[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 268 : Bệnh thần kinh (c1336-c1340)
❮ sautiếp ❯Chương 1336: Bệnh thần kinh
Từ mười một người này có thể nhìn ra được chủng tộc nào có tiềm lực lớn nhất của vũ trụ, đó chính là Chư Thần Vô NiệmLiệt Thiên Hàn, Hiên Viên Thần Phong và Cơ Lạc Tuyết đều đến từ bốn gia tộc lớn của Chư Thần Vô Niệm.
Hoa Thiên Mệnh là võ giả phi thăng đến Chư Thần Vô Niệm, nên cũng được xem là một thành viên ở đây.
Riêng bọn họ đã chiếm bốn suất rồi.
Ngoài ra còn có một người của Yêu Dạ tộc, một người của Ma tộc, một người của thánh vực Vạn Phật.
Thảm nhất chính là liên minh Nhân Đạo.
Lần này, liên minh Nhân Đạo chỉ có một Đạo Tử tiến vào tốp ba trăm người.
Mà vị Đạo Tử đó đã bị Liệt Thiên Hàn loại cách đây không lâu, có thể nói là toàn quân bị diệt.
Nhưng La Chinh lại là võ giả phi thăng của thánh địa thuộc liên minh Nhân Đạo, tạm thời được coi là thành viên ở đây.
Bây giờ liên minh Nhân Đạo chỉ có thể trông đợi vào biểu hiện của La Chinh.
Thế cục trên bàn cờ đã trở nên kỳ diệu.
Sau khi cờ đen bóp chết con rồng lớn cờ trắng thì cứ thể tiến thẳng lên, cắt thành chiếm đất khắp bốn phía xung quanh.
Bây giờ, cờ đen đã chiếm thế thượng phong tuyệt đối.
Cảnh tượng này trong mắt rất nhiều Thiên Tôn đương nhiên đã trở thành tình thế cực kỳ bất lợi.
Từ bố cục tổng thể mà suy ra thế cục, Nhân tộc thịnh vượng đã là quá khứ.
Khi con rồng cờ trắng bị giết, quần hùng cắt cứ, đây chính là hiện tại…
Bây giờ, tình thế vô cùng bị động trên ván cờ kia chính là tương lai.
Số cờ trắng quá ít, lại càng bất lợi, đại diện cho nguy cơ lần này sẽ rất nghiêm trọng.
Các Thiên Tôn suy đoán, chỉ sợ trăm người thuộc các chủng tộc trong vũ trụ cũng chẳng còn nổi một.
Cho dù là ba chủng tộc lớn mạnh nhất thì cũng sẽ bị tổn thất nghiêm trọng.
Tình thế này vô cùng khó coi.
Có lẽ sinh linh bị hủy diệt trong vũ trụ sẽ phải được tính bằng con số hàng chục nghìn.
Suy diễn trên bàn cờ thiên địa còn chưa xong, thế cục sau đó có lẽ sẽ còn thay đổi một chút, nhưng cũng có khả năng sẽ hỏng bét thêm.
Cờ trắng mất hết, rất có thể toàn bộ vũ trụ sẽ bị tiêu diệt, diễn kỷ này sẽ sớm kết thúc.
Nhưng bọn họ thân là Thiên Tôn, lại không thể thay đổi được điều gì.
Bởi vì mặc dù số mệnh của bọn họ rất khó tính ra, nhưng dù sao số mệnh cũng đều đã định sẵn.
Cường giả trong vũ trụ sẽ là nhân vật chính trong Đại Thế Chi Tranh, cũng chỉ có bọn họ mới có khả năng thay đổi vận mệnh của thời đại này.
Đương nhiên…
Thiên Tôn bình thường sẽ nghĩ như vậy.
Nhưng một số Thiên Tôn thượng vị tất nhiên sẽ nghĩ khác.
Ví dụ như lão tộc trưởng của Thiên Vị tộc, hay như Nguyên Tội Nguyên Tôn…
Mặc dù bọn họ không được sinh ra trong đại thế này, nhưng cũng là kỳ tài suốt hàng tỉ năm qua.
Cấp độ tìm tòi nghiên cứu của bọn họ đã tiến thêm một bước.
Mệnh số trong Thiên Đạo thật sự không thể phá vỡ?
Thiên Tôn gánh chịu số trời, chẳng lẽ lại cứ phải trói buộc bản thân, không thể trở thành thần?
Đương nhiên những quy tắc này chính là kỷ luật thép trong vũ trụ, nhưng quy tắc chính là dùng để phá vỡ.
Với cấp độ của bọn họ, thứ mà bọn họ thăm dò chính là căn nguyên huyền bí nhất của Thiên Đạo.
Mười một người trên bàn cờ thiên địa đang lẳng lặng chờ ngón tay trên bầu trời.
Không bao lâu sau, ngón tay lại xuyên qua tầng mây, chậm rãi rơi xuống, cầm một quân cờ đen, là Khê Ấu Cầm.
“Cạch!”
Trong nháy mắt, quân cờ của Khê Ấu Cầm đã bị ném xuống bàn cờ.
Hiện tại, trên bàn cờ chỗ nào cũng có thể là nước cờ phân định thắng bại.
Có thể nói, sai một nước cờ có thể loạn cả bàn cờ!
Nhưng mà…
Quân cờ đen lại rơi vào một nơi không quan trọng cho lắm.
Mọi người đều kinh ngạc ra mặt.
Không biết ngón tay kia đặt quân cờ đen ở đây là có ý gì?
Khê Ấu Cầm tinh thông cầm kỳ thi họa.
Nàng đứng trên bàn cờ, cũng thấy được nước cờ này có gì đó không ổn, gương mặt không khỏi hiện lên nét kinh ngạc.
Rất nhanh, ngón tay kia lại hướng về phía một quân cờ khác.
Chư Thần Vô Niệm, Hiên Viên Thần Phong.
Cho dù là ai thì khi biết được đối thủ của mình là Hiên Viên Thần Phong, sắc mặt cũng sẽ không tốt được, phần lớn đều cho rằng mình xui xẻo.
Vậy mà lúc này, mọi người lại nói Khê Ấu Cầm thật may mắn.
Bởi vì quân cờ trắng cũng rơi vào một nơi kỳ lạ.
Nơi hai quân cờ này rơi xuống cũng không phải là vị trí ăn quân của đối phương nên thành ra không xuất hiện cuộc chiến loại bỏ.
Nếu hai bên không muốn chiến đấu, cứ trực tiếp nhận thua là được.
Khê Ấu Cầm nhẹ nhàng bước xuống quân cờ, giẫm chân trên bàn cờ.
Đối với Khê Ấu Cầm, có thể nói khi nàng đứng đây là đã hoàn thành sứ mệnh mà sư phụ giao cho.
Sư phụ cũng không gây áp lực quá lớn cho nàng.
Huống chi trận chiến này cũng không phải trận chiến loại bỏ.
Bảo một người lúc nào cũng lười biếng như nàng phát huy hết mình là một chuyện rất khó.
Cho nên, nàng lướt trên bàn cờ, nở một nụ cười xinh đẹp, định nhận thua.
Trên thực tế, đại đa số mọi người cũng có thể đoán ra được quyết định của Khê Ấu Cầm.
Đối mặt với Hiên Viên Thần Phong, nhận thua là lựa chọn sáng suốt nhất.
Nhưng nàng vừa định mở miệng, Hiên Viên Thần Phong đã nói trước: “Ấu Cầm cô nương, có thể giao đấu với nàng ở đây, Thần Phong ta cảm thấy rất vinh hạnh”
“Sao?” Khê Ấu Cầm chớp mắt, nhìn Hiên Viên Thần Phong đang mỉm cười cách đó không xa: “Ta không có ý định giao đấu với ngươi, ta muốn nhận thua”
“Không được” Hiên Viên Thần Phong ngăn lại ngay.
