[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 204 : Phá chiêu (c1016-c1020)
❮ sautiếp ❯Chương 1016: Phá chiêu
Trên người quân vương kia phát ra khí thế rất uy phong, nhìn thấy La Chinh chạy ra từ trong thiên quân vạn mã liền lập tức đứng dậy, trên mặt hiện ra vẻ oai phong đáng tinNgay sau đó, gã liền quát to một tiếng, ý cảnh của toàn bộ giang sơn xã tắc đột nhiên gom lại, ngưng tụ thành một thanh trường kiếm trong tay gã, áp chế xuống phía La Chinh!
Uy thế của một kiếm này chính là sát khí ác liệt nhất được cất giấu trong ánh kiếm!
Nhưng đối mặt với kiếm này, trên mặt La Chinh lại nở nụ cười!
Đối diện với sát khí do ảo ảnh hóa thành kéo dài không dứt kia, có lẽ La Chinh sẽ cảm thấy khó giải quyết.
Nhưng bây giờ hắn lại sừng sững không sợ toàn bộ giang sơn xã tắc hóa thành vật trong tay quân vương này!
“Lực vảy rồng!”
Vào giây phút này, La Chinh liền mở lực của ba nghìn tấm vảy rồng ra, hắn chém một kiếm từ thấp tới cao, cứ thế vung tới, hai đường kiếm quang liền giao thoa.
Nhưng ngay vào thời điểm này, không ngờ thánh khí thượng phẩm của La Chinh lại không thể chịu được áp lực nặng nề mà gãy lìa!
“Ầm!”
Một tiếng vang giòn giã truyền tới, nửa đoạn trường kiếm lượn vòng bay đi, không ngờ lại bay vọt về phía Tư Mã Ngọc Long!
Tư Mã Ngọc Long vốn đang tập trung tinh thần, dán mắt vào thế tiến công của La Chinh, nên y tuyệt đối không ngờ sẽ có nửa đoạn kiếm bắn tới, vì thế không thể tránh kịp.
Đoạn kiếm kia liền đâm thẳng vào ngực y!
Mặc dù cơ thể bị trọng thương, nhưng Tư Mã Ngọc Long cũng không có bất cứ hành động gì, y vẫn nhìn chằm chằm vào La Chinh trong ánh kiếm kia.
Cho dù chết trong không gian mộng ảo thì cũng chẳng có gì đáng ngại, y chỉ muốn biết La Chinh có thể đỡ được một chiêu này của y hay không! Nếu đỡ được thì chính là Tư Mã Ngọc Long bại, nếu không đỡ nổi thì có thể coi như y thắng.
Cho nên y không hề xử lý đoạn kiếm gãy đang găm vào người mình.
Lúc này, kiếm của La Chinh đã gãy, y sẽ dùng cái gì để đón giang sơn xã tắc này, hay cũng chính là kiếm của quân vương kia?
Bây giờ, thánh khí thượng phẩm đã không phù hợp với La Chinh cho lắm rồi.
Trường kiếm thông thường chỉ rộng hai tấc, mũi kiếm sắc bén, thân kiếm cực mỏng.
Giống như thân thể của La Chinh bây giờ cũng chỉ có thể chịu được lực của năm, sáu nghìn tấm vảy rồng.
Vừa rồi hắn đã sử dụng lực của ba nghìn tấm vảy rồng, nên tất nhiên trường kiếm thánh khí này chịu không nổi, cộng thêm áp lực nặng nề dưới trường kiếm của quân vương kia, thế nên mới có thể gãy như vậy!
Nhưng La Chinh lại không thể kiếm được thanh kiếm nào tốt hơn ở Hạ Giới.
Nếu có thể mở phường luyện khí trong Tiên Phủ ra… Nhưng La Chinh mới đi được tới tầng hai của Chân Tuyệt Lộ mà thôi, chỉ trong thời gian ngắn thì cũng không thể mở ra hoàn toàn được.
Không có trường kiếm, nhưng La Chinh hắn vẫn còn nắm đấm!
Trong nháy mắt này, La Chinh ném nửa đoạn trường kiếm còn lại đi, bất ngờ dùng tay không bắt lấy trường kiếm của quân vương kia!
Hắn lấy tay không để đỡ sức nặng của giang sơn xã tắc!
“Phập!”
La Chinh nắm mũi kiếm, máu trên bàn tay lập tức bắn ra tung tóe.
Nhưng cùng lúc đó, nắm đấm trên cánh tay còn lại đã đập về phía vị quân vương này!
“Ầm ầm…”
Quyền này chứa đựng lực của năm nghìn tấm vảy rồng, sau khi đánh vào trên người quân vương thì quân vương này liền bị chia năm xẻ bảy chỉ trong nháy mắt, hóa thành những đốm sáng vàng… Kiếm quang mà Tư Mã Ngọc Long thi triển đã bị La Chinh phá.
Ngoài La Chinh và Tư Mã Ngọc Long, những người khác không thấy được những ảo ảnh này.
Bọn họ chỉ thấy La Chinh bị ánh kiếm của Tư Mã Ngọc Long bao vây, còn La Chinh lại khổ sở dùng trường kiếm trong tay chống đỡ, hơn nữa về sau trường kiếm của hắn còn bị chém đứt!
Nhưng ngay sau đó lại thấy La Chinh vung nắm đấm ra, chẳng biết xảy ra chuyện gì mà hắn đã đập nát được kiếm quang của Tư Mã Ngọc Long.
Rất nhiều nhóm võ giả của điện Long Hổ cũng cảm thấy hơi khó tưởng tượng, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc La Chinh đã làm như thế nào.
Nhưng quả thực La Chinh đã làm được rồi.
“Ta thua rồi” Sắc mặt Tư Mã Ngọc Long trở nên trắng bệch.
Khúc kiếm gãy kia đã xuyên qua trái tim hắn, song thân thể của võ giả hết sức mạnh mẽ, cho dù trái tim bị đâm thủng thì vẫn sống thêm được một lúc lâu, cho nên hắn vẫn luôn chờ ở chỗ này.
La Chinh vẩy máu tươi trong tay đi, cười nói với Tư Mã Ngọc Long: “Đúng, ngươi đã thua”
Tư Mã Ngọc Long miễn cưỡng cười rồi lập tức nói: “Chúng ta nói chuyện với bộ dạng thế này cũng rất đau đớn, hay là trở lại điện Long Hổ rồi nói…”
Tuy rằng trong không gian mộng ảo sẽ không chết, nhưng cái bóng cũng biết đau.
Bị một đoạn kiếm gãy xuyên vào tim cũng không phải cảm giác dễ chịu gì.
Vì vậy, La Chinh và Tư Mã Ngọc Long ở điện Long Hổ đều lập tức mở hai mắt ra.
Sau khi La Chinh đứng dậy, nhìn quanh một vòng, đám võ giả thiên tài của võ đường Vạn Linh ai nấy đều cảm thấy buồn bã trong lòng.
Tuy bọn họ không nhìn ra La Chinh đã phá chiêu kiếm của Tư Mã Ngọc Long như thế nào, nhưng hắn chỉ dựa vào chính bản thân mình và một thanh thánh khí thượng phẩm đã đánh bại Tư Mã Ngọc Long.
Đây là chuyện ván đã đóng thuyền!
Còn Tư Mã Ngọc Long chính là người số một của võ đường Vạn Linh bọn họ, càng quan trọng hơn là Giang Sơn Xã Tắc Kiếm của y chính là thần khí tòng nhất phẩm.
Lấy hai yếu tố này ra so sánh thì có thể tưởng tượng được chênh lệch giữa Tư Mã Ngọc Long và La Chinh lớn đến mức nào!
Bọn họ đã không muốn tìm hiểu xem La Chinh còn có bí mật gì chưa dùng tới, nhưng thực lực La Chinh thể hiện ra bây giờ đã đủ để bọn họ ngưỡng mộ rồi.
