[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 186 : Tiện nhân (c926-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 926: Tiện nhân
Trên đường đi thẳng tới đây, Liễu Lam vẫn luôn cúi đầuSau khi nghe thấy Lưu Vũ hỏi, nàng ta đột nhiên ngẩng đầu lên, trong hai mắt tỏa ra ánh sáng màu lam, giống như hai con đom đóm trong bóng đêm.
Trong nháy mắt ngẩng đầu, nàng ta đột nhiên xông về phía La Chinh, hai tay cướp lấy Dưỡng Hồn Mộc trong tay hắn!
La Chinh hoàn toàn không ngờ được người của Yêu Dạ tộc lại có thể ra tay với Huân!
Linh hồn Huân đã vô cùng suy yếu, không thể chịu được thêm giày vò gì nữa.
Huống chi Dưỡng Hồn Mộc chỉ có một đoạn, nếu bị kẻ này cướp đi rồi bẻ gãy thì e là linh hồn của Huân không thể cứu được nữa!
La Chinh cũng phản ứng cực nhanh, hắn lật tay một cái, Dưỡng Hồn Mộc bị hắn ném lên không trung.
Thân hình Liễu Lam chợt lóe, nàng ta lập tức nhảy lên, chỉ thiếu chút nữa là đã nắm được Dưỡng Hồn Mộc trong tay.
La Chinh hừ lạnh một tiếng, nắm lấy chân Liễu Lam, kéo mạnh xuống dưới.
“Đi xuống!”
“Huỵch!” một tiếng, Liễu Lam trực tiếp bị kéo xuống dưới, sau đó Dưỡng Hồn Mộc lắc lư rơi xuống, rơi trở lại vào trong tay La Chinh.
Mà hai thị vệ bên cạnh Lưu Vũ cũng đã đè Liễu Lam xuống đất.
Ánh mắt Lưu Vũ như có điện, nhìn chằm chằm vào Liễu Lam rồi trầm giọng hỏi: “Liễu Lam, ngươi làm gì vậy hả!”
Liễu Lam lại không thèm quan tâm tới lời nói của Lưu Vũ, nàng ta cười lạnh: “Ngươi tên là La Chinh, đúng không?”
“Giọng nói này…” La Chinh nhướng mày, hắn đã từng nghe thấy giọng nói này.
Nó chính là của người đã từng bị La Chinh đánh nát pho tượng vương giả lúc ở trong đại sảnh cây thánh!
“Ngô Vương!”
Nghe được giọng nói này, tất cả mọi người trong Yêu Dạ tộc đều rối rít quỳ một chân xuống đất.
Yêu Dạ tộc có tổng cộng ba pho tượng vương giả, Huân chính người là giữ chức Sát Lục Vương, mà xem ra người giữ chức Hình Phạt Vương này đã thông qua bí pháp, chiếm cứ thân thể của Liễu Lam, muốn dồn Huân vào chỗ chết.
Có lẽ Lưu Vũ cũng có thể suy đoán được tranh chấp giữa hai vị vương rồi.
Nhưng những chuyện tranh chấp này hoàn toàn không phải chuyện mà nàng có thể tham dự, cho nên Lưu Vũ cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể duy trì thái độ trung lập xem chuyện này phát triển như thế nào.
Bởi vì nhóm Lưu Vũ là người của Yêu Dạ tộc, nhưng La Chinh lại không phải, vừa nghĩ đến chuyện vừa rồi nếu mình phản ứng chậm một bước thôi thì linh hồn của Huân cũng đã tan thành mây khói, vẻ mặt hắn liền trở nên hung ác.
“Đúng, ta chính là La Chinh” Quá tức giận nên La Chinh ngược lại còn bật cười: “Không biết ngươi tên là gì? Vương cai quản Hình Phạt của Yêu Dạ tộc!”
Liễu Lam thản nhiên nói: “Ngươi không có tư cách biết tên ta, nhưng ta tốt bụng khuyên ngươi một câu, giao Dưỡng Hồn Mộc ra, để linh hồn Huân tiêu tan giữa trời đất này thì ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một cái mạng”
Nghe nàng ta nói như vậy, La Chinh đứng tại chỗ, yên lặng một lúc rồi bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười như điên: “Ha ha ha ha!”
“Ngươi cười cái gì?” Liễu Lam hỏi.
La Chinh cười lạnh đi về phía Liễu Lam, nhìn hai luồng sáng màu xanh thẳm trong mắt Liễu Lam rồi nói: “Khó trách, khó trách!”
“Khó trách cái gì?” Liễu Lam lại hỏi.
“Khó trách Huân nói ngươi là một ả tiện nhân, bây giờ linh hồn nàng ấy ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ngươi lại một lòng muốn đẩy nàng ấy vào chỗ chết.
Ngươi, quả thực là rất ti tiện!” La Chinh mắng một cách trắng trợn.
Theo lý mà nói, bây giờ đang ở trong thánh địa của Yêu Dạ tộc, nhục mạ Vương của Yêu Dạ tộc như thế là rất bất kính.
Nếu đổi thành bất cứ ai khác, Lưu Vũ ắt sẽ ra tay tiêu diệt.
Thế nhưng chuyện này lại liên quan đến tranh chấp giữa hai vị vương, nên Lưu Vũ chỉ quỳ một chân trên đất, không hề đứng dậy, không giúp bên nào.
Bị La Chinh nhục mạ như thế, nhưng Liễu Lam chỉ cười khẩy: “Lá gan của ngươi không nhỏ, mạng cũng thật dai.
Cho dù ngươi nắm giữ mệnh Đại Thế Chi Tranh thì đã sao? Đại thế mở ra cũng không phải thiết lập cho một mình ngươi.
Mỗi khi đại thế mở ra đều có không ít người có mệnh Đại Thế Chi Tranh.
Tin ta đi, ngươi nhất định sẽ là một trong những kẻ mất mạng…”
Ánh mắt La Chinh trầm tĩnh, lạnh nhạt nhìn Liễu Lam.
Lúc này hắn mới lạnh lùng nói: “Ta có phải một trong số đó hay không, chuyện này không quan trọng.
Quan trọng là, ngươi là một ả tiện nhân”
“Nếu ngươi chịu giao Dưỡng Hồn Mộc ra, ta có thể sử dụng sức mạnh của Yêu Dạ tộc, cho ngươi…” Liễu Lam cau mày một cái tiếp tục dụ dỗ La Chinh.
“Ngươi là một ả tiện nhân!”
“Địa vị của ta cao hơn Huân, năng lực cũng vượt xa tưởng tượng của ngươi”
“Ngươi là một ả tiện nhân!”
“Ta…”
“Ngươi là một ả tiện nhân!”
Cho dù Hình Phạt Vương kia nói cái gì, La Chinh cũng chỉ đáp trả lại bằng một câu này.
Sau khi nói bảy tám câu liên tiếp, rốt cuộc Hình Phạt Vương cũng bùng nổ.
Nàng ta điều khiển thân thể của Liễu Lam gào thét lên: “Lưu Vũ, giết hắn cho ta!”
Lưu Vũ không ra tay, nàng vẫn cung kính quỳ dưới đất như trước.
Những người khác trong Yêu Dạ tộc cũng quỳ một chân trên đất, không hề nhúc nhích.
Không trông cậy được vào những người khác, Hình Phạt Vương chỉ có thể tự mình ra tay.
Nhưng tu vi của Liễu Lam chỉ là Chiến Thánh cấp ba, không thể nào làm gì được La Chinh.
Huống chi vì nàng ta thao túng cơ thể của Liễu Lam, nên thực lực vốn đã giảm đi nhiều.
Giống như La Chinh dựa vào Hồn Hạch để thao túng cơ thể Phong Niệm Vân vậy, hắn không thể nào phát huy được hết thực lực của Phong Niệm Vân.
“Ầm ầm!”
Sau mấy chiêu, Liễu Lam liền bị La Chinh thu phục.
Nhưng vẫn chưa xong, thân hình La Chinh thoắt một cái đã bay về hướng đại sảnh cây thánh.
