[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 239 : Đàn sói trở về (c1191-c1195)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Đàn sói trở về
Cơ bắp màu nâu trên hai cánh tay Hào thiếu chủ bắt đầu gồng lên, đường kinh mạch trên cánh tay nổi rõ như những con rắn nhỏ đang uốn lượn!Trong đôi mắt đỏ rực của gã, tia sáng xanh càng lúc càng đậm, máu thanh đồng đã bị thôi thúc đến cực hạn!
Ở Hạ Giới, sức mạnh này đủ để lật tung dãy núi, nghiền nát một vùng đất đai rộng lớn.
Nhưng sức mạnh ấy lại không thể rút hai lưỡi búa ra khỏi tay La Chinh!
“Vẫn thiếu một chút… Sức mạnh của tên nhóc Nhân tộc này, có lẽ cũng phải đến lúc suy yếu rồi!”
Dù vậy, Hào thiếu chủ cũng không từ bỏ!
“Chém xuống cho ta!”
Hào thiếu chủ rít lên một tiếng, bỏ ý định rút cây búa ra, mà ngược lại, dùng sức chém ngược lên không trung!
Nhưng đôi búa vẫn không hề nhúc nhích, dường như nó đã hoàn toàn dính trên tay La Chinh, giống như liên kết thành một thể với La Chinh rồi vậy.
Dù gã có dùng sức từ hướng nào thì nó cũng không hề phản ứng.
“Ha…”
La Chinh mỉm cười, hai tay vốn nắm cặp búa bỗng dùng sức.
“Bụp bụp…”
Mấy vết rạn bắt đầu xuất hiện từ chính giữa bàn tay của La Chinh, sau đó nhanh chóng kéo dài.
Chỉ chốc lát sau liền lan ra khắp bề mặt lưỡi búa.
“Ầm…”
Không lâu sau đó, cây búa liền vỡ tan trước mặt mọi người!
Về phần Hào thiếu chủ, tay gã cầm hai cán búa trụi lủi, đứng ngây ngốc tại chỗ.
Hai cây búa biến thành hai cây “côn ngắn” chỉ trong nháy mắt khiến gã thực sự rất khó chấp nhận.
Không phải gã tiếc cây búa này.
Mặc dù nó là báu vật gia tộc, nhưng dù sao đây cũng là chiến trường mộng ảo, vũ khí mà võ giả mang vào trong cũng chỉ là hình chiếu giống như bản thân võ giả mà thôi.
Vũ khí bị hỏng thì võ giả không thể sử dụng trong chiến trường mộng ảo được nữa, còn ở bên ngoài thì vũ khí vẫn lành lặn như thường.
Cũng vì thế, trong chiến trường mộng ảo lần này, các thần khí trong các chủng tộc lớn, thần khí chí tôn cũng tới tấp được trình diện.
Những món vũ khí này vốn thuộc về Giới Chủ, Đại giới chủ, hoặc thậm chí là thần khí chí tôn của Thiên Tôn thì cũng bị võ giả Thần Hải Cảnh đưa vào chiến trường mộng ảo!
Điều mà Hào thiếu chủ không thể chấp nhận được chính là sức mạnh của La Chinh, thêm vào đó là độ cứng rắn của hai tay hắn!
Tên nhóc này có thể trực tiếp bóp nát thần khí tòng nhất phẩm…
Cảnh tượng này giống như một tia chớp, điên cuồng oanh tạc trong đầu gã.
Gã ý thức được rằng bản thân đã gặp phải một tên quái vật rồi.
“Kết thúc rồi!”
La Chinh cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với Hào thiếu chủ.
Lần này trở lại thành chính, mục đích chính của hắn là thu hoạch lông cừu, mà rõ ràng Hào thiếu chủ chính là mục tiêu đầu tiên mà La Chinh lựa chọn.
Trong mắt La Chinh, thực lực của Hào thiếu chủ còn kém xa cả chuột Thông Thiên.
Mặc dù trong võ giả Ma tộc, thực lực của Hào thiếu chủ cũng không tầm thường, thế nhưng so đấu sức mạnh với các võ giả cùng cảnh giới, La Chinh chưa từng thất bại.
Đừng nói cùng cảnh giới, cho dù là cường giả Thần Cực Cảnh thì cũng không thể đấu lại hắn!
“Bụp!”
Âm thanh lanh lảnh vang lên, La Chinh đã điểm một ngón tay vào trán Hào thiếu chủ.
Cái đầu to lớn của gã lập tức hóa thành một đống máu, cơ thể không đầu đổ về phía sau.
“Ầm ầm…”
Sau khi thân thể cường tráng của gã nện xuống đất, nó bắt đầu chậm rãi tiêu tan, một tia sáng màu đỏ bắn thẳng về thành chính.
Cùng lúc đó, một lượng lớn điểm mộng ảo tiêu tán ra từ trong cơ thể của Hào thiếu chủ.
Những điểm sáng màu vàng này nhanh chóng bắn vào trong cơ thể La Chinh, điểm mộng ảo của La Chinh cũng nhanh chóng tăng lên!
Trên mặt các võ giả Ma tộc đang đứng trên tường thành đều là vẻ hâm mộ.
Trước đây, Hào thiếu chủ đã tích lũy được bảy, tám mươi nghìn điểm mộng ảo.
Hiện tại, La Chinh đã giết chết Hào thiếu chủ, như vậy lấy được một nửa số điểm mộng ảo của gã.
Con số này không thể nói là không nhiều.
Trước đây Hào thiếu chủ vất vả lắm mới tích lũy được số điểm đó, vậy mà một nửa đã chia cho La Chinh mất rồi.
“Tổng cộng ba mươi bảy nghìn bốn trăm điểm… Cộng với điểm mộng ảo mình đã tích lũy từ trước thì lúc này đã được hơn bốn nghìn.
Trong Đại Giới bên này, mình xếp thứ… năm trăm hai mươi, ở toàn bộ chiến trường mộng ảo thì xếp thứ hai mươi tư triệu…”
Thứ hạng này, đối với rất nhiều võ giả thì đã rất nổi trội rồi.
Dù sao cũng là hàng triệu võ giả cạnh tranh với nhau, xếp trước La Chinh còn rất nhiều các thiên tài khác!
Nhưng La Chinh cười khổ, hắn rớt lại phía sau không phải chỉ một chút, mà phía trước hắn còn có tên của hơn hai chục triệu võ giả Thần Hải Cảnh.
Sau khi tra qua một lượt, La Chinh thản nhiên liếc mắt nhìn các võ giả Ma tộc trên tường thành.
Trước đây, do Hào thiếu chủ kích hoạt máu thanh đồng nên những võ giả Ma tộc này không dám ra khỏi thành.
Nhưng giờ khắc này phải đối mặt La Chinh, bọn họ cũng nào dám đi ra?
Nhưng rừng lớn như vậy, chim gì chẳng có!
Có một số võ giả không phải vì thứ tự, cũng không vì điểm mộng ảo mà đến.
Mục đích khi tiến vào chiến trường mộng ảo của bọn họ là để khiêu chiến, rèn luyện trong lằn ranh sống chết, nhằm phá tan những ràng buộc của bản thân.
“Vù vù…”
Đúng lúc La Chinh chuẩn bị rời đi thì có ba, bốn vị võ giả Ma tộc từ trên tường thành bỗng nhiên xông ra.
Những võ giả Ma tộc này tiến thẳng đến chỗ La Chinh!
Ánh mắt La Chinh thản nhiên đánh giá mấy người này.
Tu vi Thần Hải Cảnh sơ kỳ, hơn nữa thiên phú cũng bình thường, hoàn toàn không đủ để làm đối thủ của La Chinh.
Nhưng nếu đối phương đã tự nguyện dâng điểm mộng ảo lên, lý nào La Chinh lại từ chối?
Những võ giả này muốn khiêu chiến La Chinh, mục đích cũng là muốn biết rõ chênh lệch giữa mình và cường giả.
