[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 185 : Hy vọng (c921-c925)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Hy vọng
Ma Khiếu là đại năng Thần Hải Cảnh, không thể nói rằng tốc độ phản ứng của gã không nhanh.
Ngay giây phút ba mũi tên kia xuyên thủng cây trượng đầu quỷ, cơ thể vạm vỡ của gã bèn uốn thành một góc độ khó có thể tin nổi!“Phập phập phập”
Ba mũi tên đen nháy mắt liền xuyên qua cơ thể vạm vỡ của Ma Khiếu, nhưng nhờ việc gã uốn người nên chúng chỉ lần lượt xuyên qua vai phải và bắp đùi của gã.
Trong đó có một mũi tên không xuyên thẳng giữa ngực gã nhưng lại xuyên qua ngay sát trái tim.
Mũi tên xuyên từ trước ra sau, để lại sáu cái lỗ nhỏ chảy đầy máu.
Nhưng vết thương kiểu này cũng không thuộc loại trí mạng đối với người Ma tộc vốn có hình thể vạm vỡ.
Có điều, tình huống vừa rồi cũng cực kỳ nguy hiểm!
Nên biết rằng, trong ba mũi tên màu đen này của La Chinh thì có đến hai mũi là lao về phía đầu và trái tim của Ma Khiếu.
Nếu không có cú vặn người sau cùng thì giờ phút này Ma Khiếu đã trở thành một thi thể rồi!
Cũng may đã tránh thoát được, trên mặt Ma Khiếu lộ vẻ hoảng hốt.
Khi ánh mắt nhìn về nơi ba mũi tên kia bắn ra, trên mặt hắn liền hiện lên vẻ sợ hãi.
“Nhân loại… đã thế còn chỉ là một Chiến Thánh sơ kỳ, vậy mà lại có thể bắn ra ba mũi tên đáng sợ như vậy? Tên này chắc chắn không xuất thân từ thánh địa Tử Tâm.
Hắn đến từ đâu?” Ma Khiếu nhìn chằm chằm La Chinh.
Lăng Yên đứng bên cạnh La Chinh cũng bụm miệng, ánh mắt nhìn La Chinh mang theo chút kính sợ.
Nàng đã nhiều lần tiếp xúc với La Chinh trong tháp Tội Ác nên hiểu rất rõ tiềm lực của La Chinh.
Nhưng chỉ dùng ba mũi tên đã có thể khiến đại năng Thần Hải Cảnh Ma tộc bị thương thì đúng là hơi quá rồi.
Càng quan trọng hơn là Lăng Yên cũng nhìn ra ba mũi tên khi nãy suýt thì đã lấy mạng của Ma Khiếu…
“Nhóc con Nhân tộc được lắm! Không ngờ vừa ra tay đã khiến ta bị thương!” Ma Khiếu ung dung nói, “Ta cho ngươi một cơ hội khiêu chiến ta, để ngươi được tan xương nát thịt!”
Giữa cơn tức giận, Ma Khiếu còn bỏ qua cả Lam Băng, lúc này hắn thu hết ngọn lửa đang cháy rừng rực lại, cơ thể vạm vỡ lao về phía La Chinh nhanh đến kinh ngạc.
Trên thánh địa Thiên Vũ, cho dù là Chiến Thánh Ma tộc hay Chiến Thánh Yêu Dạ tộc đều đã ngừng giao chiến.
Bọn họ đều bị kinh sợ bởi ba mũi tên màu đen mà La Chinh vừa bắn ra.
Có điều, khi thấy Ma Khiếu lao về phía La Chinh, đám Chiến Thánh Ma tộc đều cười khẩy.
Dù mũi tên màu đen trong tay tên nhóc kia vô cùng kỳ dị, nhưng dù sao cũng chỉ là một tên Chiến Thánh sơ kỳ mà thôi.
Chọc phải lão tổ Ma Khiếu của bọn họ thì quả là muốn chết!
Cơ thể Ma Khiếu giống như một ngọn núi nhỏ lao nhanh về phía La Chinh, dưới ánh nắng tạo thành một cái bóng không ngừng mở rộng, bao phủ lên người hắn.
Lúc này La Chinh không hề né tránh, ánh mắt vẫn vô cùng bình tĩnh.
“La Chinh?” Lăng Yên thấy La Chinh không hề né tránh, lập tức trở nên nôn nóng.
Mặc dù nàng biết rõ La Chinh có muốn chạy cũng không chạy nổi, hắn không thể nào trốn thoát khỏi tay đại năng Thần Hải Cảnh!
Ai ngờ La Chinh chỉ thản nhiên ra lệnh cho Lăng Yên: “Lăng Yên, lui lại!”
Cùng lúc đó, lực vảy rồng trong cơ thể La Chinh bắt đầu điên cuồng vận chuyển.
Một nghìn tấm, hai nghìn tấm, ba nghìn tấm, bốn nghìn tấm, năm nghìn tấm!
Cực hạn!
Tên đại năng Thần Hải Cảnh tên là Ma Khiếu này chắc là coi thường hắn nên không dùng đến Lĩnh Vực.
Có lẽ là cảm thấy đối phó với một Chiến Thánh sơ kỳ thì không cần mở Lĩnh Vực ra làm gì.
Đây cũng coi như là một cơ hội đối với La Chinh.
Bởi vì chỉ cần không bị nhốt vào Lĩnh Vực của đại năng Thần Hải Cảnh thì La Chinh gần như là sự tồn tại vô địch trong Đại Thế Giới này.
Hắn nhất định phải nhân lúc đối phương khinh địch để hợp lại toàn bộ sức mạnh của mình!
“Ha ha! Một tên Chiến Thánh cấp một nhỏ nhoi mà lại không thèm tránh né.
Can đảm lắm!” Thấy La Chinh vẫn đứng yên không nhúc nhích, Ma Khiếu cũng cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng so ra thì gã lại thấy tức giận nhiều hơn! Tên Chiến Thánh cỏn con này dám trực tiếp khiêu chiến gã ư? “Có điều cái giá của can đảm chính là ta sẽ nghiền ngươi thành bột!”
Nói xong, cánh tay to như chân voi kia của gã bỗng chốc phồng lên.
Chỉ trong chớp mắt, nắm tay màu đồng đã to bằng nửa người La Chinh.
“Chết đi tên nhãi!” Ma Khiếu cười gằn nói, cương nguyên trong nắm đấm bỗng bùng nổ.
Cú đấm này giáng thẳng về phía La Chinh đang đứng yên đó không hề tránh né.
Đáy mắt La Chinh vẫn trầm tĩnh, nhưng sức mạnh trong tay lại đang dồn về phía nắm tay của hắn như thủy triều.
Hắn cũng tung ra một cú đấm, khuôn mặt hiện lên một nụ cười quỷ dị.
Thấy khuôn mặt tươi cười của La Chinh, đáy lòng Ma Khiếu cũng hơi do dự một chút.
Nhìn qua thì tên nhóc này không giống một kẻ điên, nhưng nếu đã biết rằng mình phải chết mà còn cười như vậy thì chắc chắn là có bẫy.
Có điều Ma tộc có một câu ngạn ngữ: Con cáo ranh ma đến mấy cũng không thắng nổi gã thợ săn mạnh hơn!
Ma Khiếu có ưu thế sức mạnh tuyệt đối, nên hắn tự tin rằng tất cả quỷ kế của tên nhãi này chỉ là viển vông, đừng hòng thực hiện được.
Nhưng ngay lúc hai cú đấm lớn nhỏ này va vào nhau, biến hóa liền xảy ra.
Trong nháy mắt, mọi người liền nhìn thấy trên nắm tay to lớn kia của Ma Khiếu xuất hiện vô số vết nứt, đồng thời cả xương cốt trên nắm tay gã cũng bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Cùng lúc đó, các mạch máu trên cánh tay rắn chắc kia lần lượt vỡ toạc ra.
Dưới công kích của luồng sức mạnh cực lớn, từng khối cơ bắp lần lượt bong ra khỏi cánh tay của gã!
“Rắc! Rắc!”
Xương cốt trên cánh tay bắt đầu vỡ vụn, nhưng cho dù là sau khi đã vỡ thì sức mạnh kinh khủng trong cú đấm này của La Chinh vẫn tiếp tục phát huy tác dụng.
