1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 254 : Thứ hạng của Khê Ấu Cầm (c1266-c1270)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 254 : Thứ hạng của Khê Ấu Cầm (c1266-c1270)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1266: Thứ hạng của Khê Ấu Cầm

Cô nàng áo đỏ bĩu môi: “Trùng hợp thôi!”Cô nàng áo đỏ này và Ninh Vũ Điệp đều là võ giả phi thăng cùng lúc, trước đây cũng coi như cùng cảnh ngộ.

Ngày đó, nghe Ninh Vũ Điệp nói phi thăng là để tìm kiếm phu quân, nàng còn từng khuyên Ninh Vũ Điệp rằng hy vọng này quá mong manh, vẫn nên buông tay thì hơn.

Bây giờ chợt nghe được câu trả lời này, sao nàng chịu tin?

Thiên hạ rộng lớn như vậy, võ giả trùng tên trùng họ hẳn không ít.

Nhưng nàng lại không biết, Ninh Vũ Điệp đã hoàn toàn chắc chắn về thân phận của La Chinh.

Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm vào võ giả kia nói: “Chuyện Tô Tam giết xà tiên, chính là chuyện xưa được lưu truyền ở Trung Vực ta.

Tô Tam và xà tiên gặp nhau ở núi Kinh Cức, hai người mến nhau.

Nhưng sau đó xà tiên thú tính khó bỏ, gieo họa nhân gian, cuối cùng Tô Tam không thể không chém chết xà tiên.

Câu chuyện chính là như vậy phải không?”

Võ giả kia đột nhiên gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Ninh Vũ Điệp cũng tin tưởng hơn một chút!

Chuyện Tô Tam giết xà tiên được La Chinh kể qua Thét Lệnh, nên đã lưu truyền rất rộng, thực sự đúng y như cô nàng trước mắt này nói.

Mà câu chuyện này, cũng đã qua ba bốn năm rồi.

Cô nàng này vừa mới phi thăng, lại từng nghe về câu chuyện này, ít nhất cũng đã nói rõ, nàng và La Chinh đến từ cùng một Hạ Giới.

Khả năng này…

Thật ra Ninh Vũ Điệp cũng không muốn chứng minh cái gì với bọn họ.

Nàng chỉ cần biết phu quân mình còn sống, biết phu quân mình đang ở nơi nào thì đã thỏa mãn rồi.

“Cái tên này, vẫn ngoài dự đoán mọi người như trước vậy!” Ninh Vũ Điệp nhìn kim tự tháp với vô số cái tên đang chuyển động, trong lòng nghĩ như vậy.

Còn vị võ giả kia, sau khi nghe Ninh Vũ Điệp nói thì trong lòng lại bắt đầu trở nên hăng hái.

Võ giả này không phải là người phi thăng, nhưng cũng không có bối cảnh gì trong thánh địa Ngọc Thanh.

Chẳng qua vì muốn kiếm được một khoản thù lao nhất định nên mới được sắp xếp ở đây cung cấp chân nguyên cho không gian mộng ảo.

Nếu cô nàng trước mắt này nói dối thì cũng chẳng sao, nhưng bây giờ xem ra, lại có năm phần khả năng là thật.

Nếu như là thật, vậy nếu hắn giúp được nàng, có lẽ sẽ là một cơ hội cho người không có bối cảnh như hắn!

Ninh Vũ Điệp không biết tâm tư của võ giả trước mặt, nàng suy nghĩ một chút rồi sau đó lại hỏi: “Nhưng vì sao La Chinh phải dùng Thét Lệnh để kể chuyện này?”

“Ha ha, hắn muốn nói cho một cô gái thần bí nghe” Võ giả kia cười nói, La Chinh và cô gái thần bí kia nói chuyện với nhau, khắp thiên hạ đều có thể nghe, tất nhiên vị võ giả này cũng sẽ không ngoại lệ.

“Cô gái thần bí?” Lông mày Ninh Vũ Điệp hơi nhíu lại theo phản xạ.

Võ giả này chú ý tới biểu cảm của Ninh Vũ Điệp, nhún vai một cái: “Cũng không biết cô nàng ấy có lai lịch thế nào, khắp vũ trụ không ai biết thân phận của nàng ấy.

Nhưng nàng ấy lại đồng ý giúp La Chinh tìm muội muội của hắn, điều kiện chính là La Chinh kể chuyện xưa này cho nàng ấy nghe” Trong vũ trụ, gần như không ai không biết, không ai không hiểu chuyện này.

“Muội muội của chàng, La Yên ư?” Ninh Vũ Điệp hỏi.

“Đúng vậy!” Võ giả này chợt sáng mắt lên, trong lòng cũng chắc chắn thêm mấy phần: “Chính là La Yên!”

“Hóa ra vẫn chưa tìm thấy” Ninh Vũ Điệp hơi cúi đầu nói khẽ, sau đó nàng lại đưa mắt nhìn chăm chú lên kim tự tháp.

Nàng bắt đầu hứng thú với đỉnh chóp kim tự tháp của không gian mộng ảo kia, bắt đầu quan sát những cái tên từ trên rơi xuống.

Những cái tên này, đều là đối thủ cạnh tranh của La Chinh.

Đang lúc quan sát thì đại điện bên kia lại phát ra một tràng tiếng cảm thán.

“Thứ hạng của La Chinh lại tăng lên hai bậc rồi!”

Ninh Vũ Điệp mỉm cười, xẹt qua tên của La Chinh, tiếp tục quét xuống dưới.

Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại nhìn thấy một cái tên quen thuộc.

Khê Ấu Cầm!

Thứ một trăm sáu mươi tư!

Khi Ninh Vũ Điệp thấy cái tên thì này lại sửng sốt lần nữa.

Nàng ấy lại có khả năng như vậy ư?

Mặc dù Ninh Vũ Điệp biết cô nàng này có Âm Thể Tử Cực rất đặc biệt, nhưng lúc còn ở Trung Vực, Khê Ấu Cầm chỉ mới có tu vi Thần Đan Cảnh, hơn nữa nếu không nói đến huyết mạch vốn có của nàng ấy thì thực lực lại càng không đâu ra đâu!

Sau đó cô nàng này liền biến mất trong Tử Cực giới.

Bây giờ mới mấy năm trôi qua?

Nàng ấy đã bước vào Thần Hải Cảnh? Hơn nữa còn có thực lực như thế? Không chênh lệch với La Chinh bao nhiêu?

Điều này sao có thể!

Ninh Vũ Điệp rất khó chấp nhận kết quả này.

Không biết vì sao trên thế giới này luôn có vài người có thiên phú cực cao.

Tuy Ninh Vũ Điệp cũng được coi là thiên tài có thiên phú không tệ, nhưng so với những thiên tài Thần Hải Cảnh trên Thượng Giới thì chênh lệch vẫn rất rõ ràng.

Nhưng Khê Ấu Cầm thì lại khác.

Âm Thể Tử Cực nhất phẩm của nàng được coi là bậc cao nhất trong Tử Cực giới, lại thêm Vô Định lão nhân trong tháp Vô Định dốc lòng bồi dưỡng, tất nhiên tu vi và thực lực của nàng sẽ tiến cảnh thần tốc.

Với Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, đối với một số người mà nói, cả đời cũng khó mà tu luyện thành công.

Nhưng đối với Khê Ấu Cầm, có thể nói là hạ bút thành văn!

Nhìn thứ hạng của Khê Ấu Cầm, trong lòng Ninh Vũ Điệp bỗng sinh ra một cảm giác buồn bực, nàng không nhịn được mà than thở: Tại sao có thể như vậy!