Đáng tiếc, dù bọn họ là võ giả Thần Hải Cảnh thì chênh lệch giữa họ và La Chinh vẫn quá lớn… Cho dù là cường giả Thần Cực Cảnh, nếu thiên phú bình thường thì La Chinh cũng có thể tiện tay giết chết chứ nói gì tới những võ giả Thần Hải Cảnh có thiên phú bình thường này?
Dường như bọn họ còn chưa nhìn rõ La Chinh ra tay thế nào thì đã bị hắn tiễn về thành chính rồi.
Sau khi giết chết mấy người kia, ánh mắt La Chinh hơi sững sờ…
Mặc dù hắn biết điểm mộng ảo của những võ giả Thần Hải Cảnh này không nhiều, nhưng cũng không ngờ sẽ ít như vậy.
Bốn vị võ giả Thần Hải Cảnh, vậy mà chỉ có hai điểm mộng ảo!
Hai người trong đó, mỗi người cống hiến một điểm mộng ảo, hai người còn lại thì hoàn toàn trống không, căn bản không hề có điểm mộng ảo nào!
Ngay từ lúc bắt đầu, La Chinh đã rời khỏi thành chính, nên tất nhiên không biết đám võ giả điên cuồng này.
Bọn họ cứ hồi sinh là lập tức ra khỏi thành tìm người chém giết, sau đó lại chết, trở về thành chính, lại hồi sinh, lại chém giết, rồi lại hồi sinh, căn bản cũng không nghỉ ngơi!
Đây là một đám điên tu luyện tâm võ đạo.
Bọn họ căn bản cũng không quan tâm điểm mộng ảo, chỉ là thừa dịp chiến trường mộng ảo mở ra, cho mình một nơi luyện tập hoàn mỹ nhất, thế nên đối mặt với càng nhiều cường giả càng tốt!
Sau khi giải quyết xong bốn vị võ giả này, lại có ba người chạy thẳng đến chỗ La Chinh.
Lần này La Chinh cũng không hứng thú lắm.
Tuy hắn không thể phán đoán số điểm mộng ảo của đối phương, nhưng dựa vào khí thế mà những võ giả này phát ra thì đại khái cũng có thể đoán được thực lực.
Võ giả có thực lực yếu, chắc chắn không có được bao nhiêu điểm mộng ảo!
Thế là La Chinh bước một bước vượt qua không gian, liên tục men theo thành chính rồi nhanh chóng biến mất trước mắt mọi người.
Đợi đến khi La Chinh vừa rời khỏi, rất nhiều võ giả vây xem trên tường thành bắt đầu cảm thán, ngoài thành thì lập tức sục sôi lần nữa…
Tòa thành chính này cũng không phải nhỏ, sau khi La Chinh xông ra được một đoạn thì lại gặp phải một con “dê”.
Thực lực của vị võ giả Ma tộc này không chênh lệch so với Hào thiếu chủ là mấy.
Người này cũng không ngừng thu hoạch điểm mộng ảo của các võ giả bình thường ngoài tường thành.
Nhưng cuối cùng lại không may, gặp phải La Chinh…
Sau một trận chiến đấu quyết liệt, võ giả Ma tộc này đã biến thành một tia sáng màu đỏ, bay vào trong thành chính.
Mới về thành chính không được bao lâu, vậy mà đã gặp được hai con “dê”, cũng khá may mắn.
Lần này, sau khi hấp thu gần ba mươi nghìn điểm mộng ảo, số điểm mộng ảo trong cơ thể La Chinh cũng đã tích lũy được khoảng bảy mươi nghìn, thứ hạng lại nhanh chóng tăng lên lần nữa.
Ở Đại Giới bên này, hắn đã xếp thứ bốn trăm mười nghìn, mà tính trong cả chiến trường mộng ảo, tổng xếp hạng đã là mười chín triệu!
Nhưng thứ hạng này vẫn khó bị người bên ngoài tòa kim tự tháp kia phát giác ra…
Trước đây, những võ giả này vất vả chém giết, chém chết một người mới có được năm mươi điểm mộng ảo, vậy mà bây giờ La Chinh chém một người là mấy chục nghìn điểm.
Các võ giả giống Hào thiếu chủ quả thật rất bận rộn vì võ giả như La Chinh.
Nhưng những võ giả trở về lần này, không chỉ có một mình La Chinh.
Cỏ bị dê ăn, dê bị sói ăn…
Dạng sói như La Chinh đã bắt đầu lần lượt trở về rồi.
Việc đầu tiên bọn họ làm khi trở về thành chính là giải quyết đám dê béo ngoài thành.
Nhưng rõ ràng cũng không thể tránh được việc chém giết lẫn nhau.
Không lâu sau, La Chinh đã gặp phải con sói đầu tiên.
Chương 1192: Long Cầm
Trong toàn bộ chiến trường mộng ảo, những con “dê” không ngừng bị ăn sạch!Những võ giả vốn có thứ hạng nổi bật bắt đầu tụt hạng…
Mà những võ giả trước đây có thứ hạng không cao thì lại nhanh chóng tăng hạng!
Tất cả các chủng tộc đều chú ý chặt chẽ đến kim tự tháp trong không gian mộng ảo, chú ý chiều hướng xếp hạng…
Đương nhiên bọn họ chú ý đến những thiên tài đứng đầu của các chủng tộc lớn.
Nhưng ngoài ra, rất nhiều sinh linh đều đang quan tâm tên của một người, đó chính là La Chinh.
Trong vũ trụ lúc này, La Chinh có lẽ là cái tên đã nghe nhiều thành quen.
Dù là thiên tài đứng đầu các chủng tộc lớn, con của Thiên Tôn, truyền nhân Giới Chủ thì cũng không thể so được với La Chinh.
Nguyên nhân rất đơn giản, có lẽ là vì Thét Lệnh…
Hàng tỉ sinh linh trong vũ trụ, không ai không nghe thấy tiếng được phát ra từ Thét Lệnh, mà cô gái thần bí kia lại không chỉ một lần gọi lên cái tên “La Chinh”.
Mấy năm trước, La Chinh bị hơn mười vị Thiên Tôn bao vây, thậm chí sự việc lừa giết mấy vị Thiên Tôn cũng ồn ào khắp vũ trụ suốt một quãng thời gian!
Võ giả có thể nổi tiếng như thế, e là từ xưa đến nay chỉ có mình La Chinh, dù là Thiên Tôn cũng không làm được như vậy.
Người tìm kiếm thứ hạng của La Chinh không chỉ có Vân Lạc, Thiên Vị tộc, mà thậm chí còn là rất nhiều người tò mò trong vũ trụ cũng đang không ngừng tìm kiếm.
Dù sao trước đây tiếng tăm của La Chinh cũng quá lớn, thậm chí nhiều Thiên Tôn cũng tò mò, không biết biểu hiện của La Chinh ở chiến trường mộng ảo như thế nào.
Nhưng lần này tìm tới tên thì, lại khiến không ít người thất vọng…
Trên kim tự tháp đã có hàng trăm triệu cái tên, nhiều không thể tưởng tượng được.
Mà những cái tên ở phía dưới thì cứ dính lại với nhau thành một đám, căn bản không thể phân biệt được.
Xếp ở thứ hạng mấy chục triệu bên trên thì còn đỡ, vì dù sao xếp hạng càng cao thì càng tích được nhiều điểm mộng ảo, khoảng cách giữa các vị trí cũng tương đối dễ phá!
Có người vì tò mò mà tìm kiếm tên La Chinh từ đỉnh kim tự tháp dọc xuống dưới, nhưng tốn bao nhiêu công, dò tìm cả triệu cái tên mà cũng không thể thấy La Chinh đâu.
“La Chinh này, không phải có một Tiên Phủ trâu bò lắm à? Sao còn không thể tiến vào thứ hạng mười triệu vậy?”