“Vì sao?” Khê Ấu Cầm cảm thấy kinh ngạc.
Nàng đã nhận thua rồi mà cũng không được sao?
Hiên Viên Thần Phong cười nói: “Ấu Cầm cô nương, cô nương có biết bàn cờ thiên địa này dùng để dự đoán thế cục vũ trụ trong tương lai không?”
“Ừm” Mặc dù nàng mơ hồ biết được ngụ ý chung của bàn cờ này, nhưng nàng lại không quá quan tâm đến nó.
Là một cô gái, chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu là thỏa mãn lắm rồi.
Mấy thứ ngổn ngang trong vũ trụ kia chẳng liên quan đến nàng.
Thấy phản ứng lạnh nhạt của Khê Ấu Cầm, sắc mặt Hiên Viên Thần Phong cũng hơi thay đổi.
Hắn bước vài bước sang một bên bàn cờ, nói: “Hiên Viên Thần Phong ta từ nhỏ không chỉ tu luyện võ đạo, mà tinh thuật, chiêm thuật… cũng đã từng tìm hiểu.
Nàng nhìn đi, kiếp tranh đó là do nàng tạo ra”
Hiên Viên Thần Phong chỉ vào một quân cờ đen, là vị trí của một vị Thiên Kiêu đã bị Khê Ấu Cầm loại bỏ trước đây.
Khê Ấu Cầm không lên tiếng, chỉ dùng sắc mặt kỳ quái nhìn Hiên Viên Thần Phong.
Trong lòng nàng cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Hắn nói với nàng những thứ này chẳng khác nào ông nói gà bà nói vịt.
Nhưng nàng cũng không định tranh cãi với hắn.
Nói xong, Hiên Viên Thần Phong lại chỉ vào một hướng khác: “Nơi này có ba lối thoát tiên*, một kiếp tranh, đều do Hiên Viên Thần Phong ta bố trí.
Nếu nơi này được dẫn xuất lần nữa, chính là sự tương liên giữa ta và ngươi”
* Thoát tiên, kiếp tranh: Đều là những nước đi trong cờ vây.
Lúc trước, khi nghe Hiên Viên Thần Phong nói vậy thì không chỉ Khê Ấu Cầm nghe không hiểu, mà những người còn lại cũng giống như lọt vào đám sương mù.
Tuy nhiên, sau khi hắn giải thích như vậy, một số người đã dần dần hiểu ra.
Hiên Viên Thần Phong đột nhiên ngẩng đầu, nhìn đám mây mù trên bầu trời, không biết là hắn đang nói chuyện với Khê Ấu Cầm hay là cô gái thần bí đang ẩn mình trong Thiên Đạo kia: “Nếu ta đoán không sai thì hai quân cờ một đen một trắng này chính là ‘triêu thiên sách nhị’, từ đó đi tiếp thì chính là bọ ngựa bắt ve, hoa đào song tinh, ha ha…”
Sau đó, hắn im lặng không nói nữa.
Lời này của hắn chính là nói cho người trong toàn bộ vũ trụ này biết.
Một số người có trí tuệ, sau khi nghe Hiên Viên Thần Phong nói xong thì mắt bỗng sáng lên.
Không ít Thiên Tôn có ánh mắt không khỏi tán thưởng khi nhìn Hiên Viên Thần Phong.
“Không hổ là nhân tài kiệt xuất của vũ trụ.
Đại Thế Chi Tranh lần này cần gì tranh đấu nữa, hắn chính là người đứng nhất…”
“Hổ thẹn, thân là Thiên Tôn, sống cũng đã trăm triệu năm, vậy mà ta còn kém một bước, tầm nhìn còn chẳng bằng hắn”
“Ha ha, Thần Phong con ta, quả nhiên không làm ta thất vọng”
Cùng lúc đó, giọng nói của các vị Thiên Tôn vang lên.
Lời khen ngợi của bọn họ được truyền khắp vũ trụ qua Thét Lệnh.
Nhưng âm thanh này lại không thể truyền vào trong chiến trường mộng ảo, thế nên mười một người ở đây tất nhiên không nghe thấy.
Khê Ấu Cầm chớp mắt.
Nếu nói về cờ vây thì nàng hiểu, nhưng thông qua bàn cờ để suy tính số mệnh thì nàng lại chẳng biết chút nào.
“Chẳng biết ngươi nói cái gì nữa, tạm biệt”
Bên kia Hiên Viên Thần Phong vừa mới dõng dạc nói, bên này Khê Ấu Cầm đã quay đầu bước đi, trở lại trên quân cờ của mình, xem như nàng đã từ bỏ trận thi đấu này.
“Khoan đã…” Hiên Viên Thần Phong nào biết Khê Ấu Cầm lại quay đầu rời đi như thế, nên hắn lập tức lên tiếng ngăn lại.
Khê Ấu Cầm quay đầu lại, vẻ mặt không kiên nhẫn: “Muốn nói gì thì nói thẳng đi, ta chẳng hiểu gì về tính toán số mệnh cả”
“Ta muốn nói, xu thế của ván cờ này không những chỉ ra tình thế đang hỗn loạn của vũ trụ, mà còn có ý nghĩa rằng mười một người chúng ta là nhân vật chính trong vũ trụ này, gặp nhau chính là số mệnh.
Quân cờ của nàng đã chặn quân của ta, vậy trong đại thế này nàng cũng chính là người của ta” Lúc này, Hiên Viên Thần Phong “phiên dịch” lại cho Khê Ấu Cầm một lần, gương mặt đầy tự tin.
Nghe xong, Khê Ấu Cầm nhìn chằm chằm Hiên Viên Thần Phong, hơi sững sờ.
Sắc mặt Hiên Viên Thần Phong rất lạnh nhạt, mày rậm mắt to, khí khái phi phàm, chính là mỹ nam trong mắt trăm nghìn thiếu nữ.
Hắn rất muốn nhìn xem phản ứng của Khê Ấu Cầm thế nào.
Nhưng Khê Ấu Cầm chỉ im lặng, sau đó bật ra ba chữ: “Đồ thần kinh”
Chương 1337: Kiếm trận Lục Thần
Trong thế lực Nhân tộc, danh tiếng của Hiên Viên Thần Phong rất lớnTừ nhỏ, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, dựa vào thiên phú của mình mà được Hiên Viên gia thừa nhận, hoàn thành một trận đấu lội ngược dòng đẹp mắt, trở thành một Đạo Tử.
Nhưng đến nay hắn vẫn chỉ một thân một mình, không hề có hồng nhan nào làm bạn.
Cũng không biết có bao nhiêu cô gái xinh đẹp nguyện ý gả cho hắn, nhưng hắn lại cứ một mực vùi đầu vào võ đạo, chưa từng liếc nhìn xung quanh lấy một cái.
Lúc này, trước mặt toàn bộ người trong vũ trụ, hắn lại trắng trợn tỏ tình với Khê Ấu Cầm, khiến mọi người không khỏi xôn xao.
Sau khi cuộn tranh này bày ra trước mắt, Khê Ấu Cầm và La Chinh đứng cùng một chỗ.
Dù sao cũng đang trong giai đoạn đánh cờ, nên biểu hiện không thể quá thân mật.
Nhưng các võ giả bên trong cuộn tranh lại thấy Khê Ấu Cầm dựa sát vào La Chinh như một cặp tình nhân.
Cho nên, dù là Đạo Tử bị loại hay chưa bị loại, ai nấy cũng đều cảm thấy quái lạ.
Hiên Viên Thần Phong đúng là lợi hại, dám nói như vậy trước mặt La Chinh…
Tuy suy tính của Hiên Viên Thần Phong rất có lý.
Nhưng dù sao Khê Ấu Cầm cũng là người phụ nữ của La Chinh.
Hành động này quá không ổn.
