[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 203 : Lệ cũ (c1011-c1015)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Lệ cũ
Tư Mã Ngọc Long lẳng lặng trôi lơ lửng trong không gian, trên mặt vẫn là vẻ hờ hững, nhưng trong tay lại xuất hiện một thanh kiếm ngọc màu đỏ sậm“Thực ra ta cũng có thể từ chối lời đề nghị của Thánh chủ” Tư Mã Ngọc Long lại nói, ngay sau đó liền nhẹ nhàng múa kiếm ngọc trong tay, “Khiêu chiến ngươi không chỉ để đối phó với lời căn dặn của Thánh chủ, mà bởi ta cũng muốn chứng minh một việc cho mười ba cung của liên minh xem”
“Chứng minh cái gì?” La Chinh hỏi.
Tư Mã Ngọc Long nghĩ ngợi một lát rồi lập tức nói: “Chứng minh sự lựa chọn của bọn họ là sai lầm”
Nghe thấy câu này, La Chinh hờ hững cười, hắn cũng cầm thanh trường kiếm thánh khí thượng phẩm trong tay để ngang trước ngực: “Vậy thì chứng minh đi!”
Khi Tư Mã Ngọc Long nhìn thấy thánh khí của La Chinh, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái: “Thánh khí?”
“Thì sao?” La Chinh hỏi.
“Không có gì.
Ngươi vừa mới phi thăng, không thể có được thần khí của chính mình cùng là bình thường…” Tư Mã Ngọc Long lại thu kiếm ngọc màu đỏ sậm trong tay vào, lấy ra một thanh kiếm ngọc màu xanh. “Ta có hai thanh kiếm, cái vừa rồi chính là thần khí tòng nhất phẩm, tên là Giang Sơn Xã Tắc Kiếm.
Dùng kiếm này đánh với ngươi thì dù thắng cũng chẳng phải anh hùng gì.
Bây giờ thanh kiếm ngọc này chính là một thanh thần khí tòng tam phẩm.
Mặc dù là thần khí, nhưng chỉ hơn thánh khí thượng phẩm của ngươi một cấp.
Thế này vẫn không công bằng, nhưng ta không có thánh khí, chỉ có thể xin lỗi”
“Tòng tam phẩm? Tòng nhất phẩm?” Trên mặt La Chinh lộ ra chút vẻ buồn bực.
Lúc này rất nhiều nhóm võ giả của võ đường Vạn Linh lập tức vui như mở cờ trong bụng.
Thông qua một hòn Tín Khuê trong điện Long Hổ, bọn họ có thể xem được hình ảnh trong không gian mộng ảo, đương nhiên giọng nói cũng được truyền ra ngoài.
“Ta nói chứ, đám người phi thăng đều là đồ nhà quê thứ thiệt!”
“Có khi tên này chưa từng thấy thần khí bao giờ ấy chứ!”
“Còn phải nói? Thực sự có khả năng này.
Trong Hạ Giới rất khó có được luyện khí sư có thể rèn ra thần khí!”
Đương nhiên La Chinh đã từng thấy thần khí, hơn nữa còn thấy không ít.
Nhưng hắn chưa từng nghiêm túc suy xét phẩm cấp của thần khí.
Hắn vốn cho là thần khí và thánh khí cũng chia làm ba cấp: thượng, trung, hạ giống nhau.
Nhưng trên thực tế, thần khí không được phân chia như thế!
Có lẽ phẩm cấp của thần khí có thể chia ra từ tòng tam phẩm, cao hơn một cấp so với thánh khí thượng phẩm, cũng chính là bán thần khí trong tứ đại thần quốc!
Tiếp theo chính là tam phẩm, tòng nhị phẩm, nhị phẩm, tòng nhất phẩm, nhất phẩm, cao hơn nữa chính là thần khí chí tôn!
Thanh Giang Sơn Xã Tắc Kiếm màu đỏ sậm của Tư Mã Ngọc Long lúc đầu chính là một món thần khí tòng nhất phẩm, cũng coi như là một báu vật cực kỳ lợi hại.
Song, vũ khí thật sự lợi hại trong thiên hạ chính là vũ khí được lưu danh trên bia hoàn vũ vạn linh!
Ba nghìn cái tên đầu tiên trên bia hoàn vũ vạn linh đều là thần khí.
Còn những cái tên từ ba nghìn đến một vạn đều là thần khí nhất phẩm.
Tư Mã Ngọc Long thấy La Chinh không hiểu lắm thì lại giải thích một phen ngay trước mặt La Chinh.
Giờ La Chinh mới hiểu được cách phân chia phẩm cấp của vũ khí trong Thượng Giới…
Hắn có một món thần khí chí tôn, nhưng hiệu quả ngăn địch lại không lý tưởng lắm.
Huống hồ, tùy ý để lộ cuốc Hắc Tinh cũng không phù hợp.
Ít nhất thì thực lực của La Chinh bây giờ còn chưa đủ để bảo vệ vũ khí của mình.
Nếu không, sẽ khó tránh khỏi sự dòm ngó của một số cường giả siêu cấp.
“Nói cũng nhiều rồi, đại khái cũng nên ra tay thôi” Tư Mã Ngọc Long mỉm cười, một luồng gió bắt đầu cuốn quanh thân hắn.
“Quy tắc hệ Phong, hơn nữa còn là quy tắc hệ Phong tầng thứ tư” Mắt La Chinh đột nhiên trở nên chăm chú.
“Đúng vậy.
Ta có một chuyện vô cùng tiếc nuối, chính là độ tương thích với quy tắc không gian không cao” Tư Mã Ngọc Long nói xong, thân hình đột nhiên nhoáng lên một cái, biến mất trong gió, còn giọng thì nói sau đó mới truyền tới.
Mắt La Chinh lướt nhanh, trong tình huống nhìn không thấy thân hình của Tư Mã Ngọc Long, hắn liền phóng cảm giác ra ngoài, chú ý từng động tĩnh xung quanh. “Độ tương thích với lực quy tắc của mỗi người không giống nhau, tu luyện quy tắc mà mình am hiểu đến mức toàn vẹn thôi cũng tốt rồi mà?”
“Ngươi không hiểu.
Trong Thượng Giới, quy tắc không gian và quy tắc thời gian chính là cơ bản.
Có thể không để ý tới những quy tắc khác, nhưng lại cần phải tu luyện hai loại lực quy tắc này”
Giọng nói truyền qua, đồng thời hơn mười luồng gió lớn từ xung quanh cũng thổi tới, khiến tóc La Chinh rối bù.
Ngay trong nháy mắt này, đột nhiên từ giữa cơn gió có một đường kiếm ngọc màu xanh đâm ra.
“Keng!”
Hai thanh trường kiếm nhẹ nhàng giao nhau, sau đó thân hình của Tư Mã Ngọc Long lại ẩn nấp theo gió, còn thản nhiên cười nói: “Phản ứng không tệ!”
Trên mặt La Chinh không có bất kỳ biểu cảm nào trước lời khen ngợi của Tư Mã Ngọc Long, cái hắn quan tâm chính là vấn đề lúc trước: “Rất cần thiết?”
“Ừ, ta mới chỉ lĩnh ngộ được một tầng quy tắc thời gian, quy tắc không gian thì cũng chỉ có hai tầng, cho nên ta rất phiền não… Kiếm tiếp theo sẽ không dễ tránh như vậy nữa” Sau khi nói xong, lại có từng luồng gió lớn cuốn tới.
Cuồng phong lúc này càng ác liệt hơn, muốn tìm ra bóng dáng của Tư Mã Ngọc Long trong mấy cơn cuồng phong này một cách chính xác thì sẽ càng khó khăn hơn.
Nhưng trường kiếm trong tay La Chinh lại vẫn xiêu vẹo đâm ra, vẫn chặn được kiếm thứ hai của Tư Mã Ngọc Long một cách hết sức tuyệt diệu.
Hai người vừa đánh nhau vừa nói chuyện phiếm, như thể cả hai không phải đang thi đấu mà là đang vui đùa…
“Ồ?”
Nhưng rốt cuộc lần này, vẻ mặt Tư Mã Ngọc Long cũng đã có nét nghi hoặc.
