[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 96 : Linh năng vũ khí (c476-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 476: Linh năng vũ khí
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trên mặt nàng lộ ra vẻ tươi cười, giơ tay chộp lấy cổ thương, thế nhưng, cổ thương giống như dính chặt vào tay của Lâm Siêu, không cách nào lấy ra được.
Nàng ngẩn ra, bên trong mắt bỗng nhiên lộ ra sát ý, nàng cầm cây chủy thủ đâm vào gáy của Lâm Siêu, khi cây chủy thủ còn mấy milimet nữa là chạm vào, nàng vẫn không thấy Lâm Siêu có ý định phản kháng, nàng không khỏi ngẩn người ra, nghĩ thầm: “Chẳng lẽ đã thật sự hôn mê?”
Ánh mắt của nàng mắt lấp lóe, nàng đâm cây chủy thủ vào động mạch ở sau gáy của Lâm Siêu, đồng thời nhẹ nhàng xoắn một cái, khoét ra một lỗ thủng, nếu là người bình thường gặp chuyện như vậy, tất nhiên sẽ phải kêu lên đau đớn, coi như tâm trí có kiên nghị cỡ nào, trên trán cũng sẽ nổi lên mấy cái gân xanh, khổ sở chịu đựng, thế nhưng Lâm Siêu vẫn như cũ giống như là người chết vậy, nửa điểm phản ứng cũng đều không có.
Hắc Quả Phụ ánh mắt sáng lên, lần thứ hai đưa tay chụp vào cổ thương ở trong tay của Lâm Siêu, đúng lúc này, ở mặt biển cách đó không xa vang lên một tiếng “Oành”, lại có một cái xúc tu khổng lồ nhô ra.
Hắc Quả Phụ khẽ biến sắc, không để ý đến thanh cổ thương của Lâm Siêu nữa, lập tức vác hắn lên vai, bóng người lóe lên, xuất hiện ở ngoài trăm mét, sau đó bóng người tiếp tục lóe thêm mấy lần, trực tiếp lướt qua cơn lốc xoáy, xuất hiện ở khu vực phía sau cơn lốc xoáy.
Sức gió mặc dù đã nhẹ bớt, Hắc Quả Phụ vẫn không yên lòng, vẫn tiếp tục di chuyển, hướng về phía xa bay đi.
Trải qua gần mười phút đồng hồ di chuyển, rốt cuộc nàng cũng không nhìn thấy bóng dáng của cơn lốc xoáy nữa, mặt biển ở xung quanh đã không còn một chút chấn động nào nữa, ở dưới nước chỉ có vài con quái ngư dài mười mấy mét đang bơi lội, nàng quay đầu nhìn lại, cảm giác như là con quái vật kinh khủng kia cũng không có đuổi theo mình, lúc này mới ngừng lại.
“Hừ, đám người kia gọi ngươi là Chiến Thần, thì ra cũng chỉ đến như thế mà thôi, ngu không thể tả, dĩ nhiên lại tự mình lặn vào trong biển, thực sự là muốn chết mà.” Hắc Quả Phụ liếc nhìn Lâm Siêu đang hôn mê ở trong tay mình, cười lạnh, giơ tay chộp cổ thương tới.
Lần này nàng vận dụng sức mạnh toàn thân, trên bàn tay trắng như tuyết của nàng nhô ra mấy sợi gân xanh, nhưng mà dưới một trảo của nàng, vẫn như cũ không có cách nào lấy được cổ thương từ trong tay của Lâm Siêu ra.
Hắc Quả Phụ khẽ biến sắc, không ngờ được Lâm Siêu đã bị hôn mê, dĩ nhiên vẫn gắt gao nắm thật chặt binh khí của mình, hơn nữa lại nắm chặt đến mức kỳ lạ.
Nàng híp mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu, trong mắt loé ra một tia sát ý, tự nói: “Nếu không phải ta rất ghét ăn thịt người, ta đã ăn sống ngươi rồi, thân thể có thể chất cao như vậy, bây giờ chỉ hời cho đám súc sinh này.” Nói xong, nàng lấy chủy thủ ra, muốn cắt đứt cánh tay phải đang cầm thanh cổ thương của Lâm Siêu!
Ngay khi cây chủy thủ chạm vào cánh tay phải, đột nhiên ở trên mu bàn tay xuất hiện một cái gái xương sắc nhọn, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bắn mạnh ra, nhắm thẳng vào vị trí yết hầu của Hắc Quả Phụ.
Hắc Quả Phụ con ngươi co rút lại, mặc dù nàng đã đề phóng Lâm Siêu có thể đột nhiên ra tay đánh lén, nhưng không ngờ được sẽ xuất hiện một màn quái đản như thế này, nàng giật mình kinh sợ, tất cả những việc này phát sinh quá đột ngột, làm cho nàng hoàn toàn không kịp phản ứng, cái gái xương màu trắng sắc nhọn đã sắp đâm vào cổ họng của nàng.
Oành một tiếng, ngay lúc gai xương sắc nhọn sắp chạm vào da thịt của nàng, một cái mạng nhện màu đen đột nhiên xuất hiện ngăn chặn cái gai xương, đồng thời đánh bật nó ra ngoài.
“Linh năng vũ khí?” Bên trên mu bàn tay phải của Lâm Siêu hiện ra một cái miệng, kinh ngạc nói.
Hắc Quả Phụ lúc này đã kịp phản ứng lại, ngay lập tức gọi ra gien chiến giáp của mình, hóa thành một bộ chiến giáp màu đen bao bọc toàn thân, nàng lập tức nhìn chằm chằm vào cánh tay phải của Lâm Siêu.
Bên trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo thấu xương, từng chữ nói: “Ngươi là dẫn dắt giả của hắn?”
Anubis toét miệng cười nói: “Linh năng vũ khí ở trên người của ngươi là từ đâu lấy được?”
Hắc Quả Phụ chậm rãi nắm chặt ngón tay, trong lòng sát ý tuôn ra thủy triều, nghĩ thầm: “Nếu không phải là nữ hoàng bệ hạ đưa cho ta Tinh Hồng Bảo Thạch, chỉ sợ giờ khắc này ta đã bị tên chết dẫm này hại chết rồi, khỏa Tinh Hồng Bảo Thạch này là do lúc mình chiếm được cái tên ‘Hắc Quả Phụ’ thì được nữ hoàng trao tặng.
