[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 206 : Ta biết (c1026-c1030)
❮ sautiếp ❯Chương 1026: Ta biết
Không gian trong Thần Binh Đường khá lớn, nhưng mái vòm phía trên La Chinh chỉ cao khoảng hai mươi trượngNếu không phải bởi vì ở đây có trọng lực áp chế lớn thì dù võ giả nào muốn tới gần mái vòm cũng chỉ là chuyện trong chốc lát.
Khi La Chinh lên tới độ cao năm trượng, trọng lực đè lên người hắn đã tương đương với một ngọn núi lớn…
Chút trọng lực này vẫn không thể tạo ra rắc rối quá lớn cho La Chinh.
Hắn vẫn duy trì tốc độ đều đều như trước, vẻ mặt cũng vô cùng bình thản, hai mắt nhìn chằm chằm vào một đốm sáng màu xanh lam ở sâu trong mái vòm.
Đó là mục tiêu hắn muốn đạt được!
Khi La Chinh vừa lên thêm hai trượng nữa, hắn đã có thể chạm vào một số đốm sáng màu trắng ở tầng thấp nhất.
Khi lướt qua những đốm sáng màu trắng này, La Chinh cũng chỉ liếc nhìn thoáng qua.
Được bao bọc trong đốm sáng trắng là thần khí tòng tam phẩm, binh khí kiểu dáng gì cũng có.
Sau khi tùy ý liếc qua, mục tiêu của La Chinh liền rời khỏi những đốm sáng đó.
Một lần chỉ có thể lấy một món, nếu hắn ngứa tay mà túm lấy một đốm sáng trắng thì chỉ sợ sẽ lập tức bị ông lão kia kéo từ giữa không trung xuống.
Ở độ cao bảy trượng, trọng lực đã tăng hơn gấp đôi, mơ hồ tạo ra cho La Chinh một chút áp lực.
Nhưng những áp lực này vẫn còn rất nhỏ, hắn vẫn không nhanh không chậm, từ từ bay lên như trước.
Mười trượng, trọng lực tạo ra cho La Chinh áp lực càng lớn hơn, thần khí tam phẩm trôi nổi lơ lửng xung quanh hắn.
Tiếp tục lên…
Mười hai trượng, trọng lực lại tăng gấp đôi, trong đốm sáng xung quanh đã là thần khí tòng nhị phẩm…
Tiếp tục…
Khoảng thời gian này, nhóm võ giả trong Thần Binh Đường vốn đang ồn ào nay đã yên tĩnh lại.
Bây giờ bọn họ mới phát hiện ra, La Chinh lấy nặng làm nhẹ, dáng vẻ nhàn nhã của hắn không phải là giả vờ!
Lui một vạn bước mà nói thì cho dù có muốn giả vờ thì cũng phải có thực lực để giả vờ!
Vừa rồi, khi Tạ Mãng ở độ cao này, mặt hắn đã đỏ bừng.
Nhưng trên mặt La Chinh lúc này vẫn không có biểu hiện gì, cũng không có vẻ gì là lực bất tòng tâm!
Mà nét kinh ngạc vốn giấu sâu trong hai mắt của ông lã mày trắng càng lúc càng rõ rệt!
“Thằng nhóc này, tới độ cao này rồi mà vẫn có thể giữ nguyên được tốc độ như trước, chẳng lẽ trọng lực này không hề ảnh hưởng quá lớn tới hắn sao?”
Khi vừa mới bay lên, không ít võ giả đều có thể bay với tốc độ đều đều.
Nhưng lúc này đã tới độ cao mười hai trượng, thế mà vẫn có thể kiểm soát một cách dễ dàng.
Nếu thằng nhóc này bùng nổ, lao lên trên không, không biết còn có thể lên tới độ cao bao nhiêu?
Thực ra, khi La Chinh bỏ ra một trăm viên ngọc chân nguyên, ông lão mày trắng vốn đã muốn khuyên can, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của hắn, ông biết bản thân mình có khuyên thì cũng vô ích.
Huống hồ, dù sao thì người trẻ tuổi cũng phải có chút bốc đồng, phải có khát vọng muốn biết rõ tất cả những gì họ không thể làm.
Mặc dù thất bại, nhưng đứng lên lần nữa là được.
Thằng nhóc này mới hơn hai mươi tuổi, nên hắn chỉ là đứa trẻ trong mắt ông lão mày trắng, không hơn không kém.
Một chút thất bại sẽ có ích cho sự trưởng thành sau này.
Cho nên ông mới để Lôi Phong U Thần Kiếm trong mái vòm theo lời đề nghị của La Chinh.
Nhưng căn bản ông không hề nghĩ rằng La Chinh có thể lấy được món thần khí nhất phẩm này, dù chỉ nửa phần cũng không!
Đương nhiên, ở giai đoạn này, ông lão mày trắng vẫn không cho rằng La Chinh có thể lấy được.
Nhưng theo tình thế này thì hắn vẫn có thể lấy được đốm sáng màu đỏ, cũng chính là thần khí nhất phẩm mà lúc trước Tạ Mãng đặt trong mái vòm.
Ngay cả như vậy thì cũng rất tốt rồi.
Có thể lấy được một món thần khí nhất phẩm ngay lần đầu tiên vào Thần Binh Đường, đừng nói là trong thiên cung Vân Miểu, cho dù là trong mười hai thiên cung khác thì cũng cực kỳ hiếm.
“Mười hai trượng còn có thể duy trì được tốc độ đều, nhưng có lẽ khi đến mười bốn trượng sẽ không chống đỡ được nữa.
Lên tới độ cao mười bốn trượng, trọng lực sẽ nhanh chóng lên đến một cấp độ mới…” Ngay cả ông lão mày trắng cũng tò mò, không biết thằng nhóc này có thể đi lên tới độ cao nào.
Ông lão mày trắng đang nghĩ như vậy thì La Chinh đã không nhanh không chậm mà vượt qua độ cao mười ba trượng.
Ở độ cao gần mười bốn trượng, trong phút chốc, hắn liền cảm nhận được trọng lực đã tăng gấp đôi!
Sau khi trải qua vài lần tăng gấp đôi, trọng lực tác động lên trên người La Chinh lúc này đã đạt tới một mức độ khủng khiếp.
Kiểu liên tục nhân đôi trọng lực này rất đáng sợ.
Sau vài lần nhân đôi liền tăng thêm mấy bậc.
Đúng lúc này, thân hình La Chinh hơi lắc lư một chút!
Trong Thần Binh Đường vốn dĩ đang im lặng liền vang lên tiếng thảo luận, nhưng nhóm võ giả này cũng nói rất nhỏ.
Tuy bọn họ không lấy được thần khí mà mình muốn, nhưng lúc này bọn họ đã có một cảm giác kỳ vọng vào La Chinh.
Bọn họ muốn nhìn xem, tên mới tới này rốt cuộc có thể lấy được thần khí cấp bậc nào!
Đương nhiên, không phải ai cũng kỳ vọng như vậy.
Ví dụ như hai huynh đệ Tạ Mãng và Tạ Tuấn, còn có vị võ giả gia nhập thiên cung Vân Miểu cùng Tạ Tuấn…
Nhìn thấy La Chinh đi lên tới độ cao mười bốn trượng, làm sao sắc mặt bọn họ có thể tốt được?
Nhất là Tạ Mãng, hắn đã tiến vào Thần Binh Đường nhiều lần.
Tuy sức phán đoán không bằng ông lão mày trắng, nhưng hắn biết, La Chinh chắc chắn có thể lấy được một thần khí tòng nhất phẩm.
Về phần thần khí nhất phẩm, cũng có khả năng!
Nghĩ đến chuyện bản thân đã tiến vào Lăng Vân Đường lâu như vậy mà còn không bằng một người phi thăng nho nhỏ vừa mới gia nhập, cảm giác khó chịu trong lòng hắn mãnh liệt đến mức nào?
Lúc này, ngay cả Tạ Mãng cũng hơi hối hận.
Hối hận vì ở lại trong này để thấy cảnh tượng như vậy.
Chuyện này đã đả kích rất lớn tới sự tự tin của hắn.