Nhát kiếm đầu tiên của hắn chỉ để thử La Chinh, cho nên chỉ vận dụng ba phần thực lực.
Kiếm đầu tiên bị La Chinh tùy ý đẩy ra thì cũng bình thường.
Nhưng kiếm thứ hai y đã vận dụng “thân pháp bốn mươi chín loạn phong”, uy lực của chiêu này phối hợp với sự ẩn nấp của bản thân y là đã đủ rồi.
Theo phán đoán của Tư Mã Ngọc Long, La Chinh đỡ được một kiếm này thì có lẽ cũng hơi chật vật.
Hắn đang chuẩn bị dùng kiếm thứ ba để giết chết La Chinh trong không gian hư ảo.
Nhưng…
Vẻ mặt La Chinh vẫn bình tĩnh, thậm chí còn không đếm xỉa gì tới mà lại đẩy kiếm thứ hai của hắn ra, đồng thời còn mở miệng hỏi: “Ta vẫn không hiểu.
Chẳng lẽ thiên tài Thượng Giới phải nắm vững quy tắc không gian và quy tắc thời gian sao?”
“Đúng! Phải nắm vững, cho nên trong khoảng thời gian này ta đang bế quan, khổ sở tìm hiểu hai quy tắc ấy” Giọng nói của Tư Mã Ngọc Long tiếp tục truyền tới từ cuồng phong.
Đối với La Chinh, những tin tức này vô cùng quan trọng.
Cái gọi thời gian là Vương, không gian là Tôn, cách nói này cũng không phải không có lý.
Những thứ liên quan đến hai loại quy tắc căn bản này quá mức mạnh mẽ.
Trước hết nói về quy tắc thời gian, sau khi để đối phương tùy ý thay đổi tốc độ thời gian trôi thì hở một chút là người đó có thể tăng tốc độ lên gấp trăm lần, cho dù quy luật hệ Phong ngươi tu luyện có lợi hại hơn nữa, tốc độ của thân pháp có nhanh hơn nữa thì cũng làm sao có thể thoát khỏi hạn chế của thời gian được?
Phương pháp chống lại quy tắc thời gian chính là mình cũng tu luyện quy tắc thời gian.
Còn quy tắc không gian cũng tương tự!
Trong lúc hai sinh linh đang đấu với nhau, nếu đối phương tu luyện đến quy tắc không gian ở tầng cao, chỉ vận dụng pháp Đại Na Di mà chạy ra xa tới mấy vạn dặm thì cũng chẳng có cách nào đánh trả!
Hai lực quy tắc lớn này chính là căn bản trong căn bản, cũng là môn bắt buộc của võ giả Thượng Giới!
La Chinh và Tư Mã Ngọc Long vừa giao đấu, vừa nói chuyện với nhau, còn trong điện Long Hổ đã bùng nổ cả rồi!
“Không ngờ thằng nhãi này lại chặn được hai kiếm của Ngọc Long sư huynh!”
“Đừng kích động, cơ bản là Ngọc Long sư huynh chưa dùng hết sức thôi.
Các ngươi quên rồi sao, cho dù đối thủ có yếu hơn nữa thì Ngọc Long sư huynh cũng sẽ khống chế kẻ địch với ba kiếm!”
“Nhưng thằng nhãi này cũng chưa dùng hết sức! Huynh xem, hắn trông có vẻ như không có việc gì, mà lại còn hỏi chuyện này!”
“Hừ, miễn cưỡng giả vờ bình tĩnh thế thôi, có khi trong lòng đã sợ chết khiếp rồi!”
“Mọi người đừng nói chuyện nữa! Ngọc Long sư huynh sắp ra kiếm thứ ba rồi…”
Trong điện Long Hổ có người hét lớn lên một tiếng, khiến mọi người đều im lặng lại.
Tư Mã Ngọc Long có một thói quen, cho dù là so tài với ai thì cũng chưa từng khống chế kẻ địch chỉ trong một chiêu.
Kiếm đầu tiên chỉ tượng trưng cho lời chào, kiếm thứ hai với ý là áp chế, còn kiếm thứ ba chính là lúc hắn dùng lực thực sự.
Trong những năm gần đây y đã đối địch vô số lần, nhưng cho tới bây giờ Tư Mã Ngọc Long chưa từng phá lệ cũ này của mình.
Tất nhiên, rất nhiều võ giả trong võ đường Vạn Linh cũng từng lĩnh giáo kiếm thứ ba của Tư Mã Ngọc Long!
Cho nên một số võ giả sẽ khoe khoang vinh dự này ở trước mặt người ngoài, rằng dù thế nào thì ta cũng chặn được hai kiếm đầu tiên của Tư Mã Ngọc Long…
Trong không gian mộng ảo, cơn cuồng phong kia bất chợt truyền tới một luồng khí thế bén nhọn.
Đối mặt với con gió này, mặt La Chinh cũng đầy vẻ thận trọng.
Chương 1012: Lực quy tắc khác
Tư Mã Ngọc Long được xem như nhân vật thiên tài mà La Chinh giao đấu đầu tiên sau khi phi thăng lên Thượng GiớiThắng bại của trận chiến này không ảnh hưởng đến La Chinh, hơn nữa dù có chết trong không gian mộng ảo này thì cũng không có gì đáng ngại.
Nhưng chuyện này sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến nhận định của La Chinh.
Đối diện với kiếm thứ ba của Tư Mã Ngọc Long, tất nhiên La Chinh vô cùng nghiêm túc.
“Vù vù…”
Trong không gian mộng ảo vô bờ bến này đột nhiên xuất hiện mấy trăm luồng cuồng phong dữ dội, tạo thành một vòng vây xoay quanh La Chinh.
Ngay sau đó những luồng gió lớn vô hình kia bắt đầu nén lại, tạo thành một cơn lốc cực mạnh hình xoắn ốc ngay trước mặt La Chinh.
Mà ở trong cơn lốc này lại được mạ lên một tầng ánh sáng màu vàng kim!
“Quy tắc hệ Kim…” Lông mày của La Chinh hơi giật một cái: “Hai loại lực quy tắc hòa vào nhau một cách hoàn mỹ ư?”
Trong lúc cơn lốc đang không ngừng dung hợp lại với nhau, bóng dáng Tư Mã Ngọc Long lại xuất hiện một lần nữa.
Bây giờ y không cần che giấu bản thân nữa rồi.
Vừa mới nãy, La Chinh dễ dàng đẩy kiếm thứ hai của y ra, điều này khiến y vô cùng bất ngờ.
Tuy chuyện này hơi ngoài dự đoán, nhưng lại hợp tình hợp lý.
Y hoàn toàn không đối xử với La Chinh như một người phi thăng thông thường.
Mặc dù y coi nhẹ tầm mắt của mười ba cung liên minh, nhưng y vẫn tin vào năng lực lựa chọn của mười ba cung sẽ không kém đến nỗi này.
Nói cho cùng thì thể nào La Chinh này cũng phải có một vài điểm nổi bật.
Nhưng y cũng chỉ mới đánh giá La Chinh giới hạn trong việc “có vài điểm nổi bật” mà thôi.
Đối thủ có trình độ này không đủ để y phải dốc hết sức lực, La Chinh chắc chắn không ngăn được kiếm thứ ba.
Sau khi dung hợp cơn lốc và ánh sáng màu vàng kim đến mức đỉnh điểm, Tư Mã Ngọc Long liền đâm kiếm ngọc của chính mình vào trong cơn lốc này.
Mặc dù kiếm ngọc là thần khí tòng tam phẩm, nhưng dù sao cũng được làm từ ngọc, tính chất rất mềm dẻo.
Sau khi đâm vào thì nó lập tức bị cơn lốc kia đè ép, cuối cùng nát thành vụn!
Song, sau khi bị vặn nát, Tư Mã Ngọc Long lại cầm chuôi kiếm, quay sang mỉm cười với La Chinh: “Ta nghĩ, hẳn là chúng ta phải nói chuyện ở ngoài không gian mộng ảo vậy…”
Sau khi thân xác trong không gian mộng ảo bị đánh chết thì cái bóng của La Chinh sẽ biến mất, ý nói La Chinh nhất định sẽ “chết” dưới kiếm này.
“Vù!”
