[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 147 : Bất ngờ (c731-c735)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Bất ngờ
Quyết định thắng lợi của một trận chiến tranh tông môn thường là do một vài người có lực chiến đấu hàng đầuChỉ cần Thôi Tà không chết thì dựa vào một mình hắn cũng có thể chiến thắng trong trận chiến tông môn này rồi.
Nhưng thắng là một chuyện, khống chế được hay không lại là chuyện khác…
Cho dù hắn giết được La Chinh, giết được Ninh Vũ Điệp, giết được ông trùm thiên cổ thì có ai cho hắn tiếp nhận thành Thiên Khải?
Huống hồ trong thành Thiên Khải còn có mấy chục vạn võ giả, chẳng lẽ họ lại để hắn giết hết cả đám hay sao?
Tầng trên đấu với tầng trên, tầng trung với tầng trung, tầng dưới đấu với tầng dưới…
Trong cuộc chiến này, Thôi Tà đã thắng được tầng trên, trước mắt lại có một nữ nhân kỳ lạ, tiêu diệt hàng loạt võ giả tầng trung và tầng dưới của thần quốc Thiên Tà.
Tâm tình Thôi Tà không ổn nên nhiều thứ khác cũng hỏng bét!
“Nữ nhân này, muốn chết!” Trên mặt Thôi Tà tràn đầy tức giận.
Lúc này hắn không còn dài dòng nữa, đưa tay muốn bóp chết Khê Ấu Cầm.
Chỉ cần một tay là có thể bóp nát nữ nhân trắng trẻo này!
Nhưng Khê Ấu Cầm chỉ chớp mắt, lông mi hơi nháy một cái, bên trong toàn là vẻ giận dữ, cũng mơ hồ có chút khinh thường.
Nàng đưa tay ra, đột nhiên nắm lấy La Chinh và Ninh Vũ Điệp, ba người lập tức biến mất.
“Tử Cực giới sao? Nực cười!”
Năm đó Âm Thể Tử Cực của Tư Diệu Linh đều do một tay Thôi Tà giúp nàng mở ra, nhưng khi Khê Ấu Cầm triệu hồi cự kiếm về đã hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Thôi Tà.
Dù sao thì năm đó Tư Diệu Linh cũng chỉ có thể triệu hồi hơn một trăm thanh cự kiếm mà thôi.
Nhưng tu vi của nữ nhân này mới chỉ là Thần Đan Cảnh sơ kỳ, thế mà lại có thể triệu hồi ra gấp mấy vạn lần so với Tư Diệu Linh, quả thực làm Thôi Tà không kịp chuẩn bị!
Thôi Tà nói xong liền đưa tay nắm vào chỗ sau khi Khê Ấu Cầm biến mất.
Theo hắn đoán, hẳn là Khê Ấu Cầm đã trốn trong Tử Cực giới.
Dù thế nào đi nữa thì nàng vẫn phải có một điểm giao với thế giới này, chỉ cần tấn công vào điểm này thì nàng sẽ không còn nơi nào để trốn nữa!
Năm đó trên đại hội võ đạo, La Chinh cũng bị Tư Diệu Linh ép phải né tránh mãi.
Đến cuối cùng, La Chinh nhờ dựa vào quy tắc không gian mới tìm ra điểm giao đó, bắt được Tư Diệu Linh từ trong Tử Cực giới ra.
Thôi Tà vốn đã nắm chắc mười phần, nhưng vừa mới quơ tay tới, hắn lại nhướng mày, trong tay trống rỗng!
“Sao có thể!”
Rõ ràng Thôi Tà nhìn thấy Khê Ấu Cầm biến mất trong không gian ở chỗ này, chắc chắn điểm giao sẽ ở đây.
Rốt cuộc, nàng ta đã làm thế nào?
Giọng nói thản nhiên của Khê Ấu Cầm vang lên: “Không phải ngươi nói muốn ta chết sao? Ha ha… Vậy giết ta thử xem!”
Lúc này, làm sao Thôi Tà có thể từ bỏ? Hắn phải đánh hạ thành Thiên Khải, nhưng đội quân Thiên Tà Tông của hắn đã bị nữ nhân này tiêu diệt hết.
Hơn mười vạn võ giả độc lập, hơn nữa còn là những võ giả độc lập xuất sắc trong Trung Vực, không phải chỉ cần vài ba giờ là có thể tập hợp lại được!
Hôm nay tấn công thành Thiên Khải lại phải trả một cái giá lớn như thế, sau này, còn võ giả độc lập nào dám tìm đến nương tựa vào hắn?
Lúc này, hắn không thể ra về tay không.
Còn lại La Chinh là thu hoạch lớn nhất của hắn, sao hắn có thể can tâm để La Chinh bị mang đi như vậy? Hắn tuyệt đối không cho phép!
“Hừ!”
Thôi Tà hừ lạnh một tiếng, đấm ra một quyền, không gian theo đó mà chấn động một hồi, ánh mắt hắn nhạy bén tìm kiếm điểm giao kia.
Vẫn trống không như trước.
Sau đó Thôi Tà lại tung ra hơn mười quyền một lúc, trước mắt hắn đột nhiên sáng ngời, rốt cuộc cũng phát hiện ra một giao điểm không gian ở phía trước bên trái!
Nhưng khi hắn vừa mới tiến lên thì điểm đó liền biến mất ngay.
“Ngu ngốc!” Khê Ấu Cầm cười lạnh nói.
Thôi Tà không nói lời nào, bởi căn bản hắn không muốn đấu võ mồm với cô nàng này.
Nhưng trước mắt không tìm thấy giao điểm kia, tâm tình hắn cũng dần nóng nảy.
Tử Cực giới…
Đây là mặt tiếp xúc kỳ lạ.
Những thanh cự kiếm treo lơ lửng trên không trung xếp thành một hàng chỉnh tề, ngay ngắn, nhìn qua thì như vô cùng vô tận, kéo dài đến tận chân trời…
So với Chân Long giới, quả thực Tử Cực giới có rất nhiều khác biệt.
Dù sao Chân Long giới cũng là một đại giới hoàn chỉnh, là đại giới độc lập lớn nhất trong mười vạn đại giới.
Mà Tử Cực giới lại là một thế giới nhỏ bị tàn phá, trong đó có một bộ quy tắc riêng, hoàn toàn khác với thế giới bên ngoài.
Khê Ấu Cầm đặt La Chinh sang một bên, sau đó kéo Ninh Vũ Điệp ra khỏi người La Chinh.
Nàng không phải là một nữ nhân rộng lượng, cho dù toàn thân Ninh Vũ Điệp cũng lạnh lẽo, nhưng khi thấy hai người ôm nhau thì trong lòng cũng có chút ghen tỵ.
Sau khi đặt La Chinh ổn định trên mặt đất, Khê Ấu Cầm mới ngồi xổm bên cạnh hắn, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, nhưng nàng không có nhiều biện pháp.
“Này… Huân… ” Khê Ấu Cầm không thoải mái lắm mới chịu kêu to: “Huân tỷ tỷ”
Một lát sau, một vài đốm sáng đỏ bắt đầu ngưng tụ lại.
Huân lạnh lùng liếc Khê Ấu Cầm một cái, cũng quay đầu nhìn phía La Chinh, vẻ mặt đầy quan tâm rồi cũng nói ngay: “Gì?”
“Rốt cuộc La Chinh bị làm sao vậy?” Khê Ấu Cầm thì thào hỏi, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng.
“Chết rồi” Huân lạnh giọng trả lời.
Nghe được câu trả lời thẳng thắn của Huân, miệng Khê Ấu Cầm khẽ nhếch lên, muốn mở miệng nói, nhưng lại ấp úng mãi chẳng biết nói cái gì, cả người chật vật.
Nhìn thấy bộ dạng kia của Khê Ấu Cầm, Huân hừ hừ cười nói: “Lừa ngươi đấy.
Bây giờ khó mà nói trước, chỉ có thể chờ đợi xem sao”
Khê Ấu Cầm gắt gao cầm lấy tay La Chinh, tiếp tục hỏi: “La Chinh sẽ không chết, đúng không? Huân tỷ tỷ!”