Nữ hoàng bệ hạ nói nó có thể bảo vệ cho ta ba lần tính mạng, trải qua nhiều nhiệm vụ ám sát cực kì nguy hiểm ta cũng chỉ mới sử dụng hai lần.
Lần thứ nhất trong khi ám sát tổng thống mỹ tiền nhiệm, ta không cẩn thận bị một loại vũ khí mới phát hiện, liền sử dụng một lần.”
“Lần thứ hai đã sử dụng trong lúc tiêu diệt tổ chức chống khủng bố quốc tế, vốn tưởng rằng trải qua hai lần giáo huấn đó, mình sẽ không còn có lần thứ ba phạm phải sai lầm, không ngờ được lần này mình lại phạm vào một sai lầm lớn như vậy, mình nên sớm suy đoán ra, thân thể của hắn ta nặng như vậy, nhưng không có bị chìm vào trong biến sâu.
Khẳng định là có điều gì đó cổ quái, khẳng định là do tên ‘Dẫn dắt giả’ này đang giúp hắn!”
Nàng biết là hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể âm thầm cắn răng nhớ kỹ lần giáo huấn này, hướng về phía Anubis nói: “Cái gì mà linh năng vũ khí, ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.”
Anubis toét miệng cười nói: “Chính là món đồ vừa mới giúp ngươi thoát chết đó.”
Hắc Quả Phụ khẽ nói: “Nguyên lai cái này lại được gọi là linh năng vũ khí.” Nàng liền hỏi: “Linh năng vũ khí là cái gì, so với vũ khí cấp S thì như thế nào?”
Anubis thấy nàng thật sự không biết, lúc này mới toét miệng nói: “Nếu ngươi không biết, vậy ta cũng chẳng muốn nói cho ngươi, tiểu cô nương, tình huống bây giờ rất rõ ràng, ngươi có món linh năng vũ khí cùng với chiến giáp cấp S bảo vệ, ta không thể làm gì được ngươi, nhưng nếu như ngươi muốn giết ta.
Hoặc là giết tên tiểu tử này, cũng không có cách nào làm được, không bằng ngươi hãy hợp tác với chúng ta đi?”
Hắc Quả Phụ hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: “Làm sao ngươi biết ta không thể giết chết ngươi?”
Anubis thản nhiên nói: “Mặc dù phương thức công kích của ngươi rất là quỷ dị, thế nhưng sau khi ta quan sát một hồi lâu, rốt cục đã phát hiện ra, năng lực của ngươi chính là “Thời gian” có phải không?”
Hắc Quả Phụ cười xì một tiếng, nói: “Năng lực “Thời gian” có thể trôi nổi ở giữa không trung hay sao? Hơn nữa, nếu như năng lực của ta là “Thời gian”, muốn giết chết các ngươi càng là chuyện dễ như trở bàn tay, trực tiếp đông cứng thời gian, một dao đâm chết hắn.”
Anubis khẽ cười nói: “Mặc dù ngươi vận dụng năng lực “Thời gian” của mình tốt hơn rất nhiều so với bé gái Hồng Chu lần trước, có thể dựa vào thời gian thẩm thấu vào trong không gian, do đó đạt đến trạng thái bồng bềnh ở trong không trung giống như năng lực “Phi hành”, thế nhưng dù sao năng lực “Thời gian” của ngươi cũng chỉ mới đạt đến cấp năm, coi như có thể đông cứng thời gian, cũng chỉ có thể duy trì trong nháy mắt mà thôi, mà tiểu tử này năng lực lại vừa vặn là “Bất tử”, trừ phi ngươi có thể phá hủy toàn bộ các tế bào của hắn, còn không thì chẳng mấy chốc hắn liền có thể hồi phục lại.”
Trang 239# 2
Chương 477: Xâm lấn hủy diệt
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Hắc Quả Phụ cười lạnh nói: “Coi như là năng lực tái sinh, chỉ cần bị thương tới trình độ nhất định, không còn nguồn năng lượng trong tế bào, cũng sẽ không có cách nào tiếp tục tái sinh, cũng không cần phải phá hủy đi toàn bộ các tế bào nha?”
Anubis cười híp mắt nói: “Chỉ dựa bản thân của hắn đương nhiên là không thể, thế nhưng nếu như có người ngoài giúp đỡ, đem một phần thân thể của hắn đem đi chữa trị, bổ sung năng lượng, muốn tái tạo lại toàn bộ thân thể không phải là không có khả năng, chỉ là bị mất đi một ít ký ức mà thôi.”
Hắc Quả Phụ liền biến sắc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Anubis, đột nhiên nàng nở nụ cười, nói: “Ngươi nói xem, nếu như ta đem bọn ngươi bỏ lại ở nơi này, ở trong biển rộng mênh mông này có vô số các loại quái vật, các ngươi còn có thể tiếp tục sống sao?”
Anubis không có một chút nào kinh hãi, trái lại còn cười ha ha, nói: “Ngươi có thể thử xem, mặc dù ta bây giờ không bằng lúc toàn thịnh, thế nhưng chỉ ứng phó với một vài con tôm tép là không thành vấn đề, ta chỉ cần đưa hắn vào trong bụng của một con quái ngư nào đó ẩn núp, chờ đến sau khi hắn tái sinh xong, liền có thể tỉnh dậy, chỉ là khi đó, ngươi liền có thêm một tử địch, muốn lựa chọn như thế nào, chính là do ngươi quyết định.”
Hắc Quả Phụ trong lòng cảm thấy nặng nề, sau khi yên lặng một lúc, mới nói: “Nếu như hắn tỉnh lại, ta làm sao biết được các ngươi sẽ không tiếp tục ra tay với ta?”
Anubis khẽ mỉm cười, nói: “Nếu như hắn thức tỉnh, đối với tiểu tử này mà nói, coi như là ngươi có ân tình cứu mạng của hắn, nếu hắn muốn đối phó với ngươi, cũng sẽ không trực tiếp đánh chết ngươi, không phải sao?”