Sau khi lấy được phần thưởng từ đại sảnh Nhân Quả thứ ba, thứ hạng của La Chinh lại tăng lên, nhưng chỉ tăng lên hai bậc mà thôi.

Phần thưởng của đại sảnh Nhân Quả thứ ba chỉ có ba triệu điểm mộng ảo, hơn nữa mỗi người đều có một phần.

Đối với La Chinh mà nói, phần thưởng từ đại sảnh Nhân Quả thứ ba còn ít hơn đại sảnh Nhân Quả thứ hai nhiều.

Nhưng nếu so với số điểm mộng ảo của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu kia thì cũng không ít.

Sau khi rời khỏi đại sảnh Nhân Quả này, móc câu dài trong tay mọi người cũng dần dần biến mất theo quy tắc Thiên Đạo.

Xem ra móc câu này không được phép mang ra khỏi đại sảnh Nhân Quả.

Nếu không, trong móc câu tích chứa quy tắc Thiên Đạo này cũng có thể giúp mọi người không ít.

Tiếc nuối xong, mọi người lại men theo bậc thang mà leo lên trên.

Vị trí hiện tại của mọi người đang ở đoạn giữa của ngọn núi hùng vĩ này.

Đứng trên bậc thang này là có thể bao quát phong cảnh khắp bên ngoài ngọn núi.

Mặc dù đại sảnh Nhân Quả này là do tự nhiên tạo thành, nhưng lại rất sống động.

Hoặc có lẽ những cảnh vật trước mắt không phải là ảo cảnh mà là sự tồn tại hoàn toàn chân thật.

Đối với Thiên Đạo mà nói, chuyện này cũng không quá khó khăn.

Lúc này La Chinh đang đi đầu dẫn đường, đám Quý Nam, Kim Hải, Huyễn Linh theo sát phía sau.

Sau khi dễ dàng vượt qua đại sảnh Nhân Quả thứ ba, bọn họ sẽ đối mặt với đại sảnh Nhân Quả thứ tư, cũng chính là sảnh Nhân Quả đếm ngược thứ hai!

Lần đầu tiên Quý Nam vào sảnh Nhân Quả, nàng đã phải ngã xuống ở sảnh Nhân Quả thứ tư này.

Thậm chí có thể nói, sảnh Nhân Quả đếm ngược thứ hai gần như đã khiến chín mươi chín phần trăm các võ giả phải dừng bước.

Đây thật sự là thử thách quá khó để vượt qua.

Nhưng không biết lần này sẽ gặp phải cái gì trong sảnh Nhân Quả thứ tư này đây?

Không lâu sau, mọi người đã đứng trước đại sảnh Nhân Quả thứ tư.

Toàn bộ sảnh Nhân Quả thứ tư này đều đỏ rực một màu, giống như có từng dòng lửa chuyển động trong đó.

Đứng ở cửa đại điện, bọn họ đã có thể cảm nhận được khí nóng hầm hập.

“Nóng quá, bỏng chết người mất!” Thương Ma hét lên.

“Phần thưởng của sảnh Nhân Quả thứ tư rất phong phú, nhưng độ khó cũng không thể xem thường.

Mọi người phải cẩn thận hơn nữa!” Quý Nam nhẹ nhàng nói.

“Cho dù có khó khăn thế nào, chúng ta cũng nhất định không thể bỏ cuộc vào lúc này được!” La Chinh nói.

Lúc này, thứ hạng của La Chinh đang tăng lên rất nhanh.

Hắn không hề do dự, dẫn đầu tiến vào trong sảnh Nhân Quả.

Mà sau khi đám người Quý Nam và Kim Hải quan sát một vòng, bọn họ cũng theo sát phía sau.

Trên mặt đất trong sảnh Nhân Quả chằng chịt những vết nứt nhỏ, chúng chỉ lớn bằng ngón tay, nhưng trong những vết nứt đó lại là dòng dung nham đỏ đồng đang chảy.

Những vết nứt giống như mạch máu trong cơ thể người, mà dung nham chính là máu vậy.

Đi trên mặt đất cũng sẽ bị dung nham trong đất thiêu đốt.

Mặc dù mấy người Quý Nam, Huyễn Linh không bị thương, nhưng cũng khó mà chịu đựng được sự thiêu đốt này.

Thế nên họ liền vội vàng thi triển chân nguyên hộ thể, bảo vệ toàn bộ cơ thể.

Tất nhiên La Chinh không cần, bởi ngọn lửa bình thường căn bản không thể gây hại gì cho hắn được.

Mọi người không ngừng đi sâu vào trong, cảnh sắc trong đại sảnh Nhân Quả cũng không ngừng chuyển đổi, giống như đang đi vào trong lòng một ngọn núi lửa lớn, xung quanh không còn là vách tường đại sảnh nữa, mà là những hòn đá lởm chởm nổi lên không theo quy tắc nào.

Mà trước mắt con đường cũng đứt đoạn, hiện ra một hồ dung nham nóng chảy.

Nhìn mặt hồ dung nham tĩnh lặng này, tất cả mọi người đều dừng bước, trong mắt là vẻ thận trọng.

Bên bờ hồ dung nham có một người được tạo thành từ dung nham khổng lồ như một ngọn núi đang đứng sừng sững.

Thân thể khổng lồ kia chậm rãi chuyển động, giống như một ngọn núi lớn đang đưa mắt nhìn xuống đám La Chinh.


Chương 1267: Đường cùng

Lúc trước, mỗi lần tiến vào một tầng của đại sảnh, ánh mắt các võ giả đều tập trung vào Quý Nam đầu tiênDù sao cũng chỉ có nàng là quen thuộc tình hình trong sảnh Nhân Quả hơn một chút.

Nhưng lúc này, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, có lẽ La Thiên Hành mới là trung tâm của nhóm bọn họ.

La Chinh chăm chú nhìn người khổng lồ vạm vỡ như một ngọn núi lớn trước mặt, ngẫm nghĩ nửa ngày trời.

Mọi người cũng nhìn chằm chằm vào hắn, muốn biết hắn định làm gì tiếp theo.

“Đây là cái gì…” La Chinh xoa đầu, mở miệng hỏi.

Quý Nam thật không biết nói gì hơn, thì ra tên này vốn chẳng hề biết đến người dung nham khổng lồ này…

Còn đám Kim Hải và Huyễn Linh cũng đành nở một nụ cười bất đắc dĩ.

Chỉ có mỗi Thương Ma là chẳng hay biết gì, ánh mắt mở to nhìn chằm chằm vào người dung nham khổng lồ kia, buồn rầu nói: “Sợ rằng sức mạnh của thứ này còn lớn hơn ta nhiều lần mất!”

“Đây là sinh linh quy tắc, nó là người dung nham khổng lồ, chất chứa trong người nó là quy tắc hệ Thổ và hệ Hỏa.

Người dung nham to lớn như vậy, có lẽ nó phải được sinh ra trong quy tắc hệ Hỏa căn bản tầng sáu” Quý Nam thong dong nói.

Sinh linh quy tắc không phải hiếm.

Ví dụ như Lôi Linh sinh ra ở nơi có sấm sét dày đặc, còn Hỏa Tinh thì lại hình thành từ một vài loại lửa Bất Diệt.

Những thứ đó đều là những loài sinh linh quy tắc cấp bậc tương đối thấp.

Sinh linh quy tắc cấp bậc cao chủ yếu được nuôi dưỡng dần dần từ lực quy tắc căn bản của các tầng cao hơn.

