[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 150 : Thẳng tiến! (c746-c750)
❮ sautiếp ❯Chương 746: Thẳng tiến!
Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía La ChinhCâu hỏi của Thạch Khắc Phàm cũng là vấn đề mọi người quan tâm nhất.
Nếu La Chinh ngươi nói có đại năng Thần Hải Cảnh trợ giúp, vậy họ đang ở đâu?
Trong Trung Vực có không ít người ở ẩn.
Có một vài người từ khi ở ẩn tới nay cũng chưa bao giờ xuất hiện, tư liệu và thông tin của bọn họ, Thiên Hạ Thương Minh cũng biết không ít, thậm chí trong đó còn có hai, ba cường giả Sinh Tử Cảnh, nhưng những cường giả này vốn không ai biết mà thôi.
Thế nhưng, tuyệt đối không có cường giả Thần Hải Cảnh!
La Chinh đi đâu để tìm đại năng Thần Hải Cảnh đây?
“Thạch minh chủ, bảy ngày sau, ta sẽ cho ngươi câu trả lời, mong mọi người hãy kiên nhẫn chờ đợi” La Chinh chắp tay nói.
Thạch Khắc Phàm gật đầu.
Hắn cũng là người tin tưởng La Chinh nhất, hơn nữa La Chinh hoàn toàn không có lý do gì để nói dối, bởi vì điều đó không hề có lợi gì với La Chinh.
Hơn nữa, có lẽ nhóm những đại năng kia của thần quốc Đại Vũ là nhằm vào La Chinh mà tới!
Còn người khác, trong lòng mơ hồ có chút không tin.
Nhưng chẳng qua cũng chỉ bảy ngày mà thôi.
Chẳng mấy mà đến ngày đó rồi, đến lúc đó liền có thể chứng minh lời nói của La Chinh là thật hay giả!
Lý Hòa Thái kia đi theo La Chinh, vốn là tới nhận thưởng, kết quả sau khi đi theo La Chinh đến đây lại nghe thấy bọn họ thảo luận về mấy thứ như đại năng Thần Hải Cảnh gì đó, nhất thời hơi choáng váng.
Nhưng trong phòng nghị sự này, cơ bản đều là cường giả Hư Kiếp Cảnh, một tên Tiên Thiên Cảnh nho nhỏ như hắn, dù đối mặt với người nào cũng đều phát run, sao có chỗ cho hắn nói chen vào?
Mắt thấy mọi người thảo luận xong rồi, hắn mới nhỏ giọng nói: “Chuyện đó… phần thưởng của ta…”
Thạch Khắc Phàm lạnh lùng liếc Lý Hòa Thái một cái, lập tức phân phó một người khác đưa Lý Hòa Thái xuống nhận đá chân nguyên cực phẩm.
Lý Hòa Thái cũng không dám hỏi lại La Chinh về chuyện gia nhập Vân Điện.
Chẳng qua hắn cũng có chút thông minh, nhìn thôi cũng đã rõ, nếu La Chinh đã đồng ý, hắn cứ nhận được một nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm trước đã, sau đó đến Vân Điện báo tên tuổi của La Chinh ra, tất nhiên Vân Điện cũng sẽ không từ chối mình.
Sau khi La Chinh trở lại điện Thiên Thần, hắn lại gọi Huân ra.
Huân vẫn ẩn náu trong cơ thể La Chinh, đương nhiên hiểu được ý của La Chinh khi gọi mình ra.
Lúc trước, khi rời khỏi đại lục Hải Thần, Lưu Vũ đưa cho Huân một phù truyền âm có nối liền với pho tượng vương giả của Huân.
Linh hồn của Huân quá mức nhỏ yếu nên không thể trực tiếp thông qua pho tượng vương giả để nối liền với thánh địa của Yêu Dạ tộc như những vị Vương khác.
Chẳng qua, dựa vào phù truyền âm được chế tạo đặc biệt kia, lại thêm việc có pho tượng vương giả thì cũng có thể làm được!
Sau khi La Chinh đốt cháy phù truyền âm, Huân cũng nhắm hai mắt lại, lông mi run lên nhè nhẹ, nhanh chóng tiến vào trạng thái nào đó…
Hơn mười nghìn dặm bên ngoài…
Vượt qua rất nhiều hải vực, tới đại lục Hải Thần, thánh địa Thiên Vũ.
Mỗi ngày, tộc nhân của Yêu Dạ tộc trong thánh địa Thiên Vũ đều sẽ làm lễ trước pho tượng vương giả, đây là nghi thức không thể thiếu trong đời họ.
Đối với bọn họ, pho tượng vương giả giống như một vật tổ, biểu tượng của tinh thần vậy.
Lưu Vũ dẫn theo tộc nhân Yêu Dạ tộc, quỳ lạy trước mặt pho tượng vương giả, vẻ mặt thành kính.
Nghi thức làm lễ này sẽ duy trì liên tục trong ba nén nhang, chưa từng gián đoạn dù chỉ một ngày.
Hôm nay, pho tượng vương giả thứ ba, cũng chính là pho tượng của vị Vương cai quản sát lục chợt bốc cháy một phù truyền âm.
Âm thanh trầm lắng kia của Huân lập tức truyền từ nơi xa xôi đến.
“Lưu Vũ” Huân thản nhiên nói.
Mặc dù đang ở trước mặt La Chinh, Huân có vẻ rất nhanh nhẹn, khéo léo, linh động, nhưng đối mặt với người của Yêu Dạ tộc, Huân lại là sự tồn tại tối cao!
Nghe thấy giọng nói của Huân, tất cả tộc nhân Yêu Dạ tộc đều kinh ngạc, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng.
“Vương!”
Lưu Vũ quỳ một gối xuống, mặt lộ rõ vẻ kích động mà kêu to.
“Ta cần các ngươi” Huân thản nhiên nói.
“Vâng.
Vương, Lưu Vũ sẽ đến ngay!” Lưu Vũ không hề nghi ngờ gì, thậm chí trong đầu cũng không hề có suy nghĩ gì.
Đối với Vương của Yêu Dạ tộc, tất cả các tộc nhân Yêu Dạ tộc đều phục tùng vô điều kiện.
Nhưng Huân lại lạnh lùng nói: “Nếu ngươi rời đi, thánh địa Thiên Vũ phải làm thế nào? Thánh địa Tử Tâm phải làm thế nào?”
Tình hình trên đại lục Hải Thần cũng không hề vững chắc như trong tưởng tượng.
Nếu Lưu Vũ rời khỏi đại lục Hải Thần, chỉ sợ Song Ma thánh địa cũng sẽ rục rịch, bởi đó là thời cơ tốt nhất để họ phản công.
Nhưng Yêu Dạ tộc lại coi việc cống hiến sức lực vì Vương là hành động vẻ vang nhất, so ra thì thánh địa của mình cũng không được xếp ở vị trí thứ nhất.
Đương nhiên Huân hiểu rõ ý nghĩ của Lưu Vũ, vì vậy nàng thản nhiên nói: “Không cần ngươi đến đây.
Lưu Vũ, ngươi phải trấn giữ thánh địa Thiên Vũ.
Thánh địa Thiên Vũ và thánh địa Tử Tâm các ngươi phái vài đại năng Thần Hải Cảnh đi là được rồi”
Trong mắt Lưu Vũ có chút thất vọng.
Nhưng phân phó của Vương, nàng sao có thể làm trái? Vậy nên nàng chỉ có thể ngầm đồng ý.
Sau khi Huân phân phó xong, Huân cũng dặn dò việc mọi người đi qua truyền tống trận để đến thành Thiên Khải như thế nào.
Sau khi trao đổi xong, Lưu Vũ chợt đứng dậy, đưa lưng về phía ba pho tượng vương giả, liếc nhìn người của Yêu Dạ tộc một cái, sau đó thản nhiên nói: “Ai sẵn lòng đi qua truyền tống trận đến Trung Vực, cống hiến sức lực vì ngô Vương?”
Đối với Lưu Vũ mà nói, cống hiến sức lực vì Huân chính là vinh quang cao cả thì đối với những tộc nhân Yêu Dạ tộc khác sao lại không chứ?
“Lưu Vũ! Ta sẵn lòng ra trận!” Một đại năng Thần Hải Cảnh khác của Yêu Dạ tộc lên tiếng.
“Ta cũng sẵn lòng” Một nữ tử mặc đồ đen nói.
“Lưu Vũ, cho ta một cơ hội!”
“Lưu Vũ…”
Trong đại lục Hải Thần, nơi có số lượng đại năng Thần Hải Cảnh nhiều nhất chính là thánh địa Thiên Vũ.