Một chuyện khó khăn như thế, bản thân cũng đã cố gắng lâu như vậy, nhưng lại bị một tên nhìn có vẻ yếu hơn mình rất nhiều dễ dàng làm được.
Dù là ai gặp phải chuyện này thì cũng chẳng vui vẻ nổi!
Hơn nữa… trước đó Tạ Mãng còn dùng cả đan dược, sau đó lại thiêu đốt tinh huyết.
Thiêu đốt tinh huyết là thủ đoạn chỉ dùng khi liều mạng.
Dưới sự đối lập như vậy, hắn hận không thể tìm một cái khe mà chui xuống.
Về phần Tạ Tuấn kia, đương nhiên cũng không có lời nào để nói.
Khoảng cách giữa hắn và La Chinh lớn đến mức không thể tưởng tượng được.
Trong lòng hắn đã chết lặng, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của ca ca mình, hắn lại có chút lo lắng, chỉ hy vọng ca ca mình đừng quá buồn.
Hết lần này tới lần khác, hắn không hề dám mở miệng an ủi Tạ Mãng.
Sau khi thân hình La Chinh hơi lắc lư một chút thì dường như ông lão mày trắng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Cuối cùng thằng nhóc này cũng có chút không chịu đựng được.
Nếu La Chinh thật sự có thể duy trì tốc độ đều mà đi một mạch lên trên, vậy đó thực sự là yêu nghiệt tới mức không thể hình dung nổi!
May mắn thay, thằng nhóc kia hẳn sẽ không khoa trương như vậy trong thế giới này.
Ông lão mày trắng thầm nghĩ.
Nhưng sau khi vừa mới thầm cảm thán trong lòng xong, vẻ mặt ông lại đột nhiên cứng đờ, mà ánh mắt vốn bình tĩnh của ông đã hoàn toàn bị thay thể bởi vẻ khiếp sợ!
“Thằng nhóc này…”
Hóa ra sau khi lắc lư một chút, La Chinh liền thích ứng được với trọng lực ở độ cao mười bốn trượng chỉ trong nháy mắt, sau đó vẫn duy trì được tốc độ đều, chậm rãi bay lên…
Lúc này, ngay cả ông lão mày trắng cũng không ngồi yên được nữa.
Thằng nhóc được tuyển vào thiên cung này là ai?
Có nên thông báo cho Cung chủ không?
Nghĩ đến đây, ông không hề có chút do dự, lấy ra một phù truyền âm.
Phù truyền âm bốc cháy lên, ông lão gửi một đoạn âm thanh vào trong đó.
“Cung chủ, bên này có một thằng nhóc đến lấy báu vật.
Hình như hắn vừa mới gia nhập thiên cung Vân Miểu chúng ta.
Không biết là ai dẫn hắn vào, thế nhưng thằng nhóc này…”
Ông lão còn chưa nói xong, giọng nói thản nhiên của Vân Lạc đã truyền trở lại: “Ta biết”
“Làm sao ngươi biết?” Ông lão sửng sốt.
Ông thậm chí còn chưa nói xong, huống hồ Cung chủ không ở trong Thần Bình Đường, làm sao lại biết người mình nói đến là ai?
“Là ta đưa La Chinh vào thiên cung Vân Miểu.
Hắn có thể lấy được cái gì thì cứ đưa cho hắn…” Nói xong, Vân Lạc ngắt đứt phù truyền âm.
Nếu nàng đã đồng ý giúp La Chinh khôi phục linh hồn của Huân, đương nhiên nàng sẽ thực hiện.
Bây giờ nàng đang bận.
Về phần lời nói của ông lão mày trắng, Vân Lạc cũng không để tâm lắm.
Lúc này, võ giả tiến vào Thần Binh Đường chắc chắn không chỉ có một mình La Chinh, nhưng Vân Lạc lại rất chắc chắn rằng ngoài La Chinh ra thì sẽ không còn ai khác có thể khiến lão già này kinh ngạc như thế khi liên lạc với mình.
Về phần hai người mà Từ Xán mang đến, họ căn bản không có khả năng khiến cho lão già này kinh ngạc như thế.
Dù sao đi nữa, nàng vẫn rất tin tưởng La Chinh…
Bị Vân Lạc ngắt phù truyền âm, ánh mắt ông lão cứ dán chặt vào La Chinh, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra thằng nhóc này là do Cung chủ tự mình đưa vào.
Nhưng mà là do Cung chủ tự mình mang vào thì giỏi lắm sao? Không đến mức yêu nghiệt như thế chứ? Ông lão mày trắng suy nghĩ ngẩn ngơ.
Mười ba cung vốn là nơi tìm ra thiên tài của liên minh.
Hằng năm, rất nhiều thiên tài được nhóm Cung chủ và Phó cung chủ tìm kiếm rồi đưa đến, số lượng cũng không ít.
Nhưng người như La Chinh thì rất hiếm thấy.
Chương 1027: Điều khiển đốm sáng
Các võ giả khác đến Diễn Vũ Đường, vẫn không thể hiểu tại sao, chỉ cảm thấy dường như bản thân La Chinh đi lên cao quá dễ dàngNgoài ông lão mày trắng ra, Tạ Mãng cũng nhìn ra bí mật ẩn giấu trong đó.
Trước đây, khi Tạ Mãng đi lên cao, cũng cố gắng áp chế một phần sức mạnh.
Nhưng nguyên nhân khiến hắn cố gắng áp chế sức mạnh là vì sau khi lên tới độ cao nhất định, hắn sẽ đột nhiên bùng nổ.
Nhưng điểm xuất phát của hắn với La Chinh lại khác nhau.
Hơn nữa mặc dù hắn cố gắng áp chế sức mạnh của mình, nhưng khi tới độ cao này rồi, hắn cũng sẽ bị trọng lực này áp chế, làm sao có thể nhàn nhã giống như La Chinh, hơn nữa lại còn duy trì được tốc độ đều đặn như thế?
Từ đó suy ra, sức mạnh của thằng nhóc này còn lâu mới đạt tới cực hạn!
Mười lăm trượng, mười sáu trượng…
Ở xung quanh La Chinh, những đốm sáng màu trắng nho nhỏ chuyển động loạn lên.
Những đốm sáng màu trắng đều bao bọc thần khí nhị phẩm phía trong.
Thậm chí có một số đốm sáng còn nhảy lên mặt La Chinh, chỉ cần hắn đưa tay ra là có thể bắt lấy dễ như trở bàn tay.
Nhưng La Chinh vẫn ngẩng đầu như trước, khí hỗn độn trong cơ thể càng thêm dồi dào…
Phân bố ở độ cao mười sáu trượng là thần khí nhị phẩm, còn độ cao mười tám trượng là thần khí tòng nhất phẩm.
Về phần độ cao mười chín trượng, chỉ có bốn đốm sáng màu đỏ.
Đó là thần khí nhất phẩm mà trước đây Tạ Mãng đã tốn bốn trăm viên ngọc chân nguyên để đưa lên mái vòm.
Mà một cái thần khí nhất phẩm duy nhất, cũng chính là đốm sáng màu xanh lam, lại lơ lửng ở độ cao hai mươi trượng.
Đốm sáng màu xanh lam sát với trần mái vòm đang liên tục lay động…
“Bay lên…”
Đến lúc này, trọng lực cũng càng lúc càng khủng khiếp!
Mặc dù là La Chinh cũng cảm thấy rất khó khăn, nhưng hắn vẫn luôn khéo léo duy trì cân bằng, vận chuyển khí hỗn độn trong cơ thể càng lúc càng nhanh, đồng thời dùng lực vảy rồng bổ sung chống lại trọng lực.
Từng tấm vảy rồng trong đầu được La Chinh lần lượt thắp sáng.
Năm trăm tấm…
Một nghìn tấm…
Hai nghìn tấm…
Khi La Chinh kích hoạt đến bốn nghìn tấm vảy rồng, hắn đã tới độ cao mười chín trượng!
Nếu lúc này La Chinh di chuyển theo chiều ngang, hoàn toàn có thể đuổi theo bốn thần khí nhất phẩm kia!