Giống như La Chinh gặp được đao gió màu vàng cỡ lớn ở trong Bạo Loạn Tinh Hải ngày trước vậy.

Nó là sinh linh quy tắc thuộc hệ Phong cấp bậc tương đối cao.

Lúc này, mọi người đều đang nghĩ cách để đi qua hồ dung nham.

Thương Ma với cơ thể vạm vỡ của mình đi dọc quanh hồ dung nham hai vòng, bỗng nhiên gã nhìn thấy mặt hồ dung nham dậy sóng, từng làn sóng màu lửa đỏ lăn tăn gợn lên.

“Đây là cái gì…” Thương Ma nhìn chằm chằm vào những gợn sóng đó, khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên.

“Rầm! Rầm!”

Lúc này, hồ dung nham phun ra từng quả bong bóng, sau khi những quả bong bóng này vỡ tan, lại xuất hiện từng đốm lửa hình xoắn ốc bay ra.

Những đốm lửa đó bay lên giữa không trung mới ngừng lại, không xoay tròn nữa.

Bấy giờ, mọi người mới nhìn thấy rõ, những đốm lửa kia chính là những chú mèo lửa dài một thước.

Đám mèo lửa lơ lửng trên mặt hồ dung nham có vẻ ngoài rất hiền lành, ánh mắt chúng mở to quan sát mọi người.

Chúng trôi nổi một lát như thế rồi lại nhảy trở về hồ dung nham.

Những bong bóng nham thạch cứ không ngừng vỡ ra, đám mèo lửa cũng không ngừng chui ra từ trong đó…

“Trông chúng thật đáng yêu!” Không biết có phải là do dây thần kinh nào bị chập mạch rồi không mà Thương Ma lại vươn một ngón tay ra vẫy vẫy trước mặt con mèo lửa kia.

“Meo meo…”

Con mèo nhỏ đang bay lơ lửng trên dòng nham thạch bèn nhìn Thương Ma rồi mở miệng kêu, đồng thời cũng bay chầm chậm đến chỗ gã.

Có điều, tốc độ của con mèo lửa này thật sự vô cùng chậm chạp.

Bốn chân của nó vụng về trượt về trước, tốc độ chậm hơn người thường đi bộ nhiều lần…

Đúng lúc nó trượt đi được khoảng nửa đường thì mọi người bỗng chốc nghe thấy tiếng nó gào lên!

“Ngoao…”

Con mèo lửa nho nhỏ vốn dĩ có vẻ vô cùng hiền lành bỗng chốc biến to ra.

Chỉ trong chớp mắt, nó đã to lên hơn mười lần lúc trước, sau đó liền nhào về phía Thương Ma!

Vốn dĩ những con mèo lửa này vẫn luôn cho người ta cảm giác rằng chúng rất dịu dàng ngoan ngoãn.

Nhưng lúc này nó lại khiến mọi người cảm thấy vô cùng áp bách, sức mạnh của lực quy tắc hệ Hỏa ẩn chứa trong đó gần như làm mọi người không thể thở nổi.

Thương Ma cảm thấy như thể có một mặt trời nhỏ ở ngay phía sau mình vậy.

Gã lập tức xoay người bỏ chạy theo bản năng.

Trong lúc chạy trốn, từng tiếng “lách tách, lách tách” đã vang lên phía sau gã.

Mặc dù ngọn lửa của những con mèo này lan đến áo giáp của gã, nhưng không đến nỗi làm cho áo giáp bị thiêu rụi ngay lập tức.

Chỉ là sức nóng ấy đã đủ để nung chiếc áo giáp của gã trở nên nóng rực.

“Thứ này… mọi người mau tránh ra!”

Mọi người cũng nhìn thấy những con mèo lửa này mạnh mẽ đến mức nào, nên tất cả đều ào ào tránh ra.

“Cứu!” Thương Ma liên tục kêu cứu.

Những con mèo lửa này vẫn luôn bám theo sau khiến gã không thể cắt đuôi được chúng.

Một khi bị đuổi kịp, e rằng gã sẽ hóa thành tro bụi trong chớp mắt luôn mất.

“Giúp hắn” Mặc dù đám Quý Nam chọn lui về phía sau, nhưng điều đó không có nghĩa bọn họ sẽ bỏ mặc Thương Ma ở đây.

“Vèo vèo vèo”

Kim Hải khẽ phất tay, ba cây nhũ băng liền bắn ra ngoài.

Quy tắc hệ Thủy của Kim Hải không phải là thấp, nhưng ba cây nhũ băng kia còn chưa chạm được tới con mèo lửa thì đã hóa thành một quả cầu nước rồi bốc hơi chỉ trong nháy mắt vì sức nóng quá lớn.

Thấy cảnh tượng đó, La Chinh khẽ nhíu mày, sau đó hắn bỗng phát cương nguyên ra.

Kích phát tốc độ cơ thể của mình xong, hắn liền xông lên từ một phía khác, khẽ nghiêng người, hất ngang chân đá vào áo giáp sau lưng Thương Ma.

Cú đá này của La Chinh dùng không ít sức, nên trực tiếp đẩy Thương Ma ra khỏi sảnh Nhân Quả.

Sau khi ăn cú đá này, tốc độ của Thương Ma cũng tăng nhanh gấp đôi.

Đến khi gã lao ra khỏi sảnh Nhân Quả, con mèo lửa kia mới dần dần bay trở về.

Nó không tấn công đám La Chinh, mà cứ nhảy về phía trước, chui về hồ dung nham.

“Con mèo lửa này… có lẽ được sinh ra từ lực của lửa thuần túy trong quy tắc hệ Hỏa tầng thứ bảy” Huyễn Linh lùi ra sau một bước, chăm chú nhìn những con mèo lửa đang bay kia nói: “Nói cách khác, có lẽ lực quy tắc hệ Hỏa ẩn chứa trong hồ dung nham này phải từ tầng sáu đến tầng bảy!”

Trong các võ giả ở đây, chỉ có Huyễn Linh là tu luyện quy tắc hệ Hỏa, cũng chỉ có nàng là có quyền lên tiếng.

“Quy tắc hệ Hỏa tầng thứ bảy? Chẳng trách những con mèo này làm ta cảm thấy áp lực đến vậy” Quý Nam vừa nói người dung nham khổng lồ kia có chứa hai loại lực quy tắc khoảng tầng sáu, có vẻ như vậy là đã đánh giá thấp chúng rồi.

“Nó là tầng mấy cũng được, vấn đề là bây giờ chúng ta làm thế nào để đi qua được đây!” Thương Ma nhìn chằm chằm vào hồ dung nham rộng lớn kia nói.

Trong hồ dung nham này không có cầu, cũng không có dây thừng, nó là đường cùng…

Mấu chốt là đây còn chẳng phải nham thạch bình thường.

Với thực lực của võ giả Thần Hải Cảnh, đối mặt với nham thạch trong núi lửa bình thường thì hoàn toàn có thể bơi qua luôn.

Nham thạch bình thường sao có thể phá chân nguyên hộ thể của họ được?

Nhưng lực quy tắc hệ Hỏa ẩn chứa trong hồ dung nham này lại hoàn toàn nằm ngoài khả năng chống đỡ của bọn họ.

Điều này cũng phù hợp với quy tắc của sảnh Nhân Quả.

Ngay từ sảnh Nhân Quả thứ nhất, hễ là nơi hung hiểm thì đều không thể nào dễ dàng thông qua.

