1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 281 : Phương pháp tu luyện sát khí (c1401-c1405)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 281 : Phương pháp tu luyện sát khí (c1401-c1405)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1401: Phương pháp tu luyện sát khí

Ông lão này là ai…Sau khi từ chiến trường mộng ảo quay về, dĩ nhiên là thực lực của La Chinh đã mạnh lên, nhưng hắn rõ ràng cảm thấy xung quanh mình có xảy ra biến hóa.

Dường như bản thân hoàn toàn bị vây ở trong cái trống.

Sắc mặt của Huân đã nói lên tất cả, dường như nàng đã sớm đoán ra, nhưng nàng vẫn cứ không nói gì.

Ông lão đó rời khỏi thân thể của Trần Hoàng Dịch Kiếm, bay lên cao rồi từ từ bước tới.

Từ trên người ông lão không cảm nhận được khí thế quá mạnh mẽ.

Nhưng khí chất của ông ấy lại vô cùng đặc biệt, Giống như có một lực tương tác vô cùng đặc biệt.

Sau khi từ từ đi tới trước Tất Phi Vũ, ông lão nhẹ đưa tay ra.

Thanh kiếm gãy liền rơi vào trong tay ông ta, “Đón lấy…”

Nói rồi, ông lão ném thanh kiếm gãy về phía La Chinh.

“Đón thế nào?” La Chinh nhịn đau giơ hai tay lên.

Hai tay hắn đã biến thành một đôi tay xương rồi.

Đó là bởi vì La Chinh có sức chịu đựng kinh người, chứ đổi lại là một người khác thì lúc này sớm đã đau đến ngất đi rồi.

Ngay cả sự giày vò của khí hỗn độn La Chinh cũng từng chịu rồi nên chút khổ sở này không đến nỗi làm hắn mất kiểm soát.

“Vù”

Giọng nói La Chinh rơi xuống, và thanh kiếm gãy treo lơ lửng trong không trung.

Ông lão đánh giá hai tay La Chinh rồi thở dài, “Ngay từ đầu, ngươi nên nghĩ cách tới Thiên Vị tộc.

Cứ tự chạy đông chạy tây, còn rước lấy một đống tai họa, thật là biết gây rắc rối”

Ông lão cảm thán một câu.

Trong vũ trụ này cũng không có võ giả Thần Hải Cảnh nào có thể cùng lúc dẫn vài chục vị Thiên Tôn tới như vậy.

La Chinh phi thăng trong liên minh Nhân Đạo không phải là vấn đề lớn, nhưng việc cứ chạy đông chạy tây lại vấn đề lớn.

Hắn hoàn toàn biến thành nhân tố không thể khống chế, khiến cho Thiên Vị tộc rất khó bố trí.

Trước khi chiến trường mộng ảo bắt đầu, La Chinh vốn cũng nên đi Thiên Vị tộc một chuyến, kết quả hắn vẫn không tới.

Làm cho sắp xếp của Thiên Vị tộc xảy ra vài vấn đề.

Lạc Tích Huyên của Thiên Vị tộc bị Hoa Thiên Mệnh loại bỏ cũng là vì La Chinh.

“Tuổi trẻ mà” La Chinh mỉm cười.

Đại khái hắn đã đoán ra thân phận của ông lão này rồi.

Lúc đầu hắn bị nhốt trong Tiên Phủ, cũng có người chuyển lời bảo La Chinh đi Thiên Vị tộc một chuyến.

Người nói là lão tộc trưởng của Thiên Vị tộc, là một trong những người mạnh nhất trong vũ trụ.

Ông lão nhìn chằm chằm vào hai mắt La Chinh, gật đầu, “Cũng phải, các ngươi chính là thế hệ trẻ cuối cùng rồi…”

“Đây là ý gì?” La Chinh khựng lại.

Ông lão cười nhẹ, “Sau này ngươi sẽ biết, để ta xem tay của ngươi”

La Chinh nhấc hai tay đưa tới trước mặt ông lão.

Ánh mắt của ông lão nhìn chăm chú vào bàn tay xương của La Chinh, “Xương của ngươi có thể chặn được sự ăn mòn của nước Thái Thanh, thật khiến người ta kinh ngạc.

Nhưng máu thịt bị ăn mòn rồi, sợ rằng có chút phiền phức.

Cho dù máu thịt trên bàn tay ngươi có mọc lại thì sợ rằng cũng không thể hồi phục được như lúc đầu.

Ta sẽ nghĩ cách, bây giờ… như thế này trước đi”

Nói rồi, ông lão đưa tay ra búng nhẹ.

Từng làn sóng xanh lan ra từ trong tay ông lão.

Những làn sóng xanh đó là một loại chất lỏng đậm đặc có màu xanh lá cây.

Chúng như có sinh mệnh, chảy trên bàn tay xương của La Chinh, lan ra theo năm ngón tay của hắn, hóa thành hình dạng hai tay.

Nhìn qua thì thấy giống như là La Chinh đang đeo một đôi găng tay vậy.

Cùng lúc chất lỏng màu xanh chuyển động thì trong đó cũng xuất hiện các tia máu màu đỏ, kết nối với xương của La Chinh.

Không lâu sau, đôi tay vốn đã mất đi cảm giác, chỉ còn lại cảm giác đau đớn từ vết thương truyền tới của La Chinh chợt cảm thấy vừa tê vừa ngứa.

Chẳng mấy chốc, cánh tay hắn đã khôi phục lại cảm giác.

La Chinh nắm tay.

Chất lỏng màu xanh này nửa trong suốt, vẫn có thể nhìn thấy xương, nhưng tạm thời có thể thay thế đôi tay.

Chỉ là đôi tay xanh biếc này quá bắt mắt, cảm giác vô cùng kỳ quái.

Sau khi giúp La Chinh xử lý qua vết thương, ông lão đưa tay ra điểm một cái, thanh kiếm gãy lại bay vào trong tay La Chinh.

Lần này, La Chinh bắt lấy thanh kiếm hỏi: “Rốt cuộc cái này có tác dụng gì?”

Ông lão thản nhiên trả lời: “Thanh kiếm này là một trong những vật quan trọng nhất mà Trần Hoàng Dịch Kiếm để lại.

Trước tiên ngươi cứ giữ gìn cẩn thận.

Bây giờ ta nên đưa ngươi đi rồi”

La Chinh gật đầu.

Hắn có đầy một bụng nghi vấn, nhưng có vẻ giờ không phải lúc để hỏi, ít nhất cũng phải xử lý xong Tất Phi Vũ đã.

“Xử lý tên này thế nào đây?”

Ánh mắt La Chinh nhìn vào Tất Phi Vũ, trong mắt hiện ra chút sắc bén.

Nếu như không phải ông lão này xuất hiện, La Chinh gần như có thể tượng tượng được kết cục của mình là gì.

Sợ rằng hắn và Huân đều sẽ phải chết ở chỗ này.

Ông lão thản nhiên liếc qua Tất Phi Vũ, “Kẻ tiểu nhân mà thôi.

Cứ để hắn ở lại đây đi” Nói xong, ông lão thuận tay giải phong ấn lục giác của Huân.

Ông lão dùng tay khẽ vạch, trước mặt liền xuất hiện một khe hở không gian.

Sắc mặt của Huân đã cực kỳ kém rồi.

Mặc dù từ thân thể kiếm linh nhìn không ra, nhưng La Chinh có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của Huân.

Sau khi kiếm linh bị đánh tan nhiều lần thì sẽ tan biến.

Huống hồ trong đó còn ẩn chứa linh hồn của Huân?

Lúc này Huân không muốn nói gì, chỉ chào hỏi ông lão rồi hóa thành từng đốm sáng đỏ, trốn vào trong cơ thể La Chinh.

La Chinh trông thấy ông lão đi trước một bước vào trong khe hở, hắn chỉ về phía thi thể của Trần Hoàng Dịch Kiếm phía sau, “Cái này xử lý thế nào?”

Ông lão quét mắt qua, “Chỉ là cái xác của lão Trần mà thôi.

Chắc ông ấy cũng đã đoán được ngày này.

Ông ấy đã không dặn dò gì thì cứ để ngồi ở đó đi…”

Nghe vậy, La Chinh không có ý kiến, nhưng Tất Phi Vũ thì tái mét mặt.

Tính ra được ngày này, theo ý tứ của ông lão này thì lão Trang chủ đã sớm biết ông ta sẽ làm như vậy?