Hắc Quả Phụ trầm mặc nửa ngày, bỗng nhiên cười lạnh nói: “Ngươi nói không sai, bất quá, ta từ trước đến giờ không sợ qua kẻ nào, hơn nữa, nếu như đúng như lời ngươi nói, nếu rơi vào trong biển cũng không sao, ngươi sẽ không tốn nước bọt nói chuyện với ta lâu như vậy, mau lăn ra cho ta!” Nói xong, nàng liền vứt Lâm Siêu ra, cầm chủy thủ đâm về phía cánh tay phải của Lâm Siêu.
Anubis giật nảy cả mình, trong lòng âm thầm kêu khổ, nếu như vào lúc bình thường có chìm vào trong biển, nó cũng sẽ có một trăm loại phương pháp để bảo vệ Lâm Siêu chu toàn, thế nhưng lúc nãy Lâm Siêu vừa mới kích hoạt tế bào thần tính, làm cho nó lúc này hết sức suy yếu, vừa nãy nó sử dụng toàn lực ra tay đánh lén, không ngờ lại bị linh năng vũ khí ngăn cản, nó đã không còn một tí khí lực nào, nãy giờ nó chỉ đang cố gắng duy trì sự trấn tĩnh, hy vọng có thể lừa Hắc Quả Phụ chăm sóc cho đến khi Lâm Siêu tỉnh lại.
Phốc một tiếng, Hắc Quả Phụ đã dùng chủy thủ đâm lên trên cánh tay của Lâm Siêu, làm bắn lên một lượng lớn máu tươi.
“Đáng chết, kẻ hủy diệt, ngươi còn chờ cái gì!” Anubis đau đến mức hét toáng lên.
Vèo!
Một đạo hắc quang từ phía sau lưng của Lâm Siêu phóng ra, đâm vào gáy của Hắc Quả Phụ.
Hắc Quả Phụ trong lòng kinh hãi, không ngờ được Lâm Siêu vẫn còn cất giấu một lá bài tẩy, bất quá lần này nàng đã có đề phòng, nâng chủy thủy lên chém ra phía sau.
Phốc một tiếng, tốc độ của thanh chủy thủ bỗng nhiên tăng vọt, giống như là dịch chuyển tức thời chém vào đạo bóng đen.
Bóng đen hét lên một tiếng thê thảm, bắn ngược trở về, rơi vào trên bả vai của Lâm Siêu, chính là một đám chất dịch màu đen, lúc này nó nhẹ nhàng vặn vẹo, giống như là một con rắn nhỏ.
“Đáng chết, đồ vô dụng!” Anubis nhìn thấy kẻ hủy diệt đánh lén thất bại, mắng to lên.
Kẻ hủy diệt giận dữ nói: “Ngươi cái đồ chó chết này, nếu như không phải ngươi đột nhiên lên tiếng, làm cho nàng đề phòng, ta làm sao có thể đánh lén thất bại!”
Anubis mắt trợn trắng nói: “Ta không gọi ngươi, chờ nàng chém chết tên tiểu tử này, còn cần ngươi ra tay cái rắm, ta đã sớm biết ngươi mang ý đồ xấu, không có thật tình quy thuận, chờ hắn tỉnh lại, ta sẽ nói cho hắn biết, Hừ!”
Kẻ hủy diệt tức giận nói: “Nói thì nói, ai sợ ai!”
Hắc Quả Phụ nhìn hai sinh mệnh kỳ quái này cãi nhau, trong lòng có mấy phần chấn động, không ngờ được không phải Lâm Siêu chỉ có một vị dẫn dắt giả, mà là tận hai vị! Phải biết rằng, coi như là gia tộc của nàng, cũng chỉ có thể biết được sự tồn tại của chúng nó từ nữ hoàng bệ hạ, nhưng cũng chưa có bất cứ người nào có thể thu được.
Hắc Quả Phụ nhìn chúng nó cãi vã, con mắt hơi chuyển động, nói: “Này hai vị, theo ta được biết, nhiệm vụ của các ngươi là phụ tá nhân loại của kỷ thái dương mới, giúp nhân loại tiếp tục sinh tồn, bây giờ chủ nhân của các ngươi đã sắp chết, các ngươi có bằng lòng đi theo ta không?”
Anubis cùng Kẻ hủy diệt nhất thời dừng lại việc cãi vã.
Bọn họ nhìn nhau một cái, Anubis hừ lạnh một tiếng, nói: “Mặc dù bản cẩu gia không phải là người tốt, nhưng nếu đã lựa chọn cái tên tiểu tử này, ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng vứt bỏ hắn, nếu như hắn chết rồi.
Ta sẽ theo hắn vào trong đáy biển ngủ say, ngược lại cẩu gia ta cũng đã chán sống rồi.”
Kẻ hủy diệt trầm mặc không nói.
Hắc Quả Phụ hướng về nó hỏi: “Còn ngươi thì sao?”
Anubis nhìn thấy dáng dấp do dự của Kẻ hủy diệt, cười lạnh nói: “Cẩu gia ta đã sớm biết, ngươi là một con hàng không có cốt khí.
Ngày hôm nay quả nhiên đúng là như vậy, ánh mắt cúa cẩu gia ta quả thật là sáng như tuyết!”
Kẻ hủy diệt trừng mắt nhìn chằm chằm vào Anubis, hướng về phía Hắc Quả Phụ nói: “Muốn ta đi theo ngươi cũng được, nhưng trước hết ngươi phải giúp ta một chuyện.”
“Chuyện gì?” Hắc Quả Phụ hơi nhíu mày hỏi.
Kẻ hủy diệt nhìn về phía Anubis, lạnh lùng nói: “Giết chết nó!”
Hắc Quả Phụ ngẩn ra, lắc đầu nói: “Nghe nói mấy vị dẫn dắt giả như các ngươi đều là tế bào thần tính, bằng vào vũ khí ở trong tay của ta, không có cách nào giết chết được, chỉ có thể đóng băng, hoặc là nhốt vào một cái không gian nào đó không có người.”
Kẻ hủy diệt nở nụ cười âm lãnh, nói: “Cái này ta cũng biết, thế nhưng ta có một cái biện pháp, có thể để cho ngươi giết chết được tế bào thần tính.”
Hắc Quả Phụ con mắt lóe sáng, hỏi: “Biện pháp gì?”
Kẻ hủy diệt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phẫn nộ của Anubis, cười khẩy nói: “Tiểu cô nương, ngươi có biết làm sao để tiến hóa thành tế bào thần tính hay không?”