Chỉ có duy nhất một lần La Chinh dùng đầu lâu để chặn lại khối đá vuông, là vì những chiếc đầu lâu sau lưng La Chinh đều ẩn chứa sức mạnh gần như sánh ngang với quy tắc Thiên Đạo, thế nên nó mới có thể không hề sứt mẻ gì.

La Chinh đứng bên cạnh hồ dung nham, sức nóng ập tới khiến hắn phải lùi về sau vài bước, ánh mắt không ngừng quan sát hoàn cảnh xung quanh hang động, nhằm tìm ra bí quyết thoát khỏi hồ dung nham này.


Chương 1268: Lương thực

Trên vách đá của hai bên hang động có không ít những trụ măng đá lởm chởm mọc lênThế nhưng nó không tạo thành một con đường, nên không thể trèo lên vách đá này để đi qua.

Sau khi quan sát một lượt, nét mặt La Chinh hiện vẻ sầu muộn.

Chí ít thì đại sảnh Nhân Quả thứ ba còn có một vài chỉ dẫn như là những chiếc móc câu dài treo sẵn ở một bên để mọi người ngộ ra vài thứ.

Nhưng sảnh Nhân Quả thứ tư này lại chẳng có bất kỳ chỉ dẫn nào cả.

Chỉ có một hồ dung nham như là đường cùng đối với võ giả Thần Hải Cảnh này thì bảo họ làm sao mà vượt qua được?

Cuối cùng, La Chinh đành nhìn tới người dung nham khổng lồ kia.

Trên cơ thể to lớn của Người dung nham khổng lồ kia có vô số những vết nứt, dường như trong đó còn có từng ngọn lửa nhỏ đang phun ra.

Nhìn người dung nham khổng lồ này, La Chinh bỗng nảy sinh một suy nghĩ trong đầu.

“Có lẽ con đường để vượt qua hồ dung nham nằm trên người khổng lồ này” La Chinh thong thả nói.

Quý Nam khẽ mỉm cười đáp: “Thật trùng hợp, ta cũng nghĩ vậy”

Người dung nham khổng lồ đứng sừng sững ở một bên của hồ như một ngọn núi lớn, mà cách đó mấy trăm trượng lại có một người dung nham khổng lồ khác.

Chúng xếp thành một hàng thẳng tắp, thế nên hình dung chúng là một cây cầu bắc qua hồ dung nham cũng không phải phi lý.

“Nhưng làm thế nào để thuyết phục chúng đưa chúng ta qua đó được?” Kim Hải nghe hai người nói chuyện xong liền nhìn chằm chằm vào đám người dung nham khổng lồ kia hỏi.

Phương pháp của hai người họ quả thực rất điên rồ, nhưng mọi người quan sát một lượt xong lại càng đồng ý với ý kiến đó.

“Thu hút sự chú ý của nó, dẫn nó lại đây!” Nói rồi, ánh mắt La Chinh sáng lên.

Hắn nhấc cây cung màu vàng trong tay lên, tiện tay rút một mũi tên dài màu đen trong túi tên ra lắp lên dây cung.

Tất cả mọi người đều không ngăn cản hành động của La Chinh, nhưng nét mặt của họ cũng tỏ ra rất cẩn trọng.

Động đến chúng không phải là ý hay, nhưng nếu không mạo hiểm thì e rằng chuyến đi đến đại sảnh Nhân Quả này của bọn họ đành phải dừng lại ở đây thôi.

“Vụt!”

Mũi tên màu đen rời cung lao ra ngoài, mang theo một âm thanh giòn giã bay vút về phía người dung nham khổng lồ kia.

“Vèo!”

Ánh sáng màu đen vừa mới bay được nửa đoạn đường bỗng nổ vang lên lần nữa, đó là lần tăng tốc thứ hai, tốc độ nhanh hơn, uy lực càng mạnh hơn!

“Phập!”

Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng đen đó đã nổ tung trước ngực của Người dung nham khổng lồ! Một con quái vật lớn như thế, cho dù La Chinh có muốn bắn trượt cũng khó!

Bây giờ, tất cả mọi người đều nín thở chăm chú nhìn người dung nham khổng lồ kia.

Chỉ cần có một chút xíu bất thường thôi thì có lẽ mọi người sẽ phải chạy thục mạng ngay lập tức.

Trong chuyến đi vào đại sảnh Nhân Quả lần này, bảy người còn lại coi như là đã kiếm lại được năm triệu điểm mộng ảo, nếu mất mạng ở chỗ này thì tổn thất cũng quá lớn.

Nhưng mấy nhịp thở sau, con quái vật kia vẫn di chuyển thong thả như lúc trước.

Mặc dù La Chinh bắn mũi tên này ra đã tạo nên tiếng động khá lớn thế mà lại chẳng hề gây ra một chút tổn thương nào cho nó.

Nó vốn chẳng thèm để ý đến công kích của La Chinh!

“Vô dụng” La Chinh mím môi, quay đầu lại nhìn Huyễn Linh nói.

Cây cung trong tay Huyễn Linh là thần khí chí tôn, xét về mặt uy lực thì cây cung của La Chinh không thể sánh bằng, nên giờ chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào nàng.

Nàng cũng hiểu ý trong ánh mắt của La Chinh.

Huyễn Linh không nói lời nào, liền chĩa Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung trong tay lên nhắm vào người dung nham khổng lồ cách đó không xa.

Móc dây, giương cung.

Chỉ một lát sau, một ngọn lửa không ngừng xoay tròn ngưng tụ trước cây cung.

“Ầm!”

Theo đó là âm thanh vang dội của dây cung vọng lại.

Ngọn lửa dữ dội này lao vút về phía người dung nham khổng lồ kia.

“Uỳnh! Uỳnh!”

Sau khi ngọn lửa nổ tung, nó cháy lan ra trên mặt người dung nham khổng lồ.

Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung không ngừng bộc phát, từng ngọn lửa mang theo uy áp to lớn liên tục trào ra.

Nhưng người dung nham khổng lồ này vốn là sinh linh quy tắc cao cấp được sinh ra từ quy tắc hệ Hỏa và hệ Thổ.

Đối với những loài sinh linh khác thì ngọn lửa này tuyệt đối là thứ trí mạng, thế mà nó lại chẳng hề tạo ra một chút nguy hiểm nào đối với người dung nham khổng lồ này.

Không những thế, nó còn không ngừng hấp thu những ngọn lửa đó.

Sau khi chúng nổ tung liền lan ra các khe nứt trên bề mặt của người dung nham khổng lồ.

Chỉ một chốc sau, tất cả các ngọn lửa đều đã bị người dung nham khổng lồ kia hấp thụ hết.

“Vô dụng” Huyễn Linh lắc đầu, khẽ nhíu mày nói.

Đúng lúc này, mọi người bỗng nhìn thấy một khối đá lớn ở phía trên đầu lao vụt về phía người dung nham kia.

Mọi người quay đầu lại nhìn thì thấy gã Thương Ma vẫn đang giữ nguyên tư thế ném rồi cười nói: “Ta cũng muốn thử”

Không biết gã Thương Ma này lấy đâu ra một khối đá rộng ba thước để làm đạn bắn ra như vậy.

“Khối đá của ngươi cũng chỉ như một viên đá nhỏ đối với người dung nham khổng lồ kia thôi, có tác dụng gì chứ?” Kim Hải khinh thường nói.

Trước đấy, Kim Hải từng tuyên bố muốn giết chết Thương Ma.

Trong suốt chặng đường này, hắn luôn không vừa mắt với gã.