Không đợi La Chinh đáp lại, Tư Mã Ngọc Long nhẹ nhàng xách chuôi kiếm lên, hình dạng của cơn gió xoáy đột nhiên thay đổi, từ một quả cầu biến thành “thân” của kiếm ngọc.
Sau đó, Tư Mã Ngọc Long vươn hai ngón tay ra, nhẹ nhàng chỉ một cái về phía “thân kiếm” kia, tay còn lại dùng sức vung lên.
“Vù…”
Một lưỡi kiếm gió lấp lánh ánh sáng vàng kim lướt thẳng về phía La Chinh!
“Đao gió màu vàng kim!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt La Chinh đột nhiên biến đổi.
La Chinh cũng đã từng gặp loại đao gió màu vàng kim này! Ở trung tâm của Bạo Loạn Tinh Hải có tồn tại hàng loạt các luồng kiếm gió màu vàng kim, hơn nữa dường như chúng còn có “linh trí”.
Đao gió màu vàng kim dữ dội hơn đao gió màu đen và đao gió hai màu vô số lần.
Cho dù La Chinh dùng “chuyển dời sức mạnh” thì cũng không dám tới gần những đao gió màu vàng kim kia…
La Chinh đoán, lực quy tắc hệ Phong ẩn chứa trong đao gió màu vàng kim có lẽ đã đạt đến giai đoạn mà hắn khó có thể tưởng tượng được.
“Không đúng!”
Đang lúc nghĩ tới nghĩ lui, La Chinh lập tức phủ nhận phán đoán của mình.
Vẻ ngoài của đao gió màu vàng kim này khá tương tự mà thôi, uy thế ẩn chứa trong kiếm này chắc chắn thua xa đao gió màu vàng kim của Bạo Loạn Tinh Hải.
Dĩ nhiên, Tư Mã Ngọc Long là thiên tài số một trong thánh địa thập phẩm.
Nhưng những nhân vật trong Thiên Vị tộc, ai mà chẳng phải là thiên tài?
Khi đó, mấy vị võ giả Thần Cực Cảnh của Thiên Vị tộc cũng phải chật vật khi đối mặt với đao gió màu đen, chứ đừng nói đến đao gió hai màu và đao gió màu vàng kim…
Tư Mã Ngọc Long không thể nào sở hữu thực lực khủng bố như thế được, chuyện này căn bản không hợp với lẽ thường.
Nghĩ tới đây, áp lực trong lòng La Chinh đột nhiên tan đi, những luồng khí hỗn độn trong cơ thể bắt đầu vận chuyển!
Trong Tiên Phủ, La Chinh đã bổ sung đầy đủ các loại quy tắc căn bản khác.
Độ tương thích của hắn với các loại lực quy tắc đều ở mức cao nhất, nên lĩnh ngộ cũng không phải việc gì khó khăn.
Lần này, trước khi tiến vào Thượng Giới, rõ ràng La Chinh đã chuẩn bị vẹn toàn.
Trường kiếm trong tay La Chinh nhẹ nhàng vung lên, trên thân kiếm cũng đột nhiên xuất hiện một luồng kiếm gió.
Kiếm gió màu xanh kia điên cuồng chuyển động quanh trường kiếm.
Hắn không ngờ lại phải lấy quy tắc hệ Phong ra để đỡ một kiếm này của Tư Mã Ngọc Long.
Nhìn thấy quy tắc hệ Phong của La Chinh, sâu trong ánh mắt Tư Mã Ngọc Long lóe lên vẻ khinh thường.
Hắn là võ giả chủ tu quy tắc hệ Phong, còn quy tắc hệ Kim là chỉ thứ, công pháp tu luyện vừa khéo cũng phù hợp với quy tắc hệ Phong.
Thấy La Chinh phát huy ra quy tắc hệ Phong, dĩ nhiên chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Quan trọng hơn là nhìn dáng vẻ thì dường như La Chinh chỉ phát huy mỗi quy tắc hệ Phong, hơn nữa cũng chỉ có tầng ba mà thôi.
Ở trình độ này thì sao có thể chặn được kiếm của mình?
Ta đã đánh giá cao ngươi rồi, Tư Mã Ngọc Long hờ hững nói thầm trong lòng.
Còn trong điện Long Hổ, nhóm võ giả của võ đường Vạn Linh đều cảm thấy vui vẻ.
“Múa rìu qua mắt thợ! Tự rước lấy nhục!”
“Ha ha ha, tên nhóc này là một người phi thăng, có thể tu luyện tới quy tắc hệ Phong tầng ba thì cũng không tệ!”
“Để hắn tuyệt vọng chống cự một lần đi.
Lát nữa chờ hắn đi ra từ trong không gian mộng ảo thì chúng ta lại khiến hắn nhục nhã!”
Nhóm võ giả bên ngoài võ đường Vạn Linh thì ai nấy đều cười vang.
Người chạy về từ bên ngoài càng lúc càng nhiều, cho dù điện Long Hổ có khổng lồ đến mấy thì cũng có vẻ chật chội.
Ba tầng trong, ba tầng ngoài, có lẽ phải tới sáu, bảy nghìn người.
Những võ giả khác chưa chạy tới đây thì thực sự không thể chạy tới được, cũng có thể là bọn họ đang bế quan ở giai đoạn rất quan trọng nên không thể xuất quan.
Những võ giả này không biết, vào giờ khắc này, ngay cả Thánh chủ và các trưởng lão của thánh địa Linh Vũ bọn họ cũng lặng lẽ nhìn chăm chú vào tất cả những gì đang xảy ra trong không gian mộng ảo.
Nhưng phản ứng của những người này lại khác.
Trên mặt Thánh chủ và các trưởng lão khác đều là vẻ nghi hoặc khó hiểu.
“Cung trưởng lão, ông thấy thế nào?” Thánh chủ nhìn chăm chú vào kiếm gió mà La Chinh ngưng kết ra trong không gian mộng ảo rồi hỏi.
Ở bên cạnh, Cung trưởng lão cũng là một trong các nguyên lão của thánh địa Linh Vũ, ông cẩn thận nói: “Kỳ lạ, kỳ lạ… Cái mà thằng nhóc này vận chuyển ra đúng là quy tắc hệ Phong, hơn nữa chỉ là tầng ba mà thôi, thua xa Ngọc Long! Nhưng vì sao ta lại cảm thấy kiếm gió này hoàn toàn khác với kiếm gió thông thường?”
Thánh chủ gật đầu: “Ta còn tưởng rằng chỉ mình ta có ảo giác này.
La Chinh hoàn toàn không thi triển công pháp bí thuật gì, chỉ thuần túy dùng chân nguyên để ngưng kết ra lực quy tắc.
Vậy rốt cuộc hắn đã làm như thế nào?”
Với khứu giác nhanh nhạy của Thánh chủ và những trưởng lão này thì từ khi La Chinh ngưng kết ra kiếm gió, bọn họ đã nhìn thấu sự khác thường rồi.
Nhưng bọn họ lại không nhìn ra khác thường này ở chỗ nào!
Quy tắc hệ Phong tầng ba thì thôi không nói.
Số tầng của lực quy tắc là một yếu tố then chốt, nhưng công pháp tu luyện tốt hay không cũng có thể quyết định đến uy lực của kiếm gió này.
Vấn đề là bọn họ không nhìn ra La Chinh đã phóng chiêu thức gì, cùng lắm chỉ thấy kiếm pháp của hắn khá là tinh xảo, kỳ dị…
Cũng chính cách thức tư duy này của Thánh chủ và những trưởng lão nọ đã khiến cho bọn họ không thể nhìn ra đầu mối bên trong.
Bởi vì bọn họ không biết, La Chinh căn bản không dùng chân nguyên.
Bọn họ lại càng không biết, trong thiên hạ này lại có người có thể sử dụng khí hỗn độn…
Quả thực La Chinh không vận dụng những công pháp khác, bởi vì khí hỗn độn vận chuyển trong cơ thể hắn chính là một loại công pháp, một loại công pháp mà bọn họ chưa bao giờ được nghe tới.
Võ giả thu nạp nguyên khí trời đất, chuyển hóa thành chân nguyên để bản thân sử dụng, cũng chính là mượn tạo hóa của trời đất để mình dùng.