Hắc Quả Phụ trong lòng hơi động, lắc đầu nói: “Ta không biết.”
Kẻ hủy diệt chậm rãi nói: “Một khi tu luyện tâm linh đến một cảnh giới cực cao, tế bào sẽ lột xác thành tế bào thần tính, đây là một loại tế bào không cần dưỡng khí hoặc nước cũng có thể sinh tồn, chính là một loại sinh mệnh hoàn toàn mới, có thể nói như thế này, tế bào thần chính, gần như là bất tử bất diệt, trừ phi là bị thiêu hủy ở dưới nhiệt độ cực cao.
Thế nhưng nhiệt độ cao như vậy, nhất định phải ở trong mặt trời hoặc là ở trong địa tâm mới có, trong lúc nhất thời rất khó có thể tìm được.
Mà ta lại có một cái biện pháp khác, chính là xâm lấn hủy diệt!”
Hắc Quả Phụ thầm nghĩ trong lòng: “Những điều này ta đã nghe nữ hoàng bệ hạ nói qua, chỉ có cái biện pháp xâm lấn hủy diệt này, thì vẫn chưa từng nghe thấy.” Nàng liền hỏi: “Cái gì gọi là xâm lấn Hủy diệt?”
Trang 240# 1
Chương 478: Lừa gạt
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Anubis giận dữ hét lên: “Ngươi, cái tên khốn này, ta #…”
Kẻ hủy diệt nhìn nó liên tục chửi bới, âm hiểm cười nói: “Xâm lấn hủy diệt, chính là dùng các loại tế bào ô nhiễm xâm lấn tế bào của nó, tốt nhất là tế bào của Giác Tỉnh Giả, ha ha, nhưng mà Giác Tỉnh Giả bây giờ rất ít ỏi, ở nơi này nhất thời cũng không tìm ra được, thế nhưng có thể dùng tế bào của quái vật để thay thế, mặc dù hiệu quả không bằng, thế nhưng nếu có đủ số lượng, cũng sẽ miễn cưỡng thành công.”
Hắc Quả Phụ nghe được danh tự “Giác Tỉnh Giả”, con ngươi đột nhiên co rụt lại, trong lòng lộ ra mấy phần sợ hãi, nhưng lập tức liền bị nàng che giấu đi, nàng bất động thanh sắc nói: “Ngươi đem bí mật này nói cho ta, sẽ không sợ ta sau này dùng nó để đối phó với ngươi sao?”
Nụ cười ở trên khuôn mặt của Kẻ hủy diệt nhất thời cứng đờ, sau đó hắn nhẹ nhàng co lại thân thể, cẩn thận từng li từng tí một nói: “Ta cùng với ngươi không cừu không oán, ngươi muốn đối phó ta để làm gì, ta chỉ là sinh mệnh còn sót lại từ kỷ thái nguyên trước, cũng không có uy hiếp gì đối với kỷ thái dương của các ngươi chứ?”
Hắc Quả Phụ nhẹ nhàng nở nụ cười, nói: “Đừng sợ, ta chỉ thuận miệng nói một chút, chỉ cần ngươi nghe lời của ta, ta đương nhiên sẽ không đối phó với ngươi, có đúng không?”
Kẻ hủy diệt cười nịnh nói: “Vâng vâng vâng.”
Hắc Quả Phụ trên mặt lộ ra vẻ cười cợt, liếc nhìn Anubis, nói: “Muốn kiếm tế bào của quái vật rất dễ dàng, ở dưới biển có cả đống.” Nói xong, nàng lật bàn tay một cái, liền xuất hiện ra một khẩu súng máy cao xạ, nàng nhắm vào mặt biển ở dưới chân, cũng không bao lâu, liền có một bóng dáng dài chừng bảy, tám mét bơi ngang qua.
Phụt!
Hắc Quả Phụ kéo cò súng, ánh lửa liên tiếp tóe ra từ nòng súng, nước biển bắn tung tóe lên trên không trung, sau khi bắn hết một băng đạn, nàng mới ngừng tay, chỉ thấy ở trên mặt biển bị nhuộm đỏ bởi máu tươi, con quái ngư dài bảy, tám mét kia hiển nhiên đã hứng trọn nguyên cả băng đạn của Hắc Quả Phụ, thân thể dần dần chìm vào trong đáy biển.
Hắc Quả Phụ thu hồi khẩu súng, sau đó lấy ra một sợi dây thừng, ở phía trước có gắn một cái móc câu ba đầu ném thẳng vào trong biển.
Cái móc câu sau khi chạm vào con quái ngư kia, lò xo lập tức khởi động, cái móc câu nhanh chóng quắp lại, đâm sâu vào trong da thịt của nó.
Hắc Quả Phụ kéo một cái, đem con quái ngư dài bảy, tám mét kia mạnh mẽ kéo ra khỏi mặt biển, rõ ràng là một con quái vật nhìn giống như cá mập, tuy nhiên không phải là do cá mập biến dị ra, cả người của nó mọc đầy vảy, có lẽ là do một loài cá nào đó biến dị thành.
Hắc Quả Phụ lấy chủy thủ ra, chuẩn bị lấy máu của con quái ngư, đột nhiên khuôn mặt của nàng khẽ biến sắc, nàng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào trên người của Kẻ hủy diệt, ánh mắt của nàng sắc bén như đao, trên mặt lộ ra một nụ cười tự giễu, nói: “Không hổ là sinh mệnh của kỷ thái nguyên trước, suýt chút nữa ta đã bị mắc lừa, hai người các ngươi kẻ xướng người họa thực sự là không tồi, nhưng đáng tiếc ta cũng không có ngu như vậy, nếu không hậu quả thực sự là không thể tưởng tượng được.”
Kẻ hủy diệt cả kinh nói: “Ngươi có ý gì?”
Hắc Quả Phụ buông dây thừng ở trong tay ra, tùy ý để cho con quái ngư kia chìm vào trong biển, nắm thật chặt cây chủy thủ màu đen vào trong tay, nhẹ giọng nói: “Mặc dù câu chuyện mà hai người các ngươi bịa ra rất đáng tin, thế nhưng ta chợt nhớ ra một việc, nếu như tế bào thần tính thật sự e ngại máu tươi của quái vật, chẳng có lý nào tế bào thần tính lại có thể dễ dàng bị tiêu diệt như vậy, hơn nữa cái vị ở trên cánh tay phải này, chẳng phải là trong lúc chiến đấu sẽ thường xuyên bị máu tươi của quái vật dính vào, lỗ thủng rõ ràng như vậy, mà ta lại không để ý, suýt nữa đã bị các ngươi tính kế thành công.”