“Rất đơn giản, là do tên nhóc này ăn may, có được một tòa Tiên Phủ không thể phá vỡ mà thôi.
Có lẽ thiên phú của hắn cũng chỉ bình bình.
Xếp hạng trong số mười triệu? Ha ha, xem ra La Chinh này còn chẳng bằng thiên tài của thánh địa trung tâm nào đó…”
“Đúng thế.
Mười triệu là một tiêu chuẩn rất thấp, xem ra không lâu nữa vũ trụ này sẽ xuất hiện tai họa rồi!”
“Tai họa? Tai họa gì?” Có người ngạc nhiên nói.
“Ngươi nghĩ mà xem, La Chinh chỉ có thiên phú như vậy, một khi bị nhốt trong Tiên Phủ thì vài chục nghìn năm, hoặc mấy trăm nghìn năm sau chắc chắn sẽ chết đi.
Lúc đó tòa Tiên Phủ kia có thể trở thành vật vô chủ! Tòa Tiên Phủ dạng này chẳng phải sẽ khiến các Thiên Tôn trong vũ trụ đi cướp đoạt à? E rằng chẳng ai sẽ từ bỏ đâu”
“Suy đoán này, cũng có lý…”
Đám võ giả ở bên ngoài không bàn tán về thứ hạng của các võ giả trên đỉnh kim tự tháp thì thảo luận về chuyện La Chinh.
Bảy mươi nghìn điểm mộng ảo, xếp hạng thứ mười chín triệu, tất nhiên La Chinh không hài lòng với thứ hạng này.
Lần trở về thành chính này, La Chinh muốn ít nhất là ba trăm nghìn điểm mộng ảo.
Số điểm mộng ảo này vừa đủ để mở ra hang động trong vùng đất hoang vu kia…
Thế nhưng La Chinh đã đi khắp một vòng quanh tường thành chính, nụ cười khổ trên mặt càng lúc càng đậm.
Chắc không phải quy tắc của chiến trường mộng ảo này có vấn đề rồi đâu nhỉ?
Không phải La Chinh không muốn giết người để cướp đoạt điểm mộng ảo, mà cơ bản là hắn không có cơ hội này!
Sói càng lúc càng trở về nhiều hơn, các võ giả quay về thành chính giống La Chinh đều đi vòng quanh thành chính mà ra sức chém giết.
Diện tích một thành chính cũng vô cùng lớn, nhưng đám võ giả tích lũy nhiều điểm mộng ảo lại càng lúc càng thông minh.
Họ hiểu tên nhóc như La Chinh thì không thể trêu vào được, nếu gặp mặt, bọn họ có thể tránh được chắc?
Thế là không ít võ giả “khá giàu có” cứ ngồi yên trong thành chính, căn bản không ra ngoài.
Trong thành chính cấm chiến đấu, thế nên dù sao La Chinh cũng không thể xông vào trong đó để giết người!
Những võ giả có được nhiều điểm mộng ảo cứ trốn vào thành chính thì cũng thôi, nhưng lại cứ có một vài “đội cảm tử” lao ra khiêu chiến La Chinh.
Giết hết đám người này thì cũng chẳng có điểm mộng ảo.
Không ít người trong số bọn họ còn khiêu khích, thậm chí nhất định phải đuổi theo phía sau La Chinh, thế nên hắn còn phải phí công để thoát khỏi bọn họ!
“Quy tắc bố trí chiến trường mộng ảo này có chút vấn đề…”
Xét tổng thể thì vấn đề này không lớn, võ giả nào muốn trổ hết tài năng thì nhất định phải đánh giết những võ giả khác.
Kiểu này chính là cá lớn nuốt cá bé, cá con ăn tôm, tôm ăn bùn…
Nhưng không nên sắp xếp một nơi ẩn nấp như thành chính.
Chuyện này quá không công bằng đối với La Chinh rồi.
Nhưng chiến trường mộng ảo vừa mới mở ra mà thôi, nếu như tất cả mọi người đều bắt đầu rút vào trong thành thì cũng không thể đánh giá được sức mạnh của nhau, chiến trường mộng ảo cũng mất đi tác dụng mong muốn ban đầu.
Chắc là không lâu nữa quy tắc này sẽ thay đổi.
La Chinh vừa thầm nghĩ, vừa chạy như điên quanh thành chính.
Nhưng ngay khi hắn vừa mới lướt qua một góc tường thành thì thấy bên phía đối diện có một ngọn lửa màu tím đang lượn lờ bay lên, đồng thời có tiếng nổ dữ dội từ phía trước truyền tới.
“Vù vù…”
Tiếng oanh tạc dữ dội sinh ra trong sức ép của gió, không ngờ trong đó lại có từng đường đao gió màu xanh! Từ đó có thể thấy, trận oanh tạc vừa rồi dữ dội tới mức nào!
Đợi sau khi ánh sáng dần dần tan đi, ở phía trước, bên dưới tường thành xuất hiện một cái hố to, đó là một cái hố lớn rộng khoảng nghìn trượng, sâu khoảng mấy trăm trượng…
Trên tường thành, rất nhiều võ giả Ma tộc cũng còn đang sợ hãi nhìn cái hố to kia.
Trong hố to này còn có từng ngọn lửa màu tím bay lên.
“Long Cầm không hổ là truyền nhân của Ma Viêm giới.
Dường như gã đã tu luyện ngọn lửa Tử Quy đến cực hạn rồi! Uy lực vừa nãy thật sự quá khoa trương!”
“Ha ha, Bạch Trạch vừa mới trở về là không ai bì nổi, trong thời gian một canh giờ đã chém giết bảy người, tích lũy gần hai trăm nghìn điểm mộng ảo… Không ngờ Long Cầm lại đánh chết Bạch Trạch, đã thế còn chỉ dùng ba chiêu! Ba chiêu!”
“Võ giả mạnh nhất trong thành chúng ta có lẽ chính là Long Cầm!”
Các võ giả trong tường thành đều nhìn chằm chằm vào cái hố to kia rồi bàn tán ầm ĩ, tiếng nói của họ tự nhiên cũng truyền tới tai La Chinh.
“Long Cầm…”
Tên gì không quan trọng, nhưng La Chinh lại nghe được một tin tức rất quan trọng.
Dường như Long Cầm này nhanh hơn La Chinh một bước, tích lũy được hai trăm nghìn điểm mộng ảo chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
Tốc độ này đúng là nhanh hơn La Chinh không ít.
Trên thực tế, đã có không ít võ giả trở về thành chính trước La Chinh.
Sau khi lấy được một chút điểm mộng ảo, bọn họ liền nhanh chóng kín đáo tiến vào trong thành chính.
Khi La Chinh trở về, những con dê kia cơ bản đều đã bị giết gọn một lần rồi! Vì vậy, suốt cả quãng đường La Chinh đi tới đây, chỉ gặp được đúng hai con “dê” mà thôi.
Không lâu sau, một bóng dáng hơi gầy gò chậm rãi dâng lên từ trong hố lớn!
Người này chính là Long Cầm trong miệng mọi người.
Dưới chân gã, một ngọn lửa màu tím yêu dị hóa thành một cái tay khổng lồ nâng Long Cầm lên.
Mặc dù Long Cầm cũng là võ giả Ma tộc, nhưng hình thể của hắn lại không cao lớn như người Ma tộc.
Mặc dù vạm vỡ hơn loài người, nhưng với người Ma tộc vốn to lớn mạnh mẽ thì tương đối bé nhỏ.
Sau khi từ huyệt động trồi lên, Long Cầm quét mắt một vòng, nhìn thấy các võ giả co đầu rụt cổ ở lại trong tường thành thì trên mặt lộ ra vẻ cười cợt!
Dù đám hèn nhát này có chủ động đi ra ngoài thành thì gã cũng chẳng muốn giết!