Huân lắc đầu: “Ta cũng không biết, hy vọng đi…”
Mảnh vỡ Thiên Đạo tỏa ra ánh sáng kỳ dị, ngay cả sau khi được kích hoạt thì uy thế tỏa ra cũng chỉ là một phần rất nhỏ.
Mảnh vỡ Thiên Đạo này không phải là thuốc chữa bách bệnh, nhưng đúng lúc trong gió Sinh Tử có chứa đựng một tia luật nhân quả.
Mà muốn loại bỏ luật nhân quả thì nhất định phải có một luật nhân quả khác chống lại!
Bởi vì được sinh ra, cho nên mới chết đi…
Đối với rất nhiều người phàm, loại luật nhân quả này thật sự rất lợi hại.
Nhưng cũng không phải là loại mạnh nhất trong luật nhân quả.
Ví dụ như chỉ cần có một loại luật nhân quả khác thì có thể phá giải dễ dàng.
“Bởi vì chết, cho nên niết bàn tân sinh”
Loại luật nhân quả này cũng chỉ có trong truyền thuyết về thần thú siêu cấp phượng hoàng!
Phượng hoàng thân là thần thú siêu cấp, có lẽ không chỉ lực công kích của nó mà so sánh ra thì rõ ràng sức mạnh Phượng tộc không phổ biến bằng Chân Long tộc, nhưng số mệnh của phượng hoàng lại là điều khiển “Niết bàn” trong luật nhân quả.
Thế nên, khi nó chết tức là về với niết bàn, cũng là nơi bắt đầu sinh mạng mới của nó, cho nên thật ra Phượng tộc gần như bất tử.
Chỉ những ai sử dụng luật nhân quả chuyên sâu hơn một chút mới có thể thực sự giết chết bọn chúng.
Trong số các loại luật nhân quả, đây là những luật nhân quả tương đối thấp.
Trước mắt chỉ có thể xem vận may của La Chinh thế nào.
Không trông chờ La Chinh có thể lĩnh ngộ được luật nhân quả, mà chỉ cần La Chinh mượn dùng luật nhân quả nào đó để phá giải luật nhân quả trong gió Sinh Tử là được rồi!
Mảnh vỡ Thiên Đạo mơ hồ tỏa ra một dòng năng lượng chảy vào trong cơ thể La Chinh, ý thức của La Chinh dần dần tiếp xúc với năng lượng này…
Lúc này, La Chinh đang chìm vào một loại trạng thái đặc biệt, hắn đang phân tích thông tin trong những năng lượng này.
Thông tin này đối với La Chinh mà nói thì quá mức khổng lồ.
Một cái Thiên Đạo ghi lại những gì xảy ra suốt ba mươi sáu triệu năm, những năm tháng bể dâu đã qua, mười vạn Đại Thế Giới, trăm vạn Đại Thế Giới, còn có sao Chư Thiên, còn có các vùng đất khác.
Ba mươi sáu triệu năm có thể xảy ra rất nhiều chuyện.
Cho dù là một Đại Thế Giới thì những chuyện xảy ra trong ba mươi sáu triệu năm này cũng không thể ghi lại hết được.
Ví dụ như Đại Thế Giới của La Chinh, trong tư liệu lịch sử Đại Thế Giới có ghi lại thì cũng chỉ ghi được mấy vạn năm mà thôi, lịch sử từ trước đó hoàn toàn trống rỗng.
Mới mấy vạn năm thôi đã vậy thì nói gì đến ba mươi sáu triệu năm?
Nhưng mảnh vỡ Thiên Đạo cũng không phải là toàn bộ cả Thiên Đạo, huống hồ lúc này La Chinh cũng chỉ tiếp nhận một tia năng lượng từ một mảnh vỡ bị phân tán mà thôi.
Ta phải lĩnh ngộ cái gì?
Vì sao phải lĩnh ngộ?
Không ai dẫn đường cho La Chinh, mà hiện tại hắn cũng không thể giao tiếp với bất kỳ ai, kể cả Thanh Long và Huân.
Hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Hắn không ngừng phân tích, song đến lúc này hắn mới dần dần hiểu được những cảm xúc ẩn giấu trong mảnh vỡ Thiên Đạo.
Thiên Đạo có tình cảm sao?
Trong đầu La Chinh đột nhiên hiện ra một suy nghĩ không thể nào giải thích được…
Huân từng nói với hắn, mảnh vỡ này không phải là mảnh vỡ của trời, mà là mảnh vỡ Thiên Đạo do Doanh Thiên để lại.
Bên trong mảnh vỡ nho nhỏ này, La Chinh cảm nhận được một chút bất đắc dĩ của Doanh Thiên, cực kỳ bi ai.
Mỗi ba mươi sáu triệu năm, Thiên Đạo sẽ luân hồi một lần, thế thì vì sao Doanh Thiên lại sụp đổ? Là ai đã phá vỡ? Lúc đang phân tích tia năng lượng kia, ý thức La Chinh đột nhiên nảy ra vấn đề này.
– Hết tập 49 –
Chương 732: Luật nhân quả luân hồi
Thiên Đạo cũng có tình cảm, hay vốn dĩ nó cũng là do sinh linh biến thành?Thiên Đạo chính là chúa tể của trời đất này, có thể biến bản thân thành Thiên Đạo, vậy phải là sinh linh cường đại đến mức nào?
Tình cảm lan ra từ trong mảnh vỡ này khiến La Chinh hiểu rõ, Doanh Thiên bất đắc dĩ nên mới bị phá vỡ.
Sau khi Doanh Thiên bị phá vỡ thì cần phải xây dựng lại một Thiên Đạo mới.
Giống như Huân đã nói, Thiên Đạo hiện nay chính là Thương Thiên.
Sau khi các võ giả trong trời đất đột phá Sinh Tử Cảnh thì đều gặp phải Sinh Tử Kiếp, cũng chính là tiểu Thiên Kiếp và đại Thiên Kiếp, những Thiên Kiếp trong những ngày đó đều do Thương Thiên giáng xuống.
Nói cách khác, sau khi Doanh Thiên bị phá vỡ thì Thương Thiên đã hoàn toàn thay thế nó.
Vậy Thương Thiên làm điều này bằng cách nào?
Đối với La Chinh, đây vẫn là bí mật chưa có lời giải, nhưng nếu hắn đã lấy được một mảnh vỡ Thiên Đạo thì có lẽ sau này cũng sẽ có cơ hội tham gia.
Nhưng La Chinh cũng không biết bản thân sắp phải đối mặt với bí mật lớn đến cỡ nào.
Theo La Chinh phân tích thì ngoài ký ức và tình cảm của bản thân mảnh vỡ, hắn còn phát hiện một số thứ đặc biệt khác.
Chúng được tạo thành từ một đám các ký tự, sắp xếp thành từng mảng, chi chít xếp lại thành hàng, chiếu rọi vào trong tư duy của La Chinh.
Mỗi hàng đều có hai dòng chữ, dòng trên có màu vàng đậm, dòng dưới màu vàng nhạt, giống như một hỏi một đáp vậy…
La Chinh không biết những chữ này chính là ghi chép về luật nhân quả trong mảnh vỡ Thiên Đạo!
Dòng chữ thứ nhất chính là nguyên nhân, dòng thứ hai chính là kết quả.
Tất cả các võ giả trong thiên hạ này nếu muốn tu luyện nhân quả đều chỉ có thể lựa chọn tu luyện luật nhân quả đã tồn tại trong Thiên Đạo, cho nên những dòng chữ này là quy tắc chung của trời đất, tất cả luật nhân quả đều được viết ở đó!
Bởi vì có gieo hạt, nên chúng mới có thể mọc thành cây cối, hoa cỏ.
Bởi vì vất vả tưới nước, lao động, cho nên mới có thể thu hoạch…
Bởi vì tu luyện công pháp đặc biệt nào đó, cho nên mới có thể đột phá ở một thời điểm đặc biệt…
Mỗi một sinh linh, mỗi một võ giả, thậm chí mỗi một hạt giống được gieo trồng đều ẩn chứa luật nhân quả, cho nên luật nhân quả là quy luật đứng đầu trong trời đất này!
Mà cái gọi là quy tắc, ví dụ như quy tắc hệ Hỏa, quy tắc hệ Thủy, quy tắc thời gian và quy tắc không gian thì đều thuộc loại quy tắc cấp thấp.