Thứ nhất vì Thương Ma là võ giả Ma tộc, hai là Kim Hải cảm thấy Thương Ma là một tên vô dụng.

Thương Ma vẫn cười khờ khạo, chỉ vào khối đá kia nói: “Đập trúng rồi!”

“Ầm!”

Mọi người quay đầu lại nhìn liền thấy khối đá lớn kia đập trúng vai của người dung nham khổng lồ rồi vỡ vụn ngay.

Tựa như lời Kim Hải nói, đối với người dung nham khổng lồ có cơ thể lớn như ngọn núi kia thì khối đá đó chỉ như một viên đá nhỏ bé không đáng chú ý mà thôi, nó có thể tạo ra uy hiếp gì cho người dung nham khổng lồ được?

Kim Hải lạnh lùng xem thường, đang định nhạo báng gã thì đúng lúc này, cơ thể của người dung nham khổng lồ hơi lung lay, bắt đầu cử động.

“Không phải chứ? Lại muốn đuổi theo ta à? Ta chỉ góp vui tí thôi mà!”

Thấy cảnh đó, Thương Ma cũng ngẩn người.

Gã không ngờ mình thực sự có thể thu hút sự chú ý của người dung nham khổng lồ.

Gã chỉ dùng một khối đá bình thường ném nó mà thôi, tại sao nó lại truy sát gã?

Đám La Chinh, Kim Hải và Quý Nam đều tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên.

Đòn tấn công khi nãy của La Chinh và Huyễn Linh đều chẳng có tác dụng gì với người dung nham khổng lồ, nó vẫn cứ lù lù bất động đứng đó.

Có lẽ trong mắt nó, đám người La Chinh chỉ giống như một con muỗi mà thôi, bọn họ chẳng thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho nó, nên nó cũng chẳng thèm để ý đến họ.

Nhưng tại sao khối đá mà Thương Ma ném ra lại có tác dụng đây?

“Thương Ma, ngươi lấy khối đá này ở… Người đâu mất rồi?” Quý Nam quay đầu lại hỏi, nhưng chẳng thấy bóng dáng Thương Ma đâu nữa.

Thì ra gã võ giả Ma tộc này đã chạy ra bên ngoài sảnh Nhân Quả từ lâu rồi. rõ ràng, gã đang sợ bị người dung nham khổng lồ kia truy sát.

Kim Hải khinh thường nói: “Hừ! Tên này đầu thai nhầm chỗ rồi!”

Mặc dù các võ giả Ma tộc không được lòng hầu hết các chủng tộc khác, nhưng chủng tộc này luôn dũng mãnh thiện chiến, thậm chí dù phải liều mạng cũng muốn giành được thắng lợi.

Đó chính là ưu điểm lớn nhất của Ma tộc.

Võ giả Ma tộc cứ hễ thấy gió thổi cỏ lay một chút là bỏ chạy như Thương Ma thật sự rất hiếm thấy.

“Các ngươi mau nhìn xem, có lẽ không phải là người dung nham khổng lồ này bị thu hút bởi khối đá của Thương Ma đâu” Huyễn Linh bất chợt nói.

Mọi người quay lại nhìn thì thấy một đống mèo lửa đang trôi lơ lửng trên dòng dung nham phía trước người dung nham khổng lồ kia.

Mà lúc này, sau khi xoay người lại, nó bèn vươn bàn tay khổng lồ ra bắt lấy những con mèo lửa.

“Meo! Meo!”

Mặc dù những con mèo lửa này rất linh hoạt, nhưng nó lại không thể trốn thoát khỏi bàn tay to lớn của người dung nham khổng lồ.

Chỉ có vài con là thoát được, còn đâu hầu hết đều bị túm chặt trong tay của người dung nham khổng lồ.

Sau khi người dung nham khổng lồ bắt được một đống mèo lửa trong tay, nó liền nhét chúng vào cái miệng lớn được làm từ nham thạch của mình.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Những con mèo lửa bị người dung nham khổng lồ nhai trong miệng kêu lên thảm thiết, sau đó hóa thành từng đốm lửa bay loạn xạ, không ngừng nổ tung trong miệng của người dung nham khổng lồ.

Mặc dù những con mèo lửa này không to, nhưng uy lực bùng nổ ra trước khi chết thực sự khiến người ta thầm kinh ngạc không thôi.

Thấy thế, ánh mắt Quý Nam liền sáng lên, “Ta hiểu rồi, những con mèo lửa này là lương thực của người dung nham khổng lồ! Nó coi mấy thứ này là đồ ăn!”

“Nói cách khác, muốn thu hút sự chú ý của Người dung nham khổng lồ thì phải dùng những con mèo lửa này” La Chinh thong thả nói.

“Nhưng những con mèo lửa này cũng không dễ chọc.

Chúng ta phải bắt chúng ư?” Vẻ mặt Quý Nam đầy phiền muộn.


Chương 1269: Lồng giam băng

Mặc dù trông những con mèo lửa này không lớn, nhưng nó được sinh ra trong hồ dung nham nên cũng là một loại sinh linh quy tắc vô cùng khủng khiếpNếu không thì nó đã chẳng có tư cách trở thành lương thực cho người dung nham khổng lồ kia.

Thậm chí có thể nói rằng những con mèo lửa này vốn là loài được sinh ra cùng với người dung nham khổng lồ.

Chỉ là tại sao nó lại có dáng vẻ như một con mèo thì chẳng ai biết cả.

La Chinh đề nghị dùng những con mèo lửa này để thu hút sự chú ý của người dung nham khổng lồ cũng là một ý hay.

Nhưng vấn đề là những con mèo lửa này cũng chẳng phải là thứ dễ đối phó…

Trong dòng dung nham gần đó, một gợn sóng lăn tăn nổi lên, một quả bong bóng dung nham bay ra.

Sau khi vỡ tan, liền có một con mèo lửa nhỏ kêu meo meo chui ra từ quả bóng đó, dáng vẻ trông vô cùng đáng yêu.

Ánh mắt của đám La Chinh ghim chặt vào con mèo nhỏ này.

Trước hết, phải bắt được con mèo nhỏ này thì mới dụ người dung nham khổng lồ kia chú ý tới được.

Thực sự cũng không phải chỉ khó khăn bình thường.

Nhưng dù gì thì đây cũng là đại sảnh Nhân Quả thứ tư, khó như vậy cũng bình thường.

“Ta có thể thử, nhưng không chắc sẽ thành công đâu” Quý Nam chăm chú nhìn con mèo lửa kia nói.

Sau đó, nàng khẽ phất tay, một khúc gỗ thần lập tức xuất hiện trong tay.

Nàng tu luyện quy tắc hệ Mộc, nhưng cũng từng xem lướt qua cả hệ Băng…

Ngay sau đó, khúc gỗ thần nho nhỏ kia không ngừng lớn lên, trên các nhánh cây dần xuất được một lớp sương bao phủ.

Cuối cùng, chúng đan vào nhau, tạo thành một chiếc lồng giam nhỏ.

“Kiến Mộc có nhiều công dụng, vừa có thể trở thành lửa nóng, vừa có thể hóa thành sương lạnh…”

Lần này vào chiến trường mộng ảo, Quý Nam không mang theo thần khí chí tôn của Quý gia.

Không phải do Quý gia không có, mà là Quý Nam không cần.

Trong cơ thể nàng có một khúc gỗ, đó là vũ khí của nàng.

Thậm chí nó còn có thể sánh ngang với thần khí chí tôn.