Tư Mã Ngọc Long dời bước đến trước mặt La Chinh, thi lễ một cái thật sâu với hắn: “Trước đây ta có cái nhìn hơi phiến diện đối với người Hạ Giới phi thăng lên đây.
Bây giờ nhìn lại thì đó chính là cái sai rất lớn của ta.
Hạ Giới… không yếu như ta tưởng!”
Những võ giả khác trong võ đường Vạn Linh cũng không nhịn được mà gật đầu.
Quả thực, võ giả Thượng Giới có một cảm giác vượt trội khó diễn tả được khi đứng trước mặt võ giả Hạ Giới.
Mặc dù thậm chí có một số người phi thăng còn giành được vị trí Thiên Tôn, nhưng dường như những võ giả này vẫn hơi khinh thường khi nhắc tới các vị Thiên Tôn đó, cho rằng người phi thăng lên được vị trí Thiên Tôn chẳng qua cũng là nhờ vận may mà thôi.
Không ngờ rằng, bất kỳ võ giả nào đạt được thành tựu nhất định đều phải dựa vào số mệnh và thực lực.
Võ giả Thượng Giới cũng không thể thoát ra khỏi khuôn mẫu này.
La Chinh chỉ mỉm cười, không lên tiếng.
Hắn chẳng hề để bụng chuyện bị người khác xem thường.
Cường giả thì mãi mãi mạnh.
Nếu như mình bị cái nhìn của người khác chi phối thì lấy tư cách gì mà có chỗ đứng trên thế gian?
Sau khi rời khỏi điện Long Hổ, La Chinh lại tiếp tục trở về trong cái góc kia, nhắm mắt tu luyện như trước…
Sau khi đám võ giả thiên tài đi tới võ đường Vạn Linh, nhìn về phía La Chinh thì trên mặt đều là vẻ kính sợ.
Quả thực tên nhóc này có tư cách coi thường võ đường Vạn Linh! Người ta có thực lực để kiêu ngạo! Tất nhiên, cũng không có người nào ngu ngốc nói năng lung tung nữa…
Thực ra trong võ đường Vạn Linh còn có một vài người không phục, tất cả bọn họ đều là đám võ giả thiên tài xếp hạng cao, vì đủ loại lý do mà không đến điện Long Hổ xem cuộc chiến ngày đó được.
Có thể bọn họ vừa từ nơi khác chạy về, hoặc là bế quan mới ra, cho nên liền muốn khiêu chiến La Chinh.
Nhưng những người này đều bị người của võ đường Vạn Linh cản lại.
Muốn khiêu chiến La Chinh, trước tiên cứ đánh bại Tư Mã Ngọc Long đã rồi nói.
Nếu không thì chỉ có thể tự rước lấy nhục.
Còn Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ thì mấy ngày nay đều không vui vẻ gì, vô cùng mất hứng…
Ông có lòng muốn nói chuyện với La Chinh, muốn tìm cơ hội cứu vãn chuyện này, xem mình có thể bỏ ra cái giá nào đó để giữ chân thằng nhóc này ở lại thánh địa Linh Vũ của ông không!
Nếu như La Chinh có thể ở lại, thánh địa Linh Vũ ông có lẽ sẽ chiếm được ưu thế không nhỏ trong cuộc cạnh tranh giữa lớp người trẻ với hai thánh địa thập phẩm khác của Thông Linh giới.
Thậm chí còn có thể dựa vào La Chinh mà trở mình, cũng có khả năng dùng sức để áp chế thánh địa Thông Linh!
Chuyện so đấu của võ giả trẻ tuổi có lẽ không thể quyết định thế cục của một Đại Giới, nhưng có thể quyết định thứ hạng giữa các thánh địa trong tương lai!
Nhưng nghĩ tới mười ba cung bên kia, ông vẫn bỏ đi suy nghĩ này.
Mười ba cung đã bổ nhiệm La Chinh, nhất định cũng rất hiểu hắn.
Vốn dĩ, khi ông nhìn thấy trường kiếm thánh khí của La Chinh bị gãy trong không gian mộng ảo thì trong lòng đã suy xét đến việc tặng hắn một thần khí nhị phẩm, thậm chí là thần khí tòng nhất phẩm để lôi kéo.
Nhưng suy đi nghĩ lại, thứ thánh địa Linh Vũ ông có thể lấy ra thì làm sao mười ba cung lại không lấy ra được?
Thấy tên nhóc kia cứ như vậy chạy khỏi tay mình, trong lòng Thánh chủ vô cùng không cam lòng!
Trong võ đường Vạn Linh, La Chinh lẳng lặng tĩnh tọa tu luyện.
Sau lần tu luyện này, hắn cảm thấy có lẽ tiểu Thiên Kiếp lần thứ sáu sắp tới gần rồi.
Không biết độ kiếp tại Thượng Giới có gì khác so với ở Hạ Giới hay không?
Hắn vừa chờ đợi vừa tu luyện, thời gian cũng lặng lẽ trôi đi.
Còn vị “nhân vật lớn” bổ nhiệm hắn thì vẫn chưa xuất hiện…
Một tháng sau, một vị trưởng lão bỗng nhiên bước vào võ đường Vạn Linh của thánh địa Linh Vũ, nói cho La Chinh biết người của mười ba cung đã đến, hiện tại đang ở chỗ Thánh chủ.
Chương 1017: Gọi lớn tiếng như vậy
Từ trước tới nay, La Chinh vẫn luôn vô cùng tò mò về vị “nhân vật lớn” này, thậm chí còn có một chút lòng cảnh giácDù sao thì hình như đối phương đã theo dõi mình từ một nơi bí mật gần đó.
Rốt cuộc làm sao người đó lại biết đến sự tồn tại của mình? Làm thế nào mà biết được mình phi thăng tới thánh địa Linh Vũ?
Cho nên sau khi nghe thấy trưởng lão này nói vậy, La Chinh cũng lập tức đứng dậy.
Dưới sự chỉ dẫn của trưởng lão, hắn liền đi về phía đại điện lúc trước thêm lần nữa.
Bên trong đại điện này, tất cả các trưởng lão của toàn bộ thánh địa Linh Vũ đều đã vào chỗ, mà ngồi ở vị trí cao nhất cũng không phải Thánh chủ của bọn họ, mà là một cô gái khác!
Cô gái này mặc một bộ váy dài chín màu, chín loại màu sắc trên chiếc váy nọ được dùng lông vũ của chín loại thần thú dệt thành.
Lông vũ màu xanh nhạt chính là lông đuôi của phượng hoàng băng, mặc dù chỉ là một cái lông đuôi thôi cũng đã phát ra khí băng lạnh buốt.
Còn lông vũ màu đỏ sậm lại được lấy từ lông đuôi của phượng hoàng lửa, lông vũ màu xanh chính là dùng lông tơ mềm mại nhất trên lưng chuột Thông Thiên…
Chỉ riêng giá trị của chiếc váy dài chín màu này đã không thể ước lượng được rồi!
Nhưng vấn đề là dùng nhiều vật liệu quý giá như vậy cũng chỉ để trang trí mà thôi.
Người cắt may ra váy dài chín màu này cũng xa xỉ, hoang phí vô cùng.
Một đôi chân nhỏ trắng nõn giẫm trên guốc gỗ, đung đưa trên ghế dựa một cách buồn chán, ánh mắt nàng hờ hững quét qua tất cả các trưởng lão trong đại điện.
Mỗi khi mọi người chạm phải ánh mắt của nàng thì trong lòng liền hơi run rẩy.
Thực ra tu vi của nàng cũng không được coi là quá kinh khủng, chỉ là đỉnh của nửa bước Giới Chủ mà thôi.
Còn trong đại điện này, Thánh chủ của bọn họ đã là chuẩn Giới Chủ.
Đương nhiên, trong một giới chỉ có một người điều khiển Đại Giới.
Giới Chủ của Thông Linh giới này chính là Thánh chủ của thánh địa Thông Linh, chứ không phải là Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ bọn họ.