Toàn bộ trời đất này đều được vận hành bởi các quy tắc hàng đầu và được các quy tắc cấp thấp hỗ trợ, cho nên mới có thể vận hành một cách tự nhiên.
Đương nhiên, bên trong mảnh vỡ Thiên Đạo Doanh Thiên này cũng không ghi lại quy tắc của Thương Thiên.
Chúa tể của Thiên Đạo hiện tại chính là Thương Thiên, trong mảnh vỡ “Doanh Thiên” này chỉ bao gồm quy tắc của Thiên Đạo từ ba mươi sáu triệu năm trước.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Ngay lúc các dòng chữ kia đảo qua trước mắt La Chinh, bỗng nhiên một dòng trong số đó tỏa ra ánh vàng cực mạnh!
Ý thức của La Chinh dường như đã đọc hiểu dòng chữ kia!
“Bởi vì vĩnh viễn luân hồi, cho nên vĩnh viễn bất diệt…”
Vĩnh viễn luân hồi, vĩnh viễn bất diệt…
La Chinh hoàn toàn đắm chìm trong những dòng chữ này, trong khi đó hắn không hề biết rằng thân thể mình đang xảy ra biến hóa kinh người như thế nào!
Khê Ấu Cầm ở bên cạnh La Chinh, lẳng lặng nhìn khuôn mặt hắn.
Cái tên sáng tạo ra vô số kỳ tích này, sẽ không dễ dàng chết đi như vậy chứ?
Trong lòng nàng lúc này vô cùng hối hận…
Thật ra bởi vì nàng có được Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, cho nên cũng đã phải trả một cái giá lớn.
Hiện giờ, nàng không chỉ có được năng lực diệt thế, mà còn có thể triệu hồi ra chân linh nhỏ tuổi từ giới Tử Cực.
Tuy những chân linh đó vẫn còn nhỏ, nhưng hẳn là vẫn thừa sức đối phó với Thôi Tà.
Chỉ là La Chinh đã nhắc đi nhắc lại với nàng nhiều lần, cuộc chiến giữa hắn và Thôi Tà không cần người khác nhúng tay.
Hắn muốn bản thân quang minh chính đại đi giải quyết, đây là số mệnh của hắn.
Đó cũng là lý do vì sao khi Khê Ấu Cầm nhìn thấy La Chinh liên tiếp thất bại rồi lui về nhưng vẫn không hề ra tay.
Tính tình La Chinh quá bướng bỉnh, nếu nàng tùy tiện ra tay thì ngược lại sẽ khiến La Chinh tức giận, hiện tại Khê Ấu Cầm đang sợ sẽ làm mất lòng hắn.
Nhìn thấy bộ dạng hiện tại của La Chinh, tất nhiên Khê Ấu Cầm cực kỳ hối hận.
Nếu cho nàng một cơ hội được làm lại, nàng sẽ không hề do dự việc hao tổn tuổi thọ của mình mà triệu hồi chân linh đến trái đất, giết chết tên Thôi Tà kia!
Cho dù điều này sẽ ảnh hưởng tới tâm võ đạo của La Chinh, nhưng cũng tốt hơn tình trạng nửa sống nửa chết này của hắn nhiều.
Đương nhiên, Khê Ấu Cầm lại không biết rằng nếu La Chinh muốn tiêu diệt Thôi Tà thì căn bản không cần dùng đến năng lực của nàng, mà chỉ cần mời đại năng Thần Hải Cảnh của đại lục Hải Thần ra mặt là được.
Hiện tại, La Chinh đang đi trên một con đường võ đạo vô cùng xán lạn, công bằng, hơn nữa còn đi với tư thế hoàn mỹ, rảo bước đi nhanh về phía trước.
Trên con đường này, hắn không cho phép có bất cứ tỳ vết gì.
Cũng không phải tâm tính của La Chinh không vượt qua được điểm mấu chốt là Thôi Tà này, nhưng nếu bảo hắn nhờ ngoại lực thì sau này chắc chắn Thôi Tà sẽ trở thành tâm ma của hắn.
Đến thời điểm quan trọng mà nó bùng nổ thì sẽ mang đến cho hắn kết quả khó có thể đoán trước!
“Í!”
Trên mặt Khê Ấu Cầm bỗng nhiên lộ vẻ kỳ lạ.
Huân ở bên cạnh lạnh lùng trừng mắt nhìn cô nàng một cái, hỏi: “Kinh ngạc cái gì?”
“La Chinh, hình như thân thể La Chinh trở nên nhỏ hơn!” Khê Ấu Cầm chớp chớp mắt, trong đôi mắt trong veo đầy vẻ khó tin.
“Nói bậy bạ gì đó!” Huân chợt nhìn về phía La Chinh, trên mặt cũng kinh ngạc: “Đúng là nhỏ đi thật!”
Đầu La Chinh bỗng nhiên biến nhỏ, vẻ ngoài cũng xuất hiện một vài biến hóa, trên mặt gương mặt trắng nõn thiếu đi vẻ tang thương, sát phạt, lại nhiều thêm chút trẻ con, tóc cũng dần dần ngắn lại, giống như bỗng nhiên từ hai mươi tuổi trở về mười bốn mười lăm tuổi vậy!
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Khê Ấu Cầm khó hiểu hỏi.
Huân cũng lắc đầu.
Cho dù là Huân thì cũng chưa từng thấy chuyện quỷ dị như thế.
Loại chuyện cải lão hoàn đồng* này, Huân cũng đã từng nghe nói đến, với thủ đoạn của Yêu Dạ tộc thì cũng không phải chuyện gì khó, nhưng tuyệt đối sẽ không xảy ra dưới tình huống như bây giờ!
* Cải lão hoàn đồng: hồi xuân, hay người già trẻ lại.
Hai nàng cứ chăm chú nhìn vào La Chinh, chỉ thấy thân thể hắn không ngừng thu nhỏ lại, một lần nữa nhanh chóng biến thành thiếu niên mười một mười hai tuổi.
Mà bộ trang phục màu xanh trên người La Chinh cũng bắt đầu trở nên rộng thùng thình, giống như một đứa bé mặc vào bộ quần áo không vừa với dáng người của mình vậy!
“Lại nhỏ hơn rồi!” Huân nói với vẻ mặt kinh ngạc.
Gần như chỉ trong chớp mắt, La Chinh lại biến thành dáng vẻ bảy tám tuổi.
Ba bốn tuổi…
Một hai tuổi…
Cuối cùng, La Chinh biến thành dáng vẻ một đứa trẻ sơ sinh…
Mắt Khê Ấu Cầm lóe lên, nhìn đứa trẻ sơ sinh trên mặt đất, sau đó bỗng nhiên lên tiếng: “Khi còn bé La Chinh trông thế này sao?”
Đứa trẻ sơ sinh kia nhìn trông vô cùng đáng yêu, khuôn mặt tròn tròn, hai hàng lông mi dài mà rậm, nếu không phải còn lo lắng đến an nguy của La Chinh thì Khê Ấu Cầm đã muốn ôm nó vào ngực mà hôn một cái rồi.
Huân không có tâm tư giống như Khê Ấu Cầm, hiện tại nàng cũng đang mải suy nghĩ.
Chuyện quỷ dị như thế cũng là lần đầu tiên nàng gặp phải, nếu nàng đoán không sai, hẳn là mảnh vỡ Thiên Đạo kia đã khiến La Chinh xảy ra biến hóa kinh người như thế.
Như vậy rốt cuộc La Chinh đã lĩnh ngộ được gì bên trong mảnh vỡ? Hay là phát động luật nhân quả nào rồi?
Ngay lúc Huân đang tự hỏi thì hình thể La Chinh lại chợt bắt đầu lớn dần lên, từ dáng vẻ trẻ sơ sinh dần dần trưởng thành, từ từ khôi phục thành dáng vẻ của bé trai!
“Đây là!” Ánh mắt Huân lóe lên, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ kỳ quái: “Đây là tái tạo thân thể, hay là thân thể luân hồi?”
Cho dù là Huân hay Thanh Long thì đều hiểu biết quá ít về luật nhân quả!