“Không ngờ mục tiêu của người này thật sự là Lôi Phong U Thần Kiếm…”
“Thực ra chỉ cần lấy được một món thần khí nhất phẩm, cơ bản đã quá lời rồi! Có vẻ thằng nhóc này hơi tham lam!”
“Nói thừa, có năng lực theo đuổi đồ tốt hơn, dựa vào cái gì phải lấy đồ kém hơn?”
Nhóm võ giả này đã hiểu, thật sự La Chinh có năng lực này!
Trước đây, Tạ Mãng cũng gần tới độ cao mười chín trượng, chỉ kém chút xíu nữa là với tới thần khí nhất phẩm.
Nhưng thời gian Tạ Mãng dừng lại ở độ cao mười chín trượng quá ngắn, cũng căn bản không có chút sức mạnh đuổi theo những đốm sáng màu đỏ kia.
Nhưng lúc này La Chinh đã đứng vững ở độ cao mười chín trượng, cũng chỉ cách mái vòm một trượng nữa thôi!
Lúc này, La Chinh đã không để ý tới bất kỳ thứ gì nữa, trong mắt hắn chỉ có đốm sáng màu xanh lam đang bay lượn kia!
Nhưng chỉ đưa bản thân đi lên tới độ cao này thì vẫn chưa đủ.
Những đốm sáng này cũng không phải bị cấm hoạt động, chúng giống như một con đom đóm nho nhỏ, nhẹ nhàng bay lượn xung quanh.
Tốc độ bay lượn này cũng không tính là nhanh, dùng năng lực phản ứng của võ giả, tốc độ bay lượn của những đốm sáng này có nhanh hơn gấp mười, thì vươn tay ra vẫn có thể dễ dàng bắt lấy.
Tuy nhiên, dưới trọng lực này, cho dù là thở một hơi, không cẩn thận một cái thôi là sức mạnh sẽ suy giảm, rồi trực tiếp bị trọng lực nện xuống, lại còn phải bắt những đốm sáng kia, bởi vậy có thể thấy là nó khó đến mức nào.
Sau khi La Chinh khóa chặt đốm sáng kia, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lôi Phong U Thần Kiếm này quả nhiên khó lấy, khi tới ba trượng cuối cùng, dường như cứ cách một trượng, trọng lực sẽ lại tăng lên, hắn phải tăng lực vảy rồng lên gấp đôi để chống cự lại mức trọng lực đó…
Mà độ cao hai mươi trượng kia, nếu trọng lực còn tăng gấp đôi nữa, chỉ sợ bản thân có phần không chống đỡ được.
Bởi vì giới hạn chứa đựng lực vảy rồng của thân thể La Chinh là hơn sáu nghìn tấm.
Quả thực hắn có thể kích hoạt lực của tám nghìn tấm vảy rồng, nhưng thân thể của hắn lại không chống đỡ được…
Chỉ có thể liều mạng một phen!
Khó khắn lắm mới lên tới độ cao này, đương nhiên La Chinh cũng không hy vọng ra về tay không.
Nếu muốn an toàn một chút, quả thực hắn có thể chọn bất kỳ một cái nào trong số bốn thần khí nhất phẩm kia.
Nhưng nếu La Chinh đã đặt ra mục tiêu cho bản thân, thì sẽ không có lý do gì để không hoàn thành.
Mặc dù, mục tiêu này nhìn qua có chút khó khăn.
Nhưng từ trước đến nay, hắn không e ngại thử thách.
Võ giả cũng chỉ có trải qua nhiều lần thử thách mới có thể trưởng thành!
“Vù!”
Ngay lập tức, La Chinh đột nhiên thắp sáng hơn sáu nghìn tấm vảy rồng trong cơ thể!
Sức mạnh kia cuộn trào mãnh liệt giống như đê vỡ nước tràn, chảy xuôi trong tứ chi của La Chinh.
Cùng lúc đó, bên trong thân thể La Chinh lại truyền đến âm thanh “đùng đoàng đùng đoàng”.
“Xem ra là kích hoạt bí pháp nào đó rồi!”
“Chỉ sợ thằng nhóc này không biết, ở dưới mái vòm, sức mạnh của bản thân càng lớn mạnh thì trọng lực mái vòm áp chế xuống dưới cũng càng lớn!”
“Yên lặng xem thế nào, có thể thành công hay không phải xem giờ khắc này.
Nhưng mặc kệ thành công hay không, ta đều khâm phục dũng khí của thằng nhóc này.
Vừa mới tiến vào thiên cung Vân Miểu chúng ta mà đã dám tấn công binh khí của nhóm lão Cung chủ để lại…”
Giống như lời nói của những võ giả này, sau khi sức mạnh trong cơ thể La Chinh bùng nổ, trọng lực tương ứng cũng tăng lên nhanh chóng.
Nhưng tốc độ gia tăng của trọng lực này cũng không nhanh bằng La Chinh!
Bởi vì ngay lập tức, La Chinh lợi dụng sự di chuyển của khí hỗn độn trong cơ thể để kích hoạt quy tắc hệ Phong, hơn nữa cương nguyên cũng đồng thời bắt đầu bùng nổ.
“Vù!”
Lúc này, La Chinh lại tiếp tục duy trì tốc độ từ từ bay lên.
Dưới sự bùng nổ như thế, tốc độ hắn bay lên đã tăng lên mấy lần!
“Trọng lực thật lớn mạnh!”
Bay đến độ cao này, dưới sự ảnh hưởng lớn mạnh của trọng lực, không gian xung quanh bắt đầu trở nên đặc quánh.
Giống như lúc này La Chinh không phải bị vây trong không khí, mà như đang ở trong một vũng bùn vậy.
Mỗi một luồng không khí đều giống như bùn lầy ẩm ướt, bị trọng lực ép chặt trên người La Chinh.
Nhưng La Chinh giống như một con cá linh hoạt.
Lúc này, hắn lại không liều mạng xông lên trên mà đổi hướng, lao lên theo chiều nghiêng, thân hình uốn lượn, độ cao của bản thân lại tăng lên!
Sau vài lần uốn lượn như thế, cuối cùng La Chinh cũng tới độ cao của trần mái vòm!
Tất cả võ giả trong Thần Binh Đường không còn nói chuyện nữa, có một số võ giả đã nắm hai tay thành quyền.
Cảnh tượng xảy ra trước mặt bọn họ, quả thực khiến bọn họ có cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao binh khí của Thần Binh Đường nổi tiếng là khó có thể lấy được.
Đồng thời bọn họ cũng cảm thấy may mắn, dù sao trước đây còn có một số võ giả lấy được thần khí nhất phẩm.
Nhưng chuyện lấy được vũ khí của lão Cung chủ thì chưa bao giờ xảy ra.
Có thể chứng kiến cảnh tượng như vậy, cũng đủ khiến cho bọn họ ba hoa với bạn bè của mình trong một năm…
Thân hình của La Chinh khó khăn lắm mới ổn định được ở độ cao hai mươi trượng.
Hắn biết chỉ cần bản thân có bất kỳ sự lơi lỏng nào thì sẽ thất bại trong gang tấc.
Giống như Tạ Mãng, nện thẳng xuống mặt đất.
Cho nên sau khi bay đến độ cao này, hắn hết sức tập trung ngăn cản trọng lực, cũng không vội vàng đuổi theo đốm sáng màu xanh lam kia.
Về phần đốm sáng màu xanh lam, nó vẫn bay xung quanh không biết gì.
Thỉnh thoảng nó sẽ cách khá gần, nhưng vừa mới tới gần La Chinh thì nó lại đột nhiên nhảy ra xa.
Một nhịp thở…
Hai nhịp thở…
Tiếng thở của La Chinh cũng càng lúc càng nặng nề.
Thân thể hắn đã đạt tới cực hạn chịu tải sức mạnh.
Có lẽ tăng thêm chút sức mạnh nữa, sẽ giống như giọt nước tràn ly, hoặc sẽ khiến thân thể hắn tan rã, hoặc hắn sẽ trực tiếp bị nện xuống.