Thậm chí Cung trưởng lão cũng đã có tu vi là đỉnh nửa bước Giới Chủ, cách chuẩn Giới Chủ chỉ đúng một bước nữa thôi!
Không phải mọi người sợ hãi vì tu vi và thực lực của nàng, mà bởi thân phận của nàng.
Nàng chính là một trong mười ba cung chủ, quan trọng hơn nữa, cha nàng còn là Thiên Tôn, nàng cũng chính là một truyền nhân của Thiên Tôn! Khỏi cần phải nói cũng biết địa vị của nàng trong liên minh!
Lúc này, trong đại điện đột nhiên xuất hiện mấy vị võ giả.
Trong đó, khí thế từ trên người một vị võ giả phát ra mạnh hơn Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ một chút!
Sau khi hắn tiến vào đại điện thì liền nhẹ nhàng cúi đầu bái cô gái kia một cái rồi lập tức nói: “Tại hạ Thông Linh Tử, Giới chủ Thông Linh giới, cung nghênh Cung chủ thiên cung Vân Miểu!”
Vị võ giả này thực sự là chủ của một giới, cũng là người cầm quyền của thánh địa thập phẩm mạnh nhất trong Thông Linh giới!
Lần này, Cung chủ của thiên cung Vân Miểu đích thân tới Thông Linh giới của hắn, mặc dù không thăm hỏi thánh địa Thông Linh mà tới thẳng thánh địa Linh Vũ, nhưng dù sao thì Thông Linh Tử vẫn phải tự mình ra mặt tiếp đón!
Trên mặt cô gái kia lại là vẻ hơi mất kiên nhẫn.
Thông Linh giới chỉ là một Đại Giới xa xôi, nếu không phải bởi vì La Chinh thì e rằng cả đời này nàng cũng sẽ không tới đây, mà nàng cũng không có hứng thú với Giới chủ gì gì đó.
Song, dù sao cũng là Giới chủ của Đại Giới, thế nên nàng chỉ đành mỉm cười trả lời.
Thông Linh Tử liền ngồi trên vị trí thứ hai, ở trên vị trí của Thánh chủ thánh địa Linh Vũ.
Lần này Thông Linh Tử biết Cung chủ của thiên cung Vân Miểu đích thân tới, trong lòng hắn cũng vô cùng kinh ngạc!
Tuy lúc trước hắn đã nhận được tin tức, hình như thánh địa Linh Vũ xuất hiện một người phi thăng tài ba, được mười ba cung bổ nhiệm.
Số lượng người phi thăng rất nhiều, thỉnh thoảng xuất hiện một vài thiên tài lợi hại thì cũng không có gì lạ, cho dù được mười ba cung bổ nhiệm cũng không được coi là kỳ lạ.
Thế giới quá rộng lớn, luôn có người may mắn như vậy xuất hiện.
Vấn đề là không biết người đó là nhân vật thế nào mà đáng để Cung chủ của thiên cung Vân Miểu đích thân tới?
Chẳng phải chỉ là một người phi thăng thôi sao? Có thể diện lớn như vậy ư? Mặc dù hắn cũng không thể thu nhận người phi thăng này vào thánh địa Thông Linh, nhưng lát nữa hắn vẫn muốn xem xem, rốt cuộc người phi thăng này là nhân vật nào mà đáng để làm to chuyện như vậy?
“Vẫn chưa đến à?” Vân Lạc thấp giọng nói một câu.
Mặc dù tiếng rất nhỏ, nhưng những nhân vật trong đại điện này đâu thể không nghe thấy được? Trên mặt của Thông Linh Tử lộ ra chút ý cười.
Tuy rằng thánh địa Thông Linh hắn và thánh địa Linh Vũ đều thuộc về thế lực của liên minh, nhưng cùng tồn tại trong một Đại Giới, dù sao cũng có cạnh tranh với nhau…
Còn vẻ mặt Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ lúc này đã trở nên lúng túng, lập tức đáp lại: “Chắc sẽ tới ngay đây thôi, Cung chủ chờ thêm một chút…”
Vừa dứt lời, La Chinh cũng đã bước vào đại điện.
Đi được một nửa sâu trong đại điện này, ánh mắt hắn đã bị chiếc váy dài chín màu hấp dẫn.
Khi hắn và nàng bốn mắt nhìn nhau, La Chinh liền cười nói: “Thì ra là ngươi, Vân Lạc!”
Nghi ngờ lâu như vậy, cuối cùng cũng biết được đáp án.
Nhưng vào lúc này, tất cả các trưởng lão trong đại điện đều hít một hơi thật sâu, tạo ra một loạt tiếng hít vào, đồng thời nhìn chằm chằm La Chinh với vẻ ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.
Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ và Giới chủ Thông Linh giới cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm La Chinh.
Thằng nhãi này vừa tới đã gọi thẳng tên của Cung chủ, có phải quá tùy tiện hay không?
Tất nhiên bọn họ không biết La Chinh đã gặp phân thân của Vân Lạc hai lần, hơn nữa còn luôn đối xử với Vân Lạc như những người cùng lứa với mình.
Thời gian dài trôi qua, La Chinh cũng đã quen.
Lần này nhìn thấy Vân Lạc, trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng.
Tuy nhìn dáng vẻ này thì hắn cũng biết nàng có địa vị cao, nhưng La Chinh lại không thể cung kính Vân Lạc như bề trên được.
Chẳng qua La Chinh cũng chú ý thấy, khí chất của Vân Lạc trước mắt hoàn toàn không giống với Vân Lạc ở Hạ Giới.
Đương nhiên, mối nghi hoặc này đã từng được Thanh Long giải thích cho hắn rồi.
Vân Lạc của Hạ Giới chính là một phân thân của nàng.
Bản thân đại pháp Trăm Vạn Phân Thần còn có rất nhiều tác hại, bởi tình cảm và ký ức của các phân thân đều không hoàn chỉnh.
Nói cách khác, là trong nhân cách sẽ có những thiếu sót.
Cho nên dù là Vân Lạc của Đông Vực hay là Vân Lạc trong tháp Tội Ác thì lời nói và hành động của họ đều vô cùng kỳ lạ.
Đó cũng không phải là mỹ nhân lãnh đạm như núi băng, mà là do nhân cách thiếu hụt, thiếu đi cảm xúc hỉ nộ ái ố.
Còn Vân Lạc trước mắt chắc là bản hoàn chỉnh.
Khí chất phát ra từ nàng hoàn toàn khác, hoặc có thể nói là giống là một “con người” hơn!
Vân Lạc nhẹ cười, nhìn chằm chằm La Chinh rồi bảo: “Ta nói rồi, ta sẽ không quyết định hướng đi của ngươi.
Thế mà ngươi lại vẫn phi thăng đến nơi này! Đã đến địa bàn của ta, đương nhiên ta không thể không nhận! Chỉ sợ đám người Thiên Vị tộc kia tới gây phiền phức cho ta thôi!”
Nghe Vân Lạc nói vậy, sắc mặt của Giới chủ Thông Linh giới, Thánh chủ thánh địa Linh Vũ và tất cả các trưởng lão đều thay đổi.
Thằng nhãi này đã được Thiên Vị tộc để mắt tới?
Phải biết rằng, tuy Thiên Vị tộc ít người, nhưng tất cả đều là tinh anh, mặc dù hành vi, cử chỉ và mục đích của bọn họ đều khá kỳ lạ, nhưng không có thế lực nào dám xem thường!
Quan trọng hơn là gia nhập Thiên Vị tộc còn tốt hơn so với gia nhập liên minh nhiều, đương nhiên điều kiện gia nhập cũng càng khắt khe hơn nữa.
Nhân vật bình thường trong Thượng Giới muốn được Thiên Vị tộc thừa nhận thì cũng không phải chuyện dễ dàng!
La Chinh mỉm cười, tiếp tục hỏi: “Sao ngươi tìm được ta vậy?”