Nếu thánh địa Tử Tâm chỉ có ba đại năng Thần Hải Cảnh, thì trong thánh địa Thiên Vũ lại có bảy người, trong đó Lưu Vũ lại là cường giả đại năng Thần Hải Cảnh đứng đầu!
Hiện tại, Lưu Vũ đã mở lời, tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều vui vẻ, bằng lòng tiến lên!
Ngoài sáu đại năng Thần Hải Cảnh kia ra, còn có rất nhiều cường giả Sinh Tử Cảnh cũng muốn đi cùng…
Cường giả Sinh Tử Cảnh là cường giả đứng đầu trong Trung Vực, nhưng ở đại lục Hải Thần cũng có không ít.
Lưu Vũ suy nghĩ một chút.
Huân chỉ không cho Lưu Vũ rời khỏi thánh địa Thiên Vũ, nhưng cũng không giới hạn số người, nên nếu những Chiến Thánh này đã tình nguyện đi thì nàng cũng không có lý do nào để ngăn cản.
Vì vậy, Lưu Vũ gật đầu: “Ngoài các ngươi ra, còn có người của thánh địa Tử Tâm cùng đi…”
Hiệu suất của thánh địa rất cao, gần như chỉ cách một ngày đêm, một đội ngũ khổng lồ đã xuất phát tiến về phía thảo nguyên Thiên Ưng!
Đối với động tĩnh khác lạ của thánh địa Thiên Vũ và thánh địa Tử Tâm, Song Ma thánh địa đương nhiên cũng nhận được tin tức.
Nhưng có Lưu Vũ trấn thủ, Song Ma thánh địa quả thực không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chẳng qua, nếu sau khi Lưu Vũ rời khỏi thì cũng khó nói lắm.
Mặc dù Song Ma thánh địa không chống lại được những Chiến Thánh đột phá trong tháp Tội Ác kia, nhưng lại có thể trực tiếp ra tay với thánh địa.
Những lão quái vật của Ma tộc kia cũng không hề yên phận.
Đây cũng là lý do vì sao Huân từ chối Lưu Vũ.
Ba ngày sau, trên vùng biển Bạo Loạn Tinh Hải ở phía đông Trung Vực chợt nổi lên bão không gian to lớn!
Sau đó, có một truyền tống trận to lớn xuất hiện trên không.
“Đùng đùng…”
Bão không gian to lớn như vậy, có thể khiến võ giả bình thường tan xương nát thịt!
Nhưng trong bão không gian này lại xuất hiện một đội ngũ hơn trăm người, bọn họ dường như chẳng coi bão không gian ra gì, ngang ngược mà xông ra!
Đội ngũ hơn trăm người này do chín đại năng Thần Hải Cảnh dẫn đầu, tất cả những người còn lại đều là Chiến Thánh.
“Nơi này chính là Trung Vực sao? Là quê hương của La Chinh?” Tư Đồ Hạo Thiên nhìn xuống bờ biển của đại lục ở nơi xa xa, trong lòng mơ hồ cảm thán.
Lúc trước, khi La Chinh tiến đến đại lục Hải Thần, Nhân tộc trong thánh địa Tử Tâm vẫn luôn giống như những đứa trẻ mồ côi vậy.
Không ngờ đại lục nơi La Chinh ở lại do Nhân tộc khống chế toàn bộ.
“Xuất phát thôi” Một đại năng Thần Hải Cảnh của Yêu Dạ tộc thản nhiên liếc nhìn một cái.
Nàng không hề có loại cảm xúc như trong lòng Tư Đồ Hạo Thiên, động lực duy nhất của Yêu Dạ tộc bọn họ không phải thứ gì khác, mà đơn giản là bởi Huân là Vương của họ.
Vì vậy, hơn trăm võ giả này ào ào đi thẳng về phía trước.
“Tông… Tông chủ, xảy ra chuyện lớn rồi!” Trong Ngư Long Tông ở đầu phía đông Trung Vực bỗng nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai.
“Hoảng cái gì!” Sắc mặt Tiếu tông chủ của Ngư Long Tông trầm xuống, lớn tiếng quát với người kia: “Chúng ta tu luyện tâm võ đạo, coi trọng nhất chính là tâm tính, hoảng hốt như vậy thì vĩnh viễn cũng không làm được chuyện lớn!”
Tiếu tông chủ coi như cũng là một người từng trải!
Thiên Tà Tông tàn phá bừa bãi cả nửa Trung Vực, rất nhiều thế lực tam phẩm đều bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, nhưng Ngư Long Tông này lại chống cự vượt qua được mà cũng không tổn thất bao nhiêu.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
– Hết tập 50 –
Chương 747: Nỗi khổ trong lòng
“Nhưng, nhưng mà…” Người thông báo nói lắp bắp“Ngay cả nói cũng không nên hồn, đúng là phế vật!” Người thông báo cũng là thuộc hạ mà Tiêu tông chủ thấy được nhất.
Thường ngày người này luôn điềm tĩnh, vậy mà không hiểu sao hôm nay lại hoảng hốt như vậy, Tiêu tông chủ tức giận đến mức không thể kiềm chế nổi, đứng dậy trách mắng.
Song, Tiêu tông chủ cũng thấy có gì đó bất thường nên hỏi lại: “ Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Bên ngoài, bên ngoài có rất nhiều người tới, rất nhiều võ giả” Người nọ vẫn nói lắp bắp.
“Rất nhiều võ giả? Thực lực thế nào?” Tiêu tông chủ lại hỏi.
“Thuộc hạ cũng không biết.
Tông chủ, hay là ngài đích thân ra ngoài một chuyến…” Người nọ đề nghị.
Tiêu tông chủ hừ lạnh một tiếng, trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Rốt cuộc là cường giả như thế nào mà có thể dọa gã thành ra thế này?
Tiêu tông chủ lập tức cất bước đi ra, nhìn lên trên bầu trời liền thấy có hơn trăm người đang lơ lửng ở đó…
“Thực lực gì…” Tiêu tông chủ dò xét một lát, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
Vừa hít vào xong liền ho khan dữ dội.
“Khụ khụ khụ…”
Tiêu tông chủ chính là võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trên trời kia thì vẫn không kiềm chế được mà ho khan.
“Cường giả Sinh Tử Cảnh…”
“Vẫn là cường giả Sinh Tử Cảnh…”
“Đây là hơn trăm vị cường giả Sinh Tử Cảnh?”
“Không, mấy vị đi đầu không phải cường giả Sinh Tử Cảnh, họ mạnh mẽ hơn cường giả Sinh Tử Cảnh nhiều! Chẳng lẽ là đại năng Thần Hải Cảnh trong truyền thuyết?” Tiêu tông chủ vất vả lắm mới ho xong, hai mắt mở to như chuông đồng, trong ánh mắt hiện lên vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Ôi trời ơi…
Sau khi đầu óc Tiêu tông chủ trống rỗng mất một lúc thì cũng bắt đầu nhanh chóng hoạt động trở lại.
Những võ giả này chắc chắn không phải là người Trung Vực, như vậy chỉ có một khả năng, bọn họ đến từ chính tứ đại thần quốc ở bờ bên kia Bạo Loạn Tinh Hải!
Chuyện Thiên Tà Tông đánh với Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện ở thành Thiên Khải đã truyền khắp toàn bộ Trung Vực từ lâu.
Chuyện thần quốc Đại Vũ xâm lược Trung Vực cũng đã được truyền ra.
Thế nhưng, Tiêu tông chủ không hề lo lắng.
Chẳng qua tông môn hắn chỉ là một tông môn tam phẩm, cho dù thần quốc Đại Vũ có thực sự chiếm cứ Trung Vực thì cùng lắm hắn lựa chọn quy thuận là được.
Trước đây, lúc Thiên Tà Tông tàn sát bừa bãi, Ngư Long Tông hắn cũng không hề muốn đối kháng mà nhanh chóng trở thành một thành viên của Thiên Tà Tông.
Thậm chí chính hắn cũng luôn mồm nói muốn gia nhập thần quốc Thiên Tà, trở thành thành viên của thần quốc.
Về phần thời gian Thiên Tà Tông tấn công thành Thiên Khải, Tiêu tông chủ lấy lý do công việc tông môn nên hoàn toàn không tham gia.
Cái thế lực tam phẩm này của hắn cũng không bị Thôi Tà để ý đến.
Đợi đến khi Thiên Tà Tông bị diệt thì Ngư Long Tông hắn chẳng bị ảnh hưởng chút nào.