Nhìn theo La Chinh và ông lão rời đi, Tất Phi Vũ vẫn không thể động đậy.

Phải chờ đến khi con nhện nghìn chân đóng lại cánh cửa đồng thau, Tất Phi Vũ mới lấy lại được tự do.

Lúc đầu, ông ta không thể phá được cánh cửa đồng thau để tiến vào, còn bây giờ thì lại không thể đi ra.

Ông ta nhìn về thi thể của lão Trang chủ, nỗi sợ hãi trong mắt càng lúc càng lớn, chỉ cảm thấy sởn tóc gáy.

Lúc hoảng hốt, dường như ông ta nhìn thấy thi thể kia động đậy, muốn chậm rãi đứng lên.

Từ trong khe hở không gian bước đi vài bước, La Chinh lại thấy ông lão mở ra một khe hở, đi tới cửa vào của Sát Lục Kiếm Sơn.

Trưởng lão Chấp Kiếm Đường và Mộ Minh Tuyết đang đợi ở bên ngoài cánh cửa thanh đồng.

Sau khi La Chinh nhìn thấy Mộ Minh Tuyết, trái tim thấp thỏm cũng được buông xuống.

Mặc dù La Chinh đoán Tất Phi Vũ đang nói dối, nhưng dù sao Mộ Minh Tuyết cũng đang ở trong tình huống khá nguy hiểm.

“Công tử, thành công rồi sao?” Mộ Minh Tuyết nhìn thấy La Chinh, nhanh chóng đi lên trước hỏi.

La Chinh nở nụ cười bất đắc dĩ, lắc đầu.

Đồng thời hắn cũng vô cùng nghi hoặc hỏi ông lão, “Trần Hoàng Dịch Kiếm nói với ta rằng Sát Lục Kiếm Sơn có thể rèn luyện kiếm ý, mượn nó để tiến vào thần đạo Đoạn Tình.

Tại sao ta lại không có thu hoạch gì trên Sát Lục Kiếm Sơn?”

Rèn luyện kiếm ý của bản thân mới là mục tiêu đầu tiên của La Chinh khi đến Kiếm Trang.

Nhưng bây giờ lại chỉ cầm ra một thanh kiếm gãy không biết dùng được vào việc gì.

Điều này quá khác so với những gì La Chinh nghĩ.

“Thần đạo Đoạn Tình, ha ha.

Trần Hoàng Dịch Kiếm quả thực là một thiên tài.

Ông ấy đã truyền thụ phương pháp cho ngươi rồi” Ông lão cười nói.

“Phương pháp gì?” La Chinh lại mờ mịt.

Ông lão chỉ La Chinh, “Sát khí, ngươi không cảm thấy sau khi cơ thể bị đổ đầy sát khí thì có biến hóa gì sao?”

La Chinh nghĩ một chút, “Có.

Nhưng sát khí này có thể giúp ta bước vào thần đạo Đoạn Tình sao?”

Vừa nãy vô số con nhện màu đỏ đều hóa thành từng luồng sát khí tràn vào trong cơ thể La Chinh, nhưng La Chinh lại không biết đây chính là bước cuối cùng của thuật Dịch Kiếm.

Dựa vào sát khí để thay đổi tâm trí của bản thân sẽ khiến cho người ta càng thêm xúc động, cũng càng thêm tuyệt tình, có như vậy mới có thể quyết chí tiến lên.

Ông lão gật đầu, “Đợi đến khi ngươi có thể tự mình khống chế, thậm chí lợi dụng những sát khí này là có thể chính thức bước vào thần đạo Đoạn Tình rồi.

Từ từ lĩnh ngộ đi.

Nhưng thứ này với ngươi mà nói vẫn chỉ là chuyện nhỏ”

“Áp chế những sát khí này?”

La Chinh nhíu mày.

Quả thực hắn còn chưa có biện pháp khống chế sát khí, vậy làm thế nào để có thể hoàn toàn khống chế nó chứ?

“Không cần ngạc nhiên.

Trong vũ trụ vốn có không ít công pháp lấy sát khí làm nòng cốt.

Đến lúc đó tự nhiên ngươi sẽ hiểu” Ông lão bày ra vẻ mặt đương nhiên.

Xem ra chỉ có thể tự tìm hiểu thôi, La Chinh thầm nghĩ.


Chương 1402: Chân tướng cuối cùng

Ông lão muốn đưa La Chinh rời khỏi, mọi người trong Chấp Kiếm Đường cũng đi theoNhững người này có chút ngơ ngác.

Tại sao La Chinh đi vào một mình, lúc sau lại đi ra cùng với một ông lão nữa?

Thực lực của ông lão này sâu không thể lường được, rốt cuộc đây là ai? Tại sao lại xuất hiện trong cấm địa của bọn họ?

“La Chinh, ngươi có gặp Tất trang chủ không?” Trong số đó có người hỏi.

“Tất trang chủ?” La Chinh lắc đầu, “Không gặp”

“Lạ nhỉ, sau khi Tất trang chủ rời đi thì không ai gặp ông ấy nữa”

“Không phải là ông ấy vào Sát Lục Kiếm Sơn đó chứ?”

“Sát Lục Kiếm Sơn là cấm địa.

Sao Tất trang chủ có thể biết rõ mà vẫn vi phạm chứ?”

Nghe thấy những lời này, La Chinh cười khẩy trong lòng.

Tất trang chủ của các ngươi đã bị tuyên án tù chung thân rồi.

Xem ra, người của Kiếm Trang đều không biết Tất Phi Vũ đã tiến vào Sát Lục kiếm Sơn.

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Hai vị Giới Chủ dẫn đầu Kiếm Trang nhìn chằm chằm vào ông lão, hỏi: “Xin hỏi, các hạ là ai, sao lại xuất hiện trong cấm địa của Kiếm Trang ta?”

Hai vị Giới Chủ này xem như là nhân vật đứng thứ hai, thứ ba trong Kiếm Trang, địa vị chỉ dưới Tất Phi Vũ.

Theo mệnh lệnh của Trần Hoàng Dịch Kiếm, trừ người sở hữu Vấn Tình Kiếm Tâm ra thì những người khác đều không được tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn.

Người này từ trong Sát Lục Kiếm Sơn đi ra, coi như là đã phá quy tắc.

Nhưng hai vị Giới chủ cũng xem như là tự biết sức mình.

Bọn họ đã biết ông lão này chắc chắn là một vị Thiên Tôn nào đó trong vũ trụ.

Cho dù là vị Thiên Tôn nào thì cũng đều là sự tồn tại mà họ không thể chạm tới.

Cho nên chỉ có thể mở miệng hỏi, dù người ta không trả lời, bọn họ cũng chẳng làm gì được.

Nếu không phải sợ hãi thực lực của ông lão này thì sợ rằng hai vị Giới chủ đã ra tay rồi.

Đối mặt với nghi vấn của hai vị Giới chủ, ông lão lại không để ý, chỉ cười nhẹ, “Thứ gì đó trong vũ trụ này đã bị khởi động rồi, cho nên ta không thể không đến đây đưa La Chinh đi”

“Đưa La Chinh đi?”

“Không thể được!”

Hai vị Giới Chủ lập tức rối lên, sắc mặt các trưởng lão của Chấp Kiếm Đường cũng trở nên khó coi.

Tối qua bàn bạc một đêm, kết quả đã rất rõ ràng!

Trang chủ đã chính miệng nói, cho dù La Chinh có kế thừa được truyền thừa của Dịch Kiếm Thiên Tôn hay không thì hắn vẫn là Trang chủ của Kiếm Trang.

Cho dù thằng nhóc này đồng ý hay không, có cưỡng ép cũng phải bắt hắn phải ở lại Kiếm Trang.

Tất cả mọi người đều tán thành.

Tất nhiên bọn họ không biết, Tất Phi Vũ căn bản không định để La Chinh sống.

Nếu La Chinh chết trong đó thì cuối cùng Tất Phi Vũ sẽ giả vờ thông báo cho mọi người có lẽ La Chinh đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở trong đó.

Sau đó thừa cơ chiếm mất truyền thừa của Dịch Kiếm Thiên Tôn, mà vị Trang chủ của ông ta cũng giữ được.

Đây chính là một mũi tên trúng hai đích.

Hai vị Giới Chủ chắn trước mặt La Chinh, còn các trường lão của Chấp Kiếm Đường thì chắn phía trước La Chinh và ông lão.