Luật nhân quả chính là quy luật tinh túy nhất trong Thiên Đạo, cho dù là cường giả cấp bậc Thiên Tôn cũng khó có thể nắm giữ, mà Thiên Tôn có thể nắm giữ được luật nhân quả thì đều là người nổi bật.
Trong ấn tượng của Huân, tái tạo thân thể và thân thể luân hồi đều có thể xảy ra tình trạng này.
Nhưng chỉ nhìn mặt ngoài thì Huân cũng không cách nào phân biệt được, dù sao nàng cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy luật nhân quả đến bậc này bao giờ!
“Là loại nào thì có liên quan gì?” Khê Ấu Cầm ân cần hỏi han.
Huân lại mỉm cười, lúc này mới lắc đầu nói rằng: “Không liên quan lắm.
Nếu như là tái tạo thân thể thì có thể khiến thân thể La Chinh càng tinh thuần hơn, còn nếu là thân thể luân hồi thì cũng không có ảnh hưởng gì khác tới hắn.
Nhưng chắc chắn hắn có thể tỉnh lại!” Huân nghĩ đến thân thể La Chinh vốn có được Hồng Mông Thiên Cương nên đã tinh thuần hơn võ giả thông thường rất nhiều.
Trong khắp trời đất này, thân thể của hắn giống như quái thai vậy.
Đối với võ giả khác, tái tạo thân thể chính là cơ hội trời ban, nhưng đối với La Chinh thì chưa chắc đã là chuyện tốt.
Thân thể được tái tạo chưa chắc đã mạnh hơn thân thể hiện tại của hắn.
“Ừm!” Khê Ấu Cầm gật đầu.
Nàng không quan tâm đó là cái gì, nàng chỉ cần La Chinh có thể tỉnh lại là được!
Chương 733: Quyết tâm
Thân thể La Chinh biến lớn với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Nhưng lúc trước khi hắn biến nhỏ, Khê Ấu Cầm đã thu lại quần áo của hắn, để sang một bên, nên hiện tại cơ thể La Chinh hoàn toàn trần truồngHuân vô cảm nhìn một cảnh tượng trước mắt, còn Khê Ấu Cầm thì lặng lẽ liếc nhìn Huân một cái, trên mặt hơi đỏ lên.
Cho dù Khê Ấu Cầm cũng không còn xa lạ gì với thân thể La Chinh, nhưng việc cùng một cô gái khác ngắm nghía thân thể người đàn ông của mình vẫn khiến nàng thấy thật sự không quen.
Nhưng nghĩ lại, Huân vốn ở ngay trong cơ thể La Chinh thì có khi còn hiểu La Chinh hơn cả nàng.
Trước kia Khê Ấu Cầm cũng không nghĩ đến chuyện này, nhưng giờ nghĩ lại thì chẳng phải những lời khi nàng và La Chinh triền miên nói với nhau đều bị Huân nghe thấy hết rồi sao? Vừa nghĩ như thế, mặt Khê Ấu Cầm càng đỏ hơn.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Khê Ấu Cầm thì Huân lại cảm thấy khó hiểu.
Nhưng cô nàng này vốn đã kỳ lạ nên Huân cũng mặc kệ.
Thân thể La Chinh không ngừng lớn lên, nhanh chóng khôi phục thành bé trai bảy tám tuổi, rồi thành thiếu niên mười một, mười hai tuổi…
Dần dần, hình thể La Chinh hoàn toàn khôi phục về lại dáng vẻ là chàng thanh niên hai mươi tuổi.
Cả hai cô gái đều vội vàng nhìn La Chinh trên mặt đất, tự hỏi, hắn sẽ tỉnh lại chứ?
Sau khi chờ đợi hồi lâu, thân thể La Chinh chợt run lên một chút, rồi hắn bất ngờ mở mắt.
Không gian của Tử Cực giới có màu đỏ tía, một cực quang màu tím đen không ngừng lưu chuyển trên không trung, chân trời tản ra một vòng ánh tím rất lớn và vô cùng lộng lẫy.
La Chinh chăm chú nhìn vào hoàn cảnh lạ lẫm này, sai đó mới chú ý tới Huân và Khê Ấu Cầm đang ở ngay bên cạnh mình: “Đây là đâu?”
Huân lập tức trả lời: “Là Tử Cực giới, Khê Ấu Cầm kéo ngươi vào đây”
Khê Ấu Cầm không thèm quan tâm tới gì nữa, bổ nhào vào lòng La Chinh, trên mặt lộ vẻ vui mừng không hề che giấu.
La Chinh ôm Khê Ấu Cầm hỏi tiếp: “Thôi Tà đâu?”
Sống chết của Thôi Tà vô cùng quan trọng, cũng là việc La Chinh quan tâm nhất.
“Chưa chết…” Huân đáp ngắn gọn.
“Chưa chết ư…?” La Chinh cúi đầu thì thào nói, lộ rõ vẻ tiếc nuối.
Khi khóe mắt hắn lướt qua Ninh Vũ Điệp bên cạnh thì lập tức biến sắc.
Hắn đẩy Khê Ấu Cầm sang một bên, vươn tay đặt dưới mũi Ninh Vũ Điệp.
Thôi Tà phóng ra hai luồng gió Sinh Tử, một luồng bắn trúng La Chinh, một luồng khác bắn trúng Ninh Vũ Điệp.
Gió Sinh Tử này hung hiểm thế nào, La Chinh vô cùng hiểu rõ.
Đến ông trùm thiên cổ kia còn không chống cự gì được trước gió Sinh Tử này, bản thân hắn cũng phải dựa vào mảnh vỡ Thiên Đạo mới có thể khôi phục, vậy còn Ninh Vũ Điệp thì sao?
La Chinh có thể cảm nhận được hơi thở hơi lạnh của Ninh Vũ Điệp, điều này chứng minh thân thể Ninh Vũ Điệp “còn sống”, nhưng lực sinh mệnh trong cơ thể lại vô cùng mỏng manh…
Thấy sắc mặt La Chinh dần dần trầm xuống, Huân mở miệng nói: “Gió Sinh Tử trực tiếp chiếm mất lực sinh mệnh, trong đó chất chứa luật nhân quả, nên đã bị trúng đòn này thì nhất định sẽ chết, không thể chống cự.
Hiện tại, lực sinh mệnh của nàng gần như đã rơi vào trạng thái cạn kiệt…”
La Chinh im lặng gật đầu, cho dù là ông trùm thiên cổ thì khi bị gió Sinh Tử thổi qua cũng lập tức chết đi, nhưng hắn và Ninh Vũ Điệp lại may mắn còn tồn tại.
Hơn phân nửa là nhờ vào mảnh vỡ Thiên Đạo đã triệt tiêu đi một phần sinh và tử trong luật nhân quả.
Nhưng hiện tại, Ninh Vũ Điệp cũng đã ở trạng thái gần chết, làm cách nào mới có thể khiến nàng khôi phục được đây?
Bản thân hắn lợi dụng luật nhân quả trong mảnh vỡ Thiên Đạo mới có thể hoàn toàn khôi phục như hiện tại.
Một lần thân thể luân hồi sẽ tương đương với việc trực tiếp vượt qua hai mươi năm tuổi thọ, khiến hắn lại một lần nữa trở thành trạng thái như bây giờ.
Nhưng Ninh Vũ Điệp thì sao? Cũng để nàng lĩnh ngộ những quy luật trong mảnh vỡ Thiên Đạo sao?
Nghĩ đến đây, La Chinh không hề chần chừ mà đặt mảnh vỡ Thiên Đạo lên ngực Ninh Vũ Điệp.
Ba người lẳng lặng chờ đợi hồi lâu, nhưng Ninh Vũ Điệp vẫn không hề có phản ứng, mảnh vỡ Thiên Đạo cũng không có phản ứng…
“Không có tác dụng?” Nhìn khuôn mặt yên tĩnh của Ninh Vũ Điệp, thân thể nhỏ xinh của nàng nằm ngửa trên mặt đất giống như đang ngủ, trong lòng La Chinh chợt đau nhói.
Khê Ấu Cầm và Huân cũng im lặng không nói.
Cho dù La Chinh không nói gì, nhưng các nàng đều hiểu địa vị của Ninh Vũ Điệp trong lòng La Chinh, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép Ninh Vũ Điệp ra đi như vậy.