Các mảnh xương nhỏ vẫn tiếp tục nứt ra, cuối cùng hóa thành bột.
Một cú đấm liền nghiền cánh tay phải của Ma Khiếu thành bột!
Còn Ma Khiếu vì chịu lực của cú đấm này mà bị đẩy ngược về phía sau…
Toàn bộ thánh địa Thiên Vũ đều chìm trong yên lặng.
Ai có thể ngờ rằng một đại năng Thần Hải Cảnh lại bại trước một Chiến Thánh cấp một?
Đã thế, đại năng Thần Hải Cảnh này còn là Ma tộc – chủng tộc vốn rất tự hào về cơ thể mình, là lão tổ Ma Khiếu trong thánh địa Viêm Ma!
Lăng Yên đứng cách La Chinh mười mấy trượng, lúc này không thể chỉ dùng từ kinh hãi để hình dung tâm trạng của nàng được nữa.
Giờ phút này, ánh mắt nàng đầy vẻ mờ mịt, nàng bỗng nhớ lại danh hiệu mà La Chinh đạt được trong tháp Tội Ác.
Danh hiệu Thiên Vị, danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim…
Cho dù nàng không biết rõ trên bia thiên phú, ngoại trừ danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim ấy thì vẫn còn có rất nhiều loại danh hiệu khác, còn có cả danh hiệu màu đồng đen và màu bạc.
Có điều, lúc này Lăng Yên lại nảy sinh ra một ý nghĩ nhất thời nhưng lại vô cùng chuẩn xác, đó là danh hiệu kia cho dù ở Thượng Giới cũng rất ít người có thể đạt được!
“La Chinh! Tên kia chính là La Chinh!” Một Chiến Thánh Ma tộc hét lên như thể vừa khám phá ra vùng đất mới.
Hầu hết trong số các Chiến Thánh Ma tộc ở đây đều chưa từng nhìn thấy La Chinh, nhưng có một vài Chiến Thánh Ma tộc sau khi rời khỏi tháp Tội Ác, tu vi của bọn họ đã đột phá Chiến Tôn cấp cao để trở thành một cường giả Chiến Thánh.
Khi nãy, những gã Chiến Thánh này không dám xác định thân phận của La Chinh.
Bởi lẽ cho dù bóng dáng có phần quen thuộc, nhưng dựa theo tình báo của Song Ma thánh địa thì La Chinh đã sớm rời khỏi đại lục Hải Thần rồi.
Lúc này, rốt cuộc cũng có người nhận ra hắn!
“La Chinh! Chính là tên Nhân tộc trong tháp Tội Ác kia!”
“Kẻ thù của Song Ma thánh địa chúng ta!”
“Năm trước hắn chỉ là một tên Chiến Tôn sơ kỳ! Vậy mà bây giờ đã trở thành một Chiến Thánh!”
“Nhưng võ giả cấp Chiến Thánh làm sao lại có thể đánh bại lão tổ Ma Khiếu được!”
Giờ phút này, biểu cảm trên khuôn mặt đám Chiến Thánh Ma tộc vô cùng phong phú.
Trước đây La Chinh có thể trục xuất Ma tộc ra khỏi tháp Tội Ác là vì cường giả Song Ma thánh địa không thể bước vào vùng đất nguyền rủa.
Nhưng giờ La Chinh không cần dựa vào tháp Tội Ác đã có thể đường đường chính chính đứng ở thánh địa Thiên Vũ khiêu chiến lão tổ Ma Khiếu.
Sau cú đấm này, một cánh tay của lão tổ Ma Khiếu đã bị phế bỏ, mà nhìn qua thì có vẻ La Chinh lại chẳng hề hấn gì.
Trong lòng đám Chiến Thánh Ma tộc hoàn toàn không chấp nhận nổi sự thật này!
Cũng bởi thế mà trong trận chiến này, rất nhiều Chiến Thánh của Yêu Dạ tộc vốn đã tuyệt vọng, nhưng ngay thời khắc nhìn thấy La Chinh, các nàng dường như đã nhìn thấy hy vọng.
Cho dù La Chinh chỉ là cường giả Chiến Thánh, nhưng cảnh tượng vừa rồi đã phô bày được thực lực của La Chinh, cũng đủ để trở thành hy vọng của các nàng.
Chương 922: Quấn lấy hắn
Ma Khiếu bay ngược ra ngoài, làm đứt hơn trăm cây đại thụ cao vút trong mây.
Trước kia trong loạn chiến, những cây đại thụ này đã bị đốt cháy một lần, chỉ còn lại thân cây cháy đenDưới từng lượt va chạm, từ trong cơ thể của lão tổ Ma Khiếu đột nhiên bùng lên một ngọn lửa lớn dữ dội, cuối cùng gã cũng ổn định được thân hình của mình.
Nhìn thấy vai phải của mình trống không, vẻ kinh sợ trên mặt gã càng rõ rệt hơn!
Khi gã nghe thấy có người gọi tên “La Chinh”, Ma Khiếu kinh ngạc không nói nên lời!
Gã có nghĩ thế nào thì cũng không thể ngờ được rằng người thanh niên Nhân tộc trông có vẻ gầy yếu trước mặt này lại chính là La Chinh – người đã đuổi Ma tộc bọn họ ra khỏi tháp Tội Ác!
“Ầm ầm!”
Từng ngọn lửa mãnh liệt lan ra từ quanh thân Ma Khiếu.
Nhiệt độ cao dữ đội đã thiêu rụi những cây cổ thụ ngàn năm vốn cháy đen này thành một đám tro trắng.
Ma Khiếu dần dần bay lên cao, đôi con ngươi rất lớn bình tĩnh nhìn chằm chằm La Chinh.
Bình tĩnh càng đáng sợ hơn so với việc phẫn nộ.
Lúc này mọi người đều biết, cuối cùng gã Ma Khiếu đã bắt đầu nghiêm túc…
“Ngươi chính là La Chinh!” Ma Khiếu nhìn chằm chằm La Chinh, lạnh giọng nói: “Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, chẳng qua vừa mới bước vào Chiến Thánh, thế mà đã có được sức mạnh như thế này.
Khó trách, khó trách…”
Lúc trước, khi một đám Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc bị La Chinh đuổi ra khỏi tháp Tội Ác, Ma Khiếu đã rất giận dữ!
Đối với Song Ma thánh địa, việc bị một Chiến Tôn Nhân tộc đuổi ra khỏi tháp Tội Ác chắc chắn là một sự sỉ nhục cực lớn! Cho nên nhóm Chiến Tôn cấp cao rời khỏi tháp Tội Ác nghiễm nhiên trở thành một đám phế vật trong miệng Ma Khiếu.
Dưới sự răn dạy của Ma Khiếu, nhóm Chiến Tôn cấp cao này không ai dám ngẩng đầu, nhưng trong mắt đều ẩn chứa vẻ không phục.
Khi đó, Ma Khiếu không thể hiểu được vì sao các tiểu bối của Ma tộc lại không phục.
Hiện tại, rốt cục Ma Khiếu cũng đã hiểu ra.
La Chinh, người này căn bản không thể dùng tu vi để đo thực lực của hắn được!
Ánh mắt La Chinh vẫn lạnh nhạt như trước, không hề lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng trong lòng hắn lại đang cân nhắc xem bước tiếp theo nên ứng phó như thế nào.
Đừng thấy một quyền vừa rồi của hắn đã trực tiếp phế bỏ một cánh tay của Ma Khiếu thế mà lầm.
Hắn cũng tự hiểu rõ, nếu Ma Khiếu mở ra Lĩnh Vực Bùng Cháy thì bản thân La Chinh vẫn không thể đấu lại gã.
Một khi liên hệ giữa La Chinh và Đại Thế Giới bị chặt đứt thì chỉ dựa vào thân thể thánh khí của hắn sẽ không thể chống lại được sự tấn công của một đại năng Thần Hải Cảnh!
Đây là tai họa ngầm của La Chinh.