“Hắn ngẩn người, vậy mà hắn lại ngẩn người ở trên mái vòm cao hai mươi trượng.
Người này cũng thật sự khiến người ta không còn gì để nói…”
“Có lẽ đang tập trung vào đốm sáng màu xanh lam.
Độ cao hai mươi trượng thật sự đáng sợ.
Bây giờ hắn giống như màn biểu diễn xiếc đi trên dây, có thể chậm, dù sao hắn còn chịu đựng được, nhưng không thể để xuất hiện bất kỳ sơ suất nào, nếu không sẽ rơi thẳng xuống!”
“Nhưng chậm cũng phải có mức độ, hắn căn bản vẫn đứng yên tại chỗ!”
Mà lúc này, ông lão mày trắng đã đứng dậy và nhìn La Chinh…
Lúc này, trong lòng ông lão mày trắng lại bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ.
Ông không hy vọng La Chinh lấy được Lôi Phong U Thần Kiếm dễ dàng như thế, ông muốn nhìn xem giới hạn của La Chinh tới đâu!
Những đốm sáng này đều do ông lão mày trắng tự mình đưa lên.
Chỉ cần ông muốn, thực ra có thể thoải mái điều khiển những đốm sáng này.
Ông cũng không muốn cố ý làm khó La Chinh, nhưng ông thật sự rất tò mò, rất muốn nhìn xem La Chinh này có chịu đựng được hay không…
Chương 1028: Phỉ nhổ
Ởđộ cao này, La Chinh ước chừng thời gian thở đã hơn mười nhịp thởTrong quá trình này, hắn đã thấy rõ quỹ đạo di chuyển của đốm sáng màu xanh lam.
Đoán ra hướng đi sau đó của đốm sáng màu xanh lam trong nhịp thở tiếp theo, trong hai con ngươi của La Chinh chợt lóe lên ánh sáng, thân hình đột nhiên nhẹ nhàng di chuyển.
“Vù…”
Cho dù sức mạnh trong cơ thể đã bùng nổ tới gần giới hạn, nhưng đột nhiên lao đi như vậy, tốc độ vẫn không chậm đi!
Dựa theo phán đoán của La Chinh, dưới lần lao tới này, hắn phải nắm chắc tám phần!
Về phần các võ giả phía dưới, trên mặt mọi người cũng đặc biệt kích động.
“Ổn định, thế nhưng vẫn có thể giữ nguyên tốc độ như cũ, người này quả thực là một tên biến thái!”
“Ba cái thần khí này, giá trị của một cái bất kỳ đều không thể ước tính được.
Thằng nhóc này vừa mới tiến vào thiên cung Vân Miểu đã phát đạt, thật sự là…”
La Chinh lao về phía đốm sáng màu xanh lam, khoảng cách giữa hai bên cũng nhanh chóng kéo gần.
Đốm sáng màu xanh lam này chỉ trôi theo quy tắc hỗn loạn, nhưng La Chinh đã tính ra quỹ đạo nó có thể bay đến trong bước tiếp theo, sau đó đến trước một bước chờ ở chỗ này.
Cho nên có thể nói La Chinh đã đạt được mục đích trước một bước, chờ đốm sáng màu xanh lam bay lại đây, giữa hai bên sẽ nhanh chóng kéo gần khoảng cách!
“Sắp tới rồi!”
Lúc này trên mặt La Chinh lộ ra nụ cười, hắn đột nhiên vươn tay về phía đốm sáng, bắt lấy!
Đốm sáng chỉ còn cách tay La Chinh một khoảng không đến một thân người.
Khi ước chừng khoảng cách chỉ còn một thước, đốm sáng màu xanh lam giống như đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm phía trước, bỗng nhiên lại dừng giữa không trung.
Nụ cười trên mặt La Chinh cứng lại, cắn răng một cái, thân hình lóe lên, chủ động bắt lấy!
Nhưng La Chinh không bắt thì thôi.
Khi hắn chủ động đi bắt, đốm sáng màu xanh lam vậy mà lại lùi về phía sau…
Không chỉ có La Chinh có chút sững sờ, mà ngay cả toàn bộ võ giả trong Thần Binh Đường cũng ngẩn cả người.
“Không đùa đấy chứ? Chưa từng nghe nói những đốm sáng này còn có thể bỏ chạy!”
Giống như trước đây, khi Tạ Mãng muốn bắt lấy đốm sáng màu đỏ, khi chỉ còn cách có một chút, vào thời khắc quan trọng đó, đốm sáng màu đỏ kia lại cách xa Tạ Mãng.
Nhưng mọi người đều biết, những đốm sáng này vốn vẫn trôi tùy ý.
Chỉ có thể trách vận may của Tạ Mãng không tốt.
Nếu hắn may mắn hơn một chút, cũng không đến nỗi sẽ thất bại.
Vấn đề là, biểu hiện vừa mới lúc nãy của đốm sáng màu xanh lam, có phần quá không hợp lý.
Vốn trong nháy mắt phải đến gần La Chinh, lại có thể đột nhiên dừng lại.
Mà La Chinh vươn tay ra bắt, lại còn có thể chạy trốn…
Cái này thật quá đáng…
La Chinh còn chưa tỏ vẻ gì, hiện tại hắn cũng khó phân tâm để nghĩ nhiều, một lần vươn này không bắt được nó, hắn cũng không nổi giận.
Ngược lại, lại cố gắng hết sức duy trì độ cao của mình! Hắn vừa mới nhào qua, thân hình đã hạ xuống bốn thước.
Nhưng hiện tại lại từ từ đi lên.
Chẳng qua, sắc mặt hắn cũng càng lúc càng xấu.
Dù sao chống lại trọng lực khủng khiếp như thế, còn phải duy trì độ cao của mình, đối với bất kỳ võ giả nào cũng là một chuyện khá khó khăn.
Nhưng các võ giả phía dưới nhất thời không vui.
Mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía ông lão mày trắng.
Cho dù là Tạ Mãng thì cũng dùng ánh mắt giống vậy nhìn về phía ông lão mày trắng…
Đương nhiên không phải Tạ Mãng muốn đòi một lời giải thích thay La Chinh.
Nhưng lúc trước, hắn cũng chỉ kém một chút như vậy mà để một thần khí nhất phẩm tuột khỏi tay mình.
Hắn đoán, vừa rồi lúc mình bắt, có khi nào lão già này phá rối chăng?
Nhưng trong lòng Tạ Mãng chắc cũng hiểu được, có thể vận may của hắn thật sự không tốt, nhưng hắn bày ra phong thái này, ít nhiều có thể vớt lại chút mặt mũi – mọi người sẽ cho rằng là do ông lão mày trắng phá rối, mà cũng không phải là do thực lực của hắn kém.
Nhìn thấy ánh mắt mọi người đều tập trung vào mình, trên mặt ông lão mày trắng lộ ra chút xấu hổ.
Trong lòng cũng thầm nghĩ không ổn, dường như sự điều khiển vừa rồi có phần quá lộ liễu, dẫn tới sự nghi ngờ.
“Khụ, khụ” Ông lão mày trắng vì che giấu vẻ xấu hổ của mình, liền nói: “Bên trong binh khí của Cung chủ tiền nhiệm, hẳn là còn sót lại một chút linh trí.
Nếu muốn bắt được thanh kiếm này, sợ là phải tốn chút công sức…”
“A…”
“Thì ra là thế…”
“Hiểu rồi, thì ra là có linh trí, thật sự lợi hại!”
Tuy những võ giả này không dám hoài nghi ông lão mày trắng, nhưng cho dù là biểu cảm trên mặt hay là giọng điệu giải đáp, làm gì có chút gì là tin tưởng ông? Lời nói lừa gạt người thế này, ngày cả trẻ con cũng khó lừa được.
Thực ra việc La Chinh có bắt được binh khí của Cung chủ tiền nhiệm hay không cũng không liên quan tới những võ giả này.
Nhưng La Chinh đã đi tới bước này, mọi người đều mơ hồ chờ mong La Chinh có thể thành công.
Nếu không, chắc chắn sẽ cảm thấy hơi hụt hẫng!