Chính nhờ loại thủ đoạn thuận lợi mọi bề này mới giúp cho Ngư Long Tông bình yên vô sự.
Cho nên lần này, dù thần quốc Đại Vũ có đánh tới thì hắn cũng không thấy hoang mang.
Chẳng qua bây giờ hắn kinh ngạc như vậy là bởi thực lực của tứ đại thần quốc.
Một thần quốc Đại Vũ tùy tiện là có thể phái mười vị đại năng Thần Hải Cảnh xuất chinh? Vậy thì rốt cuộc nền tảng của tứ đại thần quốc còn kinh khủng đến mức nào?
E là La Chinh thảm rồi.
Lần trước, Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện đã thoát được một kiếp, nhưng có lẽ lần này chạy trời không khỏi nắng!
Tiêu tông chủ đã thầm xác định vận mệnh của bọn họ.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Trên bầu trời, hơn trăm người đứng sừng sững ở đó, Tư Đồ Hạo Thiên nhìn Nhân tộc đông đúc bên dưới thì cười nhẹ một tiếng: “Cứ để ta đi hỏi đường đi! Dù sao cũng cùng là Nhân tộc ta!”
Sau khi nói xong, Tư Đồ Hạo Thiên bay về phía Ngư Long Tông.
Trong Ngư Long Tông cũng có một bộ đại trận hộ tông, thế nhưng đối mặt với cường giả Thần Hải Cảnh thì bọn họ làm gì có tâm tư đi đối kháng?
Chỉ thấy Tư Đồ Hạo Thiên tùy tiện bay về phía Tiêu tông chủ, lập tức thản nhiên hỏi: “Ngươi, nói cho ta biết thành Thiên Khải ở hướng nào?”
Khuôn mặt Tiêu tông chủ tươi cười ngay tức khắc.
Quả nhiên hắn đoán không sai, đám người kia đến từ tứ đại thần quốc, hơn nữa còn đi về phía thành Thiên Khải.
Hắn vội vàng nói: “Thành Thiên Khải nằm ở hướng tây nam!”
Sau khi nói xong, tay của Tiêu tông chủ dùng tốc độ nhanh như tia chớp, lấy ra một tấm bản đồ từ trong nhẫn tu di của mình.
Đây chính là địa đồ của chính Tiêu tông chủ, hình vẽ bên trên vô cùng tỉ mỉ, thậm chí các loại địa danh còn được dùng kim tuyến để vẽ ra.
“Vị đại nhân này, đây là địa đồ Trung Vực, ngài dựa vào phần đánh dấu ở phía trên là có thể tìm được thành Thiên Khải!” Tiêu tông chủ luôn miệng cười nói.
“Ừ” Tư Đồ Hạo Thiên sao có thể khách khí với một vị Chiến Tôn? Huống hồ người trước mắt này cùng lắm cũng chỉ là một Chiến Tôn cấp năm mà thôi, đâu có thể lọt vào mắt của hắn? Sau khi nhận địa đồ xong, Tư Đồ Hạo Thiên lười nói thêm, tiện tay ném xuống một món đồ, sau đó bay về phía không trung.
Hơn trăm người này lập tức hóa thành một luồng sáng, bay thẳng về hướng tây nam.
Đợi đến khi bọn họ rời khỏi đây, Tiêu tông chủ lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Khí thế của hơn trăm vị cường giả này giống như những ngọn núi lớn, gần như có thể khiến cho Tiêu tông chủ thở không ra hơi.
Sau khi biết bọn họ đã đi xa, Tiêu tông chủ mới có tâm tình mà liếc mắt nhìn vật kia một cái, lúc hắn phát hiện cây dao găm hình dáng không có gì kinh người này, đôi mắt đột nhiên phát sáng kịch liệt, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: “Đây, đây, đây, đây… là một món thánh… thánh khí!”
Nghe vẻ thốt lên đầy kinh ngạc này của tông chủ, khuôn mặt vị võ giả lúc trước báo tin cho hắn lộ ra vẻ tức tối.
Vừa rồi chẳng phải tông chủ còn dạy dỗ gã rằng tu luyện võ đạo là phải chú ý tâm tính sao? Tông chủ kích động như vậy, tâm tính có chỗ nào tốt hơn gã?
Có điều, gã tất nhiên không dám nói ra suy nghĩ này mà chỉ sững sờ nhìn dáng vẻ tông chủ đang mừng rỡ như điên kia.
Trong những võ giả này, người có thực lực yếu nhất đều là cường giả Sinh Tử Cảnh.
Hơn trăm người đồng loạt bay đi, tốc độ nhanh tới mức nào?
Chẳng qua hơn trăm luồng sáng di động với tốc độ cao ở Trung Vực thì cũng dẫn tới chấn động không nhỏ, thậm chí có mấy võ giả còn cho là trời giáng dị tượng, có dị bảo ra đời.
Một ngày sau, rốt cuộc hơn trăm người cũng tới thành Thiên Khải.
Trên tường thành Thiên Khải to lớn đang có vô số thợ thủ công không ngừng sửa chữa ngày đêm.
Trận đại chiến lần trước đã khiến tường thành hỏng hết, vậy nên việc tu sửa này cũng là công trình to lớn nhất.
“Nhìn xem, đó là cái gì!” Trên tường thành, một thợ thủ công chợt phát hiện nơi chân trời có hơn trăm luồng sáng đang bắn về phía bên này.
Nhìn qua một cái, giống như trăm ngôi sao băng rơi xuống đây.
Nhiều võ giả nghe thấy người thợ thủ công nói vậy thì đều ngẩng đầu nhìn lên trời.
Một hộ vệ thủ thành thấy cảnh này, mặt liền biến sắc, thân hình lập tức vút đi, chạy thẳng tới lầu trên cổng thành.
Trên đó có một quả chuông lớn, hộ vệ kia đi tới liền bắt đầu gõ chuông dồn dập.
Quả chuông lớn đó chính là dùng để báo động, một khi gõ xuống thì những quả chuông khác cũng vang lên theo, hết chiếc này lại đến chiếc chuông lớn khác nối nhau vang lên.
Chỉ trong chốc lát, tiếng chuông cảnh báo kéo dài vang lên khắp thành Thiên Khải.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có phải là những cường giả thần quốc kia tới không? Nhanh vậy sao?”
“Lần này thành Thiên Khải ta phải đối phó thế nào?”
Võ giả trong thành Thiên Khải cũng bắt đầu hoảng loạn.
Một vị võ giả Thần Đan Cảnh đứng trên tường thành, dõi mắt nhìn lên những võ giả trên bầu trời kia, cuối cùng lẩm bẩm nói: “Hơn trăm vị cường giả Sinh Tử Cảnh.
Đối phó? Trung Vực ta lấy cái gì ra đối phó?”
Ngay vào lúc chuông cảnh báo vang lên, ba vị Minh chủ và khoảng hai mươi vị trưởng lão Hư Kiếp Cảnh của Thiên Hạ Thương Minh cũng bay vụt từ trong thành ra.
Bọn họ cùng tề tựu lại một chỗ, nhìn về những cường giả nơi xa kia, sắc mặt ai nấy đều hết sức khó coi.
Tuy La Chinh từng nói rằng hắn có thể mời đại năng Thần Hải Cảnh tới giúp.
Chỉ là theo ấn tượng ban đầu của nhóm người Thạch Khắc Phàm với La Chinh thì bọn họ cho rằng La Chinh có thể mời đến một hai vị thì cũng coi như không tệ rồi!
Dù sao thì để mời được đại năng Thần Hải Cảnh ra tay, cần trả giá lớn đến thế nào?
Cho dù thế nào, đúng như cách La Chinh nói, trong thành Thiên Khải có đại năng Thần Hải Cảnh trấn thủ, việc đối kháng với thần quốc Đại Vũ cũng tăng thêm vài phần hy vọng.
Thần quốc Đại Vũ hẳn sẽ không phái quá nhiều đại năng Thần Hải Cảnh tiến vào Trung Vực.
Tuy thực lực của thần quốc có lớn mạnh hơn hẳn Trung Vực, nhưng đại năng Thần Hải Cảnh cũng không phải là rau cải trắng, sẽ không vì đánh dẹp một Trung Vực nho nhỏ mà điều động toàn bộ cường giả trong thần quốc.
Thế nhưng đại năng Thần Hải Cảnh trong miệng La Chinh còn chưa thấy đâu thì nhóm cường giả của thần quốc đã tới rồi.
“Chín cường giả Thần Hải Cảnh, chín mươi cường giả Sinh Tử Cảnh.