Nhưng khi ánh mắt gã lướt dọc theo rìa tường thành, sau khi kéo dài đến cuối thì lại nhìn thấy một bóng dáng lơ lửng nơi góc rẽ.
Chính là La Chinh, mặc một bộ quần áo xanh!
Long Cầm lập tức nghi ngờ ra mặt.
Vì sao võ giả Nhân tộc này không trốn trong tường thành?
Long Cầm gã là truyền nhân của Ma Viêm giới, chinh phục tòa thành chính trước mắt này là mục tiêu nhỏ nhặt không đáng kể mà thôi.
Điều gã thực sự muốn chính là có thể va chạm với cường giả hàng đầu thực sự trong chiến trường mộng ảo này!
Từ đầu tới cuối, Long Cầm chưa từng coi trọng thành chính này, chưa từng coi người trong thành chính này ra gì.
Cho nên khi nhìn thấy La Chinh không hề tránh né mình, gã lại bắt đầu nghi hoặc.
Không biết có phải võ giả Nhân tộc này đã bị mình dọa tới mức ngơ ra rồi không?
Lúc Long Cầm còn nghi hoặc thì lại nhìn thấy La Chinh chậm rãi bay về phía mình, trên mặt hắn còn nở một nụ cười…
Chương 1193: Bị đánh
Trong mắt Long Cầm, nụ cười trên mặt La Chinh rõ ràng vô cùng chướng mắtTrong vũ trụ, Nhân tộc được coi là một chủng tộc vô cùng mạnh mẽ, nhưng trong thành chính này, võ giả Ma tộc lại là nhiều nhất…!
Các chủng tộc khác đều vô tình được bố trí trong thành chính này, bọn họ chẳng qua đều là những quả pháo hôi mà thôi.
Bây giờ Long Cầm đứng ở đây, hàng chục nghìn võ giả trong thành chính căn bản không dám bước ra ngoài một bước… Chẳng nhẽ chàng trai Nhân tộc trước mắt này là thằng ngốc sao?
Nụ cười của La Chinh lúc này quả thật hơi chướng mắt.
Thật ra Long Cầm không biết, mặc dù trong thành chính hắn là kẻ cướp, nhưng lại chỉ là con dê béo trong mắt La Chinh.
Lúc này La Chinh còn sợ Long Cầm trốn về trong thành chính mất.
Hai trăm nghìn điểm mộng ảo, lấy được một nửa thì cũng là một trăm nghìn điểm.
Mà bây giờ tổng cộng La Chinh cũng mới có được hơn bảy mươi nghìn điểm mộng ảo mà thôi!
“Võ giả Nhân tộc này từ đâu đến vậy? Sao lại đi thẳng đến chỗ Long Cầm?”
“Không muốn sống nữa sao?”
“Ta biết tên nhóc này.
Lúc trước, ở phía Tây Nam, hắn đã đánh chết Hào thiếu chủ! Cũng là nhân vật lợi hại.
Tay không tấc sắt mà bóp nát hai lưỡi búa của Hào thiếu chủ! Mà đó còn là thần khí tòng nhất phẩm!”
Thần khí tòng nhất phẩm chẳng là gì trong mắt La Chinh.
Nhưng trong mắt nhiều võ giả Thần Hải Cảnh, đó chính là báu vật chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
“Tên nhóc này tài giỏi như vậy ư?”
Nghe vậy, võ giả Ma tộc trong thành cũng hơi coi trọng La Chinh.
“Ngay cả như vậy, hắn cũng không phải đối thủ của Long Cầm.
Bọn họ… không cùng trình độ thực lực.
Long Cầm đã lĩnh ngộ những ý nghĩa sâu xa chỉ thuộc về mình trong quy tắc hệ Hỏa, vậy mà hắn còn chủ động trêu chọc Long Cầm.
Có lẽ hắn sợ điểm số mộng ảo của mình quá nhiều rồi!”
Lần này, trong mắt một số ít võ giả Nhân tộc cũng lấp lánh sáng!
Những võ giả Nhân tộc vô tình được bố trí trong thành chính này, chỉ có thể tự nhận rằng mình xui xẻo.
Mặc dù trong chiến trường mộng ảo không phân biệt chủng tộc, chỉ xem mạnh yếu, những võ giả Ma tộc cũng chém giết lẫn nhau, nhưng những võ giả Nhân tộc này chỉ cần rời khỏi thành chính thì đều sẽ bị xem như mục tiêu đánh giết đầu tiên.
Thứ nhất, sức mạnh của võ giả Nhân tộc trong thành chính này quả thật hơi yếu.
Thứ hai, khác biệt chủng tộc lại càng dễ bị công kích.
Nghe thấy thanh niên Nhân tộc trước mắt này có thực lực như thế, bọn họ cũng cảm thấy trên mặt như được dát vàng, coi như giúp bọn họ được thở phào một hơi.
Nhưng vừa rồi bọn họ đã thấy Long Cầm chiến đấu, nên trong lòng cũng có chút lo lắng cho La Chinh.
Dù sao thì thực lực mà Long Cầm thể hiện ra quá đáng sợ.
Dù thực lực của chàng trai Nhân tộc trước mắt này có lẽ không tệ, nhưng muốn đối đầu với Long Cầm vẫn quá miễn cưỡng…
Võ giả tụ tập trên tường thành càng lúc càng nhiều.
Bọn họ cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc chàng trai Nhân tộc này dựa vào cái gì mà dám đối đầu trực tiếp với Long Cầm?
Bên ngoài tường thành, ánh mắt hai người đều dán chặt trên người đối phương.
Trong lòng hai người đều lo lắng, chỉ lo đối phương sợ, không dám chiến, trốn vào trong thành!
Nhưng khoảng cách giữa hai người không ngừng rút ngắn, hai bên mới phát hiện lo lắng này chỉ là dư thừa!
Bọn họ đều thấy được vẻ tự tin mãnh liệt trong mắt đối phương.
Niềm tự tin này không phải cố gắng giả vờ, mà là được tích lũy trong từng lần chiến đấu, trở thành niềm tự tin từ trong cốt tủy.
“Ta thật sự không biết ngươi lấy đâu ra tự tin như vậy?” Khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn mười trượng, Long Cầm thản nhiên nói.
Gã nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong hai con ngươi lộ ra vẻ châm chọc: “Nhưng giao đấu cùng ta sẽ khiến ngươi hiểu cái gì gọi là tuyệt vọng… Có lẽ ngươi khá may mắn, bởi chí ít thì trong chiến trường mộng ảo này ngươi sẽ không chết”
Ánh mắt La Chinh bình tĩnh, mỉm cười nói: “Ngươi có thể coi như ta không biết tự lượng sức”
Mắt Long Cầm lóe sáng, một khí thế dồi dào bỗng phóng ra.
Trong khí thế này chứa đựng những lĩnh ngộ của hắn đối với quy tắc ngọn lửa, vì vậy dù chỉ là khí thế phóng ra bên ngoài cũng khiến người ta cảm thấy nóng rực khác thường.
Đứng trước mắt Long Cầm, người ta có cảm giác như đặt mình vào trong lò luyện mặt trời gay gắt vậy!
“Võ giả Nhân tộc thật thú vị…”
Vừa dứt lời, Long Cầm bỗng nhẹ nhàng giương tay lên, một ngọn lửa màu tím bỗng dưng xuất hiện trong tay gã.
Gã dùng tay bóp nhẹ một cái, ngọn lửa kia bỗng nhiên vụt tắt.
Khi ngọn lửa màu tím này vừa tắt, trong phạm vi một trăm trượng xung quanh La Chinh liền xuất hiện từng ngọn lửa màu tím được sinh ra cùng lúc.
Long Cầm cười khẩy, lập tức phóng ra một bước.
Trên lưng gã bỗng cháy hừng hực.
Ngọn lửa đó chia làm hai, hóa thành đôi cánh lửa màu tím.