Huống hồ, nếu La Chinh thử thách thành công, đối với bọn họ cũng là một tấm gương rất tốt.
Nói không chừng, tương lai chính mình cũng có thể bay lên tới hai mươi trượng chạm mái vòm, bắt được một cái binh khí của Cung chủ tiền nhiệm cũng nên?
Thế nên tất nhiên bọn họ bất mãn với ông lão mày trắng…
Do đó, vẻ mặt của ông lão mày trắng càng thêm xấu hổ.
Ông cũng coi như là một người chính trực, làm ra chuyện này khó tránh khỏi cũng có chút mất mặt.
Sợ là sẽ để lại tiếng xấu.
Dù sao luôn miệng nói, binh khí trong Thần Binh Đường ai lấy được chính là của người đó, thế nhưng ông lại điều khiển đốm sáng này chạy khắp nơi, ai có thể bắt được chứ? Đây không phải là bẫy người khác sao?
Nhưng cũng không phải ông tiếc những binh khí đó, ông chỉ quản lý Thần Binh Đường mà thôi.
Về phần những binh khí ấy rơi vào tay ai thì cũng không liên quan gì đến ông… Ông thật sự chỉ muốn kiểm tra La Chinh một chút mà thôi!
Có bài học kinh nghiệm lần đầu tiên, lần ra tay thứ hai La Chinh thận trọng hơn nhiều.
Thực ra hắn cũng phát hiện, đốm sáng màu xanh lam này có thể cố ý tránh mình, như vậy muốn bắt được thứ đồ chơi này là chuyện càng thêm khó khăn.
Lúc này, trong lòng La Chinh cũng chửi thầm mấy câu.
Khó khăn lắm mới có thể bay đến độ cao này, đốm sáng màu xanh lam này còn tự mình chạy mất, chẳng phải điều này chứng minh không muốn cho người ta bắt được sao?
Nhưng ngay cả khi đối mặt với điều này, La Chinh cũng không từ bỏ.
Quãng đường mà hắn đi để tới được đây còn gặp khó khăn hơn nhiều so với tình huống trước mắt.
Huống hồ, trong Thần Bình Đường này cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn tràn đầy sức mạnh, lại một lần nữa tiến về phía đốm sáng màu xanh lam.
“Vù…”
Khi La Chinh thay đổi tốc độ, tốc độ của đốm sáng màu xanh lam cũng nhanh hơn.
Lúc này, La Chinh giống như một con diều hâu, vô cùng linh hoạt đuổi bắt con chim ruồi!
Nhưng bởi vì trọng lực, tốc độ của La Chinh bị giảm đi rất nhiều, hơn nữa đốm sáng màu xanh lam hết sức linh hoạt.
Hai bên đi quanh trên trần mái vòm vài vòng.
Cuối cùng, La Chinh không thể không dừng lại thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào đốm sáng màu xanh lam.
Thấy vậy, đám võ giả phía dưới càng hết chỗ nói.
La Chinh có thể bay lên độ cao hai mươi trượng đã là một kỳ tích.
Hiện tại, lại còn có thể liên tục chạy quanh ở độ cao hai mươi trượng, thật quá kinh ngạc.
Bọn họ cũng càng thêm tức giận với ông lão mày trắng.
Ngay từ đầu còn không ai dám nói gì, mọi người đều không muốn đắc tội với ông lão mày trắng.
Nhưng cũng có người nhỏ giọng nói: “Thế này quá không công bằng, vậy dứt khoát điều khiển tất cả đốm sáng, như thế mọi người đều không lấy được binh khí nào, sợ là thiên cung Vân Miểu phải kiếm được gấp bội”
“Nói đúng đó, một lần cơ hội là ba trăm viên ngọc chân nguyên, lại chẳng kiếm được gì.
Chúng ta phải lan truyền nó khắp nơi, để mọi người đừng bị Thần Binh Đường lừa gạt!”
“Thật quá đáng! Quá quá đáng!”
Tiếng những người này bàn luận càng lúc càng lớn.
Bầu không khí của mọi người cũng càng lúc càng trở nên sôi nổi.
Trong đó lại có võ giả đứng ra, nói với ông lão mày trắng: “Nguyệt lão, ngươi đang đùa sao!”
“Đúng vậy, không đưa binh khí thì nói một câu, cần gì ở đây đùa giỡn người khác?”
“Thằng nhóc trên kia, xuống đi.
Binh khí kia ngươi không lấy được đâu.
Nguyệt lão đang đùa giỡn ngươi đấy!”
Cùng với sự ầm ĩ của mọi người, trên mặt ông lão mày trắng không nhịn được mà đỏ hơn nửa.
Nếu việc này bị truyền ra ngoài, chỉ sợ sau này mọi người thật sự sẽ không đến Thần Bình Đường lấy binh khí nữa.
Đây cũng không phải là dự tính ban đầu khi lập nên Thần Binh Đường…
Mà ông vừa mới phát hiện, dưới sự điều khiển của mình, tuy La Chinh không bắt được đốm sáng màu xanh lam, nhưng thể lực của người này cũng không phải xuất sắc bình thường.
Hắn thật sự có thể chống đỡ ở độ cao hai mươi trượng, tuy thỉnh thoảng có hạ xuống, nhưng sẽ lại tăng lên cao.
Ông căn bản không thể đoán ra giới hạn của La Chinh, trừ khi ông sửa thần văn trọng lực, để tăng thêm vài lần, có lẽ La Chinh thật sự sẽ không chống đỡ được, nhưng sửa thần văn là một chuyện rắc rối…
Ngay khi ông đang bị mọi người phỉ nhổ, còn có chút lung túng thì La Chinh đã chớp lấy cơ hội để bay qua!
Hắn đã chú ý tới động tĩnh ở phía dưới, đại khái biết chuyện gì đã xảy ra, rồi bắt lấy cơ hội ở trước mắt, lại lao về phía đốm sáng màu xanh lam.
Hắn gần như rút hết tất cả khả năng tiềm tàng của mình, tăng tốc độ lên hơn mấy lần! Hắn lao về phía đốm sáng màu xanh lam rồi nhanh chóng rơi xuống phía dưới, đứng vững trên mặt đất.
Trong tay hắn là một thanh kiếm sắc bén với độ dài kinh người.
Mặc dù La Chinh đã lấy được thanh kiếm này nhưng nhóm võ giả này vẫn lưu luyến không buông tha, tiếp tục làm khó dễ ông lão mày trắng.
Cảnh tượng dường như có phần không khống chế được…
Chương 1029: Ngoài ý muốn
La Chinh còn chưa kịp nhìn kỹ thanh thần khí nhất phẩm trong tay, lại đột nhiên nghe thấy những võ giả kia không ngừng tấn công ông lão mày trắngTuy ông lão mày trắng cũng là nhân vật có tuổi đời cao, từng trải, nhưng bị nhiều võ giả trẻ tuổi như vậy bao vây tấn công, hơn nữa bản thân ông cũng đuối lý, do vậy nhất thời, ông cũng không biết nói như thế nào…
“Các ngươi… đang nói gì vậy?” Trên mặt La Chinh mang theo nụ cười đi tới.
Ông lão mày trắng thấy nếu bản thân không đưa ra được một lời giải thích, có vẻ sẽ khá mất mặt trước một số tiểu bối.
Ông thở dài một hơi, hướng về phía La Chinh nói: “Vừa rồi là ta không đúng.
Cũng không phải ta không muốn cho ngươi bắt được thanh kiếm này.
Chỉ là tò mò giới hạn của ngươi, cho nên mới điều khiển đốm sáng kia…”
“Cuối cùng cũng thừa nhận, quả nhiên là điều khiển!”
“Vậy mà vẫn còn mặt mũi thừa nhận, Thần Binh Đường dứt khoát đổi tên thành Hắc Tâm Đường đi!”
“Không bao giờ… tin nữa…”
Dù tự mình thừa nhận, nhưng đã nhận lỗi rồi mà những tên kia vẫn gây sự, ông lão mày trắng đã đâm lao đành phải theo lao.