Ha ha…” Thạch Khắc Phàm mặt mày khổ sở nói: “Cứu binh mà La Chinh trông chờ có tới hay không thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi…”
Chương 748: Lòng đầy rối rắm
Bất cứ một cường giả siêu cấp nào khi đặt ở Trung Vực đều là bá chủ một phương!Cường giả Sinh Tử Cảnh cũng tương đương với cường giả Chiến Thánh trên đại lục Hải Thần.
Ví dụ như Ninh Vũ Điệp vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh thì cũng tương đương với Chiến Thánh cấp một.
Cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh hay là cường giả Chiến Thánh thì đều phải trải qua Sinh Tử Kiếp, cũng chính là Tiểu Thiên Kiếp trong miệng Huân.
Đối với võ giả mà nói, Tiểu Thiên Kiếp không chỉ là một lần đau khổ bên bờ sống chết, mà còn là một thử thách.
Sau khi tiến vào Sinh Tử Cảnh, vượt qua mấy lần Tiểu Thiên Kiếp mới có thể thăng cấp lên Thần Hải Cảnh.
Mà với mỗi võ giả, cái gọi là “mấy lần” này cũng khác nhau.
Nhưng muốn thăng cấp lên Thần Hải Cảnh thì ít nhất cũng phải trải qua năm đến sáu lần Tiểu Thiên Kiếp.
Hơn nữa, võ giả có thiên phú càng cao thì càng phải trải qua càng nhiều Tiểu Thiên Kiếp, thực lực sau khi tiến vào Thần Hải Cảnh cũng càng mạnh!
Cho nên mức độ Tiểu Thiên Kiếp nhiều hay ít cũng là thứ để cân nhắc tiền đồ tương lai của một võ giả.
Trong đại lục Hải Thần có rất nhiều cường giả Chiến Thánh, mà đám cường giả Chiến Thánh trước mặt này cũng là tinh anh trong Chiến Thánh.
Bọn họ chỉ còn cách Thần Hải Cảnh một bước mà thôi! Cho nên cơ bản bọn họ đều là Chiến Thánh cấp sáu hoặc cấp bảy.
Những Chiến Thánh này đều đã vượt qua sáu lần, hoặc thậm chí là bảy lần Sinh Tử Kiếp.
Chỉ cần bất kỳ một người trong số đó đứng ra cũng có thực lực mạnh hơn Thôi Tà – kẻ mới chỉ vượt qua bốn lần Sinh Tử Kiếp kia nhiều!
Nói cách khác, chỉ cần bất kỳ ai trong số đó tiến vào Trung Vực thì cũng có thể quét sạch toàn bộ Trung Vực!
Mà sự tồn tại khủng bố đến như thế lại có đến hơn trăm người!
Rất nhiều võ giả trong Thiên Hạ Thương Minh thấy cảnh tượng như vậy liền cảm thấy kinh hãi.
Ba người Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn và Mạc Hải Sơn lập tức cảm thấy da đầu mình run lên, lạnh hết sống lưng.
Lần trước, khi đối mặt với Thiên Tà Tông, bọn họ còn có dũng khí đánh một trận, nhưng hiện tại đối mặt với những cường giả siêu cấp này, ngay cả suy nghĩ phản kháng bọn họ cũng không có!
Chênh lệch thực lực quá lớn, cho dù có phản kháng thế nào thì cũng vô ích.
Mặc dù như thế, Thạch Khắc Phàm vẫn kiên trì bay lên, thi lễ với đám đông cường giả siêu cấp: “Ta là Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh, bái kiến chư vị cường giả đến từ thần quốc!”
Tư Đồ Hạo Thiên là người cầm đầu, hắn thản nhiên nhìn người mập mạp trước mắt một cái, sau đó liền mở miệng hỏi: “La Chinh đâu?”
Thực lực của Thạch Khắc Phàm tất nhiên là không thấp, nhưng đó chỉ là so với cường giả Trung Vực mà thôi.
Trong mắt Tư Đồ Hạo Thiên, hắn cũng chỉ là một Chiến Tôn cấp cao.
Trên đại lục Hải Thần, võ giả có cảnh giới như Thạch Khắc Phàm chỉ có một tác dụng duy nhất, đó chính chiếm chỗ ngồi trong cuộc tranh đoạt ở tháp Tội Ác.
Hơn nữa, trong lòng Tư Đồ Hạo Thiên đã thầm đánh giá thực lực của Thạch Khắc Phàm, cho dù trong đám Chiến Tôn cấp cao thì thực lực người này cũng chỉ coi như xếp cuối, sợ là còn không bằng Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc, càng không thể so được Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc và Ma tộc.
Nghe vị đại năng Thần Hải Cảnh trước mắt vừa mở miệng đã hỏi La Chinh, trên mặt Thạch Khắc Phàm lộ vẻ do dự.
Thẳng thắn mà nói, đứng ở vị trí Minh chủ Thương Minh, hiện tại hắn hẳn là nên đuổi La Chinh đi mà không nên có chút do dự nào.
Vì tồn vong của Thiên Hạ Thương Minh, phủi sạch hoàn toàn quan hệ giữa La Chinh và Thương Minh là hành động sáng suốt nhất.
Đám cường giả thần quốc này hẳn là không đến mức cảm thấy hứng thú với một Thương Minh nhỏ nhoi.
Nhưng dù sao La Chinh cũng có công lớn với Thiên Hạ Thương Minh của hắn, tuy rằng Thạch Khắc Phàm hắn tự xưng là người làm ăn, nhưng bảo hắn bán đứng La Chinh thì hắn cũng khó có thể làm được.
Chỉ có điều thân là Minh chủ Thương Minh, hắn càng không thể làm việc gì có lỗi với Thiên Hạ Thương Minh!
“Đại ca!”
Yên Duyệt Sơn rống lên một tiếng với Thạch Khắc Phàm.
Bọn họ làm sao có thể không nhìn ra được lý do Thạch Khắc Phàm do dự?
Yên Duyệt Sơn cảm thấy, bọn họ căn bản không thể đấu lại được đám cường giả này, thế nên cho dù bọn họ muốn che chở La Chinh thì cũng chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi!
Thạch Khắc Phàm thở dài một hơi, lại bỏ đi suy nghĩ trong lòng.
Thôi, chắc La Chinh sẽ không trách hắn.
Huống chi La Chinh vốn ở trong thành Thiên Khải, hiện tại dù muốn chạy trốn cũng không có khả năng…
Nhưng Thạch Khắc Phàm còn chưa mở miệng thì một luồng sáng đã bay vụt từ trong thành Thiên Khải ra.
Người tới đúng là La Chinh.
Rất nhiều trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh và ba vị Minh chủ mập mạp đều quay đầu nhìn lại, thấy dáng vẻ bình thản của La Chinh, trên mặt đều lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.
Tại sao người này có thể bình thản như thế? Giống như không hề coi trọng mấy trăm cường giả thần quốc này vậy?
Chẳng lẽ La Chinh thật sự có biện pháp đối phó với họ?
Không chỉ có nhóm cao tầng của Thiên Hạ Thương Minh cảm thấy kinh ngạc.
Trong thành Thiên Khải, vô số chấp sự và võ giả của Thương Minh đều lén theo dõi tình hình trên bầu trời, trên mặt mỗi võ giả đều bao phủ một tầng sương lạnh.
Thấy cảnh tượng này, ngay cả người mù cũng biết, thành Thiên Khải đang rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm!
Trước mắt bao người, La Chinh lướt tới trước mặt Tư Đồ Hạo Thiên, nở một nụ cười thản nhiên, lập tức nói: “Lần trước khi tạm biệt trên thảo nguyên Thiên Ưng, vốn tưởng còn lâu mới gặp lại, không ngờ chỉ mới vài ngày đã phải gọi các vị tới trợ giúp.
La Chinh cảm thấy vô cùng hổ thẹn!”
Tư Đồ Hạo Thiên cười nhẹ: “La thiếu hiệp nói quá rồi.
Hoàn cảnh mà ngươi tạo nên cho Nhân tộc chúng ta, có lẽ đến nhiều thế hệ sau vẫn sẽ được hưởng phúc ấm, chút việc nhỏ ấy không đáng nhắc đến”
Một mình La Chinh đã xoay chuyển thế cục trong tháp Tội Ác, tạo ra ảnh hưởng và ý nghĩa vô cùng lớn với thánh địa Tử Tâm.
Chỉ cần cho Nhân tộc đủ thời gian, tương lai họ chắc chắn sẽ trở thành tộc lớn số một số hai trên đại lục Hải Thần, như vậy sao thánh địa Tử Tâm lại không cảm kích La Chinh cho được?