Huống chi, trời đất bao la, chỗ nào không có cỏ thơm? Với địa vị của Hiên Viên Thần Phong, đừng nói hậu cung ba nghìn, muốn có ba mươi nghìn, ba trăm nghìn cũng không khó.
“Ha ha, khẩu vị của tên Thần Phong này đúng là đặc biệt” Liệt Thiên Hàn mỉm cười nói với Cơ Lạc Tuyết, giọng nói có vẻ hơi chói tai.
Hắn và Cơ Lạc Tuyết biết rất rõ Hiên Viên Thần Phong.
Thái độ của Hiên Viên Thần Phong về mặt tình cảm rất quái gở, dường như không tin tưởng vào phụ nữ.
Không phải hôm nay hắn uống lộn thuốc đấy chứ?
Cơ Lạc Tuyết khẽ nhăn mày.
Hiên Viên Thần Phong nói rất hùng hồn, lấy số mệnh làm lý do, nhưng dù sao người ta cũng là hoa đã có chủ, cho dù số mệnh có là như vậy thật đi nữa thì cũng không cần mở miệng nói thế chứ?
Nhưng một câu “đồ thần kinh” của Khê Ấu Cầm cũng cực kỳ không nể mặt ai.
Nói xong, nàng đi thẳng đến chỗ quân cờ màu đen của mình.
“Ấu Cầm cô nương, xin dừng bước” Hiên Viên Thần Phong đã bước lên trước một bước, chẳng khác nào cơn gió quét qua, chớp mắt đã đến trước mặt Khê Ấu Cầm, như muốn ngăn Khê Ấu Cầm rời đi.
Lúc này, Khê Ấu Cầm bỗng quay người, mái tóc dài bay lên, bốn bóng kiếm bắn ra.
“Soạt soạt soạt soạt…”
Bốn bóng kiếm này chỉ là ảo ảnh, cũng không phải kiếm thật.
Mặc dù chỉ là ảo ảnh, nhưng lại có sát ý chất chứa bên trong.
Trường Đằng Kiếm, Phật Hoàng Kiếm, Trọng Dương Kiếm, Thiên Nha Kiếm…
Bốn kiếm tạo thành trận kiếm ác liệt nhất thời thượng cổ, kiếm trận Lục Thần.
Bốn thanh kiếm không tồn tại trong Thiên Đạo này.
Khi Khê Ấu Cầm tu luyện, nàng đã phải dựa vào bí bảo của Tử Cực giới là bia trận mới ngộ ra được kiếm trận đó.
Khi bốn thanh kiếm vừa xuất hiện, chúng đã phác họa ra từng đường vân dài nhỏ xung quanh nàng.
Những đường vân này cực kỳ kiên cố, không hề có chút mượt mà.
Bình thường, cũng chỉ có tuyệt sát trận mới sinh ra những đường vân như thế.
Bình thường khi bố trí kiếm trận đều chừa lại đường sống, nhưng có những kiếm trận thậm chí còn không chừa lại con đường sống.
Cho nên, rất nhiều người khi phá kiếm trận đều muốn tìm con đường sống, xem như tìm sơ hở của kiếm trận…
Người tạo ra kiếm trận không thích để lại đường sống, bởi dù sao đường sống càng nhiều thì sơ hở cũng càng lớn.
Muốn tạo thành được kiếm trận thì nhất định phải có con đường sống chết luân hồi trong đó, như vậy mới có thể liên thông trước sau, hoặc có thể nói là bắt buộc phải vậy.
Ví dụ như kiếm trận Tiểu Tử Hà của Khê Ấu Cầm, trong đó cũng có đường sống, nhưng công kích của kiếm trận này dày như mưa, ép đường sống xuống mức thấp nhất, người thường rất khó mà tìm ra.
Kiếm trận Lục Thần không hề có đường sống, chỉ có đường chết, hay còn gọi là tuyệt sát trận.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao kiếm trận Lục Thần có thể trở thành kiếm trận ác liệt nhất.
Khi kiếm trận Lục Thần vừa xuất hiện, trên mặt rất nhiều Thiên Tôn đều hiện lên vẻ nghiêm trọng.
“Tại sao Tử Cực giới lại xuất hiện một nhân vật như thế?”
“Âm Thể Tử Cực nhất phẩm ư? Lại còn bị lão thái bà Vô Định kia bắt được nữa chứ”
“Khó trách nàng ta có thể đi đến giai đoạn này.
Khó trách…”
Cảm giác tồn tại của Tử Cực giới trong vũ trụ không cao.
Trong Tử Cực giới toàn là nữ, nhân số cũng không nhiều.
Huống chi bọn họ không có ý định xưng bá.
Cho nên, rất nhiều thế lực lớn trong vũ trụ rất ít khi chú ý đến Tử Cực giới.
Chỉ là ít chú ý nhưng không có nghĩa là bọn họ coi thường.
Dù sao Tử Cực giới cũng có truyền thừa của thần.
Chỉ tiếc rằng truyền thừa này chỉ hạn chế ở những người có Âm Thể Tử Cực, võ giả bình thường căn bản không thể nào tận dụng được.
Kiếm trận ác liệt nhất này cũng không chỉ có tiếng trong vũ trụ, mà còn là toàn bộ Thần Vực.
Nếu không, tại sao nó lại có danh xưng là kiếm trận Lục Thần?
Bốn thanh kiếm bắn ra, tạo thành kiếm trận.
Ánh mắt Hiên Viên Thần Phong bỗng lóe lên như ánh mặt trời.
“Vèo”
Cảm nhận được nguy cơ, Hiên Viên Thần Phong nhanh chóng lui lại.
Đó chính là nguy cơ sống chết.
Thân là Đạo Tử đứng đầu, Hiên Viên Thần Phong nhạy cảm với nguy cơ hơn người bình thường nhiều.
Cũng chính vì nhạy cảm nên hắn càng có thể cảm nhận được sự đáng sợ của kiếm trận ác liệt nhất này.
Trong nháy mắt, Hiên Viên Thần Phong đã lui ra xa khoảng trăm trượng, đồng thời vào trạng thái lâm chiến.
Con ngươi của hắn đã phủ một tầng màu đỏ.
Từ lúc tiến vào chiến trường mộng ảo cho đến nay, Hiên Viên Thần Phong chưa từng ra tay nghiêm túc.
Cho dù bị Liệt Thiên Hàn đánh bại, nhưng chẳng qua đó cũng là bị mưu kế của Liệt Thiên Hàn lừa gạt rồi bị quy tắc Thiên Đạo giết chết mà thôi.
Khi đó, hắn không hề có cơ hội thể hiện thực lực của mình, hoặc có thể nói là hắn khinh thường việc phô bày thực lực thực sự của bản thân.
Nhưng…
Kiếm trận Lục Thần mà Khê Ấu Cầm vừa mới bố trí lại khiến Hiên Viên Thần Phong coi trọng.
Đám Đạo Tử trên quân cờ nhìn thấy kiếm trận đều im lặng không nói.
Thực lực Khê Ấu Cầm thể hiện ra lúc trước cũng không mạnh.
Đương nhiên kiếm trận Tiểu Tử Hà rất tinh diệu, nhưng đối với đám Đạo Tử này thì cũng không đáng nhắc đến.
Cho nên, bọn họ không hề coi Khê Ấu Cầm là đối thủ của mình.
Thật ra, bao gồm cả La Chinh, bọn họ cũng đánh giá hắn không cao.
Mặc dù trước đây La Chinh đã đánh bại Quý Liên Sinh, nhưng thần đạo Mộng của Quý Liên Sinh chẳng có gì lợi hại.
Nếu không tìm ra được vật dẫn thì thần đạo Mộng của nàng là vô địch.
Nhưng một khi tìm được thì mọi người lại có thể đánh bại nàng chỉ trong nháy mắt.
Đây không phải là biểu hiện của thực lực, cùng lắm thì thực lực của La Chinh cũng chỉ được xếp vào hàng Thiên Kiêu đứng đầu mà thôi, chênh lệch với các Đạo Tử vẫn còn kém xa.