Cho dù là Thiên Tôn, bọn họ cũng không thể không chặn lại.

Vị Giới Chủ kia chắp tay với ông lão, nói: “La Chinh có được Vấn Tình Kiếm Tâm, là người thừa kế do lão Trang chủ của chúng ta chỉ định.

Các hạ cứ đưa La Chinh đi như vậy thì có phần không hợp lý!”

Ông lão thản nhiên nhìn vị Giới Chủ kia: “La Chinh sẽ cai quản Kiếm Trang?”

Giới Chủ gật đầu, sắc mặt bình tĩnh.

Rõ ràng biết không phải đối thủ nhưng bọn họ vẫn không lùi bước.

“Ha” Ông lão nở nụ cười bất đắc dĩ, đồng thời lắc đầu, nhìn chằm chằm vào vị Giới Chủ kia hỏi: “Ta lại hỏi ngươi, số mệnh của cả vũ trụ quan trọng, hay là của cái Kiếm Trang nhỏ bé này quan trọng?”

Nét mặt hai vị Giới Chủ cứng lại, các trưởng lão của Chấp Kiếm Đường cũng khựng lại một lát.

Lập tức có người nói: “Rõ ràng số mệnh của vũ trụ do Thiên Tôn các ngươi gánh vác.

Kiếm Trang của chúng ta đã không còn Thiên Tôn…”

“Vấn đề là ở đây” Ông lão thản nhiên nói, “Kiếm Trang đã không quan trọng, quan trọng là thứ mà Trần Hoàng Dịch Kiếm để lại.

Thời gian không còn nhiều nữa, La Chinh cũng không có sức dây dưa ở đây”

Nói xong, ông lão muốn dẫn La Chinh đi, Mộ Minh Tuyết vội vàng đi theo sau.

Hai vị Giới Chủ muốn ngăn lại nhưng ánh mắt của ông lão vừa quét qua, tất cả mọi người đều đồng thời không thể động đậy, dường như bị một sức mạnh cực lớn nào đó giữ chặt.

Hai con Sát Yêu Thiên Cẩu ở cách đó không xa cũng sợ hãi, cuộn tròn thân hình to lớn lại.

“Đi thôi” Ông lão kéo La Chinh, bước ra một bước, trên mặt đất xuất hiện một dấu chân do ánh sáng trắng hình thành.

Những dấu chân này càng lúc càng nhiều.

Vốn dĩ La Chinh đang bước trong sơn động, càng đi thì cảnh sắc xung quanh càng lúc càng mơ hồ, giống như trên vách sơn động này được mạ một tầng ánh sáng màu trắng.

Cuối cùng vách núi biến mất, hắn bước vào một lối đi sáng rực.

Bước ra khỏi lối đi này, La Chinh mới phát hiện mình đã tiến vào một Tinh Vực nào đó không biết tên.

“Dịch chuyển không gian” Mắt La Chinh lóe lên.

Dịch chuyển không gian là có thể vượt qua cự ly tương đối dài trong thời gian ngắn.

Tu vi càng cao thì cự ly dịch chuyển càng xa.

Cự ly mà Thiên Tôn có thể vượt qua xa hơn nhiều so với cự ly Giới Chủ có thể vượt qua.

Nhưng phương pháp dịch chuyển này hoàn toàn không thể đánh đồng với Na Di Lệnh của La Chinh.

Sử dụng Na Di Lệnh, hắn có thể đi đến bất cứ chỗ nào trong vũ trụ trong thời gian ngắn.

Vừa xuất hiện ở một Tinh Vực, ông lão lại dẫn theo La Chinh tiếp tục di chuyển, cứ lặp lại như vậy hơn chục lần, tốn mất thời gian nửa ngày, cuối cùng cũng đã đến nơi.

Địa bàn của Thiên Vị tộc so với các thế lực khác thì nhỏ hơn nhiều, cụ thể chỉ có ba Đại Giới mà thôi, thậm chí còn không bằng địa bàn do thế lực hạng hai khống chế.

Nhưng không ai dám coi thường Thiên Vị tộc.

Ai cũng biết đối mặt với nguy cơ này, Thiên Vị tộc sẽ đóng vai trò không thể thiếu.

Trên đường, La Chinh có hỏi một lần về những nghi hoặc trong lòng, nhưng ông lão không trả lời.

Ông chỉ nói với La Chinh một chuyện, dựa theo suy đoán trước đây, người nắm giữ Vấn Tình Kiếm Tâm là Hiên Viên Thần Phong, người giành được hạng nhất ở chiến trường mộng ảo cũng là Hiên Viên Thần Phong.

Nhưng suy đoán này đã xuất hiện biến đổi bất ngờ.

La Chinh đã lấy đi tất cả của Hiên Viên Thần Phong.

Nghe những lời này, La Chinh thấy hơi khó chịu.

Dựa vào cái gì mà cứ phải là thằng nhóc kia? Thằng nhóc kia nói năng lung tung trên bàn cờ thiên địa, bây giờ lại đến lão tộc trưởng?

“Lần trước ta bảo ngươi đi đến Thiên Vị tộc, là hy vọng ngươi bị loại, trở thành thứ hạng thứ mười một của chiến trường mộng ảo” Ông lão tiếp tục nói.

“Dựa vào đâu chứ?” La Chinh không thoải mái.

Tranh đấu trong võ đạo, hắn không có lý do gì để tỏ ra yếu kém hơn người khác.

Ông lão mặt không cảm xúc nói: “Không dựa vào gì cả.

Như vậy đối với ngươi, đối với cả vũ trụ đều mang lại lợi ích lớn.

Cuối cùng chúng ta dùng Lạc Tích Huyên thay thế ngươi, cho nên lúc ở hạng thứ mười một nàng đã bị loại bỏ, bị thua bởi Hoa Thiên Mệnh”

“Ý gì vậy! Ông nói Lạc Tích Huyên chủ động thua Hoa Thiên Mệnh? Cố ý không để bản thân mình không lọt vào mười thứ hạng đầu tiên?”

Ấn tượng của La Chinh với Lạc Tích Huyên rất sâu đậm.

Cô gái đó sở hữu một trang sách Phạn văn giống hệt hắn.

Thực ra sau khi tiến vào mười thứ hạng đầu tiên, La Chinh vô cùng ngạc nhiên.

Thiên tài do Thiên Vị tộc bồi dưỡng ra không thể nào chỉ có một mình Giang Chính Nghĩa được.

Với lại, cuối cùng Giang Chính Nghĩa cũng bị loại khỏi tốp năm vị trí cuối cùng.

Biểu hiện của Thiên Vị tộc hoàn toàn không phù hợp với danh tiếng.

Nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của La Chinh, ông lão vẫn tỏ ra bình thản.

Ông chỉ thản nhiên nói: “Thế hệ trẻ các ngươi quả thực có thiên phú rất mạnh, nhưng dù sao cũng còn quá trẻ, có nhiều chuyện không giống như những gì bề ngoài nó biểu hiện ra.

Đây là chân tướng cuối cùng của thế giới”

“Chân tướng cuối cùng là gì?”

La Chinh sắp sụp đổ rồi.

Sau khi chiến trường mộng ảo kết thúc, La Chinh cảm thấy có gì đó thay đổi, dường như ai cũng có chuyện giấu hắn, chỉ có bản thân hắn là chẳng biết chuyện gì.

“Nói ra sẽ khiến ngươi thất vọng, sau này ngươi sẽ biết” Ông lão trả lời, “Bây giờ ngươi đã quay về Thiên Vị tộc.

Trước tiên, ta sẽ giúp ngươi khôi phục đôi tay, sau đó sẽ thay máu cho ngươi, đồng thời khôi phục linh hồn của Huân.

Nếu như cần thiết, chúng ta có thể cung cấp miễn phí một thân thể mới cho ngươi, đương nhiên là cơ thể nữ.

“Thực ra ta muốn xem chân tướng của thế giới trước” La Chinh buồn bực nói.

Nhưng ông lão căn bản không để ý đến thỉnh cầu của La Chinh.

Việc đầu tiên khi gia nhập Thiên Vị tộc chính là thay máu.

Nhưng thương thế trên tay La Chinh khá nghiêm trọng, nên đương nhiên chuyện thay máu bị đẩy về sau.

Giúp La Chinh mọc lại máu thịt không khó, nhưng muốn khôi phục đến trình độ như trước thì lại là một việc vô cùng phiền phức.