Cũng chính vì nguyên nhân này, Tư Đồ Hạo Thiên mới có thể đích thân đi một chuyến.
La Chinh cười nhẹ, bên người lan ra từng luồng sáng đỏ, những ánh sáng đó quấn quanh với nhau rồi ngưng kết, sau đó biến thành một thân thể thon dài, đúng là kiếm linh của La Chinh – Huân.
Ngay trong nháy mắt Huân xuất hiện, sáu vị đại năng Thần Hải Cảnh của Yêu Dạ tộc và hơn mười vị cường giả Sinh Tử Cảnh đều làm tư thế quỳ một gối xuống trên không trung, trăm miệng đồng thanh nói với Huân: “Tham kiến ngô Vương!”
Hơn mười vị đại năng Thần Hải Cảnh và cường giả Sinh Tử Cảnh cứ như vậy mà kính cẩn vái chào… kiếm linh bên cạnh La Chinh?
Vào giờ khắc này, Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn và Mạc Hải Sơn cùng rất nhiều trưởng lão, vô số võ giả của Thương Minh trong thành Thiên Khải đều trợn mắt há mồm, nhất thời đầu óc không kịp phản ứng.
Cảnh tượng này đã triệt để làm đảo điên thế giới quan của bọn họ…
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Những người này hình như không phải cường giả của thần quốc Đại Vũ.
Những người này là viện binh trong miệng La Chinh sao?
Viện binh thì cũng thôi, nhưng tại sao bọn họ lại cung kính với kiếm linh bên người La Chinh như thế? Phải hành lễ lớn như vậy sao?
Trong Trung Vực không có thần quốc, giữa các võ giả thì cũng chỉ lấy thực lực làm đầu.
Cho dù là Thôi Tà cũng không có tư cách khiến người ta phải quỳ xuống chào hỏi.
Dù sao mọi người đều là võ giả, chẳng ai phục ai, dù Thôi Tà quả thực lợi hại, nhưng tuyệt đối chưa lợi hại tới mức này!
Ngươi bảo một đám võ giả Hư Kiếp Cảnh quỳ xuống chào hỏi Thôi Tà ư? Còn không có cửa ấy chứ nói gì tới đám cường giả Sinh Tử Cảnh…
Trừ phi thành lập thần quốc, xây dựng ra một chế độ quân chủ* mới có khả năng làm cho võ giả cả Trung Vực thần phục, mà điều này cần rất nhiều thời gian.
Để củng cố hoàng quyền, khiến số đông võ giả trong Trung Vực công nhận ngươi là vua của bọn họ thì ngươi mới trở thành nhân vật có tư cách xưng Hoàng xưng Đế…
* Chế độ quân chủ: Chế độ vua – tôi, quân – thần, lấy vua làm chủ.
Ngay cả như vậy thì cường giả thực sự có thực lực cũng sẽ không hành lễ lớn như thế với ngươi.
Vậy mà những đại năng Thần Hải Cảnh trước mặt này lại thật sự quỳ gối xuống hành lễ với Huân, vẻ thành kính trên mặt hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, không phải là ngụy trang!
Lúc này Thạch Khắc Phàm căn bản đã không nói lên lời.
Nếu có thể nói được, hiện tại hắn thật sự muốn hô to một câu: Trời cao ơi, đất rộng hỡi, hiện tại có ai tới nói cho ta biết, rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cho dù bọn họ có nghĩ nát óc cũng không tưởng tượng được kiếm linh bên người La Chinh chính là Vương của Yêu Dạ tộc, là chúa tể tượng trưng cho tinh thần của toàn bộ Yêu Dạ tộc.
Trong Thượng Giới, đừng nói là cường giả Thần Hải Cảnh, cho dù là nhóm Giới Chủ có thực lực mạnh hơn nhiều so với Huân cũng phải chào hỏi nàng.
Trong mắt bọn họ, đây là một chuyện vô cùng bình thường!
Huân thản nhiên liếc qua mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh, nhẹ nhàng nói: “Miễn lễ”
Lúc này các cường giả Yêu Dạ tộc đó mới đứng thẳng dậy, cung kính lui sang một bên.
Thạch Khắc Phàm do dự bay tới bên người La Chinh, nơm nớp lo sợ hỏi: “La… La Chinh huynh, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tư Đồ Hạo Thiên gọi La Chinh là thiếu hiệp, La Chinh cũng dùng xưng hô ngang hàng với Tư Đồ Hạo Thiên, bỗng nhiên Thạch Khắc Phàm cảm thấy nếu mình tiếp tục gọi “La Chinh huynh” thì có thất lễ quá không?
Nhưng La Chinh mới chỉ có hai mươi tuổi, chẳng lẽ Thạch Khắc Phàm phải gọi hắn là “La Chinh đại nhân”? Cái này cũng không ổn lắm, cho dù là Thôi Tà thì cũng không nhận nổi cách gọi như vậy của Thạch Khắc Phàm!
Trong lòng Thạch Khắc Phàm thật sự vô cùng rối rắm.
Chương 749: Tham ăn
La Chinh làm sao có thể biết được trong lòng Thạch Khắc Phàm lại rối rắm đến thế chứ?Chẳng qua nhìn thấy dáng vẻ lắp bắp của Thạch Khắc Phàm nên hắn cũng hiểu, có lẽ Thạch Khắc Phàm bị đám Tư Đồ Hạo Thiên dọa chết khiếp rồi.
Vì thế La Chinh trấn an: “Thạch minh chủ không cần lo lắng, những người này đều là bạn bè mà ta đã kết bạn trong thời gian mấy năm nay”
“Bạn bè…”
Thật ra Thạch Khắc Phàm không lo lắng, không chỉ không lo mà hắn còn vui mừng khôn xiết.
Có một đám người như vậy trấn thủ thì thần quốc Đại Vũ là cái gì chứ?
Quan trọng là, rốt cuộc mấy năm nay La Chinh đã đi qua nơi nào mà lại kết bạn được một đám “bạn bè” như thế kia.
Người này phải có thể diện lớn bao nhiêu thì mới có thể mời được đám bạn như vậy chứ!
Yên Duyệt Sơn luôn luôn nóng nảy, hắn hận không thể lôi kéo La Chinh để La Chinh nói toàn bộ đầu đuôi chuyện này cho hắn ngay bây giờ.
Nhưng mà bên cạnh đang có trên trăm cường giả trấn thủ, sao Yên Duyệt Sơn dám nói nhiều lời?
Thậm chí Mạc Hải Sơn vốn dĩ ít nói mà trên khuôn mặt trắng trẻo mập mạp kia lại càng có không biết bao nhiêu cảm xúc.
Bây giờ thoạt nhìn trông có vẻ hắn bình thường nhất, nhưng có lẽ mức khiếp sợ trong lòng lại chẳng thua kém bất cứ người nào.
“Bạn bè… Tốt, bạn bè!” Thạch Khắc Phàm sửng sốt trong chốc lát, ngay sau đó hắn khôi phục nụ cười tươi rói trên mặt rồi nói: “Nếu đã là bạn bè của La Chinh thì tất nhiên Thiên Hạ Thương Minh của ta phải mở tiệc chiêu đãi! Nhanh, nhanh mời vào trong thành Thiên Khải!”
Bây giờ Thạch Khắc Phàm sao dám chậm trễ?
Nhưng khi Thạch Khắc Phàm nói xong, trên mặt đám người Tư Đồ Hạo Thiên vẫn không có bất kỳ cảm xúc gì, thậm chí ngay cả nụ cười xã giao cũng không có.
Có lẽ Thạch Khắc Phàm là nhân vật rất có danh tiếng ở Trung Vực, thân là Minh chủ đứng đầu Thương Minh, sức ảnh hưởng của hắn không thể không lớn.
Nhưng chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng để nhắc tới trong mắt Tư Đồ Hạo Thiên.
Hơn trăm cường giả của đại lục Hải Thần này chỉ nể mặt La Chinh và Huân.
Nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ của bọn họ, Thạch Khắc Phàm cũng chỉ có thể xấu hổ gãi đầu, không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn La Chinh.
La Chinh cũng không để Thạch Khắc Phàm lúng túng quá mức, vì thế hắn hơi mỉm cười rồi nói với Tư Đồ Hạo Thiên: “Hạo Thiên tiền bối đi đường xa đến đây, tất nhiên La Chinh ta phải chiêu đãi đàng hoàng, mời vào trong thành một chuyến”
Lúc này Tư Đồ Hạo Thiên mới gật đầu, rất nhiều cường giả mới đi theo sau La Chinh rồi bay vào trong thành Thiên Khải.