Loại gỗ đó có tên là Kiến Mộc.

Có cây, hình dạng như con trâu, vỏ bóc ra như dải tua, rắn vàng.

Lá như lưới, quả như cây loan.

Cây đó như cây du gai, tên là “Kiến Mộc”*.

* Trích: Sơn Hải Kinh.

Tương truyền rằng cây Kiến Mộc sống ở vùng đất thần, cao hàng trăm nhận*, là thang lên trời của các vị thần.

* Nhận: Đơn vị đo lường Trung Quốc thời xưa, tương đương bảy hoặc tám thước.

Khúc gỗ Kiến Mộc này đã tồn tại trong cơ thể nàng từ lúc sinh ra.

Vốn dĩ Quý gia từng muốn lấy nó ra, bởi nó không phải là vật phàm, cho dù là với Quý gia thì nó cũng là một thánh vật hiếm có, có thể tạo ra được một món thần khí nằm trong tốp năm trăm thần khí chí tôn.

Nhưng khi người nhà Quý gia muôn lấy khúc gỗ Kiến Mộc trong cơ thể Quý Nam ra thì mới phát hiện rằng dường như giữa nàng và khúc gỗ này có một mối liên kết đặc biệt.

Khúc gỗ Kiến Mộc này có linh tính, nó không chịu rời khỏi người Quý Nam.

Ngày Quý gia muốn bất chấp lấy nó ra, bầu trời bỗng có hiện tượng lạ.

Một tia sét hình con rồng mười hai màu rạch ngang bầu trời giáng xuống, hủy hoại toàn bộ linh đường* của Quý gia.

* Linh đường: Nơi để thờ phụng, giống như nhà thờ họ.

Sau khi xảy ra chuyện đó, Quý gia đành từ bỏ việc lấy khúc gỗ Kiến Mộc ra khỏi cơ thể Quý Nam.

Đến khi Quý Nam lớn lên, khúc gỗ Kiến Mộc đó cũng dần trở thành vũ khí bất ly thân của nàng.

Còn về việc tại sao gỗ Kiến Mộc lại ở trong cơ thể của Quý Nam, vì sao khi bất chấp lấy nó ra sẽ dẫn tới hiện tượng lạ thì Quý gia vẫn luôn giấu kín, không hề để lộ ra bên ngoài.

Cho tới giờ, đó vẫn là một bí mật lớn của Quý gia, thậm chí ngay cả Quý Nam cũng không biết rõ nguyên nhân.

“Dùng Băng khắc Hỏa, ta có thể thử nhốt con mèo lửa kia trong đó.

Nhưng… ai đi thu hút con mèo đó lại đây được?” Quý Nam hỏi.

Lúc này, Thương Ma trốn ở ngoài đại điện đã một lúc lâu lại quay trở về.

Mọi người lập tức đồng loạt nhìn qua phía gã…

“Ta? Ta không đi!” Thương Ma lắc đầu nguầy nguậy.

Kim Hải khinh bỉ liếc Thương Ma rồi nói: “Để ta đi cho!”

“Để ta” Lúc này, La Chinh bèn đứng dậy.

Mặc dù quy tắc hệ Hỏa trong đại sảnh Nhân Quả này không tầm thường, nhưng dù gì La Chinh cũng có cơ thể thần khí.

Cho dù La Chinh không biết mình có thể chịu đựng được sự thiêu đốt của ngọn lửa này hay không, nhưng hắn vẫn có ưu thế hơn đám người Kim Hải.

La Chinh là trung tâm của đội ngũ này, nên giờ hắn đứng ra, Kim Hải cũng không có ý kiến gì.

Tiếp đó, mọi người lùi về sau khoảng mười trượng, năm ngón tay thon dài của Quý Nam khẽ phất xuống, đoạn gỗ Kiến Mộc kia liền rơi xuống đất.

Còn chiếc lồng băng được tạo thành từ cành lá trên cây gỗ Kiến Mộc thì toát ra khí lạnh buốt giá, làm cho nhiệt độ trong vòng một trượng quanh đó đều giảm xuống không ít.

Xếp đặt chiếc lồng này xong, đám Quý Nam mới lùi sang một bên.

Còn La Chinh thì thong thả bước tới bên bờ hồ dung nham.

Vừa đi, hắn vừa khẽ hất mũi chân, một mẩu đá vụn trên mặt đất liền bay lên cao rồi rơi vào lòng bàn tay hắn.

Hắn nắm chặt mẩu đá, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước.

Bên dưới hồ dung nham này có lẽ có vô số những con mèo lửa.

Ngay khi một quả bong bóng dung nham nổ ra, những tinh linh nhỏ bé hoạt bát này sẽ chui ra khỏi dung nham để chơi đùa một lát rồi lại quay trở về.

“Ầm!”

Cách La Chinh không xa, phía trước đang có một quả bong bóng dung nham nho nhỏ vừa vỡ tan, một con mèo lửa chui ra từ bên trong.

“Meo… meo…”

Mèo con duỗi người một cái, bộ lông tạo ra từ những ngọn lửa không ngừng lay động.

Người ta sẽ không tưởng tượng được rằng bé con có vẻ ngoài vô cùng đáng yêu này lại là một loài vật cực kỳ hung dữ.

“Vút!”

La Chinh khẽ hất ngón tay, hòn đá trong tay hắn liền bay vèo về phía con mèo lửa kia.

Hòn đá vừa tới gần con mèo lửa thì liền bị đốt thành tro bụi.

Nhưng viên đá ấy cũng đã thu hút được sự chú ý của nó rồi.

Lúc này, mọi người đều nín thở, chăm chú nhìn La Chinh.

Quý Nam cũng khẽ mím môi.

Mặc dù Kiến Mộc là thần khí, nhưng dù gì tu vi nàng lúc này cũng chỉ có hạn, không biết chiếc lồng băng làm từ gỗ Kiến Mộc này có nhốt được nó hay không.

“Meo… meo…”

Mèo lửa khe khẽ kêu lên, đôi mắt của nó chỉ thong dong liếc nhìn La Chinh một cái, sau đó xoay người nhảy lại vào trong dòng dung nham.

“Ơ…”

La Chinh ngơ ngác ra mặt.

Còn Thương Ma thì lại càng tỏ vẻ kỳ quái hơn! Tại sao giữa võ giả với nhau mà lại khác biệt lớn đến vậy? Lúc trước, Thương Ma vô tình chọc phải con mèo lửa này thì nó đuổi theo gã mãi không dứt, còn con mèo lửa trước mặt lúc này thì lại ngoan ngoãn hiền lành thế? Nó còn chẳng thèm để ý tới La Chinh.

Xem ra, các sinh linh quy tắc không chỉ có trí khôn mà mỗi một con đều có tính cách riêng của mình nữa…

Con đầu tiên thất bại, La Chinh đành phải tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

May mà số lượng mèo lửa cũng không ít, nên chỉ một lúc sau, lại có một con mèo lửa nữa bay lên từ dòng dung nham cuồn cuộn ở bên cạnh kia.

Bấy giờ, La Chinh không nương tay nữa.

Hắn vận chuyển khí hỗn độn trong cơ thể, ba cây nhũ băng sắc bén xuất hiện trong tay.

Hắn khẽ phất tay một cái, ba cây nhũ băng lập tức bay vút về phía con mèo lửa kia.

“Vèo vèo vèo!”

Ba cây nhũ băng lao vút tới, lập tức khiến mèo lửa cảnh giác.