Tất nhiên La Chinh biết đốm sáng màu xanh lam kia bị ông lão mày trắng điều khiển.
Chẳng qua kết quả cuối cùng là mình cũng bắt được thanh kiếm, nhưng thật ra La Chinh lại tin lời nói của ông lão này.
Hắn khoát tay nói: “Không sao, chỉ là tốn chút sức mà thôi”
Nói đến cùng, nếu ông lão mày trắng cố ý không để mình lấy, chỉ sợ La Chinh thật sự sẽ không lấy được thanh kiếm này…
Nếu đương sự đã nói vậy, lửa giận trong lòng những võ giả đầy “tinh thần trượng nghĩa” này coi như đã được lắng xuống.
Lúc này, mọi người mới dùng vẻ mặt hâm mộ, đánh giá thanh thần khí nhất phẩm trong tay La Chinh.
Cho dù là thần khí nhất phẩm bình thường, nhưng đối với phần lớn võ giả mà nói thì cũng khó có thể giành được nó!
Trường kiếm bình thường có độ dài tiêu chuẩn là ba thước ba tấc, mà độ dài của Lôi Phong U Thần Kiếm này là năm thước, ước chừng dài hơn gần một nửa so với kiếm bình thường!
Hơn nữa, thân kiếm cũng to hơn một chút so với kiếm bình thường, hơi giống với trọng kiếm, nhưng mũi kiếm lại hết sức mỏng!
Liếc mắt lên trên, thân kiếm chia thành hai lớp, lõi bên trong có màu xanh lam nhạt, còn lớp ngoài của thân kiếm có màu vàng.
Phía trên chuôi kiếm được khắc hoa văn rỗng phức tạp.
Chỉ nhìn từ bề ngoài có thể thấy, đó là một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ tinh xảo!
Về phần sức mạnh…
La Chinh không biết về cách kiểm tra ở nơi này, đám võ giả này cũng coi như là giúp hắn.
La Chinh không ngại để bọn họ thưởng thức thêm một lúc.
Sau đó, hắn cất trường kiếm này vào trong túi, lúc này mới rời khỏi Thần Binh Đường.
Ánh mắt Tạ Mãng lạnh lùng, gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng La Chinh rời đi, khóe miệng cũng hiện ra một nụ cười lạnh: “Có được vũ khí rất mạnh, phải có thực lực rất mạnh.
Tuy thiên phú của ngươi không tồi, nhưng thực lực của ngươi vẫn chưa đủ để kết hợp với thanh kiếm kia.
Ta thấy thanh kiếm này chỉ có thể nằm trong tay ngươi được vài ngày thôi!”
Cho dù là Lăng Vân Đường hay là trong Yến Vân Đường thì đều có rất nhiều võ giả thiên tài nhìn chằm chằm vào ba thanh binh khí mà Cung chủ tiền nhiệm để lại.
Nhưng những binh khí kia thật sự rất khó lấy được.
Cho tới nay, mọi người cũng chỉ có thể xem qua cho đỡ nghiện mà thôi…
Có một số đệ tử thế gia muốn chi nhiều tiền để mua từ Thần Binh Đường.
Nhưng thiên cung Vân Miểu chưa bao giờ thiếu tiền, làm sao có thể để ý tới ngọc chân nguyên chứ? Ra giá cao hơn nữa họ cũng không bán.
Cứ như vậy, ba thanh binh khí này vẫn nằm yên trong Thần Binh Đường.
Lúc này, quả thực La Chinh đã lấy đi rồi, nhưng hắn nhất định sẽ bị rất nhiều người theo dõi!
Trong lòng Tạ Mãng thầm nghĩ muốn lan truyền rộng rãi khắp nơi một phen.
Chắc hẳn rắc rối sẽ liên tục không ngừng tìm tới La Chinh, đến tận khi người này từ bỏ thanh kiếm này mới thôi.
Thực ra việc này căn bản không cần Tạ Mãng đi lan truyền rộng rãi…
Sau một canh giờ, tin tức có một tên mới tới lấy đi Lôi Phong U Thần Kiếm đã lan truyền với tốc độ cực kỳ điên cuồng trong cả thiên cung Vân Miểu.
Lúc đầu, tin tức này được lan truyền trong phạm vi của Lăng Vân Đường.
Dù sao, võ giả nhìn thấy La Chinh lấy đi binh khí cũng đều là võ giả trong Lăng Vân Đường.
Nhưng chỉ thoáng chốc, tin tức đó liền truyền khắp Yến Vân Đường…
“Thật sự có một thằng nhóc mới tới, lấy đi Lôi Phong U Thần Kiếm rồi sao?”
“Không thể tin được, khà khà, ta vẫn còn thiếu một bội kiếm tốt.
Lôi Phong U Thần Kiếm này hẳn là thích hợp với ta, không biết có thương lượng được với thằng nhóc kia không?”
“Ta có thể bỏ ra ngọc chân nguyên để mua thanh kiếm này, một cái giá đủ để cho hắn động tâm!”
Theo cách này, trong vòng một ngày tin tức đã được tiết lộ vô số lần.
Đương nhiên, La Chinh vẫn chưa hề biết chuyện.
Sau khi hắn rời khỏi Thần Binh Đường liền đi tìm Vân Lạc.
So với binh khí trong tay, La Chinh vẫn quan tâm tới Huân nhất…
Sau khi rời khỏi Thần Binh Đường, La Chinh đi loanh quanh được vài vòng, có chút mờ mịt, hình như hắn không biết Vân Lạc ở đâu.
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn tung ra một tấm ngọc giản mà Vân Lạc đã cho hắn.
Bên trong ngọc giản này ghi lại bản đồ của thiên cung Vân Miểu.
Tuy La Chinh có bản đồ nhưng vấn đề là cả thiên cung Vân Miểu lớn như vậy, ở trên cũng không đánh dấu vị trí của Vân Lạc…
“Cứ đi về phía trung tâm vậy” La Chinh mím môi, đi thẳng tới trung tâm của thiên cung.
Thiên cung Vân Miểu được xây dựng trên cây cột khổng lồ, diện tích chiếm giữ cũng tuyệt đối không nhỏ.
Hắn lần lượt xuyên qua các tòa nhà ở trong đó, chỉ chốc lát sau, trước mặt liền xuất hiện một tòa đại điện.
“Chắc là ở đây” Đến phía trước đại điện, La Chinh bước tới, bước lên mười bậc thang để vào trong đó.
Nhưng trong nháy mắt ngay khi hắn vừa mới đi qua cửa điện, thì có một luồng sức mạnh kỳ lạ khiến hắn bị bật ra…
“A?”
Trên mặt La Chinh hiện vẻ tò mò.
Sau đó, có một người đi ra từ trong đại điện kia, đúng là người mũi khoằm mà trước đó hắn đã từng gặp một lần, phó Cung chủ Từ Xán của thiên cung Vân Miểu.
Từ Xán kia lạnh lùng liếc mắt đánh giá La Chinh một cái, lập tức lạnh giọng quát lớn: “Chính Huyền Điện há là nơi ngươi có thể xông vào!”
Vẻ mặt La Chinh lạnh nhạt, lập tức nói: “Ta tìm Vân Lạc”
Vẻ mặt Từ Xán hơi sửng sốt, gã cảm thấy rất khó hiểu, sao La Chinh này lại gọi thẳng tên Vân Lạc?
Nhưng bởi vì trước đây từng gặp trên bậc thang ở sân trước, tận đáy lòng Từ Xán đã không thích La Chinh, nên lạnh giọng nói: “Vân Lạc không ở đây, mau biến đi!”
La Chinh khẽ gật đầu, rồi quay đi.
Đúng lúc này, cách đó không xa có một bóng hình bay lại đây, đúng là Vân Lạc đang thong dong đi đến.
Nhìn thấy nàng, trên mặt La Chinh hiện lên ý cười, hỏi: “Thế nào?”
Hắn mở miệng hỏi Vân Lạc, tất nhiên là chỉ vấn đề của Huân.
