[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 265 : Đứng im (c1321-c1325)
❮ sautiếp ❯Chương 1321: Đứng im
Tuy nhiên, đã có hai vết xe đổ lúc trướcLúc này, Nộ Phong đặc biệt cẩn thận.
Gã không biết rõ thực lực của La Chinh ra sao, nhưng hai lần xuất chiến trước đều thua dưới một chiêu của đối thủ, điều này đã mài mòn rất nhiều ý chí chiến đấu trong lòng gã.
Giờ phút này, Nộ Phong không cầu mong gì lớn lao, mà chỉ cầu mong không thất bại nữa mà thôi.
Nếu có thể thắng được La Chinh thì tốt, nhưng cho dù có thua, cũng đừng thua quá thảm là được.
Cho nên, khi gã bước ra bàn cờ thiên địa một lần nữa, bèn lấy ra một cái trống lớn.
Thùng! Thùng! Thùng…
Trong nháy mắt trống lớn được lấy ra, bên trong nó truyền ra từng nhịp trống.
Tiếng trống không phải do Nộ Phong tạo ra, mà là từ trái tim đang đập trong cái trống phát ra.
Tiếng trống truyền ra, Nộ Phong cũng quát lớn một tiếng.
Chân nguyên hộ thể trên người Nộ Phong dựa theo nhịp trống không ngừng dao động.
Chân nguyên dao động, biến thành một lớp áo giáp đen tuyền, từng mảnh từng mảnh chồng lên người.
“Ma Hoàng Hộ Thể!”
Một chiêu này có thể tăng lực phòng ngự lên lớn nhất.
Thân thể của Ma tộc vốn đã mạnh vô cùng.
Sau khi Ma Hoàng Hộ Thể được thi triển, độ cứng của thân thể gã có thể so sánh với đám thần thú da dày thịt béo.
Nhưng để an toàn, như thế còn chưa đủ.
Thùng thùng thùng thùng…
Ngay sau đó là từng tiếng trống dồn dập.
“Ma Hoàng Phong Dũng”
Từng luồng gió lớn bao quanh người gã lần nữa.
Đây là lần đầu tiên gã kích phát tốc độ của mình đạt đến trạng thái nhanh nhất.
Đợi sau khi Nộ Phong liên tiếp xuất chiêu xong, La Chinh bắt đầu bay xuống quân cờ màu đen.
Đây là lần đầu tiên La Chinh xuất chiến.
Hắn hơi tò mò đối với bàn cờ thiên địa dưới chân mình.
Khi La Chinh giẫm lên bàn cờ, ánh mắt của hắn ánh lên vẻ kinh ngạc.
Không biết bàn cờ thiên địa này được chế tạo từ vật liệu gì, mà khi đứng trên bàn cờ, hắn lại có một cảm giác tương thông với đại địa.
Lúc này, cô gái thần bí đã biến ba trăm người bọn họ thành quân cờ để tự đánh cờ với chính mình.
Bàn cờ thiên địa mô phỏng một khu vực của vũ trụ.
Vậy thế cục ngày sau của vũ trụ, sẽ dựa theo giao đấu trong lần mô phỏng này mà diễn hóa ư?
Quả thực, phỏng đoán của La Chinh đã chạm đến một chút manh mối.
Trên thực tế, các Thiên Tôn ẩn giấu khắp vũ trụ cũng rất chú ý đến cuộc chiến và các quân cờ trên bàn cờ thiên địa này.
Tất nhiên, bọn họ có chú ý đến truyền nhân của mình, đến Thiên Kiêu thuộc thế lực mình quản lý, nhưng họ càng chú ý hơn đến ý nghĩa giữa các hằng số và biến số.
Xét về tổng thế, đây chính là một cuộc diễn tập trước Đại Thế Chi Tranh.
Cô gái thần bí muốn thông qua trò chơi này để suy tính.
Các Thiên Tôn cũng muốn nhờ đó mà suy tính một phen.
Nếu có thể nhìn ra được thiên cơ, tìm được biến số trong tộc, có lẽ sẽ gặp dữ hóa lành, thậm chí còn có thể nhờ đó mà bay lên trời cao.
Nộ Phong thân là Thiên Kiêu của Ma tộc, xuất chiến liên tiếp hai ba trận, ngay từ đầu đã khiêu khích võ giả Nhân tộc, trong đó chỉ sợ có duyên cớ nào đó.
Bởi vì Ma tộc và Nhân tộc không hợp nhau, nhưng Nộ Phong không phải là người không có đầu óc.
Trong trường hợp này, khiêu khích Nhân tộc như vậy, tất nhiên sẽ dẫn đến sự phẫn nộ của quần chúng.
Thực lực của gã không phải mạnh nhất, nên kết cục thảm thiết gã gặp phải là điều có thể tưởng tượng ra được.
Trong đó, nhất định có ẩn ý.
Tính vận mệnh cho một người rất đơn giản, nhưng cho một đám người thì rất khó.
Muốn tính toán tường tận vận mệnh của toàn bộ sinh linh trong vũ trụ là điều không thể.
Độ phức tạp của việc suy tính gần như không thể tưởng tượng nổi.
Có thể trong một lần suy tính, sẽ vì một sơ sót không đáng kể, dẫn đến một hệ liệt không thể nào đoán trước được.
Rất nhiều Thiên Tôn vừa quan sát vừa mượn cơ hội suy tính.
Bọn họ không chỉ vì bản thân mình mà còn vì tộc của bọn họ.
Ngay cả Ma Thủy Thiên Tôn của Ma tộc cũng âm thầm suy tính.
Tuy Thiên Kiêu của tộc thất bại hết lần này đến lần khác, mà lần nào cũng chỉ dưới một chiêu, nhưng ông ta vẫn rất để ý đến ngụ ý ẩn chứa trong suy tính đó.
Mặc dù đến bây giờ Ma Thủy Thiên Tôn vẫn chưa suy tính ra, nhưng ông ta có một linh cảm không hay.
Điều này đối với Ma tộc mà nói, tuyệt không phải chuyện tốt.
Càng như thế, ông ta lại càng muốn suy tính tỉ mỉ, để sớm tính toán bố cục.
Vòng ứng đối này ẩn chứa nguy cơ của Đại Thế Chi Tranh.
La Chinh đứng yên tại chỗ, chính là để cảm nhận một phen.
Hắn cho Nộ Phong thời gian chuẩn bị đầy đủ, sau đó mới cất bước đến chỗ Nộ Phong.
“La Chinh huynh sắp ra tay rồi” Hoa Thiên Mệnh đeo trường kiếm trên lưng, nét mặt khí khái hào hùng, thản nhiên nói.
Sự chênh lệch giữa hắn và La Chinh đã thu nhỏ đến trình độ nào? Phải chăng hắn đã vượt qua La Chinh? Hoa Thiên Mệnh hy vọng có cơ hội được kiểm tra một lần.
Hoa Thiên Mệnh không sốt ruột.
Chỉ cần hắn thắng, sớm muộn gì cũng có cơ hội chạm mặt La Chinh.
“La Chinh, cố lên” Khê Ấu Cầm ở đằng sau kêu to.
Nàng hô xong câu này, chớp lông mi hai lần, sau đó sửa lại: “Phu quân, cố lên”
Nàng vừa nói xong….
Đám Thiên Kiêu có mặt đều kinh ngạc.
Đám Thiên Kiêu, Đạo Tử không phải là người hay đi quan tâm chuyện người khác.
Bọn họ đều nhìn thấy cử chỉ thân mật giữa Khê Ấu Cầm và La Chinh nhưng không quá để ý.
Chỉ có điều, nhanh như vậy đã thành “phu quân” rồi thì không khỏi quá…
Hì…
Nhìn thấy nét mặt của đám Thiên Kiêu, Hoa Thiên Mệnh là người biết chuyện không nhịn được bật cười.