Cả người gã giống như con đại bàng giương cánh lao thẳng về phía La Chinh!
Đối mặt sự đánh giết của Long Cầm, thân hình La Chinh có vẻ hơi hoảng loạn.
Theo mọi người thấy, dường như hắn muốn tránh đòn đánh của Long Cầm.
Nhưng dù xét về tốc độ hay phương hướng thì đều kém hơn một chút!
Một quyền của Long Cầm nện lên trên người La Chinh, một đám lửa màu tím to cỡ mấy trượng lập tức tuôn ra!
Ngay sau đó, trong ngọn lửa màu tím ấy bắn ra một hình dáng tựa như mũi tên sắc nhọn, đập ầm ầm xuống mặt đất.
“Ầm!”
Một tiếng vang truyền đến, hình dáng kia đập thẳng xuống đất, tạo thành một cái hố to.
Đợi sau khi ngọn lửa tím kia tan đi hết, bóng dáng Long Cầm vẫn nổi bồng bềnh giữa không trung, dĩ nhiên là La Chinh đã bị nện xuống…
“Ha ha.
Ta cứ tưởng võ giả Nhân tộc này có chút tài năng, nhưng xem ra còn kém xa cả Bạch Trạch!”
“Một quyền đã bại rồi.
Long Cầm còn chưa thi triển ý nghĩa sâu xa mà gã lĩnh ngộ được…”
“Không chịu nổi một kích, chẳng có gì thú vị!”
Long Cầm không đuổi theo để giết La Chinh.
Hắn mỉa mai nhìn xuống dưới hố to, nhưng trong lòng cũng có chút nghi hoặc.
Bình thường, võ giả có thiên phú khá mạnh thì trực giác cũng càng mẫn cảm.
Có thể từ phong thái và thần sắc tự tin của đối phương mà phán đoán ra thực lực.
Phán đoán này không mang tính tuyệt đối, nhưng thường sẽ đúng tới tám chín phần.
Dù ngoài miệng Long Cầm xem thường La Chinh, nhưng vẻ lạnh nhạt đó của La Chinh lại khiến gã lờ mờ cảm thấy hơi có áp lực.
Trên miệng thì gã chế giễu như vậy, chẳng qua cũng chỉ là coi thường người này trên mặt chiến lược mà thôi.
Nhưng về mặt chiến thuật lại không hề khinh thường.
Vừa rồi gã thật sự không hề nương tay chút nào!
Một chiêu “Phượng Tường Viêm Long” nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng uy lực thì không hề…
Bây giờ mới thấy, hiệu quả cũng không tệ.
Chí ít thì La Chinh cũng không thể né tránh chiêu này của gã.
Chỉ là Long Cầm cứ mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Có lẽ do gã quá nhạy cảm…
Long Cầm thản nhiên nhìn chăm chú vào võ giả Nhân tộc phía dưới.
Giờ phút này, La Chinh đã bò lên khỏi hố lớn kia, vẻ mặt đang nghiêm túc nhìn gã, trong đôi mắt dường như có vẻ không phục.
“Ha ha, đừng nhìn ta với ánh mắt ấy” Bóng dáng Long Cầm hơi rung lên, đôi cánh lửa màu tím sau lưng gã lại mở rộng. “So ra thì lúc trước ngươi cũng tích lũy được không ít điểm mộng ảo… Nhưng trong mắt ta, chẳng qua ngươi chỉ là một con dê mà thôi.
Còn ta, là sói…”
Vừa nói, thân hình gã lại lần nữa lóe lên.
Nơi gã xẹt qua cũng xuất hiện một con đường lửa nhỏ!
Thấy Long Cầm đang lao nhanh tới, sâu trong mắt La Chinh lộ ra vẻ xảo quyệt…
Đối với La Chinh, tích lũy điểm mộng ảo cũng không khó, chỉ là quy tắc bố trí chiến trường mộng ảo này hơi lừa người.
Trận này nếu hắn đánh thì hoàn toàn có thể lấy đi nửa số điểm mộng ảo của Long Cầm.
Nhưng sau khi thua, chỉ sợ Long Cầm sẽ một mực trốn ở trong thành!
Điểm mộng ảo trên người Long Cầm không ít, La Chinh muốn cho Long Cầm một lý do, một lý do không chịu thua.
“Ầm!”
Thân hình La Chinh lại lần nữa nhẹ nhàng lắc lư, dường như muốn dốc hết sức để tránh đòn đánh của Long Cầm, nhưng vẫn không thể tránh được!
Lại một đá, lửa màu tím nổ tung, bóng dáng La Chinh cũng bay ra ngoài, liên tiếp đập vào tường thành…
Tường thành này được xây từ quy tắc của chiến trường mộng ảo, tất nhiên không thể phá vỡ.
Va chạm dữ dội như thế, nhưng vẫn không thể đâm cháy tường thành, nên cả người La Chinh liền dán lên trên đó.
Dù cơ thể La Chinh chắc chắn ngang thần khí, nhưng cứ đập vào tường thành mãi như vậy mà không có gì làm giảm bớt thì khí huyết trong cơ thể cũng quay cuồng.
Nhưng vì đang diễn kịch, nên La Chinh không thể không nhịn!
“Vẫn chưa chết? Cũng có có chút tài năng…”
Long Cầm hơi cảm thán.
Gã vốn cho rằng La Chinh sẽ đâm vào tường thành rồi chết luôn, nhưng không ngờ cơ thể của tên nhóc này mạnh mẽ như vậy, hẳn là thiên phú dị bẩm.
Đáng tiếc, dù cơ thể có mạnh mẽ đến đâu thì cũng không có tác dụng.
Chẳng qua cũng chỉ là cái bia để gã đánh mà thôi.
Không suy nghĩ gì nhiều, Long Cầm lại phóng về phía La Chinh lần nữa!
“Ầm!”
“Ầm…”
Va chạm mấy lần liên tiếp, khiến ngay cả đám võ giả trên tường thành cũng sợ hãi thán phục.
La Chinh, bia thịt này thật thảm quá đi…
Nhưng trong khoảnh khắc Long Cầm tiếp tục phóng tới La Chinh, khóe miệng La Chinh lại lộ ra một ý cười khó phát hiện.
“Sắp rồi…”
Chương 1194: Một trăm bốn mươi nghìn
Lúc Long Cầm mở rộng đôi cánh bay về phía hắnMặc sức thể hiện thực lực của bản thân, lấy La Chinh làm bia để tập luyện cũng là niềm vui nhỏ của Long Cầm!
Nhưng lần này La Chinh lại không định tránh đòn tấn công của gã nữa, mà chọn trực tiếp chống lại.
Hắn xoay nhẹ tay trái, tay phải thì dựng thẳng ở bên cạnh!
Cầm Nã Thủ…
Các võ giả trông thấy cảnh tượng này thì sắc mặt bắt đầu trở nên kỳ quái.
Phần nhiều võ giả Ma tộc đều là người luyện thể, Cầm Nã Thủ chính là chiêu cơ bản nhất, có thể coi là quyền pháp cơ bản.
Trông chờ vào Cầm Nã Thủ để đánh bại Long Cầm?
Bọn họ càng lúc càng cảm thấy đầu óc La Chinh có vấn đề…
Long Cầm cũng cười lạnh, đôi cánh phía sau lưng hơi mở ra, dáng vẻ bay lượn trong không trung càng phóng khoáng hơn.
Khi tốc độ tăng nhanh đến cực hạn, gã liền đâm thẳng vào La Chinh!
Mặc dù thực lực La Chinh thể hiện ra không có gì đáng kể, nhưng Long Cầm không hề lơ là cảnh giác mà bay xuống chậm hơn.
Gã vốn không tin La Chinh chỉ có thực lực như vậy!
Nhưng cho dù tên này có chơi trò gì thì Long Cầm cũng tự cho rằng mọi chuyện vẫn nằm trong quyền kiểm soát của bản thân gã.