Chỉ có điều, sau khi Khê Ấu Cầm thi triển kiếm trận Lục Thần, quả thật đã khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.
Sự kinh ngạc này đến từ sát ý giết người trong thần kiếm Sát Lục.
Sát ý này thậm chí có thể được gọi là đạo uẩn.
Phải chăng Khê Ấu Cầm cũng đã mở ra được hết hoa sen đại thừa, cũng là Đạo Tử sao?
Bốn thanh kiếm ảo kia chậm rãi bay bên cạnh Khê Ấu Cầm.
Nàng thản nhiên nhìn Hiên Viên Thần Phong cách đó không xa: “Đùng có đến gần ta”
Dứt lời, nàng nhẹ nhàng nhảy lên quân cờ của mình, chọn nhận thua.
Trận chiến này, Khê Ấu Cầm bại.
Nhưng Hiên Viên Thần Phong vẫn đứng im tại chỗ, sắc mặt không được tự nhiên.
Không nói đến trước đó hắn đã nói thẳng số mệnh mà mình suy diễn, mà vừa rồi hắn cũng bị kiếm trận ép phải lùi lại, đúng là khá chật vật.
Hắn chính là Đạo Tử đứng đầu.
Người mạnh nhất trong thế hệ trẻ hiện nay, nào đã sợ ai bao giờ?
Nhưng sát ý phát ra từ kiếm trận kia quá kinh khủng.
Cho dù bây giờ nhớ lại, hắn vẫn cho rằng lựa chọn của mình là chính xác.
Hiên Viên Thần Phong chưa chắc đã không phá được kiếm trận ấy, nhưng nếu bị kiếm trận kia bao vây, chỉ sợ hắn sẽ chết ngay lập tức.
Đến bây giờ, hắn vẫn cho rằng như vậy.
Cô gái này…
Hắn cho rằng suy tính của mình là chính xác.
Rõ ràng Khê Ấu Cầm là người được trói buộc với hắn, nhưng nàng lại không tin.
Lúc này, hắn khẽ ngẩng đầu nhìn người đang ở trên một quân cờ cách đó không xa, La Chinh.
La Chinh đang lạnh nhạt nhìn Hiên Viên Thần Phong, ánh mắt vẫn bình tĩnh lạ thường, chỉ là dưới sự bình tĩnh đó có một ẩn ý sâu xa.
Hai người không nói với nhau lời nào.
Hiên Viên Thần Phong chỉ hừ một tiếng, sau đó trở lại quân cờ của mình.
Chương 1338: Không thể coi thường Khổ Đăng
Trước đây, La Chinh cũng không có ác cảm gì với Hiên Viên Thần PhongTrên thực tế, hai người cũng chưa va chạm với nhau lần nào.
Nhưng lần này, hắn ta lại tán tỉnh Khê Ấu Cầm ngay trước mặt mình, đúng là chẳng coi mình ra gì.
Mặc dù Khê Ấu Cầm vẫn chưa được rước về, nhưng dù sao nàng vẫn là người phụ nữ của hắn.
Trên rất nhiều phương diện, biểu hiện của La Chinh đều cực kỳ độ lượng, nhưng sao hắn lại có thể để người khác có ý đồ tơ tưởng với người phụ nữ của mình chứ?
“Chẳng ra làm sao!”
Khê Ấu Cầm giẫm lên quân cờ, bĩu môi nói một câu.
Đương nhiên nàng không tin vào lời giải thích về số mệnh của Hiên Viên Thần Phong, nhưng trong lòng nàng hơi hoảng sợ.
Nàng sợ vận mệnh của mình sau này thật sự sẽ xảy ra như những gì Hiên Viên Thần Phong đã nói.
Hiên Viên Thần Phong suy luận số mệnh của nàng trên bàn cờ thiên địa, nhưng lại không suy ra được mệnh số của La Chinh.
Nếu lời hắn nói là thật, La Chinh sẽ như thế nào?
“Người điên thì sẽ chỉ nói mấy lời điên khùng mà thôi, nàng đừng bận tâm”
“Ta không bận tâm” Khê Ấu Cầm nháy mắt.
Nàng sợ La Chinh khó chịu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nhẹ nhõm của La Chinh, nàng cũng cảm thấy yên tâm.
Có điều nàng lại không biết rõ suy nghĩ trong lòng người đàn ông của nàng.
Người đàn ông có thể chịu áp lực lớn từ nhiều phương diện, nhưng duy chỉ có điểm này là không thể dễ dàng độ lượng.
Nhìn bề ngoài thì có vẻ La Chinh rất ung dung, nhưng trong lòng lại sớm nổi sát ý với Hiên Viên Thần Phong.
Trận chiến đầu tiên đã kết thúc bởi Khê Ấu Cầm chủ động nhận thua, nhưng vì không có cuộc chiến loại bỏ nên hiện tại vẫn là mười một người.
Trận chiến thứ hai nhanh chóng được triển khai.
Như Hiên Viên Thần Phong đã đoán, hai quân cờ trong trận chiến thứ hai vẫn đi vào một vị trí khó hiểu, không phải trạng thái loại bỏ.
Lúc này, thắng bại trên bàn cờ rất quan trọng, nhưng hai bên đen trắng cũng không dính dáng gì đến nhau mà lại sắp xếp bố cục lần nữa.
Trận chiến tiếp theo là trận chiến giữa Liệt Thiên Hàn và Khôi Chiến của Ma tộc, cũng là Đạo Tử duy nhất của Ma tộc.
Khi các Đạo Tử giao đấu với nhau thì sẽ rất dữ dội.
Chỉ cần tiến thêm một bước thì sẽ lấy được bàn thần cách, tất cả mọi người đều cẩn thận từng li từng tí.
Liệt Thiên Hàn rất mạnh, nhưng Khôi Chiến cũng là Đạo Tử của Ma tộc, hai bên đều thầm cảnh giác.
Nhưng sau khi lên giao đấu, hai bên đều chờ đối phương nhận thua…
Thật ra bên nào nhận thua cũng chỉ ảnh hưởng đến thế cục chứ không ảnh hưởng gì đến bản thân bọn họ.
Nhưng võ giả nào đã bước vào đây thì lại không muốn thua về mặt khí thế.
Bản tính của Liệt Thiên Hàn vốn rất kiêu ngạo, biết Hiên Viên Thần Phong lợi hại hơn mình một bậc, cho nên hắn đã lừa giết Hiên Viên Thần Phong một lần.
Thế nên bây giờ làm gì có chuyện hắn chủ động nhận thua?
Đạo Tử Khôi Chiến của Ma tộc lại càng thấy việc nhận thua là một sự sỉ nhục.
Cả hai giằng co một hồi, cuối cùng cũng ra tay thật.
Đây là trận giao đấu đầu tiên giữa hai Đạo Tử.
Liệt Thiên Hàn lấy Lang Nha Ảnh – thần khí chí tôn của Liệt gia ra.
Đây là thần binh xếp thứ mười một trên bia hoàn vũ vạn linh.
Thực lực Khôi Chiến không hề yếu, mặc dù lượng thiên tài Ma tộc không nhiều, nhưng Khôi Chiến tuyệt đối là người giỏi nhất trong số đó.
Cũng may hai vị Đạo Tử này đều biết rõ, bọn họ càng giao đấu quyết liệt thì lại càng có lợi cho chín người còn lại.
Nếu chẳng may trận tiếp theo là trận loại trực tiếp mà lại chọn trúng một trong hai người bọn họ, khi đó lá bài tẩy của họ đã bại lộ, tỷ lệ thắng sẽ bị giảm đi.
Cuộc chiến đánh được một nửa thì Liệt Thiên Hàn đã áp chế được Khôi Chiến.