Nó xoay người, bộ lông lửa bao bọc toàn thân bùng lên, đồng thời kêu lên thảm thiết.

“Ngoao!”

Mặc dù La Chinh không chủ tu quy tắc hệ Băng, nhưng vẫn tu luyện đồng thời tất cả các quy tắc căn bản.

Dù cây nhũ băng được tạo ra từ khí hỗn độn không kèm theo tuyệt chiêu nào khác, nhưng cũng không hề tầm thường chút nào.

Có điều, con mèo lửa kia lại không hề né tránh, trực tiếp dùng cơ thể trông có vẻ mềm mại kia mà nhào lên…

Cây nhũ băng này chưa kịp đâm vào cơ thể con mèo nhỏ thì đã biến thành từng luồng không khí, chớp mắt đã bốc hơi hết sạch.

Như vậy có thể thấy rõ, tính cách của con mèo lửa này cũng rất nóng nảy.

Sau khi nhũ băng biến mất, thế tấn công của con mèo lửa này không hề yếu đi chút nào.

Ngọn lửa trên cơ thể nó càng lúc càng cháy mạnh hơn, rồi nhằm về phía La Chinh mà xông tới.

“Lùi về sau”

Do đã có sắp xếp từ đầu, nên vẻ mặt La Chinh khá bình tĩnh, bắt đầu lùi về sau theo tuần tự.

Còn con mèo nhỏ sau khi xông lên bờ, cái đầu nó liền nở to ra.

Từ một cái đầu có kích cỡ của một con mèo nhỏ bình thường đã biến thành một cái đầu to như con báo.

Lúc này, nó đâu còn là một con mèo lửa nữa, mà giống một con báo lửa thì đúng hơn!

Nhìn thấy cảnh đó, Quý Nam ở phía xa khẽ nhíu mày.

Nàng khẽ vẫy ngón tay, khúc Kiến Mộc trên mặt đất bắt đầu không ngừng lay động, bắt đầu lớn lên.

Chiếc lồng băng nàng làm từ gỗ Kiến Mộc ban nãy quá nhỏ, giờ thấy kích cỡ của con mèo lửa này ngày càng to ra, nàng bèn mau chóng điều chỉnh kích cỡ của nó cho phù hợp.

“Ngoao ngoao!”

Con mèo lửa kia vẫn đuổi sát theo phía sau La Chinh.

Tốc độ của người và mèo đều vô cùng nhanh.

Đến khi chỉ còn cách mười trượng, cơ thể La Chinh bèn mau chóng lướt qua chiếc lồng băng làm từ gỗ Kiến Mộc kia!

“Mau!”

Vẻ mặt Quý Nam rất thận trọng, mười ngón tay của nàng xòe ra, liên kết với khúc gỗ Kiến Mộc, mở chiếc lồng băng ra rồi trùm lên con mèo lửa đang đuổi theo sau La Chinh kia.


Chương 1270: Dụ dỗ

Chiếc lồng băng do gỗ Kiến Mộc biến thành mở ra to như miệng của một con quái vật khổng lồ, chỉ một chốc đã nhốt được con mèo lửa kiaLa Chinh cũng bất chợt xoay người lại!

Mọi người đều hồi hộp nhìn chằm chằm vào chiếc lồng băng này.

“Ngoao!”

Mèo lửa kêu lên thảm thiết, nó không ngừng đâm vào vách lồng, hết bên nọ đến bên kia, muốn thoát ra khỏi đây!

Lúc này, vẻ mặt Quý Nam cũng vô cùng tập trung.

Gỗ Kiến Mộc với cơ thể nàng đã hòa làm một, nên khi nàng thúc giục khúc gỗ Kiến Mộc để nhốt con mèo này lại thì sẽ phải không ngừng cung cấp chân nguyên, hóa thành băng để làm giảm lực quy tắc hệ Hỏa trên người con mèo lửa này…

Theo ngũ hành tương khắc thì Hỏa khắc Mộc, nhưng gỗ Kiến Mộc lại vô cùng đặc biệt, nên nó cũng không quá sợ lửa.

Có điều, con mèo lửa này là sinh linh quy tắc được sinh ra từ trong dung nham nên cực kỳ hung dữ.

Với thực lực của Quý Nam, muốn nhốt nó cũng là chuyện rất khó khăn.

“Ngoao!”

Dưới công kích của con mèo lửa, chiếc lồng băng không ngừng thay đổi hình dạng.

Nhưng Kiến Mộc không hổ danh là gỗ thần của trời đất trong truyền thuyết, cho dù chỉ có một khúc nhưng tính dẻo của nó cũng có chứa thần lực.

Chiếc lồng tạo từ những nhánh cây này dù có biến đổi hình dạng thế nào thì cũng sẽ không thể gãy được!

Áp lực mà nàng phải chịu càng lúc càng lớn.

Lúc này, khuôn mặt nàng đã trắng bệch không còn một giọt máu, thế nhưng như vậy lại khiến nàng có một vẻ đẹp khác.

Vậy mà con mèo lửa kia vẫn mạnh mẽ như trước, thậm chí hành động của nó còn càng hung hãn hơn.

Quý Nam phất tay lấy một miếng ngọc chân nguyên ra bóp nát rồi mau chóng hấp thu.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà chân nguyên trong cơ thể nàng đã tiêu hao hết bảy tám phần rồi.

Chân nguyên tiêu hao trong lúc trói con mèo lửa này thậm chí còn nhiều hơn cả khi đại chiến với người khác nữa.

Thấy vậy, La Chinh khẽ phất tay rút khí hỗn độn trong cơ thể ra, luồng khí lạnh từ lòng bàn tay hắn ùn ùn trào ra ngoài, bắn về phía con mèo lửa ở trong lồng kia.

Ngoài La Chinh ra, các võ giả chủ yếu từng tu luyện quy tắc hệ Băng cũng ào ào bắt chước theo, coi như là giúp Quý Nam hàng phục con mèo lửa này.

“Vèo vèo…”

Mọi người không ngừng dùng khí lạnh để áp chế, nên hành động của con mèo lửa kia cũng dần chậm lại.

Tiếng kêu thảm thiết của nó dần lịm đi, ngọn lửa trên người nó cũng tắt dần một cách nhanh chóng, bộ lông do ngọn lửa biến thành cũng dần trở nên ảm đạm.

Chỉ một lúc sau, cuối cùng con mèo lửa này cũng ngừng giãy giụa, ngoan ngoãn nằm trong chiếc lồng băng.

“Phù…”

Quý Nam thở phào nhẹ nhõm, vươn tay lau mồ hôi trên trán.

Việc nhốt con mèo lửa này vẫn quá khó với nàng.

Nếu không nhờ có các võ giả khác cùng áp chế thì e rằng chiếc lồng làm từ gỗ Kiến Mộc vẫn sẽ bị nó phá nát mất.

“Thực sự bắt được nó ư? Các ngươi đúng là đồ điên!” Thương Ma ở đằng xa nhìn con mèo lửa trong chiếc lồng mà ngẩn người ra.

Dường như gã đã bị dọa chết khiếp, nên lúc mọi người đang áp chế con mèo lửa này thì gã đã chạy ra xa để trốn.

Nhưng Thương Ma vốn là võ giả luyện thể, nên gã cũng chẳng thể giúp được gì.

Quý Nam từ từ đi tới bên cạnh chiếc lồng băng, sau đó lại gần hơn một chút, đôi mắt xinh đẹp kia chăm chú nhìn con mèo lửa này.

Lúc này, con mèo lửa trông như đang thoi thóp, ánh mắt vô cùng đáng thương.