Dưới thực lực tuyệt đối thì có làm trò gì cũng vô nghĩa.
“Kết thúc rồi!”
Lúc xông về phía La Chinh, ngọn lửa màu tím trong tay gã lớn lên nhanh như hoa dại.
Nhưng đúng lúc này, tay phải La Chinh lại thò ra nhanh như chớp, bóp nhẹ một cái, trực tiếp hủy đi ngọn lửa màu tím đó.
Ngay lập tức, tay trái La Chinh giống như con rắn, vắt qua bắp tay của Long Cầm.
Cánh tay hắn dùng lực, một luồng sức mạnh không thể đo được lặng lẽ tuôn ra.
“Rắc, rắc!”
Âm thanh vỡ vụn rõ ràng truyền đến.
Bắp tay Long Cầm bị một tay La Chinh vặn gãy!
Trên mặt Long Cầm lóe lên vẻ khó tin, trong cánh tay kia lại xuất hiện một ngọn lửa, muốn đánh về phía đầu La Chinh lần nữa.
Nhưng tay phải La Chinh lại hủy đi ngọn lửa kia nhanh như chớp, đồng thời bắt lấy tay còn lại của Long Cầm.
Lúc bị bắt, Long Cầm cảm thấy bản thân giống như bị một cái kìm kẹp chặt, gần như không thể động đậy.
Trông thấy cảnh tượng này từ trên tường thành, các võ giả đang theo dõi càng nghi hoặc hơn.
Đã tu luyện đến cấp độ Thần Hải Cảnh thì khi hai bên cạnh tranh với nhau thường là cạnh tranh về thuật pháp lĩnh ngộ chân nguyên, hoặc là đối kháng về mặt võ thuật.
Nhưng vốn dĩ, La Chinh bất ngờ thi triển Cầm Nã Thủ đã là điều không thể tin được rồi.
Mà sao Long Cầm còn muốn chơi với La Chinh? Hai người quấn vào nhau như vậy là muốn đọ sức mạnh?
Chỉ có điều, bọn họ không biết trong lòng Long Cầm đang thầm kêu khổ.
Mặc dù Long Cầm đoán chắc rằng La Chinh có đòn sát thủ, nhưng gã không ngờ đòn sát thủ của La Chinh lại chính là sức mạnh của thân thể?
Tên này lấy đâu ra sức mạnh khủng bố như vậy?
Ở Ma tộc, thân hình của Long Cầm khá nhỏ bé, nhưng vẫn lớn gấp đôi La Chinh.
Vậy mà gã lại bị La Chinh “cầm nã”, đây quả thực là một chuyện vô cùng kỳ dị.
La Chinh không cho hắn thời gian suy nghĩ.
Long Cầm cũng được xem là người song tu pháp thể, ngoài tu luyện quy tắc hệ Hỏa ra thì thuật luyện thể của gã cũng vô cùng dũng mãnh!
Nhưng căn bản, La Chinh không cho gã cơ hội phát huy!
Trong lúc Long Cầm vẫn còn đang nghi hoặc, tính toán kế sách phản công thì một luồng sức mạnh lớn hơn lúc trước mười lần truyền đi từ trong cánh tay của La Chinh!
Sức mạnh dồi dào như vậy, Long Cầm vốn không có sức chống lại.
Hoặc có thể nói, gã không kịp chống lại.
Gã nhanh chóng cảm thấy một cơn đau dữ dội truyền đến.
Thân hình lớn gấp đôi La Chinh của gã cứ thế bị La Chinh xé tan.
Một luồng sáng đỏ nhanh chóng bay về thành chính.
Những điểm mộng ảo dày đặc bốc lên từ thân thể đã tan biến của Long Cầm, nhanh chóng tiến vào cơ thể La Chinh!
Mười nghìn…
Năm mươi nghìn….
Một trăm nghìn…
Một trăm bốn mươi nghìn!
La Chinh vốn cho rằng trong cơ thể Long Cầm chỉ có hai trăm nghìn điểm mộng ảo.
Hắn giết người này một lần thì có thể giành được một trăm nghìn điểm mộng ảo.
Nhưng không ngờ tên này lại tích lũy được tới gần ba trăm nghìn điểm.
Cơ thể La Chinh vốn chỉ tích lũy được bảy mươi nghìn điểm mộng ảo.
Sau khi thu nạp một trăm bốn mươi nghìn điểm mộng ảo này thì đột nhiên số lượng điểm mộng ảo trong cơ thể hắn tăng vọt lên tới hai trăm mười nghìn!
Nhưng các võ giả trên tường thành lại không hâm mộ La Chinh, mà trên mặt đa số võ giả đều hiện lên vẻ nghi hoặc.
Bọn họ thậm chí còn không thể bình luận cảnh tượng vừa xảy ra, bởi vì căn bản bọn họ xem nhưng không hiểu.
Lúc trước, La Chinh bị đánh đến mức không thể đánh trả, vậy mà không hiểu sao tự nhiên hai người lại quấn vào nhau, sau đó đột nhiên Long Cầm lại bị La Chinh đánh tan?
Chiến đấu kiểu này đã đi ngược lại với bình thường rồi.
Một lúc sau mới có võ giả Ma tộc nói: “Long Cầm thua thật oan uổng… Căn bản gã còn chưa thể thể hiện được thực lực chân chính của bản thân!”
“Có lẽ Long Cầm rất không cam tâm!”
“Đương nhiên… Thực lực thực sự của gã vốn vẫn chưa được thể hiện ra mà!”
“Sau khi sống lại, nhất định gã sẽ tìm võ giả Nhân tộc này”
Nghe thấy vậy, trên mặt La Chinh hiện lên ý cười không dễ phát hiện.
Thứ hắn muốn chính là hiệu quả này.
Điểm mộng ảo trên người Long Cầm nhiều như vậy, chỉ giết một lần thì đúng là quá lãng phí.
Trước đó, La Chinh tỏ ra yếu kém không phải muốn Long Cầm lơ là rồi bất ngờ chuyển bại thành thắng.
Thực lực của Long Cầm cũng không tệ, nhưng còn chưa đủ để lọt vào mắt La Chinh.
Trên chiến trường mộng ảo, có lẽ tồn tại võ giả La Chinh khó chiến thắng được, thậm chí còn có thể tấn công La Chinh.
Vì dù sao vũ trụ cũng quá lớn, tất nhiên La Chinh cực kỳ ưu tú, nhưng cũng không thể coi thường thực lực của những thiên tài siêu cấp trong vũ trụ.
Giống như Ngải An Tâm lúc trước, xét về mặt thực lực thì hắn có ưu thế hơn một chút, có lẽ La Chinh hoàn toàn có thể áp chế được nàng khi ở trong truyền thừa Tân Hỏa.
Thế nhưng muốn tấn công Ngải An Tâm cũng không phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa trong vũ trụ còn tồn tại biết bao nhiêu Thiên Kiêu, bọn họ mạnh mẽ hơn Ngải An Tâm, nền tảng và truyền thừa cũng phong phú hơn.
Trước mắt, cuộc đấu bên ngoài thành chính chỉ làm nền cho giai đoạn đầu của chiến trường mộng ảo.
La Chinh không mong lấy được kinh nghiệm gì để bản thân trưởng thành từ những trận đấu này.
Mục đích duy nhất của hắn chính là điểm mộng ảo.
Trước tiên La Chinh tỏ ra yếu kém, để Long Cầm vui sướng đánh tới đánh lui.
Sau đó lại dựa vào Cầm Nã Thủ cực kỳ bình thường, kết hợp với sức mạnh của bản thân để giết chết gã.
Đương nhiên Long Cầm vô cùng không phục.
Dựa vào nền tảng của gã, rõ ràng gã còn nhiều đòn sát thủ chưa được thể hiện ra, nên đương nhiên trong lòng sẽ không cam tâm.