Từ đó lợi dụng quy tắc sử dụng chân nguyên, bộc phát sức mạnh lớn nhất của chân nguyên.
Còn hỗn độn chính là thứ còn tinh khiết hơn, đó là bản nguyên của cả thế giới.
Từ từng cành cây ngọn cỏ, đến núi sông trời đất đều do hỗn độn biến thành.
Bởi vậy, lực quy tắc bộc phát ra từ chân nguyên không thể so sánh nổi với lực quy tắc bộc phát ra từ khí hỗn độn…
Vì tu luyện bí thuật hỗn độn mà La Chinh đã phải chịu nỗi đau đớn người thường không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng quả ngọt hắn nhận được sau này cũng không cách nào tưởng tượng được.
Thanh thế trong một kiếm này của Tư Mã Ngọc Long rất lớn, tựa như có thể thổi quét cả một lục địa.
Nếu không phải là thi triển trong không gian mộng ảo thì sợ rằng kiếm này sẽ hủy hoại toàn bộ võ đường Vạn Linh chỉ trong chốc lát.
So sánh ra thì kiếm của La Chinh có vẻ yếu hơn rất nhiều.
Kiếm này vừa vung ra liền ngưng kết thành một kiếm gió màu xanh bên trong kiếm quang.
Kiếm gió do quy tắc hệ Phong tầng ba ngưng kết ra thực sự quá nhỏ bé, nên trên mặt rất nhiều đệ tử trong điện Long Hổ đều đầy vẻ giễu cợt.
Bọn họ đều nghĩ rằng, cảnh tượng tiếp theo hẳn là kiếm gió màu xanh này trực tiếp bị một kiếm kia của Ngọc Long sư huynh nuốt trọn.
Tiện thể cũng nuốt trọn luôn thằng nhãi La Chinh này, xé thân thể hắn thành mảnh vụn.
Bọn họ rất muốn sớm được nhìn thấy vẻ mặt thảm bại của La Chinh sau khi rời khỏi không gian mộng ảo.
Chương 1013: Giang Sơn Xã Tắc Kiếm
Trong không gian mộng ảo, La Chinh và Tư Mã Ngọc Long vẫn duy trì một khoảng cách nhất địnhVào giờ phút này, hai đường kiếm gió một lớn một nhỏ liền chạm vào nhau.
Cho dù là so về uy thế hay kích cỡ thì hai đường kiếm gió này đều cách nhau một trời một vực.
Tư Mã Ngọc Long thi triển một đường kiếm pha lẫn màu vàng kim, sắc bén lạ thường, dường như có thể chém vạn vật trên thế gian thành mảnh vụn.
Còn thanh kiếm gió của La Chinh, nhìn bề ngoài thì chỉ là một kiếm gió rất bình thường, chẳng qua trong đó có kèm theo một chút kiếm quang của hắn mà thôi.
Cho nên trong con mắt của những người bên ngoài, cảnh tượng này giống như một con sư tử nhào về phía một con thỏ trắng, không hề có sức chống cự, có thể nói là chẳng hồi hộp tí nào.
Nhưng khi hai kiếm gió va chạm vào nhau, khắp không gian mộng ảo liền vang lên một loạt âm thanh chói tai khiến cho người ta ê răng.
Đó là âm thanh phát ra từ hai luồng kiếm gió va vào với nhau!
“Két két két két…”
Đúng lúc này, sức mạnh ẩn chứa trong kiếm gió màu xanh kia của La Chinh đột nhiên bùng nổ ra.
Kiếm gió màu xanh giống như ẩn chứa răng nanh của mãnh thú, trong nháy mắt khi va chạm với kiếm gió màu vàng kim, nó liền thể hiện ra mặt hung dữ của mình.
Gần như chỉ trong một khoảnh khắc, kiếm gió màu vàng kim bất ngờ tan vỡ hoàn toàn, bị kiếm gió màu xanh của La Chinh nuốt sạch.
Cùng lúc đó, khí thế của kiếm gió màu xanh vẫn không giảm, cứ thế cuốn về phía Tư Mã Ngọc Long!
“Ầm…”
Nhìn thấy cảnh tượng này, nhóm võ giả trong điện Long Hổ của võ đường Vạn Linh đều im lặng một hồi, sau đó lập tức ồ lên.
“Đây, đây, đây là…”
“Không thể nào.
Quy tắc hệ Phong tầng bốn sao có thể thua dưới quy tắc hệ Phong tầng ba được!”
“Không chỉ như vậy, công pháp mà Ngọc Long sư huynh tu luyện cũng cực kỳ đặc biệt, đã thế còn lĩnh hội đến tầng bốn của quy tắc hệ Kim.
Hai cái phối hợp lại với nhau, uy lực có thể tăng lên mấy lần!”
Giữa tiếng bàn tán xôn xao, người nào người nấy đều há hốc miệng, thậm chí một số võ giả còn dùng sức dụi hai mắt của mình, như thể bản thân đã nhìn nhầm!
Vào giây phút này, Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ cũng đứng bật dậy, sững sờ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng xảy ra trong không gian mộng ảo.
Còn những trưởng lão khác cũng im lặng.
“Lực quy tắc này là thế nào?” Thánh chủ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào không gian mộng ảo…
“Là quy tắc hệ Phong tầng ba thứ thiệt, nhưng uy lực này lại không phải là uy lực mà quy tắc hệ Phong tầng ba vốn có!”
Đối với tu vi của Thánh chủ và trưởng lão, bọn họ đã nắm chắc đến tầng năm của lực quy tắc, thậm chí là tầng sáu, chạm tới ngưỡng cửa tầng bảy rồi.
Bọn họ hiểu rõ uy lực mỗi tầng của quy tắc hệ Phong này như lòng bàn tay, nên cũng có thể tính toán ra hiệu quả của lực quy tắc được kết hợp cùng một cách rất chính xác.
Cho nên cảnh tượng này đã gây ra chấn động mạnh mẽ cho bọn họ, chấn động này còn mãnh liệt hơn nhiều so với những thiên tài trong võ đường Vạn Linh kia.
Cung trưởng lão trầm tư một lúc lâu, cuối cùng nhíu mày nói: “Đúng, chính là quy tắc tầng ba, nhưng đừng nói là La Chinh này không dùng công pháp võ kỹ, cho dù có vận dụng thì cũng không thể tạo ra uy lực mạnh như vậy để chống lại chiêu Kim Phong Loạn Vân Kiếm của Ngọc Long được.
Chuyện này căn bản là không thể xảy ra!”
Cung trưởng lão liền dùng bốn chữ “không thể xảy ra” để kết luận kiếm này của La Chinh.
Nhưng vấn đề là cảnh tượng “không thể” này lại cứ thể xảy ra dưới mí mắt của bọn họ.
Nhưng đúng lúc này, Thánh chủ lại vỗ lên trên chiếc ghế tím rộng rãi, phát ra một tiếng “rắc”.
Trong nháy mắt, tay vịn của cái ghế kia liền hóa thành những hạt bụi.
Trước giờ ông vẫn luôn văn vẻ nho nhã, nhưng lúc này lại buột miệng mắng: “Mẹ nó, lần này lỗ vốn rồi!”
Những trưởng lão khác lặng lẽ nhìn Thánh chủ, trong lòng cũng thở dài một câu: Quả thật là lỗ vốn.
Lúc đầu, khi mười ba cung của liên minh bổ nhiệm La Chinh, bảo bọn họ đưa người phi thăng này qua thì thánh chủ cũng phá lệ mà chú ý tới!
Người này phi thăng đến thánh địa Linh Vũ của ông ta, kết quả mười ba cung lại muốn đưa đi.
Chuyện như vậy thì dù là thánh địa nào cũng sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Dù sao thì trong những người phi thăng cũng có một vài thiên tài, cũng đáng cho bọn họ bồi dưỡng.
Cho nên trong khoảng thời gian đi đào mỏ, chi phí để trở thành võ giả độc lập lớn hơn chi phí gia nhập thánh địa Linh Vũ.
Gia nhập thánh địa Linh Vũ chỉ cần một trăm viên ngọc chân nguyên, nhưng nếu muốn hoàn toàn độc lập, tự do tự tại thì sẽ phải bỏ ra hai trăm viên.