La Chinh được sắp xếp ở một khu vực ngoài trung tâm của Thiên Vị tộc.

Cung điện màu xanh lam xây dựng ở bên cạnh mặt hồ như gương.

Bên hồ là từng hàng liễu mọc thẳng tắp, bốn phía đều vô cùng yên bình.

“Cảnh sắc chỗ này khá đẹp” Mộ Minh Tuyết nhìn về phía xa, chắp tay phía sau nói.

Nhưng La Chinh không có hứng thú với cảnh đẹp này.

Hắn đang nghĩ rốt cuộc sau này bản thân sẽ phải đối mặt với cái gì.

Dường như Thiên Vị tộc đang lên kế hoạch gì đó.

Nghe giọng điệu của lão tộc trưởng thì Hiên Viên Thần Phong cũng nằm trong kế hoạch của Thiên Vị tộc, chỉ là mình vừa xuất hiện liền phá hỏng kế hoạch của Thiên Vị tộc.

Như vậy La Chinh có thể đưa ra giả thiết, Thiên Vị tộc và Chư Thần Vô Niệm có bắt tay với nhau, thậm chí còn bắt tay với các thế lực khác.

Điều này không khó đoán.

Nguy cơ này sợ rằng có thể cuốn theo cả vũ trụ, ai cũng không thoát được, như vậy tranh chấp trước đây đã không còn ý nghĩa nữa, mọi người chỉ có thể hợp tác với nhau.

Hắn đang nghĩ như vậy thì ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt đã chứng minh suy đoán của hắn.

La Chinh nhìn thấy Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên sánh vai nhau từ bên hồ chậm rãi đi về phía hắn.


Chương 1403: Mười sáu diễn kỷ

Nhìn thấy Hoa Thiên Mệnh, La Chinh mỉm cười, thân hình nhẹ bay lên, đáp xuống bên hồMộ Minh Tuyết cũng tập tức theo sau, đáp xuống phía sau La Chinh.

Vốn dĩ La Chinh muốn đưa tay ra vỗ vai Hoa Thiên Mệnh, Mộ Minh Tuyết lo lắng nói: “Công tử…”

La Chinh cũng chú ý đến tay mình.

Mặc dù thứ đồ màu xanh kia tạm thời thay thế máu thịt của hắn nhưng nó vẫn vô cùng yếu ớt.

Không cẩn thận bị vỡ thì người đau chính là hắn.

Vừa vỗ xuống một cái hắn liền lập tức nhấc đôi tay lên, giống như đầu hàng.

Lạc Tích Huyên trông thấy dáng vẻ của La Chinh, rồi nhìn chằm chằm vào đôi tay hắn và cười, hai má lúm đồng tiền hiện ra vô cùng đáng yêu, “Có phải là ở chiến trường mộng ảo quen rồi, nên quên mất phải bảo vệ bản thân à? Lại khiến mình ra nông nỗi này…”

Trong chiến trường mộng ảo sẽ không chết, các võ giả bèn không kiêng nể gì mà phung phí tính mạng của mình, dù sao cuối cùng cũng sẽ sống lại.

Sau khi quay về thế giới thực, nếu không thu loại ảo giác này lại thì sẽ có di chứng nhất định.

Tình huống này sẽ khiến võ giả xem nhẹ sống chết, trong lúc nguy hiểm sẽ không dễ hoảng loạn, nhưng có những lúc sẽ hại một số võ giả.

Dù sao trong vũ trụ, người bị trọng thương không còn là hình chiếu trong chiến trường mộng ảo, không cẩn thận sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng.

“Nghe nói ngươi bị thương, không nghĩ hai tay lại thành thế này” Hoa Thiên Mệnh cũng cảm thán.

“Điều này không quan trọng” La Chinh nhếch môi, “Ta có nhiều chuyện muốn hỏi…”

Hoa Thiên Mệnh tỏ vẻ ranh mãnh, “La Chinh huynh đã hỏi, đương nhiên tiểu đệ sẽ biết gì nói nấy!”

Biểu cảm này hiếm khi xuất hiện trên mặt Hoa Thiên Mệnh.

Hoa Thiên Mệnh không biết giả bộ.

Trong lòng La Chinh nảy lên, đại khái cũng hiểu, sợ rằng không thể hỏi được thứ mình muốn biết nhất từ miệng của tên nhóc này rồi.

Nhưng cũng tốt, biết một ít thì một ít, trong lòng La Chinh dự tính như vậy.

Song, vấn đề của La Chinh lại đặt ra với Lạc Tích Huyên trước tiên.

“Vấn đề đầu tiên, ta muốn biết trang sách Phạn văn của ngươi có được từ đâu?” La Chinh hỏi.

Lạc Tích Huyên hơi khựng lại.

Nàng không ngờ vấn đề đầu tiên của La Chinh lại là hướng về mình.

Nàng chớp mắt, nở nụ cười, “Không phải ngươi muốn hỏi Hoa Thiên Mệnh sao, ta chưa hề đồng ý trả lời ngươi”

Dù sao Lạc Tích Huyên cũng không phải mấy lão hồ ly kia, ánh mắt nàng lóe lên, lộ vẻ chột dạ.

La Chinh đã đoán ra được hướng trả lời.

Hắn dán chặt mắt vào Lạc Tích Huyên, ánh mắt lại chuyển về phía Hoa Thiên Mệnh, “Xem ra các ngươi đã biết, ta cũng có một trang sách Phạn văn”

Những Phạn văn này vô cùng đặc biệt.

Thân thể gặp phải lửa đốt thì tất cả những Phạn văn này sẽ xuất hiện trên cơ thể hắn.

Mười năm trước, lúc La Chinh vẫn ở Thanh Vân Tông tham gia thi đấu toàn tông đã từng để lộ một lần.

Dựa vào thị lực của Hoa Thiên Mệnh, chắc chắn hắn sẽ không quên những Phạn văn này, giống như La Chinh chưa từng quên chiêu kiếm của Hoa Thiên Mệnh vậy.

Lần này trong chiến trường mộng ảo, Hoa Thiên Mệnh lại làm lộ trang sách Phạn văn của Lạc Tích Huyên.

Có thể dễ dàng nghĩ đến mối quan hệ giữa hai người, rõ ràng hai người biết sự thật về La Chinh.

Nhìn thấy ánh mắt Lạc Tích Huyên lóe lên, La Chinh càng hiểu giữa hai trang sách Phạn văn này nhất định có liên quan với nhau, hoặc là trong đó ẩn giấu chỉ hướng về số mệnh nào đó.

La Chinh càng ngày càng không thích vận mệnh.

Mặc dù số mệnh rất ưu đãi La Chinh, hắn cũng đáp lại ưu đãi của số mệnh.

Nhưng bây giờ xem ra, cái gọi là số mệnh này mang tính lừa gạt mạnh mẽ.

Nó đưa cho La Chinh một mục tiêu hư cấu, khiến hắn thẳng theo mục tiêu đó mà đi, không muốn cho La Chinh biết những thứ ẩn giấu phía sau.

Loại mục tiêu hư cấu này vượt qua giới hạn nhẫn nại của La Chinh, vì cứ như thể La Yên cũng là một trong số những mục tiêu hư cấu vậy.

Vì chỉ dẫn bản thân mà chơi đến nước này thì đúng là chơi lớn rồi.

Hắn không muốn sống trong lừa gạt.

La Chinh nghĩ thông suốt rồi, hắn bắt đầu mặc cả với số mệnh.

Hắn không muốn làm một con lừa nhìn chằm chằm vào củ cà rốt để tiến về phía trước.

Hắn muốn biết điểm cuối của chuyến hành trình này ở đâu, mục tiêu xuất phát của hắn là gì.

“Nói cho ta biết! Những trang sách này rốt cuộc có liên quan gì…”

Vẻ mặt La Chinh vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn có phần đáng sợ.

Mặc dù đây không phải lần đầu hắn và Lạc Tích Huyên gặp mặt nhưng là lần đầu tiên nói chuyện.

Dùng thái độ như thế này để đối mặt với một cô gái đáng yêu quả thực là vô cùng thất lễ.

Chỉ có điều, La Chinh đang rất nóng ruột, đã không để ý đến phong độ nữa rồi.

Lạc Tích Huyên lùi về sau hai bước, dựa vào sau Hoa Thiên Mệnh, trên khuôn mặt thanh tú có chút ấm ức, “Hắn không cho ta nói”

“Ai?” La Chinh nói.

“Đương nhiên là Phong lão đầu rồi!”