Ma Khiếu vừa chậm rãi tới gần La Chinh, vừa nói: “Tuy không biết ngươi làm sao có thể làm được như vậy, nhưng sức mạnh ngươi vừa mới bộc phát ra cũng đủ khiến ta phải kính nể! Đáng tiếc, ngươi chỉ là một gã Chiến Thánh mà thôi, còn chưa có Lĩnh Vực của chính mình! Không biết chỉ dựa vào sức mạnh, liệu ngươi có thể đánh bại được ta không!”
Ma Khiếu lúc này đã hoàn toàn coi La Chinh là đối thủ cùng cấp với gã, không còn chút ý coi thường nào nữa.
Sau khi nói xong, gã cũng không hề do dự, từng đường Lĩnh Vực Bùng Cháy bắt đầu được tạo thành rồi lan rộng ra, thân hình lại một lần nữa lao về phía La Chinh!
Lần này, La Chinh không đứng yên nữa, thân hình bắt đầu lùi lại.
Vừa rồi hắn dám đối đầu trực diện với Ma Khiếu là bởi hắn nắm chắc được mười phần, nhưng hiện tại người ta đã mở ra Lĩnh Vực để bao vây mình lại, La Chinh sẽ không ngu ngốc đứng yên đó chịu chết…
“Vèo…”
Nhìn thấy bóng dáng La Chinh điên cuồng lùi lại phía sau, Ma Khiếu còn thản nhiên nói: “Ngươi sợ cái gì? Lĩnh Vực của ta sao? Vừa rồi ta cảm nhận được… sức mạnh khi đánh một quyền vào ngươi, dường như rơi vào trong một cái vực sâu nào đó.
Ngươi sợ… sợ ta chắt đứt liên hệ giữa ngươi với cái vực sâu kia, đúng không?”
Ma Khiếu không hề biết, vực sâu mà gã đoán thật ra chính là cả Đại Thế Giới, La Chinh đã chuyển sức mạnh của gã lên trên núi Nguyên Từ Thần.
Lông mày La Chinh hơi nhíu lại, quả thực Ma Khiếu rất nhạy bén.
Tuy gã không biết mình đã dung hợp với ý chí Đại Thế Giới, nhưng lại đoán ra được đáp án gần đúng!
Mà lúc này La Chinh đang không ngừng lùi về phía sau, điều này lại càng chứng minh suy đoán của Ma Khiếu là đúng.
Lĩnh Vực Bùng Cháy từ trên người Ma Khiếu càng lan rộng ra, cũng càng sáng hơn.
Một làn sóng nhiệt khiến một loạt cây cối ở thánh địa Thiên Vũ bốc cháy.
Cả thánh địa Thiên Vũ đều ngập trong biển lửa.
Dưới sự dao động của sóng nhiệt kia, tầm mắt mọi người không ngừng bị khúc xạ, biến động!
Tuy tốc độ lùi về phía sau của La Chinh không chậm, nhưng bởi Ma Khiếu bộc phát toàn lực nên tốc độ của gã vẫn nhanh hơn La Chinh không ít.
Nhiều người Yêu Dạ tộc liền bắt đầu cảm thấy căng thẳng.
Trong mắt các nàng, việc La Chinh đột nhiên xuất hiện đã nghiễm nhiên trở thành tia hy vọng cuối cùng.
Nhưng nhìn thấy La Chinh không ngừng lui lại như vậy, niềm hy vọng này dường như càng lúc càng xa vời.
Chỉ dựa vào một mình La Chinh thì cũng không thể đảo ngược được chiến cuộc hỗn loạn này.
Đúng lúc La Chinh sắp bị Lĩnh Vực của Ma Khiếu bao vây thì một luồng ánh sáng màu xanh lam đã bao phủ xuống.
Lĩnh Vực Vân Nước của Lam Băng bao phủ thẳng từ trên không trung xuống, chắn trước mặt La Chinh.
“Với một tiểu bối mà phải dùng toàn lực, Ma Khiếu, ngươi đúng là quá khoa trương rồi!” Lam Băng lạnh giọng nói, “Đối thủ của ngươi là ta!”
Ma Khiếu cười lạnh một tiếng, lắc đầu: “Lam Băng, ngươi không phải là đối thủ của ta, mà La Chinh… Hắn tuyệt đối không phải là tiểu bối gì.
Nhân vật như vậy thì cho dù chỉ là Chiến Thánh sơ kỳ thì hắn cũng có tư cách làm đối thủ của ta!”
“Thật là vinh hạnh” La Chinh đứng ở phía sau Lam Băng, cây cung dài màu vàng nằm trong tay, mà mũi tên màu đen đã lắp lên trên dây cung.
Sau đó hắn liền nói: “Lam Băng, nghĩ cách quấn lấy người này”
Nhìn thấy mũi tên màu đen trong tay La Chinh, mí mắt Ma Khiếu chợt giật một cái.
Mới vừa rồi Lam Băng đã được thấy qua uy lực của mũi tên màu đen này nên nàng nghĩ, nếu chính mình có thể ngăn cản được Ma Khiếu thì chưa chắc đã không có khả năng bắn chết được gã!
“Được, ta sẽ cố hết sức!”
Lam Băng vừa nói xong liền khẽ cắn đầu lưỡi.
Thân hình nàng đung đưa, thiêu đốt tinh huyết của chính mình.
Từ trong Lĩnh Vực Vân Nước của nàng đột nhiên xuất hiện từng con sóng màu xanh lam, giống như mấy trăm cái xúc tu của bạch tuộc, quấn lấy Ma Khiếu!
“Muốn quấn lấy ta ư? Nằm mơ!” Tay trái còn sót lại của Ma Khiếu nhẹ nhàng nắm lại, từng đường đao lửa phun thẳng ra từ trong Lĩnh Vực của gã, lập tức chặt đứt một đường sóng!
Nhưng ngay khi hai đại năng Thần Hải Cảnh này đang dốc sức giao chiến, một mũi tên màu đen trong tay La Chinh đã nhanh chóng được bắn ra!
“Vèo… Bùm bùm bùm!”
Mũi tên đen tăng tốc ba lần, chỉ trong nháy mắt đã bắn tới.
Nhưng lúc này, Ma Khiếu đã sớm có chuẩn bị, nên thân hình gã nhoáng lên một cái, tránh được một mũi tên vô cùng nguy hiểm của La Chinh.
Mũi tên đầu tiên không trúng, La Chinh lại lắp tên vào dây cung, mũi tên thứ hai nhanh chóng bay đi…
Ngay sau đó là mũi tên thứ ba…
Mũi tên thứ tư…
Dưới sự phối hợp của hai người La Chinh và Lam Băng, quả thực Ma Khiếu vô cùng chật vật.
Tuy thực lực của gã đủ để áp chế Lam Băng, nhưng muốn bắt được Lam Băng thì cũng không phải chuyện chốc lát là xong.
Mặc dù thực lực của gã mạnh hơn Lam Băng, nhưng công pháp hệ Thủy mà Lam Băng tu luyện lại chính là khắc tinh của gã.
Mà bây giờ gã còn đang bị phân tâm vì phải tránh mấy mũi tên chết người kia của La Chinh nữa.
Trong tình trạng thiếu mất một cánh tay, gã càng không thể chuyên tâm chống lại từng con sóng mà Lam Băng quét qua.
Nhất thời, Ma Khiếu đã rơi vào tình huống cực kỳ nguy hiểm.
Mấy mũi tên màu đen của La Chinh đều đã bay sượt qua tai Ma Khiếu, suýt chút nữa thì xuyên qua đầu gã!
“Mau qua giúp lão tổ Ma Khiếu!”
Một số Chiến Thánh Ma tộc phía dưới nhìn thấy lão tổ Ma Khiếu rơi vào tình cảnh nguy hiểm thì cũng xông lên.
Nhưng nhóm Chiến Thánh của Yêu Dạ tộc tất nhiên sẽ không để cho bọn họ được như ý.
Chỉ trong chốc lát, nhóm Chiến Thánh trong thánh địa Thiên Vũ lại bắt đầu lao vào cuộc hỗn chiến…
Lúc này, Ma Khiếu không ngừng than khổ.
Gã không ngờ chính mình lại rơi vào cảnh phiền phức này.
Nếu còn tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì gã cũng sẽ bị La Chinh bắn chết!