Chênh lệch một trăm viên ngọc chân nguyên chính là cái giá mượn dùng giếng phi thăng.
Dù sao thì con đường phi thăng là do thánh địa Linh Vũ xây dựng, còn đào nhiều giếng phi thăng giúp những người phi thăng các ngươi làm quen với áp khí của nguyên khí trời đất như vậy.
Những thứ này đều chẳng phải là mấy thứ có thể cho không, mà phải trả tiền.
Vô số thánh địa trong Thượng Giới đều làm theo cách này.
Thế nên sau khi biết La Chinh được bổ nhiệm, tất nhiên Thánh chủ cũng quan sát người phi thăng này.
Hồi đó ông ta hoàn toàn không nhìn ra manh mối gì, bởi cùng lắm thì thằng nhãi này cũng chỉ có thần lực trời sinh mà thôi, không đủ để thánh địa Linh Vũ phải coi trọng.
Mười ba cung bên kia đã muốn thì ông ta cũng coi như thuận nước đẩy thuyền, dẫn hắn tới là được.
Vì thế Thánh chủ mới nghĩ đến chuyện để Tư Mã Ngọc Long khiêu chiến La Chinh.
Đồng thời việc này cũng là cái cớ để ông tiến cử Tư Mã Ngọc Long với mười ba cung.
Như vậy, vấn đề hiện tại chính là, Thánh chủ cảm thấy mình thiệt thòi quá!
Quả nhiên La Chinh không phải là người phi thăng bình thường, mười ba cung bổ nhiệm hắn là có lý do!
Mười ba cung đã bổ nhiệm, dĩ nhiên ông ta không thể từ chối! Nhưng rất có khả năng ông ta sẽ dùng công phu sư tử ngoạm, đòi lợi ích thật lớn từ mười ba cung!
Bây giờ Thánh chủ đang vô cùng xoắn xuýt.
Thấy thực lực La Chinh thể hiện ra như vậy, ngoài việc ghen tức ra thì ông ta cũng chẳng lấy được cái gì, Dù sao bây giờ lại mở miệng ra bắt chẹt mười ba cung để lấy một khoản thì cũng không được.
Vì thế đương nhiên ông ta hết sức phiền muộn.
Cung trưởng lão thở dài một hơi, nói: “Nhưng ngược lại, chúng ta có thể mượn chuyện này để đưa Tư Mã Ngọc Long vào trong mười ba cung”
Đương nhiên Thánh chủ hiểu lời Cung trưởng lão nói.
Thực ra, trong nháy mắt, ông ta liền nghĩ đến ngay đến chuyện tặng không người phi thăng này cho mười ba cung, kèm theo một Tư Mã Ngọc Long.
Như vậy liên minh bên kia nhất định sẽ nợ ân tình này!
Nói cách khác, việc Tư Mã Ngọc Long tiến vào mười ba cung là chuyện ván đã đóng thuyền.
Nhưng thế thì đã làm sao? Thánh chủ vẫn cảm thấy mình lỗ nặng, chẳng qua đó mới là chỉ bù đắp lại được một chút mà thôi, mà chút bù đắp này cũng chỉ như muối bỏ biển…
Trong không gian mộng ảo, sau khi kiếm gió kia của La Chinh nghiền ép Kim Phong Loạn Vân Kiếm của Tư Mã Ngọc Long thì tiếp tục cuốn về phía Tư Mã Ngọc Long.
Tư Mã Ngọc Long không ngờ rằng kiếm này lại bại dưới tay La Chinh, cho nên khi đột nhiên nhìn thấy kiếm gió nọ cuốn đến, trên gương mặt vẫn ung dung bình tĩnh của hắn chợt hiện lên đầy vẻ kinh ngạc.
Đợi đến khi kiếm gió kia cuốn đến trước mặt, thân hình y mới bỗng nhoáng một cái, điên cuồng lùi về phía sau.
Song song với đó, kiếm ngọc trong tay y vốn đã bị xoắn nát nay lại bắt đầu ngưng tụ, đồng thời liên tiếp chém ra năm sáu kiếm mới hóa giải được một kiếm gió này của La Chinh…
Chiêu hai người vừa giao đấu với nhau, thực tế cũng không khiến Tư Mã Ngọc Long bị thương, nhưng tâm võ đạo của y lại bị thương nặng.
Tầm nhìn của Tư Mã Ngọc Long rất xa, lòng dạ cũng vô cùng rộng rãi, nhưng điều này không có nghĩa là y không kiêu ngạo.
Một người kiêu ngạo như vậy thì dù có cư xử hòa nhã cũng là vì người khác không động chạm đến niềm kiêu ngạo sâu trong nội tâm y.
Hoặc có thể nói là người đó không thể tạo ra bất cứ nỗi uy hiếp gì đối với y.
Y đã kiêu ngạo đến mức chẳng thèm để lộ ra sự kiêu ngạo của mình.
Nhưng hiện tại, sự kiêu ngạo trong lòng Tư Mã Ngọc Long lại bị một kiếm này của La Chinh chém nát.
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ mờ mịt, trong đầu thì đầy ắp hai chữ “vì sao”.
Một kiếm này của La Chinh đã trực tiếp làm cho quan niệm suốt bao nhiêu năm qua của y tan vỡ.
Thật sự là không có lý lẽ gì nữa…
Song, ngay vào lúc này, y đột nhiên giơ tay lên miệng, cắn một cái trên cánh tay của mình.
Vì lúc này y dùng hết sức, nên chỉ trong nháy mắt, từng dòng máu tươi liền tràn ra từ dấu răng.
Đau đớn dữ dội khiến cho hắn tỉnh táo lại ngay lập tức.
Lúc này, sự xem thường đối với La Chinh ở sâu trong nội tâm y đã biến mất không còn chút nào, thay vào đó là sự coi trọng, tin tưởng, và thậm chí còn có cảm giác như gặp đại địch.
“Quả nhiên ngươi rất mạnh”
“Mười ba cung thật tinh mắt, lúc trước là ta nghĩ nhiều…”
“Trong lứa võ giả trẻ tuổi của thánh địa Linh Vũ này, chỉ có ngươi đáng để ta ra tay hết sức”
Sau khi nói xong, Tư Mã Ngọc Long liền lấy thanh kiếm ngọc lúc trước từng cất vào không gian tu di ra.
Giang Sơn Xã Tắc Kiếm, thần khí tòng nhất phẩm.
Khi được Tư Mã Ngọc Long nắm trong tay, Giang Sơn Xã Tắc Kiếm liền ào ạt phát ra ánh sáng đỏ yêu dị.
Ánh sáng đỏ này chiếu tới mắt La Chinh, khiến hắn cảm nhận được một khí thế dồi dào.
Luồng khí thế ấy dường như do hàng tỉ sinh linh phát ra, khiến hắn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Chương 1014: Kiếm vẽ
Khi ở tứ đại thần quốc, La Chinh đã được thử uy lực của thần khí trong tay nhóm Quốc chủNhưng theo cách phân chia phẩm cấp thần khí của Thượng Giới, chiếc vòng ngọc đeo bên người Hỏa Doãn Nhi là thần khí tòng tam phẩm.
Còn thần khí mà nhóm Quốc chủ sử dụng là thần khí tam phẩm, kém thần khí tòng nhất phẩm trong tay Tư Mã Ngọc Long hai cấp là tòng nhị phẩm và nhị phẩm.
Cho nên quả thật, Giang Sơn Xã Tắc Kiếm này có uy thế vô cùng to lớn.
Khoảnh khắc Tư Mã Ngọc Long kích phát Giang Sơn Xã Tắc Kiếm này tựa như hắn hóa thân thành quân chủ chỉ điểm giang sơn, trở thành cửu ngũ chí tôn, cao cao tại thượng!
Còn La Chinh giống như là một thần dân trong giang sơn ấy, không thể không cúi lạy!
Nhìn ánh mắt của Tư Mã Ngọc Long, ánh sáng tinh anh trong mắt La Chinh chợt lóe: “Muốn áp chế ta?”
“Ầm ầm!”
Một luồng uy áp linh hồn lợi hại đột nhiên phóng ra từ trong cơ thể La Chinh!
Khi võ giả tu luyện thì thường phải đột phá ở ba phương diện, một là luyện thể, hai là tu chân, còn ba là lực linh hồn!