Ngay cả bóng người mặc đồ màu hồng kia cũng cảm thấy hơi khó hiểu, quay đầu nhìn Khê Ấu Cầm.
Nhưng gương mặt của nàng rất mơ hồ, hoàn toàn không nhìn thấy rõ sắc mặt.
Về phần bên ngoài…
“Cô gái kia là vợ của La Chinh ư?”
“Đây là một đôi vợ chồng, lại cùng nhau lọt vào tốp ba trăm người.
Điều này thật quá kỳ quái”
“Ôi chao, La Chinh thật tốt số.
Một tên nhà quê phi thăng từ Hạ Giới, tại sao lại có được một cô gái như vậy bên cạnh chứ!”
“Hừ, chắn hẳn là họ cấu kết với nhau trong chiến trường mộng ảo.
Loại phụ nữ dễ dãi như vậy cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì”
Vô số võ giả đều bàn tán về việc này.
Có người cảm thán, có người bội phục, cũng có người chửi bới.
Cửu cung chủ cũng nghe được âm thanh truyền ra từ hình chiếu, vội quay sang nhìn Ninh Vũ Điệp đầu tiên.
Ninh Vũ Điệp hơi quay mặt đi: “Không biết xấu hổ!”
Cửu cung chủ mỉm cười.
Y sống đến từng tuổi này, làm sao mà không hiểu nguyên nhân trong đó chứ?
Thánh chủ đã khẳng định Ninh Vũ Điệp là vợ cả của La Chinh, như vậy chắc hẳn Khê Ấu Cầm là tiểu thiếp.
Hơn nữa xem tình hình này, thì thậm chí Khê Ấu Cầm còn chưa được cưới vào cửa.
La Chinh vốn đang bước đi trên bàn cờ thiên địa, nghe Khê Ấu Cầm gọi hắn thân mật như thế trước mặt mọi người thì suýt nữa lảo đảo.
Nhưng phản ứng của hắn rất lạ, cộng thêm lúc này hắn cách Nộ Phong chỉ còn ba mươi trượng, bèn theo đà chạy về phía trước.
Hiên Viên Thần Phong dùng một cái Thủ Ấn đã giết chết được Nộ Phong.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu dùng một kiếm của đã chém chết được Nộ Phong.
Vậy thì làm sao La Chinh hắn có thể kém hơn người khác được?
Lần này, tốc độ của hắn tăng lên rất nhanh, lực vảy rồng trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.
“Một chưởng, một kiếm.. vậy La Chinh ta sẽ sử dụng một quyền”
Vèo vèo vèo!
Càng gần đến Nộ Phong, tốc độ của La Chinh càng nhanh, lực vảy rồng bên trong song chưởng càng lúc càng lớn mạnh.
“Các người nói La Chinh có thể dùng một chiêu hạ gục đối thủ không?”
“Nhất định là không rồi.
Vừa nãy có người đặt cược tỷ lệ một chiêu ha gục đối thủ là một ăn bốn trăm.
Cao đến mức hù chết người ta đấy.
Khả năng này quá nhỏ…”
“Ta cũng cảm thấy không có khả năng, cũng không biết rốt cuộc thực lực của La Chinh thế nào.
Nộ Phong kia đã bị dọa sợ vỡ mật rồi, chỉ dám bị động phòng ngự mà thôi.
Nói không chừng, thực lực của gã còn lợi hại hơn cả La Chinh”
“Huống chi La Chinh đã cho Nộ Phong thời gian chuẩn bị đầy đủ, muốn dùng một chiêu giết chết Nộ Phong sao? Nằm mơ đi”
Bọn họ nghĩ, lần này La Chinh ngang trời xuất thế, tất nhiên là có thực lực không thấp.
Bọn họ đoán thực lực của hắn hẳn không thua kém Thiên Kiêu của tộc lớn, nhưng để so sánh với Hiên Viên Thần Phong, Liệt Thiên Hàn hay Cơ Lạc Tuyết thì vẫn còn chênh lệch khá lớn.
Lúc này, đương nhiên La Chinh sẽ không để ý cái nhìn của bất cứ kẻ nào.
Một quyền không thể giết chết được Nộ Phong, vậy thì hai quyền.
Hai quyền không được, vậy thì ba quyền.
Về phần Nộ Phong, lúc này gã đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.
Đối mặt với La Chinh, thậm chí gã còn không dám tiếp chiêu.
Bởi vì một khi tiếp chiêu, đồng nghĩa với việc lộ ra sơ hở.
Một khi lộ ra sơ hở, rất có thể sẽ giẫm lên vết xe đổ, một lần nữa thất bại dưới một chiêu.
Đây là điều mà gã không mong xảy ra nhất.
Cho nên, lúc này gã chỉ biết phòng thủ.
Phương pháp phòng thủ như vậy mặc dù rất mất mặt, nhưng gã đã bị dọa sợ mất mật.
Cho dù bị thua cũng không muốn thua đến mức khó coi.
Nhìn thấy một quyền của La Chinh đang lao về phía mình, gã vừa phòng thủ vừa nhanh chóng lui về phía sau.
“Xé xác hắn đi.
Nộ Phong, ngươi chính là Thiên Kiêu của Ma tộc ta, sao có thể đối địch như vậy?”
“Một quyền của tên nhóc kia còn không thèm thúc giục chân nguyên, ngươi sợ cái rắm gì chứ?”
“Ôi, ta thấy Nộ Phong không nên tham gia chiến trường mộng ảo lần này”
Hình ảnh truyền ra bên ngoài, khiến cho vô số võ giả Ma tộc nổi giận mắng chửi.
Trong lúc đám người kia mắng chửi, La Chinh đã tiến đến rất gần.
Tốc độ lui lại của Nộ Phong cũng càng nhanh hơn nhưng vẫn không nhanh bằng La Chinh.
Khi một quyền nhìn chẳng có gì đặc biệt của La Chinh chạm vào hai tay Nộ Phong, gã lại biến sắc lần nữa.
Lúc này, Nộ Phong không biết nên mắng ai, dường như chỉ có thể mắng chửi ông trời đã trêu ngươi gã một cách quá đáng…
Chương 1322: Xuất thương
Cuối cùng thì Nộ Phong cũng không phải bù nhìn.
Dù sao gã cũng là Thiên Kiêu của Ma tộcHai trận chiến trước đó thua, là do Nộ Phong chủ quan.
Trận đầu tiên, vốn dĩ gã không nghĩ đến sẽ thắng được Hiên Viên Thần Phong.
Hiên Viên Thần Phong bày ra thực lực của mình, dùng một chiêu đánh bại gã.
Trận chiến thứ hai gặp phải Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu không có mấy danh tiếng.
Vốn dĩ gã muốn có một ván hòa, kết quả lại bị Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu giết chết trong nháy mắt.
Thật ra, cho dù Hiên Viên Thần Phong hay là Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, nếu một người hắn luôn áp dụng tư thế phòng thủ, một người hắn luôn bỏ chạy, thì cũng không bị bọn họ giết chết trong một chiêu như vậy.
Chênh lệch giữa Đạo Tử và Thiên Kiêu rất lớn nhưng cũng không đến lớn đến thế.
Bại hai trận liên tiếp, Nộ Phong đã cẩn thận hơn, chuẩn bị đến hai lớp phòng hộ.
Ma Hoàng Hộ Thể là thông qua chân nguyên thúc giục chiếc trống lớn.
Sau khi ngưng kết thành giáp Ma Hoàng, lại kết hợp cùng cương nguyên, có thể nói là một sự kết hợp Pháp Thể Song Tu hoàn mỹ.
Lớp Cương Giáp Ma Hoàng bên ngoài đã cứng, lớp bên trong lại càng cứng hơn, sức mạnh bình thường hoàn toàn không có cách nào phá hỏng.
Nhưng Nộ Phong lại không thể phát huy nó đến cực hạn.