Kẻ hủy diệt biến sắc, nói: “Ta thật sự…”
Hắc Quả Phụ lạnh lùng nói: “Đều đi chết đi!” Nói xong, nàng cầm chủy thủ mạnh mẽ chém vào cổ tay phải của Lâm Siêu.
Oành! ! !
Mặt biển ở dưới chân bỗng nhiên nổ tung.
Hắc Quả Phụ cùng với Kẻ hủy diệt, Anubis đều giật nảy cả mình, chỉ thấy một con rắn khổng lồ dữ tợn đang há to miệng, vọt ra khỏi mặt nước, hướng về phía bọn họ mạnh mẽ cắn tới.
“Đáng chết, là do máu tươi của con quái ngư kia dẫn dụ nó tới.” Hắc Quả Phụ sắc mặt oán giận, vội vàng sử dụng năng lực của mình để né tránh.
Con cự xà này sau khi đớp hụt, liền rơi vào trong biển, bóng người của Hắc Quả Phụ vừa mới xuất hiện tại vị trí cách đó mấy chục mét, ở dưới chân liền phát ra một tiếng nổ vang, lại có một con cự xà khác vọt ra khỏi mặt nước, mạnh mẽ cắn tới.
Hắc Quả Phụ con ngươi co rút lại, không kịp thở dốc, vội vàng lần thứ hai biến mất.
Phạm vi mặt biển xung quanh đã bị 2 con cự xà này khuấy tung lên, Hắc Quả Phụ dịch chuyển ra một vị trí ở ngoài trăm mét, vừa muốn cúi đầu xuống nhìn, chỉ thấy mặt biển đang kịch liệt lay động, có một cái bóng đen to lớn đang cuộn lại với nhau, nhìn giống như một con rắn biển cực kì to lớn, ngay khi nàng cúi đầu xuống thì ở dưới chân của nàng, lại có một con cự xà vọt tới.
“Ba cái đầu!” Hắc Quả Phụ cắn chặt răng, tiếp tục dịch chuyển một lần nữa, xuất hiện ở một chỗ khác cách đó mấy chục mét.
Oành! !
Bóng người nàng vừa mới hiện ra, vẫn chưa có đứng vững, ở dưới chân một lần nữa lại có một con cự xà lao ra.
Hắc Quả Phụ đổ mồ hôi lạnh, nàng mang theo Lâm Siêu một lần nữa dịch chuyển, xuất hiện ở bên ngoài một trăm mét, hướng về phương xa nhanh chóng bỏ chạy.
Oành! Oành! Oành!
Con rắn biển kia nhấc lên một làn sóng ngập trời, một đường cấp tốc truy sát theo ở phía sau, thân thể của nó to dài cực kì cường tráng, vảy giáp giống như được đúc bằng thép, cực kì cứng cáp.
Hắc Quả Phụ liên tục dịch chuyển chạy trốn, nhưng mỗi một lần dịch chuyển khoảng cách tối đa chỉ được có 200 mét, không có cách nào thoát khỏi được con quái vật này, nàng liếc mắt nhìn Lâm Siêu ở trong tay, cân nhắc có nên ném hắn xuống hay không, một mình mình chạy trốn, mang theo Lâm Siêu làm cho năng lượng của nàng tiêu hao thêm gấp hai lần, chỉ là, nàng thực sự không nỡ vứt bỏ thanh cổ thương ở trong tay của Lâm Siêu.
Sau một hồi chạy trốn, Hắc Quả Phụ cắn răng làm ra quyết định, nếu như cứ liên tục triển khai năng lực như thế này, nguồn năng lượng ở trong cơ thể của nàng chẳng mấy chốc sẽ tiêu hao hết, muốn đi vào băng sơn ở Bắc cực không biết còn bao nhiêu xa, nàng chỉ có thể bỏ Lâm Siêu lại, dẫn dụ con quái vật này.
Nàng liếc mắt nhìn Lâm Siêu ở trong tay, sau đó tiến hành dịch chuyển hai lần cực nhanh, tranh thủ một khoảng thời gian ngắn ngủi, lập tức cầm chủy thủ chém vào trên cánh tay phải của Lâm Siêu, chủy thủ đâm vào da thịt, chạm vào xương cổ tay, nhưng trong chốc lát vẫn không có cách nào chặt đứt được, trong lòng nàng giận dữ, mặc dù nàng biết tế bào thần tính trong cánh tay phải này rất dẻo dai, thế nhưng nàng không ngờ được dùng hết sức lực vẫn không có cách nào chặt đứt được.
Trang 240# 2
Chương 479: Sở La Môn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nàng không lưu luyến nữa, quyết đoán rút chủy thủ ra, chuẩn bị ném Lâm Siêu vào trong biển.
Đúng lúc này.
Hống! !
Phía sau lưng nàng đột nhiên vang lên một tiếng rít chói tai, giống như âm thanh của một con quái vật đang bị thương gầm thét, chỉ thấy mặt biển ở phía sau lưng nàng, sóng biển đột nhiên bị tách ra làm hai, có một cái vây cá sắc bén vọt ra khỏi mặt biển, giống như vây lưng của cá mập vậy, chỉ là bất luận về độ cao, hay là độ dài đều vượt xa vây lưng của cá mập, lấy tốc độ khó có thể tin được đuổi theo nàng.
“Hí!”
Ở dưới mặt biển phía sau lưng Hắc Quả Phụ, con rắn biển kia nhận ra ở phía sau có một con cá mập biến dị đang đuổi theo, lập tức từ bỏ Hắc Quả Phụ, quay đầu đánh về phía con cá mập biến dị đang đuổi theo kia.
Ầm! !
Bọt nước nổ tung lên, chỉ thấy hai cái đầu cự xà to lớn nhô lên khỏi mặt biển, há mồm phát ra tiếng kêu sắc bén, sau đó lao thẳng về phía con cá mập biến dị, triền đấu cùng với nó.