Mặc dù Khôi Chiến hoàn toàn không muốn nhận thua, nhưng để giấu thực lực của mình, lúc này gã cũng chỉ có thể nhận thua.
Trận chiến này, Liệt Thiên Hàn thắng.
Quả nhiên mọi việc diễn ra đúng như hai người đã lo lắng, trận chiến thứ ba chính là cuộc chiến loại bỏ trực tiếp, hơn nữa còn chọn trúng Khôi Chiến.
Khi Khôi Chiến bị bắt lên bàn cờ thiên địa lần nữa, toàn bộ người Ma tộc đều chửi ầm lên.
Vừa rồi Khôi Chiến chủ động nhận thua, Ma tộc đều cho rằng chỉ cần Khôi Chiến nằm trong tốp mười hạng đầu là ổn, bởi dù sao tỷ lệ chọn trúng Khôi Chiến lần hai cũng không lớn.
Nếu có người bị loại trong cuộc chiến loại bỏ, vậy chắc chắn Khôi Chiến sẽ có thể lấy được một bàn thần cách.
Nhưng không ai ngờ được rằng Khôi Chiến vừa mới nhận thua đã bị bắt xuất chiến lần hai.
Lại còn là trận chiến loại bỏ trực tiếp.
Đối thủ của gã là Khổ Đăng, một tiểu hòa thượng da trắng nõn, diện mạo không có gì thu hút, là Đạo Tử duy nhất của thánh vực Vạn Phật, thần đồng chuyển thế của núi Linh Ẩn.
Trên thế giới này, rất ít võ giả không bị hôn mê khi còn đang trong bụng mẹ.
Đa số võ giả khi chuyển thế, ký ức sẽ hoàn toàn mất đi.
Nhưng trong núi Linh Ẩn là ngôi chùa đứng đầu vũ trụ, tất nhiên cũng có đủ người tài giỏi.
Khổ Đăng chuyển thế, khi đầu thai đã bắt đầu vận động cả ngày, điên cuồng hấp thu chân khí Tiên Thiên, vừa sinh ra đã biết nói chuyện, được ba tháng thì đã bắt đầu tu luyện, một tuổi đã đột phá Tiên Thiên Cảnh.
Khổ Đăng rất kiệm lời, cảm giác tồn tại của người này rất thấp, rất ít người để ý đến hắn.
Nói đến đánh giá thực lực của Đạo Tử thì trong suy nghĩ của mọi người, thực lực của Khổ Đăng không mạnh hơn La Chinh bao nhiêu, có thể nói là xếp hạng bét.
Lúc đầu Khôi Chiến cũng không vui lắm, nhưng khi phát hiện đối thủ của mình là tên tiểu hòa thượng này thì trong lòng lại cảm thấy vui hơn mấy phần.
Cảm giác tự tay loại bỏ tên nhóc này cũng không tệ.
Nhưng chẳng ai ngờ, tiểu hòa thượng da trắng nõn này lại sử dụng Phật quang, giết chết Khôi Chiến chỉ trong mười tích tắc một cách rất dễ dàng.
Cảnh tượng này khiến các Đạo Tử khác bắt đầu cảnh giác.
Khổ Đăng thật sự có được thực lực nghiền ép các Đạo Tử.
Trong chùa Linh Ẩn, Phật quang chiếu rọi khắp nơi, hương khói lượn lờ.
Thánh vực Vạn Phật không để ý đến cuộc chiến trong cuộn tranh.
Trên ngọn núi chính của chùa Linh Ẩn, mấy chục nghìn tăng nhân sắp thành một đại trận chỉnh tề, khoanh chân ngồi tĩnh tọa trước đại điện.
Một số người nhắm mắt, nhưng tuyệt đại đa số đều đang nhìn vào cuộn tranh trên đỉnh đại điện.
“Khổ Đăng đã thắng Đạo Tử của Ma tộc…”
“Đạo Tử Ma tộc thôi mà, chẳng đáng tự hào.
Mục tiêu của Khổ Đăng là ba vị trí đầu.
Cho dù là Hiên Viên Thần Phong thì cũng có thể đánh bại!”
“A di đà phật, các vị đừng quên mình là người xuất gia, không oán không ghét…”
Thánh vực Vạn Phật lấy chùa Linh Ẩn làm ngôi chùa cao quý nhất.
Tất cả các chùa miếu khác đều do núi Linh Ẩn quản lý.
Mặc dù thế lực của bọn họ rất cường đại, nhưng lại cực kỳ khiêm tốn, rất ít khi tham gia vào các cuộc tranh đấu bên ngoài.
Mấy năm qua, bọn họ lấy việc tu sinh dưỡng tin làm chủ.
Cho nên trong mắt người ngoài, núi Linh Ẩn hơi thần bí một chút.
Về phần Ma tộc, lúc này bọn họ càng mắng càng hăng.
Suýt chút nữa thì Đạo Tử duy nhất của Ma tộc có thể lấy được bàn thần cách rồi, thế mà lại bị loại.
Cũng khó trách trong lòng bọn họ lại cảm thấy mất cân bằng.
Nhìn vào trong cuộn tranh, ngoài Khinh Ngữ ra thì toàn bộ đều là võ giả Nhân tộc, bảo làm sao Ma tộc bọn họ có thể cân bằng được?
Một số Giới chủ Ma tộc còn vận dụng Thét Lệnh mà bọn họ rất quý để phát tiết nỗi bất mãn trong lòng mình, gào thét khắp vũ trụ.
Nhưng cho dù bọn họ có làm gì thì cũng chỉ có thể giương mắt mà nhìn.
Một người đã bị loại, chỉ còn lại mười người.
Như vậy, mỗi người ở đây đều có thể nhận được một bàn thần cách.
May mắn giành được một bàn thần cách nên ai nấy đều hy vọng có thể tiến thêm một bước, tiến vào ba vị trí đầu.
Nhưng cuộc chiến tiếp theo lại là cuộc chiến của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, đối thủ của hắn chính là La Chinh.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bị ném xuống bàn cờ.
Khi hắn nhìn thấy bàn tay ngọc ngà kia chụp về phía La Chinh, khóe miệng hắn nhếch lên, nở nụ cười hài lòng.
“Cũng không tệ.
Ta chờ giây phút này lâu lắm rồi” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Trong đại sảnh Nhân Quả, hắn đã bị thua thiệt, lỗ lớn bởi La Chinh.
Lúc trước, hắn còn lo người khác sẽ loại La Chinh mất, không ngờ trận đấu này hắn lại gặp được La Chinh.
Chỉ tiếc trận đấu trước không phải là trận đấu giữa hắn và La Chinh.
Bây giờ, cho dù hắn đánh bại được La Chinh thì La Chinh vẫn nhận được một bàn thần cách.
Nghe Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nói vậy, La Chinh chỉ cười khẩy, sau đó lấy Sát Lục Thánh Thương ra.
Trong cuộc chiến với Đạo Tử, La Chinh không dám khinh thường dù chỉ một chút nào.
Chương 1339: Chí bảo hỗn độn
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đứng yên tại chỗ, nhìn chăm chú vào động tác của La Chinh, vẻ chế giễu hiện trên gương mặtHắn cho rằng, La Chinh có thể đứng trước mặt hắn chủ yếu do may mắn, thêm vào đó là nhờ có thanh Sát Lục Thánh Thương của Yêu Dạ tộc mà thôi.
“Người rèn ra thương này cũng có ý tưởng lắm.
Nếu dung hợp ưu điểm của hai thần mộc lớn này thì uy lực của nó có thể phát huy đến cực hạn” Thanh kiếm tối màu nói với hắn: “Nhưng cả bốn thần mộc lớn đều rất khổng lồ, còn thứ này dù sao cũng chỉ là một đoạn của bốn thần mộc đó mà thôi, chẳng qua là có chút linh tính.
Vũ khí trong Thiên Đạo này vốn đã không đủ.
Rễ của thần mộc có thể sinh trưởng ở ngoài không gian, hấp thu khí hỗn độn vô tận.