“Nhóc này cũng thật đáng thương” Quý Nam khẽ lắc đầu, có phần không đành lòng.

“Chiến trường mộng ảo này vốn được tạo ra từ quy tắc Thiên Đạo, tất cả những thứ trong đó đều chỉ là hình chiếu do Thiên Đạo tạo ra thôi.

Mọi thứ trong này cũng chỉ là ảo ảnh.

Đến khi chiến trường mộng ảo biến mất, chúng cũng sẽ biến mất, không có gì đáng thương cả” Kim Hải phản bác lại.

Ý kiến của hắn cũng có lý.

Nguyên lý của chiến trường mộng ảo và không gian mộng ảo cũng giống nhau.

Những sinh linh này chưa chắc đã có thật.

“Meo meo…”

Bấy giờ, con mèo lửa lại yếu ớt kêu.

Sao Quý Nam lại không biết đạo lý này cơ chứ? Chẳng qua phụ nữ luôn có lòng thương xót hơn một chút mà thôi.

Muốn vượt qua hồ dung nham này thì đành phải để nhóc con này chịu ấm ức vậy.

“Bước tiếp theo là dùng con mèo lửa này để dụ dỗ người dung nham khổng lồ kia lại đây” Sau đó La Chinh hỏi: “Nhưng làm sao để đưa con mèo này qua đó?”

Khoảng cách giữa người dung nham khổng lồ với mọi người cũng không ngắn, nếu như trực tiếp ném con mèo này cho nó ăn thì mọi chuyện trở nên vô nghĩa rồi.

Mấu chốt là làm thế nào để dụ được người dung nham khổng lồ kia đi lại đây.

Thực ra mặc dù đã bắt được con mèo lửa này, nhưng mọi người đều không chắc là có hiệu quả hay không.

Hiện giờ, tất cả những gì mọi người làm đều chỉ là thử để vượt qua hồ dung nham mà thôi.

“Cái này đưa ta đi” Quý Nam chăm chú nhìn con mèo lửa kia, nét mặt có vẻ phức tạp.

Nàng vươn tay nhấc chiếc lồng băng lên, khẽ nói: “Mèo con à mèo con, chỉ mượn cưng một chút thôi.

Nếu không thể dụ được tên kia lại đây thì ta sẽ thả ngươi trở về hồ dung nham nhé…”

Nói xong, Quý Nam vươn tay khẽ rung lên.

Khúc gỗ Kiến Mộc này gắn kết với ý nghĩ của nàng, nên có thể biến dài hay ngắn tùy ý.

Lần này, nàng cầm ở phần đuôi khúc gỗ, đoạn giữa của nó bắt đầu dài ra, treo chiếc lồng băng lên, đẩy về phía xa.

Một trăm trượng…

Hai trăm trượng…

Ba trăm trượng…

Bốn trăm trượng…

Năm trăm trượng…

Chiếc lồng băng giam lấy con mèo nhỏ kia càng ngày càng tới gần người dung nham khổng lồ.

Quý Nam như đang chơi thả diều, cầm khúc Kiến Mộc trong tay, giơ chiếc lồng băng kia lên ngày càng cao.

Cuối cùng, nàng đưa nó tới trước mặt người dung nham khổng lồ.

Nhưng mặc dù chiếc lồng băng không ngừng đung đưa trước mặt, người dung nham khổng lồ lại phớt lờ như thể không nhìn thấy.

Thấy cảnh đó, nét mặt của đám La Chinh khẽ sầm xuống.

Nếu không thể dụ dỗ người dung nham khổng lồ thì bọn họ thật sự chẳng có cách nào tốt hơn để vượt qua hồ dung nham này cả.

“Lắc lại lần nữa…”

Bàn tay của Quý Nam lại khẽ rung lên, cái rung tay này truyền tới lồng băng ở đầu khúc gỗ Kiến Mộc, làm nó bắt đầu đu đưa qua lại.

“Meo…meo…” Đúng lúc này, con mèo lửa kia bỗng nhiên khẽ kêu lên.

“Ầm”

Ngay khi con mèo lửa kêu lên, người dung nham khổng lồ to như ngọn núi kia bèn lập tức mở đôi mắt làm từ dung nham ra.

Sau khi nhìn thấy con mèo lửa trước mặt, nó bỗng dưng há to miệng, cắn một miếng về phía con mèo lửa.

“Thu!”

“Vèo!”

Quý Nam ngầm thề rằng nàng nhất định sẽ không để cho con mèo lửa này bị người dung nham khổng lồ kia ăn mất, cổ tay nàng khẽ rung lên, khúc Kiến Mộc bắt đầu mau chóng thu lại.

“Ô…”

Cơ thể to lớn của người dung nham khổng lồ từ từ quay lại, miệng nó vẫn kêu lên một âm thanh vô cùng kỳ quái.

Cánh tay to lớn vung ra, nắm lấy chiếc lồng băng đang thu về theo khúc gỗ Kiến Mộc kia.

Thế nhưng tốc độ rút khúc gỗ Kiến Mộc của Quý Nam cũng vô cùng nhanh, khiến người dung nham khổng lồ này bắt vào khoảng trống.

“Ô ô…”

Người dung nham khổng lồ kêu lên ồm ồm, sau đó nhấc một chân lên, bước ra một bước.

“Rầm…”

Tiếng bước chân vang lên nặng nề, mặt đất trong hang cũng rung lên.

Khi người dung nham khổng lồ này nhấc chân lên, dung nham tụ lại tạo thành một vòng xoáy dưới chân nó.

Khi nó bước chân đi thì dung nham lại bị gạt ra, tạo thành từng gợn sóng, lan ra ngoài.

Dung nham này khác với dung nham thông thường.

Dung nham ở miệng núi lửa thông thường chủ yếu là do cát và đá bị nung chảy tạo thành, thường có màu đỏ sậm, khá là sánh và đặc.

Còn dung nham trong hồ này thì lại nung chảy cả cát và đá có chứa quy tắc hệ Thổ và quy tắc hệ Hỏa.

Chúng đều đã đạt đến cực hạn ở một mức nào đó.

Loại dung nham màu đỏ này giống như nước khoáng vậy, không hề đặc sệt, thế nên làn sóng dung nham cũng lan ra với tốc độ rất nhanh.

“Lùi về sau!”

Đám La Chinh thấy cảnh tượng đó liền nhanh chóng lui về phía sau.

Chẳng ai muốn bị cơn sóng dung nham này ập vào người, dù là La Chinh thì lúc này cũng vô cùng cảnh giác.

Nếu cơn sóng dung nham này có thể tôi luyện cơ thể của hắn thì cho dù bắt hắn lại gần hơn cũng không có vấn đề gì.

Nhưng với tình hình như hiện giờ, hắn không thể tùy tiện đón nhận nó được!

“Vèo vèo…”

Đám La Chinh, Kim Hải bắt đầu lùi về phía sau, Quý Nam cũng không ngoại lệ.

Nàng vừa thu con mèo lửa lại, vừa lùi ra đằng sau.

Nhưng hình thể của người dung nham khổng lồ quá lớn, thoáng nhìn thì trông có vẻ chậm chạp, nhưng thực tế tốc độ di chuyển của nó lại không hề chậm chút nào.

Nó chỉ bước ra hai bước là đã di chuyển được cả nghìn trượng.

Đồng thời, cánh tay to lớn kia vừa vung ra liền là hàng trăm trượng, trực tiếp đập vào con mèo lửa trong chiếc lồng băng kia.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box