Trong đại điện nguy nga lộng lẫy của thành Thiên Khải, trên trăm chiếc bàn hình chữ nhất được bày ra, các cô gái xinh đẹp qua lại không ngừng, theo đó là từng món ăn tinh xảo được truyền lên.
Thiên Hạ Thương Minh nào dám dám chậm trễ trong việc tiếp đón những cường giả kia? Có thể nói, đây là nghi thức tiếp đãi cao nhất của Thương Minh từ trước tới nay!
Các loại thức ăn đẹp mắt được mang lên như nước chảy.
Hầu hết các nguyên liệu nấu ăn đều là vật quý giá trong kho của Thương Minh.
Có một vài món còn là bộ phận quý giá nhất của yêu thú cấp bảy, thậm chí là cấp tám.
Trong thành Thiên Khải, nhân tài đông đúc, không riêng gì luyện đan sư, luyện khí sư này nọ, ngay cả đầu bếp cũng thuộc vào hạng đẳng cấp nhất trong Trung Vực.
Cho nên, tiêu chuẩn quy trình chế biến thức ăn tất nhiên cũng là hạng nhất.
Nhưng lại vô tình xuất hiện một cảnh tượng khiến đám người Thạch Khắc Phàm được mở rộng tầm mắt.
Rất nhiều võ giả Trung Vực không thể ngờ được rằng tướng ăn của những cường giả kia lại khó coi như thế.
Bọn họ vừa khen không dứt miệng, vừa rộng miệng ăn uống.
Tất nhiên, không phải là Thạch Khắc Phàm tiếc của.
Thiên Hạ Thương Minh giàu có hơn rất nhiều so với bất kỳ tông môn nào, thế nên sao có thể bị ăn đến mức nghèo đi được?
Chỉ là Thạch Khắc Phàm tuyệt đối không thể tưởng được những cường giả Sinh Tử Cảnh, đại năng Thần Hải Cảnh này nhìn thấy mấy món ăn lại như nhà quê lên tỉnh.
Nhìn như là đã mấy đời không được ăn món gì ngon như vậy, thực sự khiến bọn họ có chút không nghĩ ra.
Thạch Khắc Phàm không nghĩ ra, nhưng La Chinh lại hiểu rất rõ nguyên do trong đó.
Đương nhiên Tư Đồ Hạo Thiên coi thường thực lực của các võ giả trong Trung Vực.
Trong Trung Vực mà muốn cho ra đời một cường giả Sinh Tử Cảnh thì cũng vô cùng cực khổ, mà trong đại lục Hải Thần thì Sinh Tử Cảnh cũng chỉ là Chiến Thánh mà thôi.
Thậm chí bảo những Chiến Thánh đó tự mình cai quản một khu vực nhỏ thôi thì họ cũng không làm được, căn bản là bởi thực lực của hai đại lục không cùng một cấp bậc.
Nhưng cho đến nay, toàn bộ đại lục Hải Thần đều rơi vào hỗn loạn.
Hơn mười thánh địa luôn có chuyện tiến đánh lẫn nhau, xung quanh tháp Tội Ác luôn xảy ra rất nhiều xung đột, mỗi chủng tộc đều phải đối diện với nguy cơ sống còn.
Dưới hoàn cảnh như thế này, không cần biết là thánh địa Tử Tâm hay là thánh địa khác, việc quan trọng nhất phải là phát triển võ kỹ, bồi dưỡng cường giả, làm gì có chỗ cho văn hóa ăn uống? Đối với võ giả, chỉ cần không khó ăn là được, mà cho dù có khó ăn thì cũng phải liều mạng mà nuốt xuống để sống sót.
Trên thực tế, ngoại trừ việc đại lục Hải Thần có rất nhiều cường giả thì những mặt khác như các khía cạnh về văn nghệ, âm nhạc thì đều không thể nào bằng Trung Vực được.
Việc quan trọng nhất của bọn họ là sống sót, là mạnh mẽ!
Nếu so sánh thì Trung Vực còn may mắn hơn đại lục Hải Thần nhiều.
Về cơ bản, các chủng tộc khác không có không gian để phát triển.
Sau khi Nhân tộc chiếm cứ Trung Vực, ít nhất cũng không có nguy cơ sống còn nữa.
Nếu có thì cũng chỉ là tranh chấp giữa con người và con người, cho nên mới có thể sinh ra văn hóa muôn màu muôn vẻ theo dòng chảy lịch sử.
Tại vì cái gọi là ăn ké chột dạ, của cho là của nợ nên đám cường giả của đại lục Hải Thần đều ăn rất vui vẻ, không khí cũng sinh động hẳn lên.
Tư Đồ Hạo Thiên còn vừa nói vừa cười với Thạch Khắc Phàm, chậm rãi tìm hiểu tình hình phát triển của Nhân tộc ở Trung Vực.
Thạch Khắc Phàm cũng biết ăn nói, đương nhiên sẽ đối đáp từng câu với Tư Đồ Hạo Thiên.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Sau khi ăn uống xong, lại có mấy trăm cô gái xinh đẹp mặc váy dài bước vào trong điện.
Những tiếng đàn sáo vang lên, các cô gái xinh đẹp cũng theo đó mà bắt đầu nhẹ nhàng múa…
Một đêm này cũng khiến người trong Thương Minh bận rộn hết mức.
Vì muốn chiêu đãi những cường giả đã giúp đỡ một cách thật nồng hậu, Thương Minh cũng đã hào phóng đem hết thức ăn ra.
Tuy La Chinh ngồi ở trên trí chủ vị, nhưng khuôn mặt lại hiện lên nụ cười đối phó, hắn không hứng thú gì lắm.
Điều hắn quan tâm nhất vẫn là Ninh Vũ Điệp.
Tuy có tỳ nữ chăm nom, nhưng nàng vẫn yên lặng nằm trên giường như trước, không thể cử động.
Sau khi đối phó với cường giả của thần quốc Đại Vũ xong, hắn cần phải đích thân đến tứ đại thần quốc một chuyến để điều tra lại lịch của viên ngọc cổ kia.
Tuy nhiên trước đó, La Chinh phải nhờ đám Tư Đồ Hạo Thiên trước, xem bọn họ có cách nào để chữa trị cho Ninh Vũ Điệp không.
Ca múa cả đêm.
Với những nhân vật đã có tu vi như bọn họ, dù mấy tháng không ngủ thì tinh thần cũng vẫn tràn trề.
Trong điện Thiên Thần, sau khi Tư Đồ Hạo Thiên vươn tay bắt mạch cho Ninh Vũ Điệp thì cũng lắc đầu, sau đó cũng đưa ra kết luận tương đương: “Bệnh của nàng cũng không phải là bệnh nặng, chẳng qua lực sinh mệnh đã hoàn toàn cạn kiệt.
Nếu muốn chữa trị cho nàng thì nhất định phải tìm ra thứ có thể bổ sung lực sinh mệnh”
“Trên đại lục Hải Thần có tồn tại thứ này không?” La Chinh vội vàng hỏi.
Tư Đồ Hạo Thiên lắc đầu: “Ta chưa từng gặp nó trên đại lục Hải Thần, cũng không dám kết luận rằng trong động Huyền Minh có tồn tại vật đó hay không.
Tuy nhiên, nếu sau này thăm dò động Huyền Minh mà thấy có thứ này thì thánh địa Tử Tâm của ta chắc chắn sẽ sai người mang đến đây”
Trên mặt La Chinh hiện lên một nụ cười miễn cưỡng.
Tuy hắn tin tưởng Tư Đồ Hạo Thiên nói được làm được, nhưng chưa nói đến chuyện liệu trong động Huyền Minh thật sự có hay không thì La Chinh cũng chẳng có bao nhiêu thời gian mà chờ.
Dù sao lực sinh mệnh của người kia vẫn đang không ngừng tiêu hao, tuy hắn nhờ vào viên ngọc cổ của Lý Hòa Thái kia nên đã giúp Ninh Vũ Điệp bổ sung một phần lực sinh mệnh, nhưng đó cũng chỉ như muối bỏ biển.
Có trời mới biết Ninh Vũ Điệp còn có thể chịu được bao lâu nữa.
Như vậy xem ra, La Chinh vẫn cần phải đến tứ đại thần quốc trước, tìm kiếm manh mối của viên ngọc cổ kia.
Sau khi hơn trăm cường giả ở lại thành Thiên Khải, trong lòng La Chinh nôn nóng hy vọng, hy vọng Vô Tâm thượng nhân của thần quốc Đại Vũ nhanh chóng vào Trung Vực.