Lão tộc trưởng của Thiên Vị tộc họ Phong, nhưng cả Thiên Vị tộc chỉ có một mình Lạc Tích Huyên dám gọi ông là Phong lão đầu.

Lạc Tích Huyên đúng là tức giận trước thái độ của La Chinh.

Nếu không phải thằng nhóc này là huynh đệ của Hoa Thiên Mệnh, nếu không phải hắn đang bị thương, nàng thực sự rất muốn dạy dỗ La Chinh.

Cho nên nàng hùng hồn nói: “Huống hồ ngươi cũng không trách được Phong lão đầu! Lần trước bảo ngươi đến ngươi không đến, sau đó một mạch leo lên tốp mười vị trí đầu tiên.

Ta thì ngay cả một cái bàn thần cách cũng không lấy được! Ngược lại còn phải thay thế vị trí của ngươi… Ta mới oan ức đây này!”

Lạc Tích Huyên tiến vào chiến trường mộng ảo là muốn tranh đoạt mười vị trí đầu tiên, thậm chí là ba vị trí đầu tiên!

Nếu La Chinh không chiếm mất một chỗ thì trận chiến giữa Lạc Tích Huyên và Hoa Thiên Mệnh sẽ là trận chiến tuần hoàn giữa mười vị trí đầu tiên.

Nàng cũng sẽ không bị loại, đương nhiên cũng có khả năng nàng sẽ không thua Hoa Thiên Mệnh.

Hoa Thiên Mệnh thở dài một hơi, “La Chinh huynh, đừng trách Tiểu Huyên.

Nếu như ngươi thật sự quá hoang mang thì ta có thể nói với huynh một số chuyện”

“Ngươi nói đi” La Chinh bình tĩnh lại.

“Chắc La Chinh huynh biết kiếp nạn lớn của vũ trụ đúng không?” Hoa Thiên Mệnh hỏi.

“Ừ” La Chinh gật đầu.

Lịch sử của vũ trụ không liền mạch.

Trong thời gian lâu đời thai nghén ra sinh mệnh, phát triển, trưởng thành giống như một cái cây ra hoa kết quả, sau đó bắt đầu già đi, cuối cùng khô héo, trở về cát bụi.

Cả quá trình này là ba tỉ sáu trăm triệu năm.

Thời gian này khó mà có thể tưởng tượng được, bởi vì quá dài.

Nhưng cho dù là dài đến mấy thì cũng có bắt đầu và kết thúc.

Sau khi võ giả đi đến cực hạn của sinh mệnh, ví dụ như trở thành thần, thoát khỏi hạn chế thiên nhân ngũ suy thì ba tỉ sáu trăm triệu năm cũng không được xem là dài.

Bởi vì sống mãi có nghĩa là không có giới hạn thời gian.

Như vậy sống mãi chính là điều quan trọng nhất, đó có thể sẽ là tuổi thọ ba mươi sáu tỉ năm, cũng có thể là ba trăm sáu mươi tỉ năm, thậm chí thời gian càng dài, càng khó tưởng tượng.

“Quy tắc này là thể hiện của quy tắc Thiên Đạo, Thiên Tôn cũng không thoát khỏi” Hoa Thiên Mệnh nói, “Nhưng dựa vào đâu mà cứ sau ba tỉ sáu trăm triệu năm lại phải tiêu diệt chúng ta một lần, hơn nữa còn là tiêu diệt mà không có bất cứ lý do gì?”

Hoa Thiên Mệnh hỏi lại.

Mộ Minh Tuyết phía sau La Chinh chớp mắt.

Ở đây không có chỗ cho nàng nói nên Mộ Minh Tuyết rất thông minh mà giữ im lặng.

Tuy nhiên, trong lòng cũng đang nghĩ về vấn đề của Hoa Thiên Mệnh.

Dựa vào đâu…

Không có sinh linh nào thích bị tiêu diệt.

Huống hồ là những người này, tương lai đều là sự tồn tại cấp cao nhất trong vũ trụ.

Hoa Thiên Mệnh nói “chúng ta”, La Chinh biết, hắn muốn chỉ tất cả sinh linh trong vũ trụ.

La Chinh cười: “Ngươi quyết tâm làm vị cứu tinh à?”

Ai biết Hoa Thiên Mệnh lại lắc đầu, nhìn chằm chằm La Chinh nói: “Không”

Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, đó là ánh mắt phải trải qua thời gian rèn giũa mới có thể có được.

Dù sao Hoa Thiên Mệnh đã cô độc tu luyện ba trăm năm, trường hợp của hắn hoàn toàn không giống với La Chinh.

“Nguy cơ lần này của vũ trụ không giống với trước đây.

Nguy cơ này có liên quan đến ta và ngươi, căn nguyên có dính dáng đến Thần Vực.

Nếu như lần này vũ trụ không thể vượt qua nguy cơ thì sẽ không thể có diễn kỷ tiếp theo” Hoa Thiên Mệnh thản nhiên nói.

“Không có diễn kỷ tiếp theo?” La Chinh nhíu mày.

Hắn nghĩ tới lời của Phong lão đầu, sẽ không có thế hệ trẻ tiếp theo nữa, bọn họ là thế hệ trẻ cuối cùng.

Hoa Thiên Mệnh gật đầu, ngồi xuống bên mặt hồ.

Lạc Tích Huyên ngồi xuống bên cạnh hắn, La Chinh và Mộ Minh Tuyết cũng ngồi xuống.

Xem ra, Hoa Thiên Mệnh quả thực biết nhiều chuyện mà La Chinh không biết.

Nhưng La Chinh cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc hắn biết được từ đâu?

Hoa Thiên Mệnh nhận thấy biểu cảm của La Chinh, “Lúc đầu ta cũng không biết, khi đó ta còn biết ít hơn ngươi nhiều” Hắn cười, “Nhưng từ khi ta tiến vào đại lục hoang dã, nhìn thấy mười sáu vết cắt trên vách núi đá, ta bắt đầu biết được nhiều thứ”

“Mười sáu vết cắt?” La Chinh khó hiểu hỏi.

“Ừ, dưới vết cắt đầu tiên viết hai chữ ‘Hồng Thiên’, dưới vết thứ hai viết ‘Triện Thiên’… Dưới vết thứ mười lăm viết ‘Thanh Thiên’, dưới vết thứ mười sáu viết ‘Thương Thiên’…”

“Vũ trụ này đã trải qua mười sáu diễn kỷ?” Ánh mắt La Chinh lóe lên.

Mảnh vỡ Thiên Đạo trong tay La Chinh là mảnh vỡ của Thanh Thiên.

Những dấu vết này là do ai tạo ra?

Vậy mà lại ghi lại tất cả Thiên Đạo từ khi vũ trụ bắt đầu.

Nếu như trải qua một lần Thiên Đạo lại vạch một dấu, vậy không phải là người này đã sống đủ năm mươi bảy tỉ sáu trăm triệu năm sao?

Trong mắt La Chinh có chút sợ hãi.

So với người này, sợ rằng những chuyện cả đời này hắn trải qua còn ngắn hơn một cái chớp mắt hàng trăm nghìn lần.


Chương 1404: Người ẩn núp thứ nhất

Trong khoảng thời gian dài đến không cách nào tưởng tượng được đó đủ để lặp đi lặp lại mấy nghìn lần từ biển cả hóa nương dâu, rồi lại từ nương dâu hóa biển cảChữ viết khắc sâu trên núi chẳng mấy chốc sẽ bị thời gian ăn mòn, không thể tồn tại lâu như vậy được.

La Chinh vô cùng nghi hoặc, nhanh chóng phủ định kết luận của mình.

Hoa Thiên Mệnh cũng lắc đầu: “Không phải, thời gian tồn tại của chữ viết trên vách núi đá chưa lâu.

Xung quanh núi đá mọc một loại gọi là dây leo đá xanh.

Mặc dù nhìn chữ viết có phần cổ xưa, nhưng đám dây leo đá xanh này lại chưa che khuất được nó.

Nói cách khác, thời gian những chữ viết này được khắc còn chưa đến nửa năm”

Thời gian nửa năm…

Như vậy, có người đã sớm khắc những chữ kia làm manh mối từ trước đó nửa năm.

Chắc chắn những manh mối này đang chờ một người nào đó.

Đại lục hoang dã vẫn chưa có nền văn minh nào tồn tại.