“Lực sinh mệnh… Huân, lúc ngươi đi thánh địa Thiên Vũ không phải từng được cây thánh rót vào lực sinh mệnh sao?” La Chinh hỏi, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.
Cho dù không thể khiến Ninh Vũ Điệp tỉnh lại, nhưng chỉ cần có đủ lực sinh mệnh thì biết đâu lại có thể cứu được nàng.
Lúc trước, khi La Chinh và Huân đi thánh địa Thiên Vũ, cây thánh của thánh địa Thiên Vũ đã rót toàn bộ lực sinh mệnh cho Huân.
Nếu lực sinh mệnh kia có thể cứu được Ninh Vũ Điệp, vậy La Chinh có thể mang Ninh Vũ Điệp đến đại lục Hải Thần.
Ai ngờ Huân lại lắc đầu nói: “Vô dụng thôi.
Lực sinh mệnh của cây thánh rất đặc biệt, cây thánh có mối liên kết rất sâu với tộc nhân Yêu Dạ tộc, sinh mệnh lực của nó cũng chỉ thích hợp với người Yêu Dạ tộc mà thôi, chủng tộc khác không thể thừa hưởng được.
Nếu Ninh Vũ Điệp là người của Yêu Dạ tộc ta thì phương pháp này còn có khả năng”
Sau khi Huân nói xong, La Chinh lại im lặng lần nữa.
Một lúc sau, trên mặt La Chinh đã tràn đầy sát ý.
Hắn đứng bật dậy, nắm chặt nắm tay, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Hắn lạnh lùng nói: “Ta sẽ nghĩ cách khác.
Cách gì cũng được, nhưng không thể để Ninh Vũ Điệp chết! Còn Thôi Tà… ta nhất định phải giết chết hắn! Khê Ấu Cầm, đưa ta trở về!”
Nhìn thấy trên mặt La Chinh tràn đầy sát khí, trái tim Khê Ấu Cầm không ngừng nhảy lên, La Chinh lúc này khiến nàng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Nàng hơi gật đầu, trong lòng thoáng có chút thương cảm.
Hắn vì Ninh Vũ Điệp mà tức giận như thế, nếu đổi lại là nàng thì sao?
Đối mặt với vấn đề đột nhiên nhảy ra trong lòng, Khê Ấu Cầm không tự tin lắm.
Nàng vẫn cho rằng, trong lòng La Chinh, bản thân nàng không quan trọng đến thế.
Thôi Tà vẫn không ngừng tìm kiếm xung quanh!
Người hiểu rõ ngươi nhất thường chính là kẻ địch của ngươi, Thôi Tà cũng coi La Chinh là kẻ thù quan trọng nhất, cho nên hắn biết rõ số mệnh của La Chinh rất mạnh mẽ.
Khi chưa tận tay giết chết được La Chinh thì số mệnh kinh người của hắn vẫn luôn có thể nghịch chuyển khi gặp phải khốn cảnh.
Tuy hơn mười vạn võ giả độc lập trong Thiên Tà Tông của Thôi Tà đều đã bị tiêu diệt, nhưng dù sao đám võ giả này cũng chỉ là bia đỡ đạn mà thôi, cho dù chỉ còn lại một mình hắn thì hắn cũng có thể nghiền nát toàn bộ thành Thiên Khải.
Huống chi Thiên Tà Tông còn có Vu Chiêm Hà, mà trong thành Thiên Khải lại không có nổi lấy một cường giả Sinh Tử Cảnh!
Vấn đề quan trọng nhất chính là phải giết chết được La Chinh.
Nhưng con nhỏ chết tiệt kia lại kéo La Chinh trốn vào trong Tử Cực giới, hắn tìm lâu như vậy vẫn chưa tìm được giao điểm kia!
Thật sự là bước sai một bước, nên thành ra mỗi bước sau đều là phiền phức!
Nếu hắn cướp được Khê Ấu Cầm vào tay trước thì hôm nay sẽ không xảy ra chuyện này, mà đại trận Thiên Ma Hợp Hoan có lẽ cũng đã hoàn thành rồi.
Điều khiến Thôi Tà không ngờ chính là ngày đó Khê Ấu Cầm bị La Chinh cướp đi, hắn đuổi giết không được, sau đó La Chinh còn cướp đi nguyên âm của nàng ta.
Mà hôm nay, cô gái này lại mạo hiểm như vậy để cứu La Chinh…
Số mệnh của La Chinh quả thực mạnh hơn Thôi tà rất nhiều, vậy nên trong lòng hắn vô cùng buồn bực.
Nếu như không có chuỗi nhân quả này thì chỉ sợ La Chinh đã sớm thành người chết rồi, mà hơn mười vạn đệ tử của Thiên Tà Tông cũng sẽ không bị chém chết bởi cự kiếm mà cô gái kia triệu hồi.
Rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh trên tường thành lạnh lùng nhìn cảnh này, về phần ba vị Minh chủ mập mạp vốn đang giằng co với Vu Chiêm Hà thì đến lúc này cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà chiến đấu tiếp nữa.
Trong mắt đông đảo các võ giả thành Thiên Khải, chỉ cần La Chinh còn sống thì tất cả vẫn còn hy vọng.
Nếu La Chinh thật sự đã chết, vậy tất cả cũng sẽ kết thúc…
“Ta thấy tốt nhất là nên đầu hàng thôi…” Trên tường thành đã vỡ của thành Thiên Khải, một võ giả Hư Kiếp Cảnh vô lực ngồi trên đó thản nhiên nói.
“Chúng ta là võ giả của Thiên Hạ Thương Minh, thà chết chứ không chịu khuất phục.
Dựa vào cái gì mà phải đầu hàng?” Cũng có võ giả quật cường đáp lại.
“Nhưng đối mặt với Thôi Tà, căn bản chúng ta không có khả năng đánh lại, tội gì phải mất mạng vô ích?”
“So với việc sống một cách tham sống sợ chết thì thà liều mạng một phen còn hơn…”
Mỗi võ giả đều thể hiện ý kiến khác nhau, lý do của mỗi người cũng khác, nhưng đa số đều không tỏ rõ thái độ, bởi trong lòng bọn họ vẫn còn giữ một tia hy vọng cuối cùng.
Đúng lúc này, rốt cuộc Thôi Tà cũng phát hiện ra một giao điểm giữa không trung, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng, nhe răng cười nói: “La Chinh, ta xem ngươi trốn thế nào!”
Chương 734: Liên tiếp đuổi giết
Tất cả mọi người đều tập trung chú ý vào hướng đi của Thôi Tà, thế nên cũng đều nghe thấy lời Thôi Tà nói, tâm tình mọi người lập tức trầm xuốngThôi Tà đã phát hiện ra vị trí mà La Chinh trốn!
Điều này có nghĩa là tia hy vọng cuối cùng của bọn họ cũng sắp tan biến.
Thôi Tà gần như không do dự gì mà bước lên một bước, tay đánh ra một quyền.
Một quyền vô cùng uy lực này giáng thẳng vào giao điểm giữa không gian!
“Uỳnh uỳnh!”
Nhưng nắm tay Thôi Tà vừa mới đánh trúng được vào điểm kia thì mặt hắn lại lập tức biến sắc!
Từ trong điểm khả nghi kia chợt xuất hiện một thanh kiếm sắc bén, nhanh chóng phá nát đòn đánh của Thôi Tà, mũi kiếm đâm sâu vào trong nắm tay hắn.
Mũi kiếm La Chinh nắm trong tay chính là thánh khí thượng phẩm! Cho dù trên nắm tay của Thôi Tà được bao phủ bởi một lớp vảy đen rắn chắc, nhưng vẫn không thể ngăn cản được sự sắc bén của thánh khí.
Trường kiếm đâm vào nắm tay Thôi Tà, găm vào tận trong xương của hắn, một luồng sức mạnh cực lớn lập tức truyền tới, khiến Thôi Tà liên tục bị đẩy lui.
Trường kiếm hoàn toàn chui ra khỏi giao điểm kia, ngay sau đó là cánh tay phải của La Chinh, và cuối cùng là cả người hắn!