Nhưng đúng lúc này, ở chân trời lại xuất hiện ba vệt sáng bay vụt đến!
Lại là ba đại năng Thần Hải Cảnh!
Nhưng khi Ma Khiếu chú ý tới ba đại năng Thần Hải Cảnh kia thì vẻ mặt liền mừng như điên, còn sắc mặt của Lam Băng và La Chinh lại đột nhiên trầm xuống.
“Ma Cực, Ma Vô Lượng! Mau giúp ta, giết thằng nhóc bắn cung kia!” Ma Khiếu vừa đối đầu với Lam Băng, vừa hét lớn lên trời.
Hai trong ba đại năng Thần Hải Cảnh trên không trung là hai đại năng Thần Hải Cảnh khác trong thánh địa Viêm Ma.
Ma Cực và Ma Vô Lượng đang đuổi giết một đại năng Thần Hải Cảnh trong thánh địa Thiên Vũ tên là Thiên Tuyền!
Thực lực của Thiên Tuyền mạnh hơn so với Ma Cực và Ma Vô Lượng một chút, nhưng do cả hai gã lại liên thủ với nhau nên nàng cũng chỉ có thể liên tục trốn chạy.
Cho nên ngay từ đầu, Thiên Tuyền đã dẫn hai gã đại năng Thần Hải Cảnh này ra khỏi thánh địa Thiên Vũ.
Nhưng sau khi chạy một vòng quanh đại lục Hải Thần, đuổi giết hơn nghìn dặm đường, cuối cùng vẫn phải quay trở lại!
Chương 923: Chuyện trò vui vẻ
“A?” Hai đại năng Thần Hải Cảnh Ma tộc ở trên không trung liếc mắt đánh giá một cái, trên mặt cũng lộ vẻ nghi ngờ.
Với thực lực của Ma Khiếu, hoàn toàn có thể nghiền nát Lam Băng, thế nên bọn họ không ngờ Ma Khiếu lại rơi vào tình thế bất lợi!“Vèo…”
Lại một mũi tên màu đen nữa bay vụt ra từ phía sau Lam Băng.
Mũi tên màu đen này trực tiếp bay sượt qua mặt Ma Khiếu, rạch vào da thịt tạo thành một vết thương to bằng ngón tay cái trên khuôn mặt thô ráp của gã!
Nếu mũi tên này bay lệch sang bên cạnh khoảng hai ba tấc nữa thì chỉ sợ Ma Khiếu đã bị xuyên thủng não mà chết rồi!
“Hai người các ngươi còn ngơ ngác cái gì, nhanh giết thằng nhóc kia.
Thằng nhóc kia chính là La Chinh!” Ma Khiếu hét lên.
Gã vô cùng tức giận với Ma Cực và Ma Vô Lượng.
Bản thân gã rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, vậy mà hai người kia còn ở đó mà ngẩn người!
“La Chinh?”
“Thằng nhóc bắn tên này chính là La Chinh?”
Ma Vô Lượng và Ma Cực cũng nhìn ra uy lực của mũi tên mà La Chinh bắn ra kia mạnh đến bất ngờ.
Ma Khiếu lại bị Lam Băng làm vướng chân vướng tay, quả thực vô cùng bất lực.
“Ha ha, thì ra thằng nhóc này chính là La Chinh! Ma Khiếu, ta giúp ngươi giết hắn!” Ma Cực cười ha ha rồi đổi hướng lướt qua Lam Băng, đi thẳng đến phía La Chinh.
Mà vị đại năng Thần Hải Cảnh của Yêu Dạ Tộc tên là Thiên Tuyền kia thấy tình thế trước mắt thì cũng không cần La Chinh và Lam Băng mở miệng.
Nàng lập tức xoay người một cái, bên cạnh liền xuất hiện hơn vạn đao gió màu xanh đen.
Nàng muốn ngăn cản Ma Cực.
“Đối thủ của ngươi là ta” Trong nháy mắt, Ma Vô Lượng đã chặn trước mặt Thiên Tuyền.
Hiện tại Ma tộc có ba đại năng Thần Hải Cảnh, mà trong thánh địa Thiên Vũ lại chỉ có hai người, tình thế này cực kỳ bất lợi đối với La Chinh.
Ngoài các Chiến Thánh và đại năng Thần Hải Cảnh ở trên không trung ra thì trong tất cả mọi góc của thánh địa Thiên Vũ còn có vô số Chiến Tôn, Chiến Tướng, Chiến Giả đang chém giết đẫm máu!
Nhưng bản thân Yêu Dạ tộc vốn đã rất mạnh.
Trong trận chiến này, Chiến Tôn, Chiến Tướng và Chiến Giả cấp một của Yêu Dạ tộc đều chiếm hết ưu thế, liên tiếp giết chết Ma tộc, khiến chúng phải tháo chạy.
Mặc dù vậy, nhóm Chiến Tôn và Chiến Tướng của Yêu Dạ tộc cũng không quan tâm, mà chỉ chú ý tới trận chiến ở trên không trung…
Cho dù các nàng có được ưu thế lớn hơn nữa thì cũng vô ích.
Một khi đại năng Thần Hải Cảnh trong tộc bị thua thì trận chiến này cũng kết thúc.
Cho nên, khi nhìn thấy ba đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc xuất hiện, trên mặt tất cả mọi người trong Yêu Dạ tộc trên thánh địa Thiên Vũ đều là vẻ tuyệt vọng.
“Vương của chúng ta… không thể bảo vệ chúng ta nữa sao?” Trên mặt một cô gái Yêu Dạ tộc lộ vẻ bi thương.
Vũ khí trong tay đã rơi xuống đất, sắc mặt ảm đạm, tự lẩm bẩm.
Không chỉ có nàng, các cô gái khác trong Yêu Dạ tộc cũng không ngừng cầu nguyện.
Có lẽ ba vị Vương của Yêu Dạ tộc có thể vì các nàng mà mang đến kỳ tích vào thời khắc cuối cùng!
Vòng quay bát quái trôi bồng bềnh ở phía xa trên không trung.
Rồng tổ kêu tới kêu lui, trong miệng không ngừng phát ra tiếng “Kéc, kéc”, hình như nó rất sốt ruột.
Trong linh hồn của rồng tổ đã được khắc dấu ấn của La Chinh, nên nó có thể cảm nhận được mối nguy của La Chinh.
Nhưng Thanh Phong ở bên cạnh đã dùng một cái kết giới nhốt rồng tổ ở trong đó.
Nó vẫn còn quá nhỏ, cho dù có cố gắng như thế nào thì cũng không thể thoát ra khỏi kết giới!
“Ôi, đi xuống giúp đi.
Dù sao thì cũng không thể để cho thằng nhóc kia chết ở đây được” Thanh Phong lạnh lùng nói.
Vũ Trạch hừ một tiếng: “Hừ, nhất định là hắn biết chúng ta sẽ ra tay nên mới lao xuống mà không kiêng nể gì!”
Mạc lão đại còn cười khẩy: “Tốt xấu gì thì hắn cũng đã đưa chúng ta tới đại lục Hải Thần, hơn nữa xử lý mấy con chuột Ma tộc kia thì có gì khó? Vũ Trạch, Cổ Bội Nhi, hai người các ngươi đi xuống đi!”
Cổ Bội Nhi gật đầu, nhảy từ trên vòng quay bát quái xuống.
Còn Vũ Trạch cầm đao Hắc Minh lắc lắc với vẻ mặt bất đắc dĩ, sau đó hóa thành một luồng sáng lấp lánh, bay vụt về phía thánh địa Thiên Vũ.
Bên này Lam Băng đã nhìn thấy một đại năng Thần Hải Cảnh khác của Ma tộc lao xuống.
Nàng nghiến răng cắn đầu lưỡi một lần nữa, tiếp tục thiêu đốt tinh huyết của mình.
Tuy thiêu đốt tinh huyết có thể bộc phát ra thực lực vô cùng mạnh trong một khoảng thời gian, nhưng dù sao tinh huyết cũng phải vô hạn để thiêu đốt mãi.
Hơn nữa, sau khi thiêu đốt sẽ cần phải điều dưỡng một khoảng thời gian khá dài mới có thể dần dần khôi phục lại lượng tinh huyết đã bị thiêu đốt…
“Rầm…”
Từng con sóng nhảy múa càng điên cuồng hơn.