Chỉ có Hoa Thiên Mệnh dựa vào chỉ dẫn trên Thiên Kiếm Đồ mới được dẫn vào bên trong.

Nói cách khác, có người đã khắc những chữ viết này trước đó nửa năm, sau đó chờ Hoa Thiên Mệnh phát hiện.

Thấy La Chinh đã nhận ra điểm không thích hợp, Hoa Thiên Mệnh cười bất đắc dĩ: “Bọn họ vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta… cũng bao gồm luôn cả ngươi”

Vẫn luôn ở bên cạnh…

La Chinh bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả người.

“Từ khoảnh khắc ngươi bước ra khỏi cánh cửa La gia, thậm chí là khi ngươi sinh ra, bọn họ đã ở bên cạnh ngươi” Hoa Thiên Mệnh bổ sung, nhấn mạnh với La Chinh thêm lần nữa.

Âm mưu như vậy được nói ra từ miệng Hoa Thiên Mệnh khiến người ta thấy rợn tóc gáy.

La Chinh cũng khó mà tin rằng bên cạnh mình vẫn luôn có người theo dõi.

Điều này không phù hợp với lẽ thường.

Nhìn thấy vẻ mặt khó tin của La Chinh, Hoa Thiên Mệnh tiếp tục nói: “Ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao? Vận mệnh nhiều lúc lại trùng hợp như vậy.

Mỗi một lần đều từ cõi chết trở về.

Có một số người khăng khăng nói với ngươi rằng, đó là do ngươi may mắn”

“May mắn, quả thật có tồn tại” La Chinh càng thêm hoang mang.

Dường như Hoa Thiên Mệnh đã lật đổ tất cả niềm tin trước đây của La Chinh.

Hoa Thiên Mệnh bỗng nhiên cười một tiếng, vung nhẹ trường kiếm lên, trong nháy mắt đâm ra mấy chục kiếm, mỗi một kiếm đều đâm vào mặt hồ…

Mặt hồ vốn đang yên tĩnh, trông giống như một tấm gương.

Sau khi bị mấy chục kiếm làm nhiễu loạn, bèn nổi lên gợn sóng lan sang hai bên.

“Tổng cộng đâm ra năm mươi kiếm” Mặc dù tốc độ xuất kiếm của Hoa Thiên Mệnh cực nhanh, người bình thường nhìn thấy chỉ cho rằng hắn đứng tại chỗ vung tay, nhưng La Chinh lại đếm rất rõ ràng.

“Trong năm mươi kiếm này, kiếm nào để lại vết tích sâu nhất trên mặt hồ?” Hoa Thiên Mệnh lại hỏi.

Từng luồng kiếm quang xuyên qua mặt hồ, chui vào nước bùn, làm sao La Chinh biết rõ được.

Vấn đề này quả thật làm khó người ta rồi.

“Dùng vận may của ngươi tìm một trong năm mươi, xác suất này quá dễ dàng” Hoa Thiên Mệnh cười nói: “Trên thực tế, chuyện mà ngươi trải qua, có xác suất nhỏ hơn cái này vô số lần.

Ngươi đoán thử xem…”

La Chinh im lặng một chút: “Kiếm thứ mười sáu”

“Sai” Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Độ sâu của mỗi một kiếm là như nhau, chẳng có gì khác cả.

Vận may của ngươi… mất tác dụng rồi”

Hoa Thiên Mệnh chỉ dùng một ví dụ nho nhỏ đã trực tiếp phủ định vận may của La Chinh.

“Bọn họ đều là kẻ lừa đảo.

Nhớ lại đi, ai đã nói với ngươi về vận may?” Hoa Thiên Mệnh hỏi tiếp.

Nói đến vận may…

Vân Lạc là người đầu tiên, sau đó đến Thiên Miểu đạo nhân, tiếp theo là Huân, gần đây nhất là cô gái thần bí chủ trì chiến trường mộng ảo.

“Ngẫm lại xem bọn họ có gì đặc biệt?” Hoa Thiên Mệnh vừa cười vừa nói.

La Chinh cau mày, không ngừng tự hỏi, trong lòng dường như đã có chút manh mối nào đó.

Nhưng manh mối này giống như bị lớp băng gạc quấn lên, khiến hắn không nhìn rõ.

Những người này đều ngẫu nhiên xuất hiện bên cạnh hắn.

Suy nghĩ kỹ một chút, cho dù thiên phú của hắn xuất chúng, khi hắn từ Thanh Vân Tông đi lên Vân Điện, những người này đều là những nhân vật đặc biệt.

Họ bỗng nhiên xuất hiện chứ không phải nhất định phải xuất hiện.

Giống như Ninh Vũ Điệp thân là Điện chủ Vân Điện.

Nàng là người tất nhiên sẽ xuất hiện.

Bởi vì hắn tiến vào Vân Điện, trước sau gì cũng sẽ gặp được Ninh Vũ Điệp.

Nhưng những người kia lại khác.

Huân.

Ánh mắt La Chinh lóe lên.

Lúc này, Huân vẫn còn đang ngủ say bên trong cơ thể La Chinh.

Dường như Hoa Thiên Mệnh nhìn thấu suy nghĩ của La Chinh: “Huân thì khác.

Quả thực nàng biết được một số manh mối, nhưng phần lớn chỉ là trùng hợp biết được mà thôi”

“Là thế sao…”

Dựa theo lý giải của Hoa Thiên Mệnh, những gì mà hắn trải qua đều là ngụy trang.

Lúc này, thậm chí La Chinh sinh ra một ảo giác, giống như tất cả mọi thứ trên thế giới này đều là giả, không đáng tin cậy.

Khi bắt đầu nhớ lại quá khứ, những cảnh ngộ gặp phải trước đây dường như đều biến thành một cái bẫy.

Làm thế nào mà hắn lại tìm được Tiên Phủ?

Lúc trước, sau khi hắn lấy được quyển Luyện Khí Tông Pháp, hắn đột nhiên nhận được tin tức về núi Cửu Âm và Ngọc Long Cốc.

Trước khi hắn quay lại quận Quảng Hán, trùng hợp bên cạnh hắn có người đề cập đến núi Cửu Âm và Ngọc Long Cốc.

Có người muốn hắn khống chế Tiên Phủ.

Người đó đặt manh mối ở giữa hai trang sách trong quyển Luyện Khí Tông Pháp, khiến hắn “vô tình” phát hiện.

Sau đó nhân cơ hội tiết lộ, để hắn dễ dàng tiến vào Tiên Phủ.

Thật ra, dấu vết sắp xếp khá rõ ràng, chẳng qua lúc đó La Chinh hoàn toàn không có khả năng cảnh giác đến mức này.

Bỏ ra cái giá lớn như vậy chỉ để đưa hắn một tòa Tiên Phủ, rốt cuộc mục đích của việc này là gì?

Như vậy La Yên thì sao?

Người dẫn hắn đi tìm La Yên nhất định đang có một âm mưu rất lớn nào đó.

Hắn chỉ là một quân cờ thôi ư?

Nhìn thấy biểu hiện kích động của La Chinh, Hoa Thiên Mệnh cảm thấy bất đắc dĩ.

Hắn sớm biết La Chinh sẽ có phản ứng dữ dội như vậy.

Quá trình này La Chinh nhất định phải tự mình thích ứng.

Hoa Thiên Mệnh không nói tiếp, để La Chinh điều chỉnh lại tâm trạng trước đã.

“Uống rượu không?” Hoa Thiên Mệnh hỏi.

“Vô dụng thôi” La Chinh lắc đầu.

Có loại rượu nào có thể khiến hắn say được chứ?

Lạc Tích Huyên ở bên cạnh trở tay một cái, trong tay xuất hiện mấy cái bình ngọc, chỉ lớn bằng lòng bàn tay, cười khẽ: “Cam đoan có tác dụng”

La Chinh liếc Lạc Tích Huyên một cái, nhận lấy một bình ngọc trong tay nàng.

Sau khi mở nắp, hắn ngửi được mùi rượu thật nồng.

Mùi thơm đó rất ngọt ngào, giống như rượu ngọt bình thường.

Đừng nói là rượu ngọt, ngay cả loại rượu mạnh nhất, La Chinh uống cũng chẳng khác nào uống nước lã.

Sau khi La Chinh uống ực một hớp, hắn phát hiện hướng đi của loại rượu này rất lạ, nó tràn về phía đầu hắn.

Hắn cảm thấy linh hồn của mình đang bị thiêu đốt.