Hắc Quả Phụ hãi hùng khiếp vía, không ngờ được ở vùng biển này còn nguy hiểm hơn nhiều so với sự tưởng tượng của nàng, lúc này nàng liền mang theo Lâm Siêu nhanh chóng chạy trốn, sau mười mấy phút, mới dần dần thoát ly được khỏi vùng biển mà hai con quái vật kia đang đánh nhau, nàng mới dừng lại, khôi phục lại nguồn năng lượng ở trong cơ thể….
Bỗng nhiên có một tia hàn khí xuất hiện ở bên cạnh.
Hắc Quả Phụ giật mình kinh hãi, bóng người bỗng nhiên biến mất, dịch chuyển ra phía ngoài 60 mét, nàng liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở vị trí lúc trước xuất hiện một bóng người trong suốt như nước, từ hình dáng của hắn ta, hẳn là một nam tử còn trẻ tuổi.
“Ngươi là ai!” Hắc Quả Phụ híp mắt lại lạnh lẽo hỏi.
Nam tử khẽ cười một tiếng, dòng nước bao bọc ở xung quanh dần dần biến mất, lộ ra hình dáng thật sự của hắn, là một nam tử phong độ hào hoa, đẹp trai theo kiểu phương tây, tóc ngắn màu vàng tràn ngập khí tức cuồng dã, trong tay cầm một thanh đoản đao, hắn khẽ cười nói: “Đây không phải là con nhện Hắc Quả Phụ hay sao, quả nhiên danh bất hư truyền, ngươi đang vội vã đi đâu thế, à há, tên nam nhân ở trong tay của ngươi, sẽ không phải là tình nhân của ngươi đấy chứ?”
Hắc Quả Phụ nhìn lướt qua ký hiệu chữ “S” ở trong lòng bàn tay của hắn, cười lạnh nói: “Sở La Môn các ngươi thực sự là ở khắp mọi nơi nha, cho ngươi hai giây đồng hồ để cút khỏi mắt của ta!”
Thanh niên phương tây khẽ cười, nói: “Nếu như ngươi đang ở trong trạng thái toàn thịnh, ta khẳng định sẽ nghe theo lời của ngươi, nhưng lúc này, tốc độ tim đập cùng cùng với tốc độ máu lưu thông của ngươi cao hơn so với bình thường gấp ba lần, nếu như một cao thủ ám sát không có cách nào khống chế được nhịp tim cùng với tốc độ lưu thông máu, nói rõ rằng hắn đã rơi vào trạng thái uể oải, khà khà, nếu như có thể mang được đầu của ngươi về, ta chắc chắn sẽ được thăng tiến địa vị trong tổ chức rồi.”
“Thật không?” Hắc Quả Phụ hờ hững nhìn hắn, nói: “Đáng tiếc ngươi đã không còn có cơ hội này, thời gian hai giây đồng hồ ta cho ngươi đã hết.
Ở Đông Phương Trung Quốc bên kia có một câu ngạn ngữ, gọi là lạc đà gầy còn hơn ngựa béo.
Chờ đến khi ngươi nhìn thấy Satan, ngươi hãy hỏi hắn câu nói đó là có ý gì!”
Con ngươi của nàng đột nhiên biến thành bảy màu, bảy màu rực rỡ ở trong hai con ngươi của nàng xoay tròn, làm cho ánh sáng sáng trong phạm vi xung quanh nàng trở nên vặn vẹo.
“Thời không bất động!”
Một âm thanh mát lạnh mơ hồ vang lên, không gian chung quanh bỗng nhiên bị đông lại, bao gồm cả mặt nước biển ở dưới chân cũng ngừng xao động.
Hắc Quả Phụ nhanh chóng bay tới, cầm chủy thủ đâm thẳng vào yết hầu của thanh niên phương tây.
Chủy thủ xoay một cái, đem cái cổ của hắn hoàn toàn chặt đứt!
Thời gian khôi phục!
Phù phù!
Thân thể của thanh niên phương tây liền rơi vào trong biển.
Hắc Quả Phụ đổ mồ hôi hột, thanh niên phương tây xác thực nói không sai, lúc này nàng đã rơi vào trạng thái uể oải, liên tục triển khai năng lực thời gian để dịch chuyển, nguồn năng lượng ở trong cơ thể của nàng đã bị tiêu hao gần hết, nhất định phải tìm một địa điểm an toàn nào đó để khôi phục lại mới được.
Sau khi nàng chuẩn bị bay đi, bỗng nhiên nước biển ở dưới chân hiện ra một cái vòng xoáy.
Từ bên trong bắn ra một lượng nước biển, ở giữa không trung hóa thành dáng dấp của một thanh niên, dòng nước biến mất, một lần nữa hiện ra thân ảnh của thanh niên phương tây kia.
Hắn nhìn Hắc Quả Phụ cười tủm tỉm.
“Chà chà, đây chính là con nhện mạnh nhất của gia tộc Tri Chu sao? Lẽ nào ngươi cho rằng ta sẽ ngu xuẩn đến mức hiện ra bản thể ở trước mặt của ngươi hay sao?” Thanh niên phương tây lắc đầu cười nói.
Hắc Quả Phụ sắc mặt trầm xuống, gằn từng chữ một hỏi: “Ngươi muốn như thế nào?”
Thanh niên phương tây một mặt vô tội nói: “Nghe ngươi nói lời này, giống như là đang chịu thua hay sao, đường đường là Hắc Quả Phụ cũng chỉ đến như thế mà thôi.
Nghe nói gia tộc của các ngươi, đại đa số đều có thể thức tỉnh ra năng lực (thời gian).
Mà ngươi là một trong những người vận dụng năng lực “thời gian” tốt nhất, nhưng thật là đáng tiếc, ở trong đại dương mênh mông này, năng lực của ta mới là chúa tể!”
Hắc Quả Phụ lạnh lùng nói: “Nếu như ngươi cố ý đem bản thể giấu ở trong biển, ta xác thực không có cách nào có thể giết ngươi, thế nhưng chỉ bằng vào từng ấy sức mạnh của ngươi mà đã muốn đối phó với ta, không khỏi quá mơ mộng hão huyền đấy chứ?”