Nhưng lúc này, một mình nàng muốn ngăn cản hai đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc kia thì rõ ràng là nhiệm vụ bất khả thi.
Đúng lúc này, nàng khẽ liếc nhìn, lại để ý thấy La Chinh cũng không còn bắn mũi tên đen từ trong tay ra nữa, thế nhưng trên mặt lại mang theo một nụ cười, đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.
Sao lại thế này?
Từ bỏ rồi sao?
Lam Băng không tiếp xúc nhiều với La Chinh, nhưng nàng lại hiểu rõ cá tính của hắn.
Người này tuyệt đối không phải là người dễ dàng từ bỏ như vậy, nhưng vì sao hắn lại…
Đúng lúc này, Lam Băng lại để ý thấy từ phía xa có hai người đang nhanh chóng đến gần đây!
Hai người kia là một nam một nữ, trong tay người đàn ông cầm một cái đao lớn màu đen, mà trong mắt cô gái lại có một đóa hoa nhỏ… Nhìn qua thì hai người này đều vô cùng quỷ dị, mà quan trọng hơn là thực lực của bọn họ!
Ngay lập tức, con ngươi của Lam Băng chợt trợn to lên.
Thực lực của hai người này còn hơn cả Thần Hải Cảnh! Từ trên người bọn họ, Lam Băng cảm nhận được một luồng khí thế cực kỳ kinh khủng.
Loại khí thế này, cho dù là Lưu Vũ cũng không thể địch nổi!
Chẳng lẽ đây là Thần Cực Cảnh? Ngay lúc này, trong lòng Lam Băng chợt xuất hiện suy đoán như vậy.
Yêu Dạ tộc chưa cắt đứt liên lạc với Thượng Giới, thông qua pho tượng vương giả, bọn họ muốn biết tin tức của Thượng Giới cũng không khó, nên Lam Băng rất dễ rút ra được kết luận này.
Nhưng ba đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc thì lại khác.
Bọn họ thậm chí còn không biết cảnh giới trên Thần Hải Cảnh được gọi là “Thần Cực Cảnh”.
Cho nên, sau khi ba đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc nhìn thấy Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch thì sắc mặt đều là vẻ vô cùng quái dị!
Bọn họ chỉ cảm thấy kỳ quái, không hiểu sao một nam một nữ này lại có thể mạnh như vậy? Còn mạnh hơn cả Thần Hải Cảnh.
Rốt cuộc hai người này có tu vi gì? Có thật là tiên nhân từ trên Thượng Giới hạ xuống không?
Cả Yêu Dạ tộc và Ma tộc đều rơi vào sợ hãi và hoang mang, đồng thời cả hai bên đều đoán ý đồ của một nam một nữ này, rốt cuộc bọn họ đứng về phía nào!
Không thể nghi ngờ gì nữa, với thực lực của hai người này thì chỉ cần nhấc tay là có thể hủy diệt thánh địa Thiên Vũ và Song Ma thánh địa một cách vô cùng dễ dàng…
Nhưng vì sao hai người mạnh như vậy lại nhúng tay vào chiến tranh ở cấp độ này?
Chỉ thoáng chốc, bọn họ đã có được câu trả lời.
Cổ Bội Nhi từ từ bay về phía La Chinh rồi nói: “Đủ rồi chứ, nhanh kết thúc trận chiến này đi.
Chúng ta còn phải tìm vật liệu cho Cáp Bằng để chế tạo con rối nữa!” Đám Cổ Bội Nhi chẳng mảy may để ý cuộc chiến này.
Chiến tranh ở cấp độ này chẳng khác gì trò chơi cỏn con trong mắt mấy người Thiên Vị tộc này.
Vũ Trạch còn hừ lạnh một tiếng với La Chinh, chế giễu: “Ngươi thật vô dụng.
Có mấy tên Thần Hải Cảnh cũng đánh không được, vậy mà cũng có thiên phú Thiên Vị màu vàng sao?”
La Chinh chỉ nhún vai, lần này đối mặt với Vũ Trạch hắn không hề có chút yếu thế, chỉ thản nhiên cười nói: “Chờ ta bước vào Thần Cực Cảnh, đánh mười tên như ngươi cũng được!”
“Hì hì” Cổ Bội Nhi nghe thấy thế, liền nở nụ cười, lúc này mới nói: “Thực sự có khả năng này đấy!”
Nói một cách thẳng thắn thì lúc trước, khi còn ở Sinh Tử Cảnh, cho dù là Vũ Trạch hay là Cổ Bội Nhi thì căn bản cũng không thể chống lại đại năng Thần Hải Cảnh.
La Chinh lại có thể làm được điều này, cho dù là trong Thiên Vị tộc đầy rẫy thiên tài thì cũng là một việc vô cùng khoa trương.
Chẳng qua ngay từ đầu Vũ Trạch đã rất không thích La Chinh, nên hắn mới châm chọc.
Khi La Chinh trò chuyện vui vẻ với hai người Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch thì Yêu Dạ tộc và Ma tộc còn đang bị vây trong hai bên băng lửa!
Ngay lúc này, trong lòng Lam Băng, Thiên Tuyền và rất nhiều Chiến Thánh của Yêu Dạ tộc lại lần nữa bừng bừng nhiệt huyết! Tâm trạng bọn họ giống như dây cung đang bị kéo căng, rồi đột nhiên được thả ra.
Một số cô gái Yêu Dạ tộc thậm chí còn sinh ra cảm giác bị hạ đường huyết! Bởi vì trong khoảnh khắc này, các nàng biết thánh địa Thiên Vũ đã được cứu rồi!
Còn giờ phút này phía Ma tộc… ba đại năng Thần Hải Cảnh Ma Khiếu, Ma Cực, Ma Vô Lượng, còn có nhiều Chiến Thánh Ma tộc, nhóm Chiến Tôn, lòng bọn họ đã rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
La Chinh trò chuyện vui vẻ với hai người mới đến kia thì cũng chính là tuyên án tử hình với Ma tộc!
Đối với Song Ma thánh địa, đây vốn chính là một lần được ăn cả ngã về không.
Từ nay về sau, chỉ sợ Song Ma thánh địa sẽ biến mất khỏi đại lục Hải Thần…
Chương 924: Quét sạch
Tuy vẻ mặt hai cường giả Thần Hải Cảnh này có phần lạnh nhạt, nhưng lúc này lại mang đến áp lực nặng như núi cho Ma tộc“Đừng nói nhảm nữa, vào việc chính đi!” Lời nói của Cổ Bội Nhi khiến cho Vũ Trạch rất không vui, thế nên hắn đành kết thúc đề tài này một cách qua loa.
Sau đó hắn nhìn về phía đám người Ma tộc, nhẹ nhàng đung đưa đao Hắc Minh trong tay, ngay sau đó nói: “Cũng may, đối tượng dọn dẹp lại là Ma tộc.
Trước nay ta vẫn luôn không có ấn tượng gì tốt đẹp đối với Ma tộc”
Cổ Bội Nhi khẽ mỉm cười: “Thật khéo, ta cũng vậy”
Trong Thượng Giới, thực lực của Ma tộc không hề yếu kém, nhưng chủng tộc này lại cực kỳ ngang ngược!
Thiên Vị tộc tồn tại ở vị trí trung lập trên Thượng Giới, mục tiêu của bọn họ khác hẳn những chủng tộc khác.
Mục tiêu chính của các chủng tộc như Nhân tộc, Yêu Dạ tộc, Ma tộc là khuếch trương chủng tộc của chính mình, nhưng của Thiên Vị tộc lại là tập hợp của vô số những thiên tài trong các chủng tộc khác nhau.
Chủng tộc này luôn hành động độc lập riêng biệt, mục tiêu của bọn họ hoàn toàn không mang ý nghĩa như các chủng tộc khác.
Bởi vì Thiên Vị tộc ở thế trung lập, đồng thời bọn họ cũng vô cùng mạnh mẽ, nên quan hệ với đa số các chủng tộc mạnh khác như Nhân tộc, Yêu Dạ tộc cũng coi như không tệ.