Thấy La Chinh một mình tiến vào đại sảnh cây thánh, một người trong Yêu Dạ tộc hạ giọng hỏi Lưu Vũ: “Lưu Vũ đại nhân, La Chinh vào đại sảnh…”
Lưu Vũ nhún vai một cái, chỉ có thể nói: “Làm như không nhìn thấy là được”
La Chinh tiến vào đại sảnh cây thánh, đi thẳng về phía pho tượng vương giả màu xanh thẳm kia, tùy tiện vỗ hai cái lên trên, cười hỏi: “Còn muốn nói điều gì không?”
Pho tượng Hình Phạt Vương chợt run lên, hai mắt lại lần nữa mở ra. Ả đang chuẩn bị mở miệng thì La Chinh lại cướp lời, nói: “Ngươi là một ả tiện nhân!”
Bởi vì tức giận nên gương mặt của pho tượng tinh xảo kia giờ phút này cũng bắt đầu vặn vẹo: “La Chinh, ngươi dám nhục mạ ta như vậy.
Nếu có một ngày ngươi phi thăng lên Thượng Giới, ta…”
“Loảng xoảng!”
Không đợi pho tượng kia nói xong, La Chinh lại đánh ra một quyền, lập tức đập nát pho tượng kia.
Ngay sau đó, hắn lắc lắc quả đấm trong tay, mỉm cười nói: “Tiện nhân già mồm!”
Sau khi đập nát pho tượng của nữ nhân này, La Chinh thong dong trở lại bên cạnh Lưu Vũ.
Mọi người trong Yêu Dạ tộc cũng không nói gì, chỉ coi cảnh tượng vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nhưng chuyện này lại khiến đám người Tư Đồ Hạo Thiên bên cạnh trợn mắt há mồm.
Bọn họ quả thực không ngờ ở Yêu Dạ tộc lại diễn ra vở tuồng này.
Mặc dù vẻ mặt La Chinh rất thoải mái nhẹ nhàng, nhưng trong lòng hắn cũng thầm nghĩ, chờ sau khi hắn chữa trị xong linh hồn cho Huân, tìm được một cơ thể khác, tất nhiên hắn sẽ giúp nàng khôi phục địa vị của mình, giúp nàng ấy đoạt lại tất cả những thứ thuộc về nàng.
Về phần tiện nhân kia, hắn cũng sẽ phải cho nàng ta thưởng thức mùi vị của việc bị coi thường!
Năng lực khôi phục của thánh địa Thiên Vũ thật đáng kinh ngạc.
Dù sao thì toàn bộ thánh địa đều xây dựng quanh cây thánh.
Tuy nhìn vết thương của cây thánh cũng tương đối nặng, đến cả thân chính cũng bị thiêu đốt không ít, nhưng rễ của nó lại không hề bị tổn thương.
Rễ cây thánh này đâm sâu xuống lòng đất đến mấy trăm trượng, có vài cái rễ còn vươn ra hàng trăm dặm, không ngừng hấp thu chất dinh dưỡng trong đất.
Mới qua một ngày, vết thương bên ngoài cây thánh cũng đã lành lại kha khá.
Không chỉ như thế, trong lúc cây thánh tự chữa lành, nó vẫn đồng thời nuôi dưỡng toàn bộ thánh địa Thiên Vũ.
Cho nên trong thánh địa Thiên Vũ cũng đã xuất hiện không ít mầm non màu xanh.
Xem ra, thánh địa sẽ sớm khôi phục hoàn toàn lại như bình thường thôi.
Về phần đám người Tư Đồ Hạo Thiên của thánh địa Tử Tâm, bọn họ đã liên kết với các đại năng Thần Hải Cảnh như Lam Băng để tiêu diệt Song Ma thánh địa.
Những chủng tộc khác trong đại lục Hải Thần cũng bị chấn động.
Trước đây, khi Ma tộc bị đuổi ra khỏi tháp Tội Ác, những chủng tộc khác đều biết rõ Ma tộc nhất định sẽ sụp đổ.
Nhưng bọn họ không ngờ lại sụp đổ nhanh như vậy.
Thời gian còn chưa đến một năm, Song Ma thánh địa hùng mạnh một thời đã bị tiêu diệt!
Nhưng đối với những chủng tộc khác mà nói, chuyện Ma tộc bị diệt tộc cũng không phải là một chuyện xấu.
Chủng tộc này vừa ngang ngược lại vừa vô cùng độc ác, trong khi đó Nhân tộc và Yêu Dạ tộc thì lại ôn hòa hơn không ít.
Điển hình là Nhân tộc đã hoàn toàn khống chế tháp Tội Ác, nhưng lại không tùy tiện phá hỏng quy tắc, tiêu diệt những chủng tộc khác giống như Ma tộc trước đây.
Hai ngày sau…
Yêu Dạ tộc đã gom đủ vật liệu mà Cáp Bằng yêu cầu.
Đối với Cáp Bằng mà nói, việc chế tạo loại con rối cấp bậc này hoàn toàn là một chuyện cỏn con.
Cho nên ngay sau khi nhận được vật liệu, Cáp Bằng chỉ cần nửa ngày đã tạo được tám con rối.
Chương 927: Xác nhận
Điều khiến mọi người đều thấy kỳ lạ là tám con rối này được chế tạo giống y như thật, dáng vẻ của nó không khác đám người Mạc lão đại bao nhiêuLa Chinh quan sát những con rối này, cuối cùng nhìn vào con rối của chính mình, nhất thời không biết nói gì: “Vì sao thực lực con rối của ta lại kém các ngươi nhiều như vậy?”
Những con rối này được chế tạo hết sức phức tạp, con rối của bảy người Thiên Vị tộc thì dường như tương đương với tu vi Sinh Tử Cảnh, còn con rối của La Chinh lại chỉ tương đương với Hư Kiếp Cảnh.
Vũ Trạch lạnh lùng nói: “Chuyện này không phải rất bình thường sao? Thực lực của ngươi kém xa chúng ta”
La Chinh trợn mắt một cái, lười phản bác lại người này.
Mạc lão đại lại thản nhiên nói: “Đã như vậy, chúng ta có thể điều khiển những con rối này vào trong nơi nguyền rủa kia”
Mọi người liên tục gật đầu.
Chờ ở đây mấy ngày, bọn họ cũng nóng lòng muốn tiến vào tháp Linh Lung rồi.
Vì vậy, mọi người vội vàng rót một luồng phân hồn vào trong đó, từng con rối liền bắt đầu mở mắt, tự do hành động.
Nhưng lúc này, La Chinh lại hơi luống cuống, hắn không biết “phân hồn”.
Mặc dù linh hồn La Chinh đã có thể so với Bích Hồn Cảnh, nhưng rốt cuộc vẫn là chưa bước vào Bích Hồn Cảnh.
Mấu chốt là, hắn có thể khống chế hình dáng linh hồn của mình, nhưng lại chưa từng tu thuật phân hồn.
Cái gọi là phân hồn chính là tách một phần của linh hồn mình, tạo thành một linh hồn có nhân cách thống nhất, nhưng lại hoàn toàn độc lập.
Thực ra linh hồn của Huân chính là một mảnh phân hồn, chẳng qua cả cơ thể và linh hồn chính của nàng ấy đã mất, nên mảnh phân hồn kia cũng trở thành linh hồn duy nhất.
Thấy dáng vẻ không biết phải làm thế nào của La Chinh, Vũ Trạch liền cười châm biếm, còn Cổ Bội Nhi lại khẽ mỉm cười, sau đó lên tiếng: “La Chinh, để ta giúp ngươi.
Đầu tiên linh hồn ngươi phải rời khỏi thân xác một chút”
Nghe thấy Cổ Bội Nhi nói, La Chinh mới đưa một phần hồn từ giữa chân mày ra ngoài.
Sau đó đóa hoa trên mắt phải của Cổ Bội Nhi nhẹ nhàng chuyển động, tiếp đó có một sức mạnh vô hình mà êm dịu lặng lẽ bay đến, La Chinh cũng nhanh chóng cảm nhận được linh hồn của chính mình bị một sức mạnh nhẹ nhàng tác động, sau đó đương nhiên linh hồn hắn được phân ra một mảnh.