Không còn được khí hỗn độn nuôi dưỡng, thần mộc thì cũng chỉ là gỗ mục mà thôi, ha ha.
Cứ yên tâm mà giết hắn một cách tàn bạo đi, cho hắn biết chênh lệch thực sự là thế nào”
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu mỉm cười gật đầu.
Thanh kiếm tối màu này không chỉ là vũ khí của hắn, mà còn là bạn, là sư phụ.
Có thể nói, không có thanh kiếm này thì sẽ không có Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bây giờ.
“Hình như La Chinh đã từng có mâu thuẫn với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu?”
“Ha ha, trận chiến này ta không coi trọng La Chinh lắm.
Ta thấy La Chinh cũng không phải người chuyên dùng thương, chẳng qua nhờ vào sự sắc bén của Thánh Thương mới đi được tới bước này mà thôi.
Gặp phải Đạo Tử có bản lĩnh thực sự ắt sẽ phải lộ nguyên hình”
“Thanh kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu rất đặc biệt, ít nhất cũng là thần khí chí tôn, nhưng lại chưa từng có tên trên bia hoàn vũ vạn linh”
“Ngươi chưa nghe à? Trong vũ trụ chúng ta có một số vũ khí rất lợi hại, còn lợi hại hơn giới hạn của bia hoàn vũ vạn linh, cho nên mới không có tên trên đó”
Trên bia hoàn vũ vạn linh đều là vũ khí của vũ trụ này.
Thứ gì vượt ra khỏi vũ trụ thì nó không thể nào ghi chép lại.
Điều này hơi giống với ý chí Đại Thế Giới của La Chinh.
Thứ không phải đến từ Đại Thế Giới ấy thì sẽ không thể tìm được nó trong ký ức.
Thật ra khi Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bộc lộ tài năng của mình trong cuộc thi giữa bốn tộc lớn, không ít người đã chú ý đến thanh kiếm của hắn, thậm chí là cả Thiên Tôn.
Trong cùng thế hệ, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu được coi là cường giả tuyệt đỉnh.
Nhưng trong một vũ trụ với nhiều đại năng như thế, người có thể đoạt được thanh kiếm trong tay hắn tất nhiên không ít.
Nhưng sau khi tiếp xúc với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, các đại năng này lần lượt từ bỏ.
Nguyên nhân trong đó cũng đáng để mọi người nghiền ngẫm.
Bây giờ đại đa số mọi người cũng chỉ đến xem trò vui mà thôi.
La Chinh rất nổi tiếng, còn đắc tội với không ít thế lực lớn, tất nhiên có người mong hắn bị Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu loại bỏ.
Trong con mắt của rất nhiều người sáng suốt, chỗ dựa lớn nhất của hai người chính là binh khí của mình.
Nhưng Sát Lục Thánh Thương chỉ có thể bộc phát ra sức mạnh mạnh nhất khi ở trong tay Huân.
Rõ ràng Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cao hơn một bậc…
Căn cứ vào quan điểm này, rất nhiều người xem trọng Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu hơn.
Về phần La Chinh, hắn dừng bước ở mười vị trí đầu tiên đã là kết quả khá tốt rồi.
Trong giai đoạn này của chiến trường mộng ảo, đã có quá nhiều ngựa ô.
Khê Ấu Cầm và Hoa Thiên Mệnh có lẽ sẽ đi được xa hơn.
Rất nhiều người không hiểu rõ quan hệ giữa La Chinh, Hoa Thiên Mệnh và Khê Ấu Cầm, bọn họ chỉ cho rằng bọn họ quen biết nhau trong giai đoạn hai mà thôi.
Người biết cả ba đến từ cùng một thế lực ở Hạ Giới, có lẽ chỉ có Cửu cung chủ của thánh địa Ngọc Thanh.
“Trận chiến này, La Chinh nắm chắc phần thắng hay không?”
Đạo Tử của liên minh Nhân Đạo đã bị loại, cho nên toàn bộ người trong liên minh chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào La Chinh.
Thật ra ánh mắt của Cửu cung chủ cao hơn Ninh Vũ Điệp không chỉ một bậc, nhưng lúc này thấy La Chinh đối mặt với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, trong lòng y cũng không có niềm tin gì quá lớn.
Ninh Vũ Điệp chỉ lặng lẽ nhìn phu quân của mình.
Nhìn gương mặt bình tĩnh mà thản nhiên của hắn, nàng mỉm cười nói: “Ta tin chàng sẽ thắng”
“Có lý do gì sao?” Cửu cung chủ hỏi Ninh Vũ Điệp.
Ninh Vũ Điệp lắc đầu: “Không có”
Không cần lý do, nàng chỉ tin tưởng mù quáng.
Vấn đề là, từ khi nàng quen biết La Chinh đến nay, hắn chưa từng khiến nàng thất vọng.
Cuộc chiến trên bàn cờ thiên địa chính thức khởi động.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cầm kiếm, đột phá chính diện, lao thẳng đến chỗ La Chinh.
Đối mặt với Sát Lục Thánh Thương, rất nhiều người sẽ nâng cao cảnh giác.
Dù sao trường thương này cũng quá sắc bén.
Nhưng thanh kiếm tối màu đã ra hiệu với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, nó cũng muốn nghiền ép La Chinh.
“Vèo!”
Một bóng người nhỏ gầy lao thẳng đến chỗ La Chinh.
Thân pháp mà Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu thi triển chỉ là thân pháp bình thường, là thân pháp Hoa Mai vẫn thường thấy ở Chư Thần Vô Niệm.
Nhưng không ai dám coi thường Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, bởi vì cái mà hắn dựa vào chính là thanh kiếm thần khí kia.
Khi Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu xông đến được một nửa đường, trên thân thanh kiếm bỗng nhiên lóe lên một luồng ánh sáng màu vàng nhạt, đồng thời tỏa ra uy thế cực kỳ đặc biệt.
“Giết hắn, cho hắn nếm thử uy lực của chí bảo hỗn độn”
Lúc này, ý chí của thanh kiếm đã dung hợp với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.
Đứng trước một cuộc đại chiến thực sự, bản thân Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng sẽ hóa thành một con rối để thanh kiếm tối màu kia khống chế.
Nhưng Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu tự nguyện đón nhận sự khống chế đó.
Qua thời gian làm bạn khá lâu, hắn và kiếm đã hợp làm một thể.
“Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm”
Trong kiếm quang xen lẫn từng luồng ánh sáng tối tăm.
Ánh sáng đó chính là quy tắc hệ Kim rắn chắc nhất, đương nhiên sắc bén vô cùng.
Nhưng điều kỳ lạ chính là nó có ánh sáng tối tăm, mờ mịt.
Ngay cả đám Hiên Viên Thần Phong cũng để ý đến luồng ánh sáng này.
Lông mày của họ đều nhướng lên.
Đây là sức mạnh gì vậy?
Mười Đạo Tử đều là đệ tử chân truyền từ cường giả đỉnh cao trong vũ trụ.
Tầm mắt của bọn họ rất rộng, thậm chí còn cao hơn cả Giới chủ một Đại Giới.
Kiếm này của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng không hề mưu lợi chuyện gì, chỉ là bày ra quy tắc hệ Kim mà thôi.
Đương nhiên nó rất sắc bén, nhưng rất nhiều Thiên Kiêu cũng có thể khống chế được, có lẽ chỉ là quy tắc sâu xa của hệ Kim tầng sáu.
Nhưng ánh sáng tối tăm, mờ mịt đó là cái gì?
Cùng lúc đó trong Quý gia, Quý Nam cũng đã để ý đến ánh sáng tối tăm đó.
Giữa hàng lông mày của nàng xuất hiện một chữ “xuyên” (川) nho nhỏ, ánh mắt không ngừng lóe lên.