Nhưng Thiên Vị tộc và Ma tộc vẫn luôn trong tình trạng xích mích.
Một phần vì người Ma tộc vốn có ý thức chủng tộc rất mãnh liệt, không cho phép bất kỳ thiên tài Ma tộc nào gia nhập Thiên Vị tộc, một khi điều tra ra, người đó sẽ bị coi là người phản bội, bị Ma tộc đuổi giết khắp thiên hạ.
Một phần khác là vì người Ma tộc vốn có tính cách kiên cường, mạnh bạo, đã từng giao tranh với Thiên Vị tộc mấy lần, thậm chí ngay cả nhân vật lớn cấp bậc Thiên Tôn cũng đã ra tay.
Cứ như vậy, tất nhiên ấn tượng của người Thiên Vị tộc đối với người Ma tộc sẽ vô cùng xấu.
Bây giờ đến Hạ Giới cỏn con này, đụng phải những người Ma tộc Hạ Giới thì làm sao bọn họ có thể bỏ qua đây?
Nhưng nếu không phải bởi vì thời gian gấp rút, thì cứ cho là không phải bởi vì La Chinh, bọn họ cũng có thể tiện tay tiêu diệt thánh địa của Ma tộc này.
Nghe thấy lời nói của Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch, Ma Khiếu bắt đầu cuống lên.
Mặc dù không nghĩ ra những cường giả này từ đâu đến, nhưng gã tuyệt đối không cho phép thánh địa Viêm Ma của mình dễ dàng diệt vong như thế!
“Hai, hai vị tiền bối! Có thể nghe ta nói một câu hay không!” Giọng nói thô kệch của Ma Khiếu kia lại run lên.
“Hử? Chuyện gì?” Vũ Trạch lạnh nhạt nhìn Ma Khiếu.
Ma Khiếu vội vàng nói: “Đây là ân oán giữa Song Ma thánh địa và thánh địa Thiên Vũ, hai vị tiền bối can thiệp vào như vậy, e là không thích hợp lắm?”
Vũ Trạch lại khẽ mỉm cười.
Đương nhiên hắn hiểu rõ đại năng Thần Hải Cảnh này của Ma tộc đang giãy giụa lần cuối: “Không thích hợp? Có cái gì không thích hợp?”
“Tranh chấp giữa hai tộc chúng ta, tất nhiên phải do chính chúng ta giải quyết, hai vị tiền bối có thể giơ cao đánh khẽ được không…” Ma Khiếu cũng biết lý do mình bịa ra rất tệ, võ giả tôn sùng tư tưởng kẻ mạnh là trời, người ta muốn ra tay thì có thể tìm cả trăm lý do.
Nhưng lần này Ma Khiếu cũng chỉ có thể kiên trì đến cùng với hy vọng hai người này tha cho bọn họ một con đường sống.
Nhất thời, vẻ mặt hai người Lam Băng và Thiên Tuyền đều căng thẳng.
Tình thế bây giờ rất đơn giản, hai vị cường giả Thần Cực Cảnh trước mắt này chính là người quyết định kết cục cuộc chiến.
Mấu chốt là hai người này chưa chắc sẽ đứng về phía La Chinh, lỡ như đối phương bị Ma Khiếu lung lay thì làm thế nào?
“Nếu như hai vị tiền bối không nhúng tay vào chuyện này, Song Ma thánh địa ta tất nhiên sẽ dâng toàn bộ báu vật trong tộc lên, cúi đầu xưng thần với các ngươi” Ma Khiếu nói tiếp.
“Đủ rồi!” Vũ Trạch ngáp một cái, giơ đao Hắc Minh trong tay lên, sau đó lộ ra một nụ cười không đứng đắn: “Ta không có hứng thú với báu vật trong một cái thánh địa nho nhỏ này, so ra thì ta thấy hứng thú với việc tàn sát Ma tộc hơn đấy!”
“Ra tay đi, đừng lằng nhằng nữa!” Cổ Bội Nhi cũng cười, đóa hoa trong mắt bắt đầu xoay tròn.
Thấy chính mình xin tha cũng không có một chút tác dụng nào, sắc mặt Ma Khiếu, Ma Vô Lượng và Ma Cực chợt biến đổi, cương nguyên trong cơ thể ba người chợt bộc phát ra, sau đó bay đi ba hướng khác nhau!
Không ai muốn ngồi yên chờ chết, nếu biết rõ không thể nào đánh lại kẻ thù thì ba người đồng thời lựa chọn chạy trốn!
“Muốn trốn?” Vẻ mặt Vũ Trạch lạnh lùng, thân thể chợt hóa thành một bóng đen, sau khi xoay tại chỗ một vòng thì thoắt cái liền biến mất.
Ngay sau đó, mọi người liền thấy bóng đen kia xuất phát sau mà đến trước, bay về phía Ma Vô Lượng.
Mọi người cũng không thấy rõ Vũ Trạch ra chiêu như thế nào, chẳng qua sau khi thấy bóng đen kia nhẹ nhàng lóe lên một cái thì thân hình như ngọn núi nhỏ của Ma Vô Lượng liền phun ra một đống máu, sau đó rơi xuống.
Sau khi Vũ Trạch giải quyết xong người thứ nhất thì lại hóa thành một vệt dài, tiến về phía Ma Cực.
Còn Cổ Bội Nhi thì cười vang lên, tiếng cười như tiếng chuông bạc, đuổi theo Ma Khiếu! So sánh với đao pháp sắc bén và tốc độ kinh khủng của Vũ Trạch, Cổ Bội Nhi ngược lại chỉ chậm rãi bám theo sau lưng Ma Khiếu, còn đóa hoa trong mắt kia đang bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu xanh nhạt.
Bị ánh sáng kia bao phủ, tốc độ của Ma Khiếu dần dần chậm lại.
Sau đó trên mặt Ma Khiếu liền hiện ra vẻ sợ hãi.
Gã không ngừng phát ra tiếng gầm gừ kinh thiên động địa, mà cây trượng đầu quỷ trong tay cũng không ngừng vung ra từng đợt lửa rực cháy, điên cuồng công kích vào khoảng không.
“Bụp! Bụp! Bụp!”
Tốc độ vung tay của Ma Khiếu càng lúc càng nhanh, nhưng từ ngực gã bất chợt tuôn ra một dòng máu tươi, không ngờ trái tim của gã lại tự động vỡ ra.
Vóc người của Ma tộc rất lớn, trái tim cũng mạnh mẽ hơn sinh linh bình thường nhiều, sau khi trái tim bị vỡ liền bắn ra máu tươi, phun ra xa vài chục trượng.
Sau khi trái tim gã vỡ ra, sức mạnh của Ma Khiếu cũng nhanh chóng suy kiệt, thân thể rơi thẳng xuống dưới.
Lúc chết, hai mắt gã vẫn trợn trừng, gã vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi không thể kiềm chế.
“Là ảo cảnh” Lam Băng nói nhỏ.
“Không ngờ lại bị dọa đến mức nổ tim mà chết” Thiên Tuyền cũng âm thầm gật đầu.
Thấy phản ứng của Ma Khiếu, trong lòng nàng cũng có sự đồng cảm.
Tuy Ma tộc thật sự rất ngang ngược, nhưng người Ma tộc lại rất anh dũng, có thể khiến Ma Khiếu sợ hãi đến mức nổ tim mà chết, rốt cuộc ảo cảnh kia kinh khủng đến mức nào?
Cổ Bội Nhi vẫn mang dáng vẻ tươi cười đó, hai tay chắp sau lưng, đóa hoa trên mắt phải đã ngừng xoay tròn, sau đó bay thẳng tới chỗ La Chinh.
“Vèo!”
Giải quyết xong Ma Cực và Ma Vô Lượng, Vũ Trạch cũng xuất hiện bên cạnh La Chinh, hắn lạnh giọng thúc giục: “Được rồi, đã giải quyết xong ba con chuột này, làm phiền mấy người bạn Yêu Dạ tộc của ngươi giúp chúng ta gom đủ vật liệu đi!”
Bây giờ ba vị đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc đều đã bị giết hết, trong nháy mắt, tinh thần của những người Ma tộc còn lại đã giảm xuống tới mức thấp nhất, rối rít chạy tán loạn khắp nơi.