Sau đó La Chinh mới điều khiển mảnh hồn kia chui vào trong con rối của chính mình.
Tám người đều ngồi yên tại chỗ, mà tám con rối kia thì trực tiếp nhảy lên trên vòng quay bát quái, không tiếp tục trì hoãn thêm mà chạy thẳng đến nơi nguyền rủa kia.
Cơ thể con rối sẽ không bị nơi nguyền rủa kia bài trừ, thế nên vòng quay bát quái gần như không hề dừng lại, trực tiếp xông vào trong đó.
Chỉ chốc lát sau, trước mắt mọi người liền hiện ra một tòa tháp khổng lồ, tháp Tội Ác, cũng chính là tháp Linh Lung của Thiên Vị tộc.
“Quả nhiên…” Mạc lão mỉm cười, sau đó nói: “Quả nhiên là tháp Linh Lung!”
Thanh Phong lạnh nhạt nói: “Hình như tháp Linh Lung còn chưa được triển khai hoàn toàn?”
Mạc lão đại gật đầu một cái rồi nói: “Đúng vậy, thực sự chưa triển khai hết!”
La Chinh tò mò hỏi: “Triển khai? Cái gì gọi là triển khai?”
Mạc lão đại khẽ mỉm cười: “Một lát nữa ngươi sẽ rõ”
“Vèo!”
Con rối Cáp Bằng điều khiển vòng quay bát quái nhanh chóng đáp xuống cửa lớn ở tầng thứ nhất của tháp Linh Lung.
Khi nhìn thấy vòng quay bát quái này và cả những con rối trên đó, trên mặt tất cả các chủng tộc trên đại lục Hải Thần này đều lộ ra vẻ tò mò.
Trên đại lục Hải Thần không có ai có kỹ thuật chế tạo con rối, bọn họ không cảm nhận được dấu hiệu của sự sống trên người những con rối này, nên lập tức bàn tán xôn xao.
“Những thứ này là cái gì? Cũng không giống như là người!”
“La Chinh! Một người trong số đó có dáng vẻ thật giống La Chinh!”
“Hắn trở lại đại lục Hải Thần rồi sao? Nhưng nhìn kỹ lại thì hình như người này được chế tạo từ đá vân mẫu.
Đây rốt cuộc là thứ gì?”
Mạc lão đại căn bản không để ý tới những sinh linh đang vây xem này, hắn đi thẳng về phía tháp Linh Lung.
Hai người khổng lồ ở cửa tháp Linh Lung thấy mấy người của Thiên Vị tộc đến liền vội vàng kéo cửa lớn ra.
Mặc dù là con rối, nhưng rốt cuộc vẫn là con rối có thể sánh ngang Sinh Tử Cảnh, huống chi còn do mấy vị đại năng Thần Cực Cảnh thao túng, bên trong tháp Tội Ác có ai là đối thủ của bọn họ?
Trên đường đi, tất nhiên cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Tầng một, tầng hai, tầng ba, tầng bốn…
Đi lên từng tầng, thấy những thế giới quen thuộc trong tháp này, La Chinh cũng có chút cảm thán.
Chính hắn cũng không ngờ được rằng mình sẽ trở lại tháp Tội Ác, hơn nữa còn bằng hình thức này.
Trong lòng không khỏi sinh ra chút xúc động.
Vũ Trạch nhìn vẻ mặt của La Chinh, cười lạnh nói: “Sắp vạch trần được lời nói dối của ngươi rồi, sao ta lại cảm thấy có chút bi thương nhỉ?”
La Chinh cười khẩy, phản kích lại: “Sắp có người phải nuốt vũ khí của mình rồi, ta cũng cảm thấy thật bi thương”
Thấy La Chinh tự tin như thế, Vũ Trạch ngược lại còn ngẩn ra một chút.
Chẳng lẽ hắn thật sự đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng trên bia thiên phú sao? Không thể nào, Vũ Trạch lắc đầu một cái, vẫn nhất quyết không tin.
Những người khác cũng chẳng còn hơi đâu mà để ý đến vấn đề này, sự thật là gì thì xem là biết thôi, sau khi tiến vào tầng thứ mười, tất cả đều sẽ rõ ràng.
Trong tầng thứ mười của tháp Tội Ác, cuộc chiến đấu vẫn diễn ra quyết liệt!
Mọi người vừa mới bước vào tầng thứ mười liền nhìn thấy một đám người đang vây quanh bia thiên phú.
Xem ra là lại có người tiến vào tiếp nhận kiểm tra thiên phú rồi.
Mà sau khi Mạc lão đại đi mấy bước trong tầng thứ mười, hắn bỗng nhiên dừng lại, hai mắt lướt qua đỉnh đầu những người khác, nhìn chằm chằm vào một bức tường.
Tên của La Chinh vốn được khắc ngay phía trên hàng thứ nhất, không cần chen vào đám người vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Sau khi Mạc lão đại nhìn thấy tên La Chinh thì bỗng nhiên dừng bước.
Không chỉ Mạc lão đại, Thanh Phong cũng dừng bước, con rối do Cáp Bằng chế tạo vô cùng khéo léo, cho dù là vẻ mặt hay ánh mắt cũng có thể giống như đúc.
Giờ khắc này, ánh mắt Thanh Phong cũng vô cùng phức tạp, dường như còn rơi vào suy tư!
Còn Cổ Bội Nhi, mắt nàng tỏa sáng, nhẹ giọng cười nói: “Xem ra dự cảm của ta vẫn đủ chính xác!”
Những người khác đều yên lặng không nói gì, chỉ có dáng vẻ của Vũ Trạch là khoa trương nhất, miệng há to, thậm chí trông vẻ mặt còn đờ đẫn.
Lúc trước, khi La Chinh đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng trên bia thiên phú vốn đã là chấn động không gì sánh nổi đối với mọi người trên đại lục Hải Thần, nhưng bọn họ cũng không biết ý nghĩa của danh hiệu Thiên Vị màu vàng là như thế nào.
Trong mắt của những người ở đại lục Hải Thần, Lưu Vũ là nhân vật mạnh mẽ nhất từ trước tới nay.
Ngay cả Lưu Vũ cũng chỉ có thể xếp ở hàng thứ hai, tạm coi là cấp hai, vậy mà La Chinh lại trực tiếp vượt qua cấp một, đứng một mình trên bia thiên phú.
Như vậy chính là vượt qua cả cấp một, điều này nói rõ thiên phú của La Chinh còn cao hơn Lưu Vũ khoảng hai bậc!
Nhưng đối với người Thiên Vị tộc mà nói, bọn họ lại càng rõ ràng thứ tự sắp xếp trên bia thiên phú hơn.
Màu vàng, màu bạc, màu đồng đen chính là ba cấp lớn! Mà trong mỗi loại màu sắc còn có đủ loại danh hiệu.
Mặc dù không kém nhau nhiều, nhưng vẫn sẽ có chênh lệch rất lớn.
Thiên Vị, chính là danh hiệu cao cấp nhất!
“Thiên Vị màu vàng, thật sự là Thiên Vị màu vàng.
Từ bốn mươi vạn năm trước, sau khi Tà Nguyệt trở thành Thiên Tôn, trong Thiên Vị tộc không còn xuất hiện đầy đủ các loại danh hiệu nữa!” Mạc lão đại thì thào.
Bốn mươi vạn năm nói ra thì rất dài, nhưng đối với người đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng thì lại vô cùng ngắn.
Từ góc độ thời gian mà suy xét, một diễn kỷ là ba tỷ sáu trăm triệu năm, mà trong khoảng thời gian này, tổng cộng cũng chỉ có sáu người đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng.
Nếu như tính từ Tà Nguyệt Thiên Tôn trở về trước thì người đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng sớm nhất, e là từ mấy chục triệu năm trước, thậm chí là hơn trăm triệu năm trước.
Khoảng cách thời gian này gần như là không thể nào tưởng tượng ra được.