“Rượu Trọc Hồn” Lạc Tích Huyên thản nhiên nói: “Cũng chỉ có Thiên Vị tộc mới có.

Đây là rượu ngon, có thể giúp cho linh hồn của ngươi tiến vào trạng thái say rượu.

Nhưng uống nhiều quá cũng không tốt”

“Tâm trạng của hắn quá kích động” Hoa Thiên Mệnh lắc đầu, bản thân cũng cầm một bình rượu Trọc Hồn, làm động tác cạn ly rồi ngửa cổ uống một hớp.

Mấy năm qua, những gì mà Hoa Thiên Mệnh gánh vác không hề ít hơn La Chinh.

Hắn dần dần phát hiện, vận mệnh của hắn càng khó gánh và bất đắc dĩ hơn La Chinh.

Nghiêm túc mà nói, rượu Trọc Hồn cũng không phải là rượu, mà là được chế từ một loại độc dược nhắm vào linh hồn, có thể mang đến cho võ giả thể nghiệm giống như say rượu.

Nếu trực tiếp uống loại độc dược đó, linh hồn sẽ bị ăn mòn.

Thiên Vị tộc đã dùng phương pháp đặc biệt để ôn hòa dược tính.

Có một số võ giả rất thích rượu, nhưng sau khi tu vi tăng lên đến trình độ nhất định, chẳng còn loại rượu nào có thể gây say nữa.

Loại rượu này thuộc về thứ chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

La Chinh cảm thấy trời đất xung quanh đều quay cuồng, cả người không tự chủ mà ngã xuống.

Đã rất nhiều năm rồi hắn chưa từng uống say.

Trong chốc lát, hắn đã nằm ngửa bên hồ ngủ say.

“Công tử uống say rồi” Mộ Minh Tuyết nói, sau đó đứng dậy, định đỡ La Chinh đi nghỉ ngơi.

Hoa Thiên Mệnh cũng uống một bình rượu Trọc Hồn, nhưng ánh mắt của hắn vẫn còn rất tỉnh táo, bởi vì thứ mà hắn uống chỉ là nước.

Lúc này, Hoa Thiên Mệnh nhìn chằm chằm Mộ Minh Tuyết, ánh mắt giống như nhìn thấu hết thảy: “Ngươi phi thăng từ Đại Thế Giới nào?”

Lạc Tích Huyên đứng bên cạnh Mộ Minh Tuyết, sấm sét không ngừng nhảy múa trên đầu ngón tay, giống như phòng ngừa Mộ Minh Tuyết chạy trốn.

Mộ Minh Tuyết tỏ vẻ vô tội: “Ta không biết.

Đại Thế Giới không có tên của mình”

Bởi vì số lượng Đại Thế Giới quá nhiều, nên không có tên riêng, chỉ có số hiệu mà thôi.

Mộ Minh Tuyết không biết cũng là chuyện bình thường.

Hoa Thiên Mệnh dùng sức bóp nát bình ngọc trong tay.

Hắn hoàn toàn không tin lý do thoái thác của Mộ Minh Tuyết, tiếp tục nói: “Nói cho ta biết mục đích của ngươi.

Ta không hy vọng có người lạ bên cạnh La Chinh.

Nếu ngươi không chịu nói, vậy thì chỉ có chết”


Chương 1405: Chữa trị

Nhìn qua thì giống như Hoa Thiên Mệnh muốn tìm La Chinh ôn chuyệnNhưng mục đích thật sự của hắn lại chính là làm khó dễ Mộ Minh Tuyết.

Sự xuất hiện của Mộ Minh Tuyết có vẻ hơi đột nhiên.

Nàng ta rời giếng phi thăng cùng một ngày với La Chinh, sau đó để lại manh mối rồi “trùng hợp” được La Chinh tìm thấy.

Hoa Thiên Mệnh không đoán được bọn họ đang ở nơi nào, nhưng hắn có thể tìm được chút manh mối ngẫu nhiên.

Quả thực hắn không có chứng cứ chứng minh Mộ Minh Tuyết thuộc phe “bọn họ”, nhưng sự đột nhiên như vậy chứng minh Mộ Minh Tuyết không đáng tin.

“Ngươi không còn lựa chọn nào khác, tin ta đi” Hoa Thiên Mệnh lạnh lùng nói.

Mộ Minh Tuyết lui về sau một bước, đầy vẻ oan ức: “Ta không hề có bất kỳ ý đồ nào với La Chinh.

Ta chỉ muốn ở bên cạnh hầu hạ hắn.

Vì sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

Hoa Thiên Mệnh nhìn chằm chằm Mộ Minh Tuyết, muốn từ sắc mặt của nàng ta tìm ra chút kẽ hở.

Nhưng biểu hiện của Mộ Minh Tuyết vô cùng hoàn mỹ, giống như nàng chỉ là tình cờ xuất hiện bên cạnh La Chinh.

“Ta vô cùng cảm ơn La Chinh đã cứu ta.

Chỉ cần ở bên cạnh hắn, làm nô làm tỳ, ta cũng cam tâm tình nguyện” Mộ Minh Tuyết tiếp tục nói.

Lôi quang trong tay Lạc Tích Huyên lại dày đậm hơn.

Nàng đang chờ hành động kế tiếp của Hoa Thiên Mệnh.

Đúng là không có bất kỳ sơ hở gì.

Ánh mắt Hoa Thiên Mệnh trầm tĩnh, giơ Đằng Xà Kiếm trong tay lên, chậm rãi bước về phía Mộ Minh Tuyết.

Mũi kiếm sắc bén chạm vào giữa mày của Mộ Minh Tuyết.

Kiếm ý cực hạn tản ra ánh bạc mơ hồ.

Kiếm ý của hắn khá bình thường nhưng lại đạt đến cực hạn, không nhanh như kiếm ý của La Chinh.

Nếu mũi kiếm của La Chinh chỉ vào người đối phương, khi kiếm ý phóng ra thu vào, lúc này đối phương đã chết rồi.

“Ta không cho ngươi cơ hội thứ hai.

Mục đích của ngươi là gì?” Hoa Thiên Mệnh uy nghiêm hỏi.

Cho dù là diễn viên lợi hại hơn nữa, trong thời khắc sinh tử sẽ có biểu hiện thỏa hiệp, trừ khi đối phương thật sự không muốn sống.

Hoa Thiên Mệnh muốn đẩy Mộ Minh Tuyết đến bờ vực sinh tử, để nàng ta chính miệng thừa nhận.

Thật ra nếu như hắn chưa nắm được chứng cứ tuyệt đối, hắn không dám giết Mộ Minh Tuyết.

Trước đây, hắn đã có đánh giá sơ bộ về tính cách của La Chinh.

Thiên phú của La Chinh cao hơn hắn, nhưng tính cách lại khá đơn thuần, luôn tin tưởng người xung quanh.

Người này ở bên cạnh La Chinh lâu như vậy, nếu như hắn tùy tiện giết chết, nhất định sẽ mang đến ảnh hưởng không nhỏ cho La Chinh.

Hắn nhất định phải có được chứng cứ.

Cho nên hắn mới nói sẽ giết Mộ Minh Tuyết, nhưng chẳng qua cũng chỉ là lời nói đe dọa mà thôi.

Chỉ có điều, biểu hiện của Mộ Minh Tuyết còn tốt hơn so với Hoa Thiên Mệnh đã nghĩ.

Cho dù đối mặt với sinh tử, nàng vẫn không hề bối rối, giọng nói còn rất quyết liệt: “Các ngươi giết ta, ta chết oan, rốt cuộc là dựa vào đâu? Chắc hẳn La Chinh sẽ thay ta hỏi ngươi”

Lạc Tích Huyên cau mày, lắc đầu: “Thật ra chỉ cần sưu hồn là được rồi.

Thiên Vị tộc có một biện pháp có thể tiến hành sưu hồn của ngươi mà không làm linh hồn bị tổn thương, chỉ là thời gian lâu một chút, nhưng cuối cùng vẫn sẽ phải lộ chân tướng thôi”

“Được” Mộ Minh Tuyết lạnh nhạt đáp: “Ta có thể phối hợp toàn bộ với các ngươi, nhưng các ngươi phải chứng minh sự trong sạch của ta.

Ta không muốn La Chinh có nghi ngờ vô căn cứ với ta”

Nàng vừa mới nói xong, Hoa Thiên Mệnh bèn bật cười.