Chỉ có giải quyết vấn đề này xong, La Chinh mới có thể xuất phát được.
Nhưng cứ chờ mãi, đợi gần một tháng mà vẫn không thấy bóng dáng, La Chinh lại bắt đầu sốt ruột, thậm chí hắn còn hối hận vì đã đập vỡ gương bát quái kia.
Nếu không đập vỡ, hắn còn có thể thông qua gương bát quái mà khiêu khích Vô Tâm thượng nhân một chút, để hắn nhanh chóng vượt qua Bạo Loạn Tinh Hải…
La Chinh chờ đến sốt ruột, nhưng đám Tư Đồ Hạo Thiên thì lại không vội chút nào cả.
Có lẽ Trung Vực không thích hợp để tu luyện, nhưng lại hết sức thích hợp để sinh sống.
Trong khoảng thời gian sống ở thành Thiên Khải này, cuộc sống của bọn họ phải nói là vô cùng nhàn nhã.
Họ cũng đã thưởng thức đầy đủ thức ăn ngon và khí hậu của Trung Vực.
Dù sao cũng là Nhân tộc, nên khẩu vị và thẩm mỹ quan cơ bản cũng giống nhau.
Thậm chí những cường giả của Yêu Dạ tộc lại càng không vội hơn.
Có thể làm bạn bên cạnh Vương mới là vinh hạnh lớn nhất của các nàng, mà lúc này các nàng còn không sợ bị Huân đuổi đi!
Đến ngày thứ ba mươi sáu kể từ khi Tư Đồ Hạo Thiên dẫn theo trăm cường giả xuống Trung Vực…
Trên bầu trời Bạo Loạn Tinh Hải, có sáu tia sáng đang đột ngột phóng đi rất nhanh.
Muốn vượt qua Bạo Loạn Tinh Hải cũng không phải việc dễ dàng, cho dù gió lốc Tinh Hải đã ngừng lại thì vẫn còn phải đối mặt với rất nhiều mãnh thú trong Tinh Hải.
Mà trong đó còn có vài mãnh thú có thực lực cấp mười, thậm chí còn cấp mười một, thực lực của chúng đều có thể so với cường giả Thần Hải Cảnh!
Cho dù Vô Tâm thượng nhân cũng là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng phải đề phòng cẩn thận, không được trêu chọc những mãnh thú nguy hiểm đó.
Chương 750: Tinh Kiếm thượng nhân
Trong sáu tia sáng có hai người là đại năng Thần Hải Cảnh, bốn tia sáng còn lại là cường giả Sinh Tử CảnhY như những gì võ giả ở Trung Vực suy đoán, thật sự tứ đại thần quốc không xem Trung Vực ra gì.
Trong mắt tứ đại thần quốc thì thần quốc chính là trung tâm của thế giới vô tận này, còn phía đại dương mênh mông đối diện hầu như đều là đất cằn không một ngọn cỏ.
Còn về Thiên Bắc Vực, vào thời kỳ viễn cổ và trung cổ cũng có không ít võ giả trong tứ đại thần quốc đi qua.
Tuy nhiên, với cái nơi chim không thèm đậu như thế này thì căn bản chẳng có cơ duyên gì đáng nói, cho nên các võ giả đời trước của tứ đại thần quốc thà chấp nhận dấn thân vào nguy hiểm mà chết đi còn hơn tiến vào Thiên Bắc Vực, càng đừng nói đến chuyện trả cái giá lớn để công chiếm Thiên Bắc Vực.
Nên từ trước đến nay, những võ giả tiến vào Thiên Bắc Vực đều là những cường giả đã đắc tội với thần quốc rồi lựa chọn trốn đi.
Trong cảnh cùng đường, bọn họ cũng chỉ có thể chọn ẩn cư trong Trung Vực.
Chỉ có điều, bây giờ thì khác.
Do thánh nữ đã giao phó, sai Vô Tâm thượng nhân nhất định phải san bằng Vân Điện – một thế lực tông môn tứ phẩm nho nhỏ kia…
Trước đây, Vô Tâm thượng nhân không hiểu, đường đường là thánh nữ của thần quốc Đại Vũ thì tội gì lại phải trút giận lên một tông môn nhỏ ở Thiên Bắc Vực cách xa tới mấy vạn dặm.
Nhưng sau khi hiểu ra, Vô Tâm thượng nhân cũng đã rõ ràng.
Hóa ra tên nhóc gọi là La Chinh kia đã từng đắc tội với thánh nữ.
Nếu chỉ đơn giản là lý do này thì có lẽ Vô Tâm thượng nhân cũng sẽ không tự mình ra trận.
Hắn thân là đại năng Thần Hải Cảnh, cũng sẽ không trực tiếp nghe lệnh của thánh nữ.
Nguyên nhân khiến hắn tiến vào Thiên Bắc Vực, tất nhiên bởi vì bí mật trong đầu La Chinh!
Trong khoảnh khắc linh hồn Vô Tâm thượng nhân bị nuốt chửng, hắn lại thấy vô cùng rõ ràng rằng trong đầu La Chinh có cái gì đó tồn tại, đó chính là sự hấp dẫn rất lớn!
Mỗi khi nghĩ đến việc này, đầu óc của Vô Tâm thượng nhân cũng không kiềm chế được mà kích động.
Nếu chiếm lấy bí mật này làm của riêng, thì tương lai của hắn sẽ vô cùng chói lọi, thậm chí ngay cả thần quốc Đại Vũ cũng sẽ bị Vô Tâm thượng nhân hắn đạp xuống dưới chân.
Khoảng cách giữa tứ đại thần quốc và Thiên Bắc Vực vẫn còn rất xa, hơn nữa lúc đi đường còn phải tránh một vài nơi nguy hiểm, bọn họ phải cố hết sức để không trêu chọc vào những mãnh thú vô cùng mạnh mẽ trong biển kia.
Sau mấy ngày, cuối cùng sáu cường giả của thần quốc Đại Vũ cũng đã xuất hiện ở phía đông Thiên Bắc Vực.
“Vô Tâm, nơi đó hình như có một tông môn nhỏ, chúng ta… qua đó xem sao” Cùng đến với Vô Tâm thượng nhân là một cường giả Thần Hải Cảnh tên là Tinh Kiếm thượng nhân.
Hắn là bạn thân của Vô Tâm thượng nhân, nhưng lần này cũng do Vô Tâm thượng nhân cố hết sức để mời nên hắn mới cùng đến.
Trong mắt các võ giả của thần quốc Đại Vũ, Thiên Bắc Vực là một thứ không hề có gì nguy hiểm.
Nơi đó cường giả Sinh Tử Cảnh đã có thể xưng vương xưng bá, do vậy đối với bọn họ mà nói thì chỉ cần nhắm mắt cũng có thể nghiền nát được rồi.
So sánh ra, Bạo Loạn Tinh Hải còn nguy hiểm hơn Thiên Bắc Vực nhiều.
Tông môn nhỏ trong miệng Tinh Kiếm thượng nhân tất nhiên là tông môn tam phẩm Ngư Long Tông ở phía cực đông.
Vô Tâm thượng nhân lạnh lùng cười rồi bỗng nhiên nhảy vào trong Ngư Long Tông, cơ thể cường tráng trực tiếp giẫm lên khoảng đất trống trong đại điện của Ngư Long Tông.
“Ầm!”
Nhìn bề ngoài thì Vô Tâm thượng nhân này chỉ như một chàng thiếu niên, nhưng thực tế lại là một lão quái vật sống hơn ngàn năm, cũng đáng gọi là một trùm thiên cổ.
Chân vừa giẫm xuống, mảnh đất trống trước cửa đại điện Ngư Long Tông chợt nứt ra từ chỗ của hắn, vô số vết nứt được sinh ra trong phạm vi trăm mẫu xung quanh hắn!
“Là ai? Là ai tự tiện xông vào Ngư Long Tông của ta?”
Tiêu tông chủ của Ngư Long Tông nổi giận.
Nhưng khi Tiêu tông chủ lao ra khỏi đại điện, ánh mắt đảo qua một chút, vẻ phẫn nộ trên mặt lập tức tan thành mây khói, thay vào đó là một nụ cười vô cùng ân cần…
Tuy nhiên, trong lòng Tiêu tông chủ lại đang thầm chửi thề.
Mẹ nó, sao lại có đại năng Thần Hải Cảnh xuất hiện?
Từ bao giờ mà đại năng Thần Hải Cảnh trong Trung Vực lại giống y như cải trắng, cách vài bữa lại xuất hiện thế?
Tuy rằng trong lòng còn đang chửi mát, nhưng nụ cười trên mặt Tiêu tông chủ lại ấm áp vô cùng.
Trước đó đã có dịp tình cờ gặp được hơn trăm cường giả siêu cấp rồi nên Tiêu tông chủ phát hiện trái tim mình cũng trở nên kiên cường hơn.
Ít nhất khi đụng phải sáu cường giả trước mắt này thì biểu hiện của Tiêu tông chủ cũng không quá thất thố.
“Đại sư, không biết ngài đại giá quang lâm xuống Ngư Long Tông của ta là có chuyện gì?” Vẻ mặt Tiêu tông chủ cười tươi như hoa, hỏi Vô Tâm thượng nhân.
Vô Tâm thượng nhân thản nhiên liếc mắt nhìn Tiêu tông chủ một cái rồi lạnh giọng nói: “Đến thành Thiên Khải thì đi như thế nào?”
Lại muốn đi thành Thiên Khải!
Chẳng lẽ mấy người này cũng đi tìm La Chinh?
Khoảng thời gian trước đã có hơn trăm cường giả siêu cấp của thần quốc qua rồi, thế mà còn ngại không đủ ư?
Tuy nhiên khi nói đến đây Tiêu tông chủ mới nhớ ra, hơn trăm cường giả kia cũng hỏi đường từ Ngư Long Tông của hắn mà sao tới giờ vẫn không thấy có một chút tin tức nào sau khi vào thành Thiên Khải nhỉ? Tiêu tông chủ thầm cảm thấy kỳ quái, nhưng sao hắn dám hỏi nhiều?
Tiêu tông chủ hiểu rất rõ, tò mò hại chết người.
Nếu mình lắm miệng thì e là sẽ dẫn tới họa sát thân, thậm chí còn là họa diệt tông nên hắn làm gì dám hỏi lung tung nữa.
Vì thế Tiêu tông chủ rất nhanh nhẹn, lôi ra một bộ bản đồ, cung kính bước lên đưa cho đại năng Thần Hải Cảnh có dáng vẻ thiếu niên này rồi cười nói: “Đây là bản đồ Trung Vực của ta.
Thành Thiên Khải đã được đánh dấu trên bản đồ rồi, ngài dựa theo bản đồ là có thể tìm đến đó…”
Vô Tâm thượng nhân nhận lấy bản đồ, mở tung ra rồi ghi nhớ trong đầu.
Sau đó hắn hừ một tiếng, cả sáu cường giả không nói gì nữa mà hóa thành một tia sáng, bay thẳng đến về phía thành Thiên Khải.
Lúc này Vô Tâm thượng nhân cũng chẳng để lại bất kỳ thứ gì làm phần thưởng…
Chờ sau khi sáu người kia đi xa, Tiêu tông chủ mới “xí” một tiếng.
Lần trước hơn trăm cường giả kia còn ban thưởng cho hắn một món thánh khí hạ phẩm, vậy mà hai tên đại năng Thần Hải Cảnh này thật bủn xỉn!
Chưa hết một ngày, sáu tia sáng đã nhanh chóng tiếp cận thành Thiên Khải.
Đứng ở cửa tường thành, Vô Tâm thượng nhân thản nhiên nhìn lướt qua.
Lúc ấy hắn đã nhìn qua gương bát quái, cũng đã nhớ kỹ toàn bộ cảnh vật xung quanh thành Thiên Khải.
Tuy trong khoảng thời gian này Thiên Hạ Thương Minh có đến dọn dẹp chiến trường, nhưng trí nhớ của Vô Tâm thượng nhân rất tốt, nhận ra ngay nơi này chính là thành Thiên Khải.
“Có điều, không biết tên nhóc kia còn ở trong thành Thiên Khải hay không” Vô Tâm thượng nhân thản nhiên nói.
Tinh Kiếm thượng nhân lại hỏi: “Rốt cuộc thì tên nhóc kia có bí mật gì mà làm Vô Tâm ngươi quan tâm đến vậy?”
Vô Tâm thượng nhân cười ha ha, nói: “Tên nhóc đó làm gì có bí mật nào? Không phải ta đang làm việc cho thánh nữ hay sao?”
Tinh Kiếm thượng nhân lạnh giọng nói: “Lời này của ngươi đem ra lừa thánh nữ thì còn được, chứ đừng lấy nó ra lừa ta.
Ngươi và ta làm bạn tốt đã nhiều năm mà còn muốn giấu ta ư?”
Thấy Tinh Kiếm thượng nhân không vui, Vô Tâm thượng nhân mới chịu mở miệng nói: “Được, nếu ta đã mời ngươi cùng vào Trung Vực, tất nhiên cũng phải chia sẻ bí mật kia với ngươi rồi.
Ta chỉ có thể nói cho ngươi, bí mật này có liên quan đến Long mạch tộc!”
“Long mạch tộc!”
Nghe thấy Vô Tâm thượng nhân nói vậy, trên khuôn mặt Tinh Kiếm chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng sau đó lại chuyển thành vẻ không tin: “Vô Tâm, đừng đùa với ta”
Bí mật về Long mạch tộc chính là bí mật lớn nhất của tứ đại thần quốc.
Lịch sử của tứ đại thần quốc dài hơn nhiều so với lịch sử Trung Vực.
Trên đại lục ấy, các nền văn minh đã liên tiếp tồn tại suốt rất nhiều năm qua.
Cho nên trong lịch sử thần quốc thậm chí còn có thể khái quát cả thời viễn cổ, trung cổ và cận cổ…
Mà Long mạch tộc đã là kẻ thù của thần quốc từ thời viễn cổ.
Tới thời trung cổ, Long mạch tộc và bảy đại thần quốc bấy giờ đã khơi mào cho một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa.
Thậm chí lúc đó còn có Chân Long hiện thế, trợ giúp Long mạch tộc tiêu diệt ba đại thần quốc.
Tuy nhiên, sau khi đến thời cận cổ thì cuối cùng thần quốc cũng chiếm được thế thượng phong, tiêu diệt hoàn toàn Long mạch tộc, khiến Long mạch tộc trở thành quá khứ và truyền thuyết ở thần quốc.
Mặc dù chỉ là truyền thuyết, nhưng trong Long mạch tộc còn tồn tại rất rất nhiều truyền thừa và di tích.
Mấy thứ này giống như từng mỏ vàng, hấp dẫn các võ giả thần quốc tìm đến khai quật.
Cho nên ở thần quốc, cứ nhắc đến bí mật của Long mạch tộc thì đều vô cùng quý giá.
Dù sao những năm gần đây, võ giả thần quốc cũng đã khai quật ra quá nhiều thứ tốt từ Long mạch tộc rồi…
“Sao ta có thể nói đùa với ngươi được? Chờ khi ta bắt được tên nhóc này rồi sưu hồn luyện phách của nó thì ngươi sẽ biết!” Trên khuôn mặt của Vô Tâm thượng nhân hiện lên một nụ cười tràn ngập tự tin.
Nhìn thấy Vô Tâm thượng nhân tự tin như vậy, Tinh Kiếm thượng nhân cũng tin tưởng hai ba phần.
Nói đi cũng phải nói lại, không ít võ giả đắc tội với cường giả trong thần quốc sẽ tìm cơ hội lẩn trốn trong Thiên Bắc Vực.
Các võ giả lẩn trốn ở Thiên Bắc Vực này cũng có vài người đã chết nên cũng có khả năng những bí mật này nọ do họ đem đến đây đã bị võ giả Trung Vực lấy được.
“Nếu người nọ có được bí mật của Long mạch tộc thì thực lực hẳn là sẽ không yếu.
Không biết hắn còn có thứ gì trợ giúp hay không?” Trên khuôn mặt của Tinh Kiếm thượng nhân lại có vẻ thận trọng.
“Ha ha ha ha…” Nghe thấy Tinh Kiếm thượng nhân nói vậy, Vô Tâm thượng nhân liền cười, “Thực lực của tên nhóc đó cũng không tồi.
Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà giết hết võ giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng đấy!”
“Hử?” Mắt Tinh Kiếm thượng nhân chợt lóe sáng.
Dù là Hư Kiếp Cảnh hay Sinh Tử Cảnh thì cũng không thể khiến Tinh Kiếm thượng nhân coi trọng được.
Tuy nhiên, khi nghe giọng điệu của Vô Tâm thượng nhân thì thấy, tên nhóc này lại có thể lấy tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà giết chết Sinh Tử Cảnh tứ trọng?
Tên này cực kỳ lợi hại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