Lần này, tất cả Thiên Kiêu, Đạo Tử gần như đều đem tất cả bảo bối tốt nhất mà trưởng bối đưa cho vào trong này.
Ví dụ như cái trống lớn của Nộ Phong, đây là một thần khí chí tôn không tệ, xếp hạng thứ bốn trăm lẻ năm trên bia hoàn vũ vạn linh, tên là trống Ma Tâm.
Có điều, dù vũ khí bảo bối trong tay đám Thiên Kiêu cực kỳ sắc bén, nhưng bọn họ lại không thể phát huy sức mạnh chúng đến cực hạn.
Nói chung, muốn phát huy thần khí chí tôn đến cực hạn, ít nhất phải cần thực lực Thần Biến Cảnh, thậm chí là Giới Chủ.
Nhưng, cho dù Cương Giáp Ma Hoàng chỉ thúc giục được một phần mười sức mạnh của trống Ma Tâm, thì sức phòng thủ của nó cũng không phải là thứ mà sức người có thể dễ dàng phá hủy được.
Lúc nay, Nộ Phong vốn không tin.
Gã không tin La Chinh có thể dựa vào đôi tay không của mình mà đập vỡ được Cương Giáp Ma Hoàng của gã.
Nếu bị võ giả Nhân tộc giết chết ba lần liên tiếp, đây chính là nỗi nhục nhã đối với Thiên Kiêu Ma tộc.
Như vậy, gã có thể đi tự sát được rồi.
Chết trước mặt bức tượng Thánh Ma của tộc, gã mới có thể rửa sạch mối nhục của mình, rửa sạch mối nhục mà gã đã mang về cho Ma tộc.
Cảm nhận được khí thế phát ra từ Cương Giáp Ma Hoàng, ánh mắt La Chinh hơi ngưng lại.
Trong nháy mắt một quyền đánh tới, đầu của hắn cũng bắt đầu suy nghĩ.
Tất nhiên là sức mạnh của một quyền này rất mạnh, có lẽ sẽ phá hỏng được Cương Giáp Ma Hoàng.
Nhưng đối mặt với cương giáp do thần khí chí tôn bên trong bố trí, muốn dựa vào sức người để đánh chết người này, thì sức mạnh trong cơ thể hắn phải tăng gấp đôi mới được.
Cũng may, tên kia chỉ phòng thủ.
Nói trắng ra, gã đã trở thành cái bia ngắm cho La Chinh đánh.
Dưới tình huống này, La Chinh cũng có rất nhiều lựa chọn.
Dùng sức mạnh đơn thuần để đánh tay không, cũng không phải là không thể giết được gã.
Nhưng chiêu này vốn là một đòn sát thủ của La Chinh, thật không đáng vì giết chết Nộ Phong mà bại lộ.
Trong khoảnh khắc đó, La Chinh bèn thay đổi chiêu thức của mình.
Một quyền kia còn chưa phát sinh va chạm với Nộ Phong đã đột nhiên thay đổi.
Từ quyền biến thành chưởng, đồng thời một thanh trường thương bắn ra từ nhẫn tu di của hắn.
Sát Lục Thánh Thương vừa mới bắn ra được một nửa, đã bị La Chinh nắm chặt, một nửa còn lại vẫn còn nằm trong nhẫn tu di.
Trong khoảnh khắc nắm chặt Thánh Thương trong tay, La Chinh đã rót khí hỗn độn vào bên trong.
Sát Lục Thánh Thương không phải là vũ khí mà La Chinh hay dùng.
Một phần là vì hắn cảm thấy sử dụng không quen, mặt khác là vì hắn không thể phát huy ra được uy lực chân chính của Thánh Thương.
Bên trong vũ trụ này, có lẽ chỉ có Huân mới có năng lực phát huy ra hoàn toàn uy lực của Thánh Thương.
Nhưng nói cho cùng…
Uy lực của Sát Lục Thánh Thương vẫn là đứng đầu trong số các thần khí chí tôn.
Có lẽ La Chinh không thể lĩnh ngộ được sự tinh diệu trong đó, cũng chưa từng lĩnh ngộ được thương ý.
Nhưng trong quá trình sử dụng trường thương, hắn giống như hổ thêm cánh, ít nhất có thể tiêu diệt đám Thiên Kiêu một cách nhanh gọn, đồng thời che giấu được đòn sát thủ của mình.
“Nhất Niệm Vô Chuyển!”
Nếu La Chinh còn cách Nộ Phong một khoảng xa, vậy cho dù hắn có sử dụng Nhất Niệm Vô Chuyển, sợ rằng cũng khó mà đánh trúng được người này.
Mặc dù Nộ Phong là võ giả Ma tộc nhưng là Pháp Thể Song Tu, chung nguồn chân nguyên, tu luyện quy tắc hệ Phong làm chính, tốc độ không hề chậm.
Có điều, một quyền mới đánh ra của La Chinh chỉ đi được một nửa, nửa thanh Sát Lục Thánh Thương bên trong nhẫn tu di lại đã bay vụt ra.
Ánh thương do Nhất Niệm Vô Chuyển ngưng kết bắn ra, chỉ trong nháy mắt đã hình thành.
Vèo!
Trong vũ trụ, Sát Lục Thánh Thương không thuộc loại thần khí chí tôn mạnh nhất, nhưng xét về lực phá hoại, chỉ sợ không có vũ khí nào có thể đánh bại được nó.
Và cũng không ai trong vũ trụ này muốn cứng đối cứng với Sát Lục Thánh Thương.
Nộ Phong cũng không muốn.
Nhưng gã chỉ có thể trơ mắt nhìn La Chinh đổi chiêu.
Nhìn nửa thanh trường thương từ trong nhẫn tu di của La Chinh bay ra, cho dù thanh trường thương kia chỉ lộ có một nửa, nhưng uy thế bén nhọn phát ra từ mũi thương cũng đủ khiến gã phải sợ hãi.
Có điều gian trá!
Một suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu của gã.
Nhưng khi võ giả giao chiến, tất cả lấy thắng làm điều kiện tiên quyết.
Bất kỳ võ giả nào giao đấu với nhau đều không có cái gì gọi là bịp bợm cả.
Huống chi, trình độ lừa bịp kiểu này mà gã cũng trúng chiêu, vậy chỉ có thể nói là gã có vấn đề chứ không phải La Chinh có vấn đề.
Bản thân gã muốn biến thành một cái bia ngắm, không muốn tác chiến, như vậy không thể trách người ta dùng thủ đoạn ác liệt để tàn phá gã.
Ánh thương do Nhất Niệm Vô Chuyển bắn ra giống như một con cá sấu lớn đang há cái miệng rộng nuốt chửng Nộ Phong.
Mặc dù La Chinh không am hiểu dùng thương, nhưng Thánh Thương vốn có võ kỹ của riêng mình.
Hắn chỉ lợi dụng khí hỗn độn để thúc giục nó mà thôi.
Nhất Niệm Vô Chuyển được khí hỗn độn thúc giục lại càng thêm bá đạo.
Cho dù Cương Giáp Ma Hoàng cứng rắn đến lạ thường, vũ khí bình thường, thậm chí vũ khí có chứa luật nhân quả cũng khó mà xuyên qua, nhưng cương giáp đó lại không ngăn cản được ánh thương to lớn này.
Phập!
Ánh thương kia đâm xuyên qua Nộ Phong.
Nộ Phong… bại.
Vẫn là một chiêu như cũ…
Nghiêm túc mà nói, nên tính là hai chiêu.
Bởi vì một quyền của La Chinh xem như nửa chiêu, chỉ là tạm thời biến chiêu đổi quyền thành thương, xem như nửa chiêu trước là để lừa gạt, lại dùng thương để giết.
Nhưng lúc này, tất cả mọi người đều không quan tâm nửa chiêu hay một chiêu.