Tay đứt ruột xót, cảm giác đau đớn trên tay là chân thật và dữ dội nhất, cho dù là Thôi Tà thì trên khuôn mặt đen như than cũng hiện ra vẻ đau khổ…
Hơn nữa cái tay còn lại của hắn đã bị Hoa Thiên Mệnh chém đứt, vậy nên giờ khắc này hắn chỉ có thể không ngừng lui về phía sau.
Nhưng căn bản La Chinh không cho Thôi Tà có bất cứ cơ hội nào, hắn nắm chặt thanh kiếm trong tay, tiếp tục đẩy mạnh.
Hắn muốn dùng trường kiếm trong tay đóng đinh Thôi Tà lên trên tường thành!
Sau khi La Chinh xuất hiện, Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp cũng trở về từ điểm giao trong không gian kia, nhưng Ninh Vũ Điệp là được Khê Ấu Cầm ôm ra.
“Là La Chinh! Quả nhiên hắn không chết!”
“Ta đã nói tên nhóc này có số mệnh nghịch thiên rồi mà.
Cho dù là tuyệt cảnh hung hiểm đến đâu thì hắn cũng tìm được lối thoát.
Thật không biết hắn làm cách nào để khôi phục, nhìn qua thì thấy không hề có vết thương nào!”
“Nhưng mà Điện chủ Vân Điện hình như vẫn nằm trên mặt đất, không có động tĩnh gì.
Không phải đã chết rồi đấy chứ?”
Trên vách tường đã bị phá nát của thành Thiên Khải, đông đảo võ giả lập tức sôi trào!
Vừa rồi bọn họ đã tuyệt vọng bởi trong Trung Vực này thật sự không thể tìm ra ai có thể đánh lại Thôi Tà.
Trước đây Song Tinh Chi Diệu mà La Chinh từng thi triển ra đã hoàn toàn thuyết phục được bọn họ.
Nếu như nói người nào có thể áp chế được Thôi Tà thì người đó nhất định phải là La Chinh!
Mà trước mắt, La Chinh quả thật đã trở lại, hơn nữa nhìn qua còn rất có tinh thần, không giống như đã bị thương.
“Giết Thôi Tà! La Chinh! Cố lên!”
“La Chinh, bọn ta ủng hộ ngươi!”
“La Chinh, ta ủng hộ ngươi trên tinh thần…” Đây là tiếng hô của Bách Lý Hồng Phong.
Nghe vậy, Bùi Thiên Diệu mỉm cười bất đắc dĩ.
May mà Hoa Thiên Mệnh đã ngất đi, nếu không chắc sẽ phải dạy dỗ tên này một trận.
“Vèo!”
La Chinh và Thôi Tà bay một trước một sau vụt về phía tường thành.
Giữa hai người vẫn cách nhau một thanh trường kiếm, mà một nửa của nó vẫn găm chặt trong cánh tay của Thôi Tà, máu tươi của Thôi Tà chảy xuống suốt dọc đường.
“Mạng ngươi lớn thật nhỉ, ngay cả gió Sinh Tử cũng không làm gì được ngươi!” Thôi Tà lạnh giọng nói.
Thật ra thứ như gió Sinh Tử, ngay cả bản thân Thôi Tà cũng không thể khống chế hoàn toàn.
Trận chiến hôm nay không chỉ liên quan đến vận mệnh của Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh mà còn liên quan đến vận mệnh của Thôi Tà và Thiên Tà Tông, cho nên hắn mới đành phải dùng đến thứ khủng bố này!
Thôi Tà chưa từng nghe đến luật nhân quả, mà ngay cả chính hắn cũng chưa hiểu được gió Sinh Tử làm thế nào để giết chết đối phương.
Hắn chỉ biết, sinh linh bị gió Sinh Tử thổi qua thì nhất định phải chết, không có ngoại lệ.
Cho dù là sinh linh cường đại đến mấy thì gặp phải gió Sinh Tử cũng phải đi đường vòng.
Vừa rồi Thôi Tà liều mạng tìm kiếm giao điểm trong không gian chính là vì số mệnh của La Chinh quá nghịch thiên, khi còn chưa tận mắt nhìn thấy La Chinh chết trong tay hắn, chưa xác nhận La Chinh đã hoàn toàn mất đi sự sống thì hắn sẽ không an tâm!
Nhưng trên thực tế, Thôi Tà gần như đã cho rằng La Chinh chết chắc rồi.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Có điều, kết quả lại không như hắn tưởng tượng.
Dường như gió Sinh Tử không gây ra bất cứ thương tích nào cho La Chinh.
Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức mạnh bây giờ của La Chinh, trong lòng Thôi Tà sao có thể không khiếp sợ cho được? Có thể nói, hắn đã khiếp sợ tới tột độ!
Tên này rốt cuộc là cái quái gì vậy? Như vậy cũng không chết?
Trong lòng Thôi Tà bỗng dâng lên cảm giác bất lực.
Thôi Tà hắn có thể dùng thân phận võ giả độc lập để phát triển đến bây giờ thì chứng tỏ tâm võ đạo của hắn cũng chắc chắn như tường đồng vách sắt, không đạt được mục đích thề không bỏ qua, lạnh lùng, tàn nhẫn, quyết đoán, chưa bao giờ do dự!
Nhưng vào giờ khắc này, hắn chợt phát hiện ra rằng, khi đối mặt với La Chinh, hắn đã không còn sức lực nữa.
Khi võ giả tranh đấu, đặc biệt là khi thực lực của võ giả khá tương đương, chỉ hơn kém một chút thôi thì dù liều mạng đến hơi thở cuối cùng cũng không bao giờ được từ bỏ khả năng thắng cuộc.
Tâm thế tốt nhất của võ giả chính là lúc nào cũng phải giữ vững niềm tin!
Trước đây, La Chinh bị Thôi Tà đuổi giết, tâm võ đạo cũng có chút lung lay, nhưng Ninh Vũ Điệp đã lợi dụng khí tức băng sương giúp hắn bình tĩnh lại.
Cũng bởi có Ninh Vũ Điệp cổ vũ nên hắn đã nhanh chóng khôi phục.
Nhưng vào lúc này, ai có thể giúp được Thôi Tà?
Không thể nói Thôi Tà đã chuẩn bị quá ít để chiến đấu với La Chinh.
Riêng gió Sinh Tử đã là kẻ địch với sinh mệnh của tất cả sinh linh, nhưng lại không hề ảnh hưởng gì tới La Chinh.
Hiện tại, Thôi Tà hoàn toàn không nghĩ ra, rốt cuộc hắn phải làm sao mới có thể tiêu diệt được La Chinh?
Trực giác của La Chinh vô cùng sắc bén.
Một tia u ám chỉ chợt lóe lên trong mắt Thôi Tà cũng bị La Chinh bắt được.
Thôi Tà là kình địch lớn nhất của La Chinh, cũng là người hắn nhất định phải giết, bất cứ sơ hở gì Thôi Tà để lộ ra, La Chinh đều sẽ nắm chặt lấy!
Hiện tại, tâm võ đạo của Thôi Tà xuất hiện sơ hở, đương nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua!
“Muốn giết ta sao? Chỉ bằng Thôi Tà ngươi, còn chưa đủ tư cách!” La Chinh cười lạnh nói.
“Vậy ư? Ngươi cùng lắm cũng chỉ là võ giả Hư Kiếp Cảnh, giết ngươi còn cần tư cách ư? Thôi Tà cũng không phải kẻ ngốc, lúc này hắn cũng đang nhanh chóng điều chỉnh lại tâm thế của mình.
Nhưng ngay sau đó La Chinh lại nói: “Đúng! Chỉ tiếc ngươi quá tự cao tự đại, một lòng muốn xưng Hoàng xưng Đế, gây dựng bá nghiệp thần quốc, vậy mà lại không biết rằng cho dù là thánh địa hay thần quốc thì đều phải có đại năng Thần Hải Cảnh canh giữ.
Ngươi có tài đức gì để mở Thần Hải, xưng Hoàng xưng Đế? Chỉ bằng thiên phú của ngươi sao?”
Để thành lập một thần quốc hay thánh địa thì nhất định phải có đại năng Thần Hải Cảnh canh giữ.