Trên mặt Cổ Bội Nhi có một chút đắc ý.
Trước đây nàng không ra tay với La Chinh, đúng là dự cảm vô cùng chính xác.
Nàng cười khúc khích, nói với Vũ Trạch: “Có phải có người đã đánh cuộc với ta không nhỉ?”
Sắc mặt Vũ Trạch trở nên rất không tự nhiên, nhưng tính hắn lại cực kỳ nghiêm túc, trên mặt con rối này không có mạch máu, cho nên sẽ không đỏ mặt, nhưng chủ nhân con rối bên trong thánh địa Thiên Vũ nháy mắt đã đỏ mặt phừng phừng.
Bảo hắn nuốt đao Hắc Minh, rõ ràng là chuyện không có khả năng.
Chẳng qua trong lúc nhất thời, hắn chưa tìm được đường lui cho mình mà thôi.
Mạc lão đại đương nhiên sẽ không để ý tới vụ cá cược giữa Vũ Trạch và Cổ Bội Nhi, hắn chợt nhớ tới một chuyện rất quan trọng.
Chương 928: Danh hiệu Tu La
Cường giả Sinh Tử Cảnh tất nhiên phải vượt qua được qua tiểu Thiên Kiếp thứ nhấtHễ là võ giả có thể đạt được danh hiệu trên bia thiên phú thì cơ bản đều sẽ mở ra hoa sen trong Thiên Kiếp!
Khi La Chinh độ tiểu Thiên Kiếp ở trên đảo Vũ Hoàng, các cường giả Thần Cực Cảnh này còn đang ở trong thánh địa Thiên Thần để nghĩ cách xem làm thế nào có thể dẫn tà long ra ngoài, nên tất nhiên không rõ tình huống lúc đó.
Hiện tại Mạc lão đại liền nhớ tới vấn đề mấu chốt này.
Tuyệt đại đa số võ giả nhận được danh hiệu đều có thể xuất hiện hoa sen.
Đã như vậy thì thời gian La Chinh độ tiểu Thiên Kiếp lần đầu tiên xuất hiện loại hoa sen gì?
Ba cánh? Năm cánh? Hay là bảy cánh? Chín cánh?
Danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim không phải chuyện đùa.
Mặc dù là lần đầu tiên độ Thiên Kiếp thì cũng rất có khả năng mở được bảy cánh hoa, thậm chí chín cánh, hoặc có thể là hoa sen đại thừa.
“La Chinh, trước đây, khi ngươi độ tiểu Thiên Kiếp có xuất hiện hoa sen hay không?” Mạc lão đại nhỏ giọng hỏi.
Trong giọng nói của Mạc lão đại có một chút cung kính đối với La Chinh.
Có thể nói là cách biệt một trời một vực so với thái độ trước đây.
Một vị võ giả đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim xuất hiện có ý nghĩa như thế nào đối với Thiên Vị tộc, Mạc lão đại hắn đương nhiên rõ ràng.
Hắn là cường giả Thần Cực Cảnh, tất nhiên mạnh hơn La Chinh rất nhiều.
Nhưng La Chinh của hiện tại chính là một hạt giống có tiềm lực vô hạn, không gian trưởng thành trong tương lai đủ để cho hắn phải ngước lên mà nhìn.
Mặc dù là Thanh Phong vô cùng kiêu ngạo, nhưng lúc này thái độ kiêu ngạo cũng bị quét sạch trơn.
Sự thật dù đánh chết hắn cũng không tin đã được chứng minh.
Trước mặt La Chinh, hắn quả thực không có tư cách để kiêu ngạo.
Ánh mắt của nhóm người Thiên Vị tộc đều tập trung trên mặt La Chinh, chờ La Chinh trả lời câu hỏi của Mạc lão đại.
Đối diện với câu hỏi này của Mạc lão đại, La Chinh thoáng chần chừ một chút rồi ngay sau đó liền trả lời: “Có”
“Bao nhiêu cánh? Hoa sen kia mở bao nhiêu cánh?” Thanh Phong có vẻ còn sốt ruột hơn cả Mạc lão đại.
Biểu tượng hoa sen có chỗ khác với thiên phú.
Hoa sen mở ra càng nhiều cánh thì khả năng vượt qua Thiên Đạo càng lớn.
Còn thiên phú càng cao thì tốc độ trưởng thành càng nhanh.
Song, xét trên tổng thể thì hoa sen và và thiên phú vẫn có một mối liên hệ ở một mức độ nhất định.
Người có thiên phú thấp sẽ không thể khiến hoa sen nở rộ.
Người có thiên phú càng cao thì số cánh hoa sen nở rộ nhất định sẽ không ít.
La Chinh mỉm cười, liền hỏi: “Mạc lão đại mở ra bao nhiêu cánh sen?”
“Ngươi hỏi ta?” La Chinh không trả lời vấn đề của mình, còn hỏi ngược lại mình.
Mạc lão đại cười nhạt một cái: “Sau khi bước vào Thần Cực Cảnh, hoa sen mới mở ra bảy cánh”
Hoa sen mở ra bảy cánh đã là một sự tồn tại vô cùng tài ba.
Mặc dù trong Thiên Vị tộc thiên tài nhiều như mây thì số lượng võ giả có thể mở được bảy cánh hoa cũng không nhiều.
Thanh Phong thản nhiên nói: “Trong một vòng Thiên Kiếp, ta mở được năm cánh”
Cổ Bội Nhi lại cười ngọt ngào: “Ta cũng mở ra năm cánh…”
Cổ Bội Nhi cô vẫn chưa nhận được danh hiệu trên bia thiên phú, so với Mạc lão đại và Thanh Phong thì thiên phú vẫn còn thua xa, nhưng cũng mở được hoa sen năm cánh.
“Ừ” La Chinh gật đầu, sau đó mới lên tiếng: “Thiên Kiếp lần trước, ta mở ra tổng cộng ba mươi lăm cánh hoa sen”
“Ba mươi lăm…” Giọng điệu của Vũ Trạch suýt chút nữa như bị sặc ở trong ngực.
Con ngươi của Thanh Phong và Cổ Bội Nhi mở to.
Hoa sen ba mươi lăm cánh, bọn họ thực sự khó mà tưởng tượng ra con số này.
Nhưng Mạc lão đại lại tỏ ra hơi bình tĩnh.
Danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim ra đời có nghĩa là tương lai của La Chinh đã vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.
Hắn liền thản nhiên nói: “Hoa sen đại thừa, chỉ còn một cánh thôi là có thể đạt đến hoàn mỹ, khà khà…”
“Nếu như hoàn mỹ thì làm sao?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.
Mạc lão đại liền cười nói: “Chờ đến khi ngươi mở ra cánh hoa sen cuối cùng ắt sẽ tự biết”
Trong lúc mọi người ở đây đang thảo luận thì bia thiên phú bên kia đột nhiên truyền đến một tràng âm thanh ầm ĩ.
Đám La Chinh điều khiển tám con rối đứng ở trong tầng thứ mười dĩ nhiên thu hút sự chú ý của mọi người.
Nhưng các sinh linh trong tầng mười bây giờ dường như tò mò với vị võ giả nào đó đang tiếp nhận khảo nghiệm trong bia thiên phú hơn!
Lướt qua tầm mắt mọi người mà nhìn sang, cánh cửa của bia thiên phú kia nặng nề mở ra, một vị thiếu niên Nhân tộc đi ra từ giữa cánh cửa kia.
Dung mạo của thiếu niên Nhân tộc kia cũng bình thường, chỉ sở hữu tu vi Chiến Tướng cấp mười, song thần sắc lại ngập tràn tự tin!
Ngay sau đó trên bia thiên phú bắt đầu phát sinh biến đổi.
Một tầng màu bạc rực rỡ bao phủ lên trên vách đá.
Cuối cùng màu bạc rực rỡ kia lại tạo thành hai chữ “Tu La”.
“Tu La: Triệu Lập”
Mấy chữ cực lớn viết ở phía dưới tên La Chinh!