Thanh niên phương Tây lộ ra vẻ cười cợt, nói: “Ở trên đất liền ta tự nhiên không phải là đối thủ của ngươi, thế nhưng ở trong đại dương mà nói, khà khà, chỉ cần tiêu hao hết nguồn năng lượng ở trong cơ thể của người, ta liền có thể giết ngươi dễ như trở bàn tay, mặc dù ta nghe nói ngươi có một bộ chiến giáp cấp S, thế nhưng, bên trong đại dương có không ít quái vật tồn tại, có thể dễ dàng cắn nát chiến giáp của ngươi nha.”
Hắc Quả Phụ con ngươi co rút lại, nàng biết thanh niên này nói không sai, chỉ bằng vào mấy con hải quái xuất hiện lúc nãy, phỏng chừng chúng nó liền có thể cắn nát chiến giáp S của nàng, dù sao, đây cũng chỉ là gien chiến giáp, luôn luôn cần nguồn năng lượng trong cơ thể của nàng duy trì chống đỡ, có một vài phương diện không bằng được chiến giáp kiểu cũ.
“Ngươi muốn cái gì?” Hắc Quả Phụ nhìn chằm chằm vào hắn, lạnh lùng nói: “Không nên được voi đòi tiên, ta không muốn đem tất cả tinh lực đều tiêu tốn ở trên người của ngươi.”
“Thật không?” Thanh niên phương Tây xì cười một tiếng, nói: “Ngươi không cần phải cứng rắn chống đỡ, ta muốn rất đơn giản, chính là cái mạng của ngươi!” Nói xong, ở dưới biển bỗng nhiên xuất hiện mấy cột nước, nhanh chóng bắn về phía Hắc Quả Phụ.
Hắc Quả Phụ sắc mặt lạnh lẽo, dùng chủy thủ ở trong tay ngăn cản, đồng thời vứt Lâm Siêu ở trong tay ra, vào giờ khắc này, nàng đã quyết đoán từ bỏ thanh vũ khí ở trong tay của Lâm Siêu.
“Chà chà, gia tộc Tri Chu quả nhiên là máu lạnh vô tình nha.” Thanh niên phương Tây cười lạnh một tiếng, giơ tay lên cao, một cột nước biển liền bay ra, quấn lấy thân thể của Lâm Siêu: “Tình nhân của mình mà nói giết liền giết, để cho ta nhìn vị tiểu ca này một cái thử, không biết hắn có điểm gì hấp dẫn mà đến bây giờ ngươi mới chịu từ bỏ, ồ, chiến giáp cấp S?”
Trang 241# 1
Chương 480: Thức tỉnh
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Hắn có chút giật mình, phải biết rằng chiến giáp cấp S chính là bảo vật cực kỳ quý giá, coi như là môn phái La Môn của hắn, cũng chỉ một vài vị đại nhân mới có thể sở hữu.
“Ồ?” Thanh niên phương Tây tiến hành đánh giá Lâm Siêu, không khỏi kinh hô một tiếng: “Đã hôn mê rồi, mà năng lượng ở trong cơ thể vẫn có thể duy trì cung cấp cho gien chiến giáp, bản năng chiến đấu như vậy…”
Khuôn mặt của hắn dần dần trở nên nghiêm nghị, hắn quan sát Lâm Siêu thật tỉ mỉ, ánh mắt rơi vào trên thanh cổ thương của Lâm Siêu, nhấc tay vồ một cái, nhưng không thể lấy được thanh cổ thương ra, khuôn mặt của hắn không khỏi biến sắc.
Bên trong giáo đường tối tăm sương mù dày đặt.
Giáo đường tàn tạ, ánh sáng từ lỗ thủng ở trên trần nhà chiếu xuống, thông qua tia sáng có thể thấy được tro bụi đang bồng bềnh ở trong không trung, trên cầu thang lá phong rơi rải rác, có một ông lão tiều tụy đang đứng, ông ta mặc một bộ giáo phục màu đen, cầm ở trong tay một cuốn kinh thư cũ nát, chậm rãi niệm kinh.
Ở trước mặt ông ta, có một thiếu niên gầy yếu đang thành kính quỳ.
Đầu tóc của thiếu niên ngổn ngang, cúi đầu cầu khẩn, ông lão nhẹ nhàng kéo thiếu niên đứng lên, ánh sáng chiếu vào trên mặt của thiếu niên, rõ ràng là… Một khuôn mặt non nớt, chính là Lâm Siêu lúc còn nhỏ.
Lâm Siêu trôi nổi ở trong giáo đường, kinh ngạc nhìn cảnh tượng ở trước mắt, ký ức ập đến mãnh liệt như thủy triều, lúc này hắn đang dần dần nhớ lại, ông lão kia là người mà kiếp trước hắn kính yêu nhất, còn kia là mình lúc còn thiếu niên.
Sau khi sống lại thì Lâm Siêu có thể cảm nhận được trí nhớ của mình dường như có xuất hiện sự đứt gãy, giống như là khi hai linh hồn va chạm với nhau, trong lúc hỗn loạn ký ức đã bị xóa đi một ít, bởi vì vậy có một số ký ức hắn chỉ có thể nhớ mơ hồ không rõ, cho đến lúc này, khi lạc vào trong mộng cảnh kỳ lạ này, hắn mới có thể chứng kiến kỹ càng một sự kiện quan trọng ở kiếp trước.
Lâm Siêu kinh ngạc nhìn ông lão kia, ông ta đang chậm rãi đi tới, muốn mở hai tay ra ôm thiếu niên, thế nhưng vào lúc này, đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng kì lạ, làm cho hắn đang tiến tới, đột nhiên ngừng lại.
Chỉ thấy ông lão tiều tụy kia, trong tay toả ra ánh sáng màu tím yêu dị, ông ta giơ hai tay lên trên cao, lá phong từ phía sau lưng của ông lão đột nhiên bay lên, bao phủ toàn bộ giáo đường, sau đó ông lão liền dùng bàn tay phát ra ánh sáng màu tím, ấn vào trên trán của thiếu niên, ánh sáng màu tím yêu dị liền bùng phát sáng chói, trở thành ánh sáng duy nhất trong tòa giáo đường này.