Vân Lạc nở một nụ cười, gật đầu, liếc mặt nhìn Từ Xán bên cạnh một cái, nhưng lại mở miệng hỏi: “Không biết ngươi đến Thần Binh Đường, lấy được binh khí gì mà khiến Nguyệt lão phải trực tiếp tới tìm ta?”
Từ Xán bên cạnh nghe thấy thế, nói một câu khinh thường: “Nhân vật hạng ba, dùng binh khí loại ba, hừ!” Sau khi gã nói xong, liền muốn bước vào Chính Huyền Điện.
Ở trong mắt gã, tu vi này của La Chinh chỉ bắt được một thần khí tam phẩm là cùng.
Có lẽ may mắn hơn chút thì có thể lấy được một thần khí tòng nhị phẩm, mà gã cũng không quan tâm tới việc này.
La Chinh mỉm cười, trực tiếp lấy thanh Lôi Phong U Thần Kiếm dài đến năm thước từ nhẫn tu di ra, lập tức nói: “Ta lấy được cái này”
Trong Lôi Phong U Thần Kiếm ẩn chứa sức mạnh kinh người.
Mặc dù Từ Xán quay lưng về phía La Chinh, chuẩn bị đi vào trong Chính Huyền Điện, nhưng gã vẫn cảm nhận được phía sau lưng giống như có một đường kiếm quang đâm tới!
Gã đã rất gần với tu vi Giới Chủ, có thể khiến gã sinh ra cái cảm giác này, trừ khi là thần binh lợi khí cực kỳ sắc bén, chứ binh khí bình thường căn bản không có khả năng khiến gã có cảm giác như vậy.
Cho nên Từ Xán vốn đã bước một bước vào Chính Huyền Điện, nhưng lại miễn cưỡng quay đầu lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay La Chinh.
Lôi Phong U Thần Kiếm…
Từ Xán rất quen thuộc với thanh kiếm này, thậm chí gã còn từng dùng thanh kiếm này một khoảng thời gian!
Chẳng qua gã thân là phó Cung chủ của thiên cung Vân Miểu, cũng chỉ là có tư cách sử dụng mà thôi, không thể chiếm lấy nó.
Hiện tại quả thực tuyệt đối không ngờ, thanh kiếm này lại vào tay La Chinh.
Trên mặt Từ Xán đầy vẻ khó tin!
Thật ra cũng không chỉ có Từ Xán kinh ngạc, mà trong đôi mắt đẹp của Vân Lạc cũng tràn đầy bất ngờ.
Khi Nguyệt lão đốt cháy phù truyền âm truyền tin cho nàng, nàng đang toàn lực chữa trị linh hồn cho Huân, cho nên cũng không trao đổi nhiều với Nguyệt lão.
Nàng vốn nghĩ La Chinh lấy được một thần khí tòng nhất phẩm, hoặc là một thần khí nhất phẩm bình thường.
Nhưng Vân Lạc chưa từng nghĩ tới, La Chinh lại trực tiếp lấy được Lôi Phong U Thần Kiếm của Cung chủ tiền nhiệm, việc này…
Vân Lạc lắc đầu.
Mà nghĩ ra thì dường như La Chinh trong trí nhớ của nàng vẫn luôn như thế.
Trước giờ đều khiến người ta tràn đầy bất ngờ.
Chương 1030: Nhức mắt
Tất nhiên Vân Lạc cũng giật mình, mà nàng có trí nhớ của hai phân thân Vân Lạc, nên tuy hết sức kinh ngạc với việc La Chinh lấy được Lôi Phong U Thần Kiếm, nhưng lại không đến mức khiếp sợCho nên lúc Nguyệt lão gửi phù truyền âm đến, nàng quả thật rất bình tĩnh, giống như La Chinh có thể làm được chuyện này là chuyện đương nhiên vậy.
Nhưng La Chinh vẫn khiến nàng bất ngờ, vì thứ hắn lấy được hoàn toàn không phải là thần khí nhất phẩm bình thường.
Nhưng Từ Xán ở cửa điện thì không như vậy.
Gã vốn có thành kiến với những người phi thăng từ Hạ Giới lên, cộng thêm gã và Vân Lạc không hợp nhau, nên tất nhiên không hy vọng thấy chuyện này xảy ra!
Nhưng cho dù lần này gã không gặp La Chinh, chuyện La Chinh lấy được Lôi Phong U Thần Kiếm vẫn sẽ truyền đến tai gã.
Thanh kiếm này, gã cũng chỉ có thể mượn dùng, hơn nữa còn không thể mượn lâu dài.
Nhưng bây giờ nó đã thuộc về La Chinh.
Chỉ là một thằng nhóc Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, thậm chí hắn mới vào thiên cung Vân Miểu còn chưa tới một ngày.
Có thể tưởng tượng được, trong lòng Từ Xán bất bình thế nào.
Nếu không phải Vân Lạc đang ở đây, không chừng gã đã ỷ mạnh hiếp yếu, trực tiếp cướp lấy thanh kiếm trong tay thằng nhóc này rồi.
Nhưng nói đi nói lại, gã đường đường là một Phó cung chủ, nếu thật sự cướp kiếm của La Chinh thật sự không quá thực tế, không khỏi quá mất mặt!
Vì vậy gã trừng mắt với La Chinh và kiếm trong tay hắn một cái, thậm chí cũng oán hận thanh kiếm này, lúc này mới quay đầu tiến vào Chính Huyền Điện.
“Chúc mừng ngươi!” Vân Lạc mỉm cười, trong vòng một ngày liên tục thấy Từ Xán buồn bực hai lần, Vân Lạc rất vui sướng.
La Chinh gật đầu một cái, chuyện hắn quan tâm nhất vẫn là Huân.
Thấy vẻ mặt của La Chinh, sao Vân Lạc có thể không hiểu? Nhưng chuyện này cũng không thích hợp nói ở đây, vì vậy nàng liền dẫn La Chinh vào một nơi khác trong đại điện.
Sau đó Vân Lạc lấy Dưỡng Hồn Mộc ra đưa cho La Chinh.
Sau khi La Chinh nhận lấy đoạn Dưỡng Hồn Mộc này liền kiểm tra một chút.
Hắn cảm nhận được linh hồn của Huân đã mạnh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.
Cho dù là La Chinh thì cũng kém hơn linh hồn bây giờ của Huân rất xa, hơn nữa phía ngoài linh hồn nàng còn tản ra một tầng ánh sáng nhạt màu bạc!
“Linh hồn nàng là Ngân Hồn Cảnh!” La Chinh thán phục một câu.
Cường độ linh hồn đạt tới mức nhất định sẽ bước vào Chiến Hồn Cảnh, đến cảnh giới này linh hồn mới có thể đủ mạnh mẽ, có thể trợ giúp thân thể chiến đấu.
Linh hồn La Chinh đã bước vào Bích Hồn Cảnh, mà trên Bích Hồn Cảnh chính là Ngân Hồn Cảnh, cũng chính là Bạch Ngân Chiến Hồn thường gọi!
Vân Lạc gật đầu một cái: “Linh hồn nàng vốn là Ngân Hồn Cảnh, nhưng trước đây chỉ còn lại một mảnh tàn hồn, căn bản không thể hiện ra được, bây giờ ta đã chữa trị được sáu phần sức mạnh linh hồn cho nàng rồi”
“Nhưng nàng vẫn chưa tỉnh lại?” La Chinh hỏi.
Nghe La Chinh nói, vẻ mặt Vân Lạc tỏ ra vô tội, sau đó nói: “Nàng đang giả vờ ngủ say, có vẻ như không muốn tiếp xúc với ta”
Quan hệ giữa Yêu Dạ tộc và Nhân tộc không thể nói là có mâu thuẫn, nhưng cũng không thể nói là rất tốt.
Mà Huân thân là vương giả của Yêu Dạ tộc, là người vô cùng cao ngạo.
Lúc trước Huân gặp Vân Lạc ở tháp Tội Ác, mặc dù giữa hai người không có địch ý gì, nhưng quan hệ cũng không tốt lắm.
Bây giờ cho dù Huân được Vân Lạc giúp đỡ rất nhiều, nhưng vào lúc này lại không chịu “tỉnh lại”.