“A! Thằng nhãi Triệu Lập này! Không ngờ hắn cũng vượt qua hàng thứ nhất mà xếp phía sau La Chinh!
“Chẳng phải đã nói thiên phú của Triệu Lập chỉ xếp sau La Chinh sao? Trời ạ, rốt cuộc Nhân tộc này là thế nào vậy? Chưa tới một năm mà yêu nghiệt cứ liên tiếp vọt ra hai ba lần!”
“Sự vùng lên của Nhân tộc vốn dĩ là cái thế không thể ngăn được.
Tư Đồ Hạo Thiên đã dẫn người tấn công Song Ma thánh địa, sợ rằng bây giờ hai thánh địa lớn của Ma tộc cũng đã bị hủy rồi…”
Đám người Thanh Phong, Mạc lão đại và Vũ Trạch đều ngẩn ngơ nhìn cái tên trên bia thiên phú, vẻ mặt như gặp phải ma…
Một lúc lâu sau, Thanh Phong mới lên tiếng: “Thật là kỳ quái, cái Đại Thế Giới này quá kỳ lạ!”
Danh hiệu Tu La màu bạc…
Kết quả kiểm tra trên bia thiên phú của tên nhóc tên là Triệu Lập này đã vượt qua cả bảy người của Thiên Vị tộc đang ở đây!
Cho dù là Mạc lão đại thì cũng chỉ đạt được danh hiệu màu bạc, hơn nữa cũng không phải là danh hiệu đặc biệt được xếp đằng trước…
Người có thể nhận được danh hiệu màu vàng kim trong Thiên Vị tộc đã hiếm hoi.
Số lượng người giành được danh hiệu màu bạc cũng không nhiều.
Chỉ dựa vào thiên phú này thôi đã đủ để trở thành sự tồn tại quan trọng trong Thiên Vị tộc, giống như Mạc lão đại được Thiên Vị tộc trọng dụng cho nên sáu người khác phải lấy Mạc lão đại làm trụ cột trong lúc thi hành nhiệm vụ.
Một Hạ Giới nhỏ bé, xuất hiện một La Chinh cũng đã đủ dọa người rồi.
Vậy mà ngay trước mắt lại xuất hiện thêm một thiếu niên loài người đạt được danh hiệu Tu La màu bạc nữa.
Bảy người Thiên Vị tộc này chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ và khiếp sợ!
Sau khi chàng thiếu niên tên là Triệu Lập này đi ra thì mấy vị Chiến Tôn cấp cao ở tầng trên của Nhân tộc liền xuất hiện.
Hiện nay, địa vị của Nhân tộc ở trong tháp Tội Ác đã hoàn toàn khác xưa.
Nhân tộc và Yêu Dạ tộc đã trở thành người cầm quyền thực tế của tháp Tội Ác, những chủng tộc khác căn bản không có năng lực chống lại.
Giữa sự vây quanh ủng hộ của mọi người, tên nhóc Triệu Lập kia hình như cũng vô cùng vui vẻ.
Dĩ nhiên hắn hết sức tự tin với thiên phú của mình.
Nhưng có thể nhận được một danh hiệu vượt qua hàng thứ nhất, xếp ở dưới La Chinh đã khiến cho hắn vô cùng thỏa mãn! Đối với Triệu Lập, vượt qua La Chinh là chuyện căn bản không có hy vọng.
Tuy La Chinh đã rời khỏi đại lục Hải Thần, nhưng sự tồn tại của hắn đã nghiễm nhiên giống như thần thoại trong thánh địa Tử Tâm.
Mà ai lại có thể vượt qua được nhân vật trong thần thoại?
Đúng lúc này, Mạc lão đại điều khiển con rối của mình đi thẳng về phía thiếu niên tên là Triệu Lập kia.
Trên mặt Triệu Lập lộ ra vẻ nghi hoặc.
Hắn mới vừa đi từ bia thiên phú ra nên không chú ý tới tám người kỳ quái xuất hiện trong tầng mười này.
Những người này nhìn qua tuy giống như là Nhân tộc, nhưng chỉ có thể cảm nhận được một chút chấn động linh hồn từ trên người bọn họ chứ không có hơi thở của sự sống.
Mấy vị Chiến Tôn cấp cao của Nhân tộc cũng quan sát bọn họ với vẻ đầy cảnh giác.
Mấy người này không rõ lai lịch, đột nhiên xuất hiện ở tháp Tội Ác đã khiến bọn họ vô cùng cảnh giác.
Chẳng qua, trước mắt mọi người đều bị hấp dẫn bởi thành tích của Triệu Lập nên tạm thời không có thời gian để ý bên này.
Song vẫn có người tinh mắt, chú ý tới La Chinh cách đó không xa!
“La Chinh! Là La Chinh!”
“La Chinh trở về đại lục Hải Thần?”
“Có gì đó không bình thường.
Tên này tuy rằng giống La Chinh nhưng hình như hắn không phải loài người…”
“Chẳng qua là một món hàng nhái cũng dám giả mạo La Chinh.
Có mưu đồ gì!”
Trên đại lục Hải Thần không có con rối.
Cho dù có cũng vô cùng sơ sài, không thể nào có tay nghề khéo léo đến mức có thể chế tạo ra con rối giống như đúc của Cáp Bằng.
Con rối mà Cáp Bằng chế tạo cho La Chinh hầu như không hề khác so với La Chinh “bản gốc”.
Song, dù sao người thật và con rối cũng khác nhau.
Trong mắt võ giả, chỉ cần dùng cảm nhận nhẹ nhàng lướt qua là đủ để phát hiện ra điểm không bình thường.
Trong lúc mọi người đang nghi hoặc và cảnh giác, một thiếu nữ mặc váy dài chín màu lại chầm chậm đi xuống từ bậc thang bên trên.
Mọi người liền nghe thấy một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến: “Hắn là La Chinh.
Nhưng… hình như tu vi đã đạt đến cảnh giới Chiến Thánh, dường như bản thân không vào được nên mới điều khiển con rối tiến vào vùng đất nguyền rủa.
Thuật điều khiển con rối này hẳn là truyền thừa từ Thiên Vị tộc? Bảy người các ngươi là người của Thiên Vị tộc?”
Chương 929: Người không có số mệnh
Mạc lão đại vốn có chuyện muốn nói với Triệu Lập kiaTheo quy định của Thiên Vị tộc, tất cả các võ giả được bia thiên phú thừa nhận đều sẽ được mời gia nhập Thiên Vị tộc.
Triệu Lập giành được danh hiệu Tu La màu bạc, đương nhiên Mạc lão đại sẽ không bỏ qua.
Thực ra Lưu Vũ cũng phải được xếp vào nhóm được mời, nhưng nàng lại chỉ có thể đứng ở hàng thứ hai trên bia thiên phú.
Thành tích này dĩ nhiên là số một số hai trong đại lục Hải Thần, nhưng lại không được coi là xuất sắc đối với Thiên Vị tộc.
Dù sao thì hàng thứ hai vốn cũng chỉ là giới hạn thấp nhất của Thiên Vị tộc mà thôi.
Song, Mạc lão đại còn chưa kịp mở miệng thì bỗng nhiên lại nghe thấy một cô gái Nhân tộc nói như vậy, thậm chí mới liếc mắt một cái còn có thể nhìn thấu lai lịch những con rối của bọn họ.
Đám người Mạc lão đại và Thanh Phong nhất thời cảnh giác.
Ánh mắt của La Chinh lướt qua, cùng Vân Lạc bốn mắt nhìn nhau, trên mặt lại hiện ra nụ cười nhẹ.
Vân Lạc gật đầu cười với La Chinh, ngay sau đó liền tiếp tục nói: “Triệu Lập xuất thân từ thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc.
Sau khi phi thăng chắc chắn sẽ trở thành nhân vật quan trọng của Nhân tộc.
Thiên Vị tộc các ngươi không nên nhúng tay vào”
Nghe Vân Lạc nói như vậy, chân mày đám người Thanh Phong lập tức nhíu lại.
Hiện tại đã xác định được thiên phú của La Chinh, không ngờ lại phát hiện ra một thiên tài khác, Thiên Vị tộc bọn họ không thể nào để vuột mất.