Khóe miệng Vân Lạc chứa ý cười, nàng đảo mắt, nhìn qua thì dáng vẻ vô cùng đẹp đẽ.
Nàng lập tức cười nói: “Không biết là ai cứ kêu lớn tiếng như vậy.
Kêu đến mức đấy mà ta không nghe được thì chẳng phải bị điếc rồi sao?”
Khi Vân Lạc nghe thấy tiếng La Chinh sử dụng Thét Lệnh, đồng thời sau khi suy đoán ra La Chinh từ cái tên La Yên thì liền gom danh sách của tất cả những người phi thăng trong ba nhìn giới của năm nay.
Có được danh sách này rồi, nàng chỉ mất thời gian một nén nhang liền tìm thấy La Chinh trong vô số cái tên được ghi trên đó! Hơn nữa còn có hai người tên La Chinh…
Có rất nhiều người phi thăng, thế nên cũng có thể sẽ bị trùng tên.
Song, sau khi Vân Lạc sai người điều tra về điểm đặc trưng và ngoại hình của hai người tên La Chinh này thì nàng liền xác định rằng La Chinh đã phi thăng tới thánh địa Linh Vũ!
Nhưng khi đó, đại pháp Trăm Vạn Phân Thần của nàng đang ở lúc thu quan, tất nhiên cũng không tiện đi trước.
Bây giờ nàng đã thu thập được tương đối các phân thân của mình rồi nên mới vội vã chạy từ thiên cung Vân Miểu tới…
Nghe Vân Lạc nói như vậy, La Chinh cũng lập tức hiểu ra.
Nàng đã nhận ra giọng nói của mình từ Thét Lệnh, vậy thì có lẽ nàng đã biết chuyện mình sở hữu Thét Lệnh rồi!
Còn sắc mặt của Giới chủ Thông Linh giới và Thánh chủ thánh địa Linh Vũ lập tức cứng lại: “Kêu lớn tiếng như vậy? Là ý gì?”
Chương 1018: Phỏng đoán
Các Giới chủ, Thánh chủ, trưởng lão kia đều là người vô cùng thông minhRất nhiều chuyện chỉ cần một chút xíu gợi ý là đã đủ để tìm hiểu ra ngọn nguồn, hoặc đại khái thì cũng có thể đoán ra.
Gọi lớn tiếng như vậy… Hơn nữa còn có thể khiến cho Vân Lạc biết được? Chuyện này cũng không khó suy đoán!
Trong thiên hạ chỉ có Thét Lệnh là có thể làm được chuyện này!
Lại liên tưởng thêm một chút nữa thì thấy, hình như thời gian trước có một thanh niên thần bí từng dùng hơn vạn tấm Thét Lệnh.
Chẳng lẽ…
Nghĩ tới đây, bọn họ đều dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Mà lúc dán mắt nhìn La Chinh, bọn họ cũng phát hiện ra những người xung quanh đều nhìn chằm chằm La Chinh với ánh mắt hoảng sợ.
Ánh mắt các bên giao nhau, càng củng cố thêm suy đoán của bản thân.
Thế là những ánh mắt nhìn về phía La Chinh lại càng hoảng sợ hơn…
Trong tay thằng nhãi này có Thét Lệnh? Hơn nữa còn có nhiều như vậy!
Bầu không khí trong đại điện lập tức trở nên quái lạ.
Nhưng sau khi chìm đắm trong suy nghĩ một lát, bọn họ lại bắt đầu phủ nhận suy đoán của chính mình.
Chuyện này căn bản là không thể xảy ra…
Một người phi thăng thì lấy đâu ra nhiều Thét Lệnh như vậy?
Thực ra, La Chinh không biết là từ khi hắn sử dụng Thét Lệnh đã khiến vũ trụ ồn ào suốt cả đêm.
Toàn bộ vũ trụ đều thảo luận và suy đoán về hắn mãi, cho tới bây giờ vẫn chưa ngừng nghỉ.
Cũng như cô gái thần bí kia vậy, cho tới bây giờ mọi người vẫn không biết được thân phận của nàng.
Bây giờ lại thêm chàng thanh niên thần bí này… Điểm khác nhau duy nhất là cô gái thần bí nọ vì chuyện ca hát mà dẫn ra thú triều trong vũ trụ, còn chàng thanh niên thần bí lại hoàn toàn không gây tổn hại gì cho thiên hạ.
Nhưng chắc chắn những suy đoán này sẽ không kết thúc nhanh như vậy.
Thiên hạ quá rộng lớn, chỉ cần đối phương không thừa nhận thân phận của mình, không báo ra thân phận của mình, thì chuyện tìm ra được một người sử dụng Thét Lệnh trong mười vạn Đại Giới căn bản là chuyện không thể.
Vấn đề là Vân Lạc cố tình nói như vậy, dường như muốn nói cho mọi người rằng thằng nhóc này chính là người đã dùng Thét Lệnh!
Rõ ràng Giới chủ Thông Linh giới và Thánh Chủ thánh địa Linh Vũ kia sẽ cảm thấy kỳ lạ và khó tin, vì thế bọn họ cho rằng chuyện này không thể xảy ra.
Họ gần như cố chấp cho rằng đến Thiên Tôn cũng không có nhiều Thét Lệnh như vậy thì làm sao một người phi thăng như La Chinh này lại có được!
Nghĩ tới đây, Giới chủ Thông Linh giới ngượng ngùng cười.
Tuy rằng hắn biết Vân Lạc sẽ không nói thật, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Cung chủ, không biết ngươi nói ‘Gọi lớn tiếng như vậy’ là ý gì…”
Tròng mắt linh động của Vân Lạc chuyển động, nàng liền mỉm cười: “À, hồi đó ở Hạ Giới, ta tặng hắn một phù truyền âm.
Sau khi cái tên này phi thăng thì ngày nào cũng xin ta đưa hắn theo.
Chắc là đào mỏ ở thánh địa Linh Vũ các ngươi rất khổ cực, gọi ta cũng rất thảm thiết.
Chính là ý này!”
Cách giải thích này cũng thật quá gượng ép…
Cũng trong lúc đó, tất cả các trưởng lão, kể cả Giới chủ Thông Linh giới và Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ trong đại điện đều trợn tròn mắt.
Cứ cho là tìm bừa một cái lý do thì cũng đừng bừa đến mức đó chứ!
âm thanh từ truyền từ Hạ Giới truyền đi thì xa nhất cũng chỉ được khoảng bảy, tám nghìn dặm, còn chưa đủ để vượt qua vị diện của một Hạ Giới! Phù truyền âm của Mộ Minh Tuyết để lại cho La Chinh khi rời khỏi quặng mỏ cơ bản đã là cực hạn của phù truyền âm ở Hạ Giới.
Còn trong Thượng Giới, những người thợ giỏi hơn một chút thì khoảng cách âm thanh truyền đi xa nhất cũng không đến hai mươi nghìn dặm đường.
Mà hai mươi nghìn dặm thì còn chưa đủ để truyền ra khỏi thánh địa Linh Vũ.
La Chinh này dựa vào cái gì mà có thể dùng phù truyền âm để truyền tới thiên cung Vân Miểu cách nhau hơn một nghìn Đại Giới? Chẳng lẽ tai Vân Lạc quá thính?
Nhưng vấn đề là Vân Lạc có nói xằng nói bậy như vậy thì cũng không ai dám nói ra nghi ngờ.
Giới chủ Thông Linh giới vẫn ngượng ngùng cười cười mà không nói gì.
Hắn thực sự không biết nên nói gì cho phải…
Còn La Chinh thì đang ngầm mắng chửi Vân Lạc điên cuồng.
Cho dù ngươi biết ta có Thét Lệnh, nhưng tại sao lại ám chỉ trước mặt nhiều người như vậy? Chẳng phải là muốn hại chết ta sao?
Nhưng nhìn cục diện trước mắt, dường như địa vị của Vân Lạc quả thực không tầm thường.
Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ ở bên cạnh Vân Lạc cũng không dám nói một câu, còn thực lực của cái người vừa mới nói chuyện kia dường như còn lợi hại hơn cả Thánh chủ, chẳng lẽ chính là Giới chủ của Thông Linh giới này?
Là ai cũng không quan trọng, quan trọng là… bí mật của mình không thể truyền ra ngoài.
Cũng may, tuy bọn họ kia suy đoán được một phần, nhưng nghe câu mà người này vừa hỏi Vân Lạc thì có vẻ cũng không tin là mình sở hữu nhiều Thét Lệnh đến vậy…
Nhưng dù sao thì khiến cho người ta hoài nghi như vậy cũng không ổn.
La Chinh cũng không ngốc đến mức tranh chấp với Vân Lạc về vấn đề này mãi.
Trong lòng bọn họ nghi ngờ thì cứ để cho bọn họ nghi đi, dù sao thì cũng không có chứng thực.
Lúc này, Thánh chủ thánh địa Linh Vũ thấy thời cơ đã đến, bèn nói: “Cung chủ, dù sao La Chinh cũng đã phi thăng đến thánh địa Linh Vũ ta, hiện tại thiên cung Vân Miểu các ngươi muốn đưa hắn đi thì phải chăng nên cho một vài…”
“Không cho!” Không đợi Thánh chủ nói hết câu, khóe miệng Vân Lạc đã nhếch lên, từ chối thẳng thừng.
Thánh chủ của Thánh địa Linh Vũ suýt nữa hộc máu.
Ông ta vốn muốn đòi bồi thường, nhưng chẳng ngờ còn chưa kịp mở miệng thì Vân Lạc đã trực tiếp từ chối.
Thế thì quả là quá khó nói chuyện.
Nhưng lời đã nói ra khỏi miệng rồi, nên ông vẫn cắn răng tiếp tục nói: “Thực ra thánh địa Linh Vũ chúng ta không có ý đòi bồi thường, chỉ là trong võ đường Vạn Linh ta có một đệ tử, có thể tu luyện trong mười ba cung được không?”
Vân Lạc cười, gật đầu: “Ngươi cứ nói thẳng chuyện này ra thì được rồi, cần gì phải cò kè mặc cả chuyện bồi thường rồi sau đó thừa cơ nhét người vào? Đưa hai ba người vào mười ba cung cũng không vấn đề gì!”
Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ lúng túng cười cười.
Thì ra Vân Lạc đã nhìn thấu tâm tư ông.
Vốn dĩ, ông sợ Vân Lạc từ chối Tư Mã Ngọc Long cho nên mới mở miệng muốn bồi thường trước, sau đó lui một bước để đổi bằng Tư Mã Ngọc Long tiến vào mười ba cung.
Làm như vậy chính là phương pháp đảm bảo nhất.
Nhưng lão không ngờ Vân Lạc cũng dễ nói chuyện như vậy.
Bây giờ nghe Tư Mã Ngọc Long tiến vào mười ba cung cũng là chuyện ván đã đóng thuyền, xem ra La Chinh này phi thăng tới thánh địa Linh Vũ cũng không phải là không mang đến lợi ích gì cho ông!
Giới chủ Thông Linh giới bên cạnh nghe thấy Vân Lạc có thể cho hai ba suất thì ánh mắt lập tức sáng lên.
Thực ra, cứ cách một khoảng thời gian thì ba nghìn Đại Giới đều sẽ nhận được một số suất để tiến vào mười ba cung.
Nhưng bởi vì Thông Linh giới của hắn tương đối xa xôi, nên hoàn toàn không có tiếng tăm gì trong các Đại Giới, đương nhiên các suất trong tay cũng sẽ ít hơn một chút.
Vậy nên có thể tranh thủ nhiều suất hơn cũng là chuyện tốt.
Giới Chủ Thông Linh giới nghĩ tới đây, đang chuẩn bị mở miệng thì Vân Lạc liền đưa ra ba ngón tay: “Cứ như vậy đi.
La Chinh phi thăng tới Thông Linh giới của các ngươi, ta cho các ngươi ba suất, phân phối thế nào là chuyện của các ngươi!”
Trong ba suất thì Tư Mã Ngọc Long chiếm một suất, tức là hai suất còn lại bọn họ tự phân bổ.
Dĩ nhiên thánh địa Linh Vũ đã lấy được một suất, nhưng chẳng qua là vì La Chinh nên Thánh chủ mới cho, bọn họ lấy thêm một suất nữa thì cũng chẳng có gì sai.
Nhưng Giới chủ Thông Linh giới lại không cho là như vậy.
La Chinh phi thăng tới Thông Linh giới, chẳng qua thánh địa Linh Vũ ngươi ăn may mà thôi.
Một thánh địa mà chiếm hai suất thì thật là quá đáng.
Sau khi Vân Lạc đưa La Chinh rời đi, hai thánh địa liền nảy sinh tranh chấp vì hai suất còn lại.
Hơn nữa còn dính dáng đến thánh địa Thông Linh, một thánh địa thập phẩm khác.
Thánh địa thập phẩm kia liền cho rằng, có ba suất thì chẳng phải chia cho mỗi thánh địa một suất là vừa khéo rồi sao?
Một cỗ xe ngựa trôi lơ lửng trên bầu trời của thánh địa Linh Vũ.
Xe ngựa này được chế tạo hết sức tinh xảo, toàn thân đều màu tím, hơn nữa quanh thân xe ngựa còn mọc từng gốc hoa thơm cỏ lạ.
Điều khiến cho người ta kinh ngạc nhất là hai con ngựa đằng trước lại là một loại thần thú!
Sinh linh đạt đến cấp bậc thần thú thì tính tình sẽ cao ngạo tới nhường nào? Chúng có thể ký kết khế ước với võ giả, trở thành khế ước thú của võ giả, nhưng đừng hòng chúng để cho võ giả coi là nô dịch, thuần hóa!
Ngựa Thiên Loan là một trong mấy loại thần thú có thể thuần phục, nhưng muốn thuần phục chúng thì cũng phải hao tốn kha khá tâm tư và thời gian.
Cho nên, ngựa Thiên Loan không chỉ là một loại thú cưỡi tuyệt hảo, đồng thời còn là biểu tượng của thân phận!
Những người khác ở bên dưới cung kính tiễn Vân Lạc đi, nàng liền đưa La Chinh bước vào trong xe ngựa này.
Nhìn từ bên ngoài vào thì xe ngựa này cũng chỉ có kích cỡ tương đối, nhưng sau khi mở cửa xe ra thì bên trong lại có một động tiên khác, rộng rãi giống như một tòa cung điện.
“Trước tiên, nói xem ngươi lấy đâu ra nhiều Thét Lệnh như vậy?” Vân Lạc liền cười hỏi.
“Cái này…” Chỉ trong chốc lát, La Chinh cũng không tiện giải thích.
Chương 1019: Con đường liên giới
Vân Lạc cũng chẳng phải là người không đáng tinHuống hồ, dường như nàng đã biết hắn có vô số Thét Lệnh.
Chỉ là, nếu hắn giải thích về Thét Lệnh này cho Vân Lạc nghe thì sẽ khá phiền toái, nó còn dính líu tới một đống chuyện khác như tòa Tiên Phủ và cả sư phụ của hắn nữa…
Thế nên La Chinh chọn không giải thích.
Thực ra Vân Lạc cũng biết La Chinh sẽ không nói ra sự thật.
Hắn đã không muốn giải thích thì Vân Lạc cũng không ép.
Ít nhất thì La Chinh cũng đã không phủ nhận.
Nhưng ngay sau đó Vân Lạc lại hỏi: “Ngươi có biết thân phận của cô gái thần bí ca hát hôm trước không?”
La Chinh lắc đầu.
Thét Lệnh của cô gái thần bí kia dường như cũng giống hắn, không giới hạn số lần sử dụng.