Còn tinh thần người của Yêu Dạ tộc lại tăng lên nhiều, thừa thắng xông lên, bắt đầu đuổi giết.
Lam Băng và Thiên Tuyền đều không ra tay.
Thắng bại đã định, hai người bọn họ càng rõ bản thân phải làm như thế nào.
Cho nên La Chinh còn chưa trả lời Vũ Trạch thì Lam Băng đã cung kính cúi mình với Vũ Trạch một cái: “Tiền bối, Yêu Dạ tộc ta trọn đời ghi nhớ ân tình của người, không biết các người cần vật liệu gì? Thánh địa Thiên Vũ ta sẽ dốc hết toàn lực tương trợ!”
Nào ngờ Vũ Trạch lại cười ha ha, vô cùng khách khí cười nói với Lam Băng: “Ha ha, cũng không phải vật liệu đặc biệt gì, các ngươi cứ tiêu diệt đám chuột nhắt kia xong rồi lại nói”
Thấy thái độ của Vũ Trạch, vẻ mặt La Chinh vô cùng khó hiểu.
Tính cách tên Vũ Trạch này rất đáng ghét, mấy lời từ miệng hắn nói ra không có câu nào nghe được cả, thế nào lại khách khí với Yêu Dạ tộc như vậy?
La Chinh rất khó hiểu, Cổ Bội Nhi bên cạnh lại cười, nhỏ giọng giải thích với La Chinh: “Người trong lòng của thằng nhóc này, chính là một cô gái Yêu Dạ tộc”
Vừa nghe thấy thế, La Chinh như bừng tỉnh, Thiên Vị tộc bao gồm thiên tài ở các chủng tộc, người của Yêu Dạ tộc xuất hiện trong nội bộ Thiên Vị tộc cũng không phải chuyện kỳ lạ.
Nhưng không ngờ tên Vũ Trạch này lại yêu ai yêu cả đường đi lối về.
Đối với Yêu Dạ tộc khách khí như vậy, khó trách vừa rồi lại ra sức tiêu diệt Ma tộc.
Lúc này Thiên Tuyền lại đầy lo âu nói: “Lam Băng, không biết tình hình của Lưu Vũ đại nhân bây giờ thế nào rồi.
Nếu thánh địa Khủng Ma thật sự đuổi giết Lưu Vũ đại nhân thì e rằng nàng đã…”
Mắt La Chinh bỗng nhẹ nhàng lóe lên, suy nghĩ chìm vào trong ký ức của Đại Thế Giới, sau đó hắn mới thở phào một hơi, cười nói: “Lưu Vũ không sao, bây giờ nàng đang trên đường trở về rồi”
Nói xong, La Chinh ngẩng đầu nhìn về phía xa, sau hơn mười nhịp thở liền thấy một vệt sáng từ phía chân trời bay thẳng về phía thánh địa Thiên Vũ.
Chương 925: Lưu Vũ trở về
Vệt sáng kia có tốc độ cực nhanh, chỉ trong khoảnh khắc đã tới gần thánh địa Thiên VũMà sau khi Lam Băng và Thiên Tuyền nhìn thấy bóng dáng người tới, bọn họ liền thở phào một hơi.
Đó chính là Lưu Vũ.
Cùng lúc đó, hai nàng cũng lại lần nữa khiếp sợ.
Rốt cuộc La Chinh đã xảy ra chuyện gì? Giống như hắn có thể biết trước vậy, biết lúc này Lưu Vũ sẽ trở về?
Mà Lăng Yên đứng cách đó không xa cũng vô cùng tò mò như hai người bọn họ.
Nàng nghĩ kiểu gì cũng không ra, rốt cuộc La Chinh đã làm thế nào mà có thể làm được như vậy.
Lúc trước, khi hắn giao đấu với Ma tộc, trong nháy mắt liền có thể nói ra tuổi thọ của đối phương, thậm chí còn chính xác đến cả ngày tháng, giống như trong Đại Thế Giới này không có gì hắn không biết.
Chẳng lẽ người này là hóa thân của thần sao?
“Vèo!”
Lưu Vũ mặc trường bào màu tím nhạt, nàng cấp tốc điên cuồng bay về, trong lòng cũng vô cùng sốt ruột!
Nếu mấy tên thánh địa Khủng Ma này dám đuổi giết nàng, vậy chắc chắn thánh địa Viêm Ma sẽ tấn công thánh địa Thiên Vũ.
Dựa vào hai người Lam Băng và Thiên Tuyền thì e là không đủ để ngăn cản sự xâm chiếm của thánh địa Viêm Ma.
Khi cấp tốc trở về, nàng nhìn thấy trên bầu trời thánh địa Thiên Vũ dâng lên từng luồng khói dày đặc.
Khuôn mặt thanh tú của nàng liền trở nên nặng nề, nàng cắn chặt hàm răng, trong lòng cũng đã có quyết định.
Nếu thánh địa Thiên Vũ bị tiêu diệt, thì dù chỉ còn một mình, nàng cũng phải tiêu diệt toàn bộ Ma tộc trong Song Ma thánh địa!
Nhưng chờ đến khi Lưu Vũ tiến vào thánh địa Thiên Vũ, thấy Lam Băng và Thiên Tuyền vẫn yên lành đứng ở đó.
Trong lòng nàng đang lấy làm lạ thì bỗng dưng ánh mắt lướt qua, dừng lại trên người một thanh niên Nhân tộc mặc cẩm bào màu trắng, con ngươi trong đôi mắt đẹp bỗng lấp lánh ánh sáng, khó nói thành lời.
“La Chinh!”
Nàng vốn còn đang thấy kỳ lạ, bây giờ nhìn thấy La Chinh liền tìm được ngay câu trả lời.
Cho dù thánh địa Thiên Vũ đã ngăn cản Ma tộc xâm chiếm bằng cách nào thì trong đó chắc chắn có quan hệ không nhỏ với La Chinh!
“Lưu Vũ đại nhân!”
“Lưu Vũ đại nhân, ngươi không sao chứ! Thánh địa Khủng Ma đã biết động tĩnh của ngươi, muốn thừa dịp ngươi độ kiếp…” Lam Băng và Thiên Tuyền kích động đi tới nói.
Lưu Vũ gật đầu: “Ý ngươi là ba tên này?” Nói xong nàng nhẹ nhàng vung tay lên, trong tay chính là ba cái đầu lớn, một cái đầu trong đó chính là thủ lĩnh Khủng Ngao của thánh địa Khủng Ma!
Ba vị đại năng Thần Hải Cảnh của Thánh địa Khủng Ma đều đã bị Lưu Vũ chém chết!
Thấy như vậy, La Chinh cũng chỉ cười.
Thông qua trí nhớ của Đại Thế Giới, hắn đã tra được kết quả này.
Quả nhiên Lưu Vũ vẫn cực kỳ dũng mãnh, không chỉ bình yên trải qua đại Thiên Kiếp, thậm chí còn có thể lấy sức một người mà tiêu diệt ba đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc!
Lưu Vũ tiện tay ném ba cái đầu kia ra rồi đi về phía La Chinh.
Nhưng lúc này nàng bỗng phát hiện ra Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch sau lưng La Chinh.
Trên người Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch tản ra khí thế rất nhẹ, khiến cho Lưu Vũ âm thầm kinh hãi.
Nhưng bọn họ đứng phía sau La Chinh, xem ra người nghịch chuyển chiến cuộc hẳn là hai người này?
Phỏng đoán này cũng không khó hiểu.
Tuy La Chinh có thiên phú cực cao, nhưng dù hắn đột phá Sinh Tử Cảnh thì cũng không thể nào chống lại được đại năng Thần Hải Cảnh, mà hai người trước mắt này lại là cường giả Thần Cực Cảnh!
“La Chinh! Vừa rồi…” Lưu Vũ đang định mở miệng.
La Chinh lại gật đầu, nói với Lưu Vũ: “Vẫn phải cảm ơn hai vị bằng hữu này tương trợ, nếu không e là thánh địa Thiên Vũ khó mà vượt qua được kiếp nạn này”
Lưu Vũ gật đầu, thân hình nhoáng lên, bay thẳng đến chỗ Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch.