Thiên Vị tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua La Chinh, mà tên nhóc tên là Triệu Lập kia cũng vậy.
Mạc lão đại lạnh lùng nói: “Ngươi là ai? Xuất thân từ chi nào của Nhân tộc?”
“Cái này không quan trọng” Vân Lạc lắc đầu, “Ta chỉ muốn nói cho các ngươi biết, ta sẽ không để cho các ngươi đưa Triệu Lập đi”
Thanh Phong lại hừ lạnh một tiếng: “Con đường phi thăng của Đại Thế Giới này đã sụp đổ.
Nếu chúng ta không đưa hắn vào Thượng Giới thì cả đời hắn cũng chỉ có thể bị hạn chế ở Đại Thế Giới này mà thôi”
“Chuyện này cũng không phiền các ngươi phải hao tâm tổn trí.
Chẳng qua chỉ là sửa chữa con đường phi thăng mà thôi, cũng không phải là chuyện quá khó khăn” Vân Lạc lắc đầu.
Mạc lão đại chầm chậm bước ra hai bước, quan sát Vân Lạc vài lần, tiếp tục nói: “Cùng lắm ngươi cũng chỉ là một con nhãi Hư Kiếp Cảnh, làm sao có thể ngăn cản được chúng ta?”
Ánh mắt của Vân Lạc vẫn dửng dưng: “Các ngươi chẳng qua là một nhóm Thần Cực Cảnh tép riu mà thôi, sao lại không ngăn cản nổi?”
Vân Lạc vừa thốt ra lời này, sắc mặt của bảy người Thiên Vị tộc đều hơi khó coi.
Không ngờ cô gái Nhân tộc có lai lịch thần bí này chỉ dựa vào một luồng phân hồn lại có thể đoán được tu vi của bọn họ? Rốt cuộc người này là ai?
Thấy sắc mặt của mấy người Thiên Vị tộc kia hết sức khó coi, trên mặt Vân Lạc lại lộ ra một nụ cười hiếm có: “Không cần lo lắng.
Số mệnh của Triệu Lập vốn không nên gia nhập Thiên Vị tộc các ngươi.
Còn số mệnh của La Chinh là do chính hắn nắm giữ.
Nếu như La Chinh tình nguyện gia nhập Thiên Vị tộc các ngươi thì ta sẽ không ngăn cản”
Trước đây, khi La Chinh lấy được mảnh vỡ Thiên Đạo thì Vân Lạc cũng đã từng nói như vậy.
Nàng bảo với La Chinh rằng nàng sẽ không can thiệp vào lựa chọn của hắn.
Tất cả đều do La Chinh tự quyết định.
“Có ý gì…” Nghe thấy lời này, đám người Mạc lão đại cũng dấy lên sự nghi ngờ.
Bọn họ có thể bỏ qua Triệu Lập, bởi dù số lượng võ giả lấy được danh hiệu Tu La màu bạc cực kỳ ít ỏi, nhưng vẫn có chênh lệch tương đối lớn so với danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim.
Nhưng La Chinh cũng là người thuộc Nhân tộc.
Vì sao cô gái thần bí trước mắt lại bằng lòng bỏ lớn giữ nhỏ? Dựa theo quy luật khách quan thì bọn họ thực sự nghĩ không ra.
Thấy vẻ mặt của mấy người Thiên Vị tộc, Vân Lạc liền thản nhiên nói: “Có mấy lời không cần phải nói quá rõ ràng.
Ta chỉ có thể cho các ngươi biết rằng, bề ngoài thì số mệnh của La Chinh có biểu hiện giống như mệnh Đại Thế Chi Tranh, nhưng trên thực tế hắn là một người không có số mệnh”
“Người không có số mệnh?”
Mọi người nghe Vân Lạc nói vậy thì giống như rơi vào sương mù.
Cho dù là đám người Cổ Bội Nhi, Vũ Trạch của Thiên Vị tộc cũng lộ ra vẻ mặt buồn bực.
Chỉ có một mình Thanh Phong dường như nghĩ tới điều gì, trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ: “Người không có số mệnh? Hắn là người không có số mệnh?” Sau khi đột nhiên nói ra lời này thì hắn lại lắc đầu như trống bỏi, tựa như có thể lắc rơi cả đầu.
Vẻ mặt La Chinh cũng trở nên cổ quái.
Đùa gì vậy? Người không có số mệnh? Nói vậy là có ý gì?
Vân Lạc nhẹ nhàng xoay người: “Đứng ở đây không tiện nói chuyện.
Mọi người đi đến khu sinh hoạt đi!”
Mọi người đi cùng Vân Lạc rời khỏi bia thiên phú.
Còn rất nhiều võ giả khác thì lại nhỏ giọng bàn tán.
Vừa rồi Vân Lạc có nói mấy người này chính là Thiên Vị tộc!
Tuy rằng trên đại lục Hải Thần gọi tháp Linh Lung là tháp Tội Ác.
Nhưng thông qua sách Thiên Vị ở tầng trên cùng của tháp Tội Ác, bọn họ cũng biết tòa tháp này hình như là thuộc về Thiên Vị tộc.
Tất cả các Chiến Tôn cấp cao đều có thể đọc quyển sách Thiên Vị kia, cho nên đó cũng không phải là bí mật gì.
“Ý gì vậy? Đám người này là Thần Cực Cảnh? Chẳng lẽ là sự tồn tại mạnh hơn đại năng Thần Hải Cảnh?”
“Thiên Vị tộc, nói như vậy thì bọn họ dường như là chủ nhân ban đầu của tháp Tội Ác này! Bọn họ tới đây là muốn lấy tháp Tội Ác đi?”
Nghe thấy người kia nói ra câu này, rất nhiều sinh linh trong tầng mười lập tức căng thẳng.
Đối với đại lục Hải Thần thì tháp Tội Ác thật sự là quá quan trọng.
Đại lục Hải Thần vẫn luôn nằm trong hỗn loạn.
Nơi này vốn dĩ cũng là một vùng đất hoang.
Nếu không nhờ có tháp Tội Ác thì đừng nói là đại lục thần quốc, cho dù là Trung Vực thì chỉ sợ đại lục Hải Thần này cũng kém xa.
Lúc này mọi người nghe thấy Thiên Vị tộc đến tháp Tội Ác, làm sao không căng thẳng cho được?
“Chẳng lẽ là La Chinh đưa tới?”
“Thật là quá đáng! Trước đây La Chinh cũng nhận được không ít lợi ích từ tháp Tội Ác, mặc dù hắn…”
“Chớ nói lung tung.
La Chinh khác với đám người này, hắn làm thế nào tất nhiên tự có dự định của hắn”
Bên này rất nhiều sinh linh đang tranh luận không ngớt.
Ở khu sinh hoạt bên kia, Vân Lạc đã yên vị ngồi xuống.
Đôi guốc gỗ nho nhỏ treo trên hai chân nhẹ nhàng gõ lên sàn nhà, phát ra tiếng vang trong trẻo.
“Người không có số mệnh, rốt cuộc nghĩa là gì?” Vũ Trạch rốt cuộc không nhịn được liền mở miệng hỏi Thanh Phong.
Thanh Phong nhíu mày suy nghĩ, lúc này mới nói: “Ta từng lật xem một quyển sách tên là ‘Mệnh cách định số’ ở Đại Cảnh Các trong tộc.
Trong đó có ghi lại một đạo lý rất ly kỳ.
Theo như lời trong ‘Mệnh cách định số’ kia thì tất cả mọi thứ trong thiên hạ đều đã được định sẵn số mệnh.
Số phận của chúng ta đã bị cố định vững vàng, không hề có sai lệch dù chỉ một chút”
“Mỗi một nụ cười, mỗi một câu nói, mỗi một bước đi, mỗi một suy tính đều đã được sắp xếp xong xuôi.
Cái còn lại chẳng qua là một cuộc diễn thử không có ý nghĩa mà thôi” Vân Lạc lại nói tiếp lời Thanh Phong.