Theo bọn họ thấy, Hiên Viên Thần Phong dựa vào một thủ ấn, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu dựa vào một kiếm, còn La Chinh thì dựa vào một thương, vậy là đủ rồi.
Vấn đề là, trong tay La Chinh có Thánh Thương.
Tại sao Thánh Thương của Yêu Dạ tộc lại xuất hiện trong tay La Chinh?
“Đó là Sát Lục Thánh Thương!”
“Tại sao nó lại nằm trong tay La Chinh chứ?”
“Sát Lục Thánh Thương chính là chí bảo của Yêu Dạ tộc, mà Yêu Dạ Vương đang ở bên cạnh La Chinh.
Thương này không phải do Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc truyền cho La Chinh chứ?”
“Hừ, nghe nói bây giờ Sát Lục Vương chỉ còn là một linh hồn mà thôi.
Nàng ta có được Sát Lục Thánh Thương từ đâu chứ? Thương này rõ ràng đang được cất giữ trong Yêu Dạ tộc”
Trong Yêu Dạ tộc…
Dao lạnh lùng nhìn chằm chằm thanh Sát Lục Thánh Thương trong tay La Chinh, vẻ mặt độc ác, ánh mắt nhìn sang Minh Đạo bên cạnh.
“Ngô Vương…” Minh Đạo bỗng nhiên quỳ bịch xuống đất.
Xuất thân của Dao cùng một phái với Minh Đạo, trong đó cũng có huyết mạch truyền thừa.
Vì thế, năm đó nàng ta mới nâng đỡ phụ thân của Minh Đạo là Toái Ảnh Giới chủ trở thành Toái Ảnh Thiên Tôn.
“Thanh Sát Lục Thánh Thương là do ta không cẩn thận bị La Chinh cướp mất” Minh Đạo vội giải thích.
Dao lắc đầu, thở dài nói: “Đó chỉ là hình chiếu của Thánh Thương mà thôi, không quan trọng, nhưng ngươi thật đáng thất vọng…”
Thanh Sát Lục Thánh Thương bên trong chiến trường mộng ảo không phải là Sát Lục Thánh Thương chân chính, Dao không thấy đau lòng.
Nhưng Minh Đạo bị cướp sạch điểm mộng ảo, không thể tiến vào một trăm người đứng đầu, điều này mới khiến Dao vô cùng thất vọng.
Trong chiến trường mộng ảo lần này, hai phái ủng hộ Hình Phạt Vương nàng trong Yêu Dạ tộc đều bị diệt toàn quân, nhưng bên phía Sinh Mệnh Vương lại bồi dưỡng ra được một Đạo Tử, một đường thuận buồm xuôi gió đi lên, hẳn đã lấy được thứ hạng không tệ.
Tuy nhiên, dù sao vị Đạo Tử đi theo phe Sinh Mệnh Vương của Yêu Dạ tộc cũng không phải người của nàng ta.
Đối với loại người thích nắm lấy toàn cục như Dao, làm sao có chuyện nàng ta muốn nhìn thấy chuyện này xảy ra chứ?
Chương 1323: Quy tắc loại bỏ
Sau khi La Chinh lấy ra thanh Sát Lục Thánh Thương, nét mặt nhiều võ giả trở nên nghiêm túcSát Lục Thánh Thương được coi là thần khí chí tôn có uy lực cực mạnh trong vũ trụ, xếp thứ ba trên bia hoàn vũ vạn linh, là biểu tượng của Yêu Dạ tộc…
Nhưng nghe đồn La Chinh là người luyện kiếm mà?
Tại sao hắn lại đổi sang dùng trường thương?
Thời gian La Chinh ở Thượng Giới cũng chưa lâu, nhưng chuyện hắn ở Liên Minh đã sớm bị người ta đào ra, bao gồm biểu hiện của hắn ở truyền thừa Tân Hỏa cũng được lưu truyền ra ngoài.
Điều này cũng có thể là do người của Liên Minh cố ý thả tin tức ra, muốn chứng minh với các chủng tộc khác rằng La Chinh xuất thân từ Liên Minh.
Nhưng La Chinh không quan tâm người ta nghĩ như thế nào.
Hắn đâm ra một thương xong, sau đó cất nó vào lại nhẫn tu di.
Rất nhiều sinh linh bên trong vũ trụ đã nghe qua tên của La Chinh, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ tận mắt nhìn thấy La Chinh ra tay.
La Chinh cũng dùng một thương giết chết Nộ Phong của Ma tộc, nhưng uy danh của Sát Lục Thánh Thương bên trong vũ trụ quá lớn, không ít người đã quy công lao giết Nộ Phong cho Sát Lục Thánh Thương mà không phải là thực lực chân chính của La Chinh.
Khi La Chinh bay lên lại không trung, giẫm lên quân cờ màu đen, một quân cờ trắng cách đó không xa chậm rãi bay đến chỗ La Chinh.
Trên quân cờ màu trắng này có một cô gái Yêu Dạ tộc với đôi chân thon dài đang đứng sừng sững.
Khí chất của cô gái này rất thanh nhã, ít hoạt bát linh động hơn so với các cô gái Yêu Dạ khác, nhưng lại rất đoan trang và trầm tĩnh.
Khi cô gái đó bay đến bên cạnh La Chinh, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Anh bạn này, xin hãy trả Sát Lục Thánh Thương lại cho Yêu Dạ tộc ta.
Đây chính là thánh vật của Yêu Dạ tộc…”
Nghe xong, vẻ mặt La Chinh như cười như không.
Hắn biết Sát Lục Thánh Thương vô cùng quan trọng đối với Yêu Dạ tộc, nhưng vấn đề ở chỗ đây chính là chiến trường mộng ảo.
Sát Lục Thánh Thương này không phải là bản thể, mà chỉ là hình chiếu.
Có điều rất có thể La Chinh sẽ thông qua ấn ký kia, mang Sát Lục Thánh Thương ra khỏi chiến trường mộng ảo.
Hắn muốn cho Huân một sự ngạc nhiên.
Nhưng cô gái trước mắt lại bảo hắn trả lại? Làm gì có chuyện hắn sẽ trả lại chứ?
Hắn không những không trả lời, còn mỉm cười nhìn chằm chằm cô gái Yêu Dạ tộc trước mặt: “Chẳng lẽ vì thanh trường thương này là thánh vật của tộc ngươi, mà ta phải trả lại cho ngươi sao?”
Cô gái kia không hề phản bác La Chinh, ngược lại còn gật đầu: “Thương này là thánh vật của Yêu Dạ tộc ta, tất nhiên phải trả lại rồi”
“Ngươi có bị ngớ ngẩn không? Sát Lục Thánh Thương này chỉ là hình chiếu đến từ chiến trường mộng ảo, cũng không phải Sát Lục Thánh Thương thực sự” Khê Ấu Cầm ở bên cạnh không nhịn được, giẫm lên quân cờ, ngăn trước mặt cô gái Yêu Dạ tộc.
Cô gái Yêu Dạ tộc cười nhạt: “Đương nhiên là ta biết, nhưng ta cũng biết, ngươi đã thông qua đại sảnh Nhân Quả, đã khắc được một ấn ký lên Thánh Thương, từ đó có thể mang nó ra ngoài.
Hơn nữa, ngươi thật sự muốn đưa nó cho Huân ư?”
Nghe cô gái Yêu Dạ tộc hỏi, La Chinh khẽ cau mày.
Phản ứng của cô gái Yêu Dạ tộc này hết sức kỳ lạ.
Tất cả người của Yêu Dạ tộc khi nhắc đến ba vị vương giả, đều gọi là ngô Vương.
Thậm chí kể cả khi Huân đối đầu với Yêu Dạ tộc, nhưng mọi người cũng không phạm thượng là trong cách xưng hô, vẫn cung kính như thường.
Nhưng cô gái Yêu Dạ tộc trước mắt lại gọi thẳng tên của Huân?
