổ đột nhiên làm khó dễ đã dẫn đến vô số lời đồn lan truyền trong các Đại Thế Giới của vũ trụ.
Có rất nhiều võ giả bắt đầu tuyên truyền học thuyết “Ngày tận thế”.
Các võ giả luôn đấu tranh trên con đường võ đạo bỗng nhiên phát hiện bản thân không còn động lực để tiến tới.
Các đệ tử của rất nhiều thánh địa cũng không còn hăng hái nữa, suốt ngày sống mơ mơ màng màng không chịu suy nghĩ vươn lên.
Dù sao ngày tận thế sắp đến rồi.
Ngay cả tư cách đấu tranh trong ngày tận thế mà những võ giả này cũng không có, vậy thì tại sao không tận hưởng chút năm tháng ngắn ngủi cuối cùng chứ?
Trong khoảng thời gian này, dưới sự tu luyện của La Chinh, thế giới trong cơ thể hắn lại xảy ra biến đổi một lần nữa…
Tốc độ dòng chảy thời gian của thế giới trong cơ thể và tốc độ dòng chảy thời gian của Đại Thế Giới là hai khái niệm khác nhau.
Thật ra ở giai đoạn hiện nay, thế giới trong cơ thể của La Chinh còn chưa có khái niệm thời gian hoàn chỉnh.
Trên lý thuyết thì tốc độ dòng chảy thời gian của thế giới trong cơ thể hắn nhanh hơn vô số lần so với tốc độ dòng chảy thời gian của vũ trụ.
Khi La Chinh tu luyện, tình cờ hắn có nhìn kỹ vào bên trong.
Lúc này, hắn mới phát hiện thế giới trong cơ thể của mình đã sinh ra một số sinh mệnh tương đối phức tạp.
Trong lần quan sát này, hắn bất ngờ nhận thấy trong biển hỗn độn đã xuất hiện rất nhiều sinh linh.
Thậm chí còn xuất hiện không ít loại cá khổng lồ, chậm rãi bơi trong biển hỗn độn.
Dựa theo quy tắc tu luyện, sau khi bất kỳ sinh linh ở thế giới trong cơ thể của người nào rời đi thì sẽ lập tức tan biến thành một luồng chân nguyên, cho dù là thần cũng không ngoại lệ.
Sợ rằng người duy nhất có thể vượt qua quy tắc này chỉ có thánh nhân.
Cho dù là thánh nhân cũng không thể mang bất kỳ sinh linh nào từ thế giới trong cơ thể ra ngoài.
Việc rời khỏi thế giới trong cơ thể của thánh nhân là vượt qua Thiên Đạo rời khỏi vũ trụ, chỉ có những Đạo Tử mới có thể làm được… Nếu như Thiên Tôn cứ cố rời khỏi vũ trụ, vậy kết quả sẽ không khó để đoán được, đều sẽ bị hóa thành chân nguyên trong nháy mắt!
Nhưng vào giờ phút này, trong tay La Chinh thật sự xuất hiện một con cá nhỏ tràn đầy năng lượng!
Chương 1460: Những kẻ xâm lược
La Chinh nhìn con cá nhỏ chân thực trong tay cũng ngẩn ra một hồiNếu sinh linh được tạo ra từ chân nguyên mà di chuyển ra ngoài thế giới trong cơ thể thì sẽ bị biến trở lại thành chân nguyên.
Dựa theo quy tắc này, lẽ ra con cá nhỏ bị La Chinh mang ra khỏi thế giới trong cơ thể phải hóa thành khí hỗn độn rồi mới đúng…
Nhưng vảy của con cá nhỏ này vẫn lấp lánh ánh bạc, rõ ràng La Chinh còn có thể ngửi thấy mùi cá tanh tanh.
Nó không hề bị biến trở lại thành khí hỗn độn.
Con cá nhỏ kia vùng vẫy trong tay của La Chinh một hồi, sau đó hắn ném nhẹ nó đi.
Cá nhỏ vạch ra một đường vòng cung ở không trung rồi rơi vào trong hồ nước ở dưới gác lửng, vui sướng bơi trong đó.
Dựa theo sự hiểu biết hiện tại của La Chinh, thế giới của vũ trụ này phải cao hơn thế giới trong cơ thể thông thường một cấp bậc.