Giống như thánh địa Tử Tâm trên đại lục Hải Thần, mặc dù nó xếp hạng gần cuối, nhưng vẫn có Tư Đồ Hạo Thiên và hai đại năng Thần Hải Cảnh khác trấn thủ.
Đương nhiên, nếu liên hợp toàn bộ Trung Vực lại thì vẫn có thể tạo ra được một thần quốc, nhưng căn bản Thôi Tà cũng không đủ tư cách để làm Quốc chủ!
Thiên tài cấp Thần chỉ cần không chết đi thì đều sẽ vững bước tiến vào Thần Hải Cảnh!
Trên đại lục Hải Thần không hiếm thiên tài cấp Thần, nhưng trong Trung Vực, số lượng thiên tài cấp Thần lại rất ít.
Nhưng mấy năm gần đây đã có vài thiên tài cấp Thần nổi lên, ví dụ như Thôi Duẫn – con trai Thôi Tà, đám người Khê Tiểu Giới của Hư Linh Tông.
Mà thiên phú của bản thân Thôi Tà lại không thể được đánh giá là cấp Thần, cùng lắm cũng chỉ là cấp Thiên mà thôi.
Đương nhiên, thiên phú cấp Thiên vẫn có thể lên được Thần Hải Cảnh, nhưng sẽ khó khăn hơn nhiều.
Vì thế, thiên phú vẫn luôn là nỗi đau của Thôi Tà.
Cho nên lúc trước, khi hắn phát hiện con trai của mình có được thiên phú cấp Thần, tất nhiên hắn cũng tỉ mỉ bồi dưỡng!
“Chỉ là thiên phú mà thôi, ta không thèm quan tâm tới việc cỏn con đó.
Chờ khi đại trận Thiên Ma Hợp Hoan của ta hình thành, tất nhiên…” Hắn vừa mới nói được một nửa thì La Chinh đã xoay tay một cái, mũi kiếm trong xương Thôi Tà cũng xoay một vòng, khiến sắc mặt hắn trắng bệch.
“Không còn cơ hội nữa rồi.
Ta nói rồi, nếu ngươi dám bắt La Yên đi thì phải tự biết sẽ chết!” La Chinh vừa dứt lời thì rốt cuộc hai người cũng va chạm với tường thành.
“Ầm ầm!”
Tường thành Thiên Khải vốn đã sụp xuống một mảng lớn nên khi tiếp tục bị va chạm như vậy liền lập tức bị đâm thành một cái lỗ lớn rộng một mét, gạch đá liên tiếp rơi xuống.
Ngay trong nháy mắt va chạm, La Chinh chợt rút trường kiếm ra khỏi xương tay Thôi Tà, một lần nữa đâm thẳng về phía ngực Thôi Tà!
Hiện tại, Thôi Tà đã bị chém đứt một bàn tay, cái tay còn lại lại bị thánh khí thượng phẩm của La Chinh cắt nát, khiến hắn hoàn toàn mất đi năng lực đánh trả.
Đối mặt với trường kiếm của La Chinh, hắn chỉ có thể lựa chọn lui về phía sau, men theo tường thành mà chạy trốn!
Bên trong tường thành được dựng bằng đá tảng và xà ngang nên khi va chạm như vậy đã khiến hàng loạt mảng tường bắt đầu sụp xuống theo hướng hắn bỏ chạy.
La Chinh không hề do dự mà xoay tròn thanh kiếm trong tay, bất cứ tảng đá hay xà ngang nào tới gần đều bị kiếm ý chém thành bột.
Hắn theo sát phía sau Thôi Tà, đuổi giết không ngừng!
Chương 735: Kết thúc?
Võ giả bên ngoài nhìn thấy tường thành rộng lớn hơn mười dặm nhanh chóng bị cắt sập giống như đậu phụCòn những võ giả đang xem cuộc chiến trên tường thành thì nhao nhao rời đi, sợ bị vạ lây.
“Phập!”
Trong quá trình né tránh, La Chinh lại đâm ra một kiếm nữa.
Thôi Tà tránh chậm nên đã bị kiếm của La Chinh chém một vết dài ở trước ngực, máu tươi giàn giụa.
Nếu là trước đây, sau khi Thôi Tà kích phát huyết thống ác ma thì trên người hắn có một lớp vảy đặc biệt khiến La Chinh thật sự khó có thể làm gì được hắn.
Dù sao La Chinh cũng đã dùng đòn tấn công cuối cùng của mình nhưng vẫn không thể phá được phòng ngự của Thôi Tà!
Nhưng hiện tại…
Song Tinh Chi Diệu của La Chinh đã trực tiếp phá tan lớp vảy ngoài của Thôi Tà.
Dưới làn da đen như than cốc kia cũng chỉ vừa mới mọc ra thịt mới, nếu hắn muốn khôi phục hoàn toàn lớp phòng ngự trước đây thì cần phải có thời gian để điều dưỡng, chứ chỉ dựa vào lớp thịt mới mọc ra kia thì sao có thể ngăn cản được thánh khí thượng phẩm của La Chinh?
Nếu Thôi Tà biết La Chinh còn sống, hơn nữa lại còn có thể thừa sức đuổi giết chính mình thì chắc chắn hắn đã sớm rời đi, trốn ở trong một góc nào đó mà dưỡng thương, chờ khi thân thể hoàn toàn khôi phục mới trở lại chém giết rồi.
Hiện tại, hắn dùng thân thể không đầy đủ này để đấu với La Chinh thì chỉ khiến hắn phải chịu khổ mà thôi.
“Ầm ầm…”
La Chinh đuổi giết từ đoạn tường thành này đến đoạn tường thành khác, bóng dáng hai thoắt ẩn thoắt hiện ở nơi bị đánh phá.
Mọi người thấy cảnh tượng như vậy thì cũng chỉ biết trợn mắt há mồm.
“La Chinh đúng là quá mạnh, ngay từ đầu đã ấn Thôi Tà xuống mà đánh rồi.
Lúc trước, hắn suýt nữa đã bị Thôi Tà giết chết, vậy mà giờ bỗng nhiên đứng lên, đánh ngược lại Thôi Tà…”
“Người này đã không phải là sự tồn tại mà chúng ta có thể lý giải được nữa rồi.
Thực lực của hắn không thể dùng tu vi để đánh giá, thậm chí còn không thể dùng hai mắt để đo lường!”
“Sắp thắng rồi! Quả thực không thể tin được rằng hắn thật sự có thể giết chết Thôi Tà!”
Nhìn thấy cảnh tượng khó tin này thì ý chí chiến đấu của rất nhiều võ giả trong thành Thiên Khải lại lập tức tăng vọt lên.
Theo tình hình này, hẳn là có thể bảo vệ được Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh!
“Ầm ầm!”
Rốt cuộc Thôi Tà cũng chui ra khỏi tường thành, chạy vội về phía Vu Chiêm Hà: “Lão Vu, hỗ trợ!”
Đường đường là người đứng đầu Trung Vực lại bị một chàng trai mới chỉ hai mươi tuổi đuổi giết như thế, còn phải kêu võ giả khác tới cứu thì thật sự quá mất mặt.
Có thể tưởng tượng được chuyện này sẽ truyền khắp tất cả các quán trà, quán rượu ở Trung Vực, trở thành câu chuyện nơi cửa miệng để đông đảo võ giả và thậm chí là người phàm bàn tán say sưa mỗi lúc rảnh rỗi, hay thậm chí còn trở thành một câu chuyện kể trong miệng những người chuyên kể chuyện.
Vu Chiêm Hà vừa nghe thấy vậy thì đương nhiên là muốn ra tay trợ giúp.
Nếu Thôi Tà chết thì đối với Vu Chiêm Hà hắn cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì!
Nhưng ba vị Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh sao có thể để Vu Chiêm Hà đi trợ giúp Thôi Tà? Ba người vừa mới thấy Vu Chiêm Hà có hành động thì liền bao vây lấy hắn.
Ai ngờ Vu Chiêm Hà lại mỉm cười với Thạch Khắc Phàm một cách quỷ dị: “Các ngươi cho rằng thật sự có thể ngăn cản ta sao?”
Trước đây đúng là Vu Chiêm Hà vẫn đấu với ba người Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn và Mạc Hải Sơn mãi, nhưng khi đó Vu Chiêm Hà đang chờ Thôi Tà ra tay nên hắn không ra hết sức, bảo tồn thực lực của mình!