Rốt cuộc nàng ta là ai?
Nghĩ đến đây, La Chinh cười lạnh: “Thánh Thương là do ta đoạt được từ trong tay võ giả Yêu Dạ tộc các ngươi, tất nhiên là ta định đưa nó cho Huân rồi.
Trả lại cho người ư, ngươi là ai chứ?”
Nghe La Chinh nói, cô gái Yêu Dạ tộc cũng không tức giận.
Nàng nhìn chằm chằm La Chinh, mỉm cười thản nhiên: “Khi chúng ta giao đấu, khi đó ngươi chắc chắn sẽ phải giao nó lại cho ta”
Nói xong, nàng ta giẫm lên quân cờ màu trắng bay sang một chỗ khác.
Nhận ra trong lời nói của nàng ta có ẩn ý nào đó, La Chinh cảm thấy nghi hoặc.
Nàng ta là ai? Lời này là có ý gì?
“Người này chính là Đạo Tử của Yêu Dạ tộc, Khinh Ngữ” Một Thiên Kiêu Nhân tộc bên cạnh giải thích nghi hoặc cho La Chinh.
Khinh Ngữ?
Trước đây, La Chinh chưa từng nghe qua Yêu Dạ tộc có người có tên này.
Có điều hắn chưa từng đến Yêu Dạ tộc, cũng không không biết nhiều về thiên tài của Yêu Dạ tộc.
Đúng vào lúc này, võ giả Nhân tộc nói tiếp: “Thật ra, Đạo Tử tên Khinh Ngữ này rất kỳ lạ.
Trước đây chưa từng nói qua Yêu Dạ tộc có một Đạo Tử mở được hoa sen đại thừa viên mãn.
Cô gái này gần như là đột nhiên xuất hiện”
“Đột nhiên xuất hiện?” La Chinh nhìn theo hướng Khinh Ngữ rời đi, lông mày hơi nhướng lên.
“Ha ha, để bồi dưỡng một Đạo Tử phải trả một cái giá rất lớn và cần tài lực vô tận.
Mấy năm trước chưa từng nghe nói Yêu Dạ tộc có Đạo Tử.
Bây giờ bỗng nhiên xuất hiện, tất nhiên là ‘đột nhiên’ rồi” Thiên Kiêu Nhân tộc ngược lại biết không ít, đồng thời còn giúp La Chinh phân tích một phen.
Không cần biết nàng ta là ai.
Muốn thông qua chiến đấu, ép hắn trả Sát Lục Thánh Thương lại cho nàng ư?
Đúng là nằm mơ.
Giao đấu trên bàn cờ thiên địa không nguy hiểm đến tính mạng.
Nàng ta muốn dùng cái gì để ép hắn giao ra Thánh Thương? La Chinh nghĩ mãi mà không ra.
Vừa nghĩ, ánh mắt của hắn vừa rơi xuống người Khinh Ngữ, trong lòng ngầm suy tính.
Việc này chỉ sợ có liên quan đến Huân.
Trước hết cứ lặng yên theo dõi tình hình đã.
Bàn tay ngọc to lớn vẫn không ngừng không chế từng quân cờ, đặt lên bàn cờ thiên địa, từng vòng giao đấu được triển khai.
Ba trăm Thiên Kiêu, mặc dù số lượng không nhiều, nhưng giao đấu từng trận vẫn tốn không ít thời gian.
Sau khi ra sân một lần, La Chinh không còn cơ hội ra sân trong những vòng tiếp theo.
Ngược lại, Khê Ấu Cầm xuất chiến hai lần, lần nào nàng cũng dùng kiếm trận Tiểu Tử Hà thủ thắng.
Đối mặt với Thiên Kiêu, kiếm trận Tiểu Tử Hà của Khê Ấu Cầm vẫn đủ để đối phó.
Đến vòng thứ ba mươi tư, rốt cuộc trong ba trăm võ giả đã có người bị loại.
Thì ra, quân cờ màu đen trên bàn cờ phong kín đường đi của quân cờ màu trắng, trực tiếp ăn luôn quân cờ màu trắng, trong tình huống này, quân cờ màu trắng sẽ bị loại.
Như vậy, võ giả trên quân cờ màu trắng chỉ có thể đánh cược một lần.
Nếu thắng thì có thể ở lại trên bàn cờ thiên địa.
Nếu bại, lập tức bị loại ngay.
Cuối cùng, có một vị Thiên Kiêu trên quân cờ màu trắng bị đánh bại, trở thành võ giả đầu tiên trong số ba trăm võ giả bị loại.
Cho dù Nộ Phong không ngừng bị đánh bại, nhưng quân cờ mà y đang giẫm lên là quân cờ sống.
Cho nên y mới không bị loại.
Nói cách khác, khi quân cờ của ngươi được đặt lên bàn cờ, nếu ngươi là quân cờ sống, thì việc giao đấu thắng hay thua chỉ là chuyện râu ria, ngươi sẽ không bị loại.
Nhưng nếu con cờ của ngươi là một quân cờ chết, thậm chí nước cờ cũng thua luôn.
Trong tình huống này chỉ có thể liều mạng, chỉ được thắng không được thua.
Nếu thua, nhất định sẽ bị loại.
Chương 1324: Lạc Tích Huyên
Võ giả đầu tiên bị loại, trong mắt võ giả bình thường cũng không thu hút sự chú ý quá lớnVõ giả bị loại ra khỏi cuộc chiến vốn là một chuyện chẳng có gì đặc biệt.
Có không ít võ giả, thậm chí bắt đầu chất vấn quy tắc trong bàn cờ thiên địa, dùng phương pháp này loại bỏ võ giả có vẻ vô căn cứ, cũng không có khả năng tìm ra người mạnh thật sự.
Giống như Ma tộc Nộ Phong, liên tiếp bị bại ba lần nhưng vẫn không bị loại, không khỏi có chút không công bằng.
Nhưng bọn họ không ý thức được, trận Đại Thế Chi Tranh này chỉ là một cuộc tập dượt trong tương lai của vũ trụ, không nói đến quy củ hay không quy củ.
Ngược lại, có rất nhiều Thiên Tôn trong vũ trụ lại đặc biệt để ý.
Vị Thiên Kiêu đầu tiên bị loại tên là Quan Tuyền.
Là tộc nhân của Thang Thần tộc.
Thang Thần tộc là một chủng tộc nhỏ không có danh tiếng.
Chủng tộc này còn không bằng cả chủng tộc hạng hai, nhưng lại có thể đào tạo ra được một Thiên Kiêu.
Chủng tộc đó nắm trong tay ba Đại Giới, mà ba Đại Giới này lại nằm ở biên giới vô cùng cằn cỗi.
Cho nên, không có thế lực nào muốn xâm chiếm một chủng tộc như vậy.
“Chẳng lẽ… nguy cơ của đại thế này sẽ đến từ một chủng tộc nhỏ không có danh tiếng sao?”
Trong liên minh Nhân Đạo, Vân Hồ Thiên Tôn nhìn quân cờ đen trắng xen kẽ, miệng thì thầm.
“Một Thang Thần tộc nho nhỏ, chỉ cần mấy thánh địa thập phẩm trong liên minh Nhân đạo chúng ta liên thủ lại là có thể hủy diệt được bọn họ.
Bọn họ có năng lực gây ra nguy cơ sao?” Vân Lạc khó hiểu hỏi.
Vân Hồ Thiên Tôn cười nhạt: “Một chủng tộc nhỏ không đủ gây ra nỗi sợ hãi.
Có lẽ bọn họ không có năng lực gây ra nguy cơ, nhưng có khả năng nguy cơ sẽ nổ ra từ chỗ bọn họ…”
Nguy cơ này sẽ giáng xuống bằng hình thức gì? Cho đến lúc này, không ai biết cả…
Nó có thể lặng lặng xảy đến, giống như ôn dịch diệt thế, thậm chí ngay cả Thiên Tôn cũng không thể chống cự.