Lâm Siêu kinh hãi, thân thể run cầm cập, đột nhiên bên tai của hắn có âm thanh truyền đến, là âm thanh của sóng biển dạt dào, hắn liền mở hai mắt ra nhìn, nước biển lạnh lẽo giống như mưa rơi vào trên khuôn mặt của hắn, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là Hắc Quả Phụ, giờ khắc này nàng đang chiến đấu cùng với mấy cái cột nước nhìn giống như cự xà.
“Đã tỉnh rồi à?” Một giọng nói mang theo khẩu âm của người phương tây truyền vào trong tai của Lâm Siêu, Lâm Siêu liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên phương tây tuấn mỹ đang cười tủm tỉm nhìn mình.
“Thật là đúng lúc, ta còn đang định chậm rãi giải phẫu thân thể của ngươi, móc gien chiến giáp ở trong người của ngươi ra đây, nếu ngươi đã tỉnh rồi, ta cũng chỉ có thể tiễn ngươi lên đường mà thôi.” Thanh niên phương Tây dùng ánh mắt giễu cợt nói: “Tuy nhiên, ngươi cũng đừng nên lo lắng nha, tình nhân của ngươi, chẳng mấy chốc cũng sẽ gặp ngươi ở dưới suối vàng.”
Vừa mới nói xong, sợi dây thừng được tạo thành từ nước biển đang quấn quanh người của Lâm Siêu, đột nhiên kéo Lâm Siêu nhấn chìm vào trong biển.
“Oành” một tiếng, Lâm Siêu liền bị nhấn vào trong mặt biển.
Thanh niên phương Tây giương hai mắt nhìn thẳng vào Hắc Quả Phụ, nói: “Mới hoạt động được một lúc mà ngươi đã thở hổn hển rồi, tốt nhất là ngươi hãy ngoan ngoãn để cho ta cắt cái đầu nhỏ của ngươi xuống đi, ta sẽ rất ôn nhu.”
Hắc Quả Phụ ánh mắt lạnh lẽo, không để ý đến lời nói của hắn, chăm chú dùng chủy thủ chém vào một cột nước đang lao tới, chỉ là cột nước này vừa mới bị nàng chặt đứt, nó liền chia thành hai cột nước nhỏ, tiếp tục lao tới, làm cho nàng phải vất vả chống đỡ.
Đúng lúc này, ở dưới mặt biển, bỗng nhiên có một bóng đen xuất hiện, thanh thế giống như là có một con cự thú ở dưới đáy biển vừa mới thức tỉnh vậy, tiếp theo nước biển ầm ầm nổ tung, có một bóng người sau lưng có hai cánh màu đỏ sẫm vọt ra khỏi mặt nước, giống như là Ma thần bay lên giữa không trung.
Thanh niên phương Tây có chút giật mình, sau khi nhìn thấy rõ ràng là Lâm Siêu ở sau lưng mọc ra một đôi cánh màu đỏ sẫm, bên trong đôi mắt của hắn nhất thời lộ ra vẻ dữ tợn, nói: “Mặc kệ năng lực của ngươi là cái gì, trên vùng biển này, cũng không có cách nào chạy thoát được khỏi bàn tay của ta!”
Dứt lời, mấy cột nước từ dưới biển đột nhiên phóng ra, bắn về phía Lâm Siêu.
Phốc phốc phốc!
Cột nước va chạm vào người của Lâm Siêu, làm bắn ra vô số bọt nước, sau khi mấy cột nước biến mất, chỉ thấy bên trong đôi cánh đỏ sẫm, lộ ra bóng người của Lâm Siêu.
Đây là hình thái cuối cùng của Cải Tạo Long Dực, lực phòng ngự có thể sánh ngang với chiến giáp cấp A, coi như là năng lực cấp sáu cũng cần phải dùng toàn lực mới có thể xuyên thủng được phòng ngự của nó, mà năng lực của thanh niên phương Tây này nhiều nhất cũng mới là cấp năm, hơn nữa hắn còn đang phân tâm đối phó với Hắc Quả Phụ, mấy cái cột nước kia căn bản không thể tổn thương Cải Tạo Long Dực được một chút nào.
Lâm Siêu giương đôi mắt màu vàng đảo qua một cái, liếc mắt nhìn lướt qua ký hiệu chữ “S” đen thui ở trong lòng bàn tay của thanh niên phương Tây, lạnh lùng nói: “Rác rưởi.” Nói xong, nguồn năng lượng ở trong cơ thể của hắn tuôn trào ra, khống chế ánh sáng xung quanh, nhanh chóng phát hiện được một bóng người đang ẩn giấu ở trong đáy biển.
“Chết!” Lâm Siêu ném cổ thương ra, phốc một tiếng, nước biển bỗng nhiên nổ tung lên, bắn ra vô số bọt nước.
“A!” Một tiếng hét thảm từ bên trong đáy biển truyền ra, mấy cột nước đang lao về phía Hắc Quả Phụ đột nhiên bị tan rã rơi xuống biển, thanh niên phương Tây đang đứng trước mặt của Lâm Siêu, cũng hóa thành nước biển bình thường, rơi vào trong mặt biển.
Mặt biển dần dần khôi phục lại sự yên tĩnh, nổi lên một mảng đỏ tươi màu máu.
Hắc Quả Phụ con ngươi co rút lại, ngây ngẩn một lúc, mới quay đầu lại nhìn về phía Lâm Siêu, khẽ cau mày hỏi: “Hắn chết rồi à?”
Lâm Siêu thu hồi cổ thương, đạm mạc nói: “Chết rồi.”
Hắc Quả Phụ khẽ đảo con ngươi, hứng thú hỏi: “Làm sao ngươi lại có thể biết được bản thể của hắn ở nơi nào, lẽ nào ngươi còn có một loại năng lực cảm ứng khác?”
Lâm Siêu lạnh lùng nhìn nàng, không thèm trả lời.
Lúc này, Anubis cùng với Kẻ hủy diệt từ trên hai tay của Lâm Siêu xuất hiện.
Anubis vui mừng nói: “Cũng còn may là ngươi tỉnh đúng lúc, bằng không thật sự phải làm mồi cho đám hải quái này rồi.”
“Nữ nhân này ở trong lúc ngươi hôn mê thì muốn cướp đoạt binh khí của ngươi, may mà lúc đó có chúng ta bảo vệ cho ngươi.” Kẻ hủy diệt nịnh hót nói.
Trang 241# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