Hôm nay dù thật sự đánh hạ được thần quốc thì nó cũng chỉ thuộc về Thôi Tà, Vu Chiêm Hà đường đường là cường giả Sinh Tử Cảnh, lòng dạ cũng không rộng rãi tới mức tình nguyện chắp tay dâng Trung Vực cho Thôi Tà.
Đúng là hắn đã bảo tồn được thực lực, vậy nên nếu chọn được thời điểm thích hợp, tất nhiên sẽ phản bội Thôi Tà mà cướp đoạt tất cả của lão ta!
Nhưng trước mắt, Thôi Tà vẫn chưa thể chết được…
“Viu viu…”
Vu Chiêm Hà cười quỷ dị, sau đó một tia chân nguyên đen kịt uốn lượn bay ra, hóa thành hàng trăm con rắn đen nhỏ bay về phía ba vị Minh chủ của Thương Minh.
Những con rắn kia giống như rắn thật, uốn lượn xoay vòng trên không trung, nhe nanh độc ra, cắn về phía đám Thạch Khắc Phàm.
Việc biến chân nguyên thành rắn thì chỉ cần võ giả đạt cảnh giới Tiên Thiên Cảnh là có thể làm được.
Nếu chỉ muốn tạo một con rắn thì đa số các võ giả chỉ cần ngồi quán tưởng là có thể tạo ra được một con trông vô cùng sống động rồi.
Nhưng sự nguy hiểm không nằm ở răng nanh của chúng, mà là ở chất độc!
Vu Chiêm Hà có thể được xưng là “Độc Vương” thì trình độ dùng độc của hắn chắc chắn võ giả bình thường khó có thể với tới.
Huống chi hiện tại hắn còn tu luyện Ngũ Độc Chân Kinh, trình độ dùng độc ngày càng tiến xa.
Ba vị Minh chủ cẩn thận ứng phó với đám rắn độc màu đen này, còn Vu Chiêm Hà thì tiến về phía Thôi Tà.
Trên người hắn bắt đầu tản ra ánh sáng năm màu, vô cùng rực rỡ!
“La Chinh! Cẩn thận! Đừng chạm vào người hắn!” Trong lúc nhất thời, Thạch Khắc Phàm không thể thoát khỏi đám rắn đen nên chỉ có thể nhắc nhở La Chinh.
Màu sắc càng rực rỡ thì độc tính càng mạnh!
La Chinh thản nhiên liếc nhìn Vu Chiêm Hà một cái, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào Thôi Tà.
Đối với những võ giả khác, Ngũ Độc Chân Kinh của Vu Chiêm Hà tuyệt đối là đòn trí mạng, cho dù là Thôi Tà thì cũng phải kiêng kỵ ba phần.
Nhưng với La Chinh mà nói, đó chỉ là chuyện nhỏ.
Độc dược không thể xâm nhập vào thân thể tiên khí thượng phẩm của hắn, bởi vì căn bản hắn sẽ không có phản ứng với bất cứ loại độc nào!
Vu Chiêm Hà vung tay lên, một tấm lưới năm màu rực rỡ bao phủ về phía La Chinh.
Cái lưới kia còn chưa bao lấy La Chinh thì đã có một mùi tanh nồng ập thẳng vào mặt.
“Để xem ngươi có lùi hay không!” Vu Chiêm Hà nhe răng cười nhìn chằm chằm La Chinh.
Lưới độc này của hắn được chế thành từ tám mươi mốt loại độc trong Trung Vực, hơn nữa còn lợi dụng bí kíp trong Ngũ Độc Chân Kinh để luyện chế.
Đừng nói La Chinh mới chỉ là Hư Kiếp Cảnh, ngay cả Thôi Tà cũng không dám để lưới độc này bao phủ.
Hơn nữa, dựa theo Ngũ Độc Chân Kinh có ghi lại, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh bị bao phủ dưới lưới độc này thì cũng phải chết.
Đây là chỗ khủng bố của thuật luyện độc.
Chỉ cần có thể thu thập được độc dược trí mạng thì sẽ có thể săn giết được cả những cường giả cấp cao hơn!
Kết quả, Vu Chiêm Hà thấy La Chinh bị lưới độc bao phủ mà ánh mắt La Chinh lại không lộ chút do dự hay kiêng dè gì, vẫn nhìn chằm chằm Thôi Tà, không thèm nhìn đến lưới độc này một cái…
“Tên nhóc này điên rồi đúng không?” Mặt Vu Chiêm Hà biến sắc.
Ngay sau đó, lưới độc của hắn bị rách một lỗ lớn, một phần lưới còn lại vẫn vắt trên người La Chinh.
“Không thèm để ý đến lưới độc của ta, ngươi sẽ phải trả giá thê thảm!” Vu Chiêm Hà gườm gườm nhìn La Chinh.
Độc tính của lưới độc phát tác rất nhanh, hơn nữa khi La Chinh vận chuyển chân nguyên thì độc tính lại càng nhanh lan ra toàn thân.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cùng lắm thì La Chinh cũng chỉ có thể sống trong thời gian mười nhịp thở nữa!
“Ngã xuống cho ta!”
“Ngã xuống!”
“Ngã!”
“Ngã…”
Sau mười nhịp thở, hai mươi nhịp thở, ba mươi nhịp thở…
Khóe miệng Vu Chiêm Hà bắt đầu co giật.
Lúc này hắn mới vô cùng không cam lòng mà thừa nhận rằng lưới độc của hắn dường như không hề có tác dụng với La Chinh!
Rốt cuộc thằng nhãi này là quái vật gì vậy? Vu Chiêm Hà thầm cảm thán giống như Thôi Tà.
Dù sao hắn vẫn cho là lưới độc của hắn mạnh ngang với gió Sinh Tử của Thôi Tà, nhưng hiện tại nó lại không hề có tác dụng, thế nên mức độ khiếp sợ của hắn gần như cũng ngang với Thôi Tà.
Đám người Thạch Khắc Phàm và Yên Duyệt Sơn vừa chống cự đám rắn đen, vừa chú ý tới động tĩnh phía dưới.
Bọn họ liếc nhìn nhau, đều thấy được ý cười trong mắt đối phương!
La Chinh thật sự có được năng lực định càn khôn!
“Phập!”
La Chinh lại đâm ra một kiếm nữa, đâm thẳng vào sau lưng Thôi Tà.
Thôi Tà đã ở thế suy sức yếu, còn thân thể La Chinh lại vừa được luân hồi một lần.
Thân thể được tái sinh, cho dù là về tâm thế hay cơ thể thì cả hai người đều hoàn toàn khác nhau.
Một kiếm này vừa đâm vào thì cương nguyên của La Chinh cũng đồng thời bùng nổ, trường kiếm đâm mạnh về phía trước, xuyên qua ngực Thôi Tà, găm cả người hắn trên mặt đất, chuôi kiếm còn không ngừng lay động.
Thôi Tà sao có thể giơ tay chịu trói?
Trong nháy mắt khi hắn vừa mới bị ghim xuống đất thì lập tức muốn bật người dậy, nhưng La Chinh đã giành trước một bước, giẫm thẳng lên ngực Thôi Tà, nhấn cả người hắn vào trong bùn đất.
“Kết thúc rồi” La Chinh đặt tay lên chuôi kiếm, thản nhiên nhìn chằm chằm vào Thôi Tà.
Thôi Tà ngẩng đầu lên nhìn La Chinh, trong mắt hắn rốt cuộc cũng lộ ra vẻ bối rối.
Trận chiến tông môn này với hắn mà nói gần như là một trận tất thắng, cũng là điểm mấu chốt để hắn thành lập thần quốc.
Nhưng nhờ ơn thằng nhãi này mà tình thế đã nhanh chóng bị lật ngược, hơn mười vạn võ giả độc lập đều bị tiêu diệt, chỉ trong nháy mắt hắn cũng rơi vào nông nỗi này!
Sao Thôi Tà có thể cam tâm?
Đúng lúc này, trên mặt Thôi Tà bỗng nhiên hiện lên một nụ cười quỷ dị: “Kết thúc? Ha ha ha ha! Còn lâu!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