Về luyện thể và tu chân, La Chinh đi trên một con đường khác xa kẻ khác.
Song về mặt rèn luyện linh hồn thì La Chinh vẫn theo quy củ.
Trong khoảng thời gian cuối cùng dừng lại ở Trung Vực, rốt cuộc Thanh Long cũng đã hạ hồn chủng cho hắn, hơn nữa cũng từ đó mà hắn đột phá Bích Hồn Cảnh.
Lúc trước, La Chinh cũng đã dừng lại ở Chiến Hồn Cảnh khá lâu, nên lần này đột phá Bích Hồn Cảnh cũng tốn không ít thời gian, chẳng qua lúc này cũng không có mấy ưu thế quá lớn so với những võ giả khác.
Giống như Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ, lúc ông ta điều tra ra La Chinh thì cũng có thể cảm nhận được cường độ linh hồn của La Chinh.
Trong Hạ Giới, tuy rằng Sinh Tử Cảnh ngũ trọng mà đột phá Bích Hồn Cảnh là cực kỳ kinh khủng, nhưng như vậy thì cũng chỉ có thể được coi là ưu tú trong Thượng Giới mà thôi, chưa thể nói là sự tồn tại đứng đầu.
Nhưng nếu là hồn chủng do Thanh Long chế tạo thì lại khác.
Hồn chủng này vẫn luôn ẩn náu trong linh hồn La Chinh, nên lần này bỗng bộc phát ra khí thế như vậy thì cũng đã mở rộng uy áp linh hồn của La Chinh lên gấp ba lần chỉ trong nháy mắt!
Điểm mấu chốt nhất là ý chí của linh hồn La Chinh đã hoàn toàn dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới.
Bởi vì hắn không ở trong Đại Thế Giới nên không thể vận dụng chuyển dời sức mạnh, nhưng sau khi ý chí này được dung hợp thì sẽ gắn bó mãi không thể tách ra được.
Cho nên, trong uy áp linh hồn được bùng nổ ra này có ẩn chứa cả khí thế của Đại Thế Giới.
Giang Sơn Xã Tắc Kiếm chính là thần khí tòng nhất phẩm do Quốc chủ thần quốc rèn ra, lại được cộng thêm cảm ngộ của ông ta đối với giang sơn xã tắc, có thể nói là được dốc hết tâm huyết để chế tạo…
Cho nên, khi khí thế uy áp được kích phát ra liền khiến cho tất cả các sinh linh đều không cầm lòng được mà cảm thấy mình nhỏ bé!
Song, tuy khí thế của giang sơn xã tắc dũng mãnh, nhưng dù sao cũng chỉ được rèn ra dựa vào cảm ngộ.
Mà ý chí Đại Thế Giới trong uy áp linh hồn của La Chinh lại là khí thế thật sự tồn tại!
Khí thế này vốn dĩ đã được tích lũy và lắng đọng qua vô số năm tháng của một Đại Thế Giới.
Lúc ở Hạ Giới, loại khí thế này của La Chinh khiến cho người ta cảm thấy hắn là đại diện cho tất cả.
Còn bây giờ lên Thượng Giới, sau khi phóng ra khí thế này, hắn liền khiến cho người ngoài nghĩ rằng hắn đại diện cho một thế giới!
Chỉ dựa vào uy áp linh hồn này, La Chinh liền cứng rắn áp chế khí thế của Giang Sơn Xã Tắc Kiếm kia.
Lần này, sắc mặt của Tư Mã Ngọc Long càng nặng nề hơn nữa.
La Chinh đứng ở trước mặt mình, vậy mà giống như là mình đang đối mặt với một thế giới…
Vốn dĩ y còn muốn dựa vào Giang Sơn Xã Tắc Kiếm để áp chế La Chinh, nhưng không ngờ linh hồn của tên này lại kỳ dị như vậy! Rốt cuộc trên người hắn có bao nhiêu bí mật?
Nhìn thấy Tư Mã Ngọc Long không nhúc nhích gì, trường kiếm trong tay La Chinh hơi giơ ra, cười nói: “Kiếm thứ tư?”
Tư Mã Ngọc Long lắc đầu: “Không phải kiếm thứ tư, là kiếm thứ bảy…”
Vừa rồi, Tư Mã Ngọc Long đã chém ra liên tiếp mấy kiếm để hóa giải dư lực từ một kiếm của La Chinh, y tính luôn cả mấy kiếm đó nữa.
“Nghiêm túc thật…” La Chinh vừa cười vừa nói, “Vậy thì là kiếm thứ bảy!”
Tư Mã Ngọc Long gật đầu: “Nếu như kiếm này không đánh bại được ngươi thì ta chịu thua”
Chuôi kiếm của La Chinh hơi rung rung, ánh mắt cũng trở nên vô cùng trong trẻo.
Tuy nội tâm Tư Mã Ngọc Long kiêu ngạo, nhưng lại là người hết sức thẳng thắn.
Hắn liền nói: “Vậy ra chiêu đi!”
Lúc này tất cả các võ giả trong điện Long Hổ đều đã hiểu, quả thực La Chinh không phải hạng dễ trêu.
Tất nhiên, vị Thiết Phi Ngư kia cũng đã hiểu mình quả thực không có tư cách để khiêu chiến La Chinh… Ngay cả Tư Mã Ngọc Long còn phải chật vật trước La Chinh thì sợ rằng gã chẳng trụ nổi được một chiêu của tay La Chinh!
Còn đám công tử bột gây phiền toái cho La Chinh lúc trước giờ cũng đã hiểu rõ.
Quả thực bọn họ lỗ mãng đi chọc tức La Chinh như vậy chính là hành động tìm chết.
Cũng may thằng nhãi này tốt tính, nếu không, chỉ sợ bọn họ đã chết vô số lần từ lâu rồi.
Cho dù bọn họ là võ giả Thần Hải Cảnh, còn La Chinh mới chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng…
Có lẽ chiêu tiếp theo sẽ là chiêu phân định thắng bại, nên tất cả bọn họ đều nín thở, lặng lẽ quan sát động tĩnh của hai người trong không gian mộng ảo.
Còn Thánh chủ và tất cả các trưởng lão thì hơi mất hứng.
Thắng bại đã không còn quan trọng nữa rồi.
Thực ra, với tu vi của Tư Mã Ngọc Long, đi khiêu chiến La Chinh vốn đã không công bằng.
Thánh chủ cực lực thúc đẩy cuộc chiến này cũng chỉ vì muốn tranh thủ cho Tư Mã Ngọc Long bước vào mười ba cung.
Nay Tư Mã Ngọc Long đã trải qua chín lần Thiên Kiếp, mặc dù không phải là võ giả Thần Hải Cảnh, nhưng đã mạnh mẽ hơn các võ giả Thần Hải Cảnh thông thường nhiều rồi.
Còn La Chinh mới chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng mà thôi, về mặt tu vi có sự chênh lệch rất lớn.
Dựa vào tu vi như vậy mà La Chinh đã có thực lực thế này, muốn thực hiện được chín lần tiểu Thiên Kiếp thì cũng không phải là chuyện quá khó.
Khi đó, sợ rằng thực lực của La Chinh sẽ vượt xa Tư Mã Ngọc Long.
Cho nên bọn họ chẳng hề chú ý đến thắng bại của trận đấu này nữa…
Song trước mắt, Thánh chủ kia đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện quan trọng.
“Thằng nhãi này đã trải qua năm lần tiểu Thiên Kiếp, thế không biết đã từng mở ra hoa sen hay chưa? Mở được mấy cánh hoa sen?” Thánh chủ đột nhiên hỏi.
Cung trưởng lão bên cạnh cũng vỗ đầu một cái: “Đúng vậy, tên nhóc kia có thiên phú như vậy, tất nhiên là đã mở ra hoa sen, chẳng biết mở được mấy cánh…”
Thánh chủ nhìn chăm chú vào La Chinh, ngay sau đó liền nói khẽ: “Chắc là mở được bảy cánh hoa”
Lần này Cung trưởng lão lại tỏ vẻ không ủng hộ: “Thực ra, có thể là chín cánh…”
Thực tế Thánh chủ cũng muốn nói là chín cánh, nhưng tâm trạng của ông ta bây giờ đang rất mất cân bằng, tựa như túi vàng của mình rơi trên mặt đất bị người ta nhặt mất vậy.