Cho dù là bảo vật dùng phương pháp quán tưởng để quán tưởng hay là sinh linh được thai nghén ở thế giới trong cơ thể, cuối cùng vẫn sẽ về lại với chủ cũ.
Bởi vì tu luyện vốn là cướp lấy tạo hóa của trời đất, bây giờ thì cần phải trả lại trời đất thôi.
Mà khí hỗn độn lại không cần trả lại!
Đó không phải là sản phẩm của Thiên Đạo này…
Nghĩ đến đây, La Chinh thở dài một tiếng trong lòng, không ngờ vượt qua Thiên Đạo là chuyện đơn giản như thế!
Sinh linh trong vũ trụ này cần trở thành Đạo Tử mới có thể đủ để vượt qua Thiên Đạo, tiến vào Thần Vực.
Bởi vì đây là thế giới trong cơ thể của thánh nhân, nếu rời khỏi thế giới trong cơ thể thì sẽ trở lại thành chân nguyên.
Chân nguyên của thánh nhân là được lấy từ trong Thần Vực, nên đương nhiên phải trả lại cho Thần Vực…
Cho dù là cường giả Thiên Tôn, nếu bị ép rời khỏi Thần Vực cũng sẽ hóa thành chân nguyên, tiêu tan trong Thần Vực.
Nhưng con cá này của La Chinh lại không phải chịu sự hạn chế đó! Hơn nữa, tất cả sinh linh trong thế giới của cơ thể La Chinh đều có thể vượt qua Thiên Đạo, bất kể là về thực lực hay tu vi! Bởi vì những sinh linh này đến từ hỗn độn!
“Khoan đã…”
Bỗng nhiên, La Chinh nhớ tới một chuyện quan trọng.
Nếu như mọi thứ trong vũ trụ đều phải tan biến thành chân nguyên khi rời khỏi nơi này, như vậy La Yên thì sao?
Có một điều không thể nghi ngờ, đó là La Yên cũng là sinh linh trong vũ trụ này.
Năm đó La Yên rời đi từ tấm bé, tu vi lại không cao, không thể nào trở thành Đạo Tử được! Càng không thể nào tu luyện thành thần…
Nếu là trước kia, thậm chí La Chinh sẽ nghi ngờ rằng La Yên đã bị biến thành chân nguyên, tiêu tan trong Thần Vực rồi.
Nhưng Khương Ngọc Nhi đã cung cấp cho hắn tin tức, đã xác định được vị trí của La Yên.
Như vậy, dường như người thanh niên kia có biện pháp giải quyết vấn đề này…
Sau một hồi suy nghĩ lung tung, La Chinh từ từ nhắm mắt ngồi thiền, tiếp tục tu luyện.
Không lâu sau, có tin tức truyền đến, còn có ba tháng để chuyển vào cấm địa Luyện Thần.
Ba tháng sau, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, mười Đạo Tử sẽ bắt đầu hành trình.
Nhưng ba tháng này cũng không bình yên.
Trong hai tháng, vũ trụ mất đi bốn vị Thiên Tôn!
Trong đó thánh vực Vạn Phật mất đi một vị, Liên Minh Nhân Đạo mất đi hai vị, Chư Thần Vô Niệm mất đi một vị.
Toàn bộ Thiên Tôn bỏ mạng đều thuộc Nhân tộc.
Nhưng Thiên Vu của Vu tộc thượng cổ cũng bị loại bỏ từng người một.
Hơn nữa, nghe nói đều bị thủ lĩnh của Hiên Viên gia là Nguyên Tội Thiên Tôn ra tay giết chết!
Vốn dĩ cường giả cấp Thiên Tôn chiến đấu với nhau sẽ rất khó giết chết đối phương, mà một mình Nguyên Tội Thiên Tôn lại diệt trừ được hơn mười Thiên Vu trong khoảng thời gian ngắn như vậy, từ đó có thể thấy được thực lực của ông rất mạnh.
Những tin tức này, có một số là Hoa Thiên Mệnh mang tới, số còn lại là nghe thấy khi các Thiên Tôn kêu gọi qua Thét Lệnh!
La Chinh biết những Thiên Tôn này khoe khoang thành quả chiến đấu như vậy cũng là vì để tăng sĩ khí của các võ giả trong vũ trụ.
Gần đây, Yêu Dạ tộc vẫn luôn giữ im lặng.