Trong nháy mắt, La Chinh cũng hiểu được, hắn biết tính khí của Huân.
Thân thể của Huân bị hủy, linh hồn cũng bị hủy diệt, chỉ còn lại một mảnh tàn hồn cuối cùng, có thể nói là tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.
Cuối cùng lại cùng hắn trải qua mấy năm nay, có lẽ người duy nhất nàng tin tưởng cũng chỉ có hắn.
Vì vậy, hắn yên lặng nhận lấy Dưỡng Hồn Mộc trong tay Vân Lạc.
Sau đó, Vân Lạc sai người dẫn La Chinh đi, phân cho La Chinh một nơi để ở tạm.
Thiên cung Vân Miểu chia thành nhiều khu vực, mà vì La Chinh là người mới vừa mới gia nhập thiên cung, nên hắn được phân ở cùng một chỗ với võ giả Lăng Vân Đường.
Nhưng dù sao đây cũng là nơi tu luyện quan trọng, dù chỉ là một nơi cho đệ tử nhưng cũng được xây dựng rất đẹp đẽ, giống như một cung điện nhỏ.
Trong đó cái gì cũng đầy đủ, chỉ thiếu mấy tỳ nữ dung mạo thanh tú xinh đẹp mà thôi.
Bận việc đến tối, La Chinh mới lấy đoạn Dưỡng Hồn Mộc kia ra.
Trong nháy mắt La Chinh vừa mới kiểm tra Dưỡng Hồn Mộc, còn chưa kịp thấy rõ ràng tình hình trong đó thì đã cảm nhận được một luồng linh hồn đánh thẳng về phía hắn!
“Vù!”
Linh hồn kia xông mạnh đến như vậy, cho dù La Chinh đã đến Bích Hồn Cảnh vẫn có chút không chịu nổi, đầu óc hắn hơi mơ hồ.
Chờ đến lúc La Chinh kịp phản ứng, linh hồn Huân đã lặng lẽ đứng trước mặt hắn, lặng lẽ nhìn hắn.
Linh hồn nàng càng đầy đủ, khí chất cũng càng lạnh lùng hơn.
“Ngươi tỉnh… rồi à” La Chinh vừa mới lên tiếng, trong nháy mắt, linh hồn Huân đã xông vào trong cơ thể La Chinh.
“Vèo!”
Ngay sau đó La Chinh cũng cảm nhận được, nàng lại lần nữa chủ động dung hợp với kiếm linh.
Thật ra thì với trạng thái trước mắt của Huân, hoàn toàn không cần dùng thân thể kiếm linh để tồn tại.
Bản thân cường độ linh hồn Ngân Hồn Cảnh của nàng cũng đủ để đấu lại rất nhiều người.
Có điều, La Chinh cũng không ngăn cản Huân dung hợp kiếm linh, Huân làm như vậy có lẽ có lý do của nàng.
Sau khi dung hợp, Huân lại lần nữa xuất hiện bên ngoài cơ thể La Chinh, nàng vươn cánh tay nhỏ nhắn ra, tiến sát lại ôm lấy La Chinh.
La Chinh lập tức ngây người tại chỗ, ngay sau đó hắn lại kinh ngạc hỏi: “Tại sao lại phải vội vã dung hợp kiếm linh?”
“Bởi vì làm như vậy mới có thể ôm” Giọng nói của Huân luôn lạnh nhạt nghiêm túc, xa cách khó gần, nhưng lúc này lại mơ hồ có chút dí dỏm.
La Chinh mới chợt hiểu ra, mặc dù kiếm linh cũng không phải là thân thể thực, nhưng vẫn có xúc cảm hơn linh hồn.
Sau một hồi lâu, Huân lui lại hai bước, lại nổi bồng bềnh giữa không trung, lúc này trên mặt mới mang theo nụ cười nói: “Cám ơn ngươi”
La Chinh lắc đầu: “Hẳn là ta phải cám ơn ngươi mới đúng, linh hồn ngươi bị vỡ nát như thế này, đều là bởi vì ta”
Huân chớp mắt một cái, suy nghĩ một chút, rồi nghiêm nghị nói: “Không thể nói như vậy”
“Vì sao?” La Chinh hỏi.
“Đối với ta mà nói, ngươi rất quan trọng, cho dù linh hồn ta hoàn toàn vỡ nát, ngươi sẽ báo thù cho ta, nhưng nếu ngươi chết, e là ta không còn hy vọng nữa” Huân nhẹ nhàng nói.
Huân nói như vậy cũng không sai, nàng coi như là kiếm linh của La Chinh, cho dù La Chinh chết, linh hồn của nàng vẫn có thể tách ra tiếp tục sống sót.
Nhưng rốt cuộc nàng cũng chỉ là một du hồn mà thôi, cho dù có thể tiếp tục sống nhờ vào thân thể những người khác, nhưng đời này nếu muốn báo thù, muốn khôi phục vị trí vương giả của mình, e là chuyện không thể.
Nhưng nàng lại rất chắc chắn, nếu đi theo La Chinh, sớm muộn gì ngày báo thù cũng sẽ tới!
Đây chính là lòng tin của Huân đối với La Chinh, ngoài La Chinh ra, bây giờ nàng không tin bất cứ ai.
Cho nên cho dù Vân Lạc xuất phát từ ý tốt, phải trả giá rất nhiều mới chữa trị được sáu phần linh hồn cho nàng, nàng vẫn không muốn đối mặt với Vân Lạc.
Sự tin tưởng này, có thể nói là hơi cố chấp, nhưng nàng lại biết rõ mình làm như vậy tuyệt đối không phải là chuyện sai lầm.
Nàng quan sát La Chinh mấy lần, trên mặt lộ ra vẻ hiếu kỳ: “Ngươi mới là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng mà đã phi thăng Thượng Giới, không phải là tự do phi thăng sao?”
Thông qua con đường phi thăng tự do phi thăng chính là một quy tắc không đổi từ trước đến nay.
Huân chưa từng nghe nói võ giả có thể tự do phi thăng trước khi đạt đến Thần Hải Cảnh.
La Chinh lại lắc đầu: “Ta thông qua con đường phi thăng mà tự do phi thăng”
“Vậy…” Trên mặt Huân lộ vẻ hiếu kỳ.
La Chinh khẽ mỉm cười, thời gian Huân ngủ say cũng không ngắn, hắn liền kể lại từ đầu tới cuối chuyện ở đại lục thần quốc cho Huân nghe.
Cùng lúc đó.
Ở nơi cách thiên cung Vân Miểu khoảng ba mươi ngàn Đại Giới, một cô gái quyến rũ mặc trường bào màu vàng nhạt đứng trước một pho tượng, trong con mắt tràn đầy nỗi hận.
Cô gái quyến rũ này không phải là Nhân tộc, nàng có thân hình hoàn mỹ mà không người phụ nữ Nhân tộc nào có thể sánh bằng, nhưng khác biệt lớn nhất chính là ở đôi tai nhọn kia.
Nàng ta chính là người đã có hai lần xung đột chính diện với La Chinh, một vị vương giả khác của Yêu Dạ tộc, Hình Phạt Vương!
Trong cung điện của nàng ta còn có ba pho tượng vương giả khác đang đứng sừng sững.
Trong khoảng thời gian này, nàng ta vẫn luôn chú ý Sát Lục Vương, cũng chính là pho tượng của Huân.
Nàng ta biết Huân đang hấp hối, mặc dù khoảng thời gian này đã ổn định hơn, nhưng pho tượng của Huân vẫn ảm đạm vô vọng như cũ, giống như linh hồn Huân có thể biến mất bất cứ lúc nào, mà nàng ta vẫn luôn mong mỏi ngày này.
Nhưng chính vào hôm nay, trên pho tượng của Huân lại lóe lên ánh sáng màu đỏ chói mắt, giữa ánh đỏ lộ ra khí Sát Lục nồng đậm, khiến nàng ta nhức mắt đến cỡ nào?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Nữ Hiệp Chậm Đã [Dịch] Nữ Hiệp Chậm Đã](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Nu-Hiep-Cham-Da-Audio.jpg)