Rất có thể tấm Thét Lệnh đó cũng giống như tấm trong tay hắn, có thể sử dụng vô số lần.
Nhưng ai biết được nàng ta là ai?
“Ồ…” Vân Lạc khẽ gật đầu, tiếp tục quan sát La Chinh.
Vân Lạc của hiện tại mới chính là Vân Lạc.
Theo một ý nghĩa nào đó thì đây mới là lần “gặp mặt” đầu tiên của nàng và La Chinh.
Phân thân của nàng nhận định, để cho La Chinh tự do phi thăng, mà Thiên Vị tộc cũng vậy, không bắt ép La Chinh gia nhập vào Thiên Vị tộc, vì thế Vân Lạc khá là vừa lòng.
Nhưng chẳng biết trùng hợp thế nào mà La Chinh vẫn phi thăng tới liên minh, có lẽ đây là mệnh của hắn.
Người không có số mệnh thì không được định sẵn một con đường nào cả, nhưng cho dù con đường tương lai của La Chinh như thế nào, thì bây giờ nàng cũng không ngại giúp hắn một phen.
Chỉ dựa vào tấm Thét Lệnh không giới hạn số lần sử dụng của La Chinh thôi cũng đáng để nàng làm như vậy rồi.
Thét Lệnh có tác dụng rất lớn đối với nhiều chủng tộc.
Sau này, có khi nàng còn phải phiền La Chinh nhiều lần cũng nên.
Ví dụ như nàng chẳng có nhiều Thét Lệnh thì hoàn toàn có thể nhờ La Chinh truyền tin giúp.
Thấy Vân Lạc nhìn mình chăm chú như vậy, La Chinh bỗng có cảm giác như bị nhìn thấu, như thể không có bí mật nào có thể giấu được ánh mắt nàng.
La Chinh cũng biết rằng, dù tu vi của Vân Lạc rất mạnh, nhưng nàng không có được năng lực này.
Chẳng qua là vì tu vi của hắn và nàng chênh lệch quá nhiều nên hắn mới có cảm giác như vậy mà thôi.
Giống như lúc Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ quan sát hắn, hắn cũng có cảm giác này.
Thế nên chỉ có thể nói rằng, là do tu vi của La Chinh quá thấp.
Ở Hạ Giới, hắn là sự tồn tại mạnh nhất, nhưng ở Thượng Giới thì Sinh Tử Cảnh mới chỉ là bước khởi đầu!
Quan trọng nhất là hắn vẫn chưa có bất kỳ tin tức nào về La Yên.
Có lẽ giống như Huân đã nói, người thanh niên xuất hiện ở Hư Linh Tông kia chính là người khiến cả Đại Thế Giới đều vô cùng sợ hãi, là sự tồn tại còn vượt trên Thiên Đạo.
Có lẽ La Yên đã ở một nơi ngoài Thiên Đạo này rồi…
La Chinh rất không muốn đưa ra kết luận này, nhưng đây lại là khả năng lớn nhất.
Muốn tìm được La Yên mà chỉ dựa vào thực lực hiện tại thì chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Nghĩ đến Huân, La Chinh lại bỗng nhìn về phía Vân Lạc rồi hỏi: “Vân Lạc, ngươi có cách nào để Huân tỉnh lại không?”
“Huân?”
Vân Lạc nghe La Chinh nói thế thì ngẩn ra.
Ký ức của trăm vạn phân thân quá nhiều, muốn Vân Lạc nhớ kỹ và chuẩn xác từng người là điều vô cùng khó khăn.
Chỉ có La Chinh là ngoại lệ.
Nhưng nàng vẫn dựa theo ký ức về La Chinh để tìm ra sự tồn tại của Huân…
“Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc à? Nếu ta nhớ không nhầm thì nàng ấy cũng chỉ còn có một luồng linh hồn” Vân Lạc nói.
Chuyện Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc mất tích cũng chẳng phải là bí mật gì trong trời đất này.
Mà ba vị Vương chính là tượng trưng cho các nàng.
Nếu Huân hoàn toàn không còn nữa, Yêu Dạ tộc sẽ sinh ra một vị Sát Lục Vương mới để thay thế địa vị của Huân.
La Chinh khẽ gật đầu không nói gì.
Vân Lạc tiếp tục chăm chú nhìn La Chinh, cười nói: “Ngươi muốn giúp nàng đoạt lại Vương vị của Yêu Dạ tộc?”
La Chinh lại gật đầu.
Vân Lạc cười nói tiếp: “Yêu Dạ tộc là sự tồn tại mạnh mẽ mà Nhân tộc chúng ta không thể coi thường.
Mặc dù hai vị Vương kia chỉ có tu vi Giới Chủ, nhưng các nàng là Vương của Yêu Dạ tộc, nhiều lúc còn hữu dụng hơn cả Thiên Tôn.
Địa vị của Huân có ý nghĩa vô cùng quan trọng, với thực lực hiện tại của ngươi thì còn chưa đủ”
“Ta sẽ nâng cao tu vi bản thân” La Chinh nghiêm nghị nói.
Thấy La Chinh nghiêm túc như thế, Vân Lạc bỗng cười khanh khách: “Ta đâu phải là sư phụ ngươi, cũng chẳng thể lay chuyển ý nghĩ của ngươi được.
Mong muốn của ngươi thì ngươi hãy tự mình đi nắm lấy.
Khi ở đại lục Hải Thần, ta không can thiệp vào chuyện của ngươi, bây giờ cũng vẫn vậy.
Chuyến này, sau khi ngươi đến thiên cung Vân Miểu, ta sẽ giúp ngươi đánh thức Huân và chữa trị linh hồn bị vỡ nát của nàng”
“Chữa trị!” Ánh mắt của La Chinh rực sáng.
Nghiêm túc mà nói thì linh hồn chính của Huân đã không còn nữa.
Luồng linh hồn bầu bạn bên cạnh La Chinh chỉ là một luồng tàn hồn mà thôi!
Có thể đánh thức Huân là một chuyện vô cùng đáng mừng đối với hắn.
Không ngờ Vân Lạc lại còn hứa hẹn, sẽ chữa trị cho nàng nữa!
Thấy nét mặt vui mừng của La Chinh, Vân Lạc chỉ khẽ mỉm cười nói: “Lên đường thôi”
Sau đó hai tiếng ngựa hí vang lên bên ngoài, chiếc xe ngựa rung lên một cái rồi vội vã lao về phía trước.
Chỉ trong chớp mắt, chiếc xe ngựa đã xông vào lối đi không gian!
“Ồ…” Ở đây không có lối đi không gian, nhưng xe ngựa vừa chuyển động đã tiến vào trong đó.
Thấy vậy, La Chinh tỏ vẻ tò mò.
“Chỉ là thiên phú của ngựa Thiên Loan mà thôi.
Chúng có thể tự do chui vào lối đi không gian” Vân Lạc giải thích.
La Chinh gật đầu.
Từ sau khi phi thăng, những thứ ở Thượng Giới đều khiến hắn vô cùng tò mò.
Hiện giờ, có lẽ hắn phải cần một khoảng thời gian nữa để thích nghi…
Đi tới một giới khác là một chuyện cực kỳ xa lạ với hắn.
Thực tế thì đến chín mươi chín phần trăm các võ giả, cả đời đều không thể ra khỏi Đại Giới của mình.
Thế nên việc trong vũ trụ này có mười vạn Đại Giới tồn tại cũng chỉ là một khái niệm và truyền thuyết đối với võ giả mà thôi.
Mọi người đều biết sự tồn tại của những Đại Giới này, cũng từng nghe rất nhiều tiếng gào thét trong vũ trụ của Thiên Tôn và Giới Chủ, nhưng cả đời này lại chưa từng nhìn thấy.
Mà hiện giờ La Chinh lại đi theo Vân Lạc, vượt qua hơn nghìn Đại Giới để đến Đại Giới là trung tâm của liên minh!