Hắn chậm rãi thu Đằng Xà Kiếm lại, nhìn chằm chằm Mộ Minh Tuyết: “Có thể xác định được rồi”

“Xác định cái gì?” Mộ Minh Tuyết hỏi.

“Ngươi là người của bọn họ” Hoa Thiên Mệnh nói một cách tuyệt đối.

“Có ý gì?” Sắc mặt Mộ Minh Tuyết trầm xuống.

“Ngươi thật sự không có bất kỳ sơ hở nào, nhưng…” Hoa Thiên Mệnh tiếp tục nói: “Nhưng không có bất kỳ sơ hở nào lại chính là sơ hở lớn nhất của ngươi.

Ngươi quá bình tĩnh.

Một võ giả Thần Hải Cảnh phi thăng, không có bất kỳ căn cơ hay thứ gì để dựa vào, nhưng đối mặt với sự uy hiếp, ngươi vẫn có thể giữ được bình tĩnh.

Quả thật là một nhân vật có bản lĩnh”

“Ăn nói bừa bãi.

Ngươi muốn nói sao thì nói” Mộ Minh Tuyết lạnh lùng nói.

Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Nhưng ta sẽ không giết ngươi, cũng không vạch trần ngươi với La Chinh.

Mặc kệ ngươi vì lý do gì mà ở bên cạnh La Chinh, nhưng chỉ cần ta tìm được sơ hở, ta sẽ giết ngươi trước tiên”

Mộ Minh Tuyết hừ lạnh một tiếng, thận trọng đỡ La Chinh dậy, trở về tòa nhà.

Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên vẫn đứng bên hồ.

Lạc Tích Huyên nói: “Ta cảm thấy trực tiếp giết nàng ta thì tốt hơn”

“Kết quả sẽ phản tác dụng rất lớn đối với La Chinh” Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Chắc chắn nàng ta cho rằng ta không dám giết nàng ta.

Mà ta cũng không dám thật”

“Nhưng nàng ta ở bên cạnh La Chinh sẽ là phiền phức rất lớn” Lạc Tích Huyên thở dài.

Hoa Thiên Mệnh cười nhạt: “Phiền phức thì nhất định rồi.

Tất cả cứ chờ bước kế tiếp rồi tính sau”

La Chinh mơ thấy một giấc mơ rất ly kỳ.

Giấc mơ này dài tương đương với một đời người.

Hắn mơ mình trưởng thành, không cẩn thận ngã vào một cái hố đen lớn.

Hố đen kia dẫn tới thế giới mặt sau, hắn nhìn thấy tộc trưởng của Vu tộc thượng cổ.

Bỗng nhiên, sấm sét đánh vào đối phương.

Trong nháy mắt, hắn nhìn thấy Ninh Vũ Điệp.

Ninh Vũ Điệp cũng không phải là người hắn có thể tin tưởng sao?

Bi thương vô hình bao trùm khắp cơ thể La Chinh, khiến cho hắn có cảm giác bị thương hại.

Hắn rất không thích cảm giác này.

Hắn không thích tự thương hại chính mình.

Cả một đời sống trong sự sắp đặt, quả thực là một bi kịch.

Khí thế khi xưa của hắn đã sụp đổ trong một đêm, một đi không trở lại.

Khí thế đó được xây dựng dựa trên niềm tin vào chính mình, còn tâm võ đạo thì được xây dựng dựa trên vận may.

Hắn là Thiên Kiêu, là Đạo Tử, là con cưng mà trời đất muốn che chở.

Trên con đường tiến lên này, yêu ma quỷ quái đều phải nhường bước cho hắn, dọn đường cho hắn.

Nhưng tất cả những điều đó đều là giả.

Hắn không phải người được ông trời chọn lựa.

Chỉ là có người cẩn thận dẫn dắt hắn, tạo ra nhiều đường đi nước bước cho hắn, từng bước từng bước một tiến lên, vì một mục đích cuối cùng.

“Ầm ầm!”

Một tiếng nổ đột nhiên vang lên trong đầu.

Dù sao rượu Trọc Hồn cũng có độc tính nhất định.

Cho dù linh hồn La Chinh mạnh mẽ, nhưng sau khi say rượu, vẫn phải có chút di chứng.

Sau khi tỉnh lại, La Chinh phát hiện hắn đang nằm trên giường.

Mộ Minh Tuyết thấy La Chinh đã tỉnh, lập tức rót linh trà từ trong ấm ra.

Linh trà có thể định hồn, có tác dụng giải rượu, nhưng thứ cần giải lại là rượu độc Trọc Hồn…

“Công tử đã tỉnh lại rồi…” Mộ Minh Tuyết cười nói.

Nụ cười vẫn dịu dàng như trước đây, khiến người ta có cảm giác vừa phải.

Đây chính là một nét quyến rũ đặc biệt của Mộ Minh Tuyết, giống như một chén trà xanh tươi mới.

La Chinh vẫn hơi mơ hồ.

Dường như hắn đã quên đi thứ gì đó.

Trước khi ngủ say, hắn rất muốn hỏi một chuyện…

Nhìn thấy Mộ Minh Tuyết, hắn lại càng cố gắng nhớ lại.

Hình như trước khi hắn ngủ say, có nghe Mộ Minh Tuyết và Hoa Thiên Mệnh cãi nhau?

Đó là chuyện không thể nào.

“Ngươi đã nói gì với Hoa Thiên Mệnh?” La Chinh hỏi.

Sắc mặt Mộ Minh Tuyết vẫn bình tĩnh như trước: “Công tử có thể đi hỏi hắn.

Ta không muốn nói” Biểu hiện của nàng còn có chút ấm ức.

“Thế nào?” Nhìn biểu hiện của Mộ Minh Tuyết, La Chinh sa sầm mặt lại.

Chắc sẽ không phải là Hoa Thiên Mệnh bắt nạt nàng đó chứ? Nhưng hắn biết, Hoa Thiên Mệnh làm người rất chính trực, tuyệt đối không nhàm chán đến mức đi bắt nạt Mộ Minh Tuyết.

Huống chi còn có Lạc Tích Huyên ở bên cạnh.

“Không có gì, công tử.

Ta có thể không nói được không?” Mộ Minh Tuyết tỏ ra vô cùng đáng thương.

Thấy biểu hiện của nàng ta như thế, La Chinh cảm thấy rất hoang mang, nhưng hắn không hỏi nữa.

Chuyện này hắn nên đến hỏi Hoa Thiên Mệnh thì hơn.

Nhưng Phong lão đầu mang hắn đến đây, bảo hắn ở đây chờ.

Hắn không biết Hoa Thiên Mệnh đi đâu, chỉ có thể chờ tên nhóc kia xuất hiện rồi lại hỏi.

Phong cảnh ở đây rất hợp lòng người.

Mặc dù tâm trạng La Chinh không tốt nhưng chung quy vẫn có được sự hài lòng khó có được.

Thỉnh thoảng rũ bỏ mọi thứ trong đầu, cùng Mộ Minh Tuyết ra ngoài ngắm hoa.

Ba ngày sau, có người đến.

Những người này đều mặc quần áo đen, đến từ Thiên Vị tộc.

Bọn họ không lên tiếng, chỉ để lại vài thứ rồi rời đi.

Những thứ này đều là dược liệu trân quý, lấy ra bất cứ cái nào cũng có thể thành món được đấu giá cuối cùng trong một buổi đấu giá.

Cho dù La Chinh thường hay nhìn thấy kỳ trân dị bảo nhất, nhưng khi nhìn thấy những dược liệu này thì cũng không nhịn được mà tặc lưỡi.

Quả nhiên, nền tảng của Thiên Vị tộc thâm hậu đến mức hắn khó có thể tưởng tượng được.

Sau khi họ mang đồ đến, lại xuất hiện ba người áo đen dẫn đầu, đều là tu vi Giới Chủ.

Ba người tự giới thiệu một lượt, xem ra là nhân vật quan trọng trong Thiên Vị tộc.

Bọn họ đều tinh thông trị liệu, năng lực thuộc hàng cao cấp trong vũ trụ này.

Một người cầm tay La Chinh, đánh giá một chút, sau đó cau mày: “Bình thường mà nói, sau khi nhúng hai tay vào nước Thái Thanh sẽ không còn sót lại bất cứ thứ gì.

Xương cốt của ngươi không bị ăn mòn, đúng là kỳ tích.

Nhưng cũng đồng nghĩa với việc hai tay của ngươi càng khó chữa trị”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 1 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 1 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box