Sợ là lần này quay về thành chính hồi sinh xong, gã sẽ lập tức khiêu chiến La Chinh lần nữa.
Điều này sẽ cho La Chinh cơ hội thứ hai để giết Long Cầm.
Mặc dù giết một lần đã giành được một nửa số điểm mộng ảo của Long Cầm, nhưng người này vẫn còn tới một trăm bốn mươi nghìn điểm mộng ảo.
Nếu giết thêm một lần nữa thì sẽ lấy được bảy mươi nghìn điểm!
“Này… Ngươi, có muốn vào thành trốn không? Nếu Long Cầm sống lại thì chắc chắn gã sẽ tìm ngươi!”
Một võ giả Nhân tộc lên tiếng.
Đa số mọi người đều cảm thấy La Chinh thắng một cách khó hiểu, trong lòng đoán rằng La Chinh may mắn nên mới chiến thắng mà thôi.
Võ giả Nhân tộc kia có ý tốt, lo rằng La Chinh vừa mới đoạt được số điểm mộng ảo lớn như vậy mà lại bị Long Cầm lấy lại cả vốn lẫn lãi thì thiệt thòi lớn.
Nghe thấy lời nhắc nhở đầy thiện ý này, La Chinh chỉ mỉm cười, gật đầu với võ giả Nhân tộc.
Hắn không hề dịch chuyển dù chỉ một bước, vẫn thản nhiên đứng ở ngoài thành, ánh mắt điềm nhiên nhìn về hướng thành chính, bình tĩnh chờ.
Trong thành, một luồng sáng màu đỏ bồng bềnh dần tập trung lại.
Đốm sáng đỏ liên tục rung động, từ từ lớn lên.
Từ đốm sáng có kích thước một ngón tay dần hóa thành kích thước một bàn tay, sau đó nhanh chóng lan ra, tạo thành một chùm sáng có kích thước một trượng.
Trong chùm sáng đó ngập tràn quy tắc sinh mệnh mạnh mẽ!
Hồi sinh trong chiến trường mộng ảo và không gian mộng ảo có chút khác biệt.
Sau khi chết trong không gian mộng ảo thì sẽ bị đá ra không gian bên ngoài.
Nếu võ giả lại tiến vào bên trong thì sẽ là một hình chiếu khác.
Còn sau khi võ giả trên chiến trường mộng ảo chết đi thì thực ra lại được sức mạnh của Thiên Đạo hồi sinh lại hoàn toàn.
Cho nên, sau khi một số võ giả phát hiện trong chùm sáng này tràn đầy quy tắc sinh mệnh thì dứt khoát không ra ngoài thành nữa mà chuyên đi tìm những chùm sáng hồi sinh này để lĩnh ngộ quy tắc sinh mệnh trong đó.
Dù sao thì ngoài thành cũng liên tục có người chết, liên tục hồi sinh, nên trong thành lúc nào cũng đầy rẫy những chùm ánh sáng màu đỏ.
Đối với nhiều võ giả không có cơ hội lĩnh ngộ quy tắc bậc cao thì đây cũng là một cơ hội tu luyện.
Không lâu sau, trong chùm ánh sáng này dần ngưng tụ lại thành một bóng người!
Sau khi bóng hình này hoàn toàn ngưng tụ thì thân hình bắt đầu lộ ra rõ ràng, chui ra khỏi chùm ánh sáng, trợn đôi mắt hung dữ lên nhìn những võ giả đang vây quanh mình lĩnh ngộ quy tắc sinh mệnh, sau đó liền lao ra ngoài thành!
Chương 1195: Giết lần hai
Đối với Long Cầm mà nói, đây là một nỗi nhục lớn!Không ngờ gã lại bị một võ giả Nhân tộc giết chết với phương pháp đơn giản như vậy.
Thế nên gã khó mà kìm nén được nỗi tức giận trong lòng.
Chung quy lại thì cũng là do sức mạnh của La Chinh quá dũng mãnh.
Dựa vào tu vi của Long Cầm hiện nay thì gã chưa thể chống lại sức mạnh khủng bố này của La Chinh được.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Long Cầm sẽ thua La Chinh.
Thân thể mạnh mẽ, thần lực trời sinh, hai thiên phú này chẳng đáng nhắc đến trong mắt Long Cầm!
Long Cầm vẫn còn phương pháp khác chưa thi triển, hơn nữa gã còn lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu sắc trong quy tắc hệ Hỏa.
Đó là ý nghĩa thuộc về chính bản thân gã! Từ một góc độ nào đó mà nói thì có thể coi như bản thân gã đã lĩnh ngộ được luật nhân quả…
Còn nhiều thủ đoạn gã vẫn chưa thể hiện ra được, vậy mà lại bị võ giả Nhân tộc kia giết chết.
Nói trắng ra thì chính là gã bị La Chinh giở trò rồi.
Vậy nên sao Long Cầm có thể cam tâm?
Thế là vừa hồi sinh xong, gã liền vội vàng chạy thẳng ra ngoại thành!
Bây giờ, trong lòng Long Cầm đang lo lắng, sợ võ giả Nhân tộc ấy trốn trong thành.
Nhưng lúc vẫn còn ở trạng thái linh hồn, gã đã nghĩ kỹ rồi.
Cho dù tên này có trốn ở chỗ nào thì gã cũng sẽ tìm ra!
Trừ phi võ giả Nhân tộc này không tích lũy điểm mộng ảo nữa, nếu không thì gã sẽ bám theo không rời.
Nhưng khi xông đến tường thành, ánh mắt sắc bén như chim ưng của Long Cầm vừa đảo qua một cái thì lại sững sờ.
La Chinh vẫn đang lơ lửng trong không trung ở cách đó không xa.
Hình như từ sau khi giết chết Long Cầm, hắn chưa từng dịch chuyển dù chỉ một bước?
Lúc này La Chinh cũng phát hiện ra Long Cầm, khóe miệng cong lên, nở một nụ cười!
Nhìn thấy vẻ mặt của La Chinh, ngọn lửa phẫn nộ không chỉ đầy trong ngực Long Cầm, mà còn tràn vào trong tâm trí gã!
Long Cầm không hề do dự, nhảy vọt lên trên tường thành.
Cùng lúc đó, đôi cánh được tạo thành từ ngọn lửa tím phía sau lưng đột ngột giương lên.
Đôi cánh lửa này kéo dài hàng trăm dặm, bao về phía La Chinh.
Thực ra thường ngày Long Cầm là một võ giả cực kỳ nhạy bén!
Trong Ma Viêm giới cạnh tranh rất khốc liệt, Long Cầm có thể trở thành truyền nhân của Giới chủ Ma Viêm giới không phải chỉ dựa vào thiên phú!
Chẳng qua lúc đầu Long Cầm coi La Chinh là “dê”, nhưng hiện giờ gã lại bị con dê La Chinh này ăn thịt…
Có thể nói La Chinh đã thành công chọc giận Long Cầm, khiến gã mất đi lý trí.
Võ giả đang tức giận thì thực lực thường sẽ mạnh hơn một chút, thậm chí còn có thể phát huy hơn mức bình thường.
Lần công kích này của Long Cầm giống như mưa to gió lớn đã được ủ từ lâu, phát ra một cách mạnh mẽ.
“Long Cầm thực sự tức giận rồi…”
“Võ giả Nhân tộc kia vẫn rất bình tĩnh, không biết xuất thân thế nào!”
“Trừ phi thằng nhóc Nhân tộc này vẫn còn có cái để dựa vào.
Hắn thực sự không sợ Long Cầm ư?”
La Chinh thản nhiên nhìn thế tấn công của Long Cầm, thân hình không hề động đậy.
Có điều, cho dù là võ giả cẩn thận nhất thì cũng chưa từng chú ý đến một quầng sáng màu trắng đã xuất hiện trên mặt đất.