Sau khi hai con ngựa Thiên Loan chui vào lối đi không gian thì bèn dùng tốc độ nhanh không tưởng được mà phi đi như bay.
Điều khiến La Chinh ngạc nhiên hơn cả là khi những con ngựa Thiên Loan này chạy, dường như chúng vẫn luôn tăng tốc độ.
Thần thú này lúc đầu không chạy quá nhanh, nếu La Chinh dùng toàn lực thì biết đâu cũng có thể đuổi kịp.
Vấn đề là dường như ngựa Thiên Loan không có tốc độ cực hạn! Sau khi chạy suốt một ngày, tốc độ của nó đã đạt đến độ mà La Chinh không thể tưởng tượng nổi.
Đến ngày thứ hai, tốc độ còn nhanh gấp đôi ngày đầu, ngày thứ ba thì lại gấp đôi ngày thứ hai…
Mấy ngày trước, La Chinh còn có thể quan sát cảnh vật xung quanh lối đi, ví dụ như xem võ giả trên xe bay đi cùng hướng…
Nhưng đến ngày thứ tư thì La Chinh đã chẳng còn nhìn rõ cảnh vật ngoài cửa sổ nữa rồi.
Tốc độ của chúng nhanh đến mức này thì tất cả mọi thứ đều hóa thành những vệt dài, hoàn toàn không thể phân biệt được là người hay là thứ gì khác…
Lối đi thông qua Đại Giới này vốn cũng có vô số trạm kiểm soát, cần nộp lệ phí mới được đi qua.
Nếu là võ giả thông thường, phí tổn để vượt qua một Đại Giới thôi cũng là cả một con số thiên văn rồi.
Vậy mà từ đầu đến cuối lại không có bất kỳ ai dám chặn xe ngựa của Vân Lạc.
Mà cho dù có muốn chặn thì với cái tốc độ này cũng chẳng ngăn nổi.
Ngày thứ sáu, Vân Lạc nói cho La Chinh biết bọn họ đã rời khỏi Thông Linh giới.
“Bây giờ mới rời khỏi Thông Linh giới…” La Chinh vốn còn tưởng với tốc độ này đã tiến vào Đại Giới khác từ lâu rồi.
Nếu dựa theo tốc độ hiện tại thì có lẽ phải mất gần hai mươi năm mới có thể đi qua hơn một nghìn Đại Giới mất!
Có điều, tốc độ của ngựa Thiên Loan vẫn không ngừng tăng nhanh!
Sau khi rời khỏi Thông Linh giới là tiến vào con đường liên giới.
Con đường liên giới này được xây dựng rộng hơn cả con đường Đại Giới.
Muốn xây lên những con đường này thì phải nối mấy nghìn Đại Giới lại với nhau như xâu một chuỗi ngọc trai vậy.
Đây là một công trình to lớn mà La Chinh không tưởng tượng được.
Con đường Đại Giới thông thường là do cho các nhân vật cấp Giới Chủ tạo nên, nên có lẽ con đường liên giới này cũng được tạo ra từ tay của Thiên Tôn cũng nên – La Chinh thầm đoán.
Chương 1020: Mùi vị
Mất khoảng hai ngày mới vượt qua được Đại Giới thứ haiMà vượt qua Đại Giới thứ ba lại chỉ mất vẻn vẹn một ngày.
Thời gian từ từ trôi đi, từng Đại Giới cứ thế lướt qua trước mắt hắn.
Tất cả những Đại Giới này đều do nhân loại chiếm cứ, đã vậy còn chỉ do một trong ba thế lực lớn của Nhân tộc chiếm được mà thôi.
Có thể thấy rằng, Nhân tộc có địa vị rất lớn trong cả vũ trụ.
Trong khoảng thời gian này, La Chinh cũng chuyên tâm vào việc tu luyện.
Một tháng sau, La Chinh nhận thấy chiếc xe ngựa lộng lẫy này rốt cuộc cũng dừng lại.
Bấy giờ, hắn mới chậm rãi mở mắt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đập vào mắt hắn là một vầng trăng tỏa ánh sáng màu cam lơ lửng phía chân trời.
“Đến rồi” Vân Lạc mở cửa xe ngựa, bước ra đầu tiên.
Khi La Chinh rời khỏi xe ngựa theo Vân Lạc, hắn chợt nhớ ra một chuyện nên bèn hỏi: “Nếu Tư Mã Ngọc Long muốn tới đây thì phải mất bao lâu?”
Vân Lạc nghĩ một lúc rồi đáp: “Nếu Thánh chủ của thánh địa đó không giúp hắn thì hắn phải tự nghĩ cách tới thôi.
Cho dù có đi qua con đường liên giới mà không ngừng nghỉ chút nào thì cũng phải mất khoảng hai ba trăm năm gì đấy.
Hai ba trăm năm cơ à? Thế chẳng phải chỉ đuổi theo một chuyến thôi mà tóc đã bạc đầu rồi sao? La Chinh bỗng cạn lời.
Nhưng dù sao Tư Mã Ngọc Long cũng là niềm tự hào của thánh địa Linh Vũ, Thánh chủ sẽ chẳng để hắn lãng phí mất mấy trăm năm đó trên đường đâu.
Hơn nữa, số chi phí để vượt qua nhiều Đại Giới như vậy quá khổng lồ, chỉ mình Tư Mã Ngọc Long thì có lẽ không thể gánh nổi.
“Đi thôi, đợi đến lúc thực lực của ngươi đủ mạnh thì sẽ biết, vũ trụ này cũng chẳng hề lớn chút nào” Nói xong, Vân Lạc lại bước đi.
Thấy nàng chậm rãi đi phía trước, làn váy chín màu không ngừng bay bay, La Chinh bèn mỉm cười đi theo.
Thực ra Vân Lạc mang lại cho La Chinh một cảm giác cực kỳ xa lạ.
Hai “Vân Lạc” mà hắn từng gặp khác hẳn tính cách của nàng.
Cho dù biết rõ nguyên nhân, nhưng cảm giác xa lạ vẫn như lúc trước.
Chỉ có bóng dáng tà váy tung bay này mới khiến La Chinh liên tưởng họ với nhau.
Đi thêm một đoạn nữa, một tòa thành lớn liền xuất hiện trước mặt La Chinh.
Trong mắt hắn, mỗi tòa thành lớn của Thượng Giới đều vô cùng khổng lồ, mỗi tòa đều có thể sánh với cả một Trung Vực, thế nên La Chinh cũng lười tìm hiểu xem tòa thành này rộng lớn đến mức nào.
Đứng trong thành, La Chinh nhìn thấy một cây cột trụ cực to lớn.
Nhưng cũng bởi vì nó quá lớn, thế nên cho dù có cách xa mấy trăm dặm thì La Chinh vẫn nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Cây cột trụ này cao mấy vạn trượng, trên đỉnh là một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy như tán lá của một cây cổ thụ được xòe rộng ra vậy.
Không biết kiến trúc sư đã làm thế nào mà xây được một cung điện như thế.
“Đây là thiên cung Vân Miểu, một trong mười ba cung” Vân Lạc bình thản nói, “Theo ta vào đi!”
Nói xong, Vân Lạc khẽ phất tay, một luồng sức mạnh vô hình liền bao phủ lấy hắn.
“Vèo!”
La Chinh cảm thấy cơ thể mình như thoáng hiện lên giữa không trung, sau đó chớp mắt một cái, hắn đã đứng ở một nơi khác.
Dịch chuyển không gian!
La Chinh có thể đi xuyên qua không gian trong một phạm vi nhỏ, nhưng thiên cung Vân Miểu cách xa như vậy, chỉ xuyên qua không gian một lần mà đã đưa mình vào tới nơi thì chỉ có thể là dịch chuyển không gian thôi.
Như Tư Mã Ngọc Long đã nói với hắn, võ giả ở Thượng Giới bắt buộc phải nắm giữ hai quy tắc lớn là quy tắc không gian và thời gian.