Sau khi Quý Liên Sinh thất bại, những cuộc thắng bại trong chiến trường mộng ảo đã không còn liên quan đến Quý gia nữa.
Nhưng đại đa số mọi người vẫn quan sát cuộc chiến giữa các Đạo Tử.
Cho dù chỉ là quan sát, nhưng nếu cảm ngộ được những gì sâu xa trong đó thì đều rất có lợi với bọn họ.
Lúc này, Quý Nam phát hiện ra đoạn Kiến Mộc trong cơ thể mình đang dao động.
Sự dao động đó phát ra là vì đang khát khao?
Tại sao ánh sáng tối tăm đó lại khiến đoạn Kiến Mộc của nàng phát sinh phản ứng như vậy?
Về phần La Chinh, khi nhìn thấy ánh sáng màu xám đó, hắn cũng sững sờ.
Đó là khí tức mà La Chinh biết rất rõ, khí hỗn độn.
Sau khi mở ra biển hỗn độn, La Chinh đã dùng khí hỗn độn để thay thế chân nguyên.
Bí thuật Hỗn Độn không chỉ có một phương pháp là dùng khí hỗn độn, mà còn là từ vạn vật hỗn độn, thuần túy và uy lực hơn so với chân nguyên, có tác dụng tăng cường công pháp của hắn.
Nhưng dù sao nó cũng không phải là một phương pháp được vận dụng đúng chuẩn.
Đây có thể coi là một sơ hở nho nhỏ của sư phụ La Chinh.
Cho dù là sư phụ của La Chinh thì ông cũng chưa từng nghĩ rằng trên đời này sẽ có người tu luyện thành công bí thuật Hỗn Độn.
Liệu rằng trong Thần Vực có công pháp vận dụng khí hỗn độn không?
Có!
Nhưng cho dù là thần thì khi chạm vào khí hỗn độn này cũng sẽ chết, khó mà biến hóa để bản thân sử dụng được…
Thần không thể vận dụng được khí hỗn độn, nhưng có hai thứ lại có thể vận dụng được.
Một là thần mộc, hai là chí bảo hỗn độn.
Giống như thanh kiếm đã nói, mỗi cây thần mộc lớn đều chiếm giữ một phương, tương ứng với bốn phía đông, tây, nam, bắc.
Bốn cây thần mộc này sinh sống dựa vào khí hỗn độn.
Rễ của nó sinh trưởng hàng tỉ năm, phá ra tận ngoài không gian, không ngừng hấp thu khí hỗn độn ở đó.
Cũng chỉ có thể nhờ khí hỗn độn nuôi dưỡng mà thần mộc mới có thể chống đỡ được Thần Vực khổng lồ.
Khí hỗn độn mạnh như thế, đương nhiên sẽ có vị thần nào đó có ý đồ với nó.
Trải qua nhiều năm nghiên cứu, về sau mới ra đời một số đại năng có thiên phú.
Bọn họ đã dùng khí hỗn độn để làm căn nguyên, luyện ra chí bảo hỗn độn.
Bảo bối này hình thành trong hỗn độn nên xét theo một mức độ nào đó thì nó có thể khống chế khí hỗn độn.
Thanh kiếm tối màu của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đến từ Thần Vực, nó cũng chính là một thanh chí bảo hỗn độn.
Mặc dù thanh kiếm này đã bị hư hại, uy lực và linh tính cũng đã giảm xuống mức thấp nhất, nhưng dù sao nó cũng được tạo ra từ hỗn độn, có thể phát ra ánh sáng u tối kia thì cũng không có gì kỳ lạ.
Chương 1340: Ánh sáng màu xám
Nghiêm túc mà nói thì Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm cũng không phải là công pháp của Thần Vực, hoặc có thể nói đây không phải là công pháp tu luyện của thầnTrong Thần Vực không tồn tại hệ thống tu luyện hỗn độn.
Về lý thuyết, công pháp hỗn độn thích hợp cho thần tu luyện cũng không tồn tại, cũng không có vị thần nào sáng tạo ra công pháp này.
Đối với chí bảo hỗn độn là thanh kiếm tối màu kia, khi rèn đúc, nó đã được vận dụng thần thông hỗn độn, tức là “Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm”
Tính khí của thanh kiếm nát này dường như không được tốt lắm.
Lần trước, La Chinh đã lừa giết Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu một lần, cũng tương đương với việc đã chơi nó một lần.
Lần này đối mặt với La Chinh, nó đã thi triển ra thần thông của mình.
“Đây là khí hỗn độn…”
La Chinh sững sờ, sau đó cũng kịp phản ứng lại.
Bây giờ biển hỗn độn trong cơ thể La Chinh càng lúc càng nhiều, cây thế giới cũng đã trồi lên khỏi mặt biển.
Nhờ cuộc rèn luyện ở chiến trường mộng ảo, La Chinh mơ hồ có cảm giác sắp đột phá.
Nếu hắn có thể đột phá Thần Cực Cảnh, có lẽ biển hỗn độn cũng sẽ dần dần được củng cố.
Hỗn độn vốn tồn tại dưới hình thức khí.
Lúc trước, La Chinh đã biết được điều đó thông qua những quyển sách kể về việc ngao du trong hỗn độn của sư phụ.
Nhưng theo thời gian La Chinh tu luyện, khí hỗn độn đã dần hóa lỏng, cũng không biết đã đến trình độ nào trong thế giới cơ thể của hắn?
Vấn đề bây giờ là…
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng nắm khí hỗn độn trong tay?
Không phải sư phụ đã nói, từ xưa đến nay chưa từng có ai tu luyện thành công bí thuật Hỗn Độn sao?
Đến đại năng như sư phụ còn không thể tu luyện được bí thuật Hỗn Độn, thế mà cái tên đối diện này lại có thể thi triển công pháp ẩn chứa hỗn độn!
“Lui!”
Trong lòng đang đầy một bụng thắc mắc, nên La Chinh lựa chọn lui về.
Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm cực kỳ xảo diệu.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu dường như không chuyển hóa khí hỗn độn thành chân nguyên, mà trực tiếp hòa khí hỗn độn với quy tắc hệ Kim, tạo thành một thể.
“Vèo vèo vèo!”
La Chinh không ngừng lui về, hai luồng ánh sáng màu vàng và màu xám không ngừng kéo dài ra, bắn về phía La Chinh.
Đối với ánh sáng màu vàng, cơ thể thần khí của La Chinh có thể chống cự được, nhưng với ánh sáng màu xám được quy tắc hệ Kim kích phát thì dường như có thể xuyên thủng tất cả vậy.
“Vụt!”
“Phụt!”
Lúc này, một luồng ánh sáng màu vàng và màu xám trực tiếp đâm tới người La Chinh.
Ánh sáng màu vàng chưa thể phá được thân thể hắn.
Nhưng ánh sáng màu xám lại có thể xuyên thủng, để lại trên cơ thể một lỗ máu, máu thịt bên trong nhanh chóng rách ra.
“Bát Khúc Phi Yên”
Lúc này, tâm tư của La Chinh cũng bắt đầu chuyển động.
Khí hỗn độn đã mang đến lợi ích rất lớn cho La Chinh.
Trước đây, La Chinh chỉ vận dụng khí hỗn độn trong Thiên Ma Thần Quyền, để khí hỗn độn có được năng lực cắn nuốt mà thôi.
Cân nhắc đến khía cạnh tự vệ, La Chinh cũng bắt đầu vận dụng khí hỗn độn thành lực quy tắc.
Người bên ngoài không biết thế giới bên trong cơ thể hắn chính là biển hỗn độn, càng không biết nó chính là độc dược trí mạng, chạm vào chắc chắn sẽ chết, dù là người thường hay là thần.
Suy cho cùng thì sư phụ hắn có thể ngao du trong hỗn độn vô tận, nhưng trong bí thuật Hỗn Độn lại không đề cập đến đặc tính này.
Lúc này, Hỗn Độn Quy Nhất Kiếm như là một lời nhắc nhở cho La Chinh.