Nó cũng có thể là hàng nghìn sao trời tự hủy, cũng có thể là một cuộc chiến do một thế lực lớn có dã tâm phát động.
Rất nhiều Thiên Tôn đều đổ dồn ánh mắt của mình vào Thang Thần tộc.
Suy tính từ chủng tộc này thì rất có thể sẽ suy tính ra kết quả.
Căn cứ vào kết quả này, bọn họ có thể sớm bố trí phòng ngự, mưu đồ vượt qua nguy cơ.
Từng quân cờ rơi xuống trên bàn cờ thiên địa, sau đó xếp thành từng hàng.
Trong đó, quân cờ màu trắng đại diện cho số mệnh cố định rất vững vàng, chiếm cứ địa bàn rộng lớn.
Quân cờ đen tượng trưng cho số phận có thể thay đổi bị quân cờ trắng đánh đến tan tác.
Khi mọi người càng lúc càng quen thuộc với quy tắc, phương thức tác chiến cũng thay đổi.
Các võ giả đều có đánh giá đại khái về thực lực của mình.
Nếu gặp phải đối thủ mạnh mẽ, lại không muốn sử dụng át chủ bài, người đó sẽ chủ động nhận thua.
Dù sao, trong tình huống này, có nhận thua cũng không bị loại.
Nếu sử dụng át chủ bài quá sớm, đứng trước cuộc chiến sinh tử, chỉ sợ sẽ bị người ta nhằm vào.
Cũng chính vì vậy, từng vòng chiến đấu không ngừng đẩy nhanh tốc độ.
Sau khi hai bên bị đặt xuống bàn cờ liền nhanh chóng đưa ra suy đoán về thực lực của đối phương, thậm chí thăm dò lẫn nhau một phen, sau đó quyết định bên nào sẽ trực tiếp đầu hàng.
Phương pháp này rõ ràng không nằm trong dự tính ban đầu của bàn cờ thiên địa nhưng cô gái thần bí không ngăn lại.
Nàng vẫn chuyên tâm xem ba trăm Thiên Kiêu như ba trăm quân cờ, không ngừng đánh cờ.
Mỗi khi có quân cờ trắng hoặc đen sắp bị “ăn”, đây chính là thời khắc mấu chốt.
Đương nhiên võ giả hai bên sẽ không dám qua loa cho xong.
Lúc này, nếu thua sẽ lập tức bị loại ngay.
Tất nhiên sẽ dốc toàn lực ứng phó.
Quân cờ trên bàn cờ chết càng lúc càng nhiều, tốc độ bị loại của võ giả cũng càng lúc càng nhanh hơn.
Bởi vì mỗi khi bị “ăn”, tất nhiên sẽ có một người bị loại.
Trong khoảng thời gian này, La Chinh và Khê Ấu Cầm bị ném vào bàn cờ thiên địa hai lần.
La Chinh vẫn dựa vào Thánh Thương, đối thủ của hắn có một người chủ động nhận thua, người sau là sau khi giao thủ, không chống cự vô vị nữa, lập tức chủ động nhận thua.
Về phần Khê Ấu Cầm, còn chưa có ai có thể phá được kiếm trận Tiểu Tử Hà của nàng.
Mỗi khi nàng thi triển kiếm trận Tiểu Tử Hà, đối thủ cũng sẽ chủ động nhận thua.
Cứ như vậy, ba trăm quân cờ, ba trăm vị Thiên Kiêu đã giao đấu với nhau được ba trăm lần.
Đương nhiên, đại đa số trong đó đều giao đấu một cách qua loa, không quá đặc sắc.
Hơn nữa, thậm chí còn có một số võ giả còn chưa tiến vào bàn cờ thiên địa.
Lúc này, quân cờ trắng trên bàn cờ đã tạo thành một con rồng lớn, tình thế cực kỳ kiên cố.
Nhưng mặc dù con rồng lớn rất vững chắc, nhưng chưa sống hoàn toàn, kiếp tranh(*) sẽ xuất hiện trên đầu con rồng lớn và quân cờ đen.
Mà kiếp tranh này có khi chỉ mất ba bốn bước là sẽ xuất hiện.
(*) Kiếp tranh: một nước đi trong cờ vây.
Võ giả hiểu thấu thế cuộc đã nhìn ra được tình huống này, sợ rằng sẽ là cuộc tranh đấu giữa hai Đạo Tử.
Dù sao, kiếp tranh sẽ quyết định hướng đi chung của quân cờ trắng và đen.
Nếu quân cờ đen bị đánh bại thêm lần nữa, cục diện vốn đã bất lợi sẽ mất đi cơ hội cứu vãn.
Nếu quân cờ trắng bị đánh bại, như vậy con rồng lớn sẽ bị quân cờ đen giết chết, tình huống sẽ nghịch chuyển.
Những bước về sau là những bước cực kỳ quan trọng.
Cạch…
Hai quân cờ đen trắng rơi xuống đầu con rồng lớn.
Hai vị võ giả ra trận, chém giết, nhận thua.
Cạch cạch!
Lại có thêm hai quân cờ rơi xuống, một lần nữa có hai vị võ giả ra sân.
Một người chính là Liệt Thiên Hàn của Chư Thần Vô Niệm, một người là Thiên Kiêu của một tộc nhỏ nào đó.
Vị Thiên Kiêu đó chủ động nhận thua, thừa nhận mình không phải là đối thủ của Liệt Thiên Hàn.
Vào thời khắc này, chỉ còn một bước cuối cùng nữa kiếp tranh sẽ xuất hiện.
La Chinh nhìn thấy cục diện trên bàn cờ, ánh mắt lóe lên.
Khi kiếp tranh xuất hiện, hai bước này lại càng quan trọng.
Đây cũng chính là cục diện sinh tử.
Kẻ bại sẽ trực tiếp bị loại vì con rồng lớn đã bị giết.
Như vậy, võ giả được chọn vào trong sẽ là ai?
Chiến thuật của cô gái thần bí cũng không cao minh lắm.
Đa số võ giả đều có thể nhìn ra được thế cuộc đó.
Lúc này, tất cả đều nín thở.
Bởi vì bọn họ biết ai được chọn vào bàn cờ thiên địa, người đó sẽ có khả năng bị loại.
Mà trong tình huống này, đối thủ mà người đó gặp tuyệt đối sẽ không yếu.
Vù.
Bàn tay ngọc lại chọn một cô gái tóc tím.
Thiên Vị tộc, Lạc Tích Huyên.
La Chinh không biết người này.
Hắn cũng chưa từng đến Thiên Vị tộc.
Lúc trước, mặc dù lão tộc trưởng sai người dẫn hắn đến đó, nhưng lại chưa thực hiện được.
Có điều trước đây, Lạc Tích Huyên đã từng ra tay hai lần, lần nào đối thủ cũng trực tiếp nhận thua.
Nghe người bên ngoài giới thiệu, La Chinh mới biết được người này chính là Đạo Tử của Thiên Vị tộc.
Có không ít võ giả của Thiên Vị tộc tiến vào ba trăm người đứng đầu, ước chừng khoảng chín người, trong đó có hai Đạo Tử.
Một người là Lạc Tích Huyên, một người là Giang Chính Nghĩa.
Đạo Tử ra trận.
Rất nhiều võ giả tỏ vẻ căng thẳng.
Trận chiến này là trận chiến sinh tử, không ai muốn mình bị loại cả.
Nếu nhận thua, người đó sẽ bị loại ngay lập tức.
Ai lại muốn va chạm quá sớm với Đạo Tử chứ?
Cho nên, rất nhiều người đều khẩn cầu trong bụng, cầu rằng đừng là mình ra trận.
Sau khi Đạo Tử của Thiên Vị tộc rơi xuống bàn cờ, bàn tay lại đưa thẳng đến chỗ La Chinh.