Có thể thấy trình độ nắm giữ quy tắc không gian của Vân Lạc cũng thuộc loại khá uyên thâm.
Sau khi bước vào thiên cung Vân Miểu, phía trước liền hiện lên hơn nghìn bậc thang.
Cứ cách ba bậc lại có một binh lính mặc áo giáp đứng sừng sững ở đó.
Trên hơn nghìn bậc thang này có đến mấy trăm binh sĩ, mỗi một binh sĩ đều có tu vi Thần Hải Cảnh, vẻ mặt nghiêm túc, dáng đứng thẳng tắp.
Mỗi lần Vân Lạc bước lên thêm một bậc, những binh sĩ đó đều cúi đầu hành lễ với nàng, nhưng Vân Lạc đều lơ đi như không thấy, bước thẳng lên phía trước.
Đúng lúc này, một vài luồng ánh sáng bỗng hiện lên giữa không trung.
Chỉ trong chớp mắt, chúng đã từ phía chân trời bay tới bên cạnh Vân Lạc.
La Chinh nhìn thoáng qua thì cầm đầu là một vị võ giả trung niên cao gầy, mũi khoằm, hai mắt nhỏ và dài như lá liễu, ánh mắt vô cùng sắc bén.
La Chinh vẫn không nhìn ra được tu vi của người này, nhưng uy thế toát ra từ người gã không chênh lệch với Vân Lạc bao nhiêu!
“Đây cũng là một vị cường giả Giới Chủ ư?” La Chinh hơi bất ngờ.
“Thuộc hạ cung nghênh Cung chủ trở về!” Tên mũi khoằm kia khẽ cúi đầu với Vân Lạc, nhưng giọng điệu lại không hề có một chút cung kính nào.
Thấy thế, La Chinh bèn lấy làm lạ.
Theo hắn thấy, hiện giờ Vân Lạc là Cung chủ của thiên cung Vân Miểu – một trong mười ba cung, người trước mắt tự xưng là thuộc hạ, vậy mà dường như cũng chẳng coi nàng ra gì.
Vân Lạc nhìn thấy tên mũi khoằm này thì nét mặt cũng chẳng vui vẻ gì: “Không cần cung nghênh! Ta còn có chuyện phải làm, ngươi lui ra đi!”
Tên mũi khoằm kia khẽ vuốt cằm, nghe thấy Vân Lạc nói thế thì cũng không lui ra, đã thế còn tỏ ra hứng thú, quan sát La Chinh một lượt.
Thậm chí gã còn khịt mũi ngửi ngửi rồi cười nói: “Không biết Cung chủ kiếm đâu ra tên nhóc này thế? Mùi vị này có vẻ giống người phi thăng nhỉ?”
Nghe vậy, Vân Lạc chớp mắt nhìn chằm chằm tên mũi khoằm hỏi lại: “Thì sao?”
Tên mũi khoằm cười ha ha nói: “Không làm sao cả, trước nay ta không thích quan tâm mấy chuyện vặt vãnh đó đâu.
Cung chủ có muốn gặp hai tên mới đến mà ta mang về không?”
Gã vừa nói xong, hai tên võ giả trẻ tuổi từ phía sau gã bèn nhìn qua phía này, vẻ mặt vô cùng ngạo mạn.
Hai võ giả này cũng chỉ là Sinh Tử Cảnh thôi nhưng đều là võ giả đã vượt qua chín lần tiểu Thiên Kiếp giống như Tư Mã Ngọc Long!
Hai kẻ này không dám bất kính với Vân Lạc, nhưng ánh mắt bọn họ vẫn thi thoảng nhìn về phía La Chinh, trong đó hiện lên đầy vẻ khinh bỉ.
Vân Lạc liếc nhìn hai kẻ kia một lượt rồi thờ ơ nói: “Không tệ, xem ra thiên cung Vân Miểu của ta lại bồi dưỡng thêm được hai thiên tài nữa rồi”
Tên mũi khoằm cười khà khà: “Đó là đương nhiên.
Một người là con trai của Giới chủ Đại Luân giới.
Lúc hắn mới sinh ra đã dùng lực Đại Giới để gột rửa xương tủy.
Người còn lại thì kế thừa huyết mạch của chuột Thông Thiên, hoa sen đã mở bảy cánh.
Chắc hẳn sau khi đột phát Thần Hải Cảnh, hắn sẽ có tư cách gia nhập Yến Vân Đường!”
“Ồ” Vân Lạc chỉ lạnh nhạt đáp lại một tiếng như thể không muốn ở đây nghe tên mũi khoằm này lảm nhảm thêm nữa, chuẩn bị kéo La Chinh rời đi.
Nhưng không ngờ tên này vẫn ngăn Vân Lạc lại, tiếp tục nói: “Cung chủ, không biết tên nhóc này có gì đáng để người tự mình đi đưa về vậy? Có vẻ cũng có lai lịch không nhỏ?”
“Thấy rồi, một kẻ phi thăng từ cái xó nào đó thôi mà!”
“Ha ha, toàn thân đều bốc ra mùi quê mùa, đứng cách mấy trượng cũng đoán ra được!”
Hai tên võ giả xuất thân bất phàm phía sau gã mũi khoằm thấy vậy bèn châm chọc.
Thực ra bọn họ vẫn vô cùng cung kính với Vân Lạc, nhưng bây giờ nhìn thấy gã mũi khoằm không coi Vân Lạc ra gì nên bọn họ cũng đoán được gã mũi khoằm muốn khiến cho Vân Lạc mất mặt.
Thấy vậy nên họ lập tức nhằm vào La Chinh.
Vân Lạc thấy thế cũng có vẻ tức giận, nhưng dường như nàng cũng hơi kiêng dè tên mũi khoằm này nên không tiện nổi cáu, tạm thời cũng chưa tìm ra cách đáp trả nào cho phù hợp.
Đúng lúc này, La Chinh bèn cười, khịt mũi nói: “Sao ta lại không ngửi thấy mùi này nhỉ?”
Một kẻ nghe thấy thế lại chế nhạo: “Ở hàng cá ươn đã lâu*, làm sao tự ngửi được mùi của mình nữa?”
* Lấy ý từ câu danh ngôn của Khổng Tử “与善人居,如入芝兰之室,久而不闻其香,即与之化矣;与不善人居,如入鲍鱼之肆,久而不闻其臭,亦与之化矣”: Ở cùng với người lương thiện như vào trong một ngôi nhà đầy hoa lan, lâu ngày sẽ không nhận thấy mùi lan nữa, bởi bản thân đã hóa thành hương lan rồi.
Ngược lại, ở với người không lương thiện như lạc vào một hàng cá ươn, ở lâu sẽ không thể nhận thấy mùi cá, vì người mình cũng hóa mùi tanh rồi.
“Ồ!” La Chinh lại khịt mũi mở miệng nói tiếp: “Thì ra là thế, vậy ra hai vị cũng không ngửi thấy mùi của mình đâu nhỉ!”
“Chúng ta thì có mùi gì được cơ chứ?” Một tên võ giả còn lại thản nhiên hỏi.
“Đương nhiên là mùi ngu xuẩn rồi” La Chinh cười nói, sau đó còn tiện tay che mũi lại: “Mặc dù không thối, nhưng cũng rất khó ngửi, không thích hợp ở đây lâu đâu!”
Nghe câu này, Vân Lạc ở bên cạnh cười khúc khích.
Dù nàng biết tên La Chinh này không phải là người thích chịu thiệt, nhưng không ngờ lời nói cũng sắc bén đến vậy.
“To gan!” Một người trong đó quát lên.
“To gan!” La Chinh lập tức cũng quát theo.
“Thằng nhãi! Ngươi là cái…”
“Thằng nhãi! Ngươi là cái thá gì? Ngươi biết cha ta là ai không?” La Chinh tiếp tục tiếp lời, thậm chí còn nói ra nửa vế sau của gã.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