Cổ Bội Nhi lắc lắc đầu: “Nghe không hiểu!”
“Nghe không hiểu là bình thường” Thanh Phong thản nhiên nói, lập tức đứng dậy liếc mắt một cái.
Thấy trên một cái bàn đá bên cạnh để một cái mâm gỗ, hắn liền cầm mâm gỗ kia trong tay rồi lập tức nói: “Nếu như ta buông tay ra thì sẽ xảy ra chuyện gì?”
“Nói nhảm, mâm gỗ kia nhất định sẽ rơi xuống đất” Cổ Bội Nhi nói với vẻ ngờ vực.
Thanh Phong gật đầu, lập tức thả tay ra.
Mâm gỗ trong tay hắn liền rơi xuống đất, phát ra tiếng vang giòn giã. “Ngươi biết trước mâm gỗ sẽ rơi”
“Phụt…” Trên mặt Cổ Bội Nhi lộ ra vẻ tươi cười: “Thế không phải là ngươi đang nói nhảm sao!”
Thanh Phong tiếp tục nói: “Bởi vì ngươi biết ta sẽ quẳng mâm gỗ xuống.
Độ cao mà ta giơ mâm gỗ lên, tốc độ và địa điểm rơi đều rõ ràng.
Cho nên, ngươi biết trước được toàn bộ nhân quả”
“Ừ hừ” Cổ Bội Nhi gật đầu.
Cô cảm thấy Thanh Phong càng nói càng mơ hồ.
“Nếu có người tận mắt thấy sự ra đời của diễn kỷ, thì hắn có thể dự đoán được tất cả mọi chuyện phát sinh trong một diễn kỷ là ba tỉ sáu trăm triệu năm này không?” Thanh Phong mở miệng hỏi.
“Điều đó không có khả năng!” Vũ Trạch không nhịn được, nhìn chằm chằm Thanh Phong nói: “Ngươi có thể đoán trước được bước tiếp theo ta muốn làm gì sao? Sinh linh trong toàn bộ thiên hạ suốt cả diễn kỷ mấy tỉ năm đâu chỉ là con số hàng tỉ tỉ? Trong tộc chúng ta cũng có đại năng có thể suy diễn tương lai, nhưng chỉ có thể nhìn trộm một chút trong hỗn độn mà thôi.
Thanh Phong ngươi hẳn phải rõ ràng hơn ta”
Thấy dáng vẻ kích động của Vũ Trạch, Vân Lạc chậm rãi đá guốc gỗ rồi lại mở miệng nói: “Nếu như đó không phải là một người mà là Thiên Đạo thì sao?”
Thanh Phong gật đầu: “Thiên Đạo đã suy diễn tất cả.
Mỗi một sinh linh ra đời, mỗi một sinh mạng kết thúc, tất cả đều đã được định rõ số mệnh.
Bao gồm cả ta đang đứng ở chỗ này, nói ra những lời này!”
“Thiên Đạo…” Sắc mặt của Vũ Trạch có phần đờ đẫn.
Lúc này Vân Lạc mới đứng đối diện La Chinh và nói: “Hiện giờ ngươi đã hiểu cái gì gọi là người không có số mệnh chưa?”
Chương 930: Triển khai
Trên lý thuyết, toàn bộ diễn kỷ đều là do Thiên Đạo bắt đầu.
Như vậy cũng đủ để Thiên Đạo tính toán không sót chi tiết nào, hiểu rõ số mạng của mỗi người như lòng bàn tayGiống như là một cái mâm gỗ rơi từ độ cao nào, cuối cùng đáp xuống chỗ nào vậy.
Mỗi cá nhân sẽ sống ra sao, chết thế nào, bao giờ cười, bao giờ khóc, tất cả đều nằm trong sự khống chế của Thiên Đạo.
Nhưng trong thế giới này, cuối cùng cũng có một số điều không lường trước được.
Trong thiên hạ này tồn tại một vài người mà vận mệnh của họ lại không bị Thiên Đạo khống chế.
Nói cách khác, Thiên Đạo không tính ra được những người này ra đời thế nào, cũng không tính ra được tương lai, số phận bọn họ sẽ ra sao…
Sắc mặt La Chinh cũng cực kỳ ngạc nhiên.
Thậm chí Thanh Long ở trong đầu cũng truyền đến một tiếng thở dài: “Haiz! Thật bất ngờ, đến ta còn không có cái nhìn thông suốt như tiểu cô nương Nhân tộc này.
Không ngờ La Chinh ngươi lại là người không có số mệnh…”
Vân Lạc chầm chậm đứng lên, lúc này mới nói: “Cho nên lần đầu tiên La Chinh xuất hiện ở nơi này, đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim, ta cũng không làm gì ảnh hưởng tới cách nghĩ của hắn! Về phần Thiên Vị tộc, nếu các ngươi có thể thuyết phục La Chinh gia nhập với các ngươi thì ta cũng sẽ không can thiệp vào.
Song, các ngươi không thể động đến Triệu Lập vừa mới nhận được danh hiệu Tu La màu bạc kia”
Lúc này, bảy người Thiên Vị tộc đều im lặng.
Ở trong mắt bọn họ, La Chinh giống như trở thành một kẻ ngoại tộc.
Mạc lão đại quay đầu nhìn về phía La Chinh: “Vậy thì La Chinh, ngươi có tình nguyện gia nhập Thiên Vị tộc chúng ta không?” Theo Mạc lão đại, mặc kệ La Chinh có phải là cái gì mà người không có số mệnh hay không, nếu La Chinh sở hữu danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim thì bọn họ không thể bỏ qua.
Nếu như để cho La Chinh chạy mất thì chỉ sợ các nhân vật cấp cao của Thiên Vị tộc biết được rồi sẽ trừng phạt bọn họ thật nặng.
La Chinh trầm ngâm một chút, ánh mắt hơi lóe lên, lập tức cười nói: “Hình như ta không có lựa chọn nào khác”
Vũ Trạch lại lạnh lùng cười: “Coi như ngươi cũng tự biết rõ bản thân”
“Dù sao thì cũng chẳng ai nhìn thấu vận mệnh của ta, gia nhập Thiên Vị tộc nghe ra cũng không phải chuyện gì xấu.
Chẳng qua ta có một yêu cầu” Sắc mặt của La Chinh đột nhiên thay đổi.
“Yêu cầu gì?” Mạc lão đại lại hỏi.
La Chinh liền nói: “Giữ nguyên tháp Linh Lung ở đại lục Hải Thần năm trăm năm”
Thực ra ngay từ đầu La Chinh đã quyết định chuyện này.
Đối với rất nhiều chủng tộc của đại lục Hải Thần, nhất là Nhân tộc và Yêu Dạ tộc thì tháp Tội Ác thật sự quá quan trọng.
Mấu chốt là thánh địa Tử Tâm vẫn chưa hoàn toàn phát triển.
Tuy nói sau này có lẽ sức uy hiếp của Song Ma thánh địa sẽ không còn tồn tại nữa, thế nhưng nếu để Thiên Vị tộc đưa tháp Tội Ác đi ngay lúc này, mặc dù không có ảnh hưởng quá lớn đối với Yêu Dạ tộc, song sợ rằng sẽ là phiền toái lớn đối với thánh địa Tử Tâm.
“Năm trăm năm?” Mạc lão đại do dự một chút.
Cho dù xem xét từ góc độ nào thì cuộc giao dịch này đều rất có lãi.
Ít nhất thì bọn họ có thể thuyết phục La Chinh gia nhập Thiên Vị tộc một cách thuận lợi, không cần phải hao tổn tâm lực gì cho chuyện này.
Nhưng ngay vào lúc này Thanh Phong lại nói: “Ba trăm năm đi! Bây giờ tháp Linh Lung mới chỉ thể hiện được một nửa năng lực mà thôi.
Chúng ta có thể giúp ngươi phát động hoàn toàn tháp Linh Lung! Hiệu quả của ánh sáng tạo hóa sẽ vượt xa hiện tại.