Nhìn thấy hướng của bàn tay ngọc, La Chinh hơi cau mày: “Là ta sao?”
Nhưng bàn tay kia lại vượt qua đầu của La Chinh, nắm lấy một vị võ giả sau lưng cách La Chinh không xa, Hoa Thiên Mệnh.
“Thì ra là Hoa Thiên Mệnh” Khê Ấu Cầm nói.
“Thiên Mệnh huynh…” La Chinh lại cau chặt mày hơn.
Đây không phải là một tin tức tốt.
Hắn biết thực lực Hoa Thiên Mệnh đột nhiên tăng mạnh, đã có sự thay đổi về chất.
Mặc dù Đạo Tử kia cũng là võ giả Thần Hải Cảnh, nhưng hoa sen đại thừa của bọn họ đã nở ra toàn bộ.
Nếu không chết, thì cơ hội trở thành thần là tương đối lớn.
Quan trọng hơn, bọn họ đã bắt đầu lĩnh ngộ thần đạo, trình độ lý giải và vận dụng đối với đạo đã ở mức người bình thường không thể so sánh được.
Hoa Thiên Mệnh đối mặt Lạc Tích Huyên, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của La Chinh, khi quân cờ đen của Hoa Thiên Mệnh chưa được hạ xuống, hắn mỉm cười với La Chinh, vẫn rất tự tin, tràn ngập khí phách.
Mà lúc này…
Bên trong một thánh địa thập phẩm của Chư Thần Vô Niệm truyền đến âm thanh sôi trào.
Hoa Thiên Mệnh phi thăng đến một thánh địa thập phẩm của Chư Thần Vô Niệm, lập tức trở thành bảo bối của thánh địa này.
Thánh chủ của bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ đến, võ giả xuất thân từ thánh địa của mình lại có thể đứng ở trong hàng ngũ ba trăm người.
Toàn bộ Chư Thần Vô Niệm đều là thiên hạ của tứ đại gia tộc.
Những thánh địa thập phẩm bọn họ chỉ sống phụ thuộc vào tứ đại gia tộc mà thôi.
Võ giả có tư cách góp mặt trong ba trăm người đều là Thiên Kiêu, Đạo Tử của Hiên Viên gia, Cơ gia, Quý gia, Liệt gia… Còn nhóm Thiên Kiêu của các thánh địa thập phẩm khác đều toàn quân bị diệt.
Nhưng Hoa Thiên Mệnh chính là ngoại lệ duy nhất.
Chương 1325: Một kiếm này cũng không phải vì ngươi
Việc Hoa Thiên Mệnh có tên trong mười nghìn người đứng đầu cũng đã khiến cho Thánh chủ thánh địa đó mừng như điênChư Thần Vô Niệm là thế lực Nhân tộc lớn.
Thực chất, họ được xem là tứ đại thần quốc, mà tứ đại gia tộc chính là đế vương của Chư Thần Vô Niệm.
Những thánh địa phụ thuộc chỉ có thể được xem là thần dân của tứ đại gia tộc.
Từ góc độ thành lập, bọn họ hoàn toàn khác với liên minh Nhân Đạo.
Cũng chính vì vậy, tất cả tài nguyên sẽ tập trung hết cho tứ đại gia tộc, mà việc phân phối tài nguyên sẽ do tứ đại gia tộc thực hiện.
Thánh địa thập phẩm này bồi dưỡng được một thiên tài lọt vào tốp mười nghìn người đứng đầu, đã hoàn toàn vượt quá dự kiến của Thánh chủ.
Ngày sau, ông nhất định sẽ tranh thủ điều này, xin tứ đại gia tộc ban thưởng và cho nhiều tài nguyên hơn.
Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ, Hoa Thiên Mệnh không dừng bước ở tốp mười nghìn người.
Mà tiến vào giai đoạn thứ hai.
Hắn bước vào bàn cờ thiên địa, trở thành một biến số của bàn cờ thiên địa này.
Cảnh tượng đó khiến cho rất nhiều võ giả trong thánh địa thập phẩm như nở hoa trong lòng.
Thậm chí còn thu hút ánh mắt của Thánh chủ hai thánh địa thập phẩm khác.
Đáng tiếc, từ đầu đến cuối, quân cờ màu đen dưới chân Hoa Thiên Mệnh vẫn không rơi xuống bàn cờ, khiến cho bọn họ lại càng thêm chờ mong đến lúc Hoa Thiên Mệnh ra tay.
Nhưng bọn họ không ngờ, Hoa Thiên Mệnh vừa ra tay lại rơi vào cục diện phải bị loại bỏ.
Lại càng không ngờ, đối thủ mà Hoa Thiên Mệnh gặp phải chính là Lạc Tích Huyên.
Lạc Tích Huyên, là con cưng của Thiên Vị tộc, con gái của Lôi Điện.
Trong đám Thiên Kiêu ở đây có lưu truyền một câu chuyện rất thần kỳ.
Thân thế của Lạc Tích Huyên vô cùng ly kỳ.
Vũ trụ có một giới tên là Huyền Đình giới, bên trong tràn ngập lực sấm sét mạnh mẽ.
Rất nhiều năm qua, vẫn không có người nào đến đó sinh sống.
Cũng không phải bọn họ e ngại lực sấm sét trong đó.
Trên thực tế, càng là vùng đất dữ, thì khả năng thu được cơ duyên cũng càng lớn, có rất nhiều võ giả vì tìm kiếm cơ duyên trong đó, để bản thân được mạnh hơn, từ đó tre già măng mọc.
Thần Hỏa giới cũng giống như vậy.
Bên trong Thần Hỏa giới căn bản không thích hợp cho sinh linh sinh sống.
Nhưng rất nhiều võ giả vì muốn thu hoạch được kho báu của trời đất mà bất chấp nguy hiểm đến tính mạng cũng muốn xông vào.
Nguy hiểm và lợi ích thường có quan hệ trực tiếp với nhau.
Huyền Đình giới tương đối đặc biệt là vì bên trong Đại Giới có phong ấn một con thánh thú Huyền Đình.
Nghe nói con thánh thú Huyền Đình này là do sáu vị Thiên Tôn liên thủ phong ấn từ tám mươi triệu năm trước, dựa vào một phần số trời của một vị Thiên Tôn có tên là “Phong Yêu Thiên Mệnh” mới có thể phong ấn con thánh thú Huyền Đình này.
Chính vì phong ấn này tồn tại, mới không có người nào trốn vào Huyền Đình giới.
Nhưng hai mươi năm trước, phong ấn đã bị phá hủy.
Phong Yêu Thiên Mệnh là lợi dụng Phong Yêu Thiên Mệnh để bố trí.
Trên lý thuyết, phong ấn này đại diện cho phong ấn mạnh nhất của vũ trụ.
Dù sao, phong ấn đó cũng là nhờ quy tắc Thiên Đạo mà tạo ra.
Phong ấn được loại bỏ đồng nghĩa với việc thánh thú Huyền Đình thoát khỏi phong ấn, đồng thời cũng chứng minh nó đã thu được sức mạnh vượt trên Thiên Đạo.
Chuyện này đã gây chấn động toàn bộ vũ trụ.
Thậm chí còn khiến cho không ít người kinh hãi, nguy cơ chiến tranh Đại Thế Giới đã sớm đến rồi.
Nguy cơ này chính là thánh thú Huyền Đình.
Chuyện này nhanh chóng khiến các chủng tộc trong vũ trụ coi trọng.
Cho dù Thiên Tôn Nhân tộc hay Thiên Vị tộc, hoặc Ma tộc, tất cả đều đến Huyền Đình Giới để điều tra.
Nhưng trong lần điều tra này, bọn họ đã phát hiện được một việc ngoài ý muốn.
Đúng là phong ấn Huyền Đình Giới đã bị phá hủy.