Khinh Ngữ đã tìm được phương pháp phá bỏ sự hạn chế của quy tắc vũ trụ, nhưng không có vị Thiên Tôn nào nhắc đến.
Ngược lại, Thiên Tôn của Ma tộc lại cực kỳ dốc sức.
Nghe nói mỗi lần phát động đánh vào Vu tộc thượng cổ, Ma tộc luôn là người xông lên đầu tiên.
Càng tiếp xúc nhiều, La Chinh phát hiện bản thân càng ngày càng ít kiểm soát được mối nguy, càng ngày càng bất lực.
Trước đây, dù La Chinh gặp rắc rối suốt cả chặng đường, nhưng hắn hiểu rõ rắc rối đến từ nơi nào, phải làm thế nào để đối phó.
Mà hiện tại, La Chinh lại có cảm giác bất lực, không phải hắn sợ những mối nguy này, mà là vì hắn không thể nắm giữ được toàn bộ tin tức.
Chín con rồng vẫn giữ im lặng, Huân cũng im lặng.
Bây giờ, thậm chí La Chinh không phân rõ được đúng sai!
Hắn chỉ biết được là, vũ trụ sẽ phải đối mặt với những kẻ xâm lược.
Mà La Chinh thân là thủ lĩnh của mười Đạo Tử thì cần phải giải quyết vấn đề này.
Hai tháng trước đã xảy ra quá nhiều chuyện, vốn dĩ còn cho rằng một tháng cuối cùng sẽ trôi qua yên bình, nhưng trong thời buổi loạn lạc này, vũ trụ nhất định sẽ không bình yên.
Ngay trong tháng này, bức tường than thở đã bị vượt qua!
Lúc trước ở trên bàn cờ thiên địa, ba trăm vị Thiên Kiêu tranh đấu với nhau, vị Thiên Kiêu bị loại đầu tiên là một võ giả Thang Thần tộc.
Trong chủng tộc nhỏ yếu như Thang Thần tộc mà lại sinh ra một vị Thiên Kiêu, đây vốn là chuyện hết sức khó tin.
Dù sao thì số lượng người của Thang Thần tộc rất ít ỏi, chỉ chiếm cứ ba vùng ven cằn cỗi của Đại Giới, cho nên có Thiên Tôn suy tính, mối nguy của vũ trụ này sẽ nổ ra ở Thang Thần tộc.
Cuối cùng, mọi chuyện đã chứng minh suy tính của vị Thiên Tôn kia là chính xác.
Sau khi bức tường than thở bị đánh thủng, những kẻ xâm lược kia giống như châu chấu, nhanh chóng chiếm cứ lãnh địa của Thang Thần tộc.
Cả Thang Thần tộc đều bị giết hầu như không còn…
Tin tức này giống như tiếng sấm nổ vang bên tai mọi người, làm cả vũ trụ đều ngây người.
Ai cũng biết, không lâu sau ngày tận thế sẽ đến nhưng thật không ngờ sẽ đến nhanh và dữ dội như thế.
Nhưng kỳ lạ là, những kẻ xâm lược chỉ chiếm địa bàn của ba Đại Giới mà không tiếp tục tiến lên…
Đám người La Chinh cũng rất chú ý chuyện này.
Nếu những kẻ xâm lược vượt qua của bức tường than thở nhanh như vậy, bọn họ còn cần phải tiến vào cấm địa Luyện Thần sao?
Sau nửa tháng, phần lớn Thiên Tôn trong vũ trụ lại tập trung ở Thiên Vị tộc một lần nữa.
Sau khi những kẻ xâm lược kia chiếm được ba giới, chúng không tiếp tục tiến vào vũ trụ, mà lại bất ngờ phái một số đại biểu đến đây, muốn tiến hành một cuộc đàm phán!
Nghe được tin tức này, đám người La Chinh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Những kẻ xâm lược này đã có thực lực vượt qua bức tường than thở, tiến vào trong vũ trụ này, vậy vì sao còn muốn đàm phán?
Điều càng khiến La Chinh bất ngờ là, Phong lão đầu lại chấp nhận đàm phán.
Địa điểm đàm phán được định ra ở trong thánh địa Xung Tiêu của Thiên Vị tộc.
Tham gia đàm phán lần này không chỉ có những Thiên Tôn kia mà cả đám người La Chinh cũng được mời tham gia.