Thế nên dĩ nhiên, ông hy vọng lượng vàng trong túi kia phải ít hơn một chút, càng ít thì trong lòng ông càng cân bằng.
Đáng tiếc, Cung trưởng lão không lừa mình dối người như Thánh chủ, nói thẳng ra phán đoán của mình.
Thánh chủ chỉ có thể thở dài một hơi yếu ớt: “Sớm biết như vậy thì khi liên minh bảo nộp danh sách những người phi thăng lên trên, ta nên xóa tên của La Chinh này đi”
Cung trưởng lão lại cười nói: “Khi đó chúng ta cũng không biết trong những người phi thăng của thánh địa Linh Vũ chúng ta lại xuất hiện một nhân vật như vậy.
Nếu không phải vì mười ba cung, sợ rằng thằng nhóc này còn đang đào mỏ ấy chứ!”
Chắc là do Cung trưởng lão đã nói hai câu liên tiếp mà thánh chủ cực kỳ không thích, nên ông ta liền hung hăng trợn mắt trừng Cung trưởng lão, làm cho Cung trưởng lão giật bắn cả mình.
Ngay sau đó, Thánh chủ lạnh giọng nói: “Thẩm tra toàn bộ những người phi thăng của quặng mỏ.
Trong vòng một tháng, xác định thực lực và thiên phú của những người phi thăng này, sau đó báo cáo lại cho ta!
Sắc mặt của Cung trưởng lão cũng cực kỳ khó coi.
Khi Thánh chủ mất hứng thì liền nổi điên lên như thế.
Đương nhiên là phải sát hạch những người phi thăng lên thánh địa Linh Vũ, nhưng có cần gióng trống khua chiêng như vậy không? Đâu phải ai cũng là La Chinh…
Mặc dù Cung trưởng lão cho rằng việc này chắc chắn lại trở thành công dã tràng mà thôi, nhưng đáng tiếc lão lại không thể chống lại mệnh lệnh của Thánh chủ.
Nếu không, lão đã chống lại rồi.
Trong lúc Thánh chủ phát tiết nỗi buồn bực trong lòng thì rốt cuộc Tư Mã Ngọc Long cũng bắt đầu chuẩn bị cho một kiếm cuối cùng của y, là một kiếm có thể phân thắng bại!
“Kiếm vẽ, giang sơn xã tắc, một cơn gió thu đổi vạn sắc màu…”
Chỉ thấy Giang Sơn Xã Tắc Kiếm trong tay y bắt đầu vùng lên một cách nhanh chóng, bay nhanh như con thoi!
Một hình vẽ như sóng tràn bờ bắt đầu hình thành ngay trước mắt, tựa như thanh Giang Sơn Xã Tắc Kiếm này chính là một cây bút trong tay Tư Mã Ngọc Long, được y sử dụng để vẽ ra cả giang sơn!
Ánh sáng màu vàng kia chính là quy tắc hệ Kim, còn tia sáng màu xanh lại là lực quy tắc hệ Phong!
Trong lúc vẽ, thỉnh thoảng y còn cắt cánh tay mình, từng luồng máu bay vụt lên không trung, làm cho giang sơn màu vàng kim này được tô điểm thêm bằng những chấm đỏ tươi ở khắp nơi!
Chương 1015: Quân vương
Một chiêu kiếm vẽ giang sơn này cực kỳ tốn máu!Sau khi hao tổn máu tươi thì phải bổ sung, đây không phải là một chuyện dễ dàng đối với bất kỳ võ giả nào.
Nhưng y không muốn thua trong tay La Chinh.
Tư Mã Ngọc Long không hề cho rằng mình là vô địch trong những người cùng cấp.
Trong mắt rất nhiều võ giả ở thì thánh địa Linh Vũ, y chính là con quái vật khổng lồ, nhưng xét trong Thông Linh giới thì thánh địa Linh Vũ cũng đành chịu xếp ở vị trí thứ ba.
Còn hai thánh địa lớn xếp đầu trong Thông Linh giới, ví dụ như trong thánh địa Thông Linh thì có rất nhiều thiên tài kinh diễm tuyệt vời khác, chẳng hạn như con trai của Giới chủ Thông Linh.
Nhưng La Chinh lại chỉ là một người phi thăng.
Cho dù là tài nguyên hay môi trường thì ở Hạ Giới đều kém hơn Thượng Giới rất nhiều.
Cho nên, bước khởi đầu của người phi thăng đã yếu hơn nhiều so với võ giả Thượng Giới.
Ấn tượng này đã khắc sâu trong xương cốt của võ giả trên Thượng Giới, cho dù là Tư Mã Ngọc Long thì cũng không ngoại lệ.
Máu tươi không ngừng văng ra tung tóe, giang sơn xã tắc màu vàng kia liền nhuốm một chút mùi máu tanh điêu tàn!
Vốn dĩ giang sơn xã tắc này cũng không phải là để ca múa mừng cảnh xã tắc thái bình, mà là quần hùng tranh bá, vó ngựa đạp khắp thiên hạ!
Vô số đám sĩ tốt bằng máu được vẽ ra bằng kiếm trên bức họa này.
Sắc đỏ tươi kia như hổ thêm cánh cho bức tranh giang sơn xã tắc to lớn!
Đến đây, một kiếm của Tư Mã Ngọc Long đã hoàn thành việc súc thế! Ngay sau đó, kiếm của hắn đột nhiên vung ra.
“Ầm!”
Ánh kiếm tựa như là một cây kéo sắc bén, cắt bức họa giang sơn xã tắc thành hai mảnh!
Tất cả những hình ảnh trên bức tranh giang sơn xã tắc đều bắt đầu vặn vẹo, tập trung về phía kiếm quang của y, sau đó đồng thời chạy thẳng tới La Chinh!
“Tới đây!”
Đối diện với một kiếm dốc hết sức lực này của Tư Mã Ngọc Long, La Chinh cũng lui về phía sau nhanh như gió.
Trong nhát kiếm này ẩn chứa sức mạnh cực kỳ đặc biệt.
Tuy bức tranh giang sơn xã tắc này được vẽ nên từ quy tắc hệ Kim và quy tắc hệ Phong, đồng thời phối hợp thêm máu tươi của y…
Nhưng lại tạo nên một ý cảnh cực kỳ đặc biệt!
Ý cảnh này không chỉ gây sức ép trong lòng La Chinh, mà uy lực ẩn chứa trong đó cũng không thể coi thường.
Song, La Chinh của hiện tại đã khác xưa, hơn nữa còn biết thêm một vài phương pháp để đáp trả chiêu này.
Trong đó, phương pháp đơn giản và thô bạo nhất chính là tung ra núi Nguyên Từ Thần.
Cho dù là cường giả Thần Cực Cảnh thì cũng bất lực trước núi Nguyên Từ Thần, nên căn bản một kiếm này cũng chẳng thể lay động được nó.
Chẳng qua La Chinh cũng không định dùng chiêu này.
Dù sao thì hắn với Tư Mã Ngọc Long cũng chỉ thi đấu mà thôi.
Tư Mã Ngọc Long đã sử dụng một món thần khí tòng nhất phẩm, thì La Chinh tế bằng núi Nguyên Từ Thần cũng không phải là không thể.
Nhưng La Chinh không định dựa vào núi Nguyên Từ Thần, mà hắn muốn dùng sức mạnh của chính mình để phá một kiếm này.
Hắn cần nghiệm chứng xem giữa mình và thiên tài Thượng Giới chênh lệch tới mức nào…
Kiếm ý viên mãn trong tay La Chinh lượn vòng ra, khí hỗn độn trong cơ thể cũng từ từ chuyển động!
Từ sau khi kiếm ý của hắn đạt đến độ viên mãn thì hắn chưa rèn luyện lại, nhưng đã có cảm ngộ của chính mình về mặt kiếm chiêu, còn khí hỗn độn được rót vào trong đó lại khiến cho kiếm ý của hắn không ngừng thăng hoa!
“Kiếm này, ta sẽ lấy thánh khí để phá!”