Nhưng thánh thú Huyền Đình vẫn bị phong ấn bên trong.
Phong ấn chỉ bị phá hư một phần rất nhỏ, nhỏ đến mức không quan tâm cũng được.
Chỉ là, khi tiếp tục điều tra, bọn họ đã phát hiện một việc rất kinh người.
Phong ấn này là do một đứa bé gái ba tuổi phá hư.
Cô bé đó đã tự phá giải phong ấn, bước ra từ cái nơi quỷ quái tràn ngập quy tắc hệ Lôi.
Thời điểm đó, Lạc Tích Huyên chỉ mới có ba tuổi.
Ý thức được sự bất phàm của nàng, rất nhiều chủng tộc đã triển khai một cuộc tranh đoạt nàng.
Cuối cùng, phần thắng rơi vào tay Thiên Vị tộc.
Thiên Vị tộc đã đặt cho nàng một cái tên, Lạc Tích Huyên.
Thân thế của nàng rất thần kỳ, dẫn đến sự bàn tán vô cùng sôi nổi trong vũ trụ, nhưng cũng dần dần chìm xuống theo thời gian.
Sau khi nàng tiến vào Thiên Vị tộc, không còn tin tức nào về nàng truyền ra ngoài nữa.
Nhưng trước khi chiến trường mộng ảo mở ra một năm, Thiên Vị tộc tuyên bố trong tộc đã có được hai Đạo Tử, một là Giang Chính Nghĩa, hai là Lạc Tích Huyên.
Mặc dù mọi người chưa nhìn thấy thực lực của nàng như thế nào, nhưng không ai hoài nghi Đạo Tử cả.
Trên thế giới này, có một số người sinh ra đã không tầm thường.
Lạc Tích Huyên chính là một trong những người đó.
“Ôi trời, tại sao đối thủ đầu tiên mà Hoa Thiên Mệnh đụng phải lại là người của Thiên Vị tộc, hơn nữa còn là Lạc Tích Huyên chứ”
“Nghe đồn Lạc Tích Huyên rất lợi hại, nhưng chưa chắc có thể đánh bại Hoa Thiên Mệnh”
“Ha ha, bất cứ thiên tài nào của Thiên Vị tộc cũng đủ để trở thành đệ tử đứng đầu trong thánh địa của chúng ta.
Lạc Tích Huyên lại là Đạo Tử của Thiên Vị tộc, nhân vật lợi hại nhất trong thế hệ trẻ, làm sao nàng có thể yếu được?”
Bên trong thánh địa thập phẩm kia, rất nhiều võ giả không khỏi thở dài.
Hiện tại Hoa Thiên Mệnh đã thẳng tiến vào tốp ba trăm người đầu tiên.
Hắn có thể tiến vào tốp mười vị trí đầu để nhận được một bàn thần cách không?
Nhưng đáng tiếc, tại sao lại xui xẻo như vậy?
Lạc Tích Huyên từ trên quân cờ nhảy xuống, nhìn bàn cờ bên dưới, ánh mắt màu tím nhạt quét về phía đối diện, nhìn gương mặt tràn ngập khí phách của Hoa Thiên Mệnh, lập tức nở nụ cười nhẹ.
“Thiên Vị, Lạc Tích Huyên” Nàng nói.
Lúc này, nhìn Lạc Tích Huyên chẳng có gì đặc biệt, chỉ giống một người thường, còn có cảm giác thân thiết của cô em gái nhà bên.
Hoa Thiên Mệnh cũng cùng lúc cất bước về phía trước, chậm rãi nhảy xuống từ quân cờ màu đen, sau đó tháo kiếm từ trên lưng xuống.
Trường kiếm được bao bởi một lớp vải bố.
Hoa Thiên Mệnh đặt thanh kiếm dưới đất, sau đó chậm rãi tháo lớp vải bố ra.
Có một số võ giả sẽ thừa cơ hội này mà công kích.
Nhưng Lạc Tích Huyên thì không.
Hoa Thiên Mệnh cũng biết nàng sẽ không.
Sau khi tháo hết lớp vải bố, một thanh kiếm xuất hiện.
Thanh kiếm này nhìn qua rất bình thường, thân kiếm vẫn cất trong vỏ kiếm, không hề được rút ra.
Tay cầm chuôi kiếm, Hoa Thiên Mệnh đứng lên nói: “Vân Điện, Hoa Thiên Mệnh”
“Sao?” Lạc Tích Huyên nghiêng đầu, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Vân Điện là cái quỷ gì vậy?
Cùng lúc đó, Ninh Vũ Điệp đang quan sát bên trong thánh địa Ngọc Thanh.
Nghe Hoa Thiên Mệnh chính miệng nói ra, một lần nữa đã nghiệm chứng được lời nói của Ninh Vũ Điệp lúc trước.
Ninh Vũ Điệp nhếch miệng mỉm cười, biểu hiện đương nhiên.
Sau khi Hoa Thiên Mệnh đánh một trận với Thiên Tà Tông, thực lực được biểu lộ, hắn đã nhận được sự trọng dụng của Vân Điện.
Ninh Vũ Điệp hiểu tính cách của hắn.
Thân là kiếm khách, hắn là người vô cùng có nguyên tắc.
Hắn chưa từng rời khỏi Vân Điện, trên lý thuyết vẫn là người của Vân Điện.
Lúc trước, Ninh Vũ Điệp đã bí mật khảo sát Hoa Thiên Mệnh.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, chờ tu vi của Hoa Thiên Mệnh đủ mạnh, y có thể thăng cấp làm Điện chủ Vân Điện.
Nhưng chí của Hoa Thiên Mệnh không nằm ở Vân Điện, cũng không ở Trung Vực.
Chí hướng của hắn càng thêm lớn lao.
Sau khi rời khỏi Trung Vực, hắn vẫn luôn biệt tăm biệt tích.
Đến bây giờ Ninh Vũ Điệp mới biết Hoa Thiên Mệnh đã phi thăng, hơn nữa còn có được thực lực như lúc này.
Về phần thánh địa thập phẩm của Chư Thần Vô Niệm, sau khi nghe Hoa Thiên Mệnh trả lời như thế, tất cả đều bất mãn.
Nhưng bất mãn cũng vô dụng.
Bọn họ cũng chẳng trợ giúp Hoa Thiên Mệnh quá nhiều, tối đa cũng chỉ coi là mượn con đường phi thăng của bọn họ mà thôi.
Hoa Thiên Mệnh không quan tâm đến sự nghi hoặc của Lạc Tích Huyên.
Một tay hắn cầm kiếm, chậm rãi rút kiếm, ánh kiếm sáng như tuyết lộ ra.
“Thật ra kiếm này không phải chuẩn bị cho ngươi…” Hoa Thiên Mệnh rút được một nửa, cười nói: “Cho nên, nếu ngươi có thực lực, cũng có thể ép ta rút thanh kiếm này”
Câu nói sau cùng của Hoa Thiên Mệnh khiến tất cả đều sợ ngây người.
Nghe ý hắn nói, thì hắn không có ý định rút kiếm vì Lạc Tích Huyên?
Hắn không chỉ nói như vậy mà còn làm như vậy.
Kiếm chỉ rút ra được một nửa lại chậm rãi đẩy trở về.
Hắn đang đối mặt với một Đạo Tử, hơn nữa còn là Đạo Tử của Thiên Vị tộc.
“Rốt cuộc tên nhóc này có sức mạnh gì, tại sao dám nói như thế với Lạc Tích Huyên?”
“Vân Điện là cái gì? Là thế lực gì vậy? Hình như trong vũ trụ không có thế lực này”
“Tên nhóc này thảm rồi, chắc hẳn sẽ bị Lạc Tích Huyên ngược đãi”
Tất cả võ giả nhìn thấy cảnh tượng này đều cho rằng Hoa Thiên Mệnh đã điên rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