Thế lực trong cả vũ trụ đều vô cùng coi trọng cuộc đàm phán này.
Dù sao, việc này cũng liên quan đến vận mệnh tương lai của vũ trụ.
Nếu có thể thuyết phục đám người xâm lược kia từ bỏ dự định xâm lược vũ trụ thì đương nhiên là kết quả tốt nhất.
Nhưng khả năng này cực kỳ nhỏ.
Trong thánh địa Xung Tiêu có một ngọn núi quý tên là núi Vân Tiêu, quanh năm bị băng tuyết bao phủ.
Cả ngọn núi đều long lanh lấp lánh, cảnh vật tuyệt đẹp giống như ảo cảnh…
La Chinh và đám người Hoa Thiên Mệnh đã sớm chờ ở trên đỉnh núi Vân Tiêu.
Trước mặt bọn họ tập trung hơn năm mươi vị Thiên Tôn.
Không lâu sau, từ không trung trên cao xuất hiện mấy đốm sáng chói mắt, đồng thời bộc phát ra khí thế cực kỳ hùng mạnh, giống như có vị Ma quân nào đó đến Trái đất, làm cho người ta vô cùng kính sợ.
Ở trước mặt Thiên Tôn, kiểu phóng ra khí thế này chỉ là một loại mánh khóe nhỏ mà thôi.
Nguyên Tội Thiên Tôn thản nhiên phất tay, luồng khí thế kia liền tan thành mây khói.
“Ha ha ha… Nhiều Thiên Tôn chào đón như vậy, Ma Ha ta cảm thấy vô cùng vinh hạnh!”
Ngay sau đó trên bầu trời liền truyền đến một tiếng cười cực kỳ ngông cuồng.
Trong đó, có một cái bóng người, một người một ngựa vọt xuống dưới.
Người tới lại là một thanh niên tóc tím, nhưng thanh niên này lại không phải là Thiên Tôn, chỉ là một Giới Chủ!
Nếu là Giới Chủ bình thường mà dám huênh hoang trước mặt Thiên Tôn như thế, chắc chắn sẽ phải “ăn hành”.
Trong số rất nhiều Thiên Tôn trên núi Vân Tiêu cũng có một số Thiên Tôn có tính tình không tốt, nhướng mày một cái, muốn cho tên kia một bài học, nhưng bị Phong lão đầu ngăn cản.
Ở phía sau Ma Ha còn chín vị cường giả đi theo, đó là Thiên Tôn trong vũ trụ khác.
“Đây là… người Thánh tộc? La Chinh hơi nhướng mày, nhỏ giọng nói.
Cơ Lạc Tuyết tò mò hỏi: “Người Thánh tộc gì?”
“Là một chủng tộc lớn mạnh” La Chinh nói.
Lúc trước khi La Chinh bước vào Chân Tuyệt Lộ ở trong Tiên Phủ, trong khảo hạch tiếp nhận toàn gặp phải đối thủ là võ giả Thánh tộc.
Dựa theo cách nói của A Phúc, Thánh tộc chính là chủng tộc hoàn mỹ nhất.
Yêu Dạ tộc, Nhân tộc, Ma tộc… dường như tất cả các chủng tộc đó đều được sinh ra từ Thánh tộc.
Cho nên chủng tộc này có được rất nhiều ưu điểm của các chủng tộc!
Ma Ha kia nói xong liền bay vụt xuống dưới với tốc độ cực cao, hai chân đột nhiên đạp xuống.
Ngọn núi Vân Tiêu sáng long lanh giống như một viên đá quý to lớn bỗng nhiên bị nứt ra, một cái khe lớn từ giữa ngọn núi xuất hiện.
Sắc mặt Phong lão đầu trầm xuống, mũi chân khẽ dùng sức, trong chốc lát cái khe kia liền khép lại.
Cuộc đàm phán này còn chưa bắt đầu, dường như hai bên đã bắt đầu giương cung bạt kiếm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Hảo Hữu Tử Vong Tu Vi Của Ta Lại Tăng Lên [Dịch] Hảo Hữu Tử Vong Tu Vi Của Ta Lại Tăng Lên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Hao-Huu-Tu-Vong-Tu-Vi-Cua-Ta-Lai-Tang-Len-Se-Audio-Truyen.jpg)