Sau khi La Chinh lui về một chỗ nhất định ở phía sau nhanh như một cơn gió, trong lòng hắn cũng đã quyết định được cách ứng phó.
Không ngờ, sau đó hắn lại xông ra nghênh đón kiếm quang của Tư Mã Ngọc Long.
Nhìn thấy cảnh tượng này, mặt Tư Mã Ngọc Long đầy vẻ kinh ngạc.
Thằng nhãi này muốn làm gì?
Y vốn cho rằng La Chinh có chuẩn bị đường lui gì đặc biệt, có lẽ là pháp bảo mang tính phòng ngự gì đó đủ để chống lại một chiêu này của y, hoặc là thân pháp thực chiến, tránh được kiếm này của mình.
Nhưng thằng nhãi này không tránh không né, đã thế vẫn một người và một thanh thánh khí thượng phẩm tiến lên nghênh đón chiêu này của mình?
Trong điện Long Hổ, mấy nghìn võ giả cũng bắt đầu cảm thấy mơ hồ.
Vừa rồi La Chinh bộc phát ra lực quy tắc hệ Phong, cuối cùng cũng khiến bọn họ nhận biết được sự mạnh mẽ của La Chinh rồi.
Cho nên, tuy bọn họ vẫn ngập tràn lòng tin vào chiêu kiếm vẽ giang sơn xã tắc này của Tư Mã Ngọc Long, nhưng đồng thời trong lòng cũng lo lắng.
Ai biết La Chinh có đường lui gì khác hay không?
Nhưng hình như La Chinh không thi triển bất cứ chiêu nào khác, vẫn sử dụng “chân nguyên” điều khiển kiếm ý.
Điều này nói rõ, hoặc là La Chinh không coi Tư Mã Ngọc Long ra gì, hoặc là hắn muốn đâm đầu vào chỗ chết!
Thánh chủ của thánh địa Linh Vũ đã không còn quá chú ý tới trận so đấu này nữa, bởi kết quả thế nào cũng không quan trọng, căn bản ông ta không thể giữ La Chinh ở lại thánh địa.
Nhưng mắt thấy La Chinh lấy cách thức này để nghênh chiến chiêu mạnh nhất của Tư Mã Ngọc Long thì trên mặt ông cũng lộ ra vẻ kỳ dị…
“Thằng nhãi này đúng là một mũi kiếm đi lệch, mỗi một chiêu đều nằm ngoài dự đoán của mọi người…” Cung trưởng lão kia lẩm bẩm nói. “Chắc hẳn hắn cũng phải suy nghĩ nhiều về chiêu này, nhưng chỉ dựa vào kiếm ý hoàn mỹ để chống lại ‘kiếm vẽ’ thì đúng là nói chuyện viển vông.
Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, trong không gian mộng ảo sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, hoặc có lẽ đây cũng là một lần thử nghiệm của hắn… Tâm tư của thằng nhóc này thật là đáng sợ”
Không ngờ Cung trưởng lão lại đoán được một phần trong cách nghĩ của La Chinh, nhưng chẳng qua lão không đoán trúng kết quả!
Sau khi La Chinh rơi vào trong kiếm quang kia, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện vô số binh lính được huyễn hóa ra.
Mỗi một quân sĩ tốt đều cầm chiến kiếm trong tay, chém về phía La Chinh!
“Ánh kiếm này… thực sự giống như là đại quân nghìn vạn người, điên cuồng ập tới, đánh đâu thắng đó.
Đáng sợ hơn nữa là ảo ảnh của những binh lính kia dường như chồng chéo lên nhau, mỗi lần xuất kiếm đều là nghìn vạn người cùng xuất kiếm, nghìn vạn thanh chiến kiếm chém tới.
Nếu như hơi lơ là một chút thôi thì liền bị loạn kiếm phanh thây.
Đối mặt với cảnh tượng như vậy, thế tiến công của La Chinh vẫn không hề dừng lại!
Lúc này, trường kiếm trong tay La Chinh liền biến thành vô số thanh kiếm chỉ trong nháy mắt.
Vào khoảnh khắc này, La Chinh cũng vận dụng quy tắc thời gian để gia tăng tốc độ xuất kiếm!
Chỉ trong nháy mắt, hắn liền vung ra nghìn vạn tia kiếm quang!
“Keng… keng keng keng…!”
Trong lúc kiếm quang giao nhau, âm thanh bùng nổ ra vang lên thành một tràng dài!
“Chém chết!”
Khí thế của chiêu kiếm kia lập tức mở rộng ra, chém nát nghìn vạn ảo ảnh thành mảnh vụn.
Nhưng tất cả các binh lính trong bức tranh giang sơn xã tắc này gần như vô hạn, La Chinh điên cuồng chém giết, còn đám sĩ tốt này lại ùn ùn kéo đến, căn bản chém giết không hết, số lượng có chiều hướng càng lúc càng nhiều.
Sắc mặt Tư Mã Ngọc Long vẫn bình tĩnh, ý cảnh của giang sơn xã tắc đã dung hòa với đại thế sinh sôi không dứt, làm sao có thể bị tiêu diệt bởi một thanh trường kiếm trong tay ngươi được? Ngươi lấy một thanh kiếm đơn để chống lại chiêu này của ta thì đúng là quá mức tự đại.
Kết quả chỉ có thể là tự rước lấy nhục…
Giống như Tư Mã Ngọc Long nghĩ, quả thực La Chinh đã gặp phải phiền phức!
Dĩ nhiên đường kiếm quang này của Tư Mã Ngọc Long có uy thế lớn, mà cũng được coi là vô cùng sắc bén.
Trong ý cảnh vô cùng, vô tận như vậy, ảo giác về những binh lính kia trào tới như những con sóng thủy triều, chém không hết, giết không sạch!
Hơn nữa, ngoại trừ những sĩ tốt thông thường kia ra thì còn có một số tướng quân mặc giáp đỏ! Thực lực những ảo ảnh kia càng mạnh mẽ hơn, La Chinh ứng phó cũng khó khăn hơn.
Lúc này, La Chinh cũng bắt đầu rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan!
“Chiêu này của Tư Mã Ngọc Long không thể là vô cùng vô tận được…” Lúc La Chinh chém kiếm ý ra thì trên mặt cũng là vẻ trầm tư.
Nghĩ tới đây, thân hình La Chinh đột nhiên nhoáng lên một cái, bay về phía trên.
Còn luồng ánh kiếm này của Tư Mã Ngọc Long thì theo sát sau lưng La Chinh như đỉa.
Thân hình La Chinh chỉ hơi dừng lại, nó liền bao phủ La Chinh lần nữa, sau đó hắn lại chìm vào cuộc tập kích của ảo ảnh vô tận.
“Tìm được rồi!”
Đường kiếm quang này hút bức tranh giang sơn xã tắc nọ vào, còn giang sơn này, xã tắc này, chính là giang sơn của gã, xã tắc của gã và gã chính là người cầm quyền!
Vừa rồi sau khi La Chinh kéo dài khoảng cách liền phát hiện ở sâu trong đường kiếm quang này có che giấu một vị quân vương khoác hoàng bào.
Binh lính, tướng quân, quân vương này, chắc cũng là một loại thuật quán tưởng.
Chỉ là quán tưởng ở đây sâu sắc, rộng lớn hơn phép quán tưởng của Hạ Giới nhiều…
“Chính là gã!”
Sau khi xác định được mục tiêu của mình, thân hình La Chinh không lui về phía sau một phân nào nữa, mà thần tốc một mạch, chạy thẳng tới phía quân vương kia!
Chỉ cần chém chết gã thì kiếm quang do giang sơn xã tắc ngưng tụ thành cũng sẽ tán loạn!
Nhìn thấy hành động của La Chinh, khóe miệng Tư Mã Ngọc Long hiện lên một ý cười: “Cuối cùng cũng đã phát hiện ra, song ngươi thật sự có thể đánh tan gã sao?”
“Vèo vèo vèo…”
Từng ảo ảnh bị La Chinh chém nát, chỉ trong khoảnh khắc La Chinh đã lướt qua nghìn vạn sĩ tốt để tới trước mặt quân vương.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái [Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Giang-Ho-Nay-Vi-Ta-Ma-Tro-Nen-Ky-Quai-Audio-Truyen.jpg)