Hơn nữa, số tầng của tháp Linh Lung cũng sẽ đạt tới ba mươi tầng”
“Phát động hoàn toàn?” Ánh mắt của La Chinh đột nhiên sáng lên.
Thanh Phong gật đầu.
Ba tòa tháp thử luyện của Thiên Vị tộc đều có ba mươi tầng.
Song tòa tháp Linh Lung này trước mắt chỉ mới triển khai được mười lăm tầng mà thôi…
Phương án này dĩ nhiên là tốt.
Nhưng La Chinh lại đột nhiên lắc đầu. “Hay là thôi đi.
Ở trong tháp Linh Lung này chỉ có thể tu luyện tới Chiến Tôn cấp cao mà thôi, cho dù có triển khai toàn bộ tháp Linh Lung thì tác dụng cũng không lớn”
Tháp Linh Lung nằm ở trong vùng đất nguyền rủa, cao nhất thì cũng chỉ có thể ở mức Chiến Tôn cấp cao.
Vượt quá giới hạn này thì sẽ bị lực nguyền rủa xâm nhập.
Cho nên triển khai số tầng cao tới đâu thì cũng không có ý nghĩa gì.
“Vấn đề này quá dễ giải quyết.
Khắc truyền tống trận trong tháp Linh Lung là được rồi” Thanh Phong còn nói thêm.
La Chinh vẫn lắc đầu: “Chẳng phải truyền tống trận được khắc trong tháp Linh Lung sẽ bị tòa tháp này ăn sạch sao?”
Thanh Phong cười nhạt một cái: “Truyền tống trận do các ngươi khắc tất nhiên sẽ bị nuốt trọn.
Nhưng cái chúng ta để lại thì không”
Những lời này của hắn lại thuyết phục được La Chinh.
Nếu như bọn họ thật sự có thể lưu lại truyền tống trận trong tháp Linh Lung, thế thì cho dù là Chiến Thánh hay là đại năng Thần Hải Cảnh thì đều có thể tự do ra vào tháp Linh Lung.
Tuy ở trong tháp Linh Lung này vẫn phải chịu ảnh hưởng của lực nguyền rủa, nhưng chỉ cần không vượt quá một tháng là được rồi.
Nghĩ tới đây, La Chinh liền nhìn về phía Vân Lạc mà hỏi: “Phần Cầm huynh và Chử Hạc huynh bây giờ còn đang ở dưới đáy tháp Tội Ác à?”
Vân Lạc gật đầu: “Đúng, sau khi trở thành Chiến Thánh thì bọn họ vẫn luôn tu luyện trong tháp”
“Xem ra bọn họ có thể thấy được ánh mặt trời rồi” La Chinh cười nói: “Trước hết cứ gọi bọn họ lên đây đi…”
Từ đáy tháp có thể tiến vào trong tháp ở khoảng một tháng.
Nếu như lần này xây dựng được truyền tống trận thì bọn họ có thể tự do rời khỏi tháp Linh Lung.
Bên này La Chinh coi như đã đạt được một thỏa thuận đơn giản với Thiên Vị tộc.
Từ nay về sau, Vân Lạc sẽ chuyển lời đến hai người cầm quyền của Nhân tộc và Yêu Dạ tộc, để bọn họ đưa tất cả sinh linh rời khỏi tháp Tội Ác.
“Dọn sạch tháp Tội Ác! Có ý gì?”
“Sẽ không phải là sự thật chứ? Thiên Vị tộc thực sự muốn đem tháp Tội Ác đi…”
“Ài, đáng thương làm sao, ta mới tu luyện đến Chiến Tướng cấp tám.
Không ngờ tháp Tội Ác lại bị lấy đi vào đúng lúc này, đúng là xui xẻo!”
Rất nhiều sinh linh các chủng tộc đều không vui.
Người nào người nấy liền kêu la, trên mặt tràn đầy vẻ không cam lòng.
Vân Lạc hoàn toàn không giải thích gì nhiều với bọn họ mà đi lên tới đỉnh tháp Tội Ác cùng bảy người của Thiên Vị tộc.
Còn hai vị Chiến Thánh của Nhân tộc là Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc cũng được mời từ đáy tháp Tội Ác lên.
Khi bọn họ gặp La Chinh, tất nhiên đều vui mừng.
Lúc nghe thấy mấy người bên cạnh La Chinh nói giúp bọn họ chế tạo một đường truyền tống trận, hai người lại càng mừng rỡ như điên!
Thật ra thì tu luyện đến bước này rồi, tâm cảnh của bọn họ cũng vô cùng vững chắc.
Mặc dù ở dưới tháp Tội Ác vô cùng buồn chán, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể quay về trong tháp Tội Ác đi lại một phen! Nhưng một khi nghĩ đến cả đời này đều không thể rời khỏi vùng đất nguyền rủa, bị nhốt ở trong động Huyền Minh và tòa tháp nho nhỏ này thì áp lực tâm lý vẫn tương đối lớn.
Giả sử sau khi xây dựng xong truyền tống trận, bọn họ liền có tu vi Chiến Thánh thì đối với bọn họ, trở về thánh địa Tử Tâm chính là một chuyện thực sự đáng mừng.
Bên ngoài vùng đất nguyền rủa, sinh linh của các chủng tộc đều đứng bao quanh tháp Tội Ác.
Nhìn tòa tháp lớn trước mắt này, trên mặt rất nhiều sinh linh đều lộ vẻ không cam lòng.
“Ài, những người đó cũng thật là ngang ngược, nói lấy liền lấy.
Tháp Tội Ác này thuộc về đại lục Hải Thần của chúng ta mà!”
“Mặc dù ta cũng rất không cam lòng, nhưng đúng là trong truyền thuyết tòa tháp này thuộc về Thiên Vị tộc.
Lấy lại thứ vốn thuộc về mình cũng không coi là ngang ngược mà!”
“Không cam tâm thì đã thế nào? Nghe nói chưa? Người ta là Thần Cực Cảnh.
Biết cái gì là Thần Cực Cảnh không? Còn lợi hại hơn cả đại năng Thần Hải Cảnh, giơ tay nhấc chân liền có thể hủy diệt thánh địa của các ngươi…” Thật ra thì bản thân vị lão huynh đang nói chuyện này cũng không rõ Thần Cực Cảnh là cái cấp bậc gì.
Hắn chỉ cần biết Thần Cực Cảnh còn mạnh hơn so với Thần Hải Cảnh là được.
Ngay dưới cái nhìn chằm chằm của đông đảo sinh linh, cả tòa tháp Tội Ác đột nhiên phát ra một loạt âm thanh chấn động dữ dội.
“Ầm ầm…”
Những ngôi nhà trong các thôn xóm xung quanh tháp Tội Ác kia cũng chấn động theo, một số phòng ốc không quá chắc chắn liền sụp xuống trước cơn địa chấn giống như trận động đất nhỏ này.
“Bọn họ sẽ không trực tiếp điều khiển tháp Tội Ác bay đi chứ…” Có người lẩm bẩm nói.
Dưới sự chấn động liên tục này, phần thân dưới của tháp Tội Ác kéo dài ra!
Tòa tháp đồ sộ này vốn dĩ giống như là một sinh mệnh.
Trước con mắt của mọi người, nó cứ không ngừng kéo dài ra như vậy, không ngừng “cao lên”.
Tầng thứ nhất ban đầu của tháp Tội Ác nhanh chóng cao lên tới lưng trời.
Còn hai vị võ giả cao to làm nhiệm vụ canh cửa của Nhân tộc kia lần này cũng chỉ có thể đứng ngẩn ngơ trên mặt đất.
Trong vùng đất bị nguyền rủa cấm bay, nên dù thế nào bọn họ cũng không dám bay lên…
Cơn chấn động này kéo dài khoảng nửa canh giờ.
Bên ngoài toàn bộ tháp Tội Ác kéo dài ra một đoạn cao khoảng mười sáu tầng.
Còn một đoạn chôn dưới đất vẫn duy trì mười bốn tầng như trước.
Thanh Phong đã thực hiện hứa của hắn, triển khai hoàn toàn tháp Tội Ác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