Nàng quỳ một chân xuống: “Ân tình này, Yêu Dạ tộc ta chắc chắn sẽ ghi khắc vào bia, mãi mãi cảm kích!”
Vẻ mặt Cổ Bội Nhi lạnh nhạt, không có phản ứng gì, Vũ Trạch luôn không nóng không lạnh kia thì ngược lại cười ha ha một tiếng: “Chuyện nhỏ mà thôi! Nhắc tới mới nhớ, hình như ngươi cũng được Thiên Vị tộc ta thừa nhận?”
“Thiên Vị tộc?” Sau khi Lưu Vũ đứng dậy, nghe thấy lời nói của Vũ Trạch thì ánh mắt chợt lóe lên: “Ngươi nói bia thiên phú sao?”
Vũ Trạch gật đầu một cái: “Ta cảm nhận được dấu ấn của Thiên Vị tộc trên người ngươi.
Nếu như ta đoán không lầm, ngươi hẳn là được liệt vào thiên phú hàng thứ hai đúng không?”
Lưu Vũ “Ừ” một tiếng.
Trừ La Chinh ra, Lưu Vũ là người duy nhất có thể được liệt vào nhân vật hàng thứ hai.
Mà bên trong tháp Tội Ác, chỉ cần có thể tiến vào hàng thứ hai thì sẽ lưu lại dấu ấn của Thiên Vị tộc.
“Vậy thì dễ nói, ta với ngươi coi như là đồng tộc”
Nghe thấy Vũ Trạch có thể yên ổn nói chuyện một tràng với Lưu Vũ, La Chinh không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Hắn cũng được Thiên Vị tộc thừa nhận, nhưng không thấy tên này có sắc mặt tốt như thế.
Sau khi Lưu Vũ biết ý định của La Chinh, nàng liền để Lam Băng và Thiên Tuyền đi xử lý tàn cuộc của thánh địa Thiên Vũ, còn bản thân muốn đích thân giúp bọn họ gom đủ vật liệu.
Sau khi chào hỏi Cổ Bội Nhi, năm người trên vòng quay bát quái cũng đi tới, cùng Lưu Vũ tiến vào trong cây thánh.
Cáp Bằng liệt kê tất cả các vật liệu cần thiết, sau khi Lưu Vũ nhìn qua thì trên mặt lộ ra vẻ khó xử.
Đa số các vật liệu trong danh sách này thánh địa Thiên Vũ đều có, một vài loại có thể tìm được trong một hai ngày, nhưng có hai ba loại thì thậm chí nàng còn chưa từng nghe nói đến.
“Tài nguyên ở Hạ Giới thiếu thốn, có thể hiểu mà!” Vũ Trạch cười nhẹ: “Cáp Bằng, sửa đổi một chút đi, lấy vật liệu khác thay thế”
Cũng may trình độ kỹ thuật tạo con rối của Cáp Bằng cũng phi phàm, sau khi nghĩ ngợi một hồi liền liệt kê ra mấy loại vật liệu khác thay thế.
Sau khi xem đi xem lại mấy lần, rốt cuộc cũng xác định xong.
Nhưng nếu muốn thu thập toàn bộ vật liệu thì ước chừng vẫn phải mất một hai ngày.
Vậy nên bảy người của Thiên Vị tộc cũng chỉ có thể nghỉ ngơi ở Yêu Dạ tộc một thời gian.
Lúc này, Tư Đồ Hạo Thiên của thánh địa Tử Tâm cũng đã chạy tới.
Lần này Song Ma thánh địa bất ngờ tấn công Yêu Dạ tộc, lúc Nhân tộc nhận được tin tức chạy tới thì mọi chuyện đã xong hết rồi.
Đứng trên một cành cây khô trên đỉnh cây thánh, nhìn thánh địa Thiên Vũ cháy đen phía dưới, trên mặt Lưu Vũ cũng đầy vẻ thương tiếc.
Sau khi an ủi mấy câu, trên mặt Tư Đồ Hạo Thiên mới hiện vẻ tàn khốc: “Bước tiếp theo, trực tiếp xóa tên Song Ma thánh địa ở đại lục Hải Thần đi”
Tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh trong Song Ma thánh địa đều đã chết rồi, mà trước khi đại năng Thần Hải Cảnh mới chưa sinh ra, cho dù là thánh địa Tử Tâm thì cũng đã đủ để tiêu diệt Song Ma thánh địa!
Lưu Vũ hơi gật đầu, sau đó mới quay sang hỏi: “La Chinh, ta muốn biết tình hình Vương của chúng ta bây giờ của như thế nào?”
Thời gian trước, ánh sáng trên pho tượng vương giả của Huân gần như hoàn toàn tiêu tan, suýt chút nữa Lưu Vũ cho rằng Huân đã mất rồi.
Nhưng đúng lúc tia sáng kia gần biến mất thì bỗng nhiên lại dần dần được củng cố, bây giờ vẫn đang dần dần khôi phục.
Nàng rất lo lắng cho tình huống bây giờ của Huân!
Nếu không phải bản thân sắp đối mặt với đại Thiên Kiếp, lúc ấy suýt chút nữa Lưu Vũ đã định đi Trung Vực tìm La Chinh.
La Chinh gật đầu, lấy một cành khô màu nâu từ trên người ra.
“Dưỡng Hồn Mộc!” Ánh mắt Lưu Vũ bỗng run rẩy.
Trong tình huống bình thường, Dưỡng Hồn Mộc chẳng qua chỉ là cách để kéo dài hơi tàn, nếu không phải tình huống hết sức nguy hiểm thì không thể nào cần dùng đến Dưỡng Hồn Mộc này.
Trên mặt La Chinh cũng lộ vẻ bi thương: “Huân giúp ta ngăn cản một đòn công kích linh hồn.
Linh hồn nàng đã sắp tiêu tan, bất đắc dĩ ta mới phải đưa linh hồn nàng vào trong Dưỡng Hồn Mộc”
Lưu Vũ cắn răng, trên mặt lộ ra vẻ do dự: “Hay là, thử dùng lực sinh mệnh của cây thánh một lần đi.
Ít nhất thì cũng có thể đánh thức được ngô Vương”
Nghe nói như vậy, La Chinh lại lắc đầu: “Ta thấy vẫn là thôi đi”
Trận loạn chiến với Song Ma thánh địa vừa rồi đã biến toàn bộ thánh địa Thiên Vũ thành một mảnh hỗn độn, muốn tu sửa lại tất cả thánh địa thì cần phải mượn sức mạnh của cây thánh này!
Đứng ở góc độ của La Chinh dõi mắt nhìn xuống, cây thánh to lớn kia cũng đã tan hoang lắm rồi, huống chi lúc trước cây thánh đã từng dùng sức mạnh của nó bổ sung cho Huân.
Nếu lấy đi quá nhiều sức mạnh của cây thánh thì e rằng cả cây thánh cũng sẽ khô kiệt.
“Nhưng ngô Vương mới là quan trọng nhất, ta có thể cảm nhận được mong muốn của cây thánh, nó đồng ý dâng hiến chính mình để cứu ngô Vương!” Lưu Vũ kiên trì nói.
La Chinh thở dài một hơi, rồi mới lên tiếng: “Là bởi vì ta nên Huân mới rơi vào tình cảnh như vậy.
Huống chi muốn hoàn toàn chữa trị linh hồn đã bị tổn thương của nàng, dựa vào cây thánh thì cũng không đủ.
Ta sẽ nghĩ cách để nàng hồi phục”
Thật ra tác dụng của Dưỡng Hồn Mộc trong tay La Chinh cũng không kém cây thánh, chẳng qua Dưỡng Hồn Mộc có tính ôn hòa, hiệu quả rất chậm, chỉ đủ để giữ được linh hồn của Huân.
Đúng lúc này, từ trên cành khô trên cây thánh lại có một cô gái Yêu Dạ tộc mặc quần áo màu vàng đi tới, hành lễ với Lưu Vũ.
“Có chuyện gì vậy Liễu Lam?” Liễu Lam là một Chiến Thánh cấp ba trong tộc, bây giờ xuất hiện ở đây không biết là có chuyện gì, Lưu Vũ cũng cảm thấy khó hiểu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