Vì sao hắn lại bỏ gốc lấy ngọn, chuyển hóa khí hỗn độn thành chân nguyên?
Cứ trực tiếp phát ra sức mạnh hỗn độn thì thế nào?
Bản thân La Chinh cũng tu luyện quy tắc hệ Kim, cũng đã ngộ ra được quy tắc sâu xa tầng năm, Kim Cương Hộ Thể.
Nhưng mấy thứ đó cũng không có quá nhiều lợi ích đối với La Chinh, còn chẳng bằng sức mạnh cơ thể của hắn, cho nên hắn rất ít khi vận dụng.
“Trốn? Ha ha, để ta xem ngươi có thể chạy trốn đến đâu.
Không phải trong đại sảnh Nhân Quả ngươi ngầu lắm đấy sao?”
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu quơ thanh kiếm lên, chạy theo La Chinh.
Từ xa nhìn lại, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu giống như một con nhím, ánh sáng màu vàng xám tỏa ra từ trong thanh kiếm chẳng khác nào những cây gai nhọn dồn ép La Chinh.
Mặc dù bàn cờ thiên địa rất lớn, nhưng diện tích cũng có hạn.
Đối với các Đạo Tử, toàn lực để xông qua bàn cờ một trăm nghìn trượng này thì cũng chưa đến một nhịp thở.
Không bao lâu sau, chỉ sợ La Chinh sẽ bị đẩy vào một xó xỉnh nào đó.
Kết quả cuối cùng đã rất rõ ràng, cho dù cơ thể hắn có mạnh hơn nữa thì cũng sẽ bị hai luồng ánh sáng này xuyên thủng.
“La Chinh chắc chắn sẽ thua” Hiên Viên Thần Phong thản nhiên nhìn một cái, sau đó nhắm mắt lại.
Hắn đang suy nghĩ cách phá giải ánh sáng màu xám kia.
Cơ Lạc Tuyết bĩu môi: “Đáng tiếc thật…”
“Mới một chiêu mà đã rơi vào tình huống như thế, chẳng có gì đặc sắc” Liệt Thiên Hàn bình luận.
Chưa nói đến chuyện trận chiến giữa La Chinh và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu này có đặc sắc hay không, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu vừa lên đã dùng một chiêu Hỗn Độn Quy Nhất Kiếm để phá chiêu, ép La Chinh phải lui, mà La Chinh thì hoàn toàn không có sức để chống cự.
“Ta đã nói rồi mà, vốn dĩ tên nhóc đó cũng có thực lực, nhưng so sánh với Đạo Tử thì vẫn chênh lệch quá lớn”
“Nhưng dù người ta có bại thì cũng nhận được bàn thần cách.
Ha ha, nhỡ sau này may mắn ập tới thì biết đâu trong Tiên Phủ lại có được thần cách.
Như vậy chẳng phải trực tiếp thành thần rồi sao?”
“Chỉ có thể nói là tên nhóc này quá may mắn.
Thật đáng hâm mộ…”
Trong mắt rất nhiều người, một võ giả phi thăng như La Chinh có thể đi được đến bước này đã cực kỳ may mắn rồi.
Đám thiên tài nòng cốt, thậm chí là Thiên Kiêu của các thế lực lớn nào có kém La Chinh? Thế nhưng bọn họ đã sớm bị loại, chỉ biết đưa mắt mà nhìn.
Thua trong tay Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chính là vinh hạnh của La Chinh.
Khê Ấu Cầm đứng trên quân cờ, Ninh Vũ Điệp duyên dáng yêu kiều đứng trong thánh địa Ngọc Thanh, cả hai đều chăm chú nhìn phu quân của mình.
Chưa đến giây phút cuối cùng thì bọn họ không tin phu quân của mình sẽ thua một cách dễ dàng như vậy.
Hai mắt Hoa Thiên Mệnh sáng lên: “Chúng ta còn chưa giao đấu, ngươi không thể thua được”
“Phụt!”
Cho dù La Chinh đã thi triển Bát Khúc Phi Yên, né tránh những tia sáng như những cái gai đang bắn tới như mưa, nhưng cũng có lúc hắn bị trúng chiêu.
Bị binh khí đâm trúng thì sau khi rút ra nó sẽ để lại một vết thương dài.
Nhưng nếu bị ánh sáng màu xám đâm vào thì sẽ để lại một lỗ máu hình tròn, máu thịt ở đó sẽ hoàn toàn biến mất.
Khi nhìn qua vết thương sẽ không khỏi giật mình, máu tươi cũng sẽ trào ra như nước suối.
“Ha ha, từ bỏ đi.
Ngươi nên cảm thấy may mắn vì đây không như ở bên ngoài, ngươi còn có thể nhặt được cái mạng chó của mình” Biểu hiện của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu càng lúc càng điên cuồng.
Sau khi thanh kiếm và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu hòa làm một thể, tư duy của hắn cũng đã thay đổi.
Dưới sức ép như vậy, La Chinh từ vị trí thiên nguyên trên bàn cờ đã lui đến song tinh, cuối cùng chạm đến mép bàn cờ.
Máu tươi không ngừng chảy ra trên người hắn, để lại một đường máu trên bàn cờ, ai nhìn thấy cũng phải giật mình.
Lúc này, La Chinh đã không thể lui được nữa.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cầm thanh kiếm lên, sải bước đi đến, trên gương mặt vẫn là vẻ chế giễu.
Theo Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu thấy, La Chinh chắc chắn sẽ chết, hoàn toàn không có khả năng chạy thoát.
Hỗn độn này, cho dù là thần nghe thấy thì cũng phải biến sắc.
Dùng nó để đối phó với một võ giả Thần Hải Cảnh, có thể nói là dùng đao mổ trâu để giết gà.
Theo dự định của thanh kiếm, bình thường nó sẽ không đích thân ra tay.
Bản thân Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu vẫn cần được tôi luyện.
Nhưng bây giờ người nó đang đối mặt là La Chinh, nó muốn thay Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu rửa sạch mối nhục lúc trước, cho nên mới đích thân ra tay, vận dụng phương pháp bạo lực như vậy để giết chết La Chinh.
“Chết đi”
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chuẩn bị kích phát Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm…
Có thể tưởng tượng là một khắc nữa, trên người La Chinh sẽ xuất hiện thêm rất nhiều lỗ máu.
Nhưng đúng lúc này, La Chinh hơi co trường thương lại, mũi thương nhắm ngay Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, nở nụ cười thản nhiên.
Nhìn thấy nụ cười của La Chinh, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu thoáng có chút nghi hoặc.
Nếu lúc này đổi ngược là hắn thì chắc chắn sẽ không thể cười nổi.
Nếu có thể cười thì chắc chắn còn có chiêu sau.
Nhưng tên này còn có thể ra được chiêu gì nữa chứ?
Thanh kiếm đến từ Thần Vực, có cái gì mà nó chưa từng thấy?
Trong vũ trụ có công pháp nào có thể phá được Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm của nó?
Nhưng Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đã nhanh chóng hiểu ra.
Trên mũi thương của La Chinh cũng hiện ra một vòng ánh sáng màu vàng…
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nhận ra ngay, đây chính là chân nguyên quy tắc hệ Kim cô đọng, nhưng cũng chỉ là tầng năm mà thôi, không đáng nhắc đến.
Quy tắc hệ Kim của vũ trụ mà lại muốn ngăn Hỗn Nguyên Quy Nhất Kiếm của hắn thì ít nhất cũng phải đạt đến tầng tám.
Nhưng sau khi vòng ánh sáng màu vàng đó hiện ra, đồng thời lại có thêm một vòng ánh sáng màu xám xuất hiện.
Vòng ánh sáng màu xám này không dễ thấy, nhưng cũng khiến con ngươi của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bỗng mở to, tinh thần bị chấn động không nhỏ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