Hắn tính thời gian xong thì cũng sớm bắt đầu rút khí hỗn độn ra, chuyển hóa thành pháp trận “Lôi Kiếp Sát” lặng lẽ giấu dưới mặt đất một thước rồi!
“Nhóc con, ta sẽ cho ngươi thấy cái gì gọi là hỏa ngục Nghịch Luyện!”
“Bùm!”
Nói xong, khí thế của Long Cầm đột nhiên thay đổi.
Từ giữa lông mày gã xuất hiện một hình ngôi sao sáu cánh màu đỏ.
Khi ngôi sao sáu cánh màu đỏ này chầm chậm chuyển động, dường như một sức mạnh to lớn đang được ngưng tụ.
Song, Long Cầm vẫn chưa tấn công thì các võ giả trong thành đã cảm thấy có gì đó không phù hợp rồi.
Mà chút không phù hợp này lại truyền đến từ trên không trung!
Một luồng uy áp trời đất cực lớn từ trên không truyền tới!
Đồng thời, trong không trung bắt đầu ngưng tụ các quy tắc dày đặc!
Các võ giả ở chiến trường không hề xa lạ với thứ này.
Tất cả các võ giả trong chiến trường mộng ảo đều có tu vi là Thần Hải Cảnh, ít nhất bọn họ cũng đã trải qua một số lần tiểu Thiên Kiếp, và một hai đại Thiên Kiếp!
“Sao lại xuất hiện Thiên Kiếp?
“Trong chiến trường mộng ảo có thể độ kiếp? Không… không thể nào!”
“Nếu như trong chiến trường mộng ảo có thể độ kiếp, vậy chẳng phải quá thoải mái rồi sao? Ở đây đâu có nguy hiểm gì”
Đối với La Chinh và các Thiên Kiêu trong vũ trụ thì độ kiếp không quá khó.
Nhưng đối với nhiều võ giả Thần Hải Cảnh bình thường mà nói, độ kiếp là việc cực kỳ nguy hiểm, chỉ sơ sểnh một chút thôi cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Khi thấy Lôi Kiếp sắp đến, phản ứng đầu tiên của bọn họ chính là có người đang độ kiếp!
Dị tượng xuất hiện trên bầu trời không chỉ thu hút các võ giả đang ở trên tường thành, mà thậm chí còn thu hút ánh mắt của tất cả các võ giả trong thành.
Tất cả các võ giả đều tò mò, không hiểu tại sao lại có người có thể độ kiếp ở đây?
Còn Long Cầm, ngoài phẫn nộ ra thì gã đã bắt đầu súc thế, định thi triển ra đòn công kích mạnh mẽ nhất để giết chết La Chinh hết lần này đến lần khác! Chỉ cần hắn dám ra khỏi thành, Long Cầm sẽ giết một lần, cướp lại điểm mộng ảo.
Gã sẽ giết cho đến khi người này không còn một điểm nào nữa thì mới thôi!
Thế nhưng có phẫn nộ đến mấy thì cũng chẳng làm gì được.
Cho dù hiện giờ Long Cầm có tức giận, gã vẫn phải để ý đến dị tượng trên bầu trời.
Có người độ kiếp?
Hắn hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Trước mắt, cứ phải giải quyết La Chinh trước đã!
Lửa có hàng nghìn vạn biến thể để luyện như Nghịch Thủy Chi Tâm Ngộ Đạo, Ngục Hỏa Tự Phần Thiên, Chuyển Càn Khôn Chi Thế…
Ngục hỏa Nghịch Luyện là ý nghĩa sâu xa do chính bản thân Long Cầm lĩnh ngộ được từ quy tắc hệ Hỏa, trong vũ trụ cũng chỉ có duy nhất một phần này!
Ngọn lửa thông thường có thể phân làm hai tầng là bên ngoài và bên trong.
Lúc này, giữa mi tâm Long Cầm nổi lên một ngọn lửa cực kỳ đặc biệt.
Từ bên ngoài tới bên trong ngọn lửa này lại có sáu màu sắc biến ảo, cũng có nghĩa là ngọn lửa này phân thành sáu tầng.
Nếu như quan sát tỉ mỉ thì cũng có thể phát hiện ra đây là một ngọn lửa tuyệt đẹp.
Nhưng ngọn lửa lộng lẫy này đồng thời cũng ẩn chứa sức mạnh cực kỳ khủng bố!
Trong suốt mấy năm rèn luyện, một khi Long Cầm đã thi triển lửa Nghịch Luyện ra thì chưa từng nhận thất bại.
Thế nhưng ngọn lửa này còn chưa hoàn toàn xuất hiện hết, trong không trung đã truyền đến một tiếng vang cực lớn.
“Ầm ầm…”
Một tia sét đã xuất hiện trong không trung.
Nhưng cho dù là Thiên Lôi xuất hiện thì cũng không thể ngăn cản Long Cầm tấn công được.
Gã không để ý rằng Thiên Đạo này đang hướng về gã.
Cũng có thể nói, lúc này trong mắt Long Cầm chỉ có La Chinh.
Còn Thiên Kiếp này… dù sao cũng không phải gã dẫn tới để độ kiếp, thế nên gã không thèm để ý đến.
Thế nhưng không để ý đến nguy hiểm thì sẽ phải trả giá lớn.
Sau khi súc thế xong, Long Cầm liền muốn đốt võ giả Nhân tộc thành tro bụi.
Nhưng đúng lúc này, lực Lôi Kiếp giống như dải lụa trắng từ không trung đổ thẳng xuống, vây Long Cầm lại bên trong.
Các võ giả trông thấy cảnh tượng này thì mí mắt bắt đầu giật giật…
“Thiên Kiếp này lại tấn công Long Cầm…”
“Chẳng lẽ Thiên Kiếp là do võ giả Nhân tộc kia dẫn tới?”
“Làm sao có thể? Ngươi nghe nói có người có thể dẫn động Thiên Kiếp bao giờ chưa? Không phải lúc đột phá tu vi thì mới bị Thiên Đạo trừng phạt sao?
Do Thiên Đạo không thể chứa chấp võ giả quá mạnh mẽ nên mới giáng Thiên Kiếp xuống.
Thiên Đạo sao có thể ngu xuẩn đến mức dễ dàng bị dẫn xuống như vậy?
Các võ giả ở chiến trường còn chưa nghe đến loại công pháp này bao giờ, nên rõ ràng có chút không tin…
Nhưng chuyện này sao có thể trùng hợp như vậy?
Đúng lúc La Chinh thì đang ở đây chờ đợi, còn Long Cầm lại đang xông lên thì Thiên Kiếp này liền giáng xuống?
Trên đời làm gì có nhiều chuyện trùng hợp như vậy!
Đợi sau khi Thiên Kiếp này hoàn toàn tan biến thì bóng dáng Long Cầm cũng đã tiêu tan.
Một đốm sáng màu đỏ lại quay về trong thành.
Đồng thời, điểm số màu vàng lại nhập vào trong cơ thể La Chinh.
Lúc trước Long Cầm đã bị La Chinh giết một lần, giành được một trăm bốn mươi nghìn điểm mộng ảo.
Bây giờ lại bị giết lần nữa, La Chinh lại giành được bảy mươi nghìn điểm.
Tổng cộng La Chinh giành được hai trăm mười nghìn điểm từ cùng một người…
“Không biết tên kia có đến nữa không.
Ba mươi nghìn điểm mộng ảo cũng không phải con số nhỏ” La Chinh thực sự nghĩ như vậy.
Về phần các võ giả đang xem xung quanh, bọn họ thấy La Chinh nở nụ cười vô hại thì trong lòng không rét mà run.
Lúc này, bọn họ đã có thể xác định, Thiên Kiếp vừa rồi phần lớn là do La Chinh dẫn đến.
Rốt cuộc võ giả Nhân tộc này đã làm thế nào?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ [Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Tieu-Ngao-Giang-Ho-Truyen-Audio.jpg)