[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 148 : Thế thắng (c736-c740)
❮ sautiếp ❯Chương 736: Thế thắng
La Chinh nhìn Thôi Tà bằng ánh mắt trầm tĩnh, lạnh lùng, bởi thật ra trong lòng La Chinh đã đoán được khoảng sáu bảy phần“Sớm hay muộn thì Trung Vực cũng sẽ bị thần quốc Đại Vũ diệt sạch thôi.
Còn ngươi… Ha ha ha ha!” Thôi Tà cười điên cuồng mà dữ tợn, khuôn mặt đầy vết cháy kia nhìn qua đáng ghét như ác ma.
Thôi Tà vừa nói, vừa run rẩy lấy một tấm gương bát quái ra khỏi nhẫn tu di, hung hăng ném về phía La Chinh.
La Chinh tùy tay đón lấy, quăng tấm gương bát quái sang một bên.
Tấm gương lăn vài vòng trên mặt đất, mặt phải hướng lên trên, mặt gương vỡ nát dần dần ngưng tụ ra một hình người.
Ánh mắt mọi người đều tập trung về phía La Chinh, bởi tình hình chiến đấu giữa La Chinh và Thôi Tà là điều mà bọn họ quan tâm nhất.
Bọn họ đều muốn biết, Thôi Tà kiêu hùng một đời như vậy thì khi rơi vào đường cùng sẽ ra chiêu gì.
Hình người kia chậm rãi ngưng tụ lại, chính là thằng bé La Chinh đã từng gặp.
La Chinh thản nhiên nhìn thằng bé kia, trên mặt lộ vẻ khinh miệt, hỏi Thôi Tà: “Đây là chiêu cuối cùng của ngươi sao? Cũng chỉ là bại tướng dưới tay ta thôi”
Thằng bé kia bỗng nhiên mở miệng: “Ngươi tên là La Chinh đúng không?”
“Phải thì sao?” La Chinh lạnh lùng đáp lại.
“Không tệ.
Lần trước trong thành Ba Giang, ta quả thực đã bại dưới tay ngươi, nhưng ta cũng chỉ hao tổn một luồng linh hồn mà thôi.
Gió lốc Tinh Hải đã tạm ngừng, ha ha ha, ngươi chỉ cần ngồi chờ chết là được.
Đến lúc đó, toàn bộ Trung Vực sẽ thành đất phong của Vô Tâm thượng nhân ta! Mà bí mật trong đầu ngươi cũng sẽ thuộc về ta!” Thằng bé cười càn rỡ nói.
Thôi Tà cũng cười: “La Chinh, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn đi, đừng chống cự nữa! Trong thần quốc Đại Vũ có vô số cường giả Thần Hải Cảnh, hoàn toàn có thể nghiền áp ngươi.
Nếu hiện tại ngươi lựa chọn đầu hàng, ta có thể suy xét cho ngươi được chết toàn thây!”
Nghe thấy Thôi Tà và Vô Tâm thượng nhân nói vậy, trong lòng rất nhiều võ giả ở thành Thiên Khải lại run lên.
Hiện tại Trung Vực thật sự đã rơi vào thời buổi rối loạn, vất vả lắm mới đẩy được Thôi Tà vào đường cùng, thắng lợi đã ở ngay trước mắt thì giờ lại nhảy ra thêm một cái thần quốc Đại Vũ!
Cường giả Thần Hải Cảnh…
Với thực lực của võ giả Trung Vực, chỉ cần một cường giả Thần Hải Cảnh tới đây thì cũng có thể quét ngang toàn bộ!
Trên bầu trời Bạo Loạn Tinh Hải có gió bão Tinh Hải cực mạnh, cho nên để đi từ thần quốc đến Trung Vực thường rất khó khăn, chỉ có rất ít võ giả đã từng đi tới thần quốc.
Mà võ giả giữa hai khu vực này cũng không giao lưu nhiều với nhau.
Đối với Trung Vực mà nói, tứ đại thần quốc quá lớn mạnh, cho nên gió lốc Tinh Hải cũng được coi như một lá chắn lớn để bảo vệ Trung Vực.
Mà đối với tứ đại thần quốc, Trung Vực chỉ có thể là một nơi cằn cỗi, bọn họ không có mấy hứng thú với Trung Vực, cho nên hai đại lục vẫn duy trì vẻ bình tĩnh như vậy suốt nhiều năm qua, nước sông không phạm nước giếng.
Nghe giọng điệu của Vô Tâm thượng nhân thì có lẽ thứ hắn để ý không phải là Trung Vực, mà là bí mật trong đầu La Chinh? Trong đầu La Chinh rốt cuộc có thứ gì mà ngay cả cường giả trong thần quốc cũng cảm thấy hứng thú như thế?
“Bí mật trong đầu ta?” Nghe được những lời này của Vô Tâm thượng nhân, sắc mặt La Chinh lập tức tối sầm lại.
Lò luyện thần bí trong đầu La Chinh và bí mật về chín con Chân Long vẫn luôn là điều người ngoài không hề biết đến.
Lần trước, La Chinh nghênh chiến linh hồn Vô Tâm thượng nhân trong đầu rồi để Thanh Long trực tiếp nuốt sống linh hồn hắn, không ngờ hắn lại vẫn biết được bí mật này!
Thấy mặt La Chinh biến sắc, Thôi Tà cho rằng La Chinh sợ, hắn cười lạnh nói: “Nghĩ xong chưa? Nếu đồng ý cống hiến toàn bộ bí mật của ngươi ra thì ta có thể suy xét giữ lại cho ngươi một mạng!”
Trong đôi mắt La Chinh chợt lóe sáng, lạnh giọng nói: “Ấu trĩ!”
Hắn lập tức rút trường kiếm trong tay ra, bắn ra một luồng kiếm quang, lập tức đánh nát chiếc gương bát quái.
Trong nháy mắt, chiếc gương bát quái bị cắt thành từng mảnh nhỏ, bóng dáng Vô Tâm thượng nhân cũng dần dần trở nên mơ hồ, cuối cùng cả người dần dần biến mất, chỉ còn lại một nụ cười quỷ dị.
Ngay lúc La Chinh rút kiếm, Thôi Tà đã đột ngột ngồi dậy khỏi mặt đất.
Với tính cách của hắn, cho dù là rơi vào nông nỗi này thì cũng sẽ không chịu từ bỏ.
Nhưng La Chinh không cho Thôi Tà có bất cứ cơ hội nào, hắn chém trường kiếm ra, kiếm quang giống như một con rắn bạc, quấn lấy người Thôi Tà, nháy mắt đã cắt thân thể Thôi Tà thành từng mảnh.
Cái đầu giống như ác ma kia rơi trên mặt đất, trong mắt ngoài vẻ không cam lòng ra thì khóe miệng còn cong lên thành một nụ cười.
Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng đầu đã đứt lìa khỏi cơ thể, sao có thể nói chuyện được nữa? Cái miệng khô quắt kia khép mở vài cái rồi sự sống tan biến hoàn toàn.
Sau khi chém được đầu kẻ địch, bỗng nhiên La Chinh có cảm giác thật thoải mái.
Từ khi ở Thanh Vân Tông, bóng dáng Thôi Tà giống như một dấu vết chặn ngang trên tâm hướng võ đạo của hắn.
Mà hiện tại, rốt cuộc La Chinh cũng xóa đi được dấu vết này, dọn được tảng đá lớn nhất trong lòng!
Trong lòng đông đảo võ giả thành Thiên Khải cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cho dù những điều thằng bé kia nói khiến cho bọn họ vô cùng áp lực, nhưng trận chiến hôm nay đã phân rõ thắng thua, chỉ còn lại duy nhất một kẻ có chút khó giải quyết là Vu Chiêm Hà!
Vu Chiêm Hà lơ lửng trên không trung, thấy cảnh tượng này thì lập tức biến sắc, bắt đầu nhanh chóng vận chuyển chân nguyên màu đen, hóa thành một tia sáng bay đi!
Mặc dù Vu Chiêm Hà là cường giả Sinh Tử Cảnh, nhưng hắn lại chủ yếu tu luyện độc thuật, tất nhiên là độc thuật này rất sắc bén.
Cho dù Thôi Tà mạnh hơn Vu Chiêm Hà ba phần, nhưng vẫn vô cùng kiêng kỵ.
Vấn đề là hắn tận mắt nhìn thấy La Chinh chui vào và đánh rách lưới độc của hắn.
Căn bản tên đó không coi độc thuật của hắn ra gì, thế thì làm sao hắn có thể đối kháng lại được với La Chinh chứ?
Tên nhãi này hoàn toàn miễn dịch với độc!
Huống chi Thôi Tà đã chết, thế bại đã xác định, nếu hắn lại ham chiến thì ngoài việc dâng tính mạng của mình ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì khác!
Xem ra hắn lại phải sống những ngày mai danh ẩn tích rồi…
Về phần những võ giả Hư Kiếp Cảnh khác trong Thiên Tà Tông, bọn họ bỏ chạy bốn phía, có vài người bị võ giả thành Thiên Khải đuổi giết, nhưng ba đại Minh chủ và La Chinh đều không đuổi theo.
Mặc dù Vu Chiêm Hà là võ giả Sinh Tử Cảnh, nhưng hắn cũng chỉ cô độc một mình, không có danh tiếng gì ở Trung Vực.
Người tạo ra Thiên Tà Tông chính là Thôi Tà, nhưng nay tên đệ nhất Trung Vực này đã chết, nên toàn bộ Thiên Tà Tông liền giải tán, ngày sau những võ giả độc lập này cũng chỉ còn nước mai danh ẩn tích, nếu không thì dù đi vào tông môn nào cũng sẽ bị giết!
La Chinh cầm trường kiếm chậm rãi đi về phía Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm ở cách đó không xa.
Mấy chục dặm quanh đây đã bị cự kiếm của Khê Ấu Cầm quét qua một lần nên trên mặt đất toàn là bùn đất và máu.
Hắn đi tập tễnh về phía trước, lưu lại những dấu chân trên nền đất.
Ánh chiều tà nhuốm đầy máu, bao phủ lên đống gạch ngói đổ nát trong thành Thiên Khải.
Trong lòng mỗi võ giả đều dâng lên cảm xúc bi thương nhưng đồng thời cũng vui sướng.
Trận chiến này, bọn họ thắng thảm, nhưng cuối cùng vẫn là thắng!
Khê Ấu Cầm nhìn thấy La Chinh đi tới, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, hé miệng mỉm cười.
Khuôn mặt xinh xắn cười rộ, mang đến cho người ta một cảm giác dịu dàng mà điềm tĩnh.
Nàng vươn tay muốn níu lấy La Chinh, nhưng La Chinh lại nhẹ nhàng tránh được, tiếp tục đi về phía Ninh Vũ Điệp.
Tay Khê Ấu Cầm đông cứng giữa không trung, mất mát nhìn theo bóng dáng La Chinh.
Nhưng đôi mắt linh động kia cũng dần chuyển biến, lập tức lấy lại tinh thần, đi theo phía sau La Chinh.
Nàng biết tâm tình La Chinh không tốt, hiện tại không phải lúc để đùa giỡn.
La Chinh đi đến bên người Ninh Vũ Điệp, ôm thân thể nhỏ xinh của nàng vào lòng, sau đó lập tức bay vụt lên không trung, trôi nổi trên đó, thản nhiên nhìn những võ giả còn sống sót.
Võ giả trong thành Thiên Khải cũng không bị tổn thất quá lớn, trong hơn mười vạn võ giả, cùng lắm chỉ tổn thất khoảng một phần ba mà thôi.
Dù sao thì toàn bộ võ giả của Thiên Tà Tông đều gần như bị cự kiếm của Khê Ấu Cầm giết chết…
Mắt tất cả võ giả đều lóe sáng, không biết là ai hô trước một câu: “La Chinh! Uy vũ!”
Tiếng hô không lớn, nhưng vô cùng vang dội, sau đó liền có hơn mười võ giả nhanh chóng hô theo.
“La Chinh! Uy vũ!”
Ngay sau đó là mấy trăm, mấy ngàn, mấy vạn người…
Tất cả võ giả đều hướng về phía La Chinh trên bầu trời mà hô tên hắn như có tiết tấu!
Hôm nay, La Chinh đã nghiễm nhiên trở thành chúa cứu thế của thành Thiên Khải, hoặc nên nói là chúa cứu thế của tất cả các tông môn trong Trung Vực…
Chỉ cần rót chân nguyên vào trong giọng nói thì giọng nói có thể truyền đi rất xa.
Trong lòng tất cả các võ giả vốn bị đè nén đã lâu, hiện giờ bọn họ đã giành được thắng lợi, vậy nên khí thế khi gào thét lên sẽ kinh người tới mức nào? Hơn mười vạn võ giả đồng thời dùng chân nguyên bắt đầu gào thét, những âm thanh ấy lại càng thêm rung động tột cùng.
Khắp thành Thiên Khải, mấy ngàn vạn người phàm đều nghe thấy rất rõ ràng, âm thanh kia vẫn luôn bay đi rất xa, rất xa…
La Chinh lại cúi đầu, dụi dụi vào mái tóc đen của Ninh Vũ Điệp, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Điệp, nàng có nghe thấy không?”
Chương 737: Lực sinh mệnh và thùng gỗ
Nhìn vẻ mặt yên tĩnh của Ninh Vũ Điệp, trên mặt La Chinh lộ vẻ đau thươngHắn không phải là kẻ hay tỏ ra yếu đuối, nhiều lúc hắn có thể khống chế được tâm tình của mình, nhưng cảm xúc đau thương hiện tại lại khiến hắn khó có thể kiềm chế được.
Trận chiến với Thôi Tà cuối cùng vẫn chấm dứt bằng thắng lợi của hắn, nhưng nó lại phải trả bằng một cái giá quá đắt.
Ninh Vũ Điệp bị cướp đi gần như toàn bộ sự sống, giờ chỉ giống như người chết.
Đó cũng là kết quả La Chinh chưa từng dự tính đến.
Rất nhiều võ giả đều đang gào thét tên hắn, nhưng hắn lại chậm rãi bay về phía thành Thiên Khải.
Ba vị Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh đưa mắt nhìn nhau, bay theo sau La Chinh.
Thật ra điều ba người bọn họ quan tâm nhất chính là lời của thằng bé kia, thần quốc Đại Vũ thật sự sẽ phái người đến Trung Vực sao?
Nếu thật sự như thế, chỉ sợ đây sẽ là nguy cơ lớn nhất từ trước tới nay mà Trung Vực gặp phải!
Lịch sử Trung Vực cũng đã trải qua các cuộc chiến không ngừng nghỉ, chuyện giống như Thiên Tà Tông phát động chiến tranh tông môn cuốn sạch hơn phân nửa Trung Vực lúc này không phải chưa từng có trong lịch sử.
Trước kia, vào thời điểm hỗn loạn nhất, tất cả các tông môn trong Trung Vực đều chiến đấu vì mình, tiến đánh lẫn nhau, nên bị vây trong sự trong hỗn loạn vô cùng.
Nhưng dù sao chiến tranh tông môn cũng chỉ là mâu thuẫn trong Trung Vực!
Còn thần quốc Đại Vũ thì lại đến từ một đại lục khác, lấy tư cách kẻ xâm lấn để tiến vào Trung Vực!
Chỉ cần một cường giả Thần Hải Cảnh tiến vào thôi cũng đã đủ để quét sạch toàn bộ Trung Vực rồi.
Thực lực của La Chinh đương nhiên rất mạnh, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một võ giả Hư Kiếp Cảnh, tuyệt đối không thể đối đầu được với cường giả Thần Hải Cảnh.
Đến lúc đó, ai có thể chống lại được thần quốc Đại Vũ đây?
Đó cũng không phải nỗi lo vô cớ, vừa rồi mọi người đều nghe thấy rõ ràng.
Gió lốc Tinh Hải trên Bạo Loạn Tinh Hải đã tạm ngừng, những đại năng Thần Hải Cảnh rất dễ dàng đi qua Bạo Loạn Tinh Hải để đến Trung Vực.
Mà trước mắt, nguy cơ này lại không có khả năng nào để phá giải…
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Ba ngày sau.
Trước cửa một cung điện, La Chinh đứng sừng sững ở đó, giống như một pho tượng điêu khắc, lẳng lặng nhìn lên bầu trời.
Thành Thiên Khải vốn là thành giàu có và đông đúc nhất Trung Vực, nơi này hội tụ đủ các loại luyện khí sư, luyện đan sư, phù văn sư trong thiên hạ, đương nhiên cũng có danh y nữa.
Một ông lão mặc áo bào trắng bước ra khỏi cung điện, thở dài một tiếng với La Chinh, trên mặt lộ vẻ tiếc hận.
Ông lão này tên là Tiết Tập, được coi là thần y hạng nhất trong số những danh y hội tụ ở Trung Vực này.
“Tiết đại phu, thế nào rồi?” La Chinh nhẹ giọng hỏi.
Thật ra khi nhìn thấy vẻ mặt của Tiết Tập, La Chinh đã biết đáp án.
Ngay cả Thanh Long có kiến thức uyên bác như vậy cũng phải bó tay, mà kiến thức của đại phu ở Trung Vực sao có thể so nổi với Thanh Long chứ?
Nhưng ai chết đuối thì đều sẽ quờ quạng mong bắt được một cọng rơm cứu mạng.
Hiện tại La Chinh cũng chẳng thể phân biệt rõ được, nên chỉ có thể thử một lần.
Quả thực Tiết Tập cũng coi như là một người uyên bác, hắn lại nói: “Điện chủ Vân Điện không bị bệnh gì cả!” Tiết Tập không biết cái gì là luật nhân quả, cũng không biết Ninh Vũ Điệp trúng phải gió Sinh Tử của Thôi Tà, ông chỉ nói dựa theo lý giải của mình: “Từ khi sinh ra, loại khí đầu tiên chúng ta hấp thụ chính là thai khí, lực sinh mệnh trong cơ thể là cố định! Cho nên đứa nhỏ sẽ mang đến cho người ta cảm giác tràn đầy sức sống”
“Thân thể chúng ta giống như một cái thùng đựng lực sinh mệnh, nhưng theo thời gian, lực sinh mệnh trong thùng cũng sẽ dần dần vơi đi! Khi võ giả tu luyện sẽ không ngừng mở rộng cái thùng này, khiến cái thùng và lực sinh mệnh trong đó được tăng lên gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần.
Cho nên võ giả mới có tuổi thọ gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần người thường!”
“Khi con người dần dần già đi, cái thùng cũng sẽ chậm rãi mục nát, lực sinh mệnh trong thùng cũng sẽ dần dần khô kiệt.
Ví dụ như những người thường đến khi tám chín mươi tuổi, cho dù không đau ốm thì cũng sẽ chết đi.
Đây gọi là không bệnh mà chết! Thật ra đó là do lực sinh mệnh trong thùng đã khô cạn”
“Tình trạng của Điện chủ Vân Điện chính là như thế.
Sinh mệnh trong thùng đã biến mất chín phần, chỉ còn lại một chút xíu sinh mệnh níu giữ lại thân thể của nàng.
May mà cái thùng của Điện chủ lớn hơn rất nhiều so với những võ giả khác, nên cho dù chỉ còn lại một chút lực sinh mệnh, nhưng vẫn có thể duy trì khiến thân thể của nàng bất tử.
Chỉ có điều, nói câu không dễ nghe thì bộ dạng này của nàng ấy cũng chẳng khác người chết là bao!”
Tiết Tập kiên nhẫn giảng giải cho La Chinh.
Trong thành Thiên Khải, Tiết Tập cũng coi như là danh y có uy tín lâu năm, ngoài danh tiếng ra thì tính tình của ông cũng không tốt lắm.
Nhưng có cái gọi là, có tài sinh kiêu, cho dù là Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh thì Tiết Tập cũng hiếm khi nể mặt mà có thái độ hòa nhã.
Nhưng hôm nay, ngược lại ông rất kiên nhẫn, nói nhiều như vậy với La Chinh.
“Có cách cứu chữa không?” La Chinh hỏi.
Thật ra những gì Tiết Tập nói, La Chinh cũng đã biết rõ.
Nhưng cái hắn muốn không phải giải thích, mà là biện pháp, những thứ khác dù nói nhiều đến mấy cũng là vô dụng.
“Không có” Tiết Tập nói chắc như đinh đóng cột: “Trong Trung Vực quả thực có không ít đan dược có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng chúng không thực sự bù đắp lực sinh mệnh! Những đan dược đó chỉ dùng để tu bổ cái “thùng chứa”, làm giảm tốc độ hao tổn của sinh mệnh.
Mà cái hiện tại Điện chủ Vân Điện gặp phải lại không phải là vấn đề này!”
La Chinh nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu: “Ta biết rồi!”
Chờ sau khi Tiết Tập rời đi, La Chinh mới đi vào cung điện, vài tỳ nữ đang đứng trông một bên, còn Ninh Vũ Điệp thì nằm ở trên một cái giường gỗ màu nâu.
Nàng vẫn không hề có gì thay đổi, giống như đang ngủ vậy, ương bướng không chịu tỉnh lại.
La Chinh lẳng lặng nhìn hồi lâu, nhớ tới lúc trở về từ thành Ba Giang, La Chinh còn thề son thề sắt, nếu vượt qua được nguy cơ lần này thì sẽ tổ chức đại điển song tu với nàng.
Nguy cơ thì đã vượt qua, Thôi Tà cũng bị đã hắn giết, nhưng lại rơi vào tình cảnh này.
Chờ đến khi La Chinh bước đến, mấy tỳ nữ đều ngoan ngoãn tránh sang một bên.
Hắn vốn muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống, trong ánh mắt lại xuất hiện vẻ kiên định.
Hắn thầm nhủ trong lòng, ta sẽ không để cho nàng chết.
Sau đó La Chinh lập tức xoay người ra khỏi cung điện, đi tới cửa tổng bộ Thiên Hạ Thương Minh.
Ba vị Minh chủ và rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh đều đã chờ đợi nhiều ngày.
Bên cạnh cửa chính, Ngao Tường mặc trang phục, đeo một thanh loan đao xanh biếc ở bên hông, chờ xuất phát.
Tuy Thôi Tà đã chết, nhưng các phần tử xấu còn sót lại của Thiên Tà Tông lại vẫn chưa bị diệt trừ hoàn toàn.
Mấy ngày nay, Thiên Hạ Thương Minh và các võ giả Vân Điện đều lục tục đi tới các thành phía đông, thanh lý độc lập võ giả trong đó.
Nhưng đa số các võ giả Thiên Tà Tông đã sớm giải tán rồi.
Người xưa có câu, binh bại như núi đổ, người đứng đầu Thiên Tà Tông đã chết, nên căn bản những võ giả khác không có sức chống cự.
Mà đám người bọn họ cũng muốn đến Hư Linh Tông trước, bởi nơi đó đã thành tổng bộ tạm thời của Thiên Tà Tông, tất cả những thứ quan trọng của Thiên Tà Tông đều đã được chuyển tới đó.
Cũng vào ngày Thôi Tà chết, Ngao Tường đã vội vã muốn đi Hư Linh Tông.
Trước đây có tin tức, sau khi Thôi Tà biến Hư Linh Tông thành tổng bộ, lão đã giam giữ người yêu của hắn trong đó.
Bỏ qua việc Thôi Tà đã bị tiêu diệt thì trong Hư Linh Tông vẫn còn không ít võ giả Hư Kiếp Cảnh canh giữ.
Với tu vi Thần Đan Cảnh của hắn, không thể một mình đi tới nơi đó cứu người, chỉ có thể chờ đợi đội ngũ lớn trong thành Thiên Khải rồi cùng đi.
Sau khi những người đi chuyến này tập hợp lại, họ liền bắt đầu đi về phía Hư Linh Tông.
Mấy ngày sau, đám người La Chinh xuất hiện trên bầu trời Hư Linh Tông.
Ngay khi đám người bọn họ vừa mới đến Hư Linh Tông, đại trận hộ tông cả tông môn đã mở ra.
Tuy Hư Linh Tông bị Thiên Tà Tông công chiếm, nhưng đại trận hộ tông mà hồi đó Phong Quan Ngọc để lại để bảo vệ tông môn vẫn chưa bị tổn hại hoàn toàn.
Mặc dù Thôi Tà đã chết, nhưng trên thế giới này chưa bao giờ thiếu võ giả có dã tâm lớn.
Hiển nhiên những võ giả này sẽ không buông tha, chúng muốn dựa vào đại trận hộ tông của Hư Linh Tông để phòng thủ.
Trong mắt một số võ giả Hư Kiếp Cảnh của Thiên Tà Tông, chỗ dựa của Thiên Tà Tông chính là thần quốc Đại Vũ, chỉ cần người của thần quốc Đại Vũ đến thì có thể xoay ngược lại toàn bộ thế cục.
Đó cũng là lý do vì sao bọn họ còn muốn canh giữ ở Hư Linh Tông.
“Mặc dù Thiên Huyễn Mê Tung Trận của Phong Quan Ngọc rất tinh diệu, nhưng cũng chỉ có thể ngăn cản võ giả Hư Kiếp Cảnh, phá trận đi” La Chinh thản nhiên nói.
Thực lực của ba Minh chủ Thiên Hạ Thương Minh đã tương đương với võ giả Sinh Tử Cảnh, hơn nữa còn có thêm La Chinh và rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh khác, nên muốn phá giải đại trận này cũng không khó.
Huống chi rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh của Thiên Tà Tông đã chết hoặc bị thương, đa số đã bỏ chạy bốn phía, mai danh ẩn tích, số võ giả đồng ý ở lại Thiên Tà Tông chống cự cũng không nhiều.
“Rầm rầm…”
Sau khi mọi người thay phiên nhau công kích, rốt cuộc Thiên Huyễn Mê Tung Trận cũng bị phá.
La Chinh hóa thành một tia sáng bay về Hư Linh Tông!
Chương 738: Uy hiếp
Trong Hư Linh Tông đã rất hỗn loạnLúc trước, khi tấn công Hư Linh Tông, bọn họ đã càn rỡ như thế nào?
Trước điện Hư Linh, tấm biển với ba chữ lớn Hư Linh Tông đã bị bọn họ đạp vỡ, thay vào đó là một tấm biển bằng vàng ròng, bên trên khắc ba chữ “Thiên Tà Tông”.
Tấm biển bằng vàng này nặng đến ngàn cân, sáng lấp lánh trong điện Hư Linh, vô cùng khí thế.
Đáng tiếc, tấm biển này chỉ treo được mấy tháng…
Đám võ giả độc lập vốn tưởng rằng đi theo Thiên Tà Tông thì có thể ngồi vững trên toàn bộ giang sơn Trung Vực, cuối cùng Thiên Tà Tông quật khởi với tốc độ như sao băng, mà tốc độ đi xuống cũng chẳng kém…
Đám võ giả độc lập vốn không phải do Thiên Tà Tông bồi dưỡng, bọn họ vốn cũng chẳng có lòng trung thành với Thiên Tà Tông.
Trong khoảng thời gian này, có không ít võ giả đã rời khỏi Hư Linh Tông.
Lúc đầu, trong Thiên Tà Tông vẫn có các trưởng lão quản chế, nhưng đám trưởng lão cũng nhanh chóng bỏ trốn mất dạng, chỉ còn rất ít võ giả ở lại.
Trong điện Hư Linh, Thôi Duẫn ở một mình với hai cô gái bị phong bế sáu giác quan ở bên cạnh.
Trong đó, một người chính là La Yên, còn lại là người yêu của Ngao Tường, hai người đều có Âm Thể Tử Cực.
Bởi vì không tìm đủ ba người nên Thôi Tà vẫn luôn phong bế sáu giác quan của các nàng, thông qua bí pháp tu luyện để đưa tu vi của các nàng đạt tới Thần Đan Cảnh trung kỳ.
Thôi Duẫn mệt mỏi nằm trên trong long ỷ rộng lớn, ngơ ngác nhìn tất cả trước mắt, trong mắt dường như lộ vẻ điên cuồng.
Mấy tháng trước, hắn còn có mộng đẹp, chờ thần quốc Thiên Tà thu phục toàn bộ Trung Vực, cha hắn sẽ là Quốc chủ thần quốc, còn hắn chính là Thái tử thần quốc.
Một khi thần quốc được thành lập thì sẽ thành đại thống nhất, thiên thu muôn đời, sẽ không còn kẻ nào trong Trung Vực có thể đối đầu với hắn.
Đáng tiếc giấc mộng này quá ngắn ngủi, giống như thật sự chỉ là nằm mơ vậy.
Sau khi tỉnh lại, hắn mới cảm thấy mình ấu trĩ đến cỡ nào…
Lúc này Thôi Duẫn đã tỉnh ngộ, hắn ngộ ra rằng dù thế nào thì vận mệnh cũng đã an bài cả, tên La Chinh kia không chỉ là khắc tinh của hắn, mà còn là khắc tinh của cha hắn…
Nhưng ngộ ra rồi thì sao? Trung Vực lớn như vậy, hắn cũng đã không còn chỗ để đi.
Những võ giả độc lập kia còn có thể mai danh ẩn tích, bởi dù sao võ giả độc lập trong Thiên Tà Tông cũng rất nhiều, Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện muốn điều tra ra tất cả cũng sẽ rất khó khăn.
Nhưng Thôi Duẫn hắn lại là con trai của Thôi Tà, đường đường là thiên tài cấp Thần.
Đạo lý nhổ cỏ nhổ tận gốc ai cũng hiểu, đừng nói đến việc La Chinh sẽ không bỏ qua cho hắn, mấy người trong Thiên Hạ Thương Minh nhìn thì phúc hậu hiền lành, nhưng người nào người nấy đều vô cùng khôn khéo, chỉ sợ có phải đào ba thước đất cũng phải tìm ra hắn.
Hắn đã không còn chỗ ẩn thân, không bằng thản nhiên đối mặt.
Thù giết cha, không thể không báo.
“La Chinh, ngươi đã giết cha ta, vậy ta đây liền ở trước mặt ngươi, giết chết em gái ngươi” Trên mặt Thôi Duẫn hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Trận này đã thua thì coi như thua tất cả rồi, nhưng ngươi khiến ta khó chịu, ta cũng sẽ không để ngươi được dễ chịu!
“Vèo vèo vèo vèo…”
Vài tia sáng đồng thời xuất hiện trước cửa điện Hư Linh, La Chinh một mình đi ở phía trước, còn Ngao Tường lo lắng hơn bất cứ kẻ nào nên cũng theo sát phía sau La Chinh tiến vào điện Hư Linh.
Khi Thôi Duẫn nhìn thấy La Chinh, trong lòng hắn không kiềm chế được mà bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi này giống như đến từ bản năng, như chuột gặp phải mèo vậy.
Khi tranh đoạt Thăng Long Đài, La Chinh đã đánh nát tâm võ đạo của Thôi Duẫn, để lại cho Thôi Duẫn nỗi ám ảnh cả đời khó quên.
Nhưng Thôi Duẫn đã bất chấp tất cả, mạnh mẽ đè sự sợ hãi của mình xuống, cố giả vờ bình tĩnh, cười lạnh nói với La Chinh: “La Chinh, ngươi đã đến rồi!”
La Chinh lạnh lùng nhìn Thôi Duẫn.
Người trước mắt căn bản không có tư cách nói những lời này với hắn.
Hắn nhìn La Yên và một cô gái khác ở bên cạnh, sau đó lạnh giọng nói: “Thả các nàng ấy ra, ta sẽ cho ngươi toàn thây!”
“Thả các nàng ư?” Trên mặt Thôi Duẫn hiện vẻ điên cuồng: “Nằm mơ!”
Thôi Duẫn đứng dậy khỏi long ỷ rộng lớn, trong tay hắn lóe ra từng luồng chân nguyên.
Đám chân nguyên kia biến thành từng sợi dây nhỏ, quay xung quanh cổ La Yên và cô gái kia.
Những luồng chân nguyên nhỏ kia vô cùng sắc bén, chỉ cần hắn kéo nhẹ một cái, đầu các nàng sẽ lìa khỏi thân thể.
La Chinh vẫn có thể duy trì bình tĩnh, nhưng Ngao Tường thì không: “Dừng tay!” Ngao Tường gào lên một tiếng, bất ngờ xông về phía Thôi Duẫn.
Thôi Duẫn cười tà, ngón tay kéo nhẹ một cái, những sợi dây nhỏ bắt đầu thắt chặt lại một chút, lập tức cắt lên da thịt trên cổ người yêu Ngao Tường, một giọt máu tươi chảy xuôi từ miệng vết thương.
Thấy vậy, Ngao Tường lập tức dừng bước.
“Tiếp tục tiến lại đây đi.
Ta cam đoan trước khi ngươi tới đây, ta có thể khiến nàng ta đầu lìa khỏi cổ!” Thôi Duẫn cười thản nhiên nói, trong mắt đầy vẻ điên cuồng.
Nếu đằng nào cũng phải chết, vậy hắn cũng muốn mình được chết vui vẻ một chút.
Ngao Tường cắn răng, nắm chặt tay, trên tay nổi lên từng đường gân xanh.
Hắn nhìn chằm chằm Thôi Duẫn rồi hỏi: “Ngươi muốn thế nào?”
Thôi Duẫn thản nhiên cười nói: “Chẳng muốn thế nào cả, chỉ muốn khiến các ngươi… phải trả giá lớn một chút mà thôi”
La Chinh lạnh lùng nhìn chằm chằm Thôi Duẫn, bỗng nhiên nói: “Thả bọn họ ra, ta tha không giết ngươi!”
“Ha ha ha ha” Thôi Duẫn đột ngột cười rộ lên: “Vừa rồi còn nói cho ta chết toàn thây, giờ lại thành tha mạng cho ta! Nhượng bộ nhanh vậy? La Chinh, ngươi khiến ta thật thất vọng!”
La Chinh không nói gì, bởi hắn còn chưa hoàn toàn đoán được tâm tư của Thôi Duẫn.
Thật ra trong khoảng thời gian này, Thôi Duẫn có thừa thời gian để giết hai nàng, nhưng mãi đến khi La Chinh đến đây, hắn mới cưỡng ép La Yên, vậy rốt cuộc mục đích của hắn là gì?
“Rốt cuộc ngươi muốn gì?” La Chinh lạnh giọng hỏi.
“Ta đường đường là thiên tài cấp Thần, lại chỉ tha mạng cho ta, vậy xin hỏi tất cả những gì ta mất đi, ngươi sẽ bồi thường ta thế nào?” Thôi Duẫn tiếp tục nói, vẻ điên cuồng trong mắt càng thêm nồng đậm: “La Chinh, ta cho ngươi biết, ta không cần cái gì cả! Ta chỉ muốn mạng hai người bọn họ!”
“Cha ta đã chết, Thiên Tà Tông cũng bại, ta không còn thứ gì, có sống cũng vô vị tẻ nhạt” Thôi Duẫn dùng ngón tay chỉ: “Tất cả những điều này là do ngươi ban tặng! Do La Chinh ngươi ban tặng!”
Ánh mắt La Chinh lạnh lùng, không nói gì.
Sắc mặt đám người Thạch Khắc Phàm và Yên Duyệt Sơn đều sa sầm.
Bọn họ biết rõ, bây giờ đã rơi vào tình huống khó giải quyết nhất.
Bọn họ không sợ Thôi Duẫn mở miệng, chỉ cần là điều bọn họ có thể làm được, thì bọn họ sẽ chấp nhận.
Việc tha mạng cho Thôi Duẫn cũng không phải không thể.
Dù sao thì đại thế của Thiên Tà Tông đã mất, giữ lại cái mạng của một mình hắn cũng chẳng thể làm nên chuyện gì, căn bản không có khả năng xoay chuyển bất cứ cục diện nào.
Nhưng hiện tại Thôi Duẫn gần như đã điên rồi, ngay cả tính mạng của mình hắn cũng không quan tâm, tất cả đều chỉ vì báo thù.
Chính cái gọi là không muốn cái gì, điên điên khùng khùng như vậy mới là khó giải quyết nhất, mà phiền toái nhất chính là muội muội của La Chinh còn ở trong tay hắn.
Nên làm thế nào đây?
Trong đầu La Chinh cũng nhanh chóng suy tính.
Những điều đám người Thạch Khắc Phàm có thể nghĩ tới, đương nhiên La Chinh cũng có thể.
Tên trước mặt kia chỉ đơn thuần là muốn báo thù mà thôi, thế nên cũng chỉ muốn giết chết La Yên ngay trước mặt hắn!
Làm sao để bảo vệ tính mạng La Yên đây?
Dùng tốc độ nhanh nhất giết chết Thôi Duẫn?
La Chinh không chắc chắn có thể làm được điều này.
Cho dù tốc độ của hắn rất nhanh, dùng cương nguyên bùng nổ kết hợp với thiên phú Truy Vân Sư thì cũng có thể lấy đi tính mạng của Thôi Duẫn chỉ trong nháy mắt.
Nhưng vấn đề là luồng chân nguyên trong tay Thôi Duẫn đang quấn trên cổ La Yên, chỉ cần hắn động nhẹ ngón tay một cái là có thể cắt đứt cổ La Yên rồi!
Có nhanh hơn nữa thì cũng không thể nhanh bằng người này được!
“Nhìn qua có vẻ ngươi rất bình tĩnh” Thôi Duẫn nhìn La Chinh thản nhiên cười nói: “Nhưng loại bình tĩnh này chỉ là giả vờ, ta nhìn ra được, ngươi đang rất sợ hãi!”
Nghe Thôi Duẫn nói vậy, La Chinh bỗng nhiên mỉm cười, tiếp lời: “Ngươi nói không sai! Ta quả thực rất sợ hãi, ta sợ ngươi giết muội muội ta.
Nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Thôi Duẫn hỏi.
“Nhưng…” Trong nháy mắt La Chinh đang nói chuyện, hắn liền bước ra một bước, bắt đầu vận chuyển cương nguyên.
Chẳng qua Thôi Duẫn cảnh giác hơn La Chinh tưởng nhiều.
Bóng dáng La Chinh vừa mới chuyển động một chút thì ngón tay hắn đã lập tức kéo nhẹ, khiến luồng chân nguyên càng quấn chặt lấy cổ hai cô gái hơn.
Trong luồng chân nguyên đó dần thấm ra một chút máu tươi, chỗ cổ của hai cô gái đã đỏ lên.
“La Chinh!” Nhìn thấy cảnh này, Ngao Tường cũng nóng nảy, vội vàng ngăn cản động tác của La Chinh.
Mà trên mặt Thôi Duẫn thì vẫn là nụ cười thản nhiên: “Ngươi coi ta là kẻ ngốc sao? La Chinh!”
La Chinh cắn răng, nhìn chằm chằm Thôi Duẫn.
Xem ra lần này tấn công Hư Linh Tông là một sai lầm, nếu sớm biết như vậy, hắn nên nghĩ cách bí mật lẻn vào Hư Linh Tông mới đúng.
Nhưng La Chinh không phải thần tiên, đương nhiên không tính ra được việc này.
Suốt quãng thời gian này hắn chỉ nhớ tới an nguy của muội muội, chỉ biết công phá Hư Linh Tông trước đã rồi tính.
So ra, Thôi Duẫn chỉ đang nhàn rỗi chờ kẻ địch tới.
Chờ La Chinh đến nơi liền tìm cách giết chết La Yên trước mặt La Chinh.
Cái Thôi Duẫn muốn chính là điều này.
Chương 739: Một phần ngàn vạn sức mạnh
Máu tươi trên cổ hai cô gái không ngừng chảy ra, dần dần làm ướt vạt áo của hai người, cục diện trước mắt bế tắc đến mức không thể phá vỡ.
Lòng La Chinh cũng dần dần trầm xuống, trong đầu hắn hiện lên vô số biện pháp!Máu tươi không ngừng chảy ra trên cổ La Yên.
Ở cách Trung Vực hàng tỉ triệu dặm…
Trong vũ trụ gần như vô tận, có một ngọn núi lớn hoang vắng, trên ngọn núi này có một con chim lạ.
Mỗi khi con chim lạ mở hai cánh ra, độ rộng của đôi cánh ấy to lớn như một Đại Thế Giới vậy.
Trên thực tế, trên thân con chim lạ này cũng có vô số sinh linh sinh sống một cách yên ổn, thậm chí còn có cả võ giả tu luyện, họ đột phá, và kỳ vọng ngày nào đó có thể phi thăng.
Chỉ là một con chim mà đã khổng lồ như thế… nhưng so sánh với ngọn núi lớn phía sau thì vẫn chưa tính là gì.
So với ngọn núi lớn phía sau, con chim này chỉ được coi như một chấm đen nhỏ mà thôi.
Ngọn núi cao tới mức khó có thể dùng thước đo để hình dung, nó đã vượt qua sức tưởng tượng của mọi người.
Đứng ở bất cứ góc độ nào trên núi cũng không thể nhìn được toàn cảnh của nó.
Trên đỉnh ngọn núi có mấy người đang ngồi yên lặng, ngắm nhìn không gian hỗn độn phía xa…
Những người này đã ngồi ở đây không biết mấy vạn năm.
Thời gian đối với bọn họ mà nói, có đôi khi như dừng lại, có đôi khi lại trôi thật nhanh.
Đối với bọn họ, ngàn năm có lẽ cũng chỉ như mấy cái chớp mắt…
Một người thanh niên đội mào trên đầu bỗng nhiên mở miệng nói: “Hình như xảy ra chút vấn đề, sợ rằng kim chỉ nam sắp ngã xuống”
“Cảm nhận được rồi.
Nếu không can thiệp, bước này chết chắc” Một ông già đầu bạc phơ hơi gật đầu.
“Lão Nhị, nhúng tay vào một chút được không?” Người thanh niên kia bỗng nhiên mở miệng nói.
“Ta không đi! Ngay cả chút bản lĩnh ấy mà tên kia cũng không có, người cần bảo vệ cũng không bảo vệ được.
Ta thấy các ngươi mắt mù rồi.
Những kẻ có mệnh Đại Thế Chi Tranh không chỉ có một mình hắn! Chọn một người khác không được sao?” Một gã mập mạp cũng ở trên núi lắc lắc cái đầu to bự, từ chối đề nghị của người thanh niên.
Người thanh niên kia lẩm bẩm nhắc lại: “Ngươi không biết đấy thôi, hắn rất đặc biệt.
Huống chi mảnh vỡ Thiên Đạo đã nằm trong tay hắn…”
“Muốn đi thì ngươi tự đi đi, ta lười!” Tên mập mạp vẫn không đồng ý.
“Được rồi, ta tự đi!” Sau khi thanh niên nói xong liền biến mất ở trên đỉnh núi.
Trong điện Hư Linh, thời gian trôi qua từng phút, từng giây.
Đối với La Chinh, Ngao Tường mà nói, mỗi giây trôi qua đều vô cùng đau khổ.
Nhìn máu tươi chảy xuống trên cổ hai cô gái, sao bọn họ có thể không đau lòng?
Thế nhưng cục diện trước mắt quá bế tắc, quá khó tháo gỡ!
Nhưng với Thôi Duẫn mà nói, hắn lại cảm thấy vô cùng khoái chí!
Hắn nhìn chằm chằm La Chinh đầy hứng thú, cũng có thể cảm nhận được rõ ràng nội tâm đau đớn của La Chinh.
La Chinh càng đau khổ, hắn lại càng vui vẻ.
Cái hắn muốn chính là hiệu quả này!
“Các ngươi yên tâm, hai cô gái này nhất định sẽ chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi” Thôi Duẫn cười lạnh nói.
Thôi Duẫn hắn không cần thứ gì, chỉ cần La Chinh đau đớn là đủ!
Đám người Thạch Khắc Phàm cũng hết cách, ai ngờ tới Hư Linh Tông một chuyến lại đụng phải kẻ điên này, thế nên ngay cả một biện pháp bọn họ cũng không có.
Đúng lúc hai bên còn đang giằng co, trên bầu trời Hư Linh Tông chợt hiện ra một luồng sáng lờ mờ bao phủ cả Hư Linh Tông.
Trong ánh sáng kia có chứa sức mạnh vượt qua phạm vi của Đại Thế Giới này.
Dù chỉ một tia sức mạnh được ẩn chứa trong đó thôi cũng đã đủ để hủy diệt toàn bộ Trung Vực…
Khi luồng ánh sáng nhạt này bao phủ xuống, mọi người đều ngạc nhiên phát hiện, bản thân không thể nhúc nhích được…
Cảm giác không thể nhúc nhích này vô cùng quỷ dị.
Vào giờ khắc này, mắt họ không thể chớp, cũng không thể hô hấp, thậm chí ngay cả máu cũng đông lại…
Cho dù là Thôi Duẫn hay La Chinh, hay kể cả những người khác trong điện Hư Linh, tất cả đều giống như một pho tượng, đứng yên tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Sau đó, có một người chợt xuất hiện trên bầu trời.
Nhìn qua thì người này mới chỉ là một thanh niên hai mươi tuổi, trên đầu đội một chiếc mào tinh xảo, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như anh chàng này đã trải qua ngàn vạn năm tang thương.
Nhìn thấy người nọ, trên mặt Thôi Duẫn lộ vẻ sợ hãi, nhưng toàn thân hắn không thể nhúc nhích, càng không có khả năng giết chết La Yên.
Người thanh niên kia xuất hiện liền bước về phía Thôi Duẫn, lập tức vươn một ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc vào trán Thôi Duẫn.
Nhìn qua thì đó chỉ là một động tác tùy tiện, dường như không dùng chút sức nào.
Nhưng cảnh tượng tiếp đó lại khiến người ta phải trợn mắt há mồm.
Ngay lập tức, Thôi Duẫn liền hóa thành tro bụi, hoàn toàn tiêu tan trước mắt mọi người.
Còn luồng chân nguyên buộc trên cổ hai người La Yên tất nhiên cũng biến mất theo Thôi Duẫn.
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, trong lòng thầm kinh hãi.
Người này là ai? Sao lại cường đại đến thế?
Chờ sau khi Thôi Duẫn biến mất, người thanh niên kia bỗng nhiên nở một nụ cười ấm áp với La Chinh.
Ngay sau đó, đám người La Chinh, Ngao Tường, Thạch Khắc Phàm phát hiện tay chân mình đã khôi phục lại cảm giác như thường!
“Ngươi, ngươi là ai…?” Thạch Khắc Phàm hỏi với vẻ mặt hoảng sợ.
Ba vị Minh chủ mập mạp cũng cảm nhận được sự cường đại của người này!
Người thanh niên đội mào này không phải là Sinh Tử Cảnh, cũng không phải Thần Hải Cảnh, mà tu vi còn cao hơn nữa, là thứ mà bọn họ không thể lý giải nổi.
Người nọ căn bản không định trả lời Thạch Khắc Phàm, ngay cả ánh mắt cũng không dừng lại trên người Thạch Khắc Phàm lấy một cái.
Hắn chỉ nhìn La Chinh, trên mặt vẫn là nụ cười hớn hở: “Ta muốn dẫn La Yên đi”
“Không được!” La Chinh lạnh giọng nói.
“Giờ ta mang nàng đi đã là phạm quy” Người nọ lắc đầu: “Nhưng hết cách, nếu ta không xuất hiện, La Yên đã chết rồi.
Sau này, sẽ không còn cơ hội như thế này nữa”
Cho dù người này mạnh đến mức hắn khó có thể lý giải, nhưng La Chinh sẽ không để hắn mang La Yên đi.
Hắn cực khổ đánh bại Thôi Tà, vất vả lắm mới có cơ hội đoàn tụ với La Yên, còn chưa nói với nàng được câu nào, sao có thể để hắn mang La Yên đi dược?
Nhìn thấy ánh mắt cố chấp của La Chinh, người thanh niên vẫn cười hớn hở như trước mà nói: “Ta hiểu tâm tình của ngươi, nhưng La Yên đi theo ta sẽ không gặp nguy hiểm…”
“Đây không phải là vấn đề nguy hiểm.
La Yên là muội muội của ta, ta không cho phép bất cứ kẻ nào mang nàng đi” La Chinh lạnh giọng đáp lại.
Người thanh niên mỉm cười: “Ngươi ngăn được ta sao?”
“Không thử sao biết được?” La Chinh nói xong, cố ý đi về phía La Yên.
Mặc dù trên cổ nàng bị thương, nhưng vì sáu giác quan đã bị phong bế nên nàng không cảm nhận được bất cứ đau đớn gì.
Đúng lúc này, một luồng sáng đỏ phóng ra, bóng dáng Huân xuất hiện bên người La Chinh, nàng hoảng sợ nhìn người thanh niên kia một cái, rồi lập tức nói với La Chinh: “La Chinh, đừng đi qua!”
Thân là Vương của Yêu Dạ tộc, Huân đã bao giờ có vẻ mặt như vậy chứ?
Mặc dù bản thân nàng chỉ là một nửa Giới Chủ, nhưng cường giả nàng từng tiếp xúc nhiều không đếm xuể.
Đừng nói người này là cường giả trên Thần Hải Cảnh, cho dù là Thiên Tôn thì cũng không thể khiến nàng có vẻ mặt này được!
“Ngươi là cô bé Yêu Dạ tộc cai quản sát lục” Người thanh niên mỉm cười, gật đầu với Huân.
Huân đã trở thành Vương cai quản sát lục không biết bao nhiêu năm rồi, nhưng trong miệng người thanh niên này lại vẫn chỉ là một cô bé.
Như vậy thời gian người thanh niên này từng sống, căn bản không phải là điều La Chinh có thể tưởng tượng ra.
Huân nhìn người thanh niên kia một cái, lập tức cầu xin nói: “La Yên là kim chỉ nam của La Chinh, hai người bọn họ hỗ trợ lẫn nhau, ngươi mang nàng đi như vậy, không hay lắm”
“So với việc nàng phải đi theo chịu khổ, không bằng trực tiếp đi đến một bước cuối cùng.
Ta mang nàng đi, nếu La Chinh có thực lực, nàng vẫn sẽ dẫn đường để La Chinh lên núi được” Người thanh niên đáp lại.
Huân không nói nữa, nàng biết mình không có khả năng thay đổi suy nghĩ của người thanh niên này.
Nàng có địa vị cao trong Yêu Dạ tộc, nhưng người thanh niên này vẫn là người mà nàng phải ngước lên mà nhìn!
La Chinh không tin, hắn mặc kệ người thanh niên này và Huân nói cái gì mà tiếp tục đi về phía La Yên.
Nhìn thấy La Yên bị phong bế sáu giác quan, hắn đau lòng muốn giải phong ấn cho nàng.
“Đừng đi tới nữa” Người thanh niên ngăn trước mặt La Chinh, vươn ra một ngón tay: “Ta không muốn để lại bóng ma trong tâm võ đạo của ngươi.
Nếu ngươi tiếp tục đi tới, ta sẽ cho ngươi cảm nhận sức mạnh của ta!”
“Sức mạnh của ngươi?” La Chinh nhướng mày, nhìn chằm chằm người thanh niên.
“Đúng, một phần ngàn vạn sức mạnh” Người thanh niên hơi cười rộ lên, hắn vươn ra một ngón tay, đầu ngón tay có một vòng sáng dần khuếch tán ra.
Nhìn thấy vòng sáng này, vẻ mặt La Chinh trở nên nghiêm trọng.
Đây… thật sự là một phần ngàn vạn sức mạnh của hắn ư?
Chương 740: Thức tỉnh
La Chinh không rõ sức mạnh này rốt cuộc là do cái gì tạo thành, thậm chí còn không cảm nhận được chân nguyên dao động trong đóMặc kệ người thanh niên này đã vận dụng sức mạnh thế nào, La Chinh cũng chỉ có thể dốc toàn lực để đối phó!
Từng vòng sáng không ngừng lan tỏa quanh La Chinh, hắn không hề chậm trễ, lập tức vận dụng tất cả sức mạnh từ các ngôi sao, kể cả lực vảy rồng cũng đồng loạt bộc phát chỉ trong nháy mắt!
Luồng sức mạnh này tràn ra, đủ để hủy diệt một dãy núi, cũng có thể khiến Trường Giang và Hoàng Hà khô cạn.
Nhưng sau khi va chạm với vòng sáng kia, La Chinh mới hiểu được sự chênh lệch về thực lực giữa hắn và người thanh niên này.
Những vòng sáng này nhìn qua thì rất bình thường, thậm chí còn không hề cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong đó, nhưng khi La Chinh chạm vào nó, hắn đã cảm nhận được một luồng sức mạnh không thể rung chuyển tức khắc tràn ra!
Cho dù thực lực của La Chinh có tăng lên gấp mười lần thì cũng không có cách nào lay chuyển được những vòng sáng đó!
“Bùm!”
Vòng sáng đầu tiên bất chợt nổ tung, ngay sau đó là vòng thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Theo lý mà nói, một khi sức mạnh trong những vòng sáng này tràn ra ngoài thì liền có thể hủy diệt toàn bộ Hư Linh Tông.
Nhưng bây giờ sức mạnh đó lại khuếch tán theo phương hướng cực kỳ quái dị, không hề tràn ra bốn phương tám hướng, mà hoàn toàn trút xuống người La Chinh.
“Ầm ầm!”
Một âm thanh thật trầm vang lên…
Cả người La Chinh bị đánh bay, điên cuồng bắn về phía sau! Xẹt ra ngoài điện Hư Linh, qua cả Hư Linh Tông, vùng đồng bằng, qua cả thành Hư Thiên…
Bị luồng sức mạnh này đẩy đi, tốc độ lao vút đi trong không trung còn nhanh hơn khi hắn bộc phát cương nguyên và chân nguyên để phi hành không chỉ hai mươi lần.
Chỉ trong mấy hơi thở, La Chinh đã bay xa khoảng mấy trăm dặm!
Cuối cùng, La Chinh rơi xuống một cánh rừng rậm um tùm, liên tiếp đập nát mấy trăm gốc đại thụ rồi mới miễn cưỡng ngừng lại.
Từ trên cao nhìn xuống rừng rậm hỗn độn liền thấy một con đường nhỏ đột ngột xuất hiện từ ngoài bìa rừng vào sâu bên trong, trên đó là những thân cây ngổn ngang chồng chất.
Con đường nhỏ này chính là do thân thể La Chinh va chạm mà tạo thành!
Một con chồn đầu hổ lén lút từ trong rừng đi ra, thân thể nhanh nhẹn không phát ra bất kỳ âm thanh gì.
Loại mãnh thú cấp ba này hình thể nhỏ gầy, bản tính hung hãn, ánh mắt nó chỉ dừng lại trên người La Chinh trong tích tắc, sau đó nó liền lặng lẽ lẩn vào rừng sâu.
Trên người La Chinh tỏa ra khí thế mà nó không thể trêu chọc được.
Nằm trong rừng rậm, La Chinh hoàn toàn không kìm nén được nỗi kiếp sợ nơi đáy lòng.
Đây chỉ là một phần vạn sức mạnh sao? Nếu hắn tung ra toàn bộ sức mạnh, chẳng phải chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng có thể hủy diệt cả Đại Thế Giới này?
Cho dù vừa rồi, sức mạnh trong những vòng sáng kia mới chỉ đánh bay thân thể La Chinh.
Nhưng nếu sức mạnh này đều tập kích lên thân thể thì cho dù là thân thể tiên khí của hắn cũng không thể chịu nổi, chỉ sợ đã sớm nổ tan xác chết.
Vì sao một nhân vật như vậy lại xuất hiện ở nơi này? Vì sao nhất định phải đưa La Yên đi?
La Chinh không nghĩ ra…
Trong điện Hư Linh hoàn toàn yên tĩnh, đám người Thạch Khắc Phàm và Yên Duyệt Sơn đều ngạc nhiên tột độ.
Cái người không biết nhảy từ nơi nào ra này quả thật chính là một quái vật siêu cấp!
Võ giả chỉ có thể bị khuất phục bởi cường giả có thực lực mạnh hơn.
Thực lực của người thanh niên trước mắt này đã vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ, giống như lúc La Chinh mới vừa tới đại lục Hải Thần, trong lòng những người dân thường bị nuôi nhốt trong nông trường kia thì La Chinh chính là sự tồn tại sánh ngang với thần linh.
Mà người thanh niên trước mắt này cũng là như thế.
Trong mắt nhóm Thạch Khắc Phàm, hắn chẳng khác thần tiên thật sự!
Cho nên lúc nhìn về người thanh niên kia, ánh mắt tất cả các võ giả trong điện Hư Linh đều ẩn chứa vẻ kính sợ, ngay thở cũng không dám thở mạnh, còn nói gì đến chuyện lên tiếng?
Ngược lại, người thanh niên này cực kỳ ôn hoà, mỉm cười nhìn mọi người, lắc đầu nói: “Không cẩn thận dùng sức hơi quá, vừa rồi có lẽ ta đã dùng ba phần sức mạnh.
Khống chế sức mạnh trong một phạm vi nhất định quả là một việc khó khăn…”
Nghe thấy lời người thanh niên nói, trái tim mọi người đều không nhịn được mà run rẩy.
Đây rốt cuộc là quái vật gì thế?
Người thanh niên thấy tất cả mọi người không ai nói lời nào nên lại nhìn về phía Thạch Khắc Phàm nói: “Các ngươi có vẻ căng thẳng nhỉ?”
Thạch Khắc Phàm miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, lắc đầu: “Đâu có, đâu có!”
“Vậy thì tốt.
Ta còn nghĩ một người hòa nhã như ta sao có thể khiến người khác căng thẳng được” Người thanh niên khẳng định.
Thạch Khắc Phàm dở khóc dở cười, nhưng trong lòng thầm gào thét: Hòa nhã cái quái gì.
Người này giống như một con mãnh thú khổng lồ vậy, đối với một đứa trẻ loài người nhỏ bé thì sao có thể cảm nhận được sự hòa nhã?
“Không được rồi, lần này đẩy tên nhóc kia đi xa quá.
Trở về… cho ta!” Người thanh niên vươn tay về phía cửa lớn điện Hư Linh, nhẹ nhàng chộp một cái vào trong không khí, một lực hấp dẫn vô hình tức thì tràn về phía trước!
Cách đó hơn trăm dặm, La Chinh vừa bò dậy thì chợt cảm thấy mình bị một luồng sức mạnh vô tình bao phủ, sau đó hắn không thể điều khiển bản thân mà trôi lơ lửng trên không trung, lao vút về phía Hư Linh Tông.
Sau mấy nhịp thở, hắn đã vững vàng đứng trong Hư Linh Điện.
Trong nháy mắt đã bắn ra ngoài hàng trăm dặm, lại cũng trong nháy mắt đã trở lại Hư Linh Tông, La Chinh chợt nảy sinh một cảm giác cực kỳ không chân thực…
Người thanh niên nở nụ cười bình thản với La Chinh, hỏi: “Cảm giác như thế nào?”
La Chinh nhướng mày: “Rất tốt!”
“Đã như vậy, ta sẽ mang La Yên đi” Vừa dứt lời, người thanh niên liền đi tới chỗ La Yên.
“Chờ một chút” La Chinh vội hét lên.
Người thanh niên quay đầu lại nhìn La Chinh, hỏi: “Còn có chuyện gì? Ngươi không ngăn cản được ta đâu…”
“Ta với La Yên xa cách đã lâu, có thể giúp ta phá giải phong ấn của La Yên được không? Ta muốn nói với nàng mấy câu!” Trước sự chênh lệch khổng lồ về thực lực, La Chinh rốt cuộc cũng lựa chọn nhượng bộ.
Bản thân La Chinh vô cùng hiểu rõ, cho dù thực lực của mình có tăng lên gấp trăm lần, ngàn lần, hắn cũng không thể chống lại người thanh niên này.
Quan trọng hơn là, La Chinh không hề cảm nhận được bất kỳ ác ý nào trên người thanh niên này.
Nếu như hắn muốn giết mình, trong thời gian ngắn ngủi ở nơi đây, chỉ sợ rằng La Chinh đã chết mấy nghìn lần rồi.
Nhưng đối phương lại chỉ thể hiện ra thực lực mạnh mẽ của mình, thậm chí còn cứu La Yên một mạng.
Nguyên nhân trong đó, đợi sau này hỏi Huân vậy.
Người thanh niên kia suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta cho ngươi thời gian một nén nhang” Dứt lời, hắn liền chạm nhẹ lên mi tâm La Yên một cái, chỉ thấy các bộ phận miệng, mũi, mắt, tai của La Yên đều tỏa ra vầng sáng mơ hồ, phong ấn của La Yên đã được thanh niên tháo gỡ trong nháy mắt.
Thấy hắn dễ dàng phá giải phong bế sáu giác quan như thế, ba vị Minh chủ không nhịn được mà nhướng mày.
Thủ pháp này quả thật không thể tưởng tượng nổi…
Pháp phong bế sáu giác quan là một loại bí pháp tu luyện, Thôi Tà và Thiên Hạ Thương Minh đều nắm giữ bí pháp này.
Có điều, khi dùng bí pháp này lại sinh ra ảnh hưởng ngoài ý muốn đối với tâm võ đạo, hơn nữa cũng khá phiền phức, vậy nên Thiên Hạ Thương Minh rất ít khi dùng đến.
Bí pháp này chẳng hề có bất kỳ tác dụng nào đối với mấy vị võ giả Thần Đan Cảnh, trái lại, nhờ có đại trận Thiên Ma Hợp Hoan nên bí pháp này lại rất thích hợp với Thôi Tà.
Quá trình phong bế sáu giác quan cực kỳ phiền toái, mà để hóa giải nó cũng vô cùng phức tạp.
Nếu bọn họ mang La Yên về, sợ rằng cũng phải tốn một số thủ đoạn nhất định, ít nhất phải mất mấy tháng mới có thể từ từ phá giải.
Người thanh niên này chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái đã dễ dàng hóa giải phong ấn, thật sự khiến bọn họ không thể tưởng tượng nổi.
Mí mắt La Yên khẽ giật nhẹ, nàng bất chợt mở mắt ra, nơi đáy mắt còn đọng lại vẻ nghi hoặc.
Nàng bị phong ấn hơn hai năm qua, mặc dù trong thời gian đó bản thân không ngừng tu luyện, nhưng cả người vẫn rơi vào trạng thái bị phong bế.
Nếu là những võ giả hơn trăm tuổi thì có lẽ sẽ không có ảnh hưởng gì quá lớn, bởi dù sao thời gian của võ giả vốn cũng dài đằng đẵng, bế quan tu luyện mười năm, thậm chí trăm năm cũng là chuyện thường tình.
Nhưng La Yên vẫn còn nhỏ tuổi, trong những năm tháng ngắn ngủi sống trên đời, nàng đã có đến gần một phần chín thời gian bị giam cầm trong phong ấn, vậy nên cũng có chút ảnh hưởng tiêu cực.
Nàng ngẩn người, mờ mịt nhìn hoàn cảnh lạ lẫm và từng gương mặt xa lạ trước mắt, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.
Bỗng nhiên một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt nàng.
Ngay sau đó, trên gương mặt nhỏ nhắn tròn như trứng ngỗng liền hiện vẻ vui mừng.
Cuối cùng, nàng hé miệng, nhẹ nhàng kêu một tiếng: “Ca…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái [Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Giang-Ho-Nay-Vi-Ta-Ma-Tro-Nen-Ky-Quai-Audio-Truyen.jpg